Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Hai, 2020, 12:47:25 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trận IWO JIMA  (Đọc 22436 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« vào lúc: 10 Tháng Hai, 2014, 09:44:36 AM »

E dịch tiếp cuốn này


TRẬN IWO JIMA

ROBERT LECKIE
[/B]

Ng dịch: ngthi96


Chương 1
Thủy quân lục chiến vào trận
[/B]



 
Ngày 19 tháng 2 năm 1945, Mỹ đưa chiến tranh Thái Bình Dương tới trước ngưỡng cửa nước Nhật. Iwo Jima là 1 hòn đảo nhỏ bé tối tăm dài 9 km, rộng 4 km, vị trí chỉ cách Tokyo 1200 km về phía nam. Từ trên trời nhìn xuống nó có hình dáng giống 1 cái đùi heo màu đen.

Trong cái buổi sáng trong trẻo, rực rỡ của ngày thứ 2 định mệnh đó, 1 hạm đội vĩ đại của Mỹ gồm 485 chiếc tàu đã hoàn toàn vây lấy Iwo Jima. Thiết giáp hạm và tuần dương hạm đậu từ xa nã pháo vào các vị trí quân Nhật để ghìm đầu chúng xuống tạo điều kiện cho quân tấn công an toàn tiến vào bờ. Những ánh chớp lửa màu cam lóe lên khi pháo hạm bắn ra những viên đạn khổng lồ hướng về phía các mục tiêu. Ở khoảng cách gần hơn là các khu trục hạm dáng thanh nhã nhìn như đang khiêu vũ trên mặt biển thì đang đấu pháo với các pháo đội Nhật trong khi các tàu trong khi những tàu phóng tên lửa hướng mạn về phía đảo để oanh kích.

Ngoài tầm nhìn là các tàu sân bay, đó là nơi xuất phát của các máy bay khu trục và máy bay tiêm kích cũng đang tấn công xuống Iwo. Những chiếc phi cơ bay ra bay vào những đám mây khói bụi để ném bom, phóng rocket và nã súng máy. Ngoài ra còn có hàng đoàn oanh tạc cơ Liberator đang từ những căn cứ xa xôi trong quần đảo Mariana kéo tới để “trải thảm” hòn đảo.

Có vẻ như ko thể có vật gì, cũng như con người còn có thể sống sót trên hòn đảo Iwo nhỏ tí tối tăm này và thực tế hỏa lực bắn trả từ trên đảo là ko còn. Mọi thứ đều yên tĩnh 1 cách lạ lùng. Phía nam đảo có ngọn núi lửa Suribachi với độ cao 161m so với mực nước biển. Phía bắc, trên bờ biển phía đông của là các bãi đổ bộ, chúng yên tĩnh, đen thui và có vẻ hắc ám. Từ đó xa hơn lên phía bắc là dãy núi lô nhô dẫn tới 1 cao nguyên. Đó chính là Iwo Jima hay còn gọi là đảo Lưu Huỳnh nơi có 70.000 TQLC đến để đòi 'món nợ' cho lá cờ sao và vạch.

Khi trận oanh kích dịu đi, những TQLC trong đợt đầu tiên chuẩn bị tấn công. Mang theo súng trường, súng máy, súng phun lửa và bazooka, họ xếp hàng đi xuống hầm tàu đổ bộ. Tại đó họ leo lên “xe thiết giáp lội nước” hay “amtrack”. Những chiếc amtrack, quân Nhật gọi là “thuyền nhỏ có bánh xe” vì bánh truyền động và xích cho phép nó có thể bơi trên nước và chạy trên cạn. Giống những con cá mập khổng lồ, những cánh cửa đằng trước tàu độ bộ há ra và mở rộng. Như trong cơn ho dữ dội, tiếng động cơ bắt đầu rộn lên. Không khí trong lòng tàu đổ bộ bắt đầu nhuộm đầy màu lam khói xả. Một số TQLC bắt đầu vã mồ hôi dù trời rất khô ráo và mát mẻ. Họ lấy tay gạt mồ hôi và bôi “kem antiflash” (loại sơn mặt màu trắng của công binh TQLC. ND) để chống bỏng lên mặt.

Rồi những chiếc amtrack lạch bạch bơi về phía trước. Giống như lũ vịt con, chúng ra khỏi tàu mẹ bơi xuống nước và lập thành đội hình đổ bộ hình tròn. Chúng cứ bơi vòng vòng trong hình tròn đó và chờ lệnh đổ bộ. Đã có lệnh. Từng chiếc amtrack một bung ra xếp thành tuyến tấn công trải rộng. Từ từ lấy tốc độ, chúng bơi về phía những bãi biển dốc của đảo Iwo. Trận oanh kích từ biển lên đã chuyển làn, những đợt không kích cuối cùng đã tới và đi. Tiếng ồn từ động cơ của xe amtrack ngày càng lớn. Lính TQLC lo lắng cúi thấp dưới thành xe chờ hỏa lực bắn tới của địch quân. Không có gì bắn đến cả, TQLC  thấy dưới chân chao đảo lắc lư, tay nâng cao súng, rốt cục thì họ cũng đứng vững trong thứ cát đen ấm của Iwo ngập tới mắt cá chân.
« Sửa lần cuối: 12 Tháng Hai, 2014, 04:28:52 PM gửi bởi ptlinh » Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #1 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2014, 08:30:46 AM »

Chương 2
Tầm quan trọng của Iwo


Mùa thu năm 1944, các tư lệnh cao cấp Hoa Kỳ đã quyết định đánh chiếm Iwo Jima, hòn đảo này có vị trí rất quan trọng vì nó chỉ cách Tokyo có 1200 km. Iwo và hòn đảo lớn Okinawa sẽ được dùng làm bàn đạp cho cuộc tiến công cuối cùng vào Nhật bản.
Nhưng từ khi các pháo đài bay B29 bắt đầu ném bom Nhật Bản từ chuỗi đảo vừa mới chiếm được có tên là Mariana thì phía Mỹ nhận thấy rằng cần phải chiếm được Iwo Jima càng sớm càng tốt. Iwo nằm trên 1 trục nối quần đảo Mariana và nước Nhật. Quân Nhật trên đảo có thể báo động về nước biết hướng đi của các oanh tạc cơ, và quân thù sẽ triển khai các trận địa phòng không mạnh, tập trung sẵn máy bay tiêm kích lên trời nằm phục và vồ lấy B29. Nếu tiêm kích địch ko thể bắn hạ B29 thì chúng cũng sẽ lao thẳng vào nó. Hậu quả là người Mỹ đã mất rất nhiều pháo đài bay trên không phận nước Nhật, trong khi nhiều chiếc khác bị què quặt sau trận tấn công thì cũng bị rơi xuống biển trong chuyến hành trình dài 3000 km về quần đảo Mariana.
Các tư lệnh quân Mỹ thấy rằng nếu như chiếm được Iwo, thì máy bay có thể tới gần nước Nhật hơn mà ko bị phát hiện. Còn nữa, Iwo sẽ cung cấp cho họ 1 căn cứ cho máy bay chiến đấu và chúng có thể hộ tống máy bay ném bom tiến vào và ra khỏi nước Nhật. Cuối cùng là điều quan trọng nhất, Iwo Jima sẽ là nơi trú cho các máy bay bị nạn trên đường về căn cứ. Vì nếu phải hạ cánh khẩn cấp xuống đây, máy bay cùng các phi hành đoàn quí giá có thể được an toàn. Hay nếu bị rơi ở giữa Iwo và Nhật hay giữa Iwo và quần đảo Mariana thì ít ra phi hành đoàn cũng có thể được cứu. Thêm nữa nếu Iwo trở thành trạm dừng chân của các chuyến bay trở về thì chúng có thể mang ít nhiên liệu đi và mang thêm được nhiều bom hơn nữa.

Trên đây là những lợi ích khi chiếm được Iwo Jima, tuy ko phải là quá lớn nhưng có thể nhận thấy ngay lập tức. Thường thì việc này ít xảy ra trong chiến tranh vì bình thường các mục tiêu có lợi ích trong dài hạn.
Cuộc xâm chiếm vào vào nơi này sẽ là đòn đánh thứ 2 vào Nhật. Iwo Jima thuộc lãnh thổ Nhật Bản nơi chưa từng có người ngoại quốc đặt chân lên trong khi các hòn đảo khác mà Nhật đóng trước đó đều thuộc các quốc gia khác. Ví dụ đảo Tarawa từng là thuộc địa của Anh, Philippines từng thuộc Mỹ. Còn Iwo Jima là quận huyện của Tokyo, 1 trong số 47 tỉnh thành nước Nhật và đó là lý do mà Nhật hoàng gởi ra đảo những 1 trong những tướng lĩnh tài ba nhất cùng những người lính giỏi nhất để phòng thủ nó.
Trung tướng Tadamichi Kuribayashi là 1 người thấp đậm, có khuôn mặt tròn rất thương yêu trẻ con và súc vật. Ông cũng là 1 quân nhân rất nghiêm khắc. Cái bụng căng tròn của ông đã được 1 tờ báo Nhật Bản tả rằng: "nó chứa đầy tinh thần chiến đấu mãnh liệt”. Kuribayashi từng phục vụ trong kỵ binh, binh chủng tinh nhuệ của quân đội Nhật. Trước khi về Nhật ông đã lập rất nhiều chiến tích tại Trung Quốc. Tháng 5 năm 1944 ông đến được đến gặp thủ tướng Hideki Tojo và được lệnh tới chỉ huy đảo Iwo Jima. Tojo  nói: “Trong tất cả các tướng chỉ có anh mới có đủ tài năng và phẩm chất để giữ vị trí ấy. Quân đội và quốc gia ta phụ thuộc vào việc anh có giữ được vị trí then chốt đó hay không”
Kuribayashi đáp rằng ông rất lấy làm vinh dự khi được chọn. Sau đó theo thể thức chính thống của Nhật, ông trang trọng cúi đầu để từ biệt vợ con. Ông đã không nói cho họ biết về những gì mình nghĩ trong tâm khảm: rằng ông sẽ ko trở về từ Iwo Jima nhưng lại viết thư cho em trai như sau: “Có lẽ anh không còn sống để trở về sau lần này nhưng anh cam đoan sẽ chiến đấu hết sức mình để ko làm hổ thẹn truyền thống của gia tộc ta”

Niềm tin về 1 cái chết sau khi chiến đấu đến cùng đã trở nên rõ ràng hơn sau khi quần đảo Mariana thất thủ. Đó là những vị trí tiền tiêu hay còn gọi là “Trân Châu cảng của nước Nhật”. Việc chúng bị chiếm trong tháng 7 và 8 năm 1944 đã làm cả đất nước sửng sốt và khiến thủ tướng Tojo phải từ chức. Tojo luôn nói với Thiên hoàng rằng người Mỹ rất yếu đuối và ko thể theo đuổi 1 cuộc chiến tranh lâu dài, tốn kém, và chúng sẽ phải bỏ cuộc chấp nhận 1 nền hòa bình bằng cách chuyển giao lại những tài nguyên, lãnh thổ chúng đã lấy của đế chế. Nhưng diễn biến chiến tranh lại đi theo chiều hướng khác. Giờ đây, sau 2 năm rưỡi kể từ khi Nhật bất ngờ tấn công Trân Châu cảng, lũ Yankee ‘yếu đuối’ đang ăn mừng chiến thắng trên quần đảo Mariana, nơi chỉ cách Tokyo 3000km. Lúc này thì Tojo mới nhận ra rằng ko thể ngăn cản việc chúng nó sẽ cho máy bay B29 trải thảm tổ quốc mình nên ông ta đã phải từ chức.
Trong khi ấy, thảm họa Mariana cũng khiến tướng Kuribayashi thấy rằng khó có thể ngăn quân Mỹ đổ bộ vào Iwo được. Rõ ràng là Mỹ có dư tàu chiến, máy bay, đại bác và quân để làm việc ấy. Nhưng Kuribayashi là 1 trong những chiến lược gia sáng suốt nhất của Nhật Bản. Ông đã vạch 1 kế hoạch để chống lại cuộc tiến công từ ngoài biển vào khác với cách thức thông thường của quân Nhật.
Suốt cuộc chiến tranh, chiến lược phòng ngự các đảo của Nhật là “tiêu diệt quân địch ở ngay mép nước”, có nghĩa là cố gắng ngăn ko cho chúng đổ bộ lên. Tuy nhiên nếu địch vẫn đổ bộ lên được thì quân Nhật sẽ làm cho chúng phải vất vả suốt đêm với những cuộc xung phong man rợ bằng lưỡi lê. Khi đó, lính Nhật sẽ thét lên “Banzai!” và xông lên trước, vì thế mà những cuộc tấn công ban đêm kiểu này được gọi là tấn công banzai. Song, chúng ko bao giờ thành công. Trong thực tế, Nhật bị tổn thất rất nhiều quân trong những cuộc tấn công banzai này và việc này làm cho họ ko còn đủ người để phòng thủ đảo nữa.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #2 vào lúc: 12 Tháng Hai, 2014, 09:57:27 AM »

Tướng Kuribayashi dự định làm ngược hẳn lại. Ông sẽ để cho quân Mỹ đổ bộ mà ko kháng cự. Ông để cho họ 1 giờ cho đến khi họ tập trung đông đúc lèn chặt trên các bãi cát đen, phẳng giữa đỉnh Suribachi ở phía nam và bộ chỉ huy của ông trên cao nguyên phía bắc. Tới lúc đó ông sẽ cho tất cả các loại vũ khí có trong tay khai hỏa và biến khúc giữa đảo Iwo thành 1 hỏa ngục. Để làm việc này ông bắt tay vào hoán cải Iwo Jima thành 1 trong những cứ điểm vững chắc nhất trong lịch sử chiến tranh.

Ở phía nam, bên dưới đỉnh Suribachi, quân Nhật xây dựng 1 hệ thống đường hầm có 7 tầng. Những cái hang rộng 2m dài 12m, cao 2m được đào sâu vào sườn núi. Các lối ra vào đều lắt léo để có thể chống lại đường đạn bắn thẳng, và các hang đều có lỗ thông hơi được bố trí khéo léo trên đỉnh để thoát hơi ẩm và khí lưu huỳnh. Cũng có chỗ lính Nhật xây nên các lô cốt bê tông sắt thép. Hơi nóng của núi lửa làm nhiệt độ lên tới 70 độ C. Vị tướng đã bố trí rất nhiều khẩu pháo và 2000 quân trong những vị trí đó.
Trong vùng đất giữa những bãi đồ bộ có lẽ ông đã bố trí thêm 1500 quân nữa. Họ thiết lập các ổ súng máy với tường dày có nắp bằng bê tông cốt thép. Những công sự này được ngụy trang nhìn như các gò cát vô hại.

Số quân và pháo còn lại trong tổng số 21.000 của Kuribayashi tới đóng ở cao nguyên phía bắc. Hai tuyến phòng ngự với công sự, lô cốt, địa đạo được xây dựng trên đó. Những chiếc lô cốt khổng lồ , các hang động thiên nhiên lớn đủ để chứa cả 1 đại đội. Thậm chí những khe nứt nhỏ trong đá cũng được mở rộng để có thể cho 1 tay súng bắn tỉa nấp vào. Các địa đạo chạy khắp nơi kết nối tất cả lại với nhau. Các công trình này đều được che giấu rất khéo léo khiến cho quân Mỹ khi tiến công ko hề biết họ đã lọt vào 1 mạng lưới hỏa lực dày đặc cho đến khi hỏa ngục ụp xuống.

Ngoài ra tướng Kuribayashi đã làm cho binh sĩ dưới quyền hiểu rõ rằng: ông muốn họ sẽ chiến đấu đến cùng. Ông cho in “lời thề chiến đấu dũng cảm Iwo Jima”, để binh lính học thuộc:

•   Chúng ta sẽ cống hiến sinh mạng cho sự phòng thủ của Iwo Jima và sự quang vinh của Thiên hoàng
•   Chúng ta sẽ cầm lựu đạn lao vào xe tăng địch
•   Chúng ta sẽ thâm nhập vào giữa đội hình địch để tiêu diệt chúng
•   Mỗi loạt đạn bắn ra đều phải chính xác để giết được kẻ thù
•   Mỗi người phải diệt 10 kẻ thù trước khi chết
•   Sau khi chúng ta bị quân thù tràn ngập, sẽ đánh đến người cuối cùng bằng chiến tranh du kích.

Tướng Kuribayashi cũng rất khắt khe trong công tác ngụy trang, che giấu. Mọi vị trí đều phải đào sâu dưới đất hoặc được gia cố. Ông hạ lệnh trong lúc tàu chiến và máy bay Mỹ bắn phá dọn bãi đổ bộ thì pháo Nhật ko được bắn trả nhằm tránh bị lộ vị trí. Chính vì biện pháp đề phòng này của vị tướng mà hải quân cùng không quân Mỹ tưởng chừng họ đã đánh sập được các mục tiêu đề ra.

Tuy thế TQLC, những người sẽ phải đánh chiếm Iwo Jima đã ko có ảo tưởng như vậy. Hầu hết sĩ quan và binh lính trong quân đoàn đổ bộ 5 gồm các sư đoàn 3,4,5 TQLC đều là những người kỳ cựu trong chiến tranh Thái Bình Dương. Họ từng chiến đấu trên đảo Bougainville thuộc quần đảo Marshall, trên quần đảo Mariana hay nhiều hòn đảo khác nên đều biết rằng chỉ có thể diệt các lô cốt bê tông nếu chúng bị trúng đạn trực tiếp. Điều này là rất khó vì pháo hạm hải quân chỉ bắn theo đường thẳng còn máy bay thì thường bay quá cao nên khó ném bom trúng nóc các lô cốt.

Không, TQLC biết rằng rốt cục họ mới chính là những người phải làm việc đó. Họ sẽ phải đánh bộ và sử dụng súng trường, lựu đạn. Họ biết 70.000 người là số lượng cần thiết để có thể đánh bại 21.000 lính Nhật được trang bị và có chổ ẩn nấp tốt. Trong các cuộc đổ bộ từ ngoài biển, quân tiến công thường phải có ưu thế 5 chọi 1, tuy nhiên với 1 hòn đảo nhỏ như Iwo, việc tập trung quá đông quân vào cùng 1 chỗ sẽ rất nguy hiểm. Mật độ quân sĩ quá cao sẽ khiến cho kẻ thù có nhiều mục tiêu. Đó là lý do mà tướng Kuribayashi chỉ có số quân đồn trú hợp lý như vậy.

Vậy nên TQLC hiểu rằng họ phải dấn thân vào sứ mạng khó khăn nhất trong lịch sử lâu dài và vinh quang của mình và ko ai hiểu điều này rõ hơn trung tướng Holland M. Smith, vị chỉ huy (tư lệnh hành quân) của họ. Tướng Smith trông cứ như 1 giáo sư đại học với cặp kính gọng vàng, cái mũi to cùng bộ ria mép màu xám. Nhưng ông lại rất nóng tính, điều này mang lại cho ông cái biệt danh Howlin Smith ‘điên’. Ông đã ứa nước mắt khi tuyên bố có thể sẽ có tới 15.000 thương vong tại Iwo. Ông nói: “Chúng ta chưa bao giờ thất bại nên tôi ko tin rằng ta lại có thể thua tại đây.”

Thiếu tướng Harry Schmidt là người nắm quyền chỉ huy các lực lượng TQLC đổ bộ lại là 1 người thấp đậm, ít nói hay cau có, ông ta nói với các phóng viên “Chúng tôi cần phải túm được đuôi chúng, giữ chắc cho đến khi có thể chặt phăng đi”. Kế hoạch của tướng Schmidt là tấn công bằng 2 sư đoàn cùng 1 lúc. Sư 5 đi bên trái, sư 4 đi bên phải.

Thiếu tướng Clifton B. Cates tư lệnh sư đoàn 4 TQLC, là 1 trong những thủy binh lão luyện nhất của binh chủng. Ông từng chiến đấu ở Belleau Wood trong chiến tranh thế giới thứ 1, rồi chỉ huy 1 trung đoàn trong trận Guadalcanal. Ông là 1 người nói chuyện mềm mỏng và trước khi vào trận thường hay căng thẳng, nhưng khi trận đánh bắt đầu thì lại rất thư thái. Nhiệm vụ giao cho sư đoàn 4 của Cates rất nguy hiểm vì nó phải đổ bộ ngay dưới mũi các khẩu pháo địch trên vách đá phía đông bắc. Ông tướng rất ấn tượng trước tầm cỡ của nhiệm vụ : “Nếu tôi biết ai là người sẽ đi ở đầu mút phía bên phải của tiểu đội, đại đội, tiểu đoàn đi cánh phải thì tôi sẽ trao ngay huân chương cho cậu ta ngay trước khi tiến quân.”
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #3 vào lúc: 12 Tháng Hai, 2014, 04:17:01 PM »

Sư đoàn 5 TQLC sẽ đi bên cánh trái và chiếm đỉnh Suribachi, là đơn vị chưa từng tham chiến trước đó. Nhưng nó lại có nhiều lính dày dạn kinh nghiệm trận mạc. Một trong số những cựu binh đó là “Manila John” Basilone, người trung sĩ dũng cảm đã được thưởng huân chương danh dự ở Guadalcanal. Thiếu tướng Keller Rockey, tư lệnh sư đoàn 5 cũng là 1 quân nhân kỳ cựu đã từng dự trận Belleau Wood. Giờ đây niềm mong mỏi lớn của Keller Rockey là kiếm được 1 cái đinh thúc ngựa Nhật cho bộ sưu tập.
Sư đoàn 3 TQLC là lực lượng “dự bị cơ động”, họ sẽ ở trên tàu ngoài khơi Iwo cho đến khi cần thiết sẽ được tung vào để xoay chuyển tình thế và hay thay quân cho các đơn vị đã mệt mỏi. Chỉ huy sư đoàn 3 là thiếu tướng Graves B. Erskine. Ông này là 1 người khỏe mạnh, đẹp trai, được lính tráng gọi bằng biệt danh “E bự” ăn theo tên của tàu sân bay nổi tiếng Enterprise.
Người nắm quyền tổng chỉ huy tất cả các đơn vị trên, cùng với cả các tàu chiến và thủy thủ trong hạm đội là phó đô đốc Richmond Kelly Turner, một trong những thủy binh xông xáo nhất. Chính Turner, là người chỉ huy lực lượng đổ bộ đánh chiếm Guadalcanal tháng 8 năm 1942, bắt đầu thời kỳ phản công của Mỹ trên Thái Bình Dương. Trách nhiệm của ông là đưa quân đổ bộ tới Iwo Jima an toàn, tiếp tế và bảo vệ cho lực lượng này khi họ lên bờ. Một con người ăn nói sắc sảo, lông mày sâu róm, hay đi lang thang trên kỳ hạm của mình trong chiếc áo choàng tắm cũ, Kelly Turner là kiểu người ko hề ngại ngùng khi dạy đời người khác. Ông đã từng cầu mong “chỉ cần 3 ngày đẹp trời” ở Iwo Jima và rất vui khi thấy ngày đầu tiên đã theo đúng ý nguyện. Trong buổi sáng định mệnh ấy, kỳ hạm của ông là chiếc Eldorado đã nhận được tin khí tượng như sau: “Sóng nhẹ, rất tuyệt cho du lịch bằng thuyền, tầm nhìn tuyệt vời.”
Thế nên TQLC mới ầm ầm tiến lên đảo Iwo và trong khoảng hơn nửa giờ báo cáo họ gửi về có vẻ sẽ là “Rất tuyệt cho việc đổ bộ”
 




Chương 3
Ngày đầu tiên kinh hoàng



Có vẻ như trở ngại duy nhất trên Iwo là thềm đất cao cấu tạo bằng tro núi lửa và bị sóng biển dồn chất đống trên đảo cao tới 5m. Rất nhiều xe xích lội nước hay “amtrack” ko thể leo lên được và thay vì thế chúng lại phải quay ra biển, chạy xà quần và nã đạn lên đảo.
Xe xích lội nước chở quân, tạo ra những cơn mưa cát khi cố gắng leo qua thềm đất, và rồi cũng phải chững lại. Lính TQLC mà chúng chở theo nhảy ra, tiếp tục chạy bộ tiến lên. Vẫn chưa thấy kẻ thù bắn. Đợt thứ 2 tiến vào cũng ko gặp phải sự kháng cự, rồi đợt thứ 3… thứ 4. Những TQLC đang lội qua cát xốp, ấm lê bước lên đảo bắt đầu hy vọng rằng quân Nhật đã bỏ đảo chạy trốn. Nhưng khi quân Mỹ leo qua thềm đất và bắt đầu lúc nhúc vượt qua vùng đất bằng sau đó thì xạ thủ Nhật mới khai hỏa.
Lúc đầu là tiếng tành tạch của súng máy, rồi âm thanh trở nên to và dữ dằn hơn cho đến khi cả 1 trận cuồng phong chụp xuống đầu lính Mỹ. Đạn pháo rít lên, rơi xuống. Các gò cát khạc đạn ra súng máy. Đất dưới chân nổ tung khi hàng trăm quả mìn phát nổ. Tai mỗi người chỉ còn nghe thấy âm thanh chát chúa của thép: tiếng rít của đạn pháo, tiếng viu víu của đạn nhọn, tiếng thổn thức của đạn cối và tiếng xèo xèo của mảnh đạn. TQLC cứ nhảy dựng lên rồi ngã sụp. Sức nổ hất tung họ lên rồi quật xuống hay xé họ ra từng mảnh có khi chân tay lính bị văng xa khỏi thân người tới hàng chục mét.
Chỉ có rất ít chỗ nấp – là những hố nông do bom và đạn pháo đào trên cát. Hầu như không thể đào công sự vì thứ cát đen màu chì của của Iwo cứ lở ra tụt xuống và lấp đầy hố cá nhân. Nấp sau các gò cát cũng ko phải là cách khôn ngoan. Khi 1 đại úy TQLC ngồi trên 1 gò cát và đang ra lệnh tiến lên thì khẩu pháo cỡ 127 ly bên dưới khai hỏa đã khiến anh này bất tỉnh nhân sự.
Tuy nhiên TQLC vẫn xông lên. Tadamichi Kuribayashi đã cho họ thời gian lên bờ và đó là tất cả những gì họ cần vì khi quân của ông ta khai hỏa, TQLC đã vào sâu trong đảo 200, 300m.
Bên cánh trái, dưới tầm hỏa lực từ đỉnh Suribachi, sư đoàn 5 TQLC bắt đầu tiến qua phần hẹp nhất của đảo. Manila John Basilone gọi tiểu đội súng máy của mình; “Nào các cậu! xách súng lên khỏi bãi biển đê!” Họ tuân lệnh và lao vào 1 quầng lửa ngay lúc 1 viên đạn cối phát nổ, giết chết Basilone cùng 4 người khác.
Cũng ở đây, viên đại úy to con Dwayne “Bobo” Mears đã tiến công 1 lô cốt địch đang chặn đường tiến của đại đội mình. Anh đã diệt được nó chỉ bằng cách dùng súng lục. Nhưng 1 viên đạn địch đã bắn xuyên qua cổ anh. Mears chờ đến khi được băng bó xong thì lại đánh tiếp. Lần này thì bị đạn xuyên qua cằm, máu túa ra và thấm xuống cát. Mears cố trụ nhưng rồi cuối cùng bị lún xuống cát. Một binh nhì chạy tới cứu, Mears hổn hển nói “Ra khỏi đây, tôi ko sao đâu”. Khi lính cứu thương hải quân đến đưa anh lên, người ta cứ tưởng có thể cứu được nhưng người đại úy can đảm ấy đã chết trên tàu sau đó.
Khắp nơi dậy lên tiếng gào “Cứu thương! Cứu thương!” của các TQLC đang đau đớn. Những lính cứu thương lao lên với túi thuốc tê và bông băng, phớt lờ đạn địch để băng bó cho thương binh, đeo thẻ rồi sơ tán họ ra những tàu bệnh viện. Đôi khi lính cứu thương đến thì đã quá muộn, các TQLC trẻ tuổi thường cứ lặng lẽ mất máu và chết ngay nơi họ ngã xuống.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #4 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2014, 08:54:55 AM »

Nhưng quân tấn công bên cánh trái vẫn tiến lên, dù có những tiểu đoàn của sư 5 chỉ còn có 1 trong số 4 chỉ huy đại đội lúc đầu, một số trung đội giờ do những lính thường chỉ huy. Nếu đại úy bị hạ, trung úy sẽ lên thay. Nếu có trung đội bị mất trung úy cùng các hạ sĩ quan, thì các binh nhất trẻ, chưa được thử thách sẽ phải gánh vác. Rất nhiều lính TQLC đã trở thành những chỉ huy tháo vát, xuất thần trong ngày hôm đó.

Hạ sĩ Tony Stein, thuộc trung đoàn 28 TQLC là 1 trong số đó. Rất đẹp trai và cũng cực kỳ mạnh mẽ. Thực tế anh có biệt danh là “Tony vâm”. Hạ sĩ Stein từng làm thợ cơ khí khi chưa nhập ngũ. Tới Hawaii anh đã chế tác cho mình 1 khẩu súng đặc biệt làm từ khẩu đại liên trên cánh 1 máy bay bị đắm của hải quân. Anh gọi nó là cái “ngòi”. Dùng cái ‘ngòi’ này anh đã hạ hết lô cốt này đến lô cốt khác bên cánh trái. Sau khi giết hết lính cố thủ trong đó, anh để lô cốt lại cho trung sĩ Merritt Savage, 1 chuyên gia chất nổ, và hạ sĩ Frederick Tabert đi theo ngay sau phá hủy.

Nhiều lúc“Tony vâm” cảm thấy phấn chấn khi là người duy nhất vượt qua được trong khi đồng đội buộc phải dừng lại nhìn theo khâm phục. Ko gì có thể chặn được Tony Stein. Khi hết đạn, anh ném luôn mũ sắt, lột giầy và chạy như bay về phía sau lấy đạn. Anh đã làm như thế 8 lần và lần nào cũng dừng lại để giúp đưa 1 thương binh về trạm sơ cứu. Cuối cùng khi mà quân Nhật cũng buộc trung đội anh phải lui lại, thì Tony Stein đi cản hậu. Đã 2 lần cái “ngòi” bị bắn văng khỏi tay nhưng anh đều lấy lại được và tiếp tục khạc lửa.

Đi sau tiểu đoàn của Tony Stein là 1 tiểu đoàn khác của trung đoàn 28, các TQLC kinh hoàng khi thấy bãi biển đầy xe cộ bị cháy và chìm. Đi ngang qua những cái xác vô hồn của những người đã đổ bộ trước họ. Đạp phải những mẩu thân xác, chân, tay đẫm máu lẫn trong cát. Tiếng ồn của trận đánh nuốt chửng bọn họ. Mọi người nhận ra rằng sẽ phải trả 1 cái giá khủng khiếp để chiếm được mục tiêu.

Một trung đội TQLC do trung úy John Wells chỉ huy tiến lên. Họ nhanh chóng đâm đầu vào 1 cái boong ke của quân Nhật. Nó nhìn giống như 1 gò cát vô hại nhưng rồi lửa khạc ra, 1 TQLC lăn ra chết. Tạt sang phải, trung đội của Wells thoát khỏi vùng xạ kích của chiếc boong ke. Súng địch ko thể quay sang trái đủ để với tới bọn họ. Từ chỗ đó, 1 người lính cầm mìn lõm lao lên cạnh của boong ke. Đây là loại mìn có hình dáng giống cái ấm đun nước, tập trung toàn bộ sức nổ vào 1 khu vực nhỏ và xuyên phá mục tiêu. Anh lính bò lên đỉnh cái gò, đào 1 cái lỗ trên cát, đạt quả mìn vào rồi chạy tìm chỗ nấp.

Một tiếng nổ lớn, vụ nổ đã làm thủng 1 lỗ trên nắp boong ke. Tuy nhiên thế vẫn chưa đủ để diệt nó và 1 TQLC khác xống lên dùng lựu đạn cháy ném vào cái lỗ. Quả lựu đạn gây cháy và khói làm lính Nhật bên trong ko thể chịu nổi. Chúng bật cửa xông qua đám khói dày đặc màu trắng và khi thấy địch chạy ra, TQLC liền hạ gục ngay.
Vì thế, với phương pháp chiến thuật như vậy hoặc nhờ gương dũng cảm tuyệt vời của những TQLC như Tony Stein, quân sư đoàn 5 đã tiến ngang qua đảo. Khi họ tới được bờ biển phía tây, thì đỉnh Suribachi bên trái và phía nam họ giờ đã bị cắt rời khỏi đảo.

Bên cánh phải trục tiến công của Mỹ, giao tranh thậm chí còn nặng nề hơn. Ở đây, pháo thủ Nhật có những bãi biển “lý tưởng”, TQLC đổ bộ lên đó hầu như phơi mình cho địch nhắm bắn cứ như ruồi bò trên cửa sổ vậy. Đạn bắn xuống cả từ phía trước mặt và 2 bên sườn. Chúng đến từ mỏ đá bên tay phải, từ đỉnh Suribachi xa bên trái và từ các boong ke, lô cốt, ‘hố nhện’ phía trước. Ngay trước mặt 1 tiểu đoàn là 2 boong ke lớn và 50 lô cốt. Nhiệm vụ của tiểu đoàn này là chiếm sân bay số 1 nằm giữa vùng đất bằng trên đảo Iwo. Tiểu đoàn trưởng quyết định chờ tới khi pháo binh đến nhưng trung sĩ Darrell Cole thì ko chịu chờ đợi.

Anh chỉ huy tiểu đội súng máy xông lên 1 trận địa pháo địch. Lính của Cole bắn vào lỗ châu mai khi họ chạy qua. Bản thân Cole đã dùng lựu đạn diệt 2 lô cốt. Rồi lính của anh bị hỏa lực bắn cánh sẻ từ 3 lô cốt ghìm chặt. Cole bắn trả và bắt cái gần nhất câm họng. Địch quân ném lựu đạn ra, Cole ném lại. Anh đã 3 lần tiến công mấy lô cốt còn lại và cuối cùng cũng diệt hết, nhưng rồi 1 quả lựu đạn nổ đã giết mất trung sĩ Darrell Cole.

Không phải đại đội TQLC nào cũng chọc thủng phòng tuyến địch nhanh như vậy. Một đại đội đã bị 1 cơn mưa đạn ghìm chặt suốt 45 phút, trong khi lính tráng đau khổ nhìn chỉ huy là đại úy John Kalen bị mất máu dần dần đến chết trong 1 cái hố với đạn nổ khắp xung quanh. Sau lưng đơn vị, chiếc tuần dương hạm Chester nỗ lực bắn phá dọn đường cho TQLC. Sĩ quan chỉ định mục tiêu trên chiếc Chester là thiếu tá Robert Kalen ko hề biết rằng em trai mình đang chết vì mất máu trên bờ. Đại đội này đã phải thay 4 đại đội trưởng trong ngày hôm đó.

Hỏa lực quân thù ngày càng dữ dội bắn xuống tất cả các bãi biển. Tàu độ bộ bị bắn chìm rồi bị sóng đánh giạt vào bờ. Chúng hoặc chìm rồi bị đẩy lên bờ, nước ngập đầy bên trong. Dần dần các xác tàu vỡ, xe cộ lún cát, cháy hỏng, người chết, can, thùng… tạo thành 1 cái đê ko thể vượt qua. Từ đầu này đến đầu kia của bãi đổ bộ giờ chỉ còn thấy 1 đống hổ lốn dài dằng dặc và ngày càng tăng lên theo các đợt sóng. Ngoài khơi thì đông nghịt tàu đổ bộ. Lái tàu nào cũng cho rằng mình chở hàng ‘nóng’, cực kỳ cần thiết nên ai cũng tìm cách mở đường tiến vào bờ dỡ hàng và chuồn khỏi bãi biển đang nổ tung kia. Có thể phải 1 tiếng đồng hồ hay hơn nữa mới có thêm viện quân vào tới.

Trong lúc đó, cả 2 sư đoàn TQLC đều bắt đầu kêu gào xin xe tăng chi viện. Những chiếc tăng Sherman to lớn nặng 30 tấn có thể giúp thế trận xoay chiều. Giáp dày của chúng có thể chống lại hầu hết đạn thù và khẩu pháo 75 ly nó mang đủ uy lực để hạ gục gần như tất cả các vị trí địch. Một giờ sau khi cuộc đổ bộ bắt đầu, 16 chiếc Sherman đã lên được khu vực sư đoàn 4 ở cánh phải. Nhưng thềm đất cao trên bãi biển đã làm chúng gặp trở ngại. Trên bãi đổ quân của sư 5 bên cánh trái, mọi việc còn rắc rối hơn nữa. Chiếc xe tăng có tên Horrible Hank của trung úy Henry Morgan đã bị chìm vì 1 cơn sóng lớn làm ngập chiếc xà lan chở nó. Trung úy Morgan phải gọi điện báo cho chỉ huy : “Horrible Hank chìm mất rồi”. Sau đó anh còn phải chứng kiến tiếp 2 chiếc xe tăng dưới quyền bị nổ tung nữa.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #5 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2014, 10:41:38 AM »

Đâu đâu cũng có những xe tăng Sherman bị trúng đạn pháo. Một số bị tiêu diệt, song phần lớn vẫn đang cố mổ đường vượt qua thềm đất. Nhưng nếu như chúng vượt qua được thì lại lọt vào 1 bãi mìn chết chóc. Lính công binh phải đi bằng đầu gối trước xe tăng, dùng dao lê để dò mìn. Họ phải làm thủ công vì máy dò mìn đã vô dụng do cát ở đây bị nhiễm từ. Thêm nữa phần lớn mìn lại có vỏ ko phải làm bằng kim loại mà là bằng sứ. Thế nên các lính công binh dũng cảm phải dọn đường tiến qua bãi mìn và dùng băng vải trắng đánh dấu cho xe tăng.

Những lúc xe tăng ko thể leo qua thềm đất được thì xe ủi sẽ tới mở đường. Nhưng cả xe ủi cũng trúng pháo và bị diệt dễ dàng. Tuy vậy, rốt cục phần lớn xe tăng Sherman cũng vượt qua được. Các chú lính TQLC đón chào chúng với cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Họ biết khả năng của xe tăng nhưng cũng biết con quái vật này sẽ thu hút hỏa lực địch. Một hạ sĩ nói “đám đó xui lắm, liệu mà tránh chúng ra hoặc bò xa xa đằng sau chúng.”

Trước khi xe tăng tới, những sĩ quan trưởng bãi đổ bộ của hải quân đã lên bờ trước. Việc của họ là tổ chức các bãi đổ bộ sao cho tuyến tiếp tế cho mặt trận phía trước được liền lạc, thông suốt. 1 toán sĩ quan trưởng bãi đổ bộ này lên bờ ngay sau khi TQLC đổ bộ đợt đầu tiên. Những tay này mang theo cờ đủ màu sắc, loa, điện đài, máy phát điện xách tay và bao cát. Máy phát điện được âm xuống, bao cát chất xung quanh. Loa được đặt trên giá 3 chân để có thể gào lên át đi tiếng đạn nổ, sóng biển để ra lệnh lạc cho các lái tàu. Cờ dùng để đánh dấu chi khu vực trên bãi biển cho từng trung đoàn TQLC riêng biệt còn điện đài tiếp âm thì để liên lạc xa bờ.

Quân xung kích đang tiến công quyết liệt vào hệ thống phòng thủ của Iwo cần rất nhiều đồ hậu cần. Họ đòi đủ thứ đạn dược, nhiên liệu cho súng phun lửa, thuốc nổ, dây thép gai, nước uống, lựu đạn, xăng dầu, dụng cụ y tế. Họ cũng cần khẩu phần ăn nữa. Nhưng ai sẽ lo thứ tự các thứ tiếp tế? – “đậu” hay “đạn” trước đây? Và đạn luôn là ưu tiên 1. Để đồ tiếp liệu tới được tay TQLC, phải mở đường từ bãi biển xuyên qua đang đầy ứ xe cộ để đến được thềm đất. Và 1 tiểu đoàn Ong Biển đã được điều tới để làm việc đó.

Ong Biển là lính thủy thuộc các tiểu đoàn công binh của hải quân. Cái biệt danh màu mè này bắt nguồn từ 2 chữ viết tắt CB (Construction Battalions). Nhiều người trong số đó là những kỹ thuật viên, cơ khí viên trong độ tuổi 30-40 được đào tạo kỹ lưỡng có kỹ năng, lành nghề từ khi còn cuộc sống dân sự. Giữa những Ong Biển lớn tuổi và những TQLC trẻ trung có 1 mối thâm giao. Họ gọi lẫn nhau là những “ông già” và “nhóc”.

Thường thì các Ong biển chỉ lên đảo sau khi đã đổ bộ 1, 2 ngày. Nhưng tại Iwo Jima thì họ đã lên từ trưa ngày đầu tiên. Rất cần có họ để làm đường vượt qua thềm đất và sau đó đồ tiếp liệu có thể chuyển trực tiếp ra chiến trường bằng các xe tải lội nước tên là DUKW, hay đơn giản là “con vịt”. Những chú vịt này nổi được trên nước, cũng có lốp cao su như bất kỳ xe cộ nào và có thể chạy tới bất cứ nơi đâu. Ở Iwo chúng do lính Mỹ gốc Phi, những lính lục quân duy nhất tham chiến ở đó, điều khiển.

Một số lính Ong biển đã bị thương vong trong lúc đang dùng xe ủi mở đường vượt thềm đất. Một xe ủi do Alphenix Benard lái được xà lan chở xe tăng đưa tới bãi đổ bộ bên cánh phải. Khi tấm bửng hạ xuống, Benard thấy 1 đống xác lính Mỹ nằm chắn hết lối đi. Anh ngập ngừng sợ hãi, nhưng phía sau còn có chiếc xe ủi khác cùng 2 xe tăng và 2 xe dắt nên ko thể lừng khừng nữa, anh nhắm mắt lại và càn bừa qua những xác chết. “ko còn cách nào khác” anh cứ lẩm bẩm nói một mình trong khi chiếc xe ủi mở đường vượt qua thềm đất.

Đến trưa thì âm thanh trận đánh trở nên rầm rầm như sấm. Các xe tăng lội nước (LVT) hay “heo bọc thép” như TQLC thường gọi vẫn đang cưỡi sóng ngoài khơi để đấu pháo với các pháo đội Nhật. Các khu trục hạm ngày càng vào gần hơn, thậm chí chiếc thiết giáp hạm Tennessee khổng lồ đã vào nã đạn từ cự ly có 1 dặm. Nhưng tất cả những thứ đó vẫn ko đủ để tiêu diệt những hỏa điểm đầy uy lực của tướng Kuribayashi. Từ đỉnh Suribachi bên trái cho tới mỏ đá bên phải, hỏa lực pháo địch vẫn giã như mưa xuống đầu TQLC. Ngay cả sau khi họ mang được pháo binh cơ hữu tới, điều này chứng tỏ quân Mỹ quyết tâm bám trụ ở Iwo Jima, hỏa lực phản pháo của TQLC cũng vẫn ko thể khóa mõm nổi những khẩu pháo Nhật được che giấu tài tình.

Đã tới lúc mà Kuribayashi sử dụng tới các dàn phóng rocket quý giá của mình. Chúng phóng ra những trái hỏa tiễn nặng từ 100 đến 280 kg rơi ko được chính xác lắm, dù cũng khó mà ko gây thiệt hại khi phát nổ trên bãi biễn Iwo đông nghịt. Chúng đã ko đạt hiệu quả như mong muốn, ngoài việc bay vèo vèo với tiếng réo kinh dị qua đầu TQLC. Lính Mỹ gán cho chúng biệt danh “bubbly-wubblies” và ko lâu sau thì ko thèm để ý nữa.

Tuy nhiên pháo binh Nhật thì ko ai dám coi thường, đặc biệt pháo bên phía cánh phải thì cực kỳ ấn tượng với tướng Cates. Quân Nhật trên mỏ đá có thể rót pháo trực tiếp xuống đầu quân Mỹ. Phải chiếm cho được mỏ đá, và đại tá Pat Lanigan đã lệnh cho “Joe nhảy nhót” Chambers làm việc đó.

Cao 1m90, rất lực lưỡng, trung tá Justice Marion Chambers có biệt danh trên từ dáng đi nẩy tưng của mình. Ông là 1 TQLC kỳ cựu, 1 trong những tiểu đoàn trưởng khá nhất của binh chủng. Ở Iwo hôm ấy, lính tiểu đoàn ông được gọi là “bọn ma cà rồng” vì họ bôi kem chống bỏng đầy mặt.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #6 vào lúc: 19 Tháng Hai, 2014, 09:10:04 AM »

Joe ‘nhảy nhót’ đã nhận ra khu đất cao có thể khống chế mỏ đá. Ông chỉ lên đó và nói với các sĩ quan của mình “Phải chiếm nó ngay trước khi lũ Nhật tỉnh ra và tới chiếm”. Lính “ma cà rồng” tiến lên, dù kem bôi mặt chẳng thể chống lại sắt thép. Rốt cục họ cũng chiếm được khu đất cao và bắt được pháo binh đối phương đang khạc ra cơn bão lửa phải im tiếng. Nhưng họ cũng phải trả giá đắt. Tới khi đại tá Lanigan rút tiểu đoàn của Chambers ra thay, nó chỉ còn 150 trên tổng số 1.000 lính. Có đại đội với quân số 240 đến lúc ra thì chỉ còn lại có 18 mạng.

Đó là tình hình chiến sự ngày đầu tiên trên đảo Iwo Jima và đến lúc này tướng Kuribayashi, người đã “cho phép” TQLC Mỹ lên bờ, bắt đầu lo là họ sẽ trụ lại được.

 

Chương 4
Cờ bay trên đỉnh Suribachi




 
Tới đêm thì TQLC đã chiếm được 1 đầu cầu trải rộng 4000m từ bắc xuống nam. Bên cánh trái, nơi sư đoàn 5 TQLC đã vượt qua tới bờ bên kia đảo, có chiều sau là 1000m. Chiều sâu bên cánh phải thì chỉ có 400m tương đương với chiều dài của 4 sân bóng bầu dục.

Khu vực này chỉ rộng chưa bằng nửa diện tích của 1 trang trại trung bình miền Trung tây, nhưng đã phải trả giá bằng thương vong của 2.420 lính Mỹ. Quang cảnh cuộc tàn sát tại đầu cầu thật khủng khiếp.

Khắp nơi ngập ngụa mùi hôi thối của tử thi. Đâu đâu cũng có xác người. Đôi khi điểm phân biệt duy nhất giữa những người ngã xuống của 2 quốc gia chỉ là đôi chân quấn xà cạp của lính Nhật hay đôi ghệt màu vàng của quân Mỹ. Hơi nổ khiến cho quần áo trên nhiều xác lính Nhật bị bay mất.

Thương vong được gom lại để dọc theo bãi biển. TQLC tới tiếp tế thường mang theo thương binh về. Họ khiêng thương binh bằng cáng hay boncho hoặc dìu họ tới trạm sơ cứu. Ngay cả ở trạm sơ cứu rồi, thương binh còn lâu mới được an toàn, đạn pháo đã nhiều lần nã trúng các trạm này. Chỉ riêng ở 1 bãi đổ quân, đã có 2 trạm quân y bao gồm 1 bác sĩ và 8 lính cứu thương bị xóa sổ. Người ta phải phẫu thuật ngay tại các vị trí vừa chiếm được của Nhật. các bác sĩ phẫu thuật máu me bê bết phải làm việc cật lực suốt đêm, chỉ tạm nghỉ để hút thuốc hay tập thể dục cho khỏi tê mỏi.

Mọi người đều rất lạnh. Iwo Jima nằm ở Bắc Thái Bình Dương và tháng này đang là tháng 2. Những người lính gần như đã quen với khí hậu nhiệt đới nóng bức giờ run rẩy khi nhiệt độ hạ xuống còn 15 độ C. Nhiều người đã mặc áo gió thế nhưng răng vẫn đánh lập cập khi nằm trên cát Iwo để chờ đợi những trận phản kích chắc chắn sẽ xảy ra của địch. Nhưng ko hề có tấn công kiểu banzai. Tướng Kuribayashi ko hề có ý định giết mình với chiến thuật nướng quân như vậy. Thay vì thế, ông tiếp tục dùng pháo binh giã vào quân xâm lược. Việc này đem lại hiệu quả hơn nhiều việc xông lên tự sát điên cuồng. TQLC phải chịu thương vong suốt đêm vì bị Nhật pháo kích liên hồi.

Pháo rót xuống khu vực đổ quân từ cả đỉnh Suribachi lẫn đầu mút phía bắc đảo. Rocket cũng được bắn xuống, chúng tóe lửa và gào rú như điên trên không rồi làm rung chuyển mặt đất khi đáp xuống. Tệ nhất là hỏa lực bắn xuống từ đỉnh Suribachi, nơi quân Nhật nhìn xuống thấy cả thóp lính Mỹ. Đến sáng 20 tháng 2, TQLC bên cánh trái xoay về hướng nam để tiến công lên ngọn núi lửa này.

Đại tá Harry Liversedge, 1 người đàn ông cao gầy còn gọi là “Harry ngựa” là trung đoàn trưởng trung đoàn 28, sư đoàn 5 TQLC. Trung đoàn 28 sẽ nhận trách nhiệm đánh chiếm đỉnh Suribachi. Trước khi “Harry ngựa” và quân dưới quyền tấn công, máy bay của hải quân và TQLC đã oanh kích xuống ngọn núi. Chúng bay thấp, gầm rú cắt bom, phóng pháo đánh vào sườn và chân núi. Những thùng napalm, chất cháy cháy sáng rực trong cuộc khiêu vũ của lửa. Ngoài khơi tàu chiến Mỹ nã pháo vào 2 bên sườn núi. Pháo binh Mỹ trên mặt đất bắt đầu sủa ra những tiếng sủa của sắt thép. Những đòn tấn công sấm sét tuy có bắn trúng các vị trí địch nhưng vẫn ko thể khiến chúng sập. Thời điểm TQLC bắt đầu tiến lên cũng là lúc họ phải gánh chịu thương vong.

Một lần nữa, lòng can đảm đóng vai trò quan trọng. TQLC lại phải nhọc nhằn lội bộ với súng phun lửa và thuốc nổ, suốt cả ngày họ chỉ tiến được có 200m.

Tối hôm đó, đại tá Kanehiko Atsuchi, chỉ huy trên đỉnh Suribachi đã cho bắn pháo sáng để chiếu rõ phòng tuyến quân Mỹ cho pháo binh Nhật từ phía bắc giập xuống. Đạn pháo cứ vù vù rít lên rơi xuống, và trung đoàn 28 TQLC đã phải trải qua 1 đêm cũng tồi tệ như ban ngày. Vậy là trên đảo Iwo Jima bắt đầu xen kẽ 1 nhịp điệu khủng khiếp. Mỗi 24 giờ được chia ra thành 1 hỏa ngục lúc chiến đấu ban ngày và 1 địa ngục băng giá khi mọi người co ro chịu đựng đạn pháo địch ban đêm. Mỗi buổi sáng, các TQLC lại cầu nguyện mong sớm tới hoàng hôn nhưng đến khi trời tối thì lại cầu nguyện xin chúa mau đem bình minh đến. Dù thế khi ánh sáng ngày 22 thàng 2 vừa ló rạng họ lại vẫn tiếp tục lăn xả tiến công.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #7 vào lúc: 20 Tháng Hai, 2014, 09:15:05 AM »

Trung đoàn của ‘Harry ngựa’ giờ đã tung hết sức mình ra với 3 tiểu đoàn tấn công cùng lúc. Như là trêu ngươi, trời lại đổ mưa phùn rồi nhanh chóng chuyển thành như trút nước. Tro của Suribachi trở thành hồ nhão màu xám xịt. Nó bám vào quần áo TQLC và đóng thành tảng dưới đế giày. Chúng chui cả vào qui lát súng trường và mỗi khi lấy vỏ đạn rỗng ra thì các binh sĩ phải dùng tay nạy nên tốc độ bắn chậm hẳn. Ướt nhem, hôi hám, lính tráng rơi rụng dần, nhưng trung đoàn của Liversedge vẫn lấn giũi dần lên chân núi Suribachi.

Họ chiến đấu bằng đủ mọi cách. Hạ sĩ Dan McCarthy một mình bắn chết 20 tên Nhật. Trung sĩ Savage, người giúp Tony Stein tiêu diệt các lô cốt trong ngày D, giết được ít nhất là 7. Một TQLC khác đã nhảy vào trong 1 boong ke và diệt 10 gã trong đó trước khi bị hạ sát. Một anh nữa nhảy xổ vào lưỡi kiếm của 1 sĩ quan địch quân. Anh này dùng tay không bắt lấy và giật phăng thanh kiếm. Rồi đôi tay đẫm máu lại dùng chính thanh kiếm đó giết chết tên sĩ quan. Các boong ke theo nhau bị hạ. Nhưng lính Nhật cũng chống trả kịch liệt, Tony Stein cũng bị thương và phải quay về tuyến sau.

Trên bờ biển phía đông, trung đội của trung úy Wells tiến tới 1 lô cốt địch bỏ không. Trung sĩ Henry Hansen cùng binh nhất Donald Ruhl nhanh chóng lên nóc lô cốt và đấu súng với lính địch trong hệ thống chiến hào phía sau. Bất ngờ 1 khối thuốc nổ bay xuống và đáp ngay trước mặt Hansen và Ruhl.

“Coi chừng Hank!” Ruhl hét lên rồi phóng mình nằm đè lên khối thuốc nổ và lãnh trọn sức nổ của nó. Chấn động làm Hank lảo đảo, máu thịt của Donald Ruhl bắn khắp người anh. Chàng trai cao thượng đã hy sinh thân mình để cứu người trung sĩ.

Đó là cách các TQLC Mỹ chiến đấu ở Thái Bình Dương, và đặc biệt là tại Iwo Jima. Hết lần này đến lần khác các chàng trai trẻ dũng cảm lao mình nằm đè lên lựu đạn, bộc phá địch để cứu đồng đội. Họ làm việc đó ngay tức thì, ko do dự vì họ đã được rèn luyện thành phản xạ. Với những người lính như thế thì ko kẻ bào có thể ngăn được TQLC. Khi đêm xuống, trung đoàn 28 đã chiếm được chân đỉnh Suribachi và vây chặt nó

Lúc chạng vạng tối, rõ ràng quân Nhật trên đỉnh Suribachi đã sắp vỡ trận. TQLC thấy địch quân từ trên miệng núi lửa nhảy xuống tự tử. Đó là cách của Nhật Bản. Tự sát được xem là 1 kết cục vinh quang. Dù gì thì họ cũng đã tuyên thệ sẽ chiến đấu đến cùng. Hy sinh trong khi chiến đấu cho Thiên hoàng là cái chết cao quý nhất. Như vậy thì linh hồn của họ sẽ sống mãi trong đền thờ Yasukuni, một thiên đường của các anh hùng huyền thoại tương tự như Valhalla của người Viking.

Tuy nhiên, cũng có khi lính Nhật quá vội vã để đến với đền Yasukuni. Họ bị tuyên truyền rằng TQLC là những tên hung ác, tàn nhẫn sẽ tra tấn bọn họ nếu để bị bắt sống. Và việc bị bắt làm tù binh là 1 điều cực kỳ sỉ nhục. Lính Nhật bị bắt sống chứ ko phải đầu hàng hay bị bắt khi đang bất tỉnh thường xin được đưa dao để tự sát vì, theo như họ giải thích, họ ko còn mặt mũi nào để về gặp gia đình.

Vì thế , bất cứ khi nào trận chiến có xu hướng bất lợi, lính Nhật lại bắt đầu tự sát để tránh bị bắt và bị hành hạ. Điều này ko hề có lợi cho các chỉ huy quân Nhật, đặc biệt là 1 người như Kuribayashi, khi ông ra lệnh cho lính dưới quyền phải “Giữ Iwo Jima tới cùng”. Nhưng đối bới TQLC thì điều đó lại rất có ích.

Tối đó đại tá Liversedge nhìn đăm đăm lên đỉnh núi lửa mờ ảo trên cao và nói với các sĩ quan của mình:
“Rạng sáng mai chúng ta sẽ trèo lên đó.”

Sáng sớm ngày 23, lính Mỹ tiến lên núi dễ dàng 1 cách đáng ngạc nhiên. Một toán thám sát gồm trung sĩ Sherman Watson và các binh nhất Ted White, George Mercer, Louis Charlo đã leo tới tận đỉnh núi mà ko bắt gặp 1 tên địch nào. Những lính Nhật còn sót lại vẫn im lìm ngồi trong hang động mà ko hề biết họ đã leo tới.

Toán lính quay lại và báo cáo rằng đỉnh núi đã bỏ ngỏ. Nghe vậy, trung tá Chandler Johnson quyết định lên tiến chiếm. Trung tá Johnson có thân hình mập lùn, tính tình nghiêm khắc thường làm lính tráng phát sốt khi cứ lơn tơn đi tới lui trên chiến trường ngay trong tầm nhìn đối phương. Ông ko đội mũ sắt và chỉ vũ trang bằng 1 khẩu súng lục nhét bừa vào túi quần sau. Vào sáng ngày thứ 6 đáng nhớ ấy, trung tá Johnson nhanh chóng ‘gom’ được 1 trung đội 40 lính. Hầu hết TQLC trong số đó thuộc trung đội của trung úy Wells nhưng anh này đã bị thương và bây giờ trung úy Harold Schrier lên tiếp quản.

Johnson bảo Schrier: “ Nếu cậu lên tới đỉnh, hãy tảo thanh và tổ chức phòng thủ… và mang cái này theo” Ông đưa cho người trung úy 1 vuông vải. Vuông vải đó chính là 1 lá cờ Mỹ được tàu vận tải Missoula chuyển lên bờ.

Lính của Schrier bắt đầu leo lên sườn phía bắc hay mặt trong của đỉnh Suribachi. Bên dưới, tin này lan khắp khiến quân bên phe Mỹ đứng ngồi ko yên. Rất nhiều TQLC dừng việc để xem toán thám sát đang thận trọng leo lên. Lính tráng thuộc hạm đội đổ bộ cũng theo dõi họ bằng ống nhòm.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #8 vào lúc: 21 Tháng Hai, 2014, 09:14:33 AM »

Mỗi bước leo lên là căng thẳng lại tăng thêm. Rất cẩn thận, quân của Schrier tiến qua các vị trí tan hoang của địch. Có thể nghe được tiếng ầm ì của trận đánh đằng sau lưng nhưng trên đỉnh Suribachi vẫn im lặng 1 cách kỳ lạ. Sau khi leo nửa giờ, họ đã tới được miệng núi lửa và dừng lại. Vẫn im lặng. Schrier nhìn quanh thấy 1 ít công sự địch đã bị đánh sập cùng mấy cửa hang nhưng ko thấy lính Nhật.
 
Viên trung úy im lặng ra dấu cho lính leo qua miệng núi rồi tản ra chiếm lĩnh vị trí trong đó. Vẫn im lặng…Một TQLC làm 1 cử chỉ tục tĩu để khiêu khích đối phương nhưng ko hề có phản ứng gì. Sau đó, đột ngột có 1 lính Nhật chui ra từ 1 cái hố sâu. Hạ sĩ Harold Keller bắn 3 phát và tên lính Nhật mất dạng. Rồi có lựu đạn được ném ra từ trong mấy hang gần đó. TQLC liền ẩn nấp và lấy lựu đạn ra ném trả.

Trong lúc đó, hạ sĩ Robert Leader và binh nhất Leo Rozek tìm được 1 cái cán cờ. Đó là 1 cái ống nước dài, hình như là phần còn lại của hệ thống hứng nước mưa. Lá cờ được cột vào cái cán, ghim vào khe đá và rồi Schrier, cùng với các trung sĩ Henry Hansen và Ernest Thomas, hạ sĩ Charles Lindberg cùng binh nhất James Michels, đã giương cao lá quốc kỳ trên đảo Iwo Jima. Khoảnh khắc này đã được trung sĩ Louis Lowery chụp ảnh, trong khi binh nhất James Robeson, người ko chịu vào chụp, đứng canh và cười nhạo “đám TQLC Hollywood” ( đây là biệt danh do TQLC từng được huấn luyện ở đảo Parris, Nam Carolina gán cho các TQLC được huấn luyện trong các trại tân binh ở San Diego,CA và chê rằng ở đó huấn luyện dễ dàng hơn chỗ họ. ND). Và thế là vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày 23 tháng 2 năm 1945, lá cờ sao vạch đã tung bay trên đỉnh Suribachi.

“Cắm được cờ rồi!” TQLC reo hò tở mở bên dưới. Những tiếng hò reo lan nhanh tới tận đầu phía bắc đảo. Có những TQLC bật khóc trong hố cá nhân. Nhưng tàu chiến ngoài khơi cũng kéo còi ăn mừng. Các tàu bệnh viện loan báo đỉnh Suribachi đã thất thủ. Đây là lần đầu tiên trong chiến tranh, Mỹ chiếm được 1 lãnh thổ của Nhật. Và khi lá cờ nhỏ sao vạch kỳ diệu xuất hiện trên miệng núi lửa, thì ngay cả bộ trưởng hải quân James Forrestal cũng phải đích thân đến chứng kiến.

Ông bộ trưởng đã lên bờ từ trên chiếc kỳ hạm Eldorado. Tới đứng cạnh tướng Holland M. Smith khi ông này đang ngắm nhìn biểu tượng về sự thất thủ của đỉnh Suribachi. Ông quay sang vị tướng và nói: “Holland à, lễ thượng cờ này sẽ là biểu tượng của binh chủng TQLC 500 năm tới đó.”

Lính Nhật trên đỉnh núi bắt đầu tìm cách phá lá cờ. Một lính súng trường địch nhảy ra khỏi 1 cái hang và bắn Robeson, hắn ta bị anh này bắn chết ngay bằng 1 loạt đạn trung liên BAR. Sau đó 1 sĩ quan Nhật, tay vung thanh kiếm đã gãy, xông ra lãnh ngay 1 rổ đạn súng trường và rơi xuống. Các TQLC di chuyển nhanh chóng dùng súng phun lửa, bộc phá đánh sập lối ra của các hang trên đỉnh núi. Các trung đội khác cũng tới gia nhập và cùng họ tảo thanh miệng núi lửa.

Tại chân núi, trung tá Johnson chở nên lo lắng cho lá cờ bây giờ đã trở thành nổi tiếng của mình. Ông biết rõ TQLC Hoa Kỳ là những tay săn đồ lưu niệm khét tiếng. Ông nói với người phụ tá “ Vài thằng con cái sẽ muốn thủ lá cờ, nhưng ko được cho chúng lấy. Đó lá lá cờ của chúng ta. Tốt nhất là hãy kiếm 1 lá cờ khác treo lên đó thay cho lá kia rồi mang nó về đây.”

Thế là 1 lính liên lạc chạy đi tìm cờ, anh ta tìm được trên tàu đổ bộ 779 1 lá còn khá mới, to gấp đôi lá trước. Khi quay lại đỉnh Suribachi, anh đi cùng với phóng viên ảnh của hãng tin AP tên là Joe Rosenthal.

Rosenthal hổn hển leo tới đỉnh núi Suribachi vừa kịp lúc để chụp ảnh lúc lá cờ thứ 2 được giương cao. Sau khi chất đá để cho cao thêm, Rosenthal leo lên đó và đã chụp tấm hình nổi tiếng nhất chiến tranh thế giới thứ 2. Do tình cờ, ngẫu nhiên và cả sự hấp tấp mà anh đã tạo ra bức ảnh chiến trường vĩ đại nhất cho lực lượng vũ trang Hoa Kỳ.

Sáu người lính đã góp sức trong việc dựng lá cờ thứ nhì là Các binh nhất Ira Hayes, Franklin Sousley, Rene Gagnon, trung sĩ Michael Strank, lính quân y hải quân John Bradley và hạ sĩ Harlon Block. Ba người trong số này - Strank, Block và Sousley -  đã tử trận sau đó. Bradley thì bị thương. Còn những người dựng lá cờ đầu tiên, các trung sĩ Hansen, Thomas cùng binh nhất Charlo cuối cùng cũng chết tại Iwo Jima. Robeson và Michels bị thương.

Vậy là sau khi TQLC đổ bộ 5 ngày, nhờ lòng quả cảm, sự hy sinh và nỗi thống khổ. QUốc kỳ Mỹ đã tung bay ở Iwo Jima.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #9 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2014, 08:33:20 AM »

Chương 5
Trận đánh trên đảo tới hồi quyết liệt


Việc chiếm được núi Suribachi chỉ là sự khởi đầu trận đánh  Iwo Jima. Vào hôm thứ 3, ngày thứ 2 giao tranh, khi Harry ‘ngựa’ cùng trung đoàn 28 quay sang phía nam để tấn công ngọn núi lửa, thì phần còn lại của sư đoàn 5 cùng toàn thể sư đoàn 4 TQLC hướng về phía bắc để tiến lên quyết chiếm đảo giành thắng lợi.
Đây là 1 trận chiến kinh hoàng. Sau đó tới 23 quân nhân đã tham gia trận đánh được thưởng huân chương danh dự trong tổng số 26 người giành được huân chương này vì lòng dũng cảm khi chiến đấu ở Iwo Jima. Một trong số đó là binh nhất mới 17 tuổi Jacklyn Lucas. Chỉ cao khoảng 1m60, nhưng nặng tới hơn 90kg, Lucas đúng là 1 con bò mộng trẻ tuổi. Cậu ta từng là “thằng đào ngũ” vì mong được đi chiến đấu sau khi chán ngấy công việc nhàm chán tại kho quân nhu. Cậu ta đã gia nhập sư đoàn 5 bằng cách rất đơn giản là leo thẳng lên tàu chở quân khi nó rời Hawaii.

Vào buổi sáng thứ 3 đầu tiên trên Iwo, Lucas cùng 3 TQLC khác chiến đấu trong đội hình sư 5 tiến về bờ  biển phía tây đảo Iwo. Họ tiến đến 1 khe núi rồi bị phục kích. Địch ném lựu đạn xuống. Một quả trong đó rơi vào giữa 4 TQLC. Lucas lao tới nằm đè lên. Một quả khác bay tới. Lucas cũng chộp lấy luôn và tự bảo lòng rằng: “Luke, mày chết mất thôi.” Mấy quả lựu đạn nổ nhưng Lucas ko chết. Dù bị thương rất nặng và bị những người lính cậu cứu bỏ mặc, nhưng cậu ta vẫn vượt qua và nhận huân chương danh dự thưởng cho mình.

Cũng ngày đó, bên cánh trái, hay cánh tây, đại đội của đại úy Robert Dunlap bị ghìm chặt khi đang tấn công lên 1 vách đá. Dunlap cứ bò lên dưới lửa đạn, xác định vị trí pháo Nhật rồi bò về cung cấp thông tin pháo binh cùng pháo hạm của hải quân. Anh đã làm việc này suốt 2 ngày 2 đêm cho đến khi tất cả pháo Nhật bị tiêu diệt và bãi biển phía tây được bảo đảm an toàn. Với những bãi biển như thế, đồ tiếp tế giờ có thể bốc dỡ ngay tại đó và làm giảm ách tắc trên các bãi đổ bộ phía đông. Vì những đóng góp trong chiến thắng quan trọng này mà đại úy Dunlap đã được tặng thưởng huân chương danh dự.

Bên phải, hay cánh đông, sư đoàn 5 đã phải chiến đấu ác liệt để giành lấy sân bay số 1. Suốt buổi sáng, các đơn vị của nó bị pháo binh địch áp đảo. Những bãi mìn chết chóc đầy nhóc trên đảo đã nuốt mất rất nhiều lính và xe tăng. Trước khi hết ngày, TQLC đã phải kêu gào tăng viện.

Trung đoàn 21, sư đoàn 3 TQLC nhận lệnh lên bờ. Lính tráng rất ngạc nhiên khi thấy mới ngày thứ 2 đã phải gọi đến quân tăng viện. Điều này chưa từng xảy ra trước đây suốt cuộc chiến. Rất nhiều TQLC cứ chắc mẩm rằng họ sẽ ko phải lên đảo Iwo. Họ nói “Chỉ 5 ngày là xong thôi.” Ngay cả tướng Schmidt cũng ko tin việc chiếm đảo Iwo lại có thể kéo dài quá 10 ngày.

Vậy mà ở đây, trước buổi trưa của ngày thứ nhì, lính trung đoàn 21 TQLC đã phải leo xuống tàu đổ bộ. Suốt 6 tiếng, trời mưa và biển động, lính tráng cứ chạy vòng vòng quanh đảo. Sau đó họ lại được lệnh quay về tàu chở quân. Ngày mai họ mới được lên đảo Iwo.

Trong khi ấy, TQLC nỗ lực đưa thêm pháo lên đảo. Những “con vịt” chở lựu pháo 105mm nặng nề cố vượt qua sóng cao để lên bờ. Chiếc này nối chiếc kia, 8 con vịt bơi ra khỏi tàu đổ bộ số 1032, chỉ để cho nước tràn vào rồi bị sóng lớn đánh chìm. Trong 12 khẩu pháo, chỉ có 2 là vào bờ an toàn. Tuy nhiên những khẩu cỡ 155mm lớn hơn lại vào được. Tàu đổ bộ số 779 đã nổi tiếng vì là chiếc tàu đầu tiên cặp bờ Iwo và vận chuyển lá cờ thứ nhì lên đỉnh Suribachi đã xông lên thẳng bãi biển, càn qua đống đổ nát rồi hạ tấm bửng to lớn xuống và đưa lên mặt cát 4 khẩu trọng pháo.

Sự xuất hiện của mấy khẩu lựu pháo 155mm đã tạo ra 1 bước ngoặt lớn. Những khẩu pháo tầm xa này bắn đạn cầu vồng nên có thể rót đạn vào đối phương từ sau những quả đồi. Đó là việc mà hải pháo ko làm được vì chúng chỉ bắn đạn thẳng. Thêm nữa do ở trên mặt đất và có tiền sát pháo binh xác định chính xác mục tiêu nên pháo 155 ly cũng chính xác hơn các máy bay ném bom. Vì các yếu tố trên mà chúng đã hỗ trợ đắc lực cho TQLC khi họ tiến sâu hơn vào hệ thống phòng ngự thiên la địa võng của tướng Kuribayshi.

Trong ngày thứ 3, mưa lạnh đã cầm chân TQLC khi tiến đánh Suribachi cũng làm họ sa lầy khi đánh lên phía bắc. Sư đoàn 4 TQLC đã chịu thương vong nặng nề khi binh lính cố gắng chiếm cao nguyên nằm dọc bờ biển phía đông. Tại đây, đại úy Joe McCarthy đã được tặng thưởng huân chương danh dự khi anh xông qua vùng đất trống và 1 mình diệt 2 lô cốt địch. Sau khi chiếm được mục tiêu, anh gọi lính tiến lên và chiếm 1 sườn núi có tầm quan trọng lớn.

Cũng ở cánh này, anh trung sĩ nhỏ bé Ross Gray đã chiến đấu bằng cả 1 tiểu đoàn. Trung sĩ Gray được coi như 1 “nhà thuyết giáo” vì thường xuyên đọc Kinh Thánh và từng khẳng định rằng sẽ ko giết ai cả. Nhưng khi thấy bạn thân của mình bị giết ở Saipan, anh đã thay đổi quan điểm. Tại Iwo, Gray “nhà thuyết giáo” đã tiêu diệt 6 lô cốt và 25 lính Nhật và được vinh thưởng huân chương danh dự.

Đó là những gì xảy ra bên cánh phải trong ngày thứ 3 kinh khủng ấy. Khi trời tối, ngày 21 tháng 2, sư đoàn 4 TQLC bị mất 500 quân, nâng tổng số thương vong lên 2500 người.

Sư đoàn 5 bên trái thậm chí còn bị tổn thất nặng hơn. Địa hình tươngg đối bằng phẳng ở đây cho phép TQLC sử dụng xe tăng. Sau xe tăng là sự yểm trợ của pháo, bom, rocket từ cả mặt đất, trên biển và trên không, sư 5 đã tiến được tới 1000 m nhưng mất đến 600 quân và tổng số thương vong của sư đoàn 5 trong 3 ngày đầu tiên đạt mốc 2100 người.
Logged
Trang: 1 2 3 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM