Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Hai, 2020, 10:32:25 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tranphu341 - Đoàn bb Sông Lam - Nhiệm vụ Quốc Tế ( Phần 4 )  (Đọc 210218 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #120 vào lúc: 01 Tháng Mười Một, 2012, 09:52:34 AM »

      Tôi theo cô The sang chỗ Nhị. Từ xa đã thấy Nhị nằm nghiêng trên cái võng mắc thấp sát đất. Hai tay để phía trước mặt, mọi người đi tương đối mạnh. Tôi cố tình dẫm đạp lên một cành cây, cố tình đánh động, nhưng Nhị vẫn không phản ứng gì, vẫn như người ngủ say. Nhưng trông dáng người, nét mặt thật mệt mỏi, như người đang ốm nặng.

      Cô The nói: Nhị đang ngủ để em gọi. Cô The vừa lay cái võng vừa nói: Nhị ơi! Dậy đi anh Phú về rồi này. Nhị hé mắt như phản xạ rồi lại nhắm lại nằm im tư thế cũ. Thấy vậy tôi đã thật sự lo. Nhỡ Nhị nghĩ quá ốm nặng hoặc dại dột thì gay to. Cô The lay gọi mấy lần nữa nhưng Nhị vẫn không dậy. Cô The nói: Anh Phú gọi đi chứ em gọi không được. Tôi vào lay võng và hỏi: Nhị ốm à, anh Phú về rồi. Dậy đi xem ốm đau thế nào? Em đã uống thuốc gì chưa?

      Cũng như lần trước Nhị hé mắt rồi lại nhắm ngay, rồi lấy tay uể oải hất tay tôi ra khỏi võng. Tôi nói thêm: Nhị dậy ăn gì đi chứ nằm mãi thế này không tốt đâu. Em ốm thế nào? Dậy nói anh Phú nghe nào. Nhị vẫn không cựa mình cứ nằm im như thế. Thấy có vẻ không thuyết phục được Nhị dậy. Tôi nói Nhị mệt chắc chưa dậy được. The nấu cháo cho Cô Nhị ăn. Tôi đứng dậy rồi ra hiệu cho Cô The cùng ra ngoài. Tôi nói chắc Nhị nghĩ tôi lấy vợ ở Phnompenh nên sinh ốm không ăn. Bây giờ có thể đói lả. Cô nấu cháo loãng ép cô ấy ăn. Tôi sẽ sang nói với anh Hùng sang nói xin lỗi mọi người. Về việc hôm trước là nói đùa chuyện Bòng Phú lấy vợ, chứ không phải vậy.

                  Tôi sang ban Săng xe, rất may là Hùng đang ở nhà. Gặp tôi Hùng hớn hở khoe ngay về cái kịch bản dóng dựng việc tôi lấy vợ. Hùng không biết là Nhị ốm. Tôi nói: Ông nói dối giỏi quá, nên Nhị tin, nhưng buồn ốm mấy ngày nay rồi, không ăn gì rất nguy hiểm. Bây giờ ông phải sang ngay với tôi. Đến nói là ông nói dối truyện tôi lấy vợ, đùa cho vui. Sau đó tôi phải mắng ông mấy câu về việc nói dối đấy nhé, để cho Nhị bình thường lại.

                  Hùng tiu nghỉu vì đang khoe việc đóng kịch nói dối. Nay sự việc lại không như dự định. Hùng nói: Bỏ mẹ! Nó yêu ông quá đấy. Rồi đứng dậy đi ngay cùng tôi sang chỗ Nhị. Nhị vẫn nằm bất động như cũ .Hùng lay gọi Nhị ơi! Anh Hùng đây. Dậy anh xem ốm đau thế nào? Tôi nói nối tiếp. Hôm kia ông kể chuyện gì bậy bạ về tôi? Để cho Nhị nghĩ ngợi ốm đau thế này. Hùng nói với tôi nhưng cốt để cho Nhị nghe. Tôi nói dối ông đi họp rồi lấy cháu ông Hên Xem Rin làm vợ. Tôi trêu đùa nói cho vui chứ ai rè làm Nhị nghĩ quá đâm ra ốm. Rồi Hùng quay sang Nhị nói: Hôm trước anh nói dối là anh Phú đã lấy vợ đấy. Anh xin lỗi, đã làm cho em nghĩ ngợi. Thôi dậy đi ăn cái gì đi. Chứ nằm mãi sinh ra ốm thật nó xấu người đi đấy.

                 Nghe nói thế Nhị khẽ cựa mình vẫn không nói gì. Tôi nói thôi anh Hùng về đi, tội của ông to lắm đấy. Cô The lấy cháo cho Nhị ăn đi. Tôi đi họp đây. Rồi tôi nháy Hùng cùng tôi đi ra về. Coi như việc “chữa bệnh” đã xong.
Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #121 vào lúc: 01 Tháng Mười Một, 2012, 04:54:32 PM »

Tranphu341 cùng Phạm Mạnh Hùng (lái xe) chụp tháng 10/79 tại Biên Hòa Đồng Nai.



Tranphu cùng em trai Trần Lộc chụp năm 77 tại Sài Gòn

Logged
behienQYV7C
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1482


« Trả lời #122 vào lúc: 01 Tháng Mười Một, 2012, 05:04:10 PM »

Hú hồn cho anh Phú chưa , lần sau không dám nói dối phụ nữ nữa nhé , mà nhất là chị N đấy Cheesy , chị ấy nhìn thấu tim gan anh luôn đấy Cheesy
Logged

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ta có thêm ngày nữa để yêu thương
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #123 vào lúc: 01 Tháng Mười Một, 2012, 05:27:30 PM »

                 Nghe nói thế Nhị khẽ cựa mình vẫn không nói gì. Tôi nói thôi anh Hùng về đi, tội của ông to lắm đấy. Cô The lấy cháo cho Nhị ăn đi. Tôi đi họp đây. Rồi tôi nháy Hùng cùng tôi đi ra về. Coi như việc “chữa bệnh” đã xong.

 Nói thật với bác tranphu341, cho dù bác có giải thích kiểu gì đi chăng nữa thì BY em cũng chả tin phương pháp "chữa bệnh" ấy của bác nó đơn giản đến thế. Cô Nhị này đang "vật vã" như thế, nằm liệt giường liệt chiếu mấy ngày liền. Vậy mà có mỗi mấy câu với bát cháo mà đã chữa xong được "bệnh" thì phải là rằng: Vô cùng là lạ chứ không phải chỉ có là chuyện lạ. Grin
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
huonghn76
Thành viên
*
Bài viết: 1166


WWW
« Trả lời #124 vào lúc: 01 Tháng Mười Một, 2012, 05:54:13 PM »

               
 Nói thật với bác tranphu341, cho dù bác có giải thích kiểu gì đi chăng nữa thì BY em cũng chả tin phương pháp "chữa bệnh" ấy của bác nó đơn giản đến thế. Cô Nhị này đang "vật vã" như thế, nằm liệt giường liệt chiếu mấy ngày liền. Vậy mà có mỗi mấy câu với bát cháo mà đã chữa xong được "bệnh" thì phải là rằng: Vô cùng là lạ chứ không phải chỉ có là chuyện lạ. Grin
 
                        Chào bác Trần Phú chuyện này thì hưonghn76 hoàn toàn ủng hộ bác Binhyen thôi.
    Bệnh tương tư mà không có thuốc đặc hiệu của bác Trần Phú . Thì có trời mà chữa khỏi . Ăn một bát cháo mà khỏi được bệnh , chỉ có BÁT CHÁO HÀNH của cụ Nam Cao
                                                            Grin Grin Grin
« Sửa lần cuối: 01 Tháng Mười Một, 2012, 08:42:12 PM gửi bởi binhyen1960 » Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #125 vào lúc: 02 Tháng Mười Một, 2012, 07:59:50 AM »

       Chào bạn behien, Bạn binhyen1960, bạn huonghn76 cùng các bạn! Tranphu341 rất cảm ơn các bạn đã quan tâm theo dõi chuyện kể về sự "ốm đau" của Nhị từ câu chuyên "Đùa" có sự xắp đặt của Hùng và Tranphu.

       Vâng! Rõ khổ cho Tranphu!  Grin Thật đến như vậy mà các bạn còn chưa tin. Ở ĐÂY ĐÂU PHẢI LÀ BÁT CHÁO HÀNH. Mà cái chính là anh Hùng đã sang xin lỗi là nói đùa. Nhất là thấy Tranphu lại trở về đơn vị. Cùng với mấy câu nói trách Hùng vậy thì Bòng Phú có lỗi gì đâu mà giận với hờn. Nhất là người Khome nói chung và con gái Khome nói riêng, họ lại rất chân thực. Họ không quen lắc léo, dối trá như một số người Kinh, một số con gái người Kinh mình. Họ rất hay tin người nói gì họ cũng tin, vì thế cho nên Dân tộc Khome có truyền thuyết Vua Khỉ HANOMAM Khổ sở vì tin người. Muốn làm người mà thật khó. Làm người sao cứ hay dối trá vv..

        Vài dòng như vậy để các bạn đừng hiểu lầm Tranphu về chuyện "bát cháo hành" nữa nhé. Vừa rồi sang CPC, Tranphu cũng đã nhờ cả bạn phiên dịch tìm Nhị hộ. Mà cho đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.

                      Chúc các bạn thêm nhiều sức khỏe cùng nhiều niềm vui cuộc sống!

   
Logged
bschung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 870


"Mùa sang khấp khểnh tôi về...! "


« Trả lời #126 vào lúc: 02 Tháng Mười Một, 2012, 10:26:26 AM »

  Tranphu@ ! BSC em hiểu ,bác cũng có chỗ khó nói ,chẳng lẽ hồi ấy bác đã chữa bệnh cho nhị ở chỗ nào ,bằng những "phương pháp " nào vị thuốc gì ,trong bao lâu bác lại cứ thật thà khai hết ở đây...có mà cháy nhà à Grin
Cô Nhị là Việt kiều ,nên mang dòng máu Việt trong huyết quản ,nhưng tâm hồn,VH  Khmer ,chúng ta tự suy ra mà hiểu cho ,đừng làm khó boòng Phú nữa ! em là em rất thông cảm và hiểu tâm trạng của bác !
  Bác lưu ý :Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy
                  Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.
Đợt trở về chiến trường xưa vừa rồi , giả sử bác tìm gặp lại được cô Nhị ,bác đâu biết cô ấy sẽ thể hiện sự " Giận hờn,thương nhớ,xa cách..." trong 30 năm như thế nào ,bác đã chuẩn bị tinh thần ,phương án cho tình huống này chưa ! nếu bác vẫn còn có ước ao gặp lại người xưa thì dứt khoát chỉ nên đi một mình thôi Grin
« Sửa lần cuối: 02 Tháng Mười Một, 2012, 10:34:30 AM gửi bởi bschung » Logged

Nhân sinh bất như ý sự thường bát-cửu
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #127 vào lúc: 02 Tháng Mười Một, 2012, 11:19:03 AM »


      Vâng! Rõ khổ cho Tranphu!  Grin Thật đến như vậy mà các bạn còn chưa tin. Ở ĐÂY ĐÂU PHẢI LÀ BÁT CHÁO HÀNH. Mà cái chính là anh Hùng đã sang xin lỗi là nói đùa. Nhất là thấy Tranphu lại trở về đơn vị. Cùng với mấy câu nói trách Hùng vậy thì Bòng Phú có lỗi gì đâu mà giận với hờn. Nhất là người Khome nói chung và con gái Khome nói riêng, họ lại rất chân thực. Họ không quen lắc léo, dối trá như một số người Kinh, một số con gái người Kinh mình. Họ rất hay tin người nói gì họ cũng tin, vì thế cho nên Dân tộc Khome có truyền thuyết Vua Khỉ HANOMAM Khổ sở vì tin người. Muốn làm người mà thật khó. Làm người sao cứ hay dối trá vv..

  Đùa trêu anh tranphu341 tý thôi. Grin

 Những ai từng "lọt" vào hoàn cảnh của bác tranphu341 mới thấy hết được "nỗi khổ" của chuyện được yêu và bị yêu. Trong hoàn cảnh ấy đôi khi người trong cuộc lại có những suy nghĩ "cực đoan". Thà rằng họ "ghét" mình còn hơn họ yêu kiểu đó trong khi con tim mình thì chả "rung động" tý nào. Hơn nữa khi đó cái chính sách dân vận và 6 điều kỷ luật chiến trường của QTN VN mà F341 từng "thí điểm" trong toàn quân chắc cũng đủ làm 2 đầu gối bác tranphu341 đập vào nhau rồi. Vì vậy, bác tranphu341 đâu còn "hứng thú" để xông trận nữa.

 Thực ra thì cô Nhị này cũng vì "quá yêu" mà lú lẫn, cả tin ở cái tin "tình báo chiến lược" đó thôi, chứ cô ta "tỉnh táo" hơn chút nữa sẽ đọc ra vị "bịp bợm" của bác Hùng và lần ra đầu não của âm mưu "bịp bợm" cô ấy ngay ấy mà. Chính sách dân vận lúc đó là cấm tuyệt đối quan hệ yêu đương nhì nhằng giữa lính QTN VN và phụ nữ, con gái K, đâu có đơn giản để cưới cháu của ông Hênh Xom Rân.

 Chúng ta phải thừa nhận một điều thế này ở thời điểm ấy. Phụ nữ, con gái K rất "kết" trai VN nhất là lính QTN VN, không biết họ "kết" lính ta ở điểm nào là chủ yếu, song họ chả ngại bày tỏ tình cảm của họ đối với cá nhân ai đó kể cả ở chỗ đông người. Vì vậy, họ sẵn sàng tạo điều kiện "thuận lợi" cho lính ta "lâm trận", chú lính nào "dại" thì xông trận và chú nào "khôn" thì né, vì thực chất của trận đánh này thì phân thua nhiều hơn phân thắng mặc dù lực lượng địch cực mỏng. Vì thế phần lớn QTN VN ở K thường rút chạy có "trật tự" khi gặp hoàn cảnh ấy, song cũng không thiếu những "chiến sỹ" lao vào trận đánh một mất mười ngờ này để rồi bị "ghìm cương" ở lại K cho tới ngày hôm nay, nhiều người "giật" đứt dây cương tháo lui về nước để rồi hôm nay mỗi năm 1 2 lần mất công đi K nhận con nhận cháu. Quan điểm cá nhân "Chả dại", lính ta cũng hay nhắc nhau chuyện này. Grin
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
behienQYV7C
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1482


« Trả lời #128 vào lúc: 02 Tháng Mười Một, 2012, 12:42:06 PM »


      Vâng! Rõ khổ cho Tranphu!  Grin Thật đến như vậy mà các bạn còn chưa tin. Ở ĐÂY ĐÂU PHẢI LÀ BÁT CHÁO HÀNH. Mà cái chính là anh Hùng đã sang xin lỗi là nói đùa. Nhất là thấy Tranphu lại trở về đơn vị. Cùng với mấy câu nói trách Hùng vậy thì Bòng Phú có lỗi gì đâu mà giận với hờn. Nhất là người Khome nói chung và con gái Khome nói riêng, họ lại rất chân thực. Họ không quen lắc léo, dối trá như một số người Kinh, một số con gái người Kinh mình. Họ rất hay tin người nói gì họ cũng tin, vì thế cho nên Dân tộc Khome có truyền thuyết Vua Khỉ HANOMAM Khổ sở vì tin người. Muốn làm người mà thật khó. Làm người sao cứ hay dối trá vv..


 Thực ra thì cô Nhị này cũng vì "quá yêu" mà lú lẫn, cả tin ở cái tin "tình báo chiến lược" đó thôi, chứ cô ta "tỉnh táo" hơn chút nữa sẽ đọc ra vị "bịp bợm" của bác Hùng và lần ra đầu não của âm mưu "bịp bợm" cô ấy ngay ấy mà. Chính sách dân vận lúc đó là cấm tuyệt đối quan hệ yêu đương nhì nhằng giữa lính QTN VN và phụ nữ, con gái K, đâu có đơn giản để cưới cháu của ông Hênh Xom Rân.

 

Hihi , BH không biết có phải " lú lẫn " không nha anh BY , chưa biết chừng cô Nhị cao tay hơn anh TP , là chơi cái chiêu " hồi mã thương " lấy " gậy ông đập lưng ông " à nha , người ta bảo " con lai " khôn lắm đúng không anh BY Cheesy , không chừng cô Nhị biết bài tẩy của anh TP rồi nên làm cho anh TP một trận hú hồn lần sau đố dám nữa Grin . Mấy anh đừng xem thường phụ nữ à , khi yêu rồi cái gì không dám , tự tử trước mặt người yêu mà lôi được chàng về cũng dám làm nữa là nhịn đói mấy ngày Cheesy .

BH đùa chút nha anh TP Cheesy .



Logged

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ta có thêm ngày nữa để yêu thương
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #129 vào lúc: 02 Tháng Mười Một, 2012, 02:11:44 PM »

      Hai ngày sau, Nhị đã bình thường trở lại. Gặp tôi Nhị xấu hổ gượng cười. Tôi và mọi người cũng cố tránh, không đề cập đến việc “ốm yếu” của Nhị nữa. Nhiệm vụ của Trung đoàn phải truy quét sâu vào trong. Mọi việc lại phải khẩn trương bận rộn cho nhiệm vụ lớn.

                    Riêng tôi, những lúc thư rỗi, thì vẫn đang nghĩ cách, phải làm thế nào? Nói thế nào? Cho Nhị hiểu tôi, hiểu về nhiệm vụ, hiểu về trách nhiệm của những người chiến sỹ Quân tình nguyện VN. Cùng những khắt khe, khắc nghiệt của kỷ luật Quân đội VN. Đang làm nhiệm vụ Quốc Tế giúp bạn, giải phóng cho dân, diệt trừ tận gốc quân Pôn Pốt, Tập đoàn phản động Khơ Me Đỏ tàn ác. Những tình cảm trai gái yêu thương nhau là thông thường. Nhưng với Quân Tình nguyện VN, lại là điều kỷ luật cấm kỵ. Triền miên với những suy nghĩ và dự định đó, nhưng giờ đây chưa hợp lúc nói ra. Nhiệm vụ của Trung đoàn còn  rất nặng nề. Phải hành quân di chuyển sâu trong các vùng rừng hẻo lánh, để tìm diệt lính Pốt. Phá các căn cứ  của Pốt. Cứu dân, giải phóng dân, đưa dân ra khỏi tầm kiểm soát của Pốt.

      Theo nhiệm vụ đó, từ khu vực ga Rô Mia, Trung đoàn phát triển truy quét sâu  vào trong rừng. Các đơn vị ngày nào cũng di chuyển, ngày đi đêm nghỉ, tìm kiếm, lùng sục Pốt suốt cả tháng năm, rồi sang cả tháng sáu. Trời mưa tầm tã. Mọi người từ cán bộ chiến sỹ đều mệt phờ. Thi thoảng có những trận đánh nhỏ khi gặp lính Pốt. Hoặc thấy những khu căn cứ nhỏ của Pốt, chúng đã trồng ngô, trồng sắn, trồng khoai. Khi gặp các đơn vị của ta, thì chúng bắn vài loạt rồi chạy. Đã đến lúc chúng đói vì thiếu ăn, thiếu mặc. Nhiều tên ra hàng người gầy dơ xương, chỉ còn hai con mắt thao láo và hàm răng trắng là không thay đổi. Trông thật thảm khiếp, kinh khủng như loài ác quỷ.

      Trong những ngày truy quét này, chúng ta đang ở thế thượng phong mạnh mẽ. Bọn Pốt cũng chưa có nhiều mìn, nên bộ đội ta ít thương vong. Nhưng trong một lần truy quét của Đại đội 1, Tiểu đoàn 1. Khoảng mười giờ sáng ngày 13/6. Lúc hội quân với Đại đội 3, tại một đồi ngô xanh mướt. Hai Đại đội gặp nhau thật vui.

                    Đồng chí Trần Đức Quang, trước là Đại đội phó Đại đội 1 của tôi, mới được điều lên làm Đại đội trưởng thay đồng chí Nguyễn Văn Đạc. Đồng chí Đạc được điều làm Trưởng tiểu ban Quân lực Trung đoàn. Anh em hai Đại đội gặp nhau rất vui, chuyện trò tưng bừng. Ngồi ngay giữa đồi ngô rộng, hút thuốc, nói chuyện. Đại đội trưởng Quang, trước là lính Trinh sát Tiểu đoàn một. Ở cùng Tiểu đoàn bộ với tôi. Cùng quê nên hai anh em rất quý nhau. Là người rất vui tính, gan dạ, dũng cảm. Quang có ngoại hình cao đẹp, mũi thẳng lại có khiếu đóng kịch. Có lần trong một vở kịch của Tiểu đoàn, Quang đã đóng vai là Cố Vấn Mỹ rất đạt. Gặp anh em Đại đội 3 đang hút thuốc lào, Quang cũng ngồi xuống xin “ Bắn” một điếu. Vừa cho thuốc vào lõ điếu. Một tay cầm điếu, một tay cầm đóm châm lửa từ người khác. Đang trong tư thế ngồi đưa đóm lửa vào lõ thuốc. Thì từ từ ngã nghiêng sang một bên. Như người say thuốc. Mọi người xúm lại thì thấy máu túa ra bên dưới thái dương bên trái. Một viên đạn lạc từ đâu bay tới, hay viên đạn bắn tỉa của Pốt? Đạn xuyên ngọt từ thái dương phải của Đại đội trưởng Quang. Anh chết khi chưa kịp châm lửa vào lõ điếu. Anh chết khi chưa kịp hút điếu thuốc lào của đồng đội vừa cho. Anh hy sinh mà không nói được lời nào. Thật vô cùng bất ngờ cho mọi người.

                    Khi biết tin Quang hy sinh tôi thật bất ngờ đau xót. Như vậy là Ban chỉ huy Đại đội 1 của tôi. Trong bữa cơm liên hoan ngày 20/12/78 tại Búa Lớn- Hòa Hội. Mâm cơm 6 người. Tới nay mới 6 tháng, mà đã ba người hy sinh cho nhiệm vụ Quốc Tế giúp “Bạn”. Anh Thược, anh Tiến, và bây giờ tới Quang. Tôi lặng người giữa nơi rừng sâu biên giới nước người. Khóc thương người đồng đội, người bạn thân thiết, người đồng hương đẹp trai, tài hoa dũng cảm mà đoản mệnh.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM