Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 07 Tháng Sáu, 2020, 12:17:35 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Phi công tiêm kích  (Đọc 371077 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
tuanb5
Thành viên
*
Bài viết: 610


« Trả lời #330 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 12:02:33 pm »

Bác star ơi có lẽ bác nhớ nhầm 1 chút. Bởi trận giặc Mỹ phá hoại kho xăng Đưc giang xảy ra trươc đó 1 thời gian( Tôi nhớ trước vụ MIG17 rơi ở Mỹ đình )
Em sinh ra sau khi đất nước đã thống nhất, những sự kiện em trích dẫn phía trên là trong cuốn sách của tác giả Lưu Trọng Lân (tên sách và đường dẫn em đều có ghi rõ).

Em tìm thêm thông tin trên mạng thì thấy là Tổng kho Xăng dầu Đức Giang bị bom Mỹ đánh thiệt hại nặng 2 lần:
- Lần 1: ngày 29/06/1966: Cuộc chiến cứu kho xăng Đức Giang
- Lần 2: ngày 16/04/1972: Chuyện của một sĩ quan Công an luôn ao ước mình "thất nghiệp"

Trưa hôm đó có 1 cột khói khổng lồ bốc lên sau đợt oanh tạc. Người dân Mỹ đình tụ tập rất đông bàn tán. Một số có hiêu biêt nói đó là kho xăng Đức giang (Tôi hồi đó còn nhỏ lắm ). Sau này ,trong cuốn Vùng trời nhà văn Hữu Mai có nhắc đến sự kiện này
Nếu em nhớ không nhầm thì chi tiết này trong cuốn Vùng Trời tập II, trong đó có đoạn biên đội của của anh Đông đang bay ở khu chờ bằng Mig-17 thì thấy cột khói bốc lên. Anh Đông rất xúc động khi thấy "kẻ thù đã đụng đến Trái tim của Tổ quốc", rồi sau đấy cùng với anh Hoa mỗi người hạ 1 chiếc F-105.

Cuối năm 1972 trong chiến dịch 12 ngày đêm, Mỹ có đánh lại  song thiệt hại không nhiều như lần đầu.

Năm 1972, Mỹ quay lại ném bom miền Bắc, mà đỉnh điểm leo thang là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thật sự thì em không muốn tìm hiểu kĩ các thông số về thiệt hại mà bom Mỹ đã gây ra để có thể so sánh như là những con số. Nhưng qua những gì đã đọc và tìm hiểu thì với mật độ tấn công dày đặc, tốc độ leo thang nhanh, cùng với vũ khí trang bị được cải tiến nhiều, máy bay Mỹ đã gây ra rất nhiều thiệt hại. Ví dụ, bằng việc sử dụng bom dẫn đường bằng laser, giặc Mỹ đã đánh sập rất nhiều công trình quan trọng của ta như: cầu Long Biên, cầu Hàm Rồng, nhà máy điện Yên Phụ. Còn trong 12 ngày đêm cuối năm 1972, với việc đem B-52 rải thảm Hà Nội, Hải Phòng thì chắc là không có cuốn sách nào có thể ghi hết tội ác mà giặc Mỹ đã gây ra.

Nếu như mấy năm trước đây, lực lượng cường kích (đeo bom) trong đội hình của chúng nhiều, tiêm kích (đánh chặn) ít hơn thì nay thay đổi ngược lại. Trong đội hình 32 chiếc vào đánh phá mục tiêu, có khi chỉ 4 hoặc 8 chiếc đeo bom laze, 2 chiếc chiếu lade, còn đâu là tiêm kích đơn thuần làm nhiệm vụ quét sạch bầu trời, yểm hộ trực tiếp, yểm hộ khu vực cho số ném bom kia. Phải công nhận rằng, sự ra đời của vũ khí laze quả là lợi hại. Có cây cầu hàng bao nhiêu năm trời, đánh phá tốn hàng ngàn tấn bom đạn, bị rơi hàng trăm máy bay nhưng cầu vẫn đứng trơ trơ, nhưng khi xuất hiện bom lade thì 4 chiếc của chúng đeo bom với 2 chiếc chiếu tia laze đã đánh sập cây cầu.
“Vỏ quýt dày cũng có móng tay nhọn”. Các mục tiêu mặt đất của mình khi cần bảo vệ khỏi sự đánh phá bởi loại vũ khí laze này là đốt khói để khói trùm kín mục tiêu. Tia laze mất tác dụng, bom rơi chệch mục tiêu hết. Cũng sang năm 1972, địch hầu như chỉ sử dụng độc một loại máy bay là F.4 (con Ma) có cải tiến thành F.4E - mang vũ khí nhiều hơn, bắn được khi đang bay đối đầu, góc bắn lớn, tính năng tốt hơn, và như vậy, chúng tôi càng vất vả, chật vật hơn khi phải không chiến với chúng.

Bác star ơi chúng ta đang nói trận đánh kho xăng Đức giang cơ mà. Tôi nói đánh lại là Mỹ đánh kho này lần thứ 2 đợt 12 ngày đêm chứ đâu nói toàn bộ chiến dịch đó.
Logged

Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.
star
Thành viên
*
Bài viết: 127


Paracel Islands & Spratly Islands Of VIETNAM


« Trả lời #331 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 12:32:16 pm »

Bác star ơi chúng ta đang nói trận đánh kho xăng Đức giang cơ mà. Tôi nói đánh lại là Mỹ đánh kho này lần thứ 2 đợt 12 ngày đêm chứ đâu nói toàn bộ chiến dịch đó.

Vâng, em đã hiểu nhầm đoạn "Cuối năm 1972 trong chiến dịch 12 ngày đêm, Mỹ có đánh lại  song thiệt hại không nhiều như lần đầu." là so sánh thiệt hại giữa 2 lần chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ.

Như vậy thì em nghĩ có thể kết luận thế này:

Lần Tổng kho Xăng dầu Đức Giang bị đánh mà bác nhớ
Trích dẫn
Bởi trận giặc Mỹ phá hoại kho xăng Đưc giang xảy ra trươc đó 1 thời gian( Tôi nhớ trước vụ MIG17 rơi ở Mỹ đình )
là lần bị đánh thiệt hại nặng thứ nhất, ngày 29/06/1966. Về trình tự thời gian, nó cũng phù hợp: xảy ra trước việc chiếc Mig-17 bị rơi ở Mỹ Đình (20/05/1967).

Còn lần bị đánh thiệt hại nặng thứ hai, vào ngày 16/04/1972, là sự kiện được nhắc đến trong đoạn em trích dẫn từ cuốn sách của tác giả Lưu Trọng Lân.

Là một địa điểm quan trọng, Tổng kho Xăng dầu Đức Giang chắc chắn là một trong những mục tiêu tấn công hàng đầu của Mỹ và có thể đã nhiều lần bị đánh trúng, nhưng chắc là 2 lần vào tháng 06/1966 và tháng 04/1972 là nặng nhất (được nhắc đến nhiều trong các tài liệu của ta).
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Chín, 2012, 12:38:30 pm gửi bởi star » Logged

Những việc ta làm, thành - bại ngày hôm nay,
Sẽ có sử sách ngày mai ghi chép lại.
Dân tộc ta còn mãi là nhờ lòng cương quyết,
Mấy ngàn năm oanh liệt chống quân thù.
(Câu Thơ Yên Ngựa)
tuanb5
Thành viên
*
Bài viết: 610


« Trả lời #332 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 01:01:38 pm »

Tôi hoàn toàn đồng ý với bác star.
Trong cuộc sống, nhất là trong ký ức khó tránh được nhầm lẫn. Qua trao đổi chúng ta cố gắng ( Trong khả năng có thể ) đưa về thực tế như nó vốn có.
Còn lần thứ 2 Mỹ đánh kho xăng Đức giang ta cứ tìm hiểu thêm nhé. Bởi theo tài liệu mà bác có là ngày 16-4 1972. Hôm đó tôi có mặt ở Hà nội, lại lớn tuổi hơn đợt 1 nên tôi nghĩ rằng cuối năm đó mới đúng.
Logged

Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.
linhcnn72
Thành viên
*
Bài viết: 56


« Trả lời #333 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 08:58:31 pm »

Bác tuanb5@.
Tôi cũng nhớ giống như bác star@. Ngày16-4-1972, Mỹ ném bom kho xăng Đức giang, lửa cháy to lắm, ở Hà nội cũng trông thấy khói bay đen kịt.Hôm đó chúng còn đánh Hải phòng và một số nơi khác. Bố tôi vừa xuống HP thăm một người bạn thì bị kẹt lại, đêm hôm đó con trai người bạn của Cụ phải tức tốc đèo Cụ bằng xe đạp đi suốt đêm về Hà nội, chính vì thế nên tôi không quên được ngày này.
Logged
Phicôngtiêmkích
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 618


« Trả lời #334 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 09:42:32 pm »

 Tôi có quen thân với một anh ở Quân chủng Hải quân. Anh đã từng tham gia với những "con tàu không số", với đường mòn trên biển. Anh cũng từng được truy điệu sống đến 5 lần trước khi đi làm nhiệm vụ. Đối với các Quân binh chủng khác thì có những trường hợp như thế, còn riêng với Không quân, với đội ngũ phi công chúng tôi thì không có đâu. Lời chúc của chúng tôi bao giờ cũng là "có số lần cất cánh và hạ cánh bằng nhau !". Nghĩa là phải giành giật lấy chiến thắng và phải trở về, - 1100ibn ạ !. Dù có biết đấy là chuyến bay cảm tử đi chăng nữa, cũng không ai tổ chức truy điệu trước lúc cất cánh cả. Có thể, có sự hiểu lầm đấy !
 Trong thời gian cuối của năm 72 đối với chúng tôi thì việc trực chiến, báo động chuyển cấp, xuất kích chiến đấu ... xảy ra, lặp đi lặp lại liên tục. Tranh thủ những lúc rảnh rỗi xen kẽ giữa các lần báo động, các phi công vẫn ghi nhật ký, vẫn viết thư về cho gia đình, cho người thân. Mà không phải lần viết nào cũng kết thúc trọn vẹn. Rất nhiều dòng nhật ký phải bỏ dở, nhiều bức thư phải ngắt quãng giữa chừng vì có lệnh báo động, vì phải xuất kích chiến đấu.
 Sáng ngày 27, sau khi cơ động đến sân bay Miếu Môn, anh Trần Việt tiếp thu chiếc máy bay mà anh Vũ Đình Rạng vừa trực đêm hôm trước xong ( vào cái giai đoạn ấy, cái chuyện trực ngày, trực đêm bàn giao cho nhau cùng trực trên một máy bay là chuyện bình thường ) thì nhận được lệnh vào cấp 1. Trần Việt mở máy, cất cánh từ Miếu Môn, được dẫn về phía Tây sân bay, gặp biên đội 2 chiếc F-4, lập tức lao vào không chiến và bắn rơi 1 chiếc. Chiếc còn lại tháo chạy mất tăm mất tích. Sau trận không chiến, Trần Việt về sân bay Đa Phúc hạ cánh. Sân bay bị bom đạn cày xới nát hết cả nên anh phải xuống hạ ở bên phải đường băng. Về sau này, anh em trong đoàn bay viết tặng anh mấy câu thơ mà anh rất khoái chí :
 Vài ngày nữa là chiến tranh kết thúc
 Chiến công này sử sách mãi còn ghi
 Thật "hạn nặng" cho thằng bay F-4
 Trời Miếu Môn gặp anh Bảy làm gì !
 Anh Bảy đây là anh Bảy Việt !
Logged
tung677
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 608



« Trả lời #335 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 10:37:48 pm »

Bác tuanb5@.
Tôi cũng nhớ giống như bác star@. Ngày16-4-1972, Mỹ ném bom kho xăng Đức giang, lửa cháy to lắm, ở Hà nội cũng trông thấy khói bay đen kịt.Hôm đó chúng còn đánh Hải phòng và một số nơi khác. Bố tôi vừa xuống HP thăm một người bạn thì bị kẹt lại, đêm hôm đó con trai người bạn của Cụ phải tức tốc đèo Cụ bằng xe đạp đi suốt đêm về Hà nội, chính vì thế nên tôi không quên được ngày này.
....Lúc Mỹ ném kho xăng Đức Giang...Em mới gần 10 tuổi...ngu ngơ chả biết gì ,còn leo lên đê chỗ phố Hàng Mắm - Hà Nội để xem ...các thùng Xăng bay lên cao ở xa trông như hạt đỗ đen..bay lên nổ lụp bụp trên trời...nói chung cháy rất to,thấy bảo có cả trực thăng đến giúp rập lửa không biết có đúng không ?
Logged
tuanb5
Thành viên
*
Bài viết: 610


« Trả lời #336 vào lúc: 21 Tháng Chín, 2012, 11:28:42 pm »


Tôi đã tìm hiểu thêm, đúng là ngày 16-4 1972 Mỹ đánh Đức giang lần 2. Có lẽ vị trí tôi đứng bị khuất tầm nhìn nên không nhớ chính xác. Bác tung677 hoặc bất kỳ ai đã chứng kiến cháy kho xăng thì chẳng thể nào quên được cái cột khói khổng lồ cuồn cuộn bốc lên. Tôi chỉ chứng kiến lần 1.
Logged

Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.
linh_8_78_88_68
Thành viên
*
Bài viết: 793

Chí làm trai dặm nghìn da ngựa....


« Trả lời #337 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2012, 08:09:44 am »


Ủng hộ các Bác Clip này cho thêm khí thế, cũng là chiến công chung của Binh Chủng Phòng Không - Không quân:

<a href="http://www.youtube.com/watch?v=0hpSZQvjksY" target="_blank">http://www.youtube.com/watch?v=0hpSZQvjksY</a>
Logged
Phicôngtiêmkích
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 618


« Trả lời #338 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2012, 09:37:22 pm »

 Ngày 27, anh Việt bắn rơi 1 chiếc F-4 thì đêm đó, Phạm Tuân bắn rơi 1 B-52. Đêm 28 thì Vũ Xuân Thiều bắn rơi 1 B-52 và hy sinh. Tối hôm 28, tôi ở sân bay Gia Lâm. Sáng hôm sau tôi về hạ cánh ở Đa Phúc với tâm trạng còn đang phấn khích về chiến công của Phạm Tuân thì nhận được tin Thiều đã hy sinh. Đứng ở ngoài sân bay, tay cầm lá thư của Thiều mà nước mắt tôi cứ trào ra, ướt đẫm khuôn mặt vốn đã hốc hác trong thời gian tham gia chiến dịch nay trông càng hốc hác hơn. Vậy là bức thư đã không bao giờ đến được tay người nhận nữa. Vậy là mọi chuyện bỗng chốc chỉ còn là kỷ niệm. Mới đây thôi, hai anh em còn cùng một Trung đội bay đêm, rồi tôi sang Đại đội đánh ngày, Thiều ở lại Đại đội đánh đêm. Cùng một Trung đoàn mà đã thấy cách biệt khi người thì hoạt động ban ngày, người lại hoạt động ban đêm. Mới hôm rồi anh Thiều còn gửi lại cho tôi chiếc áo len của tôi hôm tôi đưa Thiều mắc cho đỡ rét và Thiều cũng mới viết cho tôi xong, tế nhị "thúc giục" chuyện tôi nên sớm gắn bó với cô sơn nữ. Vậy là những dòng chữ kia bỗng nhiên đã là những dòng chữ cuối cùng... Vậy mà bây giờ đã âm dương cách biệt ...
 Thư của người yêu Thiều gửi về, Thiều không bao giờ được đọc nữa và người yêu của Thiều cũng vĩnh viễn không bao giờ nhận được thư Thiều nữa.
 Sững sờ đững ngoài sân bay với nước mắt chảy giàn giụa trên mặt, tôi chẳng thốt lên được một lời nào cả. Sự mất mát đến đột ngột quá. Khi trở về căn cứ, tôi lẳng lặng ghi vào đằng sau chiếc phong bì :
     "Chiều chiều mây phủ Sơn La
      Nhớ thường bạn, nước mắt và lộn cơm !"
 Cuộc chiến này sẽ còn tiếp tục cướp đi những người bạn nào thân thiết của tôi nữa ? Và bao giờ sẽ đến lượt tôi ra đi ? Không ai trả lời được !.
 Ngày cuối năm 1972, tôi trực ở sân bay Gia Lâm, biết rằng chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ đã chấm dựt. Tôi ra ngồi ở đầu đường băng. Không gian yên tĩnh và tôi thấy trống trải lạ thường. Bầu trời tĩnh lặng, sâu thẳm đến không cùng. Tôi nhìn lên đó rồi bật khóc như đứa trẻ, khóc như chưa bao giờ được khóc. Trước mắt tôi hiện lên rõ rệt, đầy đủ các khuôn mặt của các anh em, bạn hữu ... Tôi như còn nghe được cả giọng nói, tiếng cười của họ nữa. Rồi những khuôn mặt ấy bị nhòa dần theo thứ tự thời gian :
 Trần Hóa ( 04.02.1969 )
 Phạm Thành Nam ( 28.03.1070 )
 Phạm Đình Tuân ( 28.01.1971 )
 Nguyễn Văn Khánh ( 18.12.1971 )
 Bùi Văn Long ( 03.03.1972 )
 Nguyễn Ngọc Hưng ( 08.07.1972 )
 Nguyễn Ngọc Thiên ( 12.08.1972 )
 Vũ Xuân Thiều ( 28.12.1972 )
Tôi cứ ngỡ mình còn đang chiêm bao. Mới đây thôi mà sao các anh đã thành người thiên cổ. Cõi Vĩnh Hằng, khi các anh nằm ấm chỗ. Kiếp luân hồi - các anh có quay lại bay không ? Chốn trần ai bao người nhớ, người mong. Mắt đẫm lệ, nhạt nhòa sương khói. Trời xanh thắm, mung lung , cao vời vợi. Duyên nợ nào chắp mãi những cánh bay !
 Tôi ngồi rất lâu, lòng không sao tĩnh nổi. Không lấy gì cân đo cho được những mất mát, đau thương. Không lấy gì so sánh được những tháng ngày gian nan ...
 Hai lăm, hai sáu tuổi đầu, chúng tôi cũng đã kịp xông pha, lăn lộn, vượt qua được lò lửa chiến tranh để cứng cáp, già dặn. Tôi biết rằng, đời mình phải gắn chặt duyên nợ với bầu trời.
 Nhìn lên đó, tôi ngỡ rằng, đời tôi thử lửa với cuộc chiến thế là đủ. Từ nay tôi có thể thoát được nó, sống yên bình, không còn nghe thấy tiếng bom rơi đạn nổ, không còn thấy những cột khói lửa bốc cao, không còn thấy những cảnh đổ nát hoang tàn, không còn thấy những tiếng khóc gào, không còn thấy cảnh xác chết vương vãi khắp nơi nữa ... Nhưng tôi đã lầm !.
Logged
Sonviet
Thành viên
*
Bài viết: 12


« Trả lời #339 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2012, 06:18:09 pm »

Ngày 27, anh Việt bắn rơi 1 chiếc F-4 thì đêm đó, Phạm Tuân bắn rơi 1 B-52. Đêm 28 thì Vũ Xuân Thiều bắn rơi 1 B-52 và hy sinh. Tối hôm 28, tôi ở sân bay Gia Lâm. Sáng hôm sau tôi về hạ cánh ở Đa Phúc với tâm trạng còn đang phấn khích về chiến công của Phạm Tuân thì nhận được tin Thiều đã hy sinh. Đứng ở ngoài sân bay, tay cầm lá thư của Thiều mà nước mắt tôi cứ trào ra, ướt đẫm khuôn mặt vốn đã hốc hác trong thời gian tham gia chiến dịch nay trông càng hốc hác hơn. Vậy là bức thư đã không bao giờ đến được tay người nhận nữa. Vậy là mọi chuyện bỗng chốc chỉ còn là kỷ niệm. Mới đây thôi, hai anh em còn cùng một Trung đội bay đêm, rồi tôi sang Đại đội đánh ngày, Thiều ở lại Đại đội đánh đêm. Cùng một Trung đoàn mà đã thấy cách biệt khi người thì hoạt động ban ngày, người lại hoạt động ban đêm. Mới hôm rồi anh Thiều còn gửi lại cho tôi chiếc áo len của tôi hôm tôi đưa Thiều mắc cho đỡ rét và Thiều cũng mới viết cho tôi xong, tế nhị "thúc giục" chuyện tôi nên sớm gắn bó với cô sơn nữ. Vậy là những dòng chữ kia bỗng nhiên đã là những dòng chữ cuối cùng... Vậy mà bây giờ đã âm dương cách biệt ...
 Thư của người yêu Thiều gửi về, Thiều không bao giờ được đọc nữa và người yêu của Thiều cũng vĩnh viễn không bao giờ nhận được thư Thiều nữa.
 Sững sờ đững ngoài sân bay với nước mắt chảy giàn giụa trên mặt, tôi chẳng thốt lên được một lời nào cả. Sự mất mát đến đột ngột quá. Khi trở về căn cứ, tôi lẳng lặng ghi vào đằng sau chiếc phong bì :
     "Chiều chiều mây phủ Sơn La
      Nhớ thường bạn, nước mắt và lộn cơm !"
 Cuộc chiến này sẽ còn tiếp tục cướp đi những người bạn nào thân thiết của tôi nữa ? Và bao giờ sẽ đến lượt tôi ra đi ? Không ai trả lời được !.
 Ngày cuối năm 1972, tôi trực ở sân bay Gia Lâm, biết rằng chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ đã chấm dựt. Tôi ra ngồi ở đầu đường băng. Không gian yên tĩnh và tôi thấy trống trải lạ thường. Bầu trời tĩnh lặng, sâu thẳm đến không cùng. Tôi nhìn lên đó rồi bật khóc như đứa trẻ, khóc như chưa bao giờ được khóc. Trước mắt tôi hiện lên rõ rệt, đầy đủ các khuôn mặt của các anh em, bạn hữu ... Tôi như còn nghe được cả giọng nói, tiếng cười của họ nữa. Rồi những khuôn mặt ấy bị nhòa dần theo thứ tự thời gian :
 Trần Hóa ( 04.02.1969 )
 Phạm Thành Nam ( 28.03.1070 )
 Phạm Đình Tuân ( 28.01.1971 )
 Nguyễn Văn Khánh ( 18.12.1971 )
 Bùi Văn Long ( 03.03.1972 )
 Nguyễn Ngọc Hưng ( 08.07.1972 )
 Nguyễn Ngọc Thiên ( 12.08.1972 )
 Vũ Xuân Thiều ( 28.12.1972 )
Tôi cứ ngỡ mình còn đang chiêm bao. Mới đây thôi mà sao các anh đã thành người thiên cổ. Cõi Vĩnh Hằng, khi các anh nằm ấm chỗ. Kiếp luân hồi - các anh có quay lại bay không ? Chốn trần ai bao người nhớ, người mong. Mắt đẫm lệ, nhạt nhòa sương khói. Trời xanh thắm, mung lung , cao vời vợi. Duyên nợ nào chắp mãi những cánh bay !
 Tôi ngồi rất lâu, lòng không sao tĩnh nổi. Không lấy gì cân đo cho được những mất mát, đau thương. Không lấy gì so sánh được những tháng ngày gian nan ...
 Hai lăm, hai sáu tuổi đầu, chúng tôi cũng đã kịp xông pha, lăn lộn, vượt qua được lò lửa chiến tranh để cứng cáp, già dặn. Tôi biết rằng, đời mình phải gắn chặt duyên nợ với bầu trời.
 Nhìn lên đó, tôi ngỡ rằng, đời tôi thử lửa với cuộc chiến thế là đủ. Từ nay tôi có thể thoát được nó, sống yên bình, không còn nghe thấy tiếng bom rơi đạn nổ, không còn thấy những cột khói lửa bốc cao, không còn thấy những cảnh đổ nát hoang tàn, không còn thấy những tiếng khóc gào, không còn thấy cảnh xác chết vương vãi khắp nơi nữa ... Nhưng tôi đã lầm !.
Hôm nay em ngồi với anh Phạm Phú Thái, Em có hỏi về anh Phi công tiêm kích, anh Thái bảo đó là anh Huy, học bay cùng anh Thái, Em lại biết thêm nhiều chuyện nữa thời các anh đánh Mỹ, rất khâm phục các anh, và em cũng biết thêm rằng anh mới ốm dậy, chúc anh mạnh khỏe mãi để lại tiếp tục bay..........
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM