Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 04 Tháng Tư, 2020, 06:56:04 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Quán chè chén 5 xu, kẹo dồi kẹo lạc... 4  (Đọc 157327 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Quocngoaicu
Thành viên
*
Bài viết: 373



« Trả lời #10 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 10:31:10 AM »

Cũng tọa độ đấy, chính quyền VNCH đặt tên là Bàng Môn ...
Để xem VC đặt tên là gì nhá - tên thời Pháp í!  Grin
Logged
Quocngoaicu
Thành viên
*
Bài viết: 373



« Trả lời #11 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 10:47:35 AM »

Báo tin buồn hay mừng với bác binhyen1960 là VNCH đồng ý với VC/NVN kêu Mẽo lấy chuẩn là Bàng Môn (Bang Mon) từ thời Thực dân Phớp nhé! Mà ở quê bác cũng như quê em bây giờ truy nguyên ra là Bàn hay Bàng thì bó tay thui!  Grin
« Sửa lần cuối: 15 Tháng Mười Một, 2013, 11:04:01 AM gửi bởi Quocngoaicu » Logged
chiensivodanh
Thành viên
*
Bài viết: 383


MẶT TRẬN DÂN TỘC GIẢI PHÓNG MN-VN


« Trả lời #12 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 10:49:53 AM »

TOPIC đã qua trang thứ 61 . theo thông lệ phải mở tốp khác . vậy đề nghị bác : huonghn76 . người được xem là mát tay ,mở topic mới cho anh em có chỗ chơi .
Logged

huonghn76
Thành viên
*
Bài viết: 1166


WWW
« Trả lời #13 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 11:39:33 AM »



             Chào bác CSVD và các bác .

             Chủ đề quán nước chè chén 5 xèng là chủ đề chung để ai cũng có thể vào viết bài ,tán gẫu xả hết mọi chuyện bức xúc hay dở ... Nên không cần phải có người cầm " chương "  đâu .

                 Đã sang trang 61 . theo thông lệ ,Min. Mod sẽ cắt sang chủ đề tiếp .Như vậy bác Thanhbs sẽ là người viết bài đầu tiên .

               Báo cáo các bác ,em cũng thích vào đây tán gẫu cho đỡ nhức đầu chứ ùng oàng mãi rồi cũng chán .Đánh nhau mãi rồi thì phải có hòa bình về làm ăn mà sống chứ ,phải không các bác
Logged
binhyen1960
Moderator
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #14 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 11:44:04 AM »

Báo tin buồn hay mừng với bác binhyen1960 là VNCH đồng ý với VC/NVN kêu Mẽo lấy chuẩn là Bàng Môn (Bang Mon) từ thời Thực dân Phớp nhé! Mà ở quê bác cũng như quê em bây giờ truy nguyên ra là Bàn hay Bàng thì bó tay thui!  Grin

 Về điều này thì BY không rõ lắm khi VC và VNCH đồng ý kêu Mẽo lấy chuẩn cho tên gọi trên bản đồ, còn thằng cu Phớp thì khi rút ra khỏi VN thì Mẽo nói gì hắn chẳng nghe. Trong khi đó mọi giấy tờ còn lưu lại đến hôm nay từ thời Phớp thì xưa nay vưỡn Bàn Môn mà. Thêm một khả năng nữa, bác nào giỏi tiếng Anh có thể giải thích rõ hơn, BY không học tiếng ngoại ngữ của quân chuyên đi "xâm lăng" nên không rõ lắm, nhưng trong tiếng Slavo vẫn hay gặp. Ví dụ như tiếng Slavo thì sẽ không có chữ H, vì vậy bất luận là ai có vần H ở đầu tên hoặc danh từ riêng có vần H đều đổi sang vần X (phiên âm sang tiếng Việt là KH). Biết đâu chữ BÀN trong tiếng Việt lại "phạm húy" sang tên tục của ông Tổ nhà thằng Mẽo nên nó tức khí mà chuyển đổi cả tên làng nhà người ta chăng? Grin

 Còn đây là bản dịch từ chữ nho gia phả dòng Họ sang chữ quốc ngữ từ năm 193x từ gia phả Họ sang gia phả Chi thì vẫn BÀN, giấy tờ hôm nay chính quyền địa phương cấp sau 26.3.1975 cũng vẫn BÀN luôn. Cách đây mấy năm, bỗng dưng chính quyền họ "bới" ra là ông Vua nhà Nguyễn nào đó đánh Phớp, chẳng nhớ Hàm Nghi hay Duy Tân, Thành Thái gì đó sau khi bỏ Hoàng Cung đi ra hướng biển đi trên phá Tam Giang rồi vòng về Mỹ Lợi, ghé qua quê BY nghỉ lại 1 đêm, Cụ "ngự" ngay trong nhà thờ Họ nhà BY để rồi sáng ra được mời xơi bát cơm quê gạo đỏ với muối mè, nghe nói Cụ chơi những 3 bát, cuối nồi còn cạo cháy xoèn xoẹt. Thế là Họ nhà BY được trao tặng cái bằng gì đó và công nhận nhà thờ Họ là di tích lịch sử hiện còn để trong nhà thờ Họ. Nhưng "xiền" để tu tạo và bảo dưỡng duy tu thì "ếch" cho. Trên cái bằng đó hôm nay thì vưỡn BÀN như bình thường, tiếc là BY không chụp hình lại.

 Bản dịch gia phả ra chữ quốc ngữ từ năm 193x đây. Grin

 
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Quocngoaicu
Thành viên
*
Bài viết: 373



« Trả lời #15 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 12:51:47 PM »

HAy là bác binhyen1960 về quê chụp lại cái chữ nho nhe BÀN - BÀNG gì đấy thì biết ngay chữ Việt là gì! Ờ mà có báo giờ bác hỏi các cụ ở quê rằng Bàn Môn nghĩ là gì không?

Còn cái ông vua bỏ kinh thành đi đánh Pháp kia thì ở thành Huế xuôi sông ra đầm phá chắc chỉ có 1 2 ngày, đoàn tùy tùng đông đảo, vàng bạc ti tỉ ... chưa đến nỗi cạo nồi xoèn xoẹt đâu!  Grin

Logged
chiensivodanh
Thành viên
*
Bài viết: 383


MẶT TRẬN DÂN TỘC GIẢI PHÓNG MN-VN


« Trả lời #16 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 12:57:19 PM »



             Chào bác CSVD và các bác .

             Chủ đề quán nước chè chén 5 xèng là chủ đề chung để ai cũng có thể vào viết bài ,tán gẫu xả hết mọi chuyện bức xúc hay dở ... Nên không cần phải có người cầm " chương "  đâu .

                 Đã sang trang 61 . theo thông lệ ,Min. Mod sẽ cắt sang chủ đề tiếp .Như vậy bác Thanhbs sẽ là người viết bài đầu tiên .

               Báo cáo các bác ,em cũng thích vào đây tán gẫu cho đỡ nhức đầu chứ ùng oàng mãi rồi cũng chán .Đánh nhau mãi rồi thì phải có hòa bình về làm ăn mà sống chứ ,phải không các bác

Mạn phép Bác sĩ Thắng , đưa hình bác lên đây cho anh em biết mặt để dễ giao lưu và xưng hô   . Nếu bác phản đối tôi sẽ gỡ xuống ngay .



Logged

quangcan
Global Moderator
*
Bài viết: 3234



« Trả lời #17 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 01:01:06 PM »



Úi giời, PR không công cho cơ sở Ghế Đá Thành kìa,  Cheesy Cheesy Cheesy
Logged

binhyen1960
Moderator
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #18 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 01:21:03 PM »

Còn cái ông vua bỏ kinh thành đi đánh Pháp kia thì ở thành Huế xuôi sông ra đầm phá chắc chỉ có 1 2 ngày, đoàn tùy tùng đông đảo, vàng bạc ti tỉ ... chưa đến nỗi cạo nồi xoèn xoẹt đâu!  Grin

 Đúng thế bác Quocngoaicu ạ. Grin

 Vua thì không thiếu sơn hào hải vị cùng tiền bạc và đi đâu cũng có tùy tùng đi theo. Dưng mà xơi mấy thứ đó nhiều rồi nên nó cũng "chai miệng", cảm giác cũng mất hết vị ngon nên ăn mãi thì cũng thấy nó thường. Vậy nên khi đến vùng quê nghèo, người dân nghèo chỉ có những thứ dân dã của những người ở hàng tận cùng trong xã hội phong kiến, họ chỉ có thứ bình dân lúc đó là gạo đỏ và muối mè để mời Vua xơi cơm sáng trước lúc Ngài tiếp tục lên đường đi kháng chiến. Ngài xơi mấy thứ dân dã đó và thấy nó lạ miệng và Ngài vét nồi xoèn xoẹt cũng là điều dễ hiểu thôi.

 Quê tôi còn có một tập tục riêng rất lạ đời đó là trong nhà, người đàn ông lớn nhất, chủ gia đình thì bao giờ cũng ăn cơm riêng, không ăn cùng vợ con hay người làm. Ngày 3 bữa vật vã xơi 1 mình 1 mâm, từ chén đũa đến mâm bát và nồi cơm cũng nấu riêng luôn. Vì thế, khi ông Vua có tới thì cũng được dọn 1 mâm riêng, nồi cơm riêng thì cũng hợp với phong tục vùng quê đó thôi.

 Ngày nay bữa nào đó chúng ta "dửng mỡ" lên mà đi ăn bữa cơm niêu thử xem? Mấy cái món dân dã như cá bống kho khô, dưa cà muối chấm tương, cá rô ron rán với niêu cơm đất to bằng quả cam. Cũng cạo nồi xoèn xoẹt ra ấy chứ nếu không phải loại niêu đất dùng để đập vỡ liền. Grin Chuyện này cũng nghe các Cụ lớn tuổi trong Họ kể lại thôi, lưu truyền trọng Họ là thế, còn đúng hay sai thì BY không dám khẳng định. Nếu suy ra thì cũng thấy hoàn cảnh của vua lúc đó thì cũng bình thường thôi, Vua đi kháng chiến mà, chứ có phải Vua đi nhận Bắc Đẩu Bội tinh của thằng Phớp đâu. Grin
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Vo Tan Son
Thành viên
*
Bài viết: 50


« Trả lời #19 vào lúc: 15 Tháng Mười Một, 2013, 02:12:25 PM »

Chào các CCB,
Có một mẫu truyện mình đọc thấy rất xúc động, post lên để mấy CCB đọc và suy ngẫm. Nếu có gì không vừa ý xin lượng thứ!

                                             EM KHÔNG MUỐN HÔN... EM MUỐN LÊN GIƯỜNG

      Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.

      Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì. Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.

      Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.

      Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:

      - Anh này, chúng mình chia tay nhé! - Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.

      - Cho anh hôn em lần cuối được không?

      - Em không muốn hôn, em muốn lên giường!

      - Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh. Sáng hôm sau anh tỉnh dậy, nó đã đi.

      Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại báo có tin nhắn, là số của nó. "Em yeu anh!" Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao không liên lạc được. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên.

      Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.

      Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.

      Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé. Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.

      - Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?

      - Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?

      - Anh cũng kết hôn rồi... Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó.

      Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ. Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng.

      Cuối cùng nó là người kết thúc:

      - Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.

      Anh cười, một nụ cười rất buồn. Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.

      Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết…

      Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!"

      Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.

      "Ngày...tháng...năm... Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng...”

      “Ngày...tháng...năm... Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế...”

      “Ngày...tháng...năm...Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất...”

      “Ngày...tháng...năm... Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em.

      Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa...”

      “Ngày...tháng...năm... Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh...”

      “Ngày...tháng...năm... Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi...”

      “Ngày...tháng...năm... Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy...”

      “Ngày...tháng...năm.... Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!"

      Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa. Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.

      Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết….

                                                                                       Hết.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM