Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 11 Tháng Tư, 2020, 02:44:09 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: 1979: Người công dân thời đại của mình  (Đọc 157321 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #120 vào lúc: 17 Tháng Ba, 2012, 02:12:15 AM »

(tiếp)

Sau khi chúng tôi ổn định chỗ xong, tôi bắt đầu chăm chú nghiên cứu các hòm đặt dưới cửa sổ lấy sáng và ngạc nhiên thấy rằng đó chính là máy điều hòa không khí! "Cho ai?", trong đầu tôi lóe lên câu hỏi, và rất nhanh chóng trên một số chi tiết tôi thấy ngay nhãn hiệu «Sản xuất tại Ba Lan». Tất cả trở về đúng chỗ của mình: chiếc tàu chiến được đóng hoặc trang bị tại các nhà máy đóng tàu của nước Ba Lan anh em, nơi mà theo lời khuyên của lực lượng dân chủ còn non trẻ "Công đoàn Đoàn kết", có thể thấy cuộc sống của các thủy thủ tốt hơn.

... Ngoài vấn đề người Trung Quốc, tàu chiến Mỹ đã hiện diện và đã đến khu vực này. Một đơn vị tàu sân bay xung kích dẫn đầu là tàu sân bay «Constellation» (CV -64), đang thực hiện nhiệm vụ chiến đấu gần bờ biển khu vực Đông Nam Á từ ngày 06 tháng 12 năm 1978, ngoài đơn vị đặc nhiệm đó ta còn phải kể đến tàu tuần dương «Leany» (CG 16), tàu khu trục «Morton» (DD 948), tàu vận tải «Takelma» (ATF 113). Ngày 25 tháng hai nhóm đặc nhiệm tàu sân bay xung kích dẫn đầu bởi tàu sân bay Constellation »(CV -64) đã ở vị trí gần bờ biển Việt Nam trong vùng biển Nam Trung Hoa (Biển Đông), với mục đích như người Mỹ tuyên bố - kiểm soát tình hình. Để giữ cho chúng cách xa khu vực có chiến sự trên quy mô lớn, các tàu ngầm diesel của chúng tôi đã chặn đứng đường tiếp cận của các tàu chiến Mỹ. Một số tàu ngầm vẫn ở trong tư thế lặn, một số thì hiên ngang trên tư thế nổi. Dây thần kinh của các thủy thủ của chúng tôi đã tỏ ra mạnh mẽ hơn - người Mỹ không dám đi qua tuyến phòng thủ đường biển chúng tôi đã lập ra. Ngày 06 tháng Ba, nhóm đặc nhiệm tàu sân bay xung kích do tàu sân bay «Constellation» dẫn đầu đã rời đến khu vực Vịnh Aden, nơi các cuộc xung đột giữa Bắc và Nam Yemen đang bùng phát dữ dội.

Phạm vi các vấn đề mà các con tàu của chúng tôi phải giải quyết có ý nghĩa đáng kể như vậy đấy. Trong thành phần đơn vị mình chúng tôi có: tuần dương hạm chỉ huy "Đô đốc Senyavin" (từ tháng 2 đến tháng 5), tuần dương hạm tên lửa RKR "Đô đốc Fokin" (trung tá hải quân A.Samofal), các tàu săn ngầm cỡ lớn BPK "Vasily Chapaev", "Sposobnyi", "Stroghi", khu trục hạm "Vozbuzhdennyi" (trung tá hải quân N.Ivanov), tàu tuần tra "Raziashi" và các tàu khác. Vì lòng can đảm và chủ nghĩa anh hùng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, 36 thủy thủ của hải đoàn cơ động thuộc Hạm đội Thái Bình Dương đã được chính phủ trao phần thưởng ...



Tuần dương hạm tên lửa đề án 58 "Đô đốc Fokin", tháng 9 năm 1979.
..........
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Ba, 2012, 10:51:32 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #121 vào lúc: 17 Tháng Ba, 2012, 10:43:26 PM »

(tiếp)

Mệt nhoài vì chuyến bay và thời gian ngồi chờ tại sân bay, chúng tôi bỏ túi đồ của mình xuống sàn khoang và khoan khoái ngả người trên những chiếc giường hẹp, một nửa trong số đó phủ những rào cản thấp có lẽ để dùng trong trường hợp say sóng. Để tắt bớt tiếng hú của động cơ còn đang làm việc đâu đó vẫn đeo đẳng chúng tôi, chúng tôi vội vã đóng sập cánh cửa sắt của cabin, vô tình vi phạm điều lệnh nội vụ trên tàu. Một sỹ quan trong thủy thủ đoàn, có lẽ đi kiểm tra nơi ăn ở của những người mới đến, và khi nhìn thấy cánh cửa khép kín cùng những túi đồ của chúng tôi để trên sàn cabin đã nhiếc móc nhóm trưởng của chúng tôi.

Viên thiếu tá khốn khổ đội chiếc mũ lưỡi trai liếc mắt nhìn chúng tôi, nhưng khi nhận ra chúng tôi chưa được ai bảo ban thì ông ta bắt tay hướng dẫn. Chúng tôi được giải thích rằng không thể đóng cửa ra vào trên tàu, bởi vì tất cả các cánh cửa được mở ra cho lũ chuột (!) tự do chạy qua chạy lại trên tàu. Tôi không thực sự thấy cái logic thời trung cổ đó phù hợp với chiếc tàu chiến mới nhất này, tuy nhiên ta lại tìm thấy lời giải thích rất hiện đại cho việc đó. Té ra những con chuột đói "bất mãn" có khả năng làm ngừng hoạt động một con tàu hiện đại trong một vài giờ khi chúng gặm đứt tất cả các đường cáp điện. Để ngăn chặn điều này, con vật dễ thương đó phải được phép đi lại tự do trên tàu, và chúng sẽ gặm các túi xách bỏ quên trên sàn nhà. Thiếu tá của chúng tôi đọc cho chúng tôi nghe một bài giảng ngắn trước mặt một thủy thủ, sau đó ông hài lòng bỏ đi, còn chúng tôi cho đồ đạc vào trong các tủ kim loại khóa lại theo hướng dẫn, đồng thời biết rằng trên chiếc tàu chiến này, chúng tôi chỉ là những hành khách bình thường.


Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 tại Việt Nam, 1979. Lưu trữ cá nhân của tác giả.

Các vấn đề sinh hoạt thường ngày trên tàu được giải quyết có tính đến các đặc trưng nghề đi biển. Việc tới một nơi phổ biến dưới tên gọi "golyun" là cả một cuộc phiêu lưu. Sau khi xác định chỗ sử dụng cho công cộng trên một sàn boong khác, tôi nhẹ dạ bước vào một hành lang vô tận, vô tình không trang bị các biển chỉ dẫn cho những người khách du lịch không may. Bị nhu cầu thúc đẩy, không có gì lạ khi tôi cuống quýt tới được một chỗ nằm ngoài khu vực có điều hòa không khí, và tôi gặp phải một sức nóng khủng khiếp, bầu không khí hầm hập mùi amoniac đến mức không chịu nổi. Nhắm mắt và bịt mũi, bằng cách nào đó tôi nhanh chóng làm cho xong việc rồi chạy ra ngoài hành lang, vừa chạy vừa gài khuy quần. Như sau này chúng tôi được biết, nước trên tàu rất quý, và người ta không dùng nước sạch bảo trì nhà vệ sinh.
..........
« Sửa lần cuối: 18 Tháng Ba, 2012, 05:25:52 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #122 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 12:15:38 AM »

(tiếp)

Lấy lại hơi thở một chút, tôi theo đường cũ trở lại nhưng kinh hoàng nhận ra mình đã bị lạc. Sau một vài cú quẹo trên những hành lang màu xám xịt kêu ù ù giống hệt như nhau tôi đâm hoảng. Không có ai để mà hỏi đường, và thực sự tôi có khả năng sẽ trở thành đối tượng của một câu chuyện cười hải quân, nếu tôi không tìm thấy đường trở lại. Tôi dừng lại, và theo khuyến cáo trong các cuốn sách về kỹ năng sống sót, tôi bắt đầu phân tích tình hình. Chỉ còn một cách - đi về phía có tiếng ồn của động cơ, hy vọng gặp được ai đó trong đội thủy thủ. Sau khi leo qua vài ba tầng, tôi đã rất may mắn khi nhìn thấy một thủy thủ vạm vỡ vận quần short màu xanh nước biển. Anh thủy thủ có vẻ người Trung Á không bày tỏ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi ở trong khu vực buồng máy, đáp ứng yêu cầu dẫn tôi về lại chỗ ở của chúng tôi một cách kẻ cả, như với một du khách ngớ ngẩn trong những vùng hoang dã của rừng rậm nhiệt đới Việt Nam.

Khi tôi dễ dàng bước vào cabin của mình, Andrei lo lắng về sự vắng mặt của tôi đã chuẩn bị đi tìm, đáp lại tôi thẳng thắn thừa nhận việc đi lạc và phải tìm đường trở về của mình. Andryusha đồng ý rằng bạn có thể bị mất phương hướng rất nhanh chóng, và chúng tôi thỏa thuận tiếp tục gắn bó với nhau. Đúng lúc này, nhóm trưởng đến và chúng tôi vui vẻ sang phòng sinh hoạt tập thể ăn bữa tối thủy thủ đầu tiên của mình.

 
Cảng Đà Nẵng và bãi biển trên eo biển những năm 199x.

Mặc dù sự hạn chế đặc thù của cuộc sống hải quân và chế độ ăn uống, tôi rất thích ở trên tàu. Một bầu không khí lãng mạn kỳ lạ, đội thủy thủ không đông nhưng nghiêm khắc, hoạt động đáng sợ và đáng ngờ tạo ra trên tàu bầu không khí của một cuộc phiêu lưu thú vị mà không bị đe dọa bởi bất kỳ hậu quả nào. Sau "bữa trà tối", bữa thứ tư trong ngày, hoàn toàn bất ngờ, đó là một bữa ăn khá thịnh soạn với bánh mì kẹp giăm bông, cuộc sống nói chung vẫn hạnh phúc như thường.

Chúng tôi đi ra sàn boong mũi con tàu lớn này, nó đang chìm vào cái nóng nhớp nháp màu đen của đêm nhiệt đới. Cái nóng chưa giảm - không khí vẫn còn ẩm nhớt và khó thở. Đêm đen không trăng chết lặng, chỉ hàng triệu ngôi sao sáng xa lạ bao quanh chúng tôi từ mọi phía. Tất cả mọi người không ai bảo ai, cùng đồng loạt im lặng một cách ngưỡng mộ, họ ngẩng đầu nhìn lên thế giới vũ trụ xa lạ bao la, nơi thỉnh thoảng lại có vệt sao băng chớp sáng vụt lóe lên, chạy dài rồi tắt lịm ...
 

BDK, những năm 198x.
............
« Sửa lần cuối: 19 Tháng Ba, 2012, 04:08:23 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #123 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 05:21:28 PM »

(tiếp)

... "Ôi! ... mẹ nó chứ!", tiếp theo một tiếng nấc nghẹn vang lên trong bầu không khí nhiệt đới, khi một trong các hành khách vấp mắt cá chân trần vào mảnh sắt sẫm màu trong đêm tối. Theo vệt đom đóm tàn thuốc lá đỏ rực tôi xác định hướng để cố gắng không đụng chạm vào một vật gì đó trong bóng tối khi tụt xuống sân boong lớn trên chiếc BDK, nơi tất cả "xã hội" của chúng tôi đã tụ tập đầy đủ. Dưới ánh sáng mờ đục của một cây đèn nhỏ, tôi nhìn thấy các hàng ghế dài, sắp xếp như trong một câu lạc bộ nông thôn ngoài trời, trên đó những người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang ngồi. Trên chiếc bàn kê giữa lối có đặt chiếc máy chiếu phim xách tay, cạnh đó một bóng thủy thủ đang làm phép. Phía trước, gần hình bóng to lớn lờ mờ của tháp pháo treo tấm phông màn hình chiếu phim di động hình vuông.

Đám đông ồn ào nói chuyện, hút thuốc, những tiếng cười bị bóp nghẹt vẫn vẳng lên, và nếu không phải vì thiếu những phụ nữ ăn diện vui vẻ, quang cảnh sẽ giống như ở một khu nghỉ mát đẹp đẽ nào đó tại miền Caucasus. Sự chờ đợi kéo dài mãi cho đến khi một người đàn ông cao lớn trẻ tuổi sạm nắng xuất hiện giữa lối đi. Anh ta chỉ mặc chiếc quần short ngắn, cắt ra từ quần jean (!) đi đôi dép tông kiểu Việt Nam, làm bằng những miếng cao su dày và quai bằng vải bạt. Thuyền trưởng con tàu, giống như chàng "Robinson" không có tuổi, dáng đi mạnh mẽ như thủy thủ Brazil, ngồi ở hàng ghế đầu, lặng lẽ ra hiệu bằng một cử chỉ bất cẩn, "Bắt đầu!". Ánh đèn vụt tắt, trên màn ảnh chạy các cảnh đầu tiên của bộ phim nổi tiếng khá mới mẻ vào năm 1979, phim "Tiểu thuyết công vụ" ...


BDK, những năm 198x.
 
... Các phần của bộ phim nối tiếp nhau thay đổi, người thủy thủ lanh lợi nhanh chóng lắp các hộp phim kế tiếp, và tôi nhìn lên bầu trời đen như nhung, có các ngôi sao sáng lóng lánh như kim cương mà ngạc nhiên về sự hư ảo của những gì đang diễn ra. Trong tất cả khung cảnh này đầy ắp sự siêu thực của các sự kiện và thời gian, mà đối với một học viên như tôi, chưa qua năm thứ tư, cần phải thoát ra sao cho không tổn thất.
 

Vịnh Đà Nẵng, những năm 199x.
 
Tôi đã rất nhiều lần xem câu chuyện phim công vụ nổi tiếng này, nhưng mỗi lần hình ảnh đầu tiên của bộ phim hiện lên, tôi luôn nhớ đến buổi chiếu phim đêm trên boong một chiếc tàu chiến lớn tại thành phố cảng Đà Nẵng.
..........
Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #124 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 06:53:03 PM »

(tiếp)

7. Những cư dân bãi biển người nước ngoài
 
Thời gian ngắn ngủi chúng tôi sống trên lãnh thổ nước Việt Nam tự do và dân chủ hoàn toàn chỉ có tính chất của người đi du lịch. Chuyến bay chiến đấu vì một lý do bí ẩn đã không xảy ra, và tất cả thời gian trong chuyến bay thứ nhất của chúng tôi diễn ra trên bãi biển gần nhất. Cuộc sống trên tàu thoải mái và đầy đủ, buổi tối các phim hay cứ xoay vòng, và cuộc sống kỳ lạ chưa quen biết của cư dân tại chỗ không còn có vẻ quá khó khăn.
 

Bãi biển trong khu vực cảng Đà Nẵng, những năm 200x.
 
Chúng tôi bị cấm bất kỳ chuyến đi nào vào thành phố, và ngay cả khi đi ra bãi biển gần chúng tôi cũng phải đi bằng xe buýt. Một bãi biển nhỏ toàn cát nằm ở một góc đẹp như tranh vẽ dưới chân quả đồi có rừng bao phủ, bây giờ là một phần của một rừng cấm quốc gia của Việt Nam. Không có gì đáng ngạc nhiên rằng sau này họ đã xây dựng ở đây các khu nghỉ mát và đưa bờ biển quý như vàng này vào các tài liệu quảng cáo và các site du lịch trên internet.
  

Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304 trên bãi biển, Đà Nẵng, những năm 197x.
........
« Sửa lần cuối: 19 Tháng Ba, 2012, 09:51:16 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #125 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 09:09:47 PM »

(tiếp)


Phân hạm đặc nhiệm 77.7 trong thành phần của nó có nhóm tàu xung kích USS Niagara Falls (AFS 3) đi dọc bên mạn USS Constellation (CV 64) và tuần dương hạm tên lửa có điều khiển USS Leahy (CG 16), trên Biển Đông 1979.

Nhưng vào năm 1979, tại Đà Nẵng sau chiến tranh mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Các đồng nghiệp giàu kinh nghiệm của chúng tôi, tiêu phí thời gian trên bãi biển nhiều ngày trong lúc chờ chúng tôi, đã quen với việc trú ẩn trong bóng mát cây xanh dọc bờ biển, thỉnh thoảng la hét chạy dọc eo biển xanh trên lớp cát màu sáng bị nung nóng. Tôi đã quen với cuộc sống thường ngày ở Biển Đen, đã trải qua tất cả các kỳ nghỉ hè của mình tại Crimea, nhưng ngay cả khi không có nhiều kinh nghiệm, cũng có thể thấy rõ ràng rằng chúng tôi sẽ bị đốt thành tro dưới mặt trời nhiệt đới. Mặt trời ẩn đằng sau một đám khói mù nóng bỏng, tạo ra cảm giác ta đang ở bên trong một cái bếp lò khổng lồ.

"Ah-ah-ah!", tôi vẫy tay và chạy xuống nước, cố gắng không để bàn chân mình bị đốt bỏng. Khi chạy đến mép nước trên bờ cát, tôi hài lòng ngồi ngồi phịch xuống làn nước trong xanh, theo thói quen cuộn tròn người chờ đợi tia nước lạnh trong bồn tắm. Nước ấm như thể còn ấm hơn cả không khí! Niềm vui thiên đường bị phá hỏng một chút bởi mùi vị của nước rơi vào miệng. Vị mặn không thể chịu được, thậm chí đắng của nước biển lập tức tràn đầy miệng, và tôi quyết định không nuốt ...

... Cuộc xâm lược của Trung Quốc đã đẩy nhanh việc ký Hiệp định giữa hai Chính phủ Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết và Chính phủ nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam về vấn đề cho phép các tàu chiến Liên Xô nhập cảng và ghé đậu tại quân cảng Cam Ranh và cho phép các máy bay quân sự của Hải quân Xô Viết hạ cánh tại sân bay Cam Ranh.

Nước Việt Nam chiến thắng trong chiến tranh và nay đã thống nhất chiếm một vị trí chiến lược đối với sự hoạt động của Hải quân Xô Viết trong khu vực này của đại dương, và Bộ tư lệnh hải quân chúng tôi không bỏ qua khả năng này. Trong tháng 5 năm 1978, tàu tuần dương tên lửa "Đô đốc Fokin" đã ghé vào vịnh Cam Ranh ...



Bãi biển ở Đà Nẵng, 2009.
..........
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Ba, 2012, 08:54:46 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #126 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 11:13:38 PM »

(tiếp)

Tuy nhiên, nước biển ấm vùng biển nhiệt đới của biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) khá nguy hiểm với người tắm chưa được chuẩn bị, và trong ngày đầu tiên trên bãi biển, đội hình nhỏ bé của chúng tôi đã phải chịu những thiệt hại đầu tiên. "Vết thương" phổ biến nhất trong làn nước tại đây là khi làm quen với nhím biển (con cầu gai). Các quả cầu nhỏ màu đen có các mũi kim đẹp động đậy thường xuyên rất nguy hiểm, và nếu tay hoặc chân bạn chạm vào bất kỳ mũi kim độc nào sẽ gây ra vết thương rất lâu mới lành sẹo. Rất nhanh chóng, những tiếng chửi thề đủ kiểu vang lên, một vài người mới đến được người ta kéo tay lôi vào bóng râm, tại đó các chàng "Robinson" có kinh nghiệm của chúng tôi bắt đầu trích xuất các mũi kim khỏi đầu gối các cư dân tắm biển mặt tái nhợt bằng một loại dụng cụ cầm tay giống như kim khâu.

Tôi thực sự không muốn nhận một liều kim tiêm vào các chỗ thuộc phần mềm, nhưng bỏ lỡ cơ hội trải nghiệm với những động vật dưới nước của biển vùng nhiệt đới thì tôi cũng không thể. Chẳng bao lâu tôi nhận thấy rằng trên bãi biển đã hình thành một thứ tự sinh động sử dụng kính bơi mà các vận động viên vẫn sử dụng trong hồ bơi. Kính - là một sự thay thế nghèo nàn chiếc mặt nạ lặn thực sự, nhưng không có cách nào khác, và sau vài giờ, tôi kéo qua đầu dây đeo bằng cao su của chiếc kính bơi cũ, rồi quan sát cẩn thận, bắt đầu lặn xuống sâu ...
  

Bãi biển ở Đà Nẵng, những năm 200x.
  
... Vật đầu tiên tôi nhìn thấy qua lớp nước sâu nửa mét trong suốt là một viên đạn pháo nằm dưới đáy. Tránh xa vật "kỳ lạ" ấy, tôi nhanh chóng nhìn quanh và kinh hoàng thấy dưới đáy chất kín các loại đạn dược chưa nổ đủ các cỡ khác nhau. Cố gắng không để chạm vào đáy biển đầy nguy hiểm, tôi bơi tiếp đến chỗ những tảng đá granit màu đen nơi có cuộc sống nhộn nhịp đầy màu sắc của biển.

Bây giờ sẽ không ai ngạc nhiên với sự mô tả các loài cá cảnh, nhưng năm 1979, tầm nhìn như vậy còn hiếm! Tôi vui vẻ đưa tay xua đàn cá đầy màu sắc, quan sát các rạn san hô kỳ lạ, cho đến khi trán suýt chạm một con rắn biển dài nửa mét, nó không để ý gì đến tôi, nhanh nhẹn bơi vào bờ ở độ sâu 30 cm ... Tôi đột nhiên nhận thấy mình đã bơi ra quá xa, và trên bờ người ta đã hăm hở vẫy tay kêu tôi quay về trả chiếc kính quý giá cho phiên bơi tiếp theo ...
..........
Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #127 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2012, 11:57:21 PM »

(tiếp)


Il-38 số 26 (số sơn đỏ trên cánh đuôi đứng) bay trên tàu sân bay Constellation (CV-64) dưới sự kèm cặp của F-14A phi đoàn VF-211, Thái Bình Dương tháng 5 năm 1979 (US NAVY, http://collections.naval.aviation.museum).

... Các cuộc đàm phán cuối cùng để thiết lập căn cứ đảm bảo hậu cần - kỹ thuật và việc sử dụng chung căn cứ đó, cũng như ký kết các thỏa thuận song phương đã được tổ chức tại Hà Nội bởi Phó Tổng tư lệnh thứ nhất Hải quân Xô Viết đô đốc hạm đội N. Smirnov ngày 02 Tháng 5 năm 1979. Trong thực tế, đã ký kết một hợp đồng thuê miễn phí 25 năm, theo đó cho phép sự hiện diện đồng thời của 10 tàu mặt nước, 8 tàu ngầm có tàu căn cứ nổi và 6 tàu hậu cần hải quân .

Ngày 06 tháng 3 năm 1979, tàu quân sự Liên Xô đã lên dok tại Đà Nẵng. Trong tháng ba - tháng tư năm 1979, biên đội ba tàu do đại tá hải quân D. Cherivaty chỉ huy trong thành phần gồm có BPK "Vasily Chapaev" (thuyền trưởng E. Znakhurenko), tàu tuần tra "SKR-46" và một tàu quét mìn đã thực hiện chuyến viếng thăm Cam Ranh. Vào tháng Năm năm 1979, theo tài liệu nước ngoài, chiếc tàu ngầm Liên Xô đầu tiên đã vào vịnh Cam Ranh (theo một số tài liệu đó là tàu ngầm nguyên tử đề án 659 "K-45"), và từ tháng Chín các máy bay trinh sát của Liên Xô bắt đầu đặt căn cứ tại sân bay Đà Nẵng. Ngày 05-10 tháng 11 năm 1979, đến tham gia chuyến thăm chính thức cảng Hải Phòng của Việt Nam, sau đó trở về phục vụ chiến đấu ở Ấn Độ Dương là một biên đội tàu chiến dưới sự chỉ huy của Tư Lệnh phó thứ nhất Hạm đội Thái Bình Dương, Phó Đô đốc N.Ya.Yasakov gồm các tuần dương hạm tên lửa "Đô đốc Fokin," BPK "Stroghi" và khu trục hạm "Vozbuzhdenny" ...



Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304, Việt Nam, những năm 197x.

... Cư dân cũ của khu "nghỉ mát" uể oải chơi bài, nhưng nhiều người mới đến thì không muốn ngồi một chỗ. Điều gì luôn thu hút người Liên Xô ở vùng nhiệt đới? Đúng, những cây dừa.
........
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Ba, 2012, 09:36:27 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #128 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2012, 01:55:08 AM »

(tiếp)

Bạn đọc có thể nhận thấy rằng các thực vật nhiệt đới nổi tiếng ngay cả bây giờ cũng không mất tầm quan trọng của nó, khi mà trừ kẻ lười biếng là chưa đến các khu du lịch phía Nam của Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp hay Ai Cập. Trong mỗi nhà đều có thể tìm thấy một vài bức ảnh những người thân trong gia đình mặc đồ lót, tựa vào thân cây dừa. Cây dừa như một biểu tượng của tự do và thịnh vượng của các công dân Nga, đã trở thành 1 thuộc tính bắt buộc của địa vị xã hội trong các trang mạng xã hội kiểu như "Odnoklassnik.ru" mà sau khi xem xong, nó làm cho ta có ấn tượng rằng đa số công dân của Liên bang Nga nhất định phải sống ở vùng Địa Trung Hải hoặc Paris.

Tụ tập xung quanh các cây dừa, trải thành hàng dọc theo bãi biển cát trắng xinh đẹp, một nhóm đàn ông còn chưa cháy nắng, vận quần short, chăm chú nhìn lên ngọn cây, trên đó có thể nhìn thấy những trái dừa màu xanh chưa chín. Không do dự, một trong những cư dân bãi biển đã cố gắng leo lên, tuy nhiên điều đó kết thúc rất đáng buồn - "người nhện" đã rơi xuống từ độ cao ba mét, xước hết bụng. Nỗ lực tuyệt vọng khai thác cây ăn quả này bằng cách rung lắc cũng chẳng đi tới đâu, cây dừa rung động, nhưng quả vẫn nằm yên tại chỗ. Có lẽ cây dừa sẽ còn bị rung lắc thêm nữa nếu không có những con người Việt Nam còi cọc rám nắng từ đâu bỗng xuất hiện trên bãi biển.

Bãi biển theo luật pháp của thời kỳ sau chiến tranh, ở trong khu vực các công trình quân sự, và sự xuất hiện trên bãi cát những con người mặc đồng phục rộng thùng thình màu xanh lá cây, súng cầm trên tay, rõ ràng là đúng đắn. Người Việt Nam rất thân thiện, họ mỉm cười và thậm chí còn nói chuyện bằng tiếng Nga, và khi họ đến gần ta mới thấy rõ họ lớn tuổi hơn nhiều. Sau một vài trao đổi được biết chúng tôi đang làm việc với các sỹ quan từng học ở Liên Xô, tuy nhiên, nụ cười ranh mãnh và cách nói bóng gió không gây ra nhiều sự tin cậy.


Các sỹ quan trung đoàn KQ trinh sát tầm xa độc lập số 304 tại Việt Nam, 197x.

Tôi không ham trao đổi lời chào anh em với các cư dân bản địa và ngồi lại dưới tán cây, trong khi Andryusha lại xông đến với các quân nhân Việt Nam, mà chúng tôi đang bao quanh. Họ sôi nổi nói về một điều gì đó, và chẳng mấy chốc các phi công của chúng tôi đã xoay trong tay khẩu súng trường Mỹ M16 nổi tiếng - một biểu tượng của quân đội nước ngoài. Tôi từ xa quan sát chiếc "đồ chơi" kỳ lạ đó, còn đám đông giải tán và tôi nhìn thấy cái thân trần của anh bạn tì báng súng lên vai, tuân theo khẩu lệnh của người Việt Nam nhỏ bé sạm nắng, bóp cò bắn về phía quả đồi.

Một tiếng súng vang lên khô khốc, đám đông chộn rộn hẳn lên và tôi cảm thấy từ bên trong nỗi ghen tị không thể kìm được ... Andryusha? .. từ một khẩu M16 thật sự! ... Chết tiệt! .... Tôi nhanh chóng đi đến chỗ các khán giả đang thảo luận và cố gắng vươn tới khẩu súng trường mà không nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng vì nỗi sung sướng không chịu nổi của anh bạn. Người Việt Nam mỉm cười khoan dung và ra hiệu cho tất cả mọi người hiểu rằng ngày hôm nay sẽ không bắn nữa. Sau khi cầm được thứ vũ khí thèm muốn đó trong tay, tôi chỉ còn có thể hài lòng với mùi chua của thuốc súng và chiếc báng súng ấm nóng dưới ánh nắng mặt trời.
.........
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Ba, 2012, 05:43:03 PM gửi bởi qtdc » Logged
qtdc
Thượng tá
*
Bài viết: 3299


« Trả lời #129 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2012, 03:54:03 PM »

(tiếp)


Biển Đông, tàu chứa "Boris Butom" tiếp dầu cho tàu sân bay "Minsk", chụp từ BPK "Gnevnyi".

... Sử dụng căn cứ tại Cam Ranh, Liên bang Xô Viết đã dùng hạm đội thúc đẩy chính sách của mình trong khu vực Đông Nam Á. Khu vực này nằm kề sát một số trung tâm kinh tế, chính trị và quân sự ở Trung Quốc, khối ASEAN, Ấn Độ Dương, các eo biển Malacca và Indonesia. Hải quân Liên Xô đã mở rộng các khu vực mình hiện diện. Phân hạm đội gồm bốn tàu dẫn đầu là tàu tuần dương hạng nặng chở máy bay "Minsk" xuất hiện ở vùng Vịnh Thái Lan vào tháng 10 năm 1980, sau khi thực hiện phục vụ chiến đấu tại Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) trong tháng Chín, một tàu tuần dương đơn độc đã xuất hiện tại bờ biển Singapore vào tháng 2 năm 1983.

Sự có mặt của Hải quân Xô Viết ở phần Tây Thái Bình Dương ngày càng tăng lên một cách đều đặn: 6 900 giờ hành trình trong năm 1979, 10 400 giờ vào năm 1980 và 11 800 giờ vào năm 1981. Trong thời gian năm năm, Liên bang Xô Viết đã hình thành trong Vịnh Cam Ranh một đơn vị tàu chiến lớn, nếu vào năm 1979 ở đó mới có 8 tàu, thì đến cuối năm 1983, họ đã có ở đây 22 tàu, bao gồm 4 tàu ngầm (hạt nhân và diesel), 6 tàu mặt nước lớn. Từ năm 1983 tại đây đóng căn cứ binh đoàn tàu chiến số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương. Tới năm 1984, đã có đến 24 tàu Xô Viết thường xuyên có mặt ở Cam Ranh. Tháng Tư năm 1984, một đơn vị Xô Viết, thành phần gồm có tuần dương hạm chở máy bay "Minsk" và tàu đổ bộ cỡ lớn BDK "Ivan Rogov”, trong tiến trình một cuộc tập trận đã thực hiện cho thủy quân lục chiến Liên Xô lần đầu tiên đổ bộ lên bờ biển Việt Nam ...



BDK "Aleksandr Nikolaev" tại Cam Ranh, chụp từ BPK "Gnevnyi".

Không biết tại sao, nhưng tôi thực sự rất nhớ ngày hôm đó trên bãi cát ngập nắng của Đà Nẵng. Tôi đứng giữa bãi biển nhiệt đới màu trắng và đang nắm trong tay một vật, trong nhiều năm qua đã mang lại sự chết chóc. Bản thân khẩu súng trường này không giống như khẩu Kalashnikov, cũng như một chiếc xe "Volga" so với chiếc "Chrysler". Chiếc báng súng bằng nhựa xám trông xa lạ và sự mỏng manh của kết cấu làm ta ngạc nhiên vì sự nhẹ nhàng và thoải mái cho người lính. Và một lần nữa, giống như trên bầu trời Vịnh Ba Tư, tôi đột nhiên cảm thấy tính dễ bị tổn thương và khó xử của các hệ thống Xô Viết trước thế giới đa dạng nhiều màu sắc, mà ngay như tại đây, trước những người Việt Nam láu lỉnh, đang cười trước mặt chúng tôi, trong khi vẫn giữ khuôn mặt thực sự của họ trong bóng tối ...
  

Trong khu vực Đà Nẵng, những năm 200x.
.........
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Ba, 2012, 07:07:33 PM gửi bởi qtdc » Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM