Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Một, 2020, 07:04:41 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Ngày tàn Ngụy chúa (Marshall Brement)  (Đọc 42369 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #10 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:08:33 PM »

Nói đến đây, anh ta đập mạnh tay xuống bàn rồi hét lên:

- Tôi nói thật chứ? Đúng là chuyện nhảm nhí.

Mọi thứ như trầm hẳn xuống và D. Marnin đưa mắt nhìn ra các bàn xung quanh một cách thận trọng. Thế nhưng gần như chẳng ai chú ý đến tất cả những gì mà Mandelbrot vừa nói ra.

- Đúng là khó khăn lắm mói được thấy Billy bày tỏ quan điểm của mình. - Claudio thốt ra trong tiếng cưòi giòn tan.

- Tôi cũng không thể hiểu được Tướng Donnelly nữa - Mandebrot tiếp tục - Ông ấy là một quân nhân. Ông ấy đã được huấn luyện và đào tạo để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Vậy nhưng khi anh được giao một nhiệm vụ bất khả thi thì anh chỉ việc sử dụng một mẹo nhỏ là tung lên trời cả chục ngàn trái bóng để cho mọi thứ rối tung lên và không ai biết cái gì đang diễn ra nữa. Khi thời hạn hai năm công cán đã qua thì anh chỉ việc hy vọng rằng mình sẽ sống yên ả với chức danh tướng lãnh cấp cao ở Fort Myer. Còn sau đó mình chỉ việc phó mặc cho mọi thứ tồi tệ nhất cứ tự do rơi xuống đầu những khán giả cuồng nhiệt đã xem mình đang thi đấu. Thế nhưng Đại sứ Corning thì lại khác. Ngô Đình Diệm rất tin tưởng vào ông ta. Ông Đại sứ cũng đã phải trả giá rất cao để có được sự tín nhiệm ấy. Vậy nhưng khi ông ta đã có được nó thì ông ta phải có trách nhiệm sử dụng nó chứ. Thử hỏi sự tín nhiệm ấy còn có giá trị nào nữa không nếu như không sẵn sàng nói với ông Diệm tất cả sự thật? Nếu như cái Chính phủ này thật sự đúng như những gì mà ông Corning vẫn viết trong các báo cáo mà ông ấy gửi về nước...

- Anh đã được đọc các bức điện đó hay sao ? - bỗng nhiên D. Marnin cắt ngang vào.

- Tôi chỉ xem có một số thôi. Những người có trách nhiệm ở New York mới có quyền nhận chúng. Anh biết đấy, từ trong Nhà Trắng vẫn có một vài bức lọt ra ngoài. Và tôi không nghĩ rằng tôi đen đủi đến mức Tổng thống có thể lôi tôi ra xử bắn vì tội này.

- Thôi đừng có nói như vậy nữa đi. - D. Marnin la lên

- Anh có thể hiểu thế nào thì tùy. Thế nhưng ở New York chẳng có gì là bí mật cả khi người ta vẫn nói đến việc hồi tháng trước chính Tổng thống J. F. Kenedy đã cho gọi Cy Sulzberger tới phòng Bầu Dục để thảo luận về việc thay thế một người khác có khả năng ... chín chắn hơn.

- Cũng không phải ý tưởng tồi đâu. - Caudio thì thầm.

- Lẽ dĩ nhiên là ông Cy đã khuyên Tổng thống nên đưa ra quyết định một cách hợp lý. Còn về phần tôi, tôi cho rằng ngưòi ta đã nhiệt tình một cách phi lý. Tôi hơi quá một chút chứ thật lòng mà nói chúng ta đang có vấn đề ở đây đấy. Trong khi ông Diệm cứ ngồi ì trong Phủ Tổng thống và bị cô lập hoàn toàn với người dân của ông ấy thì ông Nhu lại khoác lác rằng ông ta đã kiểm soát được toàn bộ những gì ông Diệm đã nghe và đã nhìn thấy. - Mandelbrot ngán ngẩm lắc đầu -Mấy ông ấy như đang cố dấu mình trong những hầm trú ẩn còn chúng ta lại đang ở đây để chứng kiến những ngày tàn cuối cùng của Đế chế Hitler thêm một lần nữa.

Buechner khịt khịt mũi rồi tiếp luôn:

- Nếu anh hỏi tôi là ...

- Tôi thì tôi lại nghĩ là làm sao mà ta biết được nếu như ta không ... - D. Marnin chen ngang vào câu chuyện.

- Chúng ta cần phải tống khứ cả cái Chính phủ thối nát này và đem nó ra mà dìm xuống sông Sài Gòn cho rồi. Đại sứ Corning đã chả nói rằng đúng là Chính phủ này đang có vấn đề, nhưng sẽ không có ai có thể lãnh đạo miền đất này tốt hơn những gì mà ông Diệm và ông Nhu đang làm cả. Nhưng tôi thì tôi lại nghĩ khác, sẽ chẳng có ai có thể làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn những gì mà các ông ấy đang làm. Bất cứ người bù nhìn bằng rơm nào cũng có thể làm tốt hơn thế. Trên thực tế, chúng ta cần một giới lãnh đạo mới không chỉ ở phía Việt Nam mà còn cả ở phía Mỹ. Anh có thể về nói với ông Corning hộ tôi như vậy cũng được. Nếu ông ta cảm thấy có quyền khuyên Tổng thống Kenedy lôi tôi ra bắn thì, Chúa ơi, tôi cũng cảm thấy cần phải khuyên Tổng thống thay thế ông ta đi là vừa.

- Vậy thì mục đích của báo chí các anh ở đây là để làm gì vậy ? - D. Marnin gạn hỏi.

Mandelbrot không thèm chú ý đến câu hỏi mà đột nhiên đập tay xuống bàn rồi nhổm dậy cãi lại:

- Còn điều này nữa đó là nếu như chúng ta cứ tiếp tục để ông Corning và ông Diệm như bây giờ thì chắc chắn mọi thứ sẽ xụp đổ mất thôi. Chúng ta sẽ bị thua trong cuộc chiến tranh này mất. Anh có hiểu ý tôi không? Chúng ta sẽ thua mất thôi.

Mọi người đột nhiên im lặng hồi lâu. Một lần nữa D. Marnin lại phải đưa mắt nhìn khắp các bàn xung quanh một cách thận trọng, thế nhưng vẫn chẳng có thực khách nào thèm quan tâm đến màn tấu hài mà Mandelbrot vừa trình diễn. Pepe và Buechner đưa mắt nhìn nhau rồi cả hai cùng ngước nhìn Mandelbrot đang đứng lặng bên bàn với một ngón tay chỉ lên trời như một nhà tiên tri.

- Tổng thống Kenedy đã đúng đấy - Claudio phá vỡ sự im lặng - Còn anh thì đang quá sốt sắng rồi.

Mandelbrot cười khùng khục một cách ngượng ngùng và nói:

- Chúng ta tới vũ trường La Cigalle đi. Hôm nay tôi chi.

- Vậy thì chẳng có lý do gì để từ chối đúng không nào? - Claudio hưởng ứng ngay.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #11 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:10:16 PM »

Vũ trường La Cigalle nằm ngay trên đường Rue Catinat. Khi họ đến vũ trường thì cũng là lúc một cô ca sỹ mặc váy ngắn hở hang đang uốn éo trên sân khấu và cùng ban nhạc Filipino biểu diễn bài hát “Hãy về bên em như chúng mình đã có mùa Hè năm trước”. Đa số các thính giả đều giẫm chân và gật gù theo điệu nhạc nhưng sàn nhảy vẫn trống trơn. Trong ánh đèn mờ mờ ảo ảo, mỗi người trong số họ len qua mấy cái bàn bỏ không để tới được một chiếc bàn con trống ngay trước phòng. Tại đây, chỉ một lát sau họ lại gặp được thêm ba phóng viên nữa là Miranda Pickerel, một cô gái dong dỏng cao, tóc vàng đang làm việc cho tờ Time -Life; Larry Burrows, một phóng viên ảnh khá nổi tiếng của tờ Life và một nhà quay phim người Việt Nam tên là Hà Thúc Cẩn.

Ngồi ngay cạnh Miranda, Claudio cho rằng lệnh cấm nhảy do Đệ nhất phu nhân Trần Lệ Xuân mới ban hành không chỉ gây ức chế cho nhiều người mà nó còn hủy hoại cả một ngành kinh doanh dịch vụ giải trí. Anh nói:

- Chỗ này trước đây thường rất đông và nếu chúng ta đến muộn như thế này thì chắc chắn không thể kiếm được chỗ mà ngồi. Thế mà bây giờ nó gần như không có mấy người đến.

- Này coi chừng - Mandelbrot cảnh giác nhắc nhở -Những tay sai của bà ta đầy xung quanh đấy. Người ta vẫn bảo là cảnh sát mật của ông Nhu cũng thường xuyên ghé qua vũ trường này đấy. Bà Trần Lệ Xuân vốn không ưa sự chỉ trích mà đặc biệt là sự chỉ trích của những người nước ngoài đâu.

- Hm ... Tôi thật sự không ưa mấy cái chỉ dụ của bà ấy - Claudio nói - Chỉ có nhảy mới là cách duy nhất để tôi có thể gần gũi hơn với Miranda. Bây giờ thì ... Tôi ước gì tôi có thể...

- Không hẳn vậy đâu - Miranda nói tiếp - Mới rồi tôi vừa có một cuộc phỏng vấn với bà Nhu về chủ đề này. Và các anh biết bà ấy nói sao không? Bà ấy nói với một giọng pha tạp giữa tiếng Việt tiếng Pháp thế này chứ “Nha ... ảy nhót ư? Tại sao người ta lại phải nổi... giận vì lệnh cấm ấy chứ ? Nếu họ có quá nhiều ne ... ng lượng thì họ nên đi ra ngoài mặt trận để chiến đấu vì tổ quốc. Còn cô, cô có nghĩ rằng người ta cũng nha ...ảy với nhót ở Hà Nội không?”

Nghe đến đây mọi người đều cười phá lên còn Miranda cũng ngừng lại trong giây lát rồi quay sang nói với Claudio:

- Bà ta cũng nói rằng người dân cần phải học cách để giảm bớt ham muốn tình dục của mình. Và bà ta cũng có nhắc là lúc nào bà ta cũng nhớ đến anh đấy Claudio ạ.

- Tôi sao? Nhưng tôi giống như một linh mục cơ mà. - Claudio giẫy nẩy lên.

Một phụ nữ mập ú trong bộ áo dài màu vàng chật căng bước tới bên người trưởng dàn nhạc và đưa cho anh này một tờ giấy yêu cầu bài hát. Lúc biểu diễn cũng như khi quay về chỗ ngồi đôi tay cô vung vảy rất mạnh mẽ và đầy sức sống. Buechner nói như gào lên:

- Ôi Chúa ơi, cứu con với, cô ấy mới hấp dẫn làm sao. Con đến chết mất thôi. Làm ơn gọi cho tôi cái xe cấp cứu đi nào.

- Anh làm sao vậy, thích rồi à? - Mandelbrot hỏi một cách giễu cợt.

- Nhìn kìa, hãy nhìn hai cái mông kia kìa sao mà kích thích thế không biết. Nó làm tôi phát điên lên đây này. Complètement fou - Buechener cười khùng khục.

Một cô gái Việt Nam khác trong bộ áo dài truyền thống và mái tóc dài đến ngang hông cũng đem một bản nhạc cho người nhạc trưởng rồi lặng lẽ bước lên sân khấu và bắt đầu hát một bài dân ca bằng cái chất giọng buồn buồn. Khi cô vừa hát song, Mandelbrot đã không bỏ lỡ ngay cơ hội tiến lại gần và bắt đầu tán tỉnh. Chỉ còn lại D. Marnin ngồi lại cùng bàn với Miranda nên anh hỏi:

- Mấy cô gái này là ai thế?

- Họ là những ca sĩ phòng trà. - Cô trả lời - Hàng đêm họ đi khắp các vũ trường và mang theo những bài hát kiểu như vừa rồi.

Khi Mandelbrot quay trở lại bàn, D. Marnin lên tiếng khích lệ:

- Cô ta cũng được đấy chứ.

- Cũng được - Mandelbrot tán thành - Chỉ có điều không biết là cô ấy có phải là một sỹ quan Việt Cộng hay không thôi.

Những buổi tối như vậy quả thật đã quá nặng nề đối với một thanh niên trẻ mới bắt đầu sự nghiệp ngoại giao và rất cẩn thận như Marnin. Trong khi anh đang nung nấu trong đầu biết bao nhiêu hoài bão với một môi trường mới như vậy thì tư tưởng cá nhân công kích ngài Corning của Mandelbrot đã thật sự làm anh khó chịu. Vào buổi sáng ngày hôm sau anh nghĩ rằng mình cần phải có trách nhiệm báo cáo với ngài Đại sứ một cách ngắn gọn nhất về quan điểm tiêu cực của anh chàng phóng viên tờ “Thời báo New York”. Đáp lại những thịnh tình đó, ông Corning nhìn phụ tá của mình một cách sửng sốt nhưng cố nhẫn nhịn mà không đưa ra một lời bình luận nào. Hai ngày sau đó, ông Corning đưa cho D. Marnin xem một bản báo cáo ghi chép nguyên văn lời độc thoại của Mandelbrot do mật vụ của Chính phủ Việt Nam Cộng hòa ghi âm lại. Ông Đại sứ chỉ dặn D. Marnin bằng một câu vắn tắt.

- Cẩn thận với bất kỳ cái gì anh nói ra ở cái thành phố này.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #12 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:12:26 PM »

Chương 4
KHỦNG HOẢNG TÊN LỬA

Ba tuần sau khi đặt chân tới Sài Gòn, lần đầu tiên D. Marnin bị trực ban tại Đại sứ quán là Cal Mehlert đánh thức vào lúc hai giờ sáng. Một bức điện khẩn đặc biệt đã được gửi tới Đại sứ quán với nội dung thông báo rằng Tổng thống Mỹ sẽ công bố tình trạng khẩn cấp ở mức độ cao nhất vào đúng 7 giờ tối giờ Washington. Theo bức điện này, tất cả các Đại sứ quán, đại diện ngoại giao của Mỹ ở nước ngoài phải mang ngay nội dung cơ bản của bài diễn văn tới cho đại diện các Chính phủ, người đứng đầu các quốc gia sở tại. Các hướng dẫn và chỉ thị cụ thể sẽ được gửi tới sau.

Vì ông Đại sứ hay bị chứng khó ngủ cho nên trước khi định gọi ông ta dậy, Marnin đã quyết định báo cho phó phòng điệp vụ DCM, ngài Carl Bilder. Sau khi đã đọc kỹ bức điện và thảo luận sơ qua, cả hai người đều thống nhất với nhau rằng mặc dù đây là bức điện khẩn của Bộ Ngoại giao nhưng tình hình cho thấy chưa cần thiết phải đánh thức Đại sứ Corning. Ông Bilder nói với Marnin:

- Bức điện khẩn đặc biệt này được gửi đi khắp các cơ quan ngoại giao của Hoa Kỳ trên toàn thế giới chứ nó không chỉ tập trung vào riêng Việt Nam. Nếu nó chỉ dành riêng cho Đại sứ Mỹ ở Việt Nam thì chắc chắn sẽ có hướng dẫn cụ thể hoặc có thêm một thông tin gì đó.

Sau đó ông C. Bilder còn hướng dẫn cho D. Marnin liên lạc với Thư ký văn phòng Phủ Tổng thống Việt Nam Cộng hòa để bố trí một cuộc gặp mặt đột xuất với Ngô Đình Diệm vào lúc 8 giờ sáng ngày hôm đó. Còn về phần mình, ông Bilder sẽ có trách nhiệm gọi ông Đại sứ dậy vào lúc 5 giờ 30’ để báo lại mọi vấn đề.

D. Marnin suy nghĩ một lát rồi quyết định sử dụng đường dây nóng nối tới Phủ Tổng thống được lắp đặt với mục đích đảm bảo thông suốt 24/24 giờ trong ngày. Đây là hệ thống điện thoại kiểu Pháp nên anh đã phải quay số tới hơn hai mươi lần mà vẫn chưa nối được đến máy bên kia. Cho tới khi nối được với máy bên kia thì anh đợi mãi mà vẫn không thấy có người trả lời. Anh cố gọi sang Phủ Tổng thống tới năm lần nhưng vẫn không gặp được ai, nên sau đó anh lại phải nhờ đến Mehlert để xin nối máy sang Bộ Ngoại giao và Văn phòng Thủ tướng. Thế nhưng anh vẫn không liên lạc được với cả hai văn phòng này.

Cuối cùng anh đành gọi điện tới Bộ Tư lệnh Viện trợ quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (MACV) để được nói chuyện với Tom Aylward người đã kịp thời trả lời trong nháy mắt và cho anh biết rằng anh ta sẽ sử dụng hệ thống thông tin liên lạc vô tuyến điện được kết nối trực tiếp với Tổng đài của Bộ Quốc phòng để liên lạc với Văn phòng Phủ Tổng thống. Đại úy Tom Aylard còn bảo đảm với D. Marnin rằng nếu như không liên hệ được với Văn phòng Phủ Tổng thống hay không báo tin được cho ông Diệm thì anh ta sẽ báo lại cho D. Marnin biết một cách sớm nhất. D. Marnin không biết làm gì hơn là cám ơn viên Đại úy bằng những lời lẽ chân thành nhất trước khi quay trở lại giường ngủ.

Hôm đó là Thứ Ba, ngày 23 tháng 10 năm 1962, đúng 7 giờ sáng mọi người đều có mặt đông đủ tại Văn phòng của ngài Đại sứ trên tầng năm. Ông Bilder cứ đi tới đi lui dọc theo gian phòng với một tâm trạng đầy lo lắng. D. Marnin ngồi im lặng trên chiếc ghế quen thuộc đối diện với bàn của ngài Đại sứ. Ông Corning ngồi ngay sau cái bàn kê sát cửa sổ. Theo yêu cầu của bà Pattie Lou, ông ta đã sử dụng cái đót thuốc lá màu hổ phách có đầu phận lọc bằng bông nhân tạo có thể thay được sau khi dùng hết một bao thuốc. Trong khi chờ đợi bài diễn văn của Tổng thống được thu qua sóng ngắn bằng chiếc đài Zenith Transoceanic, ông Đại sứ cố gắng kìm nén tâm trạng nặng nề bằng cách đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác như thể muốn kiểm nghiệm xem cái đót thuốc lá có thể lọc được tới 50% chất nicotine và gần 80% nhựa thuốc lá và khói độc hại như người ta vẫn khuyến cáo hay không.

Tổng thống Kenedy đọc bài diễn văn của mình một cách nghiêm trang nhất và bằng một giọng mũi đặc kiểu New England không thể quên được:

“ ...đây là thời điểm gay go nhất vì Cu Ba đã trở thành một căn cứ chiến lược quan trọng có trang bị các tên lửa tầm xa có khả năng sát thương lớn, có khả năng tàn phá một cách bất ngờ và điều này đã thật sự trở thành một mối đe dọa đặc biệt nghiêm trọng đến hòa bình và an ninh của tất cả người dân Mỹ ... Việc các tên lửa mang đầu đạn hạt nhân của Cộng sản được bí mật, nhanh chóng đưa tới đây đã khiến cho mối quan hệ giữa Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và các nước ở Tây bán cầu trở nên quan trọng và mang tính lịch sử hơn bao giờ hết... Đối với nước Mỹ thì quyết định lần đầu tiên triển khai các vũ khí chiến lược ra khỏi biên giới Xô Viết một cách bất ngờ và hoàn toàn bí mật là một hành động khiêu khích có chủ ý và không thể cho là nhằm mục đích duy trì thế cân bằng chiến lược giữa hai bên. Hơn khi nào hết đây là thời điểm quyết định để tinh thần dũng cảm và cả những cam kết của chúng ta cần phải được thử thách trước tất cả các bạn bè và trước cả kẻ thù của chúng ta...

“ ...Chính vì vậy, mục tiêu trước sau như một của chúng ta là phải ngăn chặn tất cả những ý đồ có thể sử dụng các tên lửa này chống lại nước Mỹ hay bất cứ một quốc gia nào khác. Chúng ta phải bảo đảm rằng họ phải rút khỏi hoặc ít ra là giảm bớt lực lượng quân sự của họ ở Tây bán cầu... Giống như bao nhiêu con đường khác, con đường mà chúng ta đã lựa chọn là con đường có đầy dẫy những rủi ro, hiểm nguy, thế nhưng đó lại chính là con đường phù hợp nhất đối với bản chất, lòng dũng cảm của chúng ta trước mỗi quốc gia cũng như những cam kết của chúng ta trên toàn thế giới. Cái giá của tự do là rất cao thế nhưng người dân Mỹ luôn luôn sẵn sàng trả cho nó. Và con đường mà chúng ta mãi mãi không bao giờ lựa chọn đó là phải đầu hàng hay chịu khuất phục ...”

Mọi người vẫn im lặng hồi lâu sau khi bài diễn văn kết thúc. Ông Bilder phá vỡ sự im lặng và bầu không khí nặng nề trong một tiếng thở dài:

- Đấy chính là những điều mà chúng ta đang lo lắng.

- Vậy là chiến tranh rồi - Đại sứ Corning kết luận -Nếu như các tàu chiến của người Nga bị chặn lại trên biển thì Khrushchev sẽ tấn công Berlin.

Ông Bilder liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói tiếp:

- Tôi nghĩ là tốt hơn là tôi quay trở lại điều hành công việc trong Đại sứ quán này. Sẽ không có nhiều, người cảm thấy muốn làm việc vào sáng ngày hôm nay đâu.

- Nào tất cả mọi người, chúng ta phải quay lại làm việc bình thường như mọi ngày. Tôi muốn tất cả chúng ta tiếp tục công việc. Chúng ta cần phải vững vàng trước cơn giông tố.

- Ở đây chúng ta còn một cuộc chiến nữa cần phải giành thắng lợi - Ông Bilder phụ họa theo.

- Đúng vậy đấy. Chính sách của nước Mỹ đối với đất nước này vẫn sẽ được tiếp tục để cho chúng ta thể hiện khí phách của mình. Chúng ta không được phép hoảng sợ và phải tiếp tục đi cho hết cuộc chiến tranh này nhằm tạo nên thế bất ngờ. Đối với những người dân Nam Việt Nam câu hỏi lớn nhất vẫn là chúng ta có thực hiện cam kết của mình ở đây hay không?
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #13 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:14:29 PM »

Đúng tám giờ sáng, Đại sứ Corning và D. Marnin đã được ông Luyện, Trưởng ban lễ tân của Phủ Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa đưa tới phòng làm việc của Tổng thống Ngô Đình Diệm trên tầng hai của Dinh Gia Long. Tại đây, còn có một người khác cũng có nhiệm vụ giống như của D. Marnin là ghi tốc ký lại toàn bộ buổi nói chuyện đó chính là phụ tá đồng thời là cháu của ông Diệm tên là Đinh Triệu Dã. Ông Luyện chỉ đưa hai người đến cửa sau đó quay ra khép cửa để bốn người lại trong phòng.

Tổng thống Diệm là một người béo, lùn với khuôn mặt rất cởi mở, rất nổi tiếng với tất cả các độc giả của báo chí phương Tây nhưng đây lại là lần đầu tiên D. Marnin có được cơ hội tiếp xúc trực tiếp. Tổng thống mặc một bộ đồ bằng vải sakin màu trắng rất thân thiện, một chiếc áo sơ mi màu trắng và một chiếc ca vát theo kiểu của các giáo sĩ. Trên chiếc bàn làm việc kiểu cổ bằng gỗ gụ được chạm trổ hết sức cầu kỳ là những chồng tài liệu có đến vài trăm bộ hồ sơ cao đến nửa mét được xếp đặt lên nhau một cách rất gọn gang. Phía bên phải chiếc bàn là những chồng tài liệu được buộc lại cẩn thận bằng những chiếc ruy-băng màu đỏ còn phía bên trái lại là những chồng tài liệu được buộc bằng những chiếu ruy-băng màu xanh. Ngoài bàn làm việc ra, đa số các đồ đạc trong phòng đều mang màu đen và màu đỏ. Chẳng hạn như những chiếc bàn gỗ, tủ có ngăn kéo, mấy giá sách bỏ không đều được sơn màu đen còn những chiếc ghế bành rất sâu lại được bọc bằng nhung đỏ. Trên tường có cheo một vài bức tranh in được sao lại một cách vụng về từ những bức tranh cổ của Trung Quốc. Cách bài trí của căn phòng khiến cho D. Marnin cảm thấy ở đây giống như hành lang của một khách sạn hơn là một phòng làm việc.

Tổng thống Ngô Đình Diệm đón chào Đại sứ Corning một cách rất thân thiện và nồng nhiệt. Giữa hai người dường như đã có một mối quan hệ hết sức gần gũi. Chính phủ Mỹ cuối cùng cũng đã cử sang đây một vị Đại sứ mà ông Diệm có thể tin cậy được. Đại sứ Corning và người phụ tá được dẫn đến tận chiếc ghế bên chiếc bàn đặt đối diện với Tổng thống và người phụ tá. Trên bàn có một chiếc bình màu đỏ nâu có bốn cây phong lan đang trổ hoa trắng muốt. Những người phục vụ bận đồ trắng sạch sẽ mang tới những chiếc khay đựng đầy nước khoáng, bia Budweser, nước Coca Cola, nước cam ép Fanta, mấy phong sôcôla hiệu Whiteman Sampler, trà đắng, một hộp cà fê và cả một chai rượu Remy Marrtin VSOP Cognac - một thứ chẳng thể cám dỗ nổi ai vào lúc tám giờ sáng như thế này.

Cả ngài Tổng thống và Đại sứ Corning đều là những người nghiện càfê và thuốc lá rất nặng. Ngài Tổng thống xem ra rất ngưỡng mộ cái đót thuốc mà ông Corning mới sử dụng nên đã đề nghị cho ông ta xem qua nó một chút. Tổng thống tháo bỏ bộ phận lọc ra ngắm nghía môt lát rồi lại lắp nó vào, sau đó cho một điếu thuốc Gauloise của ông ta vào, châm thuốc, đưa lên miệng hút thử mấy hơi và cười một cách thích thú.

- Đúng là những kỳ tích của khoa học hiện đại - ông Diệm nói.

- Thưa ngài Tổng thống - Đại sứ Corning bắt đầu bài thuyết trình của mình - Theo những chỉ thị của Chính phủ Hoa Kỳ, tôi đã đề nghị để được gặp ngài và tôi cũng xin phép được bày tỏ lòng biết ơn vì quý ngài đã bớt chút thì giờ để đón tiếp chúng tôi vào lúc rất sớm như thế này.

- Với tôi thì bây giờ không phải là lúc sớm lắm đâu, ông Đại sứ đáng kính ạ, tôi thường làm rất nhiều việc kể từ lúc sáu giờ sáng cơ. - Tổng thống trả lời với một thái độ bình thản kỳ lạ.

- Thưa Tổng thống, tôi được lệnh phải có một cuộc gặp đột xuất với ngài để đề nghị ngài hãy đặc biệt lưu tâm tới bài diễn văn đặc biệt mà người bạn đáng kính của ngài, Tổng thống Kenedy vừa công bố chừng một giờ trước đây.

- Tôi đã đọc nó rồi. Phòng thông tin Hoa Kỳ (USIS) của các ngài đã gởi cho tôi một bản vào sáng nay.

- Theo quan điểm của tôi thì đó là một bài diễn văn có ý nghĩa nhất trong thời điểm này. Nó nhắc nhở tôi nhớ lại đoạn kết trong bài diễn văn mà Thủ tướng Churchill đã đọc khi kêu gọi người dân Anh đứng lên chống lại Hitler.

- Nó có rất nhiều ý nghĩa - ông Diệm đồng ý - Và nó cũng đặc biệt có ý nghĩa với đất nước chúng tôi, vì một cuộc chiến mà chúng tôi đang tiến hành nhằm chống lại bọn Cộng sản. Nó cũng gợi lại cho tôi nhớ đến Thủ tướng Churchill. Phó Tổng thống Johnson của các ngài trong chuyến thăm chúng tôi vào năm ngoái đã rất tôn trọng khi gọi tôi Churchill của Châu Á. Điều đó đã khích lệ cá nhân tôi rất nhiều. Thế nhưng đưa ra những bài diễn văn gây xúc động như của Thủ tướng Churchill lại không phải là cách mà người Châu Á vẫn làm. Chúng tôi luôn phải bám lấy những số liệu và những con số, để có thể nói chuyện được với người dân của chúng tôi giống như một người cha vẫn làm với những đứa con của mình. Bất cứ khi nào tôi đi đến những vùng nông thôn để nói chuyện với những người nông dân về tất cả các khó khăn của họ, Trưởng phòng Thông tin Hoa Kỳ của các ngài, ông Mecklin đều muốn làm thành những bộ phim thời sự. Thế nhưng cả thứ đó cũng không phải là phong cách của người Châu Á. Phương pháp của người Châu Á là phải thật đơn giản, đầy quyền lực, phải chỉ cho họ thấy bằng hành động, phải khiêm tốn và không bao giờ được khẳng định những gì mà mình không có. Ông Đại sứ đáng kính ạ, nói một cách thẳng thắn thì sau sự kiện Vịnh Con lợn khi các ông phát động một cuộc tấn công chống lại Chính quyền Cuba sau đó cũng lại chính các ông thay đổi ý định giữa chừng vào đúng cái lúc cuộc tấn công đang ở thời điểm quan trọng nhất, rất nhiều người bạn của các ông đã cảm thấy lo lắng vì các ông. Không có các ông chúng tôi chắc chắn sẽ thất bại. Tất cả người Việt Nam đều biết điều đó cho dù anh ta có là một người dân chủ giống như tôi hay một người đi theo đường lối trung lập ở Paris hoặc thậm chí là một tên Cộng sản ở Hà Nội đi chăng nữa.

- Thưa ngài Tổng thống, nói một cách chính xác là tôi tới đây với cam kết rằng việc chúng tôi sẵn sàng đối đầu với người Nga ở Cuba sẽ là sự cổ vũ lớn lao nhất đối với cá nhân ngài và những người dân của đất nước này. Có năm điểm mà tôi cần phải nhấn mạnh rằng. - Đây là lần đầu tiên D. Marnin phải thể hiện sự nỗ lực của mình trong vai trò của một người ghi văn bản đối thoại ngoại giao cấp quốc gia - một kỹ năng vẫn được cho là tinh hoa nhất trong nghề ngoại giao, chính vì thế anh không khỏi bối rối. Cái ghế bành quá sâu đã khiến cho anh rất vất vả khi cố gắng ghi thật nhanh những gì đang diễn ra lên một tập giấy màu vàng chuyên được sử dụng trong những trường hợp như thế này. Với tất cả những gì đang diễn ra, anh bất ngờ phát hiện ra rằng anh chàng Dã phụ tá của Ngô Đình Diệm không hề viết một chữ nào lên giấy.

- Trước hết - Đại sứ Corning nói tiếp - Hành động này của Kremlin được thực hiện một cách hoàn toàn bí mật. Vào cái lúc mà hoạt động này đang diễn ra thì Chính phủ Xô Viết đã dứt khoát bác bỏ bất cứ thông tin nào liên quan đến sự việc này ngay cả khi có những tấm hình bằng chứng không thể chối cãi được...

- Thưa ngài, Cộng sản này là không thể tin được -ông Diệm đột nhiên ngắt lời viên Đại sứ.

- Thưa ngài Tổng thống, Đại sứ Corning nói tiếp, điểm thứ hai mà tôi muốn nói tới là không có bất cứ một lý do chính đáng nào để biện minh cho hành động này của Kremlin. Khrushchev vẫn nói rằng hành động đó của họ được thực hiện như là nghĩa vụ hợp pháp với một nước đồng minh. Ông ta còn viện dẫn rằng đó là hình thức tự phòng vệ hợp pháp theo mục thứ 51 của Hiến chương Liên Hiệp quốc...

Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #14 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:16:08 PM »

- Thưa ngài Đại sứ, đó là cái kiểu tiêu biểu của Cộng sản - Tổng thống Diệm nhấn mạnh thêm - ở đây họ cũng giống y như ở Nga và Trung Quốc.

Đại sứ Corning lại tiếp tục trình bày điểm tiếp theo:

- Thưa ngài Tổng thống, tôi cũng được chỉ thị là phải nhấn mạnh với ngài rằng quyết định này của những người trong điện Kremlin là chưa từng có tiền lệ. Từ trước tới nay chưa bao giờ các tên lửa đạn đạo mang đầu đạn hạt nhân được đem tới các căn cứ nằm bên ngoài lãnh thổ Xô Viết.

- Cuba mới chỉ là địa điểm đầu tiên thôi, ông Đại sứ ạ - Tổng thống Diệm lại tiếp tục bài ca của mình - Để cho họ có tên lửa đó ở Cuba rồi thì chẳng bao lâu chúng ta sẽ thấy những tên lửa ấy ở Ai Cập, ở Inđônêxia và rồi cả ở Hà Nội nữa đấy. Cộng sản sẽ cắt các ngài ra thành từng mảnh.

Vào buổi sáng hôm đó, Đại sứ Corning còn có một vài cuộc tiếp kiến rất quan trọng trong đó có cả cuộc hội kiến ngắn với phái đoàn Quốc hội Mỹ do Chủ tịch ủy ban Quốc phòng của Hạ viện Mỹ, ngài Nghị sĩ Thomas Murphy của bang Massachusetts dẫn đầu đang ở thăm Sài Gòn. Ông liên tục phải xem giờ và sau đó cũng quyết định trình bày nốt bài diễn thuyết của mình:

- Thưa ngài Tổng thống, điểm thứ tư mà tôi được chỉ thị phải truyền lại cho ngài là bản chất cơ bản nhất trong những phản ứng của Mỹ vào lúc này vẫn là hết sức thận trọng và ôn hòa. Tất cả mọi người ở đất nước chúng tôi đều không muốn có chiến tranh. Bất chấp tính chất đặc biệt nguy hiểm của hành động này, chúng tôi đang rất thận trọng đối phó lại chúng một cách quyết đoán nhất nhưng không thể bị kích động.

- Đấy là một biểu hiện cực kỳ thông minh đấy - Ông Diệm lại tiếp tục cướp lời của Đại sứ Corning - Không không, tôi phải nói rằng Tổng thống J. Kenedy bạn tôi quá thông minh nữa ấy chứ. Ông biết không? Từ cái lần ngài Tổng thống tìm gặp tôi ở Ossining, ông ấy và Cardinal Spellman đã thật sự là những thần tượng của tôi rồi đấy. Ông ấy là một thanh niên đầy tài năng, rất đẹp trai nữa. Hành động khôn ngoan nhất là để cho phía bên kia có thêm thời gian để suy nghĩ một cách chín chắn hơn trước khi họ làm một điều ngu xuẩn nào đó.

Theo lời ông Diệm thì chính điều này đã khiến ông ta nhớ lại tình cảnh tiến thoái lưỡng nan mà Triệu Đà đã gặp phải sau khi ông ta xâm lược Âu Lạc và lập nên nhà nước đầu tiên ở Việt Nam từ năm 208 trước Công nguyên - đó chính là việc ông ta phải làm thế nào để giữ được những gì đã có mà không cần phải làm cho Vương triều nhà Hán ở Trung Quốc nổi giận. Mỗi giai đoạn quan trọng như vậy, Triệu Đà đều đã gặp phải những khó khăn giống như người bạn thân thiết của ông Diệm là Tổng thống Kenedy đang phải nỗ lực để lãnh đạo Thế giới tự do chống lại Cộng sản. Những công việc khó nhọc như vậy còn làm cho ông ta nhớ lại sự thông minh tuyệt đỉnh của Hoàng đế Đinh Bộ Lĩnh người đã dẹp loạn 12 sứ quân, mang lại được nền độc lập và chủ quyền cho nước Việt Nam từ Nhà Tống khi đang ở thời điểm phát triển thịnh vượng nhất. Ngô Đình Diệm còn điểm lại hàng loạt những sự kiện lịch sử của Việt Nam trong suốt những năm từ 208 trước Công nguyên đến 1772 sau Công nguyên. Và ông ta bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về cuộc khởi nghĩa Tây Sơn và sự kiện gia tộc họ Nguyễn bị đánh đuổi ra sao. Cho tới lúc này, Đại sứ Corning đã uống tới ly cà fê thứ sáu và tàn thuốc lá mà ông ta búng vào cũng đã đầy gần ba cái gạt tàn. Ông ta cũng đã xem đồng hồ tới trên hai mươi lần và lòng kiên nhẫn cũng không còn đủ để ông ta tiếp tục chờ đợi thêm một phút nào nữa:

- Thưa ngài Tổng thống, tôi thật sự xin lỗi ngài vì có lẽ đã đến lúc tôi phải ra về. Nghị sĩ Murphy và phái đoàn gồm bảy Hạ nghị sĩ khác mà ngày mai ngài sẽ gặp chắc đã ngồi đợi ở Văn phòng của tôi gần nửa tiếng rồi. - Ông Corning vừa nói vừa đứng dậy một cách mệt mỏi.

Ông Diệm cũng vội đứng dậy với một chút nuối tiếc pha lẫn vẻ miễn cưỡng:

- Dĩ nhiên rồi, ông Đại sứ ạ. Chắc chắn là sẽ có một dịp nào khác để tôi kể nốt cho ngài nghe một chút hiểu biết về lịch sử của tôi. Và ngài cũng đã nghe hết phần vừa này rồi có đúng không ?

Nói rồi ông ta cười phá lên một cách rất thích thú rồi tiễn ngài Đại sứ và D. Marnin ra cửa. Bỗng nhiên, ông ta dừng lại rồi hỏi vội:

- Nhưng ông Corning này, điểm thứ năm mà ông định nói là gì nhỉ?

Lần này lại đến lượt Đại sứ Corning phải giật mình.

- Điểm thứ năm nào nhỉ?

- Thì cái điểm thứ năm mà ông muốn nhấn mạnh vào ấy.

- Ồ, vâng. Đúng rồi điểm thứ năm là ... - Trong giây lát, ông Corning cũng không thể nhớ nổi là còn điều gì mà đáng ra ông phải nói nốt - à, thì là ... Dĩ nhiên là ... điểm thứ năm là ... à... Thưa ngài Tổng thống, tôi cũng rất mừng là ngài đã nhắc tôi. ... Điểm thứ năm là... Tôi phải có trách nhiệm đề nghị ngài tuyên bố ủng hộ và ngài có thể ... lý giải với người dân của ngài cũng như những người đồng nhiệm với ngài ở các nước láng giềng trong khu vực về sự cần thiết của việc Mỹ thực hiện chính sách cách ly, cấm vận, phong tỏa Cuba bởi vì như ngài thấy đấy tại các nước trong khu vực này bao giờ người ta cũng dễ bị thuyết phục bởi một người châu Á hơn là những người như chúng tôi.

- Được thôi, được thôi, ngay bây giờ tôi sẽ viết tuyên bố chính thức của mình và muộn nhất là chiều nay tôi sẽ cho công bố. Thế nhưng, với các nước láng giềng của tôi thì tôi e rằng họ sẽ chẳng quan tâm đến những gì tôi nghĩ đâu.

Nghe đến đây cả ngài Tổng thống và ông Đại sứ cùng cười phá lên.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #15 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:18:43 PM »

- Anh nghĩ xem ông Diệm là người thế nào? - Ông Corning đột nhiên hỏi D. Marnin khi hai người đang ngồi trên xe quay trở lại Đại sứ quán.

- Chắc chắn ông ta là một người có tài diễn thuyết -D. Marnin rụt rè đáp lại.

- Nó còn có thể tồi tệ hơn thế này nữa cơ. Lần này mới chỉ hết có hơn ba tiếng một chút thôi. Đã có lần tôi phải bàn bạc với ông ta tới bốn năm vấn đề vậy mà cuối cùng tôi chỉ thực hiện được mỗi một vấn đề đầu tiên. Một khi mà ông ta đã nói thì cho tới bây giờ chưa có một cách nào để bắt ông ta dừng lại được.

- Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy thích ông ta - D. Marnin mạnh dạn hơn - Trong con người ông ta có một cái gì đó rất gần gũi.

- Ông ta là một người có khiếu hài hước. Và đấy lại là một điểm mà rất ít người biết đến.

Trở về tới văn phòng, sau khi có cuộc hội kiến ngắn gọn với phái đoàn của Nghị sĩ Murphy tại phòng họp lớn của Đại sứ quán ở trên tầng sáu, D. Marnin đã hỏi ngài Corning là liệu anh có phải nộp ngay cho ông ta cái biên bản buổi tiếp kiến mà phần tóm tắt thôi đã dài tới 27 trang vào ngay buổi sáng hôm đó hay không. Đại sứ Corning nói với anh rằng ông chỉ cần anh ghi lại sự kiện này một cách tổng quát là được. Có một cách hiệu quả nhất để hút ít thuốc lá hơn chính là sử dụng tẩu thuốc. Cạnh chiếc đài Zenith Transoceanic để trên bàn làm việc, ông Corning có tới hơn chục chiếc như vậy để trong một chiếc hộp màu vàng. Ông ta chọn lấy một chiếc tẩu thuốc cong theo kiểu của Thám tử Sherlock Holmes rồi chọn loại thuốc trộn và tẩm thêm mùi hoa tử đinh hương mà ông ta đã đặt riêng từ nhà phân phối P. Coomaraswamy ở Hồng Kông.

- Cậu hãy cố mà viết xong bản ghi nhớ cuộc tiếp kiến ấy đi. Lát nữa tôi sẽ đi chỉ đạo viết một bức điện để gửi về cho Helen. Khi nào tôi quay trở lại đây trước bữa trưa thì tôi có thể xem qua những nét chính của bản ghi nhớ ấy.

- Tôi cảm thấy như hơi ngớ ngẩn thì phải - D. Marnin thú thật - Tôi ngồi đấy và cứ cặm cụi ghi ghi chép chép trong khi ấy phụ tá của ông Diệm thì chẳng viết lấy một chữ nào hết.

- À cái ấy thì không phải lo đâu. - ông Corning trả lời - Thư ký Dã vốn là cháu họ xa của ông Diệm. Cậu ta có trí nhớ rất tuyệt vời về các sự kiện. Có lần tôi chứng kiến cậu ta tranh luận về một cuộc hội đàm từ hơn một năm trước và tôi đã thấy cậu ta đưa ra từng câu nói cụ thể của mỗi người trong cuộc hội đàm ấy. Sau đó, về tới nhà tôi kiểm tra lại toàn bộ biên bản ghi nhớ của chúng ta thì phát hiện ra rằng cậu ta đã nhớ chính xác hầu hết câu nói của từng người một. Cậu ta đã có bằng tiến sĩ về lĩnh vực vật lý phân tử của Học viện Cal Tech và cũng đã từng học với Muưay Gell -Mann rồi đấy.

- Ông có nghĩ rằng ông Diệm thật sự là hơi quá khích như người ta vẫn nói hay không? Tôi thấy không có nhiều người Mỹ ở đây thật sự lạc quan về những gì ông ấy đang làm đâu.

- Điều đó thì cũng không có gì làm ngạc nhiên lắm. Tôi đã có rất nhiều kinh nghiệm về ngưòi Nga và tôi không nghĩ rằng Khrushchev lại tận dụng một cơ hội duy nhất để ủng hộ Cuba mà không cần quan tâm đến lợi ích của các nước đồng minh khác trên toàn cầu ví dụ như ở Berlin chẳng hạn.

- Nhưng ông có nghĩ rằng ở đây có một sự khác biệt lớn nào đó. Nếu nhìn nhận theo cùng quan điểm ấy thì chúng ta đang ở quá xa Moscow hay Havana.

- Đó, đó, đó chính là quan điểm sai lầm chết người đấy anh bạn trẻ ạ. - ông Corning trả lòi ngay - Đó cũng chính là cái cách mà ngài Mandelbrot đang nghĩ đến, và tất cả cánh phóng viên trẻ cũng đều cho là đúng. Tuổi trẻ thường mang trong mình sự thánh thiện thế nhưng họ lại không có lòng kiên.nhẫn. Điều đó cũng lý giải vì sao giới trẻ đều muốn đơn giản hóa mọi thứ để nghĩ rằng điều quan trọng nhất vào lúc này là tiến lên phía trước và giành thắng lợi trên chiến trường. Trên thực tế, chúng ta đều đang sử dụng những con số thống kê để đánh giá sự thắng lợi của chúng ta tại chiến trường này và cho rằng chúng ta đang giành chiến thắng. Thế nhưng chúng ta không thể thực hiện ngay điều đó chỉ trong một đêm ngắn ngủi. Ở đây sẽ chẳng bao giờ có một thỏa thuận đình chiến như chúng ta đã có ở Panmunjom (Bàn Môn Điếm), ở Hàn Quốc. Và ở bên sông Missouri cũng sẽ không bao giờ có chuyện có kẻ thua cuộc. Cuộc chiến tranh này sẽ kết thúc theo cái cách nhạt dần đi. Chúng ta sẽ chỉ giành thắng lợi một cách từ từ, dần dần, từ vùng này lấn tới vùng khác, từ thôn nhỏ này đến thôn nhỏ khác. Các dấu hiệu của chiến thắng sẽ được đếm bằng các con số thống kê. Một khi chúng ta đã đạt đến một mức độ nào đó, sự nổi dậy sẽ bị suy thoái trở thành những vụ cướp bóc, vi phạm pháp luật lẻ tẻ.

Thay vào đó, hễ khi nào người nông dân Nam Bộ đem nông sản của anh ta ra chợ bán thì đó là một thắng lợi của Chính phủ Việt Nam Cộng hòa (GVN). Hễ khi nào có một trường học hay một nhà máy được mọc lên thì khi đó Chính quyền GVN lại được mạnh lên một chút.
- Thế nhưng sự nhận thức chung cũng rất quan trong - D. Marnin phản bác lại - ở đây dường như mọi người đểu đánh giá như thế. Không phải chỉ riêng cá nhân ông Mandelbrot mà hầu hết những người Việt Nam đều cho rằng Chính phủ của ông Diệm cũng như chế độ gia đình trị của ông ấy không phải là những thứ mà đất nước này đang cần.

- Dĩ nhiên rồi, hầu hết những người đã học qua trường trung học ở đây đều cho là anh ta có đủ trình độ và năng lực để lãnh đạo đất nước tốt hơn ông ấy nhiều lần. Và họ cũng chẳng ngại ngùng gì khi nói với anh điều này. Nếu cậu đến ngồi ở bất kỳ một quán càfê ven đường nào cậu cũng có thể nói chuyện với vô số người khác về chủ đề này. Chỉ mất vài phút thôi anh ta sẽ có thể chỉ cho cậu hàng nghìn hàng vạn lý do chứng minh rằng Chính phủ của ông Diệm đang ở trong tình trạng mục nát đến thế nào. Đó cũng chính là nguyên nhân vì sao tôi phải phì cười khi người ta gọi Nam Việt Nam ỉà chế độ độc tài mà thậm chí còn độc tài hơn bất cứ mộl chế độ độc tài nào khác. Vừa nãy cậu nói rất đúng bởi vì nhận thức chung của đa số người vẫn luôn luôn quyết định quyền lực thực sự. Còn về phần tôi thì tôi vẫn tin rằng nếu chúng ta có sự quyết tâm thì chúng ta sẽ không thể thua trong cuộc chiến này được.

Một câu hỏi nữa cùng đã được đặt ra là sẽ mất bao lâu để chúng ta giành thắng lợi trong cuộc chiến này? Ông Diệm chẳng đã rất đúng khi nói rằng tất cả người Việt Nam cho dù anh ta có là Cộng sản, trung lập hay theo chủ nghĩa quốc gia đều thừa nhận một thực tế là cuộc chiến tranh ở Việt Nam không thể được quyết định tại Moscow hay tại Bắc Kinh hay thậm chí là ở Hà Nội hoặc Sài Gòn mà cuộc chiến tranh này phải được quyết định tai Washington. Tới một lúc nào đó người Mỹ sẽ hiểu rằng chúng ta cũng có những quyền lợi nhất định tại đây đang bị xâm phạm nên chúng ta phải sẵn sàng đưa binh lính của chúng ta tới, và sau đó chúng ta sẽ nói rằng chúng ta không phải tham gia vào cuộc chiến này để bảo vệ họ.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #16 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:20:00 PM »

Vài ngày sau đó, D. Marnin lại được cùng ngài Đại sứ tới tham dự buổi lễ mừng ngày quốc khánh của Việt Nam Cộng hòa với tư cách là khách mời danh dự. Cả hai người đã phải mất hơn hai mươi phút để đi từ khu chung cư tới trong khi ấy như mọi ngày họ chỉ mất hơn ba phút để đi qua quãng đường này. Đường phố dọc theo hai bên bờ sông Sài Gòn đã bị cấm hoàn toàn và mặc dù còn rất sớm nhưng các ngả đường đến khu trung tâm đều đã bị tắc bởi số lượng lớn người và xe cộ.

Trước sự ưu ái đặc biệt của ông Diệm, Đại sứ Coring mặc bộ com-lê màu trắng, áo sơ mi cũng màu trắng và thắt một chiếc ca-vát kiểu All Souls. D. Marnin được ngồi ghế ngay sát Đại sứ Corning để thế chỗ cho Đại sứ phu nhân, bà Pattie Lou đang bận việc chuẩn bị cho các buổi nghi lễ long trọng hơn. Cũng giống như các đại diện ngoại giao đoàn khác đang có mặt tại đây, cả hai người cùng trò chuyện với nhau bằng một giọng hết sức nhỏ nhẹ, cho dù việc ấy thực ra cũng không cần thiết, bởi tiếng quân nhạc đã đủ để không ai có thể nghe được họ đã nói những gì. Ngồi cạnh họ là Đại sứ Anh, ngài Neville Boggs, một người vừa quyết định bỏ thuốc lá nên mỗi khi có một chút khói thuốc bay tới thì ông ta lại phải nhíu mày cố gắng chịu đựng. Buổi sáng đó, ngài N. Boggs đầm đìa mồ hôi như thể vừa leo hết một phần tư đỉnh núi Alper về đến đây. Đã thế vợ ông ta lại còn luôn mồm thao thao bất tuyệt níu chặt cánh tay đức ông chồng kể hết chuyện này đến chuyện khác.

Ngô Đình Diệm có mặt đúng lúc 7 giờ 30 phút, sau khi mọi người đều đã đứng dậy chào thì không một ai được bước ra trước lễ đài để nhường đường cho ngài Tổng thống. Đội quân nhạc bắt đầu hát bài “Tổng thống Diệm” một bài hát vẫn được coi như lời chào mừng đối với vị Tổng tư lệnh. Tiếp theo bài phát biểu của Bộ trưởng Nội vụ là bài diễn văn của Tổng giám mục giáo sứ Sài Gòn rồi đến ông Thị trưởng đô thành. Ngô Đình Diệm là người thứ tư lên phát biểu với một bài diễn văn đặc biệt quan trọng. Với một đôi mục kỉnh rất to, ông ta đọc bài diễn văn bằng cái giọng the thé lanh lảnh không bộc lộ một chút cảm xúc nào hay cũng không nhìn vào khán giả lấy một lần, như thể ông ta đang thực hiện một công việc quá ư nhàm chán nên chỉ muốn đọc làm sao càng nhanh càng tốt. Toàn bộ bài diễn văn đều được các nhân viên của Đại sứ quán tự dịch lấy cho ngài Đại sứ và các quan chức người Mỹ. Ông ta nói:

- Cuộc khủng hoảng tên lửa sẽ là một cơ hội lớn cho chúng ta. Rồi Liên Xô sẽ phải thoái lui tại Cuba. Cộng sản đang phải bỏ chạy ở khắp mọi noi. Nạn đói đang hoành hành trên đất Trung Quốc. Bắc Việt Nam đang trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế. Tất cả người Việt đều biết rõ điều này. Chúng ta cũng đã chứng kiến sự kiên định trước sau như một của nước Mỹ và đồng minh. Rồi cuối cùng, Việt Cộng sẽ làm mất niềm tin từ chính Chủ nghĩa Cộng sản. Mọi ý tưởng ngoại lai của Cộng sản sẽ không thể mê hoặc được tinh thần chiến đấu cũa chúng ta. Khi đó, hai miền Nam, Bắc sẽ được thống nhất một cách công bằng.

Biết rằng bản ghi nhớ buổi tiếp kiến với Ngô Đình Diệm là văn bản đầu tiên trong sự nghiệp ngoại giao của D. Marnin nên Đại sứ Corning cũng rất thiện ý khi bày tỏ sự hài lòng của ông trước những cố gắng của người phụ tá trẻ tuổi. Khi Đại sứ Corning đưa lại cho D. Marnin chiếc phong bì màu vàng đựng bản ghi nhớ mà ông đã chỉnh sửa, ông cũng không quên vỗ vai động viên anh cố gắng hơn nữa. Marmin tranh thủ mở lại bản sửa lỗi ra xem qua và phát hiện ra rằng mặc dù Đại sứ Corning đã đánh dấu vào rất nhiều lỗi khác nhau nhưng ngay trên góc bên phải của trang đầu tiên, ông vẫn phê vào đấy dòng chữ: “Tuyệt vời, rất đạt yêu cầu”. Chính vì vậy, anh thấy như mình đã được khích lệ thật sự và một cảm giác hăng hái như đã thôi thúc anh nhiều hơn.

- Việc cậu sắp xếp lại trình tự những gì mà ông Diệm nói ra là rất thú vị đấy David. - Đại sứ Corning nói với D. Marnin bằng một giọng rất thấp và hầu như ông ta cũng chẳng quan tâm đến những gì đang diễn ra ở xung quanh. - Đặc biệt là phần dẫn chứng từ lịch sử Việt Nam mà ông ấy đã đưa ra để làm rõ vấn đề. Trong suốt hai năm tôi đến đây, tôi chưa thấy có ai có đủ kiên nhẫn đề nắm được toàn bộ những đoạn độc thoại của ông Diệm. Mọi người đều quá sốt sắng muốn ông ta đi thẳng vào vấn đề nên họ hay vội vàng ngắt lời ông ta để đưa ra các ý kiến về Chương trình ấp chiến lược hay Chương trình nhập khẩu hàng hóa hay bất kỳ một cái gì cũng vậy. Chính vì lẽ đó, chẳng mấy ai còn đủ kiên nhẫn để chú ý đến những gì mà ông ta đang nói. Thế nhưng, trong tất cả những điều mà ông ta nói ra đều có tính mạch lạc, nếu không muốn nói là rất láu cá vì ông ta hay sử dụng những điển tích từ lịch sử Việt Nam nhiều hơn những gì mà chúng ta đang nghĩ là ông ta sẽ nói.

- Thưa ngài, tôi thật sự không rõ là việc tôi đảo lộn mọi trật tự thông tin trong buổi đối thoại ấy để cho vấn đề mà chúng ta cần được sáng tỏ hơn có đúng lắm không?

- Được đấy, cậu nên tiếp tục làm như vậy. Hãy luôn rèn cho mình một thói quen ghi lại toàn bộ cảm nhận của mình lên mặt giấy trong khi bản thân mình thì phải luôn nhìn nhận vấn đề một cách thật khách quan. Tôi khuyên cậu phải luôn luôn ghi chép tỉ mỉ tất cả những gì đang diễn ra. Nếu không rồi cậu sẽ quên mất chúng ngay. Tất cả chúng ta đều rất dễ quên. Tuổi trẻ phải là lúc mà ta nên rèn luyện cho mình đức tính kiên trì, bền bỉ. Nếu chúng ta giành chiến thắng ở đây, tất cả những gì mà chúng ta đã làm sẽ là một phần dệt nên tấm thảm mà chẳng ai để ý đến. Thế nhưng những thứ đó cũng sẽ làm cho ta cảm thấy càng tự tin hơn. Còn nếu như chúng ta thất bại ... - Ông Đại sứ quay mặt sang hướng khác như muốn tránh những suy nghĩ gì đó đang làm cho ông ta lúng túng trong giây lát rồi nói tiếp. - ... Nếu chúng ta thất bại, rồi mỗi sự kiện nhỏ nhất cũng có thể khiến cho lương tâm ta bị cắn rứt. Sau đó, những sự kiện ấy sẽ còn được nhắc đi nhắc lại bằng những sự kiện khác thê thảm hơn ở hiện tại để rồi tất cả sẽ biến thành một thứ giống như đồ ăn không thể tiêu hóa được.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #17 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:24:42 PM »

Chương 5
GIẢI PHÁP CỦA CLAUDIO

Ngay buổi tối ngày hôm sau, D. Marnin và Pepe lại tiếp tục cùng nhau luyện tập tennis tại nhà thi đấu Cercle Sportif. Sau ba hiệp đấu căng thẳng, cả hai đến bên hành lang ngả người lên ghế và nhâm nhi mấy ly rượu gin với một ít nước khoáng. Vui mừng vì những khám phá mới lạ về đất nước và con người Việt Nam mà mình vừa thu được, D. Marnin cố gắng sử dụng kỹ năng ngoại giao của anh để chia sẻ cùng Pepe.

- Cuộc khủng hoảng tên lửa - anh nói - sẽ tạo nên một sự chuyển biến lớn tại đây nhỉ.

- Tôi lại không nghĩ vậy - Claudio vừa trả lời vừa với tay đón lấy ly nước dừa mà người hầu bàn vừa đem tới - ở đây chẳng ai quan tâm đến điều đó cả.

- Anh nhầm rồi. Cả Hà Nội và Sài Gòn đều quan tâm đến điều đó chứ. Bởi vì bây giờ Tổng thống Kenedy chẳng đã cam kết rằng nước Mỹ sẽ bảo vệ tất cả mọi quyền lợi của chúng tôi đó sao?

Claudio làu bàu một cách khó chịu nghe như một con vẹt:

- Có một thứ mà tất cả mọi người Việt Nam đều đồng ý - Anh ta cố tình nhại lại giọng điệu của Đại sứ Corning - đó là tất cả những nỗ lực nhằm dập tắt cuộc chiến tranh du kích tại đây và hiệu quả cuối cùng của các nỗ lực đó phụ thuộc vào những cam kết gần đây nhất của Chính phủ Hoa Kỳ. Cuộc khủng hoảng tên lửa đã cho cả Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam thấy rằng họ không nên khoanh tay đứng nhìn cho tới khi cuộc chiến tranh thật sự leo thang. Tổng thống Kenedy chỉ nói rằng họ sẽ không bao giờ bị đẩy đi đẩy lại trong cái cuộc tranh giành này.

- Anh lại nhầm nữa rồi. Điều mà ông Kenedy đã nói chính là việc ông ta muốn ra tái tranh cử vào năm 1964.

- Quên nó đi.

- Tôi là một người Guatemala và tôi luôn có cái nhìn khác xa với những người Yankee các anh. Các anh vẫn nói rất nhiều về việc chống chiến tranh du kích nhưng các anh chưa bao giờ đưa ra được một manh mối nào cho dù các anh đã giành được thế chủ động. Và đó cũng chính là điều mà các anh nên nghiên cứu thay vì hợp tác với Mao Trạch Đông. Các anh nên tính toán xem làm thế nào mà các anh đã chiến thắng những người da đỏ.

- Ý của anh là chúng tôi nên tàn sát phần lớn người Việt Nam và cuối cùng là đưa số còn lại đến những khu tập trung.

- Thế chẳng nhẽ đó không phải là những gì đang diễn ra đằng sau cái Chương trình lập ấp chiến lược đó hay sao? Các anh đang cố gắng giam giữ những người ở bên trong còn những ai ở ngoài thì các anh muốn giết sạch họ đó thôi.

- Thật là lố bịch - D. Marnin nóng nảy đáp lại

- Thế nhưng đó lại chính là thứ mà các anh đang làm. Bây giờ, tại đất nước chúng tôi, chúng tôi cũng tình cờ mới biết được thế nào là chiến tranh du kích. Chúng ta đã có ít nhất một và có thể là ba cuộc chiến tranh du kích vĩ đại nhất trong thế kỷ thứ 20 nếu không muốn nói là từ thế kỷ thứ 17, 18 trở lại đây. Các anh muốn biết làm thế nào để đối phó với chiến tranh du kích phải không? Rất đơn giản “Đồng chí ạ” - các anh chỉ việc giết sạch các du kích quân đi thế là xong. Điều này sẽ có tác dụng ít nhất là đối với một thế hệ. Còn sau đó khi họ lại xuất hiện thì các anh lại phải tiếp tục giết sạch bọn họ. Các anh sẽ nghiền nát họ như nghiền bột vậy. Đấy chính là cái cách mà các anh vẫn dùng dể đối phó với kiểu chiến tranh du kích đó thôi.

- Guamtemal không thể giống Việt Nam được.

Claudio nhún vai.

- Cơ bản mà nói thì những rắc rối ở đây cũng giống như những thứ mà người Tây Ban Nha đã phải đối mặt ở châu Mỹ La-tinh và cũng giống như những gì các anh đã gặp ở Bắc Mỹ. Làm thế nào mà các anh đã dập tắt được cuộc nổi dậy của những người da đỏ ngu ngốc ấy? Mọi giải pháp đều giống hệt nhau là - những ai mang vũ khí thì các anh đem giết sạch. Số còn lại các anh sẽ làm cho quá sợ hãi đến nỗi nếu các anh có đưa súng cho họ thì họ cũng không dám động đến nó ấy chứ.

- Nghe có vẻ quá đơn giản. Anh hoàn toàn không đếm xỉa gì đến ý thức hệ, địa lý học, chính trị học, kinh tế học,...

- Này ông bạn của tôi, tất cả những thứ đó chẳng liên quan gì đến đây hết. Vấn đề thực ra rất đơn giản. Cuộc sống ở những vùng hoang vu thật là êm đềm. Sẽ không có gì là đáng ngạc nhiên khi một thanh niên 16 tuổi ngày ngày bỏ ra 14 tiếng đồng hồ để chăm chút cho mảnh ruộng của anh ta, mảnh vườn của anh ta và cả căn nhà lá đơn sơ của anh ta nữa. Thế nhưng một ngày nào đó có vài người nước ngoài và những con rối của họ đi đến vùng đất này. Tự nhiên họ dạy anh ta dân chủ là cái gì và bảo anh ta rằng anh ta phải làm điều này, không được làm điều khác, bảo anh ta phải bảo vệ cái gọi là Quốc gia mà trên thực tế chỉ là quyền lợi của một nhóm người đại diện là một dòng họ. Khi anh ta không thể hấp thụ được những thứ quá xa vời ấy thì người ta lại gom anh ta vào những trại tập trung như một bầy gia súc, tách anh ta ra khỏi cái môi trường mà anh ta vẫn sống, không cho anh ta tự do trong cái thế giới riêng của anh ta. Đến lúc đó, có một số người hàng xóm của anh ta tới họ đưa cho anh ta khẩu súng, kéo anh ta vào trong rừng, huấn luyện anh ta thành một người lính, cho anh ta gia nhập vào một đoàn những người gọi nhau là đồng chí và bảo anh ta rằng anh ta hãy giết hết những người nước ngoài và cả cái đám bù nhìn đó đi, tôi sẽ trả lại anh những gì trước kia là của anh. Đấy cái đó tôi gọi là giải pháp của tôi đấy anh bạn ạ.

Nói xong, Claudio gọi người phục vụ mang hóa đơn tới thanh toán và họ cùng nhau đứng dậy. Khi ra tới xe, Claudio vỗ nhẹ lên vai D. Marnin rất thân mật:

- Nào hãy hài lòng với cuộc chiến tranh bẩn thỉu này đi - Anh ta nói - Anh nói gì nếu bây giờ chúng ta đến Texas Rose kiếm mấy em giải khuây nhỉ.

- Hừ.. , xin lỗi, không được đâu. Sáng mai tôi có một cuộc họp sớm.

- Không phải cậu đang giữ gìn trinh tiết của cậu cho đến lúc lấy vợ đấy chứ.

- Không - D. Marnin ngượng cười

- Đấy không phải là ý tưởng hay đâu nhé. - Nét mặt của Claudio bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị - ở cái miền nhiệt đới này sẽ không cái gì tồi tệ bằng việc tôn thờ chủ nghĩa độc thân đâu. Nó sẽ không tốt cho sức khỏe của anh và càng tồi tệ hơn cho khả năng chơi tennis. Hãy nhìn những gì đã xảy ra với ông Diệm thì biết.

- Cái gì cơ ?

- Ông ta đã hóa điên rồi.

- Vì ông ta sống độc thân sao? - D. Marnin phì cười.

- Chính xác đấy - Claudio nói tiếp - Đó không phải chuyện đùa đâu.
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #18 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:29:11 PM »

Trong lúc lái xe trở về căn hộ của mình, D. Marnin đã nghĩ rất nhiều về Claudio Pepe. Người bạn này của anh đã bắt đầu nghi ngờ những gì đang diễn ra ở Việt Nam và anh ta cũng đã tiêm nhiễm tất cả những ý nghĩ khác lạ từ mọi người ở đây.

Sáu giờ sáng hôm đầu tháng 11, D. Marnin vừa mở cửa đi làm thì anh suýt đâm sầm vào một phụ nữ người Hoa to béo, khoảng gần 60 tuổi mặc một chiếc quần ống tuýp màu đen, áo khoác cổ cao màu đen giống như kiểu áo của những người đầu bếp hay bảo mẫu gì đó. Vừa nhìn thấy anh, bà ta đã mừng quýnh lên như vớ được của và tự giới thiệu là bà Chung.

- Quý ông Claudio đã giới thiệu tôi tới đây.

Bà ta bắt đầu giới thiệu vế các thương vụ dẫn dắt các cô gái rất trẻ, đẹp và quyến rũ. Theo lời ba ta, bà ta có một đội ngũ các thiếu nữ rất chuyên nghiệp, rất ngọt ngào, còn trinh tiết và đặc biệt là biết nghe lời một cách mù quáng. Rồi đột nhiên bà ta thỏ thẻ:

- Tôi bảo đảm là nếu Oong không hài lòng tôi sẽ hoàn lại tiền.

Tới lúc này, D. Marnin đã nhớ lại buổi nói chuyện với Claudio khoảng hơn hai tuần trước sau khi chơi tennis. Phải chăng sự xuất hiện của người đàn bà này mang chủ ý giúp đỡ thật sự hay chỉ là một kiểu kiểm tra nào đó? Hay là đây chỉ là một trò đùa tai hại? ở Sài Gòn, Claudio chẳng khét tiếng vì những trò đùa ác quái rồi sao. Có lần anh ta cho nguyên một quả pháo vào trong một điếu xì gà và bỏ nó vào hộp xì gà của Papal Nuncio để rồi quả pháo tai hại ấy phát nổ ngay trong bữa tiệc mà ngài Monsignor đứng ra tổ chức đón tiếp Tổng giám mục sứ Huế, anh trai của Tổng thống Diệm là Đức cha Ngô Đình Thục. Hay đây lại là một kiểu khiêu khích? Việc này có một cái gì đó rất phi lý và nó còn khiến D. Marnin gợi nhớ lại những bài giảng về công tác bảo đảm an ninh kéo dài hơn 3 giờ mỗi ngày khi anh theo học khóa A-100. Người trực tiếp lên lớp cho khóa học đó là một người đàn ông luôn ăn mặc rất gọn gàng lịch sự. Tên ông ta là Cassily và ông ta vốn là một điệp viên thuộc Cơ quan an ninh của Bộ Ngoại giao (SY).Trong các bài giảng của mình, ông Cassily đã kể ra hết những giai thoại này đến những giai thoại khác về những nhà ngoại giao, các nhân viên ngoại giao đã lọt vào bẫy mỹ nhân của KGB như thế nào rồi sau đó họ phải làm việc một cách bất đắc dĩ trong các mạng lưới điệp viên của đối phương ra sao. Mặc dù ý nghĩ gắn Claudio với KGB vào lúc này là một ý tưởng vớ vẩn, nhưng cả hai gián điệp Burges và McLain cũng đã lừa gạt được bao nhiêu đồng nghiệp người Mỹ của họ ở Washington và ở London bao nhiêu năm đó thôi. Nếu cơ quan đối ngoại của Anh còn bị thâm nhập thì chẳng có lý do gì bảo đảm rằng cơ quan đối ngoại của Guatemala lại không thể.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng D. Marnin cũng không thể thẳng thừng khước từ mà thay vào đấy anh chỉ hỏi người đàn bà đó về giá cả của mỗi lần phục vụ của các cô gái.

- Với cậu - Bà ta cười toe toét - lần đầu tiên sẽ không mất tiền đâu. Ông Claudio nói là ông ấy sẽ thanh toán hết mọi chi phí.

- Tôi không bao giờ chấp nhận như vậy hết. - D. Marnin trả lời dứt khoát.

Thế nhưng như vậy vẫn là chưa đủ bởi lẽ với bà Chung điều đó còn có ngụ ý rằng anh sẵn sàng đồng ý thỏa thuận lại.

- Tôi thật sự chưa muốn quan tâm đến việc này lắm. - D. Marnin vội vàng thêm vào nhằm cố gắng sửa chữa sai sót của mình.
 
- Thưa ông D. Marnin - Bà ta nói bằng một giọng rất sốt sắng - Tôi luôn ra giá hời nhất cái thành phố này đấy. Ông biết đấy, oong có thể cứ đi khảo giá thử thì biết ngay mà. Ông sẽ không tìm được một địa chỉ nào có giá rẻ hơn ở chỗ tôi đâu. Và những cô ở chỗ chúng tôi không phải là gái nhảy ở các quán bar đâu. Họ luôn là những người xuất thân từ các gia đình tử tế. Ông biết đấy, có người vẫn còn đang đi học, có người chuẩn bị trở thành bác sĩ, luật sư...

- Vậy thì giá cả là bao nhiêu. - D. Marnin hỏi thêm một lần nữa.

Giống như rất nhiều nhà thương thuyết lành nghề, bà ta vẫn cố tình lảng tránh việc nói đến giá cả bằng cách đưa ra những phẩm chất hiếm có của cái dịch vụ mà bà ta đang cung cấp.

- Đây toàn là các cô gái số một đấy. Chúng giống như những đứa con gái tôi vậy. Chúng rất xinh đẹp. Chúng không bao giờ khóc lóc, van xin, không đánh trả, không mang dây lưng, không độn bất cứ một cái gì ở bên trong, không dừng lại giữa chừng để chải đầu hay làm bất cứ cái gì đại loại thế. Chỉ hôn hít và ... từ đầu đến cuối thế thôi - Bà ta hấp háy đôi mắt cười một cách khả ố.

- Thế giá cả là thế nào hả ? - D. Marnin tiếp tục hỏi.

- Bao nhiêu à ? - Bà ta lại lặp lại điệp khúc vừa rồi bằng một loại khái niệm mới hơn. - Với ông thì giá cả ... hơi đặc biệt một chút.

Ngập ngừng, suy nghĩ trong giây lát rồi bà ta lại tiếp tục:

- ... khoảng một nghìn hai trăm piaster. Mỗi tuần ông gọi hai cô gái thì ông sẽ được miễn phí một cô. Ba cô trong một tuần thì chỉ còn hai nghìn tư. Ông biết đấy, ở đây toàn là những cô gái số một thôi - sạch sẽ, không bệnh tật gì rất ít đi khách và chỉ phục vụ riêng theo yêu cầu thôi.

D. Marnin cười phá lên:

- Bà đúng là một con mụ quái quỷ bà Chung ạ. Nhưng mà thôi được rồi, tôi sẽ không bỏ qua vấn đề này đâu nhé.

Nét mặt bà ta ánh lên một cách đáng ngờ; bà ta ngắm nhìn D. Marnin từ đầu đến chân, từ trái sang phải giống như anh là một vật thể vừa rơi từ cung Trăng xuống vậy.

- Có phải cậu bị đồng tính không vậy hả? - Bà ta hỏi đột ngột.

- Không, không, tôi rất thích các cô gái nhưng... biết nói thế nào nhỉ? Tôi muốn tự tôi đi tìm họ cơ. - Anh ngập ngừng trả lời.

- Tôi chắc chắn sẽ tìm được cho cậu những cô gái ngon lành hơn những cô mà cậu tự đi tìm nhiều - Bà ta phản bác lại rất quyết liệt như thể lòng kiêu hãnh của bà ta bị tổn thương thật sự - Các cô ấy trẻ hơn nhiều, xinh xắn hơn nhiều, sẵn sàng làm bất cứ cái gì mà cậu sai bảo, bất cứ cái gì mà có khi cậu mới chỉ nghĩ là cậu thích như thế. Cậu nhất định sẽ hài lòng đấy. Cậu sẽ thấy những cái mông, những cặp giò, những bộ ngực... đẹp nhất thành phố này mà có thể còn đẹp nhất trên thế giới này ấy chứ. Con gái Việt Nam lúc nào cũng ngọt ngào như trái xoài cát loại ngon nhất ấy. Còn cậu chắc chắn sẽ trở thành một ông hoàng hạnh phúc nhất trên đời.

Tới lúc này D. Marnin nhận ra rằng đáng lý ra anh phải biết ngay từ đầu là người đàn bà này sẽ chẳng bao giờ biến khỏi đây nếu anh còn tiếp tục nói không.

- Nghe hấp dẫn đấy để tôi xem thế nào đã.

Nụ cười xếch đến tận mang tai càng làm cho khuôn mặt bà ta trở nên phì nộn quái đản. Bà xục tay vào túi áo khoác lấy ra một tấm thẻ cứng mạ vàng phía trên có một dãy số điện thoại được in sẵn thì bị gạch bỏ và một số điện thoại khác được viết bằng bút chì chờm ra gần hết mép giấy. Phía dưới là dòng chữ: “Bà Chung - chuyên cung cấp các dịch vụ Objets d'art - mua bán, trao đổi”
Logged
hoi_ls
Thượng tá
*
Bài viết: 4007



« Trả lời #19 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2012, 04:32:43 PM »

Chương 6
NGÀY LỄ TÌNH NHÂN

Đã mấy lần D. Marnin nhặt tấm các của bà Chung từ trong chiếc hộp đựng mấy cái khuy băng sép, mấy cái ghim cài áo để ở ngăn tủ trên cùng, nhưng sau đó anh lại đặt nó xuống mà không quyết định làm gì hết. Sẽ chẳng còn nơi nào trên thế giới mà người ta có thể tìm thấy những cô gái hấp dẫn, nết na hơn ở Sài Gòn. Thế nhưng trong suốt hai tháng đầu tiên tới đây, D. Marnin vẫn sống như một tu sĩ ẩn dật. Anh không hẹn hò với ai, càng không qua đêm với một người phụ nữ nào dẫu rằng trong tâm trí mình không lúc nào anh không nghĩ tới điều ấy. Anh không muốn phải bắt đầu làm quen với xứ sở này bằng một lần bay đêm tới quán bar nơi anh vẫn cho rằng sẽ chỉ gặp toàn những cô gái làng chơi cho dù họ có thề thốt là họ còn trinh tiết đến 99%. Anh vẫn muốn có một ai đó, thế nhưng chính anh lại tự nhủ rằng mình không có thời gian cho việc ấy mà cũng có thể là anh quá lười cho cái việc tìm và hiểu. Đối với anh, phụ nữ chưa bao giờ là một chủ đề quá phức tạp chính vì thế anh vẫn tin rằng rồi việc gì đến thì nó sẽ đến.

Sẽ là sai lầm nếu như đưa ra bất cứ một tiêu chí nào cho người mình yêu, vậy mà D. Marnin cũng thừa nhận rằng anh luôn bị thuyết phục bởi những người con gái có cá tính mạnh mẽ, thông minh, dí dỏm và ưa nhìn. Cho tới lúc này, Miranda Pickerel vẫn là người phụ nữ duy nhất có đầy đủ những phẩm chất ấy. Thế nhưng giữa hai người vẫn luôn có một khoảng cách nhất định. Miranda luôn cho rằng mối quan hệ của họ cần phải có một sự bảo đảm chắc chắn nào đó, trong khi ấy D. Marnin lại chưa mấy quan tâm nhiều lắm đến một cái gì có tính lâu dài. Anh không muốn đi theo vết xe đổ của ông bạn Mandelbrot là lúc nào cũng phải đem theo cả một danh sách dài lê thê những yêu cầu về những thứ rất lặt vặt và đời thường của vợ. Ngày lễ tạ ơn rồi cũng tới, những bữa tiệc với thịt gà tây và các loại rau thơm do Đại sứ Corning tổ chức rồi cũng qua đi. Mùa mưa rồi cũng hết, tiết trời bắt đầu khô hơn rất nhiều. D. Marnin không khỏi bất ngờ khi thời gian trôi đi nhanh quá khiến cho anh cảm thấy như mùa cây thay lá cũng vừa mới bắt đầu lúc nào mà giờ đây đã thấy vô vàn những chồi non đang mọc ra tua tủa. Cuộc chiến tranh cứ tiếp tục âm thầm diễn ra nhưng với mức độ ngày càng cao hơn. Dường như khi nào cũng vậy, số lượng các cuộc viếng thăm của các phái đoàn đại biểu Quốc hội Mỹ luôn có mối quan hệ tỷ lệ nghịch với các cuộc tấn công của những người Cộng sản.

Đến giữa tháng 12, phái đoàn nữa của Quốc hội Mỹ do Nghị sĩ Bowman được cử đến Sài Gòn trong một chuyến viếng thăm kéo dài ba ngày. Trong khi các quý phu nhân nán lại Sài Gòn để đi mua sắm cho ngày lễ Giáng sinh thì các nghị sĩ Mỹ cùng những cố vấn của họ lần lượt tới hội đàm với hầu hết các cơ quan ngoại giao, hành chính và chỉ huy của cả bốn lực lượng chủ lực Mỹ tại miền Nam Việt Nam. (Chỉ một năm sau đó, tình hình chiến sự đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều cho nên những bà vợ của các nghị sĩ Mỹ rất hiếm khi tới mua sắm ở Sài Gòn mà thay vào đó họ phải nghỉ lại ở Băng Cốc hoặc Hồng Kông để đợi các ông chồng công du tới Sài Gòn).

Vào buổi tối trước khi phái đoàn này ròi Sài Gòn, hai vợ chồng ông Carl Bilder và bà Ursula đã tổ chức một buổi chiêu đãi trọng thể toàn bộ phái đoàn của Nghị sĩ Bowman tại ngôi biệt thự riêng của họ nằm trên một con phố khá yên tĩnh không cách xa Đại sứ quán nhiều lắm. Lúc đầu khách khứa đều đứng ở hành lang phía ngoài dưới những sợi dây kim tuyến sặc sỡ và những bóng đèn đủ màu sắc lấp lánh trên cây thông Nô-en. Đa số các quý bà đều mặc những bộ váy dài kiểu ít lớp nhưng sang trọng còn cánh đàn ông chỉ mặc áo sơ-mi và đeo ca-vát. Họ đứng thành những nhóm nhỏ vừa uống rượu Gin vừa tán ngẫu dưới tiếng nhạc của những bài hát mừng ngày lễ Giáng sinh được phát ra từ mấy chiếc loa đặt ở phía ngoài vườn.

Như thường lệ, ông Bilder đã mời tới đây những nhân vật vẫn được coi là rất đặc biệt đối với các hoạt động và ảnh hưởng của người Mỹ tại đất nước này - Bộ trưởng Bộ Tài chính, các quan chức cao cấp nhất của Bộ Ngoại giao Việt Nam Cộng hòa, một viên tướng hai sao của ARVN, Đại sứ Thái lan tại Sài Gòn, Giám đốc chương trình hỗ trợ của Mỹ tại Việt Nam (USOM), Trưởng đặc vụ của Cục Tình báo CIA cùng tất cả các bà vợ của tất cả những nhân vật này. Đối với Marnin, người duy nhất luôn khiến cho anh phải đặc biệt chú ý chính là phu nhân Đỗ Bá Xằng. Giống như lần trước, cô vẫn mặc bộ áo dài truyền thống màu trắng, không trang điểm cầu kỳ, không trang sức đắt tiền ngoại trừ một chiếc thoa nhỏ gắn hình bông hoa nhài được cài rất khéo vào búi tóc ở sau gáy. Khi D. Marnin bước lại chào, cô cũng chỉ đáp lại một cách lịch sự cùng với một nụ cười chỉ thoảng qua trên khóe miệng.

Khi các quan khách đều đã ngồi xuống bàn tiệc, D. Marnin thật sự vui mừng vì anh phát hiện ra rằng người quả phụ yêu kiều ấy được xếp ngồi ngay phía bên phải anh. Để bắt đầu bữa tiệc, phu nhân Ursula Bilder, người có búi tóc hoa râm và vốn là một bà hiệu trưởng trường Tiểu học ngày nào, đã cầm con dao nhỏ bằng bạc gõ mạnh vào ly nước để trước mặt yêu cầu mọi người chú ý.

- Thưa các quý ông - bà ta nói bằng một cái giọng hớn hở giả tạo - Các ngài hãy quay lại với quý bà ngồi bên phải mình nếu như các ngài cho là mình không có những người bạn nhảy. Và hãy nhớ rằng bây giờ đang là mùa lễ hội nên đừng nói chuyện mua bán gì hết.

Không ai ngoại trừ D. Marnin cảm thấy hài lòng với mệnh lệnh vừa rồi nên anh đã nhanh chóng quay sang phu nhân Đỗ Bá Xằng để làm quen.

- Tôi là D. Marnin Marnin, chúng ta đã từng gặp nhau ...

- Tôi vẫn nhớ ông, ông D. Marnin ạ. - Cô ta cắt ngang lời anh mà chẳng biểu lộ một chút cảm xúc nào hết, giọng tiếng Anh của cô bị ảnh hưởng rất nặng bởi một vài âm trong tiếng Pháp. - Tôi cũng đã xem anh chơi tennis ở sân Cercle Sportif. Anh đã chơi khá hay đấy.

- Cám ơn bà đã quá khen - D. Marnin trả lời với một chút hãnh diện - Thực ra ... tôi cũng đã chơi quần vợt khá lâu rồi.

- Thật thế sao? - Cô nhìn thẳng vào anh một cách rất thán phục - Vậy chắc hẳn anh đã bắt đầu chơi môn này từ lúc còn rất trẻ.

- Cũng không hẳn vậy đâu - D. Marnin trả lời.

- Với người phương Tây, các anh chắc là rất khó nói tuổi tác của mình đúng không? - Cô hỏi một cách rất nghiêm túc.

Cùng lúc ấy, một người bồi bàn tới mang bát xúp của cô đi đặt lên trước mặt cô một đĩa Coquilles St.Jacques và phó mặc cho D. Marnin ngồi đó với sự tiếc nuối vì bị anh ta làm hỏng mất một sự khởi đầu lý tưởng. Khi người bồi bàn vừa đi khỏi, cô lại nói với anh:

- Bây giờ nếu ngài không phiền, cho phép tôi tiếp chuyện với quý ông ngồi ngay bên phải tôi trước khi tôi lại bị người bồi bàn tới quấy rầy một lần nữa.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM