Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 04 Tháng Ba, 2024, 10:19:33 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Gươm Đàn Nửa Gánh - Tác giả: Xuân Thu  (Đọc 32882 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #40 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:55:52 pm »

Tôn Sĩ nghị và các tướng tòng chinh đều được tuyên phong trọng hậu, vừa rỗi tướng tiên phong Trương Triều Long đã bắt được trên bến Tây Giang một mỹ nhân tuyệt đẹp đem về dâng cho Càn Long.

Lão độc nhãn long đáp :

- Người đẹp thiên hạ không hiếm Tuy nhiên điều đáng quan tâm là chiếc đàn tỳ bà nạm ngọc Tị hỏa chầu và thanh Bạch Quang kiếm. Lão vua già có thể quý mấy vật này mà khen thưởng họ Tôn, họ Trương nhiều hơn nữa.

Lão mặt vâng vừa ực Xong chén rượn lớn, khề khà nói:

Trời đóng băng như thế này vào điện Tập Hiền ăn nhậu với Càn Long có lẽ tuyệt vời hơn ngồi co lo ở tữu quán này:

Nhân tiện tựi mình cũng cần "rửa mắt" bởi bọn nữ nhạc xinh đẹp trong ấy nữa chứ !

Phúc Chân lấy làm lạ vì không hiểu hai lão di bẩn này quen biết gì mà nói tới Càn Long một cách tự nhiên vậy.

Chàng bèn hỏi thảng :

- Kính thưa nhị vị lão hiệp, nhị vị chắc có quen biết với đức Kim Thượng ?

Cả hai cười ngất nhìn Phúc Chần :

- Nếu tráng sĩ không ngại bọn này bẳn thĩu, xin mời qua ngồi cùng bàn uống rượu cho đỡ rét.

Phúc Chân vòng tay thi lễ rồi bước sang liền :

Xin lỗi nhị vị tiền bối, năm nay niên ký bao nhiêu mà có vẻ còn khỏe mạnh đến thế này ?

Chàng có ý nhấn mạnh đến khí trời rất lạnh, khấp thành ai nấy đều mặc áo ấm thế mà hai lão hành khất ăn mặc vẫn mỏng manh, lôi thôi như đang giữa mùa hè vậy.

Lão chột mắt nói :

Bọn ta nghèo hèn khốn khổ đã quen gần trăm năm qua nên cát bụi nó làm dầy thêm lớp da này, vì thế gãp lạnh cũng không hề chi Ha ha !

Phúc Chân càng ngạc nhiên hơn :

- Nhị vị tiền bối đã trăm tuổi thọ ư ?

- Cũng gần thế, chĩ thiếu một, hai tuổi chi đó.

Lão mặt vàng có giọng cao ngạo:

- Sở dĩ chúng ta quen với Càn Long vì trước đầy lão vi hành xuống phương Nam bị bọn Bạch Liên Giáo vây đánh, nhờ bọn ta vô anh cứu lão thoát hiểm. Vì thế lão vua ưa trác táng chơi bời ấy rất quý trọng chúng ta. Lão đã có chiếu dặn bọn quan Mãn Thanh cứ để Giang Nam nhị lão muốn rong chơi nhậu nhẹt tốn kém đến đâu cũng không được lấy tiền ... Nhưng tiếc thay ngay tại Yên Kinh này thì bọn ta hình như ... hết linh vì lúc nãy chủ quán vẫn cứ lấy bọn ta tiến như thường.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #41 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:56:27 pm »

Phúc Chần vừa gọi thêm rượu thịt vừa hỏi:

- Thế nhị vị có định vào điện Tập Hiền hay không.

Nhị lão cùng đáp:

- Vào chứ ! Không phải vì thèm rượu đâu mà để xem người đẹp nước Việt múa kiếm ra sao vì thế nào Càn Long cũng sẽ bắt nó múa kiếm vì đây là bệnh mê cuồng của lão vua đó.

Tiện dịp Phúc Chân ướm thử :

- Nhị vị vào điện Tập Hiền cho vạn bối vào theo được không ?

Lão mặt vàng bĩu môi:

- Càn Long biết ta chứ đâu có biết ngươi, làm sao mà vào được ?

Như thế thì rất ân hận !

Lão già kinh ngạc:

- Ân hận điều chi?

Phúc Chân lộ vẻ buồn:

- Phượng Trì là hiền muội của tiểu bối, nay nàng bị Trương Triều Long bắt đem dâng Càn Long lấm ái phi, không buồn sao được !

Nghe Phúc Chân than thở, lão một mắt cảm động: Truyện "Gươm Đàn Nửa Gánh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

- Chúng ta cũng có cảm tình với người đẹp nước Nam,để ta liệu việc này cho. Thế nào rồi cũng được giải thoát.

- Nhị vị có ý ấy thì thật là đáng mừng. Tiểu bối cảm đội ơn đức ấy lắm.

Lão mặt vàng khiêm tốn :

- Có gì đâu ! Chỉ cần một bữa ruợu là nên bạn rồi, huống gì nãy giờ ngươi bao chúng ta uống rượn gần chết rồi.

Phúc Chân dặn :

- Nếu lão bối gặp Phượng Trì xin cho nhắn một lời :

vãn bối sẽ đợi nàng ở lữ quán Tân Sinh Kiều, Quảng Tây thành.

- Ngươi cứ yên tâm, bọn ta đã giúp là giúp tới nơi tới chốn. Mai kia bọn ta có lưa lạc sang đất Nam nhớ dẫn bọn ta đi uống rượi nhé.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #42 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:56:47 pm »

- Kính thưa lão bối, nếu có điều ấy vãn bối xin bảo lãnh cho nhị vị uống hết rượu nước Nam.1 Sau khi chia tay, Phúc Chần vội vã trở về Quảng Tây nơi chàng vừa chờ Phượng Trì vừa có hẹn với một lãnh tụ Thiên Địa Hội định sang đảo Thổ Chu để mưu đồ việc lớn.

Nhưng đến Quảng Tây người này lại đã đến Thăng Long theo đoàn quân Điền Châu, Phúc Chân đành đến lữ quán "Tần Sinh Kiều" là nơi Bạch Liên Giáo Tứ Xuyên mật ước với quần hùng tại Quảng Tây.

Nguyễn Phúc Chân vừa vào quán ngổi một lát chưa uống hết bầu rượu thì ngoài quán có một bọn rầm rập bước vào, người đi đầu cụt một cánh tay.

Phúc Chân vừa thấy đã vội kêu lên :

- Mạc hiền huynh ! Có việc gì mà trôi dạt đến đây ?

Đúng là Mạc Thiên Hùng và bọn tráng sĩ Lạng Sơn định qua gặp Phúc Khang An mưu cầu giúp khôi phục nhà Mạc:

Họ Mạc reo lớn:

Ân huynh ! Cũng có mặt tại đất Quảng Tây này ư ? Thật là "Cửu hạn phùng cam vũ, tha hương ngộ cố tri"Chúng ta phải say một bữa cho thỏa niềm hoài vọng.

Nói xong gọi tửu bảo mang thêm ruội thịt đầy mâm ra cùng Phúc Chân ăn uống. Các thủ hạ của họ Mạc thì ngồi cả ở dãy bàn bên ngoài, Phúc Chần hỏi:

- Sau việc chẳng may đó rồi túc hạ về đâu ?

- Lận đận mãi rỗi cũng về Cao Bằng tìm cách phục lại nghiệp nhà như xưa, vì ở đây tổ phụ đã mấy đời có ơn nghĩa chút ít với người Lạng Sơn, Cao Bằng nên khi hữu sự cũng còn nhiều kẻ trung thành.

Họ Mạc quay sang hỏi:

Còn đại ân nhần, tôi cũng nghe trên giang hỏ đồn dãi về ần nhân rất nhiều.

Phúc Chân hỏi:

Người ta đồn ra làm sao ?

Họ nói vê một cô chủ rất đẹp.

- Cô chủ nào ?

- Cô chủ nhân của chàng trai đa tình trên bến Tầy Giang.

Mạc Thiên Hùng nói câu ấy xong cười lên thống khoái, Phúc Chân đính chính:

- Hiền huynh chớ nghĩ lầm ! Nàng là người đang đi tìm tên phãn nghịch Phan Khãi Đữc đó:

- Tại sao gọi Phan Khãi Đữc học trò La Sơn Phu Tử là tên phản nghịch ?

- Vì hắn ta trấn ải địa đầu của quân Tây Sơn lại đầu hàng tiền đạo của nhà Thanh.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #43 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:57:27 pm »

Ân huynh có lầm chăng?

- Tại sao lại lầm?

Họ Mạc hói tiếp:

Thế ân huynh là người của Tây Sơn ư ?

- Không Nhưng sao lại bảo ta là người của Tây Sơn chơ được ?

Mạc Thiên Hùng nốc cạn rượu rồi nói:

- Không phải người của Nhạc, Huệ thì sao nói giọng có vẻ.Tây Sơn thế được?

Phúc Chân chặc lưỡi nói:

- Hiện giờ Phan Khải Đức ở đâu, nhân huynh có biết chăng?

- Đã theo Lãnh binh Thang Hùng Nghiệp đến phòng ngự ở phía nam thành Thăng Long rồi.

Phúc Chân thở dài:

- Thế mà nàng cứ bôn tẩu ở miền Lạng Sơn Cao Bằng rồi đến Tam Tằng thật là vô ích.

Mạc Thiên Hùng hỏi :

- Còn ân huynh, trước vận nước như vầy, ân huynh định tính sao cho phải chí người anh hùng ?

Phúc Chân chợt lộ vẻ u uất :

- Ta không phải là người ham cái tiếng anh hùng. Cũng không phải là loại người có đức lớn vỗ yên trăm họ, vì thế ta đành chịu mình vô tài, chỉ muốn sống với cỏ cầy, ngao du sơn thủy mà thôi. Truyện "Gươm Đàn Nửa Gánh " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Mạc Thiên Hùng đột ngột:

- Thế còn dòng họ Nguyễn Phúc ?

- Đòng Nguyễn Phúc cũng đang tranh vương vị tại Gia Định giữa Phúc Thuần và Phúc Dương. Nội bộ họ đang rối bời chưa biết ra sao ...

Phúc Chân cớ vẻ tư lự tiếp :

- Ta không giống tính tranh giành của những người ấy.ông cha xưa thì anh hùng chống ngoại xâm nhưng biết đâu con cháu lại mang giặc về giày xéo quê hương ... Công về ai, tội về ai, điều đó chỉ là lịch sử mới phán xét được thôi ...
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #44 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:57:59 pm »

Mạc Thiên Hùng cười ngất nói lớn tiếng :

- Lịch sữ ư ? Lịch sử của kẻ thắng, của bạo lực. Chúng ta đã thua rồi !

Nghe họ Mạc nói lời chua xót, Phúc Chân biết là thâm tâm, hắn cay cú vì dòng họ Mạc đã bị diệt vong. Chàng an ủi :

Chuyện của thời thế thôi hãy để đấy. Nay gặp nhau giữa đất khách này, ta cũng nên vui trọn cho khuây nỗi sầu xa xứ.

Mạc Thiên Hùng rót đầy chén ruợu nâng cao lên và nói:

- Người ta thường bảo uống rượu say làm hỏng việc, sanh ra thói hư tật xấu, còn kẻ trượng phu uống rượu vào lại càng thêm sáng suốt, hoạt bát hơn lên. Xưa kia Lưu Linh là thần ma men mà được tiếng ở đời. Lý Thái Bạch suốt đời làm thơ ca tụng rượu, thế rượu đâu phải là thứ xấu Chỉ tại con người uống rượu vào tầm tính xấu lộ hẳn ra đó thôi ! Kẻ tài hoa đầu có vì rượu mà mất cao nghĩa ở đời Nào ta hãy cùng chung chén với nhau. Sao ân huynh lại có vẻ buồn như thế?

Phúc Chân không đáp, chàng muốn giấu đi tầm sự của mình bởi vậy chàng mỉm cười cùng họ Mạc nâng chén rượu. Nhưng cùng lúc ấy, mắt Phúc Chân không rời khỏi hai tén có vẻ võ hiệp vừa bước vào quán ngồi ở ngay cái bàn trước cửa ra vào. Đó là hai tên cao thủ dưới trướng của Trương Triều Long. tên là Mạnh Hải Công và Tiêu Hắc Quỷ ... chúng chỉ uống vài hớp rượu rồi vội vã đứng lên. Phúc Chân cũng vội vã đứng lên nhìn dõi theo chúng.

Họ Mạc ngạc nhiên hỏi :

Ân huynh.đinh đi ư ?

Phúc Chần đáp :

- Bọn nây có chút ân oán với tiểu đệ, nay gặp chúng ở đất này cũng là dịp may mắn.

Mạc Thiên Hùng bảo:

Nếu cần, tiểu đệ xin sẵn sàng giúp một .tay này để đền lại ơn cứu tử khi xưa, lại còn thêm một đám tử đệ ngồi bên kia nữa !

- Không nên ! Làm to chuyện, bọn quân trấn ở đây biết thì lôi thôi to. Để hai tên này tiểu đệ tự giải quyết được rối.

Mạc Thiên Hùng bỗng nhiên trở nên trầm ngâm :

- Quần Thanh vào cõi, dông họ Trịnh và bợn cựu thần nhà Lê đêu ứng lên cã. Vì thế tiểu đệ rất lấy làm lo lắng về sự nghiệp của tiền nhân(l).

Phúc Chân gật đầu nói:

- Thế là đại huynh đoán trước sự thất bại của lê Chiêu Thống và Tôn Sĩ Nghi rôi sao ?

Mạc Thiên Hùng nói:

- Triều đình Càn long rất đê cao Phúc Khang An, có dư luận nói vì họ Phúc là con roi của Càn Long nên được yêu thương rất mực. .Tôn Sĩ Nghị và Lê Chiêu Thống lẽ tất nhiên sẽ thất bại đến nơi lúc ấy có sẽ đến tay Phúc Khang An và Hòa Thân.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #45 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:58:33 pm »

- Tại sao đại huynh chắc là họ lê và quân Thanh sẽ bại vong?

- Chỉ Xem việc bày binh bố trận chỉ có thủ mà không dám tấn cống, ý lại tự dắc, gây nhiếu tàn bạo giết hại bá tánh làm muôn ngàn điều phi nhân phi nghia thì bền lâu làm sao được ? Huynh đã thấy ở Thăng Long, các dinh thự lâu đài của chúa Trịnh đều bị Lê Chiêu Thống đốt cháy hàng tuần chưa dứt còn bọn Tôn Sĩ Nghị thì cướp phá hãm hiếp nhân dân gây tiếng oán đầy trời làm sao mà có cơ tồn tại ? Đến như người cung nữ già nua ở Trường Yên làm biểu tâu lên Chiêu Thống về đại cuộc mà họ Tôn cứ làm ngơ, chỉ lo truy lạc bê tha suốt đêm ngày tại Tây Long cung.

Phúc Chân vội hỏi :

Nàng cung nữ ở Trường Yên ?

Mạc Thiên Hùng gật đầu :

- Bà ấy ở Trường Yên trong vùng núi Tam Điệp bên cạnh quân Tây Sơn hùng mạnh chuẩn bị thế công. Ngày trướt bà ta là cung nhân của nhà Lê nên rất lo cho chủ cũ ...

Phúc Chân hỏi:

Bà ấy biểu nói gì.

Mạc Thiền Hùng cừời đáp:

- Bà ta xứng đáng là một người có kiến thức đặc biệt ... bà làm biểu nói rõ tình hình, phê bình quân Lê và quân Thanh là thụ động và sẽ thất bại ,.. Bọn cựu thần nhà Lê thì sốt ruột mà tên Tốn Sĩ Nghị cứ mắt nhắm tai ngơ coi thường tất cả.Tầy Sơn đang rình rập mộ quân, nay mai sẽ tữ Phú Xuân đến Tam Điệp để chuẩn bị tấn công về Thăng Long.

Phúc Chân kêu lên:

Thế là bọn Sĩ Nghị sắp mạt vạn rồi Nguyễn Huệ khởi nghĩa từ lúc mười tám tuổi vào Nam ra Bắc như vào chốn không người. Bọn Xiêm La thất trận bây giờ lại đến bọn nhà Thanh. Phúc Khang An lại được đề bạt lên làm Tổng đốc Lưỡng Quảng đến nơi. Việc mưa tính của đại huynh thật cao kiến, tiều đệ xin.bái phục.

Hôm nay xin giã từ, mai sau dù đi đường nào rồi chúng ta cũng gặp lại nhau.

Mạc Thiên Hùng gọi tửu bảo đến thanh toán tất cả tiền rượu thịt rồi cùng Phúc Chân chia tay.

Phúc Chân đang để tâm đến hai tên sứ giả của Trương Triễu Long vì chính bọn này đã dùng kế gạt chàng đuổi theo để rồi nhận chìm thuyền bắt Phượng Trì mang về Yên Kinh.

Sau khi bọn Mạc Thiên Hùng vừa đi ra thì bọn Tiêu Hắc Quỷ và Mạnh Hải Công cũng theo ra. Phúc Chân vội vàng đuổi theo ngay. Hình như hai tên nọ đang trên đường về Long châu.

Phúc Chân đuổi đến một sơn thôn thì thấy hai tay này dừng ngựa trước một hàng quán nhỏ bên đường ngồi nghỉ dưới bóng cây. Chàng giục ngựa tiến đến gần. Bọn Tiêu, Mạnh đã đễ ý đến chàng từ lúc chàng gặp chúng ở Quảng Tây.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #46 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:59:31 pm »

Cả hai cùng đứng lên rút trường kiếm, đoản đao ra chận lại.

Mạnh Hải Công quát:

Phúc Chân ! Ngươi đã đến giờ tận số nên theo ta tới đây! Vậy hãy cùng ta tỉ thí xem võ nghệ đến đâu cho biết.

Phúc Chân vẫn bình tĩnh :

Các ngươi không xứng dáng đối địch cùng ta nhưng hôm nay ta không muốn gây hận với các tướng Thanh triều nên đến để cùng các ngươi nói một câu chuyện ...

Tiêu Hắc Quỷ hói :

- Chuyện chi ?

Phúc Chân đáp :

- Chuyện của vương triều nhà Nguyễn ở phương Nam. Vì chuyện này, các ngươi mau trở lại báo tin với Tôn Sĩ Nghị.

- Chuyện gì mà quan trọng thế ?

Nay lương mễ ở các đạo thuyền của họ Nguyễn Phúc đã đến Kinh Bắc để làm lễ cống hiến cho Đô đốc Tổng binh, còn sứ giả của dòng họ Nguyễn Phúc cũng đã sang chầu Hoàng thượng ở Yên Kinh để báo tin thần phục Thanh triều.

Tiêu, Mạnh nghe tin liền đổi giọng :

- Thế ư ? Như thế thì Phượng Trì là ... ?

- Phượng Trì là hiền muội của ta. Mau mau thả nàng ra ...

Mạnh Hải Công nói :

Chúng ta không ngờ họ Nguyễn Phúc ở phương Nam lại quy phục thiên triều sớm thế. Việc trọng đại như vậy thì có gì hay bằng. Vậy nhà ngươi mau mau đến Yên Kinh, chúng ta sẽ vễ cho đại Đô đốc ở Tây Long cung hay mọi việc để đón tiếp thuyền lương của Nguyên Vương.

Phúc Chân nói :

- Đến Tây Long cung các ngươi nhớ phúc bẩm với đại Đô đốc họ Tôn là dòng họ Nguyễn Phúc luôn luôn thần phục ... thiên triều.

Cẫ hai vội vã quay đi ngay. Phúc Chân nhìn theo lẩm bẩm:

- Ta biết bọn Nguyễn Phúc ánh ở Gia Định dã làm như thế Nhưng ta cũng mượn đở cái việc của chúng mà tựu kế cho việc của ta ... miễn cứu được Phượng Trì thì thôi. Còn đại sự thì không có thủ đoạn tất không thành Quyết định xong, chàng vội quay đầu ngựa lên đường tìm Phượng Trì.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #47 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:00:18 pm »

Chương 6
Nguyễn Phúc Chân Đi Tìm Phượng Trì Gặp Bọn Bạch Liên Giáo

Nhắc lại lúc Phượng Trì từ giã Huyên Nham lão m,nàng nghe lời suy đoán của bọn Bạch Liên Giáo là nên trở lại bến Tầy Giang tìm Phúc Chân là do đó nàng mới gặp Đinh Hoành Sơn trên bến Tây Giang.Còn bọn Bạch Liên Giáo đi về phía Đông với ý định ra đảo Thổ Cháu. Nhưng bất ngờ trên đường Quãng Đông ra đi bọn chúng gặp Phúc Chân đang đớm thuyền để về bến Tây Giang Bọn này gồm có Huyền Nham lão ni.Đại Phúc sư trưởng và một người đệ tử tên Hà Hĩ Văn Ba người đụg độ Phúc Chân ở giữa đường ...

Huyền Nham lão ni dừng lại, dùng tay chận chàng và hỏi:

- Phúc Chân định tìm về đảo Thổ Châu chăng ?

Phúc Chân dừng lại vì trong bọn chàng có quen biết trước với Hà Hỉ Văn.

Phúc Chân chào hỏi ba người rồi nói:

- Tôn Sĩ Nghị đã đến Tây Long cung, bọn vua tôi nhà Lê tranh nhau với bọn Tốn chiếm đóng các nơi trọng yếu.

Chắc lâ bọn này khó được Tôn SI Nglú chiếu cố nhưng trong nội tình của bọn nó đã có nhiều mâu thuẫn trầm trọng Hà Hỉ Văn nói :

- Nguyễn phúc ánh có cho chở hàng vạn hộc hương từ Gia Định ra cống nạp bọn Sĩ Nghị nhưng hiện nay đang mủa bão lớn chưa chấc số thuyền ấy ra tới được Bẩc Hà.(l) Phúc Chân hỏi :

- Thế nhần huynh đi đâu ?

- Chúng tôi định ra đảo Cổ Cốt nơi đó thuyền chiến và khí cụ có sẵn để mưa giúp Nguyễn ánh. Hà Hỉ Văn chợt hỏi - Việc Phúc ánh ở gia Định sao nhân huynh không về đấy giúp một tay?

Phúc Chân lắc đầu :

- Tiểu đệ chưa nghĩ đến điều đó. Tuy nhiên, một lần Nguyễn ánh đã. mang quân Xiêm La vào đất Nam rước lấy bao nhiêu nhục nhã. Bây giờ nghe tin quân Thanh vào xâm lăng hần lại vui mừng đón tiếp, thân phục và giúp lương thực.

Tiểu đệ không hề có quan hệ đến việc làm của Nguyễn ánh.

Bọn Bạch Liên Giáo của Huyền Nham lão ni, Đại Phúc sư trưởng và Hà Hỉ Văn này vốn đang tận tâm lực giúp Nguyễn ánh nên nghe quan điểm của Phúc Chân họ rất bất bình, khó chịu.

Hà Hỉ Văn cười nhạt nói :

- Đại huynh nghĩa khí ngất trời, chí lớn tài cao chắc là không muốn đại ai trên đầu, thế mà bọn tôi vô tình khống rõ. . .
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #48 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:01:38 pm »

Đại Phúc sư trưởng hươi côn lên vun cút rồi nhẩm ngay vai Phúc Chân mà bổ xuống. Phúc Chân lách nhẹ sang bền rồi nhảy vèo xuống lưng tuấn mã và nói - Các ngươi giỏi đánh bộ, ta hãy thữ tài đánh bộ với bộ với ba ngươi một phen - Nói xong, chàng rút thanh kiếm báu bên mình ra sẵn sàng tiếp chiến. Gậy sắt của Đại Phúc sư trưởng múa vèo vèo đánh đến cùng một lúc mười tám thế liền châu thiết trượng mạnh như bão táp. Phúc Chân dùng Vô ảnh kiếm của Thiếu Lầm Tự đối pM lại. Điều này khiến cho Đại Phúc sư trưởng giật mình kéo côn sắt lại mà hỏi :

Vô kiếm ! Ngươi học của Vô Ngôn Vô Để đại sư chùa Thiếu lâm phải khống?

Phúc Chân cười :

Ta chẳng học với ai cã. Đầy chỉ là một bài kiếm tầm thường ta thấy trong sách "Vô ảnh kiếm" nên đem ra múa với ngươi cho vui đó thôi.

Huyền Nham lão ni nạt lớn :

- Tên tiểu tữ này ngỗ nghịch thật, học với Vô Ngôn Vô Để đại sư mà chối rằng không. Trên đời này sao lại có kẻ dám khinh thường sư phụ như thế được.

Tội đáng chết thật.

Phúc Chân sự thật chẳng học với sư phụ cả, có một lần chàng ngao du sơn thủy đến hồ Lãng Bạc thì gặp một lão tăng đang múa kiếm dưới trăng, chàng liền mang kiếm ra đánh cợt đùa với lão. Nhưng chàng có một trí nhớ lạ lùng, vừa giao đấu vừa học các thế của đối thủ cho đến hết cả 108 thế kiếm quý đó và chàng đã thuộc lâu rồi cứ tập luyện cho đến khi thành thạo sữ dụng được. Điệu đó chứng tỏ chàng có một năng khiếu võ học lạ lùng ít ai bì kịp. Nay chàng đem các thế này ra đối đầu với nhà sư Thiếu lâm tự và lão ta gán cho đó là Vô ảnh kiếm. Mới sử dụng cái sở học lóm về kiếm pháp mà Huyền Nham lão ni cũng đã giật mình, lão ni cũng tự thấy khó mà "nuốt trôi" tên tiểu tử này lầm, nên tìm cách thoái lui :

- Thối bấy nhiêu cũng đủ hiểu nhau rồi. Cần đọ chiến làm chi nữa cho mất lòng lão tiền bối.

Đại sư nhà ta cũng doạ :

- Để ta mách lại với lão tiền bối Vô Ngôn Vô Để đại sư sẽ có cách trị tên nghiệt đồ ... cần gì đến chúng ta phải giở võ công ra mà đối đầu với hăn.

Riêng Hà Hỉ Văn có vé bất bình :

- Chẳng lẽ cả ba ... người mà lại để cho một tên vô danh xem thường hay sao?

Phúc Chân vẫn khiêm tốn :

- Tôi đâu dám xem thường đại danh của các vị.

Hà Hỉ Văn vẫn còn hung hăng :

- Dù sao tiểu đệ cũng xin bái lĩnh đại huynh vài chiêu để xem thế nào. Dẫu có thua đi nữa cũng là thua ... đệ tử Vô Ngôn Vô Để đại sư thì chẳng mất thể diện gì. Mong đại huynh chấp nhận cho !

Nói dứt, rút ngay đoản dao bên hông ra.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #49 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:02:37 pm »

Phúc Chân cười lạt :

Đây là do ý muốn của đại huynh chứ tiểu, đệ hoàn toàn bị bắt buộc.

Hà Hỉ Văn lầng lặng khai đao.

Phúc Chân đưa báu kiếm lướt ra thành một đạo hồng quang chận ngay thế đao của họ Hà. Nhưng thế đao đã biến chuyển dồn dập hoa cả mắt.

Bỗng nhiên ngọn kiếm của Phúc Chân tiết ra một luồng ánh sáng mờ mờ xanh biếc. Hà Hỉ Văn giật mình thu đao nhảy ra xa la lên :

- Lại Vạn ánh kiếm ... ngươi vừa sử dụng các chiêu thức trong bài Vạn ảnh kiếm của Thần Long đàn chủ ở Triết Giang đó chăng ?

Phúc Chân bực mình nạt :

- Thanh kiếm của ta tự tiết ra đạo thanh quang ấy chứ có phải là Vạn ảnh kiếm gì đâu. Bọn ngươi có lẽ ... điên cả rỗi sao ! Sợ hãi đến những cái bóng và gió kiếm của ta!

Huyền Nham lão ni cau mặt :

- Hắn ... vừa nói đến ... Phong kiếm của Bạch Liên Giáo?

Rồi quay sang hỏi gằn :

- Ngươi cũng biết Phong kiếm nữa ư ?

Phúc Chân đáp :

- Ta đâu biết gì những thứ ấy ! Có giỏi thì cứ giao đấu, còn muốn chắc thắng, cả hai cùng tấn công ta một lúc cũng được.

Đại Phúc sư trưởng nạt nộ :

Chúng ta đều là những kè thành danh trên chốn giang hố, ai lại cậy đông hiếp kê vô danh. Thôi, ta tạm tha cho đấy!

Phúc Chân còn trêu :

Tạm tha ... nghĩa là sao ?

Huyền Nham gạt đi :

- Hơi đầu mà tranh biện lôi thôi. Chúng ta đi gấp vì bọn Tiều Phụng còn chờ ở Quảng Đông.

Hà Hỉ Văn bây giờ mới biết khó hơn được Phúc Chân nên giả lả :

- việc vửa rồi chẳng qua là ... đùa nhau chút thôi. Hiền huynh không nên để tâm làm gì. Chúng ta sẽ còn gặp lại nhạu tại Thăng Long thành sau này. .
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM