Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 14 Tháng Bảy, 2024, 03:50:08 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Giặc Bắc - Chu Sa Lan  (Đọc 98688 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #170 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:32:31 pm »

Âm thanh nổi lên như tiếng gầm phẫn nộ vọng vang trong không khí thật lâu mới dứt.
 
- Tìm ra thủ phạm giết chết tiên đế là một chuyện cực kỳ khó khăn và nguy hiểm bởi vì chúng ta sẽ phải đối phó với triều đình ở Hoa Lư mà đại diện là đoàn do thám. Kẻ giết người đã khôn ngoan mượn tiếng triều đình để che chở cho hành vi sát nhân của mình. Hắn lợi dụng đoàn do thám để đối phó với bất cứ ai muốn nhúng tay vào vụ án tiên đế. Đoàn do thám Hoa Lư đã thẳng tay tàn sát, bắt bớ hay giam giữ các anh em đồng đạo giang hồ của chúng ta...

Vô Hình Đao Tôn Nhật ngừng nói khi nghe có tiếng xì xầm bàn tán ở hướng bên tả rồi một người bước ra.Ai ai cũng biết người đó chính là Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch, chưởng môn nhân của phái Cỗ Loa, một phái võ có danh vọng và thực lực lớn trong giang hồ. Thuở bấy giờ  hai phái võ nổi tiếng và có đông đảo môn đồ nhất trong giới giang hồ Đại Việt là Cỗ Loa và Tướng Quốc. Tướng Quốc tự có nhiều chùa chiền rải rác khắp trong nước mà tăng ni, sư sãi cũng như đệ tử tục gia hơn mấy chục ngàn người. Phần phái Cỗ Loa tuy môn đồ ít hơn song lại chuyên tâm về vũ thuật do đó lại nỗi tiếng hơn trong giang hồ.

Trông thấy vị chưởng môn phái Cỗ Loa bước ra Vô Hình Đao Tôn Nhật mừng rỡ nói lớn:

- Lão phu  kính mời Lê chưởng môn ra đây nói vài lời cùng mọi người...

Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch bước ra đứng cạnh Tôn Nhật và Lê Hùng. Đảo mắt một vòng khán đài xong y cao giọng:

- Đại diện cho mấy ngàn đệ tử của phái Cỗ Loa tại hạ xin có vài lời. Trước nhất tại hạ tán thành và nhiệt liệt ủng hộ cuộc điều tra về vụ án tiên đế vì nhiều lý do. Thứ nhất cái chết của tiên đế có liên hệ mật thiết tới cái chết đầy bí ẩn của tệ sư phụ. Thứ nhì đã thừa hưởng ơn mưa móc chúng ta phải báo thù cho tiên đế. Thứ ba nếu muốn tránh khỏi họa bị tiêu diệt chúng ta phải mạnh dạn đối phó với đoàn do thám Hoa Lư và nhất là với thủ phạm đã ám sát tiên đế. Muốn cuộc chống đối được hữu hiệu và thành công mau chóng
chúng ta phải kết hợp thành một khối và phải có kẻ chỉ huy...

Vị chưởng môn phái Cỗ Loa ngừng lại như muốn mọi người suy ngẫm về đề nghị của mình.Lát sau y thong thả tiếp lời:
 
-Tại hạ muốn nói là chúng ta phải bầu ra một vị minh chủ cho giới giang hồ Đại Việt của chúng ta. Tề tựu đông đủ nơi núi Tản Viên ngày hôm nay là một dịp may hiếm có để chúng ta bầu ra một vị minh chủ hầu chính thức lãnh việc điều tra về cái chết của tiên đế...

Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch ngừng nói. Đảo mắt một vòng xong giọng nói của vị chưởng môn phái Cỗ Loa cất lên. Dường như y đã phổ  kình lực vào nên âm thanh cao vút:
 
- Mấy chục năm nay giới giang hồ Đại Việt của chúng ta chia năm xẻ bảy, tị hiềm và ganh ghét với nhau vì một lý do giản dị là chúng ta không có một vị minh chủ để dìu dắt anh em đồng đạo tuân hành đúng theo tôn chỉ của vũ đạo. Hôm nay mấy ngàn người của chúng ta được dịp gặp nhau cho nên đây cũng là lúc chúng ta nên bầu cử hoặc đề bạt một vị minh chủ giang hồ. Chư vị nghĩ thế nào về ý kiến này xin cho biết?
Toàn trường im lìm suy nghĩ.Lát sau một giọng nói trầm hùng vang lên. Người ta biết người đó không ai khác hơn là sư Khai Quốc, tông chủ của chùa Tướng Quốc, một phái võ lừng danh nhất của giới giang hồ Đại Việt.
 
- Mô Phật... Bần tăng hoàn toàn đồng ý với Lê thí chủ. Giới giang hồ cần phải có một vị minh chủ trong tình thế khẩn cấp và đặc biệt của nước ta hiện nay. Bá tánh khắp nước xôn xao bàn tán về chuyện quân Tống đồn binh dọc theo biên giới Việt Hoa. Chuyện quân Tống xâm lăng Đại Việt không sớm thời muộn cũng sẽ xảy ra. Do đó giới giang hồ của chúng ta phải có một hành động cần thiết, quan trọng và cấp bách là
tuyển chọn một vị minh chủ đủ tài đức để chỉ huy anh em đồng đạo cứu nước giúp dân...

Ngừng lại giây lát như để cho lời nói của mình thấm vào tâm tư của quần hùng xong vị tông chủ chùa Tướng Quốc cao giọng tiếp:
 
- Ba chục năm nay nước ta loạn lạc liên miên khiến cho giới giang hồ của chúng ta cũng chịu ảnh hưởng mà sanh ra lề luật lỏng lẻo, mục đích và tôn chỉ của vũ đạo không còn được mọi người thi hành một cách đứng đắn. Bởi vậy mà cướp bóc nổi lên khắp nơi, tha hồ nhũng nhiễu dân lành vô tội. Trong giới giang hồ của chúng ta mới nảy sanh ra nhóm Bát Đại Vương mà chư vị không ai không biết Đó là do lề luật lỏng lẻo, mối giềng hư hỏng. Đó là do ở giới giang hồ của chúng ta không có một vị minh chủ cầm cân nẩy mực, biết lấy lẽ thiệt điều ngay để kiềm chế anh em đồng đạo. Hôm nay thay mặt cho mười ngàn đệ tử, tăng ni, sư sãi của chùa Tướng Quốc; bần tăng tán thành việc đề bạt một vị minh chủ giang hồ...

Có tiếng tằng hắng nơi phía bên tả rồi một giọng nói trầm trầm vang lên:
 
- Xin lỗi đại sư cho tại hạ được góp lời...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #171 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:33:44 pm »

Người người nhìn thấy một thanh niên tuổi ngoài ba mươi,mày kiếm mắt sao,vận vũ phục màu lam, chân mang giày rơm và kiếm đeo nơi vai. Tuy y phục giản dị song thần thái uy nghi khiến cho mọi người biết y phải có thân thế lớn trong giang hồ.

Vòng tay bái tổ xong thanh niên cao giọng nói:

-Xin được  giới thiệu  cùng chư  vị tại  hạ là Lạc Kiếm Trần Hùng, chưởng môn của Lạc Việt phái...

Quần hùng buột miệng kêu ồ thành tiếng kinh ngạc khi nghe thanh niên tự xưng danh tánh. Ai cũng biết Lạc Việt là phái võ lâu đời nhất của giới giang hồ Đại Việt. Tuy môn đồ ít ỏi và không thường xuyên lộ diện giang hồ song phái Lạc Việt từng được đồng đạo nễ phục qua Lạc công phu bao gồm bốn tuyệt kỹ là Lạc trảo, Lạc quyền, Lạc chỉ và Lạc kiếm. Đợi cho quần hùng im lặng xong Lạc Kiếm Trần Hùng thong thả tiếp:
 
- Nhân danh chưởng môn Lạc Việt phái tại hạ tán thành ý kiến của vị chưởng môn phái Cỗ Loa và Khai Quốc thiền sư về đề nghị bầu một vị minh chủ giang hồ. Tuy nhiên làm thế nào để bầu ra một vị minh chủ đủ tài đủ đức được mọi người tuân phục và kính trọng; bởi vì nếu không được mọi người tuân phục vị minh chủ giang hồ này không chỉ huy ai được cũng như đáp ứng được nguyện vọng của chúng ta là  gìn  giữ mối giềng và  lề luật  giang hồ...

- Trần chưỡng môn nói  phải đó. Tuy nhiên  kiếm được một vị minh chủ đủ tài đủ đức lại là chuyện khó. Tại hạ có một lời như thế này xin chư vị phe phán xem có hợp tình hợp lý không...

Quần  hùng  nhìn  ra  người  vừa  lên  tiếng đó chính là Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp, chưởng môn nhân phái võ Thảo Đường.
 
- Tại hạ xin được góp ý kiến với Trần chưởng môn về việc bầu một vị minh chủ giang hồ. Tìm một người có đức thời dễ bởi vì tại hạ nghĩ mọi người ở đây chắc không có một ai thiếu đạo đức để làm minh chủ giang hồ. Còn tài thời lại có rất nhiều người đủ tài hoặc dư tài để làm minh chủ...

Quần hùng bật cười về lời nói đùa của Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp.

- Giới giang hồ Đại Việt của chúng ta có quá nhiều nhân tài để  được  tuyển  chọn làm  minh chủ giang hồ và rắc rối nằm ở chỗ đó. Có quá nhiều người tài đức cho nên chúng ta không biết chọn ai, lựa người nào để làm minh chủ giang hồ...

Vị chưởng môn  của Thảo  Đường  phái  ngừng nói. Quần hùng đều công nhận y nói có lý. Hơn ngàn người hiện diện ở đây ai cũng giỏi võ hoặc bản lĩnh có chỗ độc đáo hơn người. Do đó dù không nói ra người nào cũng ôm trong lòng niềm kiêu hãnh, tự cho mình tài cao nhất thiên hạ. Nay tự nhiên bắt họ phải tuân phục người khác tất nhiên họ sẽ không hài lòng.

- Dù vũ thuật không bằng ai song tại hạ cũng như chư vị đều cảm thấy không thoải mái khi một kẻ kém tài hơn mình lại được đề bạt làm minh chủ giang hồ. Do đó tại hạ mạo muội đưa ra một ý kiến là chúng ta tranh tài để chọn một vị minh chủ giang hồ đủ tài đủ đức...

Quần hùng xôn xao bàn tán giây lát đoạn Vô Hình Đao Tôn Nhật lên tiếng:
 
-Lão phu thấy ý kiến của Nguyễn chưởng môn rất hợp tình và hợp lý và nhất là không làm phật lòng bất cứ ai...

Được Tôn Nhật tán thành Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp  tươi cười tiếp:
 
- Tại hạ xin được trình bày về cách thức tranh tài. Để cho được công bình và khỏi mất thời giờ nên mỗi phái võ chỉ được cử một người đại diện ra tranh tài. Do đó phái Cỗ Loa, Tướng Quốc dù đông đảo nhân số cũng chỉ có một người đại diện so với một vũ sĩ tự do không thuộc môn phái, bang hội hay gia trang nào. Giai đoạn thứ nhì là rút thăm để biết ai sẽ đấu với ai.Vũ sĩ nào bại sẽ bị loại ra khỏi vòng giao đấu và người thắng cuộc cuối cùng sẽ trở thành minh chủ giang hồ...

Quần hùng xì xầm bàn tán xong đều đồng ý với cách thức trên. Thấy trời đã đứng bóng Vô Hình Đao Tôn Nhật nói lớn:
 
- Chúng ta tạm thời giải tán để dùng cơm trưa và có thời giờ chọn lựa người đại biểu của mình. Lão phu xin nhắc nhở là nếu bại sẽ bị loại ra khỏi vòng đấu cho nên chư vị khá tua thận trọng trong việc chọn lựa. Đúng giờ mùi chúng ta sẽ bắt đầu cuộc tranh tài...

Quần hùng im lặng tập họp thành từng nhóm riêng biệt. Phần Vô Hình Đao Tôn Nhật và Tử  Cước Lê Hùng đứng cạnh nhau nhìn con đường mòn dẫn lên đỉnh núi. Thật lâu Lê Hùng mới nhẹ thở dài nói:
 
- Tôn huynh  định ra tranh tài?

Vô Hình Đao Tôn Nhật cười lắc đầu:
 
-Tôi già rồi đâu có ham muốn chi danh vọng. Làm minh chủ giang hồ chỉ cực thân thôi. Càng cao danh vọng càng nhiều gian nan mà...

Lê Hùng gật gù:
 
- Tôi cũng nghĩ như huynh vậy. Lê gia trang của tôi có thằng Hào song tài cán cở nó đưa ra chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Phần mình già nua, vai vế và tiếng tăm cũng có nay nếu ra tranh tài thiên hạ sẽ đàm tiếu bảo mình già mà còn ham vui và ham danh...

Vô Hình Đao Tôn Nhật từ từ nói:
 
- Tôn gia trang của tôi cũng không có người kế nghiệp. Tôi nhận thấy lớp trẻ lớn lên cũng có nhiều người tài đức gồm đủ. Hi vọng họ sẽ làm cho giới giang hồ nước ta hưng thịnh. Lê huynh thử đoán vì lý do nào mà Hồ Vũ Hoa lại tới chậm...

Lê Hùng nói không do dự:
 
- Tôn huynh hẵn biết tính tình của Hồ Vũ Hoa. Một lời hứa của y nặng hơn thiết thạch. Do đó phải có lý do đặc biệt, quan trọng hoặc khẩn cấp lắm mới khiến y không có mặt ở đây. Tôi đoán lý do này liên quan tới cuộc đại hội giang hồ. Không chừng triều đình biết tin...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #172 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:34:52 pm »

Vô Hình Đao Tôn Nhật hơi giật mình khi nghe Lê Hùng nói. Trầm ngầm giây lát ông ta nói:

-Tôi và huynh tới gặp sư  Khai Quốc và Lê Tuấn Bạch để bàn tính...

Hai người đi tới chỗ Khai Quốc đại sư đứng. Lê Hùng hỏi liền:
 
- Đại sư định ra tranh tài?

Vị tông chủ chùa Tướng Quốc cười nhẹ:
 
- Mô Phật... Tướng Quốc tự không có ý muốn làm minh chủ giang hồ song nếu không ra tranh cử rủi chức minh chủ lọt vào tay một kẻ kém tài kém đức thời cũng phiền phức lắm. Bần tăng lo là lo cho tương lai của giới giang hồ nước ta...

Vô Hình Đao Tôn Nhật gật gù cười:
 
- Đại sư nói đúng. Hai chúng tôi có chuyện rất quan trọng cần bàn với đại sư và Lê chưởng môn. Nếu không có chi bất tiện mời đại sư tháp tùng tới gặp Lê chưởng môn. Lúc đó tôi sẽ trình bày để chúng ta liệu định...

Sư Khai Quốc vui vẻ nhận lời. Ba người tới gặp Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch. Lê Hùng hỏi nhanh:
 
- Lê chưởng môn đã chọn được người ra tranh tài?

Cười nhẹ vị chưởng môn phái Cổ Loa đáp không do dự:
 
- Tuy không ham muốn danh vị minh chủ giang hồ song tại hạ sẽ đích thân ra tranh tài cùng quần hùng vì nhiều lý do. Thứ nhất tại hạ không muốn chức minh chủ lọt vào tay một kẻ kém tài ít đức. Thứ nhì nếu trở thành minh chủ tại hạ có cơ hội điều tra về cái chết của tiên đế và sư phụ. Thứ ba tại hạ muốn tập hợp giới giang hồ thành một lực lượng mạnh mẻ, có  người  chỉ  huy  để đánh  nhau  với đoàn do thám Tống triều. Sớm muộn gì nước ta cũng phải chống trả lại cuộc xâm lăng của lũ giặc phương bắc...

Vô Hình Đao Tôn Nhật gật gù mĩm cười nói:
 
- Lê chưởng môn tính toán chu đáo lắm. Lão phu rất mong Lê chưởng môn trở thành minh chủ giang hồ...
Tử Cước Lê Hùng cũng đồng ý với Tôn Nhật. Phần Khai Quốc đại sư cười nói:
 
- Bần tăng nhận thấy Lê chưởng môn rất xứng đáng nhận lãnh danh vị minh chủ. Tuy nhiên giới giang hồ nước ta cũng có lắm nhân tài lỗi lạc vậy Lê chưởng môn nên cẩn thận. Bần tăng sẽ không ra tranh tài do đó Lê chưởng môn sẽ bớt đi một đối thủ...

Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch cười lớn:

- Đa tạ đại sư... Đại sư không ra tranh tài thời tại hạ quả nhiên bớt đi được một kỳ phùng địch thủ... Chẳng hay chư vị tới kiếm tại hạ có chuyện chi?

Vô Hình Đao Tôn Nhật nói nhanh:
 
- Tam Phong Kiếm Hồ Vũ Hoa chính là người đã đứng ra kêu gọi quần hùng tới Tản Viên sơn nhưng không biết vì lý do nào mà y lại vắng mặt. Chắc phải có lý do quan trọng và khẩn cấp lắm mới khiến cho y tới chậm. Lão phu nghĩ tới chuyện triều đình đã dò la được tin tức chúng ta tụ họp nơi đây và kéo quân vây bắt. Lão phu  định nhờ  Lê chưởng  môn phái vài đệ tử xuống núi thăm dò tin tức...

Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch thong thả nói:
 
- Tại hạ nghĩ tới điều đó từ lâu nên đã điều động đệ tử lập thành tám tổ do thám chia nhau dò xét và giám thị ngầm các ngã đường tới Tản Viên. Chư vị an tâm nếu có động tịnh chúng ta sẽ biết liền...

Tử Cước Lê Hùng cười ha hả:

- Lê  chưởng  môn  đã xếp  đặt  chu  đáo vậy thời chúng ta khỏi lo lắng. Bây giờ chúng ta nên bắt đầu cuộc tranh tài...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #173 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:35:59 pm »

Hồi 34
Rồng nằm cọp nấp

Đúng giờ mùi quần hùng tề tựu đông đủ. Chỉ có mười hai người ghi danh tham dự cuộc tranh chiếm danh vị minh chủ giang hồ. Cầm mảnh giấy Vô Hình Đao Tôn Nhật từ từ xướng danh:
       
- Kính thưa chư vi sau đây là tên tuổi của mười hai đối thủ đại diện của các môn phái, gia trang, bang hội hoặc các nhà thuộc giới giang hồ nước ta. Người thứ nhất là Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch chưởng môn nhân của phái Cỗ Loa...

Quần hùng hò hét hoan hô khi thấy Lê Tuấn Bạch bước ra thi lễ cùng mọi người.
       
- Người thứ nhì chính là đệ tử của chùa Tướng Quốc. Mời Nhất Quốc đại sư ra đấu trường...

Quần hùng reo hò cổ vỏ cho vị đại diện của Tướng Quốc tự.
       
- Kính thưa chư vị người thứ ba là Lạc Kiếm Trần Hùng, đương kim chưởng môn Lạc Việt phái...

Quần hùng hò la nhiệt liệt tán thưởng cho vị chưỡng môn phái võ kỳ cựu nhất của giới giang hồ Đại Việt.
       
- Nhân vật thứ tư chính là Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp, chưởng môn nhân của phái Thảo Đường. Kế tiếp là Bạch Đao Mai Thúc Lộc, trang chủ Mai gia trang. Đối thủ thứ sáu là Mộc Côn Lê Linh, đại diện cho Lê gia trang ở Lạng Giang. Người thứ bảy chính là Bạch Long Kiếm đại diện cho Bạch Long Vĩ đảo, còn người thứ tám là Hoàng Điểu Lý Anh của Hoàng Sa đảo. Thưa chư vị nhân vật thứ chín là Hạc Quyền Đinh Thế Trạc, đại diện cho Bạch Hạc phái. Người thứ mười là Hùng Lộc, đại diện cho Thông Thánh Quán. Người thứ mười một là Tà Quyền Nguyễn Tất Thắng ở Tuyên Quang và đối thủ cuối cùng chính là Vô Diện Thư Sinh quán ở Thái Nguyên... Ngoài ra ba người cũng được chọn lựa để làm trọng tài phán xét ai thắng ai bại trong mọi cuộc giao đấu.Ba người đó chính là sư Khai Quốc, Vô Pháp Quyền Lê Bút Mực, trang chủ của Lê gia trang ở Bắc Giang và Trần Bỉnh Thức trang chủ...

Quần hùng la ó hoan hô cho gà nhà và luôn cả mười hai đối thũ. Họ vui mừng lẫn thích thú vì sẽ được chứng kiến cuộc so tài trăm năm mới có một lần. Họ biết mười hai đối thủ đại diện đều có trình độ vũ thuật cao siêu cộng thêm kinh nghiệm giang hồ nên mới được chỉ định ra tranh tài nhằm mục đích làm minh chủ giang hồ cũng có mà để dương danh bản phái cũng có. Ai trong mười hai người này đều có ít nhất hai mươi năm khổ luyện đồng thời được liệt vào hàng nhất đẳng cao thủ giang hồ.

Sau khi giới thiệu danh tánh mười hai đối thủ cùng quần hùng, Vô Hình Đao Tôn Nhật cao giọng nói:

- Thưa chư vị để cho cuộc tranh tài được công bằng lão phu đề nghị một cuộc rút thăm. Đối thủ nào bắt trúng tên người khác tất nhiên sẽ đấu với người đó. Sau vòng  loại thứ  nhất sáu đối thủ thắng cuộc sẽ tranh tài bằng cách bắt thăm lần nữa. Ba đối thũ thắng cuộc sẽ lần lượt giao đấu với nhau và nếu ai thắng hai trận sẽ trở thành minh chủ giang hồ. Bây giờ tới phần rút thăm...

Qua cuộc rút thăm Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch sẽ mở màn cuộc tranh tài bằng cách giao tranh với Bạch Đao Mai Thúc Lộc, vị trang chủ trẻ tuổi và nổi tiếng nhất của miền Nam. Vô Hình Đao Tôn Nhật trịnh trọng nói:
       
- Lão phu  kính mời Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch và Bạch Đao Mai Thúc Lộc mở màn cuộc tranh tài...
Bước ra đấu trường hai đối thủ ôm quyền thi lễ với quần hùng đoạn vái chào nhau xong đứng đối diện trên khoảng sân rộng. Trước khi rút lui vị trang chủ lừng danh của Tôn gia trang cao giọng:
       
- Lão phu cũng như chư vị đều biết rằng đây là một cuộc giao đấu mà hể có giao đấu là phải có thương vong hoặc chết chóc. Đao thương quyền cước vốn vô tình cho nên chư vị khá tua thận trọng...

Tôn Nhật từ từ lùi ra khỏi đấu trường. Nạt tiếng trầm trầm Bạch Đao Mai Thúc Lộc xoạc chân đứng tấn. Y đứng theo thế tấn đinh.Bàn tay mặt cầm lấy cán đao, cánh tay trái gấp thành hình thước thợ đưa lên ngang mặt, bàn tay nửa mở nửa khép đặt hờ lên cán đao. Trong tư thế đó vị trang chủ thinh danh lừng lẫy miền Nam bồng đao đứng yên. Quần hùng im lặng nhìn. Ai cũng biết đó là chiêu thức mở đầu trong đao pháp bí truyền của dòng họ Mai hơn hai trăm năm nay.Vốn tay hành gia vũ thuật mà đao là ngón nghề ruột cho nên Tôn Nhật gật gù cười nói với Lê Hùng:
       
- Thất Thập Nhị Huyền đao pháp đấy chắc Lê huynh biết rồi...

Lê Hùng gật đầu:
       
- Tuy không phải là bằng hữu chi giao với Nam Đao Mai Thế Kiệt song tôi cũng có qua lại với y.Theo chỗ tôi được biết thời Mai Thế Kiệt có ba người con mà Thúc Lộc là con út.Thế nhưng Thúc Lộc lại được làm trang chủ tất nhiên tài bộ của y phải có chỗ hơn người. Thất Thập Nhị Huyền đao pháp mà y thi triển gồm có bảy mươi hai thế, mỗi thế phân thành bảy thức, mỗi thức lại biến ra ba đòn cho nên tinh vi, xão diệu và biến hóa vô cùng phức tạp...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #174 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:37:02 pm »

Chăm chú nhìn Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch thỏng tay triển công phu trầm tịnh Lê Hùng nói tiếp:

- Vị chưởng môn của phái Cỗ Loa tuy tuổi còn trẻ mà bản lĩnh cao thâm cực độ.Công phu trầm tịnh của y chỉ kém có một người mà thôi...

Vô Hình Đao Tôn Nhật hỏi liền:
       
- Huynh nói y kém một người mà người đó là ai?
       
- Kẻ cầm sổ giang hồ...

Lê Hùng buông gọn năm chữ trên đoạn chép miệng thở dài:
       
- Tôn huynh còn nhớ trước đây hai ta liên thủ để vây đánh y không. Y đã triển công phu trầm tịnh trước khi rút kiếm mà công phu trầm tịnh của y so ra còn cao hơn Lê Tuấn Bạch một bực. Động là tịnh và tịnh là động. Nếu đối phương tịnh thời mình động; đối phương động thời mình tịnh. Nếu đối phương tịnh thời mình tịnh nhược bằng đối phương động thời mình động trước. Nói tóm lại chỉ có hai chữ động tịnh mà hóa ra vô lường, biến ra vô số. Nó tùy theo tâm ý mà phát sinh. Khổ luyện vũ thuật tới mức độ tâm-ý-hành là một thời tôi đây chưa làm được...

Vô Hình Đao Tôn Nhật cười gượng:
       
- Tôi cũng thế. Thế mới biết vũ đạo mênh mông như trời bể cho nên cái biết của mình như  ếch ngồi đáy giếng. Hai chúng ta liên thủ mà còn bị y đánh xiểng niểng huống hồ gì một người. Kẻ cầm sổ giang hồ mà có mặt ở đây tôi đoan chắc với Lê huynh chức vị minh chủ sẽ lọt vào tay y...

Tử Cước Lê Hùng trầm ngâm giây lát mới thong thả cất tiếng:
       
- Hồ Vũ Hoa tỏ ra rất tín nhiệm vào hành vị của kẻ cầm sổ giang hồ. Tôi không biết Hồ huynh quen thân với y như thế nào mà có thái độ bênh vực cho y. Tôn huynh thừa biết Hồ Vũ Hoa là người tâm cơ sâu xa cho nên...

Lê Hùng ngừng lời khi thấy Mai Thúc Lộc xuất thủ. Không một cử động báo trước mũi đao nhọn lễu trong tay vị trang chủ lừng danh xẹt ra tợ ánh chớp và mục tiêu của nó chính là huyệt thần tàng nơi ngực của đối phương. Khởi thủy đao là một thứ vũ khí chuyên dùng cho chiến trận nên to lớn,nặng nề do đó lực đạo cực kỳ trầm trọng và cương mãnh. Tuy nhiên sau này các vũ sĩ giang hồ đã chế biến thanh đại đao to lớn nặng nề và cồng kềnh thành đoản đao vừa ngắn, gọn và nhẹ hơn do đó được rất nhiều người ưa chuộng rồi lâu dần thành ra phổ thông như đại đao. Sở dĩ các vũ sĩ giang hồ ưa chuộng đoản đao vì nó nhẹ nhàng và gọn gàng tiện lợi khi di chuyển đó đây. Từ đó tính chất của đoản đao biến dạng và đường lối cũng như lộ số trở nên thần tốc, kỳ ảo và phức tạp hơn. Giới giang hồ Đại Việt có nhiều vũ sĩ xử đao song chỉ có ba dòng họ nổi tiếng nhất là Tôn gia trang miệt Tam Đảo, Mai gia trang ở Thiên Lộc thuộc Hoan Châu và Thái gia trang ở mạn biên thùy Lào Việt. Tôn Nhật nổi tiếng đất bắc qua Vô Hình đao pháp thời Mai Thế Kiệt được đồng đạo giang hồ tán tụng về thủ thuật múa đao khắp miền nam.Tuy nhiên hai cao thủ dường như cố tránh đụng chạm để khỏi thương tổn tới danh tiếng cùng hòa khí nên không người được biết ai tài hơn ai.
Khi mũi đao còn cách mục tiêu gang tấc Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch mới phản đòn và lối phản đòn của y khiến quần hùng giật mình kinh ngạc. Dịch bộ sang tả nửa bước bàn tay mặt của vị chưởng môn phái Cỗ Loa hất ngược về sau ngay chỗ chuôi kiếm ló lên. Rẹt... Nghe âm thanh đó người ta biết Lê Tuấn Bạch đã rút kiếm. Nói ra thời dài dòng và chậm chạp nhưng hành động của họ Lê nhanh khủng khiếp. Âm thanh vừa bật lên mũi kiếm đã cận kề mệnh môn huyệt nơi cổ tay cầm đao của đối thủ. Lối giải chiêu của Lê Tuấn Bạch không những thần tốc, chính xác mà hiệu nghiệm cực cùng bởi vì mũi kiếm đâm ngay vào yếu huyệt của Mai Thúc Lộc. Tuy nhiên vỏ quít dày có móng tay nhọn. Lê Tuấn Bạch giải chiêu nhanh thời Mai Thúc Lộc phản đòn cũng nhanh không kém. Dường như khi xuất chiêu y đã tiên liệu rằng một đối thủ cở như Lê Tuấn Bạch sẽ không để cho mình đánh trúng bằng một chiêu khởi đầu. Do đó vừa nghe âm thanh của kiếm bật lên Mai Thúc Lộc biến chiêu liền. Hơi trầm khuỷu tay xuồng một chút tránh mũi kiếm đâm vào cổ tay mình đồng thời y vặn mạnh cổ tay một cái. Lưỡi đoản đao mỏng dính chợt đổi thành thế chém vớt vào khuỷu tay cầm kiếm của Lê Tuấn Bạch.
       
- Ồ...
       
- Tuyệt...
       
- Công phu hay lắm...

Quần hùng lên tiếng khen khi thấy hai đối thủ phản đòn và giải chiêu một cách tài tình. Trong lúc đó Lê Tuấn Bạch và Mai Thúc Lộc quấn nhau như bóng với hình. Bụi bốc mờ mờ khiến cho khán giả khó lòng nhận thấy rõ chiêu thức của hai người. Chát... Bùng... Song phương đình thủ. Quần hùng thấy Mai Thúc Lộc bồng đao đứng im trong lúc Lê Tuấn Bạch án kiếm ngang mày. Lát sau vị trang chủ Mai gia trang cất giọng trầm trầm:
       
- Tại hạ bại...Lê chưởng môn kiếm thuật quả hơn người...
       
- Đa tạ trang chủ đã nhân nhượng để cho tại hạ thắng cuộc...

Xuyên qua lời nói khách sáo của hai người quần hùng biết ai thắng ai bại.Hai đối thủ từ từ bước ra khỏi sân. Vô Hình Đao Tôn Nhật xướng danh hai đối thủ kế tiếp là Lạc Kiếm Trần Hùng và Hạc Quyền Đinh Thế Trạc. Thi lễ cùng quần hùng xong Trần Hùng ôm quyền thi lễ với Đinh Thế Trạc xong tươi cười lên tiếng:
       
- Tại hạ xin đem vài chiêu Lạc trảo ra làm trò cười cho Đinh chưởng môn...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #175 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:37:58 pm »

Đinh Thế Trạc nhếch môi cười lạnh:
       
- Mời Trần chưởng môn...

Chân hữu đứng yên làm trụ, chân tả co lên ép sát vào chân hữu, hai tay dang ra thẳng băng, mười ngón tay chụm lại nhọn hoắt như mỏ con chim hạc; vị chưởng môn nhân của phái Bạch Hạc triển khai chiêu thức mở đầu tân kỳ, ngoạn mục, hiểm ác và biến hóa cực cùng.

Vành môi hơi nhếch thành nụ cười Lạc Kiếm Trần Hùng xoạc chân đứng tấn. Quần hùng lên tiếng xì xầm liền khi thấy y bỏ bộ.Chân tả bám trên mặt đất chắc hơn cọc gổ chôn sâu xuống đất, chân hữu co lên ép sát vào chân tả, bàn chân cách mặt đất chừng ba tấc, hai cánh tay gấp thành hình thước thợ đưa cao lên ngang mặt, bàn tay trái mở ra lòng bàn tay đưa về sau trong lúc bàn tay mặt mở thành trảo hướng về phía đối thủ. Thế tấn của Trần Hùng thoạt trông buồn cười và kỳ dị vì y đứng giống như con chim sắp sửa bước đi. Tuy nhiên ai cũng hiểu thế tấn kỳ dị đó tàng ẩn một chiêu thức biến ảo và hiểm ác. Lạc Việt phái  lừng danh giang hồ qua Lạc công phu bao gồm bốn tuyệt kỹ kiếm, quyền, trảo và chỉ với những chiêu thức thần tốc, biến ảo, ngụy dị và hiểm ác vô lường. Do đó dù không thường xuyên lộ diện giang hồ và môn đệ ít oi song Lạc Việt phái vẫn được giang hồ trọng vọng ngang hàng với Cỗ Loa hay Tướng Quốc. Quần hùng không một ai không biết với số tuổi ba mươi mà đã nhận chức chưởng môn, Trần Hùng phải thuộc vào hạng nhân tài lỗi lạc của Lạc Việt phái.

Chim hồng, chim lạc là thần điểu, là vật tổ của dân ta do đó mới gọi là Hồng Lạc. Tuy nhiên kể từ khi họ Hồng Bàng mất ngôi vua chim hồng, chim lạc cũng mất dạng luôn. Trải qua hơn ngàn năm nó trở thành thứ linh điểu chỉ có trong sách vở mà thôi. Người ta cũng không rõ hình dáng thực sự của nó,c hỉ biết một cách mơ hồ nó là loài chim với hình dáng to lớn, sống trên vùng rừng rậm hoang vu hoặc núi cao chớn chở. Các tiều phu cư ngụ trong các ngọn núi vùng biên thùy tây bắc đồn rằng thỉnh thoảng họ có thấy một đôi chim to lớn, toàn thân đỏ như lửa xuất hiện trên đỉnh núi mà họ đoán đó là chim hồng, chim lạc còn sống sót cho tới nay.

Hạc cũng là loài chim lông trắng như cò song có những điểm đặc biệt khiến người ta không thể lẩn lộn nó với cò. Thứ nhất hình dáng nó to lớn, thanh tao và  chân màu đỏ chứ không đen như cò. Hạc thường sống trên núi cao chứ không ở đồng bằng và sống lẻ loi từng cặp chứ không kết thành bầy như cò. Người ta ít khi  thấy hạc xuất hiện cho nên liệt nó vào loại linh điểu.

Hạc Quyền Đinh Thế Trạc động thủ trước. Hai cánh tay của y bắt từ ngoài kéo ập vào. Mười đầu ngón tay nhọn hoắt như mỏ con chim hạc nhắm ngay thái dương huyệt của đối phương vút tới nhanh tợ sao sa. Thái dương là một trong nhiều tử huyệt của con người, chỉ cần bị đụng nhẹ một chút thôi cũng thương vong như thường huống hồ gì đòn đánh của một cao thủ hữu hạng như vị chưởng môn phái Bạch Hạc. Hai bàn tay còn cách mục tiêu gang tấc chợt biến đổi liền. Bàn tay mặt đang từ chỉ hóa thành triệt thủ chém một đòn cường ngạnh vào cổ họng, trong lúc bàn tay tả biến ra trảo chụp nhầu xuống trốc vai của Trần Bình. Thần tốc, biến ảo, hiểm độc; ba tính chất này tạo cho chiêu thức của Đinh Thế Trạc trở nên khinh linh, ngụy dị và phiêu hốt cực cùng. Trong vòng chớp mắt y đánh ra ba chiêu,mỗi chiêu có hàng chục thế thức. Từ chỉ công y đổi thành trảo, quyền, chưởng với bóng tay dậy mờ mờ khiến cho người ngoài lẫn người trong cuộc không thể nào phân định được đâu là thế hư đòn thực.

Nghe Lạc Kiếm Trần Hùng ré lên như chim gáy quần hùng biết vị chưởng môn của phái Lạc Việt xuất thủ. Ngay lúc bàn tay của đối phương gần chạm mục tiêu Trần Hùng đạp bộ. Bộ pháp của y mường tượng như bước chân chim bước chênh chếch tới sát đối thủ. Chỉ cần một bước chân chim giản dị y hóa giải đòn đánh của Đinh Thế Trạc một cách dễ dàng. Cùng với bước chân Trần Hùng vung tay điểm hờ vào hông đối thủ.
       
- Lạc chỉ...

Quần hùng có người buột miệng la lớn khi thấy Trần Hùng xuất chiêu. Ngón trỏ cong cong như mỏ chim lạc hàm chứa nội gia chân lực  thừa sức soi vàng xẻ đá điểm vào huyệt cực toàn ở dưới nách. Đây chính là huyệt đạo quan trọng và cũng là điểm sơ hở của Đinh Thế Trạc vì khi  dang tay ra y đã để trống huyệt đạo.
Thân danh chưởng môn của một phái võ nổi tiếng Đinh Thế Trạc không thể nào bại một cách nhanh chóng cũng như không để cho đối thủ điểm trúng huyệt đạo. Ngay lúc ngón tay trỏ của đối thủ vừa xẹt ra, Đinh Thế Trạc biến chiêu liền. Y phối hợp thân, thủ và bộ pháp để vừa giải chiêu vừa phản công một cách tài tình tuyệt diệu. Ngay lúc ngón tay của Trần Hùng chờn vờn bên hông Đinh Thế Trạc đạp bước ngắn sang bên tả để tránh đòn và hai bàn tay cùng lượt máy động. Bàn tay hữu chợt mở ra trong thế chưởng vổ vào ngực còn bàn tay tả biến thành hạc trảo chụp nhầu vào yết hầu của đối thủ. Chát... bùng... Quyền trảo và chưởng chỉ của đôi bên chạm nhau. Song phương ngưng tay. Lát sau Đinh Thế Trạc từ từ lên tiếng:
       
- Lạc công phu quả nhiên danh truyền không dối mà bản lĩnh của Trần chưởng môn cũng hiếm người sánh kịp...

Trần Hùng nhếch môi cười:
       
- Đa tạ... Hạc công phu của Đinh chưởng môn sánh ra nào kém Lạc công phu của bản phái. Chúng ta chắc phải có người thương vong mới phân định thắng bại...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #176 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:39:12 pm »

Đinh Thế Trạc trầm giọng nói xuống thấp:
       
- Tại hạ cũng nghĩ như vậy...

Vị chưởng môn Lạc Việt phái động thủ liền sau câu nói của Đinh Thế Trạc. Y xuất chiêu ra đòn, biến thế, đổi thức lanh khủng khiếp. Một biến ra ba, ba hóa  chín và chín ra tám mươi mốt khiến cho chiêu thức trở thành ngụy dị và biến ảo cực cùng. Quần hùng trông vào chỉ thấy bóng tay trùng điệp, mịt mờ giăng mắc khắp nơi. Phần Đinh Thế Trạc cũng không kém. Y thi triển công phu bí truyền của bản phái ngang nhiên giao đấu với vị tân chưởng môn trẻ tuổi của Lạc Việt phái.

Đứng ngoài làm khán giả chứng kiến cuộc giao tranh càng lúc càng thêm ác liệt Tử Cước Lê Hùng hỏi Tôn Nhật:
       
- Lê huynh đoán ai thắng?

Ngần ngừ giây lát Tôn Nhật nói:
     
- Trần Hùng chưa trổ đòn độc hoặc tuyệt chiêu trong công phu bí truyền của sư môn đâu. Thường thường khi nói đến phái Lạc Việt giang hồ nhắc tới Lạc công phu bao gồm các tuyệt kỹ như kiếm, quyền, chỉ, trảo mà thôi. Nhưng theo chỗ tôi được biết thời Lạc Việt phái còn có một tuyệt kỹ thần kỳ vô song mà không một ai biết tới bởi vì chỉ có vị chưởng môn mới được truyền thụ...

Tử Cước Lê Hùng gật đầu cười thốt:
       
- Ạ...Tôi hiểu ý của huynh rồi. Giống như Bạch Long Vĩ đảo ngoài Kình Ngư công phu còn có tuyệt kỹ bí truyền là Tróc Ngư thủ pháp mà chỉ có con cái của đảo chúa mới được truyền thụ thôi...

Vô Hình Đao Tôn Nhật vuốt râu cười:
       
- Lê huynh nói đúng đấy. Ngay cả hai đại môn phái như Cổ Loa,Tướng Quốc cũng vậy thôi. Có những tuyệt kỹ mà chỉ có người chưởng môn mới học được, hoặc có những tuyệt kỹ mà các đồ đệ chỉ được truyền thụ một phần nhỏ. Điều này cũng dễ hiểu vì nếu gặp một đệ tử bất lương hay phản bội họ còn đủ sức để trừng trị... Trần Hùng với Đinh Thế Trạc còn đánh nhau lâu lắm vậy Lê huynh với tôi tới gặp Lê Tuấn Bạch xem y có tin tức gì mới lạ không...

Hai người rời đấu trường. Đi được mươi bước họ thấy vị chưởng môn phái Cổ Loa đang đi tới. Trông thấy dáng dấp không được bình thường lắm của Lê Tuấn Bạch Tôn Nhật hỏi liền:
       
- Chắc Lê chưởng môn có tin bất lợi cho chúng ta?

Liếc một vòng  không thấy có  ai đứng  gần Lê Tuấn Bạch thấp giọng:
       
- Tổ do thám của bản phái đóng ở huyện Minh Nghĩa báo cáo rằng hồi sáng sớm hôm nay một đạo quân thiết kỵ của triều đình từ Hoa Lư kéo tới đồn trú tại một địa điểm cách Minh Nghĩa chừng mươi dặm. Ngoài ra họ còn phát hiện được sự hiện diện của hai lão Hữu Danh Vô Thực và Bách Diện Thư Sinh...

Lê Tuấn Bạch ngừng nói. Tôn Nhật nhìn Lê Hùng giây lát rồi thong thả lên tiếng:
       
- Như  vậy chắc ba ban tin  tức, truy  tầm và ám sát chắc cũng đã tiềm phục trong vòng mươi dặm quanh Tản Viên. Lê huynh tính sao?

Trầm ngâm hồi lâu Tử Cước Lê Hùng hắng giọng:
       
- Ba chúng ta đều biết quân Hoa Lư thiện chiến như thế nào cho nên dẫu có ngàn người quần hùng cũng không thể nào đường hoàng giao tranh với quân Hoa Lư được. Do đó chúng ta chỉ còn cách lẩn trốn...

Lê Tuấn Bạch cau mày đoạn cười nhẹ:
       
- Lẩn trốn ta cũng gặp nhân viên do thám...

Lê Hùng gật đầu:

- Dĩ nhiên ta sẽ đụng phải sự săn bắt của nhân viên  do thám, nhưng dù sao đối phó với các nhân viên  của đoàn do thám cũng dễ hơn đánh nhau với quân Hoa Lư...
       
- Nhị vị nghĩ chúng ta cứ tiếp tục cuộc tuyển lựa minh chủ hay là đình hoản?

Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch hỏi nhỏ và Vô Hình Đao Tôn Nhật trả lời không do dự:
       
- Lão phu nghĩ chúng ta cứ tiếp tục bởi vì đình hoản không có lợi mà còn gây thêm hoang mang hay hoảng hốt cho mọi người. Lão phu nghĩ chúng ta nên mở một cuộc họp mặt để thông báo tình hình với các vị chưởng môn và trang chủ...

Lê Tuấn Bạch mau mắn nói:
       
- Tại hạ sẽ thân mời các trang chủ, chưởng môn hoặc đại diện các môn phái tới họp mặt tối nay...
       
- Xin làm phiền Lê chưởng môn. Lão phu đoán cuộc tranh tài không thể kết thúc một cách nhanh chóng được. Có sớm lắm cũng phải tới chiều ngày mai. Như vậy chúng ta phải lưu lại Tản Viên hai đêm nữa...

Lời nói của Tử Cước Lê Hùng rơi vào im lặng. Lát sau Lê Tuấn Bạch cáo từ. Tôn Nhật và Lê Hùng cũng trở lại đấu trường vừa đúng lúc cuộc giao đấu chấm dứt mà phần thắng về phía phái võ Lạc Việt. Quần hùng la hét hoan hô cho Lạc Kiếm Trần Hùng. Thấy trời đã xế chiều Tôn Nhật tuyên bố cuộc tranh tài tạm ngưng cho tới sáng mai. Quần hùng ồn ào giải tán rồi tự lo bữa cơm tối.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #177 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:40:46 pm »

Hồi 35
Biên thùy lửa dậy

Lạng Sơn thành. Dù sinh hoạt vẫn bình thường song nét ưu tư và lo lắng vẫn hiện trên mặt của bá tánh trong thành. Bô lão tụ nhau nơi trà đình, tửu quán xôn xao bàn tán về tin quân Tống sắp sang đánh Đại Việt. Họ nói cho nhau biết về tin vị đại tướng Tống triều là Hầu Nhân Bảo đã có mặt nơi vùng biên giới Hoa Việt. Không khí chiến tranh bao trùm thành Lạng Sơn. Một đạo binh tinh nhuệ của quân Hoa Lư đã đóng trại cách Lạng Sơn ba mươi dặm về hướng bắc cốt ý cản đường tiến quân của Tống triều. Tuy nhiên dân cư thành Lạng Sơn đều biết rằng đạo quân ba ngàn người này không thể nào cản được bước tiến của Tống quân mà nhân số sẽ lên tới năm mười vạn. Do đó cư dân đã sớm tản cư từ mấy ngày qua. Hàng quán, chợ búa một số đóng cửa im ỉm. Đàn bà và trẻ con được lệnh di chuyển về miền Nam.

Đang đóng kín cổng thành Lạng Sơn chợt mở ra một cánh nhường chỗ cho một thớt ngựa phi vào nhanh hơn gió cuốn. Ngồi trên lưng con chiến mã màu đỏ cao lớn là một kỵ sĩ mặc sắc phục của quân do thám. Trên tay y cầm cây cờ lệnh màu đỏ rực rở dưới ánh mặt trời. Đó là cờ lệnh truyền tin khẩn cấp của triều đình. Với cây cờ lệnh này gã nhân viên do thám có quyền vào ra bất cứ nơi nào thuộc binh đội triều đình cũng như có quyền gặp mặt vị quan trấn thủ thành Lạng Sơn mà không cần phải thông báo trước.

Ngựa vừa vọt qua khỏi cửa thành y hò lớn:
       
- Quân Tống lấy Pha Lũy... Quân Tống chiếm Pha Lũy...

Mười chữ từ cửa miệng của tên quân do thám truyền lan ra nhanh hơn điện làm bàng hoàng dân chúng thành Lạng Sơn. Cửa ải địa đầu của Đại Việt đã lọt và tay lũ giặc bắc phương thời sớm muộn gì Lạng Sơn cũng trở thành bãi chiến trường bởi vì Lạng Sơn chỉ cách Pha Lũy vài chục dặm đường. Đạo binh tiền phương của Tống quân sẽ có mặt ở Lạng Sơn chậm lắm là ngày mốt.

Thẳng đường thớt chiến mã lao tới dinh quan  trấn  thủ  thành Lạng Giang. Ngựa chưa  ngừng vó tên quân do thám bay mình xuống đất.Với mấy bước thật gấp và dài y đối diện với vị võ tướng trọng tuổi mặc khôi giáp rở ràng. Khẽ nghiêng mình thi lễ tên quân do thám cao giọng:
       
- Trình Đỗ tướng quân...Một cánh quân dưới quyền chỉ huy của tướng Tôn Toàn Hưng đã chiếm lấy ải Pha Lũy hồi trưa này...

Đỗ Anh, vị tướng trấn thủ thành Lạng Giang không tỏ thái độ nào khác lạ khi được báo cáo tin dử. Trầm ngâm giây lát ông ta lẩm bẩm:
       
- Đúng như điều ta tiên liệu...

Nhìn cây cờ lệnh mà tên quân do thám đang cầm trên tay ông ta cười hỏi:

- Tướng quân chắc là nhân viên cao cấp của ban tin tức thuộc đoàn do thám Hoa Lư?

Tên quân do thám hơi mĩm cười:
       
- Thưa tướng quân mạt chức là Nguyễn Gia Quốc, phó trưởng ban tin tức của đoàn do thám...
       
- Ạ...

Vị tướng trấn thủ Lạng Giang ạ tiếng nhỏ rồi hắng giọng tiếp:
       
- Nguyễn phó trưởng ban hẵn đã dong ruỗi một quãng đường dài nên bản chức mời Nguyễn phó trưởng ban một chén rượu giải lao. Ngoài ra bản chức còn muốn biết chi tiết hơn về tình hình của ta và địch...

Nói xong Đỗ Anh mời Nguyễn Gia Quốc theo ông ta bước vào một gian phòng lớn thắp đèn sáng trưng. Hai người đứng trước bức họa đồ vẽ sơ sài hình thể núi sông, đường xá, thành lũy cùng địa điểm đóng quân của Đại Việt.

Đưa tay chỉ vào bức họa đồ Đỗ Anh cười nói:
       
- Đây là Lạng Sơn thành cách Pha Lũy, ải địa đầu của quân ta ở vùng biên giới Hoa Việt chừng năm mươi dặm về hướng đông bắc.Còn đây là Lộc Châu...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #178 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:41:37 pm »

Đưa chén rượu lên miệng nhấp ngụm nhỏ Nguyễn Gia  Quốc góp lời:
       
- Thưa Đỗ tướng quân...Theo tin tức mà quân do thám ở Long Châu thu lượm được thời Tống quân chia binh làm bốn đạo đánh vào nước ta ...

Đỗ Anh gật gù:
       
- Ạ...Hóa ra là như vậy...
       
- Trình Đỗ tướng quân...Đạo quân thứ nhất do tướng Hầu Nhân Bảo chỉ huy gồm có quân bộ và quân kỵ sau khi vượt biên giới sẽ theo đường bộ tiến xuống thành Lạng Giang rồi sau đó sẽ đánh Chi Lăng để thẳng đường tới Đại La...

Ngừng lại nhấp thêm ngụm rượu vị phó trưởng ban tin tức đoàn do thám Hoa Lư hắng giọng tiếp:
       
- Đạo quân thứ nhì cũng có kỵ và quân bộ do tướng Tôn Toàn Hưng chỉ huy nhưng vẫn ở dưới quyền điều động của họ Hầu xuất phát từ Ung Châu xâm nhập vào địa phân của nước ta qua ngã Lộc Châu rồi tiến xuống vùng Ngân Sơn và Bắc Giang để uy hiếp Đại La. Mặt thủy địch cũng phân làm hai đạo, một do Lưu Trừng thống lãnh từ Quảng Châu theo sông Bạch Đằng vào sâu trong nội địa nước ta để hợp với đạo quân của Hầu Nhân Bảo và Tôn Toàn Hưng. Đạo thủy quân thứ nhì do Trần Khâm Tộ điều động có thể theo cửa biển Văn Úc hay Bà Lạt để tiến vào nước ta nhằm ý định uy hiếp Hoa Lư...

Trầm ngâm giây lát Đỗ Anh thong thả thốt:
     
- Bản chức đoán đạo binh tiền phong của Hầu Nhân Bảo sau khi chiếm Pha Lũy sẽ uy hiếp thành Lạng Giang rồi sau đó tràn xuống Chi Lăng. Bản chức được lệnh của quan Thập Đạo là nếu liệu giữ được thành thời giữ, bằng không sẽ rút lui để bảo toàn lực lượng. Tuy nhiên giặc xâm phạm biên thổ ta cũng nên đánh một vài trận để làm giảm đi chút nhuệ khí đồng thời làm chậm lại đà tiến binh của chúng hầu quân Hoa Lư có thời giờ chuẩn bị...

Uống cạn chén rượu Nguyễn Gia Quốc cười nói:
       
- Cám ơn ly rượu của tướng quân. Mạt chức phải trở lại Đồng Đăng để nghe ngóng tin tức trước khi điều động thuộc hạ rút lui về Chi Lăng...

Thân đưa Nguyễn Gia Quốc ra khỏi phòng Đổ Anh nói:

- Nếu  có  tin  mới  xin  Nguyễn  phó trưởng ban cứ vào gặp ta bất cứ giờ giấc nào. Bản  chức sẽ không ngủ yên  cho tới khi lũ giặc bắc rút  ra khỏi bờ cõi Đại Việt...

Hơi nghiêng mình thi lễ cùng Đỗ Anh  xong Nguyễn Gia Quốc bay mình lên ngựa.Tiếng vó câu nện ròn rả trên mặt đường. Cửa thành  đóng  kín lại khi bóng ngựa mờ dần trên con đường cái quan.

Trời chiều bảng lảng. Được mươi dặm đường Nguyễn Gia Quốc lỏng cương cho ngựa chạy chậm lại đoạn rẽ vào con đường mòn bên phải. Chốc sau y ngừng trước ngôi nhà bỏ hoang. Tung mình nhảy xuống đất y nhẹ xô cửa bước vào. Y hơi khựng lại khi thấy hai xác chết nằm bất động trên nền đất lạnh. Không nói lời nào y tức tốc xoay mình. Ngay lúc vừa xoay mình bước đi y nghe âm thanh bật lên trong bóng tối mờ mờ. Gia nhập đoàn do thám lúc tuổi mới hai mươi, từ một nhân viên tầm thường của ban tin tức, phải mất hai mươi năm Nguyễn Gia Quốc mới được thượng cấp đề bạt vào chức vụ phó trưởng ban. Hai mươi năm kinh nghiệm tạo cho y một phản ứng cực kỳ bén nhạy. Khi nghe âm thanh bật lên y biết đó là tiếng vũ khí được rút ra khỏi vỏ. Không kịp suy nghĩ vị phó trưởng ban tin tức đoàn do thám Hoa Lư tức tốc giải đòn. Tay trái vổ ngược ra sau một đòn phách không quyền che kín hậu tâm, chân phải đạp bộ Nguyễn Gia Quốc một bước dài trong lúc bàn tay mặt hất ngược về sau vai ngay chỗ chuôi kiếm ló lên. Rẹt... Y bạt kiếm đánh liền ba chiêu. Một chiêu biến thành ba thế,ba thế thành chín thức và chín thức hóa ra tám mươi mốt đòn. Hoa kiếm nở rực trong bóng đêm trùm phủ lấy thân thể kín đáo mưa cũng không lọt vào. Nguyễn Gia Quốc lạng mình ra sân. Trên khoảnh đất nhỏ một người đứng im lìm. Thân thể bó gọn trong bộ vũ phục màu đen, chân mang hài são, chuôi vũ khí nhô lên khỏi vai và mắt sáng rực như  hai vì sao, người lạ toát đầy vẽ thần bí lẫn ngạo nghễ.
       
- Ngươi là ai?

Dù lên tiếng hỏi nhưng Nguyễn Gia Quốc đã đoán ra được lai lịch của người lạ. Hỏi chỉ là cách để xác định mà thôi.
       
- Ta là Tử Kim Đao Tống Bình, trưởng ban tin tức đoàn do thám viễn chinh Tống triều...

Nguyễn Gia Quốc cười nhạt khi nghe kẻ địch xưng tên. Thân danh phó trưởng ban tin tức đoàn do thám Hoa Lư mà vùng trách nhiệm là miệt biên thùy Hoa Việt cho nên y nào xa lạ gì với nhân viên do thám của Tống triều. Y cũng như thuộc hạ đã từng đụng chạm với kẻ địch trong bóng tối. Tuy nhiên hôm nay là lần đầu tiên y mới có dịp gặp gỡ kẻ tử thù.
       
- Ngươi là ai?

Tử Kim Đao Tống Bình hỏi bằng giọng hách dịch. Nguyễn Gia Quốc trả lời với giọng cộc lốc:
       
-Ta là phó trưởng ban tin tức của đoàn do thám Hoa Lư. Hai thuộc cấp của ta chắc chết vì tay ngươi?

Tử Kim Đao Tống Bình nhếch môi cười:
       
- Ta muốn bắt sống để tra hỏi vài điều song chúng thà  chết chứ không chịu mở miệng.Dân An Nam quả cứng đầu...
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #179 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2011, 10:42:14 pm »

Ánh mắt của Nguyễn Gia Quốc bốc ngời sát khí khi nghe câu nói trên. Vị phó trưởng ban tin tức khẽ rung tay. Thanh nhuyễn kiếm biến thành tia sáng xanh lè vút tới người của đối phương. Ngay lúc mũi kiếm cận kề mục tiêu y gặt mạnh cổ tay khiến mũi kiếm đổi chiều xẹt lên yếu hầu kẻ địch.
       
- Kiếm thuật tân kỳ...

Lồng trong tiếng nói Tử Kim Đao Tống Bình xuất thủ. Dịch bộ sang tả nửa bước để tránh đòn, lưỡi đao đúc bằng thép ròng của hắn tà tà vớt vào khuỷu tay của kẻ địch. Mặc dù tầm thường và giản dị song  đánh ngay vào chỗ sơ hở cho nên chiêu thức của Tống Bình trở thành hiệu quả vô cùng. Nguyễn Gia Quốc bắt buộc phải hóa giải nếu không cánh tay của y sẽ bị lưỡi đao tiện đứt làm đôi. Nạt tiếng trầm trầm vị phó trưởng ban tin tức đoàn do thám Hoa Lư gặt mạnh cổ tay một cái. Lưỡi kiếm thay vì đâm vào yết hầu bỗng đổi hướng chém xuống vai. Cùng lúc đó y xô người nhập nội dường như không màng đến lưỡi đao của đối phương đang chém vào người. Vừa vào sát đối phương tay tả y bung ra trong một thế triệt thủ bá đạo giang hồ chém vút vào tay cầm đao của Tống Bình. Tên trưởng ban tin tức của đoàn do thám Tống triều hãi hùng với lối giao tranh liều lĩnh hầu như muốn thí mạng của địch thủ. Dĩ nhiên hắn không muốn bị thương hay cùng chết với kẻ địch do đó hắn không còn cách nào hơn là tự triệt chiêu đồng thời hồi bộ nửa bước để tránh đòn. Vừa lùi lại hắn giật mình khi thấy mũi kiếm xanh lè chập chờn nơi ngực.
       
- Giỏi...

Tử Kim Đao Tống Bình loang đao một vòng thật nhanh. Chát... Đao kiếm chạm nhau tóe lửa. Bồng kiếm đứng im với thanh trường kiếm xanh biếc chỉa mũi lên trời vị phó trưởng ban tin tức trầm giọng nói xuống thành lạnh băng:
       
- Các hạ biết điều nên rút lui bằng không đất Đại Việt sẽ là mồ chôn của các hạ đấy...

Ánh mắt phủ mờ sát khí Tống Bình bật cười rộ:
       
- Ngươi tài cán bao nhiêu mà lớn lối. Ta đã tưng đụng chạm với các  cao thủ Tây Hạ, Hung Nô thời xá gì một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi...

Ánh kiếm của Nguyễn Gia Quốc chớp liền theo câu nói của Tử Kim Đao Tống Bình. Thần tốc, hung hiểm, ngụy dị và biến ảo khiến cho lưỡi kiếm của y thành vầng ánh sáng trùm phủ lấy người đối phương. Mũi kiếm khi biến khi hiện, lúc chớp lúc tắt, mịt mờ trôi nổi và giăng mắc khắp nơi.

Biết đụng phải một cao thủ hữu hạng giang hồ Tống Bình tức tốc thi triển thuật múa đao gia truyền ngăn đón những đòn tấn công ác liệt của kẻ địch.

Phần Nguyễn Gia Quốc tuy tấn công dữ dội song y không ham chiến mà lại có ý định thầm kín khác. Vốn là nhân viên do thám y đặt nhiệm vụ lên trên hết cho nên nếu đánh không thắng đối phương y tính cách chạy.

Đối với nhân viên do thám chạy không có gì xấu hổ hoặc mất tăm tiếng. Là trưởng ban tin tức mà Tống Bình đã xuất hiện ở Lạng Giang thời không chừng cả đoàn do thám Tống triều cũng có mặt trên đất Đại Việt. Nguyễn Gia Quốc muốn thông báo tin tức nóng hổi này lên bề trên của mình do đó y phải bỏ chạy. Liều mạng với kẻ thù trong lúc này không có lợi bằng bỏ chạy rồi sau đó phục thù bằng cách đánh bại lũ giặc xâm lăng.

Rẹt... Rẹt... Rẹt... Nguyễn Gia Quốc đâm liền ba chiêu liên hoàn cực độc bức kẻ địch phải tạt bộ tránh đòn xong tung mình chạy trốn. Cười ha hả Tử Kim Đao Tống Bình nạt lớn:
       
-  Ngươi chạy đàng trời...

Họ Tống vẩy tay. Lưỡi đoản đao xẹt ra tợ ánh chớp. Chân vừa chạm đất chợt nghe gió rít vù vù sau lưng Nguyễn Gia Quốc vung tay đánh ngược ra sau một đòn phách không quyền. Tuy nhiên y chậm tay hơn kẻ thù một chút. Bị phi đao đâm vào vai nhưng y cắn răng cắm đầu chạy trốn. Không để cho kẻ thù trốn thoát Tử Kim Đao Tống Bình tức tốc triển thuật phi hành đuổi theo.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM