Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Một, 2020, 07:02:55 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Xung kích - Nguyễn Đình Thi  (Đọc 20195 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
thinhtu
Thành viên
*
Bài viết: 79


« Trả lời #20 vào lúc: 01 Tháng Tư, 2013, 10:58:36 AM »

Môn quảy gánh đi. Cốc đội mũ, chen đám đông chạy theo tiểu đội. ăn cơm xong, ngủ được một giờ, các cán bộ lại đi đánh thức đội viên. Mắt nhắm mắt mở họ quàng súng, cuộn chăn, vội vã xếp hàng. Đi đến gần sáng, họ leo lên một quả đồi, gió thổi bốn phía.
- Đào công sự đi!
Cuốc xẻng lại huỳnh huỵch. Đá sỏi tóe lửa. Buổi sáng đến, các anh đội viên ngồi ngủ dưới đáy hố. Vè vè vè cái máy bay bà già lượn những vòng tròn dọc theo con đường nhựa. Anh đội viên mở mắt.
- Chưa sáng nó đã lên rồi.
Tiếng máy bay ném bom to dần. Một đàn gioong-ke dang những cánh đen sì từ trong mây trắng nhô ra.
- “Dậy dậy! Chuẩn bị” tiếng gọi truyền từ hố nọ sang hố kia.
Kha đứng lên, nheo mắt nhìn những chiếc máy bay to nặng.
- Khéo nó nhảy dù, Sản ạ.
Sản quay đầu quan sát một lượt chung quanh. Họ đang ở trên một quả đồi cao, ngoài cùng một dãy đồi liên tiếp nổi lên đột ngột giữa cánh đồng bằng phẳng. Sườn đồi trơ trọi ngập cỏ gi¬anh. Xa trước mặt trông thấy vệt đường nhựa.
- Kha này, mày nhìn xem có phải ô-tô nó lên không?
Một chiếc xe tăng qua nhanh trên đường, bánh xích quay tít. Nòng đại bác nó dài quều quào. Tiếng trung đội trưởng Hiền quát to dưới sườn đồi.
- Hố ai đỏ thế này! Lấy cỏ ngụy trang đi!
Đàn máy bay gioong-ke thong thả lượn trên thị xã. Một chấm đen rơi xuống, xòe ra trắng toát, phồng to mãi. Một chấm đen thứ hai. Một chấm đen thứ ba. Dù xòe ra xanh trắng, lốm đốm rơi từ từ.
- Nó nhảy dù ở thị xã rồi!
Chiếc xe tăng chạy ngược trở xuống, bánh xích sắt nghiến rít. Máy bay bà già nghiêng sát ngọn cây. Bốn chiếc khu trục cao tít trong mây bay lên. Tiếng máy trên trời dưới đất rung chập vào nhau. Sáu chiếc khu trục nữa bay lên thẳng một hàng. Dù vẫn mở ra xanh, vàng, trắng, nối tiếp nhau rơi xuống. Oàng, một tiếng bom nổ âm vang. Oàng oàng, rung đất. Bùng bùng, bục bục bục, những tràng súng trên máy bay xả xuống.
- Nó lên đông xe lắm...
- Không biết tiểu đoàn nào giữ ngoài ấy.
Họ đứng cả dậy, nhô đầu lên miệng hố. Chiếc xe tăng lại quay lên, nòng đại bác vẫn rung rung. Đoàn thiết giáp phía sau rập rình. Kha nhai cơm nắm, mắt nhìn không chớp.
- Bà già đấy!
Họ thụp cả xuống. Chiếc bà già chỉ lượn cao hơn ngọn đồi bốn năm chục thước. Nó nghiêng cánh hai ba cái rồi từ từ đi qua... Phía đường nhựa bỗng vang lại một tràng súng máy. Tắc tắc tắc, tiếng trung liên ngắn gọn. Mình đánh rồi. Một ánh lửa trắng dài nhằng. Cái xe tăng dừng lại, tóe lửa khắp chung quanh. Nòng đại bác nó xoay xoay rồi nhả ra một quả lửa đỏ. Kha vẫn nhai cơm, tay nắm chặt. Một bóng chồm lên sát đường, gục xuống lại chồm lên. Kha nín thở. Cái bóng nhoài ra lẫn vào trong đất. Kha nhỏm hẳn người lên nhìn. Cái xe tăng biến đi trong một đám lửa đỏ, rồi lại hiện ra cuồn cuộn khói đen đặc sệt...
- Cháy rồi! Cháy rồi!
Trên đồi ồn ào. Kha nuốt miếng cơm, đau cổ họng. Cậu ấy chắc hy sinh. Anh kêu thầm trong óc. “Cừ lắm!”. Cái xe tăng vừa nổ vừa cháy. Tiếng súng càng dữ dội.
- Cái gì kia? Như là chúng nó tiến vào.
Tiếng súng vẫn liên hồi ngoài đường nhựa, máy bay quấn chặt lấy chung quanh cái xe tăng cháy đen. Dọc theo con đường, chân trời vẩn lên một thứ bụi đen xám. Không biết có phải đám thiết giáp cháy không. Mặt cánh đồng léo xéo tiếng người trong sương. Ba bốn con trâu chạy lồng. Sản bảo Kha:
- Không phải địch. Đồng bào. Dân các làng chạy vào phía núi.
Vẫn những quang gánh, chiếu, nồi, thúng mủng, cái gia tài trên vai của mọi gia đình dân quê Việt Nam. Những đứa trẻ bước long tong trước người lớn. Bà già cõng cháu trên lưng. Đàn ông vừa gánh đi vừa ngoái cổ trông lại. Đàn bà ôm con trước ngực, trâu bò chen với người. Một đứa bé dắt con chó đầu dây, tay giữ cái nón úp trên vai.
- Tàu bay, tàu bay!
- Bà ơi!
- Bỏ nón ra!
- Ôi giời ơi!
Đám người chạy tản ra trên cánh đồng. Cái máy bay bà già thò hai càng bánh xe hạ thấp xuống. Mấy con trâu hất sừng về đằng xa, ngửa mõm lên trời. Một quả đen rơi xuống. Đùng. Cục khói trắng đọng trên mặt ruộng. Người lớn trẻ con bò dậy lại đi lên con đường ngoằn ngoèo. Một người đàn ông chạy băng qua cánh đồng đuổi con trâu chạy lồng.
- Họ! Họ! Tiếng gọi trâu xa dần.
Vò... ò... từ đám trắng mù, chiếc máy bay vụt ra không ai ngờ. Nó đâm chúc xuống mặt ruộng ngay trước đồi. Trong sương, đám người chạy tóe. Quang gánh lăn tùng phèo trên con đường ruộng. Cánh chiếc máy bay phun lửa. Đứa bé đội nón nhảy trên những mô đất, ngã dúi dụi. Một người đàn bà ôm con trên ngực quay trở lại, cứ thế chạy trước luồng đạn, cho đến lúc ngã sấp xuống, không động đậy. Kha cắn chặt răng, cả người lồng lên. Kha muốn giật lấy khẩu trung liên của đồng chí gác bên cạnh mà lia. Hai mắt Kha đỏ ngầu, cái quai mũ sắt thít chặt vào, đau cằm. Mấy anh đội viên lao nhao:
- Quạt bỏ mẹ nó đi!
Sản nhô hẳn người lên khỏi miệng hố. Mắt anh cũng đang nảy lửa. Sản quát:
- Không bắn! Các đồng chí cứ yên, lát nữa chúng ta sẽ bắn. Rất có thể nó còn sắp đến ném bom lên đầu chúng ta. Không ai được động, chết cũng không lộ bí mật. Nó không chạy đâu thoát. Hiểu chưa?
Trong lúc Sản nói nhanh, sáu chiếc máy bay từ đường cái tiến hàng ngang vào. Một hàng nữa bảy tám chiếc đằng sau. Cả quả đồi không một lá cỏ động đậy. Một chiếc máy bay đầu hàng nghiêng cánh, rơi rơi xuống, rít lên mãi. Bờ hố của Kha chuyển lên.
- Bom tạ!
Kha thét:
- Tất cả ngồi im!
Quả đồi giật lên thon thót trong những tiếng bom. Bụi đồi sặc sụa mùi thuốc nổ. Những cánh máy bay vèo qua. Súng máy nổ ran như mỗi giọt không khí đều vỡ toác chung quanh mặt. Đất rơi rào rào xuống lá ngụy trang trên lưng Kha. Một mảnh đạn cắm thút vào bờ hố. Kha nép dưới đáy hố, bật lửa châm thuốc lá hút, ngồi đợi. Lúc này, lại bình tĩnh hơn. Mỗi tiếng vèo qua. Kha lại nghển cổ nhìn cái máy bay ngửa bụng vòng lên trời. Ngồi dưới đáy hố, các anh đội viên nghe nổ chán tai. Có anh gục mũ sắt lên đầu gối ngủ. Mỗi tràng súng gần quá, hai vai anh lại giật lên. Trong giấc ngủ, anh nghĩ lơ mơ:
“Được rồi. Cho mày bắn!”. Rồi lại ngủ thiếp. Một tiếng ở xa vẳng đến trong giấc ngủ anh đội viên:
“Tất cả chuẩn bị!”. Anh mở choàng mắt. Tiếng anh đội trưởng đang gọi. “Tất cả chuẩn bị”. Anh đội viên nắm súng đứng vội lên. Sản bảo Kha:
- Chắc nó yên trí trên đồi này không còn gì sống sót. Nó sắp lên chiếm chỗ này để đánh sau lưng các cậu nhà mình ngoài đường nhựa đấy. Mày lên đây!
Ngoài đường nhựa, bóng những xe thiết giáp lại đen đen tiến lên.
Mặt cánh đồng dưới chân đồi đã vắng tanh. Cái xác người đàn bà đè lên đứa con vẫn nằm úp sấp trên con đường bờ ruộng.
Phía thị xã một cánh quân đang tiến nhanh. Dần dần, phân biệt rõ những vành mũ vải. Anh đội viên tựa súng lên miệng hố, kéo quá-lát. Máy bay vẫn cuốn như ong lấy đàn cơ giới ngoài đường. Ba chiếc háp-tơ-rắc vuông bè chạy lên trước. Những tràng đạn liên thanh lòng thòng đỏ bóng trên xe. Kha nhìn về thị xã, lại nhìn về đường cái. Một đám lửa bằng cái nong bám lấy chiếc háp-tơ-rắc sau cùng rồi bùng ra phủ kín cả xe. Trên đồi rào rào “Hay quá. Cháy nữa. Cháy nữa”. Đồng chí Ruộng lồm cồm bò tới hố của Kha.
- Báo cáo mệnh lệnh của tiểu đoàn, đợi địch tới sát năm mươi thước thì bắn.
- Ừ, đồng chí lên hỏi lại xem nếu đuổi nó mà lạc thì về tập trung ở đâu.
Một chiếc máy bay lại đâm trên mây xuống. Ruộng nằm ép xuống cỏ. Trên cao ba chiếc bay lượn như diều hâu. Ruộng lách đi. Tới gần dãy đồi, bọn Pháp dàn sau những bờ ruộng cao. Năm sáu tên sĩ quan cầm ba-toong chỉ trỏ lên đồi. Mấy tốp lính tách ra, tiến qua ruộng. Lốm đốm những áo vải dù, mấy anh đội viên xì xào:
- Bép, bép. Họ ngứa ngáy chân tay. Có thế chứ! Ngồi cho nó bắn từ sáng đến giờ rồi. Mắt mở không bỏ sót một cử chỉ nào của tụi tây đang lên đồi, mỗi anh đội viên đứng im như tượng, nhằm sẵn một thằng. Kha nín hơi, đợi trông rõ những vai áo ca-na-điên to cộm cúi về đằng trước, những bộ mặt căng thẳng của những tên da trắng, những con mắt trắng dã của những tên da đen. Một tiếng pách ở đồi bên cạnh. Súng tay súng máy cùng bật lên khắp dãy đồi. Quả moóc-chi-ê nổ giữa đám mấy tên sĩ quan, trong đám khói, mũ vành, súng, ba toong một ống tay tung lên. Một tên da trắng lảo đảo ngay trước mặt Kha, mặt đầm đìa máu. Năm sáu đứa ngã rụng như có một lưỡi liềm phạt xuống. Những hàng phía sau xô nhau chạy trở lại, lăn lông lốc trên sườn đồi. Một chiếc máy bay sạt qua. Giác nhảy lên miệng hố, cắp khẩu súng máy rung cánh tay lia liên hồi. Tiểu đội trưởng Na chồm lên như bay, miệng hét:
“Anh em theo tôi”.
Một anh đội viên đứng trên miệng hố, buông rơi súng ôm ngực ngã ngồi xuống. Kha vung súng lục, quát:
“Lên!”. Súng máy quét từng mảng trong đám Pháp rối loạn dưới ruộng. Xung kích vừa chạy xuống vừa reo vỡ quả đồi. Hơn một tiểu đoàn Bép trong nửa giờ đã bị ta tiêu diệt.
Logged
thinhtu
Thành viên
*
Bài viết: 79


« Trả lời #21 vào lúc: 01 Tháng Tư, 2013, 11:01:25 AM »

***
- Tối rồi! Chóng thật! Đêm đến lúc nào.
Moóc-chi-ê nện thình thịch phía dãy đồi gần thị xã. Ngoài đường nhựa, lửa đại bác chớp liên tiếp. Những tiếng pùng, choàng, vít truyền đi vang ầm trong những vách núi Tam Đảo. Tối khuya, trên một cánh đồng ngập cỏ, lập lòe những chấm thuốc lá. Bốn năm bóng áo mưa, mũ sắt, đứng nhô lên trên cỏ rậm cao đến ngực. Một ngọn đèn pin bật lên soi vào một quyển vở nhỏ. Mấy cái mũ sắt chụm đến.
- Trần Tiến, đại đội hai trăm hai.
- Chắc cậu này hi sinh rồi, thôi để gửi trả về đơn vị.
- Xem có gì trong sổ không?
- Không có gì, à có cái ảnh. Chắc là vợ cậu ta đây. Thằng bé con kháu quá!
Sau lưng họ, chân trời lại hồng lên. Hỏa pháo xanh đỏ bay lên tới tấp. Một cái mũ sắt quay về đằng sau.
- Nó bắn gì mà lắm thế!
- Này tụi chín làm được gọn một tiểu đoàn.
- Bọn ngoài đường hôm nay đáng quân công.
 - Tay Đờ-lát vét tụi ứng chiến này từ khu ba khu tư đem lên thì phải.
- Mai còn nhiều đấy chúng mày ạ. Nó còn phải nướng nhiều quân ở đây.
Mặt cỏ có tiếng động sột soạt. ánh đèn pin chạy một vệt dài soi vào những mũ nan trăng trắng. Hơn một chục anh đội viên đang gánh đi qua.
- Ai đi đâu đấy?
- Anh có biết liên lạc đoàn bộ chín chỗ nào không?
- Anh hỏi làm gì?
Ánh đèn soi vào khuôn mặt to vuông của anh đội viên.
- À cậu Tằng đem cơm cho đơn vị đấy à?
- Vâng, anh Lê đấy à? Đoàn bộ chỗ nào hả anh? Chúng tôi tìm từ chiều đến giờ.
- Thẳng đường độ hai cây nữa. Sao chậm thế?
- Anh tính cứ đổi chỗ như thế! Chúng tôi cứ đuổi theo liên lạc suốt sáng. Bộ đội truy kích Tây, cấp dưỡng truy kích bộ đội anh ạ.
Họ cười ồ.
- Thôi cố lên đừng để bộ đội đói.
- Ngoài ấy hôm nay thế nào anh?
- À, bọn các cậu lại xơi một tiểu đoàn.
- Thế hả anh? Có anh nào việc gì không?
- Chưa biết...
Tằng quay gánh đi.
- Tí quên, các anh có đói ăn tạm nắm cơm.
- Hay lắm.
Đoàn người cấp dưỡng đi khỏi, mấy anh cán bộ ngồi xuống cỏ, bẻ nắm cơm chia nhau. Cách mấy chục thước, dưới một bụi cỏ, ngọn đèn dầu làm bằng hộp sắt cháy đỏ ngầu, bốc lên một dòng muội đen. Cái mũ nồi của anh trung đoàn trưởng cúi vào máy điện thoại.
- A lô. Anh Cường. Huy đây. Thế nào? Đại bác nó vẫn bắn dọc đường nhựa. ừ. Anh lên tìm tôi ngay. Có kịp không? Không tiện nói trong tê-lê-phôn. Ừ. Kế hoạch ngày mai đấy. Xe địch lên à? Bao nhiêu? Ừ. Cho về lấy rồi. Đủ. Còn gì nữa không? Tôi đợi đây nhá?
***
Sáng hôm thứ ba, những binh đoàn ứng chiến mới đưa lên của Pháp, những đơn vị bị đánh tan còn sót lại, cùng họp làm một,mở cuộc “phản công” về chân núi Tam Đảo. Suốt buổi sáng máy bay, đại bác giội sắt thép lên dãy đồi trọc gần thị xã, yểm hộ cho bộ binh. “Việt minh” hôm nay chống cự yếu ớt. Gần trưa, những tiểu đoàn Pháp lên chiếm đóng dãy đồi cao gần chân núi. Máy bay đuổi theo bắn đám trâu bò, gồng gánh, đàn bà, trẻ con, chạy lẻ tẻ vào núi. Chỉ huy Pháp sửa soạn thông cáo “đánh tan sư đoàn sắt của Việt minh”. Buổi chiều hôm ấy, tiểu đoàn chín nghỉ đợi lệnh ở khe suối cạn. Các chiến sĩ đã chiến đấu liền hơn hai ngày đêm, nhưng được ngủ một lúc, khi có lệnh gọi dậy, lại nhanh nhẹn vơ súng đạn đứng vào hàng. Lệnh xuất kích đến. Kha tu cố một hớp nước, đứng lên đưa bi-đông cho Sản:
- Uống đi!
Nhìn Sản uống nước ừng ực. Kha nói nhanh:
- Đêm nay đánh to đấy. Chúng nó lên dãy đồi rồi phải không mày?
Sản vừa lấy tay lau miệng vừa trả lời:
-Ừ, hôm nay tha hồ mà đánh. Nhưng mà ác liệt đấy!
Trời chiều hơi ửng nắng. Kha nhìn lên, bỗng nhận thấy một vài khoảng trời xanh dịu. Sao hôm nay tự dưng lại đẹp trời ra thế. Lâu quá, quên cả trời đất. Kha nhìn nhanh lần nữa những đám mây trắng êm như gọi đằng xa. Bên kia là Thái Nguyên, những ruộng lúa, những làng xóm bình yên tự do. Sản châm thuốc lá, chìa cho Kha một điếu, mặt hốc hác.
- Tao phờ quá mày ạ.
Hai người chui vội ra khỏi bụi cây, chạy theo bộ đội. Họ tiến băng băng về phía đại bác nổ. Cốc vừa chạy, vừa thở, vừa nói chuyện với Mẫn.
- Ăn thua nhất là cái tai. Hễ nó lạch xạch như là rũ tờ giấy là vào chỗ mình rồi. Nằm cho dính đất. Nó xèo qua một cái thì mặc kệ. Nó nổ xong phải chạy lên ngay, sợ nằm đấy là chết.
 Mẫn gật đầu:
- Được rồi anh cứ yên trí.
- Ấy là mình dặn kỹ cậu thế. Chưa quen đại bác dễ chết oan với nó lắm. Hút thuốc lá không? Mình còn một mẩu đây, hút cho nó hết nốt.
Cốc dừng lại châm lửa. Tiểu đội trưởng Thiềng nói to đằng sau:
- Máy bay nó đấy. Cách xa nhau ra, chạy nhanh lên.
Cốc vụt lên trước.
Mẫn vừa chạy vừa ngoái cổ nhìn những chiếc khu trục bay qua chỗ mây chói mắt. Chiều muộn, dãy đồi đã bị quân ta vây kín.Những tiếng tắc tắc của trung liên nổi lên mỗi lúc một nhiều. Đại bác địch chuyển ra bắn thành hàng rào chung quanh dãy đồi. Chúng đã thấy thế nguy, muốn rút, nhưng muộn rồi. Máy bay càng gần tới càng cuống cuồng vội vã. Từ trên trời đã mờ, chớp chớp những dòng đạn lửa bay xuống không ngớt. Chung quanh dãy đồi, đen những bóng khu trục nhào lộn. Mặt cánh đồng bốc lên những đám bụi cao dần. Đất vụn từ trên trời rơi xuống lại tung lên. Những tràng đại bác nã theo dọc dãy đồi, trở đi, trở lại. Gió thổi những đám khói quyện vào nhau ngạt thở, che lấp hẳn những ngọn đồi. Trời càng tối, những quả trái phá nổ càng đỏ lừ trong khói đặc, đất, đá bay vụn. Kha nép mình sau một bờ đất, nhìn đồng hồ tay. ánh lửa loáng đỏ trên mặt kính. Sáu giờ kém năm. Tiếng mấy chiếc máy bay cuối cùng xa dần. Làn đại bác đang gào rú truyền sang phía bên phải đại đội. Nó sẽ lăn những mảnh sắt gang, những đám khói, những quả lửa của nó sang tận ngoài cùng dãy đồi trước khi trở lại. Lên lúc này là vừa. Kha nói về đằng sau:
“Buộc tín hiệu lên. Toàn thể đại đội chuẩn bị”. Bộ đội nằm từng hàng dài, xuống đến cái suối cạn. Dãy Tam Đảo đã mờ. Những Lũy tre lẫn vào chân rừng. Kha buộc miếng vải trắng lên tay áo, rồi ghé sang buộc cho Sản. Hai cái kim đồng hồ kẻ một vạch thẳng. Kha chồm dậy. Đằng sau đại đội, súng cối bật lên toanh toanh. Đạn bay xé về dãy đồi. Cốc vừa chạy vừa hét với Mẫn:
- Cúi xuống, chạy nhanh lên!
Bộ đội ta tiến lên bắt đầu đánh dãy đồi. Gần nửa đêm, tiếng anh trung đoàn trưởng rộc hẳn đi, trong máy nói:
- A lô. Anh Cường.
Những tiếng lạch xạch bay tới trên đầu. Trung đoàn trưởng cúi rạp mình trong đáy hào. ánh sáng lòa. Cái hào như đưa võng. Đất rơi xuống từng cục khét lẹt, hai anh cán bộ tác huấn nằm thẳng, mặt úp xuống.
- A lô, anh Cường. Thế nào?
Mũ sắt hai anh cán bộ tác huấn nhỏm dậy. Hai cái đèn pin bọc vải xanh bấm lên trong khói mù. Ngòi bút đặt vào chấm xanh mờ mờ trên trang vở. Những tiếng lạch xạch lại tới. Bờ hào bật sáng. Tràng đại bác nổ cách mấy chục thước. Hai anh cán bộ tác huấn lại nhỏm lên.
- A lô, anh Cường. Huy nghe đây. Không việc gì. A lô. Trung đoàn bạn đã chiếm ngọn số ba, số một rồi. Đợt này phải giải quyết kỳ được. Đây là mệnh lệnh của ban chỉ huy và của đoàn thể. Đồng ý. Tôi cho tất cả súng lớn bắn hai mươi phút. Các mặt đều xung phong giúp sức. Cái gì, lựu đạn anh cho chạy xuống đây mà lấy. Được rồi.
Trung đoàn trưởng rũ đất trên đầu, đứng dậy. Trong những luồng chớp sáng, khắp mặt cánh đồng đằng trước chỉ còn là những hố bom đạn, đen lổn nhổn không còn một bóng lá cây. Súng lớn của trung đoàn bắt đầu tập trung tất cả vào ngọn đồi. Buổi hội ý chớp nhoáng của chi ủy càng thêm vội. Sản nói nhanh, tiếng to dần trong tiếng súng...
- Đây là đợt quyết định, nhớ im lặng xung phong bình tĩnh, tới thật gần địch mà đánh. Những đảng viên chúng ta phải lên đầu. Thôi về cả. Làm nhanh vào.
Sản bò đến cạnh Kha. Nắm tay Sản đập nhẹ lên cánh tay Kha.
- Cố nhé.
Sản nhỏm dậy chạy đi. Kha nán đợi thêm mấy phút. Chân trời, lửa đại bác cháy dài như một khoảng mặt nước đỏ rực. Kha thong thả nhỏm dậy như dồn sức vào chân tay. Rồi đứng hẳn lên, Kha thét:
- Các đồng chí. Toàn thể đại đội Trần Phú. Xung pho... ong...
Tiểu đội trưởng Na vụt lên đầu. Những tiếng hô không nghe rõ vang lại từ bên phải. Kha nghĩ:
“Bên kia cũng lên đều. Đẹp lắm”. Bên cạnh Kha, mặt đồng chí Ruộng bật sáng. Luồng gió đập tức ngực. Tiếng đạn rít. Kha nhoài sấp xuống. Hai mắt không thấy gì nữa. Hơi đạn bật hẳn người Kha nảy sang bên. ý nghĩ thoáng nhanh “Ruộng chết rồi”. Kha ngóc đầu, lại gục mạnh xuống. Tiếng nổ xé tai. Tiếng rên bên cạnh “Tôi chết mất anh Kha ơi”.
- “À, Ruộng chưa chết”. Kha quát “Lùi xuống, băng lại”.
Trong những tiếng súng lớn ù tai, Kha phân biệt rõ tiếng trung liên địch trên cao lia xuống. Mấy chục bước nữa là hết khoảng đại bác, phải tiến nhanh nữa. Kha nhảy qua những hố đạn. Đất lồi lõm dưới chân. Bóng Na to cao đằng trước. Na vẫn dẫn đầu đại đội, tiến nhanh như chớp. Một tiếng xoẹt. Kha nằm sấp xuống hố đạn. Đất xới lên, lấp chân Kha. Qua rồi. Kha nhảy lên miệng hố. Quả đồi đã ngay trước mặt. Kha hét:
“Xung pho... ong...!” Tiếng các chiến sĩ reo ầm ầm:
“Xung pho... ong...”. Kha bỗng choáng óc như bị một nhát búa. Đất lạo xạo đầy mồm. Vẫn tiếng trung liên tắc tắc. Kha thấy mình nằm úp mặt xuống đất. “Ai xốch nách mình”. Kha mở mắt thấy Tại liền bảo:
“Đồng chí Tại chạy lên kia. Tôi không việc gì”. Tại còn ngần ngừ. “Ồ hay, lên, mặc tôi”. Tay nắm chặt súng lục, Kha cố đứng dậy đưa tay trái sang tìm vết thương. Không biết là bị chỗ nào. Sờ đến bả vai, thấy những ngón tay dính nháp nong nóng. “à đây, máu chảy nhiều”. Kha vẫn đứng, choáng váng. Một tiếng nổ toác. Luồng đạn qua mặt mát lạnh. Kha như ra khỏi sương mù. “Không thể lui xuống lúc này được. Phải lên ngay cho kịp anh em!” Kha cắn răng chạy lên. Hai trung đội nằm dàn dưới chân đồi. Súng máy địch trên cao vẫn tắc tắc, tắc tắc, không ngớt một giây. Kha bò lên đầu, tới bên Tại. Một chớp sáng trên cao. Moóc-chi-ê mình bắn trúng quá. Tiếng súng máy im. Chúng nó bị rồi! Thời cơ xung phong đã đến. Kha thét:
- Lên đi!
Anh chạy vượt lên. Cánh tay trái Kha bị một viên đạn, nhói một cái, rơi thõng xuống. Anh cố giơ nó lên không được. Kha đứng lại. Chung quanh xoay nhanh. Ông tay áo nhỏ giọt. Kha đưa tay phải sờ lên chỗ bị thương. Thịt máu lầy nhầy trong áo. Tiểu đội trưởng Na ghé đến:
- Anh xuống đi".
Na tuy chạy trước vẫn luôn để ý đến anh đại đội trưởng. Biết Kha bị thương lần thứ hai. Na phải dừng lại. Kha ngồi nghiêng xuống:
- Anh cho tay tôi vào trong bờ-lu-dông".
Na cài chặt cái tay bị thương vào trong vạt áo anh đại đội trưởng. Kha thắt lưng ra ngoài áo, giữ cái tay chặt vào người. Tôn quay đầu hỏi to xuống.
- Anh Kha cần đưa xuống không?
- Không cần. Anh Tôn chỉ huy hai trung đội thay tôi. Cho người báo cáo anh Sản tôi bị thương rồi.
Tôn nhổm lên bỗng như có ai lắc mạnh, lăn xuống không một tiếng kêu. Kha gầm lên. Cơn tức tối điên cuồng. Kha quên hết hai vết thương ở vai và ở tay, chỉ còn một ý nghĩ:
- Chạy thẳng lên đồi, giết hết, giết hết. “Tôn chết rồi”.
Ý nghĩ ấy làm đầu óc Kha sáng lại. Cả người anh tê dại, không biết đau. Kha bò lên, tiếp tục chỉ huy. “Súng máy mang lên đây nhanh!” Kha nghĩ “Trung đội Phú phải nhanh lên, bên ấy nó đối phó yếu hơn bên này”.
- Đồng chí Tại.
- Có.
- Sang bảo anh Phú tiến thật nhanh, bên này yểm hộ.
Phía bên Sản, trung liên bắn lên đều. Trên đồi vẫn nổ to. Súng cối ta yểm hộ khá lắm. Kha bỗng nghe rõ tiếng Sản hét dài “theo tôi, lê... ên”. Cả người Kha nẩy lên. Những tiếng kêu à... à... bên ấy lên rồi. Người Kha, bao nhiêu giọt máu đều như đang cháy sôi. Kha hét giục “Súng máy bắn nhanh lên. Chỗ vệt đỏ kia kìa”. Trung đội Phú cũng đang lên đồi rồi. Tiếng súng máy địch trên đồi rối loạn. Kha vùng dậy hét:
- “Tất cả chuẩn bị lựu đạn!”
Kha dẫn đầu bộ đội, chạy lên sườn đồi dốc. Được mấy chục bước. Kha lại thấy trên đầu vập rất mạnh. Cả một chân trái như đã long ra. Kha mở to mắt cố nhìn. Tối đen hết. Anh khuỵu xuống. Khắp bên trái người cháy bỏng. Kha không biết là mình đã bị trúng một quả đạn cháy, chỉ thấy trong ngực thắt nghẹn lại. Kha ngáp ngáp cố thở. Thoáng nhanh hai con mắt quen quen hiện ra trong óc Kha. Kha vẫn không chịu ngất đi, tự bảo:
Cố lên, cố lên. Kha mở hai mắt. Vừa lúc một quả đạn cháy nữa bùng lên. Cả người Kha xèo xèo. Kha giãy giụa trong đám lửa. Tiểu đội trưởng Na nhảy bổ đến. Quả đạn moóc-chi-ê cháy khắp mặt cỏ chung quanh anh đại đội trưởng. Quần áo Kha bốc lửa lem lém. Na giật cái chăn trên vai, mở tung, ném úp lấy Kha, ôm vào tay, chạy qua đám lửa. “Đồng chí Hoàng đem anh Kha xuống. Tất cả trung đội theo tôi. Trả thù cho đồng chí Kha! Tiến lên!”. Những bóng mũ sắt tràn lên. Lửa lựu đạn chớp xanh khắp đỉnh đồi. Cái ống tay áo của Sản vung mạnh “Sạt...ạt...ạt”. Xác chết nhiều quá vướng chân. Máu lõng bõng. Một tiếng hét “Khẩu súng máy nó kia kìa”. Lưỡi lê xỉa phập trong các bụi cây. Tiếng Sản hét:
“Chúng nó chạy xuống suối. Đuổi nhanh”.
Na xông đến một đám lố nhố sắp lia một băng tiểu liên bỗng dừng lại. Chung quanh đã im. Bọn Tây đứng lảo đảo giơ tay nói gì lắp bắp. Rồi bỗng tất cả dãy đồi ào ào lên, những tiếng reo hò ầm ầm. Các mũi lên được cả rồi. Thắng rồi!
Logged
thinhtu
Thành viên
*
Bài viết: 79


« Trả lời #22 vào lúc: 01 Tháng Tư, 2013, 11:02:33 AM »

IX.
 Sản bước vội vã trên con đường men theo chân Tam Đảo. Cái im lặng nghe lạ tai, sau những ngày đêm vừa rồi. Rừng quãng này cao và thưa, dứa từng đồi một. Mái nhà thấp thoáng tỏa khói xanh trong cây. Cách mấy trăm thước lại một tờ giấy nhỏ dán ở gốc cây, hoặc cặp vào một que nứa cắm trên bờ cỏ. Có chỗ năm sáu tờ giấy lất phất bên cạnh nhau. Đường đi qua gần một Lũy tre có giếng nước. Trước cổng làng, trồng một thân cây tre cao như cây nêu, bên trên cắm một vòng tròn. Đấy là dấu hiệu của Pháp để bảo:
Làng này là làng tề. Một cái bảng gỗ vứt bên cạnh cổng. Cái bảng viết chữ Pháp sơn đen: Vil¬lage ral¬lié. Trên mấy quả gò từng đàn bò thung dung gặm cỏ. Một lũ trẻ, mấy cô con gái, túm tụm kháo chuyện về trận đánh ba đêm ngày của bộ đội ta. Tiếng máy bay bà già vè vè phía xuôi làm con đường thêm im lặng. Một tiểu đội xung kích sau lưng, bao gạo trên vai, đi ngang qua, biến vào trong rừng. Sản vừa nhận xét quang cảnh chung quanh, vừa đi miết. Không biết còn kịp không. Có lúc Sản vừa đi vừa chạy. Đến một ngã ba. Có giấy chỉ đường: “Quân y trạm 2-500 mét”. Đúng rồi. Sản rẽ vào. Kha nằm trên cái ổ rơm, dưới một mái lá lợp tạm sơ sài, trong khu rừng tre. Anh y tá đưa Sản đến nơi hỏi khẽ:
- Có phải anh ấy đây không.
Sản ngừng lại nhói trong ngực. Có phải Kha, cái đám băng quấn chằng chịt kia không? Anh thương binh, nửa người che một cái chăn dạ đọng đen máu. Sản ngồi xuống ổ rơm.
- Kha ơi, tao đây, Sản đây. Mày có tỉnh không?
Cặp môi mấp máy câu gì không ra tiếng. Hai mí mắt mở ra chỉ còn lòng trắng. Trong đám sương mù liên miên, trí khôn đã lạc lõng của Kha bỗng nghe thấy xa tít tiếng gọi:
- Kha ơi Sản đây! Sản đây!".
Kha đang đi trong sương mù ấy, dừng lại. Đâu? Sản đâu? Tiếng gọi gần lại . Vil¬lage ral¬lié: làng đã qui phục. Rõ hơn. Kha cuống quít. Sản ơi, mày đâu? Sản đấy à? Sản đấy à? Kha mấp máy cặp môi phồng rộp, tưởng mình đang kêu to mừng rỡ. Bàn tay Kha run rẩy giơ lên quờ quờ. Ô Sản, sao bây giờ mới tới! Ô Sản. Thế nào. Tối hôm ấy thế nào? Sản cúi sát xuống môi Kha nghe những tiếng phều phào. Tất cả bao nhiêu tội nghiệp, nghẹn ngào đau đớn của Sản bị đạp mạnh xuống, lui về đằng sau. Sản phải lắng nghe cho được xem Kha nói gì. Sản phải trả lời cho những phút cuối cùng của đồng chí Kha được yên ủi, trong sáng. Trong lòng Sản bình tĩnh, sáng rõ. Anh nói to:
- Ta diệt được toàn bộ quân địch ở dãy đồi. Tiêu diệt toàn bộ quân địch. Hai lòng trắng mắt chảy xuống hai giọt nước mắt. Kha nghe rõ tiếng Sản: tiêu diệt toàn bộ. Ô, thế là chiến dịch thắng to nhỉ. Tao chỉ nghe thấy tiếng mày thôi Sản ạ. Chẳng trông thấy gì cả. Tao mù rồi, phải không Sản. Mày đâu? Bàn tay giơ lên quờ quờ tìm. Sản cầm lấy tay bạn. “Tao đang lo quá mày ạ. Mày không việc gì chứ? Anh em thế nào?.” Cặp môi đen sì phồng rộp động đậy.“Đồng chí Na. Nhấc lên hàng cán bộ trung đội. Na có thể là trung đội trưởng cứng ấy chứ phải không?”. Sản nghe thoáng những tiếng ngắt quãng:
Na... đồng chí... trung đội... Anh hiểu những lời của Kha, gật đầu như nói chuyện với Kha ngày thường, như là Kha có thể trông thấy anh. Và Kha nắm lấy tay Sản cũng thấy Sản gật đầu... Sản lấy bông chấm những giọt nước mắt vẫn lăn trên hai bên má tuột da của bạn. Anh ghé vào tai Kha.
- Anh có điều gì dặn lại không?
Kha vội lắm. Chỉ còn ít thì giờ lắm. Một đám trăng trắng lù mù càng ngày càng rộng mãi ra, trùm lấy chung quanh Kha, xoay nhanh. Một tiếng ong ong vang to mãi:
- Chào nhớ... cho Lý... bật lửa...
Đám băng thoi thóp lên, thở gấp. Sản hết sức lắng tai vừa nghe vừa đoán.
- Sản...
Sản ghé sát xuống. Anh đại đội trưởng tắc thở. Sản đứng dậy, cởi cái chăn buộc chéo trên người, phủ lên xác bạn.
X.
 - Dô này chị em ơi, chạy mau lên nào!
- Làm gì thế anh quỉ, ngã chết bây giờ.
- Thôi chị, mấy khi được đẩy xe ban ngày ban mặt. Dô này! Chạy lên, chạy lên!
-Khéo cái đường goòng đấy.
Cái xe bò đầy rau tươi chạy lộc cộc ầm ĩ. Năm sáu người đàn ông đàn bà hò reo đẩy cái xe chồm qua con đường goòng.
- Tránh ra! Tránh ra!
- Các ông các bà cho chúng tôi đi nhờ nào.
- Ô tô này còn phải tải rau về kịp giờ, chị em ạ.
- Gớm nó làm loạn cả.
Cái xe bò đã phải chậm lại, đi bước một. Người đi đường đông quá.
- Kính coong, kính coong, xe đạp, xe đạp đằng sau!
- Chuông mồm à.
- Không có chuông đồng thì chuông mồm, làm sao!
- Xe ở đâu mà lắm thế.
- Được bữa cấm tàu bay mà lị.
- Các ông các bà làm ơn tránh ra: Xe đạp đấy!
- Nhảy xuống mà dắt cho nó xong!
Anh công an viên làng Chanh hớn hở chạy ra, chạy vào. Từ sáng sớm, xe bò, xe đạp, gồng gánh, người lớn, trẻ con lũ lượt kéo nhau qua không lúc nào ngớt. Con đường nhựa về Thái cuốn đi hàng cây số người. Phía thị xã Thái Nguyên vè vè tiếng máy bay. Một ông già, áo cánh nâu còn cứng hồ, vừa đi vừa nghênh mắt giữa đám gánh chè kĩu kịt.
- Là những cái tàu càng kia phỏng?
- Phải đấy cụ ạ. Nó đến lấy thương binh đấy.
- À hay nhỉ. Là những thằng ta bắt được phỏng?
- Phải rồi. Những thằng bị thương nặng ta trả cho nó đem về Hà Nội chữa.
- Thế ta thì ai chữa?
- Ta chữa chứ còn ai! Mình trả nó là vì nhân đạo chứ có phải là mình không chữa được đâu!
Ông già vuốt râu cằm.
- Ờ! Hề! Phải rồi, thế chứ lại!
Người vẫn đổ xuôi. Trời nắng ấm. Anh công an viên chạy lại phơi mấy cái quần áo trắng giữa sân, rồi lại chạy ra ngồi trước bàn. Còn cái gì phơi nốt không? Cho nó bõ mọi hôm phơi trong nhà với lại hong bếp mãi. Hôm nay mấy nhà hàng mé dưới cũng lôm lốp quần áo trắng ngoài sân. Có lẽ ta cắm cái cờ cũng hay. Anh công an viên đứng dậy tìm trong ba lô cái cờ to, xâu một que nứa vào. Anh ra ngoài, kiễng chân cắm lá cờ lên khung cửa anh ngồi. Cái thông cáo Hai mươi ngày chiến thắng Trung du dưới bóng vải đỏ nổi quá. Anh công an viên sửa cho lá cờ ngả ra đường rồi chạy vào ngồi bàn, liếc nhìn nếp vải đỏ bay lất phất, ngôi sao vàng ở giữa bằng lụa mỡ gà óng ánh. Trên sườn đồi trước mặt, ngồi tựa vào thềm cái miếu cũ rợp bóng cây, Sản vừa nhìn anh công an viên buộc cờ, vừa kể nốt chuyện cho Lý:
- Kha bị thương ba lần, đến lúc không chỉ huy được nữa... Những câu Kha dặn cuối cùng không còn nghe rõ. Tôi vừa nghe vừa đoán. Tôi chắc cũng không sai nhiều lắm. Kha dặn tôi biếu chị cái bật lửa này...
Những giọt nắng lốm đốm trên tóc người con gái. Lý cầm cái bật lửa ngồi im cúi đầu, Lý không biết mình nghĩ những gì, chỉ thấy nghẹn ngào và như khắp trong lòng bồn chồn thương xót. Có lẽ Kha yêu mình chăng? Lý lại gạt ngay ý nghĩ ấy, hình như đặt câu hỏi như vậy là có lỗi với người đã khuất. Cái bật lửa nặng nặng trong nắm tay Lý. Anh Kha, Lý sẽ giữ mãi làm kỷ niệm thiêng liêng mà anh gửi lại. Một lúc chị cán bộ hỏi khẽ Sản:
- Mai anh lại đi ngay phải không?
-Vâng, sáng mai tôi phải về đến đại đội, còn đi thì chưa biết bao giờ.
Sản vẩy vẩy ống tay áo trên mấy bụi cỏ.
- Ai thay anh Kha kỳ này thế anh?
- Cậu Phan. Lý chưa biết. Nó cũng cùng một lớp cán bộ với Kha và tôi. à cậu Độ thế đã khá lắm. Khéo nó kịp đi với tôi. Lý cũng đi nữa phải không?
Lý lắc đầu:
- Chưa biết anh ạ. Nhưng khéo Lý lại đi trước anh.
Lý hơi tủm tỉm. Dưới chân hai người, con đường càng ngày càng ồn ào. Giữa đường len lỏi hai chú bé như hai anh em, áo vá từng miếng lớn, đội nón đến tận vai, tay cắp vở dắt nhau vừa đi vừa nhìn ngang nhìn ngửa. Hai cái nón xoay xoay hết sang bên này lại sang bên khác. Sản bỗng nhớ chú bé đội nón nhảy trên cánh đồng chạy tàu bay, mỗi bước lại ngã dúi dụi. Bên trên thị xã Thái Nguyên, ba chiếc máy bay bà già đang lượn vòng. Một chiếc từ từ hạ xuống. Sản giơ ống tay áo, chỉ mấy cái tàu bay:
- Chỉ có chiến tranh của chúng ta mới có chuyện kia được!
Hai chú bé đang cãi nhau líu ríu cái gì. Hai cái nón nhiều lúc bị chẹn bẹp rúm vào nhau. Lý nhìn hai đứa nhỏ bảo Sản:
- Anh trông trẻ con bây giờ bướng không?
Sản gật đầu. Các chú còn mặc áo vá, nhưng đầu óc các em, tâm hồn các em đã được giải phóng thật rồi. Lý nhìn Sản nghĩ:
Sao lúc này trông anh Sản hiền thế? Sản cũng nhận thấy mặt Lý hồng hào tươi lên. Anh nhìn hai bàn tay sứt sẹo của Lý. Thế hệ chúng ta đáng nhẽ đã đang kiến thiết, hạnh phúc còn nhiều. Nhưng chúng ta không hề tiếc. Con đường cuồn cuộn người dưới chân đồi. Lý đứng lên:
- Ta về Thái đi anh đi.
Sản cũng phủi quần đứng dậy. Anh quàng cái xắc-cốt nhìn xuống đường.
- Đánh về Hà Nội thì vỡ đường cái mất.
- Còn mệt chán. Trường kỳ gian khổ kia mà.
Lý cười.
- Thôi đi, anh!
Hai người cùng đi nhanh xuống đường. Mấy bước, họ đã lẫn biến vào trong đám đông. Hai cái nón thấp tròn dừng lại trước cổng đồn công an, ngẩng lên tờ thông báo, người đi qua lại đông thêm mãi, xô đẩy, lôi cuốn. Hai em bé, tay giữ chặt lấy nón, chen giữa đám người, đứng ngửa cổ đánh vần những dòng chữ in đen to. 20 tháng tư .
25 tháng 6 năm 1951.
-- Hết --
« Sửa lần cuối: 01 Tháng Tư, 2013, 12:12:59 PM gửi bởi thinhtu » Logged
Trang: « 1 2 3   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM