Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Hai, 2020, 07:12:54 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
 31 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:06:58 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
*   *
*

Nhìn chung trên địa bàn Gia Lai, trọng điểm là Thị xã Pleiku, đợt tấn công và nổi dậy liên tục từ 31-1-1968 đến 6-2-1968, quân và dân trong tỉnh đã thực hiện đồng loạt tiến công, ngay từ đầu đã đánh trúng tất cả các mục tiêu chủ yếu một cách bất ngờ, khiến quân địch trở thay không kịp, đối phó yếu ớt.

Bộ đội và cán bộ, dân quân du kích có bước chuyển biến nhảy vọt về chất lượng, chẳng những tiến công mạnh mẽ vào các căn cứ địch mà còn trụ bám kiên cường liên tục đánh địch phản kích trong điều kiện bom đạn ác liệt một thời gian dài. Tinh thần chiến đấu của lực lượng vũ trang và nhân dân nổi dậy rất cao. Nhiều phân đội trụ bám chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, đến người cuối cùng. Nhiều đoàn quần chúng giương cao cờ cách mạng vượt qua bom đạn xáp vào đấu tranh với địch. Những tấm gương hy sinh chiến đấu kiên cường dũng cảm bám trụ đánh trả địch quyết liệt đã để lại những ấn tượng sâu sắc, không bao giờ phai mờ trong nhân dân Thị xã và vùng ven Thị. Nó cổ vũ và khơi dậy lòng yêu nước, chí căm thù giặc, ý thức tự hào dân tộc của những người dân sống lâu năm trong thế kìm kẹp của địch, nhất là đầy sự khâm phục của số đông đồng bào bị Mỹ - Diệm cưỡng ép di dân lập đồn điền đang sống ở vùng ven Thị xã, nơi xảy ra khu chiến của bộ đội ta.

Ta đã phát triển được thế tiến công chiến lược áp đảo quân thù trên toàn Tỉnh, đưa chiến tranh cách mạng vào tận dinh lũy cuối cùng của địch, dồn chúng vào thế vô cùng hoang mang, lúng túng. Chỉ trong một thời gian ngắn, chiến thắng của ta đã tạo ra một cục diện mới trên chiến trường hoàn toàn có lợi cho ta, đẩy địch lún sâu vào thế phòng ngự bị động(1).

Chiến thắng Xuân Mậu Thân đã đánh dấu một bước chuyển biến nhảy vọt về chiến tranh nhân dân trên địa bàn toàn tỉnh; chưa bao giờ Đảng bộ, Mặt trận dân tộc giải phóng lại động viên và tổ chức được một lực lượng hùng hậu hàng chục vạn đồng bào của các dân tộc nổi dậy tiến công địch trên qui mô rộng lớn như vậy. Nó thể hiện đường lối chống Mỹ cứu nước, chính sách đại đoàn kết dân tộc của Đảng hoàn toàn phù hợp với nguyện vọng, phát huy cao độ sức mạnh chiến đấu, to lớn của đồng bào trên cả ba vùng; căn cứ rừng núi, nông thôn đất bằng và nội thị xã, thị trấn.

Qua chiến đấu, khối đoàn kết các dân tộc càng rộng rãi, quyền làm chủ núi rừng của nhân dân các dân tộc được xây dựng và phát huy cao, lực lượng cách mạng thêm phát triển. Đặc biệt cán bộ, đảng viên, cơ sở cách mạng trong nội Thị được thử thách, rèn luyện kiên cường vững vàng hơn.

Thắng lợi Tết mậu Thân còn thể hiện tinh thần nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh chiến đấu của cán bô, chiến sỹ, đảng viên, cơ quan, lực lượng dân quân du kích, các Đội vũ trang công tác, quần chúng nhân dân, nêu cao ý chí quyết chiến quyết thắng, khắc phục mọi khó khăn phục vụ vô điều kiện để giành thắng lợi. Sau cuộc đọ sức “hai mùa khô” với quân Mỹ trên địa bàn tỉnh, tuy ta giành được thắng lợi lớn nhưng chúng ta cũng gặp nhiều khó khăn về cơ sở vật chất, trang bị kỹ thuật. Nhưng khi có lệnh chuẩn bị cho tiến công và nổi dậy thì Đảng bộ các cấp, các ngành, các đơn vị, các đoàn thể quần chúng đã khắc phục vô vàn khó khăn, huy động mọi tiềm lực, tạo được khối lượng vật chất, tạo được sức mạnh tổng hợp, phối hợp với Mặt trận Tây Nguyên đủ sức đồng loạt tiến công theo kế hoạch đã định.

Cuộc tiến công và nổi dậy của quân và dân trong tỉnh không những chỉ góp phần cùng cả nước giành thắng lợi có ý nghĩa về chiến lược mà còn giành được những thắng lợi cụ thể về mặt chiến thuật. Bộ đội, các lực lượng vũ trang ta đã rút được nhiều kinh nghiệm về đánh sâu trong hậu cứ địch, nhất là trưởng thành một bước về đánh địch cố thủ trong công sự, đường phố, tạo điều kiện cho các cuộc tấn công địch giành thắng lợi sau này trong đánh sâu vào thị xã, quận lỵ.

Tỉnh ủy Gai Lai và Mặt trận 300(2) tổng kết: “Quân và dân Tỉnh ta (chủ yếu là Mặt trận Thị xã Pleiku) đã diệt 3.500 tên địch, trong đó có 1.300 tên Mỹ, phá hủy phá hỏng 580 xe quân sự, 35 pháo và một số máy bay các loại, đốt cháy hàng triệu lít xăng dầu của địch.

Phối hợp với tấn công quân sự, 11.000 quần chúng xuống đường biểu tình đấu tranh chính trị. Chính quyền một số ấp, xã ở các huyện 3, 4, 5, 6 được thành lập. Hơn 14 ngàn đồng bào phá ấp chiến lược trở về làng cũ; 11 làng ven Thị xã được giải phóng”.

Thắng lợi Xuân Mậu Thân của Gia Lai nằm trong thế trận chung của Mặt trận Tây Nguyên, Quân khu 5 và cả nước, được sự hỗ trợ thúc đẩy mạnh mẽ của các chiến trường. Quân dân Gia Lai đã góp phần vào thắng lợi chung to lớn của cả nước, tạo ra bước ngoặt mới của cuộc chiến tranh giải phóng.

Sau cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thay mặt thường trực Quân ủy Trung ương gởi điện: “Nhiệt liệt khen ngợi những thành tích vừa qua của Quân dân Tây Nguyên, đặc biệt là thành tích của quân dân thị xã Buôn Ma Thuột, Pleiku, Kon Tum và thị trấn Tân Cảnh…”.


(1) Trích Nghị quyết Đảng ủy Mặt trận Tây Nguyên 3-1968
(2) Mặt trận 300 là tổ chức chỉ huy giữa lực lượng Tây Nguyên phối hợp với lực lượng địa phương trên địa bàn tỉnh Gia Lai.

 32 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:05:06 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
Thời gian im tiếng súng không lâu. Từ 7 giờ sáng địch bắt đầu phản kích quyết liệt. hàng trăm quả đạn đại bác từ các căn cứ pháo binh địch nã vào trung tâm Thị xã, nhà dân đã bốc cháy một số. Máy bay trực thăng vũ trang từ Sư đoàn 4 Mỹ, Cơ Ty Prông đổ về, từng tốp dàn hàng ngang phóng từng chùm rốc-kết xuống các khu Thuần Phong, Hội Phú, Sư Vạn Hạnh, chúng phát hiện các đơn vị bộ đội ta đang bám trụ. Đến 10 giờ trưa; địch cho xe tăng, xe bọc thép có trực thăng yểm trợ, một cánh tiến theo đường Hoàng Diệu, cánh thứ hai theo đường 14, qua thôn Trà Bá Hai, vòng về bọc sau đội hình bám trụ của bộ đội ta thực hiện siết vòng vây. Cuộc giáp chiến quyết liệt của bộ binh ta với cơ giới địch. Dưới làn đạn rốc-kết và pháo lớn, cán bộ chiến sĩ các đơn vị đã dựa vào công sự đánh trả từng mũi phản công của chúng. Nhiều xe tăng, xe bọc thép của địch lần lượt bốc cháy. Bộ đội ta vừa bắn máy bay rà thấp, vừa bắn xe tăng, xe bọc thép, vừa xung kích giáp lá cà quần lộn đánh địch trước mặt, sau lưng và bên sườn. Lực lượng trụ bám của ta ít, trang bị hỏa lực có mức độ, nhưng đã chiến đấu hết sức dũng cảm, đánh trả địch quyết liệt đến cùng quyết không lùi bước. Suốt ngày mồng một tết bộ đội ta quần lộn với địch, trận địa không ngớt tiếng súng, khói lửa mịt mù. Ta đã diệt được nhiều sinh lực, bắn cháy hàng chục chiếc xe tăng, xe cơ giới của chúng.

Đến tối mồng một Tết tiếng súng thưa dần. Riêng một bộ phận của Đại đội 21 Thị xã đánh vào khu vực Tòa hành chính và một số tổ đánh vào khu 37 pháo binh địch, một tổ đánh vào đài phát thanh tỉnh.

Liên tiếp các ngày sau ta vừa đánh bồi các căn cứ kho tàng, sân bay, pháo kích vào căn cứ La Sơn, cứ điểm địch ở Chử Hà Tây, vừa chặn đánh giao thông và bộ binh địch nống ra giải tỏa.

Bộ đội các khu đã tổ chức tập kích vào các chốt bảo an, dân vệ, diệt ác phá kèm, tạo thế cho quần chúng nổi dậy. Trung đội tập trung khu 6 tập kích vào ấp chiến lược Glar (nam MangYang) đánh rã Trung đội dân vệ, thu hết vũ khí, chuẩn bị phát động quần chúng, đến trưa quân bảo an ở quận Lệ Trung vào phản kích, vây ấp, bắt một số cán bộ ta.

Đại đội 19 công binh tỉnh tập kích vào Trung đội bảo an gần đồn điền chè Bàu Cạn, đánh diệt xe trên đường 19 (kéo dài). Nhiều nơi địch phản ứng gay gắt nhưng bộ đội các huyện đã xáp vào phát động quần chúng, diệt ác ôn, thu được thắng lợi trên mặt trận giải phóng nông thôn.

Về hoạt động của lực lượng chính trị: Phối hợp với tấn công quân sự; cán bộ, nhân viên các cơ quan, đoàn thể, ban ngành quanh tỉnh huy động gần 200 cán bộ, nhưng đường hành quân xa không kịp nhập Thị vào đêm giao thừa. Có một số cán bộ tăng cường lên Thị trước cùng với cán bộ, các cơ quan, đoàn thể Thị xã trên 40 đồng chí đã nhập thị cùng các đơn vị bộ đội. Tuy số lượng hạn chế, nhưng các đồng chí đã kịp tỏa ra các hướng phối hợp với bộ đội, vừa chiến đấu, vừa tập hợp quần chúng động viên, phát động, diệt ác ôn, trấn áp tề điệp. Anh em đã sát cánh cùng bộ đội chiến đấu và có đồng chí hy sinh anh dũng.

Phía đông nam Thị xã, nhân dân các làng đồng bào dân tộc vòng ấp Mo, BarMaih đã nổi dậy đập phá cơ quan ngụy quyền. Các toán cán bộ “bình định nông thôn” ở ấp Mo hốt hoảng bỏ chạy về Thị xã. Các nơi khác, nhân dân nổi dậy, diệt ác, giải tán tề tay sai, bao vây tiến công binh vận các đồn bót.

Trên đường 19 khu vực Lệ Cần, An Mỹ, làng Nủ quần chúng được huy động nhập thị gần 1.500 người, địch cho lính bảo an, có xe cơ giới hỗ trợ ra đàn áp, gần ba chục đồng bào hy sinh và bị thương một số lớn.

Hướng khu 8 (Chưprông) có các đồng chí lãnh đạo Huyện huy động trên 4 ngàn đồng bào chia làm nhiều hướng tiến thẳng về vây quận lỵ Thanh An, Tân Lạc, Thanh Giáo. Một cánh khác tiến về hướng làng Nhơn (xã B7) Trà Bá. Phía bắc và tây bắc Thị xã một số đồng bào tiến về đường Ngô Sơn, Tiên Sơn; Hướng khu 4 (Chư Păh) triến về làng Ku Rôh.

Trước khí thế nổi dậy của quần chúng khắp nơi, địch vô cùng hốt hoảng, chúng đã cho phi cơ, pháo và bộ binh đàn áp dã man đồng bào tay không. Nhiều đoàn đã bị chặn lại ở ngoại vi Thị xã; nhiều gương hy sinh dũng cảm; tuy bị thương nhưng vẫn động viên nhau tiếp tục tiến lên.

Trong nội Thị, đêm giao thừa đảng viên, cơ sở và quần chúng cảm tình lắng nghe tiếng súng hòa lẫn tiếng pháo, hồi hộp theo dõi, đợi chờ diễn biến tình hình. Đến trưa, khi địch phản kích quyết liệt, các cánh quân sự của ta chống trả địch liên tục, nhưng trước tình hình địch đông, hoạt động quân sự của ta chưa đủ độ để quần chúng Thị xã phối hợp hành động. Tuy vậy lực lượng đảng viên và cơ sở nội Thị đã có bước chuẩn bị chu đáo. Đồng bào đã sẵn sàng gánh chịu hy sinh, đã khéo léo đưa cán bộ chỉ đạo vào nội thị để chuẩn bị lực lượng. nhiều gia đình có điều kiện để làm thật nhiều bánh, chuẩn bị thức ăn để sẵn sàng chi viện, tiếp tế cho bộ đội và đồng bào nhập Thị. Đồng bào, cơ sở đã che dấu gần 500 cán bộ, du kích và đồng bào vùng nông thôn lân cận được “rấm” vào trong Thị trước ngày tiến công. Khi xảy ra chiến đấu có mấy cơ sở che dấu, nuôi dưỡng thương binh, tạo phương tiện hợp pháp đưa anh em trở về căn cứ. Một chiến sĩ Đại đội 21 (Thị xã) bị thương nặng được đồng bào cứu chữa, chăm sóc sau 11 ngày hồi phục sức khỏe mới tìm cách đưa trở về căn cứ ở xã Gào.

Trong khó khăn gian khổ, ác liệt, càng nổi bật sự cưu mang, đùm bọc của nhân dân đối với cách mạng, đối với lực lượng vũ trang con em ruột thịt của mình. Lòng dân là chiếc nôi nuôi dưỡng, là chỗ dựa vững chắc để bộ đội ta hoạt động thắng lợi trong tiến công địch.

 33 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:04:46 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
*   *
*

b. Giờ tấn công và Nổi dậy

Ngày 29 tháng 1 năm 1968, các đơn vị bộ binh tỉnh, huyện; các Đoàn cán bộ, các Đội vũ trang công tác, các Đội an ninh; lực lượng dân quân tự vệ trong và ngoài Thị xã đều ở vị trí xuất phát.

Các bàn đạp An Mỹ, Lệ Cần, Làng Dôr, các vùng Ấp Mo, BurMaih, đến xã Gào, xã B7, B5, hàng đoàn cán bộ cơ sở theo kế hoạch chung đã cùng nhân dân cơ sở gần 300 người, chia từng tốp nhỏ, từng hướng khác nhau cải trang ra vào Thị xã dưới dạng đi sắm Tết để thăm dò tình hình, nghe ngóng dự luận kịp báo cáo cho cán bộ, có người vào ở luôn trong nội thị chờ giờ nổi dậy.

Tại đường 19, ấp Lê Cần, ta tranh thủ thời cơ tha tên tù binh Lê Văn Cứ (là Tỉnh đội phó Pleiku) ta bắt hè năm 1965 để gây ảnh hưởng lợi thế cho đấu tranh chính trị, binh vận.

Đúng 0 giờ 55 phút, ngày 31 tháng 1 năm 1968 (giao thừa Tết Mậu Thân) các đơn vị đồng loạt nổ súng tiến công địch. Lực lượng ta đã chia làm nhiều cánh, nhiều hướng đột nhập vào nội thị. Tiểu đoàn đặc công 408 (gồm Đại đội 60, 70 và 80) đánh vào sân bay Aréa, quân đoàn 2 ngụy, phá hủy 45 máy ban lên thẳng, đốt cháy 35 xe quân sự. Đại đội 90 đặc công Thị xã, một mũi đánh vào khu biệt động quân diệt Ban Chỉ huy và 200 tên lính, phá hủy, đốt cháy 35 xe quân sự. Một mũi khác cùng Đại đội 1 Thị xã nhanh chóng đánh vào Tiểu khu Pleiku, diệt một số tên tại cơ quan Tiểu khu và các ụ súng bảo vệ. Cùng lúc, một bộ hận đánh vào tỉnh đoàn bảo an, đánh thẳng vào Ty cảnh sát ngụy, diệt 10 xe M113, nhanh chóng đánh phá các nhà trại giam khu chiêu hồi, giải thoát gần 2000 cán bộ và nhân dân bị địch giam giữ.

Tiểu đoàn 15 bộ binh tỉnh đứng chân tại xã ĐakLá được lệnh hành quân bôn tập. đến giờ “G” đơn vị mới đến khu vực Thuần Phong, Hội Phú và Trà Bá H. kịp triển khai đội hình thành hai mũi. Mũi thứ nhất tiến về hướng Sư Vạn Hạnh để phối hợp với Đại đội đặc công 90 đang chiến đấu dọc đường Hoàng Diệu (nay là Hùng Vương). Mũi thứ hai phối hợp cùng một bộ phận của Đại đội Khu 6 (Mang Giang) băng qua đồi cà phê vào khu vực xưởng cưa, đến cầu Hội Phú tiến về căn cứ của Trung Đoàn 3 thiết giáp ngụy ở ngã ba Phù Đổng, vừa bố trí đội hình tiến công thì trời sáng.

Hai đại đội đặc công Thị xã sau khi đánh chiếm các mục tiêu đã nhanh chóng triển khai đánh các vị trí địch từ ngã ba Diệp Kinh trở lên theo đường Hoàng Diệu, một mũi khác phát triển qua đường Trịnh Minh Thế (nay là đường Trần Hưng Đạo) đánh diệt một toán địch có xe M113 ra phản kích tại ngã ba Bưu Điện. Một tổ của Đại đội 90 từ khu vực Tiểu khu phát triển đánh diệt ổ đề kháng của địch tại ngã ba cây xăng Caltex, sau đó tiến về phía Trường Trung Học Pleiku (nay là trường PTCSở Diên Hồng).

Bộ phận Đại đội khu 6 cùng Đội vũ trang công tác của đồng chí MêK phát triển sang khu giải trí, đánh diệt Trung đội bảo an tại đấy.

Đại đội 231 pháo ĐKB liên tục pháo kích vào căn cứ Quân Đoàn II ngụy, phá hỏng dàn ra-đa viễn thông của địch. Trung đoàn 95 bộ binh diệt đoàn xe 26 chiếc tại khu vực cầu AYun (Đường 19) không cho địch cứu viện cho Pleiku.

Ngay từ phút đầu ta đã bất ngờ đánh trúng các mục tiêu chủ yếu của các cơ quan chỉ huy đầu não Mỹ ngụy trong thị xã và các căn cứ quân sự, khiến chúng hoang mang, lúng túng, và bị thiệt hại nặng. Phần lớn các căn cứ địch chống cự yếu ớt, một số toán lính ngụy lẩn trốn hoặc bỏ chạy.

Ta đã chiếm các vị trí tiến công và triển khai đội hình chuẩn bị chiến đấu cho ngày tiếp sau.

Đến 5 giờ sáng 31 tháng 1 (mồng một Tết) trong nội Thị có phầm in tiếng súng. Các đơn vị tranh thủ củng cố công sự và phát triển chiến đấu. Trong giây phút im ắng đó, một số đồng bào khu vực Thuần Phong, Hội Phú ra mời bộ đội về nhà ăn Tết.

 34 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:03:20 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
Ban chỉ đạo tấn công và nổi dậy ở trọng điểm Pleiku gồm các đồng chí:

+ Tạ Quang Kim - Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự Khu 9 (Thị Pleiku) chỉ đạo chung.

+ Lê Tiên – Tỉnh ủy viên, Phó bí thư Ban cán sự khu 9 trực tiếp chỉ đạo nội thị.

+ Hoàng Lê – Tỉnh ủy viên phụ trách tổ chức chỉ huy lực lượng quần chúng của các huyện huy động nổi dậy nhập thị.

Các đồng chí Đỗ Minh Cảnh (Thống), Lê Ngọc Ký (Điềm) trong Ban cán sự Tỉnh đội chỉ huy các lực lượng quân sự.

Lực lượng tham gia tấn công vào thị xã gồm các đơn vị của Mặt trận Tây Nguyên: Trung đoàn 95 bộ binh, Tiểu đoàn 631 đại đội đặc công và đại đội pháo súng 12ly7.

Lực lượng tỉnh gồm Tiểu đoàn bộ binh 15, Tiểu đoàn đặc công 408. Đại đội pháo binh ĐKB 231.

Lực lượng thị 9 có Đại đội đặc công 90, 21, đại đội vùng ven, 3 tổ biệt động.

Ngoài ra huy động các trung đội du kích các khu 3, 4, 5, 6 ở ven thị. Du kích xã Gào, B7, B5 có 180 người, 77 đảng viên có 19 du kích nữ, trang bị 6 súng cối 60 ly, 6 súng B49, 14 súng M79, Tiểu liên AK đầy đủ.

Dự kiến huy động 300 cán bộ các cơ quan ban, ngành, đoàn thể tỉnh và các huyện lân cận. Cố gắng huy động khoảng 40 ngàn quần chúng của huyện 4 giáp thị xã và 10 ngàn quần chúng trong nội thị nổi dậy.

Các huyện khác trên địa bàn như 2, 7, 11, 8 do các cấp ủy trực tiếp điều hành phối hợp với trọng điểm thị xã. Các Đại đội công binh 17, 18, 19 của tỉnh có kế hoạch cùng du kích dọc trục đường 19, 14 đánh phá giao thông địch và đột nhập phá các ấp chiến lược vùng đất bằng tây sông AYun, đánh rã các Trung đội dân vệ.

Tháng 1 năm 1968, sau khi kết thúc đợt hoạt động đêm các đơn vị khẩn trương chuẩn bị cho chiến dịch đến.

Như thường lệ, ngày 01 tháng 01 năm 1968, nhân dân cả nước đón thư chúc tết Mậu Thân của bác Hồ.

Tết này Bác viết:

            “Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
            Thắng trận tin vui khắp nước nhà
            Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ,
            Tiến lên!
            Toàn thắng ắt về ta!”.


Chưa có năm nào ra trận mà lòng chiến sỹ được giục giã như xuân này. Từng đoàn cán bộ mò mẫm chuẩn bị chiến trường. Tân binh huyện 5 (Chưprông) anh em dân tộc JaRai mới bổ sung cho Tiểu đoàn 15, mặc dù chưa qua huấn luyện cơ bản về kỹ thuật cá nhân đã đưa vào huấn luyện đội hình chiến đấu chiến thuật Tiểu đội, Trung đội đánh vào lô cốt cố thủ, vào các khu nhà chiếm giữ của địch. Trên thao trường huấn luyện của Tiểu đoàn tại xã Đăk La (nam Mang Yang) vang tiếng xung phong nhịp nhàng hăng hái của chiến sỹ tân binh rèn luyện chờ ngày xuất quân.

 35 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:02:58 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
Bộ tư lệnh Quân khu 5 và Bộ Tư Lệnh Mặt trận Tây Nguyên tổ chức Hội nghị liên tịch ba tỉnh Đak Lăk, Gia Lai và Kon Tum phối hợp chung và thành lập các Ban chỉ huy chung từng tỉnh để triển khai thực hiện nhiệm vụ. Đồng chí Hà chủ nhiệm chính trị Mặt trận Tây Nguyên xuống Gia Lai lập Ban chỉ huy chung của tỉnh. Khẩu hiệu: “Tất cả để chiến thắng, giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân” biến thành những nội dung lớn trong các cuộc Hội nghị, học tập về tình hình nhiệm vụ cho cán bộ các cấp, các ngành, các cuộc Hội nghị về du kích chiến tranh, hội nghị chuyên đề bàn công tác đô thị, công tác binh địch vận hoạt động trong tấn công và nổi dậy được thảo luận sôi nổi ở các cấp từ tỉnh xuống huyện.

Về tác chiến: Tỉnh đội tập trung chỉ đạo giải quyết nâng trình độ chỉ huy cho cán bộ giải quyết các đánh địch có hiệu quả, diệt được các chốt bảo an kìm kẹp “bình định” trong các ấp chiến lược; đánh diệt được lực lượng bảo an, Cộng hòa trong các cuộc hành quân lấn chiếm. Đồng thời đánh đều khắp trên Mặt trận giao thông, cắt từng thời gian hệ thống vận chuyển của địch, đánh mạnh vào chiến thuật “trực thăng vận” của Mỹ. Tỉnh tiếp tục phát động thi đua đánh phá giao thông và bắn máy bay Mỹ rộng khắp.

Đồng thời khẩn trương huấn luyện cho bộ đội tỉnh, huyện biết đánh địch và đánh thành thạo quân địch bám giữ trong công sở, đường phố, doanh trại để phục vụ cho chiến đấu trong nội thị theo yêu cầu nhiệm vụ đến.

Vấn đề lớn thứ hai là động viên rút thanh niên nhập ngũ bổ sung quân số cho các đơn vị tỉnh, huyện. Tiểu đoàn 15 tỉnh quân số có 450 người. Công tác bảo đảm vật chất được khẩn trương triển khai, các đoàn dân công phục vụ tiền tuyến được thành lập. Công tác chi viện tiền phương được tổ chức đều khắp. Đông xuân 1967-1968, tỉnh huy động 1.600 tấn lương thực, mức huy động cao nhất của tỉnh từ trước đến nay. Với tinh thần “Tất cả đều chiếu thắng…” đồng bào vùng căn cứ tự nguyện “Tơtuh” (dốc hết) lương thực phục vụ cho chiến đấu; ngoài ra còn hàng trăm rẫy sắn của dân, của bộ đội đến kỳ thu hoạch. Các hành lang Co2, Co4, H4 của tỉnh và của trên tấp nập từng đoàn dân công, đồng bào dân tộc gùi vũ khí, đạn dược, lương thực từ các binh trạm của Tây Nguyên và các huyện đông đường 14.

Tỉnh tổ chức tháng hoạt động đêm. Ngày 4 tháng 1 năm 1968, Đại đội 231 ĐKB pháo kích vào sân bay Cây Me và Tân Tạo. Tiểu đoàn đặc công 408 tập kích vào căn cứ liên đoàn 20 công binh đông Pleiku 3 km, diệt 120 tên, Tiểu đoàn bộ binh 15 ngày 8 tháng 1 năm 1968 tập kích vào quận lỵ Lệ Trung diệt một trung đội bảo an, hỗ trợ cho nhân dân ở ấp chiến lược bắc Hà Lòng nổi dậy diệt ác ôn, phá rã trung đội dân vệ. Đại đội hỏa lực và Đại đội 231 ĐKB pháo kích vào căn cứ của Sư đoàn 4 bộ binh Mỹ gây thiệt hại cho chúng. Trong tháng hoạt động đêm, các lực lượng vũ trang trong tỉnh đã đánh 225 trận vừa, nhỏ, diệt 3.075 địch, có 2.024 tên Mỹ chết và bị thương; ta phá hủy, phá hỏng 572 xe quân sự; bắn rơi và phá hủy 260 máy bay lên thẳng; đốt 17.000 lít xăng, phá banh một số mảng ấp chiến lược, giải phóng 7.000 dân đông vùng ven thị xã về lại làng cũ.

Trọng điểm thị xã Pleiku, Ban cán sự thị đề nhiệm vụ: “khẩn trương động viên tư tưởng toàn Đảng bộ, toàn dân, toàn quân nỗ lực chuẩn bị mọi mặt, tập trung sức xây dựng thực lực vững mạnh và đều khắp, đáp ứng yêu cầu cho tấn công và nổi dậy, nhằm đạt giải phóng hoàn toàn vùng thị xã, kể cả các đồn điền…”.

- Xây dựng xã Gào và các bàn đạp chung quanh thị xã, các trục giao thông hành lang bảo đảm cho từng địa bàn đứng chân chỉ đạo chiến dịch, xây dựng căn cứ sát thị xã vững chắc bất cứ tình huống nào.

Tình hình thị xã có chuyển biến mới. Trong nội thị từ 3 Đảng viên đã phát triển lên 20 Đảng viên, có 60 cơ sở nòng cốt trung kiên, xây dựng được 3 tổ vũ trang biệt động thị có 9 đội viên, hàng trăm cảm tình, cốt cán, xâu nắm và phát động được hàng ngàn quần chúng.

Ở các đồn điền quần chúng công nhân được phát động, xây dựng được nhiều cơ sở, nhất là Bàu Cạn, An Mỹ, Lệ Cần, Trà Bá, thực sự làm bàn đạp đứng chân cho các đơn vị hoạt động vào thị xã. Chi bộ xã Gào có 90 Đảng viên, 150 đoàn viên, xây dựng củng cố được 2 Trung đội du kích mạnh có 80 đội viên, hàng trăm dân quân thôn, được trang bị đầy đủ vũ khí. Một số đơn vị vùng ven khác như xã B5 (Ia Sa – Chưpăh) xã B7 (IaPet Chưpăh), xã Song An (An Khê) được chuẩn bị tốt, lót được một số vũ khí phục vụ cho cuộc tấn công và nổi dậy.

 36 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 04:02:27 PM 
Tác giả macbupda - Bài mới nhất gửi bởi macbupda
*   *
*

III/ Tấn công và nổi dậy đồng loạt xuân 1968:

1. Chuẩn bị cho phương hướng chiến lược:

Cuộc chiến đấu oanh liệt của quân và dân qua hai mùa khô 1966 – 1967 đã đẩy đế quốc Mỹ vào tình thế rối ren phức tạp. Nắm vững thời cơ, Hội nghị Trung ương Đảng tháng 6 năm 1967 hạ quyết tâm: “Đánh cho địch một đòn quyết định, giành thắng lợi to lớn, tạo nên một sự chuyển biến nhảy vọt, buộc Mỹ phải thua về quân sự…”.(1)

Quán triệt ý định của Trung ương Đảng, Quân Khu đã chỉ thị các lực lượng vũ trang đẩy mạnh tiến công tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch và phương tiện chiến tranh của chúng, chuẩn bị mọi mặt cho đòn tiến công quyết định khi thời cơ xuất hiện.

Nắm vững phương hướng chiến lược của trên, thu đông 1967 các lực lượng vũ trang tỉnh, huyện, dân quân du kích tổ chức đánh sâu vào vùng ven thị xã, quận lỵ như Lệ Trung, Lệ Thanh, Phú Nhơn, làm cho hậu phương địch ngày càng thêm rối loạn, tạo điều kiện cho các đội công tác xây dựng phát triển cơ sở, xây dựng thêm một số hành lang mới, làm bàn đạp nhập thị thuận lợi hơn trước.

Lực lượng chủ lực Mặt trận Tây Nguyên đã áp sát hai cánh nam, bắc thị xã Pleiku. Trung đoàn bộ binh 95 hoạt động phía nam đường 19, chủ chốt trong mặt trận đánh phá giao thông chiến lược của địch. Tiểu đoàn bộ binh 361 hoạt động phía tây bắc thị xã. Khu vực đông tây thị xã, đèo Mang Yang không còn là đường đi lại an toàn của địch. Thị xã Pleiku, các quận lỵ không còn là nơi “bất khả xâm phạm” của chúng. Sư đoàn 4 bộ binh Mỹ ở La Sơn phải rải quân đóng thành từng cụm suốt từ nam thị xã Pleiku ra đến Đăk Tô, Tân Cảnh (bắc Kon Tum). Sư đoàn 22 ngụy, tuy Sở chỉ huy căn cứ đóng ở Trà Quang (Phù Mỹ - Bình Định) nhưng thường xuyên phải ném từ 1 đến 2 Trung đoàn lên Gia Lai để cùng Sư đoàn 4 bộ binh Mỹ càn quét đánh phá vùng ta làm chủ. Chúng thực hiện biện pháp: Mỹ ra vòng ngoài càn quét để “tìm diệt”, quân Ngụy trấn giữ vòng trong làm công việc “bình định”. Nhưng càng rải quân ra “bình định”, chiếm giữ ấp, quân ngụy lại ngập sâu vào biển chiến tranh nhân dân của ta, biến lực lượng cộng hòa cơ động làm nhiệm vụ phòng giữ(2).

Cuối năm 1967, Bộ chính trị quyết định chuyển chiến tranh cách mạng của ta sang một thời kỳ mới, thời kỳ giành thắng lợi quyết định.

Trên chiến trường Quân Khu và Mặt trận tây Nguyên quyết định tập trung cả ba lực lượng liên tục tiến công mạnh mẽ quân địch cả xuân và hè 1968; Chủ yếu tập trung vào Xuân 1968, nhằm đánh sập Ngụy quân, ngụy quyền, tiêu diệt nặng sinh lực địch và phương tiện chiến tranh của chúng, kết hợp với nổi dậy của quần chúng giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân.

Ở Gia Lai xác định những trọng điểm sau:

- An Khê cùng với Bình Định phối hợp với Mặt trận Tây Nguyên đánh quỵ Sư đoàn 22 ngụy, một bộ phận quân Mỹ và Nam Triều Tiên.

- Pleiku là một trong hai trọng điểm quan trọng để tiêu diệt lớn quân địch, thu hút, kiềm chế, tiêu diệt sinh lực Mỹ, tạo thuận lợi cho chiến trường đồng bằng hoạt động. Thị xã Pleiku chủ yếu dùng đòn tấn công bằng quân sự.

Quán triệt chủ trương của Trung ương Đảng và Khu ủy 5, Tỉnh ủy Gia Lai quyết định; “Mở chiến dịch tiến công và nổi dậy vào thị xã Pleiku và các cứ điểm trong toàn tỉnh, tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch, đón thời cơ tổng khởi nghĩa giành thắng lợi quyết định, giải phóng hoàn toàn tỉnh nhà…”.


(1) Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước 1954 – 1975 Những sự kiện lớn Bộ Quốc Phòng Viện lịch sử quân sự Việt Nam, Hà nội 1988 – Trang 177
(2) Tại Gia Lai: Quân Mỹ - F1 không vận, F4 bộ binh, Lữ dù 173
Quân Ngụy – E3 thiết giáp D biệt động số 11, số 12 cùng 1 số Tiểu đoàn bảo an biên phòng. Sách LLVTND Tây Nguyên Trang 12

 37 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 07:48:38 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Có mặt ở đây ngay từ những buổi đầu bạt gốc, trốc đá mở đường, chính ủy đã chú ý đến Quang và có cảm tình đặc biệt với chàng thảnh niên lầm lỳ ít nói nhưng rất trung thực đó. Trong con mắt đã từng đọng lại nhiều số phận khác nhau của mình, chính ủy sớm nhận ra Quang chính là con đẻ của những tuyến đường đầy gian lao vất vả của đất nước, những tuyến đường mà nền móng của nó được xây đắp bằng xương khô và máu tươi, bằng mồ hôi nước mắt, bằng đoàn tụ và chia ly, bằng sự kiên nhẫn của những hạt cát làm nên bãi biển và bằng cả tình thương trĩu nặng của nhiều thế hệ đã chuẩn bị và giao phó cho những người như Quang cái sứ mệnh bảo vệ và phát triển con đường ấy. Trong những giờ phút như hiện nay, sự vắng mặt của Quang là một thiếu thốn lớn đối với cuộc chiến đấu ở đây. Tuy chưa biết Quang có thể làm được những gì ở Cô-Tan ở lúc này, nhưng chính ủy mỗi lúc một cảm thấy rằng những công việc đó nếu có Quang sẽ có thể yên tâm hơn. Sau khi nghe đòng chí tư lệnh chỉ thị, chính ủy đã định trình bày những ý nghĩ đó của mình ra, nhưng do một sự thận trọng đã trở thành tập quán, chính ủy lại đắn đo và tự nhủ : làm đã, rồi hãy nói.

        Trở về đến động Chân Linh, chính ủy đi thẳng vào bàn điện thoại. Sau khi gọi dây nói báo cho Phương Thảo trở về A2 gấp, chính ủy bước vào chỗ làm việc của thủ trưởng Đức. Bằng một giọng nhiệt thành, phản ánh một sụ tin tưởng sâu sắc đối với những suy nghĩ của mình, chính ủy trao đổi với thủ trưởng Đức về sự cần thiết phải đưa Quang về tuyến cáng sớm càng tốt nhưng phải kín đáo, tự nhiên, để khỏi gây nên nhũng khó khăn trong nội bộ. Cuối cùng, chính ủy nhìn hai gò má hốc hác của thủ trưởng Đức, mỉm cười:

        — Chắc, bây giờ anh đã hiểu tại sao tôi lại đề nghị anh cho kỹ sư Nhơn làm việc với tôi một thời gian rồi chứ? Nhơn mới ra trường, kinh nghiệm chưa có mấy, nhưng Nhơn là người trung thục, Nhơn chỉ có một ý muốn là mở đường về giải phóng quê hương. Tôi cần cái kỹ thuật của những người như thế. Nhơn đã giúp tôi được nhiều trong việc nghiên cứu những tài liệu khoa học của đoạn đường qua Cô-Tan. Nhưng điều quan trọng nhất là Nhơn đã giúp tôi hiểu rõ hơn thực chất giá trị của những cán bộ làm công tác khoa học kỹ thuật, đã góp phần nung nấn nhũng ý nghĩ mà tôi vừa trao đổi với anh.

        Chính ủy dừng lại một chút, rồi tiếp:

        — Theo tôi nghĩ, trong cuộc đọ sức ở Cô-Tạn hiện nay, chúng nó đã tập trung cao độ tất cả sức mạnh hiện có của chúng — trừ bom nguyên tử — để đánh chúng mình, nếu chúng mình không có khả năng tập trung được cao độ toàn bộ sức mạnh của chúng mình ra chống trả thì bản chất của hai bên chưa bộc lộ, mà chúng tla lại rất cần sự bộc lộ đó, vì một khi đã làm bộc lộ được bản chất thì cũng có nghĩa là ta đã thắng. Quân ăn cướp chúng rất sợ điều đó. Anh nghĩ thế nào ?

        Thủ trưởng Đức im lặng một lúc, rồi lật cuốn sổ của mình ra, lấy một tờ giấy gấp nhỏ đưa cho chính ủy :

        — Tòi vừa mới nhận được.

        Chính ủy Lâm Hồng Sơn mở ra xem. Vừa nhìn thấy những dòng chữ trên đầu trang giấy, anh đã tỏ vẻ vui mừng và cắm cúi ngồi dọc. Quả thục, lá thư đến với anh như một điều may mắn bất ngờ:

        «... Các anh thông cảm cho tôi nhé! và các anh cũng đừng nghĩ gì về việc Phương Thảo và Đính viết thư cho tôi. Thắng lợi TaBua LaBui là một điều đáng mừng đối với bạn tôi. Nhưng tôi e rằng sự việc ở Cô-Tan sẽ không diễn ra như thế đâu. Rất tiếc là chúng ta không bắt gọn được cái đám biệt kích hôm đó. Trước lúc tôi bị thương, tôi trông thấy rất rõ một thằng Mỹ trà trộn trong đám biệt kích. Cậu Ngàn nhà ta đã bắn trúng nó nhưng lúc bọn chúng khiêng nó đi nó vẫn luôn mồm gọi vào máy. Nó nói những gì tôi không biết, nhưng tôi ngờ là nó cũng làm cái việc như tôi: khảo sát địa chất. Nếu điệu phán đoán đó là đúng thì các anh hãy tin ở tôi: vùng Cô-Tau nhất định sẽ phải chịu đựng sự tàn phá khó có thể lường được;

        Tất nhiên các anh đã có kế hoạch đối phó, nhưng tôi tự thấy mình có nhiệm vụ phải báo cáo lại với các anh như vậy. Vết thương của tôi đã khỏi tới 90%, Tôi mong, được ra viện quá. Được ra. tôi sẽ về tuyến ngay. Nhưng khi qua Hàm Rồng, xin báo cáo với các anh cho tôi dừng lại thăm bố tôi vài giờ.

 38 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 07:46:56 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
     
        Bản thân tôi cũng từng bị tai nạn trên tuyến đường lên Tây Bắc này, cũng tưởng cầm chắc cái chết trong tay và cũng thoát khỏi nó một cách khó tin... nên không ai có thể nói giỏi được. Tính mệnh của mình, của những người trong xe phụ thuộc hết vào người ngồi sau tay lái, chỉ sơ xẩy một tí thôi là chẳng còn gì để nói cả!

        Trở lại chuyến đi của chúng tôi khi đến đèo Chiềng Đông.

        Nghe nói con suối dưới chân đèo là nơi chị em người Thái vẫn quen tắm trần (hay còn gọi là tắm tiên). Tôi nhắc dè chừng:

        - Lái xe không được nhìn ngang nhìn ngửa đâu nhá. Việc quan sát ấy là để cho bọn tớ, sau này sẽ kể lại. Nhưng mà tuyệt đối không được anh nào chỉ trỏ, cười cợt gì, nghe chưa?. Hay là... muốn tắm thì ta dừng xe xuống tắm cho mát đã?...

        - Cũng hay đấy ạ!

        Nói thì nói thế thôi, thời gian đâu có cho phép dừng. Mà cũng chỉ cảnh báo thế thôi, chứ làm sao bắt được con mắt của cánh lái xe chuyên nghiệp luôn phải nhìn thẳng, không ngó ngang ngó ngửa. Mắt cánh lái xe đảo nhanh hơn mắt bọn tôi nhiều lắm, cứ như rang lạc ấy. Nói là nói cho vui vậy thôi!

        Quả thực, thời đó việc tắm táp ở suối là chuyện bình thường, là việc sinh hoạt hàng ngày, tất cả đều hồn nhiên. Mãi đến tận những năm sau này cũng vẫn vậy. Rồi dần dà mới bị mai một bởi nhiều lí do... Rồi cũng nhiều phong tục, tập tục cũng bị dỡ bỏ, bãi bỏ, bị bào mòn... thành thử đáng tiếc lắm.

        Địa danh Cò Nòi đã ở phía trước mặt.

        Một miền đất khá bằng phẳng và trù phú. Nào mía, nào ngô... được trồng tỉa từng khu lên tốt bời bời, xanh um mát mắt, cứ ngả nghiêng theo ngọn gió chiều trông tựa như những làn sóng xanh ngoài trùng dương. Có tài liệu gọi Cò Nòi là Co Noi. Có lẽ nó gắn với đặc điểm ờ nơi này có rất nhiều nứa tép. "Co" là cây, còn "Noi" là "mậy noi" - một loại nứa nhỏ bằng ngón tay dùng để đan phên liếp thưng nhà. Tôi không quan tâm đến chuyện ấy lắm, chi biết nơi đây từng là "rốn bom" do tàu bay B-26 của Pháp trút xuống để chặn đường quân ta lên Điện Biên trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954 và nói đến Cò Nòi thì tôi lại nhớ đến Vũ Xuân Thiều. Anh đã hy sinh trên vùng trời của mảnh đất này trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" năm 1972. Xác "pháo đài bay" B-52 của Không quân Mỹ và máy bay MiG-21 của anh đều nằm lẫn lộn trên những triền đồi của Cò Nòi, thi hài anh được đưa về nghĩa trang Bố Ân trên Sơn La, sau này thì dời về nghĩa trang Văn Điển. Tôi cũng đã từng ghi sau bức thư của người bạn gái anh gửi cho anh (mà anh chẳng bao giờ được nhận và được đọc) hai dòng như sau:

Chiều chiều mây phủ Sơn La
Nhớ thương bạn, nước mắt và lộn cơm!...

        Vậy mà đã bao nhiêu năm trôi qua. Vùng đất Cò Nòi đã nhiều đổi thay, đã có những nét khởi sắc. Sau này thì người ta xây dựng nhà máy đường ở vùng này, tôi không rõ công suất và sản lượng được bao nhiêu tấn/năm, nhưng giữa khu vực rộng lớn ấy chỉ thấy ống khói nhà máy nhỏ nhoi với những làn khói mỏng manh tỏa ra trông chẳng khác gì điếu thuốc lá cắm ngược trên bàn trà cùng những sợi khói lơ đãng uốn quanh...

        Đấy là chuyện của sau này chứ hồi chúng tôi đi trong chuyến đi đầu tiên thì còn hoang sơ vô cùng.

        Xe "bò" đến Hát Lót là mừng lắm. Không khí trên xe bỗng nhộn nhịp hẳn lên. Không thấy ai còn trong trạng thái ngái ngủ hay lờ đờ mệt mỏi nữa. Từ đây đến sân bay Nà Sản chỉ còn 7-8 cây số. Đến đấy là sẽ được tắm táp, ăn uống, nghỉ ngơi đàng hoàng sau hành trình đài đầy bụi bậm, gian nan và căng thẳng, mệt mỏi...

        Sân bay Nà Sản được người Pháp xây dựng vào khoảng năm 1950. Đầu tiên chi là một đường băng ngắn với nền đất nện, về sau thì được mở rộng, kéo dài thêm và có nền lát ghi sắt, có thể đáp ứng cho loại máy bay Dakota cất hạ cánh được.

        Cuối tháng 10 năm 1952, Pháp đã xây dựng một Tập đoàn cứ điểm tại đây, xung quanh Nà Sản nhằm ngăn chặn sự tấn công của Việt Minh.

        Từ 30 tháng 11 đến mồng 2 tháng 12 năm 1952, quân Việt Minh đã tấn công sân bay Nà Sản và đánh chiếm được một số cứ điểm tại đây nhưng không đủ sức đánh chiếm Tập đoàn cứ điểm. Sân bay Nà Sản đã trở thành cảng tiếp vận Hàng không hữu hiệu giúp cho Pháp cầm cự trước sự tấn công của quân Việt Minh. Vì vậy, Tổng chỉ huy quân Việt Minh, tướng Võ Nguyên Giáp đã quyết định chuyển sang thế bao vây cô lập quân Pháp cho đến khi họ rút khỏi Nà Sản vào đầu năm 1953.

        Sau năm 1954, sân bay Nà Sản bị bỏ hoang một thời gian dài. Đến đầu thập niên 1960 thì được khôi phục nhằm phục vụ nhu cầu đi lại đường không của vùng Tây Bắc. Tuy nhiên, không lâu sau thì lại bị đóng cửa do lượng khách đi lại ít...

        Về "sự sống", về lịch sử hoạt động của sân bay Nà Sản, tôi sẽ nói sau. Chỉ biết bây giờ, sân bay Nà Sản - một cầu nối trong tuyến đường Hàng không mà Pháp từng xây dựng để vận chuyển cho căn cứ Điện Biên Phủ đã hiện ra trước mắt chúng tôi.

        Vậy là đã "cán đích"!

 39 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 07:46:09 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Pa-rô-vốt hoàn thành rất xuất sắc nhiệm vụ đầu tiên. Rồi dần dần hắn đi sâu thêm vào cuộc sống của tổ chức bí mật và trở thành một trong những « con ngựa » gan dạ nhất. Pa-rô-vốt đã chơi thân với Gia-cưn và Va-lô-đi-a. Cả ba làm được những việc khó tưởng tượng nhất, tổ chức những vụ mạo hiểm liều lĩnh nhất trong khi chuyển vũ khí. Đến khi các đồng chí người Đức ở phân xưởng bắn thử trao cho khẩu súng trường nửa tự động đầu tiên, chính Pa-rô-vốt đã đem khấu súng ấy về trại. Câu chuyện như thế này : A-lếch-xan đã nát óc ba ngày liền về một vấn đề hắc búa : làm thế nào đem được khẩu súng trường đi? Vì đây không phải là một chi tiết súng ngắn.

        Pa-rô-vôt được biết về chuyện khẩu súng bèn hỏi A-lếch-xan

        — Đồng chí A-lếch-xan, đồng chí cứ trao cho tỏi. Tôi sẽ mang được.

        A-lếch-xan nin lặng một lát. Pa-rô-vôt đã biết là có khẩu súng trường thì nếu từ chối, hắn sẽ cho rằng mình không tin hắn. A-lếch-xan hỏi :

        — Thế cậu cần gì để làm việc ấy ?

        — Hai anh em và một cái cáng. Khẩu súng sẽ về nằm trong trại.

        Nếu A-lếch-xan biết được kế hoạch mà Pa-rô- vốt dự định tiến hành thì anh sẽ không bao giờ ưng thuận, không bao giờ cho phép. Nhưng anh không đoán ra nên đã đồng ý :

        — Thôi được, Pa-rô-vốt ạ.

        Sáng hôm sau, hai chiến sĩ Hồng quân lực lưỡng đã sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Một cái cáng đặt cách đấy không xa. Pa-rô-vốt chọn được một lúc thuận lợi, khi tên thợ cả không có mặt, bèn dưa luôn tay vào bàn máy. Da thịt bật ra từng mảng...

        Pa-rô-vốt được đặt lên cái cáng, máu đầm đìa khắp người, còn khấu súng thì lót dưới lưng.

        — Đưa vào bệnh viện nhanh lên!

        Bọn bảo vệ ở cống trại nhìn thấy cái cáng khiêng người tù đầy máu nên không buồn khám. Tội gì mà bẳn tay... Thiếu gì những tai nạn như thế này. Thẳng SS mở to cửa xép, quát hai người khiêng cảng:

        — Nhanh lên ! Đồ lợn ghẻ ! Chạy đi !

        Thế là trong kho vũ khí bí mật đã có khẩu súng trường đầu tiên.

        Đông chí Xmiếc-nốp đi đi lại lại dọc theo khối ba mươi Trung tá chắp hai tay sau lưng, bình thản bước thủng thẳng, vừa đi vừa suy nghĩ. Đồng chí vừa ở bệnh viện của trại về. Tại đấy, cuộc họp của trung tâm tổ chức quốc tế chống phát-xít bí mật đã được bố trí trong một phòng của khối dùng làm bệnh viện. Trong cuộc họp, mọi người đã ra quyết nghị : chuẩn bị những đội chiến đấu, dựa theo báo cáo của đảng viên cộng Sản Pháp Pôn Mác-xen. Đã đề ra vấn đề tổ chức ở mỗi khối những nhóm xung kích tuyển trong số những người hoạt động bí mật. Mỗi nhóm gồm năm chiến sĩ. Nhằm giữ nguyên tắc bí mật, các chiến sĩ của nhóm này không được biết các chiến sĩ của nhóm khác.

        Tuy trung lá đã thật tâm giơ tay tán thành nghị quyết, nhưng nó chưa làm đồng chí thỏa mãn. Đồng chí càng suy nghĩ sâu về nội dung căn bản, càng thấy rõ ràng trong đó có những thiếu sót nghiêm trọng.

        Đồng chí Xmiếc-nốp nhớ lại rằng kế hoạch xây dựng những nhóm chiến đấu năm người đã được giáo sư Bác-ten, người lãnh đạo các đồng chí hoạt động bí mật người Đức, Gơ-li-ne, một người Bỉ rất sôi nổi, Tru-phô-li, người Ý, tác phong chín chắn, nhiệt liệt tán thành. Trong các lý lẽ họ nêu ra, có thể  thấy rõ cái lô-gích sắt thép của những người đã bị đọa đày nhiều năm trong các nhà tù và các trại tập trung, những người đã quen với 1ối hoạt động bí mật cực kỳ chặt chẽ. Theo kinh nghiệm riêng, họ hiểu rằng nếu không đánh giá đúng mức các nguyên tắc bí mật thì có thể dẫn tới những hậu quả tai hại như thế nào. Vì thế các đồng chí ấy nhấn mạnh nguyên tắc : thà ít mà tốt còn hơn, các nhóm chiến đấu chỉ nên gồm năm người hoạt động bí mật.

        Với những lý lẽ như thế thì khó mà không đồng ý.

        Nhưng dù sao kế hoạch này vẫn có những thiếu sót lớn. Về cơ bản, các đồng chí ấy là những thường dân, những nhà cách mạng chuyên nghiệp. Họ quan tâm rất nhiều đến các qui tắc hoạt động bí mật nên hoàn toàn bỏ qua lý luận quân sự.

        Đồng chí Xmiếc-nốp nhìn lại không biết đến bao nhiêu lần hàng rào dây thép gai rất cao và những chòi canh. Trung tá biết rằng trên các chòi canh ấy, đêm ngày có những tên bảo vệ được võ trang bằng tiểu liên, súng máy cỡ lớn và pháo bắn nhanh. Đồng chí biết rằng bên ngoài hàng rào dây thép gai, khoảng hai mươi nhăm mét, lai có một tuyến bảo vệ thứ hai. Ở đấy luôn luôn có những tên SS thường trực trong những hầm trú ẩn. Rồi cách một trăm mét nữa, lại có vòng vây thứ ba. Đó là một dải đặc biệt, có những đội tuần tra mang tiểu liên và chó. Thế mà giữa ba vòng đai như thế, hàng vạn người tù bị bè lũ phát-xít làm chết dần chết mòn, lại đang bí mật chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang, muốn tự giải phóng.

        Xmiếc-nốp đánh giá hoàn cảnh bằng con mắt của một nhà quân sự, một người chỉ huy Xô-viết, đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Chiến trường tương lai sẽ là vùng đất của trại tập trung, bị ép chặt giữa ba vòng đai bằng bê-tông; đạn chì và dây thép gai có dòng điện chạy qua. Không một sách giáo khoa nào về nghệ thuật quân sự có trù liệu cách giải quyết vấn đề hiện nay đang đặt ra trước những người hoạt động bí mật ở Bu-khen- van. Cần phải tự mình giải quyết lấy vấn đề này.

 40 
 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2020, 07:44:48 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Đến chiều, sau lúc kiểm tra, A-lếch-xan đi tới khối của Va-lô-đi-a.

        Có người gọi anh trước cửa khối. A-lếch-xan nhìn quanh. Pa-rô-vổt đã đứng trước mặt anh. Đúng là thằng Pa-rô-vốt đã cứu anh ở Mác-đơ-bua.

        — Chào đồng chí A-lếch-xan.   

        A-lếch-xan lấy làm sung sướng được gặp hắn.

        — Chào cậu, chào cậu ! — hai người bắt tay nhau. —Thế là cậu cũng phải đến đây rồi à?

        — Đồng chi cũng thấy đấy, đồng chí A-lếch-xan.

        A-lếch-xan nhìn khuôn mặt tươi cười và bộ quần áo vằn của Pa-rô-vốt, con mắt anh bỗng dừng lại ở con số. Bên dưới hình tam giác bằng vải xanh lá cây, trên một hình vuông trắng, thấy đúng là con số mà Gia-cưn đã trao cho anh. Chẳng nhẽ chính Pa-rô-vốt đã đánh hai người bạn của anh?

        — Pa-rô-vốt này, chúng mình cần nói chuyện với nhau một lát. Ta ra chỗ khác đi, — A-lếch-xan bảo hắn.

        A-lếch-xan biết rằng có một điều nguy hiểm như thế nào đang đón chờ tên tù hình sự. Đến đêm anh em hoạt động bí mật sẽ phải giết hắn. A- lếch-xan thấy thương Pa-rô-vốt. Chẳng nhẽ chính hắn đã làm việc ấy hay sao ?

        — Làm sao hôm qua cậu đánh thằng thanh niên ấy ?

        Pa-rô-vốt cười gằn.

        — Anh muốn nói đứa nào ? Thằng U-cơ-ren hay thẳng dị giáo ?

        — Cả hai.

        Bày giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Như thế là Pa-rô-vốt có đánh thật.

        — Cậu ngốc lắm, cậu có biết cậu đã làm một việc như thế nào không ?

        — Tôi biết lắm, — Pa-rô-vốt xẵng giọng trả lời. — Chúng nó làm việc ở nhà máy quân sự, đó là nơi chế tạo vũ khí, mà những vũ khí ấy dùng để bắn vào người mình. Như thế là chúng nó phản bội ! Tôi đã đánh chúng nó và sẽ còn đánh nữa !

        A-lếch-xan cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.

        — Pa-rô-vốt này, cậu đụng đến hai thằng bé ấy là không đúng đâu. Chúng nó làm việc cùng mình đấy.

        — Đồng chí ấy à ! Ở nhà máy quản sự à ? — vẻ mặt Pa-rô-vốt trở nên gay gắt.

        — Phải, ở nhà máy quân sự.

        — Nếu tôi biết ông sẽ làm việc cho bọn Đức thì ngay hồi ấy, ở Mác-đơ-bua, tôi đa bóp chết rồi!

        A-lếch-xan không ngờ tình hình lại như thế này. Anh nhìn hai con mắt không giấu vẻ căm hờn và khinh bỉ của Pa-rô-vốt, mà không tìm ra lời nào để nói cho Pa-rô-vốt hiểu rõ được. Chẳng nhẽ anh lại kể cho hắn biết rằng anh em đang bí mật chế tạo những chi tiết của lựu đạn và súng ngắn cho trung tàm bí mật ? Chẳng nhẽ anh nói với hắn rằng anh em chỉ giả vờ làm việc tận tâm trong khi chế tạo những khẩu súng trường nửa tự động cho quân đội Đức. Sau đó những khẩu súng trường ấy sẽ được đưa vào phân xưởng bên cạnh, ở đấy những người cộng sản Đức và Ý trộn thêm a-xít cơ-lo-hy-đơ-rích vào mỡ bôi súng. Súng sẽ hoạt động rất tốt ở phân xưởng bắn thử, nhưng sau một thời gian, a-xít sẽ ăn lòng súng, răng chặn của hộ phận vãn hồi sẽ không dùng được nữa. Khi bắn, tất cả mười viên đạn sẽ ra khỏi nòng một loạt cho đến hết và như thế thì không thể nào nói đến chuyện nhằm bắn cho trúng được nữa. Trong ba tháng qua đã có hơn một vạn năm ngàn khàn súng trường bị trở về nhà máy. Tất cả những chuyện ấy, A-lếch-xan không thể nào kể cho Pa-rô-vốt nghe được. Đó là bí mật quân sự. A-lếch-xan chưa tin hẳn một kẻ đã từng là tội phạm hình sự. Còn Pa-rô-vốt thì cứ bám chặt lấy ý của hắn :

        — Ở Mác-đơ-bua thì tôi thương, nhưng ở đây, hạng rẻ tiền như thế, tôi sẽ giết.

        A-lếch-xan biết rằng Pa-rô-vốt chỉ còn sống vài giờ nữa thôi. Anh quyết định cứu hắn. Cải thằng thế mà tốt !

        Hai người nói chuyện với nhau cho đến lúc có hiệu lệnh giởi nghiêm. Pa-rô-vốt vẫn khăng khăng không muốn nghe gì cả. Nhưng A-lếch-xan thì kiên nhẫn bền bỉ.

        — Nếu cậu còn tin mình một chút xíu thôi, cậu cứ đến làm việc với mình ở phân xưởng. Mình làm gì cậu cũng sẽ làm như thế.

        Pa-rô-vốt nín lặng giờ lâu. Ròi hắn đồng ý,

        — Được, chúng ta hãy thử xem.

        Nhìn chung tình hình thì Pa-rô-vốt chỉ đồng ý một cách miễn cưỡng. Thật là mất thì giờ vô ích!

        Hai người chia tay nhau không có gì thân mật lắm.

        Sau hiệu lệnh giới nghiêm, A-lếch-xan lẻn tởi khối của Đa-nhi-len-cô. Đa-nhi-len-cô hứa sẽ làm mọi việc có thể làm. Hai người cùng đi tìm Ki-ung, người phụ trách ban an ninh của trung tâm bí mật. Lưỡi gươm sắp sửa hạ xuống đầu Pa-rô-vổt đã tạm thời bị gạt sang bên.

        Vài ngày sau, anh chàng tội phạm hình sự được chuyển tới nhà máy quân sự, cùng phân xưởng với A-lếch-xan.

        Chờ lúc thuận lợi, A-lếch-xan rỉ tai Pa-rô-vốt :

        — Trong đống phoi, bên cạnh tường ấy, có một chi tiết súng ngắn. Cậu nhặt lấy. Về đến trại cậu đặt xuống dưới viên gạch bên cạnh cửa khối mình. Rõ không ?

        Hai con mắt Pa-rô-vổt sáng lên ngay. Bây giờ hắn đã rõ tất cả.

        — Xin chấp hành mệnh lệnh, thưa đồng chí thủ trưởng.

        — Nhưng cẩn thận đấy. Với cái trò ấy, nếu bọn gác ở cổng mà khám thấy thì cậu sẽ vào lò thiêu xác. Mà không riêng cậu đâu. Tất cả các anh em đi bên cậu trong hàng sẽ đi đứt hết.

        — Đồng chí đừng lo. Tôi đã giấu, — Pa-rô-vốt mỉm cười đầy ý nghĩa, — thì ngay đồng chí cũng không tìm thấy đâu.

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM