Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Một, 2020, 05:53:32 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Giã Từ Vũ Khí - Ernest Hemingway  (Đọc 34935 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
selene0802
Moderator
*
Bài viết: 2783


...áo xanh, nón tai bèo, mưa đầu mùa...


« Trả lời #110 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2010, 10:43:29 PM »

- Không – tôi nói – cô nên trở lại với nhà tôi.

Tôi ngồi trên ghế, trước một chiếc bàn, cạnh đó treo những bản báo cáo của cô y tá, và nhìn qua khung cửa sổ. Tôi chỉ thấy một màu đen và mưa rơi trong ánh đèn rọi ra từ cửa sổ. À, ra thế đấy. Đứa bé chết rồi. Vì thế trông bác sĩ có vẻ mệt mỏi. Nhưng tại sao họ lại làm thế trong phòng? Có lẽ họ nghĩ rằng đứa bé sẽ tỉnh lại và thở được. Tôi không theo đạo nhưng hiểu rằng lẽ ra đứa bé phải được rửa tội. Tuy nhiên nếu nó đã chẳng thở được tí nào nghĩa là nó không sống, ngoại trừ lúc còn trong bào thai. Tôi thường thấy nó đạp nhiều lần. Nhưng trong tuần lễ cuối cùng thì không còn thấy nữa. Có lẽ lúc ấy nó đã chết ngạt rồi. Tội nghiệp đứa hài nhi. Tôi muốn chết ngạt như thế để khỏi phải trải qua những giờ phút hấp hối…Bây giờ thì Catherine sẽ chết. Ai cũng vậy. Ai cũng phải chết. Chết mà không hiểu thế nào là cái chết, không khi nào có thì giờ cho mình luật lệ hoặc mình hơi lầm lỗi là họ giết mình ngay. Hoặc giả chết vô cớ như Aymo. Hoặc giả bị dương mai như Rinaldi. Nhưng rồi cuối cùng mình cũng chết. Cứ tin như vậy đi, cứ kiên tâm đi rồi sẽ đến lượt mình.

Có lần ở trại, tôi liệng một khúc củi đầy kiến vào đống lửa. Khi khúc củi cháy, bọn kiến bò tứ tung và lúc đầu còn chạy nhào vào chỗ có ngọn lửa, sau chúng quay lại chạy tới đầu kia khúc củi. Đến khi chúng bám đầy vào đầu khúc củi thì chúng lại rớt vào đống lửa. Có vài con chạy thoát, thân mình cháy xém và xẹp lép. Chúng chạy mà không rõ sẽ chạy đi đâu. Nhưng phần đông đều tới phía ngọn lửa, rồi lại bò tới đầu bên kia, đê rồi tụ tập tại đó và cuối cùng rơi vào ngọn lửa. Tôi còn nhớ lúc đó tôi tưởng tượng rằng đó là giờ tận thế, đó là lúc đóng vai trò Chúa cứu thế bằng cách kéo khúc củi ra khỏi ngọn lửa và ném nó vào chỗ nào đó cho lũ kiến có thể trốn vào đất được. Nhưng tôi chỉ tưới khúc củi bằng chỗ nước trong cái ly, để khi hết nước, tôi đựng rượu whisky pha với nước. Tôi nghĩ rằng nước dội lên khúc củi đang cháy chỉ tổ làm cho lũ kiến bị phỏng.

Và bây giờ tôi đang ngồi trong hành lang để chờ nghe ngóng bệnh tình của Catherine. Một lúc, vì y tá tới chậm, tôi bước tới mở cửa nhè nhẹ nhìn vào trong. Mới đầu tôi không trông thấy gì vì đèn ở hành lang sáng chói mà trong phòng lại tối om. Nhưng rồi tôi nhìn thấy cô y tá ngồi ở đầu giường, và đầu Catherine đặt trên gối, toàn thân nàng dẹp lép dưới lớp chăn. Cô y tá để một ngón tay lên môi ra hiệu rồi đi ra cửa.

- Nàng ra sao? – tôi hỏi.

- Bà khoẻ. Ông đi ăn đi, rồi một lát nữa ông trở lại, nếu ông muốn.

Tôi đi dọc theo hành lang, xuống thang và bước ra khỏi cổng bệnh viện, theo con đường tối om đến tiệm cà phê dưới cơn mưa. Đèn trong tiệm sáng trưng và mấy bàn đều chật hết. Tôi không tìm ra chỗ trống,
một anh bồi bàn tới đỡ lây chiếc áo choàng ướt và chiếc mũ của tôi rồi chỉ một chỗ ngồi mà trước mặt là một ông già đang uống bia và xem báo chiều. Tôi ngồi xuống và hỏi anh bồi bàn món ăn trong ngày.

- Bò ra gu, nhưng hết rồi.

- Thế bây giờ có gì ăn?

- Trứng với dăm bông, trứng với pho mát, hay dưa cải bắp xắt nhỏ.

- Tôi đã ăn dưa cải bắp hồi trưa rồi.

- Vâng, đúng rồi. Ông đã dùng dưa cải bắp lúc trưa. Phải rồi.

Anh là một người vào độ trung niên, đầu hói với vài sợi tóc lưa thưa, nét mặt dễ mến.

- Thế ông dùng món gì? Trứng với dăm bông, hay trứng với pho mát?

- Trứng dăm bông và rượu bia.

- Một bia nâu ly nhỏ chứ?

- Được.

- Tôi nhớ hồi trưa ông cũng uống một bia nâu ly nhỏ.

Tôi dùng món trứng dăm bông và uống bia. Món dăm bông trứng đặt trong một chiếc đĩa tròn, dăm bông ở
dưới và trứng ở trên. Món ấy nóng quá, và khi ăn miếng đầu tiên, tôi phải hớp một ngụm bia cho khỏi bỏng miệng. Tôi cũng khá đói nên kêu thêm một đĩa nữa và uống mấy ly bia. Tôi không nghĩ gì cả và đọc báo của ông ngồi trước mặt. Đó là đề tài về phòng tuyến của Anh bị chọc thủng. Khi biết rằng tôi đang xem mặt sau của tờ báo của ông ta thì ông gấp lại. Tôi định gọi bồi cho một tờ báo nhưng tôi không thể tập trung tư tưởng. Bên trong tiệm cà phê rất nóng và không khí khó thở. Nhiều khách trong tiệm quen biết nhau. Nhiều người đang chơi bài. Bồi bàn lăng xăng lo bưng rượu đến các bàn. Hai người khách mới vào đứng nhìn quanh vì không còn chỗ trống, đứng tạm trước bàn tôi. Tôi gọi thêm một ly bia nữa. Tôi chưa muốn trở về bệnh viện vội vì còn sớm quá. Tôi cố không nghĩ ngợi gì cả và giữ bình tĩnh tuyệt đối. Hai người đứng chờ một lát không có chỗ trống lại bước ra. Tôi uống thêm một ly bia nữa. Trên bàn trước mặt tôi bây giờ có cả một chồng đĩa. Ông ngồi trước mặt tôi đã gỡ kính cất vào hộp, xếp tờ báo lại bỏ túi rồi cầm ly rượu mùi nhìn quanh phòng. Bỗng nhiên tôi thấy cần phải trở lại bệnh viện. Tôi gọi bồi tính tiền rồi khoác áo đội mũ bước ra cửa. Tôi rảo bước dưới cơn mưa đến bệnh viện.

Tới hành lang tôi gặp cô y tá vừa mới đi xuống.

- Tôi mới gọi giây nói đến khách sạn của ông – cô ta nói.

Tôi giật mình đánh thót.

- Có chuyện gì thế? – tôi hỏi.
Logged

...thành phố đang nhớ nhung một dáng hình ai...
selene0802
Moderator
*
Bài viết: 2783


...áo xanh, nón tai bèo, mưa đầu mùa...


« Trả lời #111 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2010, 10:44:18 PM »

- Bà Henry bị băng huyết.

- Tôi vào được không?

- Không, chưa được. Có bác sĩ đang ở trong ấy với bà.

- Có nguy không?

- Rất nguy hiểm – cô ta trả lời rồi vội vã vào phòng khép cửa lại.

Tôi ngồi ngoài hành lang. Đầu óc tôi trống rỗng hoang mang. Tôi không biết tính sao và cũng không thể tính gì được cả. Tôi biết rằng nàng sắp từ giã cuộc sống và tôi cầu nguyện cho nàng đừng chết.
Cô y tá mở cửa và vẫy tay gọi tôi. Tôi theo cô ta vào phòng. Catherine không ngước nhìn. Tôi vội đến gần giường. Vị bác sĩ đứng cạnh giường, phía bên kia. Catherine nhìn tôi nhếch môi. Tôi gục mặt xuống giường
khóc oà.

- Tội nghiệp mình – Catherine se sẽ nói.

Da mặt nàng xám ngắt.

- Không sao đâu Catherine ạ, em sắp mạnh hẳn.

- Em sắp chết – ngừng một giây, nàng nói tiêp – Em không muốn, em không muốn…

Tôi nắm lấy tay nàng.

- Đừng chạm vào em – nàng nói. Tôi buông tay nàng ra. Nàng mỉm cười – Tội nghiệp mình quá…Được, nào,
mình cứ nắm lấy tay em đi.

- Em sẽ khoẻ, Catherine ạ, anh biết em sẽ khoẻ.

- Em đã muốn viết cho anh bức thư phòng khi có chuyện gì nhưng em không viết được.

- Em có muốn anh mời một vị linh mục hay một ai khác tới thăm em hay không?

- Chỉ một anh thôi – Và lát sau nàng tiếp – Em không sợ chết, nhưng ý nghĩ về cái chết làm em khiếp.

- Bà đừng nói nhiều thế - bác sĩ bảo.

- Vâng – Catherine bảo.

- Em có cần anh làm việc gì không? Catherine? Hay là anh đi kiếm cho em cái gì chăng?

- Không – Rồi một lát sau nàng tiếp – Những kỷ niệm chung sống giữa chúng ta, xin anh đừng san sẻ với
người đàn bà nào khác, anh nhé? Và những lời ân ái, xin anh đừng trao gởi cho một ai khác, anh nhé?

- Không bao giờ.

- Nhưng dù sao em cũng muốn anh có một phụ nữ khác.

- Anh không thích.

- Bà nói chuyện nhiều quá – bác sĩ nói – Ông Henry cần phải ra ngoài. Ông ấy có thể trở lại sau. Bà không
chết đâu, bà đừng nói dại.

- Vâng – Catherine nói – Đêm đêm sẽ có em đến bên cạnh anh – nàng nói với vẻ khó khăn.

- Xin ông hãy ra khỏi phòng – bác sĩ bảo – Đừng để bà ấy nói.

Catherine mặt nhợt nhạt, hướng về phía tôi, chớp mắt.

- Anh sẽ chờ ở cửa – tôi nói.

- Đừng lo ngại gì, anh nhé. Em chẳng lo sợ tí nào cả. Đó chỉ là một trò đùa xấu xa, thế thôi.

- Em can đảm lên, em yêu quý của anh…

Tôi chờ ngoài hành lang, tôi chờ rất lâu. Cô y tá mở cửa, đến gần tôi và nói:

- Bà Henry trầm trọng lắm. Tôi sợ bà…

- Nàng đã chết rồi sao?

- Chưa, nhưng bà đã mê man.

Hình như nàng băng huyết nhiều, không sao ngăn nổi.

Tôi vào phòng với Catherine và ở đó cho đến khi nàng tắt thở. Nàng không hồi tỉnh và chẳng bao lâu thì
chết.

Trong hành lang, tôi hỏi bác sĩ:

- Tôi phải làm gì trong đêm nay?

- Không, không có gì cả. Để tôi đưa ông về khách sạn nhé?

- Thôi cám ơn bác sĩ. Tôi muốn nán lại đây giây lát.

- Tôi không biết nói gì hơn. Tôi không thể nói với ông rằng…

- Không – tôi nói – Không có gì để nói cả…

- Tạm biệt – ông ta nói – ông thật không muốn tôi đưa ông về khách sạn à?

- Thôi, cám ơn bác sĩ.

- Chỉ có cách đó thôi. Cuộc giải phẫu chứng minh rằng…

- Tôi không còn muốn nhắc tới chuyện ấy nữa.

- Tôi muốn được đưa ông về khách sạn.

- Thôi, cám ơn bác sĩ.

Ông khuất dần trong hành lang. Tôi đến gần cửa phòng. Một cô y tá nói:

- Ông không vào được bây giờ.

- Xin lỗi cô – tôi nói.

- Ông chưa vào được bây giờ.

- Cô đi ra đi, cả cô kia nữa – tôi nói.

Nhưng sau khi bảo họ đi ra và đóng cửa, tắt đèn, tôi hiểu rằng tất cả đều vô ích. Cũng không khác nào lời nói từ biệt trước một pho tượng. Một lát sau tôi bước ra khỏi phòng, rời bệnh viện, và tôi trở về khách sạn dưới trời mưa.

HẾT
Logged

...thành phố đang nhớ nhung một dáng hình ai...
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM