Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 09 Tháng Mười Hai, 2019, 12:24:20 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
 61 
 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2019, 04:44:55 PM 
Tác giả nguyenquuangtri - Bài mới nhất gửi bởi bapchuoi
Hà Giang (河楊 - Sông + Cây liễu) nên đọc là Hà Dương mới đúng.
Núi đất, điểm cao 1509 - Lão Sơn - nhà nguyễn ghi là núi Lão Quân => cái này cứ gọi Lão Sơn cũng chẳng ngại gì!
------------
Nguồn: Đồng Khánh dư địa chí!

 62 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:24:03 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
   
LỜI NÓI ĐẦU

        Thống chế Erwin Rommel, được mệnh danh là «Con Cáo Sa Mạc » và9 được xem là bậc thầy về các trận đánh chiến xa qui mô, dũng mãnh9 táo bạo9 sẵn sàng dốc hết túi vào canh bạc để đạt đến chiến thắng quyết định.

        Một con người9 đã trở thành huyền thoại trong chính thời đại của minh : Rommel.

        Một đoàn quân9 điên khùng và không bao giờ biết lùi bước9 được huấn luyện để chiến đấu — và tồn tại — trong sa mạc nóng bỏng : Quân đoàn Phi châu (Afrika Korps).

        Một mặt trận9 đẫm máu và tàn khốc nhứt của lịch sử các trận đánh được phát động dưới thời Hitler9 trong cuộc đại chiến thế giới lần thứ hai : mặt trận Bắc Phi9 với các địa danh vang tiếng: Tobruk, Halfaya, El Alamein, Gazala, Mersa el Brega và Sollum.

        Rommel đã nhìn những người chiến đấu bên cạnh ông như thế nào ? Cuộc chiến trên sa mạc nắng chảy được phát động xuyên qua đôi mắt nhìn của người Đức ra sao ? H. W. Schmidt sẽ giải đáp những câu hỏi nầy với đầy đủ thầm quyền, vì ông chính là một sĩ quan tham mưu kề cận bên Rommel trong suốt hầu hết các giai đoạn ác liệt nhứt của mặt trận Phi Châu,

        Đây là một hình ảnh mới của vị tư lịnh sáng chói nhứt của binh chủng Panzer (thiết ky) Đức quốc xã, được tạo nên một cách sống động trong chính hoàn cảnh của các trận đánh khốc liệt được nhìn bởi Schmidt, người sát cánh với mọi hành động của Rommel lúc ấy.

        Cá tính, đặc điểm và các thói quen của , Rommel đã phát lộ hẳn trong máu lửa. Các câu nổi của ông và cả đến những lần, rất hiếm, trong các giờ phút đàm luận thoái mải với bộ tham mưu của ông, cũng được Schmidt kể lại.

        Đây là một quyển sách ghi lại những câu chuyện thực sự về Quân đoàn Phi Châu (Afrika Korps), đã từng là đầu đề bàn luận đầy kích thích của phe đối nghịch, và câu chuyện của nhân vật huyền thoại đã tạo những chiến thắng gây sự kính phục cho kẻ thù — «Con Cáo Sa Mạc ».


 63 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:22:23 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
     
1. ĐẠI THỐNG CHẾ CỦA NÃ-PHÁ-LUÂN
 

        Có chứng cớ cho thấy chắc chắn George Patton sinh vào ngày thứ sáu, 11 tháng 11, năm 1885, vào lúc 18 giờ 38 phút, tại đồn điền Wilson-Patton rộng 1800 mẫu Anh ở San Marino, nằm bên ngoài thành phố Pasadena thuộc tiểu bang California. Trong quyển Thánh Kinh của mẹ ông, trong hồ sơ lưu trữ của giáo đường dòng Chúa Cứu Thế và giáo đường Espiscopalian cổ nhứt ở Nam California (do ông nội của ông xây cất) đều ghi như trên, Nhưng Patton đã xem ngày sanh của ông như là cái móc nối liền một chuỗi lịch sử. Ông tin rằng cuộc đời của ông có liên quan đến nhiều thế hệ. Ông thường nhắc đến những biến cố xảy ra nhiều thế kỷ trước đó, mà chính ông, tiền thân của ông, có tham dự một phần trong đó.

         Có lỹ lẽ để giải thích những ý nghĩ kỳ lạ này, Patton giống như nhân vật Don Quixote của Miguel de Cervantes, nửa phần do nhưng điều học hỏi và nửa phần do sự tưởng tượng mà ra. Ông đọc ngấu nghiến bất kỳ quyển sách lịch sử quân sự nào nằm trong tay ông. Do đó trong đầu của ông chứa đựng, giống như Cervantes nói về Don Quixote : «hoàn toàn không có gì hết, chỉ là một mớ lộn xộn bất khả dụng...»

        Những giai đoạn quá khứ tích tụ trong trí óc của Patton chẳng khác nào những hạt vàng nằm dưới đáy một con sông, không biết bị nước cuốn đi lúc nào. Tuy nhiên sự mê hoặc của ông nằm trên phương diện khác : Đó là một con người bất biến, sẵn sàng thích hợp với đời sống, và trở thành một vị anh hùng ở bất kỳ thế kỷ nào. Điều này đã chứng tỏ qua những giòng chữ Patton viết cho phu nhân của ông trong khi ông tham dự mặt trận Sicily vào mùa hè năm 1943 : «Tuổi thọ của tôi tính bằng hành động, không phải tính bằng năm».

        Patton có lần đã tỏ ra khoái chí khi Đại Tướng  Sir Harold Alexander nói với ông ở Phi Châu « Anh biết không, George, anh sẽ là một vị thống chế vĩ đại của Nã Phá Luân, nếu anh sống vào thế kỷ thứ 18». Patton đã mỉm cười và bình thản nói :« Đúng vậy!».

        Thời Đệ Nhứt Thế Chiến, trong khi đang huấn luyện một trung đoàn thuộc đạo quân Thiết kỵ vừa mới thành lập ở Pháp vào năm 1918, Patton được chỉ định thi hành nhiệm vụ bí mật tại một nơi mà trước đây ông chưa từng biết đến. Theo lịnh, ông sẽ đến một nhà ga để «đáp chuyến xe lửa đầu tiên về hướng Tây, xuống nhà ga thứ ba rồi đáp một chuyến xe lửa khác chạy về hướng Nam, và xuống nhà ga kế đó », nơi đây sẽ có một chiếc Jeep chờ đón ông.

        Khi xuống ga, ông gặp chiếc xe với một tên tài xế. Tên tài xế này lái đưa ông đến một nơi mà ông không biết, vl lúc đó trời tối. Khi chiếc xe chạy lên đỉnh một ngọn đồi, Patton hỏi tên tài xế :

        « Nơi mà chúng ta sắp đến nằm ở bên phải ngọn đồi, phải không Trung sĩ? »

        « Dạ thưa không. Nhưng ở phía bên phải có một căn cứ của người La Mã. Tôi đã từng thấy tận mắt ».

        Cuối cùng Patton đến bản doanh nơi mà ông được lịnh trình diện. Sau đó, khi sắp bước ra khỏi cửa, ông xoay lại hỏi viên Đại úy trong phòng : « Ở ngay phía trước chúng ta có một hí viện phải không ? »

        Viên đại úy đáp :

        « Không, ở đây chúng ta có hí viện nào đâu ». Nhưng sáng hôm sau, khi Patton thức dậy dạo cảnh một vòng, ông nhìn thấy một hí trường La Mã chỉ cách bản doanh khoảng 300 thước. Không biết thế nào mà Patton cứ khăng khăng cho rằng trước đây, ông đã từng dự khán các buổi trình diễn ở hí trường này, có lẽ lúc đó ông là một người lính La Mã dưới trướng Caesar.

        Vào năm 1943, ở Sicily, ngay lúc ông vừa chiếm đóng hòn đảo này, ông yêu cầu Signora Marconi, nữ quản thủ bảo tàng viện ở đây, hướng dẫn ông đi xem qua một vòng các di tích cổ. Nhưng sau đó, Patton đã chứng tỏ ngay rằng, ông không cần phải có người hướng dẫn. Thật vậy, chính ông đã vạch rõ cho người hướng dẫn ông biết những biến cố lịch sử liên quan đến nhiều di tích cổ khác nhau. Chẳng hạn như ở Agrigenỉo, ông đã nói đúng mọi sự việc xảy ra từ năm 470 trước Thiên Chúa Giáng Sinh.

        Ông đã giải thích tỉ mỉ cho Marconi các chi tiết về quân đội của người Carthage, đã từng đổ bộ lên nhiêu địa điểm ở phía tây Agrigento, nhưng tại sao với quân số 300.000 người phải mất đến 5 năm mới đánh chiếm được Syracuse, thành phố có hải cảng lớn ở biển Ionian và tại sao quân đội này, sau đó bị tiêu diệt.

        Về sau nầy Patton viết :

        « Thành phố và hải cảng Syracuse đã cho tôi nhiều kinh nghiệm đặc biệt, vì nơi đó đã xảy ra những cuộc đụng độ vừa ở trên bờ vừa ở dưới biển nhiều hơn bất kỳ một hải cảng nào trên thế giới. Khi nhìn hải vực này, tôi có thể thấy những chiến hạm ba từng của Hy Lạp, các đại chiến thuyền của La Mà, của người Vandal, của người Ả Rập, của Thập Tự Quân, của người Pháp, người Anh Cát Lợi và cả Hiệp Chủng Quốc, đã сố gắng liên tục đánh chiếm hải cảng này ».

        Signora Marconi hỏi một cách sửng sốt :

        « Trước đây ông đã từng ở đó ? »

        « Phải », Patton đáp, mặc dù đây là lẫn dẫu tiên ông đặt chân đến Sicily.

        Thật là kỳ dị. Quá khứ như chứa cả trong đầu óc Patton. Ở San Gabriel lúc ông mới lên tám, một giáo sĩ tên Bliss đã kể cho ông nghe về câu chuyên của Parthenon, một ngôi đền vĩ đại của người Hy Lạp xây dựng ở Acropolis vào năm 432 trước Tây Lịch. Câu chuyện này không gây cho ông một hứng thú nào cả. Rồi năm mươi năm sau, ông đến Segesla ('Sicily) nhìn những đường nét chạm trổ tuyệt mỹ của một ngôi đền Hy Lạp, ông cố vẻ như không lấy gì làm lạ. Và hình như khỏng có vật gì trong lịch sử mới lạ đối với ông cả.

 64 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:19:43 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
       

- Niềm vui chiến thắng: Kiểm tra kết quả phim sau trận đánh của 2 phi công Phạm Ngọc Lan và Trần Hanh, tháng 4-1965 (ảnh trên).
- Đôi bạn chiến đấu thân thiết Lưu Huy Chao và Lê Hải sau một lần xuất kích bảo vệ vùng trời miền Bắc (ảnh dưới).



- Những phi công trẻ quả cảm của Đoàn Không quân Yên Thế ( Lưu Hu) Chao thư 4 từ trái qua) trước giờ xuất kích (ảnh trên).
- Ngày 29-6-1966, lần đầu tiên Không quân Mỹ đánh vào Hà Nội, tại kho xăng Đức Giang, Biên đội của ta gồm: Huyền, Mẫn, Bảy, Túc đã bắn rơi 1 chiếc F-105 của Mỹ (ảnh dưới).


 65 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:16:03 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
    
        Sự khác biệt của MiG-17 với máy bay của Không quân Mỹ:

        MiG-17 đã trở thành máy bay tiêm kích đánh chặn chính của Không quân Nhân dân Việt Nam vào năm 1965, những chiếc MiG-17 đã tham chiến và giành những thắng lợi đáng kể trước máy bay chiến đấu của Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam, khi chúng kết hợp chiến đấu cùng với máy bay MiG-19 và MiG-21. Một số phi công Việt Nam, thực tế thích MiG-17 hơn MiG-21, nó cơ động hơn, dù không nhanh bằng MiG-21.

        Trên lý thuyết các loại máy bay của Không quân Mỹ cùng thời đều hơn hẳn MiG-17 ở vũ khí và tính năng. Chúng bay nhanh hơn âm thanh, trong khi MiG-17 bay dưới tốc độ âm thanh, dù có thể ngoặt tốt hơn. MiG-17 không có tên lửa không đối không, nên phải dựa vào cannon: hai súng 23 ly và một súng 37 ly. Hai loại này nặng hơn rất nhiều loại dùng trên máy bay của Mỹ nhằm đánh chặn máy bay ném bom và có tốc độ bắn chậm. Một loạt đạn 2 giây của MiG-17 chỉ có 69 viên đạn trong khi USM-61 của F-105 có thể bắn tới 175 viên đạn và Mark 12 của F-8 bắn được 160 viên.

(Tổng hợp và biên soạn từ nguồn Bách khoa Toàn thư mở Wikipedia)        



Đoàn dại biểu Phi công chụp ảnh với Bác Hồ, Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mùa xuân năm 1967


Đoàn đại biểu Bạn chiến đấu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của Quân chúng Phòng không - Không quân, Cục Hàng không Việt Nam đến thăm và chúc sức khỏe Đại tướng Võ Nguyên Giáp, năm 2006


Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Lưu Huy Chao (tác giả cuốn sách) và đồng chí Lê Khả Phiêu, Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam (ảnh chụp năm 2008).

 66 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:01:28 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
         
        Từ hai kẻ cựu thù đã trở thành hai dân tộc hữu nghị, cùng chia sẻ lợi ích, nghĩa vụ trong suốt 20 năm qua. Và trong một tương lai không xa, nếu cả hai chính phủ, hai dân tộc đều ra sức phấn đấu cho mối quan hệ ngày càng tốt đẹp, thì việc nhân dân Mỹ và nhân dân Việt Nam trở thành những người bạn thân thiết, gắn bó nhau hơn nữa là chuyện mà chúng ta có thể hy vọng. Điều này phần lớn tùy thuộc vào Mỹ, nếu Mỹ muốn làm một người bạn thật lòng, thật sự muốn khép lại quá khứ để hướng tới tương lai như Mỹ và Nhật đã từng đạt được sau Thế chiến thứ hai tàn khốc - hai dân tộc Mỹ - Nhật - một bên là kẻ ném bom nguyên tử, một bên là những nạn nhân hứng chịu hậu quả của hai trái bom nguyên tử - tưởng như muôn đời không thể gần nhau, muôn đời không thể san lấp được hố thẳm hận thù trong tâm hồn của hai dân tộc, nhưng thực tế thì điều không thể đã trở thành có thể. Người Việt Nam với bản chất hiếu hòa, thân thiện, vị tha từ muôn thuở ông cha tới con cháu bây giờ và cả mai sau, việc xóa bỏ hận thù để hướng tới tương lai hoàn toàn là việc làm không quá khó. Hy vọng người dân Mỹ và chính phủ Mỹ sẽ có được xác tín cao nhất đối với lòng tin của chính phủ và nhân dân Việt Nam. Hy vọng như vậy. Hy vọng!

        Mọi người núm níu nhau, cố đưa ra những nhận xét về chuyến đi đặc biệt của một đời người và cố hình dung ra viễn cảnh tương lai của hai dân tộc với những cái gật đầu và những nụ cười mãn nguyện.

        - Thông thường, Mỹ đi đến đâu thì chiến tranh, biến loạn, lật đổ đi đến đó. Tuy nhiên, với Việt Nam, hy vọng Mỹ đã rút ra được bài học đầy xương máu và phi nghĩa của mình mà không còn âm mưu hay dã tâm nào nữa. Nếu hy vọng là điếu tốt lành, thì chúng ta cùng nhau hy vọng vậy. - Trưởng đoàn, Trung tướng Nguyễn Đức Soát nói với anh em cựu phi công như vậy trước khi máy bay hạ thấp độ cao đáp chuyên bay cuối cùng trong ngày từ Đài Bắc về sần bay Nội Bài. Và mọi người chia tay nhau sau khi về đến Hà Nội trong buổi tối chớm thu, đó đây lây phây những chiếc lá vàng vừa bay xuống phố.

        Một chiếc khăn mùa đông cho người bạn đời quá tuổi đám cưới vàng một năm - (1966 - 2017). Mấy món quà cho hai con trai, hai con dâu và cô con gái út cùng chàng rể rượu. Vài món đồ chơi cho cháu nội, cháu ngoại. Đứt hai tháng lương hưu cho một chuyến đi Mỹ - dù đã được tài trợ toàn bộ chi phí vé máy bay, khách sạn, ăn uống, đi lại. Xứng đáng cho một bận tốn tiền. 10 ngày không một giọt rượu đế. Có đi xa, nhất là đi nước ngoài, mới thấy cơm nhà rượu vợ nó quan trọng như thế nào với cuộc sống của người anh hùng chân chai tay sẹo. Nhớ rượu như nhớ vợ. Không kiềm lòng được, vừa về đến nhà Nguyễn Văn Bảy lập tức lấy chai rượu của vợ nấu cho chổng uống tu liền một ly đầy, khà một cái, gật đầu nói với vợ:

        - Cơm nhà rượu vợ muôn năm! Bà ơi! Má nó ơi! Có đi nước ngoài mới thấy không đâu bằng đất nước mình, không đâu bằng nhà của mình. Bà đúng là người đàn bà số một của đời tôi! Toại nguyện quá rồi, má sắp nhỏ à. Ở Mỹ, ngộ lắm: nó có mọi thứ, từ bài bạc đến gái điếm, cửa hàng bán súng đạn, nhà máy sản xuất máy bay, xe tăng, bom, đại pháo, tên lửa, khai thác vàng, khai thác dầu... và mọi cái sang giàu bậc nhất thiên hạ mà mình không thể kể hết bà ạ. Nó đông thế, giàu thế, mạnh thế, nên nó đánh mình xất bất xang bang là phải. Ở Việt Nam, mình thấy Mỹ chỉ có một. Qua Mỹ mới thấy Mỹ nó đến mười, đến trăm. Nếu ngày xưa mình không kéo nó vô hội đàm Paris, cứ để cho nó đánh hoài, nó đánh mình đến 50 năm, nước Mỹ vẫn chưa hết của. Mình nhượng bộ nó cho nó rút về nước, đó là một nước cờ hay. Cũng phải cảm ơn phong trào đấu tranh, phản chiến của nhàn dân Mỹ. Không có phong trào đó, Mỹ cũng chưa chắc phải chịu rút quân sớm vậy đâu. Nó có chết thêm 50 ngàn lính Mỹ, có rớt thêm 10 nghìn máy bay, nước Mỹ vẫn là một nước giàu và hùng mạnh bậc nhất thế giới. Mới thấy đúng mình là chàng tí hon đánh với người khổng lồ. Nó thua vì nó không dẻo dai, không lì được như dân tộc mình. Nó như Trình Giảo Kim, chỉ ba búa. Với nó phải là tốc chiến, tốc thắng. Đằng này mình lại đánh trường kỳ. Nó thua mình là thua cái trường kỳ ấy. Nó tức và hận mình suốt mấy mươi năm. Qua đất nước nó, thấy sự to lớn, hùng mạnh của nó, mới thấy tội nghiệp cho cái sự thua của chúng nó, má nó à.

 67 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:00:51 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Hai viên cảnh sát da trắng từ ngoài bước vào và lập tức người đàn ông có mái tóc bạc trắng kia được mời lên xe để vào Viện tâm thần:

        - Xin lỗi, chúng tôi phải làm nhiệm vụ của mình. Ông ta là một bệnh nhân trốn Bệnh viện Tâm thần từ mấy ngày nay. Quý vị hãy hiểu cho.

        Nguyễn Văn Bảy và người bạn cùng đi với mình thảng thốt với sự việc xảy ra đột ngột. Đúng là nước Mỹ. Ở một nơi nào đó dường như có những phát súng, rồi những loạt súng vừa nồ. Mấy người biết tiếng Việt bước tới giải thích cho hai người khách Việt Nam vừa trố mắt nhìn theo chiếc xe bít bùng của cảnh sát lao ào đi trên phố.

        - Đừng lấy làm lạ, hai ông bạn à. Nước Mỹ là vậy. Cả những loạt súng vừa nổ kia cũng vậy. Mọi việc có cảnh sát và nhân viên Cục điểu tra Liên bang lo. Người đi cứ đi, người làm vẫn cứ làm. Hãy uống cho hết hai ly nước đi đã.

        - Một cảnh tượng cũng cẩn biết về nước Mỹ văn minh. Ông ấy tâm thần thật sao?- Người bạn cùng đi với Nguyễn Văn Bảy nhìn bạn mình, hỏi và muốn được chia sẻ nhận xét cùng bạn.

        - Tôi thấy ông ấy có tâm thẩn gì đâu. Chẳng qua ông ta không hợp với lối sống Mỹ.

        - Chắc vậy. Có phải ai cũng thích thiên đường Mỹ cả đâu. Nghèo một chút, nhưng sống ở đất nước mình là sướng nhất, là an nhiên tự tại nhất, Bảy à.

        - Đúng vậy. Ao nhà vẫn hơn mà.

        - Đám trẻ bây giờ...

        - Kệ chúng nó. Chúng nó thích giàu thì cứ để chúng nó giàu. Chúng nó thích tự do thì cứ để cho chúng nó tự do. Thích lối sống Mỹ thì cứ để chúng nó sống theo lối sống Mỹ. Mình có ý kiến, chúng nó cho rằng mình định kiến, bảo thủ. Còn mình với Mỹ thì... phận của mình coi như xong rồi. Mình là ngày hôm qua rồi. Tương lai chúng nó hãy để chúng nó tự quyết định. Mình về thôi!

        - Chào!

        - Chào!

        Về phòng ở khách sạn, một cựu phi công Mỹ đã ngồi chờ.

        - Chào! Tôi là Robin Olds. Đây là cuốn sách có tên Phi công chiến đấu. Hôm qua không đủ sách để tặng hai ông bạn Việt Nam của tôi. Hôm nay tôi mang đến tặng hai anh ba quyển sách nẩy do tôi và vài người bạn cùng hợp tác viết nên. Quyển sách này ghi lại cuộc đời phi công của tôi. Xin thân mến tặng hai bạn. Riêng Nguyễn Văn Bảy - tôi xin được tặng anh hai quyển, để anh có thể mang về nước tặng cho một người ham đọc sách bất kỳ nào.

        - Cảm ơn người anh em!

        - Cảm ơn!

        Nguyễn Văn Bảy và người bạn cảm động nhận sách. Trên bàn có sẵn một chai rượu Scotch đã được khui. Mỗi người một cốc cao cổ. Chạm ly nhau. Và cười.

        Một cuộc gặp gỡ và chia tay vội vàng.

        - Viên đại tá lâu năm nẩy là một phi công cự phách, có đẳng cấp chiến đấu cao nhất của Hoa Kỳ. Ông ta là một huyền thoại của nước Mỹ.

        - Phi công Mỹ được đào tạo bài bản hơn anh em mình. Họ thật sự là một đối thủ đáng tôn trọng.

        - Vậy chứ anh - người bạn học 7 ngày 7 lớp của tôi đây chẳng phải đã là một anh hùng đánh Mỹ đó sao!?

        - Mình là anh hùng liều mạng, vì yêu nước và yêu Cách mạng mà đánh miết, xáp lá cà riết rồi trở thành anh hùng thôi, chứ học hành được mấy cuốn vở.

        - Thời thế tạo anh hùng mà. Thôi, làm vài ly Scotch nữa rồi ngủ một giấc cho ngon để mai ta giã từ nước Mỹ. Tiếc là chưa đến được Thủ đô Washington.

        - Nếu còn được lấn sau...

        - Chắc khó mà có được lẩn sau.

        - Năm nay anh bao nhiêu rồi?

        - Tám mươi mốt vừa tròn...

        - Trông bác còn khỏe lắm! Ờ nhỉ... Chúc bác ngủ ngon.

        - Good, good... night!

        - Mai thì mình goodbye nước Mỹ rồi... Một đời người, một lần goodbye! Cuộc đời Cách mạng thế mà sang thật, anh Bảy à... Goodnight!

        Mất 15 tiếng đồng hồ cho lượt trở về với những câu chuyện râm ran về nước Mỹ trong suốt hành trình. Một chuyến đi thật có ý nghĩa đối với những cựu phi công. Từ một kẻ cựu thù, các phi công Mỹ - Việt Nam đã trở thành bè bạn. Một chương mới của lịch sử đã được viết ra từ ngày Tổng thống Mỹ Bill Clinton đọc lời diễn từ phát đi thông điệp và hình ảnh của ông cho nhân dân Mỹ và thế giới biết rằng: Chính phủ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã bình thường hóa quan hệ với nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Từ đây, nhân dân Mỹ với nhân dân Việt Nam là bạn. Hôm nay, các cựu phi công Mỹ - Việt đã viết thêm một trang mới trong sứ mệnh cố gắng xích lại gần nhau hơn, làm cho hai dân tộc ngày càng hiểu nhau, ngày càng gắn bó với nhau mật thiết hơn nữa trong vai trò đối tác toàn diện. Từ một cuộc chiến tranh đến một cuộc hòa bình. Từ một cuộc cấm vận đến một cuộc hợp tác.

 68 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 12:00:10 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Đến lượt người lính già Nguyễn Văn Bảy rưng rưng xúc động, nói chẳng thành lời trước cử chỉ thân yêu của cô con gái tóc nâu có đôi mắt đen đẫm nước.

        - Cảm ơn con gái... Cảm ơn hai người bạn của tôi... 10 năm, tôi vẫn có thể đợi hai bạn và con gái của chúng mình 10 năm nữa ở Việt Nam, đất nước yên bình và tràn đầy tình nghĩa...

        Một cuộc chia tay làm người cứng lòng chặt dạ như Nguyễn Văn Bảy cũng phải thẫn thờ suốt buổi chiều còn lại.

        - Cuộc giết chóc còn có nghĩa gì đâu trong những phút giây này. Cảm ơn hòa bình. Chỉ có hòa bình mới cho những con người từ hai chiến tuyến những giây phút hạnh ngộ như vậy, anh Bảy à. - Một cựu phi công cùng đoàn vừa buông một câu cảm thán có sức đồng vọng tận tâm can các cựu chiến binh khiến mọi người cùng gật đầu.

        Một đêm bình yên của nước Mỹ đi qua giấc ngủ nhẹ nhàng của các cựu chiến binh một thời máu lửa.

        Hôm sau, Nguyễn Văn Bảy và đoàn cựu phi công được các cựu chiến binh Hoa Kỳ đưa đi thăm vết nứt nổi tiếng Arizona. Anh và một vài người bạn còn sót chút lãng mạn tuổi trẻ trong lòng, bèn hốt một dúm đất đen của xứ sa mạc, cùng một chai nước lấy được từ đập thủy điện Hoover hùng vĩ và lớn nhất nước Mỹ đem về Việt Nam làm kỷ niệm cho chuyến đi của một đời người.

        Tiếp theo, Nguyễn Văn Bảy và các cựu phi công được đưa đi thăm sòng bạc Las Vegas (thủ đô giải trí của thế giới), cùng danh lam thắng cảnh ở nơi này. Rối về quận Cam, thăm Đại lộ Danh Vọng, gặp những bàn chân hóa thạch miên viễn cùng thời gian của bao tên tuổi lớn được vinh danh bởi những thành tựu huy hoàng trong một đời người.

        Hôm cuối cùng chuẩn bị rời California, đang đi dạo cùng người bạn trên một con phố, bất ngờ Nguyễn Văn Bảy và người bạn đồng hành gặp một ông già Việt Nam - có lẽ lớn hơn anh khoảng 5 tuổi - cùng nói tiếng mẹ đẻ với anh giữa đất khách quê người. Một cảm giác thân tình thật lạ, mà cũng thật quen thuộc ào đến. Họ mời nhau vào một quán nước gần giống ở Sài Gòn.

        - Anh sang đây từ hổi nào?

        - Hơn mười năm nay rồi.

        - Việt Nam Cộng Hòa à?

        - Không, tôi là công dân Xã hội Chủ nghĩa hẳn hoi. Con gái tôi lấy chồng Việt kiều có quốc tịch Mỹ. Tôi là người gốc Hà Nội, phố Bà Triệu, gần Hồ Gươm.

        - Ra là vậy. Bác thấy cuộc sống ở Mỹ thú vị và đáng sống chứ? Bọn tôi mới sang được một tuần. Kể cũng thích với cuộc sống hiện đại quay cuống này.

        - Ở đây không có ngày hôm qua. Tất cả thời gian đều được quan niệm là hôm nay, ngày mai hết.

        - Tại sao?

        - Vì ngày hôm qua chẳng bao giờ đọng lại trong óc con người. Ở đây không có hoài niệm. Tôi đã quyết định trở về Việt Nam để sống những ngày cuối cuộc đời.

        - Chắc bác rành nước Mỹ lắm nhỉ. Bác nói vế nước Mỹ cho những người chưa biết nước Mỹ như bọn tôi nghe thử xem nào.

        - Nước Mỹ chỉ đáng sống với đám trẻ vì bọn chúng có thể làm ra được nhiếu tiền.

        - Kể ra thì cũng chính đáng.

        - Người ta mê nước Mỹ vì nó giàu và mạnh cùng thứ tự do quái quỷ của nó. Văn minh Mỹ chỉ hấp dẫn những con người ham mê giàu có và sức mạnh. Còn tự do của nó thì đáng sợ lắm. Tự do của Mỹ bao giờ củng kèm theo súng đạn và giết chóc. Mấy thứ đó tạo ra giá trị Mỹ mà người ta hay nói đến. Một sự hào nhoáng hỗn độn, có thể nói như vậy.

        - Nhưng bác đã thành người Mỹ 10 năm?

        - Tôi có hoàn cảnh riêng của tôi. Bà nhà tôi mất từ khi tôi mới về hưu được đúng hai năm. Con gái lấy chồng, được bảo lãnh sang đây. Nó cứ bảo bố hãy sang đầy với tụi con để sống những ngày nhàn hạ cho ấm áp tuổi già. Đúng là mất vợ thì còn con. Trên đời đâu có gì gần gũi và đáng yêu hơn con với vợ. Nhưng rồi... Một tuần có khi cũng không nhìn thấy rõ mặt con được một lần, không tâm sự được với chúng nó vài ba câu. Tối ngày cứ trông nhà cho chúng nó. Cháu cũng không nựng nịu dỗ dành gì được. Nó coi mình như người ngoại quốc. Buổn chết đi được. Muốn kiếm một người nói tiếng Việt như mình để tâm sự đâu phải dễ. Tới con chó phốc trong nhà nó củng không thèm chơi với mình.

        - Chắc tại mình có nếp sống xa lạ, không hợp với lối sống hiện đại của Mỹ.

        - Lối sống gì. Đi ra đường lúc nào cũng bị cảnh sát nhìn mình như khủng bố, cực đoan. Ở nhà thì cô đơn. Ra đường thì cô độc. Ở đâu cũng bắt gặp sự kỳ thị. Một cuộc sống đẩy tự ty mặc cảm. Nó chán lắm các ông à. Nước Mỹ là thiên đường ư? Với tôi, nó chẳng khác nào địa ngục. Vì thế tôi đã nói với con gái và con rể là tôi quyết định về Việt Nam để sống những ngày còn lại. Tiền không đủ để làm nên cuộc sống mấy ông à. Chưa biết nước Mỹ thì đến chơi, chơi thì thích, nhưng sống với nó thì chán không gì bằng. Mình không ham tiền, không ham sức mạnh và kho bom hạt nhân Mỹ, thì tội gì phải ở lại xứ nẩy để còn mất công mang ơn nó. Một xã hội đầy bạo lực, đầy bất công, đầy súng đạn và chết chóc. Một xã hội đầy kỳ thị.

 69 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 11:59:48 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Ngay lúc ấy thì từ phía Đông khán phòng, một người Việt tự xưng là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đứng lên và có ý kiến, câu đầu bằng tiếng Mỹ, câu sau bằng tiếng Việt:

        - They shot my down! (Họ bắn hạ tôi đấy! - giống như một câu đùa - vì ông ta không phải là phi công từng không chiến trên bầu trời miền Bắc) - Dừng lại một chút cho một tiếng tằng hắng, ông ta hỏi tiếp một câu khá hóc búa khiến mọi người ngơ ngác nhìn ông ta rồi nhìn quanh khán phòng - Tôi muốn được hỏi các phi công Hoa Kỳ: Ai là người ném những quả bom tội ác xuống Bệnh viện Bạch Mai và khu phố Khâm Thiên?

        Không nghe người nào trả lời. Không một người đưa tay đứng lên. Không khí đột nhiên rơi vào trạng thái ngột ngạt, khó chịu. Phải mấy phút trôi qua mới có người đứng lên phát biểu, nói thẳng, không né tránh vấn đề quá nhạy cảm của một cử tọa vừa nêu. Đó là người đã hơn một lần đứng lên, có tên là Clinton Johnson:

        - Không có gì khó hiểu và khó trả lời cả. Họ - những phi công trong phi vụ ấy - đã làm hết sức có thể, đề tránh gây thương vong cho dân thường. Chúng tôi đã rất cẩn thận để không đánh bom sai mục tiêu. Nhưng rồi tai nạn lại xảy ra ngoài ý muốn. Một số người đã không thật cẩn thận - có thể là do yếu tố tâm lý - tinh thần không thực sự tốt khi làm nhiệm vụ - vì vậy mà chuyện không hay xảy đến. Điều lệnh Không quân có quy định nghiêm ngặt, nếu không tuân thủ, sự nghiệp phi công và con đường tiến thân của người nào đó, coi như mất đi vĩnh viễn, hoặc phi công vi phạm kỷ luật quân pháp khi thi hành phận sự sẽ bị đi tù. Chuyện Bệnh viện Bạch Mai hay khu phố Khâm Thiên là sự rủi ro ngoài ý muốn, nhưng đó là một phẩn của chiến tranh. Đó cũng là một phần của sự hối tiếc từng cắn rứt lòng người.

        Tiếng vỗ tay lác đác, không rầm rộ như lúc đầu. Không thấy ai thắc mắc về chủ đề không vui ấy nữa. Đến phiên một viên đại tá của đoàn Việt Nam có ý kiến:

        - Tôi không biện minh cho những quả bom do máy bay Mỹ ném xuống nhà dân khiến nhiều người, trong đó có trẻ em bị giết chết, tuy nhiên, tôi củng hiểu kỷ luật Quân đội Mỹ là rất rõ ràng. Bệnh viện Bạch Mai thì rất sát với sân bay Bạch Mai - một mục tiêu quân sự - Bộ chỉ huy Không quân của chúng tôi đóng tại đó. May cho chúng tôi, và rủi cho bệnh viện. Quả bom đã không rơi trúng hầm chỉ huy chúng tôi mà lạc sang bệnh viện. Trong trường hợp này, người ném bom có lỗi ít, hoặc không có lỗi, mà kẻ gây ra chiến tranh mới thật sự là kẻ có lỗi!

        Lặng yên một chút chờ phiên dịch, sau đó là tiếng vỗ tay rộ lên và kéo dài. Không phải người Mỹ - mà người Việt Nam đã bao dung, độ lượng và can trường bào chữa cho tội lỗi của các phi công Mỹ. Một sự thông minh ư? Không, một tấm lòng. Còn anh sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa kia không phải vì yêu thương hay quý trọng sự sống của đồng bào mình, mà vì một sự bất bình cho việc Việt Nam và Mỹ xích lại gẩn nhau, muốn chơi khăm các phi công Mỹ và phi công Việt Nam nên mới lên tiếng kiểu đòn xóc hai đầu cho hả cơn tức giận.

        Và buổi giao lưu kết thúc với những tràng pháo tay điệp khúc kéo dài mấy phút đồng hồ, sau khi mọi người được mời lên sân khấu chụp hình, quay video clip lưu niệm.

        Nguyễn Văn Bảy chụp hình với nhiều người, nhưng không quên những bức ảnh được chụp chung với vợ chồng và cô con gái yêu của anh cựu phi công vừa lái xe đi một ngàn cây số để được gặp anh - người cựu địch thủ Việt Nam chân đất, tay đóng phèn, một phi công có đẳng cấp АСЕ - không khác một lão nông tri điền từ đất Việt vừa sang.

        - Con gái! Ngày xưa bác là địch thủ của cha con. Bây giờ bác là bạn của cha con và mẹ con. Con là con nuôi của bác nhé. Hổi nào con sang Việt Nam chơi, đến ở nhà bác, bao lâu cũng được, bác sẽ hái rau, bắt cá, bắt lươn, nấu cơm cho con ăn hoài. Cảm ơn ông trời đã cứu cha con ngày ấy để có con bây giờ. Hôm nay bác rất hạnh phúc khi gặp được cha con, mẹ con, và con gái của bác...

        Chỉ tưởng là một câu nói chơi có tính cách xã giao, nào ngờ khi nhìn thấy bóng mắt u hoài chứa chan sự chân thành, tha thiết và rất đỗi thân tình của ông già Việt Nam râu bạc, tóc bạc, có vóc hình mảnh khảnh, nhỏ thó kia, cô gái đã không kìm lòng được, vội trào tới, bất giác tựa đầu vào ngực anh hùng Nguyễn Văn Bảy cùng cảm giác ngọt ngào từ một đứa con, đứa cháu sắp chia tay người thân trong gia đình trước một chuyến đi xa.

        - Con cảm ơn bác, cảm ơn Việt Nam...

 70 
 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2019, 11:59:28 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Đại úy Clinton Johnson:

        - Tôi không bao giờ ghét kẻ thù của tôi. Tôi và họ - cả hai đều đã làm những gì tốt nhất của đất nước giao cho. Người Mỹ muốn ngăn cản làn sóng Cộng sản tràn xuống Đông Nam Á và lan rộng ra trên thế giới, còn người Việt Nam quyết tâm thống nhất đất nước với bất cứ giá nào. Không thể tranh cãi gì được trước một sứ mệnh như thế. Chúc mọi người gần lại nhau như tình bạn bè...

        - Anh có thù Mỹ không? - Một người Mỹ đột nhiên hỏi và được phiên dịch lại bằng tiếng Việt.

        - Tất nhiên là có. Chúng tôi có đủ lý do để thù Mỹ. Còn Mỹ thì không có lý do để thù ghét chúng tôi. Chúng tôi không làm hại gì cho Tổ tiên hay con cháu người Mỹ. Chúng tôi buộc phải tự vệ trên đất nước nghèo khó nhưng rất đỗi yêu thương của mình. Lòng căm thù thành động lực chính đáng cho chúng tôi quyết tâm tiêu diệt Mỹ, dù dưới đất hay trên không. Những viên đạn của chúng tôi bắn vào quân Mỹ là những viên đạn chính nghĩa - dù chiến tranh không là điều tốt đẹp bao giờ. Nhưng đó là chuyện ngày xưa. Hôm nay là một câu chuyện khác: câu chuyện của hòa bình - hòa giải, câu chuyện của những người bạn. Nhưng sao ông lại hỏi tôi câu hỏi ấy?

        - Vì tôi là người Mỹ oán ghét chiến tranh. Tôi từng có mặt trong các cuộc biểu tình phản chiến, đòi chấm dứt chiến tranh Việt Nam. Tôi đã từng nói, từng lên án những kẻ gieo rắc chiến tranh.

        - Vậy là tôi xin phép được thay mặt đồng bào tôi để nói lời cảm ơn ông. Chính các biểu ngữ, các lời phản đối, các buổi tuyệt thực, xé thẻ quân dịch nhằm chống lại sự hiếu chiến, thói tàn bạo của chính quyển Johnson, Nixon của ông và nhân dân Mỹ đã giúp, đúng hơn là đã góp phần để chúng tôi mau giành thắng lợi.

        - Chiến tranh là thứ ngu xuẩn nhất mà con người từng làm, thưa ông. Tôi xin chúc mừng ông và nhân dân Việt Nam! - Người Mỹ vừa đặt câu hỏi có vẻ thiếu thiện cảm giống như muốn gây sự ban nãy lại tươi cười, nồng nhiệt bắt tay một cựu phi công Việt Nam vừa đối thoại mấy lời ngắn ngủi với ông ta - Người Mỹ đã thật tệ hại khi bị lôi kéo một cách thiếu khôn ngoan vào cuộc chiến tranh Việt Nam. Bây giờ thì tốt rồi, anh bạn ạ. Một lần nữa xin cảm ơn ông bạn đã đến với nước Mỹ và đã làm bạn với chúng tôi. Xin chúc mừng ông!

        - Chúng ta đã và sẽ là bạn của nhau. Xin cảm ơn và chia vui cùng ông trong cuộc hội ngộ này.

        Trên kia, đại úy John Carak tươi cười chỉ tay về phía Trưởng đoàn Nguyễn Đức Soát, kể lại câu chuyện đã già hơn tuổi con trai của ông ta:

        - Chúng tôi đang bay qua không phận Lào, sau đó quay về phía Đông, liên tục dùng radar rà soát, thì đột nhiên ông Nguyễn Đức Soát đây đã phá hỏng một ngày đẹp trời của bạn tôi.

        Khán phòng rộn lên tiếng cười.

        Người dẫn chương trình có tên Scott Mc. Gaugh hỏi:

        - Ông Nguyễn Đức Soát, ông đã bắn hạ 6 máy bay Mỹ. Thành tích này có phải bắt đầu từ lòng hận thù không?

        Trước một câu hỏi có tính chất cân não của người dẫn chương trình, Nguyễn Đức Soát mỉm cười, trầm tĩnh, gật đầu về phía người vừa nêu câu hỏi, sau đó nhìn xuống hội trường.

        - Đặc thù của Không quân, chúng tôi chỉ nhìn thấy máy bay thôi, không thấy người, cũng không kịp có suy nghĩ gì khác ngoài suy nghĩ phải xử lý tình huống một cách nhanh chóng và có lợi nhất. Đặc điểm của không chiến là máy bay này theo máy bay kia. Các phi công là những người lính làm nhiệm vụ. Thù hay không thù gì cũng phải quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình. Lại nữa, chúng tôi - hai kẻ đối địch - không nhìn thấy mặt nhau, không có cảm xúc trực tiếp về nhau, vì vậy mà cảm giác về sự giết chóc hay thù ghét đối phương ít có thời gian và cơ hội xuất hiện. Ít khi tôi, đống đội tôi - và cả các anh ở phía bên kia nữa, tôi tin như vậy - mong bắn chết kẻ ngồi bên trong, mà chỉ quyết tâm bắn hạ máy bay - phương tiện chiến đấu - của đối phương thôi. Cái hình khối của chiếc máy bay trong không gian trực tiếp đập vào mắt chúng tôi hình ảnh và suy nghĩ khái quát nhất về việc phải hạ nó - đối tượng sinh tổn - và chỉ có vậy chứ nào thấy lòng hận thù xuất hiện điều khiển hành vi của chúng tôi đâu. (Dừng lại một chút, vị Trung tướng nguyên Tư lệnh Không quân Việt Nam nói tiếp) Cách đây 7 năm, tôi gặp đại tá Chalie Tuut - sĩ quan Không quân của Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ. Hai chúng tôi có bàn bạc với nhau về việc tổ chức cuộc gặp gỡ cho những cựu phi công đã từng tham chiến ở Việt Nam, nhằm mục đích thân thiện, hòa giải, ôn lại kỷ niệm xưa để rút ra những bài học không vui, nhưng rất cần thiết cho mối bang giao hai nước sau này. Tình cảm của tôi đối với các phi công Mỹ nói riêng, và nhân dân Mỹ nói chung, là mong muốn nối kết, gần gũi và thân tình như thế.

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM