Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 27 Tháng Một, 2020, 05:41:17 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những mảng tối trong chiến tranh  (Đọc 38712 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
lehuychieu1959
Thành viên
*
Bài viết: 30


« Trả lời #50 vào lúc: 03 Tháng Một, 2018, 06:56:14 PM »

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG K
(Kỹ niệm 40 năm chiến dịch biên giới tây nam)

TRẬN ĐÁNH PHỐI THUỘC VỚI E31-QK5
TẠI CAO ĐIỂM 302 TỈNH RATANAKIRI THÁNG 9/1978

Một buổi chiều đầu tháng 9/1978 khi vừa từ sa bàn tác chiến Trung đoàn 576 về thì tôi nhận được lệnh đi phối thuộc cùng E31 hỗ trợ đơn vị này đánh chiếm điểm cao 302 tại khu vực cách khu 200 nhà (Xa-Xb) khoảng 2 km về phía tây thuộc huyện Bokeo, tỉnh Ratanakiri. Quân số gồm 5 trinh sát và 2 thông tin vô tuyến của C17, tất cả do tôi chỉ huy. Thật ngạc nhiên vì lúc này tôi vẫn mới chỉ là trung sỹ A trưởng A Trinh sát - kế toán. Từng đi đài rất nhiều nhưng Đài trưởng thường là C trưởng hoặc cùng lắm là B trưởng, thậm chí là chủ nhiệm trinh sát  hoặc trợ lý trinh sát Trung đoàn chứ đâu đến lượt một thằng A trưởng như tôi. Không kịp suy nghĩ nhiều tôi đề xuất con người cụ thể; thằng Nghiệp trung sỹ A phó A Trinh sát - kế toán, thằng Kính, thằng Hồng, thằng Quân trinh sát, còn thông tin do C17 điều sang.
Để kịp hành quân cùng E31 chúng tôi tổ chức trang bị nhẹ, thằng Nghiệp phụ trách bàn đạc, bảng bắn, thằng Quân máy đo, tôi bản đồ ống nhòm, ngoài ra mỗi thằng một khẩu AK47 với đầy đủ cơ số đạn. Hai thằng thông tin C17 đeo máy 2w, loại máy 71 của trung Quốc.
Khi trời còn sáng thì cả tổ đã có mặt tại chỉ huy sở E31. Đích thân Tham mưu trưởng dẫn chúng tôi xuống Tiểu đoàn 7 là mũi chủ công đêm nay. Đồng chí TMT này tôi không nhớ tên chỉ biết E trưởng là Nguyễn Văn Hồng trung tá. Lúc này E31 còn trực thuộc QK5, đến ngày 27/9/1978 E31 được điều về đứng chân trong đội hình chiến đấu của Sư đoàn 309 và sau này cùng Sư đoàn tách khỏi QK5 và trực thuộc MT479. Khi ổn định đội hình tôi mới biết chính đồng chí TMT trực tiếp cùng đi với Tiểu đoàn 7 chủ công tối nay.
Trinh sát E31 với sự hỗ trợ của 2 trinh sát QK đi đầu dẫn đường. TMT E31 và anh Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 đi cùng nhóm này, anh Tiểu đoàn trưởng (tôi cũng không nhớ tên) không đeo súng ngắn mà mang khẩu AK47 Tiệp cùng hai băng đạn buộc tráo trở, dáng người cao lớn nên trông anh thật dũng mãnh. Tiếp sau trinh sát E31 là tổ chúng tôi trinh sát PB của trung đoàn 576. Hơn 7 giờ tối cả Trung đoàn hành quân, tôi không rõ trận đánh này E31 điều động bao nhiêu đơn vị, vì đi đầu nên cũng chỉ biết có Tiểu đoàn 7 là đơn vị chủ công. Nhiệm vụ của tôi là chỉnh pháo tập trung bắn cửa mở tạo điều kiện cho bộ binh  xung phong sau đó chuyển làn bắn vào tung thâm để bộ binh đánh chiếm toàn bộ căn cứ địch. Căn cứ đó to hay nhỏ thì tôi cũng không rõ lắm. Đến lúc tác chiến thì bắn ở đâu, bắn như thế nào là do chỉ lệnh của E31 mà trực tiếp là của đồng chí Tham mưu trưởng trung đoàn.
Hành quân đêm nên 2W im lặng, lệnh 4 giờ 30 phút sáng mới được mở máy liên lạc để 5 giờ là pháo bắn chuẩn bị. Lần đầu tiên hành quân tác chiến trong đêm nhưng do đi cùng bộ binh nên chúng tôi cũng đỡ sợ không lo lắng gì. Được dịp hành quân chung mới tâm phục khẩu phục mấy ông trinh sát bộ binh. Trong rừng tối thui, địch lại ở rất gần nhưng động tác của họ rất thuần thục, dẫn đường vô cùng chính xác. Dòng người lầm lũi bước đi trong đêm. Trăng thượng tuần như chiếc lưỡi liềm vàng úa thỉnh thoảng mới thấy xuất hiện nhạt nhòa phía xa. Tiếng súng va vào cành cây lách cách, tiếng trượt chân của một ai đó. Một vài tiếng rì rầm nổi lên liền bị cán bộ xuỵt phải im lặng. Thằng Nghiệp lên cơn sốt, giá như nó sốt sớm hơn thì nó đã được ở nhà rồi, may mà chỉ sốt nhẹ nên nó vẫn đòi đi cho bằng được, mà cũng chả còn cách nào khác, trạm phẫu của E31 vẫn còn nằm ngoài ngầm Ô gia đao ngay trục đường 19.
Anh em bộ binh mang vác nặng hơn chúng tôi nhiều, ngoài vũ khí cá nhân như AK47, RPD, B40, B41, lựu đạn, ngoài ra họ còn phải mang theo các loại bộc phá để đánh vào cửa mở. Nặng nhất là lính hỏa lực, bên pháo binh chúng tôi  còn có xe kéo chứ anh em hỏa lực của E31 chỉ có khiêng, hai người một nòng DK75, hai người một nòng cối 81, hai người một chân đế cối, hoặc hai người một nòng 12 ly 7. Đạn dược thì có bộ binh cõng hộ, mỗi người ngoài trang bị vũ khí cá nhân như trên còn phải mang theo 6 quả cối 61 hoặc 4 quả cối 81 hoặc DK75. Trang bị như vậy mà lại phải hành quân đêm trong rừng tối mù mịt thì biết anh em khổ sở như thế nào. Trinh sát pháo chỉ đi theo nên đỡ hơn nhiều.  Tiếng chân trượt vồ ếch của ai đó, tiếng thở phì phò như quyện vào với đêm đen, tiếng côn trùng kêu rỉ rả. Mặt trận ban đêm không yên tĩnh, ở các hướng khác thỉnh thoảng một vài loạt 12,7 ly nổ thùng thùng, rồi AK ré lên. Cũng tốt, âm vang súng đạn như che đi tiếng bước chân hành quân của bộ đội.
Trinh sát báo đã gần tới cao điểm 302. Tham mưu trưởng và tiểu đoàn trưởng hội ý với các đồng chí cán bộ đại đội bộ binh để triển khai đội hình chiến đấu. Tôi chỉ là tiểu đội trưởng nhưng lại là đài trưởng đài quan sát pháo binh nên cũng được tham dự. Mọi người ngồi tập trung trên một bãi đất bằng quanh chiếc bản đồ tác chiến 1/50 000. Giọng anh Tham mưu trưởng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết. Nội dung như cuộc họp triển khai buổi chiều. D7 chủ công được tăng cường C4 của D8 và một B hỏa lực thuộc C13 tập trung tấn công đánh chiếm đồi 302, có pháo bắn hỗ trợ cửa mở và các ổ đề kháng mạnh của địch. Trực tiếp đánh cửa mở là C2, gồm 3 trung đội bộ binh. Ngoài pháo binh bắn hỗ trợ C2 còn một khẩu DK75, một khẩu cối 81 và một khẩu 12,7 ly đi kèm. C1 tấn công hướng trái. C3 làm dự bị cho tiểu đoàn, còn cánh phải do C4, D8 đảm nhiệm. Tổ trinh sát pháo của chúng tôi có nhiệm vụ chỉnh đạn theo yêu cầu của bộ binh mà cụ thể là của Tham mưu trưởng và Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7.
Đơn vị bắt đầu chia ra các mũi tiền nhập vào sát khu vực mục tiêu. Pháo binh bám sát Sở chỉ huy. Hầm quan sát của chúng tôi sát cạnh hầm của Tham mưu trưởng E. Lúc này khoảng 3 giờ sáng gì đó, đồng hồ không có, trăng thượng tuần đã lặn từ lâu. Toàn khu rừng tối như hũ nút, không ánh sáng không tiếng nói, chỉ có tiếng đào hầm thình thịch là vang vọng trong đêm. Rừng Campuchia khu vực này na ná như rừng Tây nguyên, cây rừng có tán trung bình, đất ba zan đỏ lừ. Tham mưu trưởng E31 có lẽ lo lắng cho trận chiến ngày mai nên cứ chúi mũi vào tấm bản đồ hành quân, chiếc đèn pin được che chắn chỉ còn ánh sáng le lói như hạt đậu xanh di di trên bản đồ. Anh gọi tôi lại chỉ cho biết khu vực cửa mở, khu hỏa lực và khu tung thâm. Tôi vội vàng dùng thước xác định ngay tọa độ, đây là cách xác định nhanh nhưng độ tinh mật kém, nếu xác định sai thì đạn có thể cách hàng trăm mét. Vậy ta đang đứng chỗ nào - tôi hỏi. Anh tiểu đoàn trưởng nhanh nhẩu chỉ vị trí mà đơn vị đang chuẩn bị nổ súng chiến đấu. Hóa ra toàn đơn vị đã bám sát và chỉ cách địch có chưa đầy 500m. Tim tôi tự nhiên đập thình thịch, mình đang gần địch đến vậy sao, lâu nay đi đài cơ bản lần gần địch lắm thì cũng cách cả cây số, nhưng lần này thì sát sạt quân Pôn Pốt rồi. Thằng Nghiệp nhanh chóng tính phần tử bắn, tôi kiểm tra lại thấy chính xác rồi thì viết điện chờ gửi về Chỉ huy sở. Bây giờ đã 4 giờ sáng, máy 2w đã mở nhưng chưa được phép liên lạc. Bộ binh đã sẵn sàng, xung quanh chìm vào im lặng, một sự im lặng đáng sợ, chỉ 30 phút nữa thôi ở đây sẽ là một chảo lửa đầy nóng bỏng.
   (còn nữa)
Logged
lehuychieu1959
Thành viên
*
Bài viết: 30


« Trả lời #51 vào lúc: 04 Tháng Một, 2018, 08:59:22 PM »

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG K
(Kỹ niệm 40 năm chiến dịch biên giới tây nam)

TRẬN ĐÁNH PHỐI THUỘC VỚI E31-QK5
TẠI CAO ĐIỂM 302 TỈNH RATANAKIRI THÁNG 9/1978
(tiếp theo và hết)
4g30 thông tin gọi tiếng đầu tiên - 6227, 6227 nghe rõ trả lời. Tiếng trả lời vang lên rành rẽ trong cáp nghe - 2762, 2762 nghe rõ. Bức điện nhanh chóng được chuyển đi trong vòng 3 phút, thật là một kỷ lục. Gần 5 giờ sáng, đã gần đến giờ G theo quy định. Trời sáng dần, đã trông rõ cảnh vật xung quanh, hóa ra toàn tiểu đoàn đã lập trận địa ở sát mép rừng, qua khoảng trống khoảng 500m là cao điểm 302 nơi mà D7 tăng cường phải dứt điểm cho bằng được. Chân cao điểm là tiền duyên địch, đã nhìn thấy đất đào hào của địch đỏ chót phía bên kia. Trước tiền duyên ta là khoảng trống, cây cối thưa và thấp. Bây giờ đang đầu tháng 9 dương lịch vẫn còn là mùa mưa, nên nước ngập khắp nơi. Có lẽ vì điều này mà anh Tham mưu trưởng lẫn Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 lo lắng. Sau khi pháo bắn cửa mở, bộ binh sẽ phải xung phong qua trảng trống trước mặt, Điều này thật là bất lợi cho bộ đội ta khi phải phơi lưng ra trước họng súng của địch. Tham mưu trưởng trung đoàn 31 yêu cầu pháo binh phải bắn chính xác vào cửa mở, đồng thời bắn phá hoại vào khu vực tiền duyên của địch để tạo điều kiện cho bộ binh vượt qua trảng trống xung phong. Trận này E576 tham gia một đại đội pháo 105mm thuộc tiểu đoàn 10  là tiểu đoàn vừa hành quân từ Thanh An lên tham chiến, tiểu đoàn 10 do anh Lê Tất Chinh chỉ huy. Riêng tiểu đoàn 11 do anh Trịnh Trung Cầu chỉ huy thì đã chiến đấu tại đây từ đầu năm 1978 và đang tập trung chi viện cho E95 đánh ở một hướng khác.
Đúng 5 giờ sáng, giờ G pháo bắn chuẩn bị. Cả tổ trinh sát pháo, cả anh Tham mưu trưởng lẫn Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 căng mắt theo dõi. Sau tiếng đề pa là tiếng rít xè xè khi viên đạn bay qua đầu, một giây tĩnh lặng là một quảng thời gian dài của lính trinh sát pháo. Một tiếng nổ ầm phía địch, năm giây sau một cụm khói trắng bốc lên. Điểm nổ lệch trái sát gần. Viên thứ hai trúng vào khu vực cửa mở. Trúng rồi, tôi reo to. Anh Tham mưu trưởng ra lệnh pháo bắn cấp tập. Đạn bao trùm toàn bộ khu vực cửa mở, người phấn khởi nhất có lẽ chính là tổ trinh sát pháo chúng tôi, viên đạn đầu tiên bao giờ cũng mang lại sự khắc khoải đợi chờ và lo lắng nhất. DK75, cối 81 và cả 12,7 ly cũng đồng loạt nổ súng vào cao điểm, đạn pháo các loại trùm vào mục tiêu. Quân địch có lẽ quá hoảng sợ trước cơn mưa lửa đạn nên nằm im hoặc đã chết mà không thấy có phản ứng gì. Sau 15 phút cấp tập lệnh chuyển làn pháo kích vào tung thâm, bộ binh ào ào xung phong. Vừa theo dõi trận địa tôi vừa theo dõi lệnh của anh Tham mưu trưởng để kịp thời điều chỉnh pháo, tôi bỏ hầm đứng thẳng lên trên mặt đất mà quan sát.
Quân Pôn Pốt sau giây phút hốt hoảng ban đầu nay thấy pháo chuyển làn liền ngóc cổ dậy bắn như xối xả vào quân ta đang xung phong qua bãi đất trống. Bóng bộ binh đổ xuống, nhiều người bị quá. Anh tiểu đoàn trưởng bật dậy dẫn chiến sỹ xông lên, lúc này một bộ phận đã vào được chiến hào của địch. Hai bên quần thảo ở ngay tiền duyên nhưng không lên cao điểm được. Địch dùng B40, B41 và cả 12,7 ly ra sức cố thủ. Hầm hào của chúng có vẻ chắc chắn nên sau khi pháo bắn hình như vẫn không hề hấn gì. Chúng điên cuồng bắn hỏa lực về phía quân ta, anh em bộ binh tiếp tục ngã xuống. Cánh trái do C4, D8 đảm nhiệm không rõ thế nào. Anh Tham mưu trưởng lệnh cho tôi kéo pháo về bắn lại vào khu vực tiền duyên nhưng lúc này thì không thể, bởi vì một bộ phận của ta đã vào được chiến hào của địch. Ta và địch đang ở vào tình thế đan xen. Do vậy quyết định cuối cùng là vẫn bắn mạnh vào khu tung thâm, tức là khu vực đỉnh của 302. Đồi 302 có chiều dài khoảng 800m và chiều rộng khoảng 500m, D7 tiến công trực diện lên cao điểm. Rất may Pôn Pốt chỉ có các loại hỏa lực thông thường mà không có pháo xe kéo như của ta. Tiểu đoàn trưởng được đưa ra, anh bị đạn nhọn vào bả vai và đùi phải, máu chảy ròng ròng. Về đến hầm chỉ huy anh văng tục ngay trước mặt anh tham mưu trưởng trung đoàn. B trưởng B2 của C2 hy sinh, C phó C1 bị thương nặng. C3 dự bị được tung vào trận. DK75 vận động giá ngay ngoài bãi trống bắn lên cao điểm 302, cao điểm 302 có rất nhiều cây to, nên DK bắn như gãi ngứa. Cối 81 vẫn đều đều thả đạn. Sau hơn hai giờ đồng hồ mà quân ta chưa dứt điểm được, Tham mưu trưởng trung đoàn có vẻ sốt ruột tợn, thỉnh thoảng anh lại quay sang tôi hét to - Pháo sang trái, pháo sang phải làm tôi có lúc cũng loạn cả lên vì thao tác pháo chứ có phải như súng 12,7 ly đâu.
Cuối cùng Pôn Pốt cũng phải bỏ tiền duyên tháo chạy, pháo tạm ngừng cho bộ binh xông lên đánh chiếm cao điểm. Lúc này công binh mới vào tải thương, tử ra khỏi trận địa, tôi dẫn tổ đài chạy theo anh tham mưu trưởng lên cao điểm. Một cảnh tượng hãi hùng phơi ra trước mắt, bộ đội bị thương nằm la liệt chưa kịp băng bó, máu chảy đỏ cả các vạt cỏ của cánh rừng, xác địch nằm ngổn ngang, có thằng thân nát bét. Chiến hào đỏ lừ máu tươi của cả hai phía.
Sau khi tảo thanh trận địa xong thì bố trí phòng ngự, C1 vẫn cánh trái, C2 hướng chính tây, C3 cánh phải còn C4 trung đoàn lệnh rút về đội hình D8. Buổi chiều trời đổ cơn mưa, mùi máu tươi, mùi đất bốc lên tanh ngòm, khó chịu. Thằng Nghiệp lại lên cơn sốt. Tiểu đoàn trưởng D7 cùng các thương binh khác được chuyển về phẫu trung đoàn ngoài ngầm Ô gia đao. Anh tiểu đoàn phó tạm thời thay thế làm quyền tiểu đoàn trưởng.
Anh Tham mưu trưởng trung đoàn 31 biểu dương tổ đài pháo binh ngay tại trận địa. Như vậy tổ đài của chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Rất may không có ai bị thương cũng như hy sinh duy có thằng Nghiệp vẫn đang còn lên cơn sốt rét. Khoảng 4g chiều Chỉ huy sở trung đoàn lệnh cho tổ đài rút về đơn vị.




Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM