Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Mười Một, 2019, 12:31:57 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ Hoa ban Cánh đồng chum đến Bàng vuông Trường sa  (Đọc 287546 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
rongxanh
Thành viên
*
Bài viết: 2085

Mơ về nơi xa lắm.


« Trả lời #250 vào lúc: 13 Tháng Năm, 2010, 09:58:55 PM »

Căn cứ Bom Lọng đã từng đuợc các đơn vị sau tấn công (Từ sử E148):

Trích dẫn
Ngày 1 tháng 2 năm 1969, chiến dịch mở màn. Trung đoàn 148 đảm nhiệm hướng chủ yếu, tiến công sở chỉ huy binh đoàn chiến thuật (GT) Sầm Nưa ở Na Khằng và tiêu diệt các vị trí Phu Sam Sum, Hủa Phạ, điểm cao 1420. Sau ba ngày chiến đấu, ta đã diệt gọn 2 đại đội của tiểu đoàn đặc biệt BS240, đánh thiệt hại nặng GT Sầm Nưa, giải phóng toàn bộ khu vực Na Khằng - Mường Hiềm, Sam Pu Kha, Huổi Cheng, Nậm Hang, giành lại 6.000 dân, xoá bỏ hoàn toàn các ổ phỉ nằm trong tỉnh Sầm Nưa. Sau để trung đoàn được lệnh dùng Tiểu đoàn 5 vào tiến công đánh chiếm Buôn Lọng nhưng trận đánh không thành công vì đây là một căn cứ vững chắc của địch mà sau này ta đánh nhiều lần cũng không giải phóng được (kể cả các đơn vị bạn như: Trung đoàn 141, Trung đoàn 165 của Su đoàn 312, Trung đoàn 335 và sau này năm 1972-1973 Trung đoàn 148 vào đánh lần thứ 2 vẫn không giải phóng được). Trung đoàn được lệnh dừng lại cùng Tiểu đoàn 705 Pa-thét Lào và dân quân du kích bạn xây dựng cơ sở, ổn định đời sống nhân dân vùng mới giải phóng.
Logged
Tunguska
Global Moderator
*
Bài viết: 519



« Trả lời #251 vào lúc: 14 Tháng Năm, 2010, 08:55:49 AM »

Bác lonesome, winters33 và các bác tiếp tục ở đây nhé: http://www.quansuvn.net/index.php/topic,2214.msg224423.html#msg224423
Logged
q.trung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 450


« Trả lời #252 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 03:59:30 PM »

Anh chàng cùng đơn vị mà tôi kể đã cố gắng rất lớn mà kết quả không được khả quan lắm, mặc dù anh cũng là người khá tài hoa. Nàng cũng khá xinh (dĩ nhiên theo tiêu chuẩn thời đó) bởi vậy có quyền kiêu kì một chút, anh thường tâm sự với tôi chi tiết cuộc tấn công không có tiếng nổ đó, và cũng như khi vượt hàng rào thép gai gặp vật cản khó khắc phục, anh cũng bi quan, chán nản và định rút lui. Những lúc như vậy, vai trò thầy dùi của tôi hết sức quan trọng. Tôi thường phải động viên an ủi và khuyến khích anh tiếp tục, đừng chán nản là hỏng việc, điều đó làm anh chàng này phấn khích trở lại nhưng có kèm theo điều kiện là tôi phải giúp hắn. Ối trời ơi! làm phúc phải tội, tự nhiên rước vạ vào thân. Nhưng đã giúp thì giúp cho trót. Từ đó trở đi, hễ cứ chiều đến là tôi phải vác cái bụng đau theo anh, khập khiễng vượt đá tai mèo đi "dân vận".
    Nói thật, có thêm tôi làm bình phong cho anh cũng không có tác dụng mấy, có khi còn bất lợi vì người phụ nữ thường hay so sánh, có thêm đối tác là thêm khó khăn, cô nàng lại tưởng có thêm tôi vào danh sách người hâm mộ, và cách hành xử của nàng nhiều khi làm tôi lúng túng,  vì vậy tôi khuyên anh thay đổi phương pháp tác chiến, sau nhiều ngày suy nghĩ anh gặp tôi bảo: tao nghĩ ra cách khác rồi. Cách gì vậy, nói đi tôi góp ý cho, hắn bảo : làm thơ, làm thơ tặng nàng, con gái thích tặng thơ, lãng mạn lắm! Tôi bảo thế hả! ừ đúng đấy. Anh biết làm thơ thì tốt quá còn gì, con gái chúa là thích anh nào làm thơ lãng mạn đấy nhé. Là tôi a dua theo vậy thôi, đã biết quái gì về tâm lý đàn bà con gái đâu, hắn liền bảo, nói như mày thì còn nói làm gì, tao có biết làm thơ đâu, thế mới là vấn đề chứ, à thế mày có biết làm thơ không?
  Thơ hả? là điều tôi sợ nhất đấy! tôi vội vàng chối đây đẩy, đụng đến vấn đề thơ ca hò vè là mệt lắm, tôi chối trước đi cho lành, hắn liền bảo , mày dân Hà nội, thế nào mày cũng biết làm thơ, hê hê, hắn làm như dân Hà nội sinh ra là thành  bác Nguyễn Du rồi ấy, mà bác Nguyễn Du cũng không biết làm thơ tán gái, nhất là thơ tán gái hộ nữa thì càng bó tay. Anh quyết không đầu hàng, cố gắng kỳ kèo thêm, mày làm cho tao một bài thơ thôi cũng được, tao tặng nàng cho oai, sau này về đơn vị, khi nào mày về trạm xá nằm tao sẽ ưu tiên nấu riêng món ngon cho mày ăn, đồng ý chưa?  Nói đến cái ăn là tôi khoái nhất rồi, ăn ngon chẳng ai chê, anh ta đưa ra cái điều trao đổi hấp dẫn quá nên tôi đành phải xiêu lòng, nhưng vẫn còn làm cao bảo, được rồi , để tôi thử xem sao, ông tưởng làm thơ mà dễ à, làm thơ là phải có hứng, có ông ngắm nhìn cảnh đẹp mà xuất khẩu thành thơ, có ông nổi hùng tâm tráng khí mà vung bút cũng thành thơ, có ông trằn trọc năm canh chỉ vì một bóng hồng ngoài khe cửa mà cũng có thơ, làm thơ tặng người tình thì phải yêu người ta lắm mới nặn ra thơ được, đây tôi có yêu đâu mà có thơ hay được, hay là tôi yêu thử lấy hứng làm thơ cho ông nhé! Cha nội sợ quá bèn bảo , thôi đi mày, đừng đùa nữa, cứ cố đi rồi tao rán thêm mấy quả trứng cho mà ăn.  Được lời như cởi tấm lòng, tối đó tôi trằn trọc trên chiếc giường bệnh viện, thử đặt mình vào tâm trạng của hắn, đưa vào ngữ cảnh bom đạn chiến trường, có tý lãng mạn sách báo rồi bịa thêm tý gì đó cũng được một bài văn vần, không dám nói là thơ vì sợ các nhà thơ đích thực chê mình học đòi, hôm sau chép ra tờ giấy đưa cho hắn.
  Cũng như vùng Tây Bắc Việt Nam, núi rừng Lào cứ mỗi độ xuân về  lại ngập trong sắc trắng hoa ban,  những cánh rừng xanh biếc trong lãng bãng mây chiều có một vẻ đẹp khó tả, lúc đó cảnh vật như một cô gái đang tuổi xuân thì hừng hực sức sống, man dại, hoang dã và khiêu khích nhưng lại thật trong trắng thơ ngây, bỗng dưng nổi cơn hứng chí đột xuất, tôi viết bài tạm gọi là thơ này để  tặng  chung cho những người con gái Việt Nam đã dũng cảm lên đường ra tiềntuyến, tôi ví họ như những đoá hoa ban trinh trắng, tinh khiết , những đoá hoa vẫn kiên cường nở giữa những trận mưa bê năm hai, hình ảnh bông hoa ban trắng tinh vừa nở bên cạnh một hố bom vẫn còn khét lẹt mùi thuốc súng được tôi ví với họ , và khi đọc xong tôi gật gù tự công nhận rằng thực ra bài thơ không hay lắm nhưng khi phân tích thì thấy cũng có chút ý nghĩa và cũng hơi lãng mạn, cũng phù hợp với  việc đưa tặng cho cô gái, nịnh một chút, biết đâu anh chàng sẽ thành công!!!
  Bài thơ viết trong tình huống ấy, đã lâu quá nên chỉ còn nhớ lõm bõm hay nói đúng hơn là quên tịt, những năm tháng gần đây, qua một người bạn thân vừa có dịp gặp lại anh này, tôi nhận được một lá thư của anh, trong đó bài thơ đã được anh nhắc lại một cách trân trọng, tôi chợt cảm thấy phổng mũi đôi chút vì ít ra, bài thơ đã giúp anh được điều gì đó và hẳn cũng đã để lại những kỷ niệm thật sâu sắc trong lòng anh nên người lính đó vẫn đọc vanh vách bài thơ mặc dù hơn bốn mươi năm đã trôi qua.


              Mầu trắng hoa ban
             Ở đất này lạ lắm,em biết không?
              Giữa đất đỏ hố bom, khói lửa khét nồng.
              Vẫn có đấy, trong hoang tàn xơ xác,
               Khi con én gọi xuân về, hoa ban đơm bông!
                                   ***
                Hoa ban trắng, tình hoa sáng trong.
                Lính  nâng niu , cài hoa trên vành mũ
                Nhành hoa rung rinh như một lời nhắn nhủ
                 Trong xanh biếc núi rừng có mầu trắng hoa ban
                                       ***
                 Muôn dặm hành quân,  hoa nở thắm chiều vàng
                  Mùa xuân đến nên nhiều hoa cũng phải
                  Ôi diệu kỳ  là sắc hoa anh muốn hái
                    Mầu trắng ban rừng, nở giữa đạn bom!
                                       ***
                     Mưa gió phũ phàng vẫn trong trắng sắt son!

Bài viết được trao tận tay cho khổ chủ, tuy rằng là do tôi viết nhưng nó là biểu hiện tấm lòng của người con trai đó với người mình yêu, kết quả cuộc tình đó đến đâu thì tôi không biết nhưng sau đó gặp nhau ở đơn vị thấy anh có vẻ phấn khởi lắm, từ đó mà tôi đoán rằng có lẽ, họ đã đạt được một mức độ tình cảm nào đó, tuy không thể đi đến hôn nhân nhưng hẳn đã để lại trong lòng họ những ký ức khó phai mờ, đánh dấu một thời trai trẻ hào hùng nhưng thật lãng mạn cho cả hai người, chàng trai và cô gái, họ đã đi qua chiến tranh với những tình cảm đẹp dành cho nhau, ít nhất là như vậy.
  Quên chưa nói là phần tôi, sau lần nằm viện về, đơn vị lại hành quân vào trận đánh mới, mối người một hướng và chưa bao giờ tôi nhận được phần trả công của mình, tôi vẫn mài răng chờ có dịp gặp lại để đòi nợ. Thế nào cũng có dịp, các bạn có đồng ý không?

« Sửa lần cuối: 15 Tháng Năm, 2010, 04:19:18 PM gửi bởi q.trung » Logged
vitính
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 483


« Trả lời #253 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 06:22:29 PM »

Ông q.trung, thế bà xã bây giờ ông có "tốn" một bài "thơ thẩn" nào không?  Grin
Logged
Kon tiahien
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 535


« Trả lời #254 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 06:35:07 PM »


              Mầu trắng hoa ban
             Ở đất này lạ lắm,em biết không?
              Giữa đất đỏ hố bom, khói lửa khét nồng.
              Vẫn có đấy, trong hoang tàn xơ xác,
               Khi con én gọi xuân về, hoa ban đơm bông!
                                   ***
                Hoa ban trắng, tình hoa sáng trong.
                Lính  nâng niu , cài hoa trên vành mũ
                Nhành hoa rung rinh như một lời nhắn nhủ
                 Trong xanh biếc núi rừng có mầu trắng hoa ban
                                       ***
                 Muôn dặm hành quân,  hoa nở thắm chiều vàng
                  Mùa xuân đến nên nhiều hoa cũng phải
                  Ôi diệu kỳ  là sắc hoa anh muốn hái
                    Mầu trắng ban rừng, nở giữa đạn bom!
                                       ***
                     Mưa gió phũ phàng vẫn trong trắng sắt son!




Đọc bài thơ của bác Qtrung sáng tác đã lâu mà vẫn còn thấy mướt quá. Chỉ không biết anh bạn kia có giữ được “bật mí” hết cả đời chăng?
He he… vào bình phẩm 1 chút nhé:
Tác giả vào đề một cách nhẹ nhàng bằng câu hòi có chút khơi gợi về trí tưởng tượng: Hoa ban trắng? Có thật không? Vì loài hoa tên tuổi này vốn đã gắn liền với màu đỏ (Mùa hoa ban đỏ). Sự thay đổi màu sắc của 4 câu thơ đầu khá tuyệt, có thể nói đã vẽ lên khung cảnh tương phản giữa màu hoa và phông nền của bãi chiến. Màu hoa đã lạ (ít nhất với người thành thị) còn màu nền nhuộm đầy màu lửa chiến tranh, vậy mà mỗi độ Xuân về hoa lại đơm bông… ở đây chỉ 4 câu ngắn ngủi, 3 đối tượng được tác giả gom nhặt đã hòa quyện lại thành một thể thống nhất, vừa thoát được ý về cái đẹp luôn tồn tại, luôn nãy mầm trên mọi trắc trở khó khăn, vừa biểu trưng được cái hồn hoa vĩnh hằng trước thời gian…một cách điểm xuyến giữa hai màu trắng và đỏ càng nổi bật đối tượng chính mà tác giả muốn bất ngờ nhận ra cánh hoa ban màu trắng, Hay!
“Hoa ban trắng, tình hoa sáng trong” Đặc tính, màu sắc và dáng vẽ mỗi lòai hoa thường được ví von với tính cách nào đó của người phụ nữ. Có nét kiêu sa, có nét dịu dàng, có cái trầm mặc, u ẩn thì cũng có cái rộn rã, trẻ trung… Không tự nhiên mà vẻ đẹp người phụ nữ được tôn vinh trước các dũng khí của phái mày râu.  Có ai đó nói đến chữ “Anh Hùng” thì cũng biết từ Anh (vua loài hoa) luôn đứng trước từ Hùng(vua loài gấu) và ngầm hiểu vốn đã được cổ nhân xét nét định đặt.
Là một người lính, có lẽ họ càng quí trọng cái đẹp tự nhiên đó mà trân trọng, nâng niu cài hoa lên vành nón. Tuy nhiên, chưa chắc tác giả đã vừa ý câu này. Có thể để tạo vần với câu trên thôi, còn thực tế rằng hình tượng người nam cài hoa trên mũ, không chỉ ở VN ta mà đa số người Á đông đều không thấy thể hiện vậy. Người nam thường cài trên ngực, hoặc đeo vào cổ và người nữ thường quấn ở cổ tay hoặc giắt trên mái tóc… không biết nhận xét vậy có đúng không nhưng giải thích vì sao tôi cũng xin thua!
He he… vậy tạm quyền tác giả đưa ý vào 2 câu này:
Hoa ban trắng, tình hoa trong sáng.
Lính nhẹ nhàng cài lên trước ngực
Thời gian có hạn, mà các câu sau tác giả cũng tả thấm ý rôi. Duy có “Muôn dặm hành quân…” mà vẫn thấy hoa ban nở thì hơi vô lý(o lẽ cả nước một mùa ban), tác giả nên thay bằng “Vạn bước đường xa…” có thể được chăng?
Dẫu sao bài thơ đã có tác dụng cụ thể rồi! Nếu các em gái không mê tít thì đến là lạ. Phải không bác Qtrung. Phải cho bác đi làm tuyên huấn thôi.
Vài dòng tếu táo đỡ buồn nhé bác.

Logged
Hungnt_E1F2
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1072


« Trả lời #255 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 06:47:16 PM »

Chỉ có hoa ban trắng thôi, từ trước tới nay ở rừng Tây bắc, ở Lào, và nhiều năm gần đây ở vài đường phố ở HN, hoa ban vẫn trắng muốt, trắng tinh. Bác Kon tiatien chưa rõ về hoa ban rồi. Wink
Bài của bác qtrung rất hay, nhưng nút thắt thứ hai ở câu hỏi của "cụ" CCB vitính kia, bài sau này của bác còn hay hơn chứ bác q.trung nhể?
Logged
Kon tiahien
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 535


« Trả lời #256 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 07:00:08 PM »

Chỉ có hoa ban trắng thôi, từ trước tới nay ở rừng Tây bắc, ở Lào, và nhiều năm gần đây ở vài đường phố ở HN, hoa ban vẫn trắng muốt, trắng tinh. Bác Kon tiatien chưa rõ về hoa ban rồi. Wink
Bài của bác qtrung rất hay, nhưng nút thắt thứ hai ở câu hỏi của "cụ" CCB vitính kia, bài sau này của bác còn hay hơn chứ bác q.trung nhể?
Đúng là chưa nhìn thấy hoa ban trắng bác Hùng F2 ạ!
Có xem cuốn phim "Mùa hoa ban đỏ" hình như do TQ sản xuất lâu rồi nên cứ nghĩ ban trắng là hoa dại, he he... cũng chờ bài thơ sau ấy bác Grin
Logged
q.trung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 450


« Trả lời #257 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 07:52:20 PM »

Bên Lào chỉ có hoa ban trắng, xin gửi các bạn một tấm ảnh hoa ban tôi sưu tầm được, Ông Tinh vi chỉ được cái hỏi khó, lòng vả như lòng sung thôi, có dịp sẽ kể, còn về phân tích của các bạn rất xác đáng, cũng như về câu chữ, chúng ta sẽ bàn về vấn đề này khi có dịp, bài thơ này chỉ là dẫn chứng, không khéo quản trị lại thổi còi hoặc đưa sang box văn công thì gay Grin. Nhưng cần nói thêm với Kon tia hien một chút về hoa cài ở đâu, hồi đó chúng tôi vẫn phải bẻ một vài cành ngụy trang cài lên trên mũ, thậm chí có lúc còn phải giắt đầy phía sau ba lô (anh nào có tấm vải dù hoa là nhất, khỏi bẻ cành) anh nào có tý lãng mạn thì bẻ cây ban, có thêm vài cái hoa cho ướt át tý, điều đó có thể giải thích được, còn cài hoa lên ngực chắc chẳng anh nào dám, trông hơi đồng cô.. hi hi..
« Sửa lần cuối: 15 Tháng Năm, 2010, 08:02:35 PM gửi bởi q.trung » Logged
vitính
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 483


« Trả lời #258 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 07:53:36 PM »

Mạn phép anh q.trung đưa ảnh hoa ban của anh đăng ở nơi khác sang đây cho các bạn biết:

Ban trắng

Ban đỏ

Ban hơi đỏ


Còn đây là ban trắng tại Tp HCM ở nhà một anh bạn chúng tôi. Theo anh thì cây ban này hàng năm rụng hạt xuống từ đó cây con mọc như cỏ, phải dọn nếu không muốn vườn nhà thành "núi rừng Tây Bắc". Những hạt đầu tiên được lấy về từ ĐBP.
Logged
VietPo`Lut´
Thành viên
*
Bài viết: 397


Bé bé bồng bông


« Trả lời #259 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2010, 08:21:12 PM »

Đúng là vào lính thì gi gỉ gì gi cái gì cũng có, chẳng thiếu 1 cái gì, mọi góc cạnh, mọi vấn đề. Thậm chí có những cái mà chỉ lính mới có chứ ngoài đời, trong cuộc sống lại không có.Phải công nhận là người QDNDVN mình giỏi, rất tài hoa.Giữa khung cảnh đánh nhau ác liệt, thiếu thốn trăm bề,người lính không sợ hy sinh khó khăn vất vả mà trái lại còn sinh ra những lời thơ thấm đậm chất lính. Rất mộc mạc, bình dị, sau 1 đêm chú QTrung đã đưa những khung cảnh rừng núi vào thơ để giúp bạn nhưng qua đó cũng thấy được sức sống mãnh liệt của hoa ban trắng dưới bom đạn như sức sống của những người lính tình nguyện VN trên đất bạn Lào. Không có gì ngăn nổi bước chân người lính được ví như hoa trắng vẫn nở mỗi độ xuân về.
Cháu ít khi nào chú ý đến văn thơ lắm nhưng đọc bài thơ của chú QTrung hay quá nên xin phép chú cho cháu nói mấy câu trên, có gì không phải chú bỏ quá cho cháu
Logged

Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi thuộc về Viêt Nam                  Paracel Island and Spratly Island is belong to Viet Nam                 Paracel Inseln und Spratly Inseln gehoeren zu Viet Nam
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM