Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 06 Tháng Sáu, 2020, 10:35:32 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những thương vong không đáng có!  (Đọc 48033 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
cựu bộ đội trẻ
Thành viên
*
Bài viết: 418



« Trả lời #100 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2011, 11:06:22 am »

Chắc không  bác ơi 30 năm hay 300 năm vậy bác ,công binh VN mình củng thuộc hàng giỏi trên thế giới đó nha bác ..
Thì bác cứ xem link đó thì biết, chuyên gia bom mìn phán chứ em có nổ trái nào đâu
Logged

thắng thua là chuyện thường của nhà binh
vetran
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1145


Một thời để nhớ.


WWW
« Trả lời #101 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2011, 10:25:32 am »

Rồi một kỷ niệm nhớ đời khi tôi lái xe tăng M41 của Mỹ, xếp ở bãi (rộng chừng một hecta) quay tháp pháo về sau, hạ âm lòng pháo, thả lỏng giữ thăng bằng hai cần lái, rồ ga chui xuyên qua 3 cái nhà kho mỗi cái rộng cả 1000 m2 chứa toàn vỏ ruột xe các loại còn nguyên trong những kiện nhựa, trước sự hoan hô của mấy đứa bạn. Nếu phải bây giờ thì đứng trước vành móng ngựa tòa án binh là chắc. Quả đồi bên cạnh có những kho rất lớn chứa vải và quân phục của lính chế độ cũ chất lượng rất tốt, lính thợ chúng tôi lấy về hàng chục kiện để mặc vào xưởng sửa chữa, đến chiều cởi bỏ ngay tại xưởng làm dẻ lau máy rồi sáng sau lấy bộ mới khác mặc đi làm. Mỗi chiều quan sát từ sân bóng chuyền, khu tắm tập thể hoặc ngoài bãi tăng gia rau xanh sẽ thấy toàn màu vàng cam, sọc ngang màu đỏ, đó là cờ ba sọc của chế độ cũ rất nhiều trong kho, mỗi kiện có hàng trăm lá cờ, lính ta vác về may quần ngắn. Sau này học hành tìm hiểu và tuổi quân lớn hơn, tôi mới nghĩ ra một điều: nếu chuẩn bị một lực lượng thực sự có trình độ kỹ thuật, có bản lĩnh chính trị và có hiểu biết rộng với trách nhiệm cao để tiếp quản vũ khí khí tài hiện đại và hàng trăm loại hàng hóa khác của địch đúng mức thì chúng ta đã giữ gìn thêm bao nhiêu tài sản cho xã hội nói chung và quân đội nói riêng vì chiến sĩ ta làm thất thoát hư hại, phá hủy vô tội vạ do không hiểu biết, do nhận thức và chấp hành kỷ luật kém. Có lần tôi cùng mấy bạn trong tiểu đội chui vào một cái hầm khác lấy hai bao tải pháo sáng về phát cho cả tiểu đội để thụt chơi. Nếu muốn lấy dù làm khăn hoặc bao gói đồ cá nhân thì thụt thẳng đứng vào ban ngày chờ cho cháy hết nhiên liệu thì dù rơi xuống đất. Muốn thưởng thức ánh sáng trắng, xanh hay đỏ thì chọn màu pháo qua những chấm màu kí hiệu trên nắp pháo, thụt ban đêm và thụt chéo ra xa vị trí đứng để quan sát được vẻ đẹp mà không phải nghiêng đầu mỏi cổ. Tối ấy có một tên bạn thao tác dở hơi, thay vì gắn cái nắp trên miệng xuống đáy hạt nổ của quả pháo, xong giơ thẳng hoặc hơi chéo lên trời, tay kia vỗ vào nắp có gắn kim hỏa cho kích nổ, pháo sẽ bay lên với góc an toàn thì hắn lại dộng đuôi pháo vào tường nhà của đại đội 11 ở vị trí trên đỉnh đồi thành ra hướng quả pháo tà âm, bay qua TRUNG TÂM 29 TIẾP LIỆU có các bồn xăng to đùng dưới chân đồi bên kia, trong đêm gặp gió lớn với bạt ngàn cỏ Mỹ mùa khô bắt cháy ào ào. Hệ thống báo động tự động tổng kho rú liên hồi, xe cứu hỏa hàng đàn hú phụ họa. Một đêm lo sợ đến không ngủ, ngày mai thấp thỏm chờ phản ứng từ chỉ huy đơn vị, tất nhiên cũng không thể bắt lọn chúng tôi được vì xung quanh kho xăng còn hàng chục đơn vị khác đóng quân nữa, ai biết ai. Nhưng lần này có chuyện thật. Chủ nhật cánh lính trẻ chúng tôi kéo nhau qua một quả đồi xa đơn vị khoảngs ba cây số, sau khi mặc áo chống đạn, đội mũ sắt, khoảng hai chục đứa chúng tôi qui ước là dùng toàn súng Rulo lòng ngắn của quân cảnh Mỹ ra bãi xe Zeep bắn thi (bãi xe này có tới hàng ngàn chiếc). Bia là những kính chắn gió vì kính chắn gió của xe bị đạn vỡ mà không bắn mảnh ra xung quanh, nhưng cũng có tên bị thương, máu me ướt cả áo. Bắn nhau ì đùng khá lâu nên bộ tư lệnh tổng kho biết chuyện mặc dù không biết rõ lính của đơn vị nào. Nhưng chỉ huy đơn vị tôi bắt quả tang vài chiến sĩ, thế là bị nhốt vào contener mấy ngày với nỗi khổ khí hậu trên đỉnh đồi cao, ngày nóng cháy da, đêm lạnh co quắp, (theo người dân di cư năm 1954 ở Tam Hiệp nói: từ trước tới nay, khi gần Noen, trời có lạnh hơn đôi chút nhưng chưa bao giờ lạnh như thế này, có lẽ do Việt cộng vào đưa cái rét theo). Vụ này tôi may mắn thoát hiểm. Ngày hôm sau đơn vị báo động di chuyển, tất nhiên đã báo động di chuyển thì phải gom hết mọi thứ. Khi tập trung chỉnh đốn hàng ngũ, tôi đang nghĩ thầm “tại sao không tập trung ở sân chào cờ gần khu nhà ở mà lại tập trung giữa sân lớn” thì lệnh của đại đội trưởng vang lên: Kiểm tra quân tư trang. Thế là chúng tôi mắc bẫy, Chà! Bây giờ có muốn vất phi tang những (đồ chơi) bất hợp pháp trong ba lô cũng khó vì không có góc kẹt hay chướng ngại vật giữa mênh mông không gian trên là trời, dưới là mặt sân rộng cả hecta. Tất cả súng ngắn, áo giáp, dao găm, lưỡi lê đa năng, lựu đạn mỏ vịt, lựu đạn mili, roi điện và nhiều thứ vũ khí khác giấu trong ba lô, trong rương đều bị tịch thu. Sau đó có lệnh giải tán tại chỗ mà chỉ huy cũng không điều tra nguồn gốc số vũ khí trên. Thật sự điều tra cũng không được bởi vì các loại súng cá nhân ê hề ngoài bờ rào, gốc cây. Dưới mương cạn lựu đạn lăn lóc khắp chốn cùng nơi như củ su hào. Nhưng riêng tôi không hiểu trời xui đất khiến thế nào trước khi báo động một ngày tôi đã lật tấm cách nhiệt trên trần phòng ngủ và nhét lên đấy 4 khẩu súng ngắn. Sau vụ ấy, tôi tiếp tục sở hữu số đồ chơi đó khi chuyển cứ ra Gò Vấp vì khi chuyển cứ với toàn bộ vũ khí khí tài của một đại đội cả trăm chiến sĩ nên cổng số 10 Tổng kho phía ngã ba Tam Hiệp không kiểm tra được toàn bộ mười mấy chiếc xe REO hành quân chở đủ thứ từ tương cà mắm muối tới vũ khí, khí tài. Và đương nhiên cái hòm gỗ tự đóng của tôi đựng quân tư trang cùng những thứ chết người được đồng đội xách theo về cứ mới, tôi không tham gia đợt chuyển quân này vì đang đi tăng gia trồng ngô ở núi Chứa Chan – Long Khánh. Sau vụ này tôi nghĩ: có lẽ ở qui mô đại đội trong toàn quân thì duy nhất đại đội 11 của tôi sở hữu nhiều chủng loại vũ khí nhất, mà cũng chỉ tập trung trong đám lính mới chúng tôi ở hai trung đội một và hai, còn các bộ phận của lính già thì không có vũ khí ngoài luồng như vầy. Cũng vì thế mới có chuyện đau lòng sau đó. Số là Tuất, đồng hương ở xã Giao Phong thấy trái lựu đạn mili nhỏ xíu da láng bóng mà đặc biệt có cái khoen chốt rất đẹp. Thế là nổ dây chuyền ầm ầm mấy phút trong kho xép cuối sân, cả đơn vị đổ xô tới khu kho nhưng không ai giám nhào vào. Trước khi chết nó nói mục đích giật lấy cái khoen để treo bát B52 của nó vì thấy ai cũng có. Nhưng nó giật chốt mà không thèm ném ra xa mà nhẹ nhàng để cẩn thận vào đống lựu đạn dưới đất có hàng trăm trái lớn nhỏ. Thế mới ra cớ sự. Sau mấy ngày lo tang lễ cho tử sĩ. Chỉ huy tập trung toàn bộ đơn vị thu gom tất cả các loại vũ khí rải rác khắp nơi trong khuân viên bỏ vào contener khóa lại, Cũng may cho số của tôi. Hiếu động, nghịch phá một cách vô tư thái quá cũng do tuổi quân, tuổi đời quá nhỏ lại lạ lẫm trước môi trường mới mẻ của cuộc chiến vừa qua, hơn nữa còn có cả yếu tố a dua của đám lính nhóc vì trong môi trường sinh hoạt với nhiều cái đồng như đồng niên, đồng ngũ, đồng hương và cuối cùng là vô lo cẩu thả mới xảy ra những cái ngu xuẩn vĩ đại chỉ có ở con người dẫn đến thương tích, bị kỷ luật thậm chí mất mạng như vừa qua, lại còn một trường hợp một tên bạn vào phòng điều phối dỡ mấy tấm la phông, mặt trên có những sợi mịn xốp vàng óng ánh và rất nhẹ rồi đưa về lót xuống giường nằm cho êm, chỉ ba mươi phút sau phải đưa đi cấp cứu vì toàn thân phồng rộp, sưng phù, mắt bụp híp lại và ngứa ngáy tới mức bấn loạn tâm thần như thằng lên cơn rồ. Tại quân y viện 7A được bác sĩ chẩn đoán: dị ứng sợi Amian từ tấm trần cách nhiệt. Rồi nữa, có ông táy máy giật nguyên chốt hãm van cái bình cứu hỏa để thứ bọt trắng xì ra mù mịt, hoảng hồn vứt tại chỗ chạy biến vào nhà để cho cái bình tự do vừa quay vừa chạy vòng vòng trong sân, làm hú hồn cả đơn vị. Những chuyện ngớ ngẩn như vậy, thỉnh thoảng lại xảy ra trong đám lính nhóc chúng tôi làm đau đầu chỉ huy đại đội....
Logged

Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
cựu bộ đội trẻ
Thành viên
*
Bài viết: 418



« Trả lời #102 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2011, 08:27:13 pm »

Tây Nguyên bây giờ bom mìn vẫn còn nhiều lắm các bác ạ. Mùa này đang là mùa khô, rừng Tây Nguyên rất dễ cháy, tụi em ngán chữa cháy hơn cả đi diễn tập, có em nhớ mùng 1 Tết năm 2004 cả trung đoàn em phải cơ động lên đồi Charlie để chữa cháy tới tận 21h đêm mới về đến nhà.
Trong một lần đi chữa cháy như vậy, em suýt nữa thì toi vì trái đạn trong bụi cây rậm gặp lửa bén vào phát nổ đúng hướng em và hai chiến sĩ nữa đang đi tới, hôm đó em nhanh chân chút nữa thôi là hôm nay em được hưởng chế độ gì đó rồi. Hú hồn.
Logged

thắng thua là chuyện thường của nhà binh
cựu bộ đội trẻ
Thành viên
*
Bài viết: 418



« Trả lời #103 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2011, 10:52:31 am »

Hôm nay vào quân sử, thấy tấm hình mấy chú đặc công lộn mèo, em lại sực nhớ chuyện này ngày học trung đội phó ở trường quân sự quân đoàn. Đại đội phó chính trị đại đội em từng là thiếu sinh quân đặc công, một chiều mấy thằng lính trinh sát tập lộn mèo, ông ấy ngứa nghề cũng ra " bay " thử để ôn lại vài miếng, lần đầu tiên bay qua 6 giá an toàn, tưởng mình vẫn còn phong độ, ông ấy nâng lên 8 giá cho lũ học viên được mục sở thị võ thuật đặc công, ai ngờ đại phó của em lệch luôn đĩa sụn, phải ra viện 103 nằm 3 tháng mới về
Logged

thắng thua là chuyện thường của nhà binh
cựu bộ đội trẻ
Thành viên
*
Bài viết: 418



« Trả lời #104 vào lúc: 19 Tháng Mười Hai, 2011, 04:24:54 pm »

Chuyện buồn cuối cùng trước khi ra quân.
 Cuối năm thứ 3 em và một thằng nữa được trung đoàn đề nghị cho đi học bê trưởng. Khi đã kết thúc tất cả các khoa mục huấn luyện, đơn vị em thường cho bộ đội dọn dẹp, sửa sang lại doanh trại và tranh thủ đi làm kinh tế. Em thì ở trong đơn vị, thằng kia chỉ huy một tiểu đội đi dựng cột điện thoại cho bưu điện. Cột điện thoại cao khoảng 5m được dựng sát với đường điện 500kv ( cái này do lỗi của nhân viên kỹ thuật bên bưu điện, em phải nói rõ không có lại được vài cục đá ), khi mấy chú đơn vị em dựng cột điện trên sườn đồi, đoạn này dây điện võng xuống, đầu cột điện thoại quệt qua dây điện cao thế, chỉ trong tích tắc, cả tiểu đội bị điện giật, buông tay khỏi cây cột điện gục xuống tại chỗ, cây cột điện không ai giữ đổ nghiêng nhưng may là chân cột đã đưa xuống hố nên chỉ nghiêng chứ không đổ xuống, thằng bạn em khỏe nhất vùng chạy ra được khoảng 7-8 m thì cũng gục xuống, tất cả diễn ra qua nhanh, mấy thằng nằm ngay chân cột điện chỉ ngất xỉu và bị bỏng, còn thằng bạn em chạy được ra xa thì không bao giờ tỉnh lại nữa. Xác nó được khiêng về trạm xá trung đoàn và tổ chức tang lễ tại đó. Bố và anh nó vào khóc không ra tiếng, chỉ huy đơn vị cũng nhiều người khóc, đặt nó vào trong quan tài em cũng không cầm được nước mắt. Cả tiểu đoàn mỗi người một ít tiền góp lại ( không biết được bao nhiêu nhưng chắc cũng không có nhiều ) cho gia đình nó gọi là an ủi động viên. Lúc ấy em chợt thấy mạng thằng lính sao bèo quá, em không đi học nữa mà ra quân, đầu năm tiểu đoàn em có 2 thằng tự sát, cuối năm lại đến lượt nó bị tai nạn lao động nên thành tích chẳng còn gì, đảng bộ trung đoàn cũng không đạt đảng bộ trong sạch vững mạnh, tấm bằng khen của quân đoàn đã ký cũng không được chuyển về tới trung đoàn nữa. Từ ngày ra quân đến giờ em vẫn chưa ghé về thăm nhà nó được lần nào. Lần nào nhớ tới nó cũng thấy áy náy không yên.
Logged

thắng thua là chuyện thường của nhà binh
E1BINHGIA
Thành viên
*
Bài viết: 136


« Trả lời #105 vào lúc: 31 Tháng Mười Hai, 2011, 04:59:36 pm »

@ cưu bô đội trẻ ,bạn có thể kể rỏ hơn vụ 2 đồng chí tự sát không ,ở đơn vị nào vậy ...
Logged
cựu bộ đội trẻ
Thành viên
*
Bài viết: 418



« Trả lời #106 vào lúc: 01 Tháng Giêng, 2012, 09:15:10 pm »

@ cưu bộ đội trẻ ,bạn có thể kể rỏ hơn vụ 2 đồng chí tự sát không ,ở đơn vị nào vậy ...
Vụ này xảy ra vào ngày 25/02/2005 tại c6,d5,e24,f10. Sở dĩ em nhớ được ngày này vì sáng hôm đó em về phép thì tối hôm đó xảy ra chuyện. Hôm vào đơn vị trả phép có nghe anh em trong đơn vị kể lại, cuối năm đó phòng điều tra hình sự của quân đoàn có về trung đoàn em thông báo các vụ vi phạm kỷ luật nghiêm trọng nhất toàn quân trong năm 2005, trong đó có vụ này. Mấy chú lính trung đội em là người dân tộc Mường, sau vụ đó đi gác kho đạn chú nào cũng run vì sợ ma. Có thằng còn quả quyết là nghe tiếng hai thằng c6 khóc
Logged

thắng thua là chuyện thường của nhà binh
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM