Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Tám, 2019, 06:09:32 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Lịch sử kháng chiến chống Mỹ, cứu nước 1954-1975, tập 7  (Đọc 63355 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #40 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 09:18:54 AM »

Đối với địch, sau khi mất Lộc Ninh và cứ điểm Đồng Tâm, thị xã An Lộc đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt. Để cứu vãn tình thế bi đát này, Bộ Tổng tham mưu và Quân đoàn 3 Sài Gòn một mặt lệnh cho Chiến đoàn 7 (Sư đoàn 5), cùng với một số binh lính còn lại của Chiến đoàn 52 (Sư đoàn 18), Liên đoàn biệt động quân số 3 mở ngay cuộc hành quân Chiến thắng 72 nhằm giải tỏa áp lực khu vực xung quanh thị xã An Lộc; mặt khác, điều động gấp Lữ đoàn dù 1 mới từ Sài Gòn lên Chơn Thành hành quân càn quét hai bên đường 13 lên Tân Khai, Bình Long; dùng máy bay lên thẳng không vận Chiến đoàn 8 từ Lai Khê lên An Lộc; cho không quân (kể cả máy bay chiến lược B.52) và pháo binh đánh phá ác liệt mọi ngả đường dẫn vào thị xã. Ngày 12-4, địch tiếp tục điều động Sư đoàn 21 và một trung đoàn thiết giáp ở miền Tây Nam Bộ lên mặt trận đường 13 chốt giữ khu vực Lai Khê, Bàu Bàng, bảo đảm phía sau cho lực lượng trấn giữ Bình Long.

Trước sự thay đổi cả thế và lực của địch ở thị xã An Lộc, ngày 11-4-1972, Bộ Chỉ huy chiến dịch họp nhận định: Địch tăng cường lực lượng lớn để phòng thủ An Lộc, tình hình đã trở nên phức tạp và khác trước. Do đó, hướng tác chiến hiện nay là đánh chắc nhưng phải khẩn trương. Bộ Tư lệnh chiến dịch giao cho Sư đoàn 9 và các đơn vị tăng cường gồm Trung đoàn 1 (Sư đoàn 5), Trung đoàn pháo mang vác, 1 tiểu đoàn xe tăng được pháo binh chiến dịch chi viện, đánh chiếm ngoại vi khu bắc thị xã, khống chế các điểm cao và sân bay, kết hợp dùng pháo binh và đặc công đánh chiếm phá hoại các mục tiêu chính trong thị xã. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bộ phận lực lượng này sẽ tham gia đánh chiếm thị xã. Bộ Tư lệnh chiến dịch lệnh cho các lực lượng làm nhiệm vụ chốt chặn chiến dịch và đánh địch đổ bộ đường không

Để tạo thế cho trận đánh, từ ngày 10 đến 12-4, Ban Chỉ huy Sư đoàn 9 do Sư đoàn trưởng Nguyễn Thới Bưng và Chỉ huy Phan Xuân Tùng chỉ huy, đã sử dụng Trung đoàn 1 đánh tan nhiều mũi hành quân sục sạo của Chiến đoàn 7 địch. Trong lúc đó, Trung đoàn 2 quét sạch một số tổ chốt vòng ngoài sân bay; Trung đoàn 1 (Sư đoàn 5) luồn vào Xa Trạch, hình thành mũi tiến công phía nam thị xã. Các đơn vị pháo mặt đất, pháo cao xạ bí mật chiếm lĩnh trận địa ở tây bắc và đông bắc thị xã.

Bốn giờ 30 phút ngày 13-4-1972, sau khi công tác tiếp cận bàn đạp xuất phát tiến công của các đơn vị cho trận đánh lớn đã cơ bản hoàn thành, Bộ Tư lệnh chiến dịch lệnh cho Sư đoàn 9 và các đơn vị phối thuộc nổ súng mở màn cuộc tiến công thị xã An Lộc. Đúng 5 giờ, pháo binh các loại của ta đồng loạt bắn phá các mục tiêu quan trọng trong thị xã. Năm giờ 15 phút, Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 2) được tăng cường Đại đội 6 xe (9 chiếc T54) hai khẩu pháo cao xạ 37mm, hai đại đội súng máy cao xạ 12,7mm (8 khẩu) nổ súng tiến công sân bay Téc Ních. Tiểu đoàn 9 (Trung đoàn 3) được hai khẩu ĐKZ 75mm, 4 khẩu 12,mm yểm trợ, đánh chiếm điểm cao 128. Sau hai giờ tiến công liên tục, các tiểu đoàn của Trung đoàn 2 và trung đoàn 3 trên hướng chủ yếu đã đánh chiếm được mục tiêu. Cùng thời gian, ở hướng thứ yếu, cá mũi tiến công của Sư đoàn 9 cũng đánh chiếm được ấp Phú Lạc, ấp Sóc Bể, đồn bảo an (tây bắc thị xã), cầu Phú Hòa, ấp Sóc Gòn, Núi Gió (ở đông nam thị xã), hai mũi thọc sâu đã vào đến đường Hùng Vương. Phối hợp với bộ đội chủ lực, hai đại đội 70, 75 bộ đội huyện Hớn Quản do Huyện đội phó Lê Tĩnh chỉ huy, được đại đội đặc công tỉnh hỗ trợ đã đánh chiếm hàng chục mục tiêu nhỏ lẻ của địch ở ngoại vi thị xã, bảo vệ hành lang cho bộ đội chủ lực tiến công vào nột thị. Ở Phú Miêng, Phú Lạc, bộ đội huyện và du kích xã đánh chiếm trụ sở tề điệp, gọi bảo an ra hàng, hỗ trợ cho nhân dân 8 xã nổi dậy diệt ác, phá kìm, giành quyền làm chủ.

Trước tình hình thị xã An Lộc bị uy hiếp dữ dội, Bộ Chỉ huy Quân đoàn 3 địch cho không quân và pháo binh đánh phá dữ dội vào đội hình tiến công của ta.

Về ta, tuy chiếm được sân bay và một số mục tiêu khác, nhưng Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 2) và Tiểu đoàn 3 (Trung đoàn 3) cũng bị tổn thất, 6 xe tăng T54 bị đánh hỏng. Ta không đủ lực lượng phát triển tiến công, buộc phải dừng lại củng cố.

Đêm 13 và ngày 14-4, tranh thủ lúc ta tạm ngừng tiến công, Tiểu đoàn 6 (Lữ đoàn dù 1) và Tiểu đoàn biệt động quân 52 mở cuộc phản kích chiếm lại Núi Gió, điểm cao 169 ở đông nam thị xã và đặt thêm các trận địa hỏa lực tại đây để khống chế các mũi, các hướng phát triển của ta.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:35:02 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #41 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 09:20:56 AM »

Sau khi rút kinh nghiệm sơ bộ ngày tiến công đầu tiên bằng hiệp đồng binh chủng và được bộ Tư lệnh chiến dịch tăng cường thêm lực lượng, đêm 14-4, Ban Chỉ huy Sư đoàn 9 hạ quyết tâm mở đợt tiến công mới, đánh chiếm khu công sở, cô lập khu quân sự chủ yếu ở phía đông, sẵn sàng tiến công giải phóng thị xã.

Năm giờ ngày 15-4, Sư đoàn 9 cho các đơn vị nổ súng tiến công địch. Mũi chủ yếu Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 2) do Trung đoàn trưởng Trần Ngọc Anh chỉ huy được 5 xe tăng yểm trợ đánh chiếm các tuyến chốt của địch, và tiến tới phía bắc đường Trần Hưng Đạo. Tiểu đoàn 9 (Trung đoàn 3) được 5 xe tăng chi viện, theo hướng tây bắc phát triển đến vườn hoa Tao Phùng. Một số phân đội của trung đoàn vào giáp nhà lao thị xã. Đòn tiến công mạnh, dồn dập của bộ binh và xe tăng ta làm cho quân địch ở một số nơi trong thị xã bắt đầu hoảng loạn. hàng nghìn dân ở các phố phía bắc thị xã di chuyển về phía nam. Nhiều binh lính địch lo sợ trà trộn vào dân hòng chạy trốn. Cùng thời gian này, trên đường 13 (đoạn Tàu Ô - Xóm Ruộng), phía bắc Chơn Thành, Sư đoàn 7 (thiếu) do Sư đoàn trưởng Đàm Văn Ngụy và Chính ủy Lê Thanh chỉ huy, được sự hỗ trợ của lực lượng vũ trang địa phương, chặn đánh quyết liệt Sư đoàn 21 Sài Gòn. Được bộ đội Sư đoàn 7 tác chiến trên đường 13 hỗ trợ, các đội vũ trang công tác khu vực Chơn Thành cùng với du kích các xã Minh Hòa, Minh Thanh, Sóc 5… tích cực vây diệt bọn ác ôn, tề điệp, giải phóng nhiều thôn, ấp.

Từ chiều ngày 15-4, địch sử dụng không quân và pháo binh đánh phá ồ ạt, dữ dội, kéo dài vào đội hình tiến công của ta và nhân dân trong thị xã, hỗ trợ cho bộ binh, thiết giáp phản kích quyết liệt. Bom đạn địch dội cả xuống khu vực bệnh viện Bình Long, giết hại gần 3.000 người (chủ yếu là dân thường)(1). Ngày 16-4, địch đổ Lữ đoàn dù 3 xuống dốc Tân Khai bảo vệ hành lang phía nam thị xã. Ngày 17-4, địch đổ thêm Lữ đoàn dù 1 và Liên đoàn biệt động 81 xuống khu vực Núi Gió (đông bắc thị xã) đánh vào sau đội hình của quân ta, giải tỏa áp lực xung quanh thị xã.

Trước tình hình đó, Bộ Tư lệnh chiến dịch trên cơ sở giữ vững quyết tâm tiến công giải phóng thị xã An Lộc, đã quyết định sử dụng Sư đoàn 9, Trung đoàn 2 (Sư đoàn 5), được tăng cường tiểu đoàn xe tăng gồm 25 chiếc và 36 khẩu pháo, cối, mở đợt tiến công lần thứ hai, mục tiêu chủ yếu là đánh tòa hành chính tỉnh, Bộ Chỉ huy Sư đoàn 5.

Ba giờ sáng ngày 11-5-1972, Bộ Tư lệnh chiến dịch cho Sư đoàn 9 và các lực lượng tăng cường mở đợt tiến công mới vào thị xã An Lộc. Sau 15 phút sử dụng hỏa lực pháo binh đánh phá các mục tiêu tiên duyên, Tiểu đoàn 4 (Trung đoàn 2) trên hướng đông nam - hướng chủ yếu, được xe tăng T54 yểm trợ, đã nhanh chóng tiêu diệt các ổ đề kháng của địch, sau đó theo đường Phan Bội Châu đánh chiếm Ty Công Chánh. Tiểu đoàn 9 và tiểu đoàn 7 (trung đoàn 3) đột phá vào phòng tuyến bố trí nhiều tầng của địch. Dựa vào hệ thống công sự kiên cố, địch chống trả quyết liệt. Khi vượt qua được cửa mở, 5 xe tăng của ta bị địch bắn cháy. Hai tiểu đoàn bộ binh phát triển chiến đấu trong điều kiện không có xe tăng trực tiếp yểm trợ, nên hầu như không phát triển được. Trên hướng thứ yếu, Trung đoàn 1 tiến công đến tuyến phòng thủ chính thì bị hỏa lực dày đặc của địch ngăn chặn, buộc phải dừng lại tổ chức đánh chiếm từng mục tiêu.

Đến 10 giờ ngày 11-5, sau nhiều lần tổ chức đột phá mãnh liệt, bộ đội ta đã chiếm được Ty Công chánh, Ty tuyển mộ, nhà lao, khu chợ cũ, Ty Cảnh sát. Trong thị xã, lúc này tập trung một lực lượng lớn quân địch. Chúng dồn sức ngăn chặn quyết liệt cuộc tiến công của ta. 18 xe tăng trong tổng số 25 xe của ta bị phá hủy, một số phân đội bộ binh bị mất sức chiến đấu, sức đột kích của các đơn vị bị giảm sút nhanh chóng. Trong khi đó, do không nắm vững địa hình trong thị xã, các mũi tiến công chủ yếu phát triển lệch hướng, không đánh trúng trung tâm chỉ huy nên địch vẫn đôn đốc quân lính phản kích quyết liệt ngăn chặn ta. Từ ngày 12 đến ngày 14-5, Sư đoàn 9 và các đơn vị tăng cường dừng tiến công, chuyển toàn bộ đội hình sang vây lấn quân địch ở thị xã An Lộc. “Trận tiến công tiêu diệt quân địch trong khu vực mục tiêu chủ yếu ở Bình Long không dứt điểm, đã làm hạn chế thắng lợi và ảnh hướng đến bước phát triển của chiến dịch”(2).

Như vậy, sau hơn hai tháng mở cuộc tiến công chiến lược trên chiến trường miền Nam, quân và dân ta từ mặt trận Trị - Thiên, Tây Nguyên, đến miền Đông Nam Bộ đã vượt qua mọi khó khăn gian khổ, ác liệt, hy sinh, chiến đấu anh dũng, lập nên những chiến công to lớn, đánh thiệt hại nặng nhiều lữ đoàn, chiến đoàn, sư đoàn chủ lực địch; loại khỏi vòng chiến đấu hàng chục nghìn tên; thu và phá hủy hàng vạn tấn phương tiện chiến tranh, làm chủ nhiều địa bàn chiến lược quan trọng với hàng chục vạn dân đã được giải phóng. Thắng lợi to lớn của các chiến dịch tiến công trong Xuân - Hè 1972 ở khu vực Quảng Trị, Kon Tum, và Bình Long - đường 13 có ý nghĩa chiến lược quan trọng. Đây là lần đầu tiên, các sư đoàn chủ lực Quân giải phóng đứng chân trên các địa bàn trọng yếu ở miền Nam chủ động tiến công bằng sức mạnh hiệp đồng binh chủng quy mô lớn, làm cho địch dù đã chuẩn bị phòng thủ kỹ càng, mà vẫn không sao chống đỡ nổi. Thắng lợi đó đánh dấu bước phát triển mới về thế và lực của cách mạng miền Nam, tác động mạnh mẽ tới cục diện chiến tranh trên chiến trường ba nước Đông Dương. Ở miền Nam, chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh bị thất bại một bước nghiêm trọng. Quân đội Sài Gòn - xương sống của Việt Nam hóa chiến tranh chẳng những không giữ nổi những địa bàn hiện có, mà còn để mất đi những tuyến phòng thủ chiến lược cực kỳ quan trọng. Cùng với đòn tiến công của bộ đội chủ lực, đấu tranh quân sự, chính trị, binh vận của bộ đội địa phương, dân quân, du kích và nhân dân các địa phương cũng có bước phát triển. Mặc dù hiệu quả cuộc tiến công chiến lược năm 1972 còn có những hạn chế, nhưng thắng lợi to lớn mà quân và dân ta lập nên trong Xuân - Hè 1972 là những nhân tố hết sức thuận lợi để quân và dân ta tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động tiến công trong Thu - Đông 1972 nhằm đánh bại một bước cơ bản chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh.


(1) Ngày nay, nơi đây được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là di tích lịch sử cách mạng - ghi lại tội ác của giặc Mỹ đối với nhân dân ta.
(2) Bộ Quốc phòng - Viện Lịch sử quân sự Việt Nam: Tóm tắt các chiến dịch trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1945-1975), Sđd, tr.313.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:36:35 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #42 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 09:21:32 AM »

Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #43 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:14:31 AM »

CHƯƠNG XXIX

ĐÁNH ĐỊCH PHẢN KÍCH
BẢO VỆ VÙNG GIẢI PHÓNG

I - CUỘC CHIẾN ĐẤU BẢO VỆ THÀNH CỔ
VÀ VÙNG GIẢI PHÓNG QUẢNG TRỊ

Hơn hai tháng tiến công địch mạnh mẽ ở hầu khắp các chiến trường trọng điểm từ Trị - Thiên, Khu 5, Tây Nguyên đến miền Đông Nam Bộ, ta đã tao được biến chuyển căn bản về thế chiến lược trên chiến trường miền Nam. Cuộc tiến công chiến lược đã phá vỡ một phần quan trọng các tuyến phòng thủ vòng ngoài và phòng thủ khu vực của địch, giải phóng được toàn bộ tỉnh Quảng Trị, bắc Kon Tum, bắc Bình Định, Lộc Ninh, Bình Long, Phước Long của miền Đông Nam Bộ. Khối chủ lực ta trở về đứng chân và hoạt động tác chiến ở địa bàn rừng núi, vùng giáp ranh và một số vùng quan trọng ở đồng bằng. Thắng lợi đó bước đầu đã tạo ra một cục diện mới trên chiến trường miền Nam, làm thay đổi một bước so sánh lực lượng có lợi cho ta, tạo ra thế tiến công mới và điều kiện mới để đẩy mạnh nỗ lực đánh phá bình định(1).

Về địch, trước những tổn thất to lớn về lực lượng và phương tiện chiến tranh, đặc biệt là việc để mất tỉnh Quảng Trị, chúng tỏ ra hoang mang, dao động mạnh. Tổng Tham mưu trưởng quân đội Sài Gòn, tướng Cao Văn Viên thú nhận: “Cuộc tiến công 1972 của địch đã làm nổi bật lên một cách bi thảm nhất sự yếu kém cơ bản của quá trình Việt Nam hóa”(2).

Để cứu nguy cho chính quyền và quân đội Sài Gòn, ngày 2-4-1972, Tổng thống Níchxơn quyết định sử dụng một lực lượng lớn không quân và hành quân Mỹ trở lại đánh phá miền Bắc, chi viện hỏa lực ồ ạt cho quân đội Sài Gòn thực hành phản kích chiếm lại những vùng đã mất.

Trên miền Bắc, từ ngay 4-4-1972, máy bay Mỹ oanh tạc dữ dội các mục tiêu quân sự, mạng đường giao thông, cầu cống, nhà máy, xí nghiệp, bệnh viện, trường học, phố phường và làng xóm. Ngày 9-4, Mỹ sử dụng máy bay B.52 ném bom xuống hệ thống đường sắt và kho tàng ở thành phố Vinh (Nghệ An), ba ngày sau, chúng đánh xuống đập Bái Thượng (huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa); và từ các ngày 15, 16-4, bom đạn trút xuống kho tàng, trận địa phòng không, sân bay, nhà máy điện ở Hà Nội, Hải Phòng. Đồng thời, ngày 9-5-1972, Tổng thống Níchxơn ra lệnh cho hành quân Mỹ rải mìn, thả thủy lôi, bom từ trường, bom nổ chậm phong tỏa các cảng biển, các cửa sông từ Cẩm Phả, Hòn Gai (Quảng Ninh) đến Vĩnh Linh (Quảng Trị), đặc biệt là cảng Hải Phòng(3), nhằm phá hoại tiềm lực của hậu phương miền Bắc, cắt đường vận chuyển, chặn luồng tiếp tế từ ngoài vào miền Bắc.

Trên chiến trường miền Nam, không quân và hải quân Mỹ cũng được huy động tối đa đánh vào đội hình chiến lược nhằm tiêu hao sinh lực và ngăn chặn các cuộc tiến công của ta, chi viện cho quân đội Sài Gòn phản kích chiếm lại các vị trí đã mất.

Ngay sau khi để mất toàn bộ tỉnh Quảng Trị (2-5-1972), Không cam chịu thất bại, địch bắt đầu thực hiện các bước điều chỉnh lực lượng và lập kế hoạch tái chiếm tỉnh này. Ngày 3-5-1972, Tổng thống Việt Nam cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu tức tốc điều Trung tướng Ngô Quang Tưởng, viên tướng được “kỳ vọng nhiều nhất” trong hàng ngũ tướng lĩnh của Quân đội Việt Nam cộng hòa, đang là Tư lệnh Quân khu 4 - Vùng 4 chiến thuật ra thay thế Trung tướng Hoàng Xuân Lãm làm Tư lệnh Quân khu 1 - Vùng 1 chiến thuật. Việc thay đổi nhân sự phản ánh quyết tâm của Thiệu tìm kiếm những thắng lợi quân sự nhằm ngăn chặn sự suy sụp tinh thần binh sỹ, đồng thời giữ chặt vùng đất từ nam sông Mỹ Chánh trở vào. Hai hôm sau, Nguyễn Văn Thiệu và Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Việt Nam cộng hòa, Đại tướng Cao Văn Viên ra tận đồn Mang Cá (Huế) thị sát tình hình, một mặt, động viên, khích lệ tinh thần binh sĩ, mặt khác, bàn định với các tướng lĩnh Quân khu 1, Quân đoàn 1 và các tỉnh trưởng Vùng 1 chiến thuật kế hoạch phản công lớn, lấy lại đất, giành lại dân. Hơn một tháng sau, ngày 19-6-1972, nhân ngày Quân lực (ngày kỷ niệm thành lập Quân đội Việt Nam cộng hòa), Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh cho quân đội mở một chiến dịch lớn tiến công trong 3 tháng, mệnh danh “Thừa thắng xông lên, tái chiếm lãnh thổ”(2). Theo đó, địch sẽ chiếm lại thị xã Quảng Trị trong tháng 7 và toàn tỉnh Thừa Thiên trong tháng 8 và 9. Động thái này của người đứng đầu chính quyền Sài Gòn được đánh giá là “giai đoạn giành lại quyền làm chủ những đất đai bị Cộng sản tạm chiếm trong lãnh thổ. Không những thế, cuộc tiến công này chắc chắn có một ý nghĩa chính trị, trực tiếp ảnh hưởng tới mọi quyết định đang được thành hình về vấn đề Việt Nam và Đông Dương”(5).


(1) Theo đánh giá của Quân ủy Trung ương, thì thiệt hại của địch là rất lớn: ta đánh diệt và loại khỏi vòng chiến đấu hơn 15 vạn quân chủ lực Sài Gòn; đánh thiệt hại nặng 60% số tiểu đoàn bộ binh, 50% trung đoàn xe tăng, thiết giáp, 25% tiểu đoàn pháo; tiêu diệt và làm tan rã 20% các đại đội, tiểu đoàn bảo an, dân vệ (5 vạn tên), 10 đến 15% đồn bốt, giành thêm 1,8 triệu dân (1/2 trong vùng giải phóng) - (Đánh giá tình hình và cục diện sắp tới, điện số 188TK, ngày 27-6-1972 của đồng chí Văn (Võ Nguyên Giáp), gửi Quân ủy R (miền, đồng diện TWC, lưu tại Viện Lịch sử quân sự Việt Nam).
(2) Dẫn theo Gabrien Côncô: Giải phẫu một cuộc chiến tranh, biên dịch Nguyễn Tấn Cưu, Nxb. Quân đội nhân dân, Hà Nội, 2004, tr.598.
(3) Jame S. Olson: Dictionary of the Vientam war. Green Wood press. Inc, 1988, page. 338. Từ điển chiến tranh Việt Nam, Nxb Grinútprét, 1988, tr.338.
(4) Mặt trận vùng giới tuyến 72, Phòng 5 - khối Quân sử Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam cộng hòa, Sài Gòn, 1974, tr.140.
(5) Mặt trận vùng giới tuyến 72, Phòng 5 - khối Quân sử Bộ Tổng tham mưu Quân lực Việt Nam cộng hòa, Sài Gòn, 1974, tr.140.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:37:33 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #44 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:16:49 AM »

Song song với quá trinh nghiên cứu, soạn thảo kế hoạch phản công, địch đẩy manh tác chiến ngăn chặn và trì hoãn các cuộc tiến công của ta, nhằm tạo một cục diện chiến trường không xấu hơn đối với chúng. Sau “nhiều lần chỉnh sửa”, kế hoạch phản công của địch được hoàn tất vào ngày 16-6-1972, mang tên Kế hoạch hành quân Lam Sơn 72. Kế hoạch này chia thành 3 giai đoạn:

Giai đoạn 1: Sử dụng hỏa lực tối đa của không quân, hải quân và pháo mặt đất để tiêu hao và làm tê liệt lực lượng ta trong khu vực hành quân Lam Sơn 72;

Giai đoạn 2: Sử dụng Sư đoàn dù từ phía tây đường số 1, vượt sang bờ bắc sông Mỹ Chánh, đánh chiếm các mục tiêu núi Trường Phước, thôn Trường Phước, Nhự Lệ, thị xã Quảng Trị. Đồng thời sử dụng Sư đoàn lính thủy đánh bộ tiến chiếm Mỹ Thủy, Cổ Lũy - Đa Nghi, thôn Thuận Đầu, Phú Hải dọc theo phía đông trục đường số 1.

Giai đoạn 3: Sau khi chiếm được các mục tiêu trên làm bàn đạp, Sư đoàn dù tiến chiếm Cam Lộ, Đông Hà; Sư đoàn lính thủy đánh bộ chiếm Bích Khê, Cửa Việt. Nếu hoàn tất, địch sẽ dừng lại lập tuyến phòng ngự ở khu vực này.

Trong cuộc hành quân Lam Sơn 72 này, ở cánh Tây (phía tây quốc lộ 10 địch sử dụng Sư đoàn dù (gồm 3 lữ đoàn: 1, 2 và 3), Liên đoàn 81 biệt kích dù, Thiết đoàn 7 kỵ binh, thiết đoàn 20 (thiếu) xe tăng. Đại đội Hắc báo (thuộc Sư đoàn 1 Quân đoàn 1), Tiểu đoàn 30 pháo binh, Tiểu đoàn công binh chiến đấu 102, Liên đoàn 10 và Liên đoàn 1 quân địa phương Quảng Trị (2 tiểu đoàn địa phương), 3 đại đội nghĩa quân); ở cánh Đông (phía đông quốc lộ 1) có Sư đoàn lính thủy đánh bộ (gồm 3 lữ đoàn: 147, 258 và 369), Thiết đoàn 18 kỵ binh, Chi đoàn thiết quân vận của Thiết đoàn 17, Tiểu đoàn 44 pháo binh, Tiểu đoàn công binh chiến đấu 103, Liên đoàn 10 và Liên đoàn 2 quân địa phương Quảng Trị (2 tiểu đoàn địa phương, 3 đại đội nghĩa quân). Ngoài hai cánh trên đây, lực lượng còn lại của Quân đoàn 1, Chiến đoàn 4, Chiến đoàn 51 đảm nhiệm việc củng cố, giữ vững tuyến phòng thủ tây nam Huế, nam sông Mỹ Chánh và làm lực lượng dự bị cho hai sư đoàn chủ công ở hai cánh (Sư đoàn dù và Sư đoàn lính thủy đánh bộ).

Dọn đường cho cuộc hành quân Lam Sơn 72, từ ngày 25-6-1972, không quân, hải quân đánh phá dữ dội trận địa và đội hình hành quân ta. Trong khi đó, một kế hoạch hành quân tiến chiếm lại Quảng Trị mang tên Lâm Tuyền và Ngọc Tuyền được địch tung tin. Đây là một kế hoạch hành quân giả, hòng làm lạc hướng sự chú ý của ta, tạo ra sự bất ngờ về hướng tiến công và địa điểm đổ quân của lính dù xuống Đông Hà và lính thủy đánh bộ đổ bộ vào Cửa Việt và Cửa Tùng cuộc cuộc hành quân Lam Sơn 72.

Sau những đợt đánh phá dữ đội xuống khu vực trận địa của ta và sau hành động nghi binh, 7 giờ 30 phút ngày 28-6-1972, địch mở màn cuộc hành quân Lam Sơn 72. Sư đoàn lính thủy đánh bộ từ phía đông Hải Lăng, bám theo trục đường 68, đánh chiếm các làng phía bắc sông Mỹ Chánh. Hôm sau, ngày 29-6, địch dùng trực thăng vận đổ Lữ đoàn 258 xuống thôn Cổ Lũy, Mỹ Thủy và một tiểu đoàn đổ bộ đường biển vào Thuận Đầu, chiếm các vị trí Đa Nghi, thôn Thượng An làm bàn đạp, phối hợp với 2 lữ đoàn 369 và 147 tiến ra thị xã Quảng Trị.

Cùng thời gian, Sư đoàn dù tiến công theo trục quốc lộ 1, đánh chiếm điểm cao 28 (phía tây quốc lộ 1) bấy giờ đang do Trung đoàn 66 (Sư đoàn 304) chốt giữ. Hai ngày sau, Lữ đoàn 2 sử dụng 2 tiểu đoàn đổ bộ xuống khu vực phía nam sông Nhùng; Lữ đoàn 3 đánh chiếm đầu cầu Bến Đã, cầu Nhùng, cầu Dài.

Trong lúc địch khai triển cuộc tiến công hướng tới thị xã Quảng Trị thì lực lượng ta trên hướng này chỉ có 3 tiểu đoàn phòng giữ: Tiểu đoàn 8 Quảng Trị, Tiểu đoàn 2 độc lập và Tiểu đoàn 3 thuộc Trung đoàn 48 (Sư đoàn 320B). Phần lớn các sư đoàn, trung đoàn lúc này dang đứng chân ở nam sông Mỹ Chánh, chuẩn bị triển khai đội hình tiến công (đợt 3 chiến dịch tiến công).

Trước diễn biến thực tế tình hình chiến trường, Bộ Tư lệnh chiến dịch Trị Thiên quyết định chuyển chiến dịch tiến công thành chiến dịch phản công, đồng thời, lệnh cho các sư đoàn 308, 304 lập tức vượt sang phía bờ bắc sông Mỹ Chánh, đánh địch theo phương án mới. Theo phương án mới này, Sư đoàn 308 được tăng cường Trung đoàn 66 và tiểu đoàn 2 độc lập sẽ chặn địch trên đường số 1 ở bắc sông Mỹ Chánh; Sư đoàn 320B (gồm trung đoàn 27 và 64), cùng với Tiểu đoàn 14, Tiểu đoàn 47 bộ đội địa phương Vĩnh Linh chặn địch ở hướng đông đường số 1; Trung đoàn 48, Tiểu đoàn 8 bộ đội địa phương Quảng Trị, có sự phối hợp của 3 tiểu đoàn cao xạ, 1 đại đội xe tăng giữ thị xã Quảng Trị, La Vang, Ái Tử; Sư đoàn 304 (gồm trung đoàn 24 và 9), được tăng cường Trung đoàn 88 (Sư đoàn 308), Tiểu đoàn đặc công 35, tiếp tục tiến công địch trên tuyến sông Mỹ Chánh, rồi phát triển vào Phò Trạch; Trung đoàn 18 (Sư đoàn 325) làm lực lượng dự bị, đứng chân ở Quảng Lương, Vân Trường, Vĩnh Lợi, sẵn sàng đánh địch ở Cửa Việt.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #45 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:22:23 AM »

Thực hiện kế hoạch điêu chuyển lực lượng quân ta khẩn trương cơ động đếm vị trí quy định. Tuy nhiên, do thời gian gấp, đường hành quân bị địch bắn phá ngăn chặn gắt gao, nên chỉ có Trung đoàn 66 thực hiện đúng theo kế hoạch và có mặt tại khu vực được phân công đúng thời gian.

Trong lúc việc triển khai lực lượng của ta gặp trở ngại thì ngày 3-7-1972, địch đã tiến sát đến ngã ba Long Hưng - La Vang - cửa ngõ phía nam thị xã Quảng Trị(1) do Đại đội 11 (Tiểu đoàn 3 - Trung đoàn 48) của ta chốt giữ. Tại đây, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 11 đã chiến đấu dũng cảm, đánh bật nhiều đợt tiến công của Lữ đoàn dù 2 Việt Nam cộng hòa. Ghi nhận hành động chiến đấu ngoan cường, quả cảm của cán bộ, chiến sĩ, Nhà nước ta đã tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng nhất cho Đại đội 11 ngay tại mặt trận.

Noi gương Đại đội 11, các đơn vị ta trên các hướng đã kiên cường tụ bám, chặn đánh quyết liệt các mũi tiến quân của địch, tiêu diệt một số binh lực và làm chậm bước tiến của chúng. Song, trước sức tiến công ồ ạt và dưới tầm hỏa lực chi viện dày đặc trên một chính diện rộng của địch, lực lượng ta bị thương vong lớn, xe pháo bị mất, bị phá hủy, phá hỏng đến 50%. Tình hình đó buộc ta phải lui về giữ phía đông sông Vĩnh Định; phía tây, ta co về giữ các điểm cao trên dãy Phước Tường.

Trong vòng một tuần lễ (từ ngày 28-6 đến 3-7-1972), địch đã chiếm lại các trọng điểm quan trọng ở phía đông, nam và bắc thị xã Quảng Trị, bao gồm hầu hết huyện Hải lăng, nam sông Nhùng, ngã ba Long hưng - La Vang, tiến sát cửa ngõ thị xã Quảng Trị. Tốc độ và hiệu quả tiến công của các đơn vị quân đội Sài Gòn có được, một phần quan trọng là dựa vào sự yểm trợ đắc lực của không quân Mỹ. Trong đợt tiến công đầu tiên của quân Sài Gòn (ngày 25-6 đến 4-7-1972), không quân Mỹ đã sử dụng 2.014 chiếc máy bay chiến thuật với 8.656 lần chiếc, 299 chiếc máy bay B.52, thực hiện 897 lần chiếc, ném 269.000 tấn bom xuống khu vực trận địa và đường cơ động của lực lượng ta.

Trước sức tiến công ồ ạt của đối phương, lực lượng ta đang từ thế triển khai đội hình tiến công phải chuyển sang phản công dưới tầm hỏa lực dày đặc của kẻ thù.

Lúc này, yêu cầu bảo vệ thị xã Quảng Trị được đặt ra gay gắt. Do vậy, để động viên kịp thời bộ đội ở mặt trận Trị - Thiên, ngày 30-6-1972, Quân ủy Trung ương ra lời kêu gọi cán bộ, chiến sĩ, đảng viên và đoàn viên đang chiến đấu trên mặt trận nóng bỏng này:

“Vì sự nghiệp giải phóng miền Nam, bảo vệ miền Bắc.
Hãy có quyết tâm thật lớn.
Nắm lấy cơ hội.
Chiến đấu anh dũng.
Khắc phục khó khăn.
Vận dụng mọi cách đánh kiên quyết và mưu trí.
Kết hợp đánh lớn với đánh nhỏ, đánh vừa.
Chiến sĩ hăng hái xông lên phía trước.
Chỉ huy đi sát đơn vị.
Tiêu diệt thật nhiều sính lực, giữ vững vùng giải phóng.
Giành thắng lợi to lớn cho chiến dịch Trị - Thiên lịch sử của chúng ta”(2).

Tiếp đó, Quân ủy Trung ương chỉ thị cho Bộ Tư lệnh chiến dịch(3) “phải kiên quyết giữ thị xã và phòng thủ hậu phương chiến dịch”(4).

Chấp hành chỉ lệnh của Quân ủy Trung ương, Bộ Tư lệnh chiến dịch chủ trương tăng lực lượng cho thị xã, đồng thời tổ chức những trận phản kích nằm vào hai bên sườn đội hình tiến quân của địch, chủ yếu là từ hướng tây, kiên quyết chặn bước tiến của chúng.

Lúc này, trên bàn đàm phán ở Pari nước Cộng hòa Pháp, cuộc đấu tranh ngoại giao giữa Việt Nam dân chủ cộng hòa, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam với Hoa Kỳ và Việt Nam cộng hòa cũng bước vào giai đoạn mới. Thắng lợi về quân sự trên chiến trường sẽ là lợi thế của các bên trên bàn hội nghị. Vì thế, chiến trường Quảng Trị giờ đây trở thành nơi giành giật quyết liệt giữa ta và địch. Do vậy, mối quan hệ giữa đấu tranh quân sự và đấu tranh ngoại giao - giữa chiến trường và bàn đàm phán càng khiến cho trận chiến Quảng Trị trở nên khốc liệt, đẫm máu(5).


(1) Thị xã Quảng Trị nằm bên bờ sông Thạch Hãn, tiếp giáp với hai huyện Triệu Phong và Hải Lăng, diện tích gần 4km2. Phía bắc giáp làng Cổ Thành; phía nam giáp các thôn Đệ Ngũ Đông, Đệ Ngũ Tây, đường số 1A, ga đường sắt; phía tây giáp sông Thạch Hãn, qua sông có các làng Xuân An, Nhan Biều; phía đông là làng Tri Bưu nối với cánh đồng làng Đại Nải, chạy dài 2km đến sông Nhùng, trong thị xã, nhà của phần lớn cao 2 đến 3 tầng. Các cơ quan công sở hầu hết đặt ở phía tây và nam thị xã; cơ quan quân sự đóng trong thành cổ (đông bắc thị xã). Khu cố vấn Mỹ ở đông thành cổ có công sự chiến đấu và hệ thống vật cản vững chắc bảo vệ. Dân số thị xã trướng giải phóng, có khoảng 25.000 người, đa số làm nghề buôn bán, một số dân ở các làng ven thị làm nghề trồng rau màu, còn lại là các gia đình công chức của chính quyền và quân đội Sài Gòn. Sau ngày ta giải phóng (2-5-1972), nhân dân lao động gắn bớ với quê hương, đã được chính quyền cách mạng tổ chức sơ tán lên Cam Lộ, ra Vĩnh Linh, trước khi dịch mở cuộc tiến công chiếm lại Quảng Trị.
(2) Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đảng toàn tập, Sđd, t.33, tr.443-444.
(3) Cho đến nửa cuối tháng 8-1972, Bộ Tư lệnh chiến dịch tiến công có các đồng chí Lê Trọng Tấn, Tư lệnh; Lê Quang Đạo, Chính ủy; các đồng chí Phó Tư lệnh: Cao Văn Khánh, Giáp Văn Cương, Doãn Tuế, Hồng Sơn, Lương Nhân, Anh Đệ, Phó Chính ủy: Hoàng Minh Thi, Lê Tự Đồng, tiếp tục chỉ huy hoạt động phòng ngự. Từ cuối tháng 8-1972, đồng chí Trần Quý Hai thay đồng chí Lê Trọng Tấn làm Tư lệnh; đồng chí Song Hào thay đồng chí Lê Quang Đạo làm Chính ủy. Đến cuối tháng 9-1972, đồng chí Tấn và đồng chí Đạo lại tiếp tục làm Tư lệnh và Chính ủy chiến dịch.
(4) Điện số 118/TK, ngày 10-7-1972, lưu tại Viện Lịch sử quân sự Việt Nam.
(5) Theo đồng chí Lê Đức Thọ, sau chiến dịch Quảng Trị năm 1972, tại Pari, Kítxinhgiơ có nói (đại ý): đứng về mặt quân sự mà nói thì cả hai bên đánh nhau để giữ một cái thành cổ như vậy thì không ai lại đánh như thế cả. Trả lời Kítxinhgiơ, đồng chí Lê Đức Thọ cho rằng: “Đó là vấn đề chính trị, đánh để giành thế mạnh chính trị trong đàm phán thôi chứ, còn đứng về quân sự thì không một ai về một mảnh đất nhỏ đổ nát mà đánh như thế”. Dẫn theo Bộ Quốc phòng - Viện Lịch sử quân sự Việt Nam: Sửa lại cho đúng bàn thêm cho rõ (tuyển chọn từ Tạp chí Lịch sử quân sự). Nxb. Quân đội nhân dân, Hà Nội, 2006, tr.739.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:28:38 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #46 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:24:48 AM »

Sang đầu tháng 7, sau khi củng cố và tăng cường thêm lực lượng, quân đội Sài Gòn tiếp tục nỗ lực quân sự và quyết tâm rất cao. Sư đoàn dù quân đội Sài Gòn hạ quyết tâm đánh chiếm thị xã Quảng Trị trước ngày 10-7 để tạo áp lức với ta trong phiên họp thứ 150 dự định vào ngày 13-7-1972 ở Pari. Chỉ huy Sư đoàn dù cho Lữ đoàn dù 2 đánh thẳng vào thị xã Quảng Trị; Lữ đoàn 3 đánh lên khu vực nhà ga, cầu Sắt (tây quốc lộ 1).

Để đánh bại kế hoạch tác chiến mới của chiến dịch, ta tiếp tục tăng thêm lực lượng vào thị xã Quảng Trị - gồm Tiểu đoàn 3 bộ đội địa phương Quảng Trị, Đại đội công binh thuộc Trung đoàn 299… Đêm 9-7, Ban Chỉ huy Trung đoàn 48, chỉ huy các đơn vị chiến đấu trong thị xã Quảng Trị nhanh chóng điều chỉnh đội hình, củng cố thế trận đánh địch. Dự tính các mũi, hướng phát triển tiến công của địch, Ban chỉ huy Trung đoàn 48 quyết định sử dụng Tiểu đoàn 1 chốt giữ Tri Bưu, Quy Thiện, đánh địch ở hướng đường 68 vào đông bắc thị xã; sử dụng Tiểu đoàn 2 (thiếu Đại đội 7) chốt giữ khu vực làng Cổ Thành và phía bắc Thành cổ(1), Đại đội bộ binh tiếp tục chốt giữ ngã ba Long Hưng; Tiểu đoàn 3 được tăng cường Đại đội bộ binh 7 của Tiểu đoàn 2, chốt khu vực La Vang; Tiểu đoàn 8 bộ đội địa phương Quảng Trị tăng cường quan sát, nắm địch và làm nhiệm vụ chống giữ khu vực Thạch Hãn và nam thị xã; Tiểu đoàn 3 bộ đội địa phương Quảng Trị làm lực lượng dự bị.

Sáng ngày 10-7, Lữ đoàn dù 2 được hàng chục xe tăng, thiết giáp yểm trợ triển khai đội hình ở các khu vực An Thái, Đại Nải, đường số 1, chuẩn bị tiến công vào thị xã. Theo yêu cầu của lực lượng bảo vệ thị xã, pháo binh chiến dịch và hỏa lực của các đơn vị phòng ngự bắn dồn dập vào đội hình địch. Đợt pháo kích của ta gây thương vong lớn cho địch, khiến chúng phải hủy bỏ cuộc tiến công. Lợi dụng lúc địch rối loạn, Đại đội 5 (Tiểu đoàn 2) đang chốt giữ ngã ba Long Hưng xuất kích, diệt hơn 30 tên địch, chiếm lạ ngã ba đường 1, tạo thế chốt giữ vững chắc vị trí chiến thuật quan trọng này.

Trên hướng Lữ đoàn dù 3 quân đội Sài Gòn đánh nống lên phía tây quốc lộ 1, ta sử dụng Trung đoàn 66 và Trung đoàn 102 (Sư đoàn 308) chặn địch ở Phú Long và Trường Phước. Trong lúc địch đang dồn sức tiến công hòng tiêu diệt các chốt phòng ngự của ta, thì tiểu đoàn 3 (Trung đoàn 48) có xe tăng yểm trợ, cơ động tiến công đại đội địch đang chốt giữ La Vang, loại khỏi vòng chiến hơn 50 tên lính dù và 2 xe tăng địch.

Chiến thắng ngày 10-7 của các đơn vị thuộc Trung đoàn 48 được Bộ Tư lệnh chiến dịch khen ngợi: “Ngày 10-7 là một ngày cao điểm, địch tập trung mọi cố gắng chiếm Quảng Trị nhưng chúng đã bị đánh cho thất bại. Bộ Chỉ huy mặt trận nhiệt liệt khen ngợi các đồng chí. Địch thú nhận chúng gặp phải sự đánh trả quyết liệt, cuộc hành quân là sai lầm, Quảng Trị là cái bẫy.. Tuy nhiên, do yêu cầu thúc bách về chính trị, địch cố gắng chiếm lại Quảng Trị trong dịp chuẩn bị Hội nghị Pari. Kiên quyết giữ vững Quảng Trị là nhiệm vụ có ý nghĩa quyết định lúc này. Bộ Chỉ huy mặt trận tin tưởng các đồng chí sẽ làm tròn nhiệm vụ vẻ vang”(2).

Trong khi Sư đoàn dù tiến đánh thị xã ở hướng đông quốc lộ 1, Sư đoàn lính thủy đánh bộ, một mặt ra sức củng cố các vị trí bàn đạp vừa chiếm được, mặt khác, đẩy mạnh tiến công hỗ trợ cho Sư đoàn dù. Tuy nhiên các trung đoàn 27, 64 (Sư đoàn 32), Trung đoàn 18 (Sư đoàn 325) và lực lượng tăng cường thuộc tiểu đoàn 47 bộ đội địa phương Vĩnh Linh, Tiểu đoàn 10 bộ đội địa phương Quảng Trị chiến đấu quyết liệt, ghìm chân lực lượng lính thủy đánh bộ ở khu vực Ngô Xá, Cù Hoan, Trà Trì, Trà Lộc, phá kế hoạch phối hợp tác chiến giữa quân dù và lính thủy đánh bộ Việt Nam cộng hòa

Lúc này, do yêu cầu của đấu tranh ngoại giao và chuẩn bị cho việc tranh cử nhiệm kỳ mới trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vào cuối năm 1972, Níchxơn quyết định tăng thêm viện trợ quân sự cho chính quyền Thiệu và yêu cầu các đơn vị quân đội Sài Gòn phải “bằng mọi giá cắm cờ trên Thành cổ Quảng Trị”. Nhằm khích lệ tinh thần chiến đấu của sĩ quan, binh lính đang tiến công thị xã Quảng Trị, Nguyễn Văn Thiệu hứa sẽ thưởng 400.000 đồng (Ngân hàng Việt Nam cộng hòa) cho đơn vị nào thực hiện thành công yêu cầu đó của Mỹ. Trước đòi hỏi gắt gao của việc đánh chiếm Thành cổ, địch đã tiến hành các bước chuẩn bị lực lượng và mục tiêu tác chiến kỹ càng hơn. Không quân Mỹ tăng cường đánh phá lên mức độ cao và chỉ tính riêng máy bay B.52, trong 8 đợt oanh tạc, đã ném xuống khu vực trận địa ta 720 tấn bom.


(1) Thành cổ Quảng Trị được xây dựng hồi đầu thế kỷ XIX, trải qua hai đời vua Gia Long và Minh Mạng mới hoàn thành (năm Gia Long thứ 18 - 19838). Chu vi thành gần 2km; tường thành cao 4m, dày 12m (3 lớp); hào chạy quanh thành rộng 18,4m, sâu 3,2m. Thành được kiến trúc theo lối Vauban,có 4 cửa: Tiền, Hậu, Tả, Hữu; diện tích hơn 2km2. Sau ngày 20-7-1954, Thành cổ là nơi trú đóng của Bộ Chỉ huy chiến thuật thuộc lực lượng bảo vệ quân đoàn Quân đội Việt Nam cộng hòa, và từ đây, quân đội Việt Nam cộng hòa đổi tên thành là thành Đinh Công Tráng.
(2) Điện khen số 833 của Bộ Tư lệnh chiến dịch Trị - Thiên, lưu tại Viện Lịch sử quân sự Việt Nam.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:30:09 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #47 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:28:36 AM »

12 giờ 10 phút ngày 11-7-1972, Sư đoàn dù được tăng cường Chi đoàn 13 (Thiết đoàn 17), chia thành ba mũi tiến công vào thị xã Quảng Trị. Cùng lúc, Tiểu đoàn 1 lính thủy đánh bộ cũng được đổ xuống Bích La (cách đông bắc thị xã 1km), mở hướng tiến công phối hợp với lực lượng dù.

Đáp trả hành động của địch, súng, pháo các cỡ của quân ta dồn dập đánh vào đội hình tiến công của chúng. 12 giờ 30 phút, hỏa lực phòng không ta bắn cháy một chiếc trực thăng chở quân loại CH 53, diệt 78 tên địch. Trong lúc đó, trên hướng tây quốc lộ 1, Trung đoàn 36 (Sư đoàn 308) chặn đánh Tiểu đoàn dù 9 địch ở Tân Téo; Trung đoàn 66 đánh thiệt hại nặng 2 đại đội thuộc Tiểu đoàn dù 7, chiếm lại Phú Long. Các đơn vị bảo vệ thị xã kiên cường chống trả các đợt tiến công của địch. Tại chốt ngã ba Long Hưng, chiến sự diễn ra quyết liệt giữa đại đội 5 (Tiểu đoàn 2 - Trung đoàn 48) với Tiểu đoàn 8 (Lữ đoàn dù 2) Việt Nam cộng hòa. Lính dù được hỏa lực phi pháo chi viện tối đa, mở nhiều đợt tiến công vào ngã ba Long Hưng, hòng chiếm lấy vị trí lợi hại này. Đại đội 5 dưới sự chỉ huy của Chính trị viên Vũ Trung Thường - người vừa thay thế Đại đội trưởng Tạ Đình Dọng bị thương, đã dũng cảm chiến đấu, bẻ gãy nhiều đợt tiến công của địch, loại khỏi vòng chiến đấu hơn một trăm tên, bắn cháy 5 xe tăng. Sau trận đánh, Đại đội 5 (Tiểu đoàn 2) được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng ba.

Cũng trong ngày 11-7, một bộ phận lực lượng thuộc Trung đoàn 48 phối hợp với Trung đoàn 88 đánh chiếm làng Long Hưng bắc, làng Đệ Ngũ. Tiểu đoàn 8 và Tiểu đoàn 3 bộ đội địa phương Quảng Trị phối hợp với Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 48) đồng loạt xuất kích, chiếm lại nhà thờ Thạch Hãn. Những ngày cuối cùng của đợt tiến công thứ hai vào thị xã, địch không chiếm thêm được vị trí nào của ta. Thế trận giằng co giữa ta và địch diễn ra ở các khu vực phía bắc, đông và nam của Thành cổ Quảng Trị. Mức độ ác liệt của chiến sự khiến thương vong của ta và địch tăng cao. Địch liên tục thay quân để tiến công, ta liêu tục điều chỉnh, bổ sung lực lượng để phòng ngự, bảo vệ thị xã. Trước yêu cầu mới của tình hình chiến đấu, ngày 13-7, Đại tá Nguyễn Hữu An sau khi được chỉ định về làm Tư lệnh Sư đoàn 308(1), Tư lệnh chiến dịch, khẩn trương điều chỉnh bố trí lực lượng. Sư đoàn 308 giao lại bàn đạp Trường Phước cho Sư đoàn 304, nhanh chóng chuyển đội hình lên tây nam thị xã Quảng Trị, phối hợp với các lực lượng bả vệ thị xã và thành cổ.

Ngày 12-7, địch huy động một lực lượng máy bay và pháo binh (kể cả pháo hạm) ném bom, bắn phá dữ dội hàng giờ liền vào thị xã và các trận địa của ta; sau đó, bộ binh và thiết giáp của địch tiến công và khu vực La Vang, ngã ba Long Hưng và Tri Bưu. Hầu hết các đợt tiến công của địch đều bị ta chặn lại hoặc đẩy lui. Riêng ở hướng đông, được sự yểm trợ mạnh của xe tăng, thiết giáp, bộ binh địch thay nhau đột phá và chiếm được một nửa làng Tri Bưu. Sang đến buổi chiều, Tiểu đoàn 5 dù quân đội Sài Gòn đã trực tiếp uy hiếp hướng đông bắc Thành cổ. Nhận thấy thời cơ đánh chiếm Thành cổ xuất hiện, Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 Việt Nam cộng hòa lệnh cho quân dù, bằng mọi giá phải cắm cờ lên Thành cổ Quảng Trị.

Lúc này việc giữ vững thị xã và Thành cổ của ta ngày càng trở nên khó khăn. Tối 12-7, Bộ Tư lệnh chiến dịch Trị - Thiên lệnh cho lực lượng bảo vệ Thành cổ: Phải giữ vững trận địa, không để một tên địch nào lọt vào thành và phải kiên quyết phản kích chiếm lại làng Tri Bưu. Ngay lập tức, Ban Chỉ huy Trung đoàn 48 lệnh cho cán bộ, chiến sĩ ở tất cả các hướng phải trong tư thế sẵn sàng đánh địch, bí mật đột nhập trận địa; đồng thời tăng cường việc quan sát, trinh sát nắm địch và giữ vững thông tin liên lạc thông suốt để hiệp đồng chiến đấu thật chặt chẽ. Bộ đội Trung đoàn thức trắng trong đêm.

Sáng ngay 13-7, phát hiện địch đang triển khai lực lượng chuẩn bị đánh chiếm Tri Bưu, Ban Chỉ huy bảo vệ Thành cổ yêu cầu pháo binh chiến dịch và ra lệnh cho các đơn vị hỏa lực chiến thuật ở thị xã bắn cấp tập vào khu vực Tri Bưu - nơi địch vừa chiếm được chiều ngày hôm trước. Hỏa lực của ta gây thương vong nặng nề cho địch. Dù vậy, trước sự thúc ép của Bộ Chỉ huy Vùng 1 chiến thuật, Sư đoàn dù vẫn phải tiếp tục tiến công hòng thực hiện cho được ý định cắm cờ lên Thành cổ. Lúc này, địch sử dụng hỏa lực bắn phá dữ dội, kể cả dùng loại bom có sức khoan sâu và công phá lớn để phá hủy các bức tường thành, phá hủy các hầm ngầm, công sự của ta. Hướng nam và đông nam thị xã, địch tiến công vào các khu vực La Vang và ngã tư Thạch hãn. Hướng đông bắc, địch tập trung tiến công vào khu vực làng Hành Hoa và bắc Thành cổ. Trên tấc cả các hướng, bộ đội ta dựa vào hệ thống hầm hào, công sự, cơ động đánh địch, tiếp ứng hoặc chi viện cho nhau, kiên quyết chặn địch. Hai đại đội 5 và 6 (tiểu đoàn 2) ở bắc làng Tri Bưu, làng Hành Hoa và Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 48) ở bắc Thành cổ kết hợp với hỏa lực của trên chi viện, xuất kích chặn Tiểu đoàn 5 dù, buộc chúng phải dừng lại củng cố. Ở phía nam, Tiểu đoàn 8 bộ đội địa phương Quảng Trị, Tiểu đoàn 3(Trung đoàn 48) đánh bại mọi đợt tiến công của hai tiểu đoàn địch, giữ vững trận địa.

Trong lúc các đơn vị bộ binh đang quân lộn với địch, ngày 15-7-1972, Đại đội 16 súng máy cao xạ 12,7mm thuộc Trung đoàn 48, bắn hạ được chiếc trực thăng HU-1D chở viên Đại tá Nguyễn Trọng Bảo - Phó Tư lệnh Sư đoàn dù và Trung tá Huỳnh Phi Hổ - chỉ huy pháo binh và 7 sĩ quan tùy tùng khi đang thị sát mặt trận(2). Chiếc máy bay này rơi tại thôn Trầm Lý, cách thị xã Quảng Trị 4 km về phía đông. Toàn bộ 9 viên sĩ quan và phi hành đoàn bỏ mạng. Tin tức về hỏa lực phòng không của ta bắn rơi máy bay và diệt được sính lực cao cấp của địch lan nhanh đến các đơn vị trên các mặt trận đã tiếp thêm sức mạnh chiến đấu cho cán bộ, chiến sĩ ta. Chiều ngày 16-7, Đại đội 3 (Tiểu đoàn 4 - Trung đoàn 95) mở đợt phản kích quyết liệt, gây thương vong nặng cho một đại đội dù địch, đẩy lùi chúng ra khỏi khu nhà Mỹ ở phía đông Thành cổ. Đây là trận  đánh xuất sắc, thể hiện nổi bật tinh thần tích cực tiến công và tư tưởng đánh tiêu diệt gọn trong chiến đấu phòng ngự của bộ đội ta. Chiến công của Đại đội 3 trong trận đánh này được Nhà nước ta tặng Huân chương Chiến công hạng nhất và được Bộ Tư lệnh chiến dịch nêu gương, phát động toàn đơn vị học tập(3). Liên tiếp trong các ngày từ 18 đến 20-7, quan ta phản kích mạnh ở khu vực phía tây sông Mỹ Chánh, đánh vào sườn đội hình địch, pháo kích vào các vị trí triển khai quân của chúng, buộc Sư đoàn dù Việt Nam cộng hòa phải ngưng tiến công để củng cố, tổ chức lại lực lượng. Tuy nhiên, vào lúc đó, quân dù đã chiếm được làng Tri Bưu, làng Cổ Thành, uy hiếp mạnh lực lượng ta trong Thành cổ.


(1) Lịch sử Sư đoàn 308 Quân tiên phong, Nxb. Quân đội nhân dân, Hà Nội, 1999, tr.268.
(2) Mặt trận vùng giới tuyến 72, Tlđd, tr.166.
(3) Sư đoàn 325 (1954-1975), Nxb. Quân đội nhân dân, Hà Nội, 1968, t.2, tr.143-144.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:31:42 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #48 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:33:13 AM »

Nhằm phối hợp và tạo điều kiện cho Sư đoàn dù đánh chiếm khu vực tây nam Thành cổ, sáng 22-7-1972, Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 Việt Nam cộng hòa lệnh cho Sư đoàn lính thủy đánh bộ sử dụng trực thăng, đổ quân xuống phía bắc Thành cổ, thu hút lực lượng ta đến đối phó ở hướng này. Tiểu đoàn 9 thủy quân lục chiến đổ bộ xuống Lệ Xuyên, phối hợp với Tiểu đoàn 6 thủy quân lục chiến từ phía nam Bích La Hậu đánh sang, chiếm bàn đạp tiến công Cửa Việt. Trong lúc đó, Tiểu đoàn 1 thủy quân lục chiến được đổ xuống An Tiêm, Nại Cửu, đánh chiếm quận lỵ Triệu Phong và đường số 4.

Được hỏa lực phi pháo yểm trợ, 10 giờ 20 phút ngày 25-7 hai đại đội dù Việt Nam cộng hòa từ sân vận động Quảng Trị đột kích vào phía nam Thành cổ. Trước sự điều chỉnh hướng tiến công mới của địch, quân ta nhanh chóng bố trí lại lực lượng, kiên quyết ngăn chặn các mũi tiến công của chúng. Ta sử dụng Trung đoàn 27, Tiểu đoàn 7 (Trung đoàn 64) có thiết giáp yểm trợ tiến công mạnh mẽ, phá tan kế hoạch đổ bộ của địch, giữ được khu vực Lệ Xuyên, nam sông Vĩnh Định và tuyến đường từ Ngô Xá đến Triệu Phong. Hướng tiến công của địch vào phía nam Thành cổ cũng bị quân ta phản kích mãnh liệt. Ngày 26-7, lực lượng bảo vệ Thành cổ đã đánh bật hai đại đội dù quân Sài Gòn ra khỏi thành cổ(1). Đến đây, ý định của địch chiếm lại thị xã Quảng Trị trước ngày 27-7-1972 lại một lần nữa thất bại. Dù vậy, lúc này địch đã chiếm được một phần làng Tri Bưu, khu vực chợ Sải, hình thành thế bao vây, uy hiếp thị xã và Thành cổ Quảng Trị từ hướng đông.

Sau hai đợt chiến đấu quần lộn với địch, lực lượng ta bị tiêu hao lớn, khả năng bổ sung chậm. Giữa tháng 7, Sư đoàn 308 được tăng cường Trung đoàn 165 (Sư đoàn 312), nhưng tình hình vẫn chưa được cải thiện. Tranh thủ lúc địch đang chuẩn bị cho đợt tiến công tiếp theo, ta khẩn trương điều chỉnh, bổ sung về lực lượng và phương án đánh địch. Về lực lượng, ngoài các sư đoàn 304, 308, 320B, các trung đoàn bộ binh độc lập 6, 27 tham gia đánh địch phản kích từ cuối tháng 6-1972, lúc này cuối tháng 7-1972, ta đã đưa các trung đoàn 95, 18, 101 của Sư đoàn 325 do Sư đoàn trưởng Lê Kích, Chính ủy Nguyễn Công Trang chỉ huy; Trung đoàn 165 và Sư đoàn bộ 312 do Sư đoàn trưởng Lã Thái Hòa, Chính ủy Phạm Sinh chỉ huy; 3 trung đoàn pháo mặt đất 164, 45, 84; 4 trung đoàn pháo cao xạ 241, 243, 250, 280; Trung đoàn 236 tên lửa, Trung đoàn 203 thiết giáp; 2 trung đoàn công binh 229, 249; 5 tiểu đoàn đặc công.

Như vậy, chiến trường Quảng Trị giờ đây là nơi cả hai bên tập trung khối chủ lực rất lớn; tương quan lực lượng giữa ta và địch ở Quảng Trị đủ cho thấy tính chất, mức độ ác liệt của chiến trường này. Ngoài tập trung binh lực lớn, các đơn vị quân đội Sài Gòn tại chiến trường Quảng Trị còn được không quân, hải quân Mỹ chi viện tối đa về hỏa lực. Mật độ bom, đạn mà không quân, hải quân, pháo binh địch vãi xuống trên một khu vực diện tích đạt mức kỷ lục cho đến thời điểm đó của cuộc chiến tranh. Mật độ bom, đạn và cường độ đánh phá của chúng gây cho ta thiệt hại rất lớn về người, phương tiện chiến đấu (80% tổng thiệt hại) và cản trở việc cơ động lực lượng, binh khí kỹ thuật, đảm bảo hậu cần của ta.

Trong những điều kiện đó, về tổ chức, bố trí lực lượng phòng ngự, Bộ Tư lệnh chiến dịch quyết định thành lập Ban Chỉ huy các lực lượng bảo vệ thị xã Quảng Trị, nhàm tạo ra sự thống nhất, thông suốt, trực tiếp hơn trong công tác lãnh đạo, điều hành các lực lượng tham gia chiến đấu. Trung đoàn trưởng Trung đoàn 48 Lê Quang Thúy được cử làm Trưởng Ban chỉ huy. Phó Chính ủy Trung đoàn 95 Võ Quang Thọ làm Chính ủy; Đại úy Vũ Thả, Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn 95 và Đại úy Trần Minh Vân, Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn 48 làm Phó Chỉ huy trưởng. Đầu tháng 8-1972, Quân ủy Trung ương chỉ đạo: “Giao cho Sư đoàn 325 lãnh đạo và chỉ huy các lực lượng bảo vệ thị xã Quảng Trị. Nhưng về tác chiến, Bộ Tư lệnh chiến dịch vẫn chỉ huy vượt cấp đến ban chỉ huy khu vực thị xã”(2). Sau bước điều chỉnh lực lượng và phương án tác chiến mới, về cơ bản, lực lượng bảo vệ thị xã có Trung đoàn 95 (3 tiểu đoàn), Trung đoàn 48 (2 tiểu đoàn), Tiểu đoàn 8 (Trung đoàn 64), Tiểu đoàn 3 và Tiểu đoàn 8 bộ đội địa phương Quảng Trị; Sư đoàn 308 được tăng cường một trung đoàn, bảo vệ phía nam thị xã.

Trong lúc ta tăng cường lực lượng, xốc lại đội hình và tính toán phương án bảo vệ thị xã Quảng Trị, thì đối phương cũng có những bước điều chỉnh tiến công. Ngày 27-7-1972, Bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 Quân lực Việt Nam cộng hòa giao cho Sư đoàn lính thủy đánh bộ thay thế Sư đoàn dù nhiệm vụ đánh chiếm thị xã và Thành cổ Quảng Trị; Sư đoàn dù đảm trách tác chiến ở phía tây Quảng Trị. Việc bố trí lại lực lượng và đội hình như thế của địch nhằm tạo ra nhân tố mới, phục vụ cho mục tiêu đánh chiếm thị xã và Thành cổ, cắm được cờ trên Thành cổ vào ngày 3-8-1972.

Ngay sau khi nhận trách nhiệm tiến công đánh chiếm thị xã Quảng Trị, Sư đoàn lính thủy đánh bộ sử dụng lữ đoàn 258 làm lực lượng chủ công đánh chiếm các chốt của ta ở đông nam thị xã Quảng Trị. Từ ngày 29-7 đến ngày 5-8-1972, chúng sử dụng thủ đoạn “lấn dũi” từng bước trong tiến công, và khi vấp phải sự phản kích mạnh, chúng lập tức tản ra và gọi phi pháo oanh tạc. Phối hợp với Sư đoàn lính thủy đánh bộ, Lữ đoàn dù 1 đánh vào La Vang, Tích Tường, Như Lệ, điểm cao 105B do Sư đoàn 308 của ta chốt giữ, nhằm cắt đường giao thông, cô lập thị xã Quảng Trị từ phía tây.


(1) Mặt trận vùng giới tuyến 72, Tlđd, tr.168.
(2) Dấn theo Sư đoàn 325 (1954-1975), Sđd, t.2. tr.150.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:32:59 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #49 vào lúc: 15 Tháng Một, 2011, 10:35:04 AM »

Trước tình hình đó, Bộ Tư lệnh chiến dịch chủ trương mở đợt phản kích lần thứ 3, nhằm đánh quỵ Sư đoàn lính thủy đánh bộ, chiếm lại những khu vực vừa rơi vào tay quân đội Sài Gòn. Trong đợt này, Bộ Tư lệnh chiến dịch sử dụng các trung đoàn 36, 102, 165 (Sư đoàn 308) chặn đánh Lữ đoàn dù 1; Trung đoàn 88 xuất kích đánh địch ở khu vực bệnh viện, ngã ba Thạch Hãn (nam thị xã Quảng Trị). Mặc dù ta đã sử dụng một lực lượng lớn để ngăn chặn địch, nhưng do phi pháo của địch đánh phá ác liệt, gây cho ta nhiều thương vong, nên sức chiến đấu của quân ta bị suy giảm nhanh chóng, không bám nổi trận địa. Ta buộc phải thay đổi cách đánh. Đêm ngày 4 rạng ngày 5-8-1972, lực lượng phòng thủ Quảng Trị sử dụng Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 95), Tiểu đoàn 2 (Trung đoàn 48) và 1 đại đội thuộc Tiểu đoàn 6 (Trung đoàn 95) tập kích vào Tri Bưu, đánh thiệt hại nặng 1 tiểu đoàn thủy quân lục chiến tại nhà thờ Tri Bưu, loại khỏi vòng chiến hơn 100 tên địch. Sau đó trụ lại đánh địch phản kích. Nhưng trước sức tiến công mạnh mẽ của địch, ta không giữ được vị trí này.

Làng An Tiêm và chợ Sải, sát ngã ba sông Vĩnh Định - Thạch Hãn trở thành nơi tranh chấp quyết liệt. Đây là cửa ngõ đông bắc thị xã Quảng Trị. Đách chiếm được khu vực này, địch sẽ cắt đứt đường tiếp tế của ta, khống chế giao thông trên đường số 4 từ Cửa Việt qua An Tiêm đến Triệu Phong. Đêm 30-7, Trung đoàn 27, Trung đoàn 101, Tiểu đoàn 19 đặc công (Sư đoàn 325) được du kích dẫn đường, vượt sông nại Cửu, đánh chiếm lại chở Sải. Thế nhưng, khi trời sáng, địch tung lực lượng phản kích đẩy ta ra sát bờ sông Thạch Hãn. Trong lúc đó, Trung đoàn 24 không cắt được giao thông, bị thương vong lớn, buộc phải rút khỏi cầu Nhị. Trong thế bị động, phân tán đối phó với địch, nên hiệu quả chiến đấu và chốt giữ trận địa của các đơn vị phòng giữ thị xã không đạt yêu cầu đặt ra. Thị xã và Thành cổ Quảng Trị ngày càng bị địch huy hiếp nặng nề hơn.

Để tránh bị vây hãm, giữ được thị xã và Thành cổ, vấn đề cấp bách đặt ra cho lực lượng tham gia chiến đấu bảo vệ thị xã và Thành cổ là phải giảm được sức ép hằng ngay, hằng giờ tăng lên xung quanh vùng ven thị xã. Đợt phản kích lần thứ 4 của ta mở ra trong bối cảnh đó.

Ngày 9-8-1972 một tiểu đoàn lính thủy đánh bộ quân Sài Gòn có xe tăng yểm trợ tiến công vào chốt của ta tại ngã tư đường số 1. Đại đội 3 (Tiểu đoàn 4 - Trung đoàn 95) dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Nguyễn Văn Dụ và Chính trị viên Ngô Bá Liễu, với 20 tay súng, đã kiên cường chặn địch và hy sinh đến người cuối cùng.

Mười ngày sau, Trung đoàn 102 và Trung đoàn 88 của ta đánh chiếm lại ngã tư Thạch Hãn, ngã ba Long Hưng, nhưng chỉ giữ được một ngày. Cùng thời gian, Trung đoàn 24 tập kích vào quân dù, loại khỏi vòng chiến đấu 3 đại đội địch ở Trường Phước. Các trung đoàn 36, 66 ở Tích Tường, Như Lệ đánh thiệt hại nặng một tiểu đoàn và hai đại đội thám báo thuộc lực lượng dù của địch.

Các đơn vị trong thị xã tăng cường phản kích, đẩy lùi địch ra khỏi chùa Bà Năm, khu Học Xá, trường Bồ Đề, nhưng vẫn không nới rộng được vòng vây của địch. Ngược lại, địch vẫn dội bom và pháo kích vào khu vực thị xã, Thành cổ, đồng thời, từ ngay 20-8 đến 30-8-1972, chúng tăng thêm lực lượng lính thủy đánh bộ đánh chiếm thị xã. Trong lúc đó, Sư đoàn dù đẩy mạnh nống lấy ra hướng tây.

Trước tình thế đó, Bộ Tư lệnh chiến dịch quyết định đưa 2 trung đoàn 141 và 209 thuộc Sư đoàn 312 vào chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị, đồng thời Tiểu đoàn 7 (Trung đoàn 18) vào thay thế Tiểu đoàn 5 (Tiêu diệt 48); Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 165 - Sư đoàn 312) được tăng cường thêm cho thị xã. Để củng cố trận địa vững chắc hơn, Sư đoàn 325 điều Tiểu đoàn 17 công binh vào Thành cổ cùng lực lượng bảo vệ thị xã - Thành cổ làm hầm hào công sự, chuẩn bị cho đợt chiến đấu mới. Lúc này, lực lượng chiến đấu bảo vệ thị xã - Thành Cổ có 3 tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 95, 1 tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 48, 1 tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 18, 1 tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 64, Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 165), Tiểu đoàn 3 và tiểu đoàn 8 bộ đội địa phương Quảng Trị.

Cho đến thời điểm này, những khu vực quanh thị xã như chợ Sải, Nại Cửu, An Tiêm, Tri Bưu, Thạch Hãn, Long Hưng đều đã bị địch chiếm. Trên một địa bàn nhỏ, hẹp, ta và địch ở vào thế xen kẽ, trực tiếp đối mặt, giành giật với nhau từng tấc đất, từng góc nhà. Đã diễn ra các trận kịch chiến bằng lưỡi lê, bằng lựu đạn. Nhiệm vụ bảo vệ thị xã - Thành cổ Quảng Trị ngay càng trở nên khó khăn.

Ba giờ sáng ngày 22-8-1972, Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 95) tập kích địch ở tây nam làng Tri Bưu, loại khỏi vòng chiến đấu 1 đại đội địch thuộc Tiểu đoàn 8 thủy quân lục chiến. Đây là trận mở màn cho đợt phản kích thứ 5 của ta. Trận đánh diễn ra gay go, ác liệt. Ta vừa chiếm được làng Tri Bưu, thì ngay lập tức, địch tung quân chiếm lại. Tri Bưu trở thành nơi tranh chấp quyết liệt của cả hai bên. Sáng ngày 22-8, địch đưa 1 đo đánh chiếm lại khu Nhà Xanh thuộc làng Tri Bưu. Rạng sáng ngày 23-8, được pháo binh bắn chi viện, Tiểu đoàn 5 của ta nổ súng tấn công giành lại. Trong các ngày sau, Lữ đoàn 258 thủy quân lục chiến tổ chức nhiều đợt phản kích hòng chiếm lại khu Nhà Xanh, nhưng đều vấp phải sự kháng cự mãnh liệt, buộc phải lùi ra. Trong trận  đánh này, với một lực lượng nhỏ, Tiểu đoàn 5 đã thực hiện xuất sắc nhiệm vụ đánh chiếm và chốt giữ trận địa, đánh thiệt hại nặng Tiểu đoàn 8 thủy quân lục chiến, loại khỏi vòng chiến hơn 200 tên địch. Hành động chiến đấu kiên quyết, mưu trí, dũng cảm của cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn được Bộ Tư lệnh chiến dịch tặng danh hiệu: “Tiểu đoàn đánh giỏi” và được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba(1).


(1) Sư đoàn 325 (1954-1975), Sđd, t.2. tr.156-157.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tám, 2011, 08:33:55 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM