Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 14 Tháng Bảy, 2024, 02:59:50 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Giặc Bắc - Chu Sa Lan  (Đọc 98687 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #70 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:25:18 pm »

Hồi 13
Đường lên Quảng Uyên

Trời tờ mờ sáng. Dường như không cần phải giấu diếm hành tung kẻ cầm sổ giang hồ mua cỗ xe ngựa lộng lẫy rồi tự mình đánh xe đi lên Đồng Đăng. Ra khỏi thành được chừng nửa dặm y lỏng cương cho ngựa đi thong thả.

- Ủa... Tôi  tưởng tôn  ông nóng lòng muốn gặp Đoàn Chí Hạ...

Kẻ cầm sổ giang hồ cười cười:

- Nóng lòng thời tôi cũng nóng lòng nhưng gặp dịp  ta cũng nên  thưởng thức  phong cảnh vùng Lạng
Giang cho biết...

Nhìn bao quát phong cảnh hai bên đường xong Hồ phu nhân thong thả lên tiếng:

- Mấy năm  gần  đây cha chồng  tôi thường hay  kể chuyện  giang hồ cho tôi và Phong  nhi nghe mà trong đó vùng biên thùy Lưỡng Quảng được người nhắc nhở nhiều  nhất  như các địa danh  Khau Cấp, Đồng Đăng và Pha Lũy. Người còn nói về danh lam thắng cảnh của vùng Lạng Giang chẳng hạn như núi Công Mẫu...
Giơ ngón tay chỉ dãy núi xanh rì cao ngất nằm dọc theo biên giới nàng cười nói tiếp:
 
- Sở dĩ người ta gọi là núi Công Mẫu là vì có hai ngọn núi cao trông giống như hình đàn ông và đàn bà. Lạng Giang có nhiều núi non, hang động, danh lam thắng cảnh như động Tiên, giếng Tiên và núi Tam Thanh. Đây là ngọn núi nằm cách huyện Thoát năm mươi lăm dặm về phía nam, ở bờ bắc sông Kỳ Cùng. Trên đỉnh núi Tam Thanh có viên đá trông giống như hình người đàn bà ngồi với mặt hướng về phương bắc và lưng quay về hướng nam mà người ta gọi là đá Tô Thị vọng phu...

- Mẹ... mẹ... Họ là ai vậy mẹ?

Hồ Phong lên tiếng hỏi khi thấy vài người dân thiểu số đi bộ dọc theo đường.

-Đó là người Nùng, một sắc dân thiểu số sinh sống đông  nhất ở vùng biên thùy...
 
- Mẹ... mẹ... Họ cười và vẫy tay với con...

Hồ phu nhân gật đầu xong quay qua nói với kẻ cầm sổ giang hồ:

- Lát nữa chúng ta sẽ tới Khau Cấp. Đây là một phố đông đúc với nhiều người Hoa, Kinh và dân thiểu số cư ngụ hoặc buôn bán hay trao đổi hàng hóa với nhau. Từ Khau Cấp đi lên chừng ba mươi dặm ta sẽ tới Đồng Đăng rồi mười lăm dặm nữa là ải Pha Lũy...

Đường lên biên  thùy Việt  Hoa vắng vẻ. Phong cảnh hoang sơ và tịch mịch. Rừng núi ngút ngàn xanh ngắt. Quay nhìn Hồ phu nhân đang im lặng ngắm cảnh núi rừng kẻ cầm sổ giang hồ nói nhỏ:       
 
- Càng trò chuyện cùng phu nhân nhiều chừng nào tại hạ càng học hỏi được nhiều điều hay ho và lý thú. Phải nói là tại hạ học khôn mới đúng...

Chép miệng thở dài y thong thả tiếp: - Bí ẩn về cái chết của tiên đế có quá nhiều yếu tố phức tạp, nhiêu khê mà một kẻ trí óc chậm chạp và không quen suy nghĩ như  tại hạ khó có thể khám phá ra được. Phu nhân vốn thông minh, mẫn tiệp, giàu suy luận xin vui lòng giải đáp những thắc mắc của vụ án tiên đế...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #71 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:26:32 pm »

Hồ phu nhân cười khẽ cất giọng thánh thót:     
 
- Tôn ông khách sáo quá... Tôi còn nợ tôn  ông nhiều lắm cho nên nếu giúp được gì tôi sẵn sàng....
Ngừng lại giây lát như để suy nghĩ xong Hồ phu  nhân hắng giọng tiếp:       - Thoạt nhìn vụ án tiên đế đầy phức tạp và mâu thuẫn song nếu nhận xét kỹ tôi thấy cũng giản dị và không đến nỗi khó khăn để tìm ra giải đáp. Thực ra vụ án bao gồm mấy điểm quan trọng sau đây. Điểm thứ nhất mà ai ai cũng biết là một mình Đỗ Thích không thể nào giết được tiên đế. Như vậy phải có kẻ chủ mưu. Ai là kẻ chủ mưu hành thích tiên đế? Điểm thứ nhì này cũng quan trọng và khó giải đáp nhất. Hiện thời dù không biết chính phạm là ai nhưng ta có thể đoán hắn phải là một nhân vật có nhiều quyền lực tại Hoa Lư. Tôn ông đồng  ý không ?

Kẻ cầm sổ giang hồ gật đầu liền. Hồ phu nhân thong thả tiếp:     
 
- Chỉ có các quan đại thần trong triều đình mới là kẻ có nhiều quyền lực. Phải có tiền bạc, thế lực, vây cánh họ mới tổ chức được một vụ án phức tạp và tinh vi. Không những có nhiều quyền lực, chính phạm còn phải là kẻ thân cận với tiên đế. Phải thân thiết và được tín nhiệm lắm nên hắn mới  biết được tiên đế ngủ ở đâu, giờ nào. Phải thân cận và được tín nhiệm lắm  nên  hắn mới vào ra  cung cấm một cách tự do đồng thời đưa Đỗ Thích nhập cung mà không bị lính gác hạch hỏi hay ngăn cản. Ai là kẻ bỏ thuốc mê vào rượu cho tiên đế uống. Đó là điểm thứ ba...

Ngừng lại giây lát Hồ phu nhân cười hỏi:       

- Tôn ông nghĩ thế nào về điểm thứ ba này?

Trầm ngâm giây lát  kẻ cầm sổ giang hồ hắng giọng: 
 
- Tôi nói như thế này phu nhân nghĩ xem có lý không. Người bỏ thuốc mê vào rượu cho tiên đế uống phải là kẻ gần gụi và trung thành lắm...

Hồ phu nhân gật đầu mĩm cười. Bắt gặp nụ cười đó kẻ cầm sổ  giang hồ hỏi:  - Phu nhân cười gì. Chắc tôi nói sai rồi...

Hồ phu nhân lắc đầu: 

- Không. Tôn ông nói đúng ý của tôi. Mời tôn ông cho nghe tiếp...         

- Nếu kể những kẻ trung thành và gần  gụi  với tiên đế chúng ta phải nhắc nhở tới nhóm Thiên Long Bát Tướng. Chính họ là người chịu trách nhiệm bảo vệ tính mạng của tiên đế. Họ biết tiên đế ăn món gì, uống rượu gì, ngủ ở đâu và giờ nào. Họ ăn trước khi tiên đế ăn, họ uống trước khi tiên đế uống; do đó nếu tiên đế bị phục  rượu thời chính họ đã nhúng tay vào hoặc sơ sót không làm tròn nhiệm vụ của mình. Một trong hai lý do này phải xảy ra thời tiên đế mới bị Đỗ Thích giết chết. Phu nhân nghĩ thế nào?

Hồ phu nhân cười gật đầu nói nửa đùa nửa thực:

- Tôi nghĩ tôn ông không phải là người có trí óc chậm chạp mà chỉ vì tôn ông không quen hay không chịu khó dùng trí óc để suy luận và phán đoán sự việc. Cái gì cũng vậy, nếu không thường xuyên thực tập mình sẽ không làm một  cách dễ dàng và nhanh chóng. Bởi vậy cổ nhân mới có câu trăm hay không  bằng tay quen...

Kẻ cầm sổ giang hồ gục gặt đầu cũng nói một câu nửa đùa nửa thực:

- Phu nhân nói đúng lắm. Việc chịu khó suy nghĩ tôi học từ phu nhân đó. Bởi vậy cổ nhân ta mới có câu không thầy đố mày làm nên...

Hồ phu nhân bật cười thánh thót khi nghe kẻ cầm sổ giang hồ ăn miếng trả miếng. Nhoẻn nụ cười nàng
hắng giọng:

- Tôn ông nghi Thiên Long Bát Tướng nhưng tôi lại nghĩ khác. Họ dù thân cận song cũng không thân cận bằng vợ con của tiên đế...

Kẻ cầm sổ giang hồ quay nhìn người bạn đồng hành đăm đăm rồi buột miệng hỏi:

- Phu nhân định ám chỉ Dương hoàng hậu là kẻ chủ mưu hành thích tiên đế ?

Vị phu nhân họ Hồ gật đầu không do dự:
 
- Nếu không là kẻ chủ mưu thời bà ta cũng là tòng phạm, có dính líu hoặc can dự vào cái chết của chồng mình. Tuy nhiên...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #72 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:27:30 pm »

Ngừng lại thở một hơi thật dài nàng thong thả tiếp:

- Tôi xin nhắc cho tôn ông biết là đây chỉ là suy luận riêng tư. Chúng ta không thể kết tội một vị quan đại thần hay một bà hoàng hậu bằng suy luận mà phải có bằng chứng hoặc nhân chứng...

Nhìn quanh quất phong cảnh hai bên đường nàng nhẹ thở dài hỏi:       

- Gặp Đoàn Chí Hạ rồi tôn ông định đi đâu?       
 
- Thưa phu nhân tại hạ cũng chưa biết được. Sở dĩ tại hạ tìm kiếm Đoàn  Chí Hạ là để nhờ y chỉ nơi cư ngụ của Độc Tiên Ông. Hồ lão trang chủ bảo rằng nếu muốn điều tra về vụ án tiên đế tôi nên bắt đầu bằng cái chết của Trần Gia Bạch. Cái chết của vị cố chưởng môn phái Cổ Loa có liên hệ mật thiết với cái chết của  tiên đế...

Quay sang nhìn Hồ phu nhân kẻ cầm sổ giang hồ hỏi:       

- Phu nhân muốn nói điều gì mà lại hỏi tôi câu đó?

Kín đáo thở dài vị phu nhân họ Hồ cười nói lảng:       
 
- Tôn ông nhắc tôi mới nhớ. Kẻ nào giết Trần Gia Bạch thời cũng chính là thủ phạm hành thích tiên đế.
Chúng ta đã biết Trần Gia Bạch chết vì chất độc cho nên cũng dễ tìm...

Kẻ cầm sổ giang hồ gật đầu:       

- Phu nhân nói đúng. Nếu Độc Tiên Ông chính là kẻ hạ độc giết chết Trần Gia Bạch thời dễ dàng lắm. Tại hạ chỉ e lão chối tội của mình hoặc lão không phải là thủ phạm.

Hồ phu nhân gật đầu trầm ngâm thật lâu mới lên tiếng:     
 
- Tôi nghĩ nếu muốn tìm tòi chứng cớ về cái chết của Trần Gia Bạch và tiên đế tôn ông nên bắt đầu từ phạm trường là Hoa Lư. Đó chính là nơi cư ngụ của thủ phạm cho nên cũng là nơi có nhiều manh mối nhất. Chúng ta sắp tới Khau Cấp rồi?

Thấy mặt trời gần đứng bóng kẻ cầm sổ giang hồ cười:       

- Qua khỏi Khau Cấp ta sẽ dừng lại cho ngựa nghỉ ngơi và dùng cơm trưa...

Lát sau họ trông thấy nhà cửa lác đác và người đi lại thưa thớt. Phố Khau Cấp dân cư khá đông đúc. Xe đi chầm chậm cho Hồ Phong ngắm cảnh xong từ từ ra khỏi phố. Đi được vài dặm kẻ cầm sổ giang hồ ghìm cương cho ngựa dừng lại đoạn  dìu Hồ phu nhân xuống xe. Hồ Phong lấy thức ăn và nước uống cho ngựa.
Hồ phu nhân trao cho con và kẻ cầm sổ giang hồ phần cơm trưa đạm bạc.       
 
- Ủa... Phu nhân không ăn sao?

Hồ phu nhân lắc đầu nói nhỏ:       

- Thưa  tôn ông tôi không đói lắm...

Nhìn rừng cây xanh ngút ngàn nàng thở  dài nói nhỏ:       
 
- Khi tới Hoa Lư tôi nghĩ tôn ông nên kín đáo dò la xem trong các vị quan đại thần tại Hoa Lư ai là người có ý muốn làm vua nước ta...

Kẻ cầm sổ giang hồ chầm chậm gật đầu. Hồ phu  nhân lại thở dài lẩm bẩm:     
 
- Biết đâu chuyện Hồ gia trang bị thiêu hủy cũng liên quan tới vụ án tiên đế khiến cho gia đình tôi tan nát và thân này phải nhiều nỗi truân chiên...

Kẻ cầm sổ giang hồ quay nhìn Hồ phu nhân. Y thấy hai mắt nàng long lanh có lệ. Dường như có chút tội nghiệp dấy lên trong lòng một kẻ ít nói và lạnh lùng như y.       

- Sau khi gặp Đoàn Chí Hạ xong tôi sẽ tìm cho phu  nhân một chỗ an toàn để  sinh sống và nuôi dưỡng cháu Phong ...

Hồ phu nhân mĩm cười dù chỉ là nụ cười gượng gạo:       

- Đa tạ tôn ông. Tôi cũng biết thuở trời đất nổi cơn gió bụi thời khách má hồng phải nhiều nỗi truân chiên cho nên không nề hà chuyện gian truân cực khổ. Vả lại Phong nhi xuất thân từ giới giang hồ cho nên có lưu lạc đó đây cũng là chuyện  phụ nghiệp tử năng thừa...

Ngừng lại giây lát vị phu nhân họ Hồ nhìn người đối thoại và hỏi một câu với giọng nghiêm nghị:       
 
- Thưa  tôn ông ở đâu là nơi an toàn cho mẹ con tôi ?

Kẻ cầm sổ giang hồ cười gượng. Y không thể trả lời câu hỏi của Hồ phu nhân. Bị đoàn do thám triều đình truy nã thời chắc chắn không có một chỗ nào an  toàn cho mẹ con nàng Ngay cả y cũng vậy. Dù ít hay nhiều, dù muốn hay không muốn y đã trở thành kẻ đối nghịch với triều đình mà đại diện là đoàn do thám Hoa Lư. Y chưa chắc có một chỗ an toàn để nương náu kia mà. Y chỉ có một cách duy nhất là chạy trốn bằng hành động lưu lạc giang hồ. Nhưng liệu y chạy trốn được bao lâu.

Trầm ngâm thật lâu kẻ cầm sổ giang hồ lại lên tiếng hỏi:       

- Theo tôi lưu lạc giang hồ phu nhân không ngại tiếng đời dèm pha dị nghị...

Hồ phu nhân gật đầu cất giọng buồn  buồn:     
 
- Tôi nghĩ đến điều này nhiều lần lắm thưa tôn ông. Nhà tan cửa nát, mất chồng lại thêm chết hụt mấy lần khiến thân tôi chẳng khác nào lục bình trôi theo nước. Tự biết thân phận bọt bèo của mình cho nên dù miệng đời có dèm pha tôi cũng cắn răng mà chịu...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #73 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:28:25 pm »

Ngừng lại giây lát vị phu nhân họ Hồ thở hơi dài hắt hiu nói tiếp:     
 
- Việc mình làm mình biết. Vả lại tôi và tôn ông không có làm chuyện gì trái với lương tâm thời ngại gì tiếng thị phi của thiên hạ... Số phần của tôi chắc còn phải long đong lâu lắm...

Kẻ cầm sổ giang hồ cười nhẹ:       

- Điều đó người ta gọi là " Bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao "  thưa phu nhân...

Đưa mắt nhìn ngắm phong cảnh tịch mịch và quạnh hiu của núi rừng Hồ phu nhân thở dài nhè nhẹ:       

- Thưa tôn ông. Tôi có ý kiến như thế này. Tuy cha là một vũ sĩ giang hồ song Phong nhi chưa thụ nghiệp cùng ai cả. Nếu không chê thời xin tôn ông nhận Phong nhi làm đệ tử để nó có cơ  hội rèn luyện vũ thuật. Nếu tôn ông trở thành sư phụ của Phong nhi thời ít ra chúng ta cũng có chút liên hệ...

Kẻ cầm sổ giang hồ cười nói:     
 
- Cháu Phong xuất thân từ một đại trang lừng lẫy trong giới giang hồ Đại Việt cho nên tôi rất hân hạnh được làm thầy của cháu. Tuy nhiên chỉ có điều trở ngại là tôi chưa có phép  của sư phụ...

Thấy Hồ phu nhân có vẻ buồn khi bị mình từ chối kẻ cầm sổ giang hồ mau mắn tiếp:       

- Điều này không có nghĩa là tôi không thể truyền thụ vũ thuật cho cháu Phong thưa phu nhân...

Hồ phu nhân tươi cười gật đầu
 
- Mời tôn ông...

Quay sang con trai nàng nói với giọng nghiêm nghị:       

- Mẹ đã yêu cầu ân nhân truyền dạy võ nghệ cho con vậy con hãy tuân lệnh của ân nhân và cố gắng nghe lời người dạy bảo...

Vốn là đứa trẻ thông minh và hiếu thảo vả lại đã từng chứng kiến ân nhân múa kiếm giết người nên Hồ Phong rất thích thú được học múa kiếm:       
 
- Thúc thúc...Cháu thích múa kiếm giống như thúc thúc đó...

Nói xong nó đưa bàn tay hất ngược về sau vai. Kẻ cầm sổ giang hồ gật đầu cười xong cất giọng nghiêm nghị:
 
- Tuy không phải là sư phụ của cháu song trước khi truyền dạy vũ thuật ta muốn nói với  cháu vài lời. Học võ trước nhất là để bảo vệ cho tính mạng của mình hoặc của người khác ...

Hồ Phong vọt miệng nói liền: 

- Nếu biết võ con sẽ bảo vệ cho mẹ con khỏi bị người ta ăn hiếp phải không thúc thúc?

Kẻ cầm sổ giang hồ cười thốt:
 
- Đúng... Nếu biết võ thật giỏi cháu sẽ không bị người khác ăn hiếp và đánh đập...
 
- Như vậy nếu biết võ giỏi con sẽ đánh lại thằng cha đã đánh con ở Đông Triều. Nó đánh con đau lắm tới bây giờ con vẫn còn nhớ. Nó còn ăn hiếp mẹ con nữa thúc thúc. Không biết nó muốn  gì mà bắt mẹ con cởi áo...

Hồ phu nhân bụm miệng không cho con nói tiếp. Kẻ cầm sổ giang hồ trông thấy mắt nàng long lanh ngấn lệ. Y nói với Hồ Phong bằng giọng nghiêm nghị:
 
- Từ nay nếu cháu chuyên cần luyện võ thời sẽ không bị ai đánh đập đồng thời không để cho bất cứ ai hiếp đáp mẹ cháu nữa...

Hồ Phong vui vẻ gật đầu. Kẻ cầm sổ giang hồ tiếp: 

- Muốn luyện võ trước nhất cháu phải luyện nội lực, một sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể của mình. Không có nội lực một vũ sĩ khó thi triển vũ thuật tới mức tinh hoa được...

Có lẽ biết Hồ Phong không hiểu nội lực là gì y nhặt lấy một khúc gỗ xong  nói lớn:  - Cháu hãy nhìn cho kỹ để biết nội lực quan trong như thế nào...

Dứt lời y bóp mạnh. Không chịu nổi kình lực mạnh mẻ khúc gỗ vỡ vụn thành mấy mảnh. Hồ Phong trố mắt nhìn với vẻ thán  phục  và kinh  ngạc.

Vung tay cắp lấy Hồ Phong, kẻ cầm sổ giang hồ tung mình lên không cao mấy trượng đoạn đáp nhẹ xuống cành cây rồi chuyền từ cây này sang cây khác lẹ làng và dễ dàng như chim.Lát sau y buông mình rơi xuống chỗ cũ.

Vừa đứng xuống đất Hồ Phong nói liền:
 
- Thúc thúc dạy con luyện nội lực đi...  - Luyện nội lực là một việc lâu dài và đòi hỏi nhiều kiên nhẫn. Từ từ ta sẽ chỉ cho cháu phương pháp luyện nội lực. Bây giờ ta chỉ cho cháu cách múa kiếm. Ủa là kiếm sĩ mà không có kiếm thời không oai phong  chút nào...

Dứt lời y cùng Hồ Phong đi dài dài theo lề đường. Kiếm được cành  cây vừa ý y dùng  dao  gọt đẻo cành cây thành thanh kiếm gỗ cho Hồ Phong. Thằng bé thích thú múa may vun vít. Kẻ cầm sổ giang hồ thong thả thốt:

- Kiếm thuật của ta khác hẵn lối múa kiếm thông thường của mọi người. Cháu hãy xem cho kỹ...

Kẻ cầm sổ giang hồ hất ngược bàn tay về sau vai ngay chỗ chuôi kiếm ló lên. Rẹt... Thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ đâm vào mục tiêu tưởng tượng xong tra vào vỏ trở lại. Hồ Phong la lớn: 

- Thúc thúc làm lẹ quá con không thấy gì hết ...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #74 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:29:18 pm »

Kẻ cầm sổ giang hồ ra tay thật chậm. Không kể Hồ Phong mà ngay cả Hồ phu nhân cũng trông thấy rõ ràng bàn tay của kẻ cầm sổ giang hồ hất ngược về sau vai ngay chỗ chuôi kiếm ló lên xong thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ đâm vào mục tiêu rồi tra vào vỏ trở lại.

Hồ phu nhân đã từng chứng kiến trượng phu của nàng biểu diễn kiếm thuật nên biết thuật xử kiếm của kẻ cầm sổ giang hồ hoàn toàn khác biệt. 

- Cháu hãy nhớ kỹ là kiếm thuật của ta bao gồm ba động tác rút kiếm, đâm trúng mục tiêu và tra kiếm vào vỏ... 

- Có vậy thôi hả thúc thúc... Dễ ợt...  - Phải giản dị và dễ ợt... Bởi vì kiếm thuật của ta chỉ có một chiêu. Học thành chiêu kiếm đó cháu thừa sức dương danh trong giới giang hồ nước ta...

Hồ phu nhân chợt xen lời: 

- Một chiêu ư... Tôn ông nói đùa...

Kẻ cầm sổ giang hồ lắc đầu cười:
 
- Thưa phu nhân tôi nói thực. Kiếm thuật của tôi chỉ có một  chiêu duy nhất. Với  chiêu đầu tiên tôi  đã đâm chết đối thủ rồi thời cần gì tới chiêu thứ nhì...

Hồ phu nhân im lặng. Nàng đã thấy kẻ cầm sổ giang hồ thi triển kiếm thuật hạ sát nhân viên do thám tại Đông Triều để cứu tính mạng của mình.

Chỉ dẫn cặn kẻ và rành mạch cho Hồ Phong về động tác rút kiếm xong kẻ cầm sổ giang hồ nói với Hồ phu nhân: 

- Ta phải đi nhanh lên mới kịp tới Đồng Đăng chiều hôm nay...

Hồ phu nhân nói trong lúc leo lên xe: 

- Tôn ông không đợi Hạ Long Khách ư...

Thúc ngựa chạy nhanh kẻ cầm sổ giang hồ đáp:  - Không cần. Y biết cách tìm ra Đoàn Chí Hạ. Không chừng y tới Đồng Đăng trước ta và gặp họ Đoàn trước ta nữa kia...

Vừa nói y vừa nháy mắt ra hiệu cho Hồ phu nhân. Cả hai cười cười khi thấy Hồ Phong kiên  nhẫn và đều đặn hất ngược bàn tay về sau vai ngay chỗ chuôi kiếm ló lên. Nó bắt đầu luyện kiếm để mang lấy cái nghiệp vũ sĩ.

Trời chạng vạng. Họ từ từ đi vào Đồng Đăng. Mấy căn nhà lụp xụp. Đường đất đỏ hoạch. Dân cư thưa thớt. Xe dừng trước một tiệm tạp hóa tồi tàn mà chủ quán chắc là người Tàu. Kẻ cầm sổ giang hồ nói mấy câu, mua chút thức ăn khô rồi lại leo lên xe. 

- Chúng ta đi tiếp thưa tôn ông?

Hồ phu nhân hỏi nhỏ. Kẻ cầm sổ giang hồ gật đầu:

- Ở đây không có phòng trọ. Chắc phu nhân không ngại ngủ ngoài trời...

Hồ phu nhân tươi cười thốt:

- Hoàn toàn không. Đối với tôi bây giờ nệm ấm chăn êm hay màn trời chiếu đất cũng đều giống như nhau. Tôn ông hãy đi tìm chỗ mau lên vì trời đã tối rồi...

Kẻ cầm sổ giang hồ im lặng thúc ngựa chạy ra khỏi Đồng Đăng. Chốc sau y dừng xe cạnh gốc cây cổ thụ rườm rà.

Trong lúc hai thầy trò đi kiếm củi khô Hồ phu nhân lo dọn bữa cơm tối và mùng mền chiếu gối. Ôm củi về kẻ cầm sổ giang hồ dạy Hồ Phong cách đánh lửa. Thằng bé kiên nhẫn làm. Nó hò reo thích thú khi thấy cây khô bắt lửa cháy sáng rực. Trong lúc ăn uống kẻ cầm sổ giang hồ nói với Hồ Phong:  - Ăn xong ta sẽ chỉ cho cháu phương pháp luyện nội lực. Đây là việc làm mất nhiều công sức nhất trong vũ thuật...

Thu dọn thức ăn xong Hồ phu nhân chăm chú nhìn kẻ cầm sổ giang hồ chỉ dạy con mình cách luyện nội lực. Nàng lắng nghe giọng nói trầm trầm của ân nhân vang trong đêm tối thâm u: 

- Mỗi môn phái, gia trang hoặc nhà nhà của giới giang hồ nước ta đều có phương pháp đặc biệt để luyện nội lực. Tựu trung đó chỉ là một cách thức bí truyền để gia tăng và phát huy sức lực tiềm tàng trong cơ thể của con người. Cách thức luyện nội lực của ta tạm chia làm hai bước là tọa thiền và hô hấp. Phong nhi cháu hãy nhìn cho kỹ ...

Hồ Phong và Hồ phu nhân chăm chú nhìn cách ngồi kỳ lạ của kẻ cầm sổ giang hồ. Y ngồi xếp bằng trên mặt đất, lưng thẳng, vai thẳng, hai chân gấp lại, bàn chân phải đặt lên đùi trái, bàn chân trái đặt lên đùi phải, hai tay gấp lại, hai bàn tay lật ngửa đặt lên đùi, bàn tay phải đặt lên lòng bàn tay trái và hai ngón tay cái gần chạm với nhau. Đầu hơi cúi xuống, hai mắt mở lớn y nhìn không chớp vào khoảng không trước mặt.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #75 vào lúc: 10 Tháng Sáu, 2011, 05:30:05 pm »

Ngồi yên trong tư thế đó y nói với Hồ Phong mà dường như muốn cho cả Hồ phu nhân nghe nữa: 

- Đây là tư thế tọa thiền của đức Phật Thích Ca cách đây hơn ngàn năm và mãi cho tới nay vẫn còn được các vũ sĩ giang hồ tập luyện với mục đích làm cho khí hòa, thần định và tâm bình...

Hồ Phong được lệnh tọa thiền. Sau khi chỉ dẫn và sửa chữa cho đúng cách y tiếp tục giảng dạy: 

- Bây giờ cháu bắt đầu động tác hít thở. Hít vào bằng mũi và thở ra cũng bằng mũi. Hít hơi vào xong từ từ thở ra. Hít hơi vào đều đặn, chậm rải và thở ra cũng giống như thế. Khi hít hơi vào cháu hảy thầm đếm một rồi khi thở ra lại đếm hai và cứ như thế mà tiếp tục cho tới mười xong trở lại một...

Người dạy thừa kiên nhẫn còn người học lại thông minh và chịu khó nên lát sau Hồ Phong đã ngồi im luyện cách thức để làm cho tâm bình thần định khí hòa.

Kẻ cầm sổ giang hồ ra dấu cho Hồ phu nhân tới ngồi cạnh đống lửa. Quang cảnh núi rừng thê lương và lạnh lẻo. Không khí ẩm ướt và rét mướt. Hồ phu nhân xuýt xoa kêu lạnh dù đã mặc chiếc áo bông dày cộm. 

- Tôn ông thấy Phong nhi có thể học võ được không?

Kẻ cầm sổ giang hồ cười xòa nói đùa:
 
- Ngay cả phu nhân còn học võ được huống hồ gì cháu Phong. Cháu là một đứa trẻ thông minh, chịu khó và thể chất khỏe mạnh nên nếu chuyên cần luyện tập sẽ tiến nhanh lắm...

Hồ phu nhân cười nói: 

- Tôi mà học võ. Tôn ông nói đùa làm chi...

Khẽ lắc đầu kẻ cầm sổ giang hồ nói với giọng nghiêm nghị:
 
- Tôi không đùa đâu thưa phu nhân. Phu nhân chỉ  cần  luyện  nội lực  thôi  cũng  tốt rồi. Nó sẽ  giúp cho phu nhân đầy đủ sức khỏe để chống lại nắng mưa và bệnh tật...

Hồ phu nhân cười nói: 

- Tôi chỉ muốn luyện nội lực thôi. Đủ sức chịu đựng sương gió và khỏi bệnh hoạn là tôi mãn nguyện rồi... 

- Nếu phu nhân muốn như vậy thời dễ dàng lắm. Chỉ cần mỗi đêm tọa thiền chừng một canh thôi. Ngoài ra tôi sẽ chỉ cho phu nhân vài miếng võ phòng thân. Học xong vài chiêu cầm nã thủ này phu nhân thừa sức bảo vệ mình không sợ bị người ta bắt cỡi áo...

Khuôn mặt của Hồ phu nhân chợt đỏ bừng vì câu nói sau cùng của kẻ cầm sổ giang hồ. Cúi mặt xuống như để che dấu thẹn thùng nàng suy nghĩ giây lát rồi thỏ thẻ:

- Tôi bằng lòng...Tôn  ông  chỉ  cho tôi  cách luyện nội lực đi...

Kẻ cầm sổ giang hồ từ từ chỉ cho nàng cách thức tọa thiền. 

- Ủa... Tôn ông chỉ cho tôi cách tọa thiền  khác hơn của Phong nhi à...

Hồ phu nhân lên tiếng. Kẻ cầm sổ giang hồ nhẹ cười:
 
- Phu nhân nhận xét đúng lắm. Cách thức của phu nhân tọa thiền là cách bán tọa thiền dành cho những người đã có tuổi rồi mới luyện võ. Vì xương cốt cứng cáp cho nên nếu ngồi theo cách của cháu Phong phu nhân sẽ không được thoải mái lắm...

Hồ phu nhân gật đầu ngồi im tọa thiền. Lát sau nàng lại lên tiếng: 

- Tôn  ông... 

- Phu nhân có điều chi muốn hỏi...   

- Tôi cố gắng đếm từ một tới mười cho khỏi bị lộn xộn mà đếm hoài không được... 

- Tôi biết vì tôi cũng đã trải qua tình trạng này. Sở dĩ phu nhân đếm hụt là do tạp niệm. Tạp niệm là những suy tư hay ý nghĩ đã có sẵn trong trí não của chúng ta. Tạp niệm phát sinh từ tri thức bởi vậy người học nhiều hiểu rộng, người hay suy nghĩ có nhiều tạp niệm hơn người thật thà, chất phác và ít học. Tri thức là căn bệnh lớn nhất của con người thưa phu nhân.Tri thức phát sinh ra phiền não, là đầu mối của tham sân si, là căn nguyên của dục, là cội nguồn của tội lỗi...

Ngừng lại giây lát kẻ cầm sổ giang hồ thong thả tiếp: 

- Phu nhân chớ nên cố gắng dẹp bỏ tạp niệm bởi vì càng cố gắng chừng nào tạp niệm sẽ hiện lên nhiều chừng đó. Tâm tư của chúng ta giống như mặt nước mà tạp niệm là bụi bặm. Để yên tự nó theo thời gian sẽ lắng đọng. Tạp niệm đến rồi đi, tự nhiên như gió vào nhà trống. Bằng phương cách tọa thiền từ từ phu nhân sẽ tiến tới tình trạng khí hòa, thần định, tâm bình; từ đó tạp niệm tự nhiên biến mất  mà không cần phải cố  gắng  dẹp bỏ. Nếu tọa thiền thời phu nhân không cần phải ngủ nhiều cũng vẫn thấy khỏe khoắn và cơ thể không bị mệt mỏi...

Đêm lặng lẽ trôi. Bên cạnh đống lửa cháy bập bùng ba người vẫn còn ngồi im lìm trong bóng tối.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #76 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:21:29 pm »

Hồi 16
Khi hai kẻ thù hợp tác

Gió thu hiu hắt. Lá vàng rơi lác đác ngoài sân. Hữu Danh Vô Thực ngồi im nơi chiếc bàn gỗ lim bóng loáng đặt chính giữa gian phòng rộng thênh thang. Có thể nói trong giới giang hồ Đại Việt và hàng quan lại của Đinh triều ở Hoa Lư ít người biết đến danh hiệu của vị thủ lĩnh đoàn do thám.

Tuy nhiên dù không nổi tiếng lắm Hữu Danh Vô Thực lại là kẻ có nhiều thế lực và ảnh hưởng. Một nghìn nhân viên do thám sánh ra không đông đảo lắm so với binh đội của triều đình song đoàn do thám Hoa Lư giữ một vai trò có thể làm thay đổi cục diện cũng như số phận của nhiều nhân vật quan trọng trong giới quan lại Đinh triều.

Hữu Danh Vô Thực thong thả nhấc chén trà lên nhấp ngụm nhỏ. Thỉnh thoảng lão lại liếc ra cửa như đón chờ ai. Nghe tiếng bước chân lão mĩm cười tỏ vẽ hài lòng khi thấy Bách Diện Thư Sinh song song bước vào cùng với một người lạ.

Đứng lên đón khách vị thủ lĩnh đoàn do thám cười nói:
     
- Nghe danh hào hiệp của trang chủ rền vang xứ bắc mà Hữu Danh Vô Thực tôi chưa có hân hạnh gặp gỡ lần nào. Hôm nay được thấy trang chủ thật là tam sinh hữu hạnh. Kính mời trang chủ ngồi...

Không nói tiếng nào người được gọi là trang chủ ngồi đối diện với Hữu Danh Vô Thực. Thân rót trà vào chén cho khách xong vị thủ lĩnh đoàn do thám thong thả mở lời:  - Trước nhất lão phu xin được minh xác cùng trang chủ việc thiêu hủy quí trang không phải là hành động tự quyền của đoàn do thám mà đó chính là lệnh của triều đình...  - Thế ư...

Người được gọi là trang chủ buông hai tiếng cộc lốc. Lát sau y mới lên tiếng:
 
- Nếu Hữu thủ lĩnh đã nói thế thời tại hạ xin phép được hỏi đôi điều...
 
- Mời trang chủ tự nhiên. Nếu giải đáp được điều gì lão phu sẵn lòng...

Đưa chén trà lên nhấp ngụm nhỏ người được gọi là trang chủ hắng giọng:
 
- Tại hạ xin được hỏi Hữu thủ lĩnh đôi điều. Thứ nhất là tin tức của gia phụ và thê nhi...?

Liếc nhanh Bách Diện Thư  Sinh đang ngồi im Hữu Danh Vô Thực cười nụ:
 
- Tình thực mà nói lão phu không có tin tức chính xác về thân phụ của trang chủ.Thân mở cuộc dò la lão phu khám phá rằng lão trang chủ đã mất tích một cách bí mật...

Bách Diện Thư Sinh chợt lên tiếng đỡ lời cho Hữu Danh Vô Thực:
 
- Theo lời tường trình của nhân viên ban ám sát thời họ có giao đấu cùng lão trang chủ song không đả thương được ông ta. Cuối cùng lão trang chủ chạy thoát rồi biến dạng không lưu lại vết tích nào. Lão phu thiết nghĩ với thân vũ thuật trùm đời lão trang chủ không thể chết bởi những lý do tầm thường mà người đã ẩn tránh nơi nào không ai biết được. Phần quí phu nhân hiện đang là thượng khách của đoàn do thám...
Người được gọi là trang chủ nhếch môi cười. Dường như y hiểu được ý nghĩa của hai chữ thượng khách mà
Bách Diện Thư Sinh vừa nói.

- Câu hỏi thứ nhì của tại hạ là mục đích của cuộc hội kiến này...?

Hữu Danh Vô Thực thong thả nhấp ngụm trà trong lúc nhìn qua khung cửa sổ rộng. Tuy trời mới chớm thu mà lá vàng rơi rụng đầy sân. Cơn gió lất lây hàng cây soan dọc theo hiên nhà. Nắng hanh vàng dọi chút ánh sáng vào gian phòng mờ mờ tối.
 
- Hâm mộ danh hào hiệp, mến chuộng bản lĩnh của trang chủ nên lão phu trân trọng mời trang chủ cộng tác với đoàn do thám...

Có tiếng cười hực rồi người được gọi là trang chủ chợt cao giọng:

- Hợp tác... Nhị vị đã thiêu hủy gia trang, cầm tù tại hạ cùng thê nhi rồi bây giờ lại mời tại hạ cộng tác...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #77 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:22:29 pm »

Hữu Danh Vô Thực mĩm cười. Thần thái lão vẫn ung dung bình thản dường như lượng định được sự việc sẽ diễn tiến như thế nào.
 
- Trang chủ hiểu lầm thiện ý của lão phu rồi. Lão phu xin minh định trang chủ không phải là tù nhân mà chính là thượng khách của đoàn do thám. Trang chủ muốn đi hay ở tùy ý trang chủ. Sở dĩ trong thời gian qua lão phu lưu giữ trang chủ chỉ nhằm mục đích để cho tình hình lắng dịu. Nếu lão phu có ý xấu thời trang chủ chưa chắc còn sống đến bây giờ...

Người được gọi là trang chủ hắng giọng:
 
- Hữu thủ lĩnh nói tại hạ muốn đi hay ở là tùy ý của tại hạ. Điều này đúng không?

Hữu Danh Vô Thực  gật đầu xác nhận.
 
- Lão phu đã nói trang chủ muốn đi hay ở là tùy ý của trang chủ. Lão phu bảo đảm không một nhân viên do thám nào cản trở...

Nhếch môi cười người được gọi là trang chủ đứng lên. Bước ra tới cửa y ngừng bước đoạn cao giọng hỏi:
 
- Nếu tại hạ bỏ đi thời Hữu thủ lĩnh sẽ đối xử ra sao với thê nhi của tại hạ?

Hửu Danh Vô Thực  cười cười trả lời:
 
- Lão phu  có nói trang  chủ  muốn đi hay ở tùy ý của trang chủ. Phần phu nhân và cháu nhỏ lại khác. Cả hai vẫn là thượng khách của lão phu...

Người được gọi là trang chủ lặng thinh không nói. Y sợ cho miệng lưỡi của lão thủ lĩnh đoàn do thám. Trả tự do cho y song lại bắt vợ con y làm con tin. Y đâu đành lòng bỏ đi. Lẳng lặng trở về chỗ ngồi y nói với Hữu
Danh Vô Thực:
 
- Dường như Hữu thủ lĩnh đặt tại hạ vào thế không còn chọn lựa nào khác hơn là cộng tác với đoàn do thám...

Hữu Danh Vô Thực tươi cười tỏ vẽ hài lòng khi thấy sự việc xảy ra đúng theo ý mình. Chầm chậm hớp ngụm trà lão hắng giọng:
 
- Trang chủ có nhiều chọn lựa và có toàn quyền chọn lựa. Tuy nhiên cộng tác với đoàn do thám là một chọn lựa khôn ngoan, hợp tình, hợp lý và thích nghi với tình thế bởi vì cả trang chủ lẫn đoàn do thám đều có lợi...
 
- Thế ư...Trước khi nhận lời tại hạ xin minh định là một kẻ cộng tác chứ không phải là nhân viên  của đoán do thám.

Hữu Danh Vô Thực cười sang sãng:
 
- Dĩ nhiên. Trang chủ vẫn là trang chủ của một đại gia trang lừng lẫy giang hồ chứ không phải là phó thủ lĩnh  đoàn  do thám Hoa Lư...

Ngừng lại giây lát lão thủ lĩnh đoàn do thám chuyển  đề tài:
 
- Nếu lão phu không nghe lầm thời trong cuộc đọ kiếm gần đây trang chủ đã không giải được chiêu kiếm của kẻ cầm sổ giang hồ...

Đôi mày hơi cau lại, ánh mắt sáng lên vẻ giận dữ, da mặt hơi ửng đỏ; người được gọi là trang chủ cười gằn:
 
- Phải... Tại hạ đã bại dưới tay kẻ cầm sổ giang hồ. Hắn tôi tuyện được thuật xử kiếm lạ lùng nhanh hơn phản ứng của bất cứ nhất đẳng cao thủ trong giới giang hồ nước ta. Tại hạ nghĩ hiện nay không ai có thể
giải được chiêu kiếm giết người của hắn...
 
- Lão  phu cũng đoán như vậy, nhưng...

Hữu Danh Vô Thực vẩy tay. Nhân viên hầu cận đưa cho lão thanh kiếm. Đeo kiếm vào vai lão bước ra chỗ trống. Bách Diện Thư Sinh bước tới đứng đối diện. Giọng nói của vị thủ lĩnh đoàn do thám vang trầm trầm:
 
- Qua nhiều lần khảo nghiệm vết thương của các nhân viên chết bởi tay kẻ cầm sổ giang hồ, cũng như qua lời tường thuật của vài người chứng kiến y thi triển kiếm thuật; lão phu lượng đoán ra được đường lối, lộ số của thứ kiếm thuật giết ruồi của y. Mặc dù sự lượng đoán của lão phu có thể không hoàn toàn chính xác song cũng không sai sự thực nhiều lắm. Mời trang chủ thưởng thức lão phu thi triển kiếm thuật giết ruồi rồi sau đó cho lão phu biết nhận xét của trang chủ...

Dứt lời vị thủ lĩnh đoàn do thám xuôi tay triển công phu trầm tịnh. Bách Diện Thư Sinh cũng đứng im an thần định khí.

Rẹt... Âm thanh vang khô lạnh. Người được gọi là trang chủ thấy mũi kiếm nhọn lễu của Hữu Danh Vô Thực
chĩa ngay yết hầu của Bách Diện Thư Sinh .
 
- Trang chủ thấy thế nào?

Giọng nói trầm hùng của người được gọi là trang chủ vang vang trong căn phòng vắng lặng:
 
- Tại hạ không ngờ Hữu thủ lĩnh lại là một kiếm thủ lỗi lạc; tuy nhiên...

Hữu Danh Vô Thực hắng giọng:
 
- Lão phu hân hạnh được nghe cao kiến của trang chủ ...

Người được gọi là trang chủ mĩm cười:
     
- Có thể nói kiếm thuật của Hữu thủ lĩnh nhanh thực song nếu so sánh còn kém kẻ cầm sổ giang hồ nhiều lắm. Tại hạ đã khám nghiệm vết thương của Ngư Vương Trầm Lãng và Huyết Kiếm Châu Đằng ngay sau khi họ bị kẻ cầm sổ giang hồ đâm chết. Vết thương thật nhỏ, thật gọn, thật sâu dường như không bị đâm bởi mũi kiếm mà bằng thứ kình khí cực kỳ sắc bén. Theo thiển ý của tại hạ thời kẻ cầm sổ giang hồ đã tôi luyện được thứ kiếm thuật thượng thừa bằng cách dùng kiếm dẫn truyền kình lực cho tới lúc cần thiết mới phát huy kình lực thành kình khí. Thứ kình khí vô hình này cực kỳ sắc bén thừa khả năng soi vàng xẻ đá. Bởi thế kình khí đã giết chết đối thủ chứ không phải mũi kiếm...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #78 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:23:10 pm »

Hữu Danh Vô Thực gật gù:
   
- Trang chủ luận đúng. Lão phu có nghĩ tới điều này song cũng không được rành mạch và thâm sâu như trang chủ. Lão phu không phải là kiếm thủ nên không thể nào nhanh bằng kẻ cầm sổ giang hồ. Đó là phần của trang chủ. Lão phu sẽ trình bày một phương cách biến trang chủ thành một kiếm thủ nổi danh hơn kẻ cầm sổ giang hồ. Với danh vọng lẫy lừng trang chủ chỉ cần một bước thôi sẽ trở thành minh chủ giang hồ...
Không một ai kể cả Hữu Danh Vô Thực lẫn Bách Diện Thư Sinh thấy được nét thay đổi trong ánh mắt sáng long lanh của người được gọi là trang chủ.
 
- Với thủ thuật hóa trang thần diệu học từ Bách phó thủ lĩnh cộng thêm kiếm thuật độc địa, trang chủ sẽ thành kẻ đối đầu với kẻ cầm sổ giang hồ...

Trở về chỗ ngồi Hữu Danh Vô Thực xoa tay cười nói:
 
- Bây giờ lão phu mời trang chủ nhập tiệc. Trong lúc ăn uống chúng ta sẽ bàn thêm chi tiết về cuộc hợp tác giữa giới giang hồ đại diện là trang chủ cùng đoàn do thám Hoa Lư mà lão phu là kẻ đứng chủ trì...

Nằm trong xã Hà Liễu huyện Thanh Trì, Đỗ gia trang sinh sống bằng nghề thợ rèn. Họ chuyên chế tạo các dụng cụ bằng kim loại thường dùng cho dân chúng. Ngoài ra Đỗ gia trang còn được các võ quan cao cấp của binh đội triều đình và các vũ sĩ giang hồ biết tới tên tuổi qua thuật đúc rèn vũ khí đặc biệt. Tùy theo ý của khách hàng họ có thể đúc một thanh kiếm, lưỡi đao, ngọn trường thương trị giá năm bảy chục đồng Thái Bình Hưng Bảo.

Hơn ba tháng nay Đỗ gia trang hân hạnh đón tiếp một người khách là Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn. Con của một lái buôn gỗ giàu có miệt hạ lưu Hắc Giang, Lâm Quốc Tuấn học võ từ thuở lên năm. Sau  hai  mươi lăm  năm  khổ  luyện  vũ  thuật y đạp bước giang hồ và chẳng mấy chốc được liệt vào hàng quyền thủ lừng danh của giới giang hồ. Hiện diện trong đoàn do thám Hoa Lư  giúp Đinh Bộ Lĩnh bình loạn mười hai sứ; Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn không những nổi tiếng về vũ thuật mà về tính tình cương trực, can đảm, gan dạ và liều lĩnh của một người sinh trưởng từ nơi hoang dã rừng rú.

Lúc lên ngôi vua Đinh Tiên Hoàng ban tặng cho Lâm Quốc Tuấn được làm chủ nguyên dãy rừng núi mênh mông nằm giữa hai sông Lô và Hắc Giang. Nhờ  đó Lâm  gia  trang trở  nên giàu  có  hơn, nổi danh hơn rồi sau đó được liệt vào hàng thập đại trang của giới giang hồ Đại Việt.

Đỗ gia trang cùng Lâm gia trang vốn qua lại buôn bán với nhau từ lâu. Lâm gia trang mua của Đổ gia trang các vật dụng dùng trong nghề đốn cây đẳn gỗ, ngược lại cung cấp cho Đỗ gia trang các thỏi gỗ quí giá dùng để chế tạo vũ khí.

Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn làm người khách bất đắc dĩ của Đỗ gia trang. Phải nói là ông ta tị nạn mới đúng. Hơn một nghìn người gồm tráng đinh, họ hàng, gia quyến chết gần hết trong cuộc tàn sát khủng khiếp gây ra bởi  đoàn do thám.

Ngày xưa họ  Lâm  là nhân  viên  do thám song cũng chính những người từng chia cơm xẻ áo, chịu chung hoạn nạn  với ông ta đã trở mặt hạ sát vợ con của ông ta. Điều đó khiến ông ta ăn ngủ không yên. Trên đường chạy trốn với người con trai ông ta lượm được tin hãi hùng.

Mười gia trang lớn nhất giang hồ lần lượt bị đoàn do thám Hoa Lư hỏi thăm sức khỏe. Vô gia trang của Vô Hình Đao Tôn Nhật, Lê gia trang của Tử Cước Lê Hùng, Hồ gia trang của Tam Phong Kiếm Hồ Vũ Hoa bị tàn sát không có người nào sống sót. Đó cũng là lý do khiến Lâm Quốc Tuấn bắt buộc tới Đỗ gia trang tạm trú ngụ thời gian ngắn.

Hai người ngồi quanh chiếc bàn tròn. Nhấp ngụm trà xong Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn hắng giọng:
 
- Thưa Đỗ huynh... Hơn ba tháng nay tôi đã làm phiền huynh nhiều lắm. Bây giờ tới lúc tôi phải đạp bước giang hồ để phanh phui lý do gì khiến cho đoàn  do thám  thảm  sát  tệ  trang. Tôi  còn  nấn  ná ở đây ngày nào càng gây thêm phiền lụy cho huynh nhiều chừng đó. Triều đình mà biết huynh chứa chấp một tội phạm như tôi thời sẽ là một tai họa cho Đỗ gia trang...

Đỗ Đình Can ung dung cười nói:
 
- Huynh muốn đi tôi không cản song huynh nên biết rằng tình bằng hữu giữa tôi và huynh quí giá lắm. Dù phải hy sinh mạng sống hoặc gia trang bị thiêu hủy tôi cũng chẳng màng...

Lâm Quốc Tuấn chép miệng thở dài:
 
- Hôm qua ra Đại La dò xét tôi nghe được một tin nóng hổi đang gây xôn xao trong giới giang hồ. Y Sư Hà Vũ bị hạ sát mà người ra tay chính là kẻ cầm sổ giang hồ. Trước đó vài ngày y đã đâm chết một thường dân giàu có nổi tiếng trong giới giang hồ...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #79 vào lúc: 12 Tháng Sáu, 2011, 08:24:41 pm »

Đỗ Đình Can bật kêu lớn:
 
- Cự Phú Trần Hành. Lý do gì mà kẻ cầm sổ giang hồ lại giết Y Sư Hà Vũ và Cự Phú Trần Hành?

Hắc Giang Quyền lắc đầu:
 
- Chẳng có người nào thấy được mặt y đâu mà hỏi. Người ta chỉ lượm được quyển sổ giang hồ y lưu lại trong đó có ghi tên hai nạn nhân. Dương như y tuyên cáo sẽ giết nhiều người khác nữa...
 
- Trang chủ... trang chủ...

Nhìn nét mặt hoảng hốt và dáng dấp vội vàng của người hầu cận Đỗ Đình Can hỏi:
 
- Có chuyện gì vậy?

- Thưa trang chủ... Thiếu trang chủ và Lâm thiếu trang chủ sắp sửa đánh nhau với người lạ...

Đỗ Đình Can  cau  mày chưa kịp nói gì hết Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn đứng dậy nói nhanh:
       
- Hai ta ra xem có chuyện gì...

Hai người bước ra hàng hiên. Họ trông thấy hai vị thiếu trang chủ của Đỗ và Lâm gia trang đang bao vây một người khách lạ. Vũ phục bằng vải thô màu lam, chân mang giày rơm, kiếm đeo nơi vai, người khách lạ đứng im giữa khoảnh sân rộng. Giọng nói của y chợt cất lên trầm trầm:
 
- Cho dù nhị vị liên thủ cũng không giải được nửa chiêu kiếm của kẻ cầm sổ giang hồ ta. Nếu không muốn thương vong nhị vị nên mời Đỗ trang chủ ra cho ta hỏi vài lời...  - Các hạ tài cán bao nhiêu mà phách lối...
Rẻng... Thanh đoản đao của Đỗ Vân nhảy ra khỏi vỏ bật thành âm thanh lảnh lót rồi vút tới ngực đối phương nhanh tợ sao sa.
 
- Khoan...

Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn bật la thảng thốt. Thân ảnh nhích động ông ta lạng mình vào đấu trường.
Rẹt... Rẹt... Vừa lao vào đấu trường họ Lâm nghe được âm thanh của kiếm rút ra khỏi vỏ cùng với mũi kiếm nhọn hoắt chập chờn nơi yết hầu của mình. Không kịp suy nghĩ ông ta tức tốc lật người theo thế thiết bản kiều đồng thời chỏi mạnh chân xuống đất bay người ra khỏi vòng đấu.

Đứng im trên đất ông ta nhìn Mai Đao Đỗ Vân ngã xuống như cây chuối bị đốn ngọt. Lâm Quốc Tuấn thở hơi dài. Vì muốn cứu mạng Đỗ Vân mà chút nữa ông ta bị chết bởi tay kẻ cầm sổ giang hồ.
 
- Chiêu kiếm cực độc...

Hắc Giang Quyền lẩm bẩm mấy lời đoạn cao giọng hỏi:  - Các hạ là kẻ cầm sổ giang hồ?

Tay kiếm giết người nhếch môi:
 
- Chính tại hạ. Các hạ là ai?

Lâm Quốc Tuấn nhướng cao đôi mày rậm:
 
-Lão phu là Hắc Giang Quyền Lâm Quốc Tuấn. Vì cớ gì mà các hạ lại hạ thủ bất lưu tình?

Vành môi kẻ cầm sổ giang hồ hơi nhếch thành nụ cười cao ngạo cùng với giọng nói lạnh lùng vang lên:
 
- Tại hạ rút kiếm ra là phải có người chết. Vả lại y ra tay trước. Tại hạ tới đây không phải để đôi co với Lâm trang chủ mà chỉ muốn hỏi Đỗ trang chủ vài lời...

Đang bàng hoàng sửng sốt trước cái chết nhanh chóng của đứa con út, nay nghe kẻ giết người nhắc tới
tên mình Đỗ Đình Can nổi giận bước ra đấu trường.
 
- Các hạ muốn gặp ta có chuyện gì?
 
- Tai hạ muốn hỏi trang chủ vài lời...

Đỗ Đình Can cười gằn:
 
- Nếu lão phu không khứng trả lời...

Kẻ cầm sổ giang hồ lạnh giọng:
 
- Nếu trang chủ không khứng trả lời tại hạ e không có cách nào hơn là ghi tên Đỗ gia trang vào sổ giang hồ...

Đỗ Đình Can nạt lớn:
 
- Các hạ dám... Kẻ cầm sổ giang hồn cười lạnh:  - Tại hạ đã ghi danh Bát Đại Vương vào sổ giang hồ thời sá gì một gia trang cỏn con như Đỗ gia trang..

Ai ai cũng biết y nói là làm. Bát Đại Vương thế lực mạnh nhất giang hồ mà y còn ghi danh được huống hồ gì Đỗ gia trang, một gia trang không nổi tiếng trong giới giang hồ.

Rẻng... Rút trong người ra cây thiết bảng bằng sắt Đỗ Đình Can gằn giọng:
 
- Các hạ y mạnh hiếp người cho dù lão phu có chết cũng không nễ phục...

Kẻ cầm sổ giang hồ cười nhạt:
 
- Trang chủ có nễ phục hay không tại hạ cũng chẳng màng. Tại hạ chỉ muốn hỏi trang chủ vài lời thôi...

Thấy tình hình gay cấn và không muốn Đỗ Đình Can chết một cách oan uổng nên Lâm  Quốc Tuấn vội xen vào:
 
- Đỗ huynh từ từ... Ta hãy chờ xem y muốn hỏi gì rồi tính sau...

Vốn nể phục Lâm Quốc Tuấn vả lại biết mình không phải là đối thủ của kẻ cầm sổ giang hồ nên Đỗ Đình Can gật đầu dịu giọng:  - Các hạ muốn hỏi gì. Nếu trả lời được ta sẵn lòng...
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM