Lịch sử Quân sự Việt Nam

Thư viện Lịch sử Quân sự Việt Nam => Tài liệu - Hồi ký Việt Nam => Tác giả chủ đề:: saoden trong 03 Tháng Năm, 2022, 10:42:13 am



Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 03 Tháng Năm, 2022, 10:42:13 am
- Tên sách: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
- Tác giả:
- Nhà xuất bản:
- Năm xuất bản: 1982
- Người số hóa: giangtvx, saoden


Vài lời


Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử đã quét sạch quân viễn chinh Mỹ ra khỏi đất nước ta. Ngụy quân ngụy quyền sụp đổ, rõ ràng thầy ngã thì tớ cũng ngã theo.

Trước thất bại gần kề, trước khi rút quân chạy khỏi Việt Nam, đế quốc Mỹ đã chuẩn bị một cuộc chiến tranh mới - chiến tranh phá hoại. Cũng như đế quốc Mỹ, bọn bành trướng Bắc Kinh không ngừng ảo mộng làm bá chủ nước ta. Chúng vừa giành nhau, vừa câu kết tổ chức mạng lưới gián điệp, tình báo, Fulro - nuôi và huấn luyện bọn này làm công cụ phá hoại. Chúng lôi kéo người cũ, đưa bọn lưu vong đã được huấn luyện ở nước ngoài về móc nối với bọn nằm tại chỗ, liên lạc với bọn phỉ, bọn Fulro, phong quan, phong tướng, lập mặt trận ma, chánh quyền, giả và bằng mọi thủ đoạn sâu độc khoét sâu mặt tiêu cực trong nội bộ, một số quần chúng, cán bộ, cơ quan, thúc ép, mua chuộc người nhẹ dạ, tung tin xuyên tạc, ám sát, bắc cóc v.v... Nhằm tập hợp lực lượng phá hoại cũng khai hay bí mật. Tất cả kết thành mạng lưới gián điệp trong và ngoài nước do tình báo Mỹ và đặc vụ Trung Quốc tổ chức, nuôi dạy và chỉ huy.


7 năm qua, trong khi nhiều người biết bỏ tà theo chánh đã thành người có ích cho gia đình và xã hội thì vẫn còn những kẻ mê muội hoặc nhắm mắt đưa chân lao vào tội lỗi, tiếp tục con đường rước voi dày mã tổ hoặc ngoan cố làm việc vác đá lấp biển vá trời, muốn quay ngược trào lưu mà thế mạnh, thế trên cao, thế tất thắng giữa "ai thắng ai" đã về ta, về chủ nghĩa xã hội.


Trước sau chúng vẫn không xoay nổi thế cờ, vẫn phải sa lưới vì ai cũng ghê tởm chúng, căm thù chúng, không dung tha chúng. Mạng lưới an ninh nhân dân lúc nào cũng bủa vây, khép chặt chủng, dù chúng cố ẩn náu trà trộn trong dân, trong rừng sâu hay ở nước ngoài về.


Võ Đại Tôn là một trong muôn ngàn sự kiện chứng minh, khi đã làm trái lòng ngươi, ngược dòng thời đại thì nhất định những mưu ma chước quỷ, những phương tiện hiện đại, tinh xảo cũng không giúp nổi bọn tình báo gián điệp hay bọn Fulro có chỗ dung thân dù chúng biết khai thác tất cả những bí ẩn của núi rừng để len lỏi phá hoại.


Võ Đại Tôn là bài học, là tiếng sét cảnh cáo, cũng là tiếng chuông thức tỉnh cho những ai còn mê muội tin nghe theo bọn tình báo Mỹ và đặc vụ Trung Quốc, còn muốn đeo chân bọn phản động quốc tế để trở về bằng con đường lật đổ, chống phá cách mạng. Muốn trở về, những kẻ lạc đường chỉ có cách đến với nhân dân và người có tội phải sám hối ă năn, nếu không - sớm muộn chúng cũng sẽ sa lưới.


Võ Đại Tôn sa lưới là chiến công, chiến tích vẻ vang của quân dân ta nói chung, của công an nhân dân nói riêng, luôn tăng cường cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Nhằm tăng cường giáo dục kêu gọi những ai lạc bước trở về, nhằm góp phần đẩy mạnh ý thức cảnh giác phòng gian góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa - với sự giúp đỡ của Công an nhân dân tỉnh Đồng Tháp - Ty Văn hóa và Thông tin chúng tôi cho xuất bản tập sách nầy.


Tuy ngắn nhưng là tập sách có giá trị gồm nhiều chuyện kể hay ghi ché hấp dẫn vì những cuộc theo dõi, đuổi bắt, và chiến đấu mưu trí, hy sinh dũng cảm của các lực lượng vũ trang biên phòng, của các chiến sĩ công an nhân dân và quần chúng ở các vùng biên giới, ở núi rừng Tây Nguyên và nhiều nơi khác. Với nhiều chuyện sinh động, hấp dẫn, hồi hộp và lý thú cần xem, hay rút kinh nghiệm trong cảnh giác phòng gian và chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, rất bổ ích.


Xin trân trọng giới thiệu đến đồng bào, đến các chiến sĩ công an nhân dân và các bạn ham thích đọc những chuyện như tiểu thuyết ly kỳ mà có thật.

Sa Đéc ngày 12-10-1982
TY VĂN HÓA VÀ THÔNG TIN TỈNH ĐỒNG THÁP


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 10 Tháng Năm, 2022, 06:39:35 am
TÊN GIÁN ĐIỆP ĐẦU SỎ TRONG "MẬT KẾ Z"


HỌP BÁO VỀ VỤ TÊN GIÁN ĐIỆP TAY SAI CỦA CỤC TÌNH BÁO MỸ HOẠT ĐỘNG CHỐNG, PHÁ CÁCH MẠNG VIỆT NAM

Chiều 13-7-82, tại Câu lạc bộ Quốc tế, Hà Nội, Cục Thông tin, Bộ Văn hóa nước ta tổ chức cuộc họp báo về những hoạt động phản cách mạng của toán gián điệp do Võ Đại Tôn, tay saiỉ của cục tình báo trung ương Mỹ (CIA), cầm đầu.


Hàng trăm phóng viên báo chí, thông tấn, đài phát thanh và truyền hình Việt Nam và nước ngoài, cùng nhiều tùy viên văn hóa, báo chí các đại sứ quán tại Hà Nội đã đến dự.

Đồng chí Lê Thành Công, Thứ trưởng Văn hóa phụ trách thông tin, chủ tọa Cuộc họp báo đã cho biết: Trên đường xâm nhập từ Thái Lan qua Lào về Tây Nguyên để hoại động chống, phá cách mạng Việt Nam và các nước Đông Dương, Võ Đại Tôn, chỉ huy trưởng của cái gọi là "chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam" cầm đầu một toán gián điệp, tay sai của cục tình báo trung ương Mỹ (CIA) bị bắt tại vùng biên giới Việt - Lào vào đầu tháng 11-1981.


Trước ngày giải phóng miền nam Việt Nam năm 1975, Võ Đại Tôn là giám đốc nha công tác, bộ thông tin chiêu hồi của ngụy quyền Sài Gòn.

Trước đông đảo các nhà báo trong nước và ngoài nước, Võ Đại Tôn thừa nhận cầm đầu một tổ chức chính trị và vũ trang phản động, tìm cách xâm nhập Việt Nam đề chống, phá cách mạng Việt Nam và các nước Đông Dương. Võ Đại Tôn thừa nhận rằng tổ chức và hoạt động của hắn có quan hệ và có sự giúp đỡ của một số tổ chức tình báo và các nhóm phản động nước ngoài. Hắn nhận rằng từ khi bị giam giữ, hắn đã được Chính phủ Việt Nam đối đãi tử tế.


Kết thúc cuộc họp báo, đồng chí Lê Thành Công nhận xét:

Cái gọi là "chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam" của Võ Đại Tôn, cũng như các tổ chức chính trị phản động khác do bọn phản quốc lưu vong Việt Nam dựng lên ở các nước với những danh nghĩa "yêu nước" giả hiệu, đều là công cụ của đế quốc Mỹ câu kết với bọn phản động Trung Quốc và bè lũ tay sai, do chúng tổ chức, nuôi dưỡng và chỉ đạo để chống, phá cách mạng Việt Nam và hai nước Lào, Cam-pu-chia.


Toán gián điệp do Võ Đại Tôn cầm đầu xâm nhập từ Thái Lan qua đất Lào về vùng Tây Nguyên (Việt Nam) đề tìm cách móc nối với các tàn dư phản động bên trong hòng tập hợp lực lượng, xây dựng căn cứ chống phá cách mạng Việt Nam. Toán gián điệp này được chính quyền Thái Lan và bọn phản động lưu vong Lào tích cực giúp đỡ và yểm trợ cho kế hoạch xâm nhập. Mặc dù được tổ chức khá chu đáo, những kế hoạch và thủ đoạn hoạt động của bọn chúng không thể tránh khỏi thất bại do tinh thần cảnh giác của nhân dân các nước Đông Dương.


Câu lạc bộ Quốc tế Hà Nội chiều qua 13-7 sôi nổi trong một cuộc họp báo đông đảo. Phóng viên báo viết và báo điện tử ở trong nước. Những phóng viên thường trú của các nước anh em và một số nước tư bản chủ nghĩa ở Hà Nội. Thêm một số nhà báo nước ngoài mới đến. Nơi đây từng chứng kiến những sự kiện nổi bật. Mười năm về trước, bọn giặc lái sừng sỏ pháo đài bay Mỹ lũ lĩ ra trình diện nơi đây. Đầu năm 1979, một số tù binh người hùng của bành trướng Bắc Kinh cúi gầm mặt trước ống kính truyền hình ở nơi đây. Và chiều qua một "con người hùng" có dính dáng đến sự câu kết Mỹ - Trung được trưng ra ánh sáng.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 10 Tháng Năm, 2022, 06:40:05 am
KHÔNG CÓ HỌP BÁO Ở LỐT AN-GIƠ-LÉT VÀ BẮC KINH

Hắn là Võ Đại Tôn, còn có bí danh là Hoàng Phong Linh, là Lê Phục Hưng, nguyên là trung tá chiến tranh chính trị của quân ngụy Sài Gòn. Đồng bọn của hắn ở Ô-xtrây-li-a, Pháp, Hoa Kỳ cứ phóng đại cho hắn cái cấp đại tá từ năm 1980.


Chức vụ của hắn khá là kêu: chủ tịch tổ chức "lực lượng phục quốc Việt Nam" - kiêm chỉ huy trưởng "chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam". Trong nhiều tổ chức phản động do tình báo Mỹ CIA lập nên ở Hoa Kỳ để chống phá cách mạng Việt Nam, đây là một tổ chức được quảng cáo rùm beng nhất, và được Oa-sinh-tơn gửi gắm nhiều kỳ vọng nhất. Giấc mộng vàng của các thế lực phục thù Việt Nam trên đai Mỹ, của cục tình báo trung ương Mỹ, của chính quyền Ri-gân móc ngoặc với bọn trùm bành trướng Trung Nam Hải chính là cái tổ chức này đây. Điều này rồi chúng ta sẽ nghe chính Võ Đại Tôn kể lại.


Đã mấy tháng nay, căn cứ Đoong Thàng Thung của bọn phỉ Vàng Pao trên đất Thái Lan, ở sát biên giới Lào - Thái Lan, thấp thỏm mong chờ Võ Đại Tôn trở về. Vàng Pao đã đích thân ra lệnh cho bộ hạ dẫn đường và bảo vệ bằng mọi giá cho "một quan lớn Việt Nam cực kỳ hệ trọng" này, cả chuyến đi về Việt Nam và chuyến trở lại Doong Thàng Thung sau đó. Viên chuẩn tướng Mỹ E.D.Uê-lo từng là chuyên gia chống nổi dậy của chính phủ Hoa Kỳ nay nằm tại Băng-cốc với danh nghĩa giám đốc "tổ chức liên hiệp đấu tranh cho hòa bình bằng vũ trang", đã được mật lệnh của trung tâm CIA Mỹ phải đón Võ Đại Tôn và mọi cộng sự từ Việt Nam trở về và thu xếp cho họ trở về Mỹ trong thời gian sớm nhất. Trên đất Mỹ đã chuẩn bị sẵn nhiều cuộc họp báo cho Võ Đại Tôn, "nhà chính khách có tâm huyết", "vị chỉ huy có gan lớn", vừa làm một chuyến đi lịch sử về Việt Nam để xem xét tình hình và đã trở lại đây. Võ Đại Tôn sau chuyến "công du quốc nội trở lại sẽ được các tổ chức phản động đón tiếp như một anh hùng chiến thắng trở về, nhằm gây thanh thế thật om sòm cho cái tổ chức "chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam". Cái tổ chức này, theo lời khai của Tôn, có danh sách khá dài, gồm những binh sĩ ngụy cũ không tìm ra việc làm, những dư đảng cũ có máu yêng hùng, cả một số "chiến hữu ma" để nhận tiền phụ cấp của CIA. Còn thực lực thì chưa ra gì cả.


Lầu năm góc đang mỏi mắt trông chờ sự trở về của Võ Đại Tôn để nắm chắc tình hình lực lượng tổ chức hoạt động của các nhóm chống phá cách mạng ở Việt Nam và vạch kế hoạch chỉ đạo, phối hợp và yểm trợ. Võ Đại Tôn đã được Lầu năm góc đặt cọc trước sẽ là thuyết trình viên chính trong cuộc họp mặt hằng năm của tổ chức cựu binh sĩ mũ nồi xanh Mỹ dự định vào giữa năm 1982 này. Võ Đại Tôn từng được kết nạp là thành viên danh dự suốt đời của cái tổ chức này. Tại đây, Võ Đại Tôn sẽ thuyết trình về tình hình "cuộc kháng chiến chống cộng sản ở Việt Nam" và yêu cầu sự yểm trợ hữu hiệu của người Mỹ. Thế nhưng, những cuộc họp báo trên đất Mỹ sẽ mãi mãi không bao giờ diển ra; và cuộc họp không hề có trong dự kiến của CIA chiều qua đã diễn ra ở Câu lạc bộ Quốc tế Hà Nội. CIA đã mất đứt một tên tay sai cỡ bự. Được tin nầy từ Hà Nội, Ri-gân chắc chắn sẽ lên cơn giận dữ quen thuộc để mà lại chửi bới CIA và viên giám đốc CIA Uy-liêm Ca-đê là đồ ăn hại.


Cơ quan tình báo Bắc Kinh ắt cũng phải giật mình. Võ Đại Tôn khai rõ: Qua môi giới của hai nhân viên CIA cỡ bự là đại tá Uy liêm Ca-pơ và trung tá Ét-uốt Hai-ét-xơ, cơ quan tình báo của Bắc Kinh nhắn rằng họ sẽ rất hân hạnh được đón tiếp tôi khi tôi trở về để có những cuộc trao đổi ý kiến, chắc chắn là rất bổ ích cho cả hai bên. Tôi còn được báo trước rõ ràng là một khi tôi chứng minh cho các nhà cầm quyền Bắc Kinh rằng tôi có thực lực, hoạt động hữu hiệu thì Bắc Kinh sẽ yểm trợ đáng kể cho tôi, kể cả việc giới thiệu một vài cơ sở của họ còn lại ở miền nam Việt Nam để móc nối, phối hợp. Tôi còn được báo rằng một cuộc đi thăm Bắc Kinh của tôi sau cuộc trở về quốc nội có kết quả đã được hoạch định bởi Cơ quan tình báo của Trung Hoa lục địa phối trí với CIA. Tại Bắc Kinh cũng đã hoạch định một số cuộc tiếp xúc chính trị của tôi với những lực lượng Việt Nam ở hải ngoại và có thể có cả một cuộc họp báo quốc tế lớn nữa". Không! Cuộc họp báo ở Lốt An-giơ-lét của Võ Đại Tôn sẽ không bao giờ có. Cuộc họp báo của Tôn ở Bắc Kinh cũng sẽ không bao giờ có! Các đồng chí du kích Lào, các đồng chí dân quân vùng biên giới ở Tây Nguyên chúng ta, đồng bào các dân tộc Tây Nguyên, và bà con Lào thân thiết của chúng ta đã cắt ngang cuộc hành trình tội ác của Võ Đại Tôn, cắt ngang một kế hoạch tội ác của sự câu kết nhơ bẩn Oa-sinh-tơn - Bắc Kinh.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 10 Tháng Năm, 2022, 06:40:48 am
CUỘC ĐỜI MANG NẶNG QUẢ TẠ CỦA QÚA KHỨ

Võ Đại Tôn người cao, to con đậm người, có bộ ria trên mép và bộ râu ngắn ở cằm, nước da đỏ đắn, một nốt ruồi trên sống mũi. Khi được hỏi về lai lịch, Tôn thở dài nói ngay: Thưa quý ông, quá khứ tôi nặng lắm!" Cái quả tạ nặng nề của quá khứ ấy Tôn kể rất dài dòng, khi viết cũng như khi nói. Có thể tóm tắt như sau: Sinh tháng 7-1936, vừa tròn 46 tuổi. Quê ở huyện Điện Bàn, Quảng Nam - Đà Nẵng, học trường tiểu học Pa-xtơ ở Đà Nẵng, sau đó học trường dòng Prô-vi-đăng-xơ ở Huế, tại đây, do ảnh hưởng của linh mục Via-ri, Tôn bỏ đạo Phật theo đạo Thiên chúa. Sau khi tốt nghiệp tú lài môn triết học ở trường đạo Pe-lơ ranh Sài Gòn và một khóa đại học Anh ngữ, Tôn vào làm thư ký phiên dịch cho sứ quán Mỹ. Tôn gia nhập đảng Đại Việt trong thời gian này. Khi động viên vào lính, theo giới thiệu của sứ quán Mỹ, Tôn được nhận ngay lon đại úy lúc 24 tuổi và nhận chức trưởng phòng lâm lý chiến của sư đoàn 22 thuộc vùng 2 chiến thuật, đóng tại Quy Nhơn. Tôn được tổ chức MAAG Mỹ (tổ chức cố vấn và yểm trợ quân sự Mỹ) tuyển chọn và đào tạo khá cơ bản về chiến tranh tâm lý, chiến tranh gián điệp đến năm 1964 được giao nhiệm vụ huấn luyện viên tâm lý chiến cho những tổ biệt kích được Mỹ chuẩn bị ném ra miền bắc nước ta. Năm 1964 Tôn được phong thiếu tá đưa về Sài Gòn chuyên làm công tác huấn luyện về chiến tranh gián điệp cho quân đội và cảnh sát ngụy. Tại đây, Tôn quan hệ chặt chẽ hơn nữa với bọn trùm CIA Mỹ và tổ chức Phượng Hoàng trong chương trình bình định. Năm 1970, Tôn được phong trung tá, làm phụ tá cho tổng trưởng thông tin, chuyên trách về tâm lý chiến và chiêu hồi. Năm 1972, Tôn nhận chức giám đốc nha công tác trong bộ chiêu hồi, trong nha nầy có sở chỉnh huấn lo về huấn luyện chính trị, sở tuyên vận lo về vận động tuyên truyền và sở huấn nghiệp lo về đào lạo nghề nghiệp, chuyên chống phá cách mạng, chống phá trực tiếp lực lượng vũ trang cách mạng.


Võ Đại Tôn tự nhận xét: "Suốt gần 40 năm, từ khi đi học, nhất là trong các trường Thiên chúa giáo cho đến khi được người Mỹ đào tạo, tôi được nhồi nhét quá nhiều... về tinh thần chống cộng sản, căm thù cộng sản, về hoạt động gián điệp và chiến tranh tâm lý. Nhìn lại cả cuộc đời tôi trước đây, tôi thấy tôi đã có một sự ngộ nhận rất lớn về chính trị. Sự ngộ nhận ấy là một sai lầm quá to lớn. Chính sai lầm này đã dẫn tôi đến những việc làm tội lỗi và dẫn tôi đến nơi đây. Ngộ nhận, sai lầm. Tôn nói khá dễ dàng. Còn tội ác, Tôn còn ấp úng và ngoan cố.


Gia đình của Tôn cũng khá là nặng cân. Bố làm đốc cống rồi thầu khoán, phất lên khá mạnh trong cơn sốt xây dựng thời chiến tranh xâm lược của Mỹ, xây nhiều nhà cho thuê và tậu khá nhiều ruộng. Gia đình có đến mười anh em trai Tôn là thứ tám và có một em gái. Bốn anh em Tôn là sĩ quan ngụy, một đại úy, một thiếu tá, hai trung tá. Có người là tỉnh trưởng, là bộ trường phủ thủ tướng ngụy, có người là dân biểu trong quốc hội ngụy quyền. Chúng tôi được biết cả anh của Tôn vẫn ở lại miền nam Việt Nam sinh sống bình thường sau khi tiếp thụ sự giáo dục và cải tạo của chính quyền nhân dân.


Tôn nói thêm: "Chỉ riêng tôi, vì quá tin theo người Mỹ, vì chỉ nghe theo và suy nghĩ có một chiều nên đã có hành động chống phá cách mạng".

Tôn kể lại về việc di tản. Những ngày sôi động cuối tháng 4-1975, một người Mỹ là E-li-ốt của CIA ờ Sài Gòn báo cho Tôn đến số nhà 2 Tú Xương sáng sớm 28-4 sẽ có xe Mỹ đón ra sân bay để đi Mỹ. Thế nhưng sáng hôm ấy sân bay Tân Sơn Nhất bị quân cách mạng pháo kích, máy bay Mỹ không cất cánh được, kế hoạch bị hủy. Đến sứ quán Mỹ thì quá đông và hỗn loạn, không sao chen chân nổi. Thế là Tôn bị kẹt lại tại nhà, ở trong cư xá sĩ quan ở Chí Hòa. Mặc cho bạn bè can ngăn, Tôn một mực tìm cách di tản vì sợ ở lại sẽ bị khổ trong cuộc sống và nhiều nỗi sợ khác dò Mỹ, ngụy gieo rắc khắp nơi. Ngày 15-5-1975. Tôn xuống Vũng Tàu, cùng một số người nữa kiếm thuyền vượt biển đến Ma-lai-xi-a. Ở Ma-lai-xi-a mấy tuần, Tôn được chánh quyền tại đây yêu cầu làm công việc huấn luyện cho lực lượng biệt kích Ma-lai-xi-a chuyên hoạt động ở phía bắc, nơi giáp giới với Thái Lan, Tôn đã bắt đầu học tiếng Mã Lai và được người Mã Lai hứa hẹn sẽ phong cho cấp đại tá quân đội Ma-lai-xi-a. Thế nhưng khi họ ra điều kiện cho Tôn phải bỏ đạo Thiên chúa để vào đạo I-xlam thì Tôn từ chối.


Qua sự giúp đỡ của cơ quan CIA ở Cu-a-la Lăm-pơ. Tôn rời Ma-lai-xi-a đi Xít-ni, Ô-xtrây-li-a. Tại đây, được sự khuyến khích của người Mỹ, nhất là của các nhân viên phụ trách CIA, Tôn hoạt động khá xông xáo trong những người Việt Nam di tản, giở ngón chuyên môn chiến tranh tâm lý chống cộng sản.


Sau đó, được người Mỹ chỉ dẫn. Tôn để người vợ mới cưới là Nguyễn Thị Tuyết Mai ở lại Xít-ni còn hắn đi Pa-ri, đi Am-xtéc-đam (Hà Lan), đi Brúc-xen (Bỉ) rồi sang Mỹ đề móc nối với các sĩ quan và binh sĩ ngụy quân cũ, dựng lên cái tổ chức phản động của hắn. Tuyết Mai từng dưới quyền Tôn khi làm phát thanh viên buổi phát thanh "gươm thiêng ái quốc" chuyên chống phá cách mạng.


Cuộc đời chính trị của Võ Đại Tôn tiêu biểu cho một tên tay sai Mỹ, được CIA đào tạo một cách cơ bản từ lúc trẻ tuổi, lao vào công việc chống phá cách mạng một cách điên cuồng, táo tợn, mù quáng như con thiêu thân lao vào lửa.


Cuộc đời riêng của Tôn cũng khá tiêu biểu cho một xã hội đã Mỹ hóa; vì tôn trọng bạn đọc, tôi chỉ kể thoáng qua, để chân dung của Tôn được trọn vẹn. Hắn có vợ sớm, có bốn con gái với người vợ nầy. Sau lại bỏ vợ, lấy Tuyết Mai có một con trai lên bốn. Cuộc hôn nhân nầy cũng chẳng đẹp đẽ gì, vì hắn lấy quyền lực, danh vọng và tiền tài để cưỡng ép một cô gái đẹp, dễ dãi, ở dưới quyền hắn. Hắn sống một cuộc sống phóng túng, có thể gọi là bừa bãi, dâm đãng làm khổ cho người vợ luôn hoang mang, buồn chán về sự trung thành của chồng. Ở Băng-cốc, Tôn có quan hệ chung chạ vời người con gái một viên sĩ quan cao cấp Thái Lan và việc này, vợ hắn đã được biết. Những tiệm rượu, nhà chùa và cả tiệm thuốc phiện ở Pa-ri hay Oa-sinh-tơn, Lốt-An-giơ-lét hay Băng-cốc đều có in vết chân của kẻ yêng hùng mang nhãn hiệu USA này.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 10 Tháng Năm, 2022, 06:41:28 am
VÌ ĐÂU CÓ CUỘC TRỞ VỀ?

Vì đâu có cuộc trở về của Võ Đại Tôn? Theo lời kể của Tôn, chuyến trở về của hắn rất quan trọng. Chính quyền trung ương Mỹ, cục tình báo trung ương Mỹ, bộ quốc phòng Mỹ đều biết và theo dõi khá chặt cuộc trở về này. Theo hắn nghĩ, nhà cầm quyền Trung Quốc cũng biết và chắc chắn là quan tâm đến cuộc trở về này. Chính quyền Thái Lan thực sự khuyến khích và theo dõi chặt chẽ cuộc trở về của Tôn.


Các tổ chức phản động trong số người Việt Nam di tản từ tổ chức tàn dư đảng Đại Việt của Nguyễn Ngọc Huy, tàn dư bọn phản động trong tôn giáo Hòa Hảo của Lê Phước Sang đến tổ chức cựu binh sĩ của tên trung tướng ngụy cũ Trần Văn Trung, nguyên là tổng cục trưởng tổng cục chiến tranh chính trị hiện ở Pháp, đều được thông báo về cuộc "trở về quốc nội" của Tôn và chờ đợi Tôn trở lại. Bọn tướng ngụy có Nguyễn Cao Kỳ, Ngô Quang Trưởng... cũng ngóng chờ Tôn sớm trở về Mỹ.


Đó là vì suốt hơn bảy năm nay, Oa-sinh-tơn cho rằng bọn phản động do Mỹ cài lại ở miền Nam Việt Nam để hoạt động quá tồi, hoàn toàn không tương xứng với lực lượng sẵn có và tiền của Mỹ đã bỏ ra nhằm thực hiện cái gọi là "kế hoạch hậu chiến" của Mỹ. Đặc biệt từ đầu năm 1979, khi Trung Quốc hoàn toàn phơi bày bộ mặt phản động và phản bội, ồ ạt xâm lược các tỉnh miền biên giới bẳc Việt Nam, bọn cầm quyền Mỹ và bọn trùm CIA lại càng sốt ruột. Lẽ ra, cuộc tiến công tội ác của bọn trùm bành trướng Bắc Kinh tự nó đã là mệnh lệnh cho những lực lượng phản cách mạng trỗi dậy dữ dội. Thế nhưng, những tin tức công khai do các phóng viên phương Tây được vào Việt Nam kể lại, cũng như một vài báo cáo mật từ Việt Nam gửi ra một cách ít ỏi và thất thường, đều phản ánh một thực tế là an ninh chính trị và trật tự xã hội của chế độ mới ngày càng ổn định. Mấy năm gần đây, những khó khăn về kinh tế và đời sống Việt Nam được thể hiện khá rõ ràng do những nguyên nhân khách quan (chủ yếu là do hậu quả chiến tranh xâm lược và chiến tranh phá hoại của Mỹ) cũng như do những sai lầm và khuyết điềm trong quản lý kinh tế, giới cầm quyền Mỹ và bọn trùm CIA càng thêm nôn nóng và bực tức!


Theo chúng, đây là thời cơ hiếm hoi cho những hoạt động chống đối, thời cơ để đẩy mạnh chiến tranh tâm lý và chiến tranh gián điệp. Từ năm 1979, Mỹ đã tăng khá mạnh mạng lưới phát thanh của Tiếng nói Hoa Kỳ từ Phi-li-pin chõ sang Việt Nam với đủ loại thủ thuật như nhắn tin di tản, tiếng hát gửi về quê hương, những bài vọng cổ kích động, thế mà kết cuả chẳng thấy gì là rõ rệt cả! Gần đây, những tin tức về lực lượng Phun-rô ở Tây Nguyên ngày càng sa sút, bị diệt từng mảng lớn, tan dã dần, Oa-sinh-tơn càng thêm lo âu và đâm ra hốt hoảng. Vì sao vậy? Vì thiếu một lá cờ hiệu triệu, thiếu một tổ chức có uy tín? Vì thiếu người lãnh đạo và chỉ huy tại chỗ có danh tiếng? Vì mối liên lạc giữa bên trong Việt Nam và bên ngoài Việt Nam quá rời rạc, mỏng manh? Những câu hỏi nát óc, những cái đầu nóng bỏng phục thù của CIA.


Một ý đồ lớn của Mỹ là phóng người về tìm hiểu, nắm chắc tình hình tại chỗ, làm được việc này sẽ có tác dụng kép. Về thực chất, bọn phòng vệ có thể nghiên cứu tình hình ở trong nước móc nối lại các cơ sở, tuyên truyền vận động về ý đồ của Mỹ, cộng tác ngày càng chặt chẽ với Trung Quốc, ra các chỉ thị cần thiết cho các cơ sở còn đang dao động nằm im, mặt khác, qua đó, có thể đẩy mạnh công tác tuyên truyền, gây tiếng vang lớn về cái gọi là "phong trào kháng chiến ở trong nước", về những "mật khu", về "những hoạt động vũ trang chống đối", về "hoạt động du kích"... Tất cả đều mới chỉ nằm trên giấy tờ và kế hoạch! Ngoài dân từ ngoài trở về phải là người có vai vế, có chức cao quyền lớn mới có giá trị. Trong hai năm 1980-1981 và đầu năm 1982, chúng có cho về một số tốp, có tốp mang theo súng đạn, nhưng về là mất tăm luôn. Phải chăng là chúng nằm im? Cũng có thể là chúng đã bị bắt gần hết. CIA Mỹ còn rất bực tức vì bọn tay sai cầm đầu các tổ chức phản động ở nước ngoài chỉ lo ăn chơi, làm giàu mà chẳng ai thực sự có gan trở về nước hoạt động phản cách mạng. Có đứa nói rất to, rất hăng trong các cuộc họp, các cuộc mít-tinh chỉ để làm tiền, sau đó là lủi mất. Tin về tên "tướng thủy quân lục chiến Bùi Thế Lân trở về cầm đầu cuộc chiến đấu chống cộng" cuối cùng chỉ là tin vịt. Nguyễn Cao Kỳ đánh tiếng là trở về Thái Lan, về Vân Nam (phía nam Trung Quốc) nhưng thật ra đang lo, đi buôn ngũ cốc và mở mang trang trại trên đất Hoa Kỳ. Lê Phước Sang diễn thuyết tuyên bố trở về ngày một ngày hai, từ đầu năm 1979, vậy mà đến giữa năm 1982 vẫn ở lì trên đất Mỹ, thường có mặt trong các tiệm thuốc phiện. Nguyễn Ngọc Huy thề về nước cầm đầu cuộc chiến đấu chống cộng nhưng hắn vẫn còn mê mẩn với các cuộc trình diễn nhạc sống ờ Lốt An-giơ-lét.


Chính vì thế mà khi Võ Đại Tôn tuyên bố tự nguyện "trở về Việt Nam" là lập tức được giới cầm quyền Mỹ và CIA hết sức khuyến khích và hoan nghênh, vì đây chính là Tôn thực hiện lệnh của CIA. Để cho Tôn khỏi nuốt lời hứa, chúng bầy ra chuyện cắt tay lấy máu ăn thề là "Tôn quyết vượt mọi hiểm nguy sớm trở về quốc nội". Chúng bày ra bàn thờ Tổ quốc và đưa Tôn đến làm lễ tuyên thệ vào chín giờ sáng 19-7-1980 tại rạp hát lớn "Thiên đường" ở Lốt An-giơ-lét, có đến ba nghìn người Việt Nam và người Mỹ dự, rồi đăng tin và in ảnh rộng rãi trên các báo chí phản động. Thế nhưng rồi Tôn cứ lần lữa hoài. Trong suốt cả năm tháng cuối năm 1980, hắn phải giấu mặt sợ bị la ó và chửi rủa là nuốt lời thề, là nhát gan, là sự những cam go và hiểm nguy. Thế rồi người hùng trong Võ Đại Tôn trỗi dậy: đầu năm 1981, hắn quyết định liều mạng trở về. Tháng 1-1981, hắn từ Mỹ đáp máy bay đi Ô-xtrây-li-a thăm vợ và con. Hai tháng sau. ngày 26 tháng hai, hắn đáp máy bay đến Băng Cốc. Ý định của hắn là nếu gay go quá thì chỉ đặt chân đến Tậy Nguyên ít tuần, cố gắng móc nối với bọn phản động tàn quân ngụy cũ và bọn Phun-rô để bàn tính việc hoạt động rồi quay lui, miễn là còn sống. Thật thuận lợi, thì có thể đi sâu và ở lâu hơn. Hắn sẽ chụp một số ảnh ở nơi hắn đến để rồi tha hồ mà quảng cáo rùm beng. Hắn sẽ được ca ngợi, được tâng bốc được tán thưởng đủ các danh hiệu "người hùng chống cộng sản", "vị chỉ huy can trường", "người thủ lĩnn kháng chiến đầy chiến công" ; và chắc chắn sẽ có nhiều tiền, nhiều đô-la, những cuộc liên hoan đầy rượu liýt-ki, và sẽ có nhiều gái đẹp từ Ha-oai, Nhật Bản, Đài Loan, người Mỹ đưa đến cho hắn tận hưởng. Thật cũng đáng cho một ván cờ liều!


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 23 Tháng Năm, 2022, 07:06:12 am
TẠI NGÔI NHÀ CỦA VÀNG PAO Ở XAN-TA A-NA

Võ  Đại Tôn tả khá tỉ mỉ về cuộc gặp mặt với Uy-liêm Ca-pơ vào tháng 8-1980. Mụ Lê Thị Anh, một cộng tác viên đắc lực của CIA ở Sài Gòn trước đây, từng ở trong cái đảng dân chủ của Nguyễn Văn Thiệu, về sau lại cùng ở trong dư đảng Đại Việt với Tôn, làm môi giới cho cuộc gặp này. Địa điểm gặp là phòng khách của trường đại học Oa-sinh-tơn. Ca-pơ vốn là đại tá Mỹ phụ trách xây dựng lực lượng đặc biệt mũ nồi xanh Mỹ, về sau từng được Oét-mô-len giao cho nhiệm vụ trực tiếp huấn luyện bọn lính nhảy dù ngụy để ném ra miền bắc và vùng đường mòn Hồ Chi Minh những năm từ 1965 đến 1968. Ca-pơ người to lớn, nói tiếng Pháp khá thạo.


Hắn là người do CIA đào tạo. Hắn phụ trách cơ quan SOG (nhóm hành động đăc biệt) của MACVI, còn gọi là Lầu năm góc phương Đông ở Sài Gòn. Nay Ca-pơ đã 60 tuổi, hôm gặp Tôn, hắn mặc thường phục. Trong cuộc gặp tay đôi kéo dài này, Ca-pơ cho Tôn biết rằng "chính quyền Mỹ rất quan tâm đến tổ chức do Tôn lập nên, đó là những việc làm cần thiết, đáng được đề cao, chắc chắn sẽ thành công. Theo nhận định của người Mỹ (thường được hiểu là của chính phủ Mỹ) việc Tôn trở về Việt Nam là rất cần thiết và rất đáng chăm chú theo dõi, việc làm quan trọng này đánh dấu bước tiến rất đáng hài lòng tới mục tiêu thống nhất các lực lượng Việt Nam (chống cộng sản) ở hải ngoại. Đây cũng là việc rất đáng khích lệ trên con đường thống nhất hành động của các lực lượng chống cộng sản ở ba nước Đông Dương mà Lầu năm góc và Nhà trắng đang mong đợi. Viên tướng Vàng Pao đã được người Mỹ yêu cầu tận lực yểm trợ chuyến đi này".


Ca-pơ hẹn sẽ gặp ngay Tôn, khi Tôn từ Việt Nam trở về và "sẵn sàng nghiên cứu với thiện cảm sâu sắc mọi đề nghị và yều cầu yểm trợ, về tài chính cũng như về vật chất, vũ khí, trang bị và các phương tiện khác nhất là những thiết bị truyền tin hiện đại...".


Vài ngày sau, Võ Đại Tôn gặp một người Mỹ nữa là Ét-uốt Hai-ét-xơ. Hắn cao lớn, chừng 50 tuổi, quê ở bang Mi-chi-gân. Hắn vốn là trung tá, từng phụ trách chương trình Phượng Hoàng ở Tòa đại sứ Mỹ ở Sài Gòn, chuyên đôn đốc việc bình định nông thôn, việc ám sát, thủ tiêu cơ sở hạ tầng của cách mạng ở những vùng bình định. Hắn hiện nay là người của trung ương cơ quan CIA. Nơi gặp là địa điểm được dùng làm văn phòng của Vàng Pao, tên tướng phỉ Lào, hiện ở thị trấn Xan-ta A-na, ngoại ô Lốt An-gơ-lét. Chính Vàng Pao thu xếp cho cuộc họp mặt quan trọng này. Hai-ét-xơ đáp máy bay quân sự đặc biệt từ Oa-sinh-tơn đến đây để gặp Tôn. Vàng Pao mời "các chiến hữu Hoa Kỳ và Việt Nam" một bữa ăn rất thịnh soạn.


Dư luận Mỹ biết khá rõ về Vàng Pao. Theo sự chỉ đạo của CIA Vàng Pao đã dựrg lên Mặt trận tự do Lào vào giữa năm 1979. Hiện Vàng Pao còn dùng danh nghĩa là chủ tịch Cộng đồng gia đình Lào (President of the Lao family Community) để giao thiệp với các nhân vật chính trị ờ Mỹ. Theo bố trí của CIA, Vàng Pao sống rất đế vương tại một nông trại lớn trong bang Môn-ta-na, Vàng Pao có chừng hơn sáu chục nông nô Lào, chuyên trồng mấy trăm héc-ta bắp cho Vàng Pao và gia đình; Mỹ cấp cho y một số máy cày. Tại đây Vàng Pao sống với bảy người vợ, người Mẹo và người gốc Hoa. Ai hỏi thăm về gia đình, Vàng Pao thường cười ha hả khoe ngay: tôi sống ở đây với bảy bà vợ, đều hòa thuận với nhau. Tôi còn năm bà vợ nữa kia, đang còn ở Lào (thật ra là đang ở một vùng đông-bắc Thái Lan gần biên giới Thái Lan Lào). Tôi có cả thảy 28 con. Con cả tôi đang được Mỹ cho học ở học viện quân sự Oét Pô-inh, học viện lớn nhất của Hoa Kỳ đó... Vàng Pao thường từ Môn-ta-na đến Lốt An-giơ-lét bằng máy bay lên thẳng do người Mỹ của CIA lái. Tại đây Vàng Pao đặt văn phòng của cái mặt trận và cái cộng đồng gia đình Lào của hắn. Đối với số người Lào lưu vong, Vàng Pao thường khoe rằng trước khi hoàng thân Bun Ùm chết, ông ta đã đưa cho Vàng Pao bức di chúc của hoàng gia Lào, giao cho Vàng Pao cái sứ mạng và quyền lực "giải phóng" đất nước khỏi chế độ cộng sản.


Cuộc gặp trong tháng 8-1979 của Võ Đại Tôn với Ét-uốt Hai-ét-xơ ở nhà Vàng Pao có Phạm Trút Việt và Cao Minh Châu tham dự. Việt từng cộng tác với CIA ờ Sài Gòn trước đây, nay là trợ thủ của Tôn, giữ chức vụ ủy viên chính trị trong cái gọi là bộ chỉ huy chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam. Còn Châu, trung tá ngụy cũ, hiện giúp việc cho Hai-ét-xơ trong nhiệm vụ theo dõi tình hình ở Việt Nam. Hai-ét-xơ yêu cầu Vàng Pao trình bày về tình hình Lào, xoay quanh việc làm thế nào để đẩy mạnh những hoạt động phá hoại và mở rộng lực lượng ở trong nước. Sau đó Hai-ét-xơ chăm chú nghe Tôn báo cáo tỉ mỉ về "kế hoạch trở về quốc nội". Hai-ét-xơ nhắc lại mục đích của chuyến đi nầy, phát biểu của hắn mang tính chất xét duyệt kế hoạch và ra chỉ thị thêm nêu rõ sau nầy cần phóng về thêm nhiều nhân vật khác nữa; cần tận dụng chuyến đi để nắm thật chắc tình hình cụ thể ở các khu vực khác nhau, móc nối các cơ sở ngầm, củng cố tinh thần cho bọn này, xem xét việc hoạt động và phát triển lực lượng, đặt các đường dây liên lạc. Hắn đề cập việc gắn bó các phong trào chống cộng sản ở ba nước Lào, Việt Nam và Cam-pu-chia và đặt các căn cứ yểm trợ, tiếp liệu, tình báo, đâu mối vận chuyển trên đất Thái Lan, hắn khẳng định rằng Mỹ sẵn sàng chi tiền cho công việc này.


Cuộc gặp gỡ kết thúc với việc Vàng Pao ấn định chi tiết việc tổ chức cho Võ Đại Tôn liên lạc với bộ hạ của Vàng Pao ở vùng biên giới ba nước Thái Lan, Cam-pu-chia, Lào; việc quân lính Vàng Pao sẽ dẫn đường, bảo vệ Võ Đại Tôn trên suốt hành trình đi qua đất Lào cho đến khi vào được lãnh thổ Việt Nam.


Tôn cho biết kế hoạch trở về được Mỹ phê chuẩn đã mang lại cho bản thân và đồng bọn khá nhiều suy nghĩ. Chúng hí hửng, truyền tin này. Sự ra tay của chính quyền Mỹ và chính quyền Trung Quốc có thể đem lại cho chúng một cơ may hiếm có. Thế nhưng trong khi trao đổi ý kiến với Phạm Trúc Việt, hắn cũng băn khoăn dữ dội. Hắn nghĩ rằng, hồi trước Mỹ lao hết mình vào cuộc chiến tranh với 600 nghìn quân Mỹ trên bộ, với bộ máy không quân Mỹ cực mạnh, với gần hết hạm đội 7 hùng cường là thế mà không xong. Hắn rất băn khoăn là khi xưa, bọn Nguyễn Văn Thiệu của chúng còn đủ cả hệ thống chính quyền, còn cả bốn vùng chiến thuật, hàng triệu khẩu súng, với biết bao nhiêu xe tăng, xe bọc thép, máy bay, cả mấy nghìn đồn bốt ken kín, cả hệ thống bình định dày công xây dựng, vậy mà khi đổ thì đổ sập quá nhanh. Nay quay về xây dựng từ đầu trong vòng bí mật thì ngán thật! Kiểu hoạt động này cứ hở ra là chết. Xem ra nhân dân, số đông, số rất đông không theo Mỹ và những người của Mỹ lại ủng hộ chính quyền của cộng sản, vậy thì làm ăn sẽ hết sức gay go, đầy hiểm nguy.


Thế rồi Tôn vẫn quyết định trở về. Một chuyến đi chưa từng có, một chuyến đi mà cả nhiều viên tướng ngụy không dám làm. Biết đâu công việc lại sẽ chẳng dễ dàng, trôi chảy Tôn sẽ lừng danh, sẽ là nhân vật quan trong đầu tiên thực thi kế hoạch của người Mỹ. Hoa Kỳ chưa bỏ cuộc thì Tôn còn hy vọng. Sùng bái Mỹ, tin ở Mỹ, tin ở cả sự mù quáng của Mỹ, ngoan cố đến cùng đã trở thành một phần trong cái bản chất chính trị con người Tôn rồi!


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 23 Tháng Năm, 2022, 07:06:57 am
"BẢN MẬT KẾ Z"

Suốt trong hai tháng tiếp sau những cuộc gặp với Ca-pơ và Hai-ết-xơ, bọn Võ Đại Tôn, Phạm Trúc Việt phối hợp vớì Cao Minh Châu dựng lên một kế hoạch tuyệt mật, được CIA đặt cho là kế hoạch Z (Plan Z). Bọn Tôn thường gọi kế hoạch đó là "mật số Z" khi bàn luận với nhau. Chúng đã thảo nhiều lần, rồi lại bổ sung theo chỉ thị của bọn trùm CIA. Đây là một tập kế hoạch khá chi tiết, có mục tiêu chiến lược, có phương hướng, biện pháp, có bước đi, có phối hợp nhiều lực lượng, nhiềa địa bàn, quy định các phương thức móc nối, liên lạc truyền tin, tuyên truyền vận động, các mật hiệu, ám hiệu, mật danh.


Sau này khi thuận tiện, chúng ta sẽ có dịp nói tỉ mỉ với nhiều chi tiết về cái "mật kế Z" rất thâm hiểm mà cũng rất mù quáng và phiêu lưu này. Chúng dự tính soạn cả một số nội dung giáo dục huấn luyện cho những lực lượng tham gia hành động theo "mật kế Z" này. Chúng nhắc đi, nhắc lại đây là kế hoạch tuyệt đối bí mật, là mũi nhọn hành động nhằm thực hiện những mục tiêu tổng quát phản cách mạng của chúng.


Trong bản giải thích "mật kế Z" cho cấp dưới, chúng còn dùng danh từ chiến dịch, và do đó có lúc gọi là "chiến địch Z" có nghĩa là chiến dịch "đưa người quay về". Chúng chủ trương vận động, thuyết phục kết hợp gây sức ép, cưỡng bức các "nhà chính trị chuyên nghiệp", các nhà trí thức có bằng chức cao, "các vị chỉ huy quân sự cấp cao" trở về hoạt động. Các nhân vật quan trọng đi trước, bộ hạ sẽ về theo sau. Người về trước rồi, vật chất phương tiện sẽ về theo sau. "Mật kế Z" của CIA phác ra có cả một phần phối hợp với bọn bành trướng Bắc Kinh thực hiện việc tuyển mộ theo kiểu chiến tranh tâm lý, khống chế và cưỡng bức một số thanh niên trên địa bàn Tây Nguyên qua tổ chức Phun-rô để đưa sang Trung Quốc huấn luyện rồi phóng trở về hoạt động phá hoại.


CIA dự định năm 1981, phải là năm "mật kế Z" được thực thi trên quy mô ngày càng lớn đề tạo điều kiện cho những bước tiếp theo, nhằm thực hiện một âm mưu rộng lớn. "Mật kế Z" là kế hoạch mũi nhọn, mở đầu đi trước. Tôn nhiều lần nhắc đi, nhắc lại với bộ hạ hắn rằng toàn bộ mưa đồ cơ bản của Hoa Kỳ câu kết với Bắc Kinh có thành đạt hay không là tùy thuộc sự thực hiện tốt đẹp mật kế này.


Cũng do đó, Tôn tự cho mình là "mũi nhọn của mũi nhọn" là "con người tiên phong mở đường".

- Bây giờ anh nhìn lại cái kế hoạch Z, anh thấy nó ra sao? tôi hỏi.

- Thưa quý ông, nó chẳng ra sao cả! Chúng nó vạch trong xa lông, trong phòng kín, chúng nó không biết gì thực tế ở Việt Nam. Qua chuyến đi của tôi, tôi hiểu rất rõ. Những căn cứ mật khu, hành lang ghi trên kế hoạch và bản đồ CIA đều chỉ là những con số không! Chuyện người dân Lào mong đợi người của Vàng Pao, giúp đỡ cho chúng tôi cũng chỉ là chuyện tưởng tượng hoàn toàn!

- Thế cái mũi nhọn của mật kế Z mà anh nói hôm qua, nó ra sao?

Tôn hơi lúng túng, đỏ mặt, rồi cười gượng:

- Vâng, họ bảo năm 1981 là năm của kế hoạch mũi nhọn. Nay sang giữa năm 1982 rồi mà tôi nằm đây! Họ cũng bảo tôi là mũi nhọn, tiên phong. Tôi bị bắt thì đâu có còn nhọn!

Võ Đại Tôn đã buộc phải nhớ kỹ lại và khai rõ ràng "mật kế Z" nhằm mở đầu cho một kế hoạch rộng lớn hơn nhiều. Theo hắn được biết, kế hoạch này được hoạch định từ cấp rất cao của chính phủ Mỹ, của cư quan trung ương CIA, đã được "điều nghiên" và phối hợp kỹ giữa Oa-sinh-tơn và Bắc Kinh trong ý đồ thống nhất là "đẩy lùi cộng sản ở cả khu vực này". Kế hoạch này mang tính chất chiến lược nhằm chống phá cách mạng của ba nước Đông Dương rất thâm độc, xảo quyệt và táo tợn, đồng thời cũng mang rất nặng tính chất chủ quan, ảo tưởng như tất cả kế hoạch chiến lược của Mỹ trước đây, từ kế hoạch Xtan-lay - Tay-lơ đến kế hoạch của Oét-mô-len, cho đến cái học thuyết Ních-xơn về Việt Nam và Đông Dương... Bọn bành trướng Bắc Kinh hùn vốn khá lớn vào cái chiến lược tội ác khá là viển vông này.


Có thể nói một cách tóm tắt đây là kế hoạch thôn tính ba nước Việt Nam, Lào và Cam-pu-chia trong "âm mưu" từ 1981 - 1985, thông qua ba giai đoạn:

Giai đoạn một là tập hợp và thống nhất lực lượng chính trị phản động của mỗi nước ở bên ngoài, tiến tới thành lập một kiểu mặt trận thống nhất chung của ba nước Đông Dương. Đồng thời tăng cường tuyển mộ, huấn luyện bọn tay sai, đưa trở về trong nước móc nối với bọn phản động ở bên trong, phát triển cơ sở bí mật của một tổ chức thống nhất; xây dựng các mật khu, căn cứ, tích trữ vũ khí, chuẩn bị lực lượng vũ trang, tiến hành các hoạt động phá hoại, gây nhiều vụ bạo loạn ở những nơi có thể làm được.


Giai đoạn hai sẽ mở đằu bằng việc đánh chiếm nước Lào vào năm 1983 (!) đồng thời chiếm địa bàn Tây Nguyên ở Việt Nam (!), đẩy mạnh chiến tranh dư kích ở Cam-pu-chia (!), tích cực chuẩn bị điều kiện cho giai đoạn cuối cùng.


Giai đoạn ba: Tập trung cao độ mọi lực lượng phản động, được Mỹ và Trung Quốc ủng hộ và giúp sức, sẽ chiếm miền nam Việt Nam và lật đồ chính quyền cách mạng ở Cam-pu-chỉa. Việc này sẽ tiến hành trong năm 1985 (!).


Cuối cùng, Tôn ngán ngẩm đưa ra nhận xét: "Thưa ông đầu qua thì đuôi trót lọt; Bản mật kế Z không thành thì kế hoạch ba giai đoạn cũng tắc luôn".


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 23 Tháng Năm, 2022, 07:07:35 am
KHI HAI VIÊN TƯỚNG THÁI LAN NHẬP CUỘC

Tôn đến Thái Lan trưa 26-2-1981. Băng-cốc từ lâu đã trở nên rất quen thuộc; xưa kia Tôn đã có nhiều cuộc công du sang đây. Tôn nhớ nhất là cuộc họp trao đổi kinh nghiệm về công tác chiêu hồi năm 1971.  Tôn đã quen với những đường phố lớn, đông đặc các cửa hiệu của các chú ba Tàu.


Những cửa hàng ăn có đủ sơn hào hải vị của các chú Quảng Đông, những phòng tắm hơi có các cô gái Thái Lan và Đài Loan phục vụ, những nơi trình diễn nhảy múa... Ba ngày sau, một đại tá Thái Lan đến khách sạn tìm Tôn. Viên đại tá săn đón, hỏi thăm, tâng bốc Tôn là "nhà đại ái quốc Việt Nam có sứ mệnh đặc biệt", cho biết người Mỹ và tướng Lào Vàng Pao đã báo cho chính phủ Thái Lan biết về chuyến đi của Tôn và bộ tư lệnh Thái Lan sẵn sàng "yểm trợ tối đa" chuyến đi nầy. Viên đại tá hẹn sáng ngày kia sẽ đến đón Tôn để đến bộ tổng tư lệnh "đặng ngày đại tướng Xài-ụt có thể hội ngộ với vị ái quốc Việt Nam". Y hẹn, viên đại tá đến đón Tôn trong một chiếc Méc-xê-đét đen láng, có một xe quân cảnh hộ tống. Qua cổng lớn, lính Thái Lan bồng súng chào Tôn. Tôn vừa vào phòng khách, đại tướng Xài-ụt mặc quân phục trắng, ngực đầy cuống quân chương, giang hai tay ra, đón Tôn, lắc tay Tôn hồi lâu rồi mời ngồi trên chiếc xô-pha rộng. Cuộc trao đổi rất ngắn, chừng 20 phút, vì Xài-ụt sắp đi đến một cuộc họp quan trọng khác. Hai người nói trực tiếp bằng tiếng Anh. Xài-ụt nói nhiều hơn Tôn. Xài-ụt cho Tôn biết ông ta đã được biết hơn ba tháng nay về chuyến đi của Tôn và đang chờ Tôn đến Băng-cốc. Ông ta hoan nghênh chuyến đi này và rất vui mừng có thể giúp mọi điều cần thiết cho chuyến đi được hoàn hảo. Ông ta hẹn khi Tôn đi Việt Nam về sẽ gặp Tôn lâu, thật lâu để trao đổi về sự hợp tác. Ông ta nhắc đi nhắc lại hai lần rằng "chính phủ Thái Lan và quân đội Thái Lan đứng hẳn về phía những người chống lại chính quyền Hà Nội và đang thực tế giúp cho những người Khơ-me đỏ lật đổ chính phủ Phnôm Pênh". Cuối cùng ông ta ca ngợi Tôn hết lời: "Ngài đã vì sự nghiệp giải phóng Tổ quốc (!) mà. chịu đựng khó khăn, vất vả, làm một cuộc hành trình khó khăn đầy hiểm nguy, gác sang bên những êm ấm và hưởng thụ, thật đáng khâm phục!". Cuối cùng, hắn đứng dậy xin đi vội và vỗ vai bảo Tôn rằng ông ta đã ra chỉ thị cho đại ta làm công tác đặc biệt Tà-lơn Xa-thà-pịt đáp ứng mại yêu cầu của Tôn và tướng Pạt-va-pòn phụ trách cơ quan quốc gia chống cộng của Thái Lan đã nhận chỉ thị của chính phủ Thái Lan thu xếp cho Tôn đến vùng biên giới thuận lợi và an toàn. Việc tuyển mộ người trong trại tị nạn của người Việt Nam mà Tôn tỏ ý yêu cầu cũng sẽ được hưởng mọi sự dễ dãi...


Hôm sau, do sĩ quan Thái Lan bố trí, Tôn được mời đến tiệm ăn lớn ở phố Trung Hoa... Trong phòng kín có điều hòa không khí, ở tầng sáu, Tôn được đại tướng Thà-na-dẹt mời một bữa ăn. Đây là một bữa ăn - làm việc. Thà-na-dẹt mặc quân phục, ba ngôi sao cấp tướng trên mỗi vai, tự giới thiệu là tổng thứ ký của hội đồng an ninh quốc gia, "được ngài thủ tướng Prem cử đến thăm và bàn công chuyện hệ trọng" với Tôn. Bữa ăn kéo dài gần hai giờ. Tôn giải thích rõ Tôn chỉ, mục đích của tổ chức "chí nguyện đoàn hải ngoại phục quốc Việt Nam", mục tiêu của chuyến trở về nước và những yêu cầu đối với chính quyền Thái Lan. Tôn đặt vấn đề đi đến lập một khu đất thánh của người Việt Nam trên đất Thái như Thái Lan đã cho phép người Khơ-me đỏ làm. Nơi này sẽ là địa điềm đón tiếp những "chiến hữu Việt Nam" muốn trở về Việt Nam; nơi này cũng sẽ là địa điểm cung cấp trang bị, vũ khí cần thiết. Tôn hứa hẹn sẽ giữ bí mật thật tuyệt đối vấn đề này để Thái Lan không phải gặp những rắc rối về ngoại giao. Tôn còn đề cập vấn đề cộng tác sau này với chính quyền Thái Lan để khống chế những khu vực tập trung Việt kiều "vì hơn 80% Việt kiều đang ủng hộ chế độ Hà Nội".


Thà-na-dẹt hoan hỉ đáp ứng những yêu cầu của Tôn và nhắc lại rằng "đây cũng là công việc chung của chúng tôi, của chúng ta". Việc Tôn tuyển mộ người ở trại tị nạn Việt Nam sẽ thực hiện, Tôn muốn chọn ai, chọn bao nhiêu cũng được. Việc này đã được giao cho đại tá tình báo chuyên làm công tác đặc biệt Tà-lơn Xa-thà pịt tiếp tay chu đáo cho Tôn. Thà-na-đẹt nhắc đi nhắc lại: quý ông và các chiểu hữu của quý ông đến Băng-cốc và đất Thái Lan này xin cứ coi như là ở nhà mình. Chính phủ Thái Lan tuy khi công khai thì phải nói là giữ thái độ trung lập, nhưng trong hành động thực tế thì dứt khoát đứng hẳn về một phía, ủng hộ và phối hợp với quý ngài. Đây là đường lối chính trị của chính phủ của ngài Prem chúng tôi...


Thế là Tôn đến trại tị nạn Việt Nam. Tôn thú nhận tình trạng ở đây thật là bi đát! Số người di tản bằng đường bộ, đường thủy đến Thái Lan đều bị tập trung ở đây. Sinh sống tạm bợ, gầy ốm, tật bệnh. Quá ít người muốn trở về Việt Nam cầm súng chống lại chế độ hiện nay. Họ chỉ trông mong ngày đêm được lên dường đi nước khác. Thế nhưng họ bị chính quyền Thái Lan kìm giữ, theo ý kiến chỉ đạo của người Mỹ, để làm kho dự trữ cho các lực lượng chống đối. Cuối cùng Tôn chọn được hai người là Nguyễn Văn Lộc và Vũ Đình Khoa, đã từng ở Đôn Dương, Lâm Đồng. Họ biết tiếng Lào, tiếng Tây Nguyên, biết leo núi, biết sử dụng vũ khí, súng  trường, tiểu liên, lựu đạn, đều là lính ngụy cũ. Cả hai ưng thuận theo Tôn khi được bảo đảm chắc chắn rằng họ chỉ làm việc đưa đường, và khi trở về Thái Lan họ sẽ được đưa đi một nước khác trong thời hạn sớm nhất. Tôn kể lại rằng khi trở về Băng-cốc, anh ta rất ban khoăn lo ngại vì cả trại tị nạn hàng mấy nghìn người, chẳng có thanh niên nào, binh sĩ Sài Gòn cũ nào đáp ứng lời kêu gọi của hắn gia nhập cái chí nguyện đoàn để trở về Việt Nam cả! Họ nói thẳng rằng họ ra đi chỉ vì đời sống khó khăn, không chịu đựng nổi, còn cầm súng thì thôi, chẳng ăn nhẳm gì, chỉ có chết và tù thôi! Tình hình rất bất lợi ở trại tị nạn ám ảnh Tôn suốt trên đường trở về, khi nghĩ tới triền vọng của những âm mưu đang đeo đuổi. Tôn nghĩ rằng chính quyền Thái Lan sốt sắng là vậy, hai đại tướng Thái Lan hăng hái vào cuộc là vậy, thủ tướng Prem cũng lao vào cuộc dữ dằn vậy, thế nhưng người Việt Nam ở các trại di tản thì lại lắc đầu, quay lưng lại, thì làm cách nào để làm nên công chuyện được!


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 07 Tháng Sáu, 2022, 06:38:54 am
CUỐN SỔ TAY CỦA TÊN BIỆT KÍCH

Các đồng chí an ninh cho tôi mượn xem cuốn sổ tay của Võ Đại Tôn. Tôn ghi nhật ký trên cuốn sổ lịch bỏ túi bằng bút chì bi đen. Hắn có nét chữ khá rõ. Đọc hơn 30 trang nhật ký, có thể hình dung khá đầy đủ cuộc hành trình gian nan, tâm trạng hỗn tạp của tên biệt kích trong rừng rậm nước Lào.


Trước khi lên đường, Tôn ra chợ trời Băng-cốc, cùng Lộc và Khoa mua sắm các thứ cần thiết. Mỗi người hai bộ rằn ri của lính nhảy dù Sài Gòn cũ, 300 bạt (tiền Thái Lan) một bộ. Dao găm cán nhựa đen của Hoa Kỳ. Đồng hồ có thể đo độ cao. Địa bàn đề tìm phương hướng. Rồi các loại thịt hộp, cá hộp, gạo sấy. Thuốc bổ vi-ta-min, thuốc sốt rét, đau bụng, cảm cúm.


Đầu tháng 5-1981, sĩ quan Thái Lan đưa Tôn, Lộc, Khoa đến căn cứ của Vàng Pao đặt trên đất Thái-Lan ở Đoong Thàng Thung. Đây là sở chỉ huy vùng 7 chiến thuật của quân lính Vàng Pao. Vùng này phụ trách hai tỉnh cực nam của nước Lào. Đại úy Xi Xa Vang chỉ huy căn cứ này. Gọi là sở chỉ huy nhưng thật ra chỉ là những nhà tre ọp ẹp. Lính ở chung với gia đình. Sĩ quan ở riêng. Khu gia đình lính rất bẩn thỉu, người ở chung với lợn, bò. Đại úy U-đôn và đại úy Xỉnh được giao nhiệm vụ cùng 12 lính Lào đi dẫn đường và bảo vệ an toàn tuyệt đối cho "ngài Võ Đại Tôn" với "sứ mạng đặc biệt của thế giới tự do giao cho đã trở về nước rồi sớm trở ra". U-đôn người thấp, đen, am hiểu địa thế cả vùng Nam Lào, phụ trách chung và trực tiếp dẫn đường từ biên giới Thái Lan - Lào đến biên giới Lào - Việt Nam. Tiếp đó Xỉnh dẫn tiếp vào sâu lãnh thổ Việt Nam nơi Xỉnh đã có lần đi qua. Chúng vượt sông Mê Công đi theo hướng Xì Thang Đon. Chuyến đi rất gay go, đầy trục trặc. Bị dân quân Lào phát hiện, chúng phải trốn lủi sâu vào rừng, lên núi cao. Một số lính Lào nản lòng lo sợ, bàn lùi. Tôn động viên không nổi. Thế là qua hai tuần, chúng lại vượt sông quay trở về Thái Lan. Chuyến đi đầu tiên thất bại.


Tôn cùng Khoa và Lộc trở về Băng-cốc. Sau gần ba tháng chơi bời xả láng, Tôn lại rời Băng-cốc lên đường liều một phen nữa. Lần này điểm xuất phát là Khẻm Mà Rạt ở phía bắc Đoong Thàng Thung, vào một ngày giữa tháng 9-1981.


Để cầu may cho chuyến đi, trước khi rời Băng-cốc lần thứ hai, bọn Tôn đi lễ chùa cầu Phật, rồi đến nhà thờ đọc kinh cầu chúa, xem số tử vi, xem bói chọn ngày thật lành đề xuất phát cho được "hên"; thế nhưng về sau, Tôn hiểu rằng các việc làm ấy đều chẳng có tác dụng gì hết !


Mới sang sông thì đã động, 17 người lạc nhau tán loạn mãi đến đêm mới kiếm được nhau. Xuyên rừng mà đi. Viên đại úy U-đôn thường giở bản đồ 25 nghìn và 50 nghìn ra, cứ chiếu theo núi cao nhất để đi cho an toàn. Dọc núi không có đường, thật cơ khổ! Chân sưng vù. Bắp chân mỏi nhừ. Cả ngày đi được có 3 ki-lô-mét! Lê lết mà nhích lên chứ không phải là đi. Có lúc bắt buộc phải vượt qua đường gần các bản. Rất lo gặp phải dân, gặp bộ đội Lào. Đã ba lần bọn chúng hụt chết. Đó là lúc chúng nhóm lửa không kín, có một làn khói lên thế là dân quân Lào đến gần điều tra. Chúng phải vội xóa dấu vết chuồn gấp. Có lần gặp người chặt cây trong rừng từ xa, chúng phải đổi hướng đi cho thoát khu vực có người. Có lúc gặp hai em bé Lào, các em hụ vang rồi chạy về bản. Một tên lính Lào leo lên cây cao cảnh giới, thấy một số người cầm súng chạy đến, bọn chúng lại tháo chạy gấp về hướng đông. Chạy đến đứt hơi, hoa mắt lạc nhau rồi tìm nhau mất cả ngày trời.


Tôn ghi lại: "Chiều qua, phải bỏ đường mòn, chiếu thẳng núi cao. Ở đây gai mịt mùng. Gai độc quyền. Khu núi này. Phải bò sát đất như loài rắn. Có người bị gai mây đâm, đêm nung mủ liền kêu rên. Ăn cháo ngày thứ ba rồi, chân run, đi hết nổi, đói dữ dằn đến mờ mắt. Qua những vực đá sâu thẫm, nhìn đã thấy ngán".

"Hôm nay hai chân mỏi nhừ. Tay cấu vào chân, không còn thấy đau, thế là hết cảm giác rồi!".

"Chúng tôi lê lết đi, không còn suy nghĩ gì hết. Cứ đi, lê lết đi như người máy".

"Sáng nay không còn lết nổi. Da chân lột hết, lở loét, chớm rỉ máu. Nhìn dãy núi cao 3.945 phía trước mặt mà rùng mình, phát ớn!".

"Chân sưng có mủ, uống thuốc trụ sinh, làm phép bùa mà không thấy suy giảm!".

"Tìm thấy mấy mụt măng; mắt mình sáng lên, chặt liền. Nhưng ăn vào thì đắng! Vứt! Thèm rau quá!".

"Một thằng Lào bắt được con rết lớn bằng đầu ngón tay cái đỏ lòm. Hắn nướng ăn. Mùi thơm. Mình cũng sinh thèm".

"Gia tài hôm nay vứt đi hết, vì nặng, chỉ còn một bộ đồ rằn ri, một khăn lau, một gậy tre! Thế là hết!".

"Mấy ngày lết qua khe, áo quần ẩm ướt suốt ngày đêm, không bao giờ khô ráo!".

"Mình tiều tụy, khổ sở khi bọn bạn ở bên đất Úc lúc này đang tan sở, đi ô-tô, uống bia EG, ăn ngon, khoái đủ thứ. Ai bảo mình ngu thì mình phải chịu. Ai bảo muốn làm anh hùng phục quốc thì phải ráng mà chịu cực và chịu nhục! Ôi! Đã hai ngày hai đêm không có lấy một hột cơm, húp toàn cháo loãng...".

Chúng ta thấy khẩu khí của vị yêng hùng đã thay đổi. Tôn bắt đầu tự xỉ vả mình là: "ngu thì phải chịu", và xỉ vả luôn cả cái máu anh hùng rơm của hắn, xỉ vả cái tổ chức "phục quốc" rã rời của bọn hắn nữa!

Nhân dân các bản Lào gần biên giới Lào - Việt thấy nhiều dấu vết khả nghi. Cuộc truy lùng của dân quân được tiến hành khẩn trương và bền bỉ. Các bạn Lào báo ngay cho chính quyền và dân quân hai xã bên Việt Nam biết để cùng phối hợp. Đoàn kết và cảnh giác đã thành nếp sống ở vùng biên giới này. Thế là bọn chúng bị bao vây. Bọn lính phỉ Vàng Pao bỏ chạy trước. Sau đó một buổi, hai tên đại úy Lào phát hoảng, từ giã luôn "nhà cách mạng quan trọng" mà ông chủ Vàng Pao giao cho việc bảo vệ bằng mọi giá tối mật. Bọn này bị anh chị em dân quân Lào diệt mấy tên và bị truy lùng tiếp. Còn ba tên biệt kích Việt Nam thì do chúng tìm cách kháng cự cho nên anh chị em dân quân Việt Nam và Lào vùng biên giới bắn chết một tên là Vũ Đình Khoa, bắt sống hai tên còn lại là Võ Đại Tôn và Nguyễn Văn Lộc. Bị bắt, thoạt đầu Tôn dấu biệt tung tích. Hắn khai tên giả 60 tuổi từ miền nam Việt Nam lên định đi sang Thái Lan tìm kiếm gia đình. Hắn khai trôi chảy, cứ như thật cốt đề được thả về miền nam thì hắn đạt được mọi ý đồ. Thế nhưng anh chị em ta không nhẹ dạ. Tên này có cái gì khác thường, giữ lại đã. Thế rồi các đồng chí dân quân lùng kiếm được một khẩu AK, một khẩu M16 Mỹ ở gần khu vực này. Sau đó, truy tìm được sổ tay ghi nhật ký của Tôn giấu dưới đống lá khô "Ái chà! một tên đầu sỏ đây!" Anh chị em bảo nhau, thích thú. Tôn phải thú nhận, theo kiểu nhỏ giọt. Hắn vẫn giở trò đánh lạc hướng, loanh quanh khai giả lẫn với khai thật, mở mồm ít nhất, chỉ chịu nhận những điều gì đã hoàn toàn rõ ràng.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 07 Tháng Sáu, 2022, 06:39:33 am
NGÓN MA GIÁO CỦA BÁO TRẮNG ĐEN

Sau chuyến đi đầu tiên thất bại, Võ Đại Tôn trở về Băng-cốc. Với bản lĩnh của một tên trùm chiến tranh tâm lý rất mực gian hùng, hắn liền nghĩ kế tận dụng ba cuốn phim màu hắn chụp được trong chuyến đi thất bại nầy. Đó là những bức ảnh chụp Tôn mặc quần áo rằn ri, thắt lưng gài súng ngắn, khoác vải nghi trang hoặc tay cầm gậy đi trong rừng; có bức ảnh Tôn ngồi ghi chép bên một gốc cây, trên một chiếc bàn tre thô sơ, hoặc đứng giữa 14 người tất cả đều là lính Lào cùng với bọn Khoa, Lộc; hoặc ảnh Tôn nằm trên võng, có bức ảnh Tôn giơ tay lên mũ kết chào theo kiểu nhà binh, bên cạnh có Khoa cầm súng A K. Những bức ảnh ấy do Lộc bấm. Tất cả đều chụp ở một vùng sát bờ sông Mê Công hoặc cách bờ sông chưa đến 20 ki-lô-mét.


Sau khi đưa tráng và in thử Tôn gửi tất cả theo lối bảo đảm bằng đường máy bay về Mỹ, địa chỉ: Việt Định Phương, chủ nhiệm báo Trắng Đen P. O. Box 192 Gieadale ở bang Ca-li-pho-ni-a. Kèm theo là một bức thư dài có đoạn dặn kỹ Phương và Phạm Trúc Việt tận dụng ba cuốn phim nầy để tuyên truyền đạt "hiệu quả tối đa". Thế là trên báo Trắng Đen, tháng 4 và 5-1981 cũng như trên Sài Gòn thời báo cũng do CIA chi tiền và do Phương làm chủ nhiệm xuất hiện những bài viết và một lô ảnh nói trên.


Ghi chú của những bức ảnh nói trên là kỳ công của tài ma giáo mà Việt Định Phương được đồng bọn suy tôn là bậc thầy! Chúng ghi chú: "Đây là thủ lĩnh Võ Đại Tôn trên đường đi thị sát các mật khu trong nội địa Việt Nam", "người anh hùng Võ Đại Tôn thư thái nằm nghĩ mưu kế phục quốc trên võng bên bờ suối mật khu phía bắc Sài Gòn", "chỉ huy trưởng Võ Đại Tôn đứng giữa các chiến hữu phục quốc ở quê Việt", "vị chỉ huy can trường và mưu lược của chí nguyện đoàn phục quốc ngồi tại hành dinh ở căn cứ kháng chiến đang viết mệnh: lệnh gửi các đơn vị và chiến hữu ở quốc nội và - hải ngoại". Còn cái ảnh Tôn giơ tay chào phía trước không có ai hết, thì được ghi "Chỉ huy trường phục quốc giơ tay chào cờ phục quốc và duyệt đội quân phục quốc bí mật cứ miền đông"...


Tôi xem kỹ số báo Trắng Đen số 202, 203, 204 và 205 ra tháng 4 và tháng 5-1981. Báo in nhiều mầu, khổ nhỏ, 36 trang. Ảnh Võ Đại Tôn với bộ ria và râu ngắn phóng to bbìa số báo 205. Ở trong đó đến bảy bài và hơn một chục ảnh tô vẽ cho tên "yêng hùng phục quốc", thật ra là phục đế quốc này.


Lại thằng "Trắng Đen"! Tôi đã đọc báo này khi nó còn ra hàng ngày, khổ lớn vào đầu năm 1973 trong trại Đạ-vít Tân Sơn Nhất. Và từng gặp mặt hai tên bồi bút của báo này. Chúng vào dự họp báo trong địa điểm của Đoàn đại biểu ta trong Ban Liên hợp quân sự, rồi viết những bài xuyên tạc nhơ bẩn, bậy bạ nhất. Anh em ta có dịp bảo thẳng chúng khi gặp lại một trong hai tên đó ở khách sạn Pa-la-xơ, sau đó một tuần. Người viết báo thiếu lễ độ và thiếu chân thực đối với độc giả để ngòi bút nhơ bẩn là không biết tự trọng; cố tình bịa đặt và vu cáo là vô liêm sĩ. Ở Sài Gòn ai cũng biết báo Trắng Đen là báo của CIA, là tờ báo nhơ nhớp nhất trong các rác rưởi báo chí ngụy. Nay chính Trắng Đen lại tự bôi nhọ bằng sự kiện Võ Đại Tôn.


Võ Đại Tôn kể khá rành rọt về quan hệ của hắn với bọn Phạm Trúc Việt và Việt Định Phương. Phương là người của CIA, chủ nhiệm báo Trắng Đen từ hồi ở Sài Gòn, Hoa Kỳ đưa sang Mỹ, tổ chức cho tái bản Trắng Đen bộ mới, mỗi số ra hơn 20 nghìn tờ. CIA "mua" hơn một nửa, gửi đến các trại tị nạn người Việt Nam ở Thái Lan, Ma-lai-xi-a và các nơi có nhiều người Việt Nam di tản. CIA đầu tư rất lớn cho báo Trắng Đen vì đây là công cụ chiến tranh tâm lý chủ yếu hiện nay. Chiến tranh tâm lý có kết quả mới có chiến tranh gián điệp. Chiến tranh gián điệp lại đặt cơ sở cho hoạt động bạo loạn và lật đồ. Đầu qua thì đuôi lọt. Phóng viên, biên tập viên của báo Trắng Đen đều được chuyên viên CIA dậy kỹ về môn chiến tranh tâm lý trong nghề viết báo. Một kiểu viết bạt mạng, liều lĩnh, bất chấp. Kể ra cái tên Trắng Đen cũng "hay", lẫn lộn trắng và đen, thật và giả, chuyên bôi đen những sự vật trong trắng, chuyên sơn phết trắng những sự vật đen tối vậy...


Tôi hỏi Tôn: Tại sao báo Trắng Đen đưa công khai tin Tôn trở về, không sợ lộ sao? Tôn ranh ma trả lời ngay: "Dạ thưa ông, cái phép; giả giả thực thực đó ông. Bọn tôi nghĩ đưa tin về thì chắc các ông sẽ nhún vai: Họ nói to vậy thì đâu còn dám về! Lại còn một chuyện nữa là thời gian. Bọn tôi tính sẽ đi chuyến thứ hai sớm, vài tuần rồi trở về. Khi báo in ra thì tôi đã sắp trở về rồi, khỏi lo bị lộ và bị hỏng chuyện".


Thế rồi Tôn kể đến Phạm Trúc Việt, một chiến hữu thân tín, ủy viên bộ chính trị trong cái bộ chỉ huy phục quốc mà Tôn làm chỉ huy trưởng. Việt đã hơa 60 tuổi, quê ở Rạch Giá. Hồi ở Sài Gòn Việt làm chánh sự vụ sở của Bộ thông tin ngụy, chuyên nghiên cứu về kế hoạch hoạt động của bộ này. Việt có quan hệ thân thiết với Nguyễn Ngọc Huy trong đảng Đại Việt sau lại là thủ lĩnh của phong trào quốc gia cấp tiến... Việt và Huy cùng rất thân thiết với Phương và đóng góp nhiều ý kiến cho phương hướng chính trị của báo Trắng Đen, thật ra là những trò ma giáo để chuyên đánh lừa người đọc.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 07 Tháng Sáu, 2022, 06:40:19 am
SẴN SÀNG CHỜ ĐÓN LŨ THIÊU THÂN MỚI

Võ Đại Tôn được đào tạo có hệ thống, rất cơ bản, trực tiếp bởi cơ quan tình báo Mỹ CIA. Hắn có cá tính rất nổi bật, thích được tâng bốc, ca ngợi, mong muốn được trở thành một thần tượng, ở trong con người hắn ngay từ khi hắn bị bắt, các đồng chí an ninh đã sớm phát hiện có một cái gì "rất quái đản, sự xảo trá, ngoan cố một cách tinh vi chuyên lật lọng". Hắn ngậm mồm, không hé răng khai. Thế rồi một buổi sáng xin khai hết! Thế là hắn viết từng tập dày, khai tỉ mỉ, tường tận mọi chuyện. Rồi hắn lại phản cung, "xin quý ông hủy hết những điều tôi đã nói, coi như không có", để rồi hai tuần sau lại khai thêm với "những bản kiểm thảo thành khẩn nhất". Trong các bản này, có lúc hắn tự cho là người yêu nước (!) bị ngộ nhận (!), có lúc lại tự xỉ vả mình là phản quốc hại dân, là tay sai đế quốc Mỹ, tội đáng chết, xin được sống, và xin một chỗ đứng mới may ra có ích trong cuộc đời mà hắn quyết làm lại từ nay. Tất nhiên các đồng chí an ninh ta, với nghiệp vụ khá dày dạn, đã sàng lọc, đối chiếu những lời khai, xác minh những sự thật, phát hiện những mâu thuẫn, loại bỏ những điều giả dối, rồi tổng hợp thành một tập kết luận hoàn chỉnh về vụ tên gián điệp đầu sỏ của "mật kế Z" này.


Thế rồi Võ Đại Tôn sợ. Hắn nằm thở dài suốt ngày, rên rỉ; hắn sợ đủ thử. Sợ cách mạng xử tội. Sợ bạn hữu được tin này sẽ khinh rẻ hắn, chửi bới hắn, vùi dập cái danh dự hão còn lại của hắn; hắn sẽ bị coi là phản bội sự nghiệp cũ, hắn sẽ bị đồng bọn nguyền rủa là bội ước lời thề ghi bằng chính máu hắn chích ở ngón tay trỏ ra. Hắn sợ nhất là CIA. Bọn này đã hăm đọa, khống chế bọn chúng rất là tinh vi. Hắn rùng mình nhớ đến bản cam kết bán mình cho CIA. Chúng sẽ trả thù vợ con hắn và nếu hắn còn sống, CIA sẽ còn theo đuổi hắn đến cùng đề mà trừng phạt hắn cho đến khi hắn tắt thở. Một sự sợ hãi vu vơ, phản ánh khía cạnh bạc nhược của người hùng kiểu Mỹ. Tuy nhiên, tên gián điệp loại đầu sỏ, với những tội ác chính trị chồng chất đâu phải một sớm một chiều dễ dàng thành tâm, tự nguyện trở nên người lương thiện! Ngoan cố, lật lọng, tráo trở đến quay quắt, đó là nét nổi bật của tên trùm gián điệp Võ Đại Tôn, phản ánh nguyên chất cái chất mà CIA đã luyện nên trong người hắn. Có lần Võ Đại Tôn phát biểu: Tôi chỉ là một nạn nhân của CIA. Chúng dùng tôi làm viên đá lát đường cho âm mưu chiếm lại miền nam, làm con thiêu thân lao vào lửa. Những con thiêu thân như Tôn, hoặc cỡ bự hơn Tôn nữa, cửa nhà tù ta sẵn sàng chờ đón!


Chắc chắn sau khi được tin về Võ Đại Tôn sa lưới, cơ quan trung ưong CIA, Lầu năm góc, cơ quan tình báo Bắc Kinh đang lao vào những cuộc điều tra, phân tích, rút kinh nghiệm. Chúng rút kinh nghiệm không phải để sáng mắt ra, để thức thời hơn, mà chắc chắn chỉ là để lại lao vào lửa như những con thiêu thân không có tri giác.


Chúng chưa dễ gì từ bỏ cái kế hoạch Z của chúng. Bọn phỉ Vàng Pao cũng chẳng dễ gì từ bỏ tội ác câu kết với các thế lực cặn bã ở ba nước Đông Dương để tìm kiếm những điều hão huyền, hư ảo. Các ông tướng Thái Lan chắc chắn là cay đắng, tưng hửng, nhưng lại vẫn sợ lao vào những áp phe chống cộng sản, chống cách mạng Việt Nam, Lào và Cam-pu-chia để vẫn làm quân cờ của CIA trên bàn cờ Đông Nam Á, nơi các thế lực phản động tự dẫn vào thế bí.


Qua sự kiện Võ Đại Tồn, sự phá sản tất yếu của kiểu chiến tranh phá hoại nhiều mặt do chù nghĩa đế quốc câu kết với bọn bành trướng Bắc Kinh tiến hành có thêm một bằng chứng nổi bật.

Sau vụ tóm cổ tên gián điệp cỡ bự Võ Đại Tôn, đồng bào, bộ đội và lực lượng an ninh chúng ta càng thêm tin ở sức mạnh tổng hợp của mình, ở tinh thần cảnh giác và tình đoàn kết chiến đấu trong hành động của ba nước anh em. Đây là bức tường thành kiên cố, mọi kẻ thù húc vào thì chỉ có lăn quay.

7-1982
THÀNH TÍN


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 07 Tháng Sáu, 2022, 06:42:00 am
NHỮNG TÊN CẦM ĐẦU PHỈ FULRO

Chúng tôi hỏi chuyện Ya Đuk trong một ngôi nhà nhỏ trên đồi thông giữa thị xã Đà Lạt. Trước hết là vài nét về lý lịch. Tên đầy đủ của Ya Đúk là Nahria Ya Đuk. Nahria là họ, Ya là chữ lót của đàn ông, Đuk là tên. Ya Đuk năm nay 40 tuổi, người dân tộc Cơ Ho. Người Cơ Ho có chừng hơn một trăm nghìn người, hầu hết sống ở Lâm Đồng. Quê của Ya Đuk ở thôn Ca Đô, xã Ca Đô, huyện Đơn Dương. Năm 1961 tốt nghiệp Trường sư phạm Buôn Ma Thuột, dạy học ở Trường tiểu học Nguyễn Công Trử, ở đây từ năm 1961 đến 1964.


Ya Đuk ra rừng nhập bọn FULRO ngày 20-9-1964. Lúc ấy tổ chức này còn mang tên phong trào Ba-gia-ra-kha (tên ghép những từ đầu của bốn dân tộc ở Tây Nguyên Ba Na, Gia Rai, Ê Đê, Cơ Ho). Từ giữa năm 1965 Ba-gia-ra-ka lấy tên là FULRO do ghép những chữ đầu tiếng Pháp (front unifié de lutte des races opprimées: Mặt trận thống nhất đấu trạnh của các chủng tộc bị áp bức).


Từ năm 1968, sau khi FULRO hợp tác với chính quyền Thiệu đưa năm nghìn người về sáp nhập bộ máy ngụy quân và ngụy quyền, Ya Đuk được bọn ngụy Sài Gòn cử làm trưởng ty tài chính Vũng Tàu và sau đó làm trưởng ty phát triền sắc tộc của tỉnh Bà Rịa vào năm 1969.


Đến năm 1973, FULRO được đế quốc Mỹ tiếp tay, lại vào rừng hoạt động, được CIA cung cấp vũ khí và phương tiện truyền tin. Cuối năm 1974, đầu 1975, Mỹ càng ra sức chi phối FULRO theo cái chiến lược hậu chiến nhằm xây dựng một công cụ vũ trang chống phá lâu dài cách mạng Việt Nam và ba nước Đông Dưong trên địa bàn chiến lược Tây Nguyên. Đài Tiếng nói Hoa Kỳ có lần nhắc đến Ya Đuk, "một trong những thủ lĩnh nổi bật của lực lượng FULRO".


Sau khi ra khỏi rừng, Ya Đuk khai: Ngày 9-6 1976 tên Y Giao Ni-ê chuẩn tướng, phó tổng tham mưu trưởng lực lượng FULRO, đã chủ tọa một cuộc họp quan trọng tại p.c 10 (sờ chỉ huy số 10) ờ vùng Đa-lơ-nghít thuộc huyện Lạc Dương để sắp xếp hệ thống tổ chức chỉ huy của vùng 4. Theo quy định của trung ương FULRO, vùng 1 chiến thuật, cũng gọi là quân khu 1 gồm các tỉnh Kom Tum, Quảng Ngãi, Bình Định cũ; vùng 2 chiến thuật tức quân khu 2 gồm các tỉnh Plây Cu, Cheo Reo (Phú Bổn cũ) và Phú Yên cũ; vùng 3 chiến thuật tức quân khu 3 gồm các tỉnh Đắc Lắc, M’ Đrak' (quận Khánh Dương cũ), Đak Nông (tỉnh Quảng Đức cũ); vùng 4 chiến thuật tức quân khu 4 gồm các tỉnh Lang Biang (tỉnh Tuyên Đức cũ); tỉnh Brah Yang (tỉnh Lâm Đồng cũ); và tỉnh Gung Car (quận Đồng Xoài cũ). Tại cuộc họp này, Y Giao Ni-ê cử Ya Đuk, đại tá, làm tư lệnh quân khu 4. Xin nói rõ để bạn đọc hiểu: các tên gọi "quân khu", "sư đoàn", "tỉnh", "quận", của bọn phỉ FULRO chỉ có danh mà không có thực lực gì đáng kể. Có sư đoàn chỉ có từ sáu đến tám chục tên, có trung đoàn hai chục tên, có cơ quan quân sự tính vẻn vẹn chỉ có ba tên.


Tháng 12-1976, Ya Đuk được biết "nội các" của FULRO vừa họp ở Đắc Lắc và Y Giao Ni-ê đã được lên "thiếu tướng" và được cử làm "thủ tướng FULRO".

Tháng 7-1977, Y Giao Ni-ê trở lại vùng 4 họp ở P.C. 10; trong cuộc họp này Y Giao Ni-ê cử Ya Ehik làm "đổng lý văn phòng của phủ thủ tướng" và cử Pôn Dứ làm "tư lệnh" vùng 4 thay Ya Đuk.

Ya Giao Ni-ê bị đồng bọn lật đổ và giết ngày 12 tháng 10 năm 1978 tại một địa điền trong huyện Đức Trọng do những mâu thuẫn gay gắt trong nội bộ. Trước biến động này, bọn cầm đâu FULRO họp khẩn cấp tại vùng Đầm Ròn. Cuộc họp trước hết lập "Hội đồng tư vấn" cho bọn cầm đầu FULRO.


Ngày 22-11-1979, chúng bày trò cử Y Ghơrk Ni-ê Kriêng làm "thủ tướng" FULRO và lên cấp chuẩn tướng cho y. Ya Đuk được cử làm "phó thủ tướng thứ nhất đặc trách nội trị và ngoại giao". Pôn Dứ được cử làm "phó thủ tướng thứ hai, đặc trách an ninh và quốc phòng, kiêm "bộ trưởng quốc phòng". Ya Đuk còn được bọn cầm đầu FULRO đưa lên làm phó chủ tịch thứ nhất của FULRO từ đầu năm 1979. Sau khi có tin Y B'ham, cầm đầu FULRO đã chạy sang đông bắc Cam-pu-chia và Thái Lan Ya Đak là trùm phỉ ở Tây Nguyên.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 07 Tháng Sáu, 2022, 06:42:46 am
TẠI SỞ CHỈ HUY LỰC LƯỢNG THỐNG NHẤT TRUY QUÉT FULRO

Vì sao Ya Đuk sa vào lưới các chiến sĩ an ninh của ta? Điều này đồng chí Tư Vũ, cán bộ lãnh đạo của lực lượng an ninh nhân dân tỉnh Lâm Đồng, đã kể lại cho chúng tôi. Câu chuyện hấp dẫn xen lẫn những chi tiết ly kỳ, có thể làm nội dung cho một cuốn tiểu thuyết loại trinh thám và phản gián khá dài, hay cho một cuốn phim nhiều tập rất lôi cuốn. Câu chuyện kéo dài gần như thâu đêm.


Chính nơi đây là sở chỉ huy của lực lượng thống nhất truy quét FULRO của tỉnh Lâm Đồng gồm các đơn vị bộ đội, an ninh, cơ quan dân vận, Mặt trận... Từ năm 1975 và 1976, chúng ta có một số kinh nghiệm truy quét FULRO, một loại tàn quân ngụy ẩn nấp trong rừng, quấy rối, phá hoại theo kiểu "du kích" đánh rồi bỏ chạy. Bọn đầu sỏ FULRO được Mỹ đào tạo khá kỹ về chiến tranh tẫm lý, chiến tranh gián điệp, thông qua một số tên phản động cầm đầu các đạo Tin lành và Thiên chúa ở địa phương, ra sức kích động thù hằn dân tộc giữa người Kinh và người Thượng, tận dụng thần quyền, mê tín dị đoan, bắt ép thanh niên ra rừng cầm súng chống phá cách mạng. Chúng lợi dụng mối quan hệ gia đình vợ chồng, bố mẹ, anh chị em, họ hàng và bộ tộc đề buộc nhân dân tiếp tế ra rừng, đặt các cơ sở ngầm trong nhân dân để làm tai mắt cho chúng, phối hợp chặt "trong rừng với ngoài buôn".


Việc truy quét tàn quân FULRO gắn chặt với công việc phát động quần chúng các dân tộc, đưa quần chúng vào các tổ chức cách mạng, thực hiện thật tốt chính sách dân tộc của Đảng, làm cho địa bàn chiến lược này chuyển biến sâu sắc trên tất cả các mặt chính trị, quân sự, an ninh, kinh tế, tư tường và văn hóa...


Một cơ sở người dân tộc báo cho chính quyền ta về "Sự xuất hiện của Ya Đuk, phó thủ tướng mới của FULRO, tại một vùng ở bắc Đơn Dương, cạnh núi Bi Đúp cao hơn 2.400 mét. Ba tháng sau, lại một tín hiệu có giá trị được các đồng chí trinh sát của an ninh tỉnh thu nhận: Ya Đuk phái ba tên phỉ lần lượt xuống thành phố Hồ Chí Minh móc nối với một cơ sở phản động theo đạo Thiên chúa. Một trong ba tên đó bị bắt trong một khách sạn bình dân ở thị xã Đà Lạt ngay sau khi hắn từ thành phố Hồ Chí Minh trở về. Qua khai thác, chúng ta được biết Ya Đuk và đồng bọn đang ráo riết móc nối với cơ sở bên ngoài. Lực lượng ở trong rừng của chúng mòn mỏi đi từng toán, bị truy quét, chúng ngày càng rút sâu hơn lên núi cao, xa đường lớn, xa buôn rẫy, phải lập trại sản xuất tự túc; ăn uống khổ cực thiếu muối, thiếu thuốc, vũ khí đạn dược hư hao, cạn dần. Chúng hy vọng mối liên lạc, chỗ dựa ở nước ngoài sẽ tiếp sức cho chúng đang ở tình trạng kiệt quệ, Ya Đuk coi việc bắt mối với bên ngoài: các nước Đông Nam Á, Mỹ, Nhật, Pháp, Anh... là hết sức bức thiết. Sau đó, Ya Đuk nhận được hai bức thư của một tổ chức Thiên chúa giáo mang tên Bác Ái, có cơ sở nửa công khai ở quận một thành phố Hồ Chí Minh, ghi nhận sự mong muốn liên hệ với "thế giới tự do" của FULRO; trong một thư chính thức đánh máy bằng tiếng Pháp ghi hai chữ "tuyệt mật" trên giấy ngoại, có in tiêu đề tổ chức Bác Ái và đóng dấu, viên đại diện tổ chức này gợi ý rằng "Bác Ái sẽ có thể thu xếp để một hoặc một số phái viên quan trọng của FULRO sớm lên đường đi ra nước ngoài, theo một đường dây mật có thể coi là bảo đảm an toàn". Cuối thư còn có một dòng gợi ý rằng "Tổ chức Bác Ái sẽ rất vinh dự và làm hết sức mình nếu như đoàn phái viên đi đặt liên lạc với quốc tế ấy lại chính do ngài phó thủ tướng thứ nhất của FULRO cầm đầu".


Theo đề xướng của Ya Đuk, bọn cầm đầu FULRO đã bàn về chuyến đi ra nước ngoài của đoàn phái viên bí mật. Đi cùng Ya Đuk sẽ có một số tên cầm đầu khác biết nói tiếng Pháp và tiếng Anh, một tên phiên dịch và hai tên phỉ bảo vệ. Đoàn gồm vừa đúng mười người. Ban chỉ huy lực lượng thống nhất của ta nắm chắc và theo dõi chặt chẽ mối liên lạc qua lại giữa tổ chức Bác Ái và Ya Đuk. Các hòm thư chết, các mối giao thông liên lạc, điểm hẹn đón, thời gian xuất phát của đoàn bọn phỉ đều được ta ghi nhận đầy đủ. Ngày 13-8-1980 từ bốn giờ sáng, một chiếc xe Pho lớn kiểu va-gông mầu xanh, chờ sẵn ở chợ cũ Tùng Nghĩa, gần bờ sông Đa Nhim, ở phía nam thị trấn Đức Trọng, cạnh đường số 20. Chiếc xe chớp đèn ba lần. Tên phỉ Đương Gua Ha H Rang, 26 tuổi, xuất hiện đi tới phía chiếc xe Pho chừng ba chục mét, rồi nháy đèn pin ba lần. Y và người lái xe trao đổi đúng mật khẩu. Một tên phỉ đi theo hắn trở lại bờ sông làm ám hiệu bằng đèn pin quét ngang. Hai mươi phút sau, một chiếc thuyền nhỏ vượt ngang qua sông Đa Nhim đưa Ya Đuk và bọn đi theo sang Tùng Nghĩa. Sau những cái bắt tay, mời thuốc lá ba con 5 của đại diện tổ chức Bác Ái đón chào "khách quý", chỗ ngồi được sắp xếp chu đáo và chiếc xe nổ máy đi qua chợ cụ, lao nhanh ra đường số 20. Đến cây số 277, xe ngoặt sang phải đi tắt về Crông-pha. Dọc đường, xe dừng lại trước hai trạm kiểm soát của công an và thuế quan. Giấy tờ của xe, của lái xe, giấy đi công tác của "đoàn cán bộ lâm nghiệp Lâm Đồng" đi Phú Khánh và Thuận Hải đều hợp lệ. Mọi việc trôi chảy. Đi qua Crông-pha 20 ki-lô-mét, một trạm công an ngăn đường nữa, lúc này đã gần sáu giờ sáng. Sau khi chiến xe Pho lớn dừng lại, chỉ một phút sau xuất hiện một chiến xe du lịch trắng. Anh Tư Vũ và hai đồng chí cán bộ an ninh Lâm Đồng xuống xe. Các anh đến gặp "đoàn cán bộ lâm nghiệp Lâm Đồng". Anh Tư Vũ từng biết Ya Đuk qua những bức ảnh nghiệp vụ, nhận ra Ya Đuk, nghiêm nghị nói thẳng với y: "Các anh đã bị bắt. Mọi sự chống cự đều vô ích". Tất cả lên xe. Một cán bộ an ninh tự cầm lái cho chiếc xe ca quay mũi, đi trở lại phía đèo Ngoạn Mục, phóng thẳng lên Đà Lạt. Phía sau, một chiếc xe gíp vũ trang, trên có máy bộ đàm, đi hộ tống.


Từ mờ sáng, ở sở chỉ huy của lực lượng thống nhất, mọi chi tiết của cuộc "đón khách" được báo về đều đặn. Một giờ rưỡi sau, xe dừng trước hai ngôi nhà sau nhà khách, mười tên FULRO lủi thủi xuống xe đi vào hành lang, ở đó đã có sẵn mười đồng chí an ninh đưa mười tên về từng buồng đề hỏi cung.


Cán bộ an ninh ta hỏi Ya Đuk và Lơ Mu Ha K'Rông. Mới đầu Ya Đuk rất buồn bã, chỉ thở dài lắc đầu, trả lời theo kiểu nhát gừng, cơm chẳng buồn ăn. Hai ngày sau. Ya Đuk bắt đầu nói. Sau này, Ya Đuk kể rằng y lo sẽ bị đánh, bị tra tấn, bị sỉ nhục rồi bị giết. Thế nhưng trái với dự đoán, y được ăn ở tử tế, cơm nước không đến nỗi kém, hơn hẳn lúc y còn ở trong rừng. Câu nói của anh Tư Vũ làm cho y suy nghĩ nhiều là: "Xét cho cùng, anh cũng chỉ là nạn nhân, là công cụ của đế quốc Mỹ và phản động Bắc Kinh" và "nếu như anh thật sự yêu dân tộc anh và các dân tộc anh em khác ở cao nguyên này thì lo gì không có dịp phục vụ bà con một cách tốt nhất". Sau đó Ya Đuk và Ha K'Rông được đọc sách báo, Ya Đuk chăm chú đọc những cuốn sách nói về lịch sử dân tộc Việt Nam, về các dân tộc anh em ở Việt Nam, các cuốn sách viết về chính sách dân tộc của Đảng Cộng sản Việt Nam, Ya Đuk, Ha K'Rông và một số người cùng đi được xem một số cuốn phim về cách làm ăn và sinh hoạt văn hóa nghệ thuật của các dân tộc thiểu số Việt Bắc trong đại gia đình dân tộc Việt Nam và phim về các dân tộc thiều số ở phần châu Á của Liên Xô tiến nhanh về mọi mặt, vẫn giữ nguyên ngôn ngữ, tập quán và phong cách dân tộc.


Cuối cùng Ya Đuk phải thú nhận rằng FULRO là một tổ chức phản động do chủ nghĩa đế quốc dựng lên để phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, phục vụ cho những mưu đồ xâm lược. Y buộc phải nhận rằng bọn cầm đầu FULRO gọi thanh niên ra rừng đề chống lại bộ đội, chính quyền là phạm pháp, là đi ngược lại cuộc sống bình thường và quyền lợi chính đáng của các dân tộc thiểu sổ. Y phải nhận ra rằng bọn cầm đầu FULRO quả là có tội với các dân tộc mình; rằng cách mạng là chính nghĩa, có sức mạnh vô địch, đã làm thất bại những thế lực xâm lược hùng mạnh là thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và bành trướng Trung Quốc. Y thú nhận rằng: chống lại cách mạng chỉ là tự đập đầu vào đá, tự sát, là tự dẫn vào ngõ cụt. Lần hồi y nhận ra rằng, y cùng với những kẻ cầm đầu FULRO đã có tội lớn đối với dân tộc mình, làm cho bà con cực khổ, sống không yên, dẫn đến chờ chết vô ích và nhục nhã của hàng trăm thanh niên dân tộc bị lừa phỉnh và mê hoặc, số còn lại đang sống cực khổ chui rúc trong rừng rậm.

Ya Đuk khai báo tường tận tình hình mọi mặt của bọn phỉ FULRO ở trong rừng.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:27:59 am
LIÊN TỤC TIẾN CÔNG

Một "bức thư tâm huyết" của Ya Đuk được một nữ giao liên của FULRO đem vào tận sào huyệt của chúng ở sở chỉ huy số 10 (P.C. 10) còn gọi là P.C. Bờ Ten, ở phía nam quận lỵ Lạc Dương chừng hai ngày đi bộ. Bức thư này Ya Đuk không viết và không biết, thế nhưng lại giống hệt chữ của Ya Đuk!


Bức thư báo tin rằng Ya Đuk cần gặp mót số người thuộc quyền tin cần nhất đề bàn một số vấn đề rất hệ trọng. Đường đi, điểm tiếp đón, ám hiệu, mật danh, khẩu hiệu liên lạc, thời gian đều được quy định tỉ mỉ.

Đúng ba giờ sáng ngày đã hẹn, cách thị xã Đà Lạt hơn ba ki-lô-mét về phía bắc, chiếc xe Pho va-gông mầu xanh đã có mặt ở điểm hẹn; sau khi xe bật đèn ba lần làm ám hiệu, một số người trong rừng thông bấm đèn pin thận trọng đi ra. Họ xem kỹ giấy tờ của người đến đón, hỏi vài câu chuyện để xác minh thêm tình hình, rồi quay trở vào rừng. Chừng mười phút sau, 11 người nối đuôi nhau đi ra, lẳng lặng lên xe.


Dẫn đầu tốp "khách đặc biệt" này là trùm phỉ lo về tài chính, tên là Liêng Hót K‘Thốt, 42 tuổi, người dân tộc Cơ Ho, quê ờ xã Lát, huyện Đức Trọng, bạn tâm giao của Ya Đuk, từng được gọi là "trung tá". Từ năm 1959, K'Thốt đã là công chức ngụy quyền Sài Gòn, làm thư ký cho văn phòng của ty lao động ngụy tỉnh Tuyên Đức. Năm 1967, K'Thốt làm thư ký cho quận trưởng quận Lạc Dương, năm 1972 làm thư ký tòa hành chính tỉnh Tuyên Đức. Năm 1973, K‘Thốt được về Sài Gòn theo học khóa tham sự ở trường hành chính trung ương ngụy. Ra trường, K‘Thốt làm chủ sự phòng xây dựng nông thôn trong ty phát triển sắc tộc tỉnh Tuyên Đức, K‘Thốt trốn ra rừng cuối năm 1975, được bọn cầm đầu FULRO gọi là "thiếu tá" rồi đến năm 1979 "trung tá". Cả cái gọi là "bộ tài chính" của K'Thốt chỉ có hai tên: K'Thốt và một tên phỉ bảo vệ. Đi cùng với K'hốt có Chin Múp Hà Tư, một trong những tên chỉ huy bọn phỉ người thuộc bộ tộc Chin, cũng thuộc dân tộc Cơ Ho, 28 tuổi, quê ở xã Nơ-ton-ha, huyện Đức Trọng. Anh ruột của Hà Tư là Chin Múp Hà Giang, 45 tuổi, cũng có mặt trong tốp này; hắn nguyên là cán bộ thú y do ngụy quyền Sài Gòn đào tạo. Cùng Hà Tư và Hà Giang, còn có Chin Múp Hà Mâu, 30 tuổi, anh em họ với hai tên trên.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:28:48 am
TIẾN CÔNG TIẾP, TIẾN CÔNG NỮA

Ở gần trụ sở thường trực bộ chỉ huy lực lượng thống nhất truy quét FULRO, cán bộ, chiến sĩ ta trao đổi ý kiến: vừa kéo ra được nhiều tên trùm phỉ, có thể kéo ra thêm được nữa không? Bọn ở trong rừng đã biết rõ về mọi chuyện xảy ra đối với hai tốp FULRO vừa rồi chưa?


Các đồng chí an ninh Lâm Đồng lại đặt ra những bài toán khá hóc búa. Đặt ra tức là đã tìm cách giải.

K'Thốt cho biết bọn ở trong rừng có ngờ ngợ lo cho số phận của Ya Đuk, nhưng chúng vẫn chưa ngửi thấy điều gì. Một bức thư nữa của "Ya Đuk" được thảo ra và gởi cho Liêng K‘Rai, tay chân tin cẩn của Ya Đuk.

Thư có đoạn viết: "Bản thân tôi và anh em rất khỏe, sống bình thường, an toàn, được tổ chức Bác Ái tận tình giúp đỡ, đang chờ một chuyến đi xa". Theo những qui định cũ, trong thư Ya Đuk xưng theo bí danh ở trong rừng là Mác-ten. "Ya Đuk" căn dặn bọn ở trong rừng "yên tâm, lo sức khỏe và an toàn, chờ đợi chuyến công du thắng lợi của đoàn phái viên trung ương". Bức thư ra lệnh cho Liêng K‘Rai cùng một số người chuẩn bị lên đường đến chỗ Ya Đuk để bàn một số việc hệ trọng và cấp bách, sẽ có xe đến đón chu đáo. Chuyến đi này được ấn định vào ngày giờ rõ ràng. Địa điểm, ám hiệu, khẩu hiệu liên lạc đều có thay đổi.


4 giờ 30 phút sáng ngày đã hẹn, một chiếc xe du lịch trắng đến đỗ ở cây số 277 trên đường số 20, chỗ có ngã ba đi tắt xuống Crông-pha, cách Đà Lạt gần 30 km. Tốp của Liêng K‘Rai đi từ núi Đầu Voi xuống, có năm người; đó là Rơ-âng Sét, 46 tuổi, "chánh văn phòng tỉnh trưởng Lang Biang" và ba tên chỉ huy phỉ khác. Tốp này cho biết "bức thư của Ya Đuk được đồng bọn chuyền tay đọc rất hoan hỉ". Bọn ở trong rừng truyền tin: phen này PULRO sẽ liên lạc được với nước ngoài, "chuyến công du của ngài đệ nhất phó thủ tướng Ya Đuk" sẽ đưa về nhiều vũ khí, thuốc men, vật dụng, đồ hộp, thuốc lá thơm.


Thế là các đồng chí an ninh ta phát ngay một kế hoạch kéo từ trong rừng ra một tốp phỉ thứ tư. Tốp này sẽ đông hơn và có những tên có vai vế trong bọn phỉ. Các chiến sĩ an ninh ta thể hiện rõ rệt tinh thần tiến công địch, tiến công liên tục, không ngừng phát huy chiến thắng. Ya Đuk và một số tên phỉ FULRO được đưa về Đà Nẵng. Một công đôi ba việc. Trước hết, để cho những người này thăm một số nơi của đất nước, đính chính những điều hiểu sai lệch do chiến tranh tâm lý của bọn đế quốc và bành trướng gây nên trong đầu óc họ. Họ mở mắt thấy cảnh xây dựng của đất nước. Làm gì có chuyện bạo loạn ở đồng bằng như đài phát thanh Ma-ni-la phát bằng tiếng Cơ Ho rêu rao! Làm gì có chuyện chết đói ở khu 5 cũ do "cộng sản thu hết lương thực của nông dân!".


Thế rồi bọn phỉ còn trốn ở rừng lại nhận được những bức thư mà chúng vẫn cho là của chính Mác-ten, kèm theo thư là hơn mười bức ảnh hấp dẫn ở bãi biển Đà Nẵng! Các vị chỉ huy FULRO cưỡi sóng lớn bằng những chiếc phao, trước những ngôi nhà lớn đẹp, những biệt thự và hai khách sạn Đông Phương và Sông Hàn, giữa những người châu Âu, châu Á, châu Phi... đủ các mầu da. Bức thư còn giới thiệu ngôi biệt thự quét vôi trắng, trụ sở lớn của "hội" nơi "hội" đang cho "anh em ta ở để chờ ngày xuống tàu đi công du quốc ngoại". Cùng với những lá thư gửi đến cho từng bạn thân là quà của "hội". Đó là những chiếc quần gin, áo may ô ngoại có in hình lạ mắt, hai tút thuốc lá ba con 5, bốn chai rượu Na-pô-lê-ông, hai ki-lô-gam cà-phê bột, mấy gói xà phòng thơm ca-may và một gói lớn kẹo cao-su...


Những bức thư và tặng phẩm chất đầy hai ba-lô Mỹ làm náo động nơi bọn phỉ trốn lủi đúng vào lúc bọn chúng đang đói và rách. Những bức ảnh càng hấp dẫn mạnh và củng cố lòng tin của bọn tàn quân đối với "hội". Chúng chuyền tay nhau bức thư đánh máy bằng tiếng Pháp, có tiêu đề in màu xanh hai chữ Bác Ái, có đóng dấu đỏ, nói lên "mối quan tâm sâu sắc của hội đối với cuộc đấu tranh đầy thử thách của FULRO mà hội đánh giá cao và ngưỡng mộ".


Đúng ngày đã hẹn, chiếc xe Pho va-gông xanh đón một lúc 16 "vị-khách" vào hồi gần 4 giờ sáng ở cùng địa điểm với chuyến trước. Toàn là những bọn có vai vế trong hàng ngũ phỉ ra khỏi rừng. Các đồng chí an ninh ở Lâm đồng và Đắc Lắc đều nhận xét "trận này thắng lớn với chất lượng cao".


K‘Ra Giăn Hà Pút dẫn đầu tốp này là một tên phì đầu sỏ, rất nguy hiểm. Hắn 35 tuổi, quê ở Đức Trọng. Khi 18 tuổi, hắn đi gia nhập một đơn vị biệt kích Mỹ ở Đắc Lắc. Bọn sĩ quan mũ nồi xanh Mỹ rất chú ý đến hắn, một thanh niên dân tộc Cơ Ho có thân hình vạm vỡ, cân đối, tiếp thu nhanh, xông xáo. Được Mỹ đào tạo theo một chương trình chính quy, hắn được bộ chỉ huy mũ nồi xanh Mỹ phong cấp thiếu úy khi 21 tuổi, lên trung úy lực lượng biệt kích Mỹ 23 tuổi. Tên ác ôn Mỹ Gioóc-đi chỉ huy lực biệt kích Mỹ ở Tây nguyên từ năm 1965 đến 1972 và cả tên chỉ huy Mỹ Giôn Pôn Van rất chú ý đào tạo hắn. Hắn tham gia nhập FULRO ngay từ đầụ năm 1975 chỉ huy bọn phỉ đi phục kích, phá hoại, đốt kho tàng, trụ sở cơ quan ở một số nơi. Đồng bào dân tộc nhận xét: tên này giá trị bằng hàng trăm tên phỉ FULRO khác.


Cùng đi với Hà Pút là Tu Prông Chip, 36 tuổi, quê ở buôn Krông Chớ, Đơn Dương. Hắn là một tên sĩ quan ngụy táo tợn, có nhiều tội ác đối với nhân dân. Năm 28 tuổi hắn đã là đại úy của quân ngụy Sài Gòn, tốt nghiệp trường sĩ quan Thủ Đức, chỉ huy đại đội địa phương quân, ở Đơn Dương. Hắn đi theo phỉ FULRO năm 1975, trở thành một tên phỉ có vai vế, và có nhiều hoạt động.


Trong tốp này còn tên Kon-sơ Hà Rông, 30 tuổi, được gọi là "tỉnh trưởng Nha Trang - Khánh Hòa"; tên Chia Chè Ma Thiêu, 42 tuổi, trước kia từng làm thư ký thượng vụ (lo về công việc liên quan đến người Thượng) ở tòa án tỉnh Tuyên Đức của ngụy quyền; và nhiều tên khác từng một đời làm tay sai cho Mỹ - ngụy.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:30:28 am
K‘TY SA BẪY

Một tin thắng lợi nữa từ bộ chỉ huy quân sự Lâm Đồng báo sang bộ chỉ huy thống nhất: tên Pang Tinh Tè, một trùm phỉ nữa cùng với anh họ của hắn là Pang Tinh Pó đã bị bộ đội ta bắt, thu được súng. Pang Tinh Tè là một tên có vai vế trong ngụy quyền, từng là dân biểu trong hạ viện ngụy quyền, Sài Gòn, tổng thư ký quân bộ đảng dân chủ của Thiệu ở quận Lạc Dương. Pang Tinh Tè cho biết bọn phỉ FULRO trong rừng đang tan rã, thiếu ăn, phải đào khoai rừng để sống. Bọn hắn mò về gần quê để kiếm ăn thì bị dân quân người dân tộc cùng với bộ đội ta phát hiện bắt.


Các đồng chí an ninh ta lại bàn cách kéo tên K‘TY ra khỏi rừng. K‘TY là con một gia đình giàu có, bố hắn từng làm quận trưởng quận Đơn Dương thời Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu. Năm 1975 hắn là đại úy ngụy, chỉ huy khu 53 địa phương quân ở Đức Trọng. Giữa năm 1975 hắn vào rừng theo phỉ FULRO rồi mang cái tên gọi rất kêu là "thứ trưởng quốc phòng" và "chỉ huy cả vùng nam Tây Nguyên". Hắn để bộ ria mép dày, chuyên mặc bộ quần áo com-măng-đô Mỹ, đi ủng ngắn, hút píp. Chính hắn chỉ huy bọn phỉ đốt trụ sở xã Đinh Lạc và bắn đạn cối vào huyện, lỵ Di Linh đầu tháng 10-1980.


Bọn cầm đầu phỉ FULRO đã bị kéo ra khỏi rừng bốn chuyến. Không phải dễ dàng gì chúng ta cất vó bắt chuyến thứ năm. Phải thận trọng, tỉ mỉ. Ty an ninh Lâm Đồng được tăng cường thêm một số cán bộ từ trên xuống. Một số người của ta được cử vào trong rừng nắm lại cho chắc tình hình bọn K'TY. Được biết : K‘TY sắp xuống Lâm Đồng mang theo một kế hoạch cưỡng ép một số thanh niên vào rừng để đi sang Môn-đun-ki-ri bên Cam-pu-chia, từ đó đi sang Thái Lan và Trung Quốc để huấn luyện rồi quay lại chống phá nhân dân ta.


Một bức thư mang chữ giống hệt chữ của Ya Đuk được gửi cho K‘TY với nội dung tha thiết yêu cầu K‘TY ra gặp Ya Đuk "để bàn kỹ mọi công chuyện rất hệ trọng và rất cấp bách mà không thể ghi trên thư được"; "quan hệ của FULRO với Hội từ thiện quốc tế Bác Ái có thể có nhiều triển vọng lớn hơn là ở trong rừng có thể hình dung được"; "thời gian cấp bách lắm, Ya Đuk đã được hội báo là sắp sửa lên đường đến nơi rồi. Chỉ cần K‘Ty xuống gặp trong hai ngày rồi K‘Ty đi cùng hay trở về rừng là tùy ở K‘Ty, phương án nào cũng bảo đảm an toàn". Kèm theo thư là ảnh Ya Đuk đang đi chơi trên bờ biển Vũng Tàu với Hà Pút và K‘Thốt, cả ba người tươi tỉnh, tự nhiên. K'Ty lưỡng lự một tuần, thế rồi y cả quyết lên đường. Đi thử xem ra sao, phải trực tiếp xuống gặp Ya Đuk, xem xét lại tình hình rồi sẽ trở về rừng, ở rừng cực quá rồi, hãy xuống ở khách sạn bên bờ biển vài hôm cho thoải mái... K‘Ty chuẩn bị lên đường cùng với tám tên bộ hạ, trong đó quan trọng nhất là Tu Nét Tơơng, người dân tộc Chu Ru, 42 tuổi; Chín Hà Pó, người bảo vệ của Ya Đuk.


Chiếc xe Pho sơn trắng của hội Bác Ái mang biển số thành phố Hồ Chí Minh lên rất sớm, từ ba giờ rưỡi sáng, đậu gần cột cây số 288, trên đường 20, ở dưới thác Pren gần hai ki-lô-mét, cách thị xã Đà Lạt 16 ki-lô-mét. K’Ty đi ở giữa hàng người nối nhau từ núi Đầu Voi xuống. Hai bên trao đổi ám hiệu, mật khẩu, rồi lên đường.


Chiều hôm ấy, người ta thấy trên bãi sau ở Vũng Tàu một đoàn người da ngăm đen tắm biển. Họ là "đoàn cán bộ lâm nghiệp của tỉnh Lâm Đồng đi tham quan Vũng Tàu". Họ tắm biển, chạy nhảy như hàng trăm người khác. Không ai biết rằng đó là một, bầy phỉ dữ vừa được các đồng chí an ninh ta điều ra khỏi núi, đưa xuống biển, trong đó có K‘Ty một tên trùm phỉ hung ác ở Đắc Lắc và Lâm Đồng. K‘Ty cũng chưa biết chuyện gì đặc biệt xảy ra với hắn. Hai ngày sau hắn mới biết rõ mọi chuyện. Hắn sửng sốt, cay đắng. Hắn đã sa lưới.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:31:58 am
CÂU CHUYỆN VỀ BỐN CHIẾN SĨ CẢM TỬ
 
Gần một tháng sau đợt thứ năm, anh em ta lại kéo ra khỏi rừng một đợt thứ sáu bọn phỉ FULRO. Bọn còn lại trong rừng nháo nhác.

Một chuyến thứ bảy được phác họa. Càng về sau càng phải thận trọng, chu đáo, đề phòng mọi sự bất trắc có thề xảy ra. Cuộc lên đường được chuẩn bị hơn một tuần. Bốn đồng chí an ninh được chọn và xác định đây là chuyến đi vào sào huyệt phỉ, cần có tinh thần dũng cảm, sẵn sàng nhận những hy sinh khi cần thiết. Lại phải rất dũng cảm, mưu trí, bình tỉnh ứng phó với mọi trường hợp hiểm nghèo. Số "khách" dự định đón lên đến hơn mười người qua thư từ trao đổi giữa "Rừng sâu và Bờ biển".


Sau sáu chuyến trót lọt, chuyến thứ bảy gặp biến động cũng là thường tình. Chúng tôi đã gặp đồng chí Trần Hữu Phi để nghe kể về chuyện nầy; sau đó chúng tôi được đồng chí Đức, người chịu trách nhiệm tổ chức thực hiện các kế hoạch hành, động táo bạo, đưa đến tận chỗ xảy ra sự kiện gần thắng cảnh thác Pren, ở phía nam Đà Lạt 14 ki-lô-mét, để có thể hình dung rõ hơn mọi chuyện đã xảy ra.


Trần Hữu Phi sinh năm 1953, năm nay 29 tuổi, quê ở xã Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn tỉnh Nghĩa Bình. Ba má mất sớm, Phi cùng em gái phải sớm tự kiếm sống bằng đôi tay lao động của mình; mười bảy tuổi Phi đi lơ xe đò cho một chủ hãng ờ thị xã Kon Tum, chuyên đi đường dài xuống Đà Nẵng, ra Huế, vào Đà Lạt. Phi còn là thợ nề, thợ đá có tay nghề khá.


Sau giải phóng, Phi tình nguyện và được tuyển vào ngành an ninh Lâm Đồng. Phi ham học hỏi, chăm đọc sách, đọc chuyện về an ninh, phản gián, tình báo, say mê luyện võ thuật, từng dự những cuộc thi đấu quyền trong các ngày lễ và nhiều lần được giải.


Phi kể về chuyến đi thứ bảy: "Tôi vừa lái xe vừa làm công tác trinh sát. Từ mấy tháng trước tôi được giao nhiệm vụ làm quen với bọn FULRO ở trong khu vực núi Đầu Voi. Bọn chúng thường gọi tôi là Hai, anh Hai hoặc là chú Hai, coi tôi là lái xe làm công cho Hội từ thiện Bác Ái ở Sài Gòn. Tôi đã đi sáu chuyến, chuyến này là chuyến thứ bảy. Bác Tư Cho lái xe du lịch kiểu Pơ-giô. Diêu lái một xe mi-crô-buýt. Tôi gọi "bác Tư" vì bác gần năm chục tuổi. Thạnh và tôi làm nhiệm vụ trinh sát và liên lạc. Như vậy là chúng tôi có bốn người. Vừa bốn giờ sáng, hai xe dừng lại ở điểm hẹn. Đèn pha chớp ba lần làm ám hiệu. Hơn chục tên FULRO ém sẵn bên đường ào lên. Thạnh xuống trước định làm việc liên lạc thì bị hai tên chặn lại, trói giật cánh khuỷu. Thạnh rất bình tĩnh nói: "Làm gì mà thử nhau hoài vậy, anh em mình cả mà!". Trước kia đã có lần chúng bắt trói như vậy để thử, sau lại cởi trói xin lỗi anh em ta. Lần này chúng tôi hiểu ngay là có biến rồi. Bác Tư Cho bị chúng chĩa súng bắt, trói lại và đi sau Thạnh vài mét. Tôi cũng bị trói tay đi tiếp sau. Tôi liếc nhìn lại, thấy Diêu còn đi cách mười mét, hai tên FULRO cầm súng kèm hai bên. Chúng chỉ chuẩn bị có ba sợi dây trói bằng ni lông xám, do đó Diêu không bị trói. Khi đưa chúng tôi đi theo đường mòn lên phía rừng thông, chúng đánh bằng báng súng thúc vào vai, vào hông và đá vào mạng sườn. Đi được một quãng ngắn, Diêu thừa cơ không bị trói, bung ra chạy lại đằng sau để trở ra đường cái. Diêu phóng nhanh, chỗ đó đất thoai thoải xuống; chẳng may Diêu vướng phải một đám cây mắc cỡ mọc rất cao, vấp chúi xuống. Một tên FULRO cầm khẩu M79 bắn theo. Diêu hy sinh khi ra gần tới đường, cách đường cái có chừng năm mét. Chúng tôi đều đau xót thương Diêu và căm bọn quỷ FULRO. Chúng bắt chúng tôi dừng lại trói tay kỹ hơn, chửi bới và đánh đập dữ hơn trước, rồi lại đưa chúng tôi đi.


Chúng giải chúng tôi đi miết từ 4 giờ 15 cho đến chừng 8 giờ, mặt trời đã lên rất cao, thì đến đỉnh Hòn Bù; núi này cao 1.800 mét trong dãy núi Đầu Voi, trên đỉnh bọn Pháp có xây một trụ xi măng như trái bù. Rồi một tên đi kiếm dây rừng loại bền chắc thường dùng để buộc củi về. Chúng thay dây trói. Chúng tôi nói vài ba câu rất tự nhiên để chúng khỏi đề phòng. Thì ra bọn chúng rất tiếc mấy sợi dây dù láng đẹp. Ba tên xếp dây dù lại, cuộn thật gọn rồi ung dung bỏ túi, còn ba tên kia trói tay ba chúng tói bằng dây rừng. Chúng lại bảo chúng tôi đi. Đến nơi rừng rậm, nhiều cây to, dốc đứng. Chúng lại dừng lại. Một tên lấy một chiếc khăn mặt nhỏ, xé ra làm ba rồi nói: "Sắp đi qua đường be (đường xe ô-tô lâm nghiệp thường đi qua chở gỗ) lệnh trên phải bịt mắt các anh". Mảnh khăn bịt mắt quá nhỏ, chúng phải buộc thêm dây rừng. Chúng tôi đi chậm, giả mệt mỏi, đói lả. Thế rồi bọn chúng bảo dừng lại và nói muốn lấy bộ áo quần chúng tôi đang mặc. Chúng cởi trói chúng tôi. Tôi nhân đó vén vải bịt mắt lên vừa đủ để quan sát địa hình. Chúng bảo cởi quần áo là để đưa đi bắn đây. Đây là thời cơ. Tôi vừa cởi áo, vừa thoáng nghĩ thế, thì nghe huỵch một cái, bác Tư Cho đã đạp mạnh vào tên FULRO ở cạnh rồi phóng xuống triền núi. Sau này bác kể rằng bác phóng xuống mạnh quá, trán va vào đá bị đá chẻ một miếng bên trên mắt. Với phản xạ gần như tự nhiên, tôi vất áo vào mặt tên FULRO, gạt chiếc khăn bịt mắt trên trán, lao về phía bên phải, nơi có nhiều cây to ngã ngang dọc. Ở phía trái, anh Thạnh cũng bỏ chạy, nhưng phía đó rừng hơi trống bị bọn phỉ bắn.


Các đồng chí ta đã đưa thi hài hai đồng chí Diêu và Thạnh về mai táng ở Nghĩa trang Đà Lạt, trên đồi cao nhìn xuống thác Cam Ly, nhìn xuống thị xã Đà Lạt. Và noi gương các anh, các chiến sĩ ta còn đi thêm một chuyến công tác nữa, bắt toán phỉ thứ tám một cách táo bạo và thành công hoàn toàn. Đây cũng là những tên phỉ sừng sỏ từng gây nhiều tộc ác.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:35:47 am
LÀM CHỦ CAO NGUYÊN

Cả Lâm đồng bước vào một chiến dịch lớn truy quét phỉ. Quần chúng các dân tộc đứng dậy làm chủ buôn rẫy, làm chủ các địa bàn về chính trị, quân sự, kinh tế và văn hóa.

Ở tất cả các huyện, phỉ trốn trong rừng trở về gia đình khá nhiều. Một số mới lại về thăm gia đình ngay các buổi phát động quần chúng; họ kể lại cho đồng bào, cho thanh niên cảnh cực nhục trong rừng và sung sướng nói lên sự đoàn tụ với bố mẹ, vợ con và xúc động ca ngợi chính sách khoan hồng và độ lượng của cách mạng và nhân dân, mặc dù trước đây họ có tham gia gây tội ác.


Bọn phỉ FULRO thất bại nặng làm cho Oa-sinh-tơn và Bẳc Kinh cay đắng. Bọn CIA và đặc vụ Trung Quốc luôn coi FULRO là công cụ lợi hại để chống phá cách mạng Việt Nam và ba nước Đông Dương.

Bắc Kinh nhòm ngó vùng cao nguyên này từ lâu. Hồi 1964, Bắc Kinh ngỏ ý muốn cử đội quân làm đường tham gia xây dựng đường vận chuyển chiến lược xuống phía nam Việt Nam, và còn có "nhã ý" cử sáu trăm lái xe của họ tham gia các cuộc vận chuyển quân sự vào Tây Nguyên... Cái thủ thuật "xâm lược bằng tay lái và công nhân làm đường" ấy bị ta từ chối thẳng thừng.


Đầu năm 1978 xuất hiện một tên đặc vụ Trung Quốc ở Đà Lạt. Tên phỉ Y Giao Ni-ê đã ra gặp hắn ở ven rừng. Ya Đuk kể lại chính Duk cũng đã đến gặp tên Ba Don này suốt một đêm tháng 3-1978 ở gần suối Tía, phía sau dinh ba Đà Lạt. Ba Don nói tiếng Việt khá sõi pha giọng Quảng Đông, chừng năm chục tuổi, tự giới thiệu là trung tá tình báo Trung Quốc. Hắn thăm hỏi tình hình của FULRO, tỏ rõ nhiệt tình giúp đỡ về mọi mặt cho FULRO. Ba Don đưa bánh ngọt, cà phê, thuốc lá thơm Trung Quốc ra mời. Hắn ngỏ ý thay mặt cho cả Đài Loan và Bắc Kinh và cả hai phía đều chung ý muốn tiếp tay cho FULRO. Hắn hỏi nhu cầu về vật chất, vũ khí, phương tiện quân sự của FULRO. Hắn mồi chài: Dựa vào Trung Quốc thì sức mạnh của FULRO sẽ được nhân lên vì Trung Hoa là đại cường quốc. Cuối cùng hắn gợi ý là tổng hành dinh của FULRO nên chuyển sang đất Cam-pu-chia (lúc đó Pôn Pốt còn thống trị), rằng nên tiếp nhận tùy viên quân sự và cố vấn Trung Quốc ở tổng hành dinh FULRO; có thể đặt vấn đề để Trung Quốc giúp đỡ dựng lên một đài phát thanh của FULRO ở một địa điểm vùng đông bắc Cam-pu-chia; rằng cần chuẩn bị cử một số lượng lớn thanh niên Tây Nguyên đi học quân sự ở phía nam Trung Quốc...


Ba tháng sau, một người đàn bà Việt tên là K.H. có chồng là thương gia Hoa kiều ở Chợ Lớn, lại móc nối với FULRO. Mụ ta nói đến một công ty Trung Quốc - Hoa Kỳ trong việc giúp đỡ quân sự và hàng hóa cho FULRO. Công việc này không thành. Bọn đế quốc và bọn bành trướng đã nếm những đòn thất bại nặng ở đây, tuy chúng chưa từ bỏ âm mưu thâm độc của chúng.


Chúng ta đã tìm ra chiếc chìa khóa để bảo vệ an ninh ở vùng địa bàn chiến lược này. Đồng bào các dân tộc đã thấy rõ bộ mặt kẻ thù. Các đồng, chí an ninh và bộ đội tôi gặp ở Tây Nguyên nung nấu một quyết tâm làm cho cao nguyên này giàu có và góp phần làm giàu cho kinh tế cả nước. Tôi đã gập những toán địa chất đang đi tìm nguồn nước ngọt, cho Tây Nguyên. Tôi đã hỏi chuyện những chuyên gia nước ngoài đang giúp ta khai thác nguồn nước ở Suối Vàng gần Đà Lạt. Những toán công nhàn lâm nghiệp đang mở rộng diện tích thông và khai thác nhựa thông đặc quánh óng ánh trong nắng thu. Họ đã có thể đi sâu vào các buôn làng, cả sáng sớm và chiều tối.


Đi hàng đầu trong cuộc chiến đấu chống chiến tranh phá hoại nhiều mặt của địch ở Tây Nguyên là những chiến sĩ an ninh của chúng ta. Làm sao nói hết được chiến công của các anh! Có những người như anh Bảy ở Bảo Lộc đã rời quê hướng vào vùng đất này gần hai mươi năm trời, cả cuộc đời dành cho sự nghiệp an ninh của đất nước. Hay anh Hai Tiến, vừa hoàn thành nhiệm vụ ở địa bàn này, đã hăm hở lao đến một địa bàn mới, lao vào một cuộc chiến đấu mới rất hệ trọng để cùng đồng chí, đồng đội và nhân dân làm nên những chiến công thầm lặng mới, những chiến công mà chúng ta phải chờ thời gian mới có thể biết và nói đến...


9-1982
THÀNH TÍN


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:36:28 am
Đồng bào các dân tộc tỉnh Lâm Đồng
gọi những người thân, theo FULRO về với gia đình


Đồng bào các dân tộc tỉnh Lâm Đồng đã gọi phần lớn những người thân theo FULRO về với gia đình. Những xã trước đây có nhiều người theo FULRO ra rừng như Nết Hội Hạ, Ka Do, Ung Rế, v.v... bà con đã gọi về gần
hết.


Tỉnh mở nhiều cuộc họp mời các già làng, mục sư, v.v... giải thích rõ chính sách dân tộc của Đảng và Nhà nước, đưa những người trước đây cầm đầu tổ chức FULRO nay trở về với cách mạng, nói rõ sự thật của FULRO và tội ác của chúng với cách mạng, nói rõ sự thật của FULRO và tội ác của chúng với nhân dân. Các huyện Lạc Dương, Đơn Dương còn lập các ban già làng ở từng xã, tổ già làng ở từng thôn và bản bảo lãnh cho những người theo FULRO trở về với nhân dân, v.v... Nhiều già làng đã gọi được nhiều người theo FULRO trở về với nhân dân, trong đó có những tên cầm đầu FULRO. Ông Ya Pho vào rừng gọi được 50 tên FULRO trở về và vận động 100 người cộng tác với FULRO ra tự thú trước nhân dân. Các ông: Ya Yá, Ya-la-bua, Kđau, Htan, Hré, Hà Mát, v.v... vào rừng gọi được từ bốn đến 14 tên FULRO trở về với gia đình:


Tỉnh hội phụ nữ Lâm Đồng vận động các mẹ, các chị có chồng, con theo FULRO gọi họ trở về với buôn làng. Chị em đã đùm cơm gói muối vào tận rừng sâu gọi chồng, con trở về làm ăn. Chị Ma-liêng ở huyện Đơn Dương vào rừng gọi được sáu tên FULRO mang vũ khí về nộp cho cách mạng. Chị Ha-ra nhiều lần vào rừng vận động chồng là tên cầm đầu một toán FULRO trở về với cách mạng. Hai chị em Ya-sin và Ya-Ó (huyện Đơn Dương) vào rừng kiếm củi gặp ba tên FULRO đã mưu trí tìm cách tước vũ khí và buộc chúng về đầu hàng.

(Báo Nhân dân 26-9-82)


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:37:04 am
Một số anh em trước đây theo FULRO trở về với cách mạng đến chào Chủ tịch Hội đồng Dân tộc


Sáng 25-9, tại Hà Nội, bảy anh em trước đây theo FULRO trở về với cách mạng đến chào Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội. Đồng chí Hoàng Trường Minh, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội đã tiếp và nói chuyện thân mật với anh em. Cùng tiếp, có đồng chí Nhị Quý, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc của Chính phủ.


Được sự đồng ý của Bộ Nội vụ, bảy anh em trước đây theo FULRO trở về với cách mạng đã ra thăm thủ đô Hà Nội và một số nơi ở miền bắc. Bảy anh em đó là: Na-ria-đúk (Ya-đúk), 40 tuồi, dân tộc Cơ Ho, quê ở Lâm Đồng, "đệ nhất phó chủ tịch và phó thù tướng"; Nay-cú, 57 tuổi dân tộc Ê Đê quê ở Đắc Lắc "tướng" cố vấn quân sự và chính trị của FULRO; Hà-broong, 60 tuổi, dân tộc Cơ Ho quê ở Lâm Đồng mục sư chủ nhiệm hội thánh tin lành nắm thượng hạt, "cố vấn FULRO" vùng 4; Ra-lan-thu, 33 tuổi, dân tộc Gia Rai, quê ở Gia Lai-Kon Tum, "đại úy" "tham mưu trưởng đoàn" "trung đoàn FULRO" vùng 2; Tra chi-đin (K. Đin) 27 tuổi, dân tộc Cơ Ho, quê ở Lâm Đồng "phó tỉnh trưởng" FULRO; Y-sú-niê 30 tuổi, dân tộc Ê Đê quê ở Đắc Lắc "trung tá" phụ tá hành chánh "quân khu3" FULRO; Y-yang K Buôi, 34 tuổi, dân tộc Ê Đê, quê ở Đắc Lắc, đại úy "phó tỉnh trưởng" FULRO. Số anh em này có nguyện vọng trước khi trở về địa phương muốn xin được gặp Hội đồng Dân tộc của Quốc hội và Ủy ban Dân tộc của Chính phủ đề trình bày một số suy nghĩ và bày tỏ sự biết ơn của mình đối với cách mạng. Bảy anh em theo FULRO trở về với cách mạng nói trên đã phát biều ý kiến tố cáo bản chất phản động của tổ chức FULRO. Đây thực chất là một tổ chức tay sai của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và các thế lực phản động khác nhằm chống lại cách mạng, chống lại đồng bào các dân tộc Tây Nguyên và là một tổ chức ma, ô hợp, luôn luôn chia rẽ, chém giết lẫn nhau, gây ra biết bao tội ác đối với đồng bào ở các buôn Tây Nguyên. Số anh em này đã kể lại cuộc sống đói rách, bệnh tật, lang thang ẩn náu trong rừng của đám tàn quân theo FULRO. Tuy họ được phong cấp này, chức nọ, nhưng thực chất tổ chức FULRO chỉ có một dúm người; cái gọi là "chính phủ" cũng chỉ có dăm bảy người, nhiều "sư đoàn, trung đoàn" chỉ có 14 - 20 tên... không được nhân dân ủng hộ, mỗi ngày một tan rã. Anh em còn tố cáo bọn phản động Trung Quốc dùng bọn diệt chủng Pôn Pốt mưu toan để nắm FULRO hòng chống lại cách mạng Việt Nam. Anh em đã bày tỏ lòng biết ơn đối với cách mạng, không những đã đối xử nhân đạo, khoan hồng, mà còn cho phép anh em được có dịp ra thăm thù đô Hà Nội và miền bắc, tận mắt thấy các thành quả cách mạng, hiểu thêm chính sách dân tộc của Đảng và Nhà nước, hứa khi trở về địa phương sẽ đem hết sức mình góp phần cùng nhân dân kêu gọi những người còn lầm lạc theo FULRO trở về làm ăn lương thiện.


Đồng chí Hoàng Trường Minh hoan nghênh việc, anh em đến chào Hội đồng Dân tộc của Quốc hội, hoan nghênh những ý kiến trình bày của anh em. Đồng chí nói rõ chính sách của Đảng và Nhà nước ta đối với các dân tộc và mong rằng sau khi trở về địa phương anh em góp sức nhiều hơn nữa vào việc vận động, kêu gọi những người lầm đường đi theo FULRO trở về với, nhân dân, với cách mạng, thực hiện tốt chính sách của Đảng và Nhà nước, góp phần cùng nhân dân địa phương xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc, đưa các dân tộc Tây Nguyên tiến nhanh, tiến mạnh trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

(Báo Nhân dân 26-9-82)


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:38:24 am
NGƯỜI TRỞ VỀ


A-Ria Ya-Đuc ngồi nói chuyện với tôi trong gian phòng cách lịch sự. Nhìn bề ngoài, anh ta không có dáng dấp của người trí thức đã có bằng cấp đại học, nom anh ta già hơn cái tuổi 40 nhiều. Khi hỏi vấn đề này, anh ta giải đáp:

- Thưa anh! Cuộc sống trong rừng quá ư gian khổ, có người nào không già trước tuổi?

Anh đã kể lại với tôi khá chi tiết về những ngày anh giữ chức "đệ nhất phó thủ tướng" của tổ chức phun-rô.

"Thưa anh! Đêm cuối cùng ở trong rừng, tôi và Ya-giam được phong cấp trung tá và giữ chức "bộ trưởng bộ công chính" chỉ trao đổi với nhau quanh một ý: Đi di tản hay ở lại rừng?

Đi thì phiêu lưu quá! Chúng tôi không có tiền và không ai biết nghề ngỗng gì. Tiếng là "phó thủ tướng" như tôi mà không có nổi một bộ cánh để mặc. Cám cảnh quá, những anh em còn ở rừng đổi cho tôi mỗi người một thứ, khi bị bắt, tôi đi đôi giày ba-ta của trung úy Hơ-phi, mặc cái áo của Hơ-ba. Cái quần mà thiếu tá Ya-theng cho, tôi mặc ngắn cũn cỡn tới ngang bắp chân.


Tài sản duy nhẩt tôi mang theo chỉ có gói thuốc rê và một hộp quẹt. Của quý này do anh vệ sĩ thân tín Hơ-pốc mới tặng tuần trước. Theo lệnh tôi, Hơ-pốc đi Sài Gòn, kiếm mối cho tôi vượt biên. Người ta đòi một khoản tiền lớn. Một số anh em trong tổ chức lẻn về nhà ép gia đình bán trâu đề có tiền nộp cho từng người và cho cả suất của tôi nữa. Tôi tâm sự với Ya-giam.


Chúng ta chỉ có 2 phần hy vọng thành công và có tới 8 phần thất bại. Anh có nghĩ rằng nội nhật ngày mai, hai tay chúng ta sẽ đút trong còng số 8 không?

- Dù có vào tù cũng không đến nỗi khổ như ở đây.

Phải là người trong cuộc mới hiều hết những lời Ya-giam nói, 1978 chính bản thân tôi đã trải qua 8 tháng ròng rã không có hạt cơm vào bụng. Chúng tôi nhặt cây lau ô to chừng hai người ôm, về chặt ra từng đoạn, phơi khô, giã nhỏ rồi cho vào cái túi để rây lấy bột. Nhờ có nguồn "lương thực" này, chúng tôi đã không chết đói nhưng có đến hai phần ba số quân bị phù, nề vì thiếu muối, vì trong cây lau ô có chất a-xít không thích hợp với cơ thể con người.


Đói ăn còn chịu được chứ đói thuốc hút thì thật là khó. Chúng tôi thí nghiệm dùng đủ loại lá rừng đem thái nhỏ, phơi khô để thay thuốc lá nhưng kết quả không được như ý muốn. Cuối cùng, tụi chúng tôi đều công nhận cái công thức: lá bầu thái nhỏ trộn lẫn với râu ngô là loại "thuốc lá" chịu nhất.


Thưa anh ở trong rừng, lũ chúng tôi thiệt là " bình đẳng" từ "thủ tướng", "chuẩn tướng" từ "đại tá" đến anh lính gần như chỉ ở trần, đóng khố. Sự thực thì người nào vào rừng cũng có bộ quần áo đem theo, nhưng ai nấy đều lo gói gém, cất giấu đề dành. Rủi có quần hay áo ai bị rách thì thật rầy rà. Chúng tôi vót một cái kim bằng tre và tước xơ ở một loại lá cây mà tiếng Tây Nguyên gọi là che klót để làm chỉ, vá kín tại.


Nỗi khổ cực nhất của Phun-rô ở trong rừng là khi đau ốm. Bất cứ ai bị bệnh gì cũng chỉ uống lá rừng. Không tháng nào không có người chết vì ốm. Trong những trường hợp này chúng tôi không kiếm đâu ra quan tài và cũng không có cuốc thuổng đề đào huyệt. Có người chết thì dùng nứa hay chặt cây bó lấy xác, khiêng đi xa trại được 3 ki-lô-méi đề mùi thối khỏi bay về chỗ người ở và chôn trong những cái huyệt đào bằng cây vót nhọn sâu chưa đến 10 cen-timét. Hết ngày này sang ngày khác, chúng tôi chui lủi trong rừng săn bắn, đào củ mài, phát nương và nghe ngóng chờ xem, có món nào dễ "làm ăn" thì tổ chức một chuyến để gây thanh thế. Cũng có lần bọn tôi lợi dụng tối, đánh lén vào đội công tác đang ngủ mệt sau nhiều ngày lặn lội trong rừng sâu. Nhưng làm liều một lần thì sau đó lại lo chui lủi càng gian nan.


Ngoài việc lo ăn, gây tội ác, là chuyện trừ khử lẫn nhau để giữ địa vị riêng cho mình hoặc bộ tộc mình và kéo bè, kéo cánh, phong chức này, tước nọ lẫn cho nhau.

Ya-duk kề về trường hợp của anh như sau: Tháng 5- 1975, khi quân cách mạng kéo lên giải phóng Lâm Đông, Đà Lạt, tôi chỉ là một dân thường vì tôi đã bị chính quyền Nguyễn Văn Thiệu cách chức trưởng ty kinh tế Vũng Tàu do tôi ăn hối lộ. Những người ở rừng khuyên tôi chạy theo Phun-rô. Tôi đắn đo vì xét về mặt nào đó, kể từ ngày 1-2-1969, Phun-rô không còn nữa. Hồi đó, vì muốn dàn xếp chuyện lục đục giữa Phun-rô và chính quyền Sài Gòn để đối phó với Việt cộng, người Mỹ đã tung tiền ra nhử những người cầm đầu Phun-rô về quy thuận chính phủ và Phun-rô đã hứa hẹn là không còn bất cứ người Thượng nào lấy danh nghĩa tổ chức đó đề làm bậy nữa. Sao bây giờ vẫn còn phun-rô nào nữa?


Với cấp bậc cựu đại tá Phun-rô và cựu trưởng ty kinh tế của chính quyền Sài Gòn, tôi sợ cách mang không tha chết mấy người đã làm việc với chính quyền cũ cũng tin là cách mạng sẽ không tha người thượng. Qua một thời gian, thấy cách mạng chưa về đến bản làng tôi, tôi tập hợp những thanh niên dân tộc Cơ ho, giao cho họ nhiệm vụ bảo vệ buôn làng để chống lại người Kinh và tự phong cho mình chức quận trưởng quận Bơ-gran (Bơ-gran là tên làng tôi).


Tháng 8-1975, tôi nhận được thư của Tra-ghi Cơ-nam, lúc đó đang giữ chức tư lệnh vùng 4 chiến thuật mới về hợp tác. Ông Cơ-nam giao cho tôi chức phụ tá của tư lệnh và cho phục hồi cấp bậc đại tá mà tôi được phong từ năm 1968. Cho mãi tới lúc này, tôi mới hiểu cái tổ chức "lực lượng áo chàm miền núi" ở tỉnh Lâm Đồng cũng là một kiều phun-rô được người Mỹ dùng lại từ năm 1972.


Thưa anh! xin thú thực với anh là những việc xảy ra trước tháng 5-1975 tôi không trực tiếp được tham dự. Sau ngày vào rừng, tôi được biết ý định của Mỹ là vẫn tổ chức Phun-rô để còn tính chuyện về lâu về dài. Nhưng tình cảnh lúc này làm cho chúng tôi ngán ngẩm người Mỹ. Mỹ hứa hẹn đủ điều nhưng chúng tôi không nhận được một thứ gì.


Đầu năm 1976, chúng tôi bị các anh tấn công dữ dội quá. Gần như căn cứ nào của Phun-rỏ cũng bị bộ đội cách mạng đặt chân đến. Chúng tôi không còn lương thực nuôi quân nữa. Những người cầm đầu Phun-rô chủ trương "cho binh sĩ về sống dựa vào gia đình". Thế là chúng tôi phân tán lẻ từng nhóm. Nhưng cũng chỉ một số ít về sống ở gia đình, số đông còn lại dân làng không ai muốn nuôi. Trong hoàn cảnh sống dở, chết dở, mấy người cầm đầu chúng tôi phải kiếm chuyện đưa tin để trấn an binh lính.


Nào là nước Cộng hòa Đê-ga được 34 nước trên thế giới công nhận (sự thực là không nước nào, kể cả người Kinh ở nước ta cũng không biết có cái chính phủ Đê-ga ra đời), nào là "có 1.300 tên ngụy quân tập trung ở phía bắc tỉnh Đắc Lắc. Tướng Nguyễn Cao Kỳ chỉ huy 3 vạn quân có dự định chiếm Buôn Mê Thuột để dùng làm thủ đô kháng chiến. Người Mỹ sẽ thả vũ khí xuống Buôn Mê Thuột. Quân của Pôn Pốt cũng sẽ đánh chiếm Tây Ninh. Nếu Phun-rô không nhanh tay sẽ mất hết phần v.v..."


Tin truyền không phình phờ được ai.


Tiêu đề: Võ Đại Tôn - FULRO và đồng lõa sa lưới
Gửi bởi: saoden trong 13 Tháng Sáu, 2022, 06:39:16 am
Thưa anh! Cái trò chiến thắng tưởng tượng như vậy không làm cho cái bụng lép kẹp của binh sĩ Phun-rô có thêm cơm, không biến cái gậy tre thành súng đạn.

Ngày 3-6-1976, Y-dgiao Niê một "thủ lĩnh" mới của phun-rô, tự phong là "thủ tướng" mời tôi đến tổng hành dinh chính thức giao cho tôi chức vụ "tư lệnh vùng 4 chiến thuật". Tôi chưa muốn nhận lời vì tôi đâu muốn chết! Y-đgiao Niê dọa sẽ đưa người thuộc dân tộc Ê-đê về thay thế tôi. Để bảo vệ quyền lợi cho bà con thuộc dân tộc Cơ-ho, tôi đồng ý. Chừng một năm sau, Tra-ghi Cơ-nam và con trai là Cơ-đắc thoát khỏi trại giam của cách mạng trở về. Thủ tướng Y-dgiao Niê tiếp hai cha con ông Cơ-nam rất thân tình. Suốt một tháng liền, ba người ăn cùng mâm, ngủ chung nhà, bàn luận cùng nhau đủ mọi chuyện. Tôi rất mừng vì hy vọng sẽ trút được chức tư lệnh trả Cơ-nam. Thực tình là tôi chưa lường hết lòng dạ nham hiểm của Y-dgiao Nie. Sau một tháng chung sống, Niê giả vờ đi công cán. Ông ta viết thư mời Cư-nam đến gặp riêng để trao đổi về nhiệm vụ sắp tới. Hai bố con Cư-nam hối hả lên đường.


Ngay ngày hôm đó (7-1-1978) tôi được tin là Cơ-nam đã bị du kích cộng sản bắn chết. Tôi không tin, nên để ý điều tra sự việc. Và tôi được biết kẻ đã giết hai bố con Cơ-nam chính là "thủ tướng" đương quyền.

Cái chết của Cơ-nam đặt tôi vào hoàn cảnh cá nằm trên thớt. Để tránh hậu họa, tôi bỏ lại mọi chức tước, địa vị, quyền hành, rủ thêm 25 người thân tín trốn vào rừng.

Phải mất gần một năm, tôi nằm án binh bất động, không liên hệ với gia đình, không chống đối lại cách mạng và cũng chẳng giữ liên lạc với Phun-rô. Trong thời gian này, tôi lo lập khu kinh tế để kiếm nguồn lương thực,   tôi lập kế hoạch, chia những người dưới quyền thành tổ chăn nuôi, trồng trọt, bảo vệ săn bắn.


Cuối năm 1978, người của Phun-rô tìm đến tôi, trao cho tôi lá thư của một người tên là Y Ghớt Niê mời tôi giữ chức cũ. Tôi lục tìm trong trí nhớ cố hình dung xem Y Ghớt Niê thuộc lớp người nào? Chịu. Đây quả là một tên vô danh tiểu tốt, chưa xếp trong danh sách những người có tên tuổi của dân tộc Ê-Đê mà tôi đã từng quen biết. Dù sao người này cũng đã trừ khử được tên "thủ tướng" tàn bạo cũ. Tôi quyết định đưa những người dưới quyền về trình diện. Tôi sửng sốt vì Y Ghớt Niê trẻ quá, khoảng 30 tuồi. Việc đầu tiên tôi quan tâm là tìm hiểu lý lịch anh chàng này và lý do dẫn anh ta đến chức "thủ tướng"!


Thời ngụy, Y Ghớt Niê đóng lon trung sĩ biệt động.

Thấy anh ta có vóc người to khỏe, giỏi bắn súng nên thủ lĩnh Y Ka-pa-kơi chọn làm cần vụ kiêm vệ sĩ. Ngày 21-12-1974, theo gợi ý của Mỹ, Y Ka-pa-kơi khoác cho Y Ghớt Niê cái lon đại tá với chức vị "bộ trưởng an ninh". Vài tháng sau, khi thấy Y Ka pa-kơi giữ chức "thủ tướng" Y Đgiao Niê không đếm xỉa gì đến viên "bộ trưởng an ninh" này. Y Ghớt Niê về Đắc Lắc đem theo mối hận thù riêng. Anh ta cử người sang Phnôm Pênh bí mật liên lạc với Pôn Pốt, và nhận sự giúp đỡ của Trung Quốc.


Y Ghớt Niê ở miết bên Cam-pu-chia, sau này quay về giết Y Đgiao Niê, cầm đầu Phun-rô. Tôi không được hay biết kỹ về mối quan hệ bí mật giữa Y Ghớt Niê và Trung Quốc. Ông ta không muốn nói chuyện này với tôi vì tôi đã từng cộng tác với Mỹ và tôi là người Cơ-ho không cùng dân tộc Rha-đê với ông ta.


Vào khoảng cuối tháng 10-1978, với cương vị lãnh đạo về ngoại giao, phó thủ tướng thứ nhất tôi tiếp một người khách từ Sài Gòn đến có cái tên là Ba Don. Người này đưa ra yêu cầu:

- Lực lượng Hoa Kiều sẵn sàng làm hậu thuẫn, ủng hộ lực lượng Phun-rôvề tài chính, tuyên truyền và tiếp xúc với các nước khác trên thế giới. Là đại diện Hoa Kiều, tôi yêu cầu ngài phó thủ tướng cấp cho giấy chứng nhận, phù hiệu, ký hiệu (cờ Phun-rô có 3 màu: xanh lá cây, đỏ, xanh da trời, ở giữa có 3 ngôi sao trắng) để tôi dễ gặp gỡ Hoa Kiều ở Chợ Lớn xin quyên góp về tài chính.

Tôi không chấp thuận. Vốn chỉ tin Mỹ, phục Mỹ, lại là người cầm đầu dân tộc Cơ-ho, tôi chủ trương không cho người Kinh hoặc bất cứ người miền xuôi nào được bén mảng đến phong trào Phun-rô nên tôi đã gạt phắt đề nghị của Ba Don.


Tên Ba Don đưa ra một lá đơn thỉnh nguyện với lời lẽ rất khiêm nhường, tôn kính:

"Với tình thân hữu đặc biệt, kính xin ngài chấp thuận cho Hoa Kiều được thành lập một lực lượng dưới quyên chỉ huy và lãnh đạo của chính phủ nước Đê-ga. Kính xin ngài dành cho tôi một đặc ân được giữ chức phụ tá ở bên cạnh bộ trưởng bộ quốc phòng";

Tôi cũng không đồng ý đề nghị nầy. Ba Don chỉ còn cách gửi tặng lực lượng Phun-rô một vạn đồng và 10 vạn viên clo-rô-kin cùng một số thuốc tây khác.

Việc tôi từ chối tinh thần của Bắc Kinh khiến cho Y Ghớt Niê phẫn nộ. Ông ta tuyên bố là sẽ kiêm chức bộ trưởng bộ ngoại giao đồng thời giao cho tôi chức cố vấn chính trị. Tôi biết rằng mình đã bị cách chức phó thủ tướng thứ nhất và thủ tướng của mình đã ngã theo Trung Quốc nên vô cùng lo lắng. Tôi không biết cách nào để thoát thân. Nếu cứ bám lấy Y Ghớt Niê, chắc chắn là tôi sẽ có chung số phận như Ni-cô-lai và Xnam. Trong trường hợp không bị giết, tôi cũng bị chặt hết tay chân vì không còn chút quyền hành gì. Dù sao, với cương vị cố vấn chính trị, tôi cũng được Y Ghớt Niê kín hở phổ biến về kế hoạch phối hợp hành động nổi dậy giữa Phun-rô và Pôn Pốt đúng vào ngày 7-1-1979. Những ngày cuối năm 1978, tôi sống trong bộ chỉ huy tối cao Phun-rô với một tâm trạng lo âu, khiếp sợ, đồng thời có chen lẫn chút ít phấp phỏng, hy vọng. Là người trong cuộc, nắm rất vững thực lực của Phun-rô, tôi tin rằng nguy cơ chết đói của các binh sĩ Phun-rô đang ngày một đến gần. Ngoài những thứ được người dân tiếp tế, các thủ lĩnh Phun-rô đang xoay đủ cách vẫn chưa tao được nguồn dự trữ lương thực. Tôi đem kinh nghiệm làm "nông trường" ra hướng dẫn các binh sĩ, bảo họ nên đem theo gia đình. Các cấp chỉ huy cử người có kinh nghiệm ghép các ông già, phụ nữ, trẻ em thành từng đội sản xuất để đi làm nương, đốt rẫy, nuôi ý định lập ra những hậu cứ vững chắc cho Phun-rô.


Kế hoạch này chưa kịp triển khai đã vấp phải thất bại. Chúng tôi không thể kiếm đủ lương thực ăn nuôi họ. Đặc biệt sau những lần bị lực lượng cách mạng tấn công, toàn bộ khu hậu cứ này bị san bằng. Các thủ lĩnh Phun-rô đã không nuôi nổi lính lại phải đèo thêm gánh nặng nuôi dân làm cho tình trạng Phun-rô vốn đã khốn đốn lại càng thêm bi đát. Tôi không nghĩ ra cách gì để cứu vãn tình thế. Nhìn vào bản thống kê thực lực, số quân Phun-rô cứ chết dần chết mòn vì đói, vì bệnh tật, vì lục đục tranh giành ngôi thứ trong nội bộ và bị tiêu diệt ngoài mặt trận, Phun-rô không được dân nuôi, không được tiếp tế vũ khí và không có người tài giỏi để chỉ huy. Qua những điều kín hở của ông Y Ghót Niê kể lại tôi cũng ít nhiều hy vọng người Trung Quốc có khả năng giúp chúng tôi thoát khỏi tình cảnh bi đát hiện tại nhưng những việc xảy ra sau đó hoàn toàn ngược lại. Ngày 7-1-1979, Phun-rô chưa kịp nổ súng đã nghe tin Pôn Pốt bị quét khỏi Phnôm Pênh. Hy vọng cuối cùng của chúng tôi bị sụp đổ. YGhớt Niê bỏ lại tất cả, cuốn gói chạy theo quan thầy. Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng quốc phòng cũng đang sống chui rúc tại một khu rừng nào đó trên đất Cam-pu-chia với tàn quân Pôn Pổt. Người chỉ huy cao nhất còn lại trong nước là tôi thì chán nản đến cực độ. Tôi gợi ý với anh chàng vệ sĩ Hơ-Pốc:

- Có cách nào di tản ra nước ngoài không?

- Ngài có ý định sang Mỹ hay Pháp?

- Đi đâu cũng được miễn là thoát khỏi cảnh địa ngục này.

Trung tá Ya Gaim tán thành quyết định của tôi. Trước ngày lên đường Ya Gaim hỏi tôi:

- Ta nên mang theo súng ngắn AK hay lựu đạn?

Tôi quyết định:

- Không mang theo bất cứ thứ vũ khí gì, kể cả dao găm.

- Ta không cần tự vệ sao, đại tá?

- Không. Nếu thoát ra nước ngoài, ta không cần vũ khí. Trong trường hợp bị cách mạng bắt với hai bàn tay trắng, ta sẽ nhẹ tội.

Ngày 13-8-1980, chúng tôi ra khỏi rừng và ngay trong ngày hôm đó, chúng tôi bị quân đội và công an bắt dọc đường. Ngồi trên xe, đã mấy lần tôi muốn lao ra khỏi xe tự tử nhưng thái độ của các anh công an khiến cho tôi phải đắn đo, lưỡng lự. Về tới ty công an Lâm Đồng, tôi không bị tống vào xà lim, mà được cho ở tử tế. Ba ngày liên tiếp, tôi nơm nớp chờ chiếc còng số 8 hoặc các ngón đòn tra tấn, nhưng không có chuyện gì xảy ra. Sốt ruột quá, chính tôi đã đặt vấn đề trước với ông Phạm Diệu phó ty công an:

- Thưa ông! Tôi sẵn sàng trả lời những điều hỏi cung.

Ông Phạm Diệu cười:

- Có điều gì cần hỏi các anh đâu. Lý lịch Phun-rô phó thủ tướng Ya Đuck chúng tôi có đủ. Chuyện nội bộ chúng tôi biết hết rồi.

- Như vậy các ông giữ chúng tôi ở đây để làm gì?

- Đề các anh có cần gì thì hỏi! Thái độ tự tin của những người chiến thắng có đầy đủ quyền lực trong tay buộc tôi phải suy nghĩ. Hai ngày sau, tôi đặt với các anh một câu hỏi:

- Tôi là người dân tộc Cơ-ho, những người Kinh không thể yêu dân tộc tôi hơn tôi. Tôi muốn đem văn minh đến cho người Cơ-ho, muốn trình độ người dân tộc Cơ-ho phát triển như mọi dân tộc khác.

Các anh giảng giải tôi nhiều ngày. Thấy các anh trò chuyện thoải mái, cũng có nhiều khi tôi tranh luận lại, nhưng cái lý của tôi đuối dần. Sau một thời gian tôi thấy mình sáng óc ra nhiều. Nếu cứ theo con đường tôi đi sẽ dẫn người Tây Nguyên nói chung người Cơ-ho nói riêng dần tới chỗ diệt vong.

Tôi đã bắt đầu tỉnh ngộ sau khi đã phải trả cái giá quá đắt để thực hiện mưu đồ của Mỹ và Bắc Kinh.

Ya Đuck đã trở về với cách mạng. Gần hai năm qua, anh ta đã cùng các đội công tác lôi kéo hàng trăm người cùng cảnh ngộ bỏ Phun-rô. Anh ta tin không bao lâu nữa đám tàn quân phỉ này sẽ diệt vong.

NGUYỄN TRẦN THIẾT