Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 10 Tháng Mười Hai, 2019, 12:26:55 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
 41 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:54:57 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

CUỘC PHIÊU LƯU ĐẾN CÁC ỐC ĐẢO

1

        Ehlert đang ngòi trước một số bản đồ hành quân nằm ngồn ngang.

        « Schmidt hãy lập tức chuẩn bị để nhận một nhiệm vụ đặc biệt do Đại Tướng cắt đặt. Anh phải khởi hành ngay đến Bộ Tư Lịnh Sư đoàn 5 Khinh binh và báo cáo về Ia ở đây ».

        Ông ta vẫy tôi lại gần hơn. « Anh hãy nhìn bản đồ này. Ngay đầu tuyến El Agheila là vị trí của một tiểu đoàn Đức. Từ vị trí này xuống tới phía nam là ốc đảo1 Marada, chưa bị địch quân chiếm giữ. Anh sử dụng một đơn vị cơ động nhỏ, với một vài thiết vận xa, tiến đến chiếm giữ ốc đảo này. Ở đó, anh điều nghiên và báo cáo, xem Marada có thể dùng làm tuyến xuất phát cho một đơn vị lớn tạo ra một cuộc tấn công thẳng vào ốc đảo Jalo hay không, trường hợp ốc đảo Jalo này nằm trong tay địch quân.

        Ehlert thêm rằng nhiệm vụ rất quan trọng và nếu thành công sẽ đưa đến những bước tiến có kết quả xa hơn. Ông ta tiếp tục chỉ vẽ : « Nếu Marada đã bị chiếm giữ, anh sẽ đoạt lại, và nếu sau đó Marada bị tấn công, anh phải bảo vệ nó bằng mọi giá. Bộ tham mưu Sư đoàn ở Marble Arch sẽ cung cấp thêm tin tức và các chi tiết cho anh. Có điểm nào anh chưa rõ ? ».

        Tôi vắn tắt lặp lại các lịnh vừa nhận. Tôi không có can đảm hỏi bất kỳ vấn đề nào, vì tôi đã biết rõ phản ứng của một Ehlert vô tình cảm như thế nào. Khi tôi sắp xoay lưng rời khỏi chiếc xe, Ehlert trao tôi một bản đồ hành quân sa mạc : « Hãy giữ cẩn thận », ông ta nói, « chúng ta chỉ có ba ấn bản. Và hãy trình diện ông Tướng trước khi đi ».

        Một niềm kiêu hãnh dâng lên tim tôi. Nhưng cùng với niềm kiêu hãnh ấy, và hân hoan vì được tham dự vào một cuộc phiêu lưu, tôi còn cảm thấy dấu vết của sự sợ hãi. Trong khi hành trang và mọi thứ cần thiết khác được sắp xếp, chiếc xe với người tài xế đưa tôi đi đã chờ chực, và trong vòng mười phút tôi sẵn sàng để lên đường. Tôi đến trình diện vị Tổng Tư Lịnh, Rommel chỉ ban cho tôi một cái gật đầu đơn giản.

        Đường xe đến Marble Arch không có gì nguy hiểm, vì chúng tôi được phi cơ bay thấp hộ tống. Vào buổi chiều, tôi nhìn thấy vòng cung vĩ đại của sa mạc và phía nam, một bức tường đá lấp loáng với những cái hang sâu, xe cộ và lều vải — Bản doanh của Sư đoàn 5 Khinh binh. Tôi lập tức trình diện Ia của sư đoàn, Thiếu tá Hauser, sau này trở thành một Tướng lãnh và Tham Mưu Trưởng của Binh đoàn 14 ở Ý. Tôi chưa kịp đến trình diện vị Tư lịnh Sư đoàn thì ông ta, Đại Tướng Streich, bước vào căn lều của Hauser. ,

        Tôi đều thích cả hai. Tự nhiên và thân mật, họ mời tôi cùng uống bia, một thứ xa xỉ không thể nào có ở Bản doanh Sa mạc của Rommel. Họ biết tất cả về nhiệm vụ của tôi và đã sắp xếp mọi thứ. Chúng tôi thảo luận các chi tiết và sau đó Ic được gọi đến. Ông này cũng thân mật chỉ có hơi chút ít luồn cúi. Đó là Đại úy Von Kluge, con trai của một cố danh tướng Đức.

        Phòng ăn của sư đoàn lộng lẫy và tiện nghi hơn của Rommel nhiều. Tôi nhận thấy một người có thể mua nhiều thức uống, thuốc hút và ngay cả kẹo nữa, loại hàng hấp dẫn tôi đặc biệt, vì tôi không biết hút thuốc.

        Càu chuyện trong phòng ăn đêm đó xoay quanh những vấn đề chánh trị, dĩ nhiên là không có sự e dè. Tôi đã lên tiếng kết án, như là một sai lầm thật sự, về lời binh vực của Goebbels đối với vụ thảm sát những người Do Thái vào năm 1938, Goebbels cho đó là một hành động tự nhiên mà quốc gia Đức phải có. Mặc dù không có người bạn Do Thái nào, tôi cho rằng chánh sách chống Do Thải là một chánh sách thiếu khôn ngoan. Một sĩ quan trừ bị trung niên, nguyên là một địa chủ ở Mecklenburg, có vẻ thích thú lời nói thẳng thắn của tôi. Ông ta nói : « Tôi rất hân hạnh được nghe những lời đó từ một sĩ quan trẻ tuổi, nhưng đối với người ngồi gần anh, ông ấy lại nghĩ khác ». Người ngồi gần tôi cũng là một Trung úy, khoảng 40 tuổi, khuôn mặt khắc khổ, quả thật hẳn ta có vẻ như muốn gây sự. Nhứt là đôi mày, luôn luôn cau lại, đường như chúng quá nặng nề đối với hắn ta hoặc đường như hắn ta không có lúc nào ngưng nghĩ suy tư. Tôi chỉ tưởng tượng, vì hắn ta không hề có một phản ứng nào. Và trong câu chuyện, có phần nào lơ là, tiếp liền ngay đó giữa tôi với viên Trung úy này, tôi biết hắn ta tên Berndt, lúc còn ngoài dân sự từng là một cố vấn trong Bộ Tuyên Truyền của Goebbels và là tác giả của một quyển sách viết về chiến tranh. Berndt không hề đề cập đến những đả kích nhắm vào Goebbels của tôi, và dần dần về đêm, chúng tôi trở thành đôi bạn, cũng giống như chúng tôi không thể ngờ là sau này cả hai có dịp sống chung với nhau nhiều tháng.

-------------------
        1. Nơi có cây cỏ và nước ở sa mạc.

 42 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:42:41 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
       
2

        Bây giờ, sau nhiều ngày, tôi rút được nhiều kinh nghiệm trong việc theo sát ông Tướng. Ông ta thường tham khảo ý kiến với Thiếu tá Otto, cầm đầu Ib, người trách nhiệm tất cả mọi sắp xếp về tiếp vận, Rommel kiểm soát tất cả phúc trình đến từ các đơn vị và nhứt là các tin tức. Lãnh vực này luôn luôn không gây sự hài lòng cho ông. Người Anh đang gởi vào Địa Trung Hải một số lớn tàu cùng với khối lượng quân dụng quan trọng. Một chiếc tàu lớn của Đức chuyên chở quân dụng đã cặp vào hải cảng Tripoli, nhưng không thể bốc hàng nhanh chóng được. Bom đã gây cho cần. trục của chiếc tàu gẫy đổ hoàn toàn và chính chiếc tàu cũng bị ngập nước một vài hầm do các lỗ hổng gây nên. Rommel hầu như bị quấy nhiễu liên miên, nhưng bản thân ông không được phép để cho tinh thần xuống thấp. Ông tự an ủi : « Nhờ trời, ít ra, cả hai Tiểu đoàn của Trung đoàn Panzer đã đến đây mà không hề hấn gì ! »

        Các chiếc thiết giáp — vâng, từ ngày ông đến Phi Châu, thiết giáp là danh từ quan trọng hơn tất cả ; các chiếc thiết giáp là chất bơ trên miếng bánh mì của ông.

        Một lịnh đến thẳng từ O.K.H (Bộ Tư Lịnh Tối Cao Lục Quân) ở Bá linh chỉ định Rommel giữ chức vụ Tổng Tư Lịnh Quân đoàn Phi Châu của Đức (German Afrika Korps). Tôi nhớ lại, việc này chỉ cách vài tuần lễ sau khi có sự xác nhận thăng cấp từ Trung Tướng lên Đại Tướng cho ông trước đây. Rommel nắm trong tay một quân đoàn mà thực chất chưa thể gọi là đầy đủ. Ngay cả đến Sư đoàn 5 Khinh binh vẫn chưa được đưa đến đầy đủ lực lượng cơ hữu của nó.

        Thiếu tá Ehlert (Ia) đã tóm tắt tình hình trong một phúc trình : « Việc thám dọ hoạt động của địch quân gặp nhiều khó khăn. Phi cơ thám thính của chúng ta cho biết địch quân đang củng cố lực lượng và chỉnh đốn lại các đơn vị thiết giáp của họ. về phía chúng ta, các đơn vị bộ binh Ý vẫn còn đang bị cầm chân ở tiền tuyến. Tiểu đoàn Santa Maria đã tỏ ra là một đơn vị thiện chiến, thêm vào đó còn có hai Sư đoàn Thiết giáp Ariete và Brescia của Ý. Các đơn vị thám sát của Đức (một tiểu đoàn thiết giáp) đã chạm địch. Trung đoàn 5 Thiết giáp đã tiến vào khu vực chỉ định và nằm trong tư thế một lực lượng trừ bị lưu động. Đồng thời hai tiểu đoàn đại liên cơ động, hai đến ba tiểu đoàn pháo binh dã chiến, một phần của tiểu đoàn Công binh chiến đấu, các đại đội tiếp vận và các đơn vị tiên phương thuộc Sư đoàn 15 Thiết giáp cũng đã công khai tiến ra tiền tuyến.

        « Tình trạng không quân », ông ta phúc trình tiếp, « đã chứng tỏ ưu thế của chúng ta, tiếp theo sau các cuộc tăng viện quân chiến đấu và các đơn vị phòng không của chúng ta. Bộ tham mưu của Sư đoàn 5 Khinh binh, dưới quyền của Đại Tướng Streich, đã đặt xong bản doanh ở Marble Arch.

        « Tổng Tư Lịnh (tức Rommel) ra lịnh cho Bộ Tổng Tham Mưu của Afrika Korps dời đến một địa điểm ở vùng Sirte. Lịnh có hiệu lực kể từ. đêm nay ».

3

        Cuộc di chuyền bắt đầu ngay đêm đó. Trong một chiếc xe hơi, Rommel dẫn đầu đoàn, ngồi bên cạnh còn có Aldinger và người dơi1 của ông Tướng, một Hạ sĩ quan tên Gunther, trẻ tuổi, tóc lưa thưa màu hung, một « nhân vật » luôn luôn lạnh lùng trong trường hợp đáng nổi nóng nhứt. Tiếp theo ngay sau xe ông Tướng là ba xe mô tô truyền đạt tin tức. Kế đó là chiếc xe không bật đèn của Ia, Ehlert và Đại úy Hosslin ngồi bên trong, có nhiệm vụ kiểm soát lộ trình và theo dõi tình hình địch ngay cả lúc di chuyền. Xe kế là xe tham mưu của tôi. Cùng đi với tôi là một Đại úy chỉ huy đơn vị truyền tin, nếu có gì ngăn trở xảy ra ông này sẽ liên lạc với đơn vị riêng, nằm ở gần cuối đoàn di chuyến.

        Hai ngày sau chúng tôi thiết lập xong Tổng Hành Dinh ở Sirte. Nơi đó, một vài ngôi nhà trống hốc, một mặt đất ngập cát và các đàn ruồi. Thêm vào đó, không có thức uống lạnh như ở khách sạn Uaddan, tôi ngẫm nghĩ, Sirte không làm tôi hài lòng. Nhưng tôi có rất ít thời giờ đề càu nhàu. Một mạng lịnh lập tức được đạt đến cho tôi : « Trung úy Schmidt đến trình diện Ia, Thiếu tá Ehlert, tại xe chỉ huy của ông ».

        Tôi nhìn thấy Rommel ngòi trong một cái lều, căng cạnh xe của Ehlert, đang nói chuyện với Đại Tướng Frohlich, Tư lịnh Không quân Đức (Luftwaffe) ở Phi Châu. Tôi nghiêm chào, nhưng đường như họ không lưu ý đến tôi. Phẩm cách hai-mươi-lăm-tuổi của tôi bị lăng nhục. Nhưng, không hề có một lăng nhục nào được trù định như tôi nghĩ. Nghe lỏm câu chuyện, tôi hiểu ra là họ đang mải miết với. những vấn đề quan trọng.

        « Fuhrer2 chỉ thị cho tôi tạo ra một cuộc đột kích thăm dò với lực lượng của Sư đoàn 5 Khinh binh », Rommel đang nói. « Hiện tại, tôi cần sự giúp đỡ của ông về mặt trên không, bằng cách... » Điện thoại trong xe reo vang, nhận chìm phần cuối của câu nói và lời đáp lại của Frohlich : Ông này, có lẽ, đang đưa ra sự từ chối hoặc nêu ra các điểm khó khăn.

        « Frohlich... » Rommel chặn lại, có vẻ nóng nảy, nhưng Frohlich vẫn tiếp tục, « tôi sẽ làm những gì nằm trong quyền hạng của tôi, thưa Đại Tướng, nhưng... »

        Ngay lúc đó, tôi nghe tiếng gọi giận dữ của Ehlert : « Schmidt, đến đây mau ».

----------------
        1. Cận vệ của Rommel

        2. Lãnh tụ, nhà lãnh đạo, quốc trưởng. Danh từ thường được sử dụng để gọi Hitler bởi các thuộc cấp của ông thời ấy.


 43 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:40:58 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
     
        Ngày hôm sau tôi trình diện Ia, Thiếu tá Ehlert. Tôi nhận thấy ông ta có hơi khó tính và rõ ràng là một tay đầy tự phu. Mặc dù bản tường trình cho Rommel vẫn chưa hoàn tất, nhưng ông ta vẫn gọi tôi vào văn phòng và nhậm lẹ đưa ra lời khen ngợi đồng thời với những chỉ thị. Rommel đã sắp xếp kế hoạch đánh lạc hướng kẻ thù — và đặc biệt là phe De Gaulle, mà điều lấy làm lo lắng của Rommel là một tiềm lực dưới quyền điều động của tướng Leclerc đang thọc sâu xuống các ốc đảo phía nam sa mạc. Rommel hoạch định một cuộc tấn công giả vờ nhắm vào phía nam với một đơn vị cơ động do Trung tá Von Schwerin chỉ huy. Mục tiêu của cuộc tấn công này là Mursuk. Với tư cách một « chuyên viên có kinh nghiệm về sa mạc », tôi được chỉ định tháp tùng theo đơn vị trong vai trò cố vấn.

        Vấn đề đã được đặt ra, cho thấy rõ rệt rằng đời sống nhàn rỗi ở Tripoli đã sớm cáo chúng, tôi không hề có một sự do dự nào trong việc thừa nhận rằng tôi là người được đặt đúng với nhiệm vụ.

        Đêm đó Tripoli bị R. A. F.1 oanh tạc. Vách phòng của tôi rung chuyền dữ dội, bụi cát ngập đầu. Và các mảnh vỡ của vách tường, tôi nghĩ như thế, đã gây một vết sướt nhẹ ở má tôi, nhưng tôi cũng được mang vào bịnh viện, và ở đây tôi mới biết Đại úy Hohmeyer được chỉ định thay thế tôi trong cuộc viễn du Mursuk. Hohmeyer, dù sao cũng là một « chuyên viên sa mạc » đúng nghĩa, và đã từng sống một thời gian khá lâu ở Ai Cập lúc ông ta còn ở ngoài dân sự. Ông này cũng rành về các Ốc đảo qua những cuộc thám hiểm trước đây. Không phải là không có lý do cho việc phế bỏ « kinh nghiệm về sa mạc » của tôi. Chỉ vì, sau khi nằm ở bịnh viện một vài ngày, Aldinger đến nói với tôi : « Ông sẽ nhận ngay một nhiệm vụ thích hợp trong bộ tham mưu của Rommel và nhiệm vụ .đó hy vọng sẽ làm tiêu tan cảm giác khó chịu của ông ». Ông ta nói thật, sự thật ngoài dự tính của tôi.

        Tôi dần dần quen biết với nhiều sĩ quan tham mưu khác và với Đại úy Heggenreiner, dù khác cấp bậc, chúng tôi vẫn trở thành đôi bạn thân thiết. Cả hai cùng gặp chung một điểm khá giống nhau : Heggenreiner là sĩ quan Đức duy nhứt tham dự vào cuộc triệt thoái thảm hại của lực lượng Ý khỏi Ai Cập và tôi cũng là kẻ từng chung bọn với nhóm quân Ý đại bại ở Eritrea. Tôi nhớ lại thời gian này, trong một câu chuyện tán gẫu, Heggenreiner đã nói một cách quả quyết rằng vị anh hùng quốc gia Ý Đại Lợi, Thống chế Balbo, bị bắn rơi bởi chính đơn vị phòng không do anh ta chỉ huy khi đang bay trên không phận Tobruk. Hiện tại, ở Tripoli, Heggehreiner đang sống chung với một số tướng lãnh người Ý, chính ngay trong ngôi biệt thự của vị Thống chế quá cố này.

        Bộ tham mưu của ông Tướng bắt đầu đòi hỏi thêm tiện nghi và các nhu cầu ở khu cư trú. Họ nhanh chóng phát triển con đường dân sự hóa và xa hoa, đòi hỏi nước chanh ướp lạnh để giải nhiệt và đồng phục màu trắng để dạo phố vào buổi tối.

        Nhưng Rommel là một «dân Sparta»1, ông không hề lưu tâm đến những, cái lặt vặt như thế. Mạng lịnh của ông thình lình được đưa ra : Bộ tham mưu phải dời đến phía Tây Tripolitania. Theo lịnh, thứ nhứt là để cho các đơn vị trừ bị lưu động gằn với con đường tiến đến E1 Agheiba hơn, và thứ hai là để cho các đơn vị này làm quen với khi hậu và tình trạng sinh hoạt giống như ở chiến trường. Lý lẽ thứ ba, nếu đóng trong thành phố, Bộ tham mưu sẽ gặp mối nguy hiếm thật sự bởi các cuộc không kích mạnh mẽ, do sự hưởng dẫn chính xác của hệ thống gián điệp hữu hiệu của địch quân.

---------------
        1. Royal Air Force, Không lực Hoàng gia Anh ; phi cơ Anh

        2. Sparta, một thành phố lớn thời cổ Hy lạp. Từ ngữ « dân Sparta» còn để chỉ giới võ biền, khắc khổ, chịu đựng...


 44 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:37:33 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
   
CUỘC DIỄN BINH DÀN CẢNH

1

        Ngày hôm sau, cuộc biểu dương thiết giáp của Rommel đã diễn qua tất cả những đường phố chánh ở Tripoli. Đó là một ngày tràn ngập ánh nắng, nhưng dân chúng Ý1 hình như không mấy lưu tâm đến sự phô trương thanh thế này. Chỉ nhóm khán giả, gồm toàn bọn thường dân dư ăn dư mặc, tụ tập quanh khán đài, nơi đó, Rommel được tháp tùng bởi một số tướng lãnh người Ý, đang đứng chào đoàn diễn hành đi qua. Tôi đứng kề cận bèn « ông xếp mới ».

        Đều đặn và chính xác, từng chiếc thiết giáp ồn ào lướt qua. Chúng tạo nên một loại tiếng động kỳ quái trên mặt đường trải đá, nhứt là lúc chúng đổi hướng để xoay sang nẻo khác khi vượt khỏi khán đài không bao xa. Tôi bắt đầu kinh ngạc khi nhận ra số lượng thiết giáp đi qua, một con số phi thường, và tôi lấy làm tiếc đã không đếm từ lúc đầu. Vả tôi cũng ghi nhận sai lầm cả đến loại chiến xa mới hạng nặng, Mark IV2, mà tôi ngờ là đã nhìn thấy trước đây.

        Những chiếc thiết giáp vẫn còn lướt qua và tiếng động đinh tai vẫn rít lên ở khúc quanh. Mặt đường đang bắt đầu bị phá hủy trầm trọng. Khán giả hiện diện mở to đôi mắt nhưng câm lặng. Tôi tự hỏi là họ không thấy phấn khởi và hâm mộ hay sao ? Nhưng tôi đã sớm hiểu.

        Sau khi những chiếc thiết giáp lướt qua —  thật sự lướt qua hẳn — quanh khán đài gần như chìm trong yên lặng. Rồi thì tiếp theo, không nhanh, không ồn ào, một dọc các thiết giáp Ý xuất hiện. Các sĩ quan chỉ huy thiết giáp người Ý đứng lộ hẳn trên xe ở mức độ mà họ có thể đứng, hùng dũng và dày dạn là tất cả những khuôn mặt và thân hình ấy. Niềm hân hoan bùng dậy mọi phía. Đám đông vỗ tay và cất tiếng hoan hô cuồng nhiệt. Có nhiều tiếng la to : « Ý Đại Lợi muôn năm ».

        Như các bạn của tôi trong bộ tham mưu, tôi đã ngẫm nghĩ về thái độ tiếp đón lạnh lùng mà dân chúng Tripoli dành cho các lực lượng Đức quốc, những người đã đến đây, như những đồng minh của họ, tiếp tay phòng thủ thành phố này. Dường như chúng tôi không được lòng người. Chỉ những lưỡi kiếm trong tay họ mới chính là lưỡi kiếm của họ, dù là những lưỡi kiếm cùn nhụt.

        Sau khi chiếc thiết giáp cuối cùng của người Ý đi qua, Rommel lên tiếng trước công chúng lần đầu tiên ở Bắc Phi, qua bài diễn văn của ông. Với những câu văn Đức trong sáng và gẫy gọn, ông nhấn mạnh lòng tin của ông vào các nỗ lực hợp tác giữa người Đức và người Ý sẽ thành công trong việc ngăn chặn bước tiến của các lực lượng Anh. Đại úy Heggenreiner, sĩ quan liên lạc với quân đội Ý, cũng là sĩ quan Đức duy nhứt có tham dự vào cuộc triệt thoái thảm hại khỏi Sidi Barrani. trước mũi dùi mạnh mẽ của Tướng Wavell vào giữa tháng 12 năm rồi, đã thông dịch bài diễn văn từng câu một sang tiếng Ý. Tiếng nói của anh ta rõ ràng và dịch rẩt lưu loát. Đám đông chỉ cất tiếng hoan hô những câu Rommel đề cập đến các chiến thắng của lực lượng Ý.

        Hai tiếng đồng hồ sau Rommel mới chấm dứt bài diễn văn, Trung đoàn 5 Thiết giáp, (không đúng với con số đã hy vọng), từ ngoại ô phía tây Tripoli rẫm rộ tiến vào sa mạc, hướng đến El Agheila và tiền tuyến, nơi mà các lực lượng của Wavell đang nằm chờ. Đây là lần đầu tiên chiến xa của Đức di chuyền trên nội địa Phi Châu với mục đích tấn công.

        Mặc dù dân chúng Ý rõ ràng là ít chú ỷ đến cuộc biểu dương thiết giáp vừa qua, bọn giản điệp Anh đã sớm lưu tâm. Các hệ thống truyền thanh của họ đã cho thấy rõ rệt Tổng Hành Dinh Trung Đông của Đồng minh đã tỏ vẻ kinh ngạc về sức mạnh của lực lượng viễn chinh Đức ở Tripolitania.

-------------------
       1. Tripoli (thủ đô Libya) lúc đó là thuộc địa của Ý. Đúng ra phải nói là dân chúng Libya.

        2. Mark IV, trang bị đại bác 75 ly có nhịp bắn nhanh và tầm mức xa hơn tất cả các loại đại bác trang bị chiến xa của Đồng minh sử dụng ở Phi Châu. Mark IV chi nhường khả пăпg của loại chiến xa Panther, cũng của Đức, sản xuất năm 1944.



 45 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:34:47 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        « Việc cần làm : chúng ta là phải đánh lạc hướng địch quân về lực lượng thực sự của chúng ta cho đến khi nào Đệ ngũ Sư đoàn Khinh binh đã được chuyển đến hoàn toàn, một sư đoàn khác sẽ tiếp theo sau đó. Thời gian mà tất cả các đơn vị thiết giáp khác bất động, Trung đoàn 5 Thiết giáp của Đức và các thiết giáp thuộc Sư đoàn Ariete của Ý sẽ diễn hành trong chủ ý nhằm gâv sự tò mò, đầu tiên là của thường dân Ý và thứ đến là của bọn gián điệp địch. Các chi tiết của buổi diễn hành đã được thảo luận với Trung đoàn trưởng của Trung đoàn 5 Thiết giáp. Hoàn tất cuộc diễn hành, Trung đoàn sẽ lập tức tiến ra giới tuyến và sẽ ở trong vị thế trừ bị... Để làm gương cho các lực lượng Ý, tôi hy vọng mọi người, sĩ quan cũng như binh sĩ, sẽ nêu cao kỷ luật. Cám ơn quí vị. Heil Hitler ! ».

        Lập tức, Rommei hùng dũng bước ra khỏi phòng họp, theo sau ông là Tham Mưu Trưởng và Ia, Thiếu tá Tham mưu Ehlert, một sĩ quan cao lớn, tóc màu xám, người mà tôi sẽ có \ dịp gặp mặt nhiều. Tùy viên của Rommel xoay bước tiến nhanh về phía tôi. Aldinger là một người đàn ông nhỏ con, Ốm yếu, khoảng bốn mươi lăm tuổi, với khuôn mặt xương và hàng râu mép không được săn sóc. Một tay ông ta đang cầm khuôn bản đồ của ông Tướng và tay còn lại ông rờ rẫm hạt nút ảo trên cùng của tôi và nói : « ông Schmidt, ông sẽ có một căn phòng ở khu Ia và ông cũng cần tiếp xúc với Đại úy Himmler ở Ic. Chúng tôi nghĩ là có thể, ông sẽ được đặt vào một nơi thích hợp hơn sau này ». Ông ta nói trong một cử chỉ thân mật và một giọng nói trầm nặng của người miền Swabi. Tôi hòa hợp với ông ta ngay, bởi vì dù sao chính tôi cũng cảm thấy cô độc, một kẻ lạc lõng đến từ một giới tuyến xa xôi và xem như bại trận.

        Tôi đã làm theo những lời chỉ dẫn của Aldinger. Suốt đêm, (tôi nghĩ là vào khoảng ngày 14 tháng 3), trong khi tôi đang chuẩn bị bản tường trình cho Rommel, tôi gặp Đại úy Behrendt. Đây là một gã trẻ tuổi hăng hái và có một trí thông minh sắc bén. Hắn ba hoa với tôi về những năm ở Ai Cập của hẳn và trường hợp nào hắn ta gặp Rudolf Hess1 lúc còn học ở Cairo. Rudolf Hess là nhân vật mà tôi chỉ biết tên trong vòng vài tháng tới đây hoặc gần như thế, vào ngày 10 tháng 5 năm 1941, khi Hess tạo chuyến bay phi thường của ông ta đến Scotland (Anh quốc). Behrendt nói tiếng Anh lưu loát và mỗi đêm thường bắt nghe tin tức của đài BBC để dịch lại và đệ trình cho Rommel.

        Tôi vừa tiếp tục viết bản tường trình vừa lắng nghe tin tức phát thanh bằng tiếng Anh, trong khi Behrendt cắm cúi ghi chép. Thình lình một tiếng vang đến khiến tôi ngồi thẳng dậy và buông viết. « Coburg ». Xướng ngôn viên tiếp tục bản tin, rằng chiếc tàu hàng Coburg của Đức, trọng tải 9.000 tấn, đã bị đánh chìm khi rời khỏi Massawa trong dự tính tiến vào các hải phận Âu Châu, qua ngõ Hồng Hải và mũi Hảo Vọng. Coburg đã bị chiến hạm Mauritius triệt hạ. Thủy thủ cùng các hành khách của chiếc tàu đều bị bắt giữ và mang đến Nam Phi.

        Tôi lặng người đi. Chỉ cách đây vài tuần tôi còn ở trên chiếc Coburg, còn hy vọng sẽ cùng với nó vượt thoát khỏi cuộc phong tỏa. Nhưng mạng lịnh đến từ Bá linh đặt tôi vào nhiệm vụ trên đất liền. Đa số hành khách đi trên tàu là nhân viên thuộc đại đội gồm toàn chí nguyện quân của tôi. Bây giờ họ đã bị bắt giữ, và trở thành tù nhân trên chính ngay mảnh đất sinh quán của tôi, một xứ sở bởi nạn đào binh mà hiện tại trở nên thù nghịch với tôi. Tôi cũng chợt nhớ rằng những người thân yêu của tôi ở Đức quốc giờ đây vẫn chưa biết tôi ở nơi nào. Tôi nghĩ là cần phải gởi một bức điện tín cho họ vào sáng mai.

----------------
        1. Một phụ tá thân cận của Hitler, sau bị thất sủng nên bỏ trốn sang Anh, hiện còn bị giam giữ với bản án 40 năm.

 46 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:31:24 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
        
* * *

        « Pat-tohn », dĩ nhiên là George Smith Patton Jr. một tướng lãnh Hoa Kỳ nóng nảy, nhậm lẹ và cao lớn, mới nổi tiếng chưa được bao lâu. Vị tướng này qua nhiều hành động bốс đồng, ở Hoa Kỳ người ta gọi ông là «anh hùng rơm ». Stafford nói như vậy, nhưng không đúng hoàn toàn. Vì « Robert » là ám hiệu của « Torch » (Bó đuốc), tên một cuộc hành quân lớn và liều lĩnh của Đồng minh được đưa ra trong vòng năm tháng trơ lại đây, nhằm thiết lập một bàn đạp ở Bắc Phỉ thuộc Pháp.

        « Torch » cũng là tên cua một lực lượng mệnh danh lực lượng Đặc nhiệm Tây Phương dưới quyền của Trung Tướng Patton, hiện đang xúc tiến công việc vượt đại dương dưới sự yếm trợ qui mô của hạm đội Hoa Kỳ đổ bộ lên bờ biển Ma-Rốc thuộc Pháp. Lực lượng này có một quân số gồm 33.845 binh sĩ trẻ tuổi Hoa Kỳ, được xếp trên 29 quân vận hạm, lướt sóng theo hình chữ chi qua các hải vực dày đặc tiêm thủy đỉnh Đức.

        Vào ngày 7 tháng 11 này, không đầy 4 ngày sau lễ sinh nhựt thứ 57 và kỷ niệm 33 năm phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ của ông. George Patton đang « di chuyển với tốc độ 14 hải lý » hướng về những gì mà ông ưa gọi là « điểm hẹn với định mạng ». Hôm trước đó, ông đã viết sẵn một bức thư cho phu nhân của ông và định bụng sẽ bỏ vào hộp thư ở Casablanca, có mấy chữ như sau : « Hình như cả cuộc đời anh đều qui hết vào chuyến đi này ».

        Và trong quyển nhựt ký, ông viết : « Tôi không thể nào biết được có phải tôi là một gã của định mạng hay là một tên ngốc đầy may mắn. Nhưng tôi nghĩ là có thiên vận. Năm ngày nữa sẽ biết... Mấy hàng chữ này sẽ giống như đồ bỏ, hoặc một lời tiên tri, trong vòng một tuần ».

        « Torch» cần một ngưỉri có thiên vận may mắn. Điều này không thể nghi ngờ ở Patton.

        Cnộc hành quân quan trọng đầu tiên của Hoa Kỳ trong thời Đệ Nhị Thế Chiến này giống một cuộc phiêu lưu liều lĩnh hơn là một hoạt động quân sự. Ngồi trong văn phòng nhỏ bé của ông trên chiếc tuần dương hạm hạng nặng Augusta, soái hạm của hạm đội chuyển vận lực lượng Đặc nhiệm Tây phương, Patton cảm thấy mình giống như nhân vật Dauphin trong kịch bản King John của Shakespeare. Ông cố nhái theo giọng của nhân vật vở kịch này: « Hãy tim nơi tốt và ngủ kỹ đêm nay, để thức sớm và tiếp tục chuyến phiên lưu đầy thích thú vào ngàv mai».

        Nhiệm vụ của Patton vừa đơn giản vừa tế nhị. Theo đó ông sẽ đổ bộ lực lượng của ông vào lúc 4 giờ sáng ngày 8 tháng 11 ở ba địa điểm then chốt trên bờ biển Ma-Rốc trải dài 240 dặm, nơi mà một thế kỷ trước đây bọn hải khấu Barbary thường ẩn náu — nằm ở phía Nam Safi, phía Bắc hải cảng Lyautey và trung tâm vùng Fedala. Ông được chỉ thị « bảo vệ » chế độ Bảo hộ của Pháp càng nhanh càng tốt — tránh đổ máu nếu có thể, hoặc «chinh phục » nếu cần.

        Nhưng kế hoạch cũng đầy vẻ hàm hồ, và nhiêu gút mắc, chẳng phải là một trò chơi đơn giản như người ta tưởng. Patton được cho biết, theo một nguồn tin mật, chắc chắn các sĩ quan Pháp ở Ma-Rốc sẽ tiếp đón lực lượng của ông mọi cách niềm nở và cuộc đổ bộ của ông sẽ không gặp một sự đề kháng nào. Nhưng ông phải nghi ngờ. Ngay cả khi bước chân cuối cùng của chuyến du hành đại dương này sắp đặt xuống, nghĩa là lúc Patton chỉ còn cách điểm định mạng của ông 20 dặm, ông vẫn chưa biết chắc chắn việc gì sẽ xảy ra khi lực lượng của ông bước lên bờ. Mấy tên Pháp hay dời đổi, khó hiểu, không thể nào tin được. Trường hợp sau cùng, họ quyết định chống đối thì sao ?

        Lực lượng của Patton khoảng 4 sư đoàn, tất cả những gì mà Hoa Kỳ có thể đặt vào tay ông trong cuộc hành quân đầu tiên lớn nhứt trong cuộc chiến này, xuyên qua hai đại dương cùng một lúc. Không có một binh sĩ nào trong lực lượng này đã từng chiến đấu. Toàn là những người được huấn luyện vội vã, để hoàn tất quân số vào giây phút cuối cùng. Một sư đoàn được giao cho 400 sĩ quan chưa biết qua một khóa huấn luyện căn bản nào.

        Ở Ma-Rốc, người Pháp có 100.000 quân, tất cả đều được huấn luyện kỹ càng, cấp chỉ huy toàn là các sĩ quan đầy đủ kinh nghiệm. Trong số lực lượng này, có những đơn vị người Boumier thuộc vùng Berber, họ chiến đấu dũng cảm, không bao giờ lùi bước và cũng không bao giờ thắc mắc bất kỳ vấn đề nào do cấp chỉ huy ban ra. Những binh sĩ này không thề nào hy vọng vào các tổ chức bí mật lôi cuốn hoặc gây ảnh hưởng đổi với họ được.

        Trước ngày Patton rời Hoa-thịnh-đốn, Paul Frederick Catbert, cựu lãnh sự Hoa Kỳ ở Ma Rốc, hiện thời là cố vấn ngoại giao của ông, mang đến cho ông một tài liệu mà Bộ Ngoại giaо Hoa Kỳ đã chuẩn bị sẵn để ông có thể thích nghi, đối phó với những biến cố bất ngờ mà ông có thể gặp. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ còn gói kèm theo cả ba bản nháp về một thỏa ước đình chiến để nếu có thể, ông ký với người Pháp khi đặt chân lên Ma-Rốc. Mỗi bản nháp có một nội dung và giọng điệu khác nhau.

 47 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:29:05 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
       

Patton lúc còn chơi tronq đội banh « Xừng xanh » của ông tại quân trường Fort Benning, Georgia.






Trong một pha thao đợt huấn luyện, Patton đang biểu diễn điều khiển một trong những thiết giáp của ông.

 48 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:20:14 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
   
CUỘC ĐỔ BỘ LÊN MA-RỐC ROBERT ĐẾN

         Ngav khi hoàng hôn vừa xuống vào ngày 7 tháng 11 năm 1942, đài phát thanh Anh quốc, thường chen vào các chương trình hướng về Bắc Phi, loan một tin khó hiểu, vỏn vẹn chỉ có hai tiếng :

        « Robert đến ! »

        Tất cả hệ thống truyền thanh của đài BBC, hướng về các xứ bị phe Trục chiếm đóng, cũng thường phát đi nhiều ám hiệu vắn tắt tương tự, « Robert đến » là một trong những ám hiệu được xen vào các chương trịnh trong đêm thứ bảy này. Thính giả ở vùng đất địch thường xuyên nghe những chương trình ca nhạc của đài bí mật mà không làm sao hiểu được ý nghĩa của hai chữ này như thế nào. Ngay cả những người được gài trên các mặt trận bí mật để chiến đầu chổng lại Phát-xít cũng không hiểu đầu đuôi ra sao, trừ phi các công điện đặc biệt này gởi thẳng cho họ, hiển nhiên là được mã hóa, và chỉ có họ mới có trong tay chìa khóa mật mã diễn dịch mà thôi!

        Cỏ nhiều công điện nhằm phá rối địch quân thường mệnh danh là các cuộc « Săn Ngỗng Trời » để họ phí công ra các cuộc lùng địch. Các công điện phát thanh công khai thường chứa đựng nội dung mù mờ khó hiểu, được phát xen kẽ vào các chương trình khác. Tuy nhiên, có nhiều công điện có ý nghĩa thực sự. Đó là chỉ thị cho những điệp viên bí mật của đồng minh nằm phia sau các phòng tuyến địch để họ chuẩn bị trước cho các cuộc hành quân sắp khai diễn.

        « Robert đến », một công điện thực sự có ý nghĩa. Hai tiếng này để gởi cho một nhóm chống Phát-xít ở Algeria và Ma-Rốc thuộc Pháp biết rằng, cuối cùng « Robert » sắp đến để giải phóng xứ sở của họ.

        Vào một ngày thứ bảy yên tĩnh và mát dịu này, Ma-Rốc đang đón mừng nền hòa bình giả tạo mà chính phủ Vichy đã chấp nhận một cách ti tiện từ tay của Adolf Hitler sau cuộc đầu hàng từ năm 1940 ở Compiegne. Từ 2 giờ sáng qua ở Rabat, thủ đô thần thánh nơi mà Mohamed V, vị hoàng đế bù nhìn của xứ Hồi giáoMa-Rốc cùng Đại Tướng Auguste Nogues, thống sứ của Vichy « trị vì », không hề tỏ ra một chút nghi ngờ rằng cuộc chiến sẽ bất ngờ

        bùng nổ trong vòng 12 giờ đồng hồ tới đây trên miền duyên hải cổ xưa ở vùng cao nguyên Barbaree.

        Tại Ma-Rốc, những kẻ chinh phục thực dân Pháp đang du hí và nghỉ xả hơi. Một ủy ban đình chiến của Đức, gần 200 nhân viên, dưới quyền một tướng lãnh đeo kính một mắt tên là Erich von Wulisch, nguyên là một cố vấn ôn hòa thân cận của Hitler, Wulisch với sự khôn ngoan đầy đủ của một nhà ngoại giao lãnh nhiệm vụ có tính cách tế nhị nầy. Nhưng ủy ban này dần dần sinh ra hưởng thụ và lười biếng bởi nhiệm vụ không mấy gì làm bận rộn này. Do đó, khi một hiệu thính viên nhận được các ám hiệu phát đi liên tục trên đài BBC và đệ trình lên Đại Tướng Von Wulisch ông ta không thèm lưu ý đến mà còn xem như bị phá rằy các cuộc vui của ông. Ông luôn luôn cảm thấy tươi tỉnh và an toàn trong chức vụ ngồi chơi xơi nước này.

        Trên một sân thượng ở Casablanca. Trong một cái hóc giống như chuồng bò câu, một thanh niên Pháp mặt xanh xao nhưng nhanh nhẹn, cũng đang theo dõi đài BBC. Anh ta là « Ajax » một hiệu thính viên giỏi, được gài ở Ma-Rốc, đang điều khiển đài phát thanh « Lincoln », một trong những đài bí mật của gián điệp Hoa Kỳ hoạt động trên xứ này nhằm chuẩn bị cho những biến cố trong tưong lai. Nhưng chắc chắn « biến сố » nầy cũng sẽ không được họ tiết lộ, bởi vì chinh họ cũng không biết.

        Một vài tháng nay, Ajax thường chuyển đi một số tài liệu tình báo mà Luân-đôn và Hoa- thịnh-đốn yêu cầu, hầu hết bằng hệ thống truyền tin thông thường. Anh ta cũng đã thông báo các sự kiện này cho một số điệp viên Hoa Kỳ ở Ma-Rốc như David King, W. Stafford Reid và Kenneth W. Kendar ngụy trang dưới chức vụ tùy viên của tòa Tổng lãnh sự Hoa Kỳ ở Casablanca. Vào tháng 10, King nói với Ajax hãy lưu ý một ám hiệu khẩn cấp đặc biệt : « Robert đến » thế thôi, nhưng theo linh tính anh ta cảm thấy « Robert » này không phải là một du khách tầm thường.

        Bây giờ vào tối thứ bảy Ajax mở máy tìm đài BBC như thường lệ. Đợi chờ tin tức vẫn không có gì, anh ta tỏ vẻ bồn chồn đưa mắt nhìn xuống hải cảng đen thẫm dưới bầu trời không sao. Anh ta lại nhìn xa mãi về phía bên kia là các đập đá ngăn nước. Hoàn toàn yên tĩnh ngoại trừ tiếng sóng vỗ rì rào.

        Trong đêm tối Ajax có thể nhìn thấy chiếc tàu chiền Jean Bart của Phảp buông neo dọc theo Mole de Commerce, một pháo đài phòng duyên nằm trên mũi đất nhô ra biển El Hank, một điểm xa hơn nữa là các ổ trọng pháo 100 ly đặt ở bờ bên kia hải cảng chĩa mũi về Fedala.

        Phia sau Ajax, chiếc máy thâu thanh Hallierafter màu xám phát chương trình của đài BBC bắt đầu bằng giọng lảnh lót của xướng ngôn viên. Cho đến đúng 6 giờ 38 phứt, Ajax mới nghe thấy hai tiếng « Robert đến ».

        Đây không phải ià công điện đầu tiên mà anh nhận được để chuyển cho mấy ông bạn « tùy viên Hoa Kỳ » của anh ta. Anh ta đã quen nghề lắm rồi, nhưng công điện này đã làm anh ta giật bẳn người, chẳng khác nào chạm phải điện.

        « Xong rồi ! Xong rồi ».

        Anh ta nhảy dựng lên như cố làm cho mình cao hơn chút nữa, vai anh lắc lia lắc lịa, hai bàn tay của anh nắm chặt lại rồi đấm vào nhau. Nhưng thần trí gần như hôn mê của anh chỉ kẻo dài một vài giây. Ajax lại quần quật trở lại bên chiếc máy thâu thanh. Đồng thời anh phái cô bạn gái Marie, một người đàn bà hai mươi tuổi có nước da ngăm ngăm khá hấp dẫn, tìm Staffor Reid. Đó là một trong ba nhân viên thuộc tòa lãnh sự ở Palace de la Fraternity. Reid nguyên là một kỹ sư kiến trúc ở Nữu-ước bỏ nghề sang làm gián điệp, hiện giữ trong tay chìa khóa mã hóa của ám hiệu khó hiểu nầy.

        Khi Ajax xong công việc, anh ta bước xuống ga-ra bôn cạnh hải cảng, nơi mà Reid và anh ta thường hẹn gặp nhau. Thế rồi, sau khi đắn đo, vì thật ra nhiệm vụ của Ajax không cần phải biết ý nghĩa của những công

        điện như thế, anh ta hỏi:

        — Xin lỗi, ông Reid...

        — Có gì đâu Ajax. Có điêu gì anh muốn

        nói ?»

        — Robert là ai ?

        Reid có vẻ nghĩ ngợi, vì đây là một bí mật mà ông ta chỉ được thảo luận với ba người Pháp khác ở Morocco, còn Ajax không phải trong ba người này. Trong phút giày phấn khởi bất ngờ, ông ta không thể giữ kín được :

        — Robert chính là Patton, Ajax!

        Chựt ông ngừng ngang ở đó,

        — Pattohn ?

        Ajax hỏi, mặt có vẻ bực bội.

        — Pattohn ? Là ai, ông Reid ?

 49 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:18:55 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

GIỮA HAI CUỘC CHIẾN

        Năm 1919, sau chiến tranh, Patton trở về Hoa Kỳ với Lữ đoàn 1 Thiết giáp của ông, trú đóng ở căn cứ Meade, Maryland, ông miễn cưỡng tiếp tục nhiệm vụ phát triền về chiến thuật và kỹ thuật của chiến xa. Tuy nhiên công việc có hơi quá sớm vào thời ấy.

        Ngàv 16 tháng 10 năm 1939, Tướng Marshall giữ chức vụ Phụ tá Tham mưu trưởng, ông đã từng quen biết Patton ở Pháp. Marshall xem Patton là người đầy đủ khả năng trên phương diện tổ chức, huấn luyện và điều hành binh chủng thiết kỵ Hoa Kỳ trong tương lai. Trước khi đếnHoa-thịnh-đốn nhậm chức, ông nói với phự tá của ông là Trung tá Leonard T. Geron : « Patton là một sĩ quan tài ba nhứt về chiến pháp thiết giáp của quân đội Hoa Kỳ. Tôi xem Patton là người đủ điều kiện chỉ huy những chiếc thiết giáp tân tiến đầu tiên của chúng ta. Ông ta là một sĩ quan cứng đầu, nhưng tôi biết cách xử dụng ông ta. Tỏi muốn Patton ở gần Hoa-thịnh-đốn hơn, nếu cần, có thể dùng ngay ông ta được ».

        Sau đó, việc đầu tiên mà Marshall làm sau khi nhậm chức là thuyên chuyển Patton về Pháo đài Myer, gần Hoa-thịnh-đốn. Thời gian ấy Marshall lãnh nhiệm vụ tổ chức lại quân đội, và ông không trao các chức vụ chỉ huy quan trọng cho bất kỳ sĩ quan nào dưới 50 tuổi. Patton rất thích hợp với chính sách dùng người này của Marshall, vì lúc đó ông đã 53 tuổi.

        Đại tá Patton ở Myer khoảng hơn 8 tháng thì chiến tranh ở Âu Chân bùng nổ qua cuộc vượt hiên giới Ba Lan của Đức quốc xã.

        Thống Tướng Marshall được chỉ định vào chức vụ Tham mưu trưởng quân lực Hoa Kỳ vào ngày 10 tháng 7 năm 1939. Quyết định đầu tiên của ông là thành lập đạo quân thiết giáp với hai sư đoàn đầu tiên.

        Trong vòng 48 tiếng đồng hồ sau khi có quyết định thành lập Sư đoàn 2 Thiết giáp, Marshall đích thân sắp xếp để đưa Patton từ Myer về tổ chức một lữ đoàn thuộc sư đoàn này.

        Vài tuần sau đó, Marshall trao gắn cấp bậc Thiếu Tướng cho Patton.

        Patton trở thành Tư lịnh Sư đoàn 2 Thiết giáp. Đây là đơn vị mà nhiều tướng lãnh mong muốn được nắm trong tay vào thời ấy.

        Sư đoàn của Patton được xem là đơn vị sản xuất Tướng lãnh tương lai cho Hoa Kỳ nhiều nhứt: hơn 30 người. Ngoài ra còn nhiều nhân vật danh tiếng khác đã từng phực vụ dưới quyền Patton, trong số có Chánh án Frank Murphy được gọi nhập ngũ với cấp bậc Trung tá đồng hóa và sau đó được Tổng Thống Roosevelt gọi về chỉ định vào chức vụ Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, và một người nữa là Thượng nghị sĩ Henry Cabot Lodge Jr., tình nguyện vào quân đội và mang cấp bậc Thiếu tá, từng chiến đấu ở Libya khi Sư đoàn 2 Thiết giáp gia nhập vào Binh đoàn 8 Anh. Lodge là một trong những người có công trong việc phát triển chiến pháp thiết giáp thời Đệ Nhị Thế Chiến.

        Đầu mùa Xuân năm 1942, Patton rời khỏi Sư đoàn 2, và được lịnh đến Indio, trong một vùng sa mạc rộng lớn của Hoa Kỳ ở California, để tổ chức công cuộc huấn luyện chiến pháp sa mạc cho binh chúng thiết giáp, vì thời gian đó Hoa Kỷ tin rằng hầu hết các trận đánh chiến xa sẽ xảy ra trong sa mạc, có thể là ở Libya.

        Sau đó, từ nhiệm vụ ở Indio, Tướng Patton được chỉ định chỉ huy cuộc hành quân «Torch » (Bó đuốc) — Mật danh của cuộc đổ bộ lên Bắc Phi.

        Lúc đó Patton, đã mang cấp bậc Trung Tướng, rời khỏi sa mạc để đến Hoa-thịnh-đốn vào ngày 30 tháng 7 năm 1942. Lúc 6 giờ chiều ngày 4 tháng 8, Patton được lịnh bay sang Anh. Sáng ngày hôm sau ông lên đường cùng với Đại Tướng Không quân J.H Doolittle (Tư lịnh Không lực 8 Hoa Kỳ) và 5 sĩ quan Không quân cao cấp khác. Tại Anh, hai vị tướng này kết hợp với các tướng Eisenhower, Tổng Tư Lịnh Lực Lượng Đồng Minh, đóng bản doanh ở Luân-đôn; Tướng Lucian Truscott, và Tướng Mark c. Clark để thảo luận kế hoạch « Torch ».

        Các cuộc thảo luân kéo dài và dứt khoát vào đầu tháng 9. Patton trở về Hoa Kỳ.

        Cuộc đổ bộ sẽ được thực hiện ở bờ biển Địa Trung Hải, phía bắc Phi Châu thuộc lãnh thổ Oran và Algiers, và một cuộc đổ bộ khác ở bờ biển Địa Trung Hải thuộc Ma-Rốc. Cả ba đều đặt dưới quyền điều động tổng quát của Patton.

        Tuy nhiên cuộc đổ bộ chánh sẽ là bờ biển Ма-rốс, ở Fedala, một thành phố nhỏ cách thành phố lớn nhất của Ma-Rốc là Casablanca 10 dặm với Sư đoàn 3 Bộ binh của Tướng Anderson và chính Patton chỉ huy cuộc đổ bộ này. Cuộc đổ bộ thứ nhì ở Safi, phía nam Casablanca, chỉ huy bởi Trung Tướng Ernest Harmon, Tư lịnh Sư đoàn 2 Thiết giáp. Và cuộc đổ bộ thứ ba ở Lyautey, chỉ huy bởi Thiếu Tướng Lucian Truscott.

 50 
 vào lúc: 05 Tháng Mười Hai, 2019, 08:15:37 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
     

Vẻ kiêu hãnh và trầm tư hiện rõ trên khuôn mặt lúc ông còn là sinh viên tại viện Quân Sự Virginia. Sau đỏ ông tình nguyện vào trường Võ bị West-Point.


Ảnh chụp Patton lúc ông còn là Thiếu úy Kỵ binh tại Fort Sheridan năm 1910.


Patton đoạt giải « băng xanh » trong cuộc đua ngựa năm 1929.



Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM