Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 04 Tháng Ba, 2024, 10:03:47 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc  (Đọc 83924 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #60 vào lúc: 22 Tháng Ba, 2011, 07:45:44 pm »

Những cành hoa mua màu tím rung rinh trên tay Xuân. Trái tim Xuân náo nức rộn ràng… “Anh viết gì cho em mà thư dài vậy? Nếu anh còn yêu em, thì anh chỉ cần viết một dòng thôi. Một dòng cũng đủ cho em thấy mình hạnh phúc. Nói vậy thôi. Chứ nếu anh chỉ viết cho em một dòng, thế nào em cũng giận anh nhiều... Tối hôm nay, đi làm về, em sẽ thắp ngọn đèn con lên, mở thư anh ra đọc. Anh sẽ làm cho em khóc hay em cười.. sau khi đọc thư anh?”.

Xuân chớp nhanh đôi hàng mi, đưa bó hoa mua lên ngang ngực mình. Chừng như thấy không ai để ý đến cử chỉ vừa rồi, Xuân cúi xuống hôn nhanh lên một đóa hoa mua…
Võ Thị Tần vẫn đi đầu.
Tần đưa chị em đi dọc chân đồi Ngang ra đường hàng tỉnh số Hai. Bắt đầu từ đoạn này, chỉ còn có thanh niên xung phong, công binh và bộ đội qua lại.

Từ đây có thể nhìn thấy eo Truông Kén của Đồng Lộc và dải núi Mũi Mác, Rú Mòi, phủ đầy bụi đất đỏ. Hai bên đường toàn những hố bom méo mó, chồng lên nhau, đỏ quành quạnh. Xóm Trường Thành cũ chỉ còn lại những gốc cây nẻ toác, cháy sém. Những thân cây cau cụt ngang và những tàu lá tro xơ xác…

Tiểu đội Võ Thị Tần vẫn đi bên lề đường, nhằm thẳng hướng Ngã Ba Đồng Lộc mới. Mọi người nghe có tiếng máy xe ủi đất đang làm việc. Tiếng máy giòn đều đều, nghe vang rất xa…
Chợt nhớ ra điều gì, Tần đứng lại, bảo Xuân Vĩnh Lộc:

- Cho mình xin bó hoa.

Xuân chưa hiểu, nhưng vẫn đưa bó hoa mua cho Tần. Tần đưa bó hoa mua cho Nhỏ:

- Tặng Nhỏ bó hoa này đó.

Nhỏ vô tình cầm lấy bó hoa, ngắm nghía mãi, có vẻ thích thú lắm. Lúc này Tần mới nói:

- Cả A cử mi đem bó hoa tặng anh lái xe xích.

Nhỏ đỏ mặt lên, giãy ra, nhất định không cầm. Chị em được một mẻ cười no nê. Tiếng cười của mấy cô gái trẻ lướt trên bờ những hố bom. Không đưa bó hoa cho ai được, Nhỏ đành phải cầm. Nhỏ đi theo mọi người, vẫn chưa hết đỏ mặt.
Chuyện có gì đâu, các bạn cứ đùa Nhỏ mãi…
Sắp đến gần chiếc xe xích, Tần tươi cười bảo Nhỏ:

- Bình tĩnh nghe. Sắp rồi đó.

Mặt Nhỏ lại đỏ dậy lên.
Nhỏ cầm bó hoa mua còn tươi roi rói, lặng yên đi bên Tần. Đôi mắt Nhỏ sáng lên, hơi bối rối. Tiếng xe xích ủi đất nghe mỗi lúc một rõ. Nhỏ bối rối thật sự. Tần cười, bảo Xuân Vĩnh Lộc:

- Xuân lên đây, kèm hai bên cho đủ bộ phù dâu chứ.

Xuân vốn tế nhị, chợt nhớ ra điều gì lắc đầu:

- Để ả (chị) Cúc lên. Đã có A trưởng, phải có A phó kèm theo chớ.

Mọi người cười ổ lên. Cúc đưa cáng cho Xuân Vĩnh Lộc vác, rồi đi kèm ngay bên Nhỏ. Hợi dẫn bảy cô đi sau, cười thú vị:

- Bữa ni A ta đi hỏi “nhôông” cho cái Nhỏ đây.
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #61 vào lúc: 23 Tháng Ba, 2011, 09:07:57 pm »

Nhỏ định lui lại, nhưng Tần ngăn được… Tần nói nhanh:

- Anh ấy nhìn thấy rồi đó. Chuyện đứng đắn. Mình tặng hoa cho các anh lái xe ở đây không xứng đáng sao? Để yên, tau nói cho.

Ba người tiến lại chiếc xe xích đang ủi đất. Anh lái xe xích lúng túng vì đang mở phanh áo ngực, mặt mũi đầy bụi và dầu xe. Anh hãm xe lại, nhảy một bước xuống đất.
Tần trở lại nghiêm trang, thân mật nói với anh:

- Nghe tin mấy anh dùng xe xích kéo được xe hàng dệ xuống hố bom, bầy tui xin học tập tinh thần các anh. Xin gửi tặng các anh bó hoa.

Nhỏ đỏ mặt. Nhưng Tần và Cúc đã đẩy Nhỏ tới gần anh lái xe xích hơn nữa. Nhỏ trao bó hoa màu tím cho anh. Anh lái xe xích thấy thái độ Nhỏ không tự nhiên, nên cũng lúng túng, nhận bó hoa một cách vụng về. Hai người vừa kịp nhìn nhau một thoáng, cả tiểu đội Tần vừa vỗ tay reo mừng tinh nghịch, thì máy bay Mỹ ào tới.

Tần ngẩng phắt lên, thấy ba trái bom đen trùi trũi đang lao chếch về phía Ngã Ba Đồng Lộc mới.
Sự việc đến quá nhanh. Ai nấy lặng người đi. Chỉ còn tiếng bom xé gió rít lên, mỗi lúc một to dần.
Anh lái xe xích chỉ tay về phía thành xe, bình tĩnh nói:

- Nấp gọn vào đây,

Mọi người cùng chạy vào theo Tần. Anh lái xe xích vẫn bình tĩnh kéo Nhỏ về phía mình, nép sát vào thành xe.
Một chùm bom nổ rất gần, nghe chỉ bụp, bụp, nhưng gió lốc mạnh… Mảnh bom, đất đá văng rào rào ở phía bên kia xe. Mùi thuốc bom cay xè, đắng ngăn ngắt cứ phả vào mồm vào mũi. Trời đất tối sầm lại.
Tần ngẩng đầu lên nhìn. Chẳng thấy gì cả. Bụi mù lên dày đặc. Mặt trời giữa trưa chỉ còn như quả bóng đỏ sẫm. Tần vẫn ngửng đầu. Mặt trời dần dần sáng ra. Đến lúc này, mọi người mới nhìn về phía bên kia chiếc xe xích. Ba hố bom đang bốc khói, nằm ngang trên đoạn đường đáng lẽ họ vừa đi tới đó.

Anh lái xe xích vẫn cầm bó hoa, nhảy vội lên buồng lái. Anh thử rồ máy. Tiếng máy lại vang lên giòn giã. Đó là cách báo hiệu cho đồng đội biết anh  còn sống đây. Anh lái chiếc xe xích đi ngay về phía bom vừa nổ. Một đoạn đường vừa bị hất tung lên.
Tần nhìn đồng đội còn nguyên vẹn bên nhau, mỉm cười phủi bụi cho Nhỏ;

- Được chớ? A công nhận rồi đó. Thôi, ta đi, đi… Bây giờ phải cẩn thận hơn đấy.

Cả tiểu đội theo Tần tiến lên. Họ đi theo chiếc xe xích cũng đang tiến về phía ấy.
Anh lái xe cầm bó hoa vẫy gọi. Họ vẫy lại anh và bước nhanh hơn.
Bó hoa mua vẫn vẫy vẫy như một lá cờ nhỏ bay bay bên cạnh thùng xe.

                                                                                                     8

… Ngày thứ tư, hai mươi bốn tháng bảy năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám tức là ngày hai mươi chín tháng sáu Mậu thân, một ngày đã khắc sâu vào trí nhớ và trái tim Hồng, không bao giờ có thể quên được, và cũng không được phép quên…
Buổi sáng hôm ấy, Hồng còn ở Quảng Bình trong một cánh rừng rậm ven đường Hai mươi mốt. Hồng và năm cô thanh niên xung phong của C552 ngồi trú mưa trong chiếc lán tạm dột nát. Các cô chờ ô tô đến để chất gỗ làm nắp hầm lên xe, đưa về Ngã Ba Đồng Lộc – Hà Tĩnh.

Cơn mưa rừng mùa hạ dai dẳng, trút nước xuống ào ạt. Gió thổi tạt mưa vào tận giữa lán. Mấy vuông vải nhựa căng lên không đủ kín người. Cả sáu chị em đều ướt sũng… Ai cũng mong cho ô tô đến sớm, để được về Đồng Lộc ngay.

Hồng được điều ngay về đây làm nhiệm vụ khai thác gỗ làm nắp hầm cho khu vực Ngã Ba Đồng Lộc từ hồi tháng tư. Nơi khai thác gỗ nằm trong phạm vi C4 của Tổng đội 53 ở. Nơi đây mưa lắm, vắt nhiều. Vắt cắn thâm cả người. Muỗi đói bay cả đàn. Ăn uống kham khổ vì xa đơn vị. Máy bay địch nhòm ngó, đánh phá luôn… Những ngày đầu, lòng bàn tay Hồng bị phồng rộp, vì cầm cán dao chặt gỗ suốt ngày. Tay rát như phải bỏng. Mồ hôi thấm vào những nốt phồng giập vỡ xót như sát muối…

Những khó khăn như vậy, Hồng vượt qua được khá dễ dàng. Nhưng cái đáng sợ hơn cả lại là nỗi nhớ nhà, nhớ bạn cùng đơn vị… Mọi người đều bảo nhau là cố gắng chặt cho đủ ba mươi mét khối gỗ. Đó là chỉ tiêu giao cho A552 (gồm mười một đại biểu của mười một A trong C552) phải phấn đấu đạt được. Đó cũng là cái mốc định ngày về đơn vị. Cứ nghĩ đến những chiếc hầm ở Đồng Lộc chưa có nắp che chắn cẩn thận, Hồng lại bồn chồn lo lắng. Hổng chỉ mong tiểu đội của mình hoàn thành sớm khối lượng gỗ được giao, để cho đơn vị ở Đồng Lộc sớm có nắp hầm.

Ngày hôm nay, khối lượng gỗ đã làm xong và mọi người đang ngồi chờ đợi xe vào lấy gỗ. Trời vẫn mưa như trút nước lên đầu Hồng. Chẳng biết ở Đồng Lộc có mưa như thế này không?


                                                                                                      *
                                                                                                 *        *

… Ở Ngã Ba Đồng Lộc trời vẫn nắng gay gắt.
Gió lào nóng hầm hập, cứ xoáy mãi, xoáy mãi những đám bụi đất đỏ cuốn lên cao rồi tung xuống. Bụi rơi như rây bột đổ trên đầu, lên cổ mọi người.

A5 làm việc cạnh cầu Dương Tài nơi xa nhất của đoạn đường do C552 phụ trách. Họ đang đào hầm. Tiểu đội trưởng cho năm đội viên đi vác gỗ về lát hầm.
A8 – toàn nam giới – đang sửa lại đường và làm hầm ở chân Mũi Mác, gần Ngã Ba Đồng Lộc cũ.
Còn A4 của Tần làm ngay ở Ngã Ba Đồng Lộc mới. Các cô đang lấp hố bom vừa lẹm gặm mặt đường.
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #62 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2011, 10:26:15 pm »

Anh lái xe xích ủi xuống hố bom từng mảng đất lớn. Tần và chị em san đất cho đều. Đất và mảnh bom lẫn lộn. Những chiếc đầm giơ cao, nện mạnh xuống, nén đất lại. Cứ đầm xong hai lượt, xe ủi lại dồn đất xuống một lớp nữa. Các cô khẩn trương san đất ra, rồi lại hối hả đầm. Tiếng đầm đất thình thịch mạnh và nhanh.

Tiếng máy xe xích vẫn giòn giã nổ đều. Thỉnh thoảng có quả bom từ trường hay bom chậm nổ bị phá hủy, bùng lên một tiếng rồi im lặng. Những người làm việc ở nơi bom đạn này, biết nơi đây được ghi dấu đỏ trên bản đồ đường bay của giặc lái Mỹ. Ngã ba này không thể sơ tán đi đâu được. Nó cứ nằm đây thi gan cùng với quân thù.

Tần và các bạn biết rất rõ điều đó. Nhưng không ai chịu để con đường phải tắc nghẽn. Họ hiểu những chuyến hàng qua đây sẽ đi đến đâu. Họ biết những viên đạn chở qua con đường này sẽ dội bão lửa xuống những nơi nào… Vì vậy, họ sẵn sàng đổ mồ hôi và đổ máu cho mạch máu giao thông giữa hậu phương và tiền tuyến lớn luôn luôn thông suốt…

Những giọt mồ hôi thi nhau đọng trên lông mày, trên sống mũi, trên gò má các cô gái sửa đường. Áo cô nào cũng ướt đẫm mồ hôi. Họ nhường nhau ngụm nước cuối cùng. Nắng như hun lửa trên Đồng Lộc. Mặt cô nào cũng đỏ bừng.
Tần bảo:

- Hay ta nghỉ mươi phút?

Hợi nói ngay:

- Khi nào tàu bay đến, ta nấp rồi nghỉ một thể.

Có tiếng cười khe khẽ khi thấy Hường cứ dồn Nhỏ nhích lại gần về phía chiếc xe xích. Các cô vẫn mê mải làm…
Chẳng mấy lúc, hố bom lấp xong. Chiếc xe xích đảo đi đảo lại trên đoạn đường, sửa cho mặt đất chặt thêm.
Tần vừa bảo chị em thu gọn đồ nghề để đến chỗ khác thì máy bay địch ào tới. Lần này chúng lao bom thẳng vào chỗ ngã ba mới. Bom nổ ngất trời. Đất lại chuyển rung. Khói bụi mù mịt. Trời đất tối sầm lại… Tiếng đạn cao xạ nổ rất đanh. Khói đạn bủa vây rất chụm trên trời.

Anh lái xe xích vẫn đứng nép vào phía bên này chiếc xe. Mấy cô A4 nhảy ùa xuống ba hố bom ven đường. Những hố bom mới khô khốc.
Mảnh bom réo ù ù trên đầu. Đất cát văng tung tóe, rơi rào rào. Bụi trùm kín người.
A4 lại thoát trận bom nữa.
Tần đứng thẳng lên, thấy loạt bom không chạm vào mặt đường, còn cách độ một trăm dưỡi mét. Tần nhanh chóng thu quân. Cô nói:

- Việc ở đây đã xong. Bây giờ ta làm hầm.

Tần, Cúc, Xuân Vĩnh Lộc, Hường sơn ca vẫy chào anh lái xe xích:

- Bầy tui đi…

Anh lái xe lấm như trâu đầm tươi cười, nói to:

- Chiều ni mệt ghê. Các o cẩn thận đó. Mai ta gặp nhau bên bờ hố bom… Bên bờ hố bom nhé…

Anh nhảy lên buồng lái. Chiếc xe xích lại nổ máy giòn tan, đều đều vui vẻ.
Hợi khẽ bấm Nhỏ:

- Mi chào anh xe xích đi.

Nhỏ thẹn, đấm vào vai Hợi, nhìn thật nhanh về anh lái xe xích rồi rảo bước theo Tần. Hợi cười với anh ta:

- Hắn chào anh đó. Mai ta lại gặp nhau… bên bờ hố bom phải không anh?

Anh lái xe xích thoáng trông thấy cái nhìn của Nhỏ. Anh cho xe đi.
Lần này chiếc xe xích rẽ về một lối khác.
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #63 vào lúc: 25 Tháng Ba, 2011, 10:31:52 pm »

                                                                                                    *
                                                                                               *        *

- Pin! Pin!

Hồng ngồi trong lán trú mưa, chợt nghe tiếng còi xe quen thuộc vang lên phía bìa rừng. Cả lán nhộn nhịp hẳn lên.

- Xe đến rồi.

- Được về rồi.

- Đội mưa mà làm gỗ bay ơi.

Hồng nhận ra chiếc xe vẫn chở đất “Biên Hòa” quen thuộc đang đi chậm dần, rồi đỗ hẳn. Chiếc xe gài đầy lá ngụy trang. Cửa kính ô tô rạn vỡ nhiều đường. Chắn bùn, cửa xe, thùng xe đều bị méo mó, sây sát.
Anh lái xe ngó đầu ra hỏi Hồng:

- Mần đống gỗ ni?

Hồng gật đầu:

- Dạ.

Chiếc xe nổ máy lăn bánh đi. Hồng đứng dậy ngay. Anh lái xe cười:

- Quay xe một chút mà.

Chiếc xe quay đầu ra phía cửa rừng. Trời vẫn mưa to. Hồng toan hò chị em ra bốc gỗ dưới trời mưa, thì anh lái xe nhảy xuống đất, chạy vào trong lán.
Anh bị quây ngay vào giữa vòng các cô thanh niên xung phong. Một cô níu tay anh khẩn khoản:

- Anh nói cho bọn em nghe tình hình bên ngoài rừng đi anh…

- Anh kể chuyện Đồng Lộc đi anh…

- Còn sớm. Chờ tạnh mưa ta làm. Anh kể chuyện đi.

Anh bật lửa, châm thuốc hít một hơi dài:

- Tối nay về tha hồ nghe chuyện Đồng Lộc ở nhà. Bữa ni có chuyện vừa nghe được ở trong tê. Nhưng có o nào ở A4 C552 không?

Hồng hơi chột dạ, vội thưa:

- Dạ, em đây.

- O biết anh Vĩnh người yêu o Xuân không?

- Dạ. Biết. Anh Vĩnh người Thạch Hà!

- Đúng đó.

Anh lái xe yên, lặng không muốn nói nữa. Anh hút thuốc liên miên. Không khí trong lán bỗng nghiêm trang hẳn lên. Hồng cảm thấy điều đó, nhưng Hồng vẫn nói:

- Anh cứ kể đi. Xuân Vĩnh Lộc không có mặt ở đây.

Anh lái xe yên lặng, hút hết điếu thuốc, rồi anh kể:

- Cách đây ít lâu, có đoàn xe bị đánh chặn đầu ở phía trong tê. Một chiếc bốc cháy. Bên dưới chiếc xe ấy, còn quả bom chưa nổ. Vì thế cả đoàn xe đi sau không vượt qua được chỗ nguy hiểm đó. Anh Vĩnh cùng với anh Tình và một đồng chí quân mới định đánh hộc phá, mở một bên vách núi, lấy lối cho đoàn xe len qua… Nhưng vừa châm lửa, bộc phá chưa kịp nổ, quả bom dưới hầm chiếc xe đang cháy dở bỗng nổ trước… Cả đoàn xe đi qua an toàn. Anh Tình bị thương nặng, còn đồng chí quân mới và anh Vĩnh hy sinh. Anh Vĩnh nằm ngay bên xác chiếc xe cháy, trong túi còn lá thư dài của o Xuân vừa gửi tới.

Nghe anh em nói, anh Vĩnh chờ bức thư này lâu lắm rồi. Khi nhận thư Xuân, anh xem ngay. Và ngay đêm đó, anh viết thư trả lời o Xuân… Nhưng vừa gửi thư đi hôm trước, thì hôm sau…
Anh lái xe không kể tiếp được nữa…


Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #64 vào lúc: 26 Tháng Ba, 2011, 06:29:57 pm »

Hồng bàng hoàng cắn môi yên lặng. Bên ngoài cơn mưa đã ngớt. Gió nhẹ đi. Trời hửng nắng dần… Hôm nay Xuân Vĩnh Lộc đang làm gì? Liệu Xuân đã nhận được lá thư cuối cùng của anh Vĩnh hay chưa? Khi biết tin này, Xuân sẽ đau đớn ra sao? Hồng mong Xuân Vĩnh Lộc chưa biết chuyện này. Hồng sẽ nói sự thật với chị Tần để chị dần dần nói với Xuân…

Hồng nao nao trong người và bỗng dưng trào nước mắt thương Xuân, mặc dù Hồng chưa được biết Xuân nhiều. Hồng đứng dậy quay mặt đi, bước nhanh về phía đống gỗ. Hồng vác gỗ chất lên xe. Chị em trong lán đều ra bốc gỗ. Không ai nói một lời nào nữa.

Cơn mưa tạnh hẳn.
Đống gỗ vơi dần. Thùng xe lèn chặt những khối gỗ. Mấy cô thanh niên xung phong C534 rủ nhau ra tiễn Hồng. Một cô dặn dò Hồng:

- Về Đồng Lộc phải cẩn thận. Nó đánh ác liệt lắm đó.

Hồng gật đầu:

- Tới nơi, mình sẽ viết thư vào ngay cho các đồng chí yên tâm.

Mỗi người một ba lô xốc lên vai, chạy ra ô tô. Hồng nhường hai bạn gái lên buồng lái ngồi. Hồng cùng ba cô khác đứng sau thùng xe chất đầy gỗ. Quả thật là không an toàn, nhưng biết làm sao hơn được?

Xe bắt đầu chuyển bánh.
Lúc ấy là hai giờ chiều ngày hai mươi bốn tháng bảy. Hồng và các bạn vẫy chào những người bạn C534 đang tiễn mình, và vẫy chào tạm biệt cả cánh rừng mà mình đã từng ở đó một thời gian…

Khi xe rẽ ngoặt ra đường lớn, Hồng mới chợt nhớ ra: Vì vội về, Hồng bỏ quên mất bó lá nón, cuộn dây mây định làm quà cho chị em ở nhà. Cái món dây mây phơi quần áo thật tuyệt, chẳng bao giờ lo hoen gỉ và nhăn nhúm. May quá bó đũa làm bằng thân cây cau rừng, rất cứng và rất bóng Hồng để sẵn trong ba lô vẫn còn đây.

Ngày mai… Không, chỉ đêm nay thôi, Hồng sẽ được gặp chị em A4. Mọi người sẽ chạy ùa ra đón Hồng, và Hồng sẽ tặng mỗi người một đôi đũa mới bằng gỗ thân cây cau rừng, càng dùng lâu, càng lên nước. Hồng đã chuốt từng đôi một bóng đẹp. Bữa cơm sáng mai, chị em sẽ dùng đũa mới. Trong lúc ăn cơm, Hồng sẽ kể cho các bạn nghe về những ngày lấy gỗ, những đêm mưa rừng…
Xe vẫn mải miết đi, nhưng Đồng Lộc hãy còn xa lắm…
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #65 vào lúc: 27 Tháng Ba, 2011, 09:21:04 pm »

… Ở Đồng Lộc, Võ Thị Tần đưa chị em vượt cẩu Truông Kén rồi đi nhanh tới chỗ cần phải đào thêm hầm. A8 vẫy chào họ. Mười cô tươi cười chào lại. Rạng giơ mũ lên vẫy. Các cô khác ngả nón quạt mồ hôi.
Ở đây, ngay chân núi Mũi Mác, chỉ mới có một đoạn hầm thẳng ven đường. A5 mới vừa đào hôm qua, nhưng chưa có gỗ làm nắp.
Tần ngồi xuống bên chiếc hầm nói:

- Bây giờ giải lao đã. Mình canh tàu bay cho…

Các cô xúm lại quanh Nhỏ, bắt đầu trêu:

- Cái miệng anh tươi đó.

- Đôi mắt được lắm.

- Anh lái xe xích giỏi tuyệt!

- Ồ, mà khoẻ ghê.

- Được đó…

- Y như anh lái xe xích mà nó vẫn mơ.

Nhỏ đỏ chín mặt. Từ trước tới giờ, Nhỏ vẫn hay trêu chị em. Bây giờ ai cũng xúm vào, trêu lại Nhỏ. Nhỏ vừa thích, vừa ngượng. Thấy các bạn cứ tán mãi, Nhỏ đành liều:

- Ờ, được đó. Nhưng nhỡ anh ấy có chị rồi thì sao?

Chị em A4 cười ngả nghiêng. Nhỏ không giấu lòng mình được rồi. Tần quan sát bầu trời, nhưng vẫn nghe hết chuyện, Tần mỉm cười:

- Mi không lo. Anh ta chưa có “chị” đâu.

Chị em lại cười vang lên. Nhỏ cười trừ, đánh bài lảng… Chờ mọi người cười xong, Tần bảo Hường sơn ca:

- Đang giải lao, Sơn Ca hát đi cho vui.

Hường đứng dậy ngay. Cô đứng trên mô đất cao, tỳ tay lên đuôi cán xẻng, nhìn về Ngã Ba Đồng Lộc hát bài “Ngọn đèn đứng gác”.
Hường là con liệt sỹ. Ông Trần Đông – cha Hường, là vệ quốc quân hy sinh năm 1953 ở mặt trận. Khi ông hy sinh, Hường mới hai tuổi, mẹ Hường đang có mang em Lý. Năm em Lý lên hai và Hường tròn năm tuổi, mẹ đi lấy chồng. Hai chị em Hường ở với bà ngoại và cậu mợ,  tại xóm Đông Quế, thị xã Hà Tĩnh.

Tuy sống thiếu tình cảm bố mẹ, nhưng được bà và cậu mợ yêu thương rất mực nên tính tình Hường vẫn hồn nhiên vui vẻ. Cô lại có giọng hát hay. Hồi mới đến Phú Lộc, Hường được bổ sung vào tiều đội 4. Thấy Hường nhỏ người, Tần hơi ngại, chỉ sợ tiều thư thị xã không chịu được gian khổ, lại xin về thì gay go lắm. Nhưng khi nhận bàn giao quân, Tần biết Hường đã từng chiến đấu ở tự vệ Thị đội Hà Tĩnh, cô rất mừng. Biết Hường hát hay có tiếng ở thị xã, Tần càng mừng hơn.

Ngay trong buổi giới thiệu đội viên mới, Hường tỏ ra bạo dạn, quen nếp sống tập thể. Khi Tần nói: “Nghe tin đồng chí Hường hát hay lắm, hát mừng ngày về tiểu đội một bài đi”. Hường ngạc nhiên, nhưng đứng dậy nói ngay: “Em chỉ hay hát, chứ hát không hay đâu. Em xin hát tặng các chị một bài…”. Thế rồi Hường hát bài “Cô gái mở đường”. Mọi người sửng sốt trước giọng hát hay và nhiệt tình của cô. Từ đó, tiếng hát của Hường trở thành nhu cầu tình cảm hàng ngày của tiểu đội. Chị em gọi Hường là “sơn ca”.

Tiếng hát của Hường vút lên cao, rồi bay ra xa… Bài hát này Hường hay hát trong những đêm làm đường, nay đã thành kỷ niệm của cả tiểu đội. Bây giờ giữa ban ngày, lại hát về “Ngọn đèn đứng gác”, mọi người vẫn thấy xúc động, vì hiểu rằng mỗi người ở đây đều là một “ngọn đèn không bao giờ nhắm mắt, như những tâm hồn không bao giờ tắt…”.
Khi Hường hát đến câu “Như cả nước với miền Nam đêm nào cũng thức” thì bản thân Hường cũng nghẹn ngào. Phải cố gắng lắm, Hường mới hát tiếp được.

Bụi đất đỏ bám trên bộ quần áo đen của Hường. Trên khuôn mặt trái xoan, má Hường đỏ dậy, đôi mắt sáng long lanh. Đôi môi đỏ tươi vẫn thoáng nụ cười.
Bài hát dừng lại, và Hường không thể hát tiếp được lần thứ hai. Chị em vỗ tay, tràn đầy xúc động, Tần vẫn nhìn lên trời trông chừng… Thấy Hường không hát tiếp được nữa, Tần nói:

- Hát tập thể bài “Bước chân trên dải Trường Sơn”. Sơn ca bắt giọng đi.

Hường nhìn chị em, rồi vào bài ngay.
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #66 vào lúc: 28 Tháng Ba, 2011, 10:29:01 pm »

Cả tiều đội 4 say sưa hát theo Hường bài hát tập thể trầm hùng, tha thiết mà chị em thích nhất. Tiếng hát của mười cô gái trẻ cất lên giữa Đồng Lộc nghe thật thiết tha…

“Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình…”

Mười cô gái thanh niên xung phong đều nghĩ về những người anh, người bạn và người thân đang vượt Trường Sơn đi đánh Mỹ. Họ hình dung ra những chặng đường hành quân trong ấy… Tất cả đều xúc cảm chân thành. Khi hát đến câu cuối cùng, mọi người đều nhìn nhau, rồi hát lại câu đó hai ba lần cho đến khi nhỏ dần và mất hẳn.

“Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình…”

Tần vẫn ngước nhìn trời. Bầu trời vẫn trong xanh, một màu xanh thăm thẳm. Màu xanh của trái tro chín già.
Dứt tiếng hát, Tần cho chị em làm thêm hai hầm nữa. Cúc nhận đào cái hố tròn, vì khó làm hơn. Cúc bảo:

- Hố ni dành cho “Thủ trưởng” Tần chỉ huy.

Xuân Đức Tân cùng Hợi và Xanh bắt đầu đào chiếc hầm mới.
Tần, Xuân Vĩnh Lộc, Nhỏ, Rạng và Hường sơn ca tiếp tục đào sâu thêm chiếc hầm lớn của A5 để lại.

Đất sỏi rất cứng. Phải lấy xà beng xỉa và bẩy mới lên. Bổ thẳng cánh cuốc chim chỉ ngập lưỡi cuốc được dăm phân. Có chỗ lưỡi cuốc nẩy lên, như cuốc phải đá.
Mặt trời đã xế trên đỉnh Mũi Mác, nhưng nắng còn gắt. Gió Lào vẫn nóng như rang. Đứng trong lòng đất đào hầm, thật ngột ngạt, oi bức.

Mồ hôi vã ra, dán chặt lưng áo. Bụi đất đỏ vẫn rây trên đầu, lên lưng mọi người. Nước trong bi đông đã hết. Lúc này Tần mới đưa bi đông của mình ra. Mỗi cô chỉ nhấp một ngụm. Rồi Tần lại cất đi.
Nắng, khát nước, mệt mỏi, nóng, bụi…
Tần ngừng tay cuốc, gạt mồ hôi trán, nói vọng sang hai chiếc hầm bên;

- Giải lao mười phút.

Hường nũng nịu:

- Ả Tần kéo em với.

Tần đưa tay cho Hường nắm lấy, rồi kéo Hường lên.
Chị em ngôi quanh miệng hầm. Xuân Vĩnh Lộc đưa tay lên tìm lá thư cài trên mái tóc. Xuân lưỡng lự một thoáng, rồi không lấy thư xuống đọc nữa. Xuân nhìn về phía Ngã Ba Đồng Lộc mới… Ở phía trong đó có anh. Em đã nhận được thư anh rôi. Em mong lúc được về nhà ngồi một mình để đọc thư anh…

Tần tranh thủ vơ một nắm cây thanh hao lấm đầy bụi đỏ bên cạnh chỗ đào hầm. Tần lấy dao tước đôi chiếc lạt buộc bó xẻng ra, quấn nắm thanh hao thành bó chổi.
Lúc ấy năm cô A5 vác gỗ lát hầm về ngang qua chỗ A4 ngồi nghỉ. Hai bên vẫy chào nhau. Một cô A5 lên tiếng:

- Ta nghỉ luôn đây cho vui, hè!

Tần nói ngay:

- Hầm chưa xong. Ra gần cửa cống kia mà nghỉ, yên tâm hơn.

Mấy cô A5 vác gỗ đi.
Họ vừa tới gần cái cống, bỗng nhiên bầu trời như bị xé toang ra. Bầy phản lực Mỹ xộc tới.
Tiếng đạn cao xạ nổ rất đanh. Những đốm khói trắng vụt nở hoa bông trên nền trời xanh ngăn ngắt. Nhìn theo những đốm khói bông ấy, mọi người thấy ngay được đường bay quỷ quyệt của bầy giặc trời.

Năm cô A5 chạy kịp ngay vào cái cống ngang đường. Các cô A4 cũng nhảy xuống những chiếc hầm đang đào dở.
Trong khoảnh khắc, chỉ còn nghe tiếng máy bay giặc gầm thét trên đầu. Tiếng đạn cao xạ nổ sát sàn sạt…
Tần xuống hầm sau cùng. Tần nói to, giọng vẫn đanh:

- Nó đánh đó. Bom nổ xong, nhớ nhìn lên… Thấy đất đá rơi, bình tĩnh mà tránh…

Tiếng của Tần vang đi xa…
Bốn chiếc F4 và hai chiếc A6A bị đạn pháo bủa vây riết quá, vội vòng ra phía sau Mũi Mác… Một tốp khác lướt phía sau. Cả tiểu đội nhìn theo hướng Tần và Hường theo dõi. Tất cả quay về phía đường Mười Lăm.

Tốp F4 và A6A từ phía sau Mũi Mác ập tới, cắt bom rồi tháo chạy. Một chùm bom, rồi lại một chùm bom… Một quả bom đen trùi trũi như mũi tên lao thẳng xuống nơi Tần và đồng đội ngồi, trong những chiếc hầm chưa có nắp đang làm dở chiều nay.

Cột khói bom và bụi đỏ bùng lên sát đường Mười Lăm, ngay cạnh nơi A8 làm. Cột khói, đất đá thành bụi dâng lên cao, cao mãi… Các đội viên của Võ Thị Tần đều không ngờ và không kịp nhìn lên để tránh đất đá rơi trên đầu.

Bầu trời tối sầm lại.

“Lúc ấy, là mười sáu giờ bốn mươi phút, chiều hai mươi bốn tháng bảy, năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám…”
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #67 vào lúc: 29 Tháng Ba, 2011, 08:31:07 pm »

Cùng lúc ấy, Nguyễn Thế Linh – Đại đội trưởng C552 - ở trên đài quan sát, thấy bom rơi đúng vào nơi A4 làm. Anh lặng người, rồi bất chấp máy bay địch còn quanh quẩn trên đầu, chạy thật nhanh xuống đường Mười Lăm.

Trần Triện – A trưởng A8 – vừa dứt tiếng bom nổ sát bên A mình, vùng dậy. Thấy A8 an toàn, anh vội nhìn sang chỗ A4.
Ở đó, chỉ có bụi đất đỏ và khói bom mù mịt. Anh chạy sang ngay.

Năm cô gái A5 thấy ngớt tiếng bom, cũng ra khỏi cống nhô lên mặt đường. Khói bom ở nơi A4 làm đã loãng, nhưng chẳng thấy còn ai. Họ chỉ thấy anh Trần Triện ngơ ngác nhìn nơi bom vừa nổ. Anh không còn thấy một ai. Tuyệt nhiên không thấy người nào! Chỉ còn một chiếc nón rách bươm, nằm chơ vơ trên mặt đường Mười Lăm.

Anh vẫn tin  là A4 đi ẩn ở đâu rồi. Anh bắc loa tay gào thật to:

- A4 mô rồi?

Chỉ có tiếng vang của núi Mũi Mác nhắc lại.

- Tần ơi!

Vẫn chỉ có tiếng vang của núi vọng về.
Anh gọi mấy câu nữa. Vẫn im lặng. Anh chạy xô đến cửa cống gần nhất. Cống rộng thênh thang, không một bóng người! Anh định chạy sang cửa cống gần A8, chợt thấy năm cô gái nhô lên. Anh mừng quá toan reo, nhưng nụ cười trên môi anh vụt tắt. Đó là năm cô gái A5. Anh kêu lên:

- Các đồng chí ơi! A4 bị bom vùi hết rồi.

Cái tin đau đớn bất ngờ này lan đi rất nhanh. Dương Minh Châu làm ở gần cầu Dương Tài vội cầm xẻng chạy như lao đi. Bẩy đội viên A5 cũng chạy theo Châu luôn.
Nguyễn Thế Linh đến bên bờ hố bom cùng với Trần Triện. Anh em A8 cũng đến đông đủ.
Nguyễn Thế Linh nói lạc cả tiếng:

- Ta đào bới thật nhanh vào. May ra còn sống ai chăng?

Thấy những nhát cuốc, nhát xẻng hối hả bập xuống phá quanh bờ hố bom, anh sốt ruột kêu lên:

- Ta đào bới nhanh, nhưng cẩn thận. Lỡ cuốc vào đồng chí mình đó.
Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #68 vào lúc: 30 Tháng Ba, 2011, 10:06:20 pm »


Đất bên bờ hố bom lật lên, dày quá. Cỏ cây xung quanh cháy xém hết. Địa hình lạ hẳn đi. Mấy cô A5 hôm qua đào chiếc hầm chính ở đây, lại vừa qua đây xong, nhưng vẫn không chỉ rõ được cái hầm ấy ở chỗ nào. Chỉ áng chừng thôi. Cô nào cũng khóc. Những tiếng khóc nghẹn ngào, cố nén lại, càng nức nở…
Nguyễn Thế Linh kêu to lên:

- Các đồng chí đừng khóc nữa. Nếu thương đồng chí mình, hãy đào cho nhanh, cho cẩn thận vào.

Những tiếng khóc được nén lại. Chỉ còn những giọt nước mắt lăn trên gò má.
Anh lái xe xích và hai anh công binh phá bom, cùng với mấy anh bộ đội pháo cao xạ, mỗi người một xẻng hốt hoảng chạy tới.
Trên trời, tiếng máy bay vẫn còn quanh quẩn đâu đây.
Bóng dãy núi Mũi Mác đổ xuống mặt đường Mười Lăm im lặng, kéo dài…

                                                                                                    *
                                                                                                *       *
Đúng vào lúc đó, xe chở gỗ của Hồng vào đến đất Hương Khê, Hà Tĩnh. Sau gần một giờ phải ngừng lại, vì máy bay địch lượn vòng qua đầu mình, mọi người nhảy vội lên ô tô, để về Đồng Lộc. Lúc bấy giờ, Hồng không hề hay biết là đồng đội thân yêu của mình đã bị bom vùi... Hồng chỉ vui sướng vì sắp được về gặp chị em sau những ngày xa cách. Để khỏi sốt ruột, Hồng mở ba lô lấy bó đũa xem lại. Mười sáu đôi thẳng tắp, thanh thanh, nhẵn bóng, đều chằn chặn…

Các bạn Hồng phấn khởi quá cùng nhau hát bài ca đang được mọi người ưa thích lúc bấy giờ: “Bước chân trên dải Trường Sơn”. Hồng cũng muốn hát theo, nhưng trong lòng còn canh cánh về tin anh Vĩnh hy sinh. Không biết nói với Xuân Vĩnh Lộc như thế nào đây?... Hồng chỉ ngồi nghe các bạn hát… “Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình”.
Nắng dịu rồi. Gió thổi mạnh ngược chiều xe. Tiếng hát bay bay trở lại đằng sau…

                                                                                     *
                                                                                 *       *
Ở xóm Mai Long trong nhà bác Ý, cũng vào lúc này Nguyễn Thị Xuân – Đức Hồng và Bùi Thị Tịnh – vừa lấy cơm về cho chị em A4.
Hai cô bày thức ăn, đặt bát đĩa chỉnh tề trên bàn, rồi lấy tờ báo che mâm lại.
Mặt trời đã khuất về phía bên kia dãy Mũi Mác.
Bầu trời phía tây sau dải núi Trà Lĩnh đỏ rực lên như đám cháy lớn.

Xuân Đức Hồng tựa cửa chờ các bạn về ăn cơm. Cô đói lắm rồi nhưng thích chờ. Để khỏi sốt ruột, Xuân đi gánh nước giếng về tắm. Tắm giặt xong, vẫn không thấy ai về.
Tịnh nhìn Xuân. Hai người nhìn nhau lặng lẽ. Mấy soong cơm đã nguội…

                                                                                     *
                                                                                 *       *
Ngôi sao Hôm mọc trên nền trời phía Tây chỉ còn thoi thóp sáng hồng. Hy vọng cứu sống Võ Thị Tần và đồng đội thật mong manh. Mọi người ra sức đào bới một giờ, vẫn chưa gặp dấu vết nào tỏ ra chị em A4 còn nằm lại đây.
Một cô nói trong nước mắt:

- Hay cả A4 bị bom “đánh đáo” giữa vòng?

Vài người nói khẽ:

- Có lẽ thế.

Họ chia nhau đi tìm. Chỉ cần thấy một mảnh xương thịt đồng đội văng ra, là có thể kết luận ngay được. Nhưng tuyệt nhiên không chút dấu vết khả nghi nào.
Mọi người xôn xao vì đào mãi chẳng thấy, chợt “cộc” một tiếng, chiếc đòn cáng tải thương của A4 đây rồi.

Logged
crawling0805
Thành viên
*
Bài viết: 486


« Trả lời #69 vào lúc: 31 Tháng Ba, 2011, 09:42:28 pm »

Anh em vội vã quây lại đào khu vực có dấu vết mới. Hết sức hối hả và gượng nhẹ. Gỡ ra được chiếc cáng, rồi đến túi thuốc cấp cứu.
Đúng lúc này anh Trần Triện lật nhát cuốc đầu tiên tìm thấy cửa hầm. Mấy hòn đất sụt xuống. Một mái tóc đen hiện ra. Mấy anh gượng nhẹ moi đất lên. Dương Minh Châu xông vào thấy Võ Thị Tần vẫn ngồi ở tư thế nhìn máy bay, một tay vịn vách hầm, một tay chống đầu gối.

Minh Châu vội xốc nách Võ Thị Tần đưa lên. Chân tay Tần còn đang mềm nhưng tim ngừng đập hẳn, mặt tím ngắt.
Các đồng chí ở bên ngoài lần lượt ngả mũ, nón… Thế là hết! Võ Thị Tần ở ngay ngoài cửa hầm còn vậy. Các đồng chí ở bên trong thì sống làm sao?

Minh Châu cắn răng lạ, xốc nách tiếp đồng chí thứ hai đang cúi đầu sát vách hầm. Châu thấy chiếc phong bì màu hồng cài trên mái tóc còn nguyên. Đuôi tóc có băng vải đỏ như máu tươi. Minh Châu buột miệng van lên:

- Xuân ơi! Xuân ơi…

Đúng là Xuân Vĩnh Lộc. Châu nâng cằm Xuân lên. Hai dòng máu nhỏ trong mũi Xuân từ từ ứa ra. Đôi mắt Xuân vẫn mở, nhưng đờ dại. Châu vuốt mắt cho Xuân, rồi cắn chặt răng bế Xuân lên…

Cứ thế, lần lượt từng người một, Minh Châu và mọi người nghiến răng nín khóc, đưa được Nguyễn Thị Nhỏ. Võ Thị Hà, Trần Thị Rạng, Trần Thị Hường ra khỏi chiếc hầm lớn nhất.

Họ kính cẩn, nâng niu đặt thi hài những đồng chí vừa hy sinh nằm thẳng một hàng ngang trên bãi cỏ ven đường…
Ngay sau đó, chiếc hầm thứ hai cũng tìm thấy.

Dương Thị Xuân, Võ Thị Hợi, Hà Thị Xanh được hối hả đưa lên. Ba người ở hầm này nông, đất phủ một lớp mỏng, người hãy còn mềm và ấm… Mấy người vội làm hô hấp nhân tạo, nhưng không thể nào cứu vãn được nữa. Muộn quá rồi.

Chỉ còn có Hồ Thị Cúc vẫn chưa tìm thấy. Anh chị em tiếp tục đào. Có người cho rằng: “Cúc ở trong vòng hố bom rồi”. Nhưng Nguyễn Thế Linh vẫn cho đào tiếp. Anh nói:

- Chúng ta phải tìm bằng được thi hài liệt sỹ Hồ Thị Cúc mới về.

Dương Minh Châu cùng với vài đồng chí khác lấy khăn choàng ngụy trang phủ lên mặt cho các đồng chí nằm đây, sau khi cẩn thận vuốt mắt từng người…

Những đôi mắt ấy không bao giờ còn được thấy những người thân yêu và đồng đội của mình. Không bao giờ còn được thấy những con đường thân thuộc, dòng sông trong xanh – dù là sông Cụt, sông La hay sông Ngàn Phố hoặc là Ngàn sâu…

Những đôi mắt ấy không bao giờ còn được thấy lũy tre làng, hàng cây tro, nếp nhà tranh, và những cánh đồng xanh ở nơi mình được sinh ra và lớn lên… Những đôi mắt ấy từ nay không còn thấy nữa: bốn mùa hoa quả thay nhau nở rộ, chín đều. Không còn thấy được nền trời xanh ngăn ngắt một màu. “Ở trên tầng mây xanh ấy là một trần mây tím mênh mông…”.

“Trần mây tím ấy chính là tầng ô-dôn bao bọc quanh trái đất, để lặng lẽ bảo vệ từ xa mọi sự sống ở trên đời này, đặc biệt trong đó có  CON NGƯỜI”. Nhưng mấy ai biết được và tôn vinh “trần mây tím” ấy cho xứng đáng với công ơn thầm lặng của nó… hết đời này qua đời khác, hết thế hệ này sang thế hệ khác… Để nhắc nhở hậu thế luôn luôn ghi nhớ công ơn của các liệt sỹ hy sinh vì Tổ Quốc, nên chăng chúng ta hãy trồng những cây Bằng Lăng nở đầy hoa tím ở từng nơi họ đã hy sinh; để từ xa, hoặc từ trên cao mọi người đầu thấy rõ…
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM