Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Hai, 2020, 03:36:29 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những chuyện lạ có thật ở chiến trường  (Đọc 94020 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Quân khí viên
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 322


« Trả lời #90 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 03:25:04 PM »

Cám ơn bác Haanh đã có lời khen em! Cheesy
Vậy là chuyện này cũng có người gặp, không phải riêng em. Họ nhà cầy sống lâu với mấy chú đội nên nó biết tiếng người! Cảnh giác cao độ Grin
Logged
bschung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 870


"Mùa sang khấp khểnh tôi về...! "


« Trả lời #91 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 04:11:17 PM »

Cám ơn bác Haanh đã có lời khen em! Cheesy
Vậy là chuyện này cũng có người gặp, không phải riêng em. Họ nhà cầy sống lâu với mấy chú đội nên nó biết tiếng người! Cảnh giác cao độ Grin
  Bác Quankhivien kể chuyện hay lắm ,câu chuyện có hậu rất cảm động ,rất nhân văn,cùng là đồng đội cùng ăn cùng ngủ mà có khi mấy chục năm sau mới hiểu đúng về nhau ấy chứ.
  Em thì không có chê món Mộc tồn cờ tây này,nhưng mà của nhà nuôi hay có chút tình thân ,như quen biết,hàng xóm lâu lâu gặp có vuốt ve,có ngoáy đuôi rồi là em không dám ăn  Grin
Logged

Nhân sinh bất như ý sự thường bát-cửu
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #92 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 05:05:41 PM »

 Chuyện ở phẫu trung đoàn tôi và được nghe kể lại trong những ngày nằm viện E .
 Sau trận đánh giữa năm 1978 đơn vị tôi thiệt hại khá nặng về quân số , thương binh tử sỹ chuyển về phẫu tiền phương rất nhiều khiến xe cứu thương với chữ thập đỏ chạy như con thoi giữa phẫu E và F .
 Tử sỹ tạm thời chuyển sang dãy nhà phía sau dành chỗ cho thương binh chờ cứu chữa , thương binh nặng thì chuyển đi ngay về viện trên khi có thể , thương binh nhẹ thì chữa tại chỗ nếu khỏi hoặc gần khỏi thì cho về đơn vị bổ sung vào quân số chiến đấu vì lúc đó thiếu hụt nhiều quân .
 Chiều đó 1 người hớt hải chạy từ nhà xác tử sỹ ra mồm kêu ầm lên khiến mọi người hốt hoảng , cả Y sỹ Y tá lẫn thương binh nháo nhác chạy ra thì thấy từ trong cái nhà lá phía sau phẫu nơi để xác tử sỹ chờ chuyển về VN một người xiêu vẹo đi ra , tay vịn cửa men theo vách tranh thốt nốt lần từng bước , người băng lung tung cả . Sau phút ngỡ ngàng mọi người nhận ra đó là tử sỹ đã sống lại sau hơn 1 ngày nằm đó cùng tử sỹ khác trong cái màn to được giăng ra chống ruồi muỗi .
 Thì ra tử sỹ đã hy sinh sau khi Y sỹ Y tá phẫu E xác nhận đã chết thì cho chuyển lại nhà xác phía sau chờ chuyển đi thì tử sỹ lại sống lại , câu đầu tiên tử sỹ nói : Đói .
 Một câu chuyện rất hài hước nhưng lại từng có thật ở trung đoàn tôi thời đó , sau lần đi viện chữa trị vết thương bác ấy được giữ tại E bộ công tác và mới đây qua anh em khác tôi được biết bác ấy hiện giờ vẫn khỏe mạnh , gia đình hạnh phúc với con cháu đầy nhà và một điều cũng rất đáng mừng là bác ấy làm kinh tế gia đình rất giỏi cuộc sống no đủ .
 
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
thaynhin
Thành viên
*
Bài viết: 178


« Trả lời #93 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 06:55:38 PM »

Chuyện về tình nghĩa đồng đội và kế hoạch cải thiện thịt chó rất cảm động,làm mình rưng rưng nước mắt vì có nét giống tui!
Giá như ở đời ai cũng đối xử với nhau được như những người lính sống chết bên nhau thì đời đã đẹp thêm rất đáng kể!
Câu chuyện kỳ lạ mà bác 0ldbuff(Bác Trâu già) đã kể khi gặp bóng người nhìn vào cửa sổ kể ở topic này rất hợp,mong tác giả copy vào đây cho anh em nhiên cứu!
Logged
linh f302
Thành viên
*
Bài viết: 253


« Trả lời #94 vào lúc: 14 Tháng Một, 2011, 08:18:40 AM »

"lính f302' xin đóng góp 1 chuyện có thật nhưng cũng rất lạ ở chiến trường.. Viết hơi dài, mong các thân hữu thông cảm sẻ chia..

Thực sự bây giờ nhớ lại, “Lính” cũng không rõ  tên núi đó là núi Cóc hay là núi gì khác…nhưng nó cao khoảng 600m, là điểm đầu nối với dãy Đăngrếch (nghĩa là dãy đòn gánh dài khoảng 500km)  tạo ra một lòng chảo hình gần giống chữ C. Miệng chữ C hướng về Pàong. Trong vòng cung C là một nông trường mía. Đi theo triền từ núi đó theo đường ôtô vào chữ C sẽ đi qua dãy núi và sang Thái Lan. Biên giới giữa 2 nước nằm trên đỉnh đăngrếch ngày ấy là một hàng rào chông rất sơ sài. Ở trên đỉnh 600m đó, tối đến vẫn nghe được tiếng kèn ôtô, tiếng nhảy múa đàn hát của đồn biên phòng Thái dưới chân núi phía bên kia… Lên núi bằng hướng Pàong phải đu dây 2 chặng vách đá thẳng đứng cao khoảng 25-30m. 

Câu chuyện là B “Tui” được bổ sung 1 Bfó mới qua lớp tập huấn  tại SiêmRiệp. Cán bộ về đến đỉnh núi Cóc  vào khoảng 4g một chiều mưa  tầm cuối tháng 6, đầu tháng 7. Đón bạn đầu tiên tại đỉnh núi là “lính Tui”… Sau những cái ôm chầm và hỏi thăm vồn vã hắn nói ngay.. “kinh khủng quá, nếu có sự cố thì làm sao đưa xuống núi được khi leo như thế??” Tui  đáp lại: “Mày cứ yên tâm, có gì cho vào bao bố quẳng xuống cho nhanh chứ lúc đó còn tâm trí gì mà lo..” Cũng là chuyện vui của lính, chẳng ai nghĩ gì…2 thằng vào gặp B trưởng rồi đi tìm chỗ mắc võng, ăn cơm và trời sụp tối. Tui và hắn cùng chung 1 đầu võng nhưng 2  cọc phụ khác nhau, trong tiếng mưa róc rách trên tăng, 2 thằng vắt vẻo chuyện trò đến rất khuya mới ngủ.

Tối đó Hắn hỏi lại Tui  ngoài lối hồi chiều còn lối nào khác không? Rồi  kể chuyện học tập dưới đó và mới nhận quyết định thăng H3 cùng quyết định Bfó. Hắn hỏi Tui có xem không? Tui nói “ngày mai coi”. Hắn nói khi lên đây có nhận mấy đồng kết thúc khóa học trong đó có tờ 5đ Việt bị rách muốn đưa cho Tui tiêu.. Tui nói “Mày ở dưới đó không tiêu, trên này tiêu cái gì?” Rồi hắn kể cho Tui nghe chuyện thằng Quang (cùng đơn vị) vừa bị mai phục phía dưới phum Mong (gần Cầu Cháy), xe trúng mìn cháy nên mất hết đồ đạc, may là người không sao.. Hắn vừa xin cho thằng Quang bộ quần áo, nhưng mới chỉ có áo mà chưa có quần,  đang cầm theo trong balô, hôm nào Tui gặp đưa lại cho thằng Quang…” Nhìn chung.. Hắn nói toàn những điều như hắn sắp không còn trên cõi đời này.. nhưng lúc đó Tui cũng không chú ý lắm đôi khi còn trách hắn “nói xúi quẩy”.. Trời bớt mưa, 2 thằng trôi dần vào giấc ngủ..

Sáng hôm sau, công việc đào hầm hào diễn ra bình thường, đến 10g trời lại đổ mưa đến 2g chiều thì tạnh. Hắn động viên Tui huy động Anh em làm công việc cho hoàn tất, Hắn đang trong ngày nghỉ.. Việc đào hầm trên núi, anh em đánh bộc phá ầm ầm.. nên hắn chẳng ngủ được, hắn mò ra bên Tui khi Tui đang gói 4 lạng TNT.. Hắn nói “Mày cho Tao đánh 1 quả, 1 quả thôi”.Tui nói : Mày đang nghỉ, ra đây chi cho mệt, tụi Tao làm được rồi” và Tui không cho.. Nhưng sau hắn năn nỉ quá, Tui đành để Hắn châm lửa.. Tôi đưa quẹt cho Hắn, khi Hắn chuẩn bị đốt thì C trưởng xuất hiện hỏi đánh bao nhiêu vậy?  Hắn nói : 4 lạng.. C trưởng nói : ‘ít thế, tăng lượng làm cho nhanh, B bên kia họ đánh cả ký”.. thế là hắn lôi ra đưa Tui gói thêm 2 cục TNT nữa: 800gr. Hắn đốt và 2 thằng chạy vào hầm chữ A ngồi cạnh nhau.

…“Ầm”… tiếng nổ vang lên ngay sau đó.Tui đang tự hỏi sao nhanh vậy và sao lại nổ nhỏ thế mà không để ý hắn …. “Ầm” … 1 tiếng nổ thứ 2 “rung rừng, lở núi” ngay sát nách. Tui nói với anh em trong hầm “bây giờ mới đúng” và sau đó huy động anh em ra hốt đất đá.. Chẳng thấy hắn đâu.. Tôi hỏi mấy anh em “ Bfó” đâu rồi” 1 thằng đáp “chắc là qua B bên kia rồi”.. Mọi việc như bình thường, coi như hắn đi tham quan đâu đó..

Tui đang đi tìm cái quẹt xem hắn có để đâu đây không để chuẩn bị cho 1 lần nổ khác.. Bỗng có tiếng la cách khoảng 10m “Thằng nào nằm đây!?”.. Tất cả đều dừng việc và ùa về hướng tiếng la đó.. “Thằng Lộc” .. Tui nhào tới và nước mắt  giàn rụa, tim thắt nghẹn không nên lời…. Lật hắn lên, cánh tay phải co lại và bàn tay nằm lọt hỏn trong lồng ngực trái.. lần theo vết máu, hắn đã bay cao khoảng 4m và xa cách chỗ nổ 15m, quả tim nguyên vẹn bằng nắm tay người lớn đã nhợt nhạt những vẫn còn thoi thóp nằm dưới đất trên đường bay cách hắn khoảng 4m. Mọi việc dừng hẳn và công tác tử sĩ bắt đầu gần vị trí hắn nằm. Tui về chỗ nghỉ tháo tăng võng mùng mền đưa ra bó hắn, lấy chiếc áo hắn đã gói cho thằng Quang cất vào bao lô mình và tiễn hắn xuống núi  lúc 4g chiều… Cả đơn vị đưa tiễn đến chỗ đu dây… sau bao phương án.. “Xu, vác hắn lên vai và đu xuống trước sự âu lo của toàn đơn vị”… Sau đó 6 anh em đưa hắn đến 1 lều bạt lớn dưới chân núi gần Pàong. Lúc đó khoảng 5g30 chiều.. một gói màu xanh nhỏ bé nằm trong góc lều làm cho cái lều vốn đã âm u còn như rộng lớn hẳn. Anh em quay lại đỉnh núi khoảng 7g tối.   

Mệt mỏi và “sốc”, sau khi phân gác, Tui ngủ lúc nào không hay.. Nửa đêm có tiếng gọi và lay ..”dậy, dậy”.  Tui nói :“tao mệt lắm”.. hắn nói ‘ Tao là Lộc đây, quẹt máy tao để trên nóc hầm chữ A, theo tao ra lấy” : Tui đáp : “Mai lấy cũng được”.. hắn lại nói : “còn 5 đồng rách nữa, tao vẫn để lại”.. Tui bảo “ Mai lấy cũng được”.. hắn nói tiếp  : “2 quyết định mày chưa coi, theo tao ra lấy về coi”.. Tui bảo .. “tao mệt lắm, mai lấy cũng được” rồi hắn lay thật mạnh và kéo tôi theo hắn đi ra đó… Tui thì giãy giụa và liên mồm la lên “Tao mệt lắm, mai tao lấy cũng được”.. và từ từ mở mắt.. vén màn nhìn chỗ trống bên cạnh.. Tôi biết mình đã mơ.. và Tôi hỏi “ Thằng nào gác đó?”;  tiếng trả lời “có, Năm”.. Tui hỏi : Mày có thấy thằng Lộc về không? Nó bảo không.. Tôi ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa trong đêm lạnh trên đỉnh núi… gọi thằng Năm lại hỏi giờ và kể vanh vách những gì mới xày ra lúc trước đó, khi ấy khoảng 2g sáng.

Đến giờ ăn sáng, Tui thuật lại cho cả B nghe… tất nhiên chẳng ai tin cái mộng mơ ấy.. Hôm nay, đơn vị ngưng việc hầm hào mà tổ chức trinh sát chung quanh đỉnh núi.. Tôi xin nghỉ việc  và đi tìm những gì tôi đã mơ..  Trở lại cái hầm chữ A, ngay trên nóc trước cửa ra vào, cái bật lửa vỏ nhôm vẫn nằm đó.. Tôi giật mình tự nhủ...”hôm qua không thấy mà”. Lần theo đường bay, tôi lượm được tờ 5đ Việt màu xanh rách gần đứt đôi.. loanh quanh chỗ rửa xác.. bóp của hắn trong túi áo vẫn nằm cạnh đó (túi này hắn đã vo nhét vào lỗ tim, sau đó anh em lôi ra, rửa tay hắn nhét quả tim vào mà quên lục túi).. mở bóp.. 2 quyết định vẩn nguyên xi   không bị ướt… Tôi mang tất cả về trình B trưởng và xin xuống núi.. điều trị..
Chiều đó Tui xuống núi, định ghé lại cái lều chỗ để hắn hôm qua lạy hắn 1 cái và nói với hắn “Tao kính cẩn xin lỗi mày vì thực sự Tao không biết mày chỉ có một nhiệm vụ là lên núi gặp Tao để chết.. xin hãy tha thứ cho Tao” , khi đến lều, tôi thấy đã có tất cả 6 bó trắng toát trong bao nilon giống nhau như đúc.. Người gác không biết hắn là bó nào.. Tôi lếch thếch về D bộ nghỉ ngơi.

    Hai tuần sau, Tui gặp Quang để đưa cho nó cái áo... 2 tháng sau đó, một hôm trong chiến dịch rào giấp biên giới. Ngay trên đỉnh dãy đòn gánh... 1 tiếng nổ cũng long trời lúc 11g trưa… Tui bò tới.. và lần thứ 2 đổ lệ giàn zụa.. Quả KP 2 đã cướp đi  Thằng Quang . Lồng ngực trái nát bét vì cú nổ đúp của khoảng 10 cái kíp số 10 chưa sử dụng trong chiếc áo chính Tui đưa cho… 

   Hai tháng sau đó một quả nổ cũng đưa tôi về Siêm riệp nhưng được Thần chết tha mạng... và  đêm 30 Tết năm đó khi toàn đơn vị đang dưới cờ chờ lắng nghe Bác Tôn chúc Tết, 1 thằng bỗng lên cơn động kinh la hét nhiều lần .. “Thằng Lộc về, Thằng Lộc về, Lộc, mày đi đi. Tao không theo.. mày đã gọi thằng Quang đi rồi.. Thằng “Tui” đang nằm bệnh viện, giờ mày gọi tao sao” .. Giãy giụa và sùi bọt mép.. đưa về lán, đo nhiệt độ bình thường.. hắn sau đó đã gặp Tui kể lại và tìm cách đi phép rồi chưa bao giờ gặp lại. Thằng Xu, sau này cũng phải dùng mũ cối tháo vành úp lên bịch bột cầm máu  để băng bó cái mông trong chiến dịch giải cứu E 201 (hai khiêng một) ở Anlongven....và một đi chưa hề trở về..

Có lẽ hắn là người duy nhất chết trên đỉnh núi Cóc??? Và trở thành một  linh hồn báo mộng …….Huh 

Lính lác f302
Logged
Quân khí viên
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 322


« Trả lời #95 vào lúc: 14 Tháng Một, 2011, 12:01:09 PM »



” Nhìn chung.. Hắn nói toàn những điều như hắn sắp không còn trên cõi đời này.. nhưng lúc đó Tui cũng không chú ý lắm đôi khi còn trách hắn “nói xúi quẩy”..


Có lẽ hắn là người duy nhất chết trên đỉnh núi Cóc??? Và trở thành một  linh hồn báo mộng …….Huh 

Lính lác f302

Chuyện f302 kể buồn quá. Nỗi buồn của chiến tranh. Anh em mình chết đôi khi không vì bom đạn của kẻ thù mà chết vì sự chủ quan hay sơ suất. Riêng em thì tin chuyện của bác f302 kể là có. Chuyện tâm linh mà, con người chúng ta co những linh cảm đặt biệt mà chính mình cũng không thể hiểu nổi. Chính vì vậy mà các nhà ngoại cảm mới có đất dụng võ chớ!
Logged
vanhanh
Thành viên
*
Bài viết: 42


« Trả lời #96 vào lúc: 14 Tháng Một, 2011, 10:08:02 PM »

Hồi chiến dịch K5 , đ/v Hạnh có trường hợp như thế này : thông thường đi gài mìn thì phải có 1 tổ vừa đi cảnh giới vừa kiểm tra mìn, chông. Vì sợ trong lúc làm nhiệm vụ ae lọt vào bãi mìn của địch hoặc của đặc công.
Có anh lính 84 [ kiểm tra mìn] ngủ nằm mơ thấy anh lính 83 [gài mìn] bị thương nên sáng hôm sau ảnh xin hoán đổi , anh lính 84 nói với anh lính 83 :" đồng hương kiểm tra mìn đi để hôm nay mình gài cho "
Kết quả : cuối ngày hôm đó anh lính 84 bị cụt hai tay bởi mìn bomz2.
Sự thật là ngày hôm đó gió lớn quá nên có cành cây bị rớt và cộng với sự chủ quan của anh ấy nữa.
Ngẫm nghĩ thấy cũng lạ !
Lính khu eo ít xưng hô" mày tao" lắm mà thường là " đồng hương với mình".Xưng hô riết quen đến bây giờ gặp nhau vẫn còn dùng ngôn ngữ này.
Logged
VO THIEN DUC
Thành viên
*
Bài viết: 335


Hát mãi khúc quân hành


« Trả lời #97 vào lúc: 23 Tháng Một, 2011, 08:06:29 PM »

 Anh em thân mến...!!
     Mùa khô năm 1984 sau khi ta đánh chiếm căn cứ Bantaveng - F912 của Polpot, D8 và D9 chốt trên các cao điểm, D7 cơ động, riêng C5 - D8 một trung đội chốt trên cao điểm, 2 trung đội chốt ở lưng chừng núi , những ngày sau đó nằm chốt chủ yếu chỉ gác vào ban đêm,  ban ngày nghĩ ngơi , do ngủ nhiều nên tôi bị sốt rét, khoảng ba ngày sau chuyển sang sốt ác tính, tôi không biết gì chỉ nghe anh em kể lại rằng y tá xuống cặp nhiệt,và nhiệt độ lên rất cao, tôi nói chuyện bậy bạ, nên anh em cáng tôi lên bệnh xá tiểu đoàn, điều trị được một ngày lại chuyển lên bệnh xá E...nằm ở đây một tuần thì tôi hạ sốt, nhưng đi lại phải nhờ đồng hương dìu, vì còn rất yếu, những ngày ở bệnh xá E tôi có nghe anh em kể lại một câu chuyện không biết có đúng không....? nếu như anh em nào ở E429 mà nằm viện vào khoảng tháng 5/1984 biết rõ câu chuyện nầy thì xin bổ xung thêm.
      Chuyện kể rằng trước ngày tôi nhập viện khoảng một tuần tại bệnh xá E429 có một đ/c bị sốt ác tính sau đó chết, bộ phận chuyên môn đến vệ sinh, xong mặc quần áo mới, quấn ni-lon xanh bó chặt và giao lại cho vận tải chuyển xuống núi hình như là chuyển về nghĩa trang Sam-raong , nhưng vừa xuống núi một đoạn, đi qua một con suối, đ/c cáng sau bị té và buông ca tử , bộ phận đi cùng mới nắm võng kéo vào bờ, khiêng lên vừa đặt xuống đất thì tử thi nhúc nhích, sợ quá có người bỏ chay chỉ có một đ/c cắt dây tháo ra thì bệnh nhân vẫn còn sống và thở....sau đó chuyển đi đâu thì tôi không biết....
    Riêng trường hợp chết đi 3 tiếng sau sống lại là có " nhà ngoại cảm Bích Hằng " là khi cô bị chó cắn sốt miên man có dặn với bố rằng, khi nào con chết bố bắn 3 phát súng tiễn đưa con " bố Bích Hằng là đại tá trong quân đội" điều trị mãi không hết sau đó Bích Hằng đã chết......!! và đúng như vậy, bố cô vừa bắn xong ba phát súng k54, là lúc cô mở mắt tỉnh dậy sau 3 tiếng đồng hồ chết lâm sàn, còn chuyện bệnh nhân tôi nghe kể lại, thì chờ những người trong cuộc, hoặc anh em nào có câu chuyện  tương tự thì cho ý kiến
« Sửa lần cuối: 24 Tháng Một, 2011, 03:36:44 AM gửi bởi VO THIEN DUC » Logged

bschung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 870


"Mùa sang khấp khểnh tôi về...! "


« Trả lời #98 vào lúc: 24 Tháng Một, 2011, 04:20:24 PM »

Anh em thân mến...!!
   tôi nhập viện khoảng một tuần tại bệnh xá E429 có một đ/c bị sốt ác tính sau đó chết, bộ phận chuyên  là lúc cô mở mắt tỉnh dậy sau 3 tiếng đồng hồ chết lâm sàn, còn chuyện bệnh nhân tôi nghe kể lại, thì chờ những người trong cuộc, hoặc anh em nào có câu chuyện  tương tự thì cho ý kiến
  Thực tế trong chiến tranh và cả đời thường cũng có nhiều trường hợp như thế các bác ạ , những trường hợp đó  gọi là giai đoạn (tình trạng) chết Lâm Sàng ,là khi bệnh nhân (nạn nhân) mới ngừng tim,ngừng thở tức thì do các nguyên nhân bệnh lý,tai nạn...giai đoạn này thường kéo dài 3-5 phút ,nếu được cấp cứu hồi sức tích cực,kiên trì đủ thời gian,đúng kỹ thuật,đủ phương tiện,thưốc men, tùy theo tình trạng người bệnh hay nạn nhân, may mắn được cấp cứu kịp thời  và không quá nặng thì có thể sống lại ,nếu không thì chuyển sang giai đoạn chết sinh học là chết thực sự,các cơ quan,tế bào trong cơ thể đã ngưng hoạt động,trường hợp này thì chắc chắn không bao giờ sống lại được.
  Có một số trường hợp người bệnh chỉ bất tỉnh ,nhịp tim và nhịp hô hấp giảm tối thiểu ,đến mức những người ít kinh nghiệm, yếu chuyên môn hoặc vội vã sơ ý nên cho là người ta đã chết và mang khâm liệm vội vã rồi trôn...sống người ta ! những trường hợp này phát hiện ra là do những cảnh huống tình cờ,bất ngờ nào đó mà tỉnh lại,hoặc được phát hiện kịp thời như trường hợp bác Thienduc nêu trên .Em có ông bác lính Điên Biên,đánh đồi A1 bị thương và bị sức ép,đồng đội cũng chỉ bó chiếu qua loa rồi vùi tạm để hở đầu,nửa đêm mưa to mới mơ màng tỉnh dậy,rồi có tiếng súng của mấy bác gác đề  phòng thú rừng bắn đuổi thú mà tỉnh lại; Ở quê em có truyện sau 3 năm cải táng thấy thành quan tài 2 bên bị bể mà xác người có vẻ nằm úp và thu về 1 phía quan tài,mọi người đoán rằng người chết sống lại và có 1 cuộc vật vã nữa trươc khi chết thật sự,nge mà hãi quá Grin
Logged

Nhân sinh bất như ý sự thường bát-cửu
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #99 vào lúc: 24 Tháng Một, 2011, 06:14:48 PM »

  .Em có ông bác lính Điên Biên,đánh đồi A1 bị thương và bị sức ép,đồng đội cũng chỉ bó chiếu qua loa rồi vùi tạm để hở đầu,nửa đêm mưa to mới mơ màng tỉnh dậy,rồi có tiếng súng của mấy bác gác đề  phòng thú rừng bắn đuổi thú mà tỉnh lại; Ở quê em có truyện sau 3 năm cải táng thấy thành quan tài 2 bên bị bể mà xác người có vẻ nằm úp và thu về 1 phía quan tài,mọi người đoán rằng người chết sống lại và có 1 cuộc vật vã nữa trươc khi chết thật sự,nge mà hãi quá Grin

[/quote] Trường hợp người chết như BSChung nói thì báo chí cũng đã nói rất nhiều , người chết sống lại tự đội mồ chui lên hoặc cào cấu trong tuyệt vọng khi tỉnh lại trong quan tài .
 Vì vậy sau này một số nước có cách chôn nhưng để một cái ống thông giữa quan tài cao lên trên mặt đất vài ngày để khi người chết nhỡ sống lại thì kêu gọi cho người ở trên biết và có oxy để thở .
 Sang thời đại của chúng ta sáng kiến mới cẩn thận gửi kèm chôn cùng người mất cái điện thoại di động dùng sim rác để nhỡ người mất có tỉnh lại thì có cái mà liên hệ với người thân ngay cho chắc ăn  Grin
 
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM