Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 15 Tháng Mười Hai, 2019, 03:09:17 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
 11 
 vào lúc: 13 Tháng Mười Hai, 2019, 11:27:21 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi tranphu341

Chào các bạn!
Chào Đại phá Công Huy!
Rất vui hôm nay Phu TranPhu được Đại tá phi công Chiến đấu MiG21-Hiện nay anh đã dã từ cánh bay do tuổi cao. Song anh lại nhả tơ cống hiến những bài viết, những trang sách những tác phẩm cùng những bài thơ về cuộc đời về những con người những người lính “ Con nhà Trời” những người đã làm cho không lực Hoa Kỳ những "thần Sấm" những "con ma" phải khiếp sợ.
Anh viết - Viết không mệt mỏi. Kính phục anh ngưỡng mộ anh và thật trân trọng anh.
Chúc anh thành công và thành công hơn nữa!!!

 12 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:35:26 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Nhưng đó chẳng phải là những lý do mạnh mẽ đã khiến đưa đến quyết định của tôi. Tôi ước muốn sống chung với những kẻ trang lửa và để được dịp chia xẻ những vui buồn tầm thường với họ. Quyết định chỉ đơn giản như thế. Hơn một lần, tôi cảm thấy một cách mạnh mẽ ý nghĩa của sự tự do và độc lập, cho dù phải nhận lấy một chức vụ ít phấn khởi hơn. Hồi tưởng lại, lúc ấy tôi không hề có một dã tâm nào để trở thành một quân nhân chuyên nghiệp.

        Những tư tưởng này đã nổi dậy mãnh liệt trong đầu óc tôi, khi tôi phải đắn đo trên bản phúc trình về tình trạng tồi tệ của Sư đoàn 15 Thiết giáp. Cuối cùng, với bản phúc trình trên tay, tôi hít một hơi thật dài, gõ cửa và bước vào phòng của Rommel, ông Tướng đang trả lời điện thoại với giọng mạnh mẽ đặc biệt của ông : «Đây, Rommel ». Cuộc điện đàm kéo dài và hiển nhiên quan trọng. Tôi được dip sắp xếp lại các câu nói trong đầu. Khi cuộc điện đàm chấm dứt, tôi đặt bản phúc trình trên bàn, trước mặt Rommel. Ông cầm lên và im lặng xem. Ông lắc lắc đầu, lấy một cây viết chì và phê bên lề bản phúc trình : « Ia. Cho ý kiến ! » Ông đưa trả bản phúc trình lại cho tôi và nói : « Không thể nào tin được ! » Đã đến lúc tôi lên tiếng, tôi nói : Kính thưa Đại Tướng... »

        « Còn gì khác, Schmidt ? » Rommel hôi, mắt nhìn tôi dò xét.

        « Kính thtra Đại Tướng, tôi có thể trân trọng yêu cầu Đại Tướng cho tôi trở lại một đơn vị tác chiến ? »

        Đôi mắt Rommel nheo lại, và sau đó nhìn tôi một cách nghiêm khắc. Lúc đó, một ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi : Chắc Rommel đang nghĩ rằng sự việc vừa xảy ra không bao giờ có đối với một Aldinger trung thành, người đã từng sát cánh với ông trong thời Đệ nhị thế chiến và hiện giờ đang trải qua những ngày bịnh hoạn ở Đức ? Hoặc ồng nghĩ tôi đã cảm thấy sự vô vị của nhiệm vụ ?

        Vẫn đôi mắt nhìn như xoáy vào tôi, Rommel hỏi, có vẻ nửa đùa nửa thật : « Làm việc với tôi anh thấy đáng chán, Schmidt ? »

        « Không, không, thưa Đại Tướng », tôi đáp nhanh, khá thành thật nếu không nói là hoán toàn, « nhưng tôi là một sĩ quan trẻ, tôi thích được đưa về các đơn vị ».

        « Hoàn toàn đúng, Schmidt », lời đáp của Rommel đầy bất ngờ. « Nếu là một Trung úy, chắc chắn tôi sẽ làm giống như anh... » và ông thêm, với một cái chớp mắt bất thường : « Đời sống của một sĩ quan tham mưu cũng không hấp dẫn đối với tôi ».

        Ông cắn môi : « Chắc chắn có một khiếm khuyết các sĩ quan xứng đáng ở đây... Rẩt tốt ».

        Câu này có vẻ như ông muốn thêm vào sự thiếu sót trong phúc trình của tôi về Sư đoàn 15. Cuối cùng, ông nói : « Hãy đi, và bàn với Tham Mưu Trưởng xem ai có thế thay thế anh ».

        Tôi được giao phó nhiệm vụ chỉ dẫn công việc cho viên sĩ quan kế nhiệm và cũng được phép chọn Sư đoàn nào tôi muốn đến phục vụ với tư cách một Đại đội trưởng. Tòi đã chọn một đại đội súng nặng của Trung đoàn 115 Pháo thuộc Sư đoàn 15 Thiết giáp. Đại đội này gồm có các khẩu 50 ly chống chiến xa, một khẩu đại bác 150 ly, một trung đội bộ binh, một trung đội súng cối 87 ly và một trung đội công binh chiến đấu.

        Viên sĩ quan kế nhiệm tôi là Đại úy Graf von Schweppenburg, một cựu chiến binh trẻ tàn tật, tôi nhớ hình như hắn bị liệt cánh tay trái. Sau này tôi nghe nói hắn ở với Rommel chỉ được 3 thăng, nhưng tôi không hiểu hẳn làm gì khi rời khỏi nhiệm vụ.

 13 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:34:50 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
           
18. THẬР TỰ QUÂN

1

        Thập Tự Quân « xuất hiện » đã gây kinh ngạc cho phe Trục chúng tôi. Các cuộc không thám cho biết hầu hết những thành phần chính yếu của các lực lượng phe Anh đều di chuyển sâu vào sa mạc, phía nam Matruh. Chúng tôi không ngờ toàn thể Quân đoàn 30 của Anh, bao gồm cả thiết giáp, Tư Lịnh là Đại Tướng Willoughby Norrie và Sư đoàn 1 Nam Phi của Trung Tướng Pienaar đã quét một nhát chổi xuống đến bên dưới phía nam của pháo đài Maddalena và tiến theo con đường Trigh El Abd hướng về Bir El Gubi để nhắm đến mục tiêu của họ là E1 Adem. Cùng lúc, lực lượng Ấn Độ cũng tiến đến các pháo đài Omar1 nằm dọc theo biên giới. Quàn đoàn 13 Anh, Tư Lịnh là ĐạiTướng Godwin Austen, với Sư đoàn 2 Tân Tày Lan và Lữ đoàn 1 Thiết giáp Anh tăng cường lần lượt tiến đến Sollum và Bardia. Sư đoàn 2 Tân Tây Lan đè nặng áp lực lên phòng tuyến Trigh Capuzzo và Via Balbia, và một vài đơn vị đã đi xuyên qua khoảng trống giữa hai phòng tuyến này để tiến đến Gambut, đe dọa Tổng Hành Dinh của Rommel, và khi cuộc tấn công thật sự xảy ra, Tổng Hành Dinh trở thành lưu động. Sư đoàn 26 Bologna2 từ vòng đai phía đông Tobruk được gởi đến để chặn mũi dùi của Sư đoàn Tân Tây Lan đang hướng về Gambut. Và sau đó trận chiến trở thành cái răng lược mà mục đích tiêu diệt của cả hai lực lượng đều nhắm vào các chiến xa đối nghịch.

        Cuộc tấn công của riêng chúng tôi dự trù vào ngày 23 tháng 11, nhưng rõ ràng là nó không thể tiến hành trong tình trạng hiện thời. Nhưng Rommel lại nghĩ khác. Ông cho rằng cuộc tấn công của Binh đoàn 8 Anh3 khiến các lực lượng của họ tập trung và nổi hẳn lên một phía, khiến chúng tôi có thể có thêm dịp may đánh chiếm Tobruk mà không sợ một cuộc tấn công đến từ phía đông. Và, ông nói, có thể cũng là một điều tốt nếu phải đương đầu với cuộc tấn công của Cuninngham bằng các đơn vị được nghỉ ngơi của ông và, ngay sau đó, các đơn vị này sẽ xoay sang đánh chiếm Tobruk cho dù mệt mỏi và yếu kém hơn trước đó.

        Nhưng qua những biến cố, các kế hoạch của chúng tôi đã thay đối từ căn bản và cũng làm thay đổi đời sống của chính tôi.

        Bây giờ cuộc tấn công Tobruk đang trên đà phát động. Mọi loại quân dụng và quân số bị phân tán vào nhiều lãnh vực lặt vặt không có tính cách chiến đấu trước đây, đều được lịnh tập trung lại, trong chiều hướng tận dụng năng lực không những từ cấp đại đội, tiểu đoàn, trung đoàn, mà ngay cả cấp sư đoàn nữa. Một số đơn vị thiếu xe cộ, một số này thiếu xăng, một số kia thiếu đạn, và hầu hết khả năng tác chiến của binh sĩ và sĩ quan đều xuống thấp.

        Tôi phải đặt trước mặt Rommel một phúc trinh về Sư đoàn 15 Thiết giáp. Sư đoản này, theo tôi ghi nhận, gần như hết 50 phần trăm binh sĩ mắc bịnh. Và tôi đã tạo ra một quyết định mà tôi từng suy ngẫm. Trong những tháng vừa qua tôi mắc phải chứng bịnh nhớ quá khứ. Tôi nhớ lại những ngày vui vẻ vào năm 1940, khi tôi còn chỉ huy một đại đội, mà tôi đã trải qua, với các sĩ quan va binh sĩ cùng lứa tuổi với tôi. Tôi đã chia xẻ cay đắng, ngọt bùi cũng như các hiếm nguy lúc chiến đấu với họ. Và quan trọng hơn, lúc ấy tôi hầu như làm chủ lấy tôi. Bây giờ tôi là A.D.C (Aide de camp : tùy viên hoặc võ quan tùy tòng) của Rommel. Dĩ nhiên, tôi biết có một số lớn sĩ quan đa ganh tị với địa vị của tôi, và sự thân cận giữa tôi với Rommel. Nhưng thật sự có phải tôi sung sướng trong địa vị hiện tại ? Chắc chắn được đặc ân đứng kề cận một tướng lãnh « ngoạn mục » khi ông ta thảo сáс kế hoạch hành quân, được nhìn ngắm ông ta áp dụng các kế hoạch này và những phản ứng cấp thời của ông ta ngoài mặt trận, quả là một điều thích thú. Nhưng nếu đa số các sĩ quan có một quan kiến hoặc ý thức được những sai lầm, họ sẽ hiểu địa vị của tôi không hoàn toàn giống như việc « uống bia hay các trò chơi ».

        Từ tưng bửng sáng cho đến tối mịt; các vấn đề của riêng ông Tướng phải được sắp xếp ngăn nắp và các hoạt động сủа ông ta phải được thảo sẵn. Suốt ngày đôi chân luôn luôn phải tỉnh tảo. Tất cả lời nói của ông Tướng phải cố nhớ mà ghi cho chính xác, phải tóm tắt những điều quan trọng, và mọi chi tiết trong các mạng linh, phê bình, quan sát của ông Tướng cũng phải được ghi vào sổ tay với ngày giờ, nơi chọn và những ai liên quan đến, phòng khi bị hỏi bất thần. Mọi khẩu lịnh được ban ra ngay mặt trận cũng đều phải được ghi lại để sau đó tạo thành một bản văn mạch lạc và chuyển đến các sĩ quan tham mưu để lưu ý. Trong khi di chuyển với ông Tướng, tôi còn có bổn phận tìm hiểu trước « lai lịch » từng vị trí một trên suốt lộ trình, đề phòng bị truy bất kỳ lúc nào mà không được quyền ấp úng, ngay cả những địa điểm khó nhận trên sa mạc bao la. Tôi cũng phải trách nhiệm luôn đến vấn đề an toàn cả nhân của ông Tướng, và đặc biệt, phải sắp xếp cách nào để bảo vệ ông Tướng hữu hiệu, ở bất kỳ lúc nào đối với các biến cố bất ngờ, dù biết rằng chúng khó thể xảy ra. Chấm dứt các công việc bắt buộc phải giải quyết trong ngày, nhưng nhiều khi còn kéo cả sang đêm hoặc vùi đầu trên đống thư từ, hầu hết là riêng tư hoặc chỉ dính dáng chút ít đến chức cụ của ông Tướng. Tóm lại, không hề có đời sống riêng tư của một người mà người đó đã là cái bóng của một tướng lãnh .

-----------------------
       1. Omar Nuovo và Lybyan Omar, bị Lữ đoàn 7 Ấn của Thiếu Tướng   H.R. Brigg chiếm giữ vào ngày 22-11-1941.

        2. Bolagna là một thành phố của Ý.

        3. Binh đoàn 8 bao gồm tất cả các lực lượng của phe Anh vừa nêu trên. Tư Lịnh là Đại Tướng Cunningham.


 14 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:30:54 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
         
        Trung tá Keyes, Trung tá Laycock, thêm năm sĩ quan và khoáng năm mươi binh sĩ được gởi đến khu vực Gyrene trong hai tiềm thủv đĩnh1. Gặp phải cơn bão, cuộc đỗ bộ thật gian nan. Cuối cùng Keyes và binh sĩ của ông trong tiềm thủy đĩnh thứ nhứt, đã đặt chân lên đất liền an toàn, ngoại trừ một binh sĩ bị thương, nhưng trong tiềm thủy đĩnh thứ hai, Laycock gặp xui xẻo, ông chỉ mang được lên bờ có bảy người. Hai binh sĩ của Laycock bị chết chìm và số còn lại bị sóng ngăn chặn phải quay trở về tàu của họ. Như vậy, lực lượng xung kích xem như đã thiệt mất phân nửa. Keyes quyết định đơn độc thi hành sứ mạng, và Laycock ở lại nơi đỗ bộ với ba binh sĩ đề lập đầu cầu trở về cho Keyes.

        Keyes, với hai sĩ quan và hai mươi lăm binh sĩ, đã gặp một sĩ quan điệp viên của Anh, quốc tịch A Rập, báo cho biết Tổng Hành Dinh của Rommel đỏng ở Beda Litteria. Ba người Ả Rập khác đã hướng dẫn Keyes và đơn vị của ông ta trên một lộ trình xa khoảng năm chục cây số dưới đêm mưa tầm tã.

        Sau đó, Keyes tiếp tục lộ trình một mình với đơn vị và đêm kế, họ đã quăng bỏ tất cả quân dụng và thực phẩm không cần thiết.

        Nhưng Keyes gặp một nhóm người A Rập khác, và những người này cho ông ta biết Tổng Hành Dinh của Rommel không còn ở Beda Littoria, nhưng trong một ngôi nhà ở Sidi Rafa’a. Keyes thay đổi các kế hoạch.

        Đêm kế, người A Rập đã hướng dẫn Keves đến ngôi nhà, và một phút trước nửa đêm, cuộc đột kích được tung ra. Họ hạ một tên lính canh ở cửa trước và ném tạc đạn vào giữa nhóm binh sĩ Đức hiện diện trong căn phòng đầu tiên mà họ gặp, nhưng căn phòng thứ hai đèn được tắt lập tức. Keyes liều lĩnh hút mạnh vào cánh cửa và hứng trọn một loạt đạn từ bên trong phòng bắn ra. Một sĩ quan theo Keyes ném hai quả tạc đạn vào phòng và Keyes được hai đồng đội mang ra ngoài, nhưng đường như ông ta đã tắt thở từ ngay lúc bị đạn.

        Đơn vị còn lại của Anh rút lui, bỏ xác Keyes lại, nhưng một sĩ quan bị thương ở chân nên không theo kịp đồng đội và đã bị bắt làm tù bịnh. Bọn sĩ quan Đức thuộc ngành quân nhu, nhân viên trong bộ tham mưu của Trung tá Otta.Ib, thiệt mạng và xác của họ được hỏa thiêu chung với xác của Keyes ở Sidi Rafa’a. Keyes được chánh phủ Anh truy tặng huy chương Victoria Cross, một loại huy chương cao quý nhứt của Anh.

        Đó là một liều lĩnh đáng nể sợ của người Anh, và sự thất bại, nếu đứng trên quan điểm của họ, quả là một thất bại đáng tiếc, vì gặp phải sai lầm trên phương diện tình báo» Rommel không hề có mặt ở Phi Châu lúc đó» Rommel cùng với Von Piavenstein đang ở La mã tham dự một buổi lễ danh dự được tổ chức nhân ngày sinh nhựt của ông2. Ngôi nhà bị tấn công chưa bao giờ được Rommel đặt Tổng Hành Dinh. Tổng Hành Dinh lúc đó ở Gambut, cách ngôi nhà này đến mấy trăm dặm».

        Ngôi nhà ở Sidi Rafa’a mà nhóm xung kích Anh đột nhập, thật ra cũng đã qua một lần tôi dùng bữa với Rommel, Gause, Cavallero và nhiều sĩ quan cao cấp khác, khi Rommel thăm viếng « Bombastico » ở Cyrene lần đầu tiên và biết được tin Panzer Gruppe Afrika được thành lập.

        Nơi này cũng được xem như là nơi tạm ngụ của Rommel, qua những lần đi lại thường xuyên trên chiến trường, hoặc những khi ông muốn quên đi Bộ tham mưu và các vấn đề mệt óc khác của ông, trong một thời gian ngắn nào đó. Cũng cần biết Rommel lúc đó đang bị bịnh đau gan hành bạ và sức khoẻ không mấy khả quan, vì bao nhiều năng lực của ông đều đổ hết ra tiền tuyến.

        Rommel từng nghỉ ngơi trong ngôi nhà ở Sidi Rafa’a một đôi lần, nhưng tình báo Anh đã lầm tưởng đêm nào ông cũng về đây —  nhứt là trong thời gian này.

--------------------
       1. Torbay và Talisman, đổ bộ đơn vị xung kích lên Cyrene vào đêm 15 tháng 11 năm 1941.

        2. Cà hai ông Tướng lúc đó đang dự khán buổi trình diễn. Sau chiến tranh, Von Ravenstein kể với tôi rằng khi nghe xong một bài hát, Rommel lập tức lôi ông vào « foyer » (phòng rộng trong rạp hát để khán giả đứng chơi trong lúc nghỉ tạm). Ông ngỡ Rommel sẽ phê bình màn trình diễn vừa qua nhưng không ngờ Rommel nói : «Von Ravenstein, chúng ta phải dùng tàu chở các tiểu đoàn vào khu vực Medawwa...   (Ghi chú của tác giả).


 15 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:29:00 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

17. XUNG KÍCH ANH MƯU BẮT SỐNG ROMMEL

1

        Thảng Chín bước sang tháng Mười, và kế hoạch đánh chiếm pháo đài Tobruk vào cuối tháng Mười Một vẫn được liên tục chuẩn bị tích cực.

        Các đơn vị tham dự vào cuộc tấn công vẫn được nghỉ ngơi, bồi dưỡng và huấn luyện căn bản cho các nhiệm vụ đặc biệt của họ. Theo kế hoạch, cuộc tấn công sẽ được phát động ở hướng E1 Duda. Công binh chiến đấu sẽ đi đầu, và phải cố thành công trong việc chọc thủng phòng tuyến của địch với sự phối hợp cận của các chiến xa. Phi cơ Đức sẽ chỉ xuất trận khi cuộc tấn công đã phát động hẳn. Cùng lúc, một cuộc tấn công giả vờ cũng được tung ra nhằm vào các vị trí phòng thủ ở phía tây, nhắm đánh lạc hướng địch quân, để họ tập trung các lực lượng phản công và trừ bị lưu động của họ vào khu vực đó. Lập tức, sau khi phòng tuyến địch bị chọc thủng bởi công binh chiến đấu, Trung đoàn 115 Bộ binh, được thiết vận xa lộ thiên chuyển vận, phối hợp với chiến xa, sẽ tràn theo các lỗ hổng, chĩa mũi dùi về hướng «Ngã Tư Hoàng Đế», tức giao điểm của các con đường đi Tobruk, Bárdia và El Duda. Từ điểm này, mục tiêu kế của Sư đoàn 21 Thiết giáp sẽ là hải cảng Tobruk.

        Mỗi trung đội đều nhận được các chỉ thị tỉ mỉ và lịnh hành quân thật chi tiết. Không ảnh được cung cấp xuống đến các toán nhỏ nhứt (tổ sáu người), vì vậy, một người lính dù kém cỏi đến đâu vẫn có hình ảnh rõ rệt về mục tiêu trách nhiệm của hắn. Những đơn vị được huấn luyện đánh chiếm công sự phòng thủ qua các mô hình được thiết lập và huấn luyện kỹ thuật tấn công những hệ thống hầm hố khác nhau của địch quân.

        Công cuộc chuẩn bị đã bị trì trệ do bịnh đau gan, kiết lỵ và bệnh trĩ phát tác mạnh mẽ trong hàng quân. Các chửng bịnh này hầu như làm giảm đi một phần mười năng lực chiến đấu của một số đơn vị.

        Tổng Hành Dinh của chúng tôi nằm gần vùng bình nguyên Gambut. Không đoàn Phi Châu thuộc Không lực Đức quốc cũng được đặt ở đây. Các sĩ quan trong Không đoàn đã thiết lập phòng ăn của họ ngầm dưới mặt đất : bề chứa nước mưa cũ được sửa sang lại, với mái lợp kiên cố có thể chống bom, và bên trong trang bị hoàn hảo bằng các vật dụng « tịch thâu » được từ các ngôi nhà bỏ hoang ở El Adem. Tôi đã từng là thực khách của họ với những món ăn huy hoàng : thức uống lạnh, trái cây tươi, và thuốc hút không giới hạn. Các sĩ quan không quân giải thích :

        « Mấy thứ xoàng xĩnh này được tậu từ Hy Lạp » Sự xa xỉ của họ đối chiếu với phòng ăn khắc khe của Rommel thật là một trời một vực.

        Wavell ra đi, giữ một chức vụ ở Ấn Độ, và Đại Tướng Sir Claude Auchinleck thay thế ông ta, làm Tổng Tư Lịnh Lực Lượng Anh ở Trung Đông.

        Theo báo cáo của Không quân Đức, thiết lộ sa mạc từ Alexandria đến Mersa Matruh được người Anh nối dài thêm đến tận khu vực Sidi Barrani. Behrendt, phụ tá Ic của Rommel, đồng ý rằng việc nầy chửng tỏ một cuộc tấn công sắp xảy ra. Tôi đánh cuộc với Tiến sĩ Hagemann, thông dịch viên của Rommel, rằng địch sẽ tấn công trong vòng năm nay.

        Quả đúng như tiên đoán của tôi, ba ngày sau ngày sinh nhựt của Rommel1, và năm ngày trước khi cuộc tấn công Tobruk của chúng tôi được phát động, Binh đoàn 8 của Anh, Tư Lịnh là Đại Tướng sir Alen Cunningham, người đã đuổi các đồng minh của chúng tôi (quân Ý) chạy có cờ ra khỏi Abyssinia, tung ra một cuộc tấn công mang danh là hành quân « Grusader » (Thập tự quân)2.

        Một đơn vị xung kích của Anh, dưới quyền Trung tá Geoffrey Keyes, con trai của một vị Đô đổc danh tiếng1, di chuyền bẵng tàu ngầm đổ bộ lên bờ biển Cyrene trong mưu định liều lĩnh để sát hại hoặc bắt sống Rommel.

        *Đô đốc Roger Keyes, người đã cầm đầu một cuộc đột kích căn cứ hải quân Đức ở Ostend thành công năm 1918. Kế hoạch « Rommel !» cũng do chính ông điều động, trong tư cách Tư Lịnh Lực lượng Xung kích và Xâm nhập của Anh lúc đó.

---------------------------
        1. Erwin Rommel, sinh ngày 15 tháng 11 năm 1891 tại Heidenheim, gần Ulm, Wurttemberg. Năm 1910, tốt nghiệp sĩ quan, ông phục vụ trong một Trung đoàn Bộ binh ở Wurttemberg, tháng giêng 1912 phục vụ tại Hàn Lâm Viện Chiến tranh ở Danzig, thăng cấp Trung úy. Đệ nhứt thế chiến, ông chiến đấu ở mặt trận Agonne, Lỗ Ma Ni và Ý Đại Lợi. Hai lần bị thương. Huy chương : Thập Tự Sắt và nhiều loại cao quí khác. Giữa hai cuộc chiến, ông giữ chức vụ Trung đoàn trưởng và Chỉ huy trưởng một quân trường Krieg... Đệ nhị thế chiến, Tư lịnh Sư đoàn 7 Thiết giáp thuộc Quân đoàn 15.

        2. Ngày 18 tháng 11 năm 1941.

 16 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:26:43 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

2

        Cuộc đột kích tháng 9 đã đưa đến nhiều tưởng tượng cho Bộ Tham Mưu mới của Rommel. Nó được đón tiếp như một trò tiêu khiển đối với họ và lời yêu cầu được phép tham dự có vẻ đông đảo bất thường. Chiếc Mammoth cũng mang theo Tướng Calvi và một số sĩ quan tham mưu người Ý.

        Chúng tôi đến Capuzzo đêm trước cuộc tấn công. Von Ravenstein tường trình rằng mọi chuẩn bị đã xong, nhưng ông tỏ vẻ không hài lòng khi một số chiến xa đã trái lịnh của ông di chuyển vào sát mục tiêu giữa ban ngày và có thể đã bị phi cơ Anh phát hiện.

        Bình minh, chúng tôi vượt bãi mìn do chúng tôi thiết lập, xuyên qua một lối trống, và di chuyến về hướng đông. Rommel xem giống như một hạm trưởng của một chiếc tàu ngầm, ông đứng hẳn phía trên nóc lấp loáng ánh nắng của chiếc Mammolh, với một trạng thái vui vẻ khác thường và khác thường hơn nữa, khi ông hô to : «Chúng ta tiến đến Ai Cập».

        Ai Cập đây là danh từ dùng để chỉ một khu vực vô danh của sa mạc, nơi mà tôi, trong chuyến phiêu lưu này, đang mong đến đó cho biết. Chúng tôi di chuyển thật lâu, tiến đến một lòng chảo không xa phía tây Bud Bud mấy. Nhưng tại lòng chảo này, nơi mà chúng tôi hy vọng tìm thấy địch quân, hoàn toàn hoang vắng. Chúng tôi không thấy có dấu hiệu nào gọi là đia điểm cất dấu tiếp liệu bí mật. Không có gì hết. Chỉ một vài hộp thịt rỗng và một vài chai bia, cũng rỗng. Đây không phải là những chiến lợi phẩm mong ước của chúng tôi. Riêng tôi, tôi đã nghĩ đến các hộp trái cây và rượu Whisky Scotch. Bây giờ, thình lình miệng tôi như khô hốc.

        Một đơn vị cơ động thuộc lực lượng đột kích của chúng tôi được tung xa về phía trước, đã trở lại với một chiếc xe cam nhông của Anh bị bắt giữ. Người tài xế và một đồng đội của hắn ta trên chiếc xe trở thành tù binh. Sau khi lục soát, chúng tôi tìm thấy một số lớn tài liệu viết tay, bao gồm nhiều bản sao Mật mã quan trọng. Càng xem xét hình như càng thêm nhiều yếu tố quan trọng được tìm thấy. Rommel gởi ngay số tài liệu về Tổng Hành Dinh để nghiên cứu chi tiết. Von Ravenstein có vẻ hài lòng, ông nói với Rommel : « Thưa Đại Tướng, các tài liệu bắt được này cũng đủ vốn cho cuộc phiêu lưu rồi ». Rommel đồng ý, nhưng tôi biết không bao giờ ông đồng ý hoàn toàn việc gì cả.

        Chúng tôi tiến tới, xa hơn kế hoạch dự trù. Bộ binh cơ động và các chiến xa được lịnh nhập thành một lực lượng duy nhứt. Quân Anh đã tiếp đón chúng tôi không mấy thân mật. Sau những loạt pháo kích dữ dội bằng đại bác di động với loại đạn 25 cân Anh rất hữu hiệu, R.A.F (Royal Air Force, Không Lực Hoàng Gia Anh) xuất hiện. Phi cơ địch xà thấp trên đầu chúng tôi, và tôi nhìn thấy rõ các trái bom rời khỏi cánh phi cơ và chụp lên chiếc Mammoth của Rommel. Tôi hụp đầu vào xe trong khi Rommel và tên tài xế nhảy ra ngoài. Các quả bom rít lên và rớt nổ trên mặt cát. Miểng bom đập vào thành thép cứng của chiếc Mammoth.

        Loạt bom đầu tiên vừa dứt, tôi nhảy ra khỏi xe chạy, nhanh về phía Rommel và tên tài xế nằm ở khoảng cách khá xa chiếc xe. Tên tài xế bị thương nặng, toàn thân hắn đẫm máu. Rommel đứng vụt dậy và bước đi khập khễnh. « Đại Tướng bị... bị thương? » Tôi hỏi với nỗi khiếp đảm chưa dứt.

        « Tòi cảm thấy không sao cả », ông vừa đáp vừa đưa tay sờ mó thân thể.

        Sau đó chúng tôi tìm thấy một mảnh bom ghitn vào gót giày trái của ông.

        Tên tài xế được mang đến một chiếc xe cứu thương gần đó. Chúng tôi xem xét chiếc Maftimoth. Một vỏ trước của chiếc xe bị cắt một vết khá sâu, nhưng chưa qua khỏi lớp đầu tiên, và chúng tôi nghĩ là nó vẫn còn sử dụng được.

        Bây giờ truyền tin cửa chúng tôi báo cáo rằng quân Anh được lịnh mở các cuộc tấn công khác. Trước khi chúng tôi di chuyển, các oanh tạc cơ Anh trở lại lần thứ hai. Quân Đức được linh chỉnh đốn hàng ngũ và quay về hướng biên giới sau khi loạt bom thứ hai vừa dứt. Rommel ở lại với thành phần chánh cho đến khi các thành phần phụ rời khỏi địa điểm. Trời tối hẳn lúc chúng tôi trả hướng di chuyển về phía tây.

        Rommel lái xe, và tôi thỉnh thoảng thay thế ông. Đêm đen thẫm, chúng tôi không thế nào nhìn thấy các chiếc xe khác. Thình lình vỏ trước của chiếc Mammoth xẹp xuống. Chúng tôi không thể tiếp tục di chuyển trừ phi cái vỏ xe được thay thế hoặc vá lại.

        Tôi thầm kêu trời. Bởi vì, tôi là một tên trẻ nhứt, cấp bực nhỏ nhứt và có thể là hoạt động nhứt trong số những người ngồi trong chiếc Mammoth, đương nhiên trách nhỉệm chiếc vỏ xẹp phải về phần tôi gánh chịu.

        Chúng tôi mò mẫm dụng cụ trong bóng tối. Con đội quá ngắn, chúng tôi phải kê thêm đá và dùng tay cào cát chung quanh. Khi tôi nói chúng tôi, có nghĩa là bao gồm tôi và một sĩ quan trẻ người Ý trong Bộ tham mưu của Calvi. Những người khác đứng vây quanh, không phải để khuyến khích và giúp đỡ, nhưng để bình phâm. Trong đời tôi chưa từng vá vỏ xe bao giờ, thành thử công tảc đầu tiên này quả là vĩ đại, Công việc tới nửa đêm vẫn chưa xong. Rommel và quí vị khác bấy giờ mới giúp một tay. Có cả đến hai tướng lãnh, công tác chứng tỏ chẳng phải ngon ăn.

        Tên hiệu thính viên của chúng tôi, vẫn chăm chú với công việc riêng của báo cáo quân Anh đang theo dấu chúng tôi ráo riết, nhờ bắt được làn sóng liên lạc vô tuyến của họ. Đoàn quân đi trước có lẽ bây giờ đã về gần phòng tuyến của chúng tôi. Nếu chúng tôi xin sự giúp đỡ qua vô tuyến vào lúc này có thể xảy ra nguy hiềm cấp kỳ. Bởi vì làm như vậy chẳng khắc nào chúng tôi chỉ điểm, và cho địch biết tình trạng hiện thời của chúng tôi, để họ đổ xô đến.

        Chúng tôi mệt lả người. Mồ hôi ướt đẫm thân thể tôi. Rommel cầm đèn bấm nhỏ soi cho tôi làm việс... Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Hai giờ nữa mặt trời sẽ mọc. Những con mồi này béo bở biết bao đối với Wavell, nếu ông ta đuổi kịp !

        Cuối cùng công việc cũng hoàn thành. Chúng tôi nhảy lẹ lên chiếc Mammoth. Rommel cầm lái, và chiếc thiết vận xa khổng lồ này lao về phía trước với tốc độ điên cuồng. Bình minh, chúng tôi tiến đến biên giới. Rommel tìm lỗ hổng trên bãi mìn do chúng tôi thiết lập và phóng xe xuyên qua như gió. Các anh chàng công binh chiến đấu há hốc miệng nhìn chiếc xe đơn độc xuất hiện, với một tốc độ kinh hồn như thể, từ vùng đất không người trở về.

 17 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:25:46 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

CUỘC ĐỔ BỘ LÊN ÂU CHÂU

         Sau trận đánh Trân Châu cảng hai năm, Eisenhower được giao trách nhiệm thực hiện cuộc hành quân « Overlord », tên gọi cuộc đổ bộ lên Lục địa Âu Châu đã được quyết định trong hội nghị Trident vào ngày 25 tháng 5 năm 1945 ở Hoa-thịnh-đốn và hội nghị Cairo giữa Churchill và Roosevelt vào đầu tháng 12 cùng năm.

        Eisenhower bắt đầu thành lập bộ tham mưu và chọn lựa các tư lịnh chiến trường. Trong danh sách Tư lịnh Binh đoàn mà ông gửi lên Tướng Marsha : Bradley được đề nghị giữ Đại đoàn với các Tư lịnh Binh đoàn trong đó có Patton. Khi danh sách đã đệ trình, ông đã thông báo cho Bradley biết việc này nhưng không nói rõ là Patton sẽ giữ một binh đoàn nào dưới quyền Bradley. Sau đó Bradley tiết lộ : « Nếu như lúc ấy Eisenhower cho tôi biết, tôi sẽ phản đối sự lựa chọn này. Không phải chỉ do việc rắc rối của Patton ở Sicily mà còn do lối chỉ huy nữa... » Bời lẽ, Bradlev còn trẻ và thiếu kinh nghiệm hơn Patton nhiều.

        Gradley chỉ thấy tin tức việc chỉ định ông trên báo Daily Express, nhưng không nói rõ là ông sẽ nắm Binh đoàn I hay Đại đoàn Hoa Kỳ, ông đến hỏi thẳng Eisenhower, lúc ấy từ Hoa-thịnh-đốn trở lại Luân-đôn.

        Eisenhower nói :

        « Anh sẽ là Tổng Tư lịnh Đại đoàn, như

        Montgomery ».

        Bradley hỏi :

        « Bao nhiêu Binh đoàn dưới quyền tôi ?

        « Hai ! Tướng Hodges Binh đoàn 1 và Patton Binh đoàn 3 ».

        Mặt Bradley sa sầm.

        Eisenhower nói :

        « Đừng lo, Brad. Patton không thành vấn đề ».

        Chính Eisenhower thông báo cho Patton biết cuộc bổ nhiệm này. Khi ông sang Luân-đôn vào ngày 26 tháng Giêng năm 1944. Lúc ấy thành phần tiền phương của Binh đoàn 3 đang trên đường sang Anh và các thành phần chánh sẽ lên đường vào đầu tháng hai hoặc đầu tháng ba.

        Ở Anh, Patton cảm thấy dễ chịu hơn Palermo (Sicily) dù là một vị Tư lịnh Binh đoàn không có quân. Binh đoàn 3 vẫn còn ở Fort Sam Houston, gần San Antonio, Tiểu bang

        Texas, cách ông 5.000 dặm.

        Đến ngày 28 tháng 1, ba ngày sau khi đặt chân xuống Luân-đôn, Patton gắp một nhóm gồm 18 sĩ quan và 26 binh sĩ dưới quyền của Đại tá Edward. T. Williams một chuyên viên Pháo binh, thuộc Binh đoàn 3, vừa vượt đại dương sang Anh. Bấy giờ Williams mới biết được người chỉ huy ông ta là Patton. Viên Đại tá lấy làm lạ lùng, vì lúc ông ta rời San Antonio vào ngày 12 tháng 1 thì Patton vẫn còn ở Sicily.

        Vào ngày 31 tháng 1, Tướng Alexander M. Patch từ mặt trận Thái Bình Dương được thuyên chuyển đến Bắc Phi để thay the Patton trong chức vụ Tư lịnh Binh đoàn 7. Trên đường đi Patton đã ghé Luân-đôn. Khi biết tin này, Patton đến gặp riêng Patch để thuyết phục người kế nhiệm ông « bàn giao » Bộ Tham mưu mà ông đã để lại ở Sicily, có một lần Patton đã nói với Eisenhower : « Tôi không cần một bộ tham mưu giỏi. Tôi chỉ cần họ trung thành ». Bộ tham mưu cũ của ông gồm có Tường Gay, Maddox, Cummings, Muller, Koch. Paul D. Harkins, phụ tá Tướng Gay, Tham mưu trưởng của Patton, sau này là Thống Tướng và là Tư lịnh các lực lượng Hoa Kỳ tại Việt-Nam từ năm 1962 đến năm 1964»

        Công việc được dàn xếp cho đến ngày 1 tháng 3, Patton mới thành lập xong bộ tham mưu của ông với một số người cũ và mới gồm có : đại tá Frederick s. Mathews (Phòng 1) ; Đại tá Oscar w. Koch (phòng 2); Đại tá Halley G. Maddox (phòng 3); Đại tá Walter J. Muller (phòng 4) ; Đại tá Elton F. Hammond (Truyền tin); đại tá Nicolas w. Catnpanole (Phòng 5); Đại tá James H. O’ Neil (Tuyên úy); Đại tá Robert Gumming (phụ tá,) Đại tá Thomas H. Nixon (Quân nhu).

        Cuộc hành quân « Overlord » (mật danh của cuộc đổ bộ lên nước Pháp) xúc tiến mạnh mẽ, với hai Đại Đoàn tham dự. Tổng Tư lịnh Tối cao là Thống Tướng Dwight D Eisenhower, Bộ Tư lịnh của ông được gọi tắt là SHAEF (Supreme Headquarters Allied Expeditionary Forces — Bộ Tổng Tư Lịnh Tối Cao các Lực Lượng Viễn Chinh Đồng Minh). Bên cạnh SHAEF Thống chế Không quân Anh - Trafford Leigh Mallory (Tư Lịnh Không lực Viễn chinh Đồng minh) và Đô đốc Anh Bertram Ramsey (Tư Lịnh Hái quân Viễn chinh Đồng minh).

        Đại đoàn 12 Hoa Kỳ (US 12th Army Group) đặt dưới quyền chỉ huy của đại Tướng Ornar Bradley hao gồm Binh đoàn 1 Hoa Kỳ, Tư Lịnh là Đại Tướng Courtney H. Hodges và Binh đoàn 3 Tư Lịnh là Tướng Patton.

        Đại đoàn 21 Anh (Bristish 21st Army Group) đặt dưới quyền chỉ huy của Thống chế Montgomery, bao gồm Binh đoàn 2 Anh, Tư lịnh la Đại Tướng Miles C. Detmey và Binh đoàn 1 Gia Nã Bại, Tư Lịnh là Tướng Henry D. G. Crerar.

 18 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:24:41 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Cuộc điều tra của Long xác nhận sự thật đúng như vậy, Eisenhower lại gởi Tướng Lucas sang Sicily để mở thêm một cuộc điều tra nữa. Nhưng câu chuyện càng lúc càng lan rộng. Các thông tín viên Binh đoàn 7 nắm được các chi tiết và hăm dọa khai thác mà không cần phải qua sự kiểm duyệt. Ký giả Demaree Bess của báo S.E Post đòi « đưa Patton ra tòa quân sự vì đánh lính dưới quyền ». Còn ký giả Quentin Reynolds của nhật báo khuynh tả Collier ở Algiers nói « ít ra có 50.000 lính Mỹ (ở Sicily) muốn bắn Patton, nếu họ có cơ hội ». Nhiều ký giả khác yêu cầu trừng phạt Patton, không cho ông giữ chức chỉ huy vì « rõ ràng ông ta không còn xứng đáng cầm quân nữa ».

        Những nhát búa của báo chí, Eisenhower không dám lơ là. Ông mời bốn ký giả Bess, Mueller, Reynolds và Paly vào văn phòng của ông và cho họ biết ông phải сố gắng giữ Patton trong chức vụ hiện thời vì gặp lúc « cần người». Ông thuyết phục các kỹ giả nên giữ câu chuyện kín đáo trong vòng « thân mật ». Các ký giả đã thông cảm với vị Tổng Tư Lịnh Tối cao và họ hứa sẽ không khai thác trên báo chí lẫn truyền thanh.

        Nhưng vào ngày 21 tháng 11, xì-căn-đan của Patton bị công khai hóa mặc dù Eisenhower сố dấu diếm. Thông tín viên Drew Pearson (không được sự « thông cảm » của Eisenhower) nên loan nội vụ trên hệ thống truyền thanh ABC, bản tin giống như điều mà các ký giả khác đã đồng ý bỏ qua, còn thêm một vài chi tiết điều tra riêng của ông ta. Câu chuyện đã tạo thành một cơn gió lốc trên toàn quốc, đặc biệt là sự cố tâm che dấu nội vụ của Eisenhower.

        Các Dân biểu, Nghị sĩ Hoa Kỳ bắt đầu nhận được thơ của cử tri, hầu hết đều yêu cầu « mở một cuộc điều tra về hành động của Tướng George s. Patton đối xử với binh sĩ thuộc cấp » Có người đòi « thải » Patton ra khỏi quân đội vì ông ta là « một sĩ quan không xứng đáng cầm một đại đội huống chi là một binh đoàn ».

        Trường hợp Patton bùng nổ dữ dội khiến Eisenhower đành bó tay. Câu chuyện gây cơn sốt cho Bộ Chiến Tranh và khiến cho Tòa Bạch ốc phải quan tâm. Qua áp lực của Nghị sĩ Robert R. Reynolds, Chủ tịch ủy ban Quân vụ, Bộ Trưởng Chiến Tranh Stimson phải yêu cầu Tướng Marshall ra lịnh cho Eisenhower trực tiếp phúc trình đầy đủ nội vụ.

        Vào ngày 24 tháng 11 năm 1943, Tướng Eisenhower gởi một phúc trình về Hoa-thịnh-đốn trình bày nội vụ và cho biết lý do tại sao ông muốn thấy qua vụ này, kèm theo những lời lẽ có ý binh vực Patton, căn cứ vào hành động và chiến công của Patton.

        Ngày 3 tháng 12, Bộ Trưởng Stimson gởi cho Thượng nghị sĩ Reynolds một phúc trình về hai vụ « đánh lính » của Patton kèm theo những lời giải thích của Eisenhower. Stimson hứa rằng nội vụ sẽ được làm sáng tỏ sau khi mục tiêu quân sự đã đạt được. Stimson cũng đồng ý rằng nếu làm lớn chuyện, quân đội sẽ mất đi một vị Tư lịnh tài ba, và điều này chẳng khác nào tiếp tay cho giặc.

        Trước đó, vào ngày 14 tháng 9, có dự định đề Patton thay thế Tướng Clark trong chức vụ Tư lịnh Binh đoàn 5 theo đề nghị của Alexander. Nếu để Patton nắm Binh đoàn 5 theo Alexander ông tin rằng sẽ chiếm La-mã trong vòng năm sau. Nhưng hiện thời, vì vụ « tai nạn » này xảy ra, Bộ Trưởng Stimson dù tin lời của Alexander và Tướng Marshall ở Hoa thịnh-đốn cũng như Tướng Eisenhower không thể nào thực hiện được việc bổ nhiệm Patton.

        Stimson lấy làm rối trí, bởi lẽ Patton là một người bạn lâu năm của ông ta.

        Trường hợp này còn làm ông rối trí hơn nữa vào hồi tháng 6 vừa qua, chính ông là người « nâng đõ » Patton được ghi tên vào danh sách thăng cấp Tướng đã gởi qua Thượng viện phê chuẩn. Nếu được chấp thuận, cấp bậc Patton là Thiếu Tướng thực thụ. Dù hiện giờ cấp bậc của ông là Trung Tướng mới lên lon Đại Tướng tháng 3 vừa qua, nhưng đó chỉ là những cấp bực nhiệm chức. Cấp bậc thực sự của ông chỉ là Đại tá Thiết giáp mà thôi.

        Mặt dù có sự « yểm trợ » hết lòng của Tham mưu trưởng Marshall và của Bộ Trường Stimson, Tổng Thống Roosevelt đã « phẫn nộ » gạt tên Patton ra khỏi danh sách, nhưng ông đã nói: « Khi cái vụ lộn xộn này lắng xuống tôi sẽ xẻt trường hợp của ông ta ưu tiên ».

        Stimson đã viết trong hồi ký của ông « Biến сố quả thật không mấy tốt đẹp, nhưng tôi hoàn toàn đồng ý quan điểm của Eisenhower rằng chức vụ của Paiton phải được duy trì ».

 19 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:22:56 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

* * *

        Một biến cố xảy ra khiến cho cuộc đời bình nghiệp của Patton thay đổi.

        Vào ngày 10 tháng 8, trên đường đến bộ chỉ huy Quân đoàn 2, Palton nhìn thẩy dấu hiệu Binh viện 93 Dã chiến của Quân đoàn 2 thuộc

        Binh đoàn 7, ông ra lịnh cho Trung sĩ Mims lái thẳng đến đó.

        Patton đi quanh một vòng với Đại tá Donald E. Currier, chỉ huy trưởng Binh viện, và Thiếu tá Elter, sĩ quan nhận bịnh. Sau đây là phút trình « biến cố » xảy ra của Etter :

        — Vào trưa ngày 10 tháng 8, Patton vào lều nhận bịnh của Bịnh viện 93 Dã chiến thăm viếng thương binh, lúc ấy trong lều có khoảng 10, 15 thương binh. Ông bắt đầu hỏi han từng người một và khen ngợi tinh thần chiến đấu dũng cảm của họ. Tới binh nhân thứ 6, ông hỏi hắn bịnh gì, hắn đáp : « Tôi bị sốt ». Và bỗng nhiên hắn bật khóe nức nở. Tướng Patton hét lớn : « Anh nói cái gì ? » Hắn lại đáp : « Tôi bị sốt ! Tôi không thể nào đứng vững được ! » và hắn vẫn khóc nức nử.

        Ổng Tướng nổi giận hét lớn : « Đồ khốn ! Mầy đúng là một đứa con hoang. Một tên chó đẻ ! Ổng đưa tay tát vào mặt tên lính « Hãy khép cái mồm khốn kiếp của mầy lại ! Dưới quyền tao không có loại người mở họng là rống ».

        Ông lai tát người lỉnh một làn nữa, rồi gỡ mũ sắt đội trên đầu của ông ra và bước sang căn lều kế bên. Ông xoay sang nói với tôi : « Không được nhận cái loại khốn kiếp này. Chết mặc kệ chúng. Bịnh viện không phải dành cho mấy thằng chó đẻ muốn trốn tránh chiến đấu ! »

        Bỗng ông trở lại căn lều cũ, lúc ấy tên lính đã сố đứng dậy ngay thẳng, mặc dù hắn run lẩy bẩy, ông nói : «Quay ra mặt trận lập tức cầm súng chiến đấu nếu không, anh sẽ đứng dựa lưng vào tường với một đội hành quyết ! Tôi nói thật ! ».Và ông rút khẩu súng đeo bên hông ông ra và tiếp : « Chính tôi cũng có thể làm việc đó ». Khi ông bước ra khỏi lều ông vẫn còn la hét, bảo tôi phải gởi tên « chó đẻ » đó ra tiền tuyến lập tức.

        Những lời lớn tiếng của ông Tướng làm các y tá và bịnh nhân của mấy căn lều kế đó đều nghe thấy nên tất cả chạy túa ra ngoài để nhìn.

        Sau đó Thiếu tá bác sĩ Etter đã tiết lộ :

        « Có nhiều tin loan rằng tôi đã giựt lấy khẩu súng của ông Tướng, và vì ông vung tay nên súng nổ vô tình trúng tên lính. Tin này thất thiệt.

        « Chỉ có đúng một điều mà tôi đã làm và tôi không viết trong phúc trình — là tôi không tuân lịnh ông Tướng đưa tên lính trở ra mặt trận. Tôi mang dấu trong một xe cứu thương chờ cho Patton đi khỏi, tôi đưa hắn trở vào lều lại ».

        Câu chuyện này sẽ chẳng bao giờ được tiết lộ ra ngoài và cũng chẳng đến tai thượng cấp, nếu biên cố thứ hai tương tự không xảy ra tại một bịnh viện khác. Bịnh nhân bị Patton đánh là binh nhì Paul G. Bennett với chi tiết cũng gần giống như vụ đầu tién,

        Vụ sau này gây xúc động mạnh đối với các bác sĩ và y tá, rồi dần dần trở thành đề tài bàn tán trong Binh đoàn 7.

        Do phúc trình chỉ tiết nội vụ trên của Đại tá Arnest, y sĩ Quân đoàn 2 gởi lên Tổng hành dinh Eisenhower ở Algiers. Theo hệ thống, phúc trình nầy được gởi qua Tướng Bradley, Tư lịnh Quân đoàn, nhưng khi Arnest nhân thấy Bradley không chịu chuyển đi, ông bèn gởi thẳng cho Thiếu Tướng Frederick Arthur Blesse, y sĩ trưởng của Eisenhower. Blesse mang phúc trình đến Thiếu Tướng Thomas Jefferson, phụ tá của Eisenhower, rồi cả hai đến gặp Tổng Tư Lịnh Tối Cao. Lúc ấy là  lữ 10 giờ 30 phút ngày 17 tháng 8, Patton đang tiến vào Messima. Do đó, Eisenhower muốn bỏ qua, nhưng Tướng Blessé phản đối nên buộc lòng ông chỉ thị cho Blessé sang Sicily để điều tra nội vụ. Đồng thời ông cũng chỉ thị cho Bác sĩ Trung tá Hamilton Long mở cuộc điều tra riêng.

 20 
 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2019, 11:22:09 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Và ông viết trong nhựt ký :

        « Tòi cảm thấy các sĩ quan tương lai của Trường Tham mưu và Chỉ huy sẽ học hòi được ở trận đánh Palermo như là một dẫn dụ cổ điển về cách sử dụng chiến xa. Tôi giữ chiến xa ở phía sau để địch quân không thể đoán nổi tôi sẽ sử dụng chúng bằng cách nào ; khi bộ binh tìm ra các hố cá nhân, giao thông hào, tôi tung các chiến xa lên với số lượng đông đảo và ào ạt càn lướt. Chiến pháp nay bảo đảm chiến thắng và giảm bớt thương vong, nhưng cần phải được đặt dưới sự chỉ huy hữu hiện. Tướng Keves đã chứng tỏ được tài chỉ huy của ông. Tôi thành thật ngợi khen ông ta ».

        Quân của Truscott đã tiến chiếm các khu vực bên ngoài Palermo lúc 2 giờ chiều, ngày 22 tháng 7 rồi ông ta xin phép Patton tiến quân vào thành phố. Patton nói với Truscott rằng không một ai được vào thành phố trước ông. Patton vội vã đến nơi và đặt chân vào Palermo như một vị anh hùng ngạo mạn.

        Lực lượng dưới quyền của Keves, sau khi chiếm Palermo, tiếp tục tiến về phía Bắc và quét sạch tất cả các ổ kháng cự. Patton rút ngay Sư đoàn 2 Thiết giáp để chờ đợi cú « ân huệ » mà ông sắp tung ra.

        Patton ra lịnh xoay về phía Đông, Quân đoàn 2 của Bradley, với các Sư đoàn 1, 3, và 9, và một số đơn vị hỗ trợ khai thông quốc lộ 113 và 120 từ phòng tuyến San Stefuuo —  Mishetta — Nicosia. Ở cạnh sườn phía nam của quân đoàn, Sư đoàn 1 đánh chiếm cấp tốc Cerami và tiến đến cách Troina 5 dặm.

        Vào ngày 1 tháng 8, Sư đoàn 3 thọc mũi dùi xuống tân quốc lộ duyên hải, Sư đoàn 3 tiến chiếm các khu vực ngoại ô thành phố Troina. Các đơn vị tiền phương của Sư đoàn sau này chạm trán dữ dội với lực lượng phòng thủ thuộc Sư đoàn Xung Kích Thiết giáp Đức. Cùng lúc đó, Sư đoàn 45 của Tướng Middleton cũng bị chặn đứng ở San Stefano. Không yểm của Hoa Kỳ tồi tệ, thường dội bom lầm các đơn vị bạn. Mức độ thương vong trầm trọng đến nỗi hạ sĩ quan phải nhảy lên cầm đầu trung đội vì thiếu sĩ quan thay thế.

        Và cũng vào ngày 1 tháng 8, người Đức và Ý quyết định tài chiếm Palermo, bắt đầu không tập ồ ạt hải cảng của thành phố này.

        Lúc 4 giờ 30 phút, thành phố bao trùm khói lửa. Đường phố vắng tanh.

        Qua ngày 2-8, tin tức xấu vẫn tiếp tục đến với Patton. Tướng Truscott cho biềt mìn bẫy đã làm chậm bước tiến của Sư đoàn 3. Sư đoàn 1 phải thối lui khỏi Troina.

        Ngày 3-8, tình thế vẫn không sáng sủa hơn, Patton quyết định dời bản doanh của ông đến Cerami, nơi mà Tướng Allen, Tư lịnh Sư đoàn 1 đặt bộ chỉ huy trọng một ngôi trường »

        Ngày kế đó, 72 oanh tạc cơ của Trung Tướng Edwin T. Houses, Tư lịnh Không quân, yểm trợ cho cuộc hành quân này, bắt đầu dội bom Troina. Ngày hôm sau, các đơn vị của Allen quay lại đánh chiếm thành phố. Sáng ngày 6 tháng 8, Allen đặt chân vào một Troina bỏ trống. Nhưng khi ông chĩa mũi dùi phía đông thành phố, ông gặp ngay các ổ kháng cự mới của địch quân và không tiến được bước nào.

        Nhưng vào ngày 7 và 8, lực lượng của Truscott đổ bộ lên bờ biển phía đông Sant Agata hai dăm, bắt giữ tất cả quân phòng thủ Đức và tiến đến Messina, bắt giữ thêm 1.600 tù binh.

        Cùng ngày, Sư đoàn 47 và 9 tiến đến Cesaro bằng con đường Randazzo và chiếm giữ Monte Camolato.

        Trong lúc đó mặt trận phía Đông, Montgomery vẫn dậm chân tại chỗ. Quân Đức chặn đứng hẳn lực lượng của ông trên con đường xuyên qua Randozzo tiến đến Messina.

        Vào ngày 10, Sư đoàn 3 của Truscott tiến sát vào Brolo và Sư đoàn 1 của Allen dọn sạch các ổ kháng cự cuối cùng ở Troina.

        Ngàv 12 tháng 6, Patton đổ 650 quân lên bãi biển Brolo và tiến đến mục tiêu thị trấn Monte Cipallo, cách phòng tuyến của Đức ở Capo d’Orlando không mấy xa. Cánh quân này thiệt hại nặng, mất 167 binh sĩ mới chiếm được Cipallo.

        Các cuộc quần thảo dữ dội xảy ra, cho đến 8 giờ 30 sáng ngày 17 tháng 8 năm 1913, Sư đoàn 3 của Truscott đặt chân vào thành phố chánh

        Messina của đảo Sicily. Lúc Tướng Truscott bước vào tòa thị sảnh thì vài phút sau đó một đơn vị của Montgomery mới tiến vào.

        Vào lúc 10 giờ 30, Patton cũng tiến vào với chiếc huy chương « Distinguished Service Cross » thứ hai trên ngực. Đây là loại huy chương cao quí nhứt của Hoa Kỳ mà Patton vừa nhận được của Eisenhower một ngày trước đó.

        Chiếc xe chỉ huy mang 3 ngôi sao bạc của ông chầm chậm chạy thẳng đến đơn vị của Montgomery, đơn vị này có 6 chiếc Shermans thuộc Lữ đoàn 4 Thiết giáp Anh, Lữ đoàn trưởng người cao lớn, gọn gàng — Thiếu Tướng Currie. Patton bước xuống bắt tay Currie. Vị tướng Anh nói :

        « Tôi xin chào mừng Đại Tướng ! Đây là một cuộc chạy đua đầy hào hứng.

        Vào buổi chiều cùng ngày, Patton dứt điểm các mục tiêu còn lại, kể cả của Montgomery, và kết thúc mặt trận Sicily.

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM