Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 16 Tháng Bảy, 2024, 12:23:22 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Gươm Đàn Nửa Gánh - Tác giả: Xuân Thu  (Đọc 33492 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #30 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:42:55 pm »

Thôi đi đi, đừng có quấy rối ...

Lão mặt vàng buột miệng:

- Vui thật ! Xưa nay chưa từng thấy có con rùa nào lại ngu hơn thế ! Tên chĩ huy nghe lão mấng mình là con rùa uất quá,1ão chột mất còn đế thêm:

Đã là rùa ắt ngu xuấn chậm chạp rồi còn gì !

Tên quân không nhịn được nữa, nạt lớn rồi dùng tay đẩy cả hai lão già một cái thật mạnh. Sức đánh muôn người của hắn tưởng làm hai lão già té chết ngay.

Nhưng thật lạ lủng, khi hẩn đưa hai bàn tay hộ pháp ra đẩy vào ngực hai lão già thì hắn cầm thấy tê và nóng như chạm tay vào lửa ! Chỉ phút chốc, tay hấn sưng mọng lên, nhức nhối đỏ au. Hắn cố dằn tiếng kêu đau đớn nhìn hai lão già gầy yếu vẫn đứng trơ trơ giữa trời tuyết giá.

Hai lão già giống như hai gốc cổ thụ sần sùi, bây giờ râu tóc quần tuyết đã bám trắng xóa. Mấy tên ngự lâm quần hung dữ cũng đứng đực mắt ra nhìn ngạc nhiên không kém. Có vài ba tên lại cười lên sùng sục. Chợt lão thái giám già bước ra hỏi lớn :

Chốn triều đình nghiêm mật mà bọn vệ sĩ đâu cả để cho hai lão hành khất vào làm ồn vậy ?

Tên chỉ huy sượng sùng nói :

Ba bốn vòng gác bao bọc như nêm mà hai lão này vẫn tới trước điện được mới quái đản. Hai lão này chắc là bọn quỷ chứ không phải người !

- Này con rừa kia không được mắng chúng ta, vua Càn Long là bạn của hai ta từ lúc gặp Hồ Huệ Can và Phương Thế Ngọc đả lôi đài ở Giang Nam kia đấy ! Không có bọn Cái Bang nhị lão này thì Càn Long của bọn bây cũng đã ra ma với bọn Bạch Liên Giáo ở Tứ Xuyên rồi còn đầu mà yền diên. ồn ào. Chúng ta chỉ muốn xem gái Việt múa "Bạch Quang kiếm cho biết vậy thôi Lão thái giám kinh ngạc tự nghĩ việc này củ có mình lão và Phượng Trì biết được thôi cớ sao bọn Cái Bang này biết được.

Thấy lão thái giám trố mắt đứng im, nhị lão nói :

Chẳng có gì ngạc nhiên cả ! Hai ta tình cờ qua đây thấy vườn Viên Minh đèn đuốc sáng rực trong lão tuyết mà bọn quan quyền xe ngựa dập dìu nên cũng thử vào xem có chuyện lạ gì đó thôi. Vả lại, hai ta cũng đang còn thèm rượu ngon nên định vào xin Càn Long ít chung mỹ tửu rồi tình cờ nghe chuyện gái nước Việt nên càng thú vị!.

Lão chột mắt tiếp :

Vua Càn Long là chỗ cố giao, các ngươi cứ tâu lại thì lão vua già sẽ vồn vã tiếp bọn ta liền.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #31 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:44:12 pm »

Lão thái giám tự nghĩ cứ đem việc này vào điện cho mọi việc rối beng lên có lẽ có lợi cho Phượng Trì hơn vì nàng sẽ thừa cơ bôn tẩu. ý đã định nên lão nói :

- Nhị vị hãy chờ đầy một lát. Tôi sẽ thử tâu cùng Hoàng đế xem ngài bảo sao Vua tôi nhà Thanh lúc này đã qúa chén, nghiêng ngả.rượt đuổi, ôm ấp các vũ nữ làm rượu thit đổ lênh láng Cả điện hỗn loạn như một cái chợ. Riêng vua Càn Long lúc này đã có vẻ say khướt vắt cả chòm râu bạc lên vai, đôi mắt lờ đờ đỏ ngầu nhìn về phía Phượng Trì. Vừa lúc đó lão thái giám bước vào tâu:

- Tâu Thánh. thượng ! Có hai tên.Cái Bang nhị lão ở Giang Nam nhận trước đây có quen biết Thánh thượng lúc ngài vi hành xem Phương. Thế Ngọc đả lôi đài Vua Càn Long như chợt tỉnh cơn mơ,.cười vang cả điện Tập Hiền :

- Phải ! Ta nhớ lúc trẻ có vi hành một mình giả làm thường đan lên Giang Nam thì gặp các môn phái võ lâm đả lôi đài Phái Bạch Mi thấng phái Thiếu Lâm tự, những cao tăng danh thủ lúc đó có bọn Bạch Mi đạo nhân, Hồ Huệ Càng phương Thế Mai Ngũ Mai và Vịnh Xuân nữ hiệp. Sau võ công của Bạch Hạc thiền sư coi như đệ nhất võ lâm Trung Nguyên, do vị sư tổ phái Bạch Hạc dấy Nhà vua vì hám mê võ công nên nói thao thao Lúc đó không ngờ bọn Bạch Liên Giáo ở anh Tứ Xuyên cũng có mặt, chúng khám phá ra ta bao vầy quyết bắt cho được, may mắn ta được bọn ăn mày ở Giang Nam xông vào giải thoát, hai tên ăn mày trước diện Tập Hiền có lẽ là hai lão Bang chúa ở Giang Nam hãy mời vào để ta trả chút ơn ngày trước ... .

Lão thái giám ra ngoài với thái độ kính cẩn hơn - Kinh thưa nhị vĩ Bang chúa, Thánh thượng hạ chỉ mời vị vào nội điện !

Hai tên ăn mày vừa bước vào, vua Càn Long trông thấy đã chạy lại ngay la lớn:

- Mau mau mang cẩm đôn mời hai vị cái Bang chủ ngồi cùng ta dự yến !Hai lão cái Bang không làm lễ triều bái mà chỉ cười ha hả - Nhờ lộc trời hôm nay còn gặp lại bề hạ khi bọn.này đều đã ngoài chín mươi cả ...

Thấy vua Càn Long và bọn ăn mày chuyện trò vui vẻ tự nhiên như các câu chuyện ngoài chợ bán hàng quán, các đại thần vừa ngạc nhiên, vừa bất bình nhưng chẳng ai dám hó hé phê bình một cău nào. Lão chột mắt nói vai vang:

Hoàng đế đại Thanh năm nay đã tám.mươi mà càn lưc còn uống đến mười vò mỹ tựu thật là ghê gớm ! Bợn già này chưa có một giợt nào cả, chắc nhà vua đã cạn hết mỹ tửu rồi ư?

Vua Càn Long lấy làm thích chí liếc nhìn Phượng Trí rồi quát thị vệ mau mang bình rượu lớn mới đến. Cả ba quay ra chén tạc thù như quên cả bọn đại thần đàng chưng hửng ở chung quanh.

Ta sẽ mời nhà vua vi hành Giang Nam lần nữa có được không ?

Càn Long cười thống khoái:

- Nếu nhị vị lão huynh bảo giá thì ta sẽ đi khắp thiên hạ cũng không sợ gì Cã ba như đã quên hết dây là chốn triều nghi nghiêm tục mà nhập thân .thành một bọn giang hồ hảo hán ngồi ngả nghiêng nơi trà đình tửu điếm hào, hứng cùng nhau nhắc lại những giai thoại lưu lạc trên võ lâm xưa kia.

Trời bên ngoài tuyết xuống mỗi lúc một dày hơn. Vua Càn Long chợt sực nhớ đến Phượng Trì liền nói với nhị lão:

Này nhị vị lão huynh, đất Giang Nam xưa. cũng có nhiều giai nhân tuyệt sắc thế mà so với giai nhân đất Việt còn kém xa vô cùng !
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #32 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:44:39 pm »

Lão mặt vàng bủng nói.

Chúng tôi từ lâu đã quên cả đẹp và xấu rồi, chỉ thích đánh bạn với các bảo hữu võ lâm mà thôi.

Nhà vua gợi ý - Nàng múa kiếm rất tuyệt vời.

Lúc này hai lãọ ãn mày mới nói :

- , Nghe có thanh "Bạch Quang kiếm" danh trấn giang hỗ nên bọn tôi mới đến xin được chíêm ngưỡng. Mong nhà vua cho thưởng thức tuyệt kỷ của mỹ nhân.

Càn Long vời Phượng Trì đến :

- Ái phỉ ơi ! Nàng hãy vì trẫm mà cho xem lại khúc Luân vũ kiếm lần nữa đi !

Lúc này đầu óc Phượng Trì đang rối bôi vì suy tính cách thoát thần, nghe Càn Long ra lệnh nàng liền bước ra sánh điện vung thanh Bạch Quang kiếm lên, lần này nàng múa bài Thái cực kiếm của phái Võ Đang.

Lão chột mắt reo lên :

- Thật là hảo kiếm pháp Không sơ hở một li nào cả!

Lão mặt vàng :

Kiếm pháp đã tuyệt mà nội lực còn ghê hồn ! Nếu không có khing công cao thâm thì không múa nổi Thái Cực kiếm, nhưng tại sao cô gái Việt lại học được Thái Cực kiếm của chân phái Võ Đang sơn ?

Vua Càn Long cười lớn, giải thích ra bộ am tường :

Có lạ gì chuyện người Việt biết tường tận võ học hay văn học Trung Quốc ?

Võ Đang tạ Thái Cực quyền, Thái Cực kiếm theo tinh thần Nhu thắng Cương của Lão Học,mà hai lão có biết chăng ?

Lão vua dừng lôi ngang làm lão chột sốt ruột :

Nhà vua bão chúng tôi biết gì ?

Vua Càn Long nói :

Có biết Lão Tử là người nước Việt thuở xưa ở phương Nam không ?

- Sao có chuyện lạ thế ?

Đông Bách Việt từ thời Xuân Thu chiến quốc đã làm chúa Trung Nguyên khá lâu. Họ ở rải rác khẩp nước ta tữ Ngũ Đài sơn đến vùng Lướng Quãng ngày nay. Vì thế mà ... Nguyễn Huệ dọ dẫm sang đòi đất Lượng Quảng cho người Việt. Quyền kỳ thư cổ nhất của người Việt là quyển Lạc thư. Lạc là Lạc Việt, thư là sách. Sách của người Việt, Lạc thư với Hà đồ là nền tảng để Khổng Tử soạn ra bài Dịch về vũ trụ quan đời cổ.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #33 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:46:52 pm »

Lão mặt vàng hỏi gằn :

Thế nhà vua có định trả đất Lưởng Quảng cho Nguyễn Huệ hay không ?

Vua Càn Long ngoảnh lại nhhl Phượng Trì mà nói :

Người đẹp vừa dừng tay. Ta tiếc nay đã tám mươi rồi mà người đẹp nhất thiên hạ hãy còn quá trẻ. Nếu ta còn sống đến trăm năm nữa, ta sẽ đem Lưỡng Quảng mà tặng cho kiều nữ này đây.

Càn Long trong cơn cao hứng ba hoa cười nói : 

Không biết lão vua già này nói thật hay đùa nữa. Phượng Trì đã dừng tay lại, mắt không hề đổi sắc. Lão một mắt khen:

Người đã đẹp lại càng tài hoa !

Lúc này đêm đã hầu tàn, tất cả đều có vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ. Vua Càn Long hạ lệnh cho mọi người cứ tự nhiên nghỉ ngơi ở đây hoặc ra về tuỳ ý.

Nhưng bên ngoài trời lạnh thấu xương nên không ai muốn lặn lội trong tuyết rơi ra về cả. Còn Càn Long và hai lão hành khất vẫn như quên cả tuổi già và đêm sâu giá lạnh, cùng ngồi tụm lại với nhau mà tiếp tực hồi ức miên man về câu chuyện ngây xưa ở Giang Nam ...

THOÁT KHỎI ĐIỆN TẬP HIỀN Kiếm pháp múa thì đẹp lắm ! Nhưng chẳng biết nàng có giỏi phép giao đấu hay chăng ?

Nghe lão già mặt vàng nói, Càn Long bèn gật gù :

Ta cũng muốn thử xem tài giao đấu của người đẹp Còn võ công của nhị vi, chắc có hơn hồi xưa chứ ?

Hai lão cùng đáp :

Mặc dù tưổi càng ngày càng già, nhưng chúng tôi cũng vẫn thường xuyên luyện tập. Hay nhà vua muốn chúng tôi thử kiếm với ái phi của nhà vua?

Càn Long nói:

- Không phải ta coi thường tài nghệ của nhị vị lão huynh nhưng ta ngại nhị vị đã bỏ nghiệp võ để hòa nhập với cỗ cầy sự vật hòa nhập với tạo hóa mà sổng an nhiên tự tại cả rồi, Nay vị lãọ huynh cho ta được thưởng thức tuyệt kỹ công phu ngày nào thì đại hông phúc cho ta lắm !

Nhà vua quay sang Phượng Trì vẫn còn ở sân :

Các đại thần đã vào nghỉ. Ta mong ái phi hãy vì ta mà biểu diễn vài đường tuyệt nghệ với nhị vị lão huynh đây.

Ta rất yêu quý nàng, xin đừng tữ chối ý ta Phượng Trì đã có chủ tâm bèn nói :

- Xin thánh thượng cho phép tiện thiếp ra trước tiền đình lộng rãi để "đối kiếm" cùng nhị vị lão sư phụ đây.

Vua Càn Long ưng thuận ngay, còn bảo thị vệ lấy thêm áo da cừu ban tặng người đẹp và cả hai lão tiền bối.
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #34 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:47:33 pm »

Dưới ánh đuốc và đèn lưu ly sáng loáng, Phượng Trì mặc áo ngự hàn trăng như tuyết càng làm cho nhan sắc nàng ửng sáng hẳn lên, rực rở như một nàng tiên trong thần thoại.

Phượng Trì cầm ngang ngọn Bạch Quang kiếm bước ra sân. Còn hai lão hành khất sau khi bàn định ai sẽ đấu trước lão mặt vàng bèn nói với Càn Long :

- Xin bệ hạ cho lão mượn đỡ thanh Long Tuyễn kiếm.

Càn Long lập tức đưa ngay gươm báu của mình cho lão hành khất. Sở dĩ cử chỉ nhà vua không chút e ngại vì chính trước kia, hai người này đã tững cứu Càn Long thoát chết ở Giang Nam để sau đó trở thành đôi bạn chân thành.

Lão trượng nhân tuốt thanh Long Tuyền kiếm, một luồng hồng quang đỏ rực như lửa, dường như tự thân báu kiếm bốc ra sức nóng làm tan cã khí lạnh quanh mình.

Đó là báu kiếm có trên đời, nhờ có nó mà nhà vua đã bao nhiêu lần thoát khỏi sự ám toán của kẻ thù. Lão chột mất có vẻ khấp khởi mừng thầm:

- Với "Long Tuyền báu kiếm", thanh "Bạch Quang kiếm" của Tây Sơn khó bề đối địch. Càn Long bảo :

- Trẫm nhờ "Long Tuyền báu kiếm" mà vỗ văn trăm họ, từ lầu giữ vững được ngôi trời. Nay có dịp thử xem Long Tuyền còn kì diệu nữa không ?

Lão chột nói vói vào tai lão mặt vàng :

Đây chỉ là cuộc thử tay kiếm, lão huynh nên nhẹ tay với ái phi của đức Hoàng đế một chút. Nàng là cả một rừng hương sắc của Thanh triều Hoàng đế, có hề gì, tan ngọc nát vàng khiến Hoàng thượng buồn lòng thì mất đi lễ đạo vua tôi.

Lão mặt vâng tó ra không chú ý đến yêu cầu đó, cú diêu động thanh kiếm liên hồi ... Phựơng Trì thừa biết các tay lão hiệp khách, tài ba và tính khí siêu việt nhưng thừơng ẩn tài trong dáng dấp của hạ nhân, bọn hành khất hoặc các sư sãi tà tơi cùng khổ ... Vì thế nàng không dám khinh thường.

Đây chỉ là một dịp thử kiếm, nàng biết dù được hay thua cũng không quan trọng với danh dự của nàng, nàng thấy phấn khích trong lòng vô cùng. ..Phượng Trì múa Bạch Quang kiếm lướt đến tưng ra một thế "Nghinh phong chiết liễu", lưỡi kiếm la đà như cành liễu dương ra đón ngọn gió xuân, luồng Bạch Quang kiếm chói rộng ánh sáng như soi thủng qua lớp hồng quang của Long Tuyền báu kiếm.

- Rẻng ! Rẻng ! ...

Hai thanh kiếm chạm nhau ngần lên những tiếng lạnh mình, gió kiếm khua vi vu tiết ra những âm ba ghê rợn, rền rì làm sởn gáy những tên thị vệ và các võ tướng cận thần của nhà vua. Lúc này Càn Long đã thức táo hần lại.

Cuộc giao chiến ban đầu chầm chậm, về sau nhanh dần, đến một lúc cả hai tay bảo thủ như vô hình vô ảnh chỉ thấy hai đạo hồng - bạch - quang bay lượn vi vu xoắn tít vào nhau tạo nên thiên hình vạn trạng tư thế, càng phút càng linh diệu mãi thối ... .
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #35 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:48:00 pm »

Thái cực kiếm ! Đã qua rồi. Thái hư kiếm ! Cũng qua luôn ảm dương kiếm pháp cũng đã lướt qua! Võ học kỳ thư vế kiếm pháp của phái Vỡ Đang của lão mặt vàng đã xuất đủ 108 đường tưyệt chiêu mà lạ thay, cũng chưa hạ nổi nàng thiếu nữ đất Việt.

Đối phó lại Phượng Trì chỉ sử dụng có pho "Diêu tri nữ tiên kiếm", đó là một bài kiếm tiên của vi sư phụ ở vùng Tây Sơn lĩnh truyễn thụ. Toàn thân nàng bây giờ như một nàng tiên đang vỗ cánh bay lượn khắp năm non bảy núi.

Thế kiếm lả tả như tuyết rơi ngùn ngụt bốn phương ...Càng lúc đạo bạch quang càng mở rộng chu vi, vẽ cuồn cuộn như gió vờn trăng, như mây đùa núi.

- Thật tuyệt diệu ! Xưa nay ta chưa từng thưởng thức danh thủ nào lại múa kiếm lạ thường kỳ ảo như thế ! Tự nhiên ánh hồng quang đi phụt rồi cái bóng của lão Cái Bang như chiếc pháo thăng thiên bay vút khỏi vòng kiếm quang đó, mặt mây thất sắc, đứng trơ như khúc gỗ nhưng hai chân bắt đầu run lên bần bật.

- Hảo kiếm pháp . Hảo kiếm pháp !

Lão chột mắt vừa la lớn khiến bọn nội thị và bọn đại thần đang trủm áo da cửu, quấn khăn lông thú trốn lạnh đêu bừng tỉnh lại cả. Càn Lơng đứng bật dậy đưa tay lấy lại thanh Long Tuyền báu kiếm. Lão tra kiếm vào vỏ hỏi:

- Mỹ nhân của trẫm tài nghệ thật cao diệu. Ha, ha ! Hai vị Bang chủ thành Giang Nam tài ba thế ấy mà không khuất phục được nàng ! Ha ha ! Nàng muốn đòi ta thưởng cho gì nào ?

Một lão Cái Bang tự nhiên trầm hần giọng xuống như nói riêng với Phượng Trì :

- Cô nương chờ lúc nào nữa mới thoát ra cái ngục Mãn Thanh này ? Nguyễn Phúc Chân đang chờ cô nương ở tại Quảng Tây thành nơi trấn Nam Ninh, hãy đi mau !

Phượng Trì sửng sốt vì không ngờ hai lão Bang chủ này định muốn gì ?

Đang do dự thì đã nghe giục :

- Đi nhanh lên ! Con thần mã đi tuyết bờm lông trắng như bông đang chờ nàng ngoài cửa điện Càn Long vì đứng xa chập chờn trong ánh đuốc nên tưởng họ đang thì thảo luận về kiếm pháp, bất đỏ cả ba cái bóng thóat phóng vút ra khỏi dãy tường, cao ngoài bờ thành, sau đó bóng họ chập chờn lẫn khuất trên nền tuyết.

- Đến đây, Càn Long và bọn thị vệ đã tỉnh ngộ Lão vua già gầm lên như sấm - Điện tiền chỉ huy sứ Ngự lâm quân ! Các đại hiệp khách ! Tất cả hãy đuổi theo bắt cã bọn về cho trẫm.

Hằng trăm dũng sĩ, ngự lâm quân, hiệp khách vũ khí đầy mình vội vã phóng ngựa đuổi theo ba người đã chìm sâu trng tuyết không màu.

Xa tít ngoài thành Yên Khi bên những ngọn núi mờ mờ trong tưyết phủ, sau khi chia tay công hai lão hiệp ăn mày, Phượng Trì sải tuấn mã nhắm hướng Quảng Tây ..
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #36 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:53:23 pm »

Chương 5
Quảng Tây Thành Gặp Cao Đồ Bạch Liên Giáo

Vó ngựa cứ khua như bay 1iến trên đường, còn cách thành Quảng Tầy độ mười dặm,Phượng Trì chợt thấy từ phía sau có vài ba ký mã đuổi theo sát nàng với tốc độ thần tốc. Qua những thăng trầm tà bến Tây Giang đến diễn biến trong nội cung nhà Thanh, nàng đã trở nên dày dạn nên nàng bình tĩnh giùn ngựa lại lặng lẽ đợi chờ. Từ một nữ nhi khuê các, bây giờ trở thành một nữ hiệp giang hồ lại mang trong lòng một mối tình thầm lặng trong đời làm nàng đau thương biết mấy ! Hình bóng của Phúc Chân tữ khi gặp gỡ đến nay cứ lồng lộng ám ảnh nàng làm nàng xót xa thương nhớ.

Trong thoáng chớp, đã có ba người mặc áo đạo sĩ Bạch Uyên Giáo đến nơi.

Nàng cả mừng vì biết đó không phải là phe truy kích nàng. Ba đạo nhân Bạch Liên Giáo gồm một lão bà và hai nam trung niên. Họ đứng cương, nhìn nàng rồi cúi đầu thi lễ :

Có phải cô nương từ Yên Kih đến đây ?

Phượng Trì đáp lễ :

- Tiểu nữ đến tữ Yên Kinh các vị; gặp tiểu nữ cô việc gì xin cho biết ?

Bạch Liên lão bà Huyền Nham nói :

- Chúng tôi từ Quảng Đông đến. Trên đường có gặp các hiệp sĩ Tây Sơn đang đi tìm Phượng Trì bị Mãn Thanh bắt vê Yên Kinh, vì họ có thông báo hình dạng cô nương rất rõ nên chúng tôi nhận ra được.

Phượng Trì vội nói :

Lão tiền bối có lòng giúp tin ấy, tiểu nữ rất biết ơn.

Huyền Nham lão ni nói :

Hiện nay Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đang trọng đãi giáo phái chúng tôi tại nước Nam. Nếu lần này Tây Sơn làm cỏ được quân Thanh, chúng tôi cũng xin góp chút công hãn mã với ngài.

Nhân đó, Huyền Nham hỏi luôn Phượng Trì đang định đi đâu Phượng Trì đành đáp thật :

Tiểu nữ đang cần tìm một người ...

- Là ai thế ?

- Người đó tên là Phúc Chân ...

Huyền Nham buột miệng :

- Chúng tôi có nghe các nghĩa sĩ Tây Sơn cũng đi tìm Mạc Thiên Hùng và Phúc Chân. Họ bảo rằng hai người này nguy hiểm còn hơn cá Trinh Kiếm Cung của dòng chúa Trịnh Bỗng nữa ...
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #37 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:54:07 pm »

Phượng Trì hỏi ngay :

Các vị có biết họ ở đâu không ?

- Nếu gặp họ chúng tôi đã bắt nạp cho tướng Ngô Văn Sở rồi, tuy nhiên với mức độ truy lùng như hiện nay, họa có cánh họ mới thoát được.

Phượng Trì im lặng vì lòng nàng lúc nầy đang xao động như cơn gió bão.

Nàng cũng như các nghĩa sĩ Tây Sơn khác đều đang đi sớm bắt Phúc Chân. Thế mà chỉ một đêm nghe tiếng đàn trên bến Tây Giang, nàng đã để lòng mềm yếu ngã vào vòng tay kẻ thù Tây Sơn. Mặc dầu Phúc Chân bảo với nàng rằng chàng không hề nghĩ tới mưu đỗ nghiệp bá vương, nhưng biết đâu lòng người, vì chàng cũng biết rõ Phượng Trì là người của Tây Sơn, biết đâu chàng nói tráo để chiêu dụ chút tình yêu của nàng ? Mà không biết Phúc Chần có yêu nàng chăng Tiếng đàn trên bến Tây Giang có thật sẽ là tiếng đàn lòng hay tiếng đàn quốc hận của dòng họ Nguyễn Phúc?

Lòng Phượng Trì ngổn ngang trăm mối, tình yêu của Phúc Chân, sự trung thành với Tây Sơn, mối thù với đông môn Phan Khải Đức ...

Nàng biết so với cơ xảo của lòng người trong giới giang hồ, có lẽ nàng cũng chỉ như con nai tơ mà thôi ...

- Tất cả là một mối rối bung mà nàng không sao phân giải được. Chi bằng nàng hãy cứ nghĩ đến việc trước mắt là hiện nay quân xâm lược đã chiếm đoạt bờ cõi và bổn phận của tất cả mọi người là phải đánh đuổi chúng ra khỏi tổ quốc Kể cả sư phụ nàng chắc cũng phải nghĩ vậy thôi. Tin như vậy, Phượng Trì thấy nàng trung thành với Tây Sơn là đúng ...

TÂY GIANG SÓNG LẤP GIANG HỒ Phượng Trì đã vượt biên giới Quảng Tây, trên đường về Thăng Long giữa đường gặp lão hiệp Đinh Hoành Sơn đi ngược lại. Lão hiệp này ở dưới trướng Đô đốc Nguyễn Tuyết của Tây Sơn nên Phượng Trì có biết. Từ lâu nàng đã khống gặp Nguyễn Phúc Chân nên lòng rất xốn xang, nay gặp Đinh Hoành Sơn nàng nói ngay:

Lão bá ôi ! Chắc tiểu nữ phải quay ra ải Nam Quan một lần nữa !

- Ôi chao ! Con nhạn trắng của Tây Sơn, nàng không nên mạo hiểm như thế !

- Nhưng dù sao tiểu nữ cũng phải từn cho ra đại huynh để hỏi tội tại sao lại hàng giặc.

Đinh Hoành Sơn gật gù :

- Khi quân Thanh vào cõi, Phan Khải Đức hàng giặc đến nay nghe nói đã theo đoàn quân tiền phong của giặc làm nhiều việc phi nhân nghĩa, chỉ điểm bắt các nhóm chống cự và giết hại nhiều anh hùng nghĩa sĩ nước Nam ta. Tội cũng đáng chết, nhưng dù sao cũng là đồng môn nên ta còn nhần nhượng ... Hay là ta trở lại Lạng Sơn tàn thám mã Tây Sơn cũng đi đến đây.

Phượng Trì lắc đầu :

Nếu thấy cần, lão huynh cứ việc đi, để mặc tiểu muội ở đây Cả hai cùng đang đứng trên bến Tây Giang. Đêm nay sương lạnh nhiều mà vầng trăng càng khuya càng sáng vằng vặc. Lòng nàng bâng khuâng với cảnh cũ, văng vẳng trong ảo giác nàng, tiếng đàn đêm nào như chưa từng dứt tiếng ... Nàng thết kêu lên :

- Ôi ! Khúc Phượng Cầu Hoàng ...
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #38 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:54:35 pm »

Nhưng hình như đó chỉ là ảo glác mà thôi. Khúc đàn ấy chỉ là dư âm lòng thương nhớ của nàng. dư âm của đêm nào khi hai người còn chung hình chung bóng trên bến Tây Giang. Tai nạn đã dồn dập kéo tới đẩy hai người đi hai ngả ...

Nàng nhớ đến lời hai lão hành khất ân nhân đã dặn nàng đến Quảng Tây thành gặp Nguyễn Phúc Chân nhưng cho đến nay vẫn chỉ là bóng chim tăm cá, chẳng những nàng đã đến Quảng Tây thành để tìm chàng mà còn quay trở lại bến Tây Giang. Phượng Trì thổn thức:

- Thôi lão huynh hãy về Lạng Sơn đi, tiểu nữ xin ở lại vì chút việc riêng ...

Lão Đinh như đoán biết chút ít tâm sự của nàng, nên giọng nói cũng có vẻ ngậm ngùi :

Nếu vậy lão xin cáo từ. Tuy nhiên trước khi chia tay, lão khuyên cô nương hai điều. Thứ nhất Phan Khải Đức không phải võ công tầm thường, cô nương chớ nên vọng động ... Thứ hai ... Thấy lão ngặp ngừng, Phượng Trì hỏi dồn :

- Thứ hai là sao ?

Đinh Hoành Sơn vuốt chòm râu bạc :

Thứ hai ... là cô nương nên thận trọng theo dõi ... biết đâu việc Phan Khải Đức hàng giặc chỉ là việc ... trá hàng?

Phượng Trì nóng nảy :

- Chắc việc trá hàng không cớ vì căn cứ vào tính khí và tham vọng của hắn ta. Chính ngày trước, khi đưa tiểu nữ xuống núi, sư phụ đã có dặn nên dè chừng Phan Khải Đức - Ờ mà việc đó chưa biết ra sao. Tuy nhiên lãơ dặn lại, khi làm bất cứ điều gì cô nương cũng nên cấn trọng giữ thân ...

Lúc này đợt nhiên gió lớn nổi lên, đôi bờ Tầy Giang cành lá khua động ào ào sóng gầm lên như muốn chồm tới tận ngàn mây. Lão họ Đinh nói :

- Trời sắp nổi phong ba, thôi ta về đây !Phượng Trì còn nói vói theo một câu - Xin lão hiệp hãy vễ Tam Điệp nói với Ngô tướng quân rằng, khi nào đã cắt được đầu Phan Khải Đức, tiểu nữ xin mang về nạp tướng quân ...

Lời nàng có vẻ gì đó sắt đá khiến Đinh lão hiệp cũng phải nể trọng.

Lão nhìn lên không trung, nhìn muôn ngàn lớp mây theo gió cuốn nhau đi.

Cơn dông đã qua, nhả ra vầng trăng sáng như ban ngày. Một con nhạn trắng bay ngang kéo thành một vệt mờ trong bóng tráng. Lão vừa lên mình ngựa vừa lấm bẩm :

- Thật nàng là một con bạch nhạn ... một con nhạn trắng ... một con nhạn chúa tể trong đơàn nghĩa dũng Tây sơn một con thần ưng . .... ồ, phải rối, một con Bạch Vương nhạn thì đúng nghĩa hơn hết.

Chỉ phút chốc, bóng lão ky mã đã chìm trong bóng sương đêm dài ...

- Ngài Điện tiền chỉ huy sứ Viên Phục nói không sai.Ngửa Hổ, dúm Việt mà. Thế nào con chim Việt sổ lống lại không quay về đậu nơi cành cũ hay sao ?
Logged
KGBFSBCIA
Thành viên
*
Bài viết: 231


« Trả lời #39 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 07:55:17 pm »

- Chúng ta chỉ tốn công có một tháng thôi thì đã tìm gặp lại nàng ái phi của đức vua ?

Kẻ lạ mặt lại nói :

Súng Hầu, lần này đại quân của Tổng Đốc Tốn đã đóng quần tại núi Tam Tầng, Tổng binh Trương Triều Long đã tiến đến mạn Bắc sông Thị Cầu rồi. Lân trước họ Trương nhờ có Mạc Thiên Hùng bày mưu bắt đứợc Phượng Trì, còn đêm nay chúng ta khó mà dùng mưu ấy được nữa, vả lại Phượng Trì đã cô thanh Bạch Quang kiếm, tài nghệ nàng như thế kia ta đã khó bề đối địch.

Sùng Hầu nói :

Chúng ta phải làm sao thông báo cho Tổng binh Trương Triều Long đến vây toàn khu vực Tây Giang này mới xong.

- Tổng binh Trương đang đánh nhau với quân Phan Văn Un, tướng Tây Sơn ở sông Cầu, đâu có rảnh mâ trợ chiến.

- Nhưng đây là ái phi của Thánh thượng, dù việc có gấp tây trời đi nữa cũng phảỉ bỏ đó dể lo cho Hoàng thượng trước đã.

- Nếu vậy ngươi ở đây theo dấu mỹ nhân, để ta đi tìm Tổng binh Trương Triều Long thông báo.

- Nhớ đừng để lạc mất dấu của nàng đấy !

Cô nàng có vẻ ưu tư sầu muộn lẩm, chắc là nhớ người tình cũ ở chốn này.

Cứ lấn thấn quanh bãi cồn thở dài mà thôi. Đại ca cứ đi đi ...

Sùng Hầu lập tức ra rơi cho ngựa chạy như bay về hướng núi Tam Tằng ở Bắc Kinh. Dọc đường hắn nghe tiếng súng trần nổ liên hồi, bên đồn Thị Cầu khói lữa bốc ngùn ngụt. .

Quân Tây Sơn đang tấn công vào đại bản doanh Tôn Sĩ Nghị. Nơi đó hàng vạn quân Lương Quang do họ Tôn trấn đông. Tướng lân của Tây Sơn kéo một ngàn quân đột kích đang đụng độ với đạo tiền quân của Trương Triều Long.

NGUYỄN PHÚC CHÂN GẶP GIANG NAM NHỊ LẢO N hắc lại khi Nguyễn Phúc Chân bị địch lừa đuổi theo để cho Phượng Trì ngồi giữ đàn tỳ bà trên thuyền đến khi quay trở lại chỉ cờn có chiếc thuyên lật úp nổi bập bềnh trên sông. Phượng Trì đã bị địch bí lật mang đi khỏi bến Tây Giang. Bấy giờ hợ Nguyễn không còn đủ bình tĩnh nữa. Chàng lập tữc theo dấu vết lên ngựa đuổi theo ngay tới biên giới, chàng thay đổi y phục người Trung Nguyên, rong ruổi sang Yên Kinh định vào thám thành vườn Viên Minh thì gặp hai lão Cái Bang tữ Giang Nam đi ngang đường. Cả ba đụng nhau trong một tửu quán và khi gặp họ, Phúc Chân lấy làm mừng bám sát theo nghe ngóng chuyện vì chàng biết bọn ăn mày võ hiệp này thường biết hết mọi chuyện trên đời. Yên Kinh là một đế đô trải qua nhiều triều đại vì thế đường phố san sát, rộng rãi, lầu đài dinh thự lộng lẫy san sát nhau tạo thành một cảnh phồn vinh đệ nhất của Trung Nguyên.

Chàng đang chú tâm theo dõi thì nghe lão mặt vàng bủng nói với lão chột :

- Ở Vần Nam, tin tữc đưa về nới quân Tây Sơn đã lui về giữ Tam điệp bỏ cả La thành. Quân Tôn Đề đốc chỉ mười hai ngày đã chiếm được đế đô nước Nam.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM