Dựng nước - Giữ nước

Thư viện Lịch sử Quân sự Việt Nam => Tài liệu nước ngoài => Tác giả chủ đề:: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:30:14 AM



Tiêu đề: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:30:14 AM
     
        - Tên sách: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
        - Nhà xuất bản: Quân đội nhân dân
        - Năm xuất bản: 2004
        - Số hóa:  ptlinh, chuongxedap

MỤC LỤC

        - Phần thứ nhất: Thư gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh.
        - Phần thứ hai: Thư gửi Quốc hội, Mặt trận Liên Việt, Quân đội nhân dân Việt Nam và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
        - Phần thứ ba: Thư gửi các tổ chức quốc tế, các tổ chúc dân chủ Pháp và nhân dân châu Phi.
        - Phần thứ tư: Thư gửi lực lượng viễn chinh Pháp, gia đình và bạn bè.
        - Phần thứ năm: Cảm tưởng của tù binh Pháp.
        - Phần thứ sáu: Phụ lục.

(http://i479.photobucket.com/albums/rr153/Giangtvx/Linh%20tinh/00%20Chien%20trang%20DD_zps572vhmrb.gif)

(http://i479.photobucket.com/albums/rr153/Giangtvx/Linh%20tinh/00%20Chien%20trang%20DD%201_zpskbkeibvv.jpg)


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:34:28 AM
        
THƯ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
GỬI TÙ BINH PHÁP
NHÂN DỊP LÊ NÔ-EN NĂM 1947

(http://i255.photobucket.com/albums/hh125/chuongxedap/Qsu/AnhsachQsu/ThuChutichHCMguitubinh.jpg)

        Các bạn thân mến!

        Chúng tôi rất buồn phiền khi thấy các bạn ở trong hoàn cảnh này, các bạn là những người Pháp thật thà mà chúng tôi coi như bè bạn.

        Chúng tôi biết đấy không phải là lỗi của các bạn; mà, cũng như chúng tôi, các bạn là những nạn nhân của bọn thực dân Pháp phản động chỉ đi tìm chiến tranh và xâm lược vì những mục đích ích kỷ và cá nhân của chúng.

        Chúng tôi hy vọng vào một ngày sắp tới, nhân dân Pháp và nhân dân Việt Nam cuối cùng có thể hợp tác trong hòa bình và hữu nghị vì hạnh phúc của cả hai dân tộc chúng ta.

        Trong khi chờ đợi, chúng tôi sẽ không coi các bạn như tù binh. Các bạn hãy yên tâm dưới sự bảo vệ của chúng tôi cho đến khi các cuộc xung đột chấm dứt. Lúc đó các bạn sẽ được tự do.

        Tôi xin chúc tất cả các bạn nhân dịp Nô-en và chúc mừng năm mới.

HỒ CHÍ MINH        


(http://i255.photobucket.com/albums/hh125/chuongxedap/Qsu/AnhsachQsu/LoiGioithieucuaDaituong.jpg)

PREFACE DU GÉNÉRAL VO NGUYEN GIAP

        “La Guerre d’Indochine à travers la voix des soldats du Corps expéditionnaire français” est un bon livre qui reflète la politique de clémence et d’humanité du Président Ho Chi Minh, de l’Armée populaire et du peuple vietnamiens”
Printemps 2004             
Général Vo Nguyen Giap        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:41:10 AM
       
LỜI NÓI ĐẦU

        Cuộc chiến tranh do thực dân Pháp tiến hành trên bán đảo Đông Dương đã chấm dứt cách đây đúng nửa thế kỷ. Đã có rất nhiều sách của các tác giả cả ở trong nước và ở nước ngoài viết về cuộc chiến tranh này. Để biết thêm được chính tiếng nói của những người lính trong đội quân viễn chinh Pháp bị bắt làm tù binh đã được trao trả tự do, nhằm cung cấp thêm tư liệu để bạn đọc nhìn nhận cuộc chiến tranh này từ một góc độ khác, và cũng để góp phần vào việc nghiên cứu tư tưởng nhân văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia I trân trọng giới thiệu cuốn: “Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp”.

        Cuốn sách này được tập hợp từ một số thư và cảm tưởng do chính các sĩ quan và binh lính trong quân đội viễn chinh Pháp tự tay viết trong thời gian bị bắt làm tù binh tại nhiều mặt trận và đã được trao trả tự do trong nhiều đợt. Đây là tài liệu lưu trữ thuộc phông Phủ Thủ tướng hiện đang được bảo quản tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III. Những tài liệu này được công bố nguyên văn và là lần công bố đầu tiên, nhân dịp kỷ niệm 115 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, 60 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử.

        Từ một số lượng lớn thư và các bài phát biểu cảm tưởng, chúng tôi đã lựa chọn được một số tiêu biểu để dịch và đưa vào sách trong các phần dưới đây:

        Phần thứ nhất: Thư gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh.

        Phần thứ hai: Thư gửi Quốc hội, Mặt trận Liên Việt, Quân đội nhân dân Việt Nam và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

        Phần thứ ba: Thư gửi các tổ chức quốc tế, các tổ chúc dân chủ Pháp và nhân dân châu Phi.

        Phần thứ tư: Thư gửi lực lượng viễn chinh Pháp, gia đình và bạn bè.

        Phần thứ năm: Cảm tưởng của tù binh Pháp.

        Phần thứ sáu: Phụ lục.

        Qua những trang thư, những dòng cảm tưởng được tập hợp trong sách, bạn đọc sẽ hình dung lại cuộc chiến tranh xâm lược mà thực dân Pháp đã tiến hành trên đất nước ta, ngay sau khi Việt Nam vừa giành được độc lập năm 1945. Với hàng vạn quân viễn chinh cùng xe tăng, đại bác, cuộc chiến tranh này đã gây ra biết bao đau thương tang tóc cho nhân dân Việt Nam.

        Là một dân tộc yêu chuộng hoà bình, tha thiết với độc lập tự do, nên dân tộc Việt Nam đã buộc phải cầm súng đứng lên tự vệ. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, quân và dân Việt Nam đã chiến đấu ngoan cường, “thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ”, và đã chiến thắng vẻ vang.

        Xuất phát từ truyền thống giầu lòng nhân ái, vị tha, theo tư tưởng nhân đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và tấm lòng bao dung của Người, dân tộc, quân đội và nhân dân Việt Nam đã gạt đi những đau thương tang tóc, nén lòng căm thù với chính kẻ thù của mình để dành cho tù binh một sự đối đãi khoan hồng, nhân đạo.

        Những hàng binh và tù binh được Chính phủ, quân đội và nhân dân Việt Nam đối xử tử tế. Họ được cứu chữa tận tình, được cung cấp cơm ăn, áo mặc và được chăm sóc chu đáo. Chính viên Trung uý Giăng Giắc Bớc-cơ-lê (Jean Jacques Beucler), tù binh Pháp đã phải thừa nhận “đấy là một điều có một không hai trong biên niên sử tù binh của mọi thời đại”.

        Hơn bốn mươi năm sau, trong chuyến thăm Việt Nam, Tổng thống Pháp Phơ-răng-xoa Mít-tơ-răng (François Mitterand) cũng đã thừa nhận: “Tôi nhớ cuộc đi thăm nước Pháp của Chủ tịch Hồ Chí Minh để tìm người đối thoại, nhưng không tìm được người đối thoại ở Phông-ten-nơ-blô (Fontainebleau). Lúc ấy chúng ta đã buộc Việt Nam phải chiến đấu. Về phía Pháp, đó là sự sai lầm lớn...”.

        Thời gian trôi đi, lịch sử đã sang trang mới. Theo Cương lĩnh của Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ VII, “Việt Nam muốn là bạn với các nước trong cộng đồng quốc tế, phấn đấu vì hoà bình, độc lập và phát triển”, quan hệ Việt - Pháp đã có bước phát triển mới.

        Cuốn “Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp” là một món quà của Trung tâm Lưu trữ Quốc gia I chào mừng những ngày kỷ niệm lớn trong năm 2004. Qua những bức thư và lời phát biểu được ghi lại rõ ràng trên giấy trắng mực đen được tập hợp trong sách, binh lính Pháp đã bầy tỏ nhận thức của họ khi thấy tính chất phi nghĩa của cuộc chiến tranh xâm lược do thực dân Pháp gây ra. Họ tự nhận thấy mình đã bị lừa bịp, bị biến thành bia đỡ đạn trong cuộc chiến tranh không phải vì lợi ích của cả hai dân tộc Pháp - Việt mà chỉ vì lợi ích của một số tư bản phản động Pháp. Họ thành thực biết ơn chính sách nhân đạo, khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Chính phủ và nhân dân Việt Nam. Họ đấu tranh đòi chấm dứt chiến tranh, đòi lập lại hoà bình ở Việt Nam. Cuộc đấu tranh của họ thực sự đã trở thành một bộ phận của cuộc đấu tranh vì hoà bình của các dân tộc trên thế giới.

        “Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp” cũng góp phần giúp bạn đọc hiểu sâu sắc về chủ nghĩa nhân văn Hồ Chí Minh và truyền thống nhân đạo, vị tha của dân tộc Việt Nam, những yếu tố đã góp phần vào công cuộc xây dựng và phát triển mối quan hệ hữu nghị Việt Pháp vì sự nghiệp phát triển của mỗi nước.

        Trong quá trình xây dựng bản thảo sách, chúng tôi đã nhận được sự giúp đỡ quý báu của những người làm công tác báo chí và sử học ở trong và ngoài Quân đội như Đại tá Lê Kim (Báo Quân đội nhân dân), Đại tá Nguyễn Huy Toàn và Đại tá Lê Văn Tô (Viện Lịch sử quân sự Việt Nam) và nhất là của Giáo sư sử học Bùi Đình Thanh, người đã giúp chúng tôi rất nhiều trong cả việc hiệu đính bản dịch. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn.

        Đặc biệt, chúng tôi đã vinh dự được Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận lời đọc bản thảo và viết lời giới thiệu cho sách. Sự nhiệt tình của Đại tướng đã làm chúng tôi thực sự cảm động và nhận thức được tốt hơn công việc của mình. Nhân dịp cuốn sách ra mắt bạn đọc, chúng tôi xin kính chúc Đại tướng và gia đình mạnh khoẻ.

        Mặc dù đã có rất nhiều cố gắng, song do trình độ của Ban Biên soạn còn có những hạn chế nhất định nên cuốn sách chắc chắn còn có nhiều khiếm khuyết. Chúng tôi mong nhận được những ý kiến đóng góp chân thành của bạn đọc để lần xuất bản sau được tốt hơn. Xin chân thành cảm ơn.

Hà Nội, Xuân 2004        
BAN BIÊN SOẠN          


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:42:41 AM

AVANT-PROPOS

        Il y a tout juste un demi-siècle, prenait fin la guerre menée par les colonialistes français sur la péninsule indochinoise, une guerre au sujet de laquelle bien des auteurs vietnamiens comme étrangers se sont consacrés. Mais pour mieux connaître la voix des soldats du Corps expéditionnaire français en Extrême-Orient, faits prisonniers de guerre puis remis en liberté, pour fournir aux lecteurs une documentation plus complète et sous un angle nouveau, et pour contribuer enfin aux recherches sur la pensée humaniste du Président Ho Chi Minh, le Centre des Archives Nationales N0I a l’honneur de présenter le livre “La guerre d’Indochine à travers la voix des soldats du corps expéditionnaire français”.

        Ce ouvrage est un recueil de lettres et impressions écrites par des officiers, des sous-offciers et de simples soldats, faits prisonniers de guerre sur différents fronts et libérés en plusieurs étapes. Ce sont des documents d’archives du fonds Phu Thu tuong (Conseil des Ministres) actuellement conservés au Centre des Archives Nationales N0III. Ils sont des textes originaux, bien vivants, publiés pour la première fois à l’occasion du 115è anniversaire de la naissance du Président Ho Chi Minh, du 60è anniversaire de la fondation de 1’Armée populaire du Vietnam ainsi que du 50è anniversaire de la victoire de Dien Bien Phu.

        Parmi ces textes rassemblés en grande quantité, nous avons sélectionné les plus représentatifs pour Ies présenter en six chapitres:

        Première partie: Lettres adressées au Président Ho Chi Minh.

        Deuxième partie: Lettres adressées à l’Assemblée Nationale du Vietnam et au Comité National du Lien Viet, à l’Armée populaire du Vietnam et au Général Vo Nguyen Giap.

        Troisième partie: Lettres adressées à l’Assemblée Nationale française, aux organisations internationales, aux associations démocratiques françaises et aux peuples africains.

        Quatrième partie: Lettres adressées aux familles, aux amis et au corps expéditionnaire françrais.

        Cinquième partie: Impressions des prisonniers de guerre.

        Sixième Partie: Annexes

        À travers ces lettres, le lecteur verra se rejouer la guerre d’agression colonialiste au Vietnam juste après la reconquête de l’indépendance en 1945. Forte de milliers de légionnaires, de tanks et de canons, l’armée française a engendré nombre de souffrances et de deuils pour le peuple vietnamien.

        Ce peuple vietnamien, épris de paix, d’indépendance et de liberté, obligé de prendre les armes pour se défendre. Sous la direction du Parti communiste vietnamien ayant à sa têle le Président Ho Chi Minh, l’Armée populaire et le peuple tout entier ont vaillamment lutté pour le mot d’ordre “plulôt tout sacrifier que de perdre sa patrie et de vivre en esclaves”. Et une glorieuse victoire récompensa cette lutte.

        Riches d’une longue tradition d’humanisme, de générosité et de tolérance et animés par la pensée du Président Ho Chi Minh, la nation, l’armée et le peuple vietnamiens ont supporté leurs souffrances et réprimé leur haine pour leurs ennemis, afin de traiter les prisonniers de guerre comme leurs prochains et leurs frères d’arme.

        Les soldats qui se sont rendus et les prisonniers de guerre capturés ont été bien traités par le Gouvernement, l’Armée et la population du Vietnam. Ils ont reçu des soins médicaux, de la nourriture et des vêtements. Le lieutenant Jean-Jacques Beucler n’a-t-il pas lui même reconnu: “Ceci doit être unique dans les annales des prisonniers de tous temps et lieux”.

        Quarante ans plus tard, au cours d’une visite officielle au Vietnam, l’Ex-Président français François Mitterrand confiait “Je me souviens de la visite en France du Président Ho Chi Minh. Il vint à Fontainebleau rencontrer un interlocuteur, mais ne le trouva point. À ce moment-là, la France avait déjà décidé de pousser le Vietnam vers la guerre. Ce fut notre grande erreur...”.

        Le temps a passé, une page de l’histoire est tournée. Selon le programme politique du VIIè Congrès national du Parti communiste vietnamien, “Le Vietnam veut devenir ami de tous les pays du monde dans la communauté internationale et déployer ses efforts pour la paix, l’indépendance et le développement”. Les relations vietnamo-françaises ont quant à elles connu un nouveau développement.

        Le livre “La guerre d’Indochine à travers la voix des soldats du corps expéditionnaire français” est la contribution du Centre des Archives Nationales No1 pour célébrer les grandes dates de l’année 2004. À travers leurs lettres, les soldats français ont exprimé leur conscience face à l’injustice de la guerre d’agression déclenchée par les colonialistes français. Ils se sont aperçus avoir été dupés pour servir de chair a canon dans une guerre uniquement au service des intérêts des capitalistes, et au détriment des intérêts des deux peuples français et vietnamien. Ils ont sincèrement remercié la politique humanitaire et clémente du Président Ho Chi Minh, du Gouvernement et du peuple vietnamiens. Ils ont lutté pour demander la cessation de la guerre et le rétablissement de la paix au Vietnam. Leur combat est vraiment devenu une partie intégrante de la lutte pour la paix des peuples du monde.

        “La guerre d’Indochine à travers la voix des soldats du corps expéditionnaire français” enfin contribue à mieux faire comprendre aux lecteurs l’humanisme du Président Ho Chi Minh, la tradition humanitaire, altruiste du peuple vietnamien, tous éléments qui ont contribué à l’édification et à l’épanouissement des relations amicales entre le Víetnam et la France, à leur développement respectif.

        Au cours de la rédaction de cet ouvrage, nous avons reçu une aide précieuse de la part des journalistes et des historiens militaires et d’autres chercheurs comme les colonels Le Kim (Journal de l’Armée populaire du Vietnam), Nguyen Huy Toan et Le Van To (Institut d’histoire militaire du Vietnam), et surtout le Professeur d’histoire Bui Dinh Thanh qui a grandement contribué à la correction des traductions. Qu’ils soient ici chaleureusement remerciés.

        En particulier, nous voudrions remercier encore le Général Vo Nguyen Giap qui nous a fait l’honneur de relire le manuscrit de cet ouvrage et d’en écrire la préface. Le zèle du Général nous a profondément touché et nous y avons trouvé là les plus forts encouragements pour la réalisation de notre projet. Que le Général, ainsi que toute sa famille, reçoivent à l’occasion de la publication de notre ouvrage, l’expression de notre sincère gratitude.

        Enfin, en dépit de nos efforts, il est toujours possible que des erreurs involontaires, ici ou là, se soient glissées dans le texte. Nous prions d’avance le lecteur de bien vouloir nous en excuser et l’invitons à nous faire connaître ses éventuelles remarques en vue de futures améliorations de notre modeste travail.

Hanoï, Printemps 2004         
La Rédaction               


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 01:49:55 AM
     
PHẦN THỨ NHẤT

THƯ GỬI CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH


        Thư của Đại úy tuyên úy Henry Moreau

        Tỉnh Quảng Ngãi,
        Ngày 8 tháng 7 năm 1947

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Tôi viết thư này từ một làng quê nhỏ bé thuộc tỉnh Quảng Ngãi nằm dưới chân dãy núi Trường Sơn. Tôi sống bình yên giữa những người dân hiền hậu mà hàng ngày trên những cánh đồng, tôi thấy họ cày cấy với niềm yêu thương mảnh đất màu mỡ này cũng y như những người nông dân Ăng-du quê tôi đang làm.

        Và tôi ở đây với tư cách là “tù binh” trong một trại giam không có song sắt, không có cả quản ngục, ở nhà của một ông chủ tịch xã và thường xuyên được những người mà tôi gọi là “bạn của tôi” đến thăm. Họ là những con người biết vui nhưng cũng biết nghiêm túc và bằng sự tế nhị cũng biết chứng minh rằng mình là những con người tốt mặc dù có những lời nhận xét của các triết gia bi quan.

        Từ khi tôi đến, mọi thứ đều không ngờ tới, ở tỉnh này (tôi bị bắt ở Đà Nẵng, bên bờ sông ngày 6 tháng 6), tôi đã biết được nhiều thứ về xứ sở và những người dân của nơi đây. Thưa Ngài Chủ tịch, tôi đã được chứng kiến và nhận thấy rằng Ngài được tôn sùng, kính trọng và được phục tùng ngay cả ở những xóm nhỏ này mà chắc chắn Ngài chưa biết tới.

        Và giờ đây vào lúc sắp được trả tự do và trở về Đà Nẵng - ở đó tôi sẽ nối lại các hoạt động từ thiện bên cạnh những thương binh hoặc những người bệnh như là một tuyên úy Thiên Chúa giáo - tôi thấy cần phải xác nhận một cách công bằng và đúng sự thật rằng tôi đã được chính quyền Việt Nam, cả dân sự và quân sự, đối xử một cách tận tình, chu đáo. Nghĩ đến việc tôi sẽ trở về đơn vị của tôi - đội điều trị lưu động số 1 - đầu tôi lại đặt ra biết bao câu hỏi: tại sao lại có cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn này? Tôi không hề thấy xung quanh tôi sự thù hằn khinh ghét. Tôi được đối đãi như một người khách chứ không phải như một tù binh!

        Mong sao ai là người lãnh đạo, người dẫn dắt hành động, hãy nhanh chóng, thật nhanh chóng hướng mọi người tới Hoà bình, nền Hoà bình của Chúa: đó là mong muốn thành tâm của tôi khi kết thúc lá thư này.

        Thưa Ngài Chủ tịch, xin Ngài hãy nhận những lời chào trân trọng và sự tận tâm của tôi.

Henry Moreau          
Đại úy tuyên úy.        
(Hồ sơ: No 1099)        


        Báo cáo về lễ hội Ramadam của trại tù binh Tuyên Quang

        Ngày 9 tháng 7 năm 1951

        Thưa các quý bà và các quý ông,

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam: tôi xin thay mặt tất cả các bạn tù cảm ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam vì đã có ý cho phép chúng tôi tổ chức lễ hội Hồi giáo. Và đặc biệt là ở vị trí của chúng tôi hiện nay như những nạn nhân của cuộc chiến tranh, chúng tôi không có quyền tổ chức lễ hội này nếu đó không phải là lòng tốt của Ngài cũng như của nhân dân Việt Nam mà chúng tôi đã biết. Đó là lý do mà chúng tôi đã rất muốn xin phép và chúng tôi đã được chấp thuận. Người sĩ quan chỉ huy trại của chúng tôi cũng đã rất muốn tham dự lễ hội của chúng tôi bằng cách cho phép chúng tôi cả một ngày nghỉ ngơi, dành cho chúng tôi một con trâu to, phát cho chúng tôi thuốc lá. Mặt khác, chúng tôi cũng vô cùng cảm ơn vì đã tặng chúng tôi một tối lửa trại.

        Chúng tôi rất vui sướng vì được phép tổ chức lễ hội. Hãy tin rằng chúng tôi sẽ lao động nhiệt tình cùng các bạn cho đến ngày được phóng thích.

Đại diện trại              
Đã ký: Saa Mansaré.        
(Hồ sơ: No 1096)          


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 02:04:33 AM

        Thư của tù binh Trại 14 Việt Bắc

        Việt Bắc, ngày 16 tháng 8 năm 1951

        Kính gửi Ngài Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà,

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Những tù binh của Trại 14 đã quyết định gửi đến cho Ngài, nhân dịp lễ Độc lập của Việt Nam, sự thể hiện lòng ngưỡng mộ sâu sắc đối với sự nghiệp yêu nước mà Ngài đã thực hiện và tấm gương về dân chủ mà Ngài đã thể hiện cho thế giới.

        Suốt thời gian chúng tôi là tù binh đã được làm dịu đi bởi tất cả những phương tiện mà nhân dân Việt Nam có. Chúng tôi đã có thời gian quan sát xung quanh chúng tôi. Từ đó, tình cảm của chúng tôi đã thay đổi và chúng tôi chỉ có thể ngưỡng mộ đường lối anh hùng mà với nó nhân dân phải chịu đựng nhũng thiếu thốn của cuộc kháng chiến. Để sống những năm từ 1940 đến 1945 ở Pháp, chúng tôi biết cần phải từ bỏ cái gì và cần phải có lòng yêu nước để tự đặt mình vào cuộc sống khủng khiếp này. Thưa Ngài Chủ tịch, chính sự tài giỏi của Ngài đã biết lôi cuốn toàn thể đất nước đi theo Ngài để làm nên hạnh phúc và tự do cho những thế hệ tương lai.

        Chúng tôi nồng nhiệt mong muốn rằng năm thứ bảy này của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẽ chấm dứt cuộc chiến tranh vì lợi ích chung của hai dân tộc. Và rằng sự đối kháng của hai bên sẽ trở thành một tình bạn chân thành trong sự hiểu biết lẫn nhau và thân tình.

        Thưa Ngài Chủ tịch, sau khi đã phục vụ cho sự nghiệp phi nghĩa của cuộc chiến tranh, chúng tôi mong muốn sẽ phục vụ cho sự nghiệp hoà bình hôm nay và từ đó có thể sửa chữa một chút những lỗi lầm mà chúng tôi đã gây ra trong sự ngu dốt. Chính vì vậy chúng tôi kính đề nghị Ngài phóng thích chúng tôi. Ngài hãy an tâm rằng khi trở về lòng biết ơn của chúng tôi sẽ được biểu hiện bởi lòng trung thành của sự ngưỡng mộ mà chúng tôi dành cho nhân dân Việt Nam và bởi sự tuyên truyền không ngừng mà chúng tôi sẽ thực hiện cho sự hồi hương đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và hoà bình lập lại ở Việt Nam.

        Xin gửi tới Ngài những tình cảm chân thành nhất của chúng tôi và những lời chúc hạnh phúc của chúng tôi dành cho Ngài và nhân dân của Ngài.

        Đã ký:

Họ tên----------Chức vụ--------Đơn vị
Fontaine HenryTrung sĩ2è BT
Chalard MauriceHạ sĩ trưởng1è BT
Pornot PièrreHạ sĩ trưởng8è GSAP
Moebs PièrreHạ sĩ8è RTM
Lettelier GilbertHạ sĩ8è BCL
Guffroy ClémentHạ sĩ4è RTM
Delbert RenéBinh nhì3è REI
LegouezHạ sĩ1er RCP
Louvet MarcelBinh nhì2è BT
Fribourg LouisBinh nhì24è BMTS
Stanzianni VincentBinh nhì3è REI
Wogsthnik WladislasBinh nhì3è REI
Dorné ZigmondBinh nhì3è REI
Schlack SidfrigBinh nhì5è REI
Fredmark HorstHạ sĩ3è REI
SthalBinh nhì3è REI
PictrowskiBinh nhì3è REI
TonoBinh nhì2/6è RIC
Sambs DeriBinh nhì3/6 RIC
Tambs TonoBinh nhì27è RMTS
LenoBinh nhì1/24 RMTS
BaléHạ sĩ1/24 RMTS
BérétiBinh nhì1/24 RMTS
TengbéBinh nhì1/24 RMTS
KamaraBinh nhì1/24 RMTS
TinguiaBinh nhì1/24 RMTS
MamadouBinh nhì1/24 RMTS
BoyéBinh nhì1/24 RMTS
DialloBinh nhì1/24 RMTS
BidouBinh nhì1/24 RMTS
Karis BouzidBinh nhì8è GSAP
Abdelhader 2221Binh nhì8è RTM
B. BareckBinh nhì8è GSAP
SaraouiBinh nhất8è GSAP
MadouiBinh nhì25è BTA
Mh. Z/KebirBinh nhì8è RTM
Mh. Z/Amoud 2805Binh nhì8è RTM
Moulouch 3122Binh nhì8è RTM
Maechi CherifBinh nhì8è GAP
Ali Z/BouchaibBinh nhất6è GSMP
Riech AekBinh nhì21 BTA
MustaphaHạ sĩ6è GSMP
B/ BachirBinh nhất21 BTA
Amou Z/LassenBinh nhì8è RTM
Mohamed Z/HanneurTrung sĩ8è RTM
Mohamed Z/AliBinh nhì8è RTM
Maati Z/ KadourBinh nhất8è RTM
Abbes Z/ LahadBinh nhất6è GSMP
Mh. Z/LhassenBinh nhì8è RTM
Hassen Z/ BouazzaBinh nhì8è GSMP
BelfadelBinh nhì516 GTRG
DjillaliBinh nhì8è RTM
KébirBinh nhì8è RTM
DahmaneBinh nhất8è RTM
DrissBinh nhất8è RTM
Mh. Z/DjelloulBinh nhì8è RTM
BouazzaBinh nhất21 BTA
HadjHạ sĩ4è RTM
Mh. Z/MohamedBinh nhì8è RTM
Mohamed AliBinh nhất8è RTM
B/ ArnurBinh nhì8è RTM
Sahh Z/AzeusHạ sĩ trưởng6è RTM
Mh. KassemBinh nhì6è GSMP
AbdeslemHạ sĩ8è RTM
B/ Duss AbdeslenBinh nhì8è RTM
Ali AtsoukBinh nhì8è RTM
Bel KebirBinh nhất25 BTA
MeshlemBinh nhấtServ. Sanitaire
Ben GherbiHạ sĩ205 BTA
BouzidHạ sĩ trưởng25 BTA
Mh. Z/MaatiBinh nhì4è RTM
       Hai nhân viên dân sự người Ấn Độ: Annihham và Cherzan

(Hồ sơ: No 1099)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 02:08:47 AM
        
        Thư của tù binh được phóng thích chuyến Léo Figuères

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh,

        Chính phủ và nhân dân Việt Nam,

        Chúng tôi, những tù binh được trả tự do trong chuyến “Léo Figuères”, người Phi cũng như người Âu, xin bày tỏ với Ngài Chủ tịch, Chính phủ và nhân dân Việt Nam những tình cảm biết ơn sâu sắc, lòng biết ơn mà chúng tôi sẽ chứng tỏ bằng hành động khi chúng tôi trở về nước.

        Biết ơn trước hết là đang trong quá trình cuộc chiến đã trả tự do cho chúng tôi mà không kèm bất kỳ một điều kiện nào.

        Biết ơn về những đối xử tốt mà chúng tôi đã nhận được trong nhiều tháng về phương diện thực phẩm, thuốc men cũng như quần áo.

        Biết ơn nhất là đã giúp chúng tôi sáng tỏ sự thật, làm cho chúng tôi từ những cựu binh đánh thuê và mù quáng trở thành những con người có ý thức và có khả năng đấu tranh cho hoà bình thế giới.

        Cũng biết ơn vì đã giúp chúng tôi vượt qua những thành kiến đang trói buộc thế giới tư bản và vì đã trả tự do cho chúng tôi theo tinh thần của những nguyên tắc về tình đoàn kết mang tính xây dựng của tất cả các dân tộc.

        Đó là lời cảm ơn mà chúng tôi gửi tới Ngài. Đối với chúng tôi, những người được trả tự do, điểm đấu tranh chính yếu sẽ là hoà bình ở Việt Nam bằng việc rút đội quân viễn chinh về nước.

        Chúng tôi đã ý thức được những lỗi lầm trước đây của mình và điều đó đem lại cho chúng tôi sự khao khát hơn trong cuộc đấu tranh ấy.

        Cảm ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà về lòng khoan hồng mang tính xây dựng mà Người đã chứng tỏ cả trong khi chúng tôi đang còn là tù binh và ngay cả khi chúng tôi đang được trả lại tự do.

        Cảm ơn Chính phủ Việt Nam vì đã mang lại cho chúng tôi môi trường và sự giáo dục với những đối xử tốt.

        Cảm ơn nhân dân Việt Nam về lòng tốt, về cách tiếp đón chúng tôi trong những điều kiện khó khăn mà họ gặp phải vì cuộc chiến tranh bất công và đầy tội ác này do thực dân Pháp tiến hành.

        Cảm ơn Việt Nam, một đất nước mà chúng tôi chắc chắn sẽ sớm được tự do.

        Bằng những thái độ tới đây, chúng tôi sẽ biết chứng tỏ rằng lòng tin mà Việt Nam đặt vào chúng tôi sẽ không phải là uổng công vô ích.

        Viết tại Việt Nam, ngày 27 tháng 8 năm 1951

Ban đại diện                                
(kèm theo danh sách 20 binh sĩ người Âu - Phi)        
(Hồ sơ: No 1099)                           


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 02:14:36 AM
      
        Thư của tù binh Âu - Phi Trại 15

        Việt Nam, ngày 4 tháng 9 năm 1951

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh,
        Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà
        Cha già Hồ Chí Minh,

        Thay mặt 254 tù binh Âu - Phi của trại số 15, tôi có vinh dự được gửi tới Ngài bức thư giãi bày này khẳng định tư tưởng của chúng tôi đối với Ngài và nhất là đối với nhân dân Việt Nam. Đã tám tháng nay, chúng tôi được sống trong vùng tự do của nước Việt Nam, tức là vùng lãnh thổ dưới sự quản lý của Ngài, Chủ tịch Hồ Chí Minh - Người đã chịu đựng biết bao gian khổ để giành độc lập hoàn toàn cho đất nước mình.

        Chúng tôi đã bị bắt làm tù binh bởi các chiến sĩ dũng cảm của Ngài. Mặc dù đã cố gắng chống cự, nhưng họ đã đánh thắng và tước vũ khí của chúng tôi trong cuộc hành quân Bécassine (27-12-1950)1. Đầu óc chúng tôi lúc ấy đang bị nhồi nhét đủ thứ tuyên truyền dối trá của những kẻ đi xâm lược (tức bọn thực dân Pháp). Họ đã nói với chúng tôi: Việt Minh rất man rợ; nếu bắt được các anh thì họ sẽ chặt đầu. Với những lời dối trá bất tận ấy, chúng tôi đã rất sợ không dám chạy sang hàng ngũ của Ngài và chúng tôi đã ở lại với vũ khí trong tay cho đến khi nhiều đồng đội chúng tôi ngã xuống chiến trường, tất cả không gì khác ngoài lợi ích của bọn tư bản. Chúng tôi đã bị bắt và chúng tôi đã ở lại với Ngài - Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân của Người. Các chiến sĩ và sĩ quan Việt Nam đã sớm làm cho chúng tôi hiểu rằng họ không chiến đấu chống lại những thanh niên của các dân tộc bị áp bức, càng không chống lại nhân dân Pháp, mà chống lại bọn thực dân Pháp - những kẻ chỉ sống dựa trên của cải của người khác. Để chứng tỏ coi chúng tôi là bạn, ngay trên chiến trường, họ đã cho chúng tôi thức ăn, thu nhặt các thương binh của chúng tôi và chuyển đến bệnh viện của họ. Những thương binh này đã được săn sóc chu đáo, có thức ăn ngon, có chỗ nằm tốt. Khắp nơi chúng tôi đi qua, người dân đều mở rộng vòng tay đón tiếp.

        Hai tháng sau khi chúng tôi bị bắt, một ngày lễ đầu tiên đã đến với chúng tôi, đó là ngày lễ Tết cổ truyền của Việt Nam (6-2-1951 dương lịch). Chúng tôi đã nhận được một đặc ân lớn từ Cha già Hồ Chí Minh: 22 thương binh nặng của chúng tôi đã được trao trả cho Hội Chữ thập đỏ Pháp. Về ăn uống, nhân ngày lễ tết này, ban chỉ huy trại đã thết đãi chúng tôi những bữa cơm thịnh soạn: hai con trâu và một con lợn đã được mổ và chúng tôi đã ăn trong suốt ba ngày. Hơn thế nữa, những người lao động tốt nhất trong chúng tôi còn được mời dự cơm với Ban chỉ huy trại cùng Đoàn đại biểu của Ủy ban tỉnh. Tóm lại, cả ba ngày Tết ấy thật là thú vị, nhất là đối với chúng tôi, những tù binh hoàn toàn chưa biết chút gì về ý nghĩa của một cuộc sống dân chủ và nhờ vào Ngài, Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng tôi không còn trong cảnh tăm tối nữa. Giờ đây, chúng tôi đã biết được con đường phải theo để sau này có thể noi theo Ngài. Chúng tôi đã được chỉ bảo khá nhiều về mặt dân chủ.

        Một ngày lễ khác - ngày lễ thứ tư, đó là ngày lễ Độc lập mồng 2 tháng 9 của Việt Nam. Chúng tôi, những tù binh của Trại 15, chúng tôi sẽ không chậm trễ trong việc luôn giữ thiện chí và tinh thần tốt để liên hoan cùng với các bạn Việt Nam của chúng tôi, những người đã giành được độc lập cho đất nước mình từ ngày 2 tháng 9 năm 1945. Chúng tôi đã tổ chức một ngày lễ lớn như ba ngày lễ trước đây. Tất cả mọi người đã nhảy múa hết mình. Tóm lại là Ban chỉ huy trại đã luôn nghĩ tới chúng tôi. Với lòng tử tế không thể tưởng tượng ấy, chúng tôi chỉ có thể nói rằng: cảm ơn Cha già và nhân dân của Người đã không bao giờ muốn làm điều xấu đối với thanh niên các dân tộc bị áp bức, mặc dù chính họ đã đến đây chiến đấu chống lại những người bạn chân thành của mình vì lợi ích của bọn tư bản.

        Một ngày lễ thứ hai: hai tháng sau ngày lễ đầu tiên - ngày 19 tháng 5 năm 1951, ngày mà vị Thủ lĩnh lý tưởng của chúng ta đã chào đời: đó là ngày sinh nhật của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một vũ hội lớn đã được các tù binh Trại 15 chúng tôi tổ chức. Nhân dịp ngày lễ này, Ban chỉ huy trại - những người yêu thích biểu tượng của Tổ quốc mình, đã cấp cho chúng tôi một con trâu lớn, và chúng tôi đã mổ ăn ngay trong ngày. Chúng tôi cũng đã nhận được nhiều thuốc lá và trà nóng.

        Sau kỷ niệm ngày sinh Chủ tịch Hồ là lễ kỷ niệm Cách mạng 19 tháng 8 năm 1945. Không gì thú vị hơn là được dự lễ kỷ niệm Cách mạng 19 tháng 8 năm 1945 của Việt Nam. Ngày này, nhân dân Việt Nam đã vùng lên chống lại thực dân Pháp và đã lật đổ sự thống trị của Pháp. Đó là ngày chiến thắng ở Việt Nam. Với tất cả những tấm lòng của mình, chúng tôi đã mừng lễ hội này như chính chúng tôi đã đứng lên làm cách mạng. Ngày lễ hội này đã thực sự đem lại cho chúng tôi nhiều ý tưởng mới. Cũng nhân dịp này chúng tôi lại được cấp một con trâu to, một con lợn và một con dê. Chúng tôi cũng đã nhận được cả thuốc lá nũa. Thưa Cha già Hồ Chí Minh, hình như bức thư đã khá dài và chúng tôi mong Người hãy gắng kiên nhẫn để đọc hết.

        Chúng tôi xin Người, cũng như nhân dân của Người, hãy nhận lấy ở chúng tôi những lời chào tốt đẹp nhất.

        Để kết thúc lá thư, thưa Cha già Hồ Chí Minh, chúng tôi xin thêm:

        Hoà bình thế giới muôn năm!

        Cách mạng mùa Thu, ngày 19 tháng 8 năm 1945 muôn năm!

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

Trại 15, ngày 4 tháng 9 năm 1951        
Đại diện các tù binh.                
Sad. Mausaq                    
(Hồ sơ: No 1099)                  
----------------
        1. Tức cuộc hành quân Chim dẽ giun của Pháp, mở vào lúc bộ đội ta bắt đầu chiến dịch Trung Du (Chiến dịch Trần Hưng Đạo).


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 02:22:57 AM

        Thư của tù binh được phóng thích của chuyến Nô-en năm 1951

        Ngày 29 tháng 12 năm 1951

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Hồ Chí Minh

        Thưa Ngài,

        Vô cùng cảm động bởi bức điện mừng Nô-en của Ngài và bởi biểu hiện tuyệt vời về lòng độ lượng trong việc trả chúng tôi về cho nhân dân Pháp, chúng tôi xin bày tỏ với Ngài lòng biết ơn chân thành.

        Trong suốt thời gian chúng tôi bị bắt làm tù binh, Ngài đã luôn theo dõi và chỉ dẫn chúng tôi một cách ân cần. Bị lạc vào phe những kẻ gây chiến, chúng tôi đã ý thức được những lỗi lầm trước đây và những nhiệm vụ của mình sau này, dưới sự che chở của Ngài.

        Chúng tôi đã tìm lại được vị trí của mình là những người con của nhân dân Pháp và chúng tôi xin bảo đảm với Ngài rằng chúng tôi sẽ chiến đấu với lòng nhiệt tình trong các tổ chức dân chủ để cho hoà bình được lập lại ở Việt Nam bằng việc rút quân của đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông.

        Là những chiến sĩ hoà bình, chúng tôi tin chắc rằng mục tiêu của chúng tôi sẽ là cùng chiến đấu vì lý tưởng dân chủ, chống mọi kẻ thù chung của các dân tộc: những tên đế quốc và tư bản Mỹ, Pháp - những kẻ gây chiến.

Ngày 29 tháng 12 năm 1951        

Họ tên----------Chức vụ--------------Đơn vị
Thomas DurisBác sĩ - Trung sĩQuân y
Levy PaulBác sĩ - Đại úy2è Tabor
Anouil JeanTrung úyF.I
Des GroslanrdTrung úyF.I
Guymard JeanTrung úy1er BEP
Dupuis CharlesThượng sĩ nhất1er BEP
Oelhshlagel WillyThượng sĩ3è REI
Coppini EgidioThượng sĩ3è REI
Sinay GuyThượng sĩF.I
Tatan AndréThượng sĩF.I
Brunot JeanThượng sĩF.C
Bouchet EtienneThượng sĩBEP

(Hồ sơ: No 1099)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 19 Tháng Mười, 2016, 02:26:51 AM

        Thư của tù binh Trại 113 được phóng thích “Chuyến ngày 19 tháng 5”

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Lòng nhân từ lớn của Ngài, chính sách khoan hồng của Chính phủ Việt Nam một lần nữa được biểu lộ bằng việc phóng thích một số lớn tù binh chúng tôi. Sự rộng lượng mà với nó chúng tôi đã được đối xử trong suốt thời gian bị bắt, đã làm cho chúng tôi ý thức được những lỗi lầm to lớn mà chúng tôi đã phạm phải trong đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông. Thật là mù quáng bởi sự tuyên truyền dối trá và dưới vỏ bọc hoà bình mà chúng tôi đã đến đánh nhau với một dân tộc ngay trên mảnh đất của họ, một dân tộc muốn sống tự do trong hoà bình. Bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc phiêu lưu, chúng tôi đã trở thành những tội phạm khát máu, coi thường sự tôn trọng quyền con người và giết phụ nữ, trẻ em, người già bằng đầu óc thù hằn, duy nhất vì chúng tôi cho rằng họ thuộc về một chủng tộc thấp kém và họ không có quyền được tự do.

        Là những tù binh, chúng tôi khi đó đã chờ nhận một sự trừng phạt đích đáng; nhưng ngược lại, được dẫn dắt bởi tấm lòng rộng lượng của Ngài đối với những kẻ sát nhân mà Ngài cho là những đứa con bị lạc đường, nhân dân Việt Nam đã tiếp đón chúng tôi không hận thù, biết rằng chúng tôi là những nạn nhân của chính sách chiến tranh của một nhóm người vô lương tâm.

        Ở mảnh đất hiếu khách này, chúng tôi đã học được cách sống tập thể trong lao động, trong tình bạn và tình đoàn kết. Các nhà chức trách của Việt Nam đã ra sức làm cho chúng tôi hiểu những nguyên nhân thực sự của cuộc chiến tranh ở Việt Nam và dần dần được sáng tỏ, chúng tôi đã hiểu rằng chúng tôi đã chỉ phục vụ những lợi ích của những tên tư bản và thực dân luôn luôn hám lợi. Bằng nhiều tin tức đến với chúng tôi thường xuyên, chúng tôi đã khám phá ra rằng những tên tư bản và thực dân dưới dạng chủ nghĩa đế quốc, là những kẻ gây chiến thực sự và rằng bằng mọi cách chúng sẵn sàng để áp đặt ý chí của mình.

        Những tấm gương anh hùng của nhân dân Liên Xô, của nhân dân các nước dân chủ nhân dân, của nhân dân thuộc địa và đặc biệt là của nhân dân Việt Nam và của nhân dân Triều Tiên đang chiến đấu chống lại bọn thực dân, đã dẫn dắt chúng tôi trong việc nhận thức của mình.

        Chúng tôi rất tin tưởng rằng chính sách của Liên Xô và của các nước dân chủ nhân dân là một chính sách hoà bình. Hiện nay chúng tôi biết rằng nghĩa vụ của chúng tôi là chiến đấu chống kẻ thù chung của các dân tộc là chủ nghĩa đế quốc Pháp và thầy của chúng - chủ nghĩa đế quốc Mỹ.

        Thưa Ngài Chủ tịch, bây giờ chúng tôi đã biết Ngài qua những bức thư và những bức điện thân tình, cổ vũ và tin tưởng vào tương lai mà nhiều lần Ngài đã gửi cho chúng tôi. Chúng tôi yêu quý Ngài như một người Cha tốt và độ lượng. Chúng tôi sẽ biết giữ mãi lòng trung thành với tình yêu mà chúng tôi dành cho Ngài cũng như nhân dân của Ngài.

        Sự quyết tâm đấu tranh của chúng tôi sẽ là sự biểu hiện cụ thể lòng biết ơn của chúng tôi đối với hành động cao thượng của Ngài và cũng sẽ là việc thực hiện những mong muốn mà chúng tôi dành cho ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 62 của Ngài.

        Hoàn toàn tin vào những nhiệm vụ của mình, chúng tôi xin hứa với Ngài:

        - Kiên quyết đấu tranh để quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông được hồi hương.

        - Tuyên truyền sự thật về những nguyên nhân chiến tranh ở Việt Nam.

        - Ngăn cản các bạn trẻ đăng lính để tới Đông Dương.

        - Làm cho gia đình và bạn bè của chúng tôi biết về lòng tốt của Ngài và sự độ lượng của nhân dân Việt Nam.

        Chúng tôi thề sẽ không bao giờ cầm súng để chống lại lợi ích của các dân tộc và nhất là các dân tộc thuộc địa.

        Thưa Ngài Chủ tịch, chúng tôi xin chúc Ngài sống lâu để có thể tiếp tục lãnh đạo những số phận của Việt Nam.

        Hoà bình ở Việt Nam muôn năm!

        Hoà bình thế giới muôn năm!

        Ban Hoà bình và Hồi hương của Chuyến ngày 19 tháng 5


        Fontaine Hen ri    Trung sĩ

        Wident René    Trung sĩ

        Lebot Yves    Trung sĩ

        Planas Michel    Hạ sĩ nhất

        Zaid hay Moha    Binh nhì

        Monlay Ben Adalla    Binh nhì

        Huot Robet    Trung sĩ

        Bazin René    Hạ sĩ nhất

        Bartecki Alex    Hạ sĩ nhất

        Judas    Thượng sĩ

        Bark Ben Salem    Trung sĩ nhất

        Gabriel Saha    Binh nhì

(Hồ sơ: No 1099)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:01:52 AM

        Thư của tù binh được phóng thích Chuyến “Ngày 14 tháng 7”; ngày kỷ niệm Cách mạng 1789

        Việt Nam, ngày 24 tháng 7 năm 1952

        Kính gửi Ngài Chủ tịch

        Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.

        Chúng tôi, những sĩ quan và hạ sĩ quan được phóng thích chuyến “Ngày 14 tháng 7”, xin được bày tỏ với Ngài những tư tưởng và tình cảm trào dâng trong chúng tôi khi trở về phía bên kia.

        Trách nhiệm nặng nề mà chúng tôi phải chịu với tư cách là những cán bộ của một quân đội xâm lược trong tang thương và đổ nát mà nhân dân Việt Nam phải chịu đựng, có thể phải chịu một hình phạt đích đáng của sự cầm tù tàn nhẫn như cuộc chiến tranh bẩn thỉu này.

        Nhưng sự rộng lượng, kinh nghiệm và chính sách đúng đắn của Ngài đã truyền vào nhân dân Việt Nam một chính sách khoan hồng mang tính xây dựng đối với các tù binh. Trước hết, Ngài đã coi chúng tôi như những công cụ mù quáng của một chính sách tội ác và sự quan tâm đầu tiên của Ngài là làm cho chúng tôi giác ngộ.

        Những đối xử tốt mà chúng tôi đã được hưởng và sự đón tiếp thân tình của nhân dân Việt Nam đã đảm bảo cho chúng tôi cơ sở vật chất cần thiết cho sự nhận thức chính trị của chúng tôi.

        Giáo dục chính trị theo những chỉ thị của Ngài đã làm chúng tôi trở thành những con người mới và quả quyết trong cuộc đấu tranh vì hoà bình ở Việt Nam bằng việc hồi hương đội quân viễn chinh về nước vì độc lập dân tộc và hoà bình thế giới trên những cơ sở dân chủ đã được xác định bởi Hội đồng Thế giới các Chiến sĩ Hoà bình.

        Cuối cùng, sự thể hiện cao nhất của chính sách khoan hồng, là việc chúng tôi đã được tuyên bố tự do và tới đây biện pháp đặc biệt này, duy nhất trong lịch sử các cuộc chiến tranh, sẽ cho phép chúng tôi tăng cường cuộc đấu tranh vì hoà bình dưới các hình thức mới trong lòng nhân dân chúng tôi mà Ngài yêu quý và Ngài không bao giờ lầm lẫn với bọn thực dân Pháp phục vụ cho những tên đế quốc Mỹ.

        Thưa Ngài Chủ tịch, trước khi rời mảnh đất tự do của Việt Nam, chúng tôi muốn tỏ lòng biết ơn Ngài sâu sắc, tình cảm trân trọng của chúng tôi vì đã làm chúng tôi trở thành những con người tự do và có ích nhất. Sự biết ơn này, chúng tôi sẽ biểu lộ bằng những hành động đấu tranh của chúng tôi và chúng tôi hứa với Ngài ở tổ quốc mình sẽ là những chiến sĩ hoà bình đi tiên phong trong cuộc đấu tranh, gắn bó mật thiết với các tổ chức dân chủ.

        Chúng tôi sẽ chiến đấu bằng tất cả sức mạnh của mình với ý chí không gì lay chuyển được và sẽ trở thành những người bảo vệ mãnh liệt sự nghiệp của Việt Nam mà từ nay về sau cũng là của chúng tôi. Chúng tôi sẽ là những sứ giả trung thành của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tự do bên cạnh nhân dân Pháp. Từ đáy lòng, chúng tôi hy vọng rằng vào ngày thắng lợi, Ngài sẽ làm vinh dự cho nhân dân Pháp khi đến thăm chính thức đất nước chúng tôi để đánh dấu những mối quan hệ hữu nghị mà Ngài mong muốn và chúng tôi cũng mong muốn.

        - Tình hữu nghị Pháp - Việt Nam muôn năm!

        - Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

        - Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà muôn năm!

        - Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

(Hồ sơ: N0 1099)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:05:15 AM

        Thư của tù binh được phóng thích đợt “Cuộc đấu tranh của các dân tộc vì hòa bình ở Việt Nam”

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Ngày 19 tháng 12 năm 1953         

        Kính gửi: Ngài Chủ tịch Hồ Chí Minh,

        Chúng tôi, những tù binh được trả tự do của chuyến “Cuộc đấu tranh của các dân tộc vì hoà bình ở Việt Nam” vinh dự tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Ngài trong ngày 19 tháng 12 năm 1953 đáng nhớ này, ngày đoàn kết các dân tộc của chúng tôi với dân tộc Việt Nam để chấm dứt chiến tranh Đông Dương.

        Chúng tôi rất xúc động bởi tầm quan trọng của cử chỉ khoan hồng này đối với chúng tôi và chúng tôi ý thức được nhiệm vụ cấp thiết của mình trong phong trào đấu tranh mạnh mẽ của nhân dân chúng ta để chấm dứt cuộc chiến phi nghĩa và tàn bạo này.

        Trái với những tuyên truyền dối trá của những tên thực dân Pháp, chúng tôi đã được đối xử tốt về mọi mặt trong suốt thời gian chúng tôi ở trại.

        Từ khi vũ khí của những tên thực dân rời khỏi tay chúng tôi, chúng tôi có thể nhận biết tấm lòng cao cả của quân đội nhân dân, của nhân dân và các cán bộ của trại. Chúng tôi biết rằng lòng tốt đó được gợi lên bởi chính sách chính nghĩa của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo sáng suốt và thân tình của Ngài. Chúng tôi cũng hiểu rằng chính sách khoan hồng này là hình ảnh sống động của sự khát khao lớn về tình hữu nghị và hoà bình của nhân dân Việt Nam đối với các dân tộc chúng tôi. Giáo dục chính trị được các cán bộ có trách nhiệm thực hiện một cách cẩn thận đã làm cho chúng tôi thấy rõ những sai lầm mà chúng tôi phạm phải, đặt chúng tôi trên con đường thẳng, con đường đấu tranh vì hoà bình và tình hữu nghị giữa các dân tộc. Bây giờ chúng tôi đã hiểu được tính trầm trọng của những lỗi lầm quá khứ của chúng tôi là đã phục vụ những tên thực dân Pháp, những lỗi lầm mà chúng tôi muốn chuộc lại một cách thành thực trước nhân dân Việt Nam và mỗi dân tộc chúng tôi.

        Được giáo dục đường lối chính nghĩa và trở thành những con người mới, chúng tôi ý thức được nghĩa vụ của mình là tham gia vào cuộc đấu tranh của dân tộc chúng tôi chống lại cuộc chiến tranh bẩn thỉu ở Đông Dương.

        Cuộc chiến tranh này đã làm đổ máu rất nhiều các dân tộc chúng tôi và nhân dân Việt Nam, ngăn cản một phần lớn việc làm để tăng của cải vật chất.

        Những khoản tiền lớn được chi một cách vô ích làm tăng thêm hàng ngày sự khốn cùng của các dân tộc chúng ta. Số người chết không ngừng tăng lên, làm vỡ tan trái tim những bà mẹ và những người vợ của chúng ta, để lại biết bao vợ goá con côi và chính những tên thực dân đã xây dựng sự giàu có bẩn thỉu của chúng trên tất cả những đau khổ và khốn cùng này.

        Càng ngày càng có nhiều dấu hiệu cảm động về những thắng lợi rực rỡ của Quân đội nhân dân Việt Nam sinh ra bởi sức mạnh của một lý tưởng tuyệt vời và càng ngày càng tạo ra những điều kiện thuận lợi cho cuộc kháng chiến của Việt Nam được thực hiện bằng sự thông cảm và ủng hộ của các lực lượng hoà bình thế giới, vạch trần những toan tính tội ác của những kẻ gây chiến Pháp - Mỹ, chúng tôi đã thấy sự cần thiết phải ngừng chiến ở Đông Dương và thắt chặt các mối quan hệ hữu nghị giữa các dân tộc.

        Chúng tôi hiểu rằng vì lợi ích của các nước mà cần phải xoá bỏ những lợi nhuận tội lỗi của chiến tranh thường làm căng thẳng tình hình quốc tế. Cũng như tất cả những người yêu chuộng hoà bình trên thế giới, chúng tôi cũng nhận thấy sự cần thiết phải giải quyết các cuộc xung đột thế giới bằng đàm phán hoà bình. Chính vì vậy chúng tôi mong muốn Ngài tham gia tích cực vào cuộc đấu tranh của các dân tộc chúng ta nhằm chấm dứt chiến sự ở Đông Dương.

        Cùng với các chiến sĩ hoà bình của các dân tộc chúng ta, chúng tôi sẽ yêu cầu chính phủ Pháp tiến hành ngay các cuộc đàm phán với chính phủ hợp pháp duy nhất của nhân dân Việt Nam, chính phủ mà Ngài đang điều hành. Chúng tôi sẽ ngăn cản mọi âm mưu duy trì quân đội viễn chinh Pháp ở Đông Dương. Chúng tôi sẽ làm việc hết sức để lập lại các mối quan hệ kinh tế và văn hoá giữa nước Pháp và Việt Nam.

        Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào phong trào thế giới hiện nay chống lại cuộc chiến tranh Đông Dương. Những tên đế quốc đã bị thất bại ở Triều Tiên; chúng cũng sẽ bị thất bại ở Đông Dương.

        Để xứng đáng với cử chỉ khoan hồng dành cho chúng tôi, chúng tôi hứa với Ngài sẽ tham gia tích cực vào cuộc đấu tranh của các dân tộc chúng ta vì hoà bình ở Việt Nam. Chúng tôi đã hiểu rằng phục vụ những tên đế quốc là đi ngược lại những lợi ích của nhân dân và các gia đình chúng tôi.

        Con đường của chúng tôi sẽ mãi mãi là con đường đấu tranh vì hoà bình.

        Hoà bình ở Việt Nam muôn năm!

        Hãy hồi hương quân viễn chinh!

        Việt Nam tự do và độc lập muôn năm!

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Sarachmann Stainslas
        Riou Albert
        Hartman Gustade và 68 tù binh đã ký.
(Hồ sơ: No 1099)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:09:22 AM

        Thư của Bệnh viện Trung ương các trại tù binh.

        Tháng 12 năm 1953

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Nhân dịp đầu năm mới, chúng tôi xin gửi tới Ngài những lời chúc năm mới hạnh phúc và tốt đẹp nhất và đặc biệt là sức khoẻ dồi dào để tiếp tục cuộc kháng chiến đến thắng lợi cuối cùng.

        Chúng tôi mong rằng năm nay sẽ thấy được sự thắng lợi của quân đội của Ngài và mang lại nền độc lập cho đất nước Ngài.

        Cuối cùng chúng tôi mong được sống trong hoà bình giữa những người thân và giữa một nền dân chủ mới mà chúng tôi đã chiến đấu rất nhiều vì nó.

        Chúng tôi cảm ơn Ngài về chính sách và lòng khoan dung mà Ngài đã dành cho các tù binh.

        Xin gửi tới Ngài lời chào trân trọng.

        Bệnh viện Trung ương các trại tù binh

        Đại diện người Âu: Künster
        Đại diện bệnh nhân: Keil
        Đại diện những người lao động Ma-rốc: Bouazza
 (Hồ sơ: No 1099)       


        Thư của nữ cứu thương Geneviève de Gallard

        Ngày 21 tháng 5 năm 1954

        Nữ cứu thương Geneviève de Gallard

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh

        Tôi vừa nhận được tin mừng về việc tôi được phóng thích và tôi mong được biểu thị sự biết ơn về lòng nhân đạo của Ngài dành cho bản thân tôi. Tôi xin cảm ơn Ngài Chủ tịch và Hội phụ nữ Việt Nam đã can thiệp giúp tôi được tự do. Tôi sẽ sớm được trở về với gia đình và quê hương.

        Đó là niềm vui lớn đối với tôi. Bằng tất cả tấm lòng của mình, tôi mong muốn hoà bình sẽ được thiết lập lại ở Việt Nam, để tất cả mọi người nam, nữ và trẻ em ở đất nước của Ngài cũng được có niềm vui giống tôi và được sống hạnh phúc và hoà bình.

        Tôi cũng muốn cảm ơn và bày tỏ thái độ của tôi đối với các đơn vị quân y của Ngài mà trong suốt 15 ngày qua họ đã làm việc tận tụy quên mình trong việc chữa chạy các thương binh nặng của chúng tôi.

        (Việt Nam Thông tấn xã ngày 26-5-1954)
 
(Hồ sơ: No 1558)         

        Thư của tù binh ở Sầm Sơn

        Ngày 16 tháng 8 năm 1954

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Chúng tôi sắp rời Việt Nam và mọi người đều phấn khởi. Mỗi người nghĩ đến lúc trở về quê hương nay mai và xây dựng những dự định tương lai. Tuy nhiên, trong niềm hân hoan cuồng nhiệt này, thật là không xứng đáng nếu chúng tôi quên Ngài và chính vì thế chúng tôi gửi đến Ngài lá thư ngắn này.

        Trước hết, chúng tôi cảm ơn Ngài đã luôn luôn có một lòng tốt bao la đối với những tù binh.

        Từ ngày đầu tiên bị bắt cho đến nay, chúng tôi luôn luôn cảm thấy sự có mặt của Ngài như một người Cha bên cạnh chúng tôi. Với sự lãnh đạo của Ngài, quân đội và nhân dân Việt Nam không bao giờ giữ mối hiềm thù đối với chúng tôi vì tất cả những hành động tàn bạo chúng tôi gây ra. Trái lại, họ đã luôn cố gắng làm cho cuộc sống của chúng tôi trong trại được dễ chịu nhất có thể mặc dù có biết bao khó khăn trở ngại mà nhân dân Việt Nam đã gặp phải trong cuộc chiến đấu anh dũng chống quân xâm lược.

        Chúng tôi không thể nào quên những biểu hiện hữu nghị và sự ân cần của cán bộ và chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đối với chúng tôi và chúng tôi chịu ơn Ngài rất nhiều về tất cả những điều đó. Chính nhờ đường lối chính sách khoan hồng mà Ngài đã luôn thực hiện đối với chúng tôi nên chúng tôi mới được đối xử tử tế như vậy. Vì thế, lòng biết ơn của chúng tôi đối với Ngài sẽ chẳng bao giờ là đủ lớn cả và chúng tôi có thể bảo đảm với Ngài rằng tên tuổi của Ngài sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim chúng tôi.

        Sự đình chiến ở Việt Nam đã được ký kết. Tin vui ấy được chào đón bởi những tiếng reo hò và vỗ tay nồng nhiệt. Thưa Ngài Chủ tịch, nhân dịp này, chúng tôi xin gửi tới Ngài những lời chúc mừng vì đã lãnh đạo nhân dân Việt Nam anh hùng một cách vô cùng sáng suốt trong cuộc chiến đấu chống bọn thực dân. Với Hiệp định đình chiến - chiến thắng huy hoàng của các lực lượng hoà bình trước bọn gây chiến, máu của nhân dân Việt Nam cũng như của những người lính quân đội viễn chinh đã ngừng chảy. Đã có quá nhiều gia đình khóc người thân không bao giờ trở lại. Quá nhiều người đang phải chịu đựng thảm hoạ chiến tranh. Đối với chúng tôi, những tù binh, điều mà chúng tôi trông thấy đã mở mắt cho chúng tôi và giúp chúng tôi phân biệt được đâu là bạn và đâu là thù. Cần phải biết rằng chiến tranh chỉ gây ra đổ nát và tang tóc, chúng tôi đều là những chiến sĩ hăng hái của hoà bình và nhiệm vụ của chúng tôi là đấu tranh vì hoà bình vào thời điểm mà những tên đế quốc Mỹ tìm mọi cách gây chiến. Cách tốt nhất để chứng tỏ lòng biết ơn của chúng tôi đối với Ngài là tham gia vào cuộc chiến đấu gìn giữ hoà bình. Ký được Hiệp định đình chiến là đã đạt được một bước tiến lớn. Điều còn lại đối với chúng tôi bây giờ là phải đấu tranh để những điều khoản của Hiệp định đình chiến được tôn trọng nhằm đạt đến một nền hoà bình cuối cùng. Chúng tôi cũng xin hứa sẽ cùng nhân dân chúng tôi đấu tranh vì lợi ích của dân tộc chúng tôi, có nghĩa là tự do, độc lập, dân chủ và hạnh phúc cũng như đấu tranh cho tình hữu nghị bền vững đoàn kết tất cả các dân tộc lại, nhất là nhân dân Pháp với nhân dân Việt Nam.

        Thưa Ngài Chủ tịch Hồ Chí Minh, trước khi kết thúc, chúng tôi xin gửi tới Ngài những lời chúc sức khoẻ và sống lâu để Ngài có thể luôn luôn là người lãnh đạo nhân từ của nhân dân Việt Nam và dẫn dắt toàn thể nước Việt Nam hướng tới một tương lai tươi sáng trên con đường hoà bình và tự do.

        Đình chiến ở Việt Nam muôn năm!

        Tình đoàn kết giữa các dân tộc muôn năm!

        Hoà bình thế giới muôn năm!

        Ngày 16 tháng 8 năm 1954

        Kèm theo 100 chữ ký trong đó có:

        Dury Daniel Pháp Hạ sĩ 3/5 REI
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:12:54 AM
                    
        Thư của 153 tù binh Âu - Phi

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Ngày 19 tháng 8 năm 1954        

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà,

        Thưa Ngài,

        Chúng tôi, 153 tù binh người Âu - Phi được trao trả ngày 19 tháng 8 năm 1954 xin gửi đến Ngài bức thư này để biểu lộ tình cảm biết ơn của chúng tôi đối với lòng khoan dung của Ngài.

        Sau thời gian sống tại nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, chúng tôi đã biết được sự thật về nước Việt Nam qua chính sách khoan hồng của Ngài, chúng tôi đã được hưởng một sự đối xử rất tốt, chúng tôi được ăn và mặc cùng một mức với quân đội chính quy của Việt Nam. Chúng tôi được ở trong những lán trại rất rộng rãi và thoáng mát. Chúng tôi không bao giờ bị tra tấn; ngược lại, các cán bộ và chiến sĩ đã đối xử rất tốt đối với chúng tôi và luôn luôn muốn mang lại cho chúng tôi cuộc sống tốt nhất.

        Về y tế chúng tôi nhận được những chăm sóc rất tốt của các bác sĩ Việt Nam trong suốt cuộc hành quân để đến Trung tâm đón tiếp tù binh Thanh Hoá và chờ đợi sự hồi hương. Khắp nơi chúng tôi dừng chân để nghỉ ngơi, nhân dân đã đón tiếp chúng tôi rất tử tế. Họ nhường nhà của mình để cho chúng tôi nghỉ ngơi và mời chúng tôi uống trà và tặng nhiều quà. Điều đó chứng tỏ rằng người dân Việt Nam không hề giữ lòng hận thù với chúng tôi và mong chúng tôi sớm trở về nước. Ban lãnh đạo Trung tâm đón tiếp tìm mọi cách để chúng tôi được giải trí, hoặc bằng những buổi chiếu phim, những buổi chơi bóng chuyền hay những buổi vui chơi và họ cũng cho một đoàn văn công của Quân đội nhân dân Việt Nam đến phục vụ để làm chúng tôi vui. Nhiều lần người dân Thanh Hoá đến thăm chúng tôi chúc chúng tôi giữ gìn sức khoẻ tốt để trở về nước và gửi lời chào thân tình tới gia đình chúng tôi. Cuộc sống vật chất và tinh thần của chúng tôi được cải thiện hàng ngày đó là nhờ cố gắng của toàn thể nhân dân, ban lãnh đạo, cán bộ và các chiến sĩ của trại; điều đó cũng là nhờ ý muốn tự nhận thức lại chính mình của chúng tôi.

        Ở đội quân viễn chinh, chúng tôi chịu một trách nhiệm lớn đối với Việt Nam vì tất cả những cảnh ghê rợn của cuộc chiến tranh gây ra cho nhân dân Việt Nam. Chúng tôi cũng rất hối hận vì điều đó và chúng tôi cố gắng chuộc lại những lỗi lầm trước đây. Chúng tôi đã bị thực dân Pháp và đế quốc Mỹ lừa phỉnh và lôi kéo để tham gia các trận chiến và các cuộc hành quân càn quét. Nhiều thanh niên Pháp, Xênêgan, Bắc Phi,... đã chết một cách vô ích ở Đông Dương. Bây giờ hiểu ra sự thật, chúng tôi đi theo lập trường của những người lao động châu Âu, châu Phi dũng cảm, chúng tôi phải đứng về phía nhân dân chứ không phải về phía những tên thực dân. Trong đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, luôn luôn có sự phân biệt chủng tộc trong khi đó ở đây tất cả chúng tôi đoàn kết với nhau như anh em, tay trong tay đã tiến hành cuộc chiến đấu quyết liệt và không ngừng để trở thành những chiến sĩ xuất sắc của hoà bình.

        Chúng tôi hoan nghênh cuộc kháng chiến to lớn và những thắng lợi vinh quang của nhân dân Việt Nam và chúng tôi hoàn toàn tán thành Hiệp định đình chiến đã được ký kết tại Hội nghị Giơ-ne-vơ ngày 21 tháng 7 năm 1954. Đình chiến ở Đông Dương tỏ rõ sức mạnh của nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam. Nó cũng chứng tỏ cao trào đấu tranh vì hoà bình thế giới và tính hiệu quả của hoà bình mà Mặt trận dân chủ theo đuổi.

        Chúng tôi hứa chiến đấu vì hoà bình, chủ quyền và độc lập của Việt Nam, Pa-thét Lào và Cam-pu-chia. Chúng tôi sẽ đấu tranh để thực hiện nghiêm túc các điều khoản của Hiệp định đình chiến và sự hồi hương quân đội viễn chinh và nhất là chống lại những tên đế quốc Mỹ luôn luôn tìm cách phá hoại Hiệp định đình chiến đã được ký kết ở Giơ-ne-vơ. Trước đây chúng tôi hoàn toàn bị chìm trong sự ngu dốt. Hôm nay, được soi sáng bởi sự dẫn dắt và chính sách khoan hồng của Ngài, chúng tôi sẽ đi theo con đường đúng đắn dẫn chúng tôi đến hoà bình, hạnh phúc và tự do. Một khi được hồi hương, chúng tôi thề với Ngài sẽ tích cực đấu tranh cho độc lập dân tộc chúng tôi và cho hoà bình thế giới. Chúng tôi, 153 tù binh người Âu - Phi được trả tự do chính là nhờ chính sách nhân đạo của Ngài, nhờ cuộc đấu tranh của tất cả các dân tộc và chủ yếu là nhờ cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam. Cuối cùng, thưa Ngài Chủ tịch, với lòng kính trọng chúng tôi xin cảm ơn Ngài và chúng tôi rời Việt Nam với một ý thức dân chủ mới, chúng tôi sẽ giữ mãi lòng biết ơn của chúng tôi đối với nhân dân Việt Nam và Ngài - vị Chủ tịch đáng kính, vị ân nhân của chính chúng tôi, người bạn yêu quý của giai cấp lao động và các dân tộc bị áp bức.

        Đình chiến và hoà bình muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Dưới đây là một số trong 153 chữ ký:

Họ tên----------Quốc tịch--------Đơn vị
Grisomi PierrePhápTrung sĩ trưởng
ChabrierPhápTrung sĩ1er BPC
Denis ChristianePhápHạ sĩ3/10 RAC
Buls AndréPhápHạ sĩ2/3 REI
Tamir SimonPhápBinh nhất8è BPC
Arvaben MamedMa-rốcBinh nhì3/4 RTA

(Hồ sơ: No 1490)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:16:13 AM

        Thư của tù binh Trại số 122

        Trại tù binh số 122,

        Ngày 30 tháng 8 năm 1954

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Trong vài ngày tới, chúng tôi sẽ lên đường mà ở đầu bên kia, mỗi người trong chúng tôi sẽ gặp lại cha mẹ, gia đình vợ và con mình, tóm lại tất cả những người thân đang kiên nhẫn chờ đợi sự trở về của chúng tôi. Trước khi ra đi, chúng tôi xin gửi lời cảm ơn tới Ngài - mặc dù phải gánh trách nhiệm nặng nề của người đứng đầu một đất nước đang nỗ lực hết sức để giành độc lập, nhưng đã bớt nhiều thời giờ quý báu để quan tâm đến số phận của các tù binh mà quân đội của mình đang quản lý và làm thế nào để họ được đối xử với lòng khoan dung và nhân đạo.

        Trong khi tìm cách biểu hiện mong muốn của chúng tôi là bày tỏ lòng biết ơn với Ngài và chỉ có những phương tiện thô sơ nhưng lại đáng quý trong hoàn cảnh cùng quẫn của chúng tôi đã là quý báu lắm rồi, chúng tôi xin tặng Ngài một mẩu gỗ được cắt gọt bởi những bàn tay không mấy khéo léo với kiểu công việc này, nhưng được gây cảm hứng bằng một mong muốn chân thành: “Hoà bình”. Những bàn tay này từ bỏ khẩu súng không luyến tiếc, đã tìm lại được những đường nét uốn lượn bằng những chiếc đục trong niềm vui.

        Công nhân Pháp, người có những công cụ ứng biến của mình, tạo nên con chim hoà bình bằng gỗ lấy từ những cánh rừng của Ngài, đã rất muốn tập hợp các bạn của mình để dâng hiến thành quả của một vài giờ lao động bằng tay và hoà bình này.

        Thưa Ngài Chủ tịch, một lần nữa, chúng tôi mong Ngài có lòng khoan dung đối với chúng tôi bằng cánh nhận món quà kỷ niệm này của các tù binh Trại số 122. Kỷ niệm này đến đúng lúc, sau Hiệp định đình chiến, sẽ bảo đảm cho sự chân thành khích lệ hành động của chúng tôi. Ngoài những ý tưởng hoà bình được đưa vào trong nó, con chim bồ câu này cũng sẽ nói với Ngài rằng tình hữu nghị của những người con của nhân dân Pháp được Ngài cũng như toàn thể nhân dân Ngài thừa nhận.

        Tâm hồn con người được làm để cho nó có được khả năng quên lãng nhanh chóng nhất là điều liên quan đến những ân huệ. Mặc dù điều đó, tôi nghĩ có thể khẳng định với Ngài rằng tôi và các bạn của tôi sẽ luôn giữ mãi kỷ niệm tốt đẹp về Chủ tịch Hồ Chí Minh.

        Những người bạn trong số những người con của các dân tộc khác hiện đang sống ở trại này cũng mong muốn cùng tham gia vào lời chúc của chúng tôi.

        Chúng tôi chúc Ngài sống lâu để thực hiện tốt nhiệm vụ của Ngài đến cùng và xin gửi tới Ngài sự biết ơn trân trọng và tình hữu nghị chân thành.

        410 tù binh đã ký.


        Thư của tù binh Bệnh viện 128

        Ngày 1 tháng 9 năm 1954

        Một số tù binh của Bệnh viện 128

        Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh,

        Một niềm vui lớn đối với chúng tôi là được viết thư cho Ngài để biểu lộ tất cả lòng biết ơn chân thành của chúng tôi với Ngài.

        Từ khi bị bắt, chúng tôi đã luôn được đối xử tốt bởi các cán bộ và chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam cũng như của nhân dân Việt Nam. Nhờ vào lòng khoan hồng của Ngài, chúng tôi luôn được đón tiếp nồng nhiệt ở khắp những nơi chúng tôi đi qua.

        Nhờ sự ân cần của các bác sĩ và y tá Việt Nam, các bạn thương binh và đau ốm của chúng tôi đã nhận được những chăm sóc tốt mà, đối với một số người trong số họ, đã cho phép họ còn được sống vì lẽ họ bị thương nặng.

        Chúng tôi đã vô cùng cảm động về việc tối qua nhân dân Việt Nam đã đến thăm chúng tôi nhân dịp chúng tôi được hồi hương. Riêng tôi, tôi đã khóc khi một bà già nắm vai tôi nói với tôi những câu bằng tiếng Việt ý muốn nói những lời chúc mừng tôi như một người mẹ hiền nói với con trai mình.

        Chúng tôi cũng rất được quan tâm về mặt ăn uống từ trà đường đến thuốc lá “Bastos và Melia”; điều này chỉ muốn nói về sự tận tụy của mọi người dân Việt Nam đoàn kết xung quanh Ngài đối với các tù binh.

        Thưa Ngài Chủ tịch, Ngài hãy tin tưởng vào lòng biết ơn lớn của chúng tôi; một khi trở về nước, chúng tôi sẽ biết nói sự thật về nhân dân Việt Nam và nói một cách thích thú về lòng khoan dung của Ngài.

        Thưa Ngài Chủ tịch, tôi xin lỗi vì không thể viết dài hơn vì trái tim của chúng tôi tràn đầy những điều tốt đẹp để nói với Ngài rằng chúng tôi không thể biểu lộ hết.

        Một lần nữa xin ngàn lần cảm ơn, cảm ơn về lòng nhân đạo mà tôi tin chỉ chúng tôi, những tù binh, đã được hưởng.

        Xin gửi tới Ngài Chủ tịch lòng tôn kính và lời chào trân trọng của chúng tôi.

        Đã ký

        Kelieff    MIE 175    5/7 RTA

        Abdellaoui    MIE 2.122    3/3 RTA

        Roubtana    MIE 2.190    3/3 RTA

        Ahmed Ben Laboen    MIE 6.175    1/4 RTM

        …

 
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 04:19:09 AM
     
THƯ GỬI QUỐC HỘI, MẶT TRẬN LIÊN VIỆT, QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM VÀ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

        Thư của tù binh Trại 14 gửi Chủ tịch Quốc hội Việt Nam

        Việt Bắc, ngày 25 tháng 8 năm 1951

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam,

        Nhân dịp những ngày 19 tháng 8 và mùng 2 tháng 9, tù binh của Trại 14 rất muốn tham gia với nhân dân Việt Nam để cùng chung một niềm vui kỷ niệm những ngày lễ Cách mạng và Độc lập này.

        Thực tế chúng tôi coi những ngày lễ này như là một chiến thắng chủ nghĩa đế quốc chính vì vậy chúng tôi muốn được kỷ niệm chúng cùng một trái tim với ngày 14 tháng 7 của nước Pháp chúng tôi, ngày chiến thắng đầu tiên chống chế độ chuyên chế và áp bức.

        Thưa Ngài Chủ tịch, gửi cho Ngài bức thư này, chúng tôi muốn biểu lộ tầm quan trọng mà hôm nay chúng tôi dành cho nền tự do và hoà bình ở Việt Nam. Hơn ai hết, những người Pháp trong số những người mang mọi quốc tịch khác đều coi sự bất công của cuộc chiến tranh này như một xúc phạm tới quyền tự quyết của các dân tộc mà chính họ cũng có.

        Bởi vậy chúng tôi đã nhất trí quyết định ngay từ khi trở về đất nước, chúng tôi sẽ đem hết sức mình để đấu tranh chống lại việc gửi thêm quân tăng cường cho Viễn Đông và việc tăng cường cuộc chiến tranh bẩn thỉu này.

        Chúng tôi sẽ tham gia vào các hàng ngũ của các phong trào đòi hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và hoà bình ở Việt Nam. Tiếng nói của chúng tôi trong Ủy ban những người hồi hương từ Đông Dương sẽ đủ mạnh để giữ lại những người lính mà họ muốn gửi đi và để ngăn trở những âm mưu của những ai muốn một cuộc chiến tranh đến cùng, coi thường tính mạng con người, coi thường sự đổ nát và tang tóc.

        Chỉ có lợi ích của hoà bình mời có thể dẫn người ta trở về với bình yên và hạnh phúc cũng như tình đoàn kết của các dân tộc.

        Chúng tôi cũng xin hứa đấu tranh cho hoà bình thế giới bằng tất cả lòng dũng cảm và tất cả khả năng của mình.

        Đây vừa là chương trình vừa là mục đích và cũng vừa là một nghị quyết.

        Xin Ngài Chủ tịch vui lòng nhận những tình cảm chân thành và trân trọng nhất của chúng tôi.

        Đã ký:
Fontaine Henry        Trung sĩ             2è BT
Chalard MauriceHạ sĩ trưởng1er BT
Fornot PièrreHạ sĩ trưởng8è GSAP
Moebs PièrreHạ sĩ8è RTM
...
 
(Hồ sơ: No 1099)        
       

        Thư của tù binh Trại 14 gửi Ngài Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Mặt trận Liên Việt

        Việt Bắc, ngày 25 tháng 8 năm 1951

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Mặt trận Liên Việt

        Trong những ngày 19 tháng 8 và mùng 2 tháng 9, những tù binh của Trại 14 rất muốn tham gia với nhân dân Việt Nam để hân hoan kỷ niệm những ngày lễ Cách mạng và Độc lập. Coi những ngày hội này như một chiến thắng chủ nghĩa đế quốc, chúng tôi cũng lấy đó làm thắng lợi của mình và muốn tổ chức chúng bằng cùng một tấm lòng như ngày 14 tháng 7 của nước Pháp - chiến thắng đầu tiên chống sự chuyên chế và áp bức.

        Chúng tôi đã quyết định gửi đến Ngài lá thư này để bày tỏ tấm lòng của những người mang mọi quốc tịch thành tâm mong muốn tự do và hoà bình cho Việt Nam. Là những người đầu tiên tự mình nhận thấy cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa này là sự vi phạm đến quyền của các dân tộc mà chính họ cũng có.

        Vì vậy chúng tôi đã đồng lòng quyết định, ngay sau khi trở về nước, sẽ đem hết sức mình đấu tranh chống lại việc gửi quân tăng viện sang Đông Dương và sự tăng cường cuộc chiến tranh bẩn thỉu này.

        Chúng tôi sẽ tham gia vào các hàng ngũ của các phong trào đòi hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và lập lại hoà bình với Việt Nam; và tiếng nói của chúng tôi trong Ủy ban những người hồi hương từ Viễn Đông sẽ đủ mạnh để giữ lại những người lính mà họ muốn gửi đi và để ngăn trở những âm mưu của những kẻ muốn một cuộc chiến tranh đến cùng bất chấp mạng sống của con người, những đổ nát và tang tóc.

        Chỉ những lợi ích của hoà bình mới có thể mang lại sự yên bình và hạnh phúc cho tất cả các dân tộc. Chúng tôi cũng hứa sẽ chiến đấu cho hoà bình thế giới với tất cả lòng dũng cảm và bằng mọi khả năng của chúng tôi.

        Điều này vừa là một chương trình, một mục đích và một nghị quyết.

        Xin Ngài Chủ tịch hãy nhận ở chúng tôi những tình cảm chân thành và kính trọng.

        Đã ký:

Fontaine Henry          Trung sĩ           2è BT
Chalard MauriceHạ sĩ trưởng1er BT
Fornot PièrreHạ sĩ trưởng8è GSAP
Moebs PièrreHạ sĩ8è RTM
Lettelier GilbertHạ sĩ8è BCL
Guffroy ClémentHạ sĩ4è RTM
       …
(Hồ sơ: No 1096).        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 05:41:16 AM

        Thư của tù binh Trại số 14 gửi Chủ tịch Quốc hội Việt Nam

        Ngày 2 tháng 9 năm 1951

        Kính gửi Ngài Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam

        Nhân dịp kỷ niệm Ngày Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam, chúng tôi đã nghĩ rằng ông không thể không quan tâm tới những diễn biến tư tưởng ra sao của các sĩ quan Pháp - tù binh từ gần 2 năm nay - liên quan tới cuộc xung đột Pháp - Việt nói riêng và vấn đề hoà bình nói chung.

        Chính vì vậy, chúng tôi hân hạnh được bày tỏ với Ngài dưới đây diễn biến của tư tưởng khi tiếp xúc với quân đội và nhân dân Việt Nam đang rất cố gắng vì cuộc chiến tranh và trước những sự kiện liên tiếp diễn ra kể từ khi chúng tôi bị bắt.

        Đến từ những chiến trường rất khác nhau và ở cách xa nhau, qua việc đối chiếu những nhận xét của mình, chúng tôi đã đi đến một nhận xét chung là ở khắp mọi nơi chúng tôi đều được nhà chức trách, được quân đội và nhân dân Việt Nam đối xử tốt. Và thậm chí trước đó chúng tôi thường là đối tượng của những biểu hiện tình hữu nghị chứng tỏ mối quan tâm thực sự muốn đưa hai dân tộc Pháp - Việt xích lại gần nhau.

        Nhận xét thứ hai là sự đồng lòng nhất trí của nhân dân Việt Nam trong cố gắng kháng chiến vì một mục đích duy nhất là giành được độc lập, cố gắng này còn được tăng cường bằng việc thành lập Mặt trận Liên Việt.

        Hai cứ liệu cơ bản đầu tiên này đã đưa ra cho chúng tôi lý do để suy nghĩ hơn thế nữa vì chúng tôi không thể không biết rằng về phía mình, nhân dân Pháp dù bằng cách này hay cách khác không hề nghĩ tới việc từ chối nền độc lập của nhân dân Việt Nam.

        Tiếp theo đó là hàng loạt sự kiện diễn ra liên tiếp: mở đầu là những chiến sự ở Triều Tiên, tiếp đến là việc quân đội Pháp rút khỏi biên giới Bắc Kỳ trong những điều kiện thảm hại, rồi đến những trận đánh lớn đầu tiên ở vùng ven đồng bằng và cuối cùng là những cuộc thương thuyết hoà bình đầu tiên ở Triều Tiên tương ứng với một phong trào đấu tranh rộng lớn vì hoà bình trên toàn thế giới. Trong thời gian này, Quân đội nhân dân Việt Nam đã có những tiến bộ không ngừng và rất lớn.

        Cần phải nói rằng trong khi chúng tôi nằm bất động trong trại thì những sự kiện bên ngoài đã tiến triển nhanh chóng và một sự biến đổi nhạy cảm về tinh thần đã diễn ra trong toàn thể các dân tộc.

        Chúng tôi chỉ muốn khẳng định với Ngài rằng chúng tôi đã không hề chậm trễ so với phong trào này.

        Đối với những nhận xét hoàn toàn về mặt trí thức và đạo đức chúng tôi phải công nhận với Ngài rằng về mặt này cũng vậy: việc bắt giữ chúng tôi không phải là không có tác dụng.

        Xuất thân từ những tầng lớp trung lưu của xã hội Pháp và từ nền giáo dục Cơ đốc giáo, dù chưa bao giờ thuộc về một đảng phái chính trị nào, chúng tôi vẫn có bản năng đối phó với một hiện tượng mới là một trong số những sự kiện của thế kỷ XX đó là sự xuất hiện của chủ nghĩa cộng sản. Cần phải thú nhận rằng từ trước tới nay chúng tôi chưa hề đi sâu vào những nghiên cứu phê phán của Mác và những lý thuyết mang tính xây dựng mà những nghiên cứu này đã cho ra đời.

        Nhờ những phương tiện nghiên cứu và thông tin mà chúng tôi được giao, chúng tôi có thể nói rằng ngày nay điều đó đã được thực hiện. Chúng tôi nhận thấy rằng sự tiến lên chủ nghĩa cộng sản đã được Các Mác dự tính như bước kế tiếp của chủ nghĩa xã hội đã xuất hiện như là một hiện tượng tự nhiên trong quá trình tiến hoá của xã hội và rằng phong trào này bản thân nó không nhất thiết tạo ra một mối đe doạ cho hoà bình của các dân tộc, mà ngược lại nó còn có nhiều khả năng đảm bảo cho nền hoà bình này.

        Tóm lại và cũng là để kết thúc bức thư đã quá dài này, chúng tôi nhận thấy rằng nước Pháp và Việt Nam đang đứng trong một hoàn cảnh nghịch lý của hai dân tộc là đã lao vào một cuộc xung đột mà thực sự không một ai trong số hai dân tộc đó mong muốn và nó chỉ kéo dài dưới áp lực của những ảnh hưởng bên ngoài mà mỗi bên đều mong muốn sớm thoát khỏi.

        Chúng tôi hy vọng rằng phong trào hoà bình đang hình thành trên thế giới và đặc biệt ở Viễn Đông xung quanh bán đảo Triều Tiên sẽ nhanh chóng phát triển ở Đông Dương.

        Chúng tôi mong muốn rằng nhân dân Pháp và nhân dân Việt Nam sẽ sớm ký kết một nền hoà bình công minh và chính trực cho cả hai bên, đảm bảo nền độc lập quý báu cho những người Việt Nam và kéo theo sự hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông.

        Thưa Ngài Chủ tịch, trong ngày lễ lịch sử mồng 2 tháng 9 này đối với các Ngài, chúng tôi xin Ngài cho phép chúng tôi được tập hợp bên các Ngài để hô vang:

        Hoà bình muôn năm!

        Tự do muôn năm!

        Tình hữu nghị Việt - Pháp muôn năm!

        Trong khi hy vọng rằng lá thư này sẽ không làm Ngài bận tâm và sẽ được tiếp nhận trong một ngày thuận lợi, xin Ngài Chủ tịch hãy nhận ở chúng tôi sự kính trọng đặc biệt.

        Đã ký:

        Bruge    Tiểu đoàn trưởng
        Pradelle    Trung úy quân y
        Mariani    Trung úy
        Richard    Trung úy
(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 05:43:59 AM
        Thư của tù binh được phóng thích chuyến Nô-en năm 1951 gửi Đại tướng Võ Nguyên Giáp

        Việt Nam, ngày 14 tháng 12 năm 1951

        Các sĩ quan và hạ sĩ quan được trả tự do trong chuyến Nô-en

        Kính gửi Bộ Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam

        Kính thưa Đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp,

        Vào lúc mở ra cánh cửa của tự do, chúng tôi xin cảm ơn Quân đội Việt Nam về tất cả những gì Quân đội đã làm cho chúng tôi.

        Ngay từ những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến, chúng tôi đã ngạc nhiên vì sự chững chạc và anh dũng của các chiến sĩ của ông bao nhiêu thì lúc đầu bị bắt giữ, chúng tôi lại càng ngạc nhiên bấy nhiêu về những đối xử tốt của họ đối với chúng tôi. Những việc làm như: thu nhặt ngay những người bị thương trong khi đang diễn ra trận đánh Đường thuộc địa số 4, đối xử tử tế và trả tự do cho tù binh... là bấy nhiêu chứng cớ vạch trần sự tuyên truyền dối trá của thực dân Pháp mà mục đích của chúng là sử dụng chúng tôi, những cán bộ cũ của Quân đội giải phóng nước Pháp để chống lại những người đang giải phóng một cách chính đáng đất nước Việt Nam khỏi ách thống trị của đế quốc Pháp - Mỹ.

        Chính vì Quân đội nhân dân Việt Nam được khích lệ bằng lý tưởng dân chủ, được sinh ra từ nhân dân, được ông chỉ huy đúng đắn và ý thức được sự nghiệp chính nghĩa mà họ đang bảo vệ, nên họ tin chắc vào thắng lợi cuối cùng. Cuộc chiến đấu thắng lợi mà chúng tôi đã thực hiện từ năm 1940 đến 1945 chống chủ nghĩa quốc xã cũng giống như cuộc chiến đấu mà ông đang chỉ huy chống lại chủ nghĩa phát xít mới Mỹ - Pháp, cũng như chúng tôi, chắc chắn ông sẽ giành được thắng lợi.

        Trái lại, quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông chỉ chiến đấu vì quyền lợi của một nhóm tư bản Mỹ và Pháp, đi ngược lại ý muốn của nhân dân Pháp và gây đau thương cho cả hai đất nước chúng ta. Là đội quân đánh thuê, không có bất cứ một lý tưởng nào khích lệ họ nếu không phải vì sự thoả mãn thấp hèn bằng việc thăng chức nhanh, nhận được lương khá hơn hay là hy vọng một chiếc huân chương.

        Trong suốt 14 tháng bị bắt giữ, chúng tôi được đối xử như những con người chứ không phải như những kẻ thù, được nuôi dưỡng như các chiến sĩ Việt Nam, được chính những người dân mà chúng tôi đã mang đến cho họ sự đổ nát và tang tóc, cho ở trọ. Chúng tôi chỉ phải làm việc để đảm bảo cuộc sống vật chất và tinh thần của chúng tôi. Chính sách này phù hợp với lý tưởng mà vì nó các ông đang chiến đấu.

        Tất cả những điều này chúng tôi đã hiểu được là nhờ công tác chính trị của cán bộ của ông. Với tính kiên nhẫn và ân cần, họ đã biết chỉ cho chúng tôi đâu là chính nghĩa, đâu là bạn bè và công việc chuẩn bị cho chiến tranh thế giới thứ ba ra sao của những kẻ thù của chúng tôi và của nhân dân Việt Nam. Chúng là những con cá mập của giới tài chính phố Uôn (Mỹ) và khu giao dịch chứng khoán (Pháp): Nói tóm lại, chúng tôi đã trông thấy rõ.

        Bây giờ, chúng tôi sắp trở lại phía bên kia, chúng tôi xin thề sẽ dấn sâu hơn nữa vào sự nghiệp chính nghĩa của Việt Nam và chúng tôi hứa tham gia hơn nữa vào cuộc tranh đấu vì hạnh phúc của các dân tộc, để máu ngừng chảy ở Việt Nam cũng như ở Triều Tiên, để quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông được hồi hương.

        Bởi quân đội viễn chinh là công cụ đàn áp đối với nhân dân Việt Nam và là nguyên nhân trực tiếp của sự lệ thuộc riêng của chúng tôi và của nỗi bất hạnh của nhân dân Pháp.

        Cùng với nhân dân Pháp và nhân dân Việt Nam, những người đã đi trước chúng tôi trong cuộc đấu tranh, chúng tôi chắc chắn sẽ đạt được mục đích chung của chúng ta, đó là sự xích lại bạn bè, là độc lập và tự do của cả hai dân tộc chúng ta trong hoà bình được lập lại ở Việt Nam và trong hoà bình thế giới được củng cố vững chắc.

        Đã ký

Thomas Duris             Trung tá quân y          Quân y
Lévy PaulĐại uý quân y2è Tabor
Arnouilh JeanTrung uýFI
Desgrolard AndréTrung uýFI
Guychard JeanTrung uý1er BEP
Dupuis CharlesThượng sĩ trưởng1er BEP
Deschlaegel WillThượng sĩ trưởng3è REI
Coppini EgidroThượng sĩ3è REI
Bouchet EtienneThượng sĩ1er BEP
Senay GuyThượng sĩFI
Tahan AndréThượng sĩFI
Brunot JeanThượng sĩFC
(Hồ sơ: No 1096)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:10:26 AM
           
        Thư của 151 tù binh gửi nhân dân Việt Nam

        Ngày 20 tháng 8 năm 1954

        Kính gửi nhân dân Việt Nam

        Chúng tôi, những tù binh Âu - Phi, vào lúc sắp được hồi hương, chúng tôi gửi tới nhân dân Việt Nam một lá thư cảm ơn về tất cả những điều tốt đẹp mà nhân dân Việt Nam đã dành cho chúng tôi.

        Bị thúc đẩy bởi một chính sách của những tên thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông đã đến đây chiến đấu chống lại nhân dân của nước Việt Nam và gây nên biết bao đổ nát và tang tóc khắp nơi.

        Bị đánh lừa bởi sự tuyên truyền dối trá, chúng tôi tưởng rằng khi bị bắt, chúng tôi sẽ bị ngược đãi.

        Trái với điều mà chúng tôi đã nghĩ, chúng tôi đã nhận được những chăm sóc đặc biệt của nhân dân Việt Nam.

        Khi bị bắt, nhiều đồng đội chúng tôi đã bị thương, các chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam đã dành cho họ những chăm sóc đầu tiên. Còn đối với chúng tôi ở Điện Biên Phủ, ngày thứ hai sau khi bị bắt, chúng tôi đã nhận được từ phía quân đội cũng như nhân dân bữa ăn đầu tiên mà họ đã sửa soạn cho chúng tôi.

        Trong những chuyến di chuyển, nhân dân Việt Nam đã giúp đỡ những người ốm tiếp tục cuộc hành trình và cho chúng tôi mượn nhà để trú chân.

        Mặc dù những đổ nát và cướp phá do quân đội viễn chinh pháp ở Viễn Đông gây ra, và trong khi chúng tôi nghĩ sẽ bị nhân dân ngược đãi thì trái lại họ đã cho, cả người ốm lẫn người khoẻ chúng tôi, hoa quả và nhiều thứ khác.

        Trong các trại, mặc dù tình trạng vật chất khá nghèo nàn thiếu thốn, nhưng điều kiện sống của chúng tôi vẫn khá tốt và cho phép chúng tôi sống dễ chịu hơn.

        Trong những lúc đi ra ngoài, chúng tôi thường được nhân dân mời trà và đôi khi cả thuốc lá.

        Trong trại, những công việc mà chúng tôi làm chỉ nhằm cải thiện điều kiện sống vật chất của chúng tôi.

        Đến Trung tâm đón tiếp để chờ ngày hồi hương, chúng tôi đã nhanh chóng thấy được lòng tốt của nhân dân. Mọi việc nhân dân đều cáng đáng khiến chúng tôi chẳng phải vất vả. Nhà bếp đã cung cấp cho chúng tôi thức ăn ngon lành và đa dạng bởi vì mọi vấn đề vệ sinh đều được tôn trọng. Nhà ở cũng luôn luôn sạch sẽ.

        Chúng tôi cũng rất cảm ơn bộ phận y tế về tất cả những chăm sóc dành cho các bệnh nhân của chúng tôi và cũng cảm ơn ban chỉ huy Trung tâm đón tiếp về những hoạt động giải trí mà Trung tâm đã dành cho chúng tôi để làm vui thêm thời gian lưu trú ngắn ngủi của chúng tôi ở Trung tâm này.

        Trong buổi liên hoan do nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức, chúng tôi đã được coi như những người anh em và vì vậy chúng tôi đã tham gia hết mình và với sự vui sướng vào buổi dạ hội tốt đẹp ấy.

        Thay mặt những đồng đội đã trở về trước, chúng tôi cảm ơn nhân dân Việt Nam về những món quà đã tặng cho họ.

        Nhờ chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng tôi đã được biết tất cả sự thật về thiện chí hoà bình của nhân dân Việt Nam.

        Chúng tôi, những cựu tù binh, xin hứa với các bạn rằng khi trở về nước, chúng tôi sẽ đấu tranh cho hoà bình và đặc biệt để bảo vệ cho hoà bình ở Việt Nam bằng cách yêu cầu chấp hành nghiêm chỉnh những điều khoản của Hiệp định đình chiến và đấu tranh cho tình hữu nghị giữa các dân tộc.

        Hoà bình muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Bức thư kèm theo 151 chữ ký, trong đó có:

Neisner Roland    Trung sĩ trưởng     Pháp      822BT    
Fily RenéBinh nhìPháp3/3 REI
Mariou JeanBinh nhìPháp6è BEC
Los AntonisHạ sĩBa Lan1/2 REI
OudiodBinh nhìAn-giê-ri4/7 RTA
Joule AdraccoBinh nhấtSê-nê-gan1/6 RIC
       …
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:14:33 AM

        Thư của tù binh được phóng thích gửi toàn thể chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam

        Chuyến trao trả ngày 23 tháng 8 năm 1954

        Gửi toàn thể các chiến sĩ

        Quân đội nhân dân Việt Nam,

        Chúng tôi, những người con của nhân dân Pháp, châu Âu và châu Phi, bị lừa bịp và cưỡng bức phục vụ cho một sự nghiệp phi nghĩa, chúng tôi nhận thấy mình chỉ là những công cụ cho bọn đế quốc và thực dân.

        Từ khi bị bắt giữ, chúng tôi đã nhận thấy những cố gắng và sự tiến bộ không ngừng để cải thiện số phận của chúng tôi mặc dù rất nhiều khó khăn. Nhân dân cũng đã tham gia vào những thử thách khó khăn này. Không một ẩn ý nào, họ đã chia xẻ nhà cửa của mình, đã giúp đỡ chúng tôi về vật chất và tinh thần, nêu một tấm gương tốt đẹp về tình đoàn kết và hữu nghị. Nhân dân Việt Nam, mới vài ngày trước đây thôi, bị bom đạn tàn phá, phải bỏ cả ruộng đồng, thế mà hôm nay vừa giành được tự do thoát khỏi ách thực dân, họ đã nén quên đi quá khứ đầy đau thương và khổ cực để đối với chúng tôi, họ không một chút hận thù.

        Chỉ chốc lát nữa thôi, chúng tôi sẽ ra đi. Chúng tôi có thể quay lại nhìn về phía sau, về đất nước Việt Nam mà ở đấy hoà bình, tự do và bình đẳng đang ngự trị. Và cũng chính vì những điều này mà trở về nước, chúng tôi sẽ đấu tranh để nền hoà bình được tất cả mọi người hằng mong đợi này sẽ được bền vững và nó mang lại cùng với nó là tình hữu nghị giữa các dân tộc và hạnh phúc của nhân loại.

        Kèm theo 191 chữ ký, trong đó:

        Molnar Anton         Binh nhì       1/5 REI
        Draill Marcel           Hạ sĩ           233 CSM
        Petit Jean Emilly     Trung sĩ       570 CLSV
        …
(Hồ sơ: No 1490)       


        Thư của tù binh được trả tự do gửi nhân dân Việt Nam

        Trên đường trở về Pháp, nơi gia đình chúng tôi đang chờ đợi, chúng tôi xin bày tỏ với nhân dân Việt Nam những tình cảm đang trào dâng trong tim chúng tôi và những suy nghĩ mà cuộc trở về này đang gợi lên cho chúng tôi. Bức thư đơn giản này được viết trên dọc đường đi tại một góc bàn trong một căn nhà của người Việt Nam mến khách, gửi đến các cán bộ Việt Nam đã từng chăm lo đến số phận của chúng tôi hồi còn ở trại, và gửi đến nhân dân Việt Nam ở tất cả các xóm làng đã hào hiệp tiếp đón chúng tôi trong những năm tháng đã qua trong lòng nhân dân Việt Nam.

        Tình cảm của chúng tôi rất nhiều, nhưng tình cảm mà chúng tôi muốn thốt lên trước tiên đó là lòng biết ơn. Biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh mà chúng tôi đã được hưởng chính sách khoan hồng của Người đối với chúng tôi, biết ơn cán bộ và nhân dân Việt Nam đã áp dụng chính sách đó của Người.

        Vào giờ phút mà lệnh ngừng bắn vừa được công bố trên toàn Đông Dương - nơi tám năm chiến tranh thực dân đã làm đổ biết bao nhiêu máu, chúng tôi được đón nhận những thành quả của sự ân cần sáng suốt đã dẫn dắt cuộc sống và chăm lo cho số phận của chúng tôi. Bây giờ chúng tôi mới hiểu một cách đầy đủ nhất và phong phú nhất ý nghĩa của từ: Tình hữu nghị. Tình hữu nghị giữa con người với con người; tình hữu nghị giữa các dân tộc. Chúng tôi sẽ rời Việt Nam với một ý nghĩ rằng mục đích cao quý nhất đối với cuộc đời của một con người là đấu tranh vì hoà bình.

        Cuộc chiến đấu mà chúng tôi đã tiến hành ở đây để chấm dứt chiến tranh vẫn chưa kết thúc bởi vì một thành công đã đạt được nhờ cuộc đấu tranh anh dũng của nhân dân Việt Nam và vào cuộc đấu tranh của nhân dân Pháp và thế giới, nhưng chúng tôi biết rằng hoà bình là một tài sản chỉ có thể giành và giữ được nhờ sự đồng tâm hiệp lực của toàn thể các dân tộc trên thế giới.

        Vì cuộc chiến đấu này, chúng tôi đã quyết định sẽ tham gia hết sức mình ở đất nước chúng tôi và gắn bó chặt chẽ với nhân dân Pháp mà chúng tôi tự nhủ là những người con.

        Mong rằng sự cam kết và sự trung thành với lời hứa này sẽ là một lời cảm ơn mà từ đáy lòng, chúng tôi muốn bày tỏ với các cán bộ Việt Nam cũng như nhân dân Việt Nam, những người mà chúng tôi chịu ơn rất nhiều.

        Ký tên:

        Devaux    Đại úy        1er BEP.

        Grué       Trung úy
        Guyomar  Trung úy
        Pierrard    Trung úy
        Duleau
        Brémard
        …
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:17:22 AM

        Thư của trung úy Jégo Rémy gửi lãnh đạo Trại số 1

        Jégo Rémy

        Trung uý 3è REI

        Kính gửi ông lãnh đạo Trại số 1

        Tôi đã không uổng thời gian! Đó là điều tôi viết để kết luận những cảm tưởng của tôi cho một nhà báo ở trại tập trung. Nhưng cái kết luận này còn chứa đựng biết bao điều. Hai năm qua ở đất nước Việt Nam tự do quả là một thời kỳ đặc biệt của đời tôi, hai năm học tập mà tôi đã rút ra được bao điều bổ ích.

        Là một cựu quân du kích, vẫn tại ngũ trong quân đội Pháp để duy trì và bảo vệ tinh thần của cuộc kháng chiến nhân dân, tôi đã thực hiện ở đó một nhiệm vụ khó khăn, đầy thất vọng và cũng đầy cám dỗ khi đi chệch đường lối. Tôi không dám chắc rằng mình có đủ sức lực và tinh thần đấu tranh để xứng với nhiệm vụ của mình. Hơn nữa, tôi không thể nào chiến thắng nổi cái mặc cảm tự ty khi tôi ở giữa những người cán bộ của quân đội tư sản. Đến Việt Nam theo những nỗi gian truân của quân đội này đối với tôi quả là khó nhọc gấp hai lần: một mặt phải xa gia đình, mặt khác phải mang bộ quân phục của một đội quân đánh thuê chống lại cuộc kháng chiến chính nghĩa của một dân tộc. Bởi vậy đó là một hoàn cảnh có lợi khi bị bắt làm tù binh, một mặt cho sự tu dưỡng của cá nhân tôi, mặt khác tạo cho tôi một dịp để đấu tranh cho một sự nghiệp đúng đắn. Vậy tôi ra đi hoàn toàn thoả mãn với chính mình, nhưng tôi cần phải cân nhắc xem nhờ có ai mà tôi được thoả mãn. Chính vì lẽ đó mà tôi cần phải nói lên sự phấn khởi, lòng khâm phục và sự biết ơn của mình đối với cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam. Mặc dù đã được báo trước, song tôi vẫn vô cùng ngạc nhiên bởi tính chất và tinh thần của cuộc kháng chiến. Ngay từ những ngày đầu tiên, tôi đã tin chắc rằng cuộc kháng chiến chính là điều người ta có thể mong muốn và người ta có thể khâm phục. 15 ngày lưu trú của tôi ở tỉnh Hưng Yên, rồi chuyến đi của tôi tới tận Kim Tôn đã hoàn toàn có sức cảm hoá và tôi đã nhận thấy rằng tôi đã có dịp học được một bài học lớn. Chính trong trạng thái tinh thần đó mà tôi đã gặp ông Hiên ở Trại giam Kim Tôn. Ông ấy đã cho tôi những lời khuyên quý báu và đã cho tôi những phương tiện để đấu tranh bằng cách giúp tôi viết bản tuyên bố mà sau này tôi được biết là đã có kết quả. Bị bóp méo bởi quân đội tư sản nhưng ông ấy đã biết cách làm cho tôi hiểu ra được quan niệm của quân đội dân chủ và nhân dân. Những buổi tiếp xúc của chúng tôi rất ngắn gọn. Ở thời kỳ đó tôi gặp rất nhiều khó khăn về mặt vật chất (sức khoẻ, sự thích nghi, đi lại…).

        Phần đầu của cuộc sống tù binh của tôi đã không mấy tích cực. Vả lại tôi đã sai lầm khi vẫn còn chưa đánh giá đúng về những cán bộ Việt Nam. Nghĩ một cách chính đáng rằng họ cần phải cảnh giác nên tôi đã không mấy cởi mở với họ vì e ngại rằng họ không tin mình. Tôi còn coi thường giá trị của họ, hoặc ít nhất là tôi đã không nhận thấy sự đào tạo chưa hoàn chỉnh của chính bản thân mình.

        Khi tôi tới Trại số 1, tôi đã rất bối rối. Tôi đã gặp lại ở đấy những người sĩ quan mà tôi đã từng quen biết trước đây mà đối với một vài người thì tôi còn là cấp dưới của họ. Tôi rất ngạc nhiên về mức độ đổi thay của họ. Tôi cảm thấy mình đã lỗi thời và trở nên vô ích trong một vai trò tiên phong. Một cách thụ động, tôi đã đứng vào hàng ngũ của đại đa số và quan sát họ. Tôi đã nhận thấy rằng nếu như họ đã tồn tại ở một mức độ nào đó thì đối với nhiều người trong số họ, sự thay đổi chỉ là giả vờ.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:19:10 AM

        Đồng thời tôi cũng sẽ phát hiện ra sự tồn tại của nhiều nguyên lý tư sản gắn liền với một thứ chủ nghĩa cơ hội nào đó. “Điều cần phải nói”, “điều cần phải ghi nhận” không phải là cái người ta đã nghĩ. Bởi vậy tôi nghĩ rằng cần phải làm một cái gì đó và tôi đã nói chuyện cởi mở với ông Châm lúc đó là Trưởng trại, người đã đảm bảo với tôi rằng cán bộ Việt Nam không bị lừa dối và luôn cảnh giác và ông ấy đề nghị tôi tiếp tục quan sát. Điều tôi đã làm lúc vắng mặt ông ấy là luôn đứng trên lập trường chung càng ngày càng được xác định để chống lại tư tưởng tư sản. Chỉ khi mà ông Ngọc đến trại, người mà tôi tin chắc đã hiểu được trạng thái tinh thần của tôi, đã làm cho tôi tin tưởng và nhất là đã làm cho tôi tham gia lao động. Cách xử thế của ông ấy như sau: đập tan sự hồi sinh của tư tưởng tư sản và của tư tưởng tự phụ, đưa những tù binh trở lại vị trí của họ và trở lại một quan niệm đúng đắn về chính sách khoan hồng. Đồng thời cần phải thúc đẩy sự tiến triển và sự đấu tranh. Đó là một nhiệm vụ khó khăn và ngay lập tức tôi đã tin chắc rằng ông Ngọc đã được thấm nhuần biết bao nhiêu tầm quan trọng của công tác mà ông đảm nhiệm rằng lý tưởng và sự sáng suốt chính trị của ông ấy cao đến nhường nào.

        Tôi đã nhận thấy rằng tôi có rất nhiều điều phải học ở ông ấy và tôi rất hài lòng là có thể được ở gần những cán bộ Việt Nam đến như vậy. Từ nay trở đi tôi đã có một người dẫn đường, một mặt đảm bảo cho sự tu dưỡng bản thân của tôi và mặt khác giúp tôi trở nên có ích. Đó chính là điều mà ông Ngọc đã có phần trách nhiệm với tôi và đã là người mà tôi gần gũi nhất. Đối với tôi, ông tượng trưng cho tinh thần kháng chiến của Việt Nam. Tôi đã khâm phục tinh thần chịu đựng hy sinh, tình yêu nhân dân, tính cương quyết, tinh thần cảnh giác, sự bình tĩnh và những tình cảm thực sự dân chủ của ông và nhất là cách mà ông ấy đã bảo vệ sự nghiệp hoà bình như thế nào.

        Riêng cá nhân tôi, tôi đã có những điểm yếu, đặc biệt điểm yếu ở chỗ còn quá tàn nhẫn và ở chỗ tôi không tự đặt mình ngang tầm với sự tiến triển của những người mà tôi muốn chiến thắng. Tại sao lại không hiểu họ khi ông Ngọc giải thích với tôi một cách bình tĩnh là làm thế nào để “giúp đỡ” một người bạn như vậy khi lập trường chính trị hay thái độ của anh ta đối với kỷ luật làm cho tôi nổi cáu. Tất nhiên ông ấy đã va chạm với quần chúng không muốn chấp nhận bị duy trì ở vị trí của mình, nhưng ông ấy đã hành động một cách bình tĩnh và kiên nhẫn làm sao để theo đuổi cách xử thế của mình: luôn gần gũi với quần chúng, làm việc vì họ và không nhượng bộ cái gì. Cùng thời gian ấy, được gọi để làm việc chặt chẽ hơn với cán bộ và chiến sĩ, tôi đã hiểu hơn tinh thần của Quân đội nhân dân Việt Nam ở tất cả các cấp, tình đoàn kết và sức mạnh lý tưởng của họ. Tôi đã thấy được chính sách khoan hồng sâu sắc thế nào và đã được tất cả mọi người áp dụng một cách cương quyết. Cùng với các cán bộ, tôi đã có thể làm việc cùng thống nhất tư tưởng và tinh thần, đấu tranh tới cùng, và thúc đẩy sự tiến bộ của tôi mà không bao giờ ra khỏi vị trí tù binh của mình một lần nào, điều đó chứng tỏ sự đúng đắn trong cách xử thế của các cán bộ Việt Nam.

        Tôi nghĩ những kết quả đã đạt được ở trại trong tương lai sẽ rõ rệt hơn hiện nay. Sự phản ứng được đặc trưng bởi hai điều: chống chủ nghĩa cộng sản và tư tưởng tư sản. Phần đông người ta có một quan niệm sai lầm về Liên Xô và trại Hoà Bình và họ từ chối nghe sự thật. Chính những tù binh bị buộc phải nghe nó. Nhưng đầu óc tư sản đã ngăn cản họ đầu hàng một cách công khai. Họ tiếp tục từ chối bề ngoài. Nhưng một khi trở về nước, chắc chắn sẽ có một cuộc đấu tranh giữa lợi ích và lương tâm của họ; đó đã là kết quả rồi. Thế rồi họ sẽ nhận ra được hiệu quả của sự đấu tranh vì hoà bình của mình và từ đó sẽ rút ra được những bài học. Vậy kết quả là đáng khả quan và những cố gắng của các thành viên của Quân đội nhân dân Việt Nam, cả cán bộ lẫn chiến sĩ sẽ không phải là vô ích. Họ đã thật sự đấu tranh cho hoà bình, cho nhân dân Pháp và cho tình hữu nghị của các dân tộc.

        Về phần mình, tôi sẽ rời Việt Nam với một tinh thần đấu tranh mạnh mẽ hơn nhiều sau khi đã chiến thắng rất nhiều điểm yếu, nhất là với một tấm gương sẽ tiếp tục dẫn dắt tôi và sẽ là trợ lực của tôi.

        Tôi biết ơn toàn thể đất nước Việt Nam, biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người, biết ơn nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam. Tôi cũng đặc biệt biết ơn ông Ngọc mà đối với tôi, ông đã tượng trưng cho linh hồn của cuộc kháng chiến. Món quà quý giá nhất mà tôi có thể tặng ông đó là hứa với ông rằng tôi sẽ biết tận dụng những bài học mà ông đã dạy cho tôi trong cuộc đấu tranh vì sự nghiệp cao quý.

        Tình hữu nghị giữa hai dân tộc Pháp - Việt muôn năm!

        Trại Hoà Bình muôn năm!

        Ngày 14 tháng 8 năm 1954
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:21:50 AM
         
        Thư của Grellier Marcel gửi Viện trưởng và nhân viên Bệnh viện 72

        Grellier Marcel

        Trung sĩ trưởng 3/6 RIC

        Kính gửi bác sĩ, Viện trưởng Bệnh viện 72 cùng toàn thể nhân viên,

        Trước khi trở về Pháp, tôi xin cảm ơn các bạn về sự chăm sóc chu đáo mà các bạn đã dành cho tôi.

        Tôi cảm ơn các nhân viên nữ của bệnh viện về những chăm sóc trong các lần thay băng cho tôi.

        Tôi cũng cảm ơn các nhân viên dân sự về sự phục vụ trong ăn uống và về tất cả những việc mà họ có thể làm được cho tôi. Tôi cũng xin cảm ơn các chiến sĩ thương binh của Việt Nam về những tình cảm bạn bè mà họ đã chứng tỏ.

        Về Pháp, tôi hy vọng sẽ tiếp tục đấu tranh chống chủ nghĩa tư bản và đứng vào hàng ngũ thợ thuyền cũng như sẽ không bao giờ cầm vũ khí đi nô dịch các dân tộc khác.

        Xin bác sĩ cùng toàn thể nhân viên hãy nhận ở tôi lòng biết ơn và sự khâm phục đối với đất nước các bạn.

        Nước Pháp muôn năm!

        Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh kính mến muôn năm!
(Hồ sơ: No 1490)        

        Thư của Guyonvarch Armand gửi ông Mai

        Ngày 26 tháng 7 năm 1954

        Guyonvarch Armand

        132 phố Jules Leblanc 132

        Armentières - Bắc

        Ông Mai thân mến,

        Tôi sắp từ biệt nước Việt Nam tự do, giữ lại trong tim một nỗi buồn vì sự ra đi này. Tôi đã sống hai năm trên đất nước tự do này. Tôi đã thấy, đã nghe và đã hiểu một dân tộc có thể chiến đấu cho lý tưởng của mình như thế nào. Ở đất nước chúng tôi chỉ có sự ích kỷ, sự phân biệt chủng tộc và chủ nghĩa cá nhân. Những con sói ăn thịt lẫn nhau; con khỏe hơn tiêu diệt con nhỏ và con yếu. Không có địa vị xã hội cho con em nhân dân. Khinh miệt và thù hằn, đó là cuộc sống ở bên kia. Còn ở đây, không hề có chuyện ấy. Tất cả trở nên rõ ràng và đúng đắn. Một nền dân chủ thực sự, lương tâm con người thực sự, lòng nhân ái và sự tự do; tất cả những cái đó ngự trị với uy thế bậc thầy. Sự hoà hợp giữa nhân dân và chính phủ là hoàn hảo.

        Thường thường Ông đã muốn làm tốt hơn để cải thiện số phận của chúng tôi có phải không thưa Ông. Cả các cán bộ khác cũng thế. Xin Ông đừng băn khoăn lo ngại, chúng tôi đã hiểu và đánh giá đúng sự tận tâm và những vất vả của các ông. Những bài học và những giờ học mà chúng tôi đã theo sẽ không phải là vô ích. Chúng tôi sẽ biết thực hiện những cách xử thế mà các ông đã vạch ra cho chúng tôi.

        Về phần mình, tôi sẽ chiến đấu hăng hái và kịch liệt chống lại chế độ tư bản, chống lại sự bất công. Tôi sẽ hoàn thiện mình hơn trong học tập dân chủ. Tôi cũng sẽ học nhiều hơn để giúp nhân dân tôi, đất nước Pháp hiền dịu của tôi.

        Kính thư.
 
(Hồ sơ: No 1490)        

        Thư của Jean Henriot gửi hộ lý Hiền

        Tuyên Quang, ngày 7 tháng 8 năm 1954

        Cô Hiền thân mến,

        Tôi mong rằng vài dòng chữ này sẽ tỏ bày những tình cảm biết ơn và bè bạn mà Cô đã nhen lên trong trái tim tôi - một người tù binh.

        Những giờ phút hoà bình mà chúng ta sống cùng nhau đã cụ thể hoá tình hữu nghị giữa các dân tộc và đặc biệt hơn là cụ thể hoá sự tận tâm, sự gắn bó của Cô với cái công việc vất vả, cực nhọc là săn sóc những người bệnh.

        Sự ân cần, lòng tốt và nụ cười của Cô đã là điều an ủi rất nhiều cho tôi và các bạn tôi.

        Chỉ bằng vài lời, Cô đã nhanh chóng gây được thiện cảm và mãi mãi về sau, kỷ niệm về Cô sẽ không bao giờ phai.

        Cô Hiền, xin hãy nhận ở tôi những tình cảm bè bạn và lòng biết ơn,

        Jean Henriot

        5/7 RTA
 
(Hồ sơ: No 1490)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:25:14 AM
       
THƯ GỬI QUỐC HỘI PHÁP, CÁC TỔ CHỨC QUỐC TẾ, CÁC TỔ CHỨC DÂN CHỦ PHÁP VÀ NHÂN DÂN CHÂU PHI

        Kiến nghị của những tù binh thuộc quân đội Pháp ở Việt Nam gửi Ủy ban Thường trực Thế giới vì hòa bình tại Stốc-khôm

        Việt Bắc, ngày 23 tháng 9 năm 1950

        Kính gửi Ủy ban Thường trực Thế giới

        vì hoà bình tại Stốc-khôm,

        Chúng tôi, những tù binh, người Pháp, An-giê-ri, Ma-rốc, Sê-nê-gan, Cam-pu-chia, Ấn Độ, Đức, Ý bị giam giữ ở Trại số 4 của miền Bắc Việt Nam, nhân cuộc mít tinh vì hoà bình và hữu nghị giữa các dân tộc ngày 23 tháng 9 năm 1950, xin tuyên bố tham gia hoàn toàn vào hoạt động của các dân tộc dân chủ đang đấu tranh trên thế giới cho hạnh phúc của nhân loại.

        Chúng tôi tố cáo bọn đế quốc gây chiến Pháp cùng các nhà nước tư bản và hết sức mong muốn chấm dứt quyền lực xấu xa của chúng để các dân tộc được sống trong hoà bình và thịnh vượng.

        Chúng tôi kết án như tội phạm chiến tranh những nhà lãnh đạo quốc gia nào sử dụng đầu tiên bom nguyên tử và bom khinh khí trong một cuộc xung đột.

        Chúng tôi yêu cầu Ủy ban Thường trực vì hoà bình thế giới ở Stốc-khôm ghi nhận sự gia nhập đầy nhiệt tình của chúng tôi vào phong trào thế giới vì hoà bình và thúc đẩy hoạt động của mình bên cạnh tất cả những người lao động - nạn nhân vô tội của bọn tư bản áp bức và bọn cầm đầu phát xít.

        Chúng tôi nghiêng mình tưởng nhớ những ai đã hy sinh vì hoà bình, những nạn nhân của chiến tranh và tất cả những ai đã chịu đau khổ vì thắng lợi của lý tưởng dân chủ.

        Ký tên:

        Levasseur    Sĩ quan dự bị
        Nguyễn J.B    Trung sĩ
        Chalard    Hạ sĩ trưởng
        Moebs    Hạ sĩ
        Auguste    Hạ sĩ
        Letellier    Hạ sĩ
        Louvet    Lính

        Đại diện những người Ma-rốc: Trung sĩ Mohamed

        Đại diện những người An-giê-ri: Trung sĩ Belfadel

        Đại diện những người Sê-nê-gan: Trung sĩ Tamba

        Đại diện những người Ấn Độ: Amakilan

        Đại diện những người Cam-pu-chia: Serum

        Đại diện những người Đức: Freimark

        Đại diện những người Ý: Stanzione
(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:29:22 AM

        Kiến nghị của Ủy ban Hòa bình và Hồi hương Trại 15 gửi Chủ tịch Quốc hội Pháp

        Ủy ban Hoà bình và Hồi hương Trại 15

        Kính gửi: Ngài Chủ tịch Quốc hội Pháp,

        Chúng tôi, đại diện cho 228 tù binh người Âu và người Phi, xin gửi tới Ngài bản kiến nghị khẩn thiết này. Chúng tôi hy vọng rằng Ngài sẽ chấp nhận nó với lòng khoan dung cũng như Ngài đã từng tiếp nhận nhiều bản kiến nghị của các đoàn đại biểu Pháp khác. Chúng tôi cho rằng hơn cả các đoàn khác, chúng tôi có quyền đòi được hưởng những yêu sách của mình bởi vì chúng tôi được gửi đến đây và hy sinh cho nước Pháp, và vì rằng chúng tôi đang phải chịu đựng một cuộc sống cầm tù vì chính sách hiện nay của Chính phủ.

        Chúng tôi khẩn thiết yêu cầu Chính phủ hãy làm tất cả để mang lại hoà bình cho Việt Nam. Cần phải lột bỏ tấm màn che đậy cho chính sách tuyên truyền sai trái và lắng nghe tiếng nói của lương tri. Sáu năm chiến tranh đã chỉ dẫn đến sự bao vây đội quân viễn chinh trong các vùng ngày càng bị thu hẹp và khó kiểm soát. Ba năm “Giải pháp Bảo Đại” đã chỉ củng cố cho cuộc kháng chiến của Việt Nam. Vậy viên chỉ huy quân sự nào thực tâm hy vọng đạt được kết quả sau biết bao thất bại? Chính khách nào lại có thể muốn xây dựng một đất nước Việt Nam dân chủ mà không có sự tham gia của đại đa số nhân dân? Một quan sát viên công bằng nào lại không thấy rằng toàn dân tộc Việt Nam đang ủng hộ cuộc kháng chiến và rằng lá cờ Bảo Đại chỉ phấp phới dưới sự bảo hộ của đại bác Pháp?

        Chính phủ hãy mở mắt ra mà nhìn, hãy lắng nghe tiếng nói của nhân dân Pháp và của những người có lương tri và hãy giảng hoà với người đại diện thực sự duy nhất của nhân dân Việt Nam là Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chỉ có hoà bình mới có thể ngăn chặn được sự lãng phí khổng lồ này, sự lãng phí làm tổn hại cho cả Pháp lẫn Việt Nam. Chúng tôi không còn tin vào sự thiện ý của những người đang tìm giải pháp khác ngoài hoà bình. Chúng tôi khẩn thiết đòi hoà bình hơn nữa vì chúng tôi đang là nạn nhân của chính sách Pháp trên đất nước này. Vị trí của quân đội Pháp là ở biên giới chúng ta chứ không phải ở cách đất nước hàng nghìn ki-lô-mét. Đã đến lúc hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và xây dựng lại một đội quân vững mạnh ở Pháp. Chúng tôi cũng muốn lưu ý Chính phủ về tình hình của những tù binh. Không một nước nào trên thế giới lại bỏ rơi tù binh của mình. Nhưng ở đây không một điều gì đã được thực hiện để cứu chúng tôi. Hội Chữ thập đỏ Pháp chưa hề thể hiện một chút thái độ nào đối với chúng tôi và để chúng tôi trong tình trạng cùng quẫn nhất. Lấy cớ rằng Việt Nam chỉ đại diện cho một “nhóm phản nghịch”, bộ chỉ huy Pháp đã từ chối việc công nhận Hội Chữ thập đỏ Việt Nam bất chấp những nhu cầu cấp thiết nhất của các tù binh. Chúng tôi yêu cầu phải chấm dứt việc này và yêu cầu Hội Chữ thập đỏ Pháp phải làm tròn bổn phận của mình đối với chúng tôi bằng việc mở ra những cuộc đàm phán với Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và ít nhất là tổ chức một dịch vụ chuyển các gói hàng và thư tín đều đặn. Chúng tôi không chấp nhận rằng chúng tôi là những người công dân của Khối liên hiệp Pháp lại phải hy sinh cho một chính sách đã làm tổn hại nhiều cho nước Pháp và chỉ phục vụ cho những lợi ích cá nhân hoặc nước ngoài.

        Cuối cùng chúng tôi đòi quyền lợi tuyệt đối nhất của mình là được hồi hương. Giá trị lời nói của Chính phủ Pháp ở đâu khi ký hợp đồng với một người công dân? Người ta đã hứa với chúng tôi một thời hạn tối đa ở Viễn Đông là 24 tháng. Nhưng tất cả chúng tôi đã phải trải qua hơn hai năm ở Việt Nam. Những người lính Pháp, châu Phi hoặc nước ngoài đã kết thúc hợp đồng của họ từ nhiều tháng nay. Vậy họ không còn bất cứ một bổn phận quân sự nào khác và cần phải được trở lại cuộc sống dân sự của mình. Nỗi bất công hiển nhiên nhất là ở chỗ những người lính châu Phi, được tuyển mộ cho thời hạn là ba năm và được đưa tới Việt Nam, đã kết thúc nghĩa vụ của mình từ nhiều tháng nay tại sao Chính phủ lại không cố gắng tổ chức trao trả tù binh; việc này sẽ cho phép chính phủ giữ lời hứa của mình với chúng tôi và thoả mãn những đòi hỏi của chúng tôi về việc hồi hương? Chúng tôi thấy quá đủ rồi. Người ta đã từng thí mạng chúng tôi trong những cuộc chiến gian khổ rồi bỏ mặc chúng tôi cho số phận. Phải chăng chúng tôi là những người bị ruồng bỏ của dân tộc? Vì kỷ luật quân đội chúng tôi đã đến đây chiến đấu cho một cuộc chiến tranh phi nghĩa và vô vọng.

        Chúng tôi muốn rằng người ta lắng nghe chúng tôi và rằng người ta thoả mãn yêu cầu của chúng tôi. Chúng tôi đòi hoà bình và hồi hương cũng như nguyện vọng của toàn thể nhân dân Pháp và các bạn trong quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông.

        Viết tại Việt Nam ngày 1 tháng 10 năm 1951.

        Ủy ban Hoà bình và Hồi hương của Trại 15.

Guillaumont Pierre        Trung sĩ        27 BMTS
Charlot LucienHạ sĩGM 64 RA
Brument MichelHạ sĩ trưởng1/24 RMTS
De Sesmaisons YvesTrung uý2/6 RTM
Moha Ben BarekCựu trung sĩ3/2 RTM
Rahom El HadjHạ sĩ8è GSAP
Saa MansaréHạ sĩ trưởng1/24 RMTS
Souma JohnBinh nhì1/24 RMTS
Keita N’GaieBinh nhì1/24 RMTS
Djeng-HamadouBinh nhì1/24 RMTS
Zeintaha GdyislawTrung sĩ1er BEP
(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:31:52 AM

        Thư của ủy ban Hòa bình và Hồi hương Trại 15 gửi Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Pháp tại Bắc Kỳ

        Ngày 1 tháng 10 năm 1951

        Ủy ban tù binh Trại 15

        Gửi Bác sĩ Huard, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Pháp tại Bắc Kỳ,

        Chúng tôi gửi Ông lời kêu gọi này, không phải để khêu gợi lòng thương hại của Ông, bởi chúng tôi biết rằng nếu việc này chỉ tuỳ thuộc ở Ông, thì có lẽ chúng tôi đã được cứu giúp từ lâu. Cái mà chúng tôi muốn nêu, đó là sự bất công. Trước sự bất động của Hội Chữ thập đỏ Pháp, không một chút ngó ngàng gì đến chúng tôi, chúng tôi cảm thấy rất bất bình. Tại sao người ta lại có thể bỏ rơi chúng tôi như thế ở Bộ chỉ huy quân viễn chinh Pháp, người ta đã làm gì cho tù binh? Người ta có nghĩ gì đến họ, những vật bị hy sinh đang phải chịu đựng cả ngàn nỗi đau về cả tinh thần lẫn thể chất không?

        Chúng tôi xin Ông hãy làm người liên lạc của chúng tôi bên cạnh Bộ chỉ huy Pháp, để họ cho phép Hội Chữ thập đỏ Pháp đàm phán một cách thẳng thắn với Hội Chữ thập đỏ Việt Nam. Đối với chúng tôi, đó là một sự cần thiết cấp bách và một sự công bằng. Người ta chưa bao giờ thấy trong một cuộc chiến tranh, một đất nước lại bỏ rơi tù binh cho số phận đáng buồn của họ. Chúng tôi có cảm giác rằng người ta coi chúng tôi như những người đã chết.

        Hẳn Ông cũng biết rằng chúng tôi sống trong những điều kiện vật chất rất tạm thời bởi chúng tôi không có một bọc đồ nào và chúng tôi còn phải chịu đựng những điều kiện khó khăn của cuộc kháng chiến Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đặt chúng tôi trong những điều kiện ưu tiên bởi họ cho chúng tôi được hưởng chế độ của bộ đội chính quy. Nhưng quen hưởng một mức sống cao hơn, người tù binh không thể hài lòng với sự ít ỏi đó.

        Chúng tôi yêu cầu Ông cho hưởng quyền lợi của chúng tôi. Chúng tôi cần thuốc men, đồ tiếp tế và quần áo. Có thể tổ chức thả dù những gói hàng tiêu chuẩn đưa đến cho mỗi người tù binh cái thiết yếu nhất mà họ cần (chăn, màn...). Người ta cũng có thể giải quyết vấn đề thư từ. Đã lâu chúng tôi không nhận được tin tức gia đình và chắc họ tưởng chúng tôi đã chết được gần một năm nay.

        Ông có thể tưởng tượng rằng chúng tôi lo sợ biết bao khi thấy lễ Nô-en sắp đến, rằng chúng tôi sẽ phải buồn rầu trải qua những ngày này, khuất chìm trong rừng rậm, bị những người đang vui lãng quên. Chúng tôi không thể tin rằng từ nay đến lúc ấy người ta lại không cố gắng làm một cái gì đó cho chúng tôi. Một gói hàng giản dị cũng sẽ nâng tinh thần của các tù binh lên rất nhiều, bởi nó chứng tỏ rằng người ta vẫn còn quan tâm đến chúng tôi.

        Nhưng cần phải vén lên tấm màn của sự tuyên truyền. Hội Chữ thập đỏ Pháp không nên bận tâm làm gì đến những tư tưởng và mưu mô chính trị trong khi cuộc sống con người không được bảo vệ lại bị phụ thuộc vào đấy. Hội Chữ thập đỏ Pháp không thể bỏ chúng tôi lâu hơn nữa trong khổ cực và chúng tôi xin nhắc lại với Ông về niềm tin và hy vọng của chúng tôi ở hiệu quả hành động của Ông.

        Việt Nam, ngày 1 tháng 10 năm 1951

        Ủy ban Hoà bình và Hồi hương Trại 15

        Le Bourg René             Hạ sĩ              GM 64 RA

        Saa Mansaré               Hạ sĩ trưởng    1/24 RMTS

        De Sesmaisons Yves    Trung uý          2/6 RTM

        …
(Hồ sơ: No 1359)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:34:24 AM

        Thư ngỏ của các tù binh được trả tự do trong chuyến Nô-en gửi các tổ chức dân chủ Pháp

        Kính gửi các tổ chức dân chủ Pháp: UFF, USRF, ANRI

        Hàng trăm người Pháp, Ma-rốc, Ý và nhiều quốc tịch khác, lòng vui như mở hội, đang lên đường về nước; hàng trăm người đang theo dấu những người được trả tự do trong các chuyến “Henri Martin” và “Léo Figuères” xin gửi đến các quý hội bức thư này để bày tỏ những tình cảm đang rộn rã trong chúng tôi trong suốt chuyến Nô-en.

        Gắn với niềm vui được trả lại tự do và niềm vui được gặp lại những người thân là sự biết ơn sâu sắc của chúng tôi. Chúng tôi biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh kính mến, biết ơn Chính phủ và toàn thể nhân dân Việt Nam của Người, bởi chính họ và chỉ có họ, đã trả lại tự do cho chúng tôi một cách vô điều kiện, chứng tỏ lòng hào hiệp chưa từng thấy. Nhưng chúng tôi cũng hiểu rằng trong đó có sự góp phần của các quý hội, rằng các quý hội đã nhiệt tình biện hộ cho chúng tôi; vì vậy chúng tôi cũng xin biết ơn các quý hội.

        Từ đáy lòng, chúng tôi nói: cảm ơn! cảm ơn các tổ chức nhân dân cũng như dân chủ đã bênh vực quyền lợi cho chúng tôi - những người trước sau vẫn là con của nhân dân, mặc dù bị mắc lừa bởi một sự tuyên truyền dối trá, chúng tôi đã đi đàn áp một dân tộc khác.

        Tuy nhiên dân tộc anh em này mà chúng tôi đã gây biết bao lỗi lầm ghê gớm, không hề có ý định thù oán chúng tôi trong những ngày bị giam giữ, đã đối xử với chúng tôi như những người bạn tương lai chứ không phải như kẻ thù. Tất cả đã được vận dụng để bảo đảm cho chúng tôi một cuộc sống vật chất và tinh thần tốt nhất có thể và hơn thế nữa, khi đối mặt với thực tế, chúng tôi đã bắt đầu nhìn thấy rõ ràng hơn, hiểu ra chúng tôi đã thiển cận biết bao. Nhân dân Việt Nam đã cho phép chúng tôi học tập nhiều hơn, tăng thêm hiểu biết cho chúng tôi bằng cách giáo dục chính trị một cách sáng suốt và có phương pháp. Nhờ sự tiến bộ về tư tưởng, giờ chúng tôi đã bước sang phe hoà bình mà trong đó chúng tôi đã tiếp bước cùng đông đảo nhân dân Pháp, dưới sự lãnh đạo của các quý hội, đồng tâm tranh đấu vì hoà bình ở Việt Nam bằng cách đòi hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và vì hoà bình thế giới.

        Là những chiến sĩ đấu tranh cho hoà bình, trở về nước, chúng tôi sẽ gia nhập một cách phấn khởi và nhiệt tình vào các quý hội để có thể đấu tranh tốt hơn cho hoà bình, để tỏ ra xứng đáng với nhân dân Pháp và cuộc đấu tranh của họ, xứng đáng với nhân dân Việt Nam và lòng hào hiệp của họ.

        Viết tại Việt Nam, ngày 25 tháng 12 năm 1951

        Ủy ban Hoà bình và Hồi hương

(Hồ sơ: No 1359)       

        Thư của đại biểu các tù binh người Phi thuộc Trại 25 gửi nhân dân châu Phi

        Việt Nam, ngày 25 tháng 12 năm 1951

        Đại biểu các tù binh người Phi ở Việt Nam

        thuộc Trại 25 được trả tự do chuyến Nô-en

        Gửi nhân dân châu Phi,

        Chúng tôi - một số tù binh người Phi được Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà trả tự do (chuyến Nô-en) hân hạnh cho các bạn biết rằng nhân dịp lễ Nô-en năm 1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh - Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã có thiện ý: tặng một món quà Nô-en, một món quà rất quý cho nhân dân châu Phi, đó là trả tự do cho một số lớn tù binh người Phi. Chính phủ Việt Nam đã giữ chúng tôi để giáo dục cải tạo và bây giờ vì chúng tôi đã đánh giá được rằng tư tưởng của chúng tôi đã chuyển biến tốt, chúng tôi đã trở lại con đường đúng đắn, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân Việt Nam gửi chúng tôi về nước. Đã hơn một năm nay chúng tôi bị giam giữ ở đất nước Việt Nam tự do. Trong suốt thời gian này, người Việt Nam chỉ muốn nói và chứng tỏ với chúng tôi rằng: “Các anh là kẻ thù khi các anh có vũ khí trên tay, nhưng một khi đã trong hàng ngũ chúng tôi thì các anh là những người bạn. Chúng tôi có bổn phận giáo dục cải tạo các anh và làm cho các anh trở lại là những con người tốt”.

        Chúng tôi, những tù binh, nghĩ rằng nhân dân Việt Nam đấu tranh chống cùng một kẻ thù như chúng tôi, đó là bọn thực dân phản động Pháp, những kẻ đang áp bức đất nước chúng ta. Các bạn nghĩ thế nào về những tên thực dân Pháp này?

        Đối với những tù binh chúng tôi, chúng tôi nghĩ rằng cần phải chiến đấu chống lại bọn chúng, những kẻ chỉ sống dựa vào của cải của người khác. Trong suốt thời gian sống trong hàng ngũ bọn thực dân, chúng tôi đã không thể biết tình hình của đất nước chúng tôi, đó là luôn luôn sống dưới ách đô hộ của chúng. Bị bắt làm tù binh ở Việt Nam, chúng tôi đã có thể hiểu được tình hình. Chính vì mục đích đó mà chúng tôi yêu cầu các bạn hãy chuẩn bị và tiến hành những phong trào đấu tranh vì hoà bình ở Việt Nam, hoà bình thế giới, hạnh phúc của nhân dân và độc lập của đất nước chúng ta.

        Chúng tôi, những người được Việt Nam trả lại tự do, sẽ trở về với các bạn để đoàn kết với các bạn tham gia vào cuộc chiến đấu này.

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

        Hoà bình và dân chủ thế giới muôn năm!

        Đả đảo bọn thực dân!

        Đại diện những người Sê-nê-gan: Saa Mansaré

        Đại diện những người Phi: Rahim

        Đại diện những người Ma-rốc: Moha Ben Barek

(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:37:37 AM

        Thư của Thượng sĩ Stoeklin Roland gửi Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Pháp vì hoà bình

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Ngày 1 tháng 4 năm 1954         

        Gửi Ngài Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Pháp vì hoà bình,

        Bị bắt làm tù binh ngày 21 tháng 6 năm 1952, sự tiếp xúc thường xuyên của tôi với nhân dân Việt Nam, với các cán bộ và chiến sĩ Quân đội nhân dân đã làm tôi hiểu được bộ mặt thực của Việt Nam, một bộ mặt trong sáng và cao quý trong chiến đấu, thanh thản và phấn khởi trong lao động, chỉ ra niềm tin của cả một dân tộc vào thắng lợi cuối cùng của cuộc chiến đấu.

        Đồng thời mắt tôi đã ghi nhận được những sự kiện của cuộc sống xung quanh tôi, trong suy nghĩ của tôi, xoá bỏ trong tôi ý nghĩ sai lầm và định kiến làm tôi thành một người máy ngoan ngoãn, dậy lên trong tôi và tung vào trận bão lửa và sắt vì cái gọi là lợi ích của nước Pháp.

        Vì vậy, để máu của các thanh niên Pháp ngừng loang trên các cánh đồng, để cho cái chết và sự đổ nát không còn phủ màu tang tóc trên mảnh đất Việt Nam nữa, để dừng lại sự giết chóc rối ren và không mục đích này, tôi muốn rằng những dòng chữ này, cùng với những dòng chữ khác đến từ khắp nơi trên trái đất, có thể đóng góp một phần nhỏ bé vào một kết luận cụ thể của Hội nghị Giơ-ne-vơ.

        Thời gian ở đất nước Việt Nam tự do của tôi đã rất giàu kinh nghiệm và hôm nay còn cho phép tôi bày tỏ một cách chân thành về những điều kiện sống vật chất và tinh thần của tù binh ở Việt Nam, xoá bỏ những tuyên truyền dối trá của bọn thực dân Pháp về Việt Minh, về nhân dân Việt Nam, về sự đối xử đối với các tù binh.

        Ngay từ lúc tôi bị bắt, do bị thấm đầy sự tuyên truyền dối trá này, tôi nghĩ đến cái chết chắc chắn, thế mà, khi bị thương, tôi đã được chăm sóc ngay trên chiến trường. Lấy lại được sự bình tĩnh về thể xác và tinh thần, vì vậy tôi có thể nhận ra giá trị chiến thuật và kỹ thuật mà Quân đội nhân dân Việt Nam đã tỏ ra trong cuộc chiến này. Vì vậy chứng tỏ rằng những “kẻ phản nghịch” này đã được tổ chức tốt, có kỷ luật, được trang bị mạnh và đã cư xử trên chiến trường bằng những chiến sĩ biết tôn trọng các điều khoản của Công ước Giơ-ne-vơ. Tiếp đó, ở tuyến sau cách mặt trận vài ki-lô-mét, tôi đã tham dự vào sự rút quân của một vài đơn vị chiến đấu của Việt Nam sau khi chiến thắng. Sự rút quân lặng lẽ, nhanh chóng, có trật tự, nơi những đội quân lặng lẽ đi vào phía núi bằng các đường mòn và khe nước. Họ mất hút sâu trong rừng. Không một ai trong họ cho tôi cảm giác bị bao vây. Không! Họ tin tưởng vào chính họ bởi vì tin vào sự nghiệp đúng đắn của mình, họ đang ở nhà họ, trên mảnh đất Tổ quốc của họ. Trên những gương mặt vẫn còn biểu lộ tinh thần chiến đấu của họ, thoảng qua một nụ cười, và trong những đôi mắt sáng của họ, tôi thấy lại niềm tin đó, lòng yêu nước nhiệt thành đó trong mắt của những người lính Pháp trong các cuộc chiến đấu chống chủ nghĩa phát xít Hít-le trong chiến dịch giải phóng nước Pháp.

        Ở sâu trong đất nước, trong các vùng tự do, tôi đã là nhân chứng và mục tiêu thường xuyên của lòng độ lượng của nhân dân Việt Nam đối với kẻ thù hôm qua của mình. Khắp nơi, trong mỗi làng xã, trên các con đường, ở đồng bằng hay miền núi, người dân luôn chứng tỏ lòng tốt và sự nhã nhặn của mình.

        Ăn, uống, ngủ là nỗi lo thường xuyên của những con người dũng cảm này đối với tôi. Sau này, khi mà tôi đã sống và được ở trong nhà dân, khi mà mối quan hệ đã trở nên chặt chẽ và thân mật hơn, tôi thấy mở ra cho tôi mọi ý nghĩa cuộc sống của một dân tộc trong cuộc chiến đấu vì nền độc lập của mình.

        Khác với người dân vùng tạm chiếm, nổi lên sự lao động nhiệt thành, nụ cười trong sáng của người dân vùng tự do. Người ta cảm thấy, nhận thấy sự cố gắng của cả một dân tộc đã đặt mọi niềm tin và hy vọng của mình vào sự lãnh đạo sáng suốt của vị Chủ tịch và chấp nhận một cách vui vẻ mọi sự thiếu thốn do chiến tranh. Ở đâu những thanh niên ra đi để gia nhập Quân đội nhân dân; thì ở đó, họ được thay thế trong các công việc bằng những người phụ nữ và trẻ em. Mỗi người dù trai hay gái, dù già hay trẻ đều đóng góp vào bước tiến thắng lợi của cuộc kháng chiến của Việt Nam. Có thể nào khác khi mà Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chính phủ và mọi tầng lớp xã hội đều sát cánh tiến ra tiền tuyến và chiến đấu chống kẻ áp bức xâm lược thực dân và tiến hành xây dựng đất nước.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:38:18 AM

        Trước đây là thiếu kiến thức, hiện nhân dân đang tự học. Mỗi làng có trường học của mình, nơi già trẻ học được cái mà 80 năm ách thực dân đã che giấu họ. Hơn nữa, kế hoạch cải cách ruộng đất hiện hành cho phép người nông dân hiện nay có một cuộc sống bình thường mà ở đó họ được hưởng thành quả lao động của chính mình.

        Do sự ảnh hưởng của lòng yêu nước và để mà sự bao vây, sự cướp bóc của đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, công cụ của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, không làm tổn hại đến nền kinh tế của đất nước cũng như đến sự thành công của cuộc đấu tranh của mình, nhân dân Việt Nam ngày càng tăng cường sản xuất (hai vụ lúa một năm, khai phá rừng, đưa vào canh tác đất bỏ hoang).

        Và tất cả những cố gắng lớn này, dù còn nhiều hạn chế do chiến tranh, dù bom đạn tàn phá dã man, tất cả những cố gắng này được chấp nhận một cách vui vẻ, bởi vì người dân đã nhận thấy mức sống được nâng cao, vì người dân muốn sống tự do và độc lập, vì người dân yêu hoà bình.

        Trong sự tuyên truyền dối trá của mình và để tìm ra lý do cho sự xâm lược Việt Nam của quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, chủ nghĩa thực dân Pháp rêu rao về “sự thờ ơ của dân tộc này đối với sự tự quản của chính mình”.

        Vậy mà từ gần chín năm thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, sự thực vẫn còn đó để chứng minh rằng trong mọi lĩnh vực: kinh tế, chính trị, văn hoá và xã hội cũng như về phương diện quốc tế, nước Việt Nam với chính quyền dân chủ và nhân dân của mình có thể quản lý được các vấn đề quốc gia và quốc tế.

        Trong các thành phố và làng mạc, tôi đã thấy các cơ quan hành chính của chính phủ hợp tác chặt chẽ và thân thiện với cơ quan lãnh đạo giải quyết cuộc sống hiện tại, tổ chức cuộc sống sau này và chuẩn bị cho tương lai của đất nước. Và về phương diện quân sự, những sự kiện còn đó để làm rõ sự thực và chỉ ra rằng cùng với lý tưởng đang khích lệ họ, các chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam được dẫn dắt, lãnh đạo và tổ chức một cách tuyệt vời.

        Trại tù binh nơi tôi sống không có một cái tên thực sự, không có hàng rào thép gai, và lại càng không có hàng rào bằng tre. Đó là một ngôi nhà như bao ngôi nhà khác ở một làng quê.

        Một chế độ ăn uống giống như chế độ ăn uống của chiến sĩ Việt Nam, một kỷ luật tự giác chấp hành bởi chính các tù binh chúng tôi. Ngoài chế độ ăn uống và những nhu cầu vật chất của chúng tôi, Chính phủ Việt Nam - vẫn thường lo lắng đến sự thoải mái của các tù binh - còn bổ sung vào cuộc sống tinh thần và văn hoá của chúng tôi bằng cách cho chúng tôi quyền như là mọi công dân Việt Nam được theo các lớp học và nghiên cứu chính trị.

        Cũng vậy, nhờ tính độ lượng của chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Chính phủ và nhân dân Việt Nam, tôi đã có thể biết được tình hình quốc tế, thấy được các phong trào ngày càng lớn của các dân tộc vì hoà bình và theo dõi sát sao cuộc đấu tranh của các dân tộc và đặc biệt là cuộc đấu tranh của nhân dân Pháp nhằm chấm dứt cuộc chiến tranh bẩn thỉu ở Đông Dương. Và tôi tham gia cùng với quần chúng công nhân và lao động của tất cả các dân tộc vì hoà bình để hô to:

        Đủ rồi! Cuộc chiến tranh bẩn thỉu này!

        Hãy hồi hương đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông!

        Sự thực không thể bị che giấu; chắc chắn nó cũng sẽ đi cùng năm tháng, chính vì vậy cùng với những bài giảng chính trị đã nhận được đóng góp và bổ sung vào những kinh nghiệm sống đã cho phép tôi thấy được ở đây, ở đất nước Việt Nam tự do và bây giờ biết được mục đích bẩn thỉu của những tên thực dân Pháp khát máu trong cuộn chiến tranh bẩn thỉu này. Tôi hy vọng rằng những dòng này trong khi làm tăng số lượng những chứng nhận và những biểu hiện cảm tình của các dân tộc khát khao hoà bình, có thể góp phần làm ảnh hưởng thuận lợi và sẽ làm tăng sức nặng của cán cân công lý vì tình hữu nghị và một nền hoà bình thế giới.

        Stoeklin Roland

        Thượng sĩ, 2/4 RMT

(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 06:40:10 AM
        
        Thư của tù binh tại Liên khu 4 gửi Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Pháp vì hòa bình

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Ngày 3 tháng 4 năm 1954        

        Kính gửi ông Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Pháp vì hoà bình

        Chúng tôi - những tù binh người Ma-rốc, Áo, Pháp, từ lâu sống trong lòng nhân dân Việt Nam xin gửi đến Ông lời chào hữu nghị cùng với dẫn chứng chân thực về những sự thật mà chúng tôi đã được thấy trong suốt thời gian chúng tôi ở đất nước Việt Nam tự do.

        Chúng tôi mong rằng những dòng này - cho biết bộ mặt thực của Việt Nam tự do - kết hợp với những nghị quyết vì hoà bình của quần chúng công nhân và lao động Pháp và các nước khác, có thể đóng góp vào một kết luận cụ thể của Hội nghị Giơ-ne-vơ ngày 26 tháng 4 năm 1954.

        Bị bắt làm tù binh trong các trận chiến ở các vùng khác nhau, trong những giây phút khủng khiếp kế tiếp theo sau khi bị bắt đã làm cho chúng tôi nghĩ ngay đến những tuyên truyền dối trá của thực dân bởi vì những người bị thương đã được chăm sóc... và hôm nay tất cả chúng tôi ở đây là những nhân chứng sống của hành động cao thượng trên chiến trường của Quân đội nhân dân Việt Nam và sự tôn trọng của họ đối với các điều khoản của Công ước Giơ-ne-vơ.

        Thời gian trước đây của chúng tôi ở đội quân viễn chinh Pháp tại Viễn Đông và suốt thời gian ở nước Việt Nam tự do đã cho phép chúng tôi nhìn Đông Dương dưới hai phương diện khác nhau. Từ hai phương diện này, du khách vô tư sẽ không thể biết được rằng mặt tiêu biểu, giống như tất cả các thành phố khác của phương Đông, màu sắc sinh động của người dân, sự hấp dẫn của các dịa danh và những lợi ích có thể thấy ở đây. Nhưng chúng tôi, những cựu binh của đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông đã đi qua những vùng gọi là “ralliées” (quy thuận), chúng tôi đã gặp ở các làng quê những phụ nữ, trẻ em, người già chạy trốn hay run sợ khi chúng tôi lại gần; vì những thanh niên khoẻ mạnh thì không còn ở đó nữa. Họ đã đến nơi có tự do thực sự, coi thường một nền “độc lập” bị kiểm soát mà chính phủ bù nhìn đại diện cho tầng lớp quý tộc và cho tất cả những ai xun xoe xu nịnh muốn áp đặt họ. Đó có phải là nền độc lập khi mà ngay trong một chính phủ được dựng lên bởi chủ nghĩa thực dân Pháp muốn bảo vệ những lợi ích của chúng, được viện trợ bởi chủ nghĩa đế quốc Mỹ muốn tiếp tục tìm kiếm lợi nhuận của chúng trong việc duy trì một trung tâm chiến tranh; chính phủ này lại nhờ đến quân đội nước ngoài để thử một cách vô ích giữ vững cái bệ đang bị lung lay của mình.

        Sự tuyên truyền của thực dân nhằm tìm cớ xâm lược Việt Nam bằng đội quân viễn chinh thường viện dẫn: “tiếp tục sự nghiệp khai hoá văn minh, giúp đỡ chính phủ bù nhìn Bảo Đại để bảo vệ nền độc lập của chính phủ này”. Vậy mà, đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông lại chỉ mang đến những tang tóc và đổ nát, lặp lại ở đây những tàn bạo do chủ nghĩa phát xít Hít-le phạm phải ở Pháp. Có phải đó là sự khai hoá văn minh? Liệu một quân đội nước ngoài trên đất nước xa lạ có thể bảo vệ được chính nghĩa mà chính nghĩa đó không phải của chúng ta? Không! Vì trong khi chống lại nhân dân Việt Nam, quân đội viễn chinh đã vi phạm các nguyên tắc được quy định bằng lời mở đầu của Hiến pháp nói: “Nước Pháp sẽ không bao giờ sử dụng sức mạnh của mình chống lại tự do của bất cứ một dân tộc nào khác”.

        Phải chăng đó là một nền độc lập khi mà chính phủ Vichy bằng quân đội của mình đã giao nộp những người kháng chiến yêu nước cho bọn phát xít Hít-le dã man và tàn bạo?

        Quân đội trong những vùng “bị kiểm soát” đó là quân đội của VBĐ (Việt Nam Bảo Đại - BBT) nơi những thanh niên bị ép phải nhập ngũ nếu không thì bị trả thù đối với gia đình họ, nơi các cán bộ và sĩ quan bị điều khiển bởi những lợi ích tiền bạc và vật chất. Chúng tôi đã chứng kiến những người đánh thuê này trên chiến trường: không có tinh thần chiến đấu, không khí thế, không lý tưởng trong cuộc chiến mà họ biết là sai lầm.

        Và trong các thành phố: ban ngày, cũng như ở Pháp trong suốt thời kỳ kháng chiến, nhân dân vẫn đi lại với một bộ mặt giả tạo không tỏ ra sự từ chối và càng không tỏ ra đồng ý với sự có mặt của chúng tôi. Nhưng khi màn đêm buông xuống là lúc mà họ tiến hành một cuộc sống thứ hai: thiết lập các mối liên lạc, tìm cách ủng hộ những người anh em của họ mà những người anh em này trong Quân đội nhân dân Việt Nam đang chiến đấu vì sự chính nghĩa, vì hạnh phúc và nền độc lập của họ.

        Chúng tôi chưa bao giờ thấy trong các thành phố hay trong các làng mạc bị kiểm soát những cuộc mít tinh để chào mừng chính phủ bù nhìn, nhưng chúng tôi đã thấy những chiếc ô tô hòm (limuzin) của Mỹ được cảnh sát hộ tống chạy dọc theo các đại lộ được trang hoàng cờ hoa, nơi sự đi lại bị cấm, nơi có cảnh sát đứng canh gác và nơi người dân thờ ơ, buồn tẻ, không để ý đến những người đang đi qua - những người coi thường và xa lánh dân chúng.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:12:58 PM

        Chỗ ở ra sao? Những cái nhà, các cơ quan có treo trên tường các bức ảnh của Bảo Đại và bộ tham mưu của ông ta không? Chúng rất hiếm nếu không nói là không có. Đó có phải là cách tôn kính một người thủ lĩnh, đó có phải là sự phản ánh tình yêu của một dân tộc đối với các nhà lãnh đạo của mình? Chắc chắn là không và thái độ ủ rũ của dân chúng tỏ rõ sự không tin tưởng vào tương lai của họ.

        Ở đây, ở đất nước Việt Nam tự do, sự không tin tưởng vào ngày mai không tồn tại, vì nhân dân đang xây dựng tương lai của mình, tương lai con cái họ. Chúng tôi đã thấy lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí quyết chiến của cả một dân tộc trong cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp áp bức. Trong những lần di chuyển của chúng tôi, trên những con đường, trong những thành phố và làng mạc, tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau gắn bó những người già với người trẻ, quân với dân mỗi lúc lại hiện ra trước mắt chúng tôi. Trong mỗi ngôi nhà, từ cái nhà khiêm nhường nhất đến cái nhà bằng gạch, trên những rặng tre nơi treo những khẩu hiệu chỉ rõ sự quyết tâm của mỗi người dân tham gia một cách hăng hái và vui vẻ vào cuộc kháng chiến của Việt Nam cũng như dán ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cái tên rất đỗi yêu thương này, chúng tôi thấy ở khắp nơi: dọc các con đường mòn, dọc các con đường lớn, được viết trên những chiếc nia, trên những chiếc mâm, trên các tấm biển, trên những biểu ngữ. Một bài hát ca ngợi đã được tặng Người:

                             “… Hôm nay, tất cả trẻ em
                             Hát về Người với trái tim nồng nhiệt.
                             Hồ Chí Minh, vị Cha già
                             Có trái tim cao thượng và tự hào
                             Họ thề chiến thắng...”.


        Và những lời mộc mạc và cảm động này biểu lộ rõ lòng tôn kính của tất cả các tầng lớp xã hội đối với người đã chỉ đường, dẫn dắt họ tới hạnh phúc và độc lập và đã lôi họ ra khỏi sự bóc lột của chủ nghĩa thực dân Pháp.

        Chính phủ của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, người đại diện thực sự của nhân dân bằng sự lãnh đạo sáng suốt của mình đã biết thổi lòng yêu nước khát khao vào nhân dân bằng cách cùng sánh vai tiến hành cuộc chiến đấu chống thực dân xâm lược và tiến hành xây dựng đất nước. Vì vậy trên mọi phương diện: kinh tế, chính trị, văn hoá và xã hội, đất nước đang tiến bộ. Những cải cách ruộng đất cũng như việc tăng cường sản xuất bằng cách làm cho người nông dân được hưởng thành quả lao động của mình đang chống lại sự bao vây của chủ nghĩa thực dân Pháp.

        Chúng tôi đã thấy người nông dân, buổi tối, sau một ngày lao động vất vả trên đồng ruộng, cầm sách vở và bút đến trường. Chúng tôi đã tham dự vào các cuộc họp của làng, vào những cuộc mít tinh mà ở đó hàng nghìn người lắng nghe lời khuyên, mệnh lệnh hành động của Chính phủ Việt Nam thông qua tiếng nói của các đại biểu và các đoàn thể dân chủ khác nhau. Trong các cuộc mít tinh này, chúng tôi đã thấy sự phấn khởi được tăng thêm khi mỗi bài diễn văn kết thúc bằng tiếng hô “Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm” của hàng nghìn người. Hoà lẫn trong những người dân ở mọi địa vị, chúng tôi đã cảm thấy trước niềm tin của tiếng hô thân thương này dậy lên trong chúng tôi một tình cảm sâu sắc.

        Để trình bày hết những gì diễn ra mà chúng tôi đã được chứng kiến, một cuốn sách sẽ là cần thiết.

        Cố gắng trong lao động và niềm vui, tất cả cho kháng chiến, một lý tưởng duy nhất, một đích đến thắng lợi cuối cùng để mà kỷ nguyên hạnh phúc và hoà bình trải dài trên khắp đất nước. Đó là khẩu hiệu của nhân dân Việt Nam đặt ra cho tương lai, hạnh phúc và nền độc lập của mình trong những thiếu thốn, trong những tang tóc và đổ nát.

        Và trong trách nhiệm nặng nề giải quyết các công việc quốc gia ở một nước đang có chiến tranh, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chính phủ và nhân dân Việt Nam thường xuyên quan tâm đến cuộc sống vật chất và tinh thần của các tù binh. Chính ở đó nổi bật lên lòng cao thượng của dân tộc này mà để tỏ rõ tình hữu nghị và tình đoàn kết của mình với nhân dân Pháp, họ coi chúng tôi không phải là kẻ thù nữa mà là những người con dũng cảm của nhân dân Pháp và coi chúng tôi là những người bạn của mình.

        Tính cao thượng của chính sách khoan hồng mà chúng tôi được hưởng đã bảo đảm cho chúng tôi một sự thoải mái về thể chất và tinh thần. Chế độ ăn uống của chúng tôi cũng giống như chế độ của các chiến sĩ Việt Nam và những nhu cầu vật chất của chúng tôi (mặc, ở...) đều được đảm bảo. Hơn thế nữa, Chính phủ Việt Nam tuôn lo lắng về đời sống văn hoá và tinh thần của chúng tôi hàng ngày bằng những buổi nói chuyện, những buổi học tập chính trị đã cho chúng tôi biết tình hình quốc tế.

        Cũng như là mỗi người công dân Việt Nam có quyền tham gia vào các buổi học tập chính trị, nhờ đó chúng tôi đã có thể gắn lý thuyết với những thực tế và nhận biết những nguồn gốc, những nguyên nhân của cuộc chiến tranh bẩn thỉu này.

        Sự đối xử đối với các tù binh là một trong những điểm gây ấn tượng mạnh của chính sách khoan hồng của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà cho phép chúng tôi nhận ra những lỗi lầm đã qua và làm chúng tôi trở thành những con người mới có thể tự do lựa chọn mục đích cho cuộc sống tương lai của mình, trong khi vẫn tôn trọng những tự do chính trị và tôn giáo của mỗi người. Mục đích chúng tôi đã chọn, đó là con đường hoà bình. Đây là sự mong muốn của quần chúng công nhân và người lao động trên toàn thế giới và ngay ở đây, ở đất nước Việt Nam tự do, chúng tôi đã tiến hành cuộc chiến đấu bằng những hiểu biết của chúng tôi, bằng chính nghĩa của chúng tôi nhằm phục vụ cho hạnh phúc và tình hữu nghị của các dân tộc.

        Vì điều đó từ khi mà chúng tôi biết được sự thật và để mà các dân tộc anh em Pháp và Việt Nam không còn mang tang tóc nữa, chúng tôi đã và vẫn đang đòi thực hiện ngay những cuộc đàm phán với Chính phủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đòi hồi hương đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông bảo đảm một nền hoà bình lâu dài ở Việt Nam.

        Chúng tôi hy vọng rằng những dòng này, phản ánh sự thực, có thể ảnh hưởng một cách thuận lợi đến kết cục hoà bình của Hội nghị Giơ-ne-vơ bằng cách vạch trần những kẻ gây chiến, chủ nghĩa thực dân Pháp và chủ nghĩa đế quốc Mỹ.

        Cùng với Ngài, cùng với tất cả các dân tộc yêu chuộng hoà bình, chúng ta cùng hô:

        Đả đảo chiến tranh bẩn thỉu ở Việt Nam!

        Hoà bình thế giới muôn năm!

        Viết tại Trại Liên khu 4, ngày 3 tháng 4 năm 1954

Họ và tên                Cấp bậc             Đơn vị          Quốc tịch
Hafekost OtloHạ sĩ2è BEPÁo
Coulon SergeTrung sĩ1/3 RTMPháp
Callière MarcHạ sĩC.C.S.TPháp
Gautrin EdouardHạ sĩ trưởng545è CSMPháp
Moreau AlbertBinh nhì69è RAAPháp
Jarnot FerdinandBinh nhì27è BTAPháp
Jégo YvesBinh nhì27è BTAPháp
Le Grand RogerHạ sĩ8è BCLPháp
Hadj MohamedHạ sĩ trưởng2/4 RTMMa-rốc
Moha Ou MohaBinh nhì2/4 RTMMa-rốc
Kaddour MohamedHạ sĩ2/4 RTMMa-rốc
Paingris JeanHạ sĩ trưởng2/4 RTMPháp
Stoecklin RolandThượng sĩ2/4 RTMPháp
(Hồ sơ: No 1095)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:19:21 PM

THƯ GỬI LỰC LƯỢNG VIỄN CHINH PHÁP, GIA ĐÌNH VÀ BẠN BÈ CỦA TÙ BINH


        Thư gửi những người mẹ, những người vợ và thân nhân

        Khi một chuyến tàu chở những người lính trẻ chạy đến một doanh trại huấn luyện ở Fréjus hay Puget, các bạn có tự hỏi: lớp thanh niên Pháp này - những người con của các bạn, họ đi đâu?

        Hẳn là đối với người này hay đối với những người khác, họ không hay biết về chế độ hoặc một sự thờ ơ không thể tha thứ được.

        Vậy thì những bạn thanh niên này sẽ sớm chỉ là một đoàn quân tăng viện vô danh được gửi sang Viễn Đông để làm cái việc được gọi là bảo vệ lợi ích của nước Pháp và lập lại hoà bình ở Đông Dương. Đó là những khẩu hiệu của các nhà lãnh đạo mà với những lời lẽ lừa lọc, họ đang hy sinh con em của các bạn vì lợi ích cá nhân của những tên công nghiệp lớn, những tên tư bản và đế quốc. Chúng hàng ngày chỉ nhằm tăng tiềm lực công nghiệp gây thiệt hại cho những người dân thường mà các bạn cũng ở trong số những người đó. Nếu các bạn muốn, sự tình này có thể thay đổi ngày một ngày hai thay vì giữ thái độ thờ ơ. Ngày bầu cử, các bạn hãy làm nghĩa vụ của công dân Pháp. Hãy bầu cho đảng phái nào đấu tranh để chấm dứt các cuộc chiến đấu gây chết chóc ở Viễn Đông. Hãy bầu vì Hoà bình. Hãy lật đổ những tên “bù nhìn” đang biến Tổ quốc của chúng ta thành một nơi để di cốt rất lớn. Bổn phận của các bạn là ở đó! Các bạn hãy đem lại cho mỗi người một hy vọng sống; không chỉ riêng thanh niên Pháp mà thanh niên của tất cả các dân tộc đặt niềm tin vào các bạn, sẽ cảm ơn các bạn; thanh niên Việt Nam từ 5 năm nay chiến đấu một cách anh dũng để giải phóng đất nước mình. Đồng bào yêu quý, tất cả cái đó có thể và cần phải là sự nghiệp của các bạn. Các bạn có thể giáo dục con cái của các bạn về điều đó, làm cho chúng hiểu đâu là sự thật, đâu là dối trá. Hãy cùng đồng tâm chiến đấu cho một sự nghiệp chung, sự nghiệp hoà bình trên thế giới.

        Đương nhiên các bạn không thể biết được những gì đang xảy ra ở xa các bạn. Bị cơ quan kiểm duyệt bịt miệng, báo chí Pháp và nước ngoài không thể làm sáng tỏ tất cả những chủ đề này với các bạn nhưng mà việc ấy có thể sẽ làm được và khi ấy sẽ báo hiệu giờ phút cáo chung của bọn tư bản và bè lũ. Xứ sở có tên gọi là Việt Nam này, không hơn không kém chỉ là một đất nước mà ở đấy nhân dân muốn sống tự do, độc lập, có thể hưởng thụ thành quả lao động của mình, khai thác những nguồn tài nguyên để cho mỗi người dân tìm lại được hạnh phúc của mình; việc ấy chỉ là một đòi hỏi rất chính đáng.

        Đó chính là điều mà ở Mỹ, người ta coi như những bọn kẻ cướp và khủng bố. Tuy nhiên, chú SAM chẳng bao giờ gửi quân của mình tới. Chú ấy thích tiến công trực tiếp vào lòng đất hơn vì nó mang lại nhiều lợi lộc hơn. Vả lại sẽ dễ dàng hơn khi để lính của các dân tộc khác chết hơn là để lính của mình chết. Tôi hy vọng rằng các bạn đã hiểu, bởi các bạn cũng bị nước Mỹ xâm lược. Bản thân tôi, tôi cũng suy luận như các bạn khi không được mắt thấy, nhưng từ đó, tôi đã hiểu được tầm vóc của cuộc chiến đấu này. Tôi được sống với một dân tộc, đang hàng ngày đấu tranh cho tự do, đang hy vọng và tin tưởng vào sứ mệnh của mình, đang muốn giành lại đất nước thoát khỏi tay của những tên đế quốc Mỹ - những con dơi quỷ hút máu không bao giờ biết no.

        Hỡi các bạn nam nữ Pháp! Tất cả hãy bầu cho tự do của các dân tộc bị áp bức! Tất cả hãy bầu để chấm dứt cuộc chiến tranh bẩn thỉu này. Đả đảo bọn bù nhìn! Hãy làm nhiệm vụ của mình bằng cách đòi hồi hương ngay quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông.

Legoet - Hạ sĩ trưởng        
(Hồ sơ: No 1096)          


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:24:38 PM

        Lời kêu gọi gửi lực lượng viễn chinh Pháp ở Viễn Đông

        Gửi lực lượng viễn chinh Pháp ở Viễn Đông

        Chúng tôi, những tù binh của nước Việt Nam hiện đã được phóng thích, một lần nữa lớn tiếng bày tỏ sự phẫn nộ của mình đối với cuộc chiến tranh bẩn thỉu này ở Việt Nam.

        Chúng tôi đem đến những bằng chứng không thể bác bỏ được về những lý lẽ vô giá trị mà những kẻ xúi giục chiến tranh đã sử dụng.

        Chúng tôi đã từng nhiều lần là nhân chứng của những gì mà dân tộc Việt Nam chỉ bày tỏ những tình cảm bạn bè đối với dân tộc Pháp.

        Cái cách mà chúng tôi đã được đối xử trong thời gian chúng tôi bị giam giữ là một bằng chứng tuyệt vời nhất về điều đó.

        Chúng tôi có trách nhiệm làm cho các bạn sáng tỏ, các bạn đừng để bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền dối trá. Vị trí của các bạn là ở Pháp để làm việc cho sự chấn hưng đất nước chứ không phải là để theo đuổi một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn ở Việt Nam.

        Cũng như các bạn, chúng tôi đã bị những tên chỉ huy - những kẻ mà bản thân chúng cũng không tin vào sự nghiệp mà chúng tranh đấu - lừa gạt và sai khiến. Hãy nhìn những sĩ quan của các bạn, cũng giống như những sĩ quan năm 1940, họ sẽ là những người đầu tiên quay lưng lại với chiến trận. Hãy nhìn chỉ huy của các bạn, người chỉ vì một lý do hoàn toàn cá nhân mà tổ chức quốc tang cho con trai của mình. Hãy nói với chúng tôi rằng bản thân viên chỉ huy này sẽ nói gì nếu cha mẹ các anh đến đòi xác của các anh mà chúng chỉ có quyền thối rữa ở đây thôi? Hãy kết luận đi, tại sao lại bên khinh, bên trọng?

        Hãy từ chối mọi sự tham gia vào cuộc chiến tranh này và bằng sự đoàn kết, hãy đòi hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, chỉ có sự hồi hương mới có thể sẽ mang lại hoà bình cho Việt Nam và cũng như sẽ đóng góp một phần lớn vào việc thiết lập nền hoà bình thế giới.

        (Lời kêu gọi được ký bởi 227 tù binh chiến tranh Âu - Phi đã được phóng thích).
(Hồ sơ: No 1096)       


        Thư của tù binh các trại 14, 15 và 113 được phóng thích gửi bạn bè trong quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông

        Việt Nam, ngày 26 tháng 12 năm 1951

        Những tù binh được trả tự do của Trại 14, 15 và 113

        Gửi bạn bè và binh sĩ của quân dội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông,

        Cách đây không lâu, chúng ta còn ở trong cùng một hàng ngũ, chiến đấu vì một sự nghiệp mà chúng ta tưởng là chính nghĩa. Trong khi bị giam giữ ở nước Việt Nam tự do, chúng tôi đã biết được sự thật. Chúng tôi có thể tự hào mà nói lớn với các bạn rằng, cuộc chiến tranh mà một nhúm những tên thực dân phản động đang tiến hành ở đây là một cuộc chiến tranh đi ngược lại những lợi ích của đất nước chúng ta, một đất nước đang phải chịu những hậu quả đau buồn vì nó: tang tóc, đổ nát, tăng thuế, mất mát thanh niên. Trong khi các bạn chiến đấu chống lại nước Việt Nam, các bạn trở thành có tội đối với nhân dân Pháp về những nỗi bất hạnh của họ.

        Khi chúng tôi trở về, các bạn hãy liên kết với chúng tôi và các bạn hãy quay lại chống những kẻ đã làm các bạn trở thành những tội phạm. Ở Pháp, một công việc cao quý đang chờ đợi chúng ta, đó là xây dựng đất nước chúng ta trong một nền hoà bình bền vững và trong một nền dân chủ.

        Đã ký:

Vichard André              Hạ sĩ              1er chasseur
Moebles PierreHạ sĩ8è RTM
Eingelbredit PuedricTrung sĩ3è REI
MoubaHạ sĩ24 BMTS
ElghaliTrung sĩ8è RTM
        …
(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:27:34 PM

        Thư của Thượng sĩ Judas Daniel thuộc Khu Phúc Yên gửi những người lính trẻ tái đăng lính vào quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông

        Gửi những người lính trẻ tái đăng lính vào quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông,

        Các bạn trẻ! Bị thúc đẩy bởi nạn thất nghiệp đang hoành hành trong các nhà máy do bọn tư bản Mỹ và Pháp gây nên, các bạn đang tái đăng lính vào quân đội viễn chinh. Hãy thận trọng. Các bạn nên biết rằng, sự tái đăng lính của các bạn tương đương với một bản hợp đồng được ký với thần chết, bởi vì bọn đế quốc sẽ đưa thẳng các bạn sang để chết ở Viễn Đông vì lợi ích của chúng. Các bạn sẽ bị ném vào một cuộc chiến tranh chống lại một dân tộc đang chiến đấu để bảo vệ tự do, bảo vệ lý tưởng, bảo vệ lớp trẻ, chỗ đứng của họ trên thế giới, bảo vệ lòng mong muốn hoà bình và hạnh phúc trong làm ăn thịnh vượng. Để sự tình này có thể thực hiện được, các bạn hãy đoàn kết lại ủng hộ những người đang tiến hành ở Pháp cuộc đấu tranh cao quý vì hoà bình.

        Trong số những bạn bè của mình, các bạn luôn luôn có những người có thể giúp những lời khuyên bảo. Đừng gây bất hạnh cho gia đình các bạn. Cũng đừng mang lại hạnh phúc cho bọn đế quốc Pháp, Mỹ, những tên sản xuất và buôn súng bằng cách tiến hành cuộc chiến tranh bẩn thỉu này. Đó là một cuộc chiến tranh nhằm tàn phá một dân tộc, một đất nước không có đòi hỏi gì hơn là được sống trong hoà bình và lao động.

        Các bạn trẻ Pháp! Hãy hiểu rằng đây là một người lính già - tù binh của Quân đội nhân dân Việt Nam, viết lá thư này gửi các bạn. Tôi có thể nói với các bạn những gì tôi vừa viết ra đây.

        Hãy tin tôi, hãy từ chối lượt xuống tàu của các bạn, ở lại nhà các bạn sẽ thực hiện hành động đẹp nhất trong cuộc đời của bạn. Điều đó sẽ là phần đóng góp của các bạn vào việc chuộc lại tất cả những gì mà bạn cũng như những đồng đội của bạn đã gây ra trên đất nước Việt Nam và cũng để xoá đi màu máu của những người vô tội đã đổ xuống để bảo vệ tổ quốc của họ.

        Hãy đòi hồi hương đạo quân viễn chinh!

        Đả đảo cuộc chiến tranh bẩn thỉu!

        Judas Daniel, Thượng sĩ

        Chỉ huy sở Khu Phúc Yên

        Bị bắt làm tù binh ngày 30 tháng 1 năm 1952
 
(Hồ sơ: No 1096)       


        Thư của Dalbero Jean gửi bạn bè trong quần đội viễn chinh

        Dalbero Jean trú tại nhà ông Christiann Dalbit La Tregne - gần Bordeaux Gironde - Pháp

        Các bạn thân mến,

        Những cảm tưởng được viết dưới đây gửi tới các bạn trong quân đội viễn chinh Pháp tại Viễn Đông, những người đang chiến đấu vì một sự nghiệp sai lầm và vì những lợi ích của bọn thực dân, chứ không phải của chính mình. Cũng giống các bạn, trong suốt một thời gian dài, tôi cũng đã là một người lính đánh thuê mù quáng, cứ ngỡ mình chiến đấu cho một sự nghiệp chính nghĩa; nhưng từ khi là tù binh, tôi mới hiểu sự thật ở bên nào.

        Tôi đã tham gia vào chiến dịch “Hải Âu” (Mouette) và bị bắt làm tù binh ở Nho Quan.

        Bị thương ở đùi, tôi đã được những người lính Việt Nam thu nhặt và cứu chữa với một tinh thần bè bạn chứ không phải hằn thù. Ngược lại, họ đã làm cho tôi hiểu rằng họ có sự phân biệt giữa bọn tư bản với chúng tôi - những người con của nhân dân Pháp, nạn nhân của sự tuyên truyền bẩn thỉu. Dọc đường, khi bị pháo binh Pháp bắn phá, một chiến sĩ Việt Nam đã nằm đè lên một trong những đồng đội bị thương của tôi để che chắn những mảnh đạn cho người này. Suốt cuộc hành trình, họ đã mua cho chúng tôi thuốc lá, chuối,...

        Ở trại tù binh, chúng tôi đã được tiếp đón ân cần; bằng người ốm và bị thương được săn sóc và được gửi đến bệnh viện. Trong trại, không có sự phân biệt theo thứ bậc, sĩ quan và binh lính đều được đối xử như nhau. Những lớp học chính trị, sự vui chơi giải trí và đọc sách đã giúp chúng tôi hiểu được một dân tộc mà bọn tư bản nói là man rợ.

        Trên dọc đường di chuyển, dân chúng cũng đã đối xử tốt với chúng tôi bằng cách áp dụng chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Sự khoan hồng này đã mang lại cho chúng tôi một sự thoải mái nhất có thể: sự săn sóc, ăn uống, áo quần... và thường xuyên có những chuyến trả tự do cho tù binh.

        Các bạn, hãy chấm dứt cuộc chiến đấu huynh đệ tương tàn này và đòi hồi hương.

        Nước Pháp muôn năm!

        Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:32:26 PM
         
       Lời kêu gọi của Hạ sĩ Bernard và của Binh nhất Thomeret gửi các bạn ở các đồn bốt

        Các bạn thân mến,

        Các bạn, những người đang tiếp tục đem thân làm mồi cho súng vì cuộc chiến tranh bẩn thỉu chống lại một dân tộc chỉ mong được sống trong hoà bình.

        Lẽ ra các bạn phải ở nước Pháp để bảo vệ tổ quốc chúng ta chống lại sự chiếm đóng của người Mỹ thì các bạn lại ở đây gieo đổ nát và đau thương cho các gia đình trong các xóm làng. Hoặc vì máu “yêng hùng”, rất nhiều binh linh đã cướp bóc tàn sát những người dân lành.

        Các bạn binh lính Pháp, các bạn hãy biết rằng để trả lời cho tất cả, đó là biểu hiện của sự tàn bạo. Quân đội nhân dân Việt Nam chỉ có lòng tốt, không kể đến sự thù hằn và họ đối xử với các bạn như bạn bè.

        Các bạn có hiểu cử chỉ này không? Chắc là không. Hãy gắng tìm hiểu xem ai là người được hưởng lợi trong cuộc chiến tranh này. Hẳn không phải các bạn, mà đơn giản kẻ có lợi chỉ là bọn tư bản và thực dân, những kẻ không một mảy may lòng thương hại đối với gia đình các bạn.

        Các bạn thân mến, hãy hành động đi, đừng tiếp tục cuộc chiến tranh bẩn thỉu này và hãy đòi được hồi hương. Một chút nào đó, các bạn cũng nên là những người ủng hộ hoà bình.

        Bernard, Hạ sĩ, 3/4 BAC, bị bắt làm tù binh ngày 30 tháng 1 năm 1952

        Thomeret, Binh nhất, 26è BMTS, bị bắt làm tù binh ngày 29 tháng 1 năm 1952

(Hồ sơ: No 1096)        


        Thư của sĩ quan và hạ sĩ quan, tù binh Trại số 1

        Ngày 27 tháng 1 năm 1954

        Các sĩ quan và hạ sĩ quan, tù binh thuộc Trại số 1

        Gửi các bạn ở Trại Kim Tân và các bạn bị bắt làm tù binh trong các trận đánh tháng 12 năm 1953 ở gần Gia Lộc.

        Chúng tôi vừa nhận được tin về những cuộc ném bom ghê tởm mà các bạn là các nạn nhân. Trong nỗi bất hạnh đang giáng vào các bạn, trong tang tóc và đau đớn đang đè nặng lên các bạn, hãy tin vào những tình cảm sâu sắc và sự đoàn kết anh em của chúng tôi. Phần lớn chúng tôi đã từng biết đến những trận ném bom tội lỗi do máy bay của quân viễn chinh Pháp tại Viễn Đông phạm phải vào các hàng ngũ tù binh vào tháng 10 năm 1950, tiếp đến là vào những trại tù binh ở vùng biên giới vào các ngày 15, 16 và 17 tháng 8 năm 1951, chúng tôi hơn ai hết có thể thông cảm với nỗi đau cũng như chia sẻ nỗi bất bình của các bạn.

        Năm tháng qua đi, những thất bại của quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông ngày càng tăng, nhưng những thủ đoạn của bọn thực dân thì vẫn thế. Chúng muốn bằng mọi cách bóp nghẹt tiếng nói của chúng ta, ngăn chúng ta không được lớn tiếng tố cáo về tính chất xấu xa của cuộc chiến tranh bẩn thỉu, ngầm phá hoại tinh thần chúng ta, ngăn đỡ chúng ta mở rộng cuộc đấu tranh mà hiệu quả của nó khiến chúng lo sợ.

        Nhưng còn xa mới đánh bại và làm nản lòng chúng ta. Ngược lại, những hành động như vậy càng làm tăng thêm tinh thần chiến đấu và kích thích hành động của chúng ta. Vậy nếu kẻ thù muốn bắt chúng ta phải im tiếng thì chúng ta hãy cất tiếng cao hơn nữa, không chỉ để biểu thị sự bất bình của chúng ta đối với những hành động ghê tởm ấy, mà còn để tỏ rõ sự khinh bỉ của chúng ta đối với những kẻ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn đê hèn và bất nghĩa đến thế đối với nhũng người trước đây phục vụ chúng nhưng nay trở nên vô dụng.

        Cũng ngày này, chúng tôi gửi đến Ủy ban Quốc gia Pháp hoà bình một nghị quyết khẳng định quan điểm của chúng tôi đối với các cuộc ném bom của không quân Pháp xuống các trại tù binh của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, để những hành động đó được dư luận Pháp và dư luận thế giới biết đến.

        Cần phải để các tội ác bỉ ổi này được ghi vào hồ sơ tội ác của bọn thực dân. Cần phải đưa ra trước toà án xét xử bọn gây chiến. Bằng chứng của chúng ta hàng ngày phải củng cố thêm vào mớ chứng cớ tội ác đã được thu thập lại để chống lại bọn đã gây ra cuộc chiến tranh bẩn thỉu này và ngoan cố muốn theo đuổi nó bất chấp sự phản đối ngày càng tăng của những người lương thiện.

        Các bạn, đừng để bị mất tinh thần bởi những lời nói nham hiểm mới của những kẻ đã lừa dối các bạn. Bây giờ các bạn đã biết đâu là sự thật, là quyền lợi và là sự công bằng. Hãy tuân theo lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hãy giữ kỷ luật, hãy trở nên hữu ích và giữ gìn sức khoẻ. Hãy giúp nhau vượt qua những đau đớn về thể xác và tinh thần, để nhanh chóng lấy lại thăng bằng và sức mạnh cần thiết để tiến hành đấu tranh vì hoà bình ở khắp mọi nơi và tới cùng.

        Hãy để cho kỷ niệm về những người bạn đã mất trở thành chất men chiến đấu bất diệt trong các bạn!

        Nhìn thấy các bạn bị thương lại càng thôi thúc tinh thần chiến đấu của các bạn!

        Hãy cùng chúng tôi lập thành một mặt trận chung chống lại chủ nghĩa thực dân và tất cả những kẻ nào sống nhờ nó.

        Các bạn tù binh, siết chặt hàng ngũ của chúng ta lại, tiếng nói của chúng ta sẽ mạnh hơn, cuộc chiến đấu của chúng ta sẽ có hiệu quả hơn, thắng lợi của chúng ta sẽ gần hơn.

        Hãy dũng cảm lên các bạn và với lời chúc thân ái của chúng tôi mong các bạn bị thương chóng lành, chúc tất cả mạnh khoẻ, các bạn hãy thấy ở đây ý chí không lay chuyển của chúng tôi là cùng các bạn, cùng tất cả các tù binh và cùng với tất cả những người có lương tri trên toàn thế giới vì hoà bình ở Việt Nam bằng việc hồi hương quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông và vì hoà bình thế giới.

        Đại diện cho 119 sĩ quan và 25 hạ sĩ quan thuộc Trại số 1,

        Ủy ban Hoà bình và Hồi hương.

Beucler Jean-jacques   Trung úy       3è Tabor
Feaugas AndréĐại úy1è Tabor
Chauvet GabrielTrung úy1erBEP
Richard PierreTrung úy8è BCL
       …
(Hồ sơ: No 1096)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:36:18 PM

        Thư của Servais Joseph gửi các bạn trong quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông

        Ngày 14 tháng 8 năm 1954

        Các bạn thân mến,

        Tôi trình bày tóm tắt với các bạn về những ngày lưu trú ở đây của tôi với tư cách là một tù binh của Quân đội nhân dân Việt Nam và xin bảo đảm với các bạn rằng nó hoàn toàn trung thực từ đầu chí cuối.

        Tôi đến Đông Dương ngày 4 tháng 4 năm 1954 và ngày 17 cùng tháng, tôi đã tình nguyện nhảy dù xuống Điện Biên Phủ. Mấy ngày trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, các đồng đội cũ kể cho tôi nghe ít nhiều về cuộc sống của những người lính ở đây, và theo họ nói thì thà bị giết chết còn hơn là bị bắt làm tù binh vì bị bắt làm tù binh có nghĩa là phải chịu những đau đớn tồi tệ nhất.

        Ngày 23 tháng 4 năm 1954, tôi bị bắt làm tù binh và thú thực rằng tôi đã có một nỗi sợ ghê gớm khi nghĩ đến những điều người ta đã nói với tôi về số phận của những tù binh, và tôi có thể nói với các bạn rằng tôi hết sức ngạc nhiên khi những người lính Việt Nam bảo chúng tôi phải nhanh chóng rút khỏi tuyến đầu vì sợ chúng tôi có thể trúng đạn pháo. Và thế là chúng tôi bắt đầu đi về phía trại tạm giam. Bị bắt lúc 2 giờ đêm, thế mà đến 8 giờ sáng chúng tôi đã được ăn bữa đầu tiên, trong khi đó những đồng đội bị thương của chúng tôi đã được các bác sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam săn sóc.

        Ở trại tạm giam ba ngày, sau đó chúng tôi lại đi đến một trại khác. Tôi phải nói rằng trong suốt 30 ngày đi đường, các chiến sĩ cũng như các cán bộ của Quân đội nhân dân Việt Nam đã làm mọi cách có thể để làm cho cuộc di chuyển của chúng tôi đỡ vất vả nhất có thể, trong khi đó y tá đã không ngừng săn sóc những người bị thương và săn sóc ngay cả chúng tôi nữa.

        Sau một thời gian ngắn ở trại tạm giam, chúng tôi được chuyển đến Trại 42 và ở lại đó khoảng hai tháng rưỡi. Ở trại này, chúng tôi được đối xử như những người bạn chứ không phải như những tù binh. Chúng tôi có tiêu chuẩn ăn uống như tiêu chuẩn của người lính Việt Nam và những người này, cũng như cán bộ của họ, đã làm tất cả để đem lại cho chúng tôi một cuộc sống dễ chịu nhất có thể. Họ cho phép chúng tôi viết thư về cho gia đình. Chúng tôi thường xuyên có thuốc lá và thức ăn thì đầy đủ. Mỗi bữa ăn, chúng tôi có cả thịt và rau.

        Về vấn đề lao động, chúng tôi chỉ phải làm việc cho bản thân chúng tôi, có nghĩa là chúng tôi tự đi lấy gạo, rau, thịt cũng như thuốc lá và chúng tôi tự mình tổ chức để làm một mảnh vườn nhỏ, một nhà ăn tập thể, và cứ như thế, tất cả những việc làm đó đều có sự trợ giúp của những người lính Việt Nam. Những người này còn làm cho chúng tôi một phòng đọc - nơi chúng tôi có thể đến đọc báo và tạp chí và cả viết thư cho gia đình nữa.

        Những người ốm, họ được chuyển đến bệnh xá để săn sóc và ở đó, hàng sáng chúng tôi có thể đến khám bệnh. Bản thân tôi cũng đã nằm một tháng ở bệnh xá để chữa sốt rét và được săn sóc rất chu đáo. Người nào bệnh hơi nặng liền được chuyển đến bệnh viện. Điều đập vào mắt tôi hơn cả là người nào trong số chúng tôi ăn cơm thấy khó tiêu, người ta có thể chuẩn bị cho họ một bát cháo hay họ còn có thể chọn chế độ: hoặc chuối, trứng, thịt gà, sữa, hoặc ăn mỳ.

        Cần phải sống giữa quân đội và nhân dân Việt Nam như chúng tôi mới có thể hiểu thế nào là chính sách khoan hồng được áp dụng đối với tù binh chúng tôi. Bởi đó là một cử chỉ đẹp nhất mà một dân tộc bị chính chúng ta gây biết bao đau khổ có thể có được; bởi không bao giờ họ có một cử chỉ, một lời nói hằn thù nào đối với chúng tôi. Ngược lại, họ còn coi chúng tôi như những người bạn, nạn nhân của một sự tuyên truyền dối trá.

        Khi biết tin đình chiến, người ta tổ chức những buổi liên hoan và nhân dân kéo đến thăm chúng tôi, mang tặng chúng tôi quà (trứng, chuối, sữa và thuốc lá). Để mọi người cùng vui, họ chỉ nói với chúng tôi về hoà bình và về việc hồi hương của chúng tôi.

        Ngày 2 tháng 8 năm 1954, chúng tôi đã rời Trại 42. Những tù binh khoẻ mạnh thì đi đường bộ còn những người ốm chúng tôi thì đi thuyền xuôi sông cho đỡ mệt. Chính vì vậy mà chúng tôi đã tới bệnh viện Tuyên Quang, nơi chúng tôi đã được các anh chị bác sĩ chăm sóc cũng như là các anh chị y tá ngày đêm làm việc để hồi phục sức khoẻ cho chúng tôi với sự tận tụy vô hạn. Ở đây cũng vậy, ban chỉ huy bệnh viện cùng nhân dân còn tổ chức những hoạt động biểu thị tình hữu nghị đối với chúng tôi. Như bất cứ dịp nào, nhân dân đã mang quà tặng cho chúng tôi. Chính vì vậy, tất cả chúng tôi đều nhận được một huy hiệu bồ câu hoà bình mà lúc ấy cũng như mãi mãi về sau tôi rất hãnh diện được đeo. Bởi đối với tôi đó là kỷ niệm của một dân tộc khao khát hoà bình và đã đối xử hết sức nhân đạo đối với tù binh. Tôi xin cảm ơn quân đội và nhân dân Việt Nam và đặc biệt cảm ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh về chính sách khoan hồng của Người, và với tất cả tấm lòng của mình, xin chúc Người lãnh đạo thành công nhân dân Việt Nam trên con đường đi tới hoà bình, hạnh phúc và thịnh vượng.

Servais Joseph, 1/13 DBLE         
(Hồ sơ: No 1490)               


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:38:15 PM

        Thư của Trung úy Armand Bridier

        Bị bắt làm tù binh ở Điện Biên Phủ ngày 30 tháng 3 năm 1954, tôi đã có dịp nhìn nhận được một vài phương diện của cuộc đấu tranh của Quân đội nhân dân Việt Nam và quy mô đóng góp của nhân dân vào hiệu quả chiến tranh của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.

        Tôi đã nhận thấy sự đúng đắn và bình tĩnh của những sĩ quan và binh lính khi họ bắt tôi làm tù binh dưới làn hoả lực pháo binh và súng cối dữ dội nhất.

        Nếu chặng đường từ Điện Biên Phủ đến Trại số 1 vất vả bao nhiêu, cả về thể chất lẫn về vật chất, thì nó lại cho phép tôi chứng kiến sự lao động của những người dân thường trong công việc sửa đường và những công trình cầu cống, và thật là xúc động khi nghe thấy giữa đêm trường vang lên những câu hò đối đáp giữa các công trường với nhau để động viên nhau trong lao động và cổ vũ hàng trăm đoàn dân công đang tải gạo đến các chiến trường.

        Nói gì đây về cuộc sống ở Trại số 1 nếu không phải là một lần nữa biết ơn sự đúng đắn của cán bộ chiến sĩ Việt Nam làm việc ở đây và về hy vọng sự chấm dứt chiến tranh đang tới gần nhờ những tin tức mà ông chỉ huy trại muốn cho chúng tôi biết.

        Cuối cùng, bây giờ ra đi khi đã khỏi bệnh là nhờ sự chăm sóc ân cần và tận tụy của nhân viên Quân y viện số 9, tôi không thể trở về nhà mà trước đó không cảm ơn các bác sĩ, các anh chị y tá, toàn thể nhân viên quân sự và dân sự tại bệnh viện - những người cho phép tôi trở về Pháp với một thể trạng lành mạnh và một sự hiểu biết tốt nhất về dân tộc Việt Nam.

Armand Bridier, 3/10 RAC         
(Hồ sơ: No 1490)             


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:43:38 PM

CẢM TƯỞNG CỦA TÙ BINH


        Tuyên bố của De Castries

        Khi được trả lại cho nhà chức trách của Quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, Tướng De Castries đã trả lời một số câu hỏi dưới đây:

        1. Ông nghĩ gì về cuộc sống tù binh ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà?

        Tôi chỉ có thể nói với các ông về trường hợp của tôi. Quả thực tôi chưa bao giờ được tiếp xúc với những tù binh khác ngoài những người tù binh ở Trại 41. Thêm nữa, tôi đã chỉ có những cuộc trò chuyện nhanh và không nhiều với các tù binh của trại này, bởi vì những điều lệnh liên quan đến tôi quy định một cuộc sống tách biệt.

        Về mặt tâm lý, đôi khi tôi rất đau khổ về sự cách ly này, tuy nhiên vẫn có thể chịu đựng được nhờ việc đọc sách báo mà người ta cung cấp cho tôi và những cuộc nói chuyện rất khách quan mà tôi thường có với các cán bộ Việt Nam đầy thú vị và lịch sự.

        Tuy vậy, tôi chưa bao giờ phải sống ở trong một trại giam và đã luôn luôn được ở trong nhà dân. Điều đó đã cho phép tôi thấy được lòng hiếu khách cao thượng cũng như phẩm cách sống rất bình dị của họ. Nhiều lần họ đã cải thiện các bữa ăn tù binh của tôi với những thức ăn trong bếp riêng của họ. Và tôi đã thấy ở tất cả mọi người, đặc biệt là ở những thanh niên một niềm tin đáng khâm phục vào đường lối mà Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã vạch ra và một sự chấp nhận hy sinh một cách nhẹ nhàng mà cuộc kháng chiến lâu dài do chính phủ lãnh đạo vì nền độc lập đã đặt ra cho họ.

        Mặc dầu đôi khi vui đùa với những vụng về của một người Âu như tôi, nhưng các chiến sĩ canh giữ tôi vẫn luôn luôn tỏ ra đúng mực và thân tình.

        Trừ một trường hợp, tôi chỉ có thể tỏ ý vừa lòng về thái độ của những người cán bộ đối với tôi. Họ đã luôn đối xử với tôi bình đẳng và bày tỏ với tôi những quan điểm của họ một cách rõ ràng và với lòng nhiệt tình và cũng chấp nhận những quan điểm của tôi mà không hề tỏ ý định gây sức ép đối với sự đánh giá của tôi.

        Về mặt vật chất, tôi đã sống như những người lính ở quanh tôi và đã nhiều lần tôi đã nhận thấy rằng khẩu phần ăn của tôi còn cao hơn của họ.

        Vì đã bị bệnh lỵ trầm trọng trong quá trình di chuyển, nên tôi đã được chăm sóc khá chu đáo và đã bình phục mặc dù thiếu thuốc men. Thời kỳ đó chúng tôi có một bác sĩ Việt Nam cùng đi với chúng tôi rất hiểu biết về các bệnh của những người Âu. Tôi chỉ có thể lấy làm tiếc khi ông ấy rời chúng tôi, bởi vì về sau nhiều người bạn của tôi đã bị nhiễm một loại bệnh dịch không xác định nổi và tôi rất buồn khi còn đang trên đường trở về thì nhận được tin về cái chết của một người bạn cũ đã cùng tham gia các chiến dịch với tôi ở Ý, Pháp, Đức.

        2. Ông nghĩ gì về Quân đội dân chủ?

        - Quân đội trẻ tuổi này mà tôi đã hầu như theo dõi suốt quá trình phát triển của họ từ năm 1947, được khích lệ bằng một giá trị rất lớn đã không ngừng tăng thêm. Tinh thần rất cao của họ xuất phát hoàn toàn tự nhiên từ lý tưởng mà họ chiến đấu. Sự luyện tập tỉ mỉ, sự chuyên cần tự học của họ về các mặt của cuộc chiến tranh hiện đại và làm cho chúng thích hợp với trường hợp đặc biệt của chiến trường Đông Dương, cũng như lòng dũng cảm coi thường hiểm nguy của họ đã làm cho bộ binh trở thành một trong những bộ binh tốt nhất thế giới. Quả thực là do được hưởng những điều kiện vô cùng thuận lợi mà bước đầu pháo binh đã thành công với thành tích bậc thầy.

        Sự dễ dàng mà với nó Bộ chỉ huy của họ đã biết đa dạng hoá các phương pháp tiến công ở Điện Biên Phủ - chứng tỏ một trình độ chiến thuật cao và có sự tuân thủ tuyệt đối những nguyên lý của nghệ thuật quân sự.

        Những vấn đề hậu cần đã được giải quyết một cách tuyệt vời tuy nó rất nhiều và khó. Cần phải nói rằng toàn thể dân tộc đã dồn hết sức mình cho giải pháp của họ, chúng ta không đi chệch chủ đề, nhưng thật là sức mạnh tuyệt vời.

        3. Xin ông cho biết ý kiến của mình về hiệp định đình chiến ở Đông Dương?

        Đó là sự kết thúc lôgíc duy nhất và đã được linh cảm từ vài tháng trước nhưng chưa tìm được bầu không khí thuận lợi. “Mọi trái cây đều chín đúng thời gian của chúng”. Hiệp định đình chiến này đã chấm dứt 8 năm chiến tranh kiệt quệ đối với cả hai dân tộc đã phải chịu đựng những mất mát đau đớn.

        Nó sẽ cho phép nước Việt Nam Dân chủ thực hiện xây dựng tương lai chính trị và kinh tế của mình mà bản thân họ đã đấu tranh mạnh mẽ. Nó cho phép Việt Nam mở rộng cải cách ruộng đất, kiến thiết lại những hệ thống giao thông và các thành phố, bắt đầu sự nghiệp công nghiệp hoá đất nước, tăng của cải vật chất của nhân dân cũng như sự trồng cấy bình thường hoá các trao đổi thương mại.

        Nó cũng cho phép nước Pháp chuyên tâm vào nhiều vấn đề riêng tư của mình.

        Từ lâu, tôi đã tin chắc rằng không một quyết định bằng vũ khí nào có thể kết thúc được cuộc xung đột. Những hiệp định được can thiệp đúng và hài hoà, vừa phải đối với cả hai dân tộc, là một bằng chứng mà mọi tranh chấp giữa các dân tộc có thể được giải quyết một cách hoà bình với điều kiện tôn trọng những quyền lợi của mỗi bên.

        Ngoài ra, những điều khoản chính trị lần đầu tiên, trong một tương lai gần, bảo đảm sự thống nhất hoàn toàn đất nước Việt Nam và các nước Cam-pu-chia và Lào. Vì vậy cũng tránh được những trở ngại mà sự thống nhất nước Đức và Triều Tiên đang vấp phải.

(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:48:22 PM

        Cảm tưởng của Trung tá Pierre Voinot - tù binh Trại 41

        Ngày 7 tháng 5 năm 1954, tiếng đại bác đã ngừng nổ ở Điện Biên Phủ. Sự yên lặng đã thay thế tiếng rầm rầm của sự đến và ra đi. Tâm trạng lo âu, tinh thần suy sụp và thần kinh căng thẳng như muốn đứt bởi một cuộc chiến đấu giáp lá cà kéo dài 60 ngày. Chúng tôi đã chờ đợi trong căn hầm đã bị phá huỷ của mình những người lính đầu tiên của Quân đội nhân dân đến. Sự e sợ về những gì đang chờ đón chúng tôi từ phía bên kia có thể đọc được trong từng đôi mắt: Tự do đã mất. Sự khắc nghiệt của khí hậu. Đói khát và những đối xử tồi tệ.

        Gần bốn tháng sau, hôm trước khi được trả lại tự do, trong khi chờ đợi chiếc xe tải cuối cùng của chúng tôi, tôi có thời gian điểm lại tình hình. Tâm trạng của tôi thật khó tả. Một mặt vui vì chuyến đi đã chờ đợi quá lâu và sắp đến gần. Mặt khác là một sự luyến tiếc vì đã để lại một khoảng cách lớn giữa chúng tôi và nhân dân Việt Nam mà chúng tôi thật sự mới bắt đầu quen biết.

        Trong những ngày lưu trú ở Trại giam 41, bản thân tôi cùng một vài người bạn đã lấy lại được một nghị lực sống. Nghị lực này một phần tôi có được từ tấm gương của người trưởng trại và những cộng sự của ông ta, từ lòng tin của họ vào nhiệm vụ của mình và cũng còn từ cách xử sự tuyệt vời của nhân dân. Tôi không hề muốn che giấu tình cảm khâm phục mà tôi cảm thấy khi nhìn những con người này, cả nam lẫn nữ, làm việc hầu như thiếu rất nhiều những thứ cốt yếu. Những người trẻ tuổi đáng khâm phục này trong chiến đấu, trong lao động đều làm tôi ngạc nhiên. Chính với một tình cảm quý mến sâu sắc mà tôi nghĩ đến sự lao động bền bỉ, hăng say của những người cán bộ, một công việc đã được đền đáp xứng đáng bằng những kết quả phi thường.

        Mặc dầu có những hệ tư tưởng khác nhau, tôi rất mong muốn rằng hai dân tộc chúng ta tạo ra một tình hữu nghị có lợi và hiệu quả. Tôi cũng bày tỏ lòng biết ơn của mình tới những cán bộ và chiến sĩ, những người đã cho phép chúng tôi trải qua được bốn tháng giam cầm trong những điều kiện dường như khó có thể tìm được tốt hơn ở vị trí của chúng tôi.

        Tôi chúc họ cùng toàn thể gia đình may mắn và có được sự đền bù cho những cố gắng của họ.

        Tuyên Quang, ngày 3 tháng 9 năm 1954

        Pierre Voinot, Trung tá, Số 1 đại lộ Marrakech Rabat (Ma-rốc)

(Hồ sơ: No 1490)       


        Cảm tưởng của một tù binh bị bắt ở Điện Biên Phủ

        1. Khởi hành từ Pháp:

        Được chỉ định để đi phục vụ ở Viễn Đông vào tháng 5 năm 1951, tôi đã rời nhà máy trong nỗi buồn của gia đình và bạn bè. Nhân dân Pháp sốt ruột vì cuộc chiến tranh vô bổ, tốn kém và không mục đích này. Người ta linh cảm có những cuộc biểu tình sắp tới để chấm dứt những thù địch.

        2. Tiếp xúc với nhân dân Việt Nam:

        Được điều tới vùng Bắc Ninh, mong muốn của tôi là được biết những người dân ở đây cũng như phong tục tập quán, công viện và những sở thích của họ...

        Tôi rất ngạc nhiên khi nhận thấy rằng rất nhiều người trong số họ có một trình độ văn hoá cao. Hầu như tất cả đều nói hoặc hiểu rất tốt tiếng Pháp.

        Ở cái vùng gọi là theo chính phủ bù nhìn Bảo Đại, người dân đã không giấu khát vọng độc lập của mình. Họ mong muốn hợp tác với nước Pháp nhưng trong tự do chứ không phải bằng sức mạnh của vũ khí. Những tiếp xúc đầu tiên với những người mà chúng tôi gọi là “bọn phản nghịch” thông qua những tờ truyền đơn mà lính của tôi mang về từ bên đường và tờ thu hút sự chú ý của tôi nhất là tờ “Hồi hương” vì nó cho một hình ảnh gần đúng với tình hình của đội quân viễn chinh Pháp ở Viễn Đông, điều mà báo chí của chúng tôi không nói tới. Nhiều lần tôi đã đọc được những tin tức chính xác trong các tài liệu này.

        3. Sự thất bại:

        Tháng 1 năm 1954, tiểu đoàn của tôi hành quân đến Điện Biên Phủ. Trong suốt ba tháng, chỉ toàn là công sự; những tin tức đối lập nhau được truyền đi nên người ta không biết rõ điều gì đang xảy ra ở phía bắc cũng như ở phía tây.

        Tháng 3, tháng 4 và tháng 5, cơn giông tố đã nổ ra trên đầu chúng tôi một cách tàn bạo. Chúng tôi bị hàng loạt trận tập kích và nỗi sợ hãi khiến chúng tôi ngạt thở. Các cứ điểm lần lượt bị thất bại và chúng tôi có cảm giác bị Bộ chỉ huy Pháp bỏ rơi và thí mạng chúng tôi. Kể từ ngày 15 tháng 4, chúng tôi không còn nhìn thấy thắng lợi đâu cả và rất mong muốn một sự ngừng bắn. Lác đác, chiến trường còn tiếp tục rồi đến ngày 7 tháng 5 năm 1954 thì chúng tôi bị bắt và Điện Biên Phủ bị mất.

        4. Trường hợp tôi bị bắt:

        Tôi không che giấu cảm giác sợ hãi mà tất cả chúng tôi đều cảm thấy khi những người lính đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam tới. Nỗi sợ hãi này đã nhanh chóng tiêu tan. Ngay lập tức một cán bộ của quân đội này đã cho chúng tôi biết rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh có chính sách khoan hồng đối với các tù binh. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nghe thấy những lời nói này. Về sau chúng tôi phải công nhận rằng sự khoan hồng của Chủ tịch và Chính phủ của Người không phải thật sự là một từ. Đối với tôi, chính sách này đã được thể hiện bởi:

        - Những biện pháp đúng đắn của các cán bộ và quân đội trong suốt thời gian tôi bị bắt.

        - Một chế độ ăn uống giống như chế độ của những người lính.

        - Những chăm sóc theo khả năng của thuốc men gửi đến.

        - Người dân niềm nở và thường xuyên khoan dung đối với chúng tôi, mặc dù họ phải chịu đựng những khổ đau kéo dài trong suốt 8 năm chiến tranh.

        - Những buổi nói chuyện trong các trại giam thật là hấp dẫn và chúng tôi đã có thể nhận thấy một sai lầm của nước Pháp trong việc theo đuổi cuộc chiến tranh này.

        5. Kết luận.

        Hôm nay hoà bình đã được lập lại ở Đông Dương. Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ được trả lại tự do và trở về nước Pháp.

        Theo ý kiến tôi và cũng là điều liên quan đến tôi thì chính ở đó mới thực sự bắt đầu công việc của chúng tôi cho chúng tôi - những người chiến binh ở Đông Dương. Chúng tôi có bổn phận trở về với những người bạn cùng đấu tranh cho hoà bình và nói với họ rằng họ có lý khi đoàn kết với nhau và đấu tranh chống lại mọi âm mưu chiến tranh mới dù nó đến từ bất cứ đâu, bởi vì chúng tôi đã hiểu giá trị của cụm từ “Độc lập của dân tộc”.

        Chế độ nô lệ đã chết, nó không nên sống lại nữa. Mỗi người cần phải làm chủ đất nước mình với những phong tục tập quán, đường lối chính sách, quyền tự chủ và luật lệ của mình.

        Vì vậy tôi kết thúc bằng những từ này:

        Hoà bình muôn năm!

        Tự do của các dân tộc muôn năm!

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Nước Pháp muôn năm!
(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:54:49 PM

        Cảm tưởng của Đại úy Camille Ducrot

        “Nếu anh bị bắt, anh sẽ bị tra tấn, đánh đập và bỏ mặc không chăm sóc”.

        “Nhân dân Việt Nam bị thuế khoá nặng nề. Họ phải cố gắng rút trộm một phần thành quả lao động của mình do Việt Minh chiếm”.

        (Trích lời tuyên truyền của bọn tư bản)

        Cách đấy khoảng một giờ, đồn của tôi đã bị chiếm. Tôi ngồi bên chiến hào, hai tay bị trói chặt và khoá sau lưng. Một anh bộ đội canh gác tôi. Tôi là tù binh. Cách đó không xa một nhóm bộ đội vừa nhìn tôi vừa thảo luận. Tôi đã thử xin họ nới lỏng dây trói ra nhưng họ đã không làm gì cả. Đôi cánh tay tôi bị sầy da và sưng lên làm tôi đau đớn và tôi nghĩ rằng đây là bước đầu của sự tra tấn và hành hạ mà người ta đã nói với chúng tôi. Một người lính tách ra khỏi nhóm bên cạnh trong chốc lát rồi trở lại với một chai bia trên tay. Vì anh ta không có gì để mở bia, anh ta đã đập vỡ cổ chai và nó trở thành một cái cổ chai có nhiều chỗ sắc nhọn nham nhở. Rồi tất cả nhóm một lần nữa lại quay về phía tôi. Tôi nghĩ: họ sẽ rạch mặt tôi với cái chai này. Thực tế, một người đàn ông đi lại phía tôi mang một cái chai cụt. Tôi cố gắng tỏ thái độ bình tĩnh khi nhìn thấy cái cổ chai lại gần mặt mình. Một bàn tay nắm lấy gáy tôi, còn một bàn tay cầm cái chai vỡ đưa sát vào miệng tôi. Bằng một nụ cười, người lính ra hiệu cho tôi uống thoải mái. Khi tôi không còn khát nữa, anh ta mời tôi hút một điếu thuốc lá. Tôi cứ tưởng như đang mơ. Lúc đó tôi chỉ cho anh ta biết tôi bị trói quá chặt và có thể vừa rồi tôi đã làm cho họ hiểu lầm bởi vì anh ta đã nới nút buộc trói cho tôi tới 20 cm, điều này làm tôi đỡ đau hẳn.

        Năm ngày sau, chúng tôi đi về phía Yên Bái. Chặng đường đã rất khó khăn: một cái đèo đầy sỏi đá và dốc đứng, những tia chớp, rồi mưa như trút nước đã làm chúng tôi thấm ướt đến tận xương, một cái dốc xuống quỷ quái trong tối tăm với những gốc tre đã chặt làm chúng tôi bị sầy da khi đi qua. Chúng tôi đã đến một ngôi nhà nơi chúng tôi phải qua đêm. Sự mệt mỏi và cơn mưa đã gây ra cơn sốt rét. Tôi đã run lập cập trong bộ quần áo ướt của mình. Đêm lạnh. Bên ngoài, một anh lính gác đứng gác mặc một chiếc áo khoác bằng lá cọ. Anh ta trở vào nhà để tìm cái túi của mình và nghe thấy hai hàm răng của tôi đập vào nhau lắc cắc. Anh ta hướng về phía tôi, nhìn tôi một lát và đột nhiên cởi chiếc áo khoác mà anh ta đang mặc che cho tôi một cách cẩn thận. Rồi anh ta trở lại bên ngoài tiếp tục gác trong gió và mưa.

        Cũng chính trên con đường đi về Yên Bái mà tôi hiểu người ta đã nói dối chúng tôi đến mức độ nào về thái độ của người dân. Thực tế chúng tôi đã gặp những đoàn dân công đông vô hạn. Gánh nặng trên vai nhưng những bài hát vẫn nhẹ nhàng cất lên trên môi họ. Những khuôn mặt tươi cười với dáng đi dứt khoát. Thật khác xa với những đoàn “cu-li” buồn tẻ ủ ê của chúng tôi như chúng tôi vẫn thường gọi họ như vậy. Cứ chỗ nào mà cái miệng của họ chỉ mở ra để đòi nghỉ thì từ chỗ đó họ bỏ trốn và thường là vào lúc xế chiều, để lại gánh hàng của họ trên đường. Nhưng từ đoàn người này nổi lên một cảm giác về một sức mạnh phi thường không gì chiến thắng nổi. Đó là một dòng sông đang trào dâng cuốn đi tất cả mọi thác ghềnh và đê đập của chủ nghĩa thực dân và đế quốc. Khi người ta có trong mình một sức mạnh như vậy chắc chắn người ta chiến thắng.

        Vào khoảng giữa thời gian tôi bị bắt, tôi đã có thể chứng kiến những công việc đồng áng nhất là việc thu hoạch lúa. Dậy từ mờ sáng, hàng chục người lao động gồm các bậc cha mẹ, bạn bè và những người nông dân khác trong làng đã làm việc rất vất vả, thậm chí cả trong những giờ phút nóng nực nhất trong ngày.

        Thường thường trong khi chúng tôi còn đang ngủ trưa thì họ đã trở lại làm việc. Trong ngày, những người thợ gặt, cứ hai người một trở về với những thúng thóc, những bó lúa và đổ xuống nền nhà. Buổi tối rất khuya, khi công việc kết thúc, tất cả những người lao động lại quây quần bên một mâm cơm ngon (bữa cơm trưa thường đơn giản) và vừa trò chuyện thân mật cho tới khuya một cách vui vẻ, vừa hút thuốc lào hoặc phụ nữ thì nhai trầu. Các anh “bộ đội” đi vào một cách tự do và đến ngồi bên những bếp lửa, được đón tiếp một cách niềm nở. Làm sao trong những điều kiện như vậy, khi mà sản phẩm thu hoạch về được bày trong căn phòng chính trước mặt những người láng giềng và những anh bộ đội, người ta lại có thể nói đến việc giấu Chính phủ Việt Nam một phần những thành quả lao động này được?

        Tôi cũng chứng kiến việc cả một làng chuyển lúa đi đóng thuế. Cũng như các đoàn dân công vận tải đã gặp, đó là một hàng dài vui vẻ mà từ đó phát ra những lời nói đùa sôi nổi nhất. Trừ nhũng ngày lễ lớn, nói chung những người nông dân bằng lòng với những bữa cơm thanh đạm của mình với cơm và rau thỉnh thoảng được xào với mỡ. Người ta đã cho tôi sống nhiều tháng trong một cái nhà của những người nông dân nghèo. Tôi chỉ nhìn thấy thịt hoặc cá khi mà người con trai cả của họ lúc rỗi rãi có thể đi vào rừng hoặc ra sông.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 10:55:22 PM

        Dân tộc ăn không no, mặc không đủ này đã có thể bắt chúng tôi chịu trách nhiệm về sự đói nghèo của họ (Chúng tôi đã thường được mặc ấm và được ăn thịt thường xuyên hơn họ), khi mà máy bay của chúng tôi đã phá huỷ làng mạc, giết trâu bò của họ và hầu như cản trở mọi công việc ban ngày; tuy nhiên dân tộc này đã luôn luôn thể hiện với chúng tôi lòng tốt, sự khoan dung và một tình bạn thực sự. Về phần tôi, trong quá trình di chuyển hoặc thay đổi trại, tôi đã không bao giờ xin một tách trà mà bị từ chối. Thường thường người dân đặt ở trước cửa nhà họ một bình trà lớn mà tất cả đoàn người có thể uống. Họ thường mời tôi thuốc và bưởi. Tết năm 1953, làng mà chúng tôi ở đã tặng cho chúng tôi mỗi người một chiếc bánh chưng kèm với thịt lợn và dưa hành. Cái làm cho chúng tôi thích thú hơn cả đó là những món quà tặng này thường đi cùng với một nụ cười chân thật, đã loại bỏ mọi ý nghĩ gò bó và cử chỉ cầu kỳ.

        Cuộc sống tù binh của chúng tôi: Nó bao gồm hai phần riêng biệt: lao động chân tay và những giờ học chính trị. Lao động chân tay thường chiếm một nửa ngày (có thể hơn khi nhu cầu đòi hỏi) chỉ gồm công việc vận chuyển hoặc xây dựng những thứ dành riêng cho chúng tôi hưởng (gạo, muối, rau, củi, làm nhà cho các nhóm khác). Không bao giờ có chuyện chúng tôi phải tham gia vận chuyển chiến lược về phía mặt trận hoặc bảo dưỡng các tuyến đường giao thông. Công việc vận chuyển này được thực hiện dưới sự giám sát của hai hoặc ba anh bộ đội, những người này không bao giờ đánh đập chúng tôi, mặc dầu một vài người trong số chúng tôi rất chậm chạp, và đôi khi họ còn mang giúp chúng tôi ở chặng cuối.

        Những giờ học chính trị thường diễn ra vào buổi chiều hoặc buổi tối. Đôi khi chúng được thay bằng các buổi họp thông báo hoặc đọc các sách tiến bộ. Lúc đầu tôi thường tìm cách viện ra nhiều cớ để không tham dự vì nghĩ rằng đó chỉ là sự tuyên truyền có dụng ý và trả thù, đối lại với sự tuyên truyền đã lừa dối chúng tôi ở phía bên kia. Về sau tôi đã phải ghi nhận rằng những giờ học này đã kêu gọi người ta đi theo lẽ phải và lương tri, đã dẫn ra những sự kiện cùng với những bằng chứng không thể bác nổi và tôi càng ngày càng quan tâm đến chúng. Bây giờ tôi thường đọc một cách hứng thú những tạp chí tiến bộ bàn về sự xã hội hoá các phương tiện sản xuất, phương pháp hợp lý duy nhất về tổ chức và năng suất lao động, tạo ra sự cải thiện mức sống cho người lao động. Cuối cùng tôi đã hiểu được ý nghĩa và cái được thua của cuộc đấu tranh thế giới vì hoà bình mà tôi là một trong những người tham gia tán thành tin tưởng. Chính trong thời gian bị bắt mà tôi chinh phục được sự thờ ơ và sự lười biếng trí tuệ của mình và không luyến tiếc về điều đó.

        Tôi không muốn kết thúc mà không nói lên lòng biết ơn của mình đối với những chăm sóc tận tình đã dành cho những người bệnh. Quả vậy, trong suốt hơn 22 tháng bị bắt, tôi đã có thể trở nên có ích cho tập thể nhiều nhất là ba hoặc bốn tháng. Thời gian còn lại bệnh nhọt, bệnh viêm ruột non có mủ, những cơn sốt rét theo tỷ lệ là bốn lần một tháng đã buộc tôi phải nằm bệnh xá hoặc được miễn mọi công việc. Trong suốt thời kỳ bệnh tật mà tôi chỉ có thể quy lỗi cho sự khắc nghiệt của khí hậu và sự yếu ớt của cơ thể, tôi đã thường xuyên được chăm sóc một cách tận tâm bởi cơ quan y tế Việt Nam.

        Tôi không bao giờ thiếu thuốc men cần thiết và mùa nóng trong suốt những tháng mà tôi cảm thấy ăn không ngon miệng thì một chế độ ăn uống đặc biệt từ trứng, sữa, đường và đồ hộp đã luôn luôn cho phép tôi ăn hết được khẩu phần cơm hàng ngày của mình. Tôi phải đặc biệt cảm ơn người trưởng trại của Trại số 1 cuối cùng mà sự ân cần của ông ấy đối với tôi không có lời ca ngợi nào diễn tả hết được.

        Cuối cùng để kết thúc, tôi cũng sẽ nói về công việc, sự hiểu biết kỹ thuật, lòng tốt và sự tận tâm của đội ngũ nhân viên bệnh viện “nấm” Tuyên Quang. Được xây dựng trong vòng có vài ngày với sự lao động miệt mài, những khu nhà được thiết kế cho hàng trăm bệnh nhân đã được bảo dưỡng và cải tạo từng ngày. Ở đây có một điều kiện vệ sinh chặt chẽ. Những điều trị và thuốc men đắt nhất đã được áp dụng ở đó. Một đội ngũ nhân viên gồm bác sĩ phẫu thuật, y tá cả nam và nữ luôn luôn tích cực hoạt động ngày và đêm khi cần thiết. Đối với mỗi bệnh nhân, một hồ sơ chi tiết cũng được lập và bác sĩ chăm sóc ghi rõ chế độ thức ăn phù hợp. Về phần tôi, tôi không còn phải nài nỉ đề nghị thay đổi chế độ ăn của mình hàng ngày nữa.

        Vì vậy ở Tuyên Quang, tôi đang chờ đợi trong sự tin tưởng tuyệt đối và được chăm sóc ân cần, đoàn y tế sẽ đưa tôi đến một vùng tạm thời dành cho đội quân viễn chinh. Trong cuộc đời tôi sau này, tôi sẽ không quên nhớ lại những điều đạt được về mặt tinh thần ở đất nước Việt Nam tự do.

        Cuộc đấu tranh của nhân dân thế giới yêu chuộng hoà bình muôn năm!

        Nhân dân Việt Nam và nhân dân Pháp đoàn kết hữu nghị vì một tương lai hợp tác có hiệu quả muôn năm!

(Hồ sơ: No 1359)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:01:13 PM
         
       Cảm tưởng của Trung úy Pierrard Lucien

        Hôm nay có biết bao tình cảm hỗn độn trong lòng tôi đến mức khó mà có thể sắp xếp cho có thứ tự. Một loạt những cảm nghĩ tràn ngập trong tôi. Để cho rõ hơn, tôi sẽ kể lại ở đây vài điểm nổi bật trong những ngày tôi bị bắt làm tù binh.

        Tôi đã bị Quân đội nhân dân Việt Nam bắt cách đây bốn năm rưỡi và ngay lúc ấy, tôi đã trở thành nạn nhân của một sự hỗn loạn sâu sắc. Sao nhỉ! Vì lẽ gì mà tôi đã đến đây đánh “quân phản nghịch”! Sao tôi lại tham gia vào một trận đánh đầy nguy hiểm!

        Ở thời kỳ này tôi đã bắt đầu hiểu rõ, nhưng cái ý nghĩ sai lầm và tai hại là người sĩ quan cần phải phi chính trị đã giam hãm tôi trong một sự im lặng hoàn toàn và trong một thái độ thù địch đối với mọi lời giải thích của các cán bộ Việt Nam.

        Tôi đã vượt ngục bằng cách sử dụng các phương tiện bạo lực. Tôi đã nhanh chóng hiểu ra rằng người ta không thể đánh lừa được sự cảnh giác của một dân tộc vừa đoàn kết vừa nhiệt tình. Bị bắt ngay lập tức, trong thâm tâm tôi đã nhận ra rằng tôi xứng đáng chịu hình phạt chặt đầu và cam chịu nỗi buồn kinh khủng vì đã gây ra cho bố mẹ tôi nỗi đau khổ này; tôi chờ bản án.

        Bản án đã đến dưới dạng thể hiện đầu tiên đối với tôi là chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người: 45 ngày giam cách ly sau đó trở lại cuộc sống làm tù binh bình thường ở trại. Lúc đó tôi đã suy nghĩ, trầm ngâm và đầu tiên là thề trong lòng mình sẽ cư xử đúng đắn với nhà chức trách và nhân dân Việt Nam. Tôi đã suy nghĩ trong hai năm và một hôm, không có sức ép cũng như một ràng buộc nào, tôi đã quyết định rằng mình phải là một con người chứ không phải là một cái máy trong bộ quân phục. Vậy thì cái gì đã tạo điều kiện dễ dàng cho sự nhận thức này? Sau khi đã phân tích kỹ câu hỏi này, tôi đã đi tới xác định được yếu tố chính: tấm gương đầy xúc động trong cách đối xử của nhân dân Việt Nam. Quân đội thì nhiệt tình, đoàn kết, vui vẻ, gắn bó với nhân dân như tay với thân. Nhân dân cũng nhiệt tình, ý thức được là chỗ dựa chính cho cuộc kháng chiến và đã tin tưởng chắc chắn vào thắng lợi. Một chân lý hiển nhiên: chỉ có một sự nghiệp đúng đắn mới có thể khích lệ toàn dân tộc tới mức này.

        Thời gian tiếp theo không có chuyện gì cả. Tôi đã bắt đầu bằng việc tiếp nhận tài liệu và những bài học mà cán bộ Việt Nam giảng cho tôi. Tất nhiên là con đường không phải lúc nào cũng thẳng tắp và bằng phẳng. Đầu óc đầy mâu thuẫn của tôi và những biểu hiện cuối cùng của một người cổ điển đã “chọc gậy bánh xe”.

        Điều đầu tiên mà tôi đã trở thành một môn đồ say mê và hào hứng của nó là phê bình và tự phê bình. Đó chính là một trong những nền tảng của sự tiến bộ. Ví dụ như là tại sao nếu như cần 5 năm để kiến thiết lại Tuyên Quang thì việc đó sẽ chỉ làm trong 3 năm. Bởi vì phê bình và tự phê bình tạo ra sự phát triển và sự tiến bộ ổn định mà chúng có thể làm đảo lộn mọi kế hoạch.

        Thứ hai là việc khám phá ra cái mà một chế độ chính trị dựa vào hoà bình và hạnh phúc của nhân dân nhất định là chế độ duy nhất có thể tồn tại vĩnh viễn, bởi vì nó xuất phát từ nhân dân và vì nhân dân.

        Vì vậy, hôm nay niềm hy vọng trở lại trong tôi là sớm được gặp lại người thân của tôi. Tôi sẽ hướng về cái đã thúc đẩy sự tiến bộ của tôi và không cần làm những bài diễn văn dài, tôi xin cảm ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người, cảm ơn những người cán bộ và toàn thể nhân dân Việt Nam. Lòng biết ơn của tôi sẽ vững chắc như thép. Tương lai sẽ chứng minh cho lòng chân thành và niềm tin mới của tôi là: tôi đã sẵn sàng trở về với nhân dân Pháp và những chiến sĩ của hoà bình.

        Hoà bình ở Việt Nam muôn năm!

        Độc lập của Việt Nam muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Pháp muôn năm!

Ngày 12 tháng 8 năm 1954        

        Tái bút: Tình cảm được trở về đất nước tôi mạnh hơn lúc ra đi. Tôi có được tình cảm này là nhờ tất cả những người đã mở đôi mắt cho tôi. Từ tận đáy lòng mình, tôi xin được cảm ơn cán bộ và nhân dân Việt Nam về điều đó. Ý thức được sự cao quý và cần thiết của cuộc đấu tranh cho hoà bình, tôi hứa sẽ đứng vững trên con đường mà mình đã chọn, đứng trong hàng ngũ của nhân dân Pháp. Chúc nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà non trẻ và kiên cường gặp nhiều may mắn.

 
(Hồ sơ: No 1359)        


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:07:53 PM

        Cảm tưởng của Trung úy Jégo Rémy

        Cảm tưởng nổi bật nhất của tôi có thể là những cảm tưởng của những ngày đầu bị bắt. Tôi đã khám phá một cách ngạc nhiên một thế giới mới, gương mặt thật của dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến và tôi đã bị chinh phục một cách nhanh chóng.

        Bị bắt ngày 9 tháng 9 năm 1952 ở gần Kẻ Sặt, người ta đã cho tôi đi qua, với tư cách là một tù binh, những làng mạc mà cách đó vài ngày tôi vẫn thường đi qua với tư cách là một cán bộ của quân đội viễn chinh Pháp. Trước đây tôi đã có cảm giác rằng đó là một dân tộc sợ sệt buồn rầu và cam chịu. Phần lớn thời gian những người dân này lẩn tránh. Những người ở lại thường tránh cái nhìn của chúng tôi và chúng tôi thường được tiếp đón một cách e dè bởi một vài cụ già run rẩy. Ngược lại, ngay từ cái làng đầu tiên mà chúng tôi đi qua cùng với Quân đội nhân dân Việt Nam, tôi thấy mọi người tươi cười, phấn chấn mỗi khi có đoàn quân đi qua. Tuy nhiên, trận chiến vẫn còn tiếp tục, nhưng mỗi khi chúng tôi đi qua thì mọi người lại ra khỏi căn hầm trú ẩn của họ và nói chuyện với những người lính dẫn tôi đi bằng những lời cổ vũ động viên.

        Tôi nhớ lại một chuyến thăm cách đó một vài ngày, có ông quận trưởng cùng đi và bây giờ tôi gặp lại những người dân này được tập hợp lại đồng thanh trả lời “vâng” cho mọi câu hỏi mà không hề ngẩng đầu lên. Thú thực tôi đang chờ để đón nhận những lời chửi bới, chế giễu, những lời nói căm thù và tôi rất đỗi ngạc nhiên bởi thái độ của họ đối với tôi. Buổi tối, trong một ngôi làng còn bị đặt dưới tầm bắn của đạn pháo mà từ đó người ta còn nhìn thấy làng bên cạnh bị bom na-pan đốt cháy, một người nông dân già nói với tôi về cuộc kháng chiến, về chính sách khoan hồng. Ông ấy làm cho tôi yên tâm về số phận của mình. Ông ấy cũng nói với tôi về nhân dân Pháp, về Henri Martin. Ông ấy còn cho tôi xem ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh mà ông ấy giữ bên mình một cách cẩn thận. Với một sự kính cẩn, ông ta nói với tôi về con người vĩ đại này. Tôi sống như vậy 15 ngày ở tỉnh Hưng Yên giữa những người dân. Tôi được chứng kiến những làng mạc, đường sá, cả ngày lẫn đêm. Hoạt động về đêm thật kỳ diệu. Không cần những lời giải thích, mà chỉ cần quan sát, tôi đã hiểu rằng cuộc kháng chiến thật sự là của toàn dân, rằng nó đã đáp ứng khát vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam, rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người thật sự là người đứng đầu của nước Việt Nam. Ngay sau đó tôi đã có thể đi sâu vào tâm hồn của cuộc kháng chiến và tôi đã hiểu rõ những mối quan hệ hữu nghị đang gắn nhân dân Việt Nam với nhân dân Pháp. Người ta không cần phải giải thích cho tôi thế nào là chính sách khoan hồng. Tôi đã chấp nhận nó ngay tức khắc. Ngày hôm sau nữa khi tôi bị bắt, người ta đã cấp cho tôi một món tiền. Được nhân dân nuôi dưỡng, tôi rất đỗi ngạc nhiên. Người ta giải thích cho tôi rằng đó là sự bù giá bằng 1.200 gam gạo mà tôi có quyền được hưởng và rằng tôi đã không ăn hết. Người ta khuyên tôi mua hoa quả, thuốc lá. Tôi đã so sánh với tình trạng của những người Việt Nam bị giam như là tôi đã nhìn thấy họ bị đối xử trong các đồn bốt. Nhất là tôi đã đo cái trách nhiệm mà tôi đã làm đối với nhân dân Việt Nam khi còn là thành viên của quân đội viễn chinh Pháp ở Viễn Đông.

        Là nhân chứng và cũng là tác giả của nhiều việc làm tàn bạo đang xảy ra ở Việt Nam, tôi cảm thấy mình có tội trước những con người dũng cảm này. Trong suốt buổi nói chuyện với ông nông dân già buổi tối đầu tiên, khi mà hàng loạt đạn pháo 105 ly dội như mưa xuống làng, tôi hiểu được lòng căm thù mà người dân ở đây có quyền thể hiện chống lại quân đội viễn chinh. Vì vậy trước sự đối xử dành cho tôi, tôi đã hiểu được ý nghĩa sâu sắc của chính sách khoan hồng.

        Tôi đã nhanh chóng có được một trạng thái tinh thần như vậy nhờ vào một thực tế cụ thể. Và từ đó tôi chỉ còn việc đi từ khẳng định này đến khẳng định khác. Chắc chắn là sau những ngày ở vùng đồng bằng này, những ngày đầu của cuộc sống tù binh sẽ khó khăn. Tôi đã phải thích nghi với một cuộc sống mới, với một chế độ ăn uống mới, phải đi bộ nhiều và vượt qua nhiều khó khăn. Nhưng tôi đã làm được điều đó, ý thức được hoàn cảnh của mình và cố gắng làm cho nó trở nên dễ chịu nhất có thể. Và chính vì vậy mà tôi đã đến Trại số 1, nơi tôi đã gặp lại rất nhiều bạn bè của mình. Tôi đã lo lắng cho số phận của họ, nhưng họ thì lại làm cho tôi yên tâm về số phận của mình và của chính tôi.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:08:34 PM
           
        Trong vòng hai năm, nhờ tiếp xúc với những cán bộ và chiến sĩ, càng ngày tôi càng hiểu sâu hơn tinh thần của cuộc kháng chiến và đã tự chinh phục mình hoàn toàn bằng khẩu hiệu đang khích lệ những người Việt Nam: “Hoà bình và tình hữu nghị giữa các dân tộc”. Tôi còn nhớ một buổi tối tháng 1 năm 1954, hôm ấy được triệu tập vì một công việc ở Ban giám đốc trại, tôi đã tình cờ được tham dự một cuộc họp của các cán bộ và chiến sĩ. Tôi rất muốn rằng những người bạn đồng hương của tôi được tham dự vào một cuộc họp như vậy để họ có thể thấy được tinh thần và sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam.

        Sau khi đã biết sự nhiệt tình của người dân vùng đồng bằng, tôi còn được biết đến sự nhiệt tình của người dân miền núi. Tôi đã chứng kiến sự đoàn kết của toàn thể nhân dân Việt Nam xung quanh Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người, gắn bó với cuộc kháng chiến cho đến thắng lợi cuối cùng, thiết tha với hoà bình, và làm bạn với các dân tộc khác. Gần đây nhất, tôi đã may mắn được chứng kiến nhân dân miền núi và nhất là thanh niên chuẩn bị cho cải cách ruộng đất trong niềm phấn khởi như thế nào.

        Biết nói gì về sự đối xử mà tôi đã nhận được về mặt vật chất cũng như về mặt tinh thần, trừ phi là tôi biết ơn sâu sắc và chân thành chính sách khoan hồng, biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh - người khởi xướng ra nó và biết ơn toàn thể nhân dân Việt Nam đã áp dụng nó một cách vững vàng. Tôi đã luôn luôn tin tưởng rằng các cán bộ và chiến sĩ có nhiệm vụ chăm sóc chúng tôi đã thấm nhuần sâu sắc trước nhân dân Pháp. Họ đã luôn luôn lo lắng cho hạnh phúc và sức khoẻ của chúng tôi. Tôi xin kể lướt qua sự cố gắng của những người chiến sĩ “anh nuôi” đã bền bỉ đi khắp vùng nông thôn để tìm những thực phẩm cần thiết cho cuộc sống của chúng tôi. Và tôi thường thấy họ trở về sau những chặng đường đi bộ rất dài với gánh nặng trên vai. Tôi cũng kể ra đây sự quan tâm lo lắng của các cán bộ đối với việc phát triển trồng trọt. Việc trồng trọt này chỉ để cải thiện điều kiện sống của chúng tôi. Không áp đặt, việc trồng trọt này được tạo điều kiện thuận lợi. Và tất cả mọi người đều có thể tham gia và hưởng thụ một cách tự do thành quả lao động của mình hoặc là trực tiếp hoặc là bán cho ban quản lý trại để mua những thức ăn khác và đồ dùng hàng ngày. Chính vì vậy mà cá nhân tôi, tôi đã luôn có thuốc hút thoải mái hoặc là nhờ vụ thu hoạch của mình hoặc là nhờ có tiền bán gia cầm.

        Sự biết ơn này càng lớn hơn thế vì tôi nhớ tôi cũng đã là một người sử dụng tù binh Bắc Kỳ (PMT)1 và vì tôi so sánh thái độ đối xử với tôi với thái độ đối xử đối với những con người đáng thương, khốn khổ và bị khinh miệt này mà người ta đã sử dụng cho những hoạt động chiến tranh trong khi đó thì chúng tôi đã không làm gì khác ngoài những công việc liên quan tới đời sống riêng của mình. Sự biết ơn càng lớn hơn thế vì tôi nhớ lại đã tham gia vào những hoạt động mà hôm nay tôi cho rằng tàn nhẫn đối với nhân dân Việt Nam.

        Bởi vậy ý thức được và từ đáy lòng tôi đã chấp nhận tham gia vào cuộc đấu tranh vì hoà bình. Tôi đã hiểu rằng đó chính là bổn phận của mình, rằng tôi đã làm việc vì lợi ích của đất nước tôi và vì lợi ích của toàn thể các dân tộc. Mới đây, nhờ anh trai tôi, tôi đã biết được tầm vóc của những cuộc biểu tình đấu tranh của tù binh trên báo chí địa phương. Đặc biệt, anh tôi đã nói với tôi là rất tự hào được nhìn thấy chữ ký của tôi ở dưới một bức thư gửi tới Hội nghị Giơ-ne-vơ, tự hào rằng những người bạn cũ cùng trường của tôi đến cho anh tôi biết điều đó. Anh tôi là thợ lợp nhà, một người công nhân dũng cảm của nước Pháp. Sự đánh giá của anh ấy đã làm tôi thoả mãn. Tôi ý thức được là đã làm tròn bổn phận của mình và tôi sẽ có thể ngẩng cao đầu trước nhân dân Pháp. Tôi còn biết ơn nhân dân Việt Nam đã cho phép tôi có thể làm được điều đó. Ngoài ra sẽ rất công bằng khi chúng tôi, những tù binh, phải cảm ơn chính phủ Việt Nam vì đã quan tâm tới sự tiến bộ của chúng tôi.

-----------------
        1. Đây là cách gọi của quân đội Pháp đối với các chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam bị bắt làm tù binh trong các chiến dịch càn quét của địch.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:09:54 PM

        Tôi tin rằng họ đã làm điều đó vì một mục đích cao thượng và vô tư và tôi đã luôn luôn khâm phục sự tận tâm của những người cán bộ đã “giúp đỡ” một cách chân thành những tù binh tìm ra con đường đúng đắn. Người ta đã nói nhiều tới sự tuyên truyền thuyết phục các tù binh, nhưng phải công nhận rằng những giờ học và những bài học mà chúng tôi nhận được chỉ nhằm giới thiệu cho chúng tôi một cách khách quan những vấn đề thời sự thế giới, đặc biệt là vấn đề hoà bình. Chúng tôi đã nghiên cứu cuộc chiến tranh ở Việt Nam, nghiên cứu Liên bang Xô-viết mà nhiều người chưa biết tới, nghiên cứu vấn đề của CED... Những bài học này không áp đặt và sau khi đã học tập, tù binh đã có thể xác định được lập trường mà họ cần phải có. Nhiều người trong số chúng tôi đã nghiêng về vấn đề hoà bình, về số phận của các tầng lớp lao động và về số phận của các dân tộc bị áp bức. Bằng cách giúp đỡ họ, Chính phủ Việt Nam đã tuyên truyền rộng rãi cho hoà bình, cho tình hữu nghị và hạnh phúc của các dân tộc.

        Cuối cùng chúng tôi đã nhận được tin đình chiến với một niềm vui vô hạn. Điều tôi suy nghĩ về hiệp định đình chiến này đó là một thắng lợi lớn của các lực lượng hoà bình. Ngày hôm sau, trại chúng tôi đã vận động và các nhà chức trách Việt Nam đã không cần phải đợi một ngày để cho chúng tôi lên đường hồi hương. Trên đường đi chúng tôi đã gặp những trại khác cũng di chuyển. Ngay từ khi tôi đến điểm tập trung đầu tiên, tôi đã nhận thấy rõ hơn sự ân cần qua việc tổ chức. Chiếc xe dự kiến đã đợi đoàn chúng tôi đúng giờ ấn định, chuyển chúng tôi ngay tới trại tập trung của các đoàn hồi hương. Khi tới trại này, tôi đã ngạc nhiên một cách thú vị về tổ chức của trại: các khu nhà ở, bếp, nhà ăn... Để dựng lên khu trại này trong một thời gian ngắn, chắc chắn là cần phải có rất nhiều cố gắng của nhân dân. Nhân dân ở đây lại tiếp tục tận tụy đảm bảo một cách tuyệt vời việc phục vụ bếp núc và các dịch vụ khác. Cơ quan tổ chức nội vụ và các đơn vị Quân đội nhân dân đều tích cực và có hiệu quả. Buổi tối đầu tiên, tôi đã cảm động về buổi biểu diễn của đoàn văn công Quân đội nhân dân. Tôi đã có thể thật sự nhận thấy ý chí tôn trọng cam kết đình chiến của nhân dân Việt Nam và đặc biệt là thiện chí trả chúng tôi về gia đình sớm nhất. Đó là một kết cục đầy sức thuyết phục.

        Như vậy từ những ngày sống ở đất nước Việt Nam tự do, tôi đã rút ra cho mình một bài học làm người. Tôi đã không lãng phí thời gian của mình.

        Giờ đây tôi định làm gì? Tôi sung sướng có thể sớm được gặp lại gia đình và quê hương tôi. Nhưng tôi biết cái giá phải trả để giành được hoà bình. Tôi muốn cho mọi người biết giá trị của nhân dân Việt Nam và sự nghiệp chính nghĩa của họ. Tôi muốn làm việc để mà nền hoà bình này được bền vững, để mà tình hữu nghị giữa các dân tộc là một cái gì đó xúc động và là sự đảm bảo của hoà bình thế giới. Là một thành viên của quân đội Pháp, tôi muốn làm việc để đất nước tôi có một quân đội thật sự mang tính quốc gia và nhân dân nhằm bảo vệ lãnh thổ và tự do của chúng tôi nhưng sẽ không đi xâm lược các dân tộc khác, một quân đội xứng đáng với những truyền thống vĩ đại của Pháp về tự do, bình đẳng, bác ái.

Ngày 13 tháng 8 năm 1954         

        Tái bút: Trước khi rời Việt Nam tự do, tôi muốn gửi lời chào tới nhân dân Việt Nam, tới Chủ tịch Hồ Chí Minh, tới Chính phủ và tới những người cán bộ và chiến sĩ của Quân đội nhân dân. Cảm tưởng cuối cùng mà tôi mang đi từ Việt Nam là cảm tưởng sâu sắc về hoà bình. Hoà bình đã thể hiện trên tất cả các khuôn mặt. Trước khi ra đi, tôi xin cảm ơn các bạn. Cảm ơn về điều kiện sống trong những ngày lưu trú bên các bạn, cảm ơn tấm gương tuyệt vời mà tôi sẽ mang theo và sức mạnh hoà bình mà tôi đã có được ở các bạn. Tôi sẽ luôn luôn đứng về phía các bạn cả trong suy nghĩ lẫn hành động. Tôi xin hứa sẽ xứng đáng với tấm gương của các bạn bằng cách đấu tranh tích cực vì nền hoà bình lâu dài ở Đông Dương, vì tình hữu nghị giữa các dân tộc, vì sự đảm bảo của hoà bình và hạnh phúc trên thế giới.

        Dân tộc Việt Nam muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Pháp muôn năm!

        Trại hoà bình muôn năm!

Ngày 18 tháng 8 năm 1954         
(Hồ sơ: No 1359)               


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:15:45 PM
           
        Cảm tưởng về Việt Nam của cha tuyên úy Paul Guerry và Paul Guidon trước lúc hồi hương

        Sắp được hồi hương, trong cái tháng 9 đẹp trời này khi mà thiên nhiên dường như đang chia sẻ sự vui mừng của chúng tôi, chúng tôi rất sung sướng được cùng chia sẻ làn gió hoà bình đang tràn ngập toàn thế giới.

        Là những giáo sĩ ở Việt Nam, người thì từ nhiều năm, người thì từ năm 1949, chúng tôi chào đón buổi bình minh của hoà bình ở đây có thể còn với nhiều niềm vui và hy vọng hơn bởi vì đối với chúng tôi, Việt Nam là tổ quốc thứ hai của chúng tôi.

        Quả vậy, mỗi người giáo sĩ đều có hai tổ quốc, tổ quốc sinh ra họ và tổ quốc mà bề trên cử họ đến. Vậy mà do những hoàn cảnh đau thương của cuộc chiến tranh mà tổ quốc thứ hai của chúng tôi phải ở trong nỗi đau khổ: chúng tôi đã có thể hiểu được nỗi đau khổ này và theo khả năng của mình, chúng tôi cố gắng làm giảm bớt một chút nỗi đau thương đó trong phạm vi hoạt động mà bề trên đã cử chúng tôi đến để thực hiện việc truyền đạo của mình.

        Vì có những người bạn và những con chiên trung thành ở cả hai chiến tuyến nên chúng tôi đã rất buồn và từ đáy lòng mình, chúng tôi mong muốn kết thúc cuộc xung đột tàn bạo này.

        Từ khi hoà bình trở lại, chúng tôi sung sướng nhận thấy những bước đầu của sự hồi sinh trên đất nước này. Sau cơn giông tố, thiên nhiên có vẻ rạng rỡ hơn. Chúng tôi hy vọng và cầu mong cho Việt Nam một kỷ nguyên thịnh vượng và thật sự hạnh phúc. Chúng tôi tin tưởng ở Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã không ngừng khẳng định và nhấn mạnh sự tự do tín ngưỡng hoàn toàn để mà lợi ích tinh thần của Việt Nam tiến lên cùng nhịp với lợi ích chung.

        Để kết thúc, từ đáy lòng cùng với những người Việt Nam, chúng tôi hô “Việt Nam muôn năm!”. Hoà bình và thịnh vướng mãi mãi cho Việt Nam. Chúa hãy che chở bảo vệ Việt Nam!

        Tuyên Quang, ngày 3 tháng 9 năm 1954

        Linh mục Paul Guerry

        Giáo sĩ Hội thiên chúa giáo Sơn Tây

Linh mục Paul Guidon        
(Giáo sĩ)                    

       Tái bút: Hiệp định đình chiến này là một bước tiến lớn tới hoà bình vĩnh viễn và lâu dài ở Đông Dương và tới sự phát triển phồn vinh về thương mại giữa các dân tộc với dân tộc Pháp, nói tóm lại, tới tình hữu nghị giữa các dân tộc. Vậy đó cũng là một bước tiến trên con đường đúng đắn. Mọi người phải cố gắng để cho nhiều người khác theo bước tiến này nhằm đạt tới đích cuối cùng: Một nền hoà bình lâu dài.

(Hồ sơ: No 1490)        

        Cảm tưởng của những người lính Bắc Phi

        Từ khi chứng tôi bị bắt, chúng tôi đã được đối xử một cách công bằng. Chính sách khoan hồng của Ngài Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã được lãnh đạo các cấp thực hiện một cách tỷ mỷ.

        Thái độ của các sĩ quan và bộ đội đã có tác dụng lớn đối với hoạt động tinh thần của chúng tôi. Thái độ đúng đắn, chân thành và đặc biệt là công minh chính trực này đã được tất cả những người chỉ huy, lãnh đạo cũng như cố vấn của chúng tôi đều công nhận.

        Điều đáng lưu ý là tất cả những người dân Việt Nam cho đến ngày hôm nay đều đã là những tấm gương cho chúng tôi, những tấm gương rất ấn tượng đối với những người Bắc Phi chúng tôi.

        Chúng tôi cảm phục tình cảm của tất cả những người đã luôn bảo vệ và tiếp đón chúng tôi nồng nhiệt. Mặc dù thường xuyên có những khó khăn lớn về lương thực thực phẩm, quần áo và đồ dùng cá nhân, chúng tôi đã nhận thấy rất rõ rằng những người Việt Nam đã làm hết sức mình để cung cấp cho những nhu cầu của chúng tôi.

        Hôm nay đây, rời mảnh đất Việt Nam, chúng tôi còn mang trong tận đáy lòng mình những kỷ niệm ân tình và nhất là những kỷ niệm về một tình yêu tổ quốc tương đương với tình yêu tổ quốc của chúng tôi ở mọi phương diện. Những ngày tháng lưu lại ở đây đã giúp chúng tôi mở mang đầu óc của mình đã bị chìm trong bóng tối và bị bọn thực dân - kẻ thù “số một” của các nước yêu chuộng tự do và hoà bình, điều khiển.

        Cái ách thực dân đã được lột bỏ khỏi Việt Nam sẽ bị tiêu diệt vĩnh viễn ở châu Phi. Và chính nhờ có chiến thắng vẻ vang này của Quân đội nhân dân Việt Nam mà thời kỳ này sẽ là tấm gương cho đất nước thân yêu của chúng tôi, đang bị chế độ bẩn thỉu của chủ nghĩa thực dân làm tổn thương, làm cho hèn hạ, chuyên chế và áp bức.

        Cuối cùng, gặp lại những người Việt Nam quang vinh - chủ nhân của đất nước - một lần cuối, thay mặt tất cả những người Bắc Phi, chúng tôi cảm ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh vì tất cả những che chở mà Ngài đã dành cho chúng tôi.

Ngày 31 tháng 7 năm 1954        

Wahel, Trung sĩ, 2/3 REI        
 (Người Tuy-ni-di)            
 (Hồ sơ: N o 1490)            


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:19:28 PM

        Cảm tưởng của Hạ sĩ Canus Claude

        Trước khi rời nước Việt Nam Dân chủ, tôi nảy ra ý định đưa ra cảm tưởng của mình về những điều mà tôi nghĩ về nhân dân Việt Nam và về đội quân có tính tổ chức cao của họ.

        Có nhiều điều cần phải nói, trước hết tôi muốn khẳng định rằng tôi đã sung sướng được làm tù binh theo đúng nghĩa, bởi vì tù binh đương nhiên không có cuộc sống của một con người bình thường. Sung sướng được làm tù binh. Vâng, vì điều đó cho phép tôi học được rất nhiều điều trong những ngày lưu trú và nó đủ để cho tôi nhìn rõ sau tấm màn sắt như người ta nói ở Pháp.

        Biết được những gì đang xảy ra ở một nước dân chủ tự do, vì điều đó không phải người Pháp nào ở nước Pháp cũng làm được. Rất nhiều người Pháp chỉ biết qua báo chí đầy những điều giả dối bởi vì báo nào nói sự thật sẽ bị tịch thu ngay.

        Bởi vậy tôi sung sướng vì đã mang theo mình những sự thật về đất nước Việt Nam Dân chủ. Tôi sẽ vui mừng ngay khi trở về nước sẽ thông báo cho bố mẹ, bạn bè và tất cả mọi người biết những điều mà tôi suy nghĩ về một đất nước dân chủ đã được giải phóng khỏi chế độ thực dân và tư bản.

        Trước hết là những cảm tưởng của tôi về Quân đội Việt Nam mà tôi đã tiếp xúc với họ ở Điện Biên Phủ. Cuộc tiếp xúc đầu tiên của tôi với nước Việt Nam Dân chủ được thực hiện dưới những làn pháo kích. Đó là những trận đánh lớn mà ở đó Quân đội nhân dân bị xé lẻ đã cố gắng tổ chức lại trong khi quân đội viễn chinh Pháp bị mất tinh thần. Cuối cùng, tôi đã bị bắt làm tù binh và những tiếp xúc đầu tiên của tôi cũng bắt đầu với Quân đội nhân dân. Thật không thể nào tưởng tượng nổi đối với những ai chưa sống cuộc sống tù binh ở nước Việt Nam Dân chủ. Trước hết điều khiến chúng tôi ngạc nhiên là ngay từ khi bị bắt, chúng tôi được coi không phải như những tội phạm chiến tranh mà như những nạn nhân của chủ nghĩa thực dân. Việc coi chúng tôi như là những nạn nhân đã làm nhiều người trong chúng tôi bị sốc và điều đó thức tỉnh đầu óc của chúng tôi.

        Sau khi tìm hiểu vì sao lại là nạn nhân, tôi đã hiểu rằng đúng vậy, vì một bè lũ thực dân đã lôi kéo rất nhiều thanh niên vào cuộc chiến tranh bẩn thỉu này bằng cách đưa ra những món tiền thưởng cho những thanh niên không kiếm nổi cuộc sống của họ do đường lối chính sách thực dân của chúng. Đúng vậy, đó thực sự là nạn nhân chứ không phải là tội phạm chiến tranh.

        Dấu hiệu đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam và thủ lĩnh của họ đối với chúng tôi là một chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Và những ngày lưu trú của chúng tôi qua đi, tôi luôn tìm hiểu xem có phải thật sự những người Việt Nam và nước Việt Nam tự do là đối thủ và kẻ thù của chúng tôi hay không. Từ đó, chúng tôi đã đến Trại số 42, nơi mà chúng tôi đã ở lại đó. Trong cái trại giam dường như là đáng ghét này, khi đến lại có những điều rất thú vị, nhưng lúc đầu thì không có cái gì được tổ chức để cho cái trại thoải mái dễ chịu cả. Thế rồi điều đó cũng đã đến và một lần nữa nhờ những bài học chính trị, những cuộc thảo luận và những buổi nói chuyện đã cho phép chúng tôi nghiên cứu sự thật. Tôi đã tham gia một cách hứng thú bởi vì đối với tôi đó là điều mà tôi đã tìm kiếm và cuộc sống của tôi trong trại trở nên tốt hơn. Tôi là người phụ trách học tập của trại, điều đó đã cho phép tôi thấy rõ hơn vấn đề. Cùng với tất cả những ý kiến của anh em trong trại về những buổi họp và thảo luận, tôi đã bắt đầu xây dựng cho mình một quan điểm mới và thu được những công trình nghiên cứu bổ ích. Và từ đó tôi đã cố gắng để giúp đỡ ban chỉ huy trại về vấn đề học tập nghiên cứu.

        Thời gian trôi đi, những kết quả luôn luôn thú vị đã đến và một hôm, tin vui lớn đã đến: đình chiến. Thắng lợi vĩ đại này là của nước Việt Nam Dân chủ và các nước Đông Dương. Cuộc đấu tranh vô cùng vĩ đại của nước Việt Nam Dân chủ đã đạt được mục đích của mình: Hoà bình.

        Rất nhiều tù binh cùng sung sướng vì ngày chiến thắng này, nhưng đáng tiếc cũng còn nhiều người không như vậy. Sung sướng vì tự do đã đến gần, nhưng riêng tôi, tôi biết rằng đó là một thắng lợi đối với các dân tộc ở Đông Dương chứ không phải đối với sự tự do của tôi. Bọn tư bản đã mất chỗ đứng sau 8 năm chiến tranh bị nguyền rủa nhiều bởi nhân dân Pháp.

        Ngày trở về đất nước của tôi đã đến gần, giờ đây tôi còn đang sống trong một cái trại mà người ta có thể nói là hiện đại, nơi mà chúng tôi đang chờ đợi ngày trở về và hôm nay, sau khi đã sống khoảng chục ngày trong trại này, chúng tôi đã biết ngày ra đi của chúng tôi vào đúng dịp trao trả tù binh. Chính vì điều đó mà trước khi ra đi, tôi muốn viết những cảm tưởng về cuộc sống tù binh của tôi ở một nước dân chủ, nơi mà tôi tiếc rằng rất nhiều bạn bè của tôi đã không thể hiểu thực sự đường lối chính sách mà Việt Nam đã thực hiện là như thế nào. Cuối cùng hoà bình đã trở lại và ngày hội hoà bình 15 tháng 8 là một bằng chứng đối với Việt Nam rằng mỗi một tù binh cũng sung sướng vì hoà bình. Và đối với tôi, nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam của Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng như đường lối hoà bình không thể bác được của Người chỉ để lại cho tôi một kỷ niệm tốt đẹp. Và hãy ủng hộ Chủ tịch Hồ Chí Minh và dân tộc của Người trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân, vì đây là một sự nghiệp đúng đắn và hiệp định đình chiến mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra chỉ là một bằng chứng lớn cho hoà bình của đất nước mình.

        Tất cả những điều tôi đã có thể biết được về Việt Nam Dân chủ chỉ là những gì mà rất nhiều người trên thế giới còn chưa biết. Khi trở về Pháp, tôi sẽ lấy làm sung sướng được làm sáng tỏ sự thật cho bố mẹ và bạn bè tôi về cuộc chiến tranh ở Đông Dương và giải thích với họ một nước dân chủ và độc lập đang tìm kiếm hoà bình là gì.

Canus Claude, Hạ sĩ, 5è BPVN         
(Hồ sơ: No 1490)                       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:21:52 PM

        Cảm tưởng của Binh nhì Mohamed Ben Lancen (bị bắt làm tù binh ở Ba Lai ngày 18 tháng 11 năm 1952)

        Trong những ngày phục vụ trong quân đội thực dân, tôi đã bị lừa bịp bởi chính sách dối trá của thực dân Pháp. Những lời gièm pha ác ý chống lại “Việt Minh” không chịu tiếp thu văn minh như tệ cướp phỉ, những kẻ thù nguy hiểm cần phải tiêu diệt. Khi bị bắt ngày 18 tháng 11 năm 1952, tôi đã hiểu ngay lập tức sự lừa bịp của những kẻ xúi giục chiến tranh và của bọn tư bản để làm giàu. Nói một cách khác là tôi đã đem xương thịt của mình làm mồi cho đại bác vì lợi ích của những tên thực dân Pháp trục lợi và những tên quan thầy của chúng là đế quốc Mỹ.

        Chính sách khoan hồng của Chính phủ Việt Nam Dân chủ đối với chúng tôi là bằng chứng rằng nhân dân Việt Nam đã luôn luôn mong muốn hoà bình vì hạnh phúc và sự phồn vinh của đất nước. Sự đối xử đối với tôi ở trại giam đã rất nhân đạo. Mặc dù có rất nhiều khó khăn trong việc tiếp tế mặc dù nhân dân Việt Nam còn rất nghèo do sự tàn phá của 8 năm chiến tranh, nhưng các cán bộ của trại giam vẫn cung cấp đều đặn cho chúng tôi gạo, thịt và rau tươi cần thiết cho cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Mỗi năm tôi được cấp hai bộ quần áo, màn, chăn và chiếu như là một chiến sĩ Việt Nam.

        Nhân dân Việt Nam anh hùng đoàn kết vì một lý tưởng đã chiến đấu bằng tất cả sức mạnh của mình để chiến thắng quân đội viễn chinh Pháp được trang bị vũ khí hiện đại và máy bay của Mỹ. Nguồn gốc thắng lợi của nhân dân Việt Nam chính là sự nghiệp đúng đắn vì nền độc lập dân tộc của mình, trong khi đó thì quân đội viễn chinh Pháp chiến đấu chỉ vì mục đích kiếm tiền. Đại đa số chúng tôi chỉ là con em công nhân được tuyển dụng vì sự đói nghèo và thất nghiệp.

        Hôm nay, hoà bình đã trở lại ở Việt Nam nhờ có sự hy sinh lớn lao của tất cả những người lao động thuộc tầng lớp công nhân và trí thức và nhờ có những anh hùng đã ngã xuống chiến trường. Vinh quang và lòng biết ơn thuộc về những con người này và không một nỗi khổ đau nào có thể ngăn cản được bước chân họ để cho Việt Nam tự do muôn năm, cho hoà bình muôn năm và trải rộng trên toàn thế giới. Tên tuổi của họ sẽ mãi mãi vẻ vang.

        Sau chính sách cải tạo tù binh và nhờ các cán bộ của Việt Nam, tôi đã nhận biết được sai lầm và sự mơ hồ của mình. Tôi đã hiểu rằng chỉ có một kẻ thù chung duy nhất là bọn thực dân Pháp và bọn đế quốc Mỹ, những kẻ xúi giục chiến tranh, kẻ thù của hoà bình thế giới và của phong trào tiến bộ của tất cả các dân tộc đang tiến lên chủ nghĩa xã hội, kẻ thù của hạnh phúc trong mọi gia đình và của công ăn việc làm cho những ai cần có nó.

        Khi trở về đất nước mình, tôi có bổn phận phải đấu tranh, phải góp phần vào việc giải phóng đất nước tôi khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp bằng mọi phương tiện của mình. Bởi lẽ chừng nào còn bọn thực dân ở Bắc Phi thì nhân dân Bắc Phi sẽ còn là nô lệ và cuộc đời của họ sẽ mãi mãi khốn khổ dưới sự đô hộ của bọn thực dân tham tàn.

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Hoà bình thế giới muôn năm!

Mohamed Ben Lancen, Bình nhì, 4/1 RTM         
(Hồ sơ: No 1490)                     


        Cảm tưởng của Binh nhì Pueye Ali

        Tôi vinh dự được bày tỏ rằng từ khi bị bắt ở Điện Biên Phủ cho đến nay, tôi đã được Quân đội nhân dân Việt Nam đối xử tử tế. Dọc đường đi, tôi được nhân dân tiếp đón chu đáo và nhường nhà cho chúng tôi trú chân. Đến trại tù binh, nhiều cuộc vui chơi được tổ chức. Chúng tôi chỉ phải làm việc ít, lại được chăm sóc, ăn ở tốt. Về mặt y tế các bác sĩ của Việt Nam là những người anh em, tất cả chúng tôi sống không có sự phân biệt.

        Trước khi rời trại, nhân dân đã đến thăm chúng tôi và tặng cho chúng tôi quà. Họ còn hát cho chúng tôi nghe và múa cho chúng tôi xem.

        Cảm ơn nhân dân Việt Nam cũng như các em học sinh đã cho mỗi người chúng tôi những kỷ niệm tốt đẹp và những lời khuyên bổ ích.

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Nhân dân Việt Nam muôn năm!

        Quân đội nhân dân Việt Nam muôn năm!

        Tình hữu nghị giữa các dân tộc muôn năm!

Pueye Ali, Binh nhì, 2/4 RAC         
(Hồ sơ: No 1490)             


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:26:50 PM

        Cảm tưởng của phân đội 1 thuộc đội số 2 của Trại 124

        Chúng tôi, những tù binh, nguyên là lính đánh thuê của phe tư bản, nhận thấy:

        a. Sự đón tiếp của nhân dân rất thiện cảm; chúng tôi thấy ở họ là những chiến sĩ đấu tranh cho hòa bình. Buổi liên hoan tối ngày 5 tháng 8 năm 1954 đối với chúng tôi là một tối không thể nào quên. Nó lại một lần nữa giúp chúng tôi hiểu thêm về chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ của Người.

        b. Chúng tôi thấy ở nhân dân Việt Nam những con người yêu chuộng hoà bình và không giữ bất cứ một mối hận thù nào đối với kẻ thù cũ của họ.

        Chúng tôi cảm ơn nhân dân của nước Việt Nam tự do, bởi vì rằng chúng tôi được trở về nhà thế này chính là nhờ sự đấu tranh và sự đau khổ của họ.

        Chúng tôi hứa với nhân dân Việt Nam sẽ noi gương họ để đưa đất nước chúng tôi tới một cuộc sống tự do và một nền dân chủ. Chúng tôi cũng hứa với họ đấu tranh bằng tất cả sức mạnh của mình vì một nền hoà bình thế giới và lâu dài.

        Chúng tôi cũng nhận thấy rằng cuộc sống trong trại này là một cuộc sống dễ chịu và yên bình. Được như vậy là nhờ ở Ban chỉ huy của trại và nhất là nhờ công sức của nhân dân mà bằng lao động tự nguyện của mình, họ đã xây dựng cho chúng tôi một trại kiểu mẫu.

        Chúng tôi, những tù binh người Bắc Phi, nguyện sẽ nói hết tất cả những gì mà chúng tôi được tai nghe mắt thấy ở một đất nước Việt Nam tự do. Chúng tôi cũng nguyện bằng cách tốt nhất có thể, sẽ rút ra những bài học bổ ích thu được trong suốt thời gian chúng tôi bị giam giữ để chiến đấu cho tự do của đất nước chúng tôi hiện cũng đang bị bọn tư bản Pháp - Mỹ thống trị.

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Nhân dân của nước Việt Nam tự do muôn năm!

        Tình đoàn kết giữa các dân tộc muôn năm!

        Hoà bình thế giới muôn năm!

        Sự hồi hương muôn năm!
(Hồ sơ: No 1490)       


        Cảm tưởng của Lán trại số 11, Đội số 19

        Cuộc tiến công bất ngờ, sau đó những loạt súng của đối phương đã khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên. Chính trong cái trạng thái ngây dại mà chúng tôi đã tuân theo những mệnh lệnh ngắn gọn của các chiến sĩ Quân đội nhân dân một cách không hiểu rõ lắm. Cái nóng bức, những thao tác và những nghệ thuật sử dụng lợi thế đã giết chết các phản xạ của chúng tôi.

        Bị tước vũ khí nhưng không bị đối xử tàn bạo, những người lính chúng tôi ngồi cách đường nửa bước để chờ cho chiến trận xa dần. Mặt đất bị phủ đầy những thứ khác nhau: vỏ đạn, bi-đông, ga-men, cờ, mũ, những người bị thương máu me đầy người, và còn có cả những người bạn chiến đấu đã tắt thở - những người thanh niên dũng cảm, thiện chiến, những người bạn tuyệt vời mà người ta sẽ không còn nghe thấy tiếng cười của họ nữa. Lúc này đầu óc chúng tôi như bị rỗng vì sợ. Chúng tôi chưa có suy nghĩ gì nhiều. Suy nghĩ đầu tiên đến với chúng tôi là “làm sao mình lại thoát chết?”. Thật là kỳ lạ!

        Không lâu sau, những người lính Việt Nam quay trở lại. Và một cách nhanh chóng, chúng tôi đã phải vượt qua cái khoảng cách ngăn cách chúng tôi với một ngôi làng mà ở đó đã diễn ra một trận phục kích lớn. Tiếng đạn vẫn còn đang réo; không cần mệnh lệnh, đôi chân mệt mỏi vẫn cố sức đỡ thân hình chúng tôi. Máy bay vẫn đến bất thần. Chúng tôi phải ngụy trang và chúng tôi nhận thấy rằng những đợt tiến công bằng máy bay thật là vô bổ làm sao.

        Quân đội nhân dân nắm rất sâu nghệ thuật ngụy trang. Những người lính của họ đã dựng những cái cây dưới một lớp đất dày. Tận dụng lúc tạm thời yên ắng, bằng những bước đi gấp gáp, chúng tôi đã đi xa dần và đi hết làng này qua làng khác, chúng tôi đã đến được những nơi yên tĩnh hơn. Một ngày qua đi và màn đêm lại sắp buông xuống trên một góc của trái đất đã đánh dấu nỗi bất hạnh của chúng tôi. Tuy nhiên chúng tôi vẫn đo và sẽ đo cùng với thời gian xem còn gì bất hạnh hơn chúng tôi trong ngày hôm đó không.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:27:25 PM

        Chúng tôi đã bỏ lại phía sau những ruộng lúa và một con đường lớn đã hiện ra cho những đôi chân vụng về của chúng tôi, không quen với những bờ ruộng nhỏ hẹp mà những người nông dân mảnh mai của Việt Nam đi rất khéo léo. Thỉnh thoảng lại vọng lên tiếng rít của máy bay và sự ra đi cáu kỉnh của nó thể hiện bằng những quả tên lửa. Nghe mệnh lệnh của những người lính gác, chúng tôi người thì nằm rạp xuống đất, người thì nấp sau những mô đất. Tất cả những cái đó diễn ra rất nhanh. Tuy nhiên chúng tôi vẫn nhận thấy tính kỷ luật cao ở những người dân thường cũng như những người lính Việt Nam. Cuối cùng đến một ngôi chùa, một sĩ quan Việt Nam đã tiếp chúng tôi một cách khẩn trương, thiện cảm và bảo đảm về số phận của chúng tôi.

        Như vậy đó, chúng tôi nghĩ đến điều tim mình còn đập và mình còn sống. Biết bao nhiêu chuyện bịa loan truyền trong hàng ngũ chúng tôi. Chúng tôi đã nghe người ta nói rằng đối phương không bắt làm tù binh. Ngạc nhiên vì vẫn còn được sống và yên tâm vì được nghe nói điều đó, chúng tôi tiếp bước phấn chấn hơn trên con đường trở về thủ đô. Những người thường dân quan sát chúng tôi một cách tò mò nhưng cũng tỏ ra lịch sự mặc dầu trước đó ít phút, có một nhóm nói một vài lời bằng ngôn ngữ của chúng tôi đã làm nổ ra một sự tức giận có thể giải thích được.

        Chúng tôi vẫn tiếp tục bước đi; thật là một sự nghỉ ngơi kỳ cục đối với một ngày nặng nhọc. Nhưng còn nói gì được khi chúng tôi đang là tù binh. Một ngôi làng hiện ra và chúng tôi dừng ở đó để qua đêm. Buổi sáng từ rất sớm chúng tôi lại lên đường, đi được ít lâu thì đến một trại giam. Nó không giống trại giam chút nào cả và đoàn chúng tôi đã vào trong đó. Biết nói gì đây. Đúng hơn là chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên bởi vì nó khác xa điều chúng tôi tưởng tượng. Chúng tôi điền vào một vài tờ khai những thông tin cần thiết. Người ta nói với chúng tôi một cách tử tế hoàn toàn không có cảm giác của người bị bắt. Chúng tôi được ăn nhiều món ăn lạ nhưng mà thịnh soạn. Những người bạn khác của chúng tôi cũng vừa đến. Chúng tôi không còn đơn độc nữa. Đáng tiếc đó chỉ là một cái trại tạm thời. Chúng tôi đã có thể quen với những thú vui mới của cuộc sống giam cầm này.

        Lại tiếp tục đi, chúng tôi đã lần lượt vượt qua nhiều làng mạc, những cánh đồng, những ruộng lúa, nơi mà những người nông dân Việt Nam đang bận rộn. Đó là những nơi rất đẹp. Chúng tôi muốn có thể dừng lại đây để thăm và có thể hiểu biết về đất nước này trong những lúc bình yên hơn. Chúng tôi luôn luôn đi về phía trước. Khắp nơi nhân dân Việt Nam đều bận rộn với công việc. Không có cánh tay nào được nhàn rỗi. Khắp nơi trên các cánh đồng cũng như đường sá, người thì lao động, người thì sửa chữa. Những con người dũng cảm này đã cho chúng tôi một tấm gương và một sự can đảm biết bao nhiêu. Mặc dù phương tiện còn nghèo nàn, nhưng những cánh đồng rất đẹp và những con người luôn nở nụ cười tươi.

        Sau không biết bao chặng đường đã đi, một ngày lại kết thúc. Một nhóm tù binh đến bên khu rừng trống và được tin rằng họ sắp được trả lại tự do. Thật là vui biết bao! Thật là may mắn biết bao! Đó là điều không thể tưởng tượng nổi. Đước mặc quần áo mới từ đầu đến chân: Vâng1 Không gì có thể nghiêm túc hơn thế nữa. Dép cao su, quần dài, áo vét, sơ mi trắng, mũ nan, túi dết, tất cả những cái đó đã được trao cho chúng tôi, mặc dầu còn rất nhiều khó khăn trước mắt, nhưng nhân dân Việt Nam, những người đã cho chúng tôi rất nhiều, một lần nữa lại hào hiệp may cho chúng tôi những bộ quần áo này. Không hề có một mối thù hằn nào mặc dù phải chịu đựng những hy sinh mất mát và đau khổ, đó là tư tưởng của dân tộc này. Điều đó đã khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Ít ngày sau, chúng tôi đã đến một thị trấn vào dịp lễ hội. Đón chúng tôi bằng những lá cờ Việt Nam, bằng những lá cờ hoà bình và những khẩu hiệu chào mừng, chúng tôi bước vào trong một cái trại được xây dựng trong một thời gian kỷ lục, một thành tựu mới của dân tộc phi thường này. Những cái lán bằng gỗ được dựng ở phía hai bên phải và trái của một khoảng không gian rộng rãi và đẹp tuyệt vời. Ở giữa là chim bồ câu biểu tượng của hoà bình. Toàn bộ đều sạch sẽ đã làm mọi người hài lòng. Ngày hôm sau, chúng tôi đã được những người dân của thị trấn chào đón thân mật trong một ngày lễ hội mà không một ai sẽ có thể quên được. Những bài hát đồng ca, những bài dân ca Việt Nam dịu dàng mà rất tiếc là chúng tôi còn biết rất ít, rồi những bài diễn văn chào mừng đã được tiến hành để giúp chúng tôi khuây khoả. Dân tộc này tốt biết bao nhiêu đối với tất cả chúng tôi.

(Hồ sơ: No 1490)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:32:22 PM

        Bản tuyên ngôn của tù binh bị bắt ở Chợ Bến, nhân ngày được trả lại tự do 19 tháng 12 năm 1951

        Trước hết chúng tôi muốn bày tỏ và thể hiện tất cả lòng biết ơn của chúng tôi đối với chính sách khoan hồng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ Việt Nam vì đã trả lại tự do nhanh chóng cho chúng tôi.

        Chúng tôi cũng cảm ơn vì tất cả những sự thật mà chúng tôi đã được biết trong những ngày ở bên cạnh các ông. Sự thật đã biến chúng tôi, ngày hôm qua còn là kẻ thù, thành những người đoàn kết trong cùng một cuộc đấu tranh vì hoà bình và dân chủ thế giới.

        Tất cả các bạn được trả lại tự do hôm nay gồm người Ma-rốc, Pháp, Đức, Hung-ga-ri, Ba Lan, Tây Ban Nha, Ý, một lần nữa đoàn kết lại để thể hiện sự luyến tiếc của mình vì đã nghe theo những lời tuyên truyền dối trá của bọn xúi giục chiến tranh Pháp và đã để bị lôi kéo vào cuộc chiến tranh phi nghĩa này. Bởi vậy chúng tôi chỉ có một điều mong muốn duy nhất là tìm cách sửa chữa nỗi đau đớn mà chúng tôi đã gây ra và trả ơn đối với toàn thể nhân dân Việt Nam và nhất là đối với các nhà chức trách dân sự cũng như quân sự và ban lãnh đạo trại giam, những người đã làm hết sức mình để tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc sống của chúng tôi ở nơi đây. Chúng tôi sắp phải xa các ông, lần này không phải để mang xương thịt của mình làm mồi cho đại bác trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, mà là đi theo con đường của những người bạn chúng tôi như Henri Martin, Léo Figuères, Raymonde Dien và ở bên cạnh họ, chúng tôi sẽ đấu tranh cho hoà bình bởi vì chúng tôi không có bất cứ một lợi ích nào trong cuộc chiến tranh thuộc địa. Tất cả đất nước của chúng tôi đang cần chúng tôi để xây dựng một châu Âu và một châu Phi tự do dân chủ và để tham gia vào phong trào đấu tranh đòi ngừng chiến ở Việt Nam. Chúng tôi kết thúc bằng việc hô vang các khẩu hiệu:

        Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!

        Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà muôn năm!

        Hoà bình muôn năm!

Họ và tên                  Số lính       Quốc tịch        Đơn vị
Binder Helmut73920Đức2/3 REI
Simon Herbert78514Đức2/3 REI
Taner Unther76192Đức2/3 REI
Trimborn Hans56213Đức2/3 REI
Walle Herbert67941Pháp2/3 REI
Bricso Antonie20470Pháp2/3 REI
Michaud Robert65436Pháp2/3 REI
Thomas Christien75363Pháp2/3 REI
Josaphiac Jean3755Ba Lan2/3 REI
Jurczac Michel3755Ba Lan2/3 REI
Plozay Edward58185Ba Lan1er BEP
Bartha Zultan44495Ba Lan2/3 REI
Jacomini Gino75782Hung-ga-ri2/8 REI
Perez Antoine33083Ý2/3 REI
Mohamed Ben Mustapha3667Ma-rốc2/6 TM
Mohamed Ben Absitem4273Ma-rốc2/6 TM
Allen Ben Bouchaid3747Ma-rốc2/6 TM
Barch Helephan3851Ma-rốc2/6 TM
Mohamed Ben Abdreman4345Ma-rốc2/6 TM
Hassen Ben Selled4076Ma-rốc2/6 TM
Abdeler Ben Le Olini4237Ma-rốc2/6 TM
Mohamed Ben Hamen4120Ma-rốc2/6 TM
Mohamed Ben Homar4121Ma-rốc2/6 TM
Mohamed Ben Lericachi3493Ma-rốc2/6 TM

(Hồ sơ: No 1096)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:38:54 PM

PHỤ LỤC

        Tuyên bố ngày 22 tháng 3 năm 1954 của người phát ngôn Bộ Tổng tư lệnh tối cao Quân đội nhân dân Việt Nam về các thương binh Pháp, Bắc Phi và lính lê dương ở Điện Biên Phủ.

        1. Sau các trận chiến đấu ngày 13 và 14 tháng 3 năm 1954, nơi tiểu đoàn 3 thuộc trung đoàn lê dương thứ 13 và tiểu đoàn 5 thuộc trung đoàn bộ binh An-giê-ri thứ 7 bị loại khỏi vòng chiến đấu, Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam, theo lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh và theo truyền thống nhân đạo của quân đội chúng tôi, đã phóng thích 78 thương binh của đối phương.

        Tư lệnh quân đội viễn chinh Pháp đã đáp lại hành động nhân đạo này một cách thiếu lịch sự.

        Ông ta đã tuyên bố rằng chính Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam là người đã đề nghị một sự tạm đình chiến và chính Tư lệnh quân đội Pháp là người đã chấp nhận điều đó để cho phép cả hai bên cùng di chuyển thương binh của mình. Thái độ này của Tư lệnh Pháp chứng tỏ một sự thiếu quan tâm đầy đủ đến cuộc sống của những thương binh của ông ta.

        2. Trong các ngày tiếp theo, từ ngày 15 đến 19 tháng 3 năm 1954, mặc dù Tư lệnh Pháp biết rất rõ vị trí những trạm cấp cứu của chúng tôi, nhưng máy bay ném bom và máy bay tiêm kích Mỹ mà ông ta có đã nhiều lần tìm cách bắn súng máy và thả bom na-pan vào những vị trí đó.

        3. Kể từ ngày 15 tháng 3 năm 1954, Tư lệnh quân đội viễn chinh Pháp đã cho vận chuyển nhiều đạn pháo 105 và 120 ly đến sân bay Điện Biên Phủ bằng máy bay Đa-cô-ta có dấu chữ thập đỏ, trong khi pháo binh của ông ta không ngừng bắn phá vào những vị trí mà họ tưởng là quân đội của chúng tôi đóng quân ở đó.

        Chúng tôi cho rằng nhiệm vụ của chúng tôi là phải vạch trần cho dư luận thế giới và dư luận Pháp biết sự thật về vấn đề thương binh ở Điện Biên Phủ để không một ai bị lừa dối bởi sự tuyên truyền có dụng ý của Tư lệnh quân đội viễn chinh Pháp và của một số đại diện của chủ nghĩa thực dân Pháp tại nước Pháp.

        - Thương binh sẽ được phóng thích làm ba nhóm, hai nhóm đầu gồm 753 người, số thương binh của nhóm thứ ba sẽ được Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam quyết định sau.

        - Mỗi ngày sẽ có từ 80 đến 100 thương binh được phóng thích.

        - Không quân Pháp sẽ phải ngừng hoạt động trên những vùng nhất định trong thời gian phóng thích thương binh.

(Hồ sơ: No 1295)         


        Thông báo của Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tại Hội nghị Giơ-ne-vơ về việc phóng thích các thương binh nặng của lực lượng viễn chinh Pháp bị bắt làm tù binh ở Điện Biên Phủ

        Theo đề nghị của Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tại Hội nghị Giơ-ne-vơ trong phiên họp ngày 10 tháng 5 năm 1954 có nói: “... Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẵn sàng cho phép thả những thương binh nặng của quân đội viễn chinh Pháp bị bắt làm tù binh ở Điện Biên Phủ”.

        Chúng tôi xin giải thích rõ điều đó như sau: Chúng tôi đồng ý thực hiện điều đó với tất cả các đội quân trong quân đội viễn chinh Pháp dưới sự chỉ huy của tướng De Castries ở Điện Biên Phủ, cho dù họ mang quốc tịch nào.

        Theo lệnh của Chính phủ mình, Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra tuyên bố sau:

        Căn cứ vào chính sách nhân đạo luôn luôn được thực hiện trong suốt cuộc chiến tranh này, đặc biệt là liên quan đến thương binh và tù binh, Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà sẵn sàng cho phép phóng thích các thương binh nặng của quân đội viễn chinh Pháp bị bắt làm tù binh ở Điện Biên Phủ.

        Trong trường hợp chính phủ Pháp sẵn sàng tiếp nhận thương binh của họ, đại diện của hai tư lệnh sẽ tiến hành tại chỗ những biện pháp cần thiết để thực hiện việc phóng thích thương binh.


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:43:39 PM

        Thư của phái đoàn Pháp tại Hội nghị Giơ-ne-vơ về biện pháp thực hiện việc phóng thích các thương binh nặng ở Điện Biên Phủ

        Bộ ngoại giao cộng hòa Pháp

        Phái đoàn Pháp Tự do - Bình đẳng - Bác ái tại Hội nghị Giơ-ne-vơ

        Kính gửi: Phái đoàn của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà

        Giơ-ne-vơ, ngày 11 tháng 5 năm 1954,

        Theo giải pháp đã được Hội nghị về Đông Dương trong phiên họp ngày 10 tháng 5 năm 1954 thông qua, Phái đoàn Pháp có vinh dự chuyển đến cho Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà biết những chỉ dẫn sau đây:

        Ngày 11 tháng 8 năm 1954, qua ra-đi-ô, Tướng Na-va, Tổng Tư lệnh Pháp đã gửi tới Tướng Võ Nguyên Giáp bức điện sau đây:

        “Tổng Tư lệnh Na-va gửi Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp: Chính phủ tôi cho tôi biết rằng Ngài Phạm Văn Đồng đã thông báo ở Giơ-ne-vơ rằng Chính phủ Việt Nam đã sẵn sàng cho phép phóng thích những binh lính bị thương bị bắt làm tù binh ở Điện Biên Phủ.

        Những biện pháp cần thiết thi hành giải pháp này sẽ được thực hiện tại chỗ bằng sự thoả thuận giữa các Tư lệnh quân đội.

        Tôi có vinh hạnh được đề nghị Ngài cho tôi thoả thuận về biện pháp này và cho tôi biết ngày và những điều kiện trong đó phóng thích tù binh bằng đường hàng không là con đường có khả năng thực hiện được”.

(Hồ sơ: No 1530)       



        Tuyên bố của bác sĩ Grauwin, Thiếu tá quân y, phụ trách y tế của Pháp ở Điện Biên Phủ

        Ngay trong lúc các lực lượng Pháp ở Điện Biên Phủ đầu hàng, chúng tôi đã rất ngạc nhiên bởi sự đối xử tuyệt vời của các chiến sĩ trong Quân đội nhân dân Việt Nam đối với quân đội Pháp nói chung và đối với thương binh và nhân viên y tế nói riêng. Họ đã không làm bất cứ một điều thô bạo hoặc một sự lăng nhục nào đối với chúng tôi. Chúng tôi đã đề nghị các nhà chức trách Việt Nam cho phép các bác sĩ và y tá Pháp tiếp tục chăm sóc những thương binh. Đề nghị này ngay lập tức được thoả mãn.

        Cần phải ở Điện Biên Phủ trong suốt thời gian bị vây hãm để biết được những điều kiện vật chất kinh khủng mà chúng tôi đã phải ở đó trong 56 ngày. Sau thất bại ở Điện Biên Phủ, rất nhiều thương binh đã đến với chúng tôi từ tất cả các khu và chúng tôi chỉ có thể dựa vào sự hỗ trợ của quân số hiện có và của Quân đội nhân dân Việt Nam. Thương binh của chúng tôi đã được chuyển ra khỏi những căn hầm đổ nát và được tập trung vào bốn địa điểm dưới những tấm dù được căng thành lều trại bởi một tiểu đoàn của Quân đội nhân dân Việt Nam. Lần đầu tiên từ rất nhiều tháng nay, binh lính Pháp mới được ăn súp nóng. Chúng tôi cũng nhận được cả thuốc và băng cứu thương và Quân đội nhân dân Việt Nam còn gửi cho chúng tôi một nhóm bác sĩ để hỗ trợ chúng tôi.

        Các thương binh và chúng tôi biết ơn sâu sắc Quân đội nhân dân Việt Nam ở Điện Biên Phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh.

        Mong muốn được nhìn thấy hoà bình được lập lại ở Việt Nam đã ở trong tim của những người Pháp từ rất lâu trước khi các lực lượng của Pháp đầu hàng ở Điện Biên Phủ. Từ khi mà chúng tôi hợp tác chặt chẽ với Quân đội nhân dân Việt Nam, mong muốn này càng tăng thêm.

        Trong khi Hội nghị Giơ-ne-vơ cố gắng dung hoà những nước tham chiến, chúng tôi gửi tới giới cầm quyền Pháp lời kêu gọi hoà bình để họ trả lời chúng tôi. Cần phải chấm dứt cuộc chiến tranh ngu ngốc này mà chúng tôi căm ghét từ khi chúng tôi biết được phẩm chất tốt đẹp của Quân đội nhân dân Việt Nam cũng như lòng khoan dung và sự cao thượng của họ. Cần phải nghĩ đến những thương binh của chúng tôi và cần phải nhanh chóng giúp đỡ họ. Hoà bình sẽ cho phép tù binh được trở về với gia đình họ, với quê hương của họ.

        Chính phủ Pháp cần phải biết đến khát vọng của các dân tộc chỉ mong muốn hợp tác trong tình bạn và hoà bình. Sẽ là tội ác nếu cứ tiếp tục nghe những lời tuyên truyền có động cơ của nước ngoài, điều này chỉ dẫn đến sự hy sinh vô ích của hàng ngàn con em chúng ta. Các đại diện của Pháp ở Giơ-ne-vơ cần phải thành thực và phải tránh mọi thủ đoạn. Họ cần phải thừa nhận khát vọng chính đáng của các dân tộc Việt Nam, Khơ-me và Lào. Vì vậy chúng tôi yêu cầu ngừng bắn ngay lập tức trong tinh thần hoà giải với mục đích hoà bình thực sự và bền vững.

(Hồ sơ: No 1558)       


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:48:35 PM

        Thư của Hội những người hồi hương từ Đông Dương và các gia đình nạn nhân gửi Chủ tịch phái đoàn Việt Nam Phạm Văn Đồng

        Hội quốc gia những người hồi hương từ Đông Dương và các gia đình nạn nhân

        Số 10, phố Des Saussaies - Quận 8 - Paris. Tel Anjou 74-99

        Ban Thư ký quốc gia Số JB/JD

        Hòm thư: Paris C.2118-42

        Kính gửi Ngài Phạm Văn Đồng

        Hội nghị Giơ-ne-vơ

        Lâu đài Các dân tộc

        Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ)

        Pa-ri, ngày 11 tháng 5 năm 1954

        Thưa Ngài,

        Chúng tôi xin chuyển đến Ngài kèm theo đây bản sao bức thư gửi Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Pháp để Ngài có thể biết những yêu cầu về các tù binh Pháp mà chúng tôi bảo vệ tiếp theo những yêu cầu của nhiều gia đình trong Hội của chúng tôi.

        Chúng tôi đề nghị Ngài - nếu như không có một đề nghị nào của chính phủ Pháp can thiệp vào vấn đề đau thương này - gây mọi ảnh hưởng ở Hội nghị Giơ-ne-vơ, có thể góp phần làm dịu số phận của các tù binh Pháp và Việt Nam cũng như số phận của gia đình họ.

        Trong khi hy vọng rằng đề nghị của chúng tôi sẽ có được sự giúp đỡ của Ngài và một sự thông cảm lớn của Phái đoàn mà Ngài dẫn đầu, xin Ngài hãy nhận tình hữu nghị to lớn của chúng tôi với nhân dân Việt Nam mà chúng tôi muốn được thấy họ sống hoà bình và thịnh vượng.

Thay mặt Văn phòng         
Tổng thư ký             
Jean Depouilly             
(Hồ sơ: No 1536)         


        Bản sao thư của Hội những người hồi hương từ Đông Dương và các gia dình nạn nhân gửi Bộ trưởng Ngoại giao Pháp

        Hội quốc gia những người hồi hương từ Đông Dương và các gia đình nạn nhân

        Số 10 phố Des Saussaies - Quận 8 - Paris. Tel: Anjou 74-99

        Ban thư ký quốc gia Số JB/JD

        Hòm thư: Paris C.2118-42

        Gửi Ngài Bộ trưởng Ngoại giao Georges Bidault,

        Lâu đài Các dân tộc

        Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ)

        Ngày 11 tháng 5 năm 1954

        Thưa ngài bộ trưởng,

        Vào thời điểm mà chúng tôi đang thương xót về hàng nghìn người Pháp và Việt Nam mới chết và sự thất bại của Điện Biên Phủ minh hoạ một cách bi thảm những hậu quả của cuộc chiến tranh chống nhân dân Việt Nam, chúng tôi khẩn khoản đề nghị Ngài:

        I. Tiến hành các cuộc đàm phán hoà bình với các đại diện của Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tại Giơ-ne-vơ để thực hiện ngừng bắn ngay lập tức đúng như mong muốn của toàn thể nhân dân Pháp.

        II. Giữ sự liên hệ thường xuyên với Phái đoàn Việt Nam để đạt tới một thoả thuận về:

        - Thiết lập ngay từ bây giờ một thẻ liên khu cho phép trao đổi những tin tức giữa các tù binh còn đang ở các trại và gia đình họ, về phía Pháp cũng như về phía Việt Nam.

        - Trao đổi bưu kiện gửi cho các tù binh.

        - Tăng cường trao đổi tù binh.

        III. Chú ý đặc biệt đến Điểm 7 của những đề nghị do Phó Thủ tướng Việt Nam, ông Phạm Văn Đồng đưa ra như là một cơ sở trực tiếp của cuộc đàm phán về vấn đề đau thương này mà nó (Điểm 7) dự kiến việc trao đổi tù binh.

        IV. Tiến hành tiếp xúc thường xuyên trong tương lai thông qua Hội Chữ thập đỏ nếu cần thiết được sự ủng hộ của chính quyền dân sự và quân sự, cho phép đạt được sự thoả mãn về những điểm nằm trong Phần 2 trên đây mà ở đó các yêu cầu hiện nay của các hội viên của chúng tôi được đặt lên hàng đầu; điều đó là mong muốn thiết thực của chúng tôi, cho dù kết quả cuối cùng của Hội nghị Giơ-ne-vơ như thế nào đi nữa.

        Một Hiệp định được giới hạn ở số mệnh của các tù binh luôn là điều có thể khi hai bên đối địch tỏ rõ thiện chí của mình để đi tới những kết quả cụ thể và đưa ra những đề nghị chính thức theo hướng này.

        Phóng thích các thương binh nặng của Điện Biên Phủ là một ví dụ cho điều đó.

        Chúng tôi cũng đặc biệt nhấn mạnh về vấn đề này; những yêu cầu lo âu về những tin tức mới ở trụ sở của chúng tôi tăng hàng ngày và được đo bằng danh sách càng dài các binh lính của đội quân viễn chinh bị bắt làm tù binh và bị mất tích.

        Tận tụy hoàn toàn vì các cựu binh Đông Dương và gia đình họ, chúng tôi mong muốn rằng ngài tỏ rõ thái độ đúng đắn với đề nghị của chúng tôi và xứng đáng là một Bộ trưởng Pháp.

Với hy vọng này, chúng tôi xin Ngài tin tưởng vào những tình cảm cộng hoà và yêu nước cao cả của chúng tôi.

Thay mặt văn phòng         
Tổng thư ký             
Jean Depouilly             
(Hồ sơ: No 1536)         


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:53:45 PM

        Thư của Hội quốc gia những người hồi hương từ Đông Dương và gia đình các nạn nhân gửi Chủ tịch phái đoàn Việt Nam Phạm Văn Đồng

        Hội quốc gia những người hồi hương từ Đông Dương và các gia đình nạn nhân

        Số 10 phố Des Saussaies - Quận 8 - Paris. Tel. Anjou 74-99

        Ban Thư ký quốc gia Số: JB/JD

        Hòm thư: Paris C.2118-42

        Kính gửi Ngài Phạm Văn Đồng

        Chủ tịch Phái đoàn Việt Nam, 14 phố Bellaut Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ)

        Pa-ri, 11 tháng 6 năm 1954

        Thưa Ngài Chủ tịch,

        Ngày 11 tháng 5 vừa qua, chúng tôi đã gửi cho Ngài bản sao bức thư gửi Ngài Bộ trưởng Ngoại giao Pháp.

        Chúng tôi xin gửi kèm theo đây bản sao bức thư thứ hai và đề nghị Ngài đề cao những yêu cầu của Hội chúng tôi để đưa ra vào cuộc gặp tới của Ngài với Phái đoàn Pháp.

        Chúng tôi biết sự kiên trì và những nỗ lực của Ngài để đạt tới một giải pháp công minh cho cuộc xung đột đang chống lại hai nước chúng ta và chúng tôi đang theo dõi một cách chăm chú Hội nghị Giơ-ne-vơ mà kết quả của nó có thể sẽ đỡ cho Pháp và Việt Nam gánh nặng của chiến tranh đang làm đổ biết bao máu và nước mắt.

        Chúng tôi mong sớm thấy hoà bình được lập lại ở đất nước tươi đẹp của Ngài và những quan hệ hữu nghị được thiết lập giữa hai dân tộc chúng ta được thiết lập trong niềm vui và thịnh vượng sẽ làm câm lặng những tiếng nổ giết người.

        Xin gửi tới Ngài những tình cảm tốt đẹp của chúng tôi vì sự nghiệp của nước Pháp và vì hoà bình.

Tổng thư ký           
Dépouilly             
(Hồ sơ: No 1536)       



        Bản sao thư của Hội quốc gia những người hồi hương từ Đông Dương và gia đình các nạn nhân gửi Bộ trưởng Ngoại giao Pháp

        Hội quốc gia những người hồi hương

        từ Đông Dương và các gia đình nạn nhân

        Số 10, phố Des Saussaies - Quận 8 - Paris. Tel: Anjou 74-99

        Ban thư ký quốc gia

        Số JB/JD. Hòm thư: Paris C-2118-42

        Gửi Ngài Bộ trưởng Ngoại giao Pháp

        Lâu đài Các dân tộc

        Giơ-ne-vơ (Thụy Sĩ),

        Thưa Ngài Bộ trưởng,

        Trong khi đang diễn ra Hội nghị Giơ-ne-vơ mà chúng tôi tiếp tục dành mọi sự chú ý đến đó, chúng tôi xin nhắc lại Ngài những nội dung bức thư của chúng tôi đề ngày 11 tháng 5 năm 1954 cho biết lập trường của chúng tôi về vấn đề hoà bình ở Việt Nam và về số phận những đồng đội tù binh hoặc mất tích của chúng tôi.

        Chúng tôi cũng thông báo với Ngài rằng một bước đi tương tự đã được tiến hành bên cạnh Phái đoàn Việt Nam do Ngài Phạm Văn Đồng làm Chủ tịch.

        Theo những ghi nhận vừa qua, hình như phái đoàn Pháp mà Ngài làm Chủ tịch đã không chú ý đến thiện chí của chúng tôi được bày tỏ và thể hiện bởi toàn thể nhân dân Pháp.

        Tuy nhiên, những mong muốn mà chúng tôi đã bày tỏ với Ngài được phản ánh qua hàng nghìn bức thư gửi đến trụ sở của chúng tôi từ khi Điện Biên Phủ bị thất thủ và cộng thêm nhiều bức thư mà chúng tôi đã nhận được từ trước ngày đó.

        Nỗi lo khủng khiếp và những lời khẩn cầu của các gia đình bất hạnh cũng như của các đồng đội của chúng tôi ở đội quân viễn chinh khiến chúng tôi phải đặc biệt nhấn mạnh với Ngài để Ngài chú ý và hành động một cách cương quyết theo hướng của các cuộc đàm phán mà Ngài có thể tiến hành với Phái đoàn Việt Nam và được dựa trên những đề nghị cụ thể và có lợi từ phía chính phủ Pháp.

        Một kết quả tiêu cực sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nhân dân Pháp và toàn thế giới, những người đang đặt nhiều hy vọng lớn vào kết cục của Hội nghị Giơ-ne-vơ.

        Liên quan đến chúng tôi, chúng tôi nhắc lại với Ngài rằng chúng tôi đòi hỏi cho các tù binh và những người bị mất tích, rằng một thoả thuận sẽ can thiệp để đạt được những thông tin về số phận của họ từ đầu cuộc chiến tranh, cũng như là việc thiết lập một phương tiện thông tin giữa những đồng đội này với gia đình họ.

        Chúng tôi biết thái độ của hai phái đoàn đều quan tâm đến cuộc xung đột và chúng tôi không phải không biết thái độ cứng rắn của phái đoàn và chính phủ Pháp mà sự vi phạm thoả thuận về việc sơ tán các thương binh của Điện Biên Phủ là một ví dụ.

        Chúng tôi đề nghị Ngài tận dụng ngay những tiếp xúc đã có giữa nhà cầm quyền dân sự và quân sự Pháp và Việt Nam để đạt được một thoả thuận về vấn đề đau khổ này gắn chặt với một lệnh ngừng bắn mà chúng tôi đã đề nghị và mong muốn.

        Sẽ là không đầy đủ khi công bố trên báo chí rằng một thoả thuận nguyên tắc đã đạt được về việc trao đổi thư từ giữa tù binh và gia đình họ cũng như về việc trao đổi tù binh, mà cần phải làm thế nào đó để thoả thuận này được cụ thể hoá bằng các hành động của Ngài.

        Chúng tôi sẽ quan tâm đến thái độ của Ngài đối với hàng nghìn người đang chờ tin tức và cho họ biết ngay từ bây giờ những phương pháp tiến hành của Ngài ở Giơ-ne-vơ.

        Trong khi hy vọng một lần nữa rằng những hành động của Ngài sẽ phù hợp với những mong mỏi của họ, chúng tôi xin gửi tới Ngài những tình cảm tận tâm của chúng tôi vì nước Pháp, vì các đồng đội của chúng tôi ở Đông Dương và gia đình họ.

Thay mặt Văn phòng         
Tổng thư ký             
Jean Depouilly             
(Hồ sơ: No 1530)         


Tiêu đề: Re: Chiến tranh Đông Dương qua tiếng nói của binh lính Pháp
Gửi bởi: Giangtvx trong 22 Tháng Mười, 2016, 11:59:07 PM

        Thư của Chủ tịch Phái đoàn Pháp tại Hội nghị Giơ-ne-vơ Bidault gửi Chủ tịch Phái đoàn Việt Nam Phạm Văn Đồng

        Chủ tịch Phái đoàn Pháp tại Hội nghị Giơ-ne-vơ

        Gửi Ngài Phạm Văn Đồng.

        Giơ-ne-vơ, ngày 24 tháng 5 năm 1954

        Ngài Bidault có vinh hạnh lưu ý Ngài Phạm Văn Đồng về các vấn đề sau:

        Những đề nghị hiện nay đang được Hội nghị nghiên cứu gồm các điều khoản liên quan tới việc phóng thích các tù binh. Đối với phái đoàn Pháp, dường như những biện pháp cải thiện số phận tù binh và tù dân sự có thể được cả hai bên thực hiện mà không cần phải chờ đợi thêm nữa. Những cải thiện mong muốn liên quan đặc biệt là việc trao đổi thư từ, gửi thuốc men và bưu kiện thường xuyên, trao đổi những bệnh binh và thương binh nặng và tất cả những biện pháp đặc biệt khác.

        Phái đoàn Pháp gợi ý rằng đại tá Brébisson và ông Hà Văn Lâu, những người đã được các ông chủ tịch của hai phái đoàn ủy thác việc tiến hành tiếp xúc về vấn đề các thương binh ở Điện Biên Phủ và cũng được ủy thác việc kiểm tra các cải thiện khác để thực hiện các thoả thuận chung. Cũng trong vấn đề thương binh ở Điện Biên Phủ, các đại diện của hai bên đều cố gắng đạt tới sự thoả thuận về nguyên tắc mà việc thực hiện nó sẽ dành cho các tổng tư lệnh của hai bên ở Đông Dương.

        Nếu Ngài Phạm Văn Đồng đồng ý với đề nghị này, Ngài Bidault sẽ vui mừng rằng những cuộc đối thoại liên quan sẽ bắt đầu ngay khi có thể.

        Để đem lại sự khích lệ quý báu cho gia đình các tù binh mà ở Đông Dương cũng như ở Pháp, đang lo lắng cho số phận của họ, phái đoàn Pháp sẽ vui mừng thông báo tin tức của cuộc đối thoại này cho báo chí sớm nhất.

        Đã ký:

Bidault               
(Hồ sơ: No 1530)       


        Thư của Chủ tịch Phái đoàn Việt Nam tại Hội nghị Giơ-ne-vơ Phạm Văn Đồng trả lời Chủ tịch Phái đoàn Pháp Bidault

        Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

        Số 41/PĐ

        Giơ-ne-vơ, ngày 27 tháng 5 năm 1954.

        Gửi ngài G. Bidault

        Chủ tịch Phái đoàn Pháp

        Thưa ngài Chủ tịch

        Tôi hân hạnh báo với Ngài rằng tôi đã nhận được thư của Ngài ngày 24 tháng 5 năm 1954 liên quan đến những biện pháp cải thiện số phận tù binh và tù dân sự.

        Chúng tôi đã đọc kỹ nội dung bức thư của Ngài và đã đặt ra những vấn đề để nghiên cứu.

        Xin gửi tới Ngài lời chào trân trọng.

Chủ tịch Phái đoàn nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà         
Đã ký.                                     
Phạm Văn Đồng                             

HẾT