Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 08 Tháng Mười Hai, 2019, 02:57:43 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những Bông Hoa Trên Tuyến Lửa ..Mặt Trận 479 - E 25 CÔNG BINH MT  (Đọc 261022 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
cb479
Thành viên
*
Bài viết: 665



« Trả lời #340 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 12:25:21 PM »

.....
hơ..hơ..
tôi thì không việc gì..vì đã lãnh được tất cả . Bác THÁi ơi ! cái giấy chứng nhận huy hiệu vì nghĩa vụ quốc tế của bác có còn không vậy ?

Còn đây chứ bác, là kỷ niệm nên tôi giữ kỹ lắm, nhưng nó đã nhòe nhoẹt như vầy rồi:


Trích dẫn
giá như mà bây giờ...bác lãnh thêm một cái huân chương gì ..gì..nửa đó..thì hay biết mấy...lúc đó..cho tôi xí phần một xuất ăn nhậu chia vui với bác nha !
he..he..
nhìn cái huân chương chiến sỹ vẻ vang của bác..tôi thấy mắc cười vì...cái của tôi cũng mất ngôi sao , bác DŨNG RÂU cũng vậy ..mà..bác cũng thế .
ủa..hổng lẻ..trong thời gian đi bộ đội..bác chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao ? lở rồi..bác khoe tiếp vài món nửa đi..cho bác LẠC ...

Hồi ở E88 mặc dù là lính văn phòng nhưng tánh tôi rất chịu "làm ăn" và "làm ăn" cũng khá́ lắm nên năm nào cũng được Hội đồng quân nhân bình chọn đề nghị cấp bằng khen 1, 2 cái. Báo hại mỗi cái bằng khen hao hết ít nhất 1/2 chuồng gà giò với 1 can đế ! Grin Tôi định chụp lại post lên khoe tiếp mà sợ lỡ mai mốt off với mấy bác bị bắt phải đại khao tập 2 nữa thì ... !  Grin Grin

Cái tánh chịu "làm ăn" của tôi may mà ở cơ quan E bộ nên được "đỏ ngực" dợt le chứ ở bộ binh thì "xanh cỏ" sớm rồi ! Grin Grin
hơ..hơ..
bác quả thật là quá siêu..còn giử nó đến tận bây giờ là quá hay !
Lính tiểu đoàn..bằng quan đại đội ..mà đằng này...bác lại ở cấp E cơ đấy ...thế là nhất bác rồi . sáng nay..sau khi dọ hỏi nguồn tin QUÂN BÁO - NỘI TUYẾN E88 ...tôi đã phải thốt lên lời...thua trắng với bác...không dám so kè bởi bác nằm ngay KHO GIẤY . Bây giờ ..bác mà post mấy tấm giấy của bác lên..là bác LẠC ..khóc hu..hu...vì tủi thân ..khi không có tấm giấy gì để lận lưng ..khoe mẻ ..
« Sửa lần cuối: 23 Tháng Tám, 2011, 03:39:42 PM gửi bởi cb479 » Logged
cb479
Thành viên
*
Bài viết: 665



« Trả lời #341 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 04:00:56 PM »



Lúc đó đâu có ai quan tâm đến mấy cái huân huy chương làm gì, còn cái mạng mà lết về với mẹ là may lắm rồi, chứ cứ tưởng trả ơn cho cha mẹ bằng cái bằng Tổ Quốc Ghi công để được ưu tiên mua nhu yếu phẩm, thịt heo, vé xe đò...khỏi phải xếp hàng cũng đở.

Như tôi đây bây giờ mới tiếc, phải chi ráng ở lại một tháng nửa để chờ nhận cái giấy chứng thương 1/8 thì bây giờ con cái đi thi sẽ được cộng thêm vài ba điểm vớt vát, hu..hu...

Bởi vậy mới có câu châm ngôn:

Cầm vàng có lúc vàng rơi,
 Cầm tờ quyết định ( phục viên ) đời đời ấm no.

[/quote]Thời ở k..khi được đơn vị thông báo cho về..là tim đập loạn xạ cả lên rồi...có cho vàng cũng không dám ở..vì quá hiu . ngày được thông báo cho về..tối đến..có ngủ nghê gì được đâu nè ! dẫu rằng đơn vị đã không còn cắt gác luân phiên với tôi nữa..nhưng..không ngủ được vì quá xá mừng .
Logged
ThaiE88
Thành viên
*
Bài viết: 462


Bình Minh NNBL


« Trả lời #342 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 08:45:06 PM »

hơ..hơ..
bác quả thật là quá siêu..còn giử nó đến tận bây giờ là quá hay !
Lính tiểu đoàn..bằng quan đại đội ..mà đằng này...bác lại ở cấp E cơ đấy ...thế là nhất bác rồi . sáng nay..sau khi dọ hỏi nguồn tin QUÂN BÁO - NỘI TUYẾN E88 ...tôi đã phải thốt lên lời...thua trắng với bác...không dám so kè bởi bác nằm ngay KHO GIẤY . Bây giờ ..bác mà post mấy tấm giấy của bác lên..là bác LẠC ..khóc hu..hu...vì tủi thân ..khi không có tấm giấy gì để lận lưng ..khoe mẻ ..

Bác cb479 nói cho vui thôi chứ siêu siếc gì bác ơi ! Bác lại có cả QUÂN BÁO - NỘI TUYẾN E88 thì kẻ thua trắng phải là tôi mới đúng chứ ạ !  Grin bác cũng đừng chọc cho bác Lạc khóc nữa, kẻo nhạc sĩ Tiêu Dao "Tròn ba năm lính" của chúng ta lại thành nhạc sĩ Tiêu ... Sầu mất ! Grin

Anh em ra quân đợt tôi (6/1984) ai cũng có đầy đủ giấy tờ, huân huy chương hết bác ạ ! Có điều có người giữ gìn tốt, có người vì lý do này nọ mà không giữ được thôi ! Riêng thằng tôi, nhận giấy tờ xong, tánh cẩn thận, tôi xin một cái ống vỏ liều phóng B41, cuộn giấy tờ lại nhét hết vào ống, lấy giấy bóng bao thuốc lá Samit quấn quanh chỗ nối 2 phần ống, dùng quẹt hơ cho nó dính lại. Xong, yên tâm, bây giờ có vất ba lô xuống nước giấy tờ vẫn chẳng răng mô ! Hồi đó nhiều anh em cũng dùng cách này làm ống đựng bàn chải, kem đánh răng và vài thứ vật dụng bỏ vào ba lô ngon phết !

Thật ra, bên cạnh những giá trị "phi vật thể" của đời lính như những câu chuyện anh em mình đang kể lại cho nhau nghe thì những thứ giấy tờ loằng ngoằng, những bằng khen, huân huy chương, huy hiệu của quân đội hoặc một vài món đồ vật chẳng có giá trị vật chất gì cả được đem về từ chiến trường K với tôi là những giá trị "vật thể" kỷ niệm của một thời còn lại cho đến nay. Biết chắc là nó chẳng mang lại cơm áo gạo tiền hay chế độ chính sách gì cho mình cũng như cho con cháu về sau cả nhưng tôi vẫn gìn giữ trân trọng nó như một bộ sưu tập vậy !

Cuối năm 1981 lúc ở phum Kần-tuốt, một thằng đồng hương ở tiểu đoàn 3 bị sốt rét, lên nằm viện ở K23. Hay tin, tôi qua thăm, hai đứa nói chuyện vui vẽ một hồi, tôi động viên nó cố gắng điều trị, sớm bình phục về với anh em đơn vị. Tôi cho nó mấy chục riels mà tôi để dành được. Nó lôi trong ba lô ra cho tôi 1 cái .... cánh đuôi B41 ! Trời đất, tôi tròn mắt hỏi "Mày cho tao cái này để làm gì?". Nó nói "Mày cứ lấy đi, làm kỷ niệm của tao mà cũng hữu dụng lắm, rồi mày sẽ thấy !". Rồi nó kể câu chuyện về cái cánh đuôi B41 này :

Tháng x/1981, khi đi trong đội hình D3 do anh D trưởng Tuấn chỉ huy từ Va-rin ra S'rê Nôi. 1 C đi trước rồi đến D bộ và các B trực thuộc, 1 C đi khóa đuôi. Tốp các B trực thuộc của nó đi gần anh Tuấn D trưởng, khi qua cục rừng bên ngòai phum Lô-via, còn khỏang 5km nữa là đến S'rê Nôi, đã bị phục kích. Trận đó D3 đã chủ quan vì nghĩ rằng hành quân cấp D, địa bàn lại quen thuộc, Pốt không dễ gì phục mình (?). Vậy mà nó đã chờ cho 1 C đi qua, đánh ngay vào đội hình hành quân của D bộ, có D trưởng đi trong đó ! May mà trận đó ta chỉ bị thương nhẹ vài người và bọn chúng không kết hợp phục kích với cài mìn như những trận sau này, nếu không D3 đã ôm sô, không chừng D trưởng cũng đi toong mất rồi !

Khi bị phục, nó nhào vô mép đường bò, nằm xuống giương AK bắn trả về bên kia đường mặc dù chẳng thấy thằng Pốt nào cả, chỉ thấy khói đen khói trắng mịt mù ! Bổng một trái B nổ gần nó nghe chát chúa. Một vật gì sáng quắc, dài hơn gang tay từ phía tiếng nổ bay về phía nó, vừa cày dưới đất vừa xịt ra khói trắng nghe xẹt xẹt ! Má ơi ! Kỳ này chết chắc rồi, nó nghĩ như vậy rồi lăn qua một bên để tránh nhưng cái vật đó vẫn xẹt xẹt chạy theo nó ! Khiếp quá, nó vùng nhổm dậy định bỏ chạy nhưng anh B phó nằm bên cạnh liền chụp cánh tay nó kéo lại vừa la to "Nằm im, muốn chết hả !", nó đành nằm gí lại, đầu rúc qua một bên cái ba lô để ... né với hy vọng là nếu cái vật đó mà nổ thì cái đầu nó vẫn còn !

Sau khi địch rút lui, nó đứng dậy cố tìm cái vật sáng sáng dài dài vừa xịt khói vừa đuổi theo nó lúc nãy. Thì ra là cái cánh đuôi quả B41 ! Có lẻ quả B41 địch bắn tầm gần quá, cánh đuôi chưa kịp cháy hết thuốc phóng, văng ra, thuốc phóng tiếp tục cháy đẩy cái đuôi chạy xẹt xẹt đuổi theo làm thằng nhỏ són đái ! Nó lượm cái cánh đuôi B41 lên, thấy đẹp và cũng rất nhẹ, bèn gấp cánh lại, nhét vào túi cóc ba lô định giữ làm kỷ niệm chiến trường ! Hôm nay đi viện, thấy tôi tới thăm, nó lấy cái cánh đuôi B41 ra tặng tôi làm kỷ niệm.

Nghe nó kể xong tôi thấy một câu chuyện ngộ nghỉnh và hay hay. Tôi nhận món quà kỷ niệm của nó rồi đi về. Mấy ngày sau nó trở nặng lên cơn ác tính được K23 cấp cứu rồi chuyển ra 7E (nghe đâu bịnh nó rất nặng, được chuyển luôn về nước điều trị rồi ra quân sớm vì không còn đủ sức khỏe. Lại có tin là nó hết bịnh, trở qua XR nhưng không về đơn vị mà theo đoàn người VN vượt biên sang Thái Lan luôn. Ngày tôi ra quân về cũng không gặp nó nữa vì gia đình nó đã chuyển đi nơi khác từ lâu. Vậy nên tôi cũng không muốn nêu tên nó ra đây).

Từ đó, đi đến đâu tôi cũng dùng cái cánh đuôi B41 gắn lên đầu 1 cái cọc, cột dựng ở đầu giường, hoặc gắn vào cột nhà, xòe cánh ra thành cái mắc áo rất hay ! Lúc đó tôi mới thấy cái hữu dụng của nó mà thằng đồng hương lúc cho tôi đã nói ! Tôi đã giữ nó cho đến ngày ra quân và hơn mười năm sau đó. Tôi đem chưng trong tủ kiếng, nhiều người đến chơi cứ hỏi đó là cái gì, tôi nói dóc là một bộ phận của tàu vũ trụ hay vệ tinh gì đó rơi xuống sau vườn tôi lượm được, thấy đẹp đem vô chưng chơi, cũng có người tin sái cổ ! Cho đến một hôm, thằng bạn học cùng thời phổ thông dẫn vợ con tới nhà chơi thấy tôi chưng trong tủ búp-phê, khoái quá, nó nằng nặc xin cho được. Cầm lòng không đậu, với lại trước mặt vợ con nó cũng hơi kỳ, tôi đành lấy ra cho nó mà tiếc đứt ruột ! Cái vật tầm thường đó là tình bạn thời quân ngũ và là một kỷ vật của chiến trường K !
Logged

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng GIAN bút chẳng tà !
dathao
Thành viên
*
Bài viết: 746


« Trả lời #343 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 09:22:53 PM »

Đọc bài viết nầy của ThaiE88 rất hay và rất ý nghỉa!
Đúng như vậy!đó là những món đồ kỷ niệm của một thời đi lính,là thứ có giá trị cao về tinh thần.Không thể đem so sánh với những thứ vật chất có giá trị khác được.
Mỗi lần nhìn thấy nó gợi lên những ký ức mạnh mẻ về thời gian mà mình đã trải qua.Bao nhiêu kỷ niệm vui -buồn từng có với mỗi món đồ đó.Kể cả hình ảnh của người đồng đội ngày xưa nay không còn nửa...
Tôi vẫn còn giử vài món đồ như thế!cái ba lô củ lủng vài lổ ,cái nón cối và vài ba thứ linh tinh.Kể cả một xấp giáo án huấn luyện về mìn viết bằng tay của thằng bạn đã hy sinh nay tôi vẫn còn giử để làm kỷ niệm...
Logged
cb479
Thành viên
*
Bài viết: 665



« Trả lời #344 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 11:49:25 PM »

Đọc bài viết nầy của ThaiE88 rất hay và rất ý nghỉa!
Đúng như vậy!đó là những món đồ kỷ niệm của một thời đi lính,là thứ có giá trị cao về tinh thần.Không thể đem so sánh với những thứ vật chất có giá trị khác được.
Mỗi lần nhìn thấy nó gợi lên những ký ức mạnh mẻ về thời gian mà mình đã trải qua.Bao nhiêu kỷ niệm vui -buồn từng có với mỗi món đồ đó.Kể cả hình ảnh của người đồng đội ngày xưa nay không còn nửa...
Tôi vẫn còn giử vài món đồ như thế!cái ba lô củ lủng vài lổ ,cái nón cối và vài ba thứ linh tinh.Kể cả một xấp giáo án huấn luyện về mìn viết bằng tay của thằng bạn đã hy sinh nay tôi vẫn còn giử để làm kỷ niệm...
hơ..hơ..
Nghe bác nói..mà tôi mới chợt nhớ đến cái ba lô của mình...không biết nó đi đằng nào ? mà biệt dạng bóng chim tăm cá ...bởi sau khi về nhà đến nay thì không còn sử dụng đến nó nữa...có lẻ...ở nhà đã cho bà con khi tôi về sống bên vợ ở thị nghè . nón thì cũng vậy..nón đi đằng nón ..biết tìm nơi mô ?
chỉ riêng có GIẤY...GIẤY thì còn nguyên hiện rất nhiều...hôm nào rổi rảnh..chụp ảnh rồi post lên cho các bác xem ..những tờ giấy đồ cổ của tôi ..những tờ giấy liên quan đến cuộc đời làm chú bộ đội .
Logged
cb479
Thành viên
*
Bài viết: 665



« Trả lời #345 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2011, 11:54:28 PM »

hơ..hơ..
bác quả thật là quá siêu..còn giử nó đến tận bây giờ là quá hay !
Lính tiểu đoàn..bằng quan đại đội ..mà đằng này...bác lại ở cấp E cơ đấy ...thế là nhất bác rồi . sáng nay..sau khi dọ hỏi nguồn tin QUÂN BÁO - NỘI TUYẾN E88 ...tôi đã phải thốt lên lời...thua trắng với bác...không dám so kè bởi bác nằm ngay KHO GIẤY . Bây giờ ..bác mà post mấy tấm giấy của bác lên..là bác LẠC ..khóc hu..hu...vì tủi thân ..khi không có tấm giấy gì để lận lưng ..khoe mẻ ..

Bác cb479 nói cho vui thôi chứ siêu siếc gì bác ơi ! Bác lại có cả QUÂN BÁO - NỘI TUYẾN E88 thì kẻ thua trắng phải là tôi mới đúng chứ ạ !  Grin bác cũng đừng chọc cho bác Lạc khóc nữa, kẻo nhạc sĩ Tiêu Dao "Tròn ba năm lính" của chúng ta lại thành nhạc sĩ Tiêu ... Sầu mất ! Grin

Anh em ra quân đợt tôi (6/1984) ai cũng có đầy đủ giấy tờ, huân huy chương hết bác ạ ! Có điều có người giữ gìn tốt, có người vì lý do này nọ mà không giữ được thôi ! Riêng thằng tôi, nhận giấy tờ xong, tánh cẩn thận, tôi xin một cái ống vỏ liều phóng B41, cuộn giấy tờ lại nhét hết vào ống, lấy giấy bóng bao thuốc lá Samit quấn quanh chỗ nối 2 phần ống, dùng quẹt hơ cho nó dính lại. Xong, yên tâm, bây giờ có vất ba lô xuống nước giấy tờ vẫn chẳng răng mô ! Hồi đó nhiều anh em cũng dùng cách này làm ống đựng bàn chải, kem đánh răng và vài thứ vật dụng bỏ vào ba lô ngon phết !

Thật ra, bên cạnh những giá trị "phi vật thể" của đời lính như những câu chuyện anh em mình đang kể lại cho nhau nghe thì những thứ giấy tờ loằng ngoằng, những bằng khen, huân huy chương, huy hiệu của quân đội hoặc một vài món đồ vật chẳng có giá trị vật chất gì cả được đem về từ chiến trường K với tôi là những giá trị "vật thể" kỷ niệm của một thời còn lại cho đến nay. Biết chắc là nó chẳng mang lại cơm áo gạo tiền hay chế độ chính sách gì cho mình cũng như cho con cháu về sau cả nhưng tôi vẫn gìn giữ trân trọng nó như một bộ sưu tập vậy !

Cuối năm 1981 lúc ở phum Kần-tuốt, một thằng đồng hương ở tiểu đoàn 3 bị sốt rét, lên nằm viện ở K23. Hay tin, tôi qua thăm, hai đứa nói chuyện vui vẽ một hồi, tôi động viên nó cố gắng điều trị, sớm bình phục về với anh em đơn vị. Tôi cho nó mấy chục riels mà tôi để dành được. Nó lôi trong ba lô ra cho tôi 1 cái .... cánh đuôi B41 ! Trời đất, tôi tròn mắt hỏi "Mày cho tao cái này để làm gì?". Nó nói "Mày cứ lấy đi, làm kỷ niệm của tao mà cũng hữu dụng lắm, rồi mày sẽ thấy !". Rồi nó kể câu chuyện về cái cánh đuôi B41 này :

Tháng x/1981, khi đi trong đội hình D3 do anh D trưởng Tuấn chỉ huy từ Va-rin ra S'rê Nôi. 1 C đi trước rồi đến D bộ và các B trực thuộc, 1 C đi khóa đuôi. Tốp các B trực thuộc của nó đi gần anh Tuấn D trưởng, khi qua cục rừng bên ngòai phum Lô-via, còn khỏang 5km nữa là đến S'rê Nôi, đã bị phục kích. Trận đó D3 đã chủ quan vì nghĩ rằng hành quân cấp D, địa bàn lại quen thuộc, Pốt không dễ gì phục mình (?). Vậy mà nó đã chờ cho 1 C đi qua, đánh ngay vào đội hình hành quân của D bộ, có D trưởng đi trong đó ! May mà trận đó ta chỉ bị thương nhẹ vài người và bọn chúng không kết hợp phục kích với cài mìn như những trận sau này, nếu không D3 đã ôm sô, không chừng D trưởng cũng đi toong mất rồi !

Khi bị phục, nó nhào vô mép đường bò, nằm xuống giương AK bắn trả về bên kia đường mặc dù chẳng thấy thằng Pốt nào cả, chỉ thấy khói đen khói trắng mịt mù ! Bổng một trái B nổ gần nó nghe chát chúa. Một vật gì sáng quắc, dài hơn gang tay từ phía tiếng nổ bay về phía nó, vừa cày dưới đất vừa xịt ra khói trắng nghe xẹt xẹt ! Má ơi ! Kỳ này chết chắc rồi, nó nghĩ như vậy rồi lăn qua một bên để tránh nhưng cái vật đó vẫn xẹt xẹt chạy theo nó ! Khiếp quá, nó vùng nhổm dậy định bỏ chạy nhưng anh B phó nằm bên cạnh liền chụp cánh tay nó kéo lại vừa la to "Nằm im, muốn chết hả !", nó đành nằm gí lại, đầu rúc qua một bên cái ba lô để ... né với hy vọng là nếu cái vật đó mà nổ thì cái đầu nó vẫn còn !

Sau khi địch rút lui, nó đứng dậy cố tìm cái vật sáng sáng dài dài vừa xịt khói vừa đuổi theo nó lúc nãy. Thì ra là cái cánh đuôi quả B41 ! Có lẻ quả B41 địch bắn tầm gần quá, cánh đuôi chưa kịp cháy hết thuốc phóng, văng ra, thuốc phóng tiếp tục cháy đẩy cái đuôi chạy xẹt xẹt đuổi theo làm thằng nhỏ són đái ! Nó lượm cái cánh đuôi B41 lên, thấy đẹp và cũng rất nhẹ, bèn gấp cánh lại, nhét vào túi cóc ba lô định giữ làm kỷ niệm chiến trường ! Hôm nay đi viện, thấy tôi tới thăm, nó lấy cái cánh đuôi B41 ra tặng tôi làm kỷ niệm.

Nghe nó kể xong tôi thấy một câu chuyện ngộ nghỉnh và hay hay. Tôi nhận món quà kỷ niệm của nó rồi đi về. Mấy ngày sau nó trở nặng lên cơn ác tính được K23 cấp cứu rồi chuyển ra 7E (nghe đâu bịnh nó rất nặng, được chuyển luôn về nước điều trị rồi ra quân sớm vì không còn đủ sức khỏe. Lại có tin là nó hết bịnh, trở qua XR nhưng không về đơn vị mà theo đoàn người VN vượt biên sang Thái Lan luôn. Ngày tôi ra quân về cũng không gặp nó nữa vì gia đình nó đã chuyển đi nơi khác từ lâu. Vậy nên tôi cũng không muốn nêu tên nó ra đây).

Từ đó, đi đến đâu tôi cũng dùng cái cánh đuôi B41 gắn lên đầu 1 cái cọc, cột dựng ở đầu giường, hoặc gắn vào cột nhà, xòe cánh ra thành cái mắc áo rất hay ! Lúc đó tôi mới thấy cái hữu dụng của nó mà thằng đồng hương lúc cho tôi đã nói ! Tôi đã giữ nó cho đến ngày ra quân và hơn mười năm sau đó. Tôi đem chưng trong tủ kiếng, nhiều người đến chơi cứ hỏi đó là cái gì, tôi nói dóc là một bộ phận của tàu vũ trụ hay vệ tinh gì đó rơi xuống sau vườn tôi lượm được, thấy đẹp đem vô chưng chơi, cũng có người tin sái cổ ! Cho đến một hôm, thằng bạn học cùng thời phổ thông dẫn vợ con tới nhà chơi thấy tôi chưng trong tủ búp-phê, khoái quá, nó nằng nặc xin cho được. Cầm lòng không đậu, với lại trước mặt vợ con nó cũng hơi kỳ, tôi đành lấy ra cho nó mà tiếc đứt ruột ! Cái vật tầm thường đó là tình bạn thời quân ngũ và là một kỷ vật của chiến trường K !

để đáp lại tấm thạnh tình của bác dành cho topic E25 CB MT479 và tuân theo qui luật ở đời..BÁNH ÍT ĐI..THÌ..BÁNH QUI LẠI . tôi cũng sẽ post cho bác xem những món ĐỒ CỔ của tôi .
Logged
86humxamthaylong
Thành viên
*
Bài viết: 628


Mẹ con nhà Hùm


« Trả lời #346 vào lúc: 24 Tháng Tám, 2011, 12:36:12 AM »

Kèm theo tấm bản đồ Siêm Riệp cho bác CB 479 nhớ về một thời làm lâm tặc oai hùng như Thạch Sanh! Hì hì!
Logged

"...chưa xong bao năm học trò,chưa vui bao đêm hẹn hò,kẻ thù vượt qua biên giới..." cho nên "Chúng tôi ngồi kề vai bên nhau nơi biên cương chùa tháp..."
cb479
Thành viên
*
Bài viết: 665



« Trả lời #347 vào lúc: 24 Tháng Tám, 2011, 06:10:02 AM »


[/quote]Cám ơn bác HUMXAMTHAYLONG đã đính kèm thêm tấm bản đồ rừng xanh của banteay srey ..gợi nhớ trong tôi một thuở tung hoàng ngang dọc..dọc ngang ..nào biết trong rừng có ai...có ai thì cũng kệ cha...rừng xanh tao đốn..bây làm gì tao ?
khà..khà..
quả thật là thời đó..cánh C5 tôi không biết sợ pốt là gì ? đi đến đâu..pốt né đến đó..bằng không thì là bỏ chạy mất dép..mà mãi tận đến bây giờ...ngồi nhớ lại..tôi cũng lấy làm ngạc nhiên..không hiểu tại vì sao ?
Logged
ThaiE88
Thành viên
*
Bài viết: 462


Bình Minh NNBL


« Trả lời #348 vào lúc: 24 Tháng Tám, 2011, 06:50:19 AM »

....
quả thật là thời đó..cánh C5 tôi không biết sợ pốt là gì ? đi đến đâu..pốt né đến đó..bằng không thì là bỏ chạy mất dép..mà mãi tận đến bây giờ...ngồi nhớ lại..tôi cũng lấy làm ngạc nhiên..không hiểu tại vì sao ?

Bác ơi ! Hồi đó xung quanh bác là E88, các tiểu đoàn của 7705 và nhiều đơn vị khác. Bác nằm ở giữa như hoàng tử ở trong cung "ấm như cái nóp", tha hồ vào rừng mà làm lâm tặc, chặt chém (cây) vô tư chớ đâu có "móp như cái ấm" như anh em bọn tôi ! Grin  Grin Pốt muốn đến thăm các bác phải thăm anh em bọn tôi trước nhưng mà mới bước tới cổng chưa kịp mời nước "khách quý" đã chạy mất dép rồi có đâu mà tới thăm các bác công binh được !  Grin Họa hoằng lắm mới có vài ông khách liều mạng "vượt tuyến" mò về thăm vợ con sẵn thăm các bác lai rai chút đỉnh thôi !  Cheesy Cheesy
Logged

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng GIAN bút chẳng tà !
behienQYV7C
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1482


« Trả lời #349 vào lúc: 24 Tháng Tám, 2011, 10:29:30 AM »

....
quả thật là thời đó..cánh C5 tôi không biết sợ pốt là gì ? đi đến đâu..pốt né đến đó..bằng không thì là bỏ chạy mất dép..mà mãi tận đến bây giờ...ngồi nhớ lại..tôi cũng lấy làm ngạc nhiên..không hiểu tại vì sao ?

Bác ơi ! Hồi đó xung quanh bác là E88, các tiểu đoàn của 7705 và nhiều đơn vị khác. Bác nằm ở giữa như hoàng tử ở trong cung "ấm như cái nóp", tha hồ vào rừng mà làm lâm tặc, chặt chém (cây) vô tư chớ đâu có "móp như cái ấm" như anh em bọn tôi ! Grin  Grin Pốt muốn đến thăm các bác phải thăm anh em bọn tôi trước nhưng mà mới bước tới cổng chưa kịp mời nước "khách quý" đã chạy mất dép rồi có đâu mà tới thăm các bác công binh được !  Grin Họa hoằng lắm mới có vài ông khách liều mạng "vượt tuyến" mò về thăm vợ con sẵn thăm các bác lai rai chút đỉnh thôi !  Cheesy Cheesy

Ai cũng hiểu chỉ ( cb479) một người không hiểu  Cheesy Cheesy Cheesy thì ra anh ấy ngồi giữa vòng tròn của " ngộ không " rồi nên làm sao " bạch cốt tinh " nào dám mò vào . BH chọc chút đừng anh nào giận nhe  Grin Grin Grin Tongue Tongue Tongue, giận cũng hổng làm gì được BH  Roll Eyes Roll Eyes Roll Eyes Shocked Shocked Shocked Shocked Tongue Tongue

« Sửa lần cuối: 24 Tháng Tám, 2011, 02:02:52 PM gửi bởi behienQYV7C » Logged

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM