Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 04 Tháng Tư, 2020, 08:11:11 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ ngưỡng cửa ngôi nhà khác đến cổng tháp Spaxki - Mikhain Klasnhicốp  (Đọc 57360 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #170 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:24:12 PM »

 Tôi phải lấy xe nhà máy để đi đón chú Zurek to mồm về, thế là trên đường hầu như cả thành phố Igiepxk đều biết, nhìn theo xe, bảo nhau:” Quái nhỉ chắc họ bắt lợn về mổ để đi săn chăng?

 Đêm ấy, ở nhà tôi chú Zurek đã trổ tài hết cỡ như thế nào, thật khó mà diễn đạt nổi. Và đến quá trưa hôm sau thì mọi người không phải đi tiễn mà đồng loạt… đuổi tôi đi săn cho nhanh.

 Tôi xách túi đựng con Zurek không im mồm lấy một giây để vào thùng hàng và kỳ lạ thay nó im bặt. Lúc đầu tôi cũng thấy mừng: ừ, mày hãy nghỉ lấy tí chút mà tao cũng muốn nghỉ. Nhưng khi đi đến chỗ săn, sau khi buộc chân, tôi thả con Zurek ra, thì trông dáng vẻ của nó tôi ngờ ngợ… chẳng thấy kêu gì cả! Nó khịt khịt cái mũi dáng tỉnh bơ, cứ như là chính nó, chư không phải tôi bố trí cuộc gặp với sói và giờ đây đã hoàn toàn yên tâm; mọi việc ổn thỏa, đến đúng thời gian.

 Tôi cũng phải nói thêm rằng, khi đi tôi có dừng lại ghé vào người quen ở gần một làng mà hôm trước đàn sói đã hoành hành, để kể về kế hoạch của mình, nghe xong câu chuyện, các bạn tôi dúi cho một một con chó con lạc và kheo, con này nó kêu phải nói tuyệt vời, không dừng đến lấy một phút. Lúc đầu thì nó sủa hăng thật, nhưng lúc đến đây thì im bặt, không một tiếng sủa!… Tôi cứ băn khoăn suy nghĩ mãi, hay là chúng đã cấu kết với nhau trong thùng hàng để chống lại tôi?

 Trước đó tôi đã hình dung rõ ràng buổi hòa nhạc đêm khuya do chúng biểu diễn, khúc song tấu nhịp nhàng làm sao và vang xa rộng khắp cả khu rừng xung quanh, thế mà bây giờ chúng chỉ ngửi nhau ra vẻ thích thú cứ như là trước đó chúng cùng sống chung trong một mái nhà, cùng ăn chung một chậu, bát vì lý do gì đó phải xa nhau, và giờ lại gặp nhau.

 Trong khi tôi dang chỉnh cái vòng cổ cho con chó con thì chú Zurek cứ lấy mõm hích vào chiếc ủng của tôi rồi lại ngửi cửa chiếc xe “pôbetđa”: ra ý bảo: cho vào xe chứ?… Sắp đi chưa?… hay còn ở đây?

 Cuối cùng thì tôi quyết định cho mồi nhử sống vào bụi cây, giong dây vào trong xe, hạ kính cửa nhỏ, các nòng súng qua cửa và chăm chú lắng nghe. … Chúng ngáy nghe mới đều làm sao! Thật im ắng!

 Ban đầu tôi còn khe khe khẽ giật dây, các “bạn giúp việc” chẳng đáp lại gì. Tôi bắt đầu giật mạnh, rồi kéo, cả hai con lê sền sệt trên cỏ lạnh cóng, nhưng không con nào tỉnh dậy.
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #171 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:25:25 PM »

 Nhiều năm sau tôi vẫn trăn trở với câu hỏi bí ẩn này: Sao con Zurek lại kiên trì yên lặng? Sao con chó con lại ngủ say sưa đến thế?… Mãi rồi tôi mới hiểu ra!

 Tôi đã có dịp kể về chuyện tôi đưa chiếc “pôbetđa” từ Mátscơva về Igiepxk, tôi đã phải ngủ đêm dọc đường trong một ngôi nhà của người nôn dân. Những con lợn của nhà chủ ra vẻ rất thích thú vật thể lạ mạ kền sáng láng và mầu sơn mới tinh, nên suốt đêm chúng chen chúc nhau quanh chiếc xe, thi nhau kỳ cọ người vào xe rồi thả sức hít, ngửi vẻ thích thú, biết ơn… Sau đó dù tôi có cọ rửa chiếc xe thế nào đi nữa, có lau chìu ghế ngồi thế nào đi nữa thì cái mùi hôi của lợn vẫn còn giữ mãi trong nhiều năm, thế chả có gì lạ cả: có thể con Zurek đã rất thích thú khi ở trong chiếc “pôbetđa” của tôi?… Mùi thân thuộc y hệt như ở trại, thế mà lại sạch, khô, ấm được ru đung đưa nhè nhẹ - cuộc sống như thế còn đòi hỏi gì? Rồi lại có cả chó, bảo vệ riêng đi cùng.

 Giật, kéo mãi tôi đâm chán, ngủ như chết lúc nào không hay. Thời kỳ ấy chúng tôi làm việc từ 16 đến 18 tiếng một ngày, rất ít nghỉ ngơi nên tôi mới bảy ra trò đi săn sói để cho tâm hồn được chút thảnh thơi.

 Tôi tỉnh dậy vì có ai đó lay lay vai tôi: “Này ông bạn. Ông bạn! Ông đem bán hay mua con lợn con đấy?”. May mà khẩu súng đã tự trượt xuống dưới chân. “Tôi mua!” - Tôi nói. Chỉ đến lúc này tôi mới nhìn thấy gần bờ giậu có đến một nửa làng đang tụ tập. người thì đứng, người thì tựa ngực vào các bờ cỏ khô, người thì chống khuỷu tay, còn trẻ con thì lâp ló giữa cá bờ cỏ khô…

 Đột nhiên con lợn con của tôi bắt đầu kêu rống lên tuyệt vọng. Chắc nó hiểu rằng đã bỏ qua mất cơ hội và giờ nó phải về trại lợn của nông trường?

 Con chó con được tháo dây chạy vòng quanh rồi dừng lại và bắt đầu sủa ra bốn phía… Đấy, đấy bản song tấu chờ đợi bấy lâu nay mới bắt đầu!

 Các cậu bé bên bờ dậu có tình bịt hai tai, những người phụ nữ thì cau mặt và lắc đầu và người nông dân đánh thức tôi thì bắt đầu hét to lên: “Này ông bạn, ông có bắt chúng đi không? Hay để tôi phải giúp ông?!”.

 Tôi dúi con lợn vào cái bao tải, quẳng vào thùng hàng, còn con chó thì túm không được cuối cùng tôi lao vào xe, nổ máy. Con đường quá xấu, không thể tăng tốc độ nhanh được, con chó vừa chạy đuổi theo chiếc xe “pôbetđa” vừa sủa ngậu xị, chú Zurek cũng không kém, kêu đáp lại liên tục. Thế là tôi phải chịu đựng cảnh chia tay bất tận của chúng…
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #172 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:27:03 PM »

 Sau đó là cuộc đi săn gấu, trong cánh đồng kiều mạch.

 Tôi tin chắc rằng không chỉ mình tôi cảm thấy tội lỗi nạng nề và không yên lòng, khi cái hăng máu đã qua đi, đến lúc ta lột da con gấu bất hạnh bắn được, hiện ra một cơ thể, trông giống như con người! Không phải vô cớ mà người dân Xibêri và phương Bắc có một nghi lễ đặc biệt vỗ về an ủi và đánh lừa linh hồn con gấu bị giết!

 Nhưng điều đó đã xảy ra, thì đã qua rồi.

 Chúng tôi cùng đi với ông bạn Xôcôlốp, giờ đã là tiến sĩ khoa học, còn hồi đó chỉ mới là phó tiến sĩ - thú y. Cho dù ông có công tác ở lĩnh vực nào đi nữa; hoạt động khoa học hay giảng dạy hoặc là quan chức nhà nước thì ông vẫn là người say mê đi săn và là người hiểu biết nhất vùng: săn ở đâu, săn thú gì. Vào bao giờ thì có kết quả nhất. Vào thời gian đó, giữa chúng tôi hình như có sự phân công nhiệm vụ và tự nhiên: tôi chịu trách nhiệm súng và xe. Còn ông thì đảm bảo khâu cung cấp thông tin, và bắn thật chuẩn, thường là phát bắn quyết định.

 Năm ấy, ông báo cho chúng tôi biết, không xa Igiepxk có một khu ruộng kiều mạch lớn trong rừng. Người ta gieo khá muộn, vào khoảng giữa mùa hè, nhưng giờ thì đúng lúc đang chín, đúng lúc các chú gấu chờ mong đến để tàn phá đùa nghịch, đúng lúc chúng thay lông, hoạt động tích cực. Chẳng còn gì hơn nữa vào lúc này: Cần phải lên đường thôi!

 Chúng tôi đi cùng với một người săn gấu có kinh nghiệm nữa, đến nơi trời còn sáng, kịp làm một cái lều bằng cành thông cạnh ruộng lúa, chui vào đó và chờ.

 Có thể hiểu được tại sao người ta khao khát đi săn đến thế, nếu ta được nhìn thấy cảnh tượng vầng trăng lưỡi liềm mầu vàng đang từ từ trôi trên cánh rừng đen thẳm, và cả khu rừng như một ánh đồng ấm áp được sưởi ấm suốt ngày, rồi một làn sương mỏng rụt rè bốc lên va chẳng bao lâu khu rừng lại chìm trong lớp sương xanh, trong suốt mờ ảo… Mà đâu có phải rõi việc mà ta đến đây để ngắm cảnh này.

 Một con gấu đã đến gần chỗ chúng tôi, và tiến vào ăn lúa. Cái đầu đen của nó quay sang bên này, rồi lại quay sang bên kia, thỉnh thoảng hất nhẹ lên, tiếng cây lúa kêu xào xạc, lào rào, tiếng nuốt ừng ực ngon lành… Đúng lúc ấy một tiếng súng nổ vang.

 Con gấu ngã chúi xuống, nhưng lập tức lại nhổm dậy và lao xé qua những bụi cây gần đây. Tất cả ba chúng tôi chậm rãi đi theo nó từng bước, trông chừng bóng cây và gốc cây. “Nhìn thấy chưa? - Bạn tôi thì thầm - Cậu tiến gần và bắn, còn mình sẽ bảo hiểm…”. Nhưng chẳng cần đến thế nữa.

 Bộ lông gấu đã kịp thay và mọc dày, ướt đẫm sương đêm. Chúng tôi cố lắm mới kéo lê nó tới được gần xe. Theo tục lệ đi săn, chúng tôi ngồi lên nó day nhẹ để sau đó lột da cho dễ. Nhà khoa học của chúng tôi, người bạn tôi vốn quen với việc phân loại thú, vui sướng như trẻ con: “Chúa tể của rừng xanh đấy nhé”. Tôi đáp lại “Vâng, chúa tể của rừng xanh…”.
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #173 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:28:31 PM »

 Trời còn sớm, chúng tôi không ngủ lại trong rừng mà về nhà. Về tới nhà tôi bảo vợ và con tôi hãy xuống nhà mà xem con gấu thật dưới xe, nhưng vợ tôi chỉ bảo: “Gì thế hả ông? Làm gì có chuyện ấy. Gấu nào? Thôi hãy đi mà ngủ!”.

 Cả những người đến xem chúng tôi mổ thịt gấu ở bờ sông cũng không tin vào mắt mình nữa. Một người đàn ông đứng tuổi sốt sắng hơn cả: “Có thật không? Gậu thật chứ?… Phải thì xin các ông cái vuốt nhỏ có được không?”.

 Bạn tôi mặc dù không muốn làm “khuyết” bộ da gấu nhưng vẫn rộng lòng lấy cái vuốt thứ mười tặng ông ta.

 Một tuần sau chiếc vuốt này đã được để gọn trong phong bì và đặt lên bàn bí thư tỉnh ủy, trước mặt chúng tôi, đang sửng sốt: “Đây là cái gì thế?… Mặc dù các anh quả quyết không đi săn trong phạm vi lãnh thổ của thành phố, nhưng thanh tra nhân dân, một người cộng sản già, đã gửi cho chúng tôi vật chứng cụ thể này, nên chúng tôi phải tin ông ta”.

 À, ra chính người van nài xin cái vuốt, là người “báo thù của nhân dân”! Giờ mới biết ông ta xin vuốt để làm gì!

 Bí thư tỉnh ủy gõ gõ đầu ngón tay xuống chiếc bàn, trên đó có chiếc vuốt mà người “báo thù của nhân dân” đã nài xin bằng được với mục đích phản bội. Chẳng biết sự việc sẽ kết thúc ra sao, nếu không có tin bào rằng, có vị khách quý là bí thư tỉnh ủy tỉnh láng giềng Kirôp đang ở phòng chờ… Khi ông ta vào, chúng tôi đã ôm hôn nhau như những người bạn tốt, và chỉ cần vài lời ông đã hiểu ý nghĩa của việc đã xảy ra. Ông nháy nháy mắt với tôi một cách thân thiện, rồi nói: “Mikhain Timôphêêvích sao lại vậy? Cậu sai lầm to rồi đấy!… Nếu cậu gọi điện cho mình, thì mình đã chuẩn bị cho cậu cái giấy phép đi săn trong toàn tỉnh. Phải giữ lại danh dự chứ…”

 Vài ngày sau, quả nhiên tôi nhận được giấy phép từ người bí thư tỉnh ủy Kirốp, nhưng không thể sử dụng nó: và tôi đã có kế hoạch cải tiến mẫu súng gấp, nên không đi săn được. Độ vài năm sau tôi mới hiểu được bí mật của việc xử lý quá nghiêm khắc của bí thư tỉnh ủy đối với chúng tôi hồi đó. Người bật mí chính là bí thư láng giềng tỉnh Kirốp, khi chúng tôi gặp nhau ở Mátscơva. “Thế nào đồng chí Kalasnhicốp? - Ông ta hỏi đùa tôi trong giờ nghỉ giải lao của một buổi gặp mặt quan trọng nào đó - Các anh cho rằng ruộng lúa kiều mạch gieo chậm à? Không đâu, chúng tôi gieo đúng thời gian đấy! Mọi việc đều đã tính để cho nó kịp chín khi bắt đầu lạnh! Lúc ấy chúng tôi đợi khách từ Mátscơva đến vào mùa thu - nên phải gieo vào giữa mùa hè. Khách “đặc biệt”, thích đi săn, rất thích đi săn. Điều chính yếu là ở chỗ đấy… Ly rượu đang giữ trong tay. Còn ông thì chẳng hỏi “hỏi cha hỏi mẹ” gì. Mikhain Timôphêêvích! “Cha mẹ” phải được tôn trọng chứ. Kể cả những người nổi tiếng như ông cũng thế…”

 Lạy trời, trên đời có những người tốt, khi nhớ lại thật thú vị!
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #174 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:30:51 PM »

 Sau đó còn có một cuộc đi săn nữa mà tôi không bao giờ quên được. Lần đi săn ấy ở xa nhà, xa Igiepxk.

 Khu rừng rậm Bôlavêgia ngày ấy thanh danh chỉ có một, rõ ràng và trong sáng không lắt léo như ngày nay.

 Hôm ấy vừa mới nghe thông báo trên đài rằng Piôtr Mirônôvich Maserôp đã từ trần do bị tai nạn ôtô thì lúc đó tôi cũng nhận ngay được bức điện của Giênhia Klimentrncô “xin hãy bay đến”.

 Tôi hiểu cả: trong hai chữ “xin hãy” ấy là biểu hiện của cả một con người tốt bụng nhất và lịch lãm nhất, ấy là Giênhia. Tôi hiểu nỗi đau buồn chung của Bêlarux và thậm chí cả bí mật bao trùm lên tai nạn rất kỳ lạ này…

 Chi tiết của vụ tai nạn đó tôi không muốn nói tới cũng như không tìm cách bổ sung thêm điều gì, vì chẳng cần thế thì mọi chuyển xảy ra đã quá rõ ràng rồi. Thời đó người ta cười mỉa về câu chuyện mọt kỹ sư nông học vĩ đại đã có biệt tài “từ Miền đất nhỏ mà thu hoạch được một mùa bội thu”. Một thời đã thịnh hành những người anh hùng chân chính không được tôn vinh. Riêng tiếng đồn về Maserốp ngay thẳng, nhiệt tình, dù ở cương vị cao nhưng hàng ngày vẫn có những người bạn cũ cùng hoạt động trong phong trào du kích đến thăm đã vượt khỏi biên giới của nước Bêlarux nhỏ bé.

 - Tôi sẽ đi săn cùng ông, - Ghênhia nói với tôi một ngày sau đám táng - Chả lẽ ông về mà lại không ghé qua rừng Bêlavêgia chúng tôi? Maserốp là một người am hiểu, tôi nghĩ rằng ông sẽ tha thứ cho chúng ta điều này.

 Thế là chúng tôi đã ở trong rừng, tôi nhìn vào đám bụi cây màu hung vàng phía trước… Giênhia vẫn như mọi không không nói gì, không hỏi thẳng về vấn đề này mà từ lúc nào không hay đã để bàn tay một cách thân mật lên vai tôi; thầm bảo: Misa, đừng phụ lòng tin, chính bạn cũng biết rằng: anh em sẽ rất vui lòng khi thấy Kalasnhicốp chứng minh được rằng: Con nai không đi một mình! Hoặc là con nó ngẫu nhiên tụt lại sau một chút, hoặc là con mẹ cố ý đi vượt lên để ngó xung quanh xem có gì nguy hiểm không?

 Tôi để hờ ngón tay lên cò súng và bỗng nhiên y như dự đoán, con nai con đã theo kịp mẹ, xuất hiện ở phía bên!… Con mẹ hơi quay đầu lại như muốn xách định chính xác rằng con nó đã theo kịp và hai mẹ con cùng đi hướng về phía khẩu súng.

 Một ý nghĩ xoáy trong đầu tôi: Nếu có ai đó lại cho rằng tôi ngủ thiếp đi và để xổng con mồi? Và chính người ấy đang ngắm súng vào chúng… Thế là để cướp dịp, tôi nhắc súng nòng hướng lên trời cho nổ luôn cả hai nòng.
Con nai mẹ quay lại thật nhanh!… Tôi không kịp nhìn xem con nai con biến đi đâu? Hay là con nai mẹ, dù cho sợ hết hốn, vẫn còn kịp che chở nó trốn phía bên tôi?

 Giênhia chạy đến cách bên phải tôi một ít, trong tay không có súng. Ông giơ tay lên về phía tôi nói to:

 - Tôi biết mà, Misa, tôi biết mà!

 Tôi để khẩu súng dựa vào gốc cây, chúng tôi ôm chặt lấy nhau dụi đầu vào vai nhau… Ghênhia cứ lặp đi lặp lại mãi một câu “Tôi biết mà, Misa, tôi biết mà!”

 Từ các hàng cây, từ các bụi rậm những người tham gia cuộc săn bước ra từ các vị trí khác nhau. Họ nhìn chúng tôi quay đi, dụi mắt.. “Tôi biết, tôi biết” - Giênhia nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần. Tôi nghĩ cần phải nói vói ông một lời nào đó, nhưng tôi rất sợ những lời nói to phát vào lúc này, nhưng vì đây là một sự thật đau buồn về đất nước Bêlarux của ông:

 - Vì ở đây quá nhiều trẻ mồ côi, Giênhia ạ!- Tôi gắng gượng thốt qua giọt nước mắt vui sướng - Từ hồi chiến tranh, nên hãy để con nai con sống yên ổn, hãy để con mẹ nó được vui sướng!”
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #175 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:31:42 PM »

 Cuộc đi săn cuối cùng mà tôi muốn kể lại đã được chuẩn bị rất lâu… Thời gian cuộc đi săn định vào cuối tháng 11 đầu tháng 12 nhưng công việc chuẩn bị bắt đầu từ mùa hè. Đầu tiên là tiếng chuông điện thoại liên tỉnh gọi về từ cơ quan đại diện của một phụ nữ nghe rất dễ chịu, hỏi tôi về cơ quan đại diện của hãng BBC ở Mátscơva: tiếng nhỏ nhẹ của một phụ nữ nghe rất dễ chịu, hỏi tôi về kế hoạch công việc vào cuối mùa thu. Người phụ nữ tiếp chuyện, nói tiếng Nga rành rẽ:

 - Thưa ngài Kalasnhicốp, xin được gọi ngài theo tên - phụ danh như thế nào ạ? Vâng, xin cảm ơn ngài. Thế này ạ, thưa ngài Mikhain Timôphêêích, không chỉ chúng tôi mà mọi người đều biết ngài là một người say mê đi săn. Có phải không ạ?

 - Tôi bỗng nhớ câu ngạn ngữ thời bố tôi vẫn nói: “Con thỏ nhát là thế mà vẫn đi săn lùng cải bắp!”

 - Rất tuyệt, câu này ngài sẽ nói khi quay phim nhé!

 - Phim nào? Quay cho ai và quay để làm gì?

 Người phụ nữ trả lời:

 - Quay cho người Anh. Một số người có tên tuổi, muốn quay một cuốn phim video với cái tên đại khái là “Nhà thiết kế Kalasnhicốp đi săn”… Đại loại là như thế. Mục đích là nhằm tạo hấp dẫn cho câu chuyện kể về một trong những nhà sáng chế lớn nhất của thế kỷ hai mươi; ông cũng là một con người không có gì khác lại. Có phải thế không ạ? Theo tôi hiểu, ông cũng không có gì nói dối. Bởi vì chính ông vừa mới nói rằng ông đích thực là người thích đi săn.

 - Tôi không thể trả lời được rằng, tôi không thích đi săn. Chỉ riêng hai tiếng “đi săn” đã bao hàm bao nhiêu là ý nghĩa! Chẳng phải vô cớ mà người Nga nói rằng thiếu thú vui săn bắn con người hóa thành đần độn.

 - Ngài nói về những vân đề ngày thật tuyệt vời! - Người phụ nữ thán phục. Bà ta hiểu tôi rất sâu sắc, rất chân thực và cũng rất Nga.

 Có thể, chưa có ai hiểu tôi sâu sắc như thế bao giờ?

 - Họ đang tập trung! - Người phụ nữ gọi điện cho tôi lần thứ hai, giờ đã thành người quen, thông báo cho tôi biết.

 Tôi thử tỏ ra khó chịu:

 - Nhưng chưa có sự đồng ý của tôi.

 - Vâng, - Bà ta nói rất mềm mỏng, - Vâng, nhưng người Anh vẫn hy vọng vào sự mến khách truyền thống của người Nga!
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #176 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:36:13 PM »

 Cuối cùng thì truyền thống cũ đã thắng thế… Nhưng nhóm quay phim trang bị những thiết bị nhắc không nổi, thế thì làm sao họ đi được trong rừng mau đông tuyết phủ. Nhóm có ba phụ nữ, kể cả người tôi quen từ đầu ở Mátscơva, và những nam giới dáng không khỏe lắm. Chia đều mỗi người mang ít hay sao? Vả lại sẽ đi săn kiểu gì, khi trên người lỉnh kỉnh hòm xiểng, chân chống?

 Phải nói rằng vào lúc này mỗi người chúng tôi đã kịp phô diễn trước ống kính, và đã bắt đầu cuốn hút vào cuộc chơi và muốn hay không muốn cũng đều lo lắng đến kết quả của xí nghiệp làm phim… Sau này trong phim không có những cảnh ban đầu chúng tôi ngồi trước ống kính, cảnh các chàng “Tartaren từ Igiepxk tán chuyện huyên thuyên… tất cả các cảnh đó chỉ là để làm quen với người Anh, với ống kính.

 Việc bắn nai từ trên xe chúng tôi coi là không xứng với chúng tôi. Ban đầu họ còn giải thích nhẹ nhàng, sau đó càng kiên trì và mạnh mẽ hơn.

 Chúng tôi đến chỗ săn trên mấy chiếc xe con, sau đó tất cả chuyển sang chiếc xe tải chạy mọi địa hình.

 Vị trí săn là khu rừng liễu hoàn diệp, nơi nai thường ở, hai bên nơi rậm, nơi thưa. Valentin Vlađimiarôvích cố vấn chính của chúng tôi tin rằng nai sẽ đợi chúng tôi ở đây. Và bắt đầu quay cảnh quay: chúng tôi ngó nghiêng xung quanh như là đang đi tìm con thú.

 Tôi hiểu ngay rằng người Anh thích chiếc áo da lông cũ của tôi: ống kính của họ không rời chiếc áo, đặc tả từng chi tiết một, cứ như là để sau đó ở vùng “Albiôn sương mù” sẽ cắt may những chiếc áo y hệt như vậy, “kiểu Kalasnhicốp”. Thỉnh thoảng tôi nghĩ, cái mũ lông rái cá nâu mà cố vấn chính chúng tôi đội sẽ cạnh tranh xứng đáng với chiếc áo của tôi. Chiếc mũ mới đến cả trong thành phố cũng không thấy có! Thế nhưng người Anh lại không quan tâm đến vật mới.

 Họ tiếp tục quay chiếc áo kỹ đến nỗi tôi nghĩ: Có khi chỉ cần cho mỗi chiếc áo đi săn?... Còn bản thân thì ngồi nhà để làm những việc không thể trì hoãn được nữa. Không sao cả, dù cho nó cũ, có thủng lỗ chỗ, có vết ố, có đứt cúc còn cụm chỉ trắng đấy, không sao! Thế là chiếc áo lông cũ đã “hạ gục” những nhà báo Anh? Khéo lại hạ gục cả con nai?
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #177 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:37:22 PM »

 Chúng tôi phát hiện thấy con nai cái già khi trời đã chạng vạng tối, ai đó đã đập đập vào ca bin để cho xe dừng lại. Theo yêu cầu của khách, tôi bắn đầu tiên. Con nai cái ngã đổ xuống lớp tuyết dày. Lập tức mọi người tíu tít bắt tay vào việc, chúng tôi leo nhanh xuống xe đỡ các thiết bị cồng kềnh cho khách, “tiếp đất” an toàn xong mọi người tiến nhanh vào trong rừng liễu. con nai nằm đấy, đầu hơi nghếch, ráng sức để đứng dậy, Valentin Vlađimiarôvích gọi Anatôli - người lái xe “công vụ” - của tôi đi đầu tiên lại rồi bảo:

 - Này Tôlia, cậu kết thúc đi để cho nó khỏi vật vã đau khổ… - Mikhain Timôphêêvích tiện hơn! - Tôilia đáp lại - Ông ấy ở xa hơn nhưng không vướng các bụi cây!.

 Người Anh đương nhiên cũng hiểu chúng tôi nói gì bèn kêu tôi đằng sau:

 - Ngài Kalasnhicốp! Ngài Kalasnhicốp!

 Cả giọng phụ nữ nhẹ nhàng tuyệt trần cũng vang theo: “Mikhain Timôphêêvích hãy ra tay đi!”

 Biết ngã ở đâu mà lót rơm trước.

 Nhưng rồi tôi đã bắn. Nói gì thì nói đây là luật: phải giết chết hẳn con thú bị thương. Đó là một kiểu thương xót mang tính tàn khốc của ngươi thợ săn.

 Sẽ không vô ích nếu tôi cố gắng giải thích những điều này! Đó là kiểu tính trước con thú bắn được: ta giết cho nó hết hẳn, khỏi giãy giụa, coi như ta bắn được một con nữa tính vào sổ, sau đó mới thực hiện trong thực tế, đó là cách tính của người Nga.

 - Con nai không còn răng! - Anatôli người chạy đến gần con nai đầu tiên thốt lên - Chúng ta bắn được con nai già…

 Về sau tôi nói với Anatôli:

 - Ma xui cậu kêu toáng lên thế à! - Nhưng cũng chính với câu hỏi y hệt như thế, có thể đặt ra với chính bản thân tôi: - Ma xui mày giết hẳn con thú à?

 Nhưng tất cả những điều này lại lập lại mấy tháng sau đó, khi chúng tôi, những người thợ săn hạng bét tụ tập nhau lại quanh chiếc tivi để quay lại bộ phim đã chiếu trên màn ảnh thế giới mà nhân vật trong đó, lại là người được xem cuối cùng… Và ta lại được nghe cái câu không chỉ chối tai mà còn xé tim “chúng ta giết chết con nai già”.
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #178 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:38:53 PM »

 Còn khi đó, ngay đầu mùa đông tất cả mọi việc đều tuyệt vời: mọi người ngồi quây quần thân mật quanh chiếc bàn lớn ở nhà tôi, chúng tôi đãi khách món lưỡi, môi của “nai già”, còn gan xào với táo, rồi món thịt băm viên, mọi người nâng cốc chúc mừng cuộc đi săn thành công, và chúc cho sự hồng vinh của hai nước, chúc cho sự hiểu biết lẫn nhau mà không cần biết tiếng.

 -Món lưỡi đã xích gần nhau lại! – Một người Anh cứ nhắc lại mãi câu nói đùa ấy - Và cũng như mọi khi, chúc cho tình hữu nghị, hòa bình trên toàn thế giới, chúc cho Igiepxk, chỉ chế tạo toàn máy săn và chỉ nghe thấy tiếng súng trong những khu rừng sâu - tất nhiên là có giấy phép - và chúc cho những tiếng súng ấy không chia cắt con người mà hợp nhất như là chúng ta hợp nhất bên chiếc bàn nhiều món sang trọng này…

 Những người Anh không rời chiếc Kamera.

 Có thể tất cả những cảnh quay này, kèm theo những lời nói hữu nghị, những nụ cười thắm thiết vẫn còn trong kho lưu trữ của đài BBC và biết đâu sẽ có lúc xuất hiện trên màn hình ti vi.

 Những gi mà chúng ta thấy trên màn hình có khác một ít so với kế hoạch mà các nhà báo Anh tuyên bố trước khi bắt đầu vào việc… Đầu tiên trên màn hình xuất hiện các cảnh quay ở Apganixtan… Trong một thung lũng hẹp quân phiến loạn bắn súng máy “của tôi” vào đoàn xe ôtô chúng ta và một phần chiến sĩ ta chết tại chỗ, phần còn lại bị bắt làm tù binh, tay giơ lên trời, đón họ là các vệ binh trong tay cũng là các khẩu “Kalasnhicốp”… Còn chính Kalasnhicốp vào lúc đó bắt đầu đi săn: mặc chiếc áo da lông rách, đứt cúc, đầu đội mũ lông chiến sĩ…

 Lại có các cảnh quay chiến tranh: Cảnh xử bắn dã man các con trai ở Nicaragoa, hàng đống thây người, tiếng rên rỉ, tiếng kêu khóc…

 … Và Kalasnhicốp trong chiếc áo da lông rách xuất hiện,có lẽ tượng trưng cho mức sống nguyên sơ, đang chờ đợi tất cả những người còn lại trên trái đất và nếu “sự nghiệp Kalasnhicốp” chiến thắng… Kalasnhicốp, ánh mắt tinh tường nhìn vào cảnh tượng hoàng hôn chạng vạng: xem có con thú nào thoáng hiện ra không?

 Lại có cảnh chiến tranh đẫm máu. Lần này là ở Nam Phi, và tiếp sau đó là cảnh “đi săn trong hòa bình”. Toàn là những cảnh thực, thật chi tiết: cái đầu rơi sau khi bị bắn, tiếng người chạy lạo xạo trong tuyết, lúc choạng vạng, tiếng người thở nặng nhọc, và tiếng kêu của Anatôli: “Nó không có răng! Chúng ta giết phải con nai già!”

 Phải chăng bọn giết người biết thương xót dù chỉ một người? Phải chăng chính Kalasnhicốp thương xót lấy một ai đó?

 Tại sao ông trời lại tạo ra con người theo mẫu của mình, dạng như Kalasnhicốp để thiết kế ra một vật tàn nhẫn: khẩu tiểu liên.

 Kia hãy xem: những bà già, những phụ nữ, trẻ con đang khóc trên khắp thế gian này!

 Chúng tôi quấn lại cuộn băng, xem lại lần nữa, lần nữa vì sợ có thể bỏ sót chỗ nào đó chăng?… Có thể chưa hiểu điều gì đó chăng?

 Tôi lại nhớ đến người bạn quá cố của tôi, tiến sĩ Izel, một lần tại Mỹ ông đã che chở cho tôi thoát khỏi đám quay phim chụp ảnh bám chặt lấy tôi quá mức. Lúc đầu tôi không hiểu có việc gì xảy ra với ông: đang từ một người lịch lãm bậc nhất bỗng chốc đùng đùng nổi giận, gần như nổi khùng lên. Sau khi đám nhà báo đã đi xa, ông xin lỗi tôi và giải thích nhẹ nhàng: - Mikhain, tôi biết từ lâu rằng, ông hiểu rất rõ rừng Nga, rừng Taiga Xibêri và những quy luật khắc nghiệt của nó. Nhưng ở quanh chúng ta có những rừng rậm, trong đó không có một luật nào, ông bạn thân mến chân thành của tôi ạ. Thế nên, tôi không muốn để bạn phải đối mặt một mình với bọn thú dữ, bản năng chính duy nhất của chúng là: moi gan, mổ ruột.
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #179 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2010, 03:40:16 PM »

“VỊ TƯỚNG GIÀ ĐẦU BẠC VẪN CÀY VÀ CÀY…”

 Trên đường từ Mátscơva về Igiepxk chạy quac các cánh rừng có một ga nhỏ với cái tên thật dễ thương: Vecôpca. Ga không lớn, nhưng khi đến gần bỗng náo nhiệt hẳn lên và những người có kinh nghiệm truyền lại cho người mới: hãy rút ví ra, chuẩn bị sẵn tiền. Ở dây dù không muốn, nhưng rồi vẫn phải cho… Vì sao? Không xa đây là xí nghiệp thủy tinh pha lê Gux. Đã lâu rồi công nhân không có lương phải nhận thay bằng sản phẩm và thế là mang ra đây… Chút nữa ta sẽ thấy!

 Quang cảnh ngoài cửa sổ toa tầu chưa từng có bao giờ: sân ga chật cứng những người trong tay lấp lánh đồ pha lê và thủy tinh. Tôi thì không thiếu một thứ gì! Lọ hoa các kiểu, các cỡ khác nhau; bình đựng nước, các loại lọ có khắc mức mước, các loại cốc, ly để trong các hộp các tông, hay kẹp giữa các ngón tay đĩa đựng thức ăn, đế cắm nến, cốc và đèn thở, con gà trống, con công, các chùm đèn treo, lọ hoa để sàn nhà… Tất cả các góc cạnh đều được khoe ra, tất cả đèn sáng lấp lóa, tiếng kêu leng keng hòa trong tiếng rao tuyệt vọng của phụ nữ: “Bác ơi, bác mua hộ đi, rẻ lắm mà, chúng cháu đã một năm rồi không biết đồng tiền là gì, lấy đâu ra tiền để mua bánh mỳ cho các cháu, nào bác, mua cho cháu nhé!…” Và những cặp mắt phụ nữ bỗng sáng rực lên hơn cả pha lê bởi những giọt lệ rưng rưng…

 Một năm trước, qua ga Vecốpca tôi có xuống và mua ngay một lọ hoa nhỏ của một người phụ nữ có tuổi, không mặc cả và cũng không nhìn xung quanh. Bà ta đi ra xa cất tiền và thở dài nhẹ nhõm.

 - Bà có hay đến đây bán không? - Tôi hỏi.

 Bà ta trả lời:

 - Biết làm thế nào? Giờ người ta không đuổi, thế là còn tốt, chắc người ta cũng hiểu, nếu không để chúng tôi bán thì chúng tôi sẽ chết. Trước kia ấy à, tầu một phía, còn phía kia là công an cầm dùi cui trong tay… Ôi, người ta đã đuổi chúng tôi như thế nào, ông có biết không! Mọi người vứt bỏ hết, lấy tay che đầu, chạy… Này ông thử ghé nhìn mà xem! - Bà ta cúi xuống chỉ tay vào khe hở giữa các tấm bê tông lát sân ga, dưới đó đầy ắp những mảnh thủy tinh vỡ.

 Tôi đứng bên cửa sổ toa tầu mà chẳng nhìn thấy gì lướt qua bên ngoài… Sao sự thể lại xảy ra với tất cả chúng ta thậm tệ đến như thế? Với tất cả mọi người, trong đó có cả tôi. Trước đó, họ vẫn còn nuôi những ước mơ lấp lánh như pha lê, mà giờ đây ước mơ đó đã vỡ tan tành và chôn vùi dưới bùn đen.
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM