Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Mười Một, 2019, 07:27:28 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Một vài hồi ức về Điện Biên Phủ  (Đọc 81844 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #70 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:38:58 PM »

Đồng chí trung đội trưởng đưa tôi về nơi anh em nghỉ ngơi trước. Vừa đến sau một chiếc xe thì thấy có người ngồi bệt xuống ven suối xăm xắp nước, đầu gục vào bánh xe, ngủ, tay vẫn ôm khư khư cái kích.

- Tân ơi! Ngủ thế mà ngủ được à? - Đồng chí trung đội trưởng đập đập vào vai đồng chí đó, gọi.
Tân vùng dậy.

Thấy mặt Tân tím bầm, trán và gò má sưng húp, tôi hỏi:

- Sao mặt mũi lại thế này?

- Báo cáo, đồng chí Tân là phụ xe mới chuyển về trung đội. Đồng chí ấy gật vào cánh cửa đấy. Tôi mới kiếm cho chiếc mũ sắt để gật, cứ đập đầu vào xe cồm cộp suốt đêm như rùa bị khảo ấy.

Tôi không nhịn được cười. Tân cũng hồn nhiên cười theo.

… Đồng chí nào mặt mày cũng phờ phạc, hai mắt sâu hoắm, râu ria tua tủa, da nhăn nheo, xám xít tưởng như già đi hàng chục tuổi; tôi hỏi han từng người.

Chưa biết là có cán bộ đến thăm, anh nuôi đang tuyên bố món ăn ầm ỹ:

- Hôm nay có cary gà, sườn xào chua ngọt, tôm rồng hấp, đánh “sốt bêônết”. Lại có “đét xe” gatô, và dâu ướp lạnh nứa nhé!

- Có món rau dớn không thế! – Tôi hỏi vọng ra.

- Ai đấy?

- Anh Đôn chứ ai; tếu mãi!

- Báo cáo thủ trưởng, món đó thì thiếu sao được ạ! - Đồng chí ấy cười hà hà.

- Cary gà đâu nào? – Tôi ra chỗ dọn cơm.

- Báo cáo, đánh cho thật khỏe, mau thắng lợi thì còn thiếu thức gì, sợ không có sức!

Chúng tôi ngồi vào ăn; đúng là món rau dớn, rất nhiều rau dớn luộc và cá mắm. Mâm lá, bát tre, tôi ăn rất ngon lành; nhiều đồng chí ăn qua loa rồi lăn ra ngủ, không kịp uống nước.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #71 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:41:25 PM »

*
*   *

15-2-1954…

Đêm nay tôi theo đoàn xe vào hỏa tuyến.

Đoàn xe làm một kế hoạch đột xuất nên được điều thẳng từ Sơn La vào mà không phải dỡ hàng ở cây số 15. Các xe khác đi ra đã được lệnh tránh nên đoàn xe này không phải chờ đợi.

Đường hẹp lắm, nhiều quãng chỉ vừa khít bánh xe. Ánh đèn gầm hắt ra yếu ớt khỏi đầu xe không đầy 2 thước.

Bỗng có mấy chị dân công đứng ra cản đường báo hiệu có máy bay. Đoàn xe tắt đèn chạy mò dưới ánh pháo sáng của máy bay thả. Thấy mấy xe đi trước chưa biết, một chị ôm bụng lẽo đẽo chạy theo gọi, cho tới khi chiếc xe đi đầu dừng lại thì chị cũng ngất đi, nằm lịm.

Cái công việc bình thường đó của chị dân công làm tôi xúc động và cảm phục quá. Máy bay có thể bắn hay thả bom vào đoàn xe, đường lại hẹp và lầy lội, gập ghềnh, nếu không vì tinh thần yêu quý của công thì chị dân công kia đâu có hành động đẹp đẽ như vậy.

… Trời mưa như trút, lúc này đèn pha bật sáng trưng mà cũng khó phân biệt được đâu là đường, đâu là suối. Chật vật lắm mới tới khúc suối ở cây số 31. Qua suối này, xe phải lội xuôi dòng chừng 50 thước mới có đường lên. Mực nước đã dâng cao, nếu không qua được, phải nằm lại đây thì giấu xe vào đâu cho hết.

Mấy đồng chí phụ xe rủ nhau cởi quần áo lội xuống đi dò đường. Nước chảy xiết lắm, lại giá buốt…, tôi rất lo ngại.

- Nước mới tới bụng, còn thời cơ! - Sau cuộc hội ý ngắn với cán bộ đoàn xe, tôi quyết định cho vượt.

Lái phụ nhanh chóng, tháo dây “cua-roa”, lột áo ra bọc các bộ phận điện và nến lửa cho khỏi ướt. Dây cáp cũng được chuẩn bị sẵn sàng để kéo trong trường hợp bị chết máy. Thế là lần lượt từng xe gầm gừ, lắc lư theo hai người lội trước, đưa đường qua suối. Chiếc xe như bơi trên mặt nước, hai mắt đèn pha nổi lềnh bềnh, Mỗi khi thấy tiếng máy lịm đi, lụp bụp nổ là tim tôi cũng muốn ngừng đập, hồi hộp…

Tới cây số 34 thì đã 8 giờ sáng. Thế là suốt đêm đoàn xe đi chưa được 20 cây số.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #72 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:42:33 PM »

16-02-1954

Chiều đến lại mưa như xối, gió nổi lên từng đợt như muốn bẻ gập cả núi rừng. Đoàn xe lên đường từ lúc 17 giờ. Được cái không có máy bay nhưng lầy lội khó khăn lắm.

… Vượt khỏi dốc “Bảy ông” thì đoàn xe ùn lại. Dốc “Bảy ông” -  cái tên mà nhân dân địa phương thường gọi, - cũng khá cao. Mấy tháng trước cũng vào một hôm mưa lớn, đường trơn, một chiếc xe GMC không leo nổi dốc, bị tụt xuống vực sâu khiến cho 7 đồng chí bị tử thương. Bảy ngôi mộ nằm song song trên mảnh đồi cạnh dốc gợi lại một mối thù sâu sắc và một bài học xương máu cho các chiến sĩ vận tải mỗi khi qua lại. Nếu gặp trời mưa, xe nào đi qua cũng dừng lại, gài số phụ từ dưới chân để leo dốc cho an toàn.

- … Báo cáo! Báo cáo! - Đồng chí trung đội trưởng chạy đến gặp tôi, nói không ra hơi.

- Cái gì thế, xe đổ à? - Tôi hơi chột dạ.

- Báo cáo, đồng chí nuôi quân hy sinh rồi, bị cây đổ đè phải.

Tôi lật đật chạy lên thì thấy một thân cây to vừa hai người ôm nằm ngang trên xe làm chiếc khung mui bẹp
dúm. Anh em đang chặt túi bụi; khi lôi được cây ra thì đồng chí nuôi quân trẻ trung, yêu đời mà tôi vừa gặp ban sáng đã không còn nữa. Một vệt máu của người chiến sĩ vận tải ấy loang trên xe gạo.

Đồng chí trung đội phó được cử ở lại chôn cất. Đoàn xe lại tục đi ngay.

… Quá cây số 62 một quãng thì thấy đoàn xe đã dừng lại.

- Gì nữa thế? - Tôi ngó cổ ra ngoài hỏi, nhưng không có ai trả lời.

Sốt ruột quá, tôi nhảy xuống xe, đi ngược lên. Len lỏi khó khăn lắm mới lần tới chiếc xe đầu đoàn. Một đống đất lù lù bằng cái nhà nằm chắn nước mũi xe. Nguy rồi! - Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, vỗ mạnh vào cánh cửa xe; chiếc xe cũng như thiếp đi vì mệt nhọc. Gọi một hồi lâu, đồng chí lái xe mới trả lời:

- Vướng xe trước chứ làm gì mà ồn lên thế!

- Xe trước đâu? Núi lở xuống thế này mà đồng chí ngủ được à? Máy bay nó đến thì nguy hiểm lắm! Đồng chí phụ trách đoàn xe này đâu?
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #73 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:43:21 PM »

Đồng chí lái xe lục đục mở của, xuống xe, nheo mắt nhìn tôi. Đồng thời, một cán bộ cũng từ phía sau chạy lên.

- Đường bị tắc mà đồng chí không biết à? - Tôi hỏi đồng chí cán bộ.

- Tập trung anh em và xẻng cuốc của cả hai đoàn lên ngay đây để mở đường! - Đồng chí cán bộ hạ lệnh.

Lệnh đó được truyền lại phía sau...

Thì ra khi tới đây, đồng chí lái xe đi đầu thấy khối đất lù lù tưởng là có xe ở phía trước, chưa kịp hỏi han gì đã ngủ ngay mất rồi.

Lúc này bình tĩnh đã trở lại. Tôi rất thông cảm với anh em. Suốt đêm quần quật, ban ngày ngoài hai bữa cơm lại phải sửa chữa, ngụy trang xe, sinh hoạt, học tập và chuẩn bị để tối xuất phát, bao nhiêu ngày anh em thiếu ngủ rồi thì còn gì là sức lực nữa. Cấp trên có đề ra là phải ngủ 4 tiếng một ngày nhưng mấy ai đã thực hiện được. Tôi biết có đồng chí hàng mấy ngày đêm không được đặt mình xuống ngủ mà chỉ chợp mắt đứng ngồi vạ vật. Có đồng chí vừa lái xe vừa nói mê, có đồng chí chèn xe lên dốc cũng gục xuống đường ngủ mất, thậm chí có trường hợp dựa vào bánh xe mà ngủ đến nỗi bị xe đè phải. Ngay chúng tôi là những người cán bộ có điều kiện hơn mà đến nỗi trong một cuộc họp; số đông anh em ngủ gà ngủ gật, phải cho nghỉ họp rửa mặt, vận động cho thoải mái rồi mới lại tiếp tục được.

… Khẩn trương! Khẩn trương! mỗi phút là vàng ngọc. Ai cũng nghĩ rằng một phút dừng lại là địch nhích hơn ta một phút; nhanh một phút là rút gọn thắng lợi được một phút. Sáng kiến của một chú liên lạc vừa chạy vừa thổi cơm, một tay xách chiếc “cà-mèn”, một tay cầm đóm đốt ở phía dưới để khi tới nơi là có cơm ăn ngay không để mất thời gian, biểu thị tinh thần khẩn trương cực độ.

17-02-1954

… Đêm nay là 30 Tết! Tôi đến thăm một đoàn dân công gần hỏa tuyến trong một khu rừng. Tôi không ngờ rằng trong lửa đạn, hương vị Tết cũng đến được đây tuy đơn sơ mà cảm động.

Những lùm cây nhỏ đã được uốn khum khum thành những cổng chào đẹp mắt. Ngoài suối, hàng trăm người đang vo gạo, giã đậu và mổ lợn để gói bánh chưng. Hàng loạt bếp bắc ngay cạnh đó để luộc bánh. Ngọn lửa bùng bùng reo lên mừng Xuân, in bóng xuống dòng suối rì rào. Có tiếng báo động máy bay là những ống nước để sẵn đó được đổ ụp vào ngay. Cứ như thế: tắt đi nhóm lại dễ đến vài chục lần nhưng bánh vẫn cứ chín.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #74 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:43:47 PM »

Trong những lán nhỏ núp dưới vòm cây, quang, gánh, bồ sọt được xếp dọn gọn gàng. Nhiều lán có khẩu hiệu; giấy rất hiếm mà không biết anh chị em đã kiếm được ở đâu ra.

“Ăn Tết mặt trận để quê nhà yên vui với Tết thắng lợi cải cách ruộng đất!”, khẩu hiệu đó nói lên cái không khí Tết ở đây tuy không huyên náo, rộn ràng nhưng cũng thật là vui vẻ. Không rộn ràng nhưng họ rất hãnh diện với một cái Tết độc đáo. Sau này mỗi lần Tết đến chắc chắn họ sẽ kể lại cho con cháu, bạn bè cái Tết có một không hai trong đời họ.

Trên những chiếc nệm lá, họ quây quần nhóm năm, nhóm ba đọc thư chúc Tết của Bác, của Võ Đại tướng, của bè ngoài mặt trận hay từ quê nhà gởi lên.

Một vài chị đang vá quần vá áo. Họ nâng niu ngắm nghía miếng mụn giẻ mới được phát. Thay quần áo của anh lại phục vụ lâu ngày đã quá rách, Đảng ủy tuyến quyết cho tải mụn vá từ hậu phương lên và vận động một phong trào chia sẻ quần áo cho nhau.

Xa quê hương vào những ngày Tết, tôi biết rằng những người nông dân giàu tình cảm ấy không khỏi chạnh lòng nhớ tưởng. Họ phải dũng cảm lắm mới quên được tất cả những cái gì thân yêu đã gắn liền với cuộc sống của họ từ lúc mới lọt lòng. Ở đây, đêm đêm tiếng chim “khó khăn khắc phục” và tiếng lá rừng sào sạc càng như thôi thúc khí phách anh hung của từng người.

Phần đông họ đã tình nguyện ở lại phục vụ hết đợt này đế đợt khác vì mục đích cao cả; tiêu diệt quân thù. Cái mục đích cao cả đó là mẹ đẻ của những hành động đẹp đẽ và anh dũng.

Chị Lý, đoàn dân công Phú-thọ cởi áo bông trong lúc gió rét Tây-bắc xé da xé thịt để làm gối cho anh thương binh đầu quấn đầy băng.

Cụ Thiện đã 64 tuổi xung phong đi cáng thương binh, thường giặt giũ quần áo đầy máu mủ và lau chùi rửa ráy khi thương binh ỉa đái.

Lấy thân che mình cho thương binh khi bị máy bay oanh tạc; cởi áo che gạo, che thương binh lúc trời mưa; nhường cơm sẻ áo cho thương binh khi khó khăn thiếu thốn; những tấm gương sáng ấy đã vô cùng khích lệ cán bộ và chiến sĩ chúng ta.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #75 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:44:34 PM »

23-02-1954…

Ba-nậm-cum! - Thượng nguồn sông Đà này có hàng trăm thác hiểm trở tiêu biểu cho sự huyền bí của núi rừng và sức mạnh ghê gớm của ghềnh thác.

Đêm nay tôi mới có dịp tới nơi đây và đêm nay sẽ mãi mãi ghi lại trong lòng bài học quyết tâm, dám nghi dám làm.

Muốn đưa gạo về Lai châu thì không có con đường nào thuận lợi hơn là suối thác Ba-nậm-cum. Nhưng khi đưa vấn đề này rất nhân dân địa phương hết sức lạ lùng, ai cũng bảo: “Từ có xưa đến giờ chưa một người nào đám bàn tới!...”

… Đứng trên bờ, trước một đoạn thác hung dữ như bầy ngựa lồng, tôi đang lo lắng thì một đoàn mảng - mà những người chèo chống lại toàn là phụ nữ - bay qua như các thiên thần xuất trận. Chị em, đầu chít khăn mỏ quạ, mình mặc áo cộc chẽn, quần xắn cao, tay vung những chiếc sào bịt sắt dưới ánh đuốc hừng hực làm tôi bồi hồi tưởng như mình đang đứng trước đạo quân của Ngô Quyền, của Trần Hưng Đạo thuở xưa trên sông Bạch-đằng.

Chị em hầu hết là dân công của hai tỉnh Vĩnh-phúc, Phú-thọ. Ai có thể ngờ rằng những người con ưu tú này, lớn lên trên ruộng đồng phẳng lặng, quen chở thúng chở thuyền, rất xa lạ với thác ghềnh mà bữa nay, tận mắt tôi đã trông thấy họ thắng được Ba-nậm-cum, nơi mà “từ xưa đến giờ chưa một người nào dám bàn tới”. Với những cánh tay chắc nịch, những cử chỉ nhanh, mạnh, gọn, hừng hực dòng máu nông dân vừa thắng lợi trong cải cách ruộng đất chị em đã thể hiện rất rõ ý chí kiên cường của con cháu Bà Trưng, Bà Triệu.

Quên cái chết để giành lấy cuộc sống! Khi có những trường hợp bất hạnh xảy ra thì họ thương tiếc bạn và lầy đó khắc sâu mối căm thù, lấy đó làm kinh nghiệm cho chiến đấu hơn là lo sợ suy nghĩ. Điều mà họ suy nghĩ không ngừng là làm thế nào cho gạo khỏi ướt, khỏi đổ vãi và chăm chú ném sào cho chắc, cho nhanh, cho chính xác; nếu không dễ bị mất đà, ngã xuống là dòng nước với tốc độ bốn, năm mươi cây số giờ sẽ cuốn họ băng đi trong nháy mắt, hoặc dễ bị thác ghềnh đập phá mảng tan tành không gì cứu vãn nổi.

Nguy hiểm hơn nữa là những người ngồi trên mỏm đá cầm đèn báo hiệu. Nói là ngồi trên mỏm đá nhưng thật ra là ngâm dưới nước, vì đây là những hòn đá ngầm lúc vào cũng như những cạm bẫy từng giờ từng phút rình mò, gây tai hại cho người và của. Ngâm mình dưới nước vào tiết đại hàn giữa đêm khuya lạnh, lồng lộng gió rừng thì phải là sắt đá. Không chống chọi được với cái ngủ, cái rét hay bị một chiếc mảng đi trệch luồng xô ngã thì còn đâu là tính mạng!
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #76 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2010, 07:45:29 PM »

Đối với họ, niềm vui sướng nhất là khi bàn giao gạo và mảng cho “cung” dưới để rồi lại trở lên, đêm mai lại nhận những mảng khác đưa về.

“Mảng không dập, gạo không ướt đầy nhé! Bạn cố giữ sao cho được an toàn!”. Đó là lời động viên nhau và cũng là nhiệm vụ trao cho nhau. Xong nhiệm vụ họ mới ngồi tâm sự với nhau về tình cảm quê hương, chia nhau miếng đường, sợ thuốc, hong hơ quần áo hay buộc túm lại những chỗ thủng, rách cho nhau. Rồi tiếng cười giọng hát vang lên bên bờ sông Đà, ca ngợi sức mạnh của tuổi trẻ, tình yêu đất nước, lòng căm thù giặc sâu sắc để nuôi thêm nghị lực đấu tranh với gian khổ, với hiểm nghèo cho tới thắng lợi cuối cùng.

Đẹp đẽ thay những người nông dân Việt-nam dưới sự lãnh đạo của Đảng tiền phong của giai cấp công nhân Việt-nam.

*
*   *

26-02-1954…

Lai-châu là cung cuối củng của tuyến mảng Ba-nậm-cum.

Đêm nay tôi theo đoàn xe đạp thồ đưa gạo từ Chiềng-nưa về Cò-chạy, phía tây nam Điện-biên-phủ.

“Ai sinh ra chiếc xe thồ

Trập trùng đèo, dốc lần mò suốt đêm… này!

Hò dô ta... này!”
.

Thế là đoàn xe thồ nhích bánh, sau một câu hò và một chuỗi cười.

Xe đạp thồ là một “binh chủng” khá đặc biệt. Ở đây lúc nào cũng vui nhộn và có nhiều câu chuyện dí dỏm.
Thủy tổ xe thồ là ai? - Có lẽ chưa người nào biết đích xác. Tôi nghe nói kiểu thồ bằng xe đạp này là sáng kiến của một chú bé ở khu Ba vào năm 1949 - 1950. Hàng ngày chú phải đưa đón hàng họ giúp mẹ đi các chợ xa; vì không biết gánh, chú nghĩ cách buộc vào xe đạp rồi đẩy xe đi. Sáng kiến đó được những người buôn muối lên Việt-bắc cải tiến dần dần. Từ chỗ chở được vài ba chục cân rồi đến hàng tạ. Kỷ lục 3 tạ 2 là điều không thể ai ngờ tới. Phải, ai có thể nói rằng chỉ một người với một chiếc xe đạp mỏng manh mà lại có sức ghê gớm đến thế.

Đến chỗ nghỉ đầu tiên, tôi lân la hỏi chuyện mấy anh em. Còn mươi điếu thuốc lá của một đồng chí lái xe kéo pháo ở Điện-biên ra cho, tôi đem chia hết.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #77 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2010, 07:46:14 PM »

- Anh mà cho “rít” một bữa no say thì cứ là em xung phong vài đợt nữa.

- Không no say thì cũng xung phong chứ lị! - Tôi cười

- Vâ… âng, đành là theo - Anh ấy móp má “rít” một hơi dài rồi nuốt khói ừng ực không để một chút nào lọt ra ngoài.

Thuốc lào, thuốc lá ở đây quý hơn vàng!

… Một tiếng còi nổi lên. Những chiếc đèn chai mắc ở khung xe lại lừ lừ trôi đi, khi xuống khi lên như con rắn khổng lồ uốn khúc.

Bốp!

- Nổ cha nó rồi!

- Xuống dốc không phanh rồi!

- Đời tàn rồi! - Một loạt tiếng reo đùa cợt.

Chiếc xe được khiêng ra một bên đường cho khỏi cản trở những xe sau. Xưởng sửa chữa lưu động tới ngay. Xưởng cũng là một chiếc xe đạp, thồ đủ các thứ phụ tùng từ chiếc nan hoa đến vành bánh và xăm lốp. Có cả một bếp than để vá chín.

Đoàn xe vẫn tiếp tục tiến… Tiếng phì phò như kéo bễ nổi lên suốt một quãng đường dài. Tiếng hò, tiếng hát đã thưa thớt.

- Hò lên cho tươi! - Tôi vừa nhoai người đẩy giúp một tay vừa động viên anh bạn xe thồ hay hò đi phía trước tôi.

- Nó hò thì ai “phò” cho nó!

Tức khí, anh bạn của tôi cất tiếng hò ngay:

“Đêm đi kéo bễ phì phò

“Đêm về vui nhộn câu hò khu tư”.

Tiếng anh hò khàn khàn, rè rè, ngắt từng quãng làm cho mọi người cười rộ, chế giễu.

- “Đấu” đấy nhé!
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #78 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2010, 07:46:56 PM »

- Đấu có nghĩa là đẩy xe lên dốc. Ở những đoạn đường dốc rộng rãi thì dễ rồi, họ túm tụm năm, ba người “vần” một xe. Nhưng gặp những đoạn dốc hẹp, không thể túm tụm được thì họ, dây kéo đằng trước, “kiềng” chặn theo sau và rất tự nhiên, họ đã tự coi mình là những chiến sĩ kéo pháo, cũng “Hò dô ta nào!...”, cũng “Kéo pháo ta lên, trận địa đây vùi xác quân thù...”. Qua ánh đèn leo lét, tôi thấy sức lực toàn thân của họ dồn vào chiếc xe, cổ rụt lại, hàm banh ra, mặt co dúm, hai chân xoạc rộng mài sàn sạt trên sỏi, đá. Mỗi người đều muốn đem hết sức mình chuyển được nhanh, thồ được nhiều, để đóng góp vào cái vựa gạo vĩ đại ngoài trên tuyến.

15-03-1954…

Hôm nay bị một mẻ lo bở vía!

Mới 7 giờ sáng mà trời đã quang quang. Mặt trời từ từ vạch màn sương đục nặng nề và té xuống núi rừng Tây-bắc những tia nắng quái ác.

Quen như mọi ngày, các đoàn xe lợi dụng sương mù, tranh thủ chạy vào buổi sáng. Tình hình này, nếu máy bay địch mà lên tuần tiễu sớm thì thật là nguy hại!

Tôi đứng ngồi không yên, gọi điện thoại hỏi hết trạm này đến trạm khác mà chưa nơi nào cho biết được kết quả của các đoàn xe.

- Xe nào về tới cho giấu ngay! Trạm phải sẵn sàng chuẩn bị ngụy trang xe cho tốt. - Tôi ra lệnh cho các trạm.

Bỏ máy xuồng, tôi ra ngoài nhìn trời, lo lắng... Màn sương mỗi lúc một mỏng dần trái với ý muốn của tôi. Chết thật! Nếu có máy bay thì còn gì là cơ đồ nữa. Đang lúc gấp rút, khẩn trương thế này, xảy ra chuyện gì thì làm ăn - xoay xở sao đây?

7 giờ rưỡi. Rồi 8 giờ. Nhưng..., máy điện thoại vẫn im lìm, chưa một trạm nào báo tin về.

… Bỗng chuông réo dồn dập! Tôi nhảy một bước đến chụp lấy ống nghe, tay run run, lòng hồi hộp. Từ bên kia đường dây, tôi nghe rõ cả hơi thở của người nói chuyện có lẽ cũng hồi hộp như tôi.

- A lô 62 đây! 62 đây! 206 đã về! Đang tiến hành ngụy trang.

... Rồi 31, 68 và lần lượt các trạm khác bảo tin các đoàn xe đã được cất giấu chu đáo.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
TuongLinh
Thành viên
*
Bài viết: 874



« Trả lời #79 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2010, 07:47:26 PM »

Tôi lau mồ hôi trán, lòng lâng lâng thanh thoát. Trời lại tuyệt đẹp rồi! Mấy đám mây nhè nhẹ, hớn hở quàng lấy những đỉnh núi lầm lì chưa muốn thức dậy. Ngoài phía rừng không xa, những cành hoa ban trinh bạch rung rinh như một điệu xòe.

... Có lệnh của trên cho xe chạy ban ngày cấp tốc chở đạn đại bác vào mặt trận!

Chạy ban ngày! Làm một việc hết sức mạo hiểm chưa từng thấy từ khi ngành vận tải được trang bị xe hơi tới nay. Hồi này tuy máy bay của địch bị thu hút vào mặt trận, nhưng việc chúng lùng sục các tuyến đường, đâu có giảm! Những tin thắng lợi dồn dập từ mặt trận về làm cho mọi người phấn khởi và hiểu rằng chuyến xe này sẽ góp phần quyết định vào thắng lợi cuối cùng.

Vinh dự nhiều hơn là lo lắng! Tôi không rời khỏi điện đài nửa bước.

9 giờ - đồng chí phụ trách báo cáo là đoàn xe đã từ Sơn-la đang thẳng tiến vào Điện-biên.

Chúng tôi luôn luôn nhấc nhổm và... nghe ngóng. Chờ đợi. Giờ phút trôi đi chậm chạp nặng nề!

62 điện về là có máy bay tuần tiễu xuất hiện và bay lên phía Tuần-giáo!

Tôi cắt ngay 62 và gọi Pha-đin lệnh cho chuẩn bị ngụy trang chờ đoàn xe về cất giấu.

Mười phút sau thì Pha đin báo là đoàn xe đã tới đỉnh đèo và đang khẩn trương cất giấu. Tôi vừa đặt ống nghe xuống thì có tiếng máy bay vọng lại rõ dần.

- Nguy rồi! Liệu các cậu ấy có làm kịp không hay để lộ? - Tôi nói với đồng chí thường trực điện thoại.

Hai chiếc B-26 lao tới, lượn đi lượn lại mấy vòng rồi bay về phía Pha-đin. Tôi ra ngoài nhìn theo.

Nó cứ lượn mãi trên Pha-đin, khi sà xuống, khi vút lên như hai con mèo xám vờn mồi, trống ngực tôi đập lên hồi. Mãi không thấy chúng bắn, tôi hy vọng là chúng chưa hay biết gì hết.

Tặc tặc tặc! Chúng bắt đầu bắn. Năm, sáu chục khu trục khác lao đến.

- Lộ rồi! - Tôi giậm chân, vò đầu…

Tặc tặc tặc… ình… oàng! Tôi thấy rõ những chiếc máy bay vút lên, chúc  xuống và nghe tiếng bom đạn giội đến rõ mồn một. Theo đường chim bay, từ đây tới Pha-đin có lẽ chỉ năm cây số.
Logged

Điều vĩ đại chính là điều giản dị - Sức mạnh chân chính nằm trong sự dịu dàng
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM