Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Hai, 2020, 11:06:14 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trận IWO JIMA  (Đọc 22411 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #10 vào lúc: 25 Tháng Hai, 2014, 08:17:20 AM »

Hôm đó, tướng Schmidt đã tung ra 1 phần quân trừ bị. Trung đoàn 21, sư đoàn 3 TQLC đã lên bờ và chuẩn bị hôm sau sẽ tiến đánh phòng tuyến trung tâm. Trong khi ấy, phía Nhật bắt đầu tiến hành 1 trận phản kích đường không.

Nhật Bản còn 1 thứ vũ khí để ngăn bước tiến quân Mỹ trên Thái Bình Dương. Đó là kamikaze. Từ này có nghĩa là “thần phong” kỷ niệm 1 sự kiện bất hủ trong lịch sử nước Nhật. Vào năm 1270, hoàng đế nhà Nguyên đã tập trung 1 hạm đội lớn để xâm lược Nhật Bản. Không có ai giúp đỡ, dân Nhật đang chờ sự diệt vong của mình thì thần phong hiện thân là 1 siêu bão xuất hiện đánh tan hạm đội quân Nguyên và cứu thoát nước Nhật.

Trong 2 năm 1944 và 1945, giới lãnh đạo Nhật bản đang cố gắng tuyệt vọng nhằm cứu nước Nhật 1 lần nữa, lần này là trước “quân xâm lược” Mỹ. Chiến lược của họ là nền tảng là dùng các phi công tự sát, gọi là kamikaze. Trong các trận đánh ở Leyte và Luzon, các máy bay kamikaze đã xuất hiện với số lượng lớn và thay vì thả bom chúng lại lao thẳng xuống các tàu trong hạm đội Mỹ.

Chiều tối ngày 21 tháng 2, 50 máy bay kamikaze đã tấn công những con tàu ngoài khơi đảo Iwo. Nạn nhân đầu tiên của chúng là chiếc tàu sân bay kỳ cựu Saratoga. 6 chiếc máy bay đã lao xuống chiếc “Sara Maru” (biệt danh của  chiếc già nua Saratoga. ND) già nua. 2 chiếc rơi xuống và bốc cháy gần mớm nước bên mạn phải. Ít phút sau, 1 chiếc kamikaze bay sạt qua sàn bay của Saratoga và làm nổ tung nhiều thứ trên đó trước khi lao xuống biển. Dù vậy chiếc Saratoga vẫn ko chìm sau cuộc tiến công. Lính cứu hỏa của nó đã dập tắt các đám cháy và nó lại có thể tiếp nhận máy bay.

Cách Iwo Jima 32km về phía đông, máy bay kamikaze bay trên đầu 1 đội hình vòng cung 6 tàu sân bay hạng nhẹ (escort carriers) của Mỹ. Một trong số đó là chiếc Bismarck Sea. Lúc này là 6g45 tối và đang có mưa và tuyết rơi thì 1 máy bay kamikaze lao xuống sườn ngang của sàn tàu. Một khu trục hạm nhìn thấy chiếc máy bay nhưng ko bắn vì tưởng đó là quân mình. Nhưng ko phải vậy, chiếc máy bay tự sát đã lao xuống chính giữa tàu. Con tàu rúng động mạnh. Ngư lôi rơi từ trên giá xuống và phát nổ. Máy bay đang đậu trên tàu bốc cháy. Đạn dược bắt lửa nổ tung.

Đến 7 giờ thì có lệnh “Bỏ tàu!” 800 thủy thủ và TQLC đã phải nhảy xuống dòng nước đen lạnh lẽo. Máy bay Nhật vẫn lao xuống xả đạn vào bọn họ trong khi các tàu hộ tống vừa phải lao tới cứu hộ vừa phải chiến đấu chống lại kẻ thù vô nhân đạo. Rồi đến 1 tiếng nổ kinh hồn. Đuôi chiếc Bismarck Sea nổ tung, chiếc tàu lật nghiêng và chìm. 218 lính Mỹ cũng mất mạng dưới mặt biển gần nó.

Có 3 tàu Mỹ khác cũng bị tiến công đêm đó nhưng ko thiệt hại nhiều. 50 chiếc máy bay địch bay từ Nhật tới đánh đòn phản kích thành công duy nhất trong chiến dịch Iwo đã ko quay về căn cứ.

Sư đoàn 3 TQLC đã tham chiến khi trời ngày 22 tháng 2 còn chưa sáng. Trung đoàn 21 tới thay cho trung đoàn 23, sư đoàn 4 đã kiệt sức. Bây giờ lực lượng tấn công trên đảo gồm sư 5 đi cánh trái, sư 3 đi giữa và sư 4 đi bên phải. Nhưng cuộc tiến công của sư đoàn 3 ở trung tâm dưới mưa lạnh và hỏa lực mãnh liệt của đối phương tiến triển rất hạn chế. Đêm xuống họ chỉ tiến được có 250m. Lính sư đoàn 3 nhanh chóng nhận ra rằng Iwo Jima thực sự là 1 cục xương khó nuốt.

Trong khi đó, bên cánh phải, sư đoàn 4 tiến được còn ít hơn người láng giềng. Nhưng vẫn chịu nhiều tổn thất, trong số đó có Joe Chambers “nhảy nhót”. Một viên đạn súng máy bắn trúng xương đòn trái của ông, xuyên thủng phổi rồi trổ ra sau lưng. Khi viên trung tá đang được băng bó trên mặt đất, đại úy còn Jim Headley bước tới lấy chân đá khẽ vào ông và trêu “Dậy đi ông sếp lười, ở Tulagi ông còn bị nặng hơn mà”. Nhưng lần này thì Joe ‘nhảy nhót’ ko thể dậy nổi và việc ông này phải sơ tán đã khiến trung đoàn 25 bị mất cả 3 tiểu đoàn trưởng kể từ khi đổ bộ.

Thứ 6, ngày 23 tháng 2, tin về việc thượng cờ trên đỉnh Suribachi đã tới tai các binh sĩ đang tiến công ở phía bắc đảo.
“Quân ta chiếm được Suribachi rồi. Quốc kỳ đã được sư đoàn 5 TQLC cắm lên đó. Họ thật là giỏi.” 1 sĩ quan trưởng bãi đổ bộ rống lên trong loa. Có những TQLC bạo gan ngoái lại nheo mắt nhìn về phía sau. Một số nhìn thấy lá cờ, nhưng ko lấy làm vui vì mục tiêu của họ vẫn chưa chiếm được. Rồi cái loa lại rống lên nữa: “Chỉ còn vài dặm nữa là ta chiếm hết đảo này…” nhưng những TQLC trẻ tuổi đã biết cái giá phải trả cho vài dặm ấy. “Chỉ còn..” Họ nhại lại. “chỉ còn..”

Khu vực trung tâm của sư đoàn 3, lính TQLC phải triệt hạ những boong ke, lô cốt để rồi nhận ra rằng họ phải đối đầu với 1 mê cung nguy hiểm tấn công họ từ mọi phía. Việc tiêu diệt 1 vị trí đơn lẻ ko có nghĩa là việc đột phá sẽ tiến triển. Lý do là hệ thống phòng ngự của Kuribayashi có thể “hỗ trợ lẫn nhau”. Việc tiến công vào 1 vị trí phòng ngự ko chỉ phải đối mặt với hỏa lực của nó mà còn phải hứng chịu rất hỏa lực dữ dội từ các vị trí khác ở xung quanh. Tiêu diệt được 1 vị trí chỉ làm sứt mẻ chút ít cho phòng tuyến địch. Có vẻ như quân Nhật đã tạo ra 1 thứ thiên la địa võng khổng lồ bằng bê tông cốt thép và sư đoàn 3 TQLC bên trong nó cứ phải đánh đi đánh lại nhưng thành công rất ít ỏi.

Có một đại đội bị gìm chặt. Họ bị mất 8 trong số 9 tay súng phun lửa trong nỗ lực đánh bật quân thù. Xạ thủ phun lửa thứ 9 là hạ sĩ Hershel Williams, anh này tiến công với sự yểm trợ của 4 lính súng trường. Luồng lửa vàng phụt ra từ súng của anh đã thiêu chết ngay 1 lính bắn tỉa Nhật. Sau đó anh diệt thêm 4 tên địch nữa. Cứ từ từ tiến lên Williams ‘nướng’ hết vị trí này tới vị trí khác. Trong suốt 4 giờ tiến công anh đã diệt được một chuỗi vị trí then chốt của địch và được thưởng huân chương danh dự.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #11 vào lúc: 26 Tháng Hai, 2014, 10:33:04 AM »

Tuy nhiên khu vực trung tâm đã tiến ko đủ xa. Sư đoàn 3 bị tụt lại so với sư 5 bên trái và sư 4 bên phải. Điều này khiến cho ko thể hình thành 1 chiến tuyến thẳng từ bờ biển này tới bờ bờ kia của đảo. Các sư đoàn đi 2 cánh cũng ko dám tiến thêm vì lo ngại sẽ tạo ra khoảng trống giữa họ với sư 3. Tướng Schmidt đã nhận ra việc cần thiết phải nắn thẳng tuyến tấn công khi ông lên bờ để nắm toàn quyền chỉ huy trận đánh vào ngày 23. Việc này cũng khiến cho tướng Erskine, tư lệnh sư đoàn 3, đã ở trên Iwo rất lo buồn. Đêm đó ông chỉ thị cho quân mình rằng ngày mai họ sẽ phải tiến lên “bằng mọi giá.”

Ngày 24 là ngày thứ 7. Ngày này bắt đầu với hỏa lực hết công suất của Mỹ dội xuống quân trú phòng, những kẻ địch vô hình. Nhưng đến khi TQLC thuộc sư đoàn 3 phải tiến công mà ko có xe tăng hỗ trợ thì nhanh chóng có ngay 2 đại đội trưởng bị giết. Trung úy Raoul Archambault lên nắm quyền chỉ huy 1 đại đội. Anh này là 1 cựu binh từng chiến đấu ở Bougainville và Guam. Archambault có khổ người cao lêu ngêu và là 1 chỉ huy gương mẫu. Lính dưới quyền bắt đầu hò hét khi anh dẫn họ tiến lên. Gió thổi cát bay khiến mặt họ như bị roi quất. Gào tướng lên, các TQLC đã tràn qua tuyến lô cốt thứ nhất và sau đó xông tới sườn núi hướng tới sân bay số 2.

Cuối cùng thì các xe tăng cũng đã có thể tiến lên đằng sau quân của Archambault, chúng bắn đầu quét sạch các vị trí địch còn sót lại. TQLC cuối cùng cũng đã đột phá được cửa mở mà họ hằng mong đợi. Giờ thì lính Mỹ đang hò hét càn qua sân bay. Có những người lính mặc quân phục xanh sẫm gục xuống, nhưng những người khác vẫn xông lên. Họ đã ùa tới 1 sườn đồi cao 50 bộ nằm ngay phía bắc sân bay và rồi bị pháo binh quân mình bắn lầm. Để tránh pháo, TQLC phải lùi xuống đồi, đến khi pháo thôi bắn thì họ lại xông lên. Sau đó lính Nhật phản kích và đánh bật họ xuống 1 lần nữa. Vào lúc này 1 đại đội khác đã tràn qua điểm đột phá và sát cánh cùng đơn vị của Archambault nhưng cả 2 đều bị đánh vào sườn đang hở nên họ chỉ còn cách tiến tới trước.

Khi quân của Archambault leo lên sườn đồi lần thứ 3 thì 1 lànn sóng lính Nhật tràn từ đỉnh đồi xuống chỗ họ. Sắc áo nâu trộn lẫn với áo xanh. Tiếng gào thét của cả 2 thứ tiếng rộ lên : “Banzai! Banzai!” đan xen với “Giết! Giết!”. Chân lún xuống cát tới tận mắt cá, đâu lưng vào nhau, chiến đấu bằng lưỡi lê, báng súng, dao găm và nắm đấm, các TQLC kiên quyết bám trụ. Khi trận đánh kết thúc, chỉ còn lại mình họ là còn đứng giữa 50 xác lính Nhật. Giờ thì đỉnh đồi đã trong tầm tay, họ lại tiến lên rồi đào công sự nghỉ đêm. Mệnh lệnh tiến lên “bằng mọi giá” giờ đã đổi thành bám trụ “bằng mọi giá”.

Lính Nhật ở đầu kia đảo cũng nhận được tin đỉnh Suribachi bị chiếm vào thứ 7. Tin báo do 1 trung úy hải quân cùng 1 toán lính đã vượt qua phòng tuyến Mỹ, thoát khỏi ngọn núi lửa đưa đến. Nhưng anh trung úy mệt mỏi, máu me lại nhận sự đón tiếp 1 cách lạ lùng tại sở chỉ huy của đại tá Samaji Inouye. Viên đại tá kết tội anh này đã từ bỏ vị trí.

Đại tá hải quân Inouye gầm lên “Mày là thằng phản bội! Sao mày lại đến đây? Ko thấy xấu hổ hay sao? Mày là 1 thằng đào ngũ hèn nhát.” Đại tá Inouye hai tay vung cao thanh kiếm Samurai lên trên đầu anh này và thét lên: “Theo quân luật , kẻ đào ngũ sẽ bị xử tử ngay lập tức. Ta sẽ đích thân chặt đầu mày!”
Người trung úy ko nói 1 câu, quì xuống cúi đầu. Anh ta sẽ ko cãi lại 1 đại tá, thậm chí cũng ko hề nói tới việc anh đã được lệnh thoát ra. Nhưng lưỡi kiếm đã ko chém Xuống. Các sĩ quan phụ tá của đại tá Inouye đã xô tới giật thanh kiếm. Họ hiểu viên đại tá muốn mọi vị trí phải được cố thủ tới người cuối cùng nhưng cũng hiểu rằng người trung úy đã thoát đi để báo tin việc Suribachi thất thủ và anh ta rồi sẽ lại chiến đấu ở phía bắc này.

Dẫu vậy, đại tá  Inouye vẫn ko kìm được nước mắt. Ông cứ lẩm bẩm câu “Suribach đã thất thủ, Suribach đã thất thủ”. Đó chính là điểm khởi đầu của kết thúc và TQLC đã khiến niềm tin của đối phương về khả năng giữ vững được Iwo Jima bị lung lay.

Quân Mỹ đã phải trả giá về những tiến bộ cho triển vọng chiến thắng. Sau 6 ngày giao tranh tổn thất của họ là 1.600 chết, 5.500 bị thương và 650 người khác phải đi viện do “quá sức chịu đựng”, đây là thuật ngữ để chỉ những người lính quá kiệt sức hay bị sốc trong chiến đấu và ko thể tiếp tục được nữa. Tổng cộng TQLC đã chịu 7.750 thương vong. Đây là mức tổn thất đáng kinh ngạc. Quân Mỹ mới chỉ chiếm được 1/3 đảo Iwo Jima. Quân dự bị đã được tung hết vào tham chiến và lính bổ sung cũng đã tới bù đắp cho các đơn vị tả tơi.

Lính bổ sung ko hề là những “chiến binh hạng nhì”, họ cũng giỏi và được huấn luyện như những TQLC chết và bị thương mà họ tới thay. Họ cũng là thành phần của các sư đoàn khi tham chiến, được trang bị đầy đủ và ở lại trên tàu cho tới khi cần đến.

Lính bổ sung bước vào chiến đấu với khó khăn nhân đôi. Họ ko có bạn vì những tiểu đội khi huấn luyện đã bị xé lẻ bổ sung vào từng đơn vị. Trong chiến tranh lính bổ sung giống như những trẻ vô thừa nhận. họ phải gia nhập những tiểu đội hoàn toàn xa lạ và theo thông lệ thì, phải lãnh những nhiệm vụ “khó nhằn.” Khi 1 toán lính bổ sung tới sở chỉ huy 1 đơn vị chiến đấu có thể được đón chào bằng những lời sau đây: “Ok, giờ các cậu đã là người của đại đội F. Chốc nữa chúng ta sẽ tiến ra. Hãy nhớ kỹ điều này: Cố mà giữ lấy 'gáo' và ko được bắn vào TQLC.”

Và như thế, lính bổ sung bắt đầu được thử lửa. Một khi sống sót qua 1, 2 ngày họ sẽ được coi như “TQLC tốt” và được các thành viên trong tiểu đội chấp nhận như lính ‘cũ’. Thực tế là trên đảo Iwo Jima hiếm có tiểu đội nào tồn tại được với toàn lính ‘cũ’ ban đầu. Và khi trận chiến kết thúc những chàng lính bổ sung đều đã trở thành “cựu trào”.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #12 vào lúc: 03 Tháng Ba, 2014, 09:00:55 AM »

Khi quân bổ sung được đưa lên tuyến đầu ngày 25 tháng 2 (hay ngày thứ 7 của trận đánh), thì lực lượng dự bị cũng được dốc cạn. Đó là lính trung đoàn 9, sư đoàn 3 TQLC. Trung đoàn 9 tới thay cho trung đoàn 21 ở trung tâm. Đơn vị này tiến qua hành lang chọc sâu vào phòng tuyến đối phương do quân của Archambault mở ra và chật vật tiến tới đồi 199.

Đây là quả đồi rất quan trọng nằm khống chế sân bay số 2. Địch quân ở đây đã cố thủ suốt 3 ngày. Yếu tố quan trọng trong việc chiếm được quả đồi chính là nhờ thành tích cá nhân của binh nhất Wilson Watson. Sau khi một mình phá hủy 1 lô cốt, Watson leo lên đỉnh, gan dạ đứng quạt trung liên bất chấp đạn địch và đã diệt 60 lính Nhật. Anh chỉ chịu lui xuống sau khi bắn hết đạn. Các TQLC cho rằng phải nhờ phép lạ mà Wilson Watson mới có thể toàn mạng để nhận huân chương danh dự.

Ngày 27 tháng 2, khi đồi 199 lọt vào tay quân Mỹ, chiến tuyến méo mó của quân Mỹ cuối cùng cũng đã được nắn thẳng. Sân bay số 2 đã bị chiếm gần hết và quân Nhật chỉ còn giữ được 1/3 đảo. Mỹ đã đổ lên bờ 50.000 quân và 2000 lính ong biển trong số đó lo việc sửa chữa, mở rộng sân bay số 1. Giờ thì ngoài tiếng ồn ào lúc to lúc nhỏ của trận đánh còn có tiếng gầm gừ đều đặn của xe ủi đất. Tất nhiên ko phải tất cả bọn họ đều làm việc tại sân bay vì còn phải dành ra 1 số để lo xây dựng nghĩa trang nữa.
 





Chương 6
Trong cối xay thịt




 
Ngày 25 tháng 2, trước khi đồi 199 bị chiếm 2 ngày, cuộc tiến quân của Mỹ trên cả 2 cánh trở nên rất đẫm máu. Sư đoàn 5 trên bờ biển phía tây phải leo lên 1 dãy đồi lởm chởm chi chít những công sự có tên là đồi 362A. Còn trên bờ biển phía đông thì sư đoàn 4 cũng chui đầu vào “cối xay thịt”.

“Cối xay thịt” là cái tên TQLC đặt cho 1 hệ thống phòng thủ nằm trải dài trên đảo, ngay phía đông sân bay số 2. Chúng nằm ở đây cứ như là ba cái lưỡi dao ác nghiệt của cái máy xay thịt đúng theo nghĩa đen. Chúng là đồi 382, là nơi cao nhất ở phía bắc đảo, mấy quả đồi trọc được gọi là Turkey Knob (bướu của người Thổ), và 1 bãi đá tên là Giảng đường (Amphitheater). Trung tâm thông tin liên lạc của Nhật nằm trong khu phức hợp này. Tại đây có 1 hệ thống vô hình vô ảnh những hang động, địa đạo và lính Nhật ở trong đó có thể quan sát rõ quân Mỹ ngay từ lúc mới đổ bộ.

Không thể tiếp cận “cối xay thịt” mà tránh bị phát hiện. Hỏa lực bắn phá của Mỹ đã khiến cây cối trơ trụi hết và lộ ra 1 mê cung toàn đá và các khe chạy dài xuống biển. Mọi đường tiếp cận đều được canh phòng bởi xe tăng được chôn xuống đất chỉ hở ra tháp pháo. Phía sau chúng, được giấu kỹ trong hang động ko thể nhìn thấy là súng máy, súng cối, pháo chống tăng, sơn pháo và pháo phòng không hạ nòng bắn thẳng. Đồi 382, Turkey Knob và Amphitheater đều có thể yểm trợ lẫn nhau. Chúng có khả năng tự bảo vệ hay hỗ trợ vị trí khác. Không thể chiếm “cối xay thịt” bằng cách chiếm dần từng cứ điểm mà phải cùng đánh một lúc.

Sư đoàn 4 TQLC bắt đầu cuộc tấn công bằng 1 trận oanh kích dữ dội. Pháo mặt đất ầm ầm như sấm, hải pháo rền vang, tàu chở súng cối và tàu đổ bộ chạy tới sát bờ nã đạn vào các khe núi. Trong khi những xe tăng lội nước nhanh nhẹn xạ kích vùng gần bờ thì máy bay từ tàu sân bay gào rú lao qua màn khói bụi xuống cắt bom. Trong khi vẫn đang oanh kích dữ dội, sư đoàn 4 cho xe tăng tiến qua vùng trách nhiệm của sư 3, nỗ lực đi vòng để đánh tập hậu quân địch. Cùng lúc các xe tăng có gắn ủi đất tiến lên mở đường vượt qua những đống đá vỡ vụn.

Sau đó tới lượt bộ binh xông lên tiến công. Ban đầu TQLC tiến lên đồi 382 dễ 1 cách đáng ngạc nhiên, nhưng khi lên đến đỉnh thì quân địch đã kịp hồi phục sau cơn sốc của trận oanh kích và bắt đầu nổ súng. TQLC bị gìm chặt xuống đất, và thậm chí còn bị đánh từ phía sau nơi có hệ thống lô cốt được giấu kín mà họ đã bỏ qua. Nhờ màn khói che phủ, TQLC rút khỏi đồi 382. Hôm đó họ tiến được 100m, hay “1 bàn thắng”, như thiếu tá Frank Garretson nói. Cựu ngôi sao bóng bầu dục này khoái ước lượng tiến triển trên đảo Iwo bằng thước đo 100m = “ 1 bàn thắng”.

Kể từ khi đổ bộ đến lúc trận đánh kết thúc đêm hôm ấy, TQLC đã chiếm được 2/5 đảo Iwo Jima và bị thương vong 8.000. Tại Nhật Bản, đài phát thanh Tokyo hân hoan loan tin và thổi phồng thêm mức tổn thất cao ngút của Mỹ. Đài rêu rao rằng quân thù trên đảo Iwo Jima chỉ bám giữ được 1 mẩu đất “ko lớn hơn bàn tay”. Nhưng một số TQLC ở đồi 382 vẫn đồng tình với kiểu ví von này, vì thế chông chênh hiện nay của họ. Họ ko nhận thức được rằng mình đang tấn công vào nửa phía đông của hệ thống phòng thủ chủ yếu của tướng Kuribayashi và việc tiến được 100m cũng quan trọng như việc chỉ huy quân Nhật sẵn lòng qui hàng.

“Một bàn thắng” là tất cả TQLC đạt được ngày hôm sau, 26 tháng 2 nhưng họ đã diệt được các lô cốt, vị trí mà họ từng bỏ sót. Binh nhất Douglas Jacobson, 1 lính súng trường, đã làm được việc này. Khi tiến lên lại đồi 382 ngày hôm ấy,thì anh thấy có khẩu bazooka lăn xuống. Jacobson liền bỏ súng trường và nhặt lấy khẩu bazooka. Phóng từ vị trí này tới vị trí khác như 1 gã đang phát khùng, anh ta phá hủy 16 lô cốt, hạ 1 xe tăng và giết chết 75 lính Nhật. Jacobson đã giúp ích rất nhiều cho trung đoàn mình và được thưởng huân chương danh dự vì lòng dũng cảm. Tuy thế TQLC vẫn phải rút quân khi đêm xuống.

Chuyện tương tự cũng xảy ra ở Turkey Knob và Amphitheater. Mỗi bước tiến sâu vào hệ thống phòng ngự của đối phương, đều phải trả bằng mạng sống TQLC. Quân Nhật chỉ việc rút lui rồi gọi pháo, cối dập xuống vị trí của họ. Sau khi lính Mỹ buộc phải rút ra lúc hoàng hôn, quân Nhật lại quay trở lại và chuẩn bị cho trận so găng đẫm máu ngày hôm sau.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #13 vào lúc: 04 Tháng Ba, 2014, 08:41:33 AM »

Suốt 1 tuần từ 25 tháng 2 đến ngày 3 tháng 3. Sư đoàn 4 bị nghiền nát trong cối xay thịt. Thương vong cao đến mức báo động khi sư 4 phải dùng tới 200 lít máu chỉ trong có 1 ngày. Tuy nhiên ngày qua ngày, sức chống trả của Kuribayashi ở phía đông yếu dần. Tướng Cates tung ngày càng nhiều các đơn vị mới vào tham chiến. Các vị trí quân Nhật dần dần nối nhau bị tiêu diệt hoặc bị cô lập.

Ở Turkey Knob, 1 khẩu sơn pháo 75 mm được kéo lên và bắn thẳng vào 1 boong ke nằm ở trung tâm và cao nhất tuyến phòng thủ. Được hỏa lực súng trường yểm trợ, lính bộc phá leo lên tường boong ke, họ dùng bộc phá đánh thủng nhiều lỗ trên tường. Rồi xe tăng ủi đất đi trước mở đường cho 1 xe tăng phun lửa. Chiếc xe tăng phun lửa gầm rú phụt lưỡi lửa vào các lỗ. Nhưng boong ke vẫn trơ trơ cũng giống như Turkey Knob, như Amphitheater, và như đồi 382.

Thứ 6 ngày 2 tháng 3, sau 6 ngày tấn công vào cối xay thịt, sư đoàn 4 TQLC dốc toàn lực tiến đánh tất cả 3 mục tiêu hiểm ác này. Turkey Knob và Amphitheater mỗi cứ điểm do 1 trung đoàn tấn công. Mục đích là để khống chế các hỏa điểm ko để cho chúng bắn vào lực lượng đánh lên đồi 382. Lần này TQLC đã thành công.

Đại đội E dưới sự chỉ huy của thiếu tá Rolo Carey, cùng đại đội F của đại úy Walter Ridlon chuẩn bị tiến lên đồi 382. Trước khi lên, trọng pháo tiến hành bắn chế áp. Tiếp đến là pháo tăng và hỏa tiễn phóng từ xe tải (pháo phản lực?). Quân của thiếu tá Carey tiến bên trái, quân của đại úy Ridlon đi bên phải. Đến giữa buổi sáng 1 trung đội của Carey đã tới sát cái ăng ten radar bị gãy đổ trên đỉnh đồi.

Rồi Carey bị đạn súng máy quật ngã. Đại úy Pat Donlan lên nắm đại đội E. Mấy tiếng sau Donlan bị trúng mảnh đạn. Trung úy Stanley Osborne vừa lên thay thì 1 loạt pháo giết chết anh ta, phạt cụt chân phải của Donlan đồng thời cũng giết thêm 1 sĩ quan và làm bị thương 1 người khác. Lúc này thì thiếu úy Richard Reich là sĩ quan duy nhất còn lại trong cái đại đội tả tơi này.

Trong khi đó đại đội F của đại úy Ridlon cũng đang đánh lên. Gặp hỏa lực yếu, TQLC bên này tiến nhanh lên đỉnh đồi rồi xông lên chiếm nó vào giữ buổi chiều. Đại úy Ridlon gọi về chỉ huy sở báo tin anh đã lên được đỉnh đồi 382. Tối đó thiếu tá Garretson viết trong nhật ký: “Tiến bộ trong ngày. Gần được 2 bàn thắng.” Dù TQLC đã chiếm được đỉnh đồi họ vẫn chưa chinh phục được nó và đại đội E ngày hôm sau lại phải trải qua 1 thử thách nữa.

Trung úy William Crecink tới thay thiếu úy Reich chỉ huy đại đội nhưng anh này nhanh chóng bị thương và Reich lại 1 lần nữa lên nắm quyền. Sau đó đại úy Charles Ireland tới thay rồi anh này cũng bị thương nốt và Reich lại lần thứ 3 lên chỉ huy đại đội E. Đại úy Robert O’Mealia tới thay cho anh lần thứ 3 rồi bị mảnh pháo giết chết, nhưng thiếu úy Reich sẽ ko còn cơ hội chỉ huy đại đội lần thứ 4 vì đại đội E đã ko còn nữa.

Những lính còn lại của đơn vị được sát nhập vào đại đội F do đại úy Ridlon chỉ huy. Với số quân chắp vá này, Ridlon  đã quét sạch những ổ đề kháng cuối cùng trên đồi 382. Turkey Knob và Amphitheater vẫn chưa bị chiếm nhưng đã yếu đi. Ngày hôm sau đại đội F được rút qua cửa mở ra nghỉ. “Cối xay thịt” đã vỡ và tuyến phòng ngự thứ nhất của Kuribayashi đã bị chọc thủng.

Một lần nữa quân Mỹ phải trả giá đắt. Sư đoàn 4 bị mất 2.880 quân trong 1 tuần giao tranh tại “cối xay thịt”. Lúc này tổng số thương vong của đơn vị là 6.600 người chết và bị thương.

Trong khi đó sư đoàn 3 ở trung tâm cũng đã chọc thủng phòng tuyến thứ nhất của tướng Kuribayashi, họ đột phá được nhờ 1 loạt các trận đánh thọc sườn và đã tràn ngập 1 nửa sân bay số 3.

Sư đoàn 5 bên trái cũng đã đột phá được nhưng ko vất vả bằng sư đoàn 4.

Sư đoàn 5 tiến lên và giành được các bãi biển phía tây đảo, dù ở đây sóng cao và còn nguy hiểm, bãi nhận hàng tiếp tế thứ nhì cho tuyến đầu vẫn được xây dựng. Tướng Harry Schmidt đặt bộ tư lệnh quân đoàn 5 của ông ở đây và tới 1 tháng 3 thì Howlin Smith “điên” cũng đến. Khi 2 người đang đứng nói chuyện bên ngoài căn lều của Schmidt, họ thấy chiếc tàu chở đạn Columbia Victory đang cập bờ để dỡ đạn pháo xuống.

Đột nhiên pháo Nhật bắt đầu rót xuống tàu. Từ cao nguyên đối phương đang chiếm giữ, đạn pháo nối nhau dập xuống. Hai ông tướng TQLC hãi hùng chứng kiến. Họ đều biết nếu Columbia Victory bị bắn trúng thì sẽ kích nổ hàng ngàn tấn đạn và quét sạch vùng đất thấp của đảo cùng tất cả người và đồ tiếp tế.

Trong lúc họ đang xem, 2 loạt pháo rớt xuống phía đông chiếc Columbia Victory. Chiếc tàu quay mũi và tháo chạy ra ngoài khơi. Loạt pháo thứ 3 dập xuống phía trước con tàu làm cho 2 ông tướng cũng như tất cả mọi người trên bãi biển hết sức lo lắng. “Loạt tiếp theo sẽ trúng nó mất thôi !” Smith nói.

Nhưng loạt thứ 4 cũng trượt và rơi xuống sau đuôi tàu và trước khi pháo địch bắn tiếp, Columbia Victory đã thoát ra cự ly an toàn. Nó sẽ ko quay lại cho tới khi TQLC chiếm được dãy núi và khóa được mõm pháo địch.

Đồi 362A cũng bị chiếm ngày hôm ấy. Nhưng chàng hạ sĩ dũng cảm Tony Stein đã tử trận trong trận đánh lên cứ điểm đó. Đại đội trưởng cần người đi thám sát, và Tony Stein đã tình nguyện đi. Anh ko trở về. Ba người lính đã góp phần thượng cờ trên đỉnh Suribachi cũng bị giết trong trận đánh chiếm đồi 362A của sư đoàn 5 cùng với cả trung tá Chandler Johnson, viên tiểu đoàn trưởng đã ra lệnh dựng lá cờ sao vạch trên ngọn núi lửa và trung sĩ William Walsh, người được tặng huân chương danh dự, khi dũng cảm lấy thân mình nằm đè lên khối thuốc nổ của địch để cứu mạng đồng đội.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #14 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2014, 09:05:50 AM »

Đồi 362A nằm ở bờ biển phía đông chỉ thấp hơn đồi 382 có 20 bộ được cố thủ rất quyết liệt. Có những lúc TQLC phải lăn những phuy xăng xuống hang động rồi bắn xuống để thiêu cháy quân Nhật. Cũng có khi họ phải treo mình trên vách đá dòng dây buộc thuốc nổ rồi thả vào các hang dưới thấp.

Đúng như huấn lệnh, quân Nhật đã cố thủ ngọn đồi cho đến người cuối cùng. Và người lính cuối cùng còn sống, cũng đã tự sát theo như truyền thống kỳ lạ của Nhật Bản. Các TQLC thận trọng quan sát khi thấy anh ta bò ra khỏi hang, tay cầm 1 quả lựu đạn. Họ hụp đầu xuống núp sau đá khi thấy anh ta đập quả lựu đạn lên mũ sắt để mở kíp. Nhưng ko thấy nó bay tới. Khi TQLC ló đầu lên thì thấy người lính Nhật đang áp lựu đạn vào tai như đang lắng nghe nó. Anh ta lại đập nó lên mũ sắt rồi lại áp xuống tai. Vẫn ko nổ. Và tới lần thứ 3….nó mới nổ tung.

Sau khi đồi 362A thất thủ, sư đoàn 5 ko hề ngừng lại. Sư đoàn tiến lên trước về hướng bờ biển phía trước. Ngày 3 tháng 3, sư đoàn bị tổn thất rất nặng vì có tới 518 người chết và bị thương, đây là ngày họ có mức thương vong cao thứ 2 suốt toàn chiến dịch. Những cũng hôm đó, sư đoàn có 5 quân nhân được tặng thưởng huân chương danh dự, đây là 1 kỷ lục tuyện vời trong quân sử Hoa Kỳ.
Hạ sĩ Charles Berry và binh nhất William Caddy đã được thưởng huân chương vì đã hy sinh thân mình cứu đồng đội. Cả 2 đều nằm đè lên lựu đạn địch.

Lính cứu thương George Wahlen vẫn còn sống để nhận huân chương dù bị thương tới 3 lần trong 6 ngày. Lần cuối anh bị thương nặng, nhưng Wahlen vẫn nhất quyết đi theo đơn vị để cứu chữa đồng đội. Nhưng cuối cùng anh cũng gục ngã và phải đưa đi sơ tán.

Trung sĩ William Harrell đang trong phiên gác đầu của buổi sáng hôm đó thì 1 quả lựu đạn địch rơi xuống. Nó phát nổ làm anh vỡ xương đùi và gãy tay trái. Sau đó 1 tên Nhật múa gươm lao tới tấn công. Harrell dùng tay phải rút súng lục ra và bắn chết hắn. Thêm nhiều lính Nhật nữa tới xông tới, Harrell vẫn chiến đấu cho đến khi gục xuống vì mất máu. Một lính Nhật chạy đến và gài 1 quả lựu đạn dưới đầu anh. Harrell kịp tỉnh lại giết hắn rồi cố sức đẩy quả lựu đạn ra xa. Nó phát nổ giết chết 1 tên Nhật khác và xé nát tay phải của Harrell. Người trung sĩ lại ngất đi. Khi bình minh tới người ta tìm thấy anh nằm 1 tá xác lính Nhật. Anh đã giữ vững vị trí và còn sống để nhận phần thưởng cao quý nhất của đất nước.

Lính cứu thương Jack Williams cũng được thưởng huân chương danh dự hôm đó. Trong khi 2 bên ném lựu đạn qua lại, anh xông ra giữa để cứu 1 TQLC bị thương. Một lính bắn tỉa địch đã bắn trúng anh 3 lần khi anh đang quỳ bên cạnh người thương binh ấy. Nhưng Williams vẫn ko từ bỏ công việc. Sau khi băng bó cho thương binh xong, anh mới băng đến vết thủng trên bụng mình. Sau đó anh còn sơ cứu thêm 1 TQLC nữa. Nhưng 1 viên đạn thù đã vĩnh viễn quật ngã anh.

Với những người lính như thế, sư đoàn 5 của tướng Keller Rockey đã chọc thủng được cánh tây tuyến phòng ngự kiên cố của Kuribayashi. Đòn tiến công của sư 5 kết hợp việc chiếm “cối xay thịt” bên cánh đông và sự đột phá của sư đoàn 3 đi giữa đã khiến địch quân đứng trước nguy cơ thất bại.

Ngày 3 tháng 3, 13 sau khi đổ bộ, tướng Kuribayash đã mất gần hết pháo, xe tăng cùng 65% số sĩ quan. Ông ta chỉ còn 3500 lính chiến còn có thể chiến đấu. Hệ thống thông tin đã bị cắt đứt và nó có nghĩa ông ko thể liên lạc với các chỉ huy cấp dưới đang đảm trách các khu vực khác nhau trong hệ thống phòng thủ. Kết quả là lính Nhật cố thủ Iwo Jima phải chiến đấu như rắn ko đầu.
Tướng Kuribayashi vẫn quyết tâm chiến đấu. Ông gọi điện về Tokyo : “Nếu ko bị oanh kích bằng máy bay và tàu chiến thì tôi chẳng coi sức chiến đấu của 3 sư đoàn quân Mỹ là gì.”

Tuy nhiên Mỹ lại oanh kích ko ngừng, và viên tư lệnh Nhật bất chấp tất cả, vẫn nỗ lực gây nên những tổn thất tồi tệ nhất cho TQLC tấn công. Trong 2 tuần kinh khủng đó, phía Mỹ chịu thiệt hại với 3000 quân chết, 13.000 bị thương. Nhưng họ ko hề biết rằng đã làm nứt vỡ hệ thống phòng ngự mạnh nhất của đối phương vì gần như 1 nửa hòn đảo vẫn còn nằm trong tay quân Nhật.












Chương 7
Đột phá












Lúc này quân Mỹ đã chiếm được hơn 1 nửa Iwo Jima và nhận ra rằng cái hòn đảo lưu huỳnh này càng quái đản, xấu xí.

Ở đầu phía nam đảo và quanh các sân bay, trong khi TQLC vẫn phải  lạnh run khi qua đêm trong các hố cá nhân thì xa về phía bắc họ phải tiến vào những suối lưu huỳnh của Nhật. Chính ở đây, tướng Smith đã nói: “Dường như đây là những gì còn lại sau khi tạo ra địa ngục”

Không khí đầy mùi lưu hình hôi thối. Lưu huỳnh phun lên làm mặt đất nhuộm 1 màu trắng và vàng nhợt chết chóc. Thật khó có thể đào công sự mà ko phải tắm lưu huỳnh. Họ có thể nấu khẩu phần C bằng cách vùi nó xuống đất trong vòng 25 phút. Khi cần nấu cà phê, họ chỉ việc vục bi đông xuống suối lưu huỳnh. Có khi nhiệt độ của nước phun lên mặt đất nóng tới 70 -80 độ C.

TQLC thường xuyên phải đối mặt với những thứ quái dị như vậy trong suốt quá trình chiến đấu. Họ đã phải chiến đấu và giành chiến thắng trong rừng rậm, sình lầy và sốt rét khi tiến hành chiến dịch trên quần đảo Solomon. Hay trên các hòn đảo san hô nóng như rang của quần đảo Gilbert, Marshall và Caroline. TQLC biết họ cũng sẽ làm được như vậy hòn đảo kỳ quái toàn đá với cát nóng lạnh thất thường này. Tướng Kuribayashi ngày 4 tháng 3 hình như cũng có vẻ đồng tình với suy nghĩ của họ. Hôm đó ông gọi về Tokyo để xin tàu và máy bay tới cứu viện. Ông xin: “Hãy phái chúng tới đây thì tôi sẽ giữ được đảo. Còn ko thì bó tay.”

Vị tư lệnh Nhật có vẻ ko chắc chắn nữa rồi nhưng ko có tàu hay máy bay nào đến hết. Thêm nữa, kẻ thù của ông hôm ấy lại lên tinh thần do sự kiện sau đây.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #15 vào lúc: 06 Tháng Ba, 2014, 07:49:27 PM »

Buổi chiều ngày 4 tháng 3, điện đài viên William Welsh đang trực theo dõi tần số cứu hộ trên chiếc tàu chỉ huy Auburn, khi anh vừa chơi xong 1 ván ô chữ tai nghe của anh có tiếng gọi.

“Chào Gatepost, đây là Nine Bakecable. Chúng tôi đang bị lạc. Nhờ chỉ dẫn.”

Welsh trả lời: “ Chào Nine Bakecable, Gatepost đây. Các anh là ai?”

“1 “quái vật” của bọn tôi sắp cạn nhiên liệu. Xin chỉ hướng cho.”

Một sĩ quan kiểm tra danh sách mật danh và biết “quái vật” là máy bay B-29. Các pháo đài bay này sáng hôm đó đã không kích Nhật Bản giờ thì rõ ràng là có 1 chiếc đang xin hạ cánh khẩn cấp xuống Iwo Jima! Sự phấn khởi lan tràn trên tàu Auburn. Ngay lúc đó đài kiểm soát không lưu từ quần đảo Mariana lại cảnh báo hãy tránh xa khỏi đảo Iwo, còn trên bờ, sân bay nhanh chóng được dọn sạch để “bé bự” tiếp đất.

Chỉ 2 tuần sau khi TQLC đổ bộ lên bờ, đảo Iwo đã bắt đầu hoạt động đúng mục đích giành cho nó – dù cuộc giao tranh ác liệt trên đảo vẫn đang tiếp diễn. Khi tin trên lan đến, TQLC, ong biển đã chạy ùa về phía sân bay.

Trên trời ngoài khơi xa, chiếc B-29 Dinah Might, bay qua mưa và sương mù, với cửa khoang bom mở. Đó chính là trục trặc của nó. Cửa khoang bom ko đóng được nên gió qua đó hút vào mày bay, khiến nó bay chậm và đã phải dùng gần hết nhiên liệu. Khi trung úy Fred Malo, phi công, thử dùng bình xăng dự phòng thì lại nhận ra ko thể mở van. Dinah Might chỉ còn có thể chọn giữa đảo Iwo và đại dương.
Lúc này, trung sĩ James Cox, điện đài viên trên chiếc Dinah Might đã nhận được hướng dẫn của tàu Auburn. Welsh chỉ dẫn cho anh ta: Hướng 167, 28 dặm. Anh muốn xuống biển hay hạ cánh trên đường băng đây?”

“Chúng tôi muốn hạ cánh.”

“Rõ rồi. Sẽ có đường băng trống cho các anh.”

Trung úy Malo mau chóng nhìn thấy đảo Iwo. Ban đầu nó chỉ như 1 hạt bụi nhỏ trên mặt biển, rồi to bằng cục than và cứ thế lớn dần… Malo bay vòng vòng 2 lần trên đảo, mà ko lần nào nhìn thấy cái đường băng nhỏ hẹp. Đến vòng thứ 3 thì anh mới bay thẳng hướng đường băng. Chiếc máy bay kềnh càng nặng 60 tấn tiếp đất cái ‘rầm’, nghe như tiếng pháo nổ. Khắp nơi dậy lên tiếng hò reo cổ vũ của lính Mỹ, cánh trái của máy bay tiện đứt cột dây điện thoại như lưỡi hái cắt ngọn rơm, động cơ ầm ầm tạo ra một đám bụi. Khi màn bụi tan hết, chiếc Dinah Might đã an toàn đậu ở cuối đường băng. Trung úy Malo cùng phi hành đoàn là tổ lái B-29 đầu tiên hạ cánh xuống đảo Iwo Jima. Tổng cộng đã có tới 2251 chiếc pháo đài bay, cùng 24.000 lính Mỹ được cứu thoát nhờ hạ cánh khẩn cấp trên hòn đảo tí hon này.

Đó chính là lợi ích đảo Iwo mang lại. Và đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc chiến, giá trị của 1 mục tiêu trở nên hiện thực trước cả khi bị chiếm.

Ngay sau chuyến hạ cánh đầy ấn tượng của Dinah Might, TQLC trên đảo Iwo được nghỉ ngơi. Tướng Schmidt đã ban cho những binh sĩ mệt mỏi của mình 1 “ngày nghỉ”. Họ được đọc thư, ăn nóng, hay nếu có thể thì tẩy rửa lớp bụi màu xám của Iwo khỏi cơ thể hay xa xỉ hơn nữa là cạo râu. Trong khi đó các sư đoàn tái tổ chức lại. Hai tướng Schmidt và Smith đã quyết định hôm sau sẽ tấn công phối hợp bằng cả 3 sư đoàn. Họ hy vọng lần này sẽ vượt qua được tuyến phòng thủ cuối cùng của Kuribayashi và nhanh chóng giành chiến thắng.
Yêu cầu phải thắng nhanh khiến TQLC phải trở lại tấn công liên tục. Việc sớm chiếm được đảo sẽ giải phóng cho hạm đội đi làm nhiệm vụ khác. Nếu thắng sẽ có thêm nhiều sân bay cho máy bay chiến đấu để bảo vệ những chiếc B-29 đi ném bom nước Nhật, giúp bảo vệ sườn cho chiến dịch xâm chiếm đảo Okinawa và đẩy nhanh tiến độ chiếm Nhật Bản.

Trong thời gian chiến tranh, cố gắng thắng nhanh có thể gây ra sự hy sinh sinh mạng ko cần thiết, nhưng về dài hạn thì lại giúp tiết kiệm xương máu. Việc chiếm được vùng đất thấp của Iwo Jima và sân bay lớn ở đó đã góp phần tiết kiệm sinh mạng phi công Mỹ và những chiếc máy bay B-29 quý giá.

Vì thế, vào sáng ngày 6 tháng 3, cuộc oanh kích dữ dội nhất chiến dịch đã bắt đầu. Nó có sứ tàn phá khủng khiếp. Tất cả các cỡ pháo trên bờ, trên tàu chiến đều đã lên tiếng. Trong 67 phút, TQLC đã nã 22.500 viên đạn pháo đủ loại xuống các vị trí đối phương. Một thiết giáp hạm và 2 tuần dương hạm góp thêm 50 quả đạn khổng lồ cỡ 355mm và 500 viên 130 ly nữa. 3 khu trục hạm và 2 tàu đổ bộ cũng khai hỏa. Các máy bay từ tàu sân bay cũng bay đến thả bom và nalpam. Những tưởng ko kẻ thù nào có thể tồn tại dưới cơn bão bom đạn như thế.

Thế nhưng quân địch lại tồn tại và đến khi TQLC xông lên tấn công, họ vấp phải 1 cơn mưa đạn khủng khiếp. Một lần nữa họ phải đánh cận chiến để trục quân địch ra khỏi  những hang ổ, các công sự bằng đá, bê tông và phải đối đầu trực diện với các lô cốt dữ dằn. Còn quân Nhật thì kiên quyết bám trụ.

Trong khi TQLC đang nỗ lực dùng mọi cách để tiến lên. Lực lượng không quân của lục quân (Army Air Corps) cũng đã tới nơi. 28 chiếc máy bay chiến đấu P-51 Mustang và 20 máy bay chiến đấu ban đêm P-61 Black Widow đã bay tới đảo Iwo. Và đây là minh chứng lần thứ 2, cho giá trị của việc phải nhanh chóng giành chiến thắng.

Tuy nhiên đêm đó, mỗi bước tiến lên phía Mỹ vẫn phải trả giá rất đắt.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #16 vào lúc: 07 Tháng Ba, 2014, 06:28:55 PM »

Pháo bắn áp chế ko có tác dụng đã làm tướng Erskine của sư đoàn 3 tin rằng quân địch chỉ bị bất ngờ chứ chưa bị tiêu diệt. Erskine khám phá rằng lính Nhật đã biết thích nghi với các đợt tấn công của Mỹ. Khi pháo binh bắt đầu giữ dội bắn chuẩn bị trước mỗi cuộc tấn công hàng ngày, lính địch chạy xuống các chỗ sâu nhất ngoài tầm bắn phá. Khi pháo chuyển làn, chúng lại quay về vị trí và đón tiếp TQLC bằng đạn nhọn và đạn pháo. Chúng làm việc đó thường xuyên và làm rất nhanh, chính xác. Kết quả là các đợt bắn chế áp trở thành vô giá trị.

Giải pháp của tướng Erskine là tấn công mà ko cần pháo bắn chuẩn bị. Sư đoàn của ông vẫn đánh ở giữa và nhiệm vụ của nó là tiến thẳng tới đầu kia hòn đảo. Nếu làm được điều đó thì quân Nhật sẽ bị cắt làm đôi và sau đó sư đoàn 4 đi cánh phải sẽ lo quét sạch các ổ đề kháng trong vùng trách nhiệm trong khi sư 3 sẽ cùng sư 5 tiến hành truy quét bên cánh trái.

Cao điểm có tên 362C nằm án ngữ đường tiến ra biển của sư đoàn 3. Ngọn đồi này bao che cho các vị trí Nhật khác phía bên phải (tất cả các vị trí địch đều bố trí tại cao nguyên Motoyama). Vì vậy tướng Erskine đã ra lệnh cho 1 tiểu đoàn bất ngờ đánh lên đồi 362C trong khi 2 tiểu đoàn khác vào vị trí để tiến đánh các ụ súng bên phải của quân địch. Một khi đồi 362C bị chiếm và pháo trên đó phải câm tiếng thì 2 tiểu đoàn bên phải có thể tiến công mà ko lo bị bắn vào sườn.

Lúc 5 giờ sáng, mưa lạnh bị gió thổi bay rát mặt, TQLC tiến ra. Ko ai được bắn phát súng nào. Họ ko gặp trở ngại gì. 2 tiểu đoàn đi giữa và bên phải báo tin đã tiến được 200m. Trên đồi 362C bên trái, TQLC nhảy ngay xuống đầu lính Nhật đang ngủ trong chiến hào giết sạch chúng. Họ phấn khởi báo ngay về tin đã chiếm được cao điểm.

Nhưng họ đã nhầm!

Họ đã đi nhầm và chiếm được đồi 331. và đến khi ban mai ló rạng cao điểm 362C lại dội lửa xuống đầu 2 tiểu đoàn đi giữa và bên phải, ghìm chặt bọn họ. Trận đánh khốc liệt bắt đầu. Các tiểu đoàn bị mắc kẹt phải chiến đấu chống cự suốt cả ngày. Nhưng quân số của họ liên tục sụt giảm.

Các đại đội có 200 quân ở giữa, giờ chỉ còn là những tiểu đội 10 người. Khi trời tối, trung úy Wilcie O’Bannon chỉ huy chưa tới 10 lính thuộc đại đội F, họ co cụm lại chỗ 1 gò đất ăn sâu vào cứ điểm Nhật 300m. Sau khi thấy điện đài của O’Bannon im tiếng, trung tá Robert Cushman đã lệnh cho xe tăng lên cứu. 36 giờ sau khi cuộc tấn công lúc sáng sớm bắt đầu, xe tăng mới cuộn xích tới được gò đất chỗ O’Bannon cùng 4 lính còn lại nằm. Thấy họ tỏ vẻ lưỡng lự, lính tăng phải chui qua cửa thoát hiểm nằm dưới bụng xe tăng ra kéo họ vào trong xe an toàn. Đại đội E của đại úy Maynard Schmidt cũng nằm trong vùng đó thì may mắn hơn 1 chút: với 7 người sống sót.

Các đại đội đi bên phải bị hỏa lực địch cắt ra từng mảng. Tại đây thiếu úy John Leims đã 3 lần suýt chết khi cứu lính dưới quyền. Anh bò suốt 400m dưới làn đạn địch để kéo dây điện thoại từ chỗ đại đội bị chia cắt của mình về sở chỉ huy tiểu đoàn rồi lại quay về đơn vị. Sau đó anh còn 2 lần bò tới chỗ vị trí mà đại đội đã rút bỏ và cứu những TQLC bị thương còn ở đó. Do vậy mà thiếu úy Leims đã được tặng huân chương danh dự.

Thiếu úy Jack Lummus, cũng giống như thế, anh chiến đấu trong đội hình sư đoàn 5 ngay bên trái sư đoàn 3. Là 1 cựu vận động viên All-America ( danh hiệu dành cho vận động viên nghiệp dư đạt thành tích 1 cao. ND) của đại học Baylor. Lúc đó, đôi chân rất khỏe để chơi bóng đã đưa anh tới trước đại đội đang bị ghìm chặt của mình. Một quả lựu đạn địch quật anh ngã nhào nhưng anh lại bật dậy lao lên và tiêu diệt 1 ụ súng. Một quả lựu đạn khác ném tới, làm toác vai của anh, nhưng anh vẫn vùng lên, xốc tới và lại diệt thêm 1 vị trí địch, giết sạch lính cố thủ trong đó.

Sau đó thiếu úy Lummus quay lại hô lính lên theo. Noi theo tấm gương can đảm của chỉ huy, họ ùa lên tấn công dữ dội và chọc thủng hệ thống phòng ngự đối phương. Sau đó 1 trái mìn nổ vang và tạo ra cơn mưa bụi bẩn. Khi khói tan Jack Lummus hiện ra, đứng trong 1 cái hố. Vụ nổ đã tiện phăng cả 2 chân, khắp người đầy máu, nhưng anh vẫn đứng thẳng, tiếp tục hối thúc quân mình tiến lên phía trước.
Mọi người chạy đến, bật khóc. Một số TQLC muốn kết thúc sự đau đớn giúp anh, nhưng anh ra dấu cho họ tiến lên. Họ xông lên, biến nỗi đau thương thành cơn giận dữ, tiêu diệt và làm nổ tung mọi thứ ngáng đường. Đến cuối ngày, họ đã tiến ra 1 sườn núi nhìn xuống biển.

Ở phía sau họ, lúc đó Jack Lummus đã nằm trong trạm xá sư đoàn. Hết bịch máu này đến bịch máu khác được truyền vào tĩnh mạch. Cả thảy anh đã nhận gần 10 lít máu, cả Lummus và các bác sĩ đều biết khó có hy vọng gì. Nhưng khi mà cuộc sống đang rời bỏ mình, thì viên thiếu úy vẫn vui tươi. Cuối cùng anh còn nói: “Bác sĩ ơi, có lẽ kết cục của tên khổng lồ New York ko có hậu rồi.” Và anh từ giã cõi đời với nụ cười nở trên môi.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #17 vào lúc: 10 Tháng Ba, 2014, 09:35:06 AM »

Rồi cái ngày thảm khốc mồng 7 tháng 3 cũng qua đi. Dù bị thiệt hại nhiều nhưng TQLC ko gục ngã. Trong khu vực tiến quân của sư đoàn 3, cái tiểu đoàn chiếm nhầm đồi đã cũng đã chiến đấu tiến lên đồi 362C, Ở giữa và bên phải, tại khu vực có tên gọi là “cái túi của Cushman” , địch vẫn còn chống cự quyết liệt và sẽ phải mất 8 ngày chiến đấu nữa mới kiểm soát được nó. Nhưng khi hết đại đội này tới đại đội khác đến tham chiến, sức chống trả của quân Nhật trên cao nguyên Motoyama trở nên yếu dần rồi tàn lụi hẳn. Đến tối ngày 7 tháng 3, cái cao nguyên quý giá này đã nằm trong tay TQLC. Chiến thắng đã tới rất gần.

Có vẻ quân địch cũng nghĩ rằng đã sắp đến hồi kết thúc. Lính Nhật ở bắc đảo cũng đã bắt đầu tự sát giống như trên đỉnh Suribachi ở phía nam. Trong ngày 7 tháng 3 đẫm máu ấy, có 100 lính địch đang ẩn núp trong sườn núi bên trái đã nổ mìn tự sát. Nhưng vụ nổ cũng mang theo 1 số lính giỏi của 1 đại đội TQLC khi ấy đang ở trên đỉnh núi.

Đến tối ngày 8 tháng 3 thì có thêm bằng chứng thứ nhì về việc quân Nhật đã mất hết hy vọng: địch tấn công kiểu banzai! (tấn công tự sát. ND)

Việc này do đại tá hải quân Inouye chỉ huy, ông vẫn còn đau buồn về việc đỉnh Suribachi thất thủ. Ông ta muốn chiếm lại ngọn núi lửa và phá hủy các máy bay Mỹ đang đậu trên sân bay số 1. Muốn làm vậy, cần phải chọc thủng phòng tuyến của sư đoàn 4 bên trái. Ông tập hợp tất cả 1000 lính hải quân dưới quyền. Hầu hết số này có trang bị súng trường và lựu đạn, nhưng có người chỉ mang theo giáo bằng tre. Nhiều người quấn thuốc nổ quanh thắt lưng. Những quả bom người này định bụng lấy thân mình lao vào quân Mỹ.

Họ tiến xuống phía nam trước lúc nửa đêm. Quân Nhật ko tấn công ngay mà thận trọng bò lên phía trước, hy vọng sẽ luồn qua được phòng tuyến quân Mỹ. Nhưng rồi khi bị phát hiện, họ nhảy bật dậy, gào lên “Banzai! Banzai!” rồi ùn ùn xông đến.

TQLC bắn pháo sáng, hải pháo dập xuống. Ánh sáng nhoáng nhoàng bùng lên khắp nơi. Đạn cối của TQLC bay lên rồi rót xuống đám quân địch đang ùa tới. Súng trường, súng máy đua nhau đốn ngã quân thù. Trận đánh diễn ra chóng vánh như hầu hết các trận đánh ban đêm, dù vẫn còn tiếng súng lẻ tẻ cho đến sáng. Ánh sáng ban ngày phơi ra 784 xác địch, nhưng TQLC cũng có 90 người chết và 257 bị thương. Cuộc tấn công tự sát của đại tá Inouye lần đột phá xa nhất của quân Nhật từ đầu tới giờ.

Chiều hôm đó TQLC đã nhận được tin lành rằng đã tiến được đến đầu kia của đảo. Một trung đội có 28 lính của sư đoàn 3 do trung úy Paul Connally chỉ huy đã tiến đến 1 bờ dốc cao, biển ở ngay bên dưới. Họ lội xuống dùng tay vốc nước rửa khuôn mặt bám đầy bụi đá Iwo ngay trước tầm nhìn của các xạ thủ Nhật. Một số lính còn cởi giày ra rửa chân. Nhưng sau đó quân địch đã hết kinh ngạc và bắt đầu bắn. Những người lính trong toán thám sát bị bắn gục, bị thương và phải rút lui.

Tuy nhiên số lính quay về đã kịp đong đầy 1 bi đông nước biển để chứng minh rằng sư đoàn 3 là đơn vị đầu tiên tiến tới tận cùng hòn đảo. Cái bi đông đã được gửi về tuyến sau cho tướng Erskine với lời cảnh báo “Chỉ để xem, ko được dùng.”

18 ngày sau khi trận đánh trên đảo Iwo Jima bắt đầu, hòn đảo đã bị vượt qua. Những gì còn lại của đội quân phòng thủ đã bị cắt làm 2 và đã đến lúc từng mảng này cũng sẽ bị tiêu diệt.






 
Chương 8
Đánh đến người lính cuối cùng.



 
Tướng Tadamichi Kuribayashi đã gọi về Tokyo và có nói bóng gió tới việc thất bại trong cái đêm mà toán thám sát TQLC tiến được ra biển.

Ông báo về: “Tất cả các đơn vị còn lại đều tổn thất nặng, tôi rất ân hận vì đã để giặc chiếm mất 1 phần lãnh thổ nước Nhật, nhưng lòng vẫn thanh thản vì đã bắt chúng nó phải chịu thiệt hại nặng nề.”

Vị tướng cùng các binh sĩ dưới quyền thực tế đã làm được điều nó. Dù lính Nhật còn lại chỉ còn 1.500 người, nhưng họ vẫn ngoan cố chiến đấu. Bên cánh phải, nơi sư đoàn 4 đang giao chiến, có rất nhiều toán địch quân bị bao vây, cô lập vẫn còn cố thủ. Tại đây, tướng Cates đã cố gọi hàng thiếu tướng Sadusi Senda, chỉ huy 2 lữ đoàn hỗn hợp Nhật, đang đối đầu với sư đoàn 4. Ông đã chuẩn bị sẵn 1 bản kêu gọi đầu hàng có nội dung:

“Các ông đã chiến đấu 1 cách can đảm và anh dũng, nhưng cũng phải thấy rằng đảo Iwo Jima sẽ thất thủ. Dù có chống cự thêm nữa cũng sẽ ko có ích lợi gì, chẳng có lý do gì phải chết trong khi các ông có thể đầu hàng trong danh dự và sống để phụng sự đất nước trong tương lai. Tôi hứa và sẽ đảm bảo cho ông cùng ban tham mưu được đối xử trọng thị nhất. Tôi trân trọng đề nghị ông chấp nhận các điều khoản đầu hàng danh dự này.”

Người ta ko bao giờ có thể biết tướng Senda có nhận được thông điệp này hay ko? Và cũng ko bao giờ tìm ra xác ông này từ hôm 16 tháng 3, khi mà sư đoàn 4 đã chuyển từ việc tiêu diệt quân địch sang việc thống kê xác chết. Cũng trong hôm đó mọi sự kháng cự bên cánh phải hay cánh đông đều chấm dứt. Ba ngày sau, sư đoàn 4 bầm dập, tả tơi được lên tàu cho về Hawaii. Sư đoàn đã thương vong 9.089 người tại Iwo Jima và có 1.806 người được an táng trên hòn đảo. Chỉ trong vòng 14 tháng, sư đoàn 4 TQLC đã phải tham gia 3 trận đánh lớn và chịu tổn thất 17.722 quân. Vì thế sau khi sư đoàn lên tàu rời xa cái hòn đảo đen đúa, đẫm máu ấy, họ được cho nghỉ và ko còn phải đánh trận nào trong chiến tranh thế giới thứ 2 nữa.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #18 vào lúc: 11 Tháng Ba, 2014, 09:06:57 AM »

Tuy nhiên, sư đoàn 3 và sư đoàn 5 bên cánh trái vẫn còn đang phải chiến đấu. Ở đây đại tá Masuo Ikeda chỉ huy số quân địch còn lại. Họ tập trung trong 1 khu vực có diện tích 1 dặm vuông gồm những khe sâu, hẻm núi có chiều dài 700m và rộng từ 200 đến 300m. Đây trở thành điểm đứng chân cuối cùng của tướng Kuribayashi. Về cơ bản nơi này ko thể dùng xe tăng hay các loại cơ giới khác. Cuộc chiến đấu tàn khốc tại đây đã khiến nó được mang tên là: “Hẻm núi đẫm máu”.

1 toán thám sát của TQLC tí nữa thì bắt được tướng Kuribayashi tại 1 cái hang trong hẻm núi này hôm 13 tháng 3. Người cần vụ đã nhanh chóng thổi tắt nến và lấy tấm chăn trùm lên người ông tướng ngay khi lính Mỹ ngó nhìn vào hang. Những người lính dừng lại, nhìn săm soi 1 hồi rồi bỏ đi – khiến cho trống ngực người cần vụ đập liên hồi.

Hôm sau thì “hẻm núi đẫm máu” đã bị thu hẹp lại. Lúc đó binh nhất Franklin Sigler dẫn đầu 1 cuộc tấn công vào ụ pháo đã mấy ngày nay chặn bước tiến của đại đội mình. Anh xông đến nơi, ko bị xây sát gì, và đã dùng lựu đạn hạ gục nó, giết hết các pháo thủ. Ngay tức thì, từ các hang động và địa đạo xung quanh, đạn Nhật bắn về phía anh. Lợi dụng các tảng đá, Sigler tổ chức đánh trả và tiêu diệt những vị trí đó. Nhưng anh cũng đã bị thương nặng. Tuy nhiên anh ko chịu sơ tán mà vẫn ở lại chỉ dẫn xạ kích để quân Mỹ bắn vào vị trí quân Nhật. Sau đó Sigler còn đem được 3 thương binh nữa về nơi an toàn dưới làn đạn địch và chỉ chịu về tuyến sau khi chỉ huy ra lệnh.

Sigler được tặng thưởng huân chương danh dự cho hành động này và do đã góp công lớn trong việc tiêu diệt quân phòng thủ hẻm núi – là trung đoàn 145 nổi tiếng của Nhật Bản.

Mối quan tâm của Kuribayashi lúc này chính là lá cờ của trung đoàn 145. Trong quân đội Nhật, cờ đơn vị là 1 vật thiêng liêng. Nếu mất cờ, thì đơn vị đó sẽ bị xóa phiên hiệu 1 cách nhục nhã. Các sĩ quan Nhật sẵn sàng hy sinh tính mạng vì lá cờ. Người lính Nhật nào được giao giữ lá cờ chính là vinh dự lớn lao nhất. Vì thế, tướng Kuribayashi đã điện hỏi đại tá Ikeda xem ông này có thể giữ được lá cờ trong bao lâu nữa.

Viên đại tá trả lời: “Có lẽ 1 ngày nữa.” Tướng Kuribayashi liền bảo: “Đốt nó đi. Ko được để nó rơi vào tay kẻ thù.” Ikeda tuân lệnh và từ chỉ huy sở của mình báo lại: “Chúng tôi đã đốt lá cờ vinh quang của trung đoàn mình tại đây. Chào tạm biệt.”

Mấy hôm sau, tướng Erskine đã cố thuyết phục đại tá Ikeda ra đầu hàng. Lời kêu gọi có nội dung: “Tinh thần chiến đấu bất khuất, dũng cảm mà binh sĩ Nhật đã thể hiện trên đảo Iwo Jima đã khiến cho mọi chiến binh đều phải kính phục. Ông đã chỉ huy họ 1 cách tuyệt vời. Nhưng chúng tôi ko hề muốn tiêu diệt những người lính can đảm đang bị dồn vào chân tường. Vì thế,  tôi đề nghị ông hãy cho quân lính ngừng bắn, xếp hàng đi ra dưới sự chỉ huy của mình, đi qua phòng tuyến chúng tôi tới nơi an toàn, nơi mà ông cùng các sĩ quan và binh sĩ dưới quyền sẽ được đối xử nhân đạo phù hợp với các quy tắc chiến tranh.”

Tướng Erskine gửi thông điệp trên cho 2 tù binh Nhật mang về. Một người đã tới hang của Ikeda. Anh này nhờ 1 người bạn đem vào trong và rồi bỗng hốt hoảng chạy về phòng tuyến quân Mỹ. Ko thấy có hồi âm gì của đại tá Ikeda và sư đoàn 5 sẽ lại phải trục hết quân địch ra khỏi” hẻm núi đẫm máu”.

Đây là 1 công việc khó khăn. Phủ đầy bụi xám trộn với tro của Iwo, quần áo bị rách tươm vì đá lởm chởm. TQLC của tướng Rockey ko hề nao núng tiến từ hỏa điểm này sang hỏa điểm khác. Cuối cùng họ tiến đến 1 boong ke lớn ở góc đông nam hẻm núi. Đó là vị trí còn đứng vững cuối cùng của Nhật trên mặt đất tại đảo Iwo và có lẽ nằm ngay trên bộ chỉ huy của tướng Kuribayashi. Hết lần này đến lần khác, TQLC giội đạn pháo với đầu nổ chứa tới tới gần 20kg thuốc nổ công kích boong ke. Nhưng nó quá vững chắc ko sao đánh sập được. Rốt cục TQLC phải bỏ qua nó mà quay sang tiêu diệt các vị trí yểm trợ xung quanh.

Đến ngày 16 tháng 3 thì Tadamichi Kuribayashi biết rằng đã đến hồi chung cuộc. Sáng hôm ấy, ông đã chỉ đạo sĩ quan và binh sĩ sẽ xông ra lúc nửa đêm và “tiến công quân thù cho đến người cuối cùng. Tất cả các anh sẽ hy sinh thân mình cho Thiên hoàng vạn tuế. Đừng nghĩ về bản thân. Tôi sẽ dẫn đầu tất cả.” Ngày hôm đó Tokyo gửi điện thăng cấp cho ông lên đại tướng. Có lẽ ông ko nhận được điện nên ko hề thấy có cảm xúc gì về vinh dự này. Nếu nhận được có lẽ ông sẽ biết đây là phần thưởng cho nỗ lực của mình và Tokyo đã biết mọi việc sắp kết thúc. Tướng Kuribayashi đã gởi về Tổng hành dinh đế quốc với giọng điệu ko hề tỏ ra sợ hãi:

Chiến cuộc sắp tàn. Vào nửa đêm ngày 17, tôi sẽ dẫn đầu cuộc tổng công kích cuối cùng. Tôi nguyện cầu cho đế quốc ta sẽ giành chiến thắng và bình an. Tôi rất vui khi báo rằng chúng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu chống lại quân thù có sức mạnh vật chất vượt trội. tất cả các sĩ quan và binh sĩ dưới quyền tôi đều xứng đáng nhận phần thưởng cao quý nhất. Tuy nhiên tôi xin nhận lỗi trước Thiên hoàng vì đã ko làm được theo như ý nguyện và để mất hòn đảo quan trọng này vào tay quân thù sau khi chứng kiến sĩ quan, binh lính ta tử trận. Phải chiếm lại bằng được hòn đảo nếu ko tổ quốc ta sẽ lâm nguy. Tôi hi vọng linh hồn tôi sẽ dẫn đường cho cuộc tiến công tái chiếm đảo trong tương lai. Đạn dược và nước uống đều đã cạn. Giờ chúng tôi đã sẵn sàng cho trận đánh cuối cùng. Tôi rất cảm kích vì đã được trao cho vinh dự này để báo đáp hoàng ân. Cho phép tôi nói lời tạm biệt. Cuối cùng tôi xin kết thúc bằng chùm thơ vụng về sau:

Đạn dược hết ,người thì tàn lụi
Ko hoàn thành nhiệm vụ hận làm sao
Ko báo thù được thì làm sao siêu thoát?
Tôi sẽ tái sinh 7 kiếp nữa
Lại cầm vũ khí lên chống giặc thù
Tôi lo lắng cho tương lai đất mẹ
Khi cỏ xanh phủ kín xác thân mình

Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #19 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2014, 09:04:55 AM »

Đêm hôm đó nước Nhật đã đau buồn hiểu rằng Iwo Jima đã thất thủ. Thủ tướng Kuniaki Koiso, người lên thay cho Tojo, đã nói: “Ko có chuyện đầu hàng vô điều kiện. Dù chỉ còn 1 lính Nhật còn sống thì vẫn phải chiến đấu để đập tan tham vọng của lũ giặc thù.”

Nhưng đêm đó cuộc tấn công banzai đã ko xảy ra. Thay vì làm vậy, tướng Kuribayashi cùng khoảng 400 người đã chui ra (có lẽ từ dưới cái boong ke) và lẩn trốn vào những hang động gần nguồn nước. Rõ ràng là vị tướng vẫn còn muốn đem theo nhiều lính Mỹ nữa trước khi trở về cõi vĩnh hằng.

Ngày hôm sau TQLC quay lại đánh cái boong ke. Xe tăng ủi đất giờ đã theo kịp bộ binh và theo hẻm núi tiến vào. Những cỗ xe từ từ cuộn xích tiến lên mặc cho đạn nhọn bắn vào vỏ giáp kêu leng keng. Xẻng ủi đất của xe đã đẩy đất đá, xà bần lên bít hết các lỗ thông hơi của boong ke. Công binh TQLC mang những khối thuốc nổ lớn, mỗi khối nặng tới 750kg đến. Đảo Iwo Jima đã 5 lần rung chuyển vì những vụ nổ kinh khiếp do chúng gây ra và cuối cùng thì cái boong ke cũng đã phải khuất phục.

Xe tăng ủi đất với lính bộ binh hộ tống tiến lên tiếp. Khu vực hẻm núi thu hẹp dần. Diện tích nó chỉ còn 100m vuông, rồi giảm xuống 80, rồi 60…Xe tăng ủi đất đã mở đường cho các xe tăng Sherman đi sau. Xe tăng Sherman dùng pháo 75 ly nã trực xạ vào những cửa hang cuối cùng còn sót lại.

Thình lình, 1 lính Nhật từ miệng hang xông ra. Hắn ta ôm 1 khối bộc phá lao đến chiếc xe tăng ủi đất. Lái xe xoay cỗ tăng nặng nề hướng thẳng về phía tên địch. Nâng lưỡi ủi lên cao rồi cho nó rơi xuống, cắt kẻ tấn công ra làm đôi. Ngay lúc đó lái xe chui ra khỏi chiếc tăng ủi đất của mình phóng về phía mấy chiếc tăng Sherman đang đậu. Mặc kệ đạn nhọn bay viu víu xung quanh, anh lấy tay đập vào thành xe cho tới khi người trưởng xe mở cửa tháp pháo.

Anh lái xe vui mừng hét lên: “Có thấy thằng Nhật bủn điên khùng đó định làm gì bọn tôi ko? Thấy chưa, bồ tèo, tôi đã xử được nó đó.”
Rồi anh quay đi và cuốc bộ ra khỏi hẻm núi.

Nhưng hôm sau, ngày 21 tháng 3, anh và các đồng đội đã quay trở lại. Tới đêm, tướng Kuribayashi đã gởi điện cho quân đồn trú trên đảo Chichi Jima lân cận: “Đã 5 ngày nay chúng tôi ko ăn uống gì, nhưng tinh thần chiến đấu vẫn rất cao. Chúng tôi sẽ chiến đấu anh dũng tới người cuối cùng.” Ba ngày sau có 1 bức điện nữa gởi đến: “Gởi tất cả sĩ quan và binh lính trên đảo Chichi Jima. Tạm biệt.”

Đó là những lời cuối cùng của tướng Kuribayashi, nếu thực sự chúng là do ông gửi đến. Không ai có thể biết chắc. Cũng ko ai biết được những gì đã xảy ra với vị tư lệnh Nhật. Ngày 25 tháng 3, diện tích khu hẻm núi còn chống cự chỉ còn 50m vuông và 1 toán TQLC đi thám sát qua đó đã ko xảy ra sự cố gì. Dường như hồi kết thúc đã đến.

Nhưng đến ngày 26 tháng 3, khi trời còn chưa sáng. Khoảng 300 bóng người âm thầm bò ra khỏi các hang hốc trong khu vực hẻm núi. Có nhiều người cầm theo kiếm, và trong đó có nhiều sĩ quan. Có lẽ Tadamichi Kuribayashi cũng có mặt trong số đó. Lính mang theo bộc phá đều biết rõ họ sẽ đi để thực hiện cuộc tấn công cảm tử cuối cùng. Mục tiêu chính là phi đoàn VII máy bay chiến đấu của không quân lục quân (Army Air Corps’ VII Fighter Command) đóng trên bờ biển phía tây, cạnh sân bay số 2.

Những cảm tử quân đã đến nơi có những binh sĩ không quân chưa hề được huấn luyện chiến đấu trên mặt đất. Địch gào lên tấn công, ném lựu đạn, đâm chém những phi công còn say ngủ rồi rút đi cùng với vũ khí đoạt được của Mỹ. Sau đó quân Nhật tới tràn ngập 1 tiểu đoàn công binh TQLC, trận đánh ở đó cũng hỗn loạn và đẫm máu cho đến khi trung úy Harry Martin tập hợp các binh sĩ, mau chóng lập ra 1 tuyến phòng thủ và chặn quân địch lại. Sau đó anh tiến hành phản kích đánh tan quân Nhật. Martin cuối cùng cũng tử trận và chở thành quân nhân TQLC cuối cùng được tặng thưởng huân chương danh dự trên đảo Iwo Jima.

Ngày 26 tháng 3 khi trời sáng rõ, đảo Iwo Jima đã được bộ tư lệnh quân Mỹ chính thức công bố “an toàn”. Bình minh cũng lộ ra 223 xác lính Nhật trên khu vực sân bay số 2. Xác Tadamichi Kuribayashi ko thấy có trong đó và cũng ko bao giờ tìm thấy.

Vậy là, sau 36 ngày cuộc chiến đấu khốc liệt đã kết thúc. Nhưng con người dơ bẩn và mệt mỏi đã giành chiến thắng trên Iwo Jima, giờ lại âm thầm quay sang thống kê cái giá phải trả. Có thể thấy hàng ngàn cột bia thánh giá cùng các ngôi sao đứng thẳng hàng trong các nghĩa trang của 3 sư đoàn. Họ cũng thống kê số người trong các tàu bệnh viện trở về quần đảo Mariana và Hawai hàng ngày.

Chỉ riêng sư đoàn 5 đã phải chịu 8.563 thương vong. Đảo Iwo là chiến địa đầu tiên và duy nhất của đơn vị. Chỉ có ít binh sĩ đã qua thử lửa trong toàn cái sư 5 non trẻ ấy. Và trong số các người lính được an táng tại đây có cả 3 người đã được tặng thưởng huân chương danh dự: Trung sĩ Joseph Julian tử trận khi tấn công 1 cái lô cốt, binh nhất James LaBelle và binh nhì George Phillips, là những người lấy thân mình nằm đè lên lựu đạn để cứu mạng đồng đội.

Sự hy sinh của những người lính đã thể hiện cho tinh thần bất khuất của những TQLC trẻ tuổi trên đảo Iwo Jima. Những TQLC sống sót, trong những ngày cuối cùng của trận đánh đều đã xuống nghĩa trang để tỏ lòng biết ơn với những người đã chết. Ở đó họ quỳ hoặc cúi đầu mặc niệm. Một số còn trang trí cho nấm mộ của bạn thân. Có khi họ còn đẽo thánh giá bằng đá vôi trên núi, đặt phù hiệu TQLC lên mộ hay dùng lưỡi lê khắc nguệch ngoạc lên bia mộ những lời tưởng nhớ và hình phù hiệu TQLC. Có lúc những hình ,chữ lại được khắc trên những vỏ đạn pháo đổ đầy cát. Người ta đọc được những dòng này trên 1 số văn bia sau:

Chúa cứu rỗi cho người lính TQLC này
Người đã cho đi tất cả để cứu sống chúng tôi.

MONTY – một TQLC giỏi đã chết trong chiến đấu
Nhưng không vô ích.

Logged
Trang: « 1 2 3 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM