Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Mười Một, 2019, 07:32:22 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tây tiễn viễn chinh - Trần Duy Chiến  (Đọc 43817 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #60 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:00:13 PM »

Nắng tàn phai

Chiều nay nắng cũng tàn phai
Theo trăm nỗi nhớ đổdài bóng mơ
Gọi em ngôn ngữ là thơ
Hẹn nhau sau dải sương mờ rất xa
Hồn ta thành những bóng ma
Tình cảm như thoáng mây pha tím sầu
Giờ em hiện diện nơi đâu?
Trong khung trời ấy có sầu hay chăng?
Chiều nay tím lạnh kết băng
Những làn mây trắng về giăng cuối trời
Dang tay nhặt mảnh tình rơi
Tên em khẽ gọi bằng lời hư không
Em như lụa trắng tơ hồng
Giờ đây ngập tắt cho không gian buồn


Phân trần

Anh sợ tình đầu mong manh như lụa trắng
Để rồi thương yêu như nước mắt tan nhanh
Anh yêu em yêu em rất chân thành
Phải chăng nhớ thương bây giờ...
Chỉ như hình hài in trên cát?
Cơn sóng vô tình đã làm tan biến thật nhanh
Anh sợ tình đầu xanh như màu lá
Sẽ úa vàng khi mùa đổi thu sang
Bao năm tháng em trông đợi mỏi mòn
Sẽ phai mờ mùa thu trở lại
Ta nhìn nhau giây phút ngỡ ngàng
Em cúi mặt quay lưng về nẻo khác
Để cho anh ôm chết cõi lòng yêu
Đức Cơ, đêm 10-02-1979


Rồi một hôm

Rồi một hôm nghe dđi như hoang phế
Và cuộc tình bỗng chắp cánh bay xa
Ta đứng đây trông bóng đổ nhạt nhoà
Gọi tên nhau một lần như vĩnh biệt

Rồi một hôm cuộc tình lên cỏ biếc
Nén hương tàn nguội lạnh những thương yêu
Em vẫn vui nhìn mây khói trong chiều
Cho bia mộ một lần vương bụi cát

Rồi một hôm gió reo buồn khung nhạc
Anh vẫn còn nghe khúc hát ngày xưa
Và bây giờ hồn chợt đổ cơn mưa
Ta xa lạ như chưa lần quen biên

Rồi một hôm mây buồn trôi li biệt
Kỷ niệm đầu dẫu đã cố chôn sâu
Vẫn còn đây cho ta những thương sầu
Đứng với gọi tên nhau buồn năm tháng

Rồi một hôm tưởng tình vùi quên lãng
Nhưng đâu ngờ tình sống dậy trong nhau
Khi gặp anh em ngượng ngập cúi dầu
Ôi chua xót cho tình ta khờ khạo.
Nhớ 10-2-1979
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #61 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:01:24 PM »

Trả em về ngày tháng chưa quen
Trả em về ngày tháng chưa quen biê
Trời sẽ buồn đêm không một ánh sao
Quả yêu thương chưa chín chẳng ngọt ngào
Anh lỡ hái trên môi mềm vị đắng
Anh không vui cũng chẳng buồn câm lặng
Vì cuộc đời còn nhiều nẻo chia xa
Anh đem thơ vào những khúc tình ca
Để một lần tạ ơn chân thành nhất
Khi gặp nhau em ơ hờ cúi mặt
Anh mỉm cười xóa vội nét buồn đau
Thôi bây giờ xin đừng nhắc tên nhau
Cho kỷ niệm trôi mau vào quên lãng
Ngày cũng sẽ chia ra chiều sáng
Trả em về với những ước mơ son
Anh lang thang trên những lối rêu mòn
Và bỏ lại sau lưng nhiều nỗi nhớ
Nhớ 10-2-1979


Trên cát biển

Em đếm dấu chân mình để lại
Rồi mỉm cười hát khẽ một bài ca
Tiếng thanh êm loang nhẹ giữa bao la
Đứng bất động nhìn biển trời xanh biếc
Trong bỡ ngỡ nghe hồn trôi nuối tiếc
Sóng vào bờ xoá vội những dấu chân
Và tên em viết lên cát mờ dần
Rừng dương liễu gió lên buồn tiếng nhạc
Tà áo trắng em bay tung gió mát
Nắng đổ dài bóng nhạt biển chiều mơ
Với cung trầm em đọc những bài thơ
Bằng mực tím ghi vào trang nhật kí
Theo lối nhỏ đi vào trong mộng mị
Sóng thì thào như muốn gọi tên
Em chạy nhanh cho kỷ niệm vùi quên
Như dấu chân nhạt nhoà trên cát biển.


Vẻ đẹp tâm hồn

Lòng em trắng hơn màu trinh áo lụa
Tim em hồng hơn sắc thắm môi hoa
Đây lời em như tiếng hát xa xôi
Và ánh mắt long lanh vì sao lạ
Tóc em xanh, xanh màu xanh của lá
Những sợi mềm vui đón gió mơ bay
Bàn tay thơm ươm mộng ước thơ ngây
Mười ngón nhỏ ôm thời gian níu kéo
Cho nhạc guốc mừng vui thêm vạn nẻo
Cho em cười trọn nụ thắm môi hoa
Khi hoàng hôn nhuộm tím khoảng trời xa
Không vương vấn mây buồn trong biển mắt
Những dòng máu trong tim về họp mặt
Như nhảy mừng đều nhịp cất tiếng ca
Em thánh thiện thiên thần mang áo trắng
Ôi linh hồn ngàn vẻ đẹp kiêu sa!
10-2-1979.


Trong một phút mơ

Trong một phút mơ bay về dĩ vãng
Thấy em cười duyên dáng cưới chiều mơ
Liễu ru hồn gió hát dệt thành thơ
Khung trời tím nhạt mờ trong sương khói

Trong một phút mơ bay về vạn cõi
Con đường xưa mòn mỏi ngóng trông em
Trời trong xanh nghe nhạt guốc khua đều
Em đã khuất em theo nhiều nỗi nhớ

Trong một phút mơ bay về nhắc thở
Gió ru chiều than thở thấm hồn anh
Tiếng biệt li em vội bước qua nhanh
Về chốn cũ một lần ôm kỷ niệm

Trong một phút mơ bay về xâm chiếm
Cả khung trời rộn tiếng nói yêu ai
Đường mưa bay cây đứng lặng u hoài
Nắng chết lịm hoàng hôn mờ phủ bóng

Trong một phút mơ bay về bên ấy
Thấy em cười tay vẫy khẽ chào nhau
Ánh mắt biết vùi chôn kín thương đau
Và cố giấu u sầu trong giọt lệ.
Đức Cơ, 10-2-1979.
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #62 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:02:11 PM »

Viết cho tôi

Tôi viết bài thơ cho chính tôi
Run run nét chữ rối dăm lời
Âm thầm lặng lẽ nhìn năm tháng
Nước lững lờ trôi in dáng tôi

Bỗng thấy chơ vơ giữa khoảng đời
Bấp bênh thuyền nhỏ sóng mù khơi
Mà sao mưa gió như gào thét
Đánh sập thuyền tan vỡ ước mơ

Từ đó tôi xa dáng mẹ hiền
Xa người em gái nhỏ tôi yêu
Cuộc vui tan vỡ thôi đành hẹn
Hẹn lại kiếp sau sẽ nên duyên

Tôi bước đi theo nhịp quân hành
Chiến y màu lá thắm rừng xanh
Mà nghe chân bước buồn sao ấy
Nghe trái tim rung chặng đường trường

Vẫn biết vì tôi với quê hương
Làm trai nối chí bước lên đường
Theo lời Đảng gọi tìm no ấm
Hạnh phúc đong đầy cho núi sông

Nhưng sao hồn mãi nhờ bâng khuâng
Kỷ niệm ngày xa thoáng hiện gần
Bên hàng thốt nốt chiều nay vắng
Bóng mẹ hiền tôi bóng người thân

Mẹ ơi! Tôi gọi mẹ thật nhiều
Tên người đẹp mộng biết bao nhiêu
Lo tôi từng bát cơm manh áo
Lo miếng quà xinh buổi chợ chiều

Tôi đứng đây trông bóng nhạt nhoà
Nắng chiều ôm núi đứng xa xa
Đàn cò trắng hỡi về đâu nhỉ
Có ghé ngang nhà nhắn hộ tôi

Rằng kẻ ra đi dạo ấy rồi
Phương trời cách biệt sống trăm nơi
Vẫn còn thương lắm con đường nhỏ
Thương lắm quê hương một góc trời

Chiều nay bên ấy buồn không nhỉ?
Và có nhớ thương kẻ ra đi
Đất khách ôm người trai viễn xứ
Quê hương biền biệt buổi chia ly

Ơi cả trời xuân ơi nắng xuân
Hãy hôn lên má má môi hồng
Hôn lên suối tóc mơ huyền diệu
Của người em gái nhỏ tôi yêu

Còn tôi đã quen cảnh núi đồi
Quen hành quân nặng dưới mưa rơi
Quen đôi chân nhỏ luôn nhịp bước
Và cũng quen luôn súng đạn rồi

Trời xa đất lạ dấu chân in
Long-cóp, Tà-sanh, hay Pai-lin
Ba lô con cóc gùi đi mãi
Sống biết ngày nay chẳng biết mai

Súng nổ rền vang xa tận đâu
Chắc là bên ấy lại đánh nhau
Cầu xin Thượng đế bình yên đến
Cho đứa con trai thôi khổ sầu

Hỡi ước mơ xuân xin đừng đến
Với tôi giữa lúc đạn bom rền
Cho tôi yên sóng đời lính chiến
Tháng ngày hiu quạnh giữa rừng thiêng

Tuổi mơ tôi lỡ lần đánh mất
Áo trắng thư sinh đã nhuộm màu
Ngày xa xưa ấy vào quên lãng
Đành thôi chấp nhận những gian nan.
19-6-1979
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #63 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:02:33 PM »

Ngày tôi đi

Mẹ hiền rưng nước mắt
Sáng sương mờ theo bước tiễn chân tôi
Bàn tay gầy ghi một đời lam lũ
Trên đôi vai mẹ nhắn nhủ mấy lời
"Cố lên con phải xứng đáng là người "
Sao tha thiết hơn một bài chính trị.

Tôi hiểu mẹ vì tôi biết mẹ
Mẹ hiền ơi con nguyện mãi nhớ ghi
Thương mẹ quá làm sao tôi nói hết
Chỉ ngước nhìn bằng ánh mắt xa xăm
Tôi không khóc mà sao môi thấm mặn
Nghe giữa trời trông trải hoang vu
Con chim nhỏ rời xa tổ ấm
Có khi nào còn nhớ tiếng Mẹ ru
"Ầu ơ… con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non"

Tạm biệt người lên xe về chốn lạ
Tay vẫy chào lưu luyến tôi đi
Đường hành quân qua núi rừng xa quá
Thâu đêm dài xuyên gian khổ bước chân
Cơm vắt, muối rang sương chiều ôm lá
Giấc ngủ ngồi lưng gối ba lô
Tôi nghe bên tai lời mẹ dặn dò
"Cố lên con phải xứng đáng làm người"
Lời khuyên ấy như một liều thuốc bổ
Mạnh đôi vai trên vạn nẻo đường dài
Tôi bước tiếp đi như lời mẹ dặn.

Hôm qua nhận được thư mẹ gởi
Sau bốn tháng dài truy quét khắp nơi
Môi ngập ngừng trên nét chữ run run
Lời mẹ khuyên "Đừng nản chí con ơi"
Con của mẹ xứng đáng là con mẹ
Nghe trong ấy cả trời thương mến
Chiều mưa tuôn không thấm lạnh tim tôi
Bởi trong tôi luôn có dáng Mẹ hiền
Khi xung trận bên tôi từng bước tiến
Phiên gác dài trăng nghiêng nòng súng
Mắt quan sát thù, thương nhớ xa xăm
Quê hương đó mẹ tôi còn thức đó
Đang làm gì, ru giấc ngủ em thơ?
Tôi thương lắm người mẹ hiền năm tháng
Nuôi đàn con đâu ngại gian nan
Một nỗi mong con lớn con khôn
Mong xứng đáng làm trai đất Việt
Tôi chiên đấu vì tôi yêu cuộc sống
Của mẹ hiền của đất nước quê tôi
Môi bước chân đi thêm vững bước núi đồi
Như mẹ dặn dò tôi thuở trước.
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #64 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:03:19 PM »

Thương lính

Có những ai qua rồi trong cuộc chiến
Mới nghe lòng thương kiếp sống chinh nhân
Cơm vắt muối rang ấm lòng người linh trận
Giấc ngồi bên sáo muỗi vi vu

Tôi thương lắm vì tôi là lính đó
Áo trận bạc màu sờ rách đôi vai
Tôi biết yêu từng giọt nắng ban mai
Yêu hoa cúc để lòng thương hoa cúc
Hé nở hồng nhưng phải đợi xuân sang
Để thu qua thêm nhuộm úa lá vàng
Cho tơi tả màu trinh trong sương gió…

Tôi thương lắm từng trang sách nhỏ
Ghi tuổi học trò ghi tiếng ve kêu...
Hoàng hôn buông vi vút khúc sáo diều
Cho tôi biết yêu quê hương từ đó...

Tôi thương lắm bụi cây lùm cỏ
Con sông dài dòng nước mát trong xanh
Khói lam chiều ôm ấp mái nhà tranh
Đàn cò trắng lững lờ bay trong nắng

Tôi thương lắm người mẹ hiền khuya vắng
Ngồi ru con dỗ giấc ngủ thâu canh
Tiếng em thơ nhõng nhẽo gọi anh anh
Mỗi tôi đến bên gia đình sum họp

Tôi thương lắm bạn bè dăm bảy đứa
Sông xa phương nơi đây đó đất trời
Thương cho tôi thương cả cuộc đời
Làm lính chiến tôi thương màu áo trận.
Long-cóp, 29-8-1979.


Rồi từ đó

Khoác áo chinh nhân tôi làm người linh chiến
Bước quân hành trên khắp đó đây
Kia núi nọ đây rừng cây lá xếp
Dặm trường in đôi gót nhỏ tôi qua
Chú nai con ngỡ ngàng ánh mắt xa xa
Tôi đền ở, ra đi không biết
Chẳng ngày giờ cũng chẳng cữ kiêng
Bởi tôi là người lính chiến
Lấy đất làm giường thay nệm gối chăn bông
Ánh sao đêm thắp sáng cho đời
Vũng nước bùn say tợ bia hơi
Đường hành quân nắng đốt cháy da
Đêm ngủ dưới trời mưa rơi tầm tã
Gió reo lưng đồi ru kiếp sống chinh nhân
Núi rừng này và nối tiếp bước chân
Tôi đi mãi trong mùi khói đắng
Rồi một chiều trong dạ bâng khuâng
Tôi ra đứng nhìn xa phương trời ấy
Thương cuộc đời phiêu bạt gió mây.
2-9-1979
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #65 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:03:47 PM »

Thơ vui về Tiểu đội súng cối

Tiểu đội tôi đây có sáu người
Siêng siêng cũng có lắm người lười
Vui vui tôi kể cho đời biết
Có biết thì im chớ chớ cười

Đại Bảng quê hương đất Tam Kỳ
Khoai mì ngập nước phải ra đi
Nghe đâu vào lính năm bảy sáu
Trung sĩ phong rồi phấn đấu mau

A phó Phượng ròm xếp theo sau
Quê hương Nghệ Tĩnh ấy quê choa
Đôi chân nghịch ngợm hay bươi phá
Vui tính anh em đặt hiệu "Gà"

Quang Mập người trai Phú Khánh đây
Núi đồi lồng lộng chẳng đất cày
Củ khoai củ sắn rồi cũng hết
Tình nguyện xin đi bộ đội này

Lộc ngõng quê tận chốn sông Cầu
Đẹp trai nhưng ngặt nước da nâu
Nghe đâu vừa bị con bồ đá
Khiến cậu hận đời xung lính chăng?

Tám út hiệu là sĩ A tôi
Mấy hôm đau bụng đi viện rồi
Vì ăn thịt vịt không nhai nhỏ
Xương xóc phải vào bao tử đau

Thừ sáu là tôi đất Quảng Nam
Mới về A Cối chẳng bao hôm
Tháng trước vừa phong nhầm hạ sĩ
May mắn nào đâu có mấy khi

Tóm tắt đời tư tôi kể hết
Kẻ Nam người Bắc họp lại nên
Sáu người đều trống chưa ai vợ
Nên cũng lạnh lòng với gió đông

Rất muốn quen vài cô gái Miên
Tâm tâm sự sự bớt ưu phiền
Nhưng đều sợ cái đầu xa cổ
Đành phải lặng thinh liếc mắt thèm

Sợ cảnh cô đơn nhìn cuộc sống
Nên Nhà nước nghĩ cũng thương tâm
Cưới liền hai vợ cho năm đứa
Trò chuyện yêu đương với tháng ngày...

Vợ họ màu da đẹp trắng xinh
Vợ tôi lại khác nước da xanh
Ngườỉ ơi đừng nghĩ cho là sốt
Bởi sức vợ tôi có ai bằng

Cả hai cùng chỉ có một tên
Nghe qua sao lắm vẻ êm đềm
Ôm tròn bụng vợ tôi thầm nói
Yêu quá em ơi! "Cối sáu mươi"

Tôi kể người nghe nghe đừng cười
Trong A tổng cộng đủ sáu người
Mà hai con vợ chia sau khắp
Tỷ số quân bình đứa một con

Chọn mặt gởi vàng trên xét ai
Đẹp trai khoẻ mạnh cộng thêm tài
Đào hoa có số trao thân gái
Tôi cũng tự hào được một cô

Chẳng biết vì sao con vợ tôi
Có chân có cẳng lại biếng lười
Đi đâu tôi cũng nai lưng vác
Suốt cả đoạn đường mệt đứt hơi

Lại cái ì lưng không tắm nữa
Nằm chờ con sét nó đền ăn
Vì yêu quý vợ nên tôi phải
Ôm ấp lau chùi bóng nhoáng thôi

Từ lúc có thêm hai cô vợ
Anh em tiểu đội lại vui hơn
Ngày ngày tám tiếng chung trò chuyện
Độ hướng-thước tầm, tiếng thương yêu

Tôi kể chuyện A tôi là thế
Người ơi xin chớ có cười chê
Nếu chê thì hãy ra chỗ khác
Kẻo nó giận rồi nổ thân tan...
Long-cóp + Tà-sanh 12-9-1979
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #66 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:04:24 PM »

Bài thơ viết vội

Thiên hạ làm thơ tôi cũng thơ
Chẳng trong không sáng được thì mờ
Không hồn không ý tôi còn xác
Mấy chữ ngoằn ngoèo cũng gọi thơ

Bát cú thất ngôn kèm tứ tuyệt
Tự do song thất đền trường thiên
Thơ tôi sành lắm nhưng không nhớ
Bởi vậy đừng cười nhé bạn ơi

Giờ tôi tả đến cảnh núi đồi
Không biết đầu đề lấy sao thôi?
Sao ở xa xôi sờ không tới
Lấy đại đề thơ “Trên chốt tôi"

Cây lá ôm ghì màu đất đỏ
Núi rừng trùng điệp xứ Ăng-co
Ngoằn ngoèo con suối không róc rách
Giữa đỉnh đồi cao chục nóc nhà

Buồn đời xe hết dám ngang qua
Chỉ có đồi cao dưới xóm nhà
Vui buông quấn quít cùng năm tháng
Buồn với chiều mưa vui với trăng

Vững giữa đồi cao mà đứng gác
Cắt đường thằng địch hết qua ngang
Cho đời yên sống vui hạnh phúc
Cho các em thơ đến dưới trường

Thằng địch nếu đêm tập kích vào
Chốt tôi vững chắc há nung nao
Sẵng sàng tay súng tôi bắn trả
Đã có quanh tôi những chiên hào

Trên chốt, tôi làm thơ cho tôi
Không hay, không dở, cũng chẳng tồi
Không đăng báo được, tôi hút thuốc
Có thế thôi mà, có thế thôi...
Trên chốt, 15-9-1979.


Đêm trên chết

Đêm trên chốt nghe lạ lùng chẳng biết
Những người dân chưa một lần chinh chiến
Đêm trên chốt quen tên vần thơ truyện
Và quen thân người lính biên cương
Cả cuộc đời bạn với gió sương
Bạn với rừng cây con suối quả đồi
Màu đất đỏ hòa chung màu máu
Đổ xuống nơi đây cho cây lá đâm chồi

Súng ăn no đạn lên nòng chờ sẵn
Hướng bìa rừng nhìn gấp mấy lần căng
Lắng đôi tai qua từng tiếng động
Và chờ nghe tiếng giặc xung phong

Khuya rồi vai áo ướt
Gió ru lạnh đêm sương
Gió khuyên người chiến sĩ
Ngủ đi và ngủ đi
Sáng mai nhiều việc còn
Giữ chốt vững thành đồng
Xứng đáng với núi sông

Đêm trên chốt êm đềm hoang vắng
Có tiếng côn trùng hoà khúc nhạc quen tai
Từng đêm từng đêm nối tiếp đêm dài
Người lính chiến vẫn bên đoạn hào trên chốt
Thức đôi tai và tròn xoe đôi mắt
Súng bên người lạnh từng cơn gió rét
Đạn sẵn lên nòng chờ tiếng giặc xung phong
Chốt Tà-nghèn, 5-10-1979.
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #67 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:04:56 PM »

Trăng hạ tuần

Khuya rồi trên chốt gác dưới trăng
Ngước mắt nhìn xem dáng chị hằng
Hôm trước vừa xuân nay đã hạ
Nghĩ đời sao ngắn quá ơi trăng

Mải miết đùa vui nơi phố thị
Núi rừng hiu quạnh nhớ mà chi
Chắc giờ nơi ấy đà hoang vắng
Nên mới ngại ngùng bước chân đi

Làm lính tiền đồn yêu mến trăng
Yêu từng giọt sáng ánh vàng trong
Giận trăng vì cớ gì đền trễ
Cho núi đồi mê mải chờ trông.
Tà Nghẽn, 10-10-1979


Chuyện con đường

Anh không về quê hương kể em nghe
Chuyện con đường in bóng hàng tre
Con đường nhỏ như nụ cười tươi trẻ
Dấu bàn chân che bóng anh qua
Quê hương ta...
Đâu thiếu những con đường
Nhuộm lá yêu thương
Đêm trăng về hai đứa mình mơ ước
Bên em anh kể chuyện ngày xưa
Em mỉm cười mái tóc đong đưa

Hôm nay anh kể chuyện con đường
Anh đã đi qua em chưa lần đến
Con đường nhỏ nhuộm màu lá đẹp
Ghi lòng anh trên những bước chân
Có lá có hoa ngát hương thơm dào dạt
Có chú nai tơ nhìn ánh mắt ngỡ ngàng

Đâu phải đường Trường Sơn
                     nhuộm nắng ban mai
Con đường dẫn đến tương lai
Anh đang đi và đang đi mãi
Con đường không tính bằng cây số
Đi bằng ngày đường in nét kẻ bản đồ
Ô nối tiếp ô
Vạch bút chì cắt từ ô nhỏ
Trinh sát đi đầu cỏ tre gục xuống
Tranh nghiêng người né bước chân qua
Suối róc rách chào anh chiến sĩ
Chim rừng vui hót chúc người đi
Vượt núi băng sông
Con đường dẫn anh đi tìm cuộc sống
Cho đất người nở cánh hoa tươi
Cho dân Campuchia thoát vòng diệt chủng
Em nhé! Anh sẽ hẹn một ngày xa tới
Về quê hương anh kể em nghe
Chuyện con đường có bóng hàng tre
Anh đi qua bằng bước quân hành tuổi trẻ.
Chốt Tà-nghèn,16-10-1979.
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #68 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:05:44 PM »

Xa chốt

Chào chốt nhé ta đi
Chào tất cả những gì
Trong căn nhà hầm ta dựng nên
Mai này ta lại đến
Nơi ta chưa một lần đến
Nơi ấy cũng rừng núi cũng đồi cao
Nóng bỏng thay đoạn giao thông hào
Chiếc áo giáp che từng viên đạn địch
Mai đây giã biệt
Nghe lòng mình xao xuyến bước chân
Đời lính chiến buồn vui trên vạn nẻo quân hành
Xa rồi ta nhớ...
Ghi lòng ta bao kỷ niệm nên thơ
Sáng mai chốt rồi
Lưỡi cuốc mang theo lật thêm màu đất mới
Đất xa ta nhưng ta vào đất lạ
Bên ta đất che chở cho ta
Ta giữ đất đất nuôi ta sống
Đất nuôi đời ươm lá mầm non
Ta sẽ đến nơi đâu còn bóng giặc
Biên giới này biên giới quê hương
Đẹp sao như những con đường
Màu đất đỏ dẫn ta vào chốn mới
Ta đứng vững vì ta chiên thắng
Ta sẽ vui và đang đi tới
Đất nước này đẹp những cánh hoa tươi
Đêm xa chốt, 18-10-1979.


Tình đồng đội

Này bạn, này đồng chí tôi ơi!
Nhanh lẹ vào đây vui với tôi
Một mẩu thuốc tàn vừa kiếm được
Bên trong đống rác ở ven đường
Đồng chí làm hơi, tôi làm hơi
Hút cho quên lãng cả đất trời
Cho bay tâm trí cho quên hết
Quên hết mộng mơ, quên hết đời
Ta chỉ còn đây ta với ta
Quạnh hiu giữa chốt tháng ngày xa
Lúc ghiền bươi rác tìm mẩu thuốc
Nhớp nhúa vi trùng ta cho qua
Trên chốt B6 14-4-1980.

Nhật ký mang theo
Xa quê hương đánh giặc tận trăm miền
Bút mực nào kể hết chuyện hôm nay
Nhật ký mang theo là những gốc cây
Ghi bao kỷ niệm mến thương đời lín
Đường hành quân xuyên qua từng giấc ngủ
Vo ve nhạc muỗi ngỏ lời ru
Lưỡi lê súng bỗng dưng thành bút sắt
Viết vào đây dòng nhựa đỏ chảy ra
"Kỷ niệm một chiều tháng ba..."
Bao nhiêu ấy cũng làm tôi nhớ mãi
Bóng mẹ hiền vào trận chiến hôm nay
Phút giải lao cũng vội vàng để lại
Kỷ niệm tháng ngày hai tiếng "Mẹ ơi!"
Mẹ ơi! Con nhớ mẹ đêm này...
Lúc leo dốc xung phong vào đồn giặc
Súng địch im rồi đi vào chiến thắng
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


ptlinh
Admin Độc lập
*
Bài viết: 3999



WWW
« Trả lời #69 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2008, 03:06:04 PM »

Buổi sáng phục kích

Mặt trời còn ngủ say
Đã thức dậy vội vàng
Bao xe đạn gọn gàng
Chúng tôi đi phục kích
Trên con đường tĩnh mịch
Dấu mòn bước chân qua
Rừng xanh ru tiếng lá
Vui vui con chim nào
Tiếng hót thánh thót cao
Chim vui chim có hay
Những chàng trai chiến sĩ
Không quê hương nơi đây

Chim vui chim có hay
Lũ bạo tàn Pôn-pốt
Không một chút nương tay
Giết người không gớm tay
Đập đầu thiêu tro đốt
Tàn ác hơn Hít-le
Chim vui chim có nghe
Tiếng người dân vô tội
Rên xiết khắp đất trời
Chúng muốn biến Ăng-ko
Xinh tươi thành địa ngục
Cái mưu đồ diệt chủng
Đã hai triệu người dân
Thành tro than bón ruộng
Chim vui chim có hay
Nghìn em bé "chăn thay"
Tuổi đầu vừa lên bảy
Bơ vơ khắp mọi miền
Cha mẹ bị chúng giết
Búa đập đầu máu rơi
Giờ ta nói chim ơi!
Cuộc vui thôi hãy tạm
Theo ta làm cách mạng
Quét sạch lũ hung tàn
Cho đất nước ngàn năm
Trời xanh tươi thế kỷ
Muôn hoa thơm đua nở
Lung linh bóng Ăng-ko
Cho trăm nghìn em nhỏ
Tung tăng dưới mái trường
Mùa xuân về trở lại
Đất nước đẹp ước mơ
Việc cách mạng còn nhiều
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Chim bay chim dẫn dường
Ta đi vào phục kích
Chim bay trên đầu địch
Chim báo hiệu cho ta
Đường dài đường còn xa
Ta đi thôi chim hỡi
Lào xào lá dưới chân
Điểm phục đã đến gần
Mìn địch giăng ta gỡ
Nắng hồng đẹp nên thơ
Ta như người thợ săn
Đang rình mồi thằng địch
Bên gốc cây im lìm
Chờ nghe tin chiến thắng...
Logged

Hãy để những xui xẻo qua đi, biến mất khỏi chúng ta
Để săn đuổi những mục tiêu mà chính chúng ta đã chọn


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM