Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 27 Tháng Một, 2020, 03:40:07 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Chiến trường K - Hướng Sư đoàn 7 Bộ Binh (Mũi chính diện... PP - Phần 4)  (Đọc 344496 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #580 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2010, 12:13:03 PM »

 Gửi bachdanggiang !
 Bạn nên thông cảm với những người viết bài hay có những tranh luận trên diễn đàn khi viết có những lỗi sai chính tả nho nhỏ , nhất là số anh em ở miền Nam , trong cách phát âm của người miền Nam thường có những từ viết theo cách phát âm sai đó bởi vậy thỉnh thoảng có những sai sót do lỗi chính tả ở dấu HỎi hoặc dấu NGã trên bài viết .
 Cũng còn tùy theo ngôn ngữ địa phương để có được những phát âm chuẩn ngay trên 1 từ tiếng Việt mà mỗi địa phương phát âm mỗi khác và viết sai lỗi chính tả cũng là chuyện thường . Chúng ta vào QS nói chuyện cho vui , kể lại với nhau những gì đã qua đã biết của một thời để hiểu để biết sâu rộng hơn để sống sao cho xứng đáng hơn nữa chứ cũng chả để làm gì . Thế thôi bachdanggiang ạ , cố gắng hiểu kể cả đọc hơi mỏi mắt suy luận từ hơi nhức đầu tý chút nhưng vui . Thân ái .

 Gửi bạn ducthao !
 Theo BY nếu bạn muốn tìm hiểu những thông tin hay những con số của sự kiện trên bài viết của BY thì bạn nên đọc lại những topic trước kia đã viết từ hơn 1 năm qua đi .
 Bạn nên đọc kỹ và nhìn nhận vấn đề một cách khách quan nhất chứ không nên nhìn nhận một cách méo mó quá như vậy .
 Ngay trên bài viết trả lời bạn cũng như bài viết ở Topic trước tôi chỉ nói C2 chúng tôi đã phát hiện và thu giữ KHO pháo đầu tiên trong đội hình D7 chứ không phải chúng tôi thu giữ được tới 184 khẩu pháo các loại trên những trận đánh và không phải 184 khẩu pháo đó đang nã đạn lên đầu những người lính chúng ta .
 Hơn 1 năm trước khi tôi nói ra con số này cũng có khá nhiều chuyện tranh cãi nổ ra , rất nhiều những CCB cùng thời của chúng ta và khá gạo cội trên QSVN với rất nhiều những thông tin cùng tư liệu bằng hình ảnh và sử sách tra cứu về vấn đề tôi đã nói .
 Cũng có khá nhiều tay tập trung " Ném đá" vụ này rồi , nhiều thợ "Soi " với vô vàn kiến thức cùng sách vở tranh luận về chuyện này , rồi những ký ức của CCB cùng mũi cùng hướng với F7 chúng tôi lúc đó để xác nhận những con số hay những sự kiện đã qua đó đúng hay sai .
 Sau khi trở về dù gần 30 năm rồi nhưng tôi viết bài hoàn toàn dựa vào trí nhớ và ký ức của cá nhân mình , từng cung đường từng trận đánh cũng được anh em trên QS kiểm chứng lại bằng bản đồ hay Map google và cả bằng thực tế đến tận trận địa của chúng tôi cũ .
 Khá nhiều người phải thừa nhận cái trí nhớ của tôi về những ký ức đó , nhiều xì xào chung quanh chuyện 1 thằng lính liên lạc đại đội chiến đấu sao biết nhiều quá vậy , từ pháo binh cấp F xuống tới cấp A B chiến đấu thậm trí còn nhớ tới từng nét mặt cử chỉ hành động của từng người lính đang tham chiến lúc đó thể hiện như thế nào ? nhiệm vụ chiến đấu lúc đó ra sao ?
 Nếu bạn muốn biết thì BY xin nói cho bạn biết : Tại sao cái thằng BY nó nhớ dài nhớ dai tới như vậy .
 Và nếu bạn muốn học cách nhớ dài nhớ dai những ký ức đời mình thì BY sẵn sàng phổ biến cách để nhớ được những sự kiện đã đi qua cuộc đời mình .
 Còn nếu chỉ là " Ném đá " trên bài viết thì nhiều người từng ném hàng rổ đá rồi , thậm trí có người còn tuyên bố bê tới hàng rổ đá cho người khác ném nữa kia ducthao ạ .
 BY có một chút kinh nghiệm cuộc sống muốn tâm sự với riêng bạn ducthao :
Cái chúng ta đã biết về cuộc chiến đó còn nhỏ bé lắm và hiểu biết cuộc đời cũng vẫn thật là giới hạn dù trên đầu cũng đã có lác đác 2 thứ tóc .
 Chúc bạn luôn tìm thấy niềm vui trên QS bằng những ký ức đã qua . Thân ái .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
ducthao
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 915


« Trả lời #581 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2010, 04:23:44 PM »

...bạn sẻ thấy C2 chúng tôi còn thu được cả kho pháo các loại lên đến 184 khẩu....
Anh Bình yên thân mến.
Chắc anh củng nên xem lại bài viết của mình khi anh em cần lời giải thích,vì thấy có những điểm chưa thông nên duc thao muốn anh giải thích để hiểu hơn những gì anh muốn truyền đạt thôi.Chúng ta đều là lính mà,nghỉ sao hỏi vậy,chứ chẳng ném đá cho ai.Duc thao chỉ nêu lên 1 số vấn đề xoay quanh bài viết của anh,ý của anh,chứ không hề phát biểu đúng sai.Chuyện chiến đấu trong quân sử nầy nhiều anh em trải qua lắm.Có vẻ anh không được vui lòng,thì thôi duc thao xin chấm dứt kẻo mất tình đoàn kết không hay.Xin thành thật cáo lổi vì làm mất hứng anh em,và củng xin mời anh tiếp tục.
Duc thao vốn dĩ bình sinh cũng có nhiều cảm tình với anh em Hà Nội lắm,củng chuẩn bị nêu lên trong bài viết của mình,thật tiếc.
Logged
haanh
Thượng tá
*
Bài viết: 5795


HOT nhất forum


« Trả lời #582 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2010, 04:33:14 PM »

hehe thời đó địch bị các bác oánh cho tan tác hết rồi nên làm gì còn lực lượng đi hộ tống 15 con Pốt  Grin Em nghĩ 15 con Pốt này không đơn thuần là y tá mà là lực lượng quân báo địch tung vào nội địa để bắt liên lạc với các nhóm tàn quân thực hiện nhiệm vụ cài cắm trong dân . Thời em sau này cũng không khác gì , chúng xâm nhập qua biên giới rồi chia ra làm những tốp nhỏ tỏa đi các hướng luồn sâu vào nội địa dưới sự dẫn đường của bọn giao liên là bọn địch ngầm dân địa phương . Bác ducthao  là CAVT chỉ trấn ở đường biên nên chắc không rỏ tình hình hoạt động của địch sau khi luồn được qua lưng các bác  Grin
Logged

NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ .
bachdanggiang
Thành viên
*
Bài viết: 12


... HÁT MÃI KHÚC QUÂN HÀNH CA


« Trả lời #583 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2010, 04:49:08 PM »

...bạn sẻ thấy C2 chúng tôi còn thu được cả kho pháo các loại lên đến 184 khẩu....
Anh Bình yên thân mến.
Chắc anh củng nên xem lại bài viết của mình khi anh em cần lời giải thích,vì thấy có những điểm chưa thông nên duc thao muốn anh giải thích để hiểu hơn những gì anh muốn truyền đạt thôi.Chúng ta đều là lính mà,nghỉ sao hỏi vậy,chứ chẳng ném đá cho ai.Duc thao chỉ nêu lên 1 số vấn đề xoay quanh bài viết của anh,ý của anh,chứ không hề phát biểu đúng sai.Chuyện chiến đấu trong quân sử nầy nhiều anh em trải qua lắm.Có vẻ anh không được vui lòng,thì thôi duc thao xin chấm dứt kẻo mất tình đoàn kết không hay.Xin thành thật cáo lổi vì làm mất hứng anh em,và củng xin mời anh tiếp tục.
Duc thao vốn dĩ bình sinh cũng có nhiều cảm tình với anh em Hà Nội lắm,củng chuẩn bị nêu lên trong bài viết của mình,thật tiếc.
@ Anh Duc thao: Em thấy anh BY tâm sự cũng rất chân tình và cũng rất lính đấy chứ, một chút như vậy làm sao mà có thể gây mất đoàn kết được hả anh.Và còn đáng tiếc hơn nếu vì chuyện như này mà anh đánh mất đi tình cảm mà anh đã dành cho anh em HN từ lâu nay, thật tiếc
Mong anh hãy bĩnh tĩnh và tiếp tục sinh hoạt với anh em trên QS
Logged

...Giang thuỷ đình hàm tàng nhật ảnh
Tích nghi chiến huyết vị tằng can.
benzen
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #584 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2010, 07:30:59 PM »

 Chuyện của các bác ấy:

-TVB C1D7E209F7(1973-1980): Hình như anh ốm, đợt ấy ở nhà trông nhà.
-TVK D9E209F7(1978-1983): Đợt ấy, Hải trắng đi 2w, tôi sốt rét nằm tại U đông(Bệnh viện DT...hay TT gì đấy em không nhớ)
-TVD C3D7E209F7(1978-1983): Thu vài chục khẩu mới kính coong có là cái gì đâu, hôm ấy bọn chúng chạy vãi c...(không đến mức chạy đen cả rừng đâu, chúng khôn lắm, toàn chạy tản ra thôi), ngoài súng thì ba lô vứt tứ tung cả. Ấy thế mà anh bắn toàn trượt, bọn nó lẩn nhanh như trạch ấy.
 Rồi lão thì thào: Bọn tao còn thu được hàng trăm, hàng ngàn khẩu pháo trùm bạt kín mít đấy,chứ vài chục khẩu súng "cỏ" thì nghĩa lý gì?  Có lẽ là nó không còn quân để sử dụng pháo, nếu không thì bọn anh di chuyển theo "phương song song với mặt đất hết rồi"! Hôm ấy ở "Bô" chen tông cơ. À mà này lão binhyen của mày có phải cao, cao gầy gầy không? Chủ nhật tuần sau nữa gặp nhau nhé, tuần này anh bận việc cơ quan.

 Em hỏi về đợt tải gạo cho 339 bác TVD nói: Đợt ấy anh toàn phải đi cào mìn zip, cái cào giống như cái cào vơ lá thông của mày ấy.
         (Các bác đại xá cho, trình văn của em phải 3 năm nữa mới bằng 1/3 các bác phongquang, lethaitho, nhất, H3...)

« Sửa lần cuối: 25 Tháng Tám, 2010, 08:24:24 PM gửi bởi benzen » Logged
bschung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 870


"Mùa sang khấp khểnh tôi về...! "


« Trả lời #585 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 11:35:45 AM »

Benzen @ : nghe nói mới có đợt đặc xá gì đó,em có ông anh bạn tính đến nay cũng mãn hạn rồi mà sao thấy "chửa ra" ,hay là qua bên đó cải tạo lại vi phạm gì thêm nữa  Grin
  Sao từ ĐA sang đê LT có bao xa mà bác để 2 CCB của d7,e209 bắn đại bác sang nhau mãi thế ,bác dẫn mối cho 2 lão tao ngộ nhau đi  Grin
Logged

Nhân sinh bất như ý sự thường bát-cửu
SaigonGuider
Thành viên
*
Bài viết: 540


Kẻ thù buộc ta ôm cây súng...


« Trả lời #586 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 12:46:45 PM »

@bschung & all: cho em xen câu hỏi khí không phải...
Như vậy là D7 E209 F7 tiếp quản sân bay Pochentong và sau đó truy quét phía sau đồi để phát hiện kho "pháo phủ bạt" phải không ạ? (chắc chắn là có hai khu nhà kho pháo rồi)
Em đọc ngay đoạn nào là chính xác nhất? Cho em xin cái link đi... (hi, do mấy hôm nay em bận và stress quá nên không lật hết kịp!)

...
   Chẳng ai dám cho quê ra bã đâu.
   Tuy nhiên, quê nói đúng nhưng chưa đủ...
@lixeta: ui, ui... thiệt là may mắn khi SGG em "câu" ngay được một con cá... sắt!
May thật, không bị lão lixeta ném đá mà còn coi như được khen "đúng" chút xíu nữa!
Kính Bác, mong Bác PM cho em một cái bill và cái Số TK (VCB nhé) để em thanh toán trước rồi Bác bố trí gửi sách bằng con đường nào cho em cũng được ạ!
Thú thiệt với Bác, em cứ là kết cái món "thùng sắt" ấy vô cùng - hồi 85, cứ năn nỉ (và... đút lót") cho xếp để xin có mỗi cái giấy "chê, chuyển" sang Lữ 22 - thế mà nhận lại toàn là... "kỷ luật vì tội tụt tạt, dám chê kinh vĩ, bàn đạc" hic, hic...
(ấy là chưa kể chuyện suốt ngày bị la vì cứ súng sính trên ve áo cái "thùng sắt" được đổi từ "hai củ khoai voi" cùng bù nhiều thứ để lấy được nó đấy!)

Nhé Bác, một cuốn BT2 và nếu còn BT1 (mí cái... asign của tác giả hén!) - sđt em là 0979839899 - Mong tin Bác!
Logged

CHIẾN BINH ĐẤT NUNG - Một đời chinh chiến, đôi khi chỉ vì... một nụ hôn...!

Tôi có một niềm tin: Các ANH rồi sẽ về, dù có... muộn!
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #587 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 02:46:09 PM »

 Những ngày ngắn ngủi ở lại cứ củng cố đơn vị , học chính trị bổ sung nhiệm vụ mới rồi chính sách dân vận đối với chính quyền Cách mạng K còn non trẻ , nội vụ chỉnh đốn ngăn nắp gọn gàng , quân trang quân dụng bổ sung thêm cho số anh em mới từ trại ăn dưỡng về đơn vị , tăng võng nylon đi mưa cũng được cấp thêm chuân rbij cho chiến dịch sắp tới , tại doanh trại cũng được săn sóc thêm , vách tường che bịt bớt tránh gió tránh mưa , dặm lại cái mái nhà đỡ dột buộc lại cái giá ba lô cho có chỗ để đồ lính tráng ăn ở đỡ bầy hầy hơn .
 Ngai nhất là chuyện học chính trị , 1 ngày tập trung hết cả trên D bộ 1 ngày ở C thảo luận bài chính trị đã học trên D , ngày lên D học chính trị 2 buổi lính C2 đi về , mỗi lần đi 2km , sáng đi , trưa về , chiều đi , tối về , cơm nước xong thì họp sinh hoạt cấp C , ngán như cơm nếp nát ngán không gì tả hết chuyện học hành chính trị này . Rồi ngày ở đơn vị thảo luận chính trị thay nhau phát biểu đưa ra những ý kiến chung đóng góp xây dựng bài chính trị mới học , lính đánh nhau quen rồi sống hay chết đều nằm ở đầu nòng súng , một mất một còn hoặc có hoặc hết nay ngồi nghe nói đi nói lại một vấn đề đã thấm nhuần từ lẩu từ lâu thì buồn ngủ không tả hết , rồi hình ảnh những thằng lính C2 ngồi giữa cái nền nhà xi măng làm hội trường của C2 kê dép cao su dưới đít súng dựa vai 2 đầu gối khép lại đầu gục xuống đầu gối mắt mơ màng tìm giấc ngủ trong giờ học chính trị , anh Thao quyền CTV trưởng giảng chính trị chán như cơm nếp nát nói mãi nói mãi rồi cũng chán , chẳng thể cậy răng những thằng lính phát biểu ý kiến ở đây và cũng phần lớn chúng nó chẳng biết gì để mà nói , nghe chuyện chính trị cũng như vịt nghe sấm với nhau cả thôi , cái gì hiểu thì cũng đã hiểu rồi cái gì chưa hiểu thì có mà nhét vào đầu chúng nó những kiến thức đó nó cũng không vào , nếu chúng nó có giỏi có trình độ thì đã chẳng phải ngồi đây chẳng phải đi đánh nhau thế này , chúng nó ngồi hết trên những giảng đường Đại học cả rồi còn đâu .
 Những bài chính trị xoay quanh mấy mẩu chuyện thời sự hiện tại , 12 nước XHCN ủng hộ ta trong cuộc chiến tranh này , quân Tình nguyện VN giúp đất nước nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng Pôn Pốt ( chuyện này nghe nhiều và cũng thủng lắm rồi ) , âm mưu hành động thù địch của một số sen đầm Quốc tế cầm đầu là mấy thằng tư bản giãy chết thuộc loại gộc của Thế giới ( lúc nào chẳng thế có ai bao giờ khen kẻ thù là tốt bao giờ đâu ) ....vv
 Chính sách dân vận đối với nhân dân K và cả ở nơi mình đóng quân cũng như trên chiến trường ( khu vực dân K đã được thành lập chính quyền mới và dân trong khu vực địch còn hoạt động mạnh ) .
 Đối với dân khu vực có chính quyền bạn : Không động đến cái kim sợi chỉ của dân , giúp đỡ họ những khó khăn hiện tại trong phạm vi mình giúp được , tôn trọng chính quyền bạn và cá nhân chiến sỹ thì không thể nói chuyện được với dân , ta luôn hạ mình dưới 1 cấp đối với bạn , cấp D ngang cấp xã , cấp C ngang cấp phum , cấp B ngang cấp nhà dân , cấp A ngang với người dân . Nếu cứ thế này suy diễn tiếp thì thằng lính với chức vụ chiến sỹ QTN VN vớ vẩn thì đứng trước người dân thường K cấm được nói vì nó không phải quyền hạn của nó .
 Đối với quân đội Cách mạng bác Hênh lúc đó : Thì quan hệ ngang cấp là có quyền giao tiếp , nhưng với bạn có thể vượt cấp còn với chúng ta thì không thể có sự vượt cấp , một sự tỏ lòng tôn trọng lẫn nhau trong công tác đáng trân trọng .
 Đối với dân trong khu vực còn giao tranh : Bảo vệ giúp đỡ họ trở về quê cũ ổn định làm ăn sinh sống và đương nhiên vẫn không động đến cái kim sợi chỉ của họ rồi , dân này chúng tôi gọi là dân địch và dân địch thì làm gì còn gì nữa ngay cái mạng sống của họ cũng đâu có do chính họ là người quyết định , họ nằm kẹt giữa 2 giới tuyến ta và địch , đi không được mà ở cũng không xong , họ là những người dân rất đáng thương trong cuộc chiến nhưng với lính chúng tôi thì tránh xa họ là điều tốt hơn cho cá nhân hay tập thể của mình , lính Pốt thường chà trộn vào đám dân này có thể gây những bất lợi cho chúng ta bất cứ lúc nào .
 Kết luận lính chúng tôi tránh tiếp xúc với bất kể loại dân K nào càng ít càng tốt càng bớt càng hay càng có lợi cho mình .
 Đối với lính Pôn Pốt : Loại tự hạ vũ khí về đầu hàng thì đối xử tử tế giao họ lên cấp trên giải quyết .
 Đối với địch : Tay nó còn cầm súng thì gọi hàng , thuyết phục nó hạ vũ khí , nếu nó vẫn ngoan cố thì phải khôn ngoan tìm cách tước vũ khí bắt sống giao nộp lên trên , nhiệm vụ hoàn thành khi bắt sống được địch chứ không phải là tiêu diệt , cá nhân thu súng địch thì phải viết báo cáo cụ thể thu được trong hoàn cảnh nào và tất nhiên diệt địch thu súng là chưa hoàn thành nhiệm vụ ( chắc họ sợ K hết giống ) . Gì chứ cái mệnh lệnh của chính sách đối với lính Pốt này làm chúng tôi ngán ngẩm , ngay cả đánh nhau với lính Pốt mà chúng tôi cũng còn bị cái chính sách địch vận gò bó này ép buộc thực hiện một cách rất kém phân thế này ? Thằng Pốt nó có thể hạ chúng tôi , 5 người , 10 người hoặc nhiều hơn nữa còn chúng tôi thì chỉ được bắt sống nó và nếu hạ nó thì coi như chúng tôi vi phạm chính sách địch vận . Lính chúng tôi nghe xong cái chính sách địch vận này thì máu nóng nó đã tràn qua cả đỉnh đầu mình rồi , cha mẹ chúng tôi sinh chúng tôi ra là con người chứ không phải toàn cục đất . Nhà thi hào đại hài hước của C2 chúng tôi Đông ske có thêm tư liệu để sáng tác ra cái tác phẩm : Đàn cừu non đi săn hổ từ cái chính sách địch vận này .
 Chính sách địch vận là một chuyện chứ là thằng lính chúng tôi cũng phải có bản năng để tồn tại mà trở về chứ , nghe và làm theo cái chính sách địch vận này thì có mà đi ngủ với giun từ lâu rồi . Trong những buổi hội thảo chính trị lính chúng tôi công khai phản đối chính sách địch vận kiểu này song ý kiến cũng chỉ là ý kiến còn chính sách địch vận vẫn là địch vận , thực hiện ra sao thì phải chờ súng nổ pháo bắn đạn rơi .
 Thế rồi hậu cần phát xuống mỗi người 1kg đường kính 1kg đỗ xanh , lính chúng tôi nhìn nhau nghi hoặc , kinh nghiệm nhiều rồi đường kính với đỗ xanh thì đồng nghĩa với sắp có những cuộc hành quân tác chiến , cũng nhiều nghi hoặc , mình mới đi về cơ mà sao lại là đi nữa chỉ có 1 thời gian ngắn , mới về củng cố lại đơn vị nửa tháng chứ mấy , nói là củng cố lại lực lượng nhưng dưới con mắt chúng tôi thì thấy rằng đơn vị đã yếu đi đằng khác , số anh em lính có chút kinh nghiệm chiến đấu đã đi học hay nhận công tác khác gần hết rồi , còn mấy ai nữa đâu ?
 Rồi chuông điện thoại trên C bộ liên tục gieo , đầu dây bên kia xin gặp người này cần tìm người kia trong đội hình C2 , anh An bắn tỉa vẫn đi phối thuộc máy hữu tuyến cùng C2 luôn nghe máy còn chạy đi gọi anh A , anh B thì toàn nhờ tôi đi gọi giúp , anh An cũng chẳng biết tên biết mặt hết anh em trong đơn vị , tôi cũng đã bắt đầu thấy khó chịu bởi cái chuyện gọi điện như buôn bạc giả này của họ nhưng nể nhau , họ cũng đồng hương đồng khói hỏi thăm nhau thôi giúp nhau tý chút giải quyết khâu tình cảm bạn bè chiến hữu , sau mỗi lần như vậy tôi đều nhận được lời giải thích , à ! thằng Q ... trên E bộ , hay thằng G ... trên F bộ gọi điện hỏi thăm ...vv
 Thế rồi hôm sau và cả hôm sau nữa vài người có những lý do khá hợp lý đi khỏi đơn vị , họ đi đâu , về đâu , ai đồng ý cho họ đi thì chỉ có Trời biết , mà toàn những ông nghe điện thoại do tôi đi gọi cả , hay thật trong đó có cả ông Thắng B trưởng . Chào nhé , tạm biệt nhé , khoác ba lô các anh lên đường về nơi mà có lẽ cấp D chưa chắc biết chứ đừng nói mấy thằng lính quèn chúng tôi .
 Đùng một phát trên có lệnh sáng ngày kia hành quân tác chiến , nhiệm vụ cụ thể sau còn công tác hậu cần vũ khí súng đạn quân trang quân dụng chuẩn bị lên đường , thời gian không quá 30h đồng hồ nữa nên mọi sự phải chuẩn bị khẩn trương , tôi lúc đó thêm chân văn thư đại đội nữa nên sổ sách và đạn dược của anh em phải kiểm tra kỹ để xin cấp bổ sung , cũng không cần thiết lắm bởi đạn hỏa lực như B41 B40 thì vẫn còn nguyên đó ai mang đi bắn chim bắn chó của dân đâu , may ra có vài cái liều phóng của B thì sợ để ẩm xin cấp mới còn lại toàn đạn nhọn , anh Phúc lỳ đi rồi lấy ai bắn cối nữa mà mang đi làm gì , hơn nữa tình hình chiến trường đã khác nên dùng đại liên tốt hơn hiệu quả hơn , súng cối bỏ lại ở nhà , ngay lính xạ thủ B cũng bỏ bớt loại súng này lại dùng AK hoặc RPD tốt hơn nên mỗi B cũng chỉ 1 khẩu đạn B40 là đủ , mọi công tác chuẩn bị không gặp sự phức tạp nào , súng đạn thừa mứa chứa chan 3 cơ số , gạo nước thì vẫn cứ 2 cơ số trên lưng , còn tư trang khác thằng nào có giỏi thì cứ tự động bỏ lại ở nhà , có cho vàng chúng nó cũng chẳng dám bỏ tăng võng áo đi mưa ở nhà chẳng cần thúc giục .
 Quân số tham gia tác chiến lần này mới là cái đáng bàn , mấy ông thương binh nửa vời đâm ra lại là cái khó khăn lớn cho chúng tôi , cấp trên căn cứ vào quân số hiện hành hiện đang ăn cơm ở đơn vị mà rót quân số chiến đấu xuống phải đi đợt này , C2 chúng tôi còn chưa đến nổi 30 người gồm cả anh nuôi hay những chân phục vụ khác , lệnh xuống 25 người đi thì mấy ông thương binh bài bây đã là 5 7 người rồi còn đâu chỗ cho những thằng đang còn nằm đó sốt rét rên hừ hừ nữa , CTV thôi thì động viên các kiểu , nói nặng nói nhẹ cũng chẳng ích gì , nhóm liên minh thương tật đã bảo nhau đổ bê tông cốt sắt hết rồi thì cũng đến khóc tiếng Mán với họ , thế rồi điện qua điện lại mặc cả với tiểu đoàn bộ từng thằng lính có lúc anh Phượng cãi nhau hăng với anh Hồng trên điện thoại vì những chuyện quân số này , anh Hồng thì ép anh Phượng thì khăng khăng trả lại số thương binh nửa vời lên D , rồi cũng đi đến thống nhất C2 chúng tôi có 23 người đi tác chiến lần đó .
 Sáng hôm xuất quân xe ô tô xuống tận đơn vị đón nhìn trên 2 chục thằng lính trèo lên xe đi thấy trống vắng quá .
 Hỡi ơi ! còn đâu những khuôn mặt quen thuộc hào khí ngời ngời trước trận đánh hay chiến dịch nữa , chỉ còn lại vương vãi mấy thằng lính trẻ cùng số thương binh nhẹ lên đường và lác đác trong số đó có cả những thằng đang quấn quanh người mấy lớp vải dù tấm đắp .
 Bài hát : Trường sơn đông Trường sơn tây có khúc . Đường ra trận mùa này đẹp lắm .
 Vâng ! Chúng tôi những người lính QTN VN ở K thời điểm cuối năm 1979 cũng đang ra trận giữa cái mùa đẹp lắm , đẹp lắm .
 Khoảng gần 6h tối chúng tôi có mặt tại ngã 3 Amleeng trong đi qua chùa đổ xuống dưới cái suối cuối chân đồi , mưa vẫn lắc rắc rơi bồm bộp trên mái những tấm tăng võng của lính mắc vội quanh suối , vài cây măng được bẻ về cho cái món măng xào thịt hộp qua bữa .
 Chúng tôi đã bắt đầu một một chiến dịch mới trong cái hoàn cảnh đơn vị như vậy đó .
 Mẹ Việt nam có biết không ? Giờ này đàn con đã lên đường .....
 
 
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
benzen
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #588 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2010, 03:19:08 PM »

Benzen @ : nghe nói mới có đợt đặc xá gì đó,em có ông anh bạn tính đến nay cũng mãn hạn rồi mà sao thấy "chửa ra" ,hay là qua bên đó cải tạo lại vi phạm gì thêm nữa  Grin
  Sao từ ĐA sang đê LT có bao xa mà bác để 2 CCB của d7,e209 bắn đại bác sang nhau mãi thế ,bác dẫn mối cho 2 lão tao ngộ nhau đi  Grin

 Hu hu...ông anh của bạn "đốc tờ rờ" cũng là ông anh của tớ, giờ vẫn hậm hực về cái án 30 ngày đấy, nặng quá. Tính từ hôm 27/7.

 Để cựu E209 gặp nhau à, cứ từ từ đã! Họ "nấu cháo" qua điện thoại nhiều lần rồi. Găp nhau không khó, khi ra về mới khó, vì anh của benzen thuộc dạng
                                                 "Thân em chỉ có 1 mình!
                                                 Làm sao có thể dìu 3 huynh về".
 Trừ lão nhớ dai(và sống dai nữa, liên lạc dễ ăn đạn lắm), 3 lão cựu kia chỉ sau 90 phút đặc sản rượu nút lá chuối là kềnh hết,kém lắm.

 Không phải 2 lão,mà có tới 4 lão đấy!
« Sửa lần cuối: 26 Tháng Tám, 2010, 06:51:44 PM gửi bởi benzen » Logged
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #589 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2010, 06:06:51 PM »

Đêm đó chúng tôi ngủ lại bên bờ con suối dưới chân khu chùa đổ ngã 3 trong của Amleeng , bình thường như những cái bình thường của trăm ngàn đêm ngủ trên những cánh rừng Campuchia khác , dòng suối ngay bên với tiếng nước chảy róc rách và trên trời thỉnh thoảng lộp bộp vài hạt mưa , cuối mùa mưa rồi sương nhiều lắm sáng ra sương đọng đầy trên lá cây ngọn cỏ và lúc gần sáng thì sương hơi mù mù giăng giăng như làn khói nhẹ trước mặt , cảnh vật âm u tĩnh lặng vô cùng lúc trời chưa sáng hẳn .
 Sáng đó một số anh em trong C2 chúng tôi dậy sớm lội ngược lên trên dòng nước suối đi xa cách vị trí dừng chân nơi bờ suối khoảng 200m đi bẻ măng tre măng vòi kiếm chút đồ ăn thêm , khi tới khúc có cành hay bụi tre gai chóc gốc đổ xuống lòng suối chắn ngang dòng nước thì phát hiện ra 3 4 xác chết của lính Pốt dưới dòng nước mặc lại chỗ mấy cành tre đã trương phềnh to như con trâu , anh em chạy ngược về báo cáo chuyện những xác chết này , nghe xong ai cũng thấy lợm giọng từ chiều qua đến giờ đều ăn nước tắm rửa vệ sinh cá nhân ở đây cả , mà cũng mới đây tôi cũng vừa đánh răng rửa mặt xong , thôi thì khạc nhổ mặt nhăn mày nhó với nhau nhưng thôi chót nuốt mất rồi chót ăn mất rồi , cái thứ mà mình thấy ghê ghê tởm lợm đó nó đã thấm vào từng tế bào trên cơ thể mình rồi có khạc nhổ hay ghê tởm thì nó cũng chẳng giải quyết được việc gì , thôi đành mặc thây nó như vây thôi và cố gắng nhắm mắt lại để quên đi cái cảm giác đó . Chuyện này được báo cáo ngay lên D bộ thì được biết khoảng 10 ngày trước đây E141 của F7 cũng mới càn qua khu vực này và từng hạ địch tai đây , họ hạ địch xong nó nằm đâu thì mặc xác chúng nằm đó , nước suối chảy đã kéo những xác chết đó trôi về đây và mắc lại bởi những cành cây tre đổ xuống lòng suối . Như vậy là địa hình này luôn có những đơn vị của chúng ta liên tục càn quét địch tại khu vực này , đơn vị này đi qua đơn vị khác sẽ chà sát lại thay nhau không nghỉ săn đuổi tiêu diệt địch tại đây , cũng chỗ này cách đây gần 4 tháng E bộ tiền phương của 209 và thông tin F7 đóng quân cho đầu chiến dịch truy quét Tà Mốc mà , ngay chúng tôi cũng đã từng ở đây ít ngày nhưng ở trên chỗ chùa đổ ngã 3 rẽ trái chứ không đi thẳng về hướng Bắc như lần này .
 Lênh của BCH tiểu đoàn cấm lính ăn uống tắm rửa trên con suối đó nữa mà lấy nước ăn nơi cái hồ nhỏ gần con suối , hồ nông nhìn rõ cát vàng đáy hồ nước trong veo cỏ cây quanh hồ nhỏ xanh ngắt , giữ vệ sinh tốt hồ nước cho mình và cho những đơn vị bạn sẽ đến sau có nước sạch mà dùng , mùa khô sắp đến rồi .
 Chúng tôi được nghỉ lại khoảng 3 ngày ở đây chẳng biết lý do tại sao nhưng chiều hôm đó 1 chuyến xe ô tô trở đến một đám dân thường K toàn đàn ông và thanh niên cả , quần áo K lôm nhôm , đen , xanh và có cả màu sắc khác cùng khăn cà ma quấn trên đầu chân đi dép cao su , những túi mìn khâu bằng vải thường khoác vai hay ba lô xộ xệch lép kẹp nhàu nhĩ , không súng và cũng chẳng có đạn , chúng tôi nhìn nhau khi thấy đám người hỗn quân hỗn quan kia lạc lõng giữa những đám lính QTN VN sắc phục khá ngon lành , vài thằng hỏi nhau : Dân K hay tù binh địch đây ? Lính bác Hênh thì không phải rồi , lính bác Hênh ăn mặc còn ngon lành hơn chúng tôi nhiều lần làm gì có cái chuyện ăn mặc lộn xộn như thế này , chắc lại tù binh hay dân K thôi .
 Sau đó chúng tôi được giải thích đây là số quân du kích địa phương của K , họ được bổ sung xuống những đơn vị chính quy chiến đấu của ta , đi theo để làm giúp những công tác vận tải vận chuyển và học tập những kỹ năng tác chiến bộ binh trên chiến trường .
 À ! Ra vậy họ muốn được học tập , muốn được cùng chịu đựng chia sẻ những khó khăn ác liệt với chúng tôi , nhưng họ không được giao vũ khí mà chỉ làm những công tác vận tải , tối ngủ không phân công họ gác đêm theo đội hình của đơn vị , kế hoạch của chính quyền K Cách mạng muốn gửi họ đi theo ít nhất là 3 tháng rồi trả họ về với địa phương .
 Thằng liên lạc kiêm văn thư tôi lại phải chạy lên D bộ nhận 6 người du kích K về đơn vị , từ C2 đóng quân sát suối đến cái chùa đổ cũng xa phết đấy chứ , leo dốc thoai thoải cũng gần 300m chứ chẳng ít đâu . Trong số này tôi nhớ nhất có 1 anh du kích K , người cao to lực lưỡng cơ bắp cuồn cuộn đen nâu với cái quần to rộng chó táp 7 ngày chưa đến gấu , khăn cà ma xọc đỏ quấn trên đầu với cái cây tre làm đòn gánh túi mìn đeo vai , hình như tên Dân ( lâu ngày rồi không nhớ lắm ) tôi lúc đó cao xấp xỉ 1,7m rồi mà cũng chỉ đứng tới cằm anh ấy , số còn lại thường cao to hơn lính VN chúng ta và ai cũng khỏe . Tôi dắt đám du kích này về đơn vị , nhóm du kích này vui lắm mới về đến đơn vị là tìm chỗ ngồi rồi , loanh quanh loanh quanh là tìm chỗ ngồi đã rồi thì thụt nói chuyện với nhau , nói thật là chúng tôi chẳng hiểu gì đâu , họ có nét văn hóa chuyện mà cả sau này tôi để ý vẫn thấy mỗi khi họ túm 5 tụm 3 lại với nhau , họ kể nhiệt tình , người nghe cũng nhiệt tình rồi cùng nhau ồ lên cười với những hàm răng trắng tinh đều tăm tắp , ai đó cao hứng thì đứng dậy diễn tả bằng hành động cụ thể của cái mà anh ấy biết , chúng tôi cho rằng họ đang diễn kịch cho nhau xem thì phải , rồi cũng vỗ tay tán thưởng lẫn nhau đôi khi gây mất trật tự ồn ào nhưng vui , để ý mãi rồi sau này cũng hiểu họ hay tả lại với nhau khá chi tiết những gì đã diễn ra gần đây nhất mà mắt họ trông thấy , rồi tả lại cả bằng hành động , ví dụ thằng lính Pốt nó chạy như thế nào rồi bị ai đó hạ gục ra sao ? khi nó trúng đạn bật ngã theo tư thế gì ? và cả lúc lục đồ của thằng Pốt kia nó có mang theo cái gì và cái gì đã vứt đi cái gì đang còn cầm theo đây . Hay thật một nét văn hóa nói , văn hóa kể chuyện giữa cuộc sống đời thường của người dân Khmer và theo tôi thì ai trong số họ cũng có thể là diễn viên của đoàn kịch nói nào đó .
 Buổi giao ban trong C2 hôm đó diễn ra khá sôi nổi , các cán bộ B không ai muốn nhận nhóm lính du kích K này mặc dù đơn vị đang rất thiếu người , mỗi B chỉ có 4 người là hết nhưng vẫn không muốn nhận , anh em đưa ra vô vàn lý do để thoái thác nhưng tôi hiểu họ sợ , sợ sự phản thùng của nhóm người không rõ nguồn gốc tung tích này , vì khi nói thì họ không hiểu nhưng anh em nói thì hay nhìn họ nên họ hiểu được chúng tôi đang bàn bạc điều gì đó về họ nên họ trật tự lắng nghe và cố gắng để hiểu bằng hành động hay cử chỉ mà chúng tôi đang nói . Nhưng cuối cùng thì cũng phải đi đến kết luận là chia lẻ họ ra mỗi B mỗi bộ phận đưa về 1 người và chất tất cả những gì nặng nề nhất lên vai họ , tối không yêu cầu họ gác đêm , không giao súng nhưng có thể giao đạn cho họ gánh .
 Nói tóm lại là dùng người , dùng sức khỏe của họ cùng mình đi qua gian khổ nhưng không được tin . Thế thôi ngắn gọn là như vậy .
 Cũng đúng thôi , nhỡ có chuyện phản thùng theo địch hay chính họ cũng là lính Pốt cũ trá hàng chà chộn vào du kích K rồi chuyển họ giao sang cho chúng tôi thì hậu quả ai là người chịu đây ? Thiệt thòi lớn nhất là những thằng lính chúng tôi do mất cảnh giác và thiếu thông tin về nhân thân con người nên 2 chữ cảnh giác vẫn luôn là cái không bao giờ thừa và nhất là ở trong hoàn cảnh này lại càng thấy cần thiết .
 Cán bộ cấp B cũng có ý kiến chuyện ăn mặc của họ lôm nhôm quá , sợ lúc tác chiến bắn nhầm phải họ thì cũng khổ thân họ ra nên có đề nghị bắt họ bỏ khăn cà ma đi nhưng cũng khó bởi đó là cái vốn được gọi là truyền thống của họ , nó là một phần của trang phục đời thường của họ và cũng là vật dụng bất ly thân với nhiều công năng trong sinh hoạt cuộc sống của người Khmer , làm sao bắt họ bỏ đi cho được , lính chúng tôi cũng đâu có dư dả gì mà chia bớt cho họ cái áo cái quần . Thế rồi cũng đi đến quyết định úp lên đầu mấy tay du kích K này cái mũ cối , bắt buộc phải đội trong mọi hoàn cảnh để tránh bắn nhầm phải nhau , vừa dễ nhận ra nhau vừa kinh tế và cũng lại là cái chúng tôi có sẵn , lính đi rừng cũng ngại đội mũ lắm , nắng trên đầu thì mặc thây nắng , mưa thì trùm cái vải mưa qua đầu là xong mũ nón quái gì cho mệt xác , nhân chuyện cấp mũ cối cho lính du kích K một số anh em dưới B trêu chọc nhóm này bắt họ phải đội mũ cối cả khi đi ngủ nữa , nằm trên võng cũng phải đội mũ cối , lúc đầu họ sợ nên nem nép chấp hành nhưng sau biết bị trêu thì tối ngủ họ buộc treo cũ cối ngay đầu võng , hình như họ bảo nhau làm như  vậy vì thấy ai cũng làm thế cả .
 Thành ra sau này đi càn quét suốt đợt này trong đơn vị chúng tôi có thêm đám dân quân du kích K đi cùng và trong đội hình có thêm bóng áo đen cổ quấn khăn cà ma gánh gồng đồ đạc và trên đầu lúc nào cũng xùm xụp cái mũ cối . Lúc đầu chưa hiểu nhau còn thế thôi nhưng sau này đi với nhau nhiều , rồi quen biết cùng ăn cùng ở cùng sống chết có nhau thì cái khoảng cách về ngôn ngữ bất đồng hay Dân tộc tôn giáo hay du kích với QTN VN nó cũng dần san phẳng , thu được súng của địch thì tháo cái kim hỏa ra cất đi đưa súng cho họ vác rồi tối đến cũng phân công họ gác sách cùng với lính mình , rồi súng đủ cả bộ phận để họ cùng mình tác chiến và họ cũng khá là chấp hành kỷ luật cao trong trận đánh cũng lăn xả hết mình , khi bắt được tù  binh thì họ khai thác tình hình địch cũng rất nhiệt tình và mang về vô khối thông tin cần thiết cho chiến dịch .
 Họ vui vẻ sinh hoạt , tham gia chiến đấu với chúng tôi như những người lính bình thường khác , họ vẫn sống theo cái văn hóa của riêng họ túm 5 tụm 3 ồn ào chuyện rồi cả đóng kịch diễn tả một vấn đề nào đó rồi cười vô tư . Ngày chúng tôi về bảo vệ PhnomPenh mừng 1 năm Giải phóng thì trả họ về địa phương , chẳng đòi hỏi gì nhiều chỉ xin cái giấy viết tay bằng chữ VN không dấu má gì cũng được xác nhận thời gian đó họ tham gia chiến đấu cùng đơn vị QTN VN rồi vui vẻ trở về quê cũ làm ăn sinh sống , anh em lính chúng tôi cho họ cái gì được thì cho , tặng nhau cái gì được thì tặng , chia tay hẹn ngày gặp lại và họ tay xách nách mang những ba lô bồng đồ căng tròn sau thời gian ở với chúng tôi , chẳng có gì đâu trong những ba lô đó ngoài mấy thứ lấy được của lính Pốt , họ tiết kiệm thu nhặt về coi như đồ làm quà cho người thân nơi quê nhà .
 Chúng tôi ở lại ngã 3 trong của Amleeng đúng 3 ngày , bổ sung thêm du kích K rồi chuẩn bị hành quân tác chiến về hướng thác nước nằm trong sát dãy núi đá , lần trước chúng tôi đã đi về hướng tây rồi vòng lên hướng bắc sau đó tạt về thác nước , nhưng lần này thì đi thẳng về hướng bắc ngay từ ngã 3 trong lên hướng bắc vào phía thác nước đó .
 Trận càn quét này hoàn toàn do đột xuất , có thể thông tin quân báo nắm được điều gì đó quan trọng đang xảy ra tại khu vực này nên các đơn vị của E209 chúng tôi cũng lần lượt tập trung về đây , còn có thêm những đơn vị nào khác không thì không được rõ , quân số chúng tôi đi vào thác nước không cần thiết quá đông nên những anh em của cả D7 sức khỏe còn yếu do sốt rét được để ở lại bên ngoài , số khác vẫn theo đơn vị như bình thường . Điều đó rất phù hơp với hoàn cảnh của số anh em đang ốm đau , C2 đâu vài người được ở lại họ tập trung hết về cái chùa đổ .
 Chiều hôm trước khi chuẩn bị cho sáng ngày mai đi tác chiến , 1 chuyện động Trời đã xảy ra ở chính cái ngã 3 trong Amleeng này . Kinh khủng khiếp ngoài sức tượng tượng của chúng tôi nhưng nó cũng là cái đã rồi , cái không thể sửa được nữa , cái mà tất cả chúng tôi phải chấp nhận vì đó là điều thực tế của chiến trường .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM