Dựng nước - Giữ nước

Máu và Hoa => Về lại chiến trường xưa... => Tác giả chủ đề:: linhagiag trong 08 Tháng Ba, 2015, 01:35:45 PM



Tiêu đề: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm truớ
Gửi bởi: linhagiag trong 08 Tháng Ba, 2015, 01:35:45 PM
30 năm về trước,trên một điểm cao trong khu chiến nhỏ bên lòng chảo hun hút dốc của thung lũng Nặm Ngặt,thuộc bản Nặm Ngặt ngày nay.Nơi tôi cùng với hơn 120 đồng đội của mình,những chàng trai trẻ trước đó chưa hề kịp làm quen nhau.....chưa hề biết tên nhau.Được điều chuyển gấp rút từ những đơn vị khác trong sư đoàn về cho đủ quân số của một đơn vị chiến đấu với nhiệm vụ tấn công quân địch trong công sự vững chắc,nhiện vụ đó phù hợp và cũng là sở trường của trung đoàn 2 An Lão khi nằm trong đội hình sư đoàn 3 Sao Vàng.
Tôi là một người chiến sĩ trong hơn 120 người vào trận,đơn vị chúng tôi khoác lên mình một cái tên mới là: E981 Quang Trung!Nhiệm vụ của chúng tôi là chiếm lĩnh điểm cao 1100 nằm bên sườn nam của 1509.Củng cố trận địa vững chắc giữ vững trong phòng ngự và sẵn sàng tấn công đánh địch ra khỏi lãnh thổ khi có thời cơ.......
Là một trong những người lính đầu tiên cùng đơn vị chiến đấu tại 1100,...... sau đúng một năm chỉ còn lại đúng một mình là người lính đã gắn bó với 1100 trong suốt quá trình cùng đơn vị làm nhiệm vụ....với biết bao gian khổ cùng đồng đội,....với bao mất mát,hi sinh...thương vong của đồng đội... ngậm ngùi không biết chia sẻ cùng ai.
Sau đúng 30 năm,tất cả những băn khoăn.....ngậm ngùi còn dấu kín trong lòng.Bỗng chốc vỡ òa khi gặp lại những đồng đội,.....những chiến binh 1100 năm nào.
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho019/6c689eee-4a1f-47c6-bac9-09aceabc017c_zpskajkvct7.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho019/6c689eee-4a1f-47c6-bac9-09aceabc017c_zpskajkvct7.jpg.html)
Tấm ảnh này là đại diện cho hành trình về thăm lại chiến trường xưa của người lính Hà Giang năm nào ....cùng hành hương với gia đình.
Lần lượt từ căn cứ cách mạng.....
Những bước chân trở lại thăm căn cứ địa Tân trào nơi phủ chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam là lán Nà Nưa,.....cây đa Tân Trào là nơi thành lập đội tuyên truyền giải phóng quân chỉ vỏn vẹn 36 chiến sĩ,và......đình Tân Trào là nơi 60 đại biểu họp đại hội đầu tiên để bầu ra chủ tịch và chính quyền lãnh đạo cuộc kháng chiến giành độc lập......và hòn đá thề,....
.......Đến căn cứ địa Điện Biên Phủ!
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho020/04c47018-d76a-47b5-a27a-30ca8c401298_zps7ozmwjjn.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho020/04c47018-d76a-47b5-a27a-30ca8c401298_zps7ozmwjjn.jpg.html)
sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ.
Và tất nhiên là cả sân bay mường thanh,sở chỉ huy của tướng đờ cát tơ ri,đồi A1,him lam,độc lập và cả nơi anh hùng Bế văn Đàn lấy thân mình làm giá súng trong trận đánh chặn viện quân pháp từ lào cai kéo về giải cứu cho tập đoàn cứ điểm Điên Biên Phủ...tại Mường Pồn về phía bắc Điện Biên Phủ 20 cây số.Và không quên đến viếng thăm nghĩa trang liệt sĩ bên đồi A1,......nhà bảo tàng chiến thắng Điện Biên Phủ.
Để cho có trước,có sau....
Và cuối cùng là chiến trường nơi mà chính mình từng chiến đấu và may mắn trở về....đó là mặt trận Thanh Thủy-Vị Xuyên-Hà Tuyên năm nào.
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho022/IMG_4140_zpshmxqgxrs.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho022/IMG_4140_zpshmxqgxrs.jpg.html)
Người lính Hà Giang năm nào,xin mạo muội mở tốpic này để được ghi lại những cảm nhận về chiến trường xưa,cảm xúc khi trở về bên những ngọn đồi,dòng suối,cảm xúc khi gặp lại những con người Hà Giang hôm nay và đặc biệt là cảm xúc khi được gặp lại những cựu chiến binh 1100 ....những người đã từng kề vai sát cánh cùng nhau trong những giây phút hiểm nguy của cuộc đời.Để được cùng nhau giải tỏa được những lo lắng năm nào của người xuống núi khi trên mình mang vết thương của đạn thù...lo về người ở lại khi mà chính bản thân vẫn rất đang cần được cứu chữa.Và nỗi lo của người ở lại,.......bạn có về được tới phía sau hay không? Hay....lặng lẽ ra đi trên cáng võng,....không một lời ly biệt.
Xin cảm ơn chú linhquany,bác Ngocquyenc6,bác Nghiêm đã tận tình tạo điều kiện cho người linh Hà Giang năm xưa được gặp lại những đồng đội của mình.
Cảm ơn bác Tuấn cũng là người lính cuối cùng trở về nhưng từ 1509,rất mong muốn được gặp bác bằng da bằng thịt trong những ngày tới...dù trong chốc lát.
Cảm ơn các đồng đội đã tới dự buổi gặp mặt và cả những đồng đội đã gọi điện đến hỏi thăm...xin chân thành cảm ơn tất cả.


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 12 Tháng Tư, 2015, 06:05:42 PM
Sau gần một tháng trở lại với công việc cơm áo,thường nhật.Đến nay công việc tồn đọng sau một tháng bỏ bê,...để được ăn,được chơi!....cũng tương đối ổn,Linhagiag lại xin được viết tiếp về chuyến đi về thăm lại chiến trường xưa vừa qua....
Linhagiag xin phép sẽ đưa tên thật của các đồng đội đã từng kề vai sát cánh cùng Linhagiag trong suốt thời gian được điều động sang mặt trận Thanh Thủy,Vị Xuyên,Hà Tuyên năm xưa kể từ tháng 2 năm 1985 khi còn nằm ở Việt Lâm,hay trong những cánh rừng Đạo Đức ngày đêm đếm tiếng pháo vọng về.....đốt cháy tâm can.
Cho đến khi vào cuộc trực tiếp chiến đấu tại cao điểm 1100,là người cũ của đơn vị tham chiến lâu nhất ở 1100 và cũng là người cuối cùng rút xuống vào đêm ngày 22 tháng 1 năm 1986 sau khi bàn giao trận địa cho trung đoàn 977 của sư đoàn 31 quân đoàn 3.Vì vậy,việc đưa tên thật sự việc thật trong từng thời điểm để chúng ta dễ nhận biết được nhau hơn.

Phan văn Long!
Người đồng đội may mắn của tôi,và của tất cả những dũng sĩ đang chiến đấu tại cao điểm 1100 lúc bấy giờ.
Hôm ấy,.......
Cũng khoảng 2 hay 3 hôm rồi phía địch đột ngột không bắn hầu như khắp khu vực trên chiến tuyến.Trời vẫn dầy đặc sương mù,sương mù trắng như bịt bông trước mặt.Sương mù trắng như thế này có nghĩa là trên đầu chúng tôi trời có nắng,thiếu nắng sương mù sẽ đen sạm và bầu trời như trĩu nặng hơn,tối hơn,âm u,mịt mùng hơn....nói chung là rất ngột ngạt và bức bối vô cùng..Bọn địch cũng ngừng bắn vào các buổi sáng sớm,buổi trưa,và buổi chiều.....khác với thường lê.
Cái hầm súng đại liên nằm giữa đỉnh 1100,mỗi lần đạn địch chùm lên,đất cát sau những tiếng nổ chát chúa,đinh tai nhức óc...lại như bị bốc hơi,biến đi đâu mất làm mặt đất luôn biến dạng và thấp dần theo sau từng tiếng nổ lúc lụp bụp trên mặt khi ..ục ..ục sâu thẳm từ trong lòng đất.Giống như một trò ảo thuật cứ lặp đi lặp lại không hề biết chán,....như có một bàn tay phù thủy vô hình nào đó nhào nặn.Nó cứ cạn dần sau những loạt pháo địch bắn chùm lên.Một phần đất,cát bị hất tung lên không trung sau tiếng nổ của trái phá,rồi rơi xuống theo chiều dốc 45 độ bên sườn tây 1100 lăn xuôi hàng trăm mét xuống sườn điểm cao,đỏ ối loang lổ hố pháo.Một phần do sức nổ của trái phá,nó như cái máy đãi vàng khổng lồ rung dật đẩy dần những kèo cột,cây que làm thân hầm dưới lòng đất sâu mới được đắp thêm cách đây không lâu cứ lòi dần lên cho,gần với trời.Hầm cạn,cũ kỹ suốt ngày mây phủ ẩm ướt,khói thuốc pháo ám vào thành mùi tanh tanh,rờn rợn.
Mỗi lần phải vào đấy trực chiến cứ thấy ơn ớn,lành lạnh .....ngao ngán!Nó chẳng còn tác dụng gì,theo đúng chức năng của một cái áo giáp cho một khẩu đội hỏa lực.Cả khẩu đội đại liên chẳng ai nói ra,nhưng hình như ai cũng biết và kiêng nói đến một cái gì đấy được cho là kém may mắn.Tất cả đều chờ cơ hội một ngày gần nhất được đào cái hầm ấy lên,múc sâu xuống,làm cho kiên cố lại.Để mỗi khi có chiến sự,chui vào đấy còn có cơ hội cho khẩu đại liên khạc lửa dội xuống đầu quân giặc.
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/9a9319cd-4852-4d13-a42a-3e1f927c3162_zps2142a449.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/9a9319cd-4852-4d13-a42a-3e1f927c3162_zps2142a449.jpg.html)
      Xin được lấy bản vẽ tay này để minh họa cho bài viết,đây là thế trận phòng ngự ở cao điểm 1100 vào năm 1985

Ngoài cái hầm chiến đấu chứa súng đại liên ra,thì ở hướng tây trên đỉnh 1100 "nó cũng chỉ nhỉnh hơn gò mối một chút thôi" cũng chẳng có hầm tránh pháo,cối nào.Mỗi lần chỉ cần có một quả cối tép nó bắn thôi là ý nghĩ trong đầu lại chợt thoáng cầu mong nó đừng rơi vào trận địa,xui xẻo nhất thì cũng đừng gần mình. Hay mong lớp mây trăng trắng trên đầu nó dầy dầy lên một chút cho nó an tâm,....ớn lắm! Mà chẳng dám chạy"mà đúng ra thì chạy cũng không kịp",....sợ nó lừa.Khổ thế đấy các bác ạ,mới nghe thì cứ tưởng đang đứng trước cổng chợ Mơ...bị mấy chị phe phiếu các chị ấy lừa.Vâng chiến trận nó cũng như thương trường khốc liệt,tàn nhẫn.....không nhân nhượng với bất cứ thủ đoạn nào.
Tâm trạng lúc ấy đúng nhưng một người đang đánh bạc "không hiểu vì hồi đấy khi còn chưa đi lính cũng hay chơi xóc đĩa cho vui nên nó nhiêm nhiễm hay sao âý....!?",Chỉ có hai cửa,...sống..... hay... chết! nghe thấy ghê ...!!!
Đánh xóc đĩa vui,ăn thua chỉ có năm ba xu,vậy mà được mất còn tính xói trán huống chi là đem cả mạng của mình,của đồng đội ra mà đánh đu với bom đạn,...được.Phải tính ....... ra đi ấy chứ.
Ý định làm lại hầm đại liên nó đã manh nha thụt thò trong đầu từ hôm trước,sau khoảng 2 ngày không có quả đạn pháo nào của đối phương bắn lên trận địa.Trước đó mình cũng xin phép các anh trong ban chỉ huy đại đội về ý định làm lại cái hầm này rồi.
Đại khái là " .....ở bên này chẳng có cái hầm tránh pháo nào,mỗi khi pháo nó bắn vào trận địa chẳng biết chạy đi đâu,cái hầm đại liên cũng chơ cây que ra rồi.Hôm nào,nó bớt bắn em cho làm lại cái hầm ấy cho anh em yên tâm,anh thấy thế nào,ạ".Mình đề nghị...
(còn nữa)
Thích · Bình luận


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: khanhhuyen trong 29 Tháng Sáu, 2015, 01:42:43 AM
Bận quá,chưa thể viết thêm được gì.Vào ÉF..... thấy bài thơ này của bác Phan Hòa.
Đọc thơ! hay....sâu sắc,ẩn chứa nhiều tình cảm đan xen.Và ngắm tấm hình dòng Lô,uốn lượn thoát ra từ những núi đá phủ đầy màu xanh.Chẳng ai nghĩ ra rằng đã có lúc những hòn núi bên dòng Lô nơi đầu nguồn tổ quốc,chỉ còn lại một màu trắng xóa như vôi.Đấy là chuyện của 30 năm về trước,....riêng màu lam chiều hay những đọt mây trắng dăng dăng ngang sườn núi hay bầu trời như vít xuống một màu trắng đục như trong tấm hình,...là không thay đổi.Ở trong những đám mây đó còn lưu giữ,những gì của 30 năm về trước không?
Nhớ quá nơi đầu nguồn sông Lô!!!!
Xin được chuyển bài thơ ấy về đây để bác nào còn yêu một thời áo lính nơi dòng Lô,thì... vào ngắm,...

Chỉ ngắm thôi,.. cũng đủ nhiều!!!!!!

(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho023/17685_657594811007783_8581151101019805367_n_zpsnzrjimwq.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho023/17685_657594811007783_8581151101019805367_n_zpsnzrjimwq.jpg.html)
CHUYỆN TÌNH SÔNG LÔ

01.
Người ấy giờ đây lớn thế này
Môi hồng, mắt biếc… má hây hây
Sông Lô tóc chải xuôi dòng mượt
Để lắm anh chàng ngớ ngẩn say…

Ai biết chiều nay Thu đã hết
Ngỡ ngàng bên lối lá còn bay
Có người con gái ngồi đan áo
Chờ đợi mùa Đông… đếm mỗi ngày.

Em nối tóc dài buông gót mộng
Khăn voan quấn chặt dưới chân mày
Thả hồn thơ thẩn vườn Xuân thắm
Đón gió mơ màng hương cỏ may.

Dẫu Hạ chưa về em vẫn đợi
Một thời áo trắng tóc dài bay
Bài thơ ngày cũ thơm mùi mực
Đọc lại bây giờ… nghe mắt cay.

02.
Những lúc sương rừng giăng đỉnh núi
Gối đầu báng súng đọc thư em
Sông Lô hiển hiện trong tiềm thức
Sóng vỗ đôi bờ mộng cả đêm.

Anh nhớ ngày xưa trời đẹp nắng
Cô Ba xõa tóc bến sông chiều
Đò ngang tiễn khách đi không dứt
Trong đám trai làng có kẻ… yêu!

Mấy bận về thăm mà chẳng gặp
Ngại ngùng đâu dám hỏi người quen
Nhưng vẫn vô tình nghe họ nhắc
Cô Ba đẹp nết lắm người khen.

Bây giờ Đông đã lạnh lùng sang
Anh vẫn bôn ba giữa suối ngàn
Bài hát, lời thơ… xin giữ lại
Ai người có đợi bến Lô Giang…?

Hòa Phan


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: Linh Quany trong 29 Tháng Sáu, 2015, 08:04:54 AM
   Chào bác khanhhuyen. Top này của bác mở từ tháng Ba, bây giờ em mới biết.

    Bài thơ Chuyện tình sông Lô rất hay bác ạ. Tác giả là người miền trong, chắc từng ghé qua cái thị xã nhỏ bé Tuyên Quang trong một lần nào đấy ( một người lính hay một cán bộ đi công tác, hoặc đơn giản chỉ là một du khách đi lễ, trong bài thơ em thấy nhắc tới cô Ba ), chụp tấm ảnh sông Lô khi đứng trên cầu Nông Tiến, cảm xúc ra bài thơ. Đọc nó tự nhiên em nhớ tới người lính già thời chống Mỹ Nguyễn Trọng Luân, cũng từng sáng tác bài thơ về sông Lô rất bâng khuâng.

   Chả có chuyện chiến đấu gì. Em ké vào với bác mấy câu thơ con cóc của em. Vào dịp cuối năm vừa rồi, đi làm ngang qua, thấy cảnh núi với mây cùng sông thấy mờ mờ, ảo ảo, tự nhiên nổi hứng giở đt ra chụp rồi ...sáng tác.  ;D

SÔNG LÔ CHIỀU CUỐI NĂM

Núi biếc in trời, sương mờ núi
Đôi dòng xanh thẳm lững lờ trôi
Bâng khuâng thầm gợi câu thơ cũ
Một thoáng sông Lô, chiều cuối năm.


(https://c1.staticflickr.com/1/336/19062629810_e1a351c739_c.jpg)


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 21 Tháng Bảy, 2015, 12:10:01 AM
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho025/IMG_4574_zpsjbb3odao.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho025/IMG_4574_zpsjbb3odao.jpg.html)

Tấm hình chụp ở 29 Văn Cao là quán Cafe nhà bạn chiến đấu,thương binh Phạm Văn Long.Long là người bị thương đầu tiên của đại đội 1,hôm đó tụi mình đang tranh thủ trời mù móc hầm súng Đại liên lên làm lại.Mình đứng trên đỉnh 1100 cảnh giới,mô đất tạo thành đỉnh của 1100 chỉ cao hơn với xung quang khoảng gần 01 mét,phía trước hơi dốc có cái đường hào ngang chỉ còn vệt chân đi,đường hào đã bị đạn pháo của địch bắn bay đi hết.Thằng Long mặc chiếc áo lính bạc trắng,rất nổi trong màu đất đen thẫm hơi nước ..... màu sương trời mờ đục,nó lững thững đi vài lần từ chiếc hầm trú quân ra chỗ gác bên sườn tây nơi có đường hào "vệt hào" xuống tổ phục Gò Chè.
Bất ngờ gió núi thổi thốc cuốn đám mây trời lên cao,lúc này mặt đất sẫm đen lộ rõ từ 1100 đến 1200 kéo dài vài trăm mét,đám mây trắng chỉ cao hơn mặt đất hơn chục mét trắng như bông rất tương phản với màu sẫm của đất.Tất cả những gì dưới gầm trời bỗng giây lát được phơi ra như một người khỏa thân rất sex si!
Ngang tầm mắt mình hiện lên một toán lính Trung Quốc ngồi chéo với hướng nhìn ở góc hai giờ"tức đông bắc" Quần xanh tô châu áo may ô trắng cộc tay... đóng thùng đàng hoàng.Tên đứng cũng ăn mặt như thế đang chỉ chỏ gì đó lên đỉnh 1509 cả toán đang ngồi quay sườn trái về 1100 và mặt đang hướng lên 1509 tức hướng 11 giờ"tây bắc".
Mình hét lên,.....Đ........mịa.... bọn Trung Quốc!cũng là lúc chúng đồng loạt nhảy xuống hào.Mình cũng nhảy thẳng xuống cái hầm đại liên vừa được móc lên,thằng Thu kẻn người Mê Linh đang đào sâu nó xuống vừa lút đầu một với.Chân chạm đất,mông đập xuống đất ngã ngồi...thằng Thu kẻn tay vẫn cầm xẻng ngồi ép vào góc hầm né pháo khuân mặt ngơ ngác trông ....rất buồn cười.Mình thoáng nghĩ may là ở dưới hầm thấp hơn,chứ nó rơi vào đây thì tao với mày đi tây thiên ngay....
Đúng lúc đó ngay phía trên nơi mình đứng là tiếng nổ chát chúa của quả đạn cối 60 quả thứ 2 rơi đúng đường hào về hầm chú quân của tụi mình.Có ba cái may ngày hôm ấy là:
1-quả đạn không chịu rơi xuống cái hầm đã bị gỡ hết nắp có mình và Thu kẻn mà nó lại nổ đúng nơi mình đứng cảnh giới trên mặt đất cách hầm 01 mét.
2-Hầm đủ độ sâu "hơn 2 mét đang đào dở" nên cả hai không dính mảnh của nó.
3-Chúng mình đã không lao về hần trú quân nên còn sống.
He...he...
Thằng Long lò dò đi khi mình nhảy xuống khỏi mặt đất vẫn thấy nó nhìn theo thoáng ngơ ngác,và nó không kịp chạy về nơi an toàn nên bị dính,vết thương của nó rất nguy hiểm một mảnh cối găm vào bụng.Hôm ở quán nhà nó,nó nói hình như H12.....nó ôm bụng nằm đấy nghe cứ Oooo....Oooo....Nó bị thương ong ong rồi nên các bộ phận nhân thông tin của nó bị nhiễu...he...he...chứ làm gì có H12,H12 làm sao nhanh thế được.
Hôm vừa rồi sau 30 năm mới gặp lại Long ở Hà Nội mình nói,mày may đấy.thời gian ấy chưa ác liệt như sau này,chứ bị thương chẳng lòi ruột như mày mà vẫn phải về Việt Lâm đấy....mày vạch bụng lên tao xem? Nó cười hiền hậu vén áo lên giữa quán cà fe,nước da vẫn mai mái đen như ngày nào,vết mổ xoắn lai như quả chuối nửa chìm nửa nổi từ rốn lên ức.Cứ như thiếu nó thì cái thân gầy của nó sẽ vỡ bung ra chẳng có cái gì có thể giữ lại được.
Mải chuyện trò,trời tối lúc nào không biết....cả ngày ở Khu phố Văn Cao nơi có rất nhiều những người bạn chiến đấu năm xưa hiện nay sinh sống.Không hẹn trước nên cũng  không thể gặp được hết mọi người,....tối muộn phải chia tay,Long vội vàng hỏi xin số điện thoại để đôi khi anh em còn tâm sư mỗi khi có dịp.Mình nói,tao ở nước ngoài...thôi mình lên mạng gặp nhau nhé.
 


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 23 Tháng Bảy, 2015, 01:19:39 AM
!?


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: NhưC7D2E876F356 trong 23 Tháng Bảy, 2015, 06:53:37 AM
Chào bác Khánh huyền, hôm nay lang thang trên trang máu và hoa thấy bài viết mới nhất của linhagiang tò mò vào xem hóa ra là trang bác mở

Thú thực với bác về phía 1100 em mù mờ lắm chỉ biết nó là nơi sảy ra rất nhiều cuộc chiến ác liệt, có trận quân giặc đã tràn chiếm được 1100, những người giữ đất phải chui vào hầm lấy chăn bông bịt chặt cửa hầm và gọi pháo ta bắn chùm lên mà trận địa được giữ vững. Những dũng sĩ 1100 được xuống các đơn vị phía dưới nói chuyện và báo công - thật là ngưỡng mộ. Hầu như năm nào cũng có 1 vài trận sảy ra ở 1100. 1100 là nơi phá tan âm mưu lấy suối Thanh thủy làm biên giới của kẻ thù. Chiến thuật pháo giấy của địch cũng chỉ được sử dụng ở 1100. Ngày 5,6,7/1/1987 có một trận đánh kinh điển đã sảy ra ở 1100, trận địa được giữ vững quân thù bị tiêu diệt rất nhiều ( em mới được biết trận này của f 313 do cựu TMT Bùi Như Lạc viết lại, trong lần hội thảo về cuốn sách ngày 16/7 vừa rồi). Đứng ở Cóc nghè nhìn 1100 và 772 trông như 2 ngọn núi lửa khổng lồ, dung nham của nó (1100 đỏ, 772 trắng) chảy dài xuống chân núi, thế mà ở cái miệng núi lửa đó người lính vẫn sống và chiến đấu.

Bấy giờ có bài báo dài kì nói về những chiến sĩ 1100 với tiêu đề " nhật kí chiến trường tây bắc vị xuyên" có cả vẽ hình minh họa nhưng toàn vẽ gam màu tối làm cho 1100 càng thêm bí ẩn xa xôi. Cái từ "một góc trận địa", "tiếng chớp vàng quạch của trái phá", "bụi đất tơi mịn lội đến ngang ống chân"... hình như em cũng thấy tả trong bài báo này...lâu lắm rồi và hình như...bài báo nói về f3 sao vàng của bác thì phải... đó là những cảm nhận của em về 1100. Cho đến tận ngày 8/3/87 mới có vinh hạnh được lên 1100 - cái nơi tận cùng của sự khốc liệt ấy. Cũng chỉ ở lại có mấy phút thôi còn phải vội vã chạy theo đoàn nên chưa cảm nhận được gì ở 1100 cả.

Có lẽ vào trang của bác sẽ dần hiểu về cuộc chiến ở 1100 hơn

Gửi cho bác cảm nhận về 1100 của thằng lính vỵ xuyên lúc bấy giờ nhé


(https://farm4.staticflickr.com/3865/15003705911_00c1f0564f_z.jpg) (https://flic.kr/p/oRPV3F) (https://flic.kr/p/oRPV3F)   (https://www.flickr.com/photos/126259049@N07/)


Và 26 năm trở lại nhìn về 1100


(https://farm4.staticflickr.com/3842/14839664158_0e11c7d498_z.jpg) (https://flic.kr/p/oBka9A) (https://flic.kr/p/oBka9A)  (https://www.flickr.com/photos/126259049@N07/)


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 23 Tháng Bảy, 2015, 09:48:59 PM
chào bác Như,bác cho cái địa chỉ bài báo được không?1100 sau một năm chiến đấu,vẫn còn lết được về qua suối Thanh Thủy và Vượt nổi 2000 lên đỉnh Cóc Nghè là điều khó tin....nếu vía không cao thì đã bị dè bỉu và ném đá tơi bời....hiiiii....đúng không bác Như.
Nhập cuộc ở tư thế Línhagiang,cảm thấy mình như đang sống lại những năm tháng binh nhất binh nhì và tất nhiên cái nhìn cũng rất.......binh nhất,binh nhì đúng không bác Như ?.
Cái ảnh bác chụp cọc 6 đường đi Lao Chải ấy không phải là cọc 6 của 30 năm về trước đâu.Cọc 6 cũ nó nằm ở UBND xã Thanh Hương nơi có đội ? của 313 ấy tức là cọc 7 ngày nay.
(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho026/IMG_4146_zpsioeadgqu.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho026/IMG_4146_zpsioeadgqu.jpg.html)
Cọc 6 cũ hiện nay họ đang xây đập chàn thủy điện nối với con đường phía nam 1509 từ suối Thanh Thủy theo các sườn điểm cao 600,700,800 900 sang Không Tên,xa xa có thác nước đổ xuống.

(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho027/IMG_4166_zps7ebgeblo.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho027/IMG_4166_zps7ebgeblo.jpg.html)
Cọc 6 ngày nay hướng ra ngã ba Thanh Thủy.

(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/dangphuho028/IMG_4164_zpswdgarufy.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/dangphuho028/IMG_4164_zpswdgarufy.jpg.html)
Cọc 6 hướng đi Lao Chải,Hoàng Su Phì.


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: NhưC7D2E876F356 trong 24 Tháng Bảy, 2015, 06:32:23 AM
Chào bác khánh huyền. ngày trở lại cọc 6 em cũng bâng khuâng lắm chẳng tìm thấy dấu tích gì của ngày xưa. Cọc 6 ngày xưa sát suổi Thanh thủy, chỉ tụt có vài bước là tới cầu treo. Khi vác bê tông lên thì cứ suối mà lội cho nó lành, khi về rét rồi không dám lội nữa, đành phải làm diễn viên xiếc bất đắc dĩ để đi qua. Thì ra cái cọc 6 đầy kỉ niệm đó đã bị hồ thủy điện nhấn chìm rồi ( em đoán vậy chứ không tìm được đường tới nơi).

Bác hỏi về tờ báo thì lâu lắm rồi cũng không còn nhớ nữa, chỉ biết nó in ở báo QDND cuối năm 85 hay đầu 86 gì đó. Cái tít của bài báo đó thì em không thể nào quên được vì em đã lấy một phần của nó đặt tên cho cuốn nhật kí của mình " NHẬT KÍ CHIẾN TRƯỜNG TÂY BẮC VỊ XUYÊN"



(https://farm9.staticflickr.com/8581/15380656474_d3584439b8_z.jpg) (https://flic.kr/p/pr8Tjj) (https://flic.kr/p/pr8Tjj)   (https://www.flickr.com/photos/126259049@N07/)




Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 31 Tháng Bảy, 2015, 09:49:31 PM
chào bác Như,Linhagiag rất khâm phục tính lạc quan của bác.Có lẽ vậy mà sau khi dời quân ngũ trở về với cuộc sống với muôn vàn khó khăn bác vẫn lạc quan,tự tin,yêu đời để tạo dựng nên cuộc sống đáng tự hào như ngày hôm nay.Linhagiag rất ngưỡng mộ bác.....!
Chúc bác và gia đình luôn mạnh khỏe!



Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: NhưC7D2E876F356 trong 01 Tháng Tám, 2015, 07:01:43 PM
chào bác Như,Linhagiag rất khâm phục tính lạc quan của bác.Có lẽ vậy mà sau khi dời quân ngũ trở về với cuộc sống với muôn vàn khó khăn bác vẫn lạc quan,tự tin,yêu đời để tạo dựng nên cuộc sống đáng tự hào như ngày hôm nay.Linhagiag rất ngưỡng mộ bác.....!
Chúc bác và gia đình luôn mạnh khỏe!




Cám ơn bác linhhagiag đã động viên

Em gửi cho bác một tấm ảnh mà khi trở lại thăm chiến trường xưa em đã chụp  được. Đứng trước cảnh này mà em thấy giật mình, có trong tưởng tượng cũng không thể hình dung được cuộc sống lao động sản xuất của người dân trên chiến địa xưa nó lại như thế này. vì khát vọng sống mà họ đã tạo ra những ruộng lúa trên đá, có ruộng cũng chỉ cấy được vài cây lúa mà thôi


(https://farm1.staticflickr.com/382/19574711774_ee98b568c0_z.jpg) (https://flic.kr/p/vPKvQA) (https://flic.kr/p/vPKvQA)   (https://www.flickr.com/photos/126259049@N07/)






Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: hạnh phin trong 03 Tháng Tám, 2015, 10:35:11 PM
  

          Xin chào ,   chủ nhà đi đâu mà vắng vẻ thế này....???!!??........

                  Ôi  gặp  bác Nguyễn Như ở đây ..........bác cũng mới đến  đấy à.........
                  Chắc  ÔNG CHỦ  lại ngược Hà .... rồi sao...!!!!.....Hình như lại về thăm chiến trường xưa thì phải......??????..!!!!!.....

                  Rõ khổ...... mưa Lũ..... ở trên ấy to lắm .... chắc nở núi mất đường không về được rồi,  bác Nhuyễn Như nhỉ.....!!!!!!...??????...






Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 04 Tháng Tám, 2015, 05:26:33 PM
Em lại xin chào bác Hạnh Phin! Em đồ rằng ngày xưa bác ở binh chủng.....thoắt ẩn,thoắt hiện.Em đuổi theo bác hụt hết cả hơi,may quá lại gặp bác ở chỗ này mà em không chắc là bác có còn ở mục này nữa không?Hay bác lại..lộn tùng phèo sang trang nào rồi cũng không biết nữa?Thôi thì mỏi gối,chùn chân em đành ngồi đây tiếp chuyện bác vậy.Không có bác thì em đọc thơ của chú Lính Quân Y hay ngắm những bức họa đồ của bác Như đã vẽ về vùng khu chiến của 30 năm về trước hay cảnh thanh bình của khu chiến 30 năm về sau cũng thấy mát tâm can bác ạ.
Em xin thưa với bác rằng,với em vào trang CCB này là nhằm để được đọc những dòng hồi ký của các bác cựu nhà ta,nghe họ kể lại những gì mà mỗi người họ đã chải nghiệm,đã vượt qua....ở từng thời điểm lịch sử của đất nước,ở trong mỗi cuộc chiến khác nhau.Để được ngẫm lại,nhìn lại mình ....hay được cùng chia sẻ với mọi người.
Ngoài ra em không có khái niệm bản thân là chủ topic,tư lệnh của ai?Đơn giản rằng topic có nội dung này chưa thấy ai mở thì mình mở ra thôi.Bất cứ ai có bài "thăm chiến trường xưa" hay "Thanh Thủy-Vị Xuyên" hoặc "trận chiến ác liệt 30 năm trước"....vâng cứ có những từ ngữ như thế thì gom vào cùng thảo luận.
Vậy em mong bác cứ tự nhiên coi đây như nhà của bác vậy,cứ đúng tiêu trí trên mà viết.
Chúc Bác khỏe,viết đều.


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 05 Tháng Tám, 2015, 01:29:05 AM
Thôi thì chẳng mấy khi có bác Hạnh phin hạ cố vào chỗ em đặt cái bút viết bài đầu tiên,cũng chẳng biết bắt đầu với bác từ đâu và viết cái gì cho hòa nhịp được cùng bác.Em xin trích cái bài này ở thế giới mạng của một người đã từng tham gia từ đầu ở trang này,họ kể chuyện rất thật trong đó có họ một cách tự nhiên trước những người đều biết họ...nên không có gì gọi là viết về mình mà ngại bác Hạnh Phin hầy....!
                                                   Tản Mạn... 1100.
Bảy năm trước,khi mạng mẽo còn rất hạn chế.Mỗi lần lên mạng là một lần phải trả tiền cước,thời gian đó có hãng tính tiền cước theo mỗi 60 giây,các hãng tính tiền cước sấp sỉ nhau với hệ số 0,01 cho mỗi phút lướt mạng.Tính con nhà nghèo lại tiêu hoang "vì thật ra có đáng bao nhiêu đâu mà com cóp,com cóp làm chi cũng chả giàu?!!! he..he..." mình chẳng thèm chấp cái hệ số chênh lệch dững 0,01 kia.Đến khi có hãng đưa ra mức giá cạnh tranh hơn là hệ số 0,01 rẻ hơn lại được tính tới từng se kun đần "sekunden",lúc đó mình mới quyết định đổi thuê bao vì tháng nào cũng leo mạng mất vài truym.Mà mạng mẽo lúc đó cũng chỉ có vài cái tên miền bằng...tiếng Việt,kể cả trong và ngoài nước ...Cứ nói tên miền thôi đã cảm được là nó nằm ở chỗ nào trên trái đất này rồi,làm gì có nhiều như bây giờ...mở mắt ra đã thấy hàng búi mạng rối hết cả mắt....
Cái nghiệp lính ngắn ngủi,nhưng bơi lội trong...chiến trận chiền miên! Nên đến 2008,cái thời chinh chiến đã đi qua hơn 20 năm rồi,mà ....mỗi lúc nhàn dỗi trong đầu lại nhớ về quê hương khốn khó,nhớ đến cảnh lam lũ mưu sinh của mẹ,của các em và lai nghĩ đến mình ở cái thời quằn quại sống cùng mọi thiếu thốn đời quân ngũ...Nỗi nhớ càng nghĩ càng lớn,nó đi lờ mờ từ cái buổi đầu chập chững làm anh lính tân binh....cho đến,một thời chiến trận.Ký ức về một thời chiến trận nó đủ lớn,đủ rõ ...như vừa mới sẩy ra.Nó che lấp,phủ kín hơn 2/3 phần thời gian còn lại khoác áo lính...!Không thế mà đã hơn 30 năm đi qua cuộc chiến và đã 04 lần về thăm lại chiến trường xưa,mà cái tình cảm đó không hề vơi đi ...
Đôi khi cứ vỗ đầu,vỗ trán....dật...dật...cái dái tai,...kiểm tra xem mình đang tỉnh hay đang mê.Nhiều khi cả nghĩ,lại nghĩ hay....cái thằng lính quân y chết tiệt vô hình nào đó trên mạng ảo nó bỏ bùa bằng những giọng văn ngập men rượu ngô của xứ "Hà Giang mền yêu...ời ơi....của tôi..." đầy ma mị ?!.làm mình trúng bùa,trúng ngải.....chăng?
-Đếch phải!....
Có những món nợ vô hình làm mình nhớ mãi cái nơi mà một thời chả ai muốn dấn thân vào,đó là .......món nợ tình cảm của đồng đội.
Khi nhìn tấm hình của lão Như chụp dòng suối Cụt,dòng nước trong tinh khiết hiền hòa chảy qua những hòn đá tảng...Chợt nghĩ,đã bao nhiêu người chiến sĩ năm xưa đã đi qua đây và có bao nhiêu người được trở về bằng đôi chân,bằng chiếc cáng,trên vai,hay trên lưng ...đồng đội.
Nhìn cảnh suối Cụt ngày nay thật thanh bình nhưng với mình nó ẩn chứa đầy hoài niệm,....nỗi nhớ và tình yêu mảnh đất một thời có mình trong đó....thấy,nó càng lớn hơn.Cái men say đó nó có từ trong trái tim mình sóng sánh trào dâng,ngùn ngụt mỗi khi nhớ về 1100,Nậm Ngặt,Thanh Thủy,Vị Xuyên,Hà Tuyên năm xưa "Hà Giang ngày nay"........
Bảy năm trước,tìm mãi mới có mấy tên miền bằng tiếng Việt Nam.Lần đầu thấy trang Cafe.... giờ hình như không còn nữa,ở mục quân sự mọi người bàn luận về chiến tranh biên giới phía bắc.Hầu như không có gì,thông tin chả có nhân chứng cũng không hoặc không đủ để thuyết phục ....cái số đông không biết đến hoặc không muốn biết đến,không quan tâm...!Chiếm phần lớn,
Từ đây mình mò ra trang "Chào cờ Việt Nam",trang này cũng thế nói đến biên giới phía bắc cũng chả có gì,hờ hững....
Là người đi ra từ cuộc chiến với thời gian liên tục là gần một năm chiến đấu,bom đạn dội xuống đầu mà bất cứ ai ở thời điểm đó đều biết rằng khó có sự tồn tại ở những nơi đó sau những loạt pháo triền miên ngày qua ngày.Cùng nhửng trận chiến luôn luôn được kẻ thù phát động,tấn công lấn chiếm đất đai của tổ quốc.Vậy mà cho đến thời điểm ấy vẫn rất nhiều người không biết có cuộc chiến này!Muốn viết,muốn nói ra sự thật là có cuộc chiến này mà mình đã tham gia.Nghĩ là như thế nhưng vấn đề là đăng nhập được vào mạng ở trong nước là rất khó,một phần có thể là mạng yếu..v..v..Khi đăng nhập được vào nó còn chán nữa,vì chẳng ai hào hứng với nó.Tầm giữa năm 2008,trang Quansuvn.net ra đời.Ở đây là nơi tụ tập toàn là cựu quân nhân cho nên câu chuyện nó cũng lính hơn.Có rất nhiều mục nói về lính,nói về các binh chủng,nói về các thời kỳ diễn biến theo lịch sử của đất nước.Sôi nổi nhất là những topic nói về chiến tranh biên giới Tây Nam và Campuchia,trong đó nổi nhất là topic Biên giới Tây Nam với dòng hồi ức sống động,luôn chuyển động sát sao cùng thời gian và diễn biết của chiến trường Campuchia của anh Trungsy1...
Riêng phần biên giới phía bắc vẫn rất im ắng,cuộc chiến xâm lược của Trung Quốc vào Việt Nam tháng 2 năm 1979 rất rầm rộ rộng lớn trên cả 6 tỉnh biên giới phía bắc,vậy mà cũng không có một dòng hồi ức hay mẩu chuyện nào được chính những người trong cuộc kể lại trên trang Quansuvn.net.
Về cuộc chiến ở Hà Giang với quân Trung Quốc những năm 198x của thế kỷ trước,có topic Hà Giang là có người thực việc thực và có rất nhiều người muốn biết cuộc chiến này tham gia bàn luật rất sôi nổi,nhưng thông tin về cuộc chiến vẫn rất là ít...gần như bằng không.
Đứng ngoài mấy tháng nhòm vào,lòng cứ như có lửa...tìm mọi cách đăng nhập vẫn cứ bị đá bật ra.Nhiều khi tức quá chửi thầm,có cái c...c... gì là làm ỏng làm eo!Ông là ông đếch cần!Ngày đấy ít mạng lắm,lại không có FB nên ...cứ quanh đi quẩn lại lại vẫn gặp nhau như cô hàng xóm nhà liền hàng rào...chán...!
Cuối cùng phải nhờ người nhà ở Việt Nam đăng ký cho mới được trở thành thành viên của Quansuvn.net.Khi tham gia vào topic Hà Giang mình là người thứ tư,là những người lính Hà Giang nhưng là người thứ hai đã từng tham chiến ở mặt trận này.Người thứ nhất tham chiến trong trận 12 tháng 7 năm 1984 thuộc trung đoàn 876 sư đoàn 356 đánh vào cao điểm 772 và mình là người đã vào thay cho trung đoàn 149 của sư 356 trên 1100 từ đầu năm 1985 đến ngày 22 tháng 1 nắm 1986 cùng đơn vị mang tên E981 Quang Trung.Lúc này mình nhận thấy mọi ngưới rất mù mờ về các vĩ trí giữa ta và địch cùng các cao điểm trên chiến trường....Hồi đấy cơ bản là các đơn vị vào chiến đấu thì vào ban đêm.Đánh xong dù thắng hay thua cũng rút ra về vị trí tập kết khác và tiếp tục đơn vị khác vào thay quân hay tiếp tục nhiệm vụ ... Tất cả chỉ góp mặt vào khoảng một thời gian ngắn và vào ban đêm nên chẳng mấy ngưới nắm được địa hình trong khu vực,cũng như lại ở những khu vực đồi núi nhiều và có độ cao cũng gần như nhau,nên để biết tương đối rõ địa hình là một điều rất khó.Mình nằm trên vị trí cao hơn những điểm khác trong khu chiến hàng trăm mét,ngoài khi có chiến sự hay pháo địch bắn phá hoại thì thi thoảng mình vẫn có thể quan sát toàn mặt trận một cách rõ ràng được.Thế là dựa trên bản đồ Map của Google mình chấm các điểm cao nơi có những cuộc chiến sẩy ra và những trận địa pháo của địch dải dọc theo biên giới phần bên Trung Quốc mà hằng ngày và hằng đêm mình vẫn nghe cũng như nhìn thấy những ánh chớp tím hồng lóe sáng sau những sườn núi xa xa sấu trong đất địch,...cho đến nay sau nhiều lần về thăm chiến trường xưa mình nhận thấy giác quan của mình cũng như bộ nhớ về chiến trường xưa hẳn là không tồi.Dù rằng,gần một năm chiến đấu ác liệt đó mình chỉ vận động trong khoảng hơn 100 mét vuông "một trăm" đất của xã Thanh Thủy,Vị Xuyên,Hà Giang...ngoài ra mình chưa hề đặt chân đến bất cứ chỗ nào trên mặt trận này 30 năm về trước.Đây là tấm bản đồ đầu tiên về khu chiến Thanh Thủy,Vị Xuyên,Hà Giang năm xưa do mình đánh dấu các vị trí điểm cao của ta và địch.Bản này lan truyền rất nhiều trên các trang mạng trong cũng như ngoài nước.
Xin treo về đây để cả nhà fb cùng tiện theo dõi.
(http://i597.photobucket.com/albums/tt55/dangphuho0509/1509_zpsorn3hlgl.jpg) (http://s597.photobucket.com/user/dangphuho0509/media/1509_zpsorn3hlgl.jpg.html)


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: NhưC7D2E876F356 trong 05 Tháng Tám, 2015, 08:34:28 AM
Chào bác linhhagiag, bác hạnh phin

Em nghĩ topic " thăm chiến trường xưa.. Thanh Thủy-Vị Xuyên..." là một chủ đề rất hay để cho các cựu binh Hà giang vào giãi bầy tâm sự , chia sẻ. Người đã có điều kiện về thăm có thể chia sẻ thông tin cho những người chưa một lần trở lại.

Ai trong chúng ta khi trở lại chiến trường, nơi mình và đồng đội đã từng chiến đấu giành giật giữa sự sống và cái chết để bảo vệ mảnh đất biên cương Tổ quốc. Cuộc chiến qua đi, đứa được trở về , đứa còn nằm lại. Giờ trở lại đây, chắc ai cũng có những nỗi niềm, những tâm sự.
Ta trở về đây để tìm lại những gì đã mất bao năm hoặc để quên đi những gì mấy chục năm rồi cố quên mà không thể nào quên được...

Có rất nhiều chuyện để nói, để kể lắm chứ  

Có thể trang này ở góc hơi khuất mà mọi người chưa kịp biết đến mà thôi.


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: hạnh phin trong 05 Tháng Tám, 2015, 01:07:33 PM

       Em lại xin chào bác Hạnh Phin! Em đồ rằng ngày xưa bác ở binh chủng.....thoắt ẩn,thoắt hiện.Em đuổi theo bác hụt hết cả hơi,may quá lại gặp bác ở chỗ này mà em không chắc là bác có còn ở mục này nữa không?Hay bác lại..lộn tùng phèo sang trang nào rồi cũng không biết nữa?Thôi thì mỏi gối,chùn chân em đành ngồi đây tiếp chuyện bác vậy.Không có bác thì em đọc thơ của chú Lính Quân Y hay ngắm những bức họa đồ của bác Như đã vẽ về vùng khu chiến của 30 năm về trước hay cảnh thanh bình của khu chiến 30 năm về sau cũng thấy mát tâm can bác ạ.


           Xin chào   linhhagiag,   chào  Nguyễn Như,  chào các bác:  

          Bác   linhhagiag   Đồ đúng đấy,  mình vốn pháo đi cùng, tại sao thoắt ẩn thoắt hiện là có lý do của nó,  giờ vẫn cái tính năng ấy,  " nhà " nào cũng ghé qua chút không mời cũng đến " hóng " ở ngoài hoặc thưa thớt đôi câu:  lình mà anh.....

         Quay lại chủ đề:  Trước 17/2/79 tôi là bt b Cối 82  -   Đến 25/2/79 chuyển vị trí ..... xong vẫn Cối...

         Trong 17 - 25/2/79.  b của tôi lẽo đẽo theo cánh bộ binh đi chiến giúp các đơn vị bạn ..... vì d tôi ban đầu là d cơ động..... Hôm 20/2 có tin trinh sát báo với chỉ huy: địch tập trung quân ở ngã ba Pác Bó - Phục Hòa, cả bộ binh và xe tải chở quân đông lắm ....

         Lập tức lệnh của chỉ huy tiểu đoàn cho tôi vác 2 khẩu Cối 82 ly,  cùng 1a BB đi Cối cho chúng nó một trận.  
 7 giờ nhận lệnh, 7 giờ 20 phút chúng tôi đã đến cái vị trí cần đến,  quan sát kỹ một lúc chọn vị trí đặt pháo, triển khai bộ binh bảo vệ -  ngày đó mang tiếng pháo cối hay núp phía sau, hoặc sườn đồi mà chiến thì an toàn,  cánh bộ binh họ tị vậy...... nhưng lấy đâu máy thông tin chỉ huy, thế là chúng tôi giã cối trực tiếp để vừa quan sát điểm nổ vừa trực tiếp chỉnh sửa...... có được điểm nổ chuẩn ..... Thế là  mỗi khẩu 15 quả cấp tập ...... xe của địch bốc cháy... lính địch la hét..... Hết cơ số đạn mang theo.... chúng tôi ....biến....

         Thế đấy các bác ạ ..... ngày ấy những năm 79,  ta thì địa phương quân;   giặc Tàu thì  chính quy quân :  quân nó thì đông,  quân ta thì mỏng,  làm sao mà đẩy nó lùi.... sạo.... Chẳng qua là giằng co mãi .... ta thì có hào,  có vật che đỡ  cộng với sự chịu đựng kiên cường nên vẫn phải TRỤ, còn thằng Tàu nó phải vận động bên ngoài,  nên chưa thể ăn ngay được ta nên,  nó cứ hết đợt này đến đợt khác tiến công.

         Vậy ta cứ nhằm lúc nó triển khai đội hình,  là TẬP KÍCH,  Mà tập kích bằng Cối là hiệu quả gây sát thương lớn nhất, thiệt hại nhất cho địch.....  bởi kết quả là suốt sáng 20/2 không thấy địch tấn công,  mãi đến chiều chúng lại tổ chức tiến công,  nhưng từ hướng khác.

          Vậy là  bác   línhhagiag  cùng các bác  đã rõ sao mà tôi thoắt ẩn thoắt hiện rồi chứ....

          Hẹn   linhhagiag    và các bác cùng chia sẻ ở những lần sau nhé....  Xin chào....





Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: hạnh phin trong 05 Tháng Tám, 2015, 01:58:19 PM
       
     
     
           Trích từ SungCANON  -  Ký ức Preah Vihear NHỚ và QUÊN (phần 3) 

       Hạnh Phin là ai?
LỆNH TRUY NÃ người có tên Hanh phin
xuất sứ Đoàn 567
Nhân thân  KHÔNG RỎ
Hành động không rỏ ràng cụ thể - rủ rê anh Châu LH cướp Chùa phá Sư..
Rủ rê Nhậu nhẹt thường xuyên.
Một ngày xâm nhập cả 10 toppic  thuộc nhiêu binh chủng khác nhau.
Mới xuất hiện nhưng gần 200 phát đạn (bài  viết !) găm đều trên DĐ này. 1 kỷ lục nhưng phải nghi ngờ .
Avata là 1 nam 1 nữ nhưng ko ai biết Hạnhphin là Cô bộ đội hay Chú bộ đội. ??!
Yêu cầu HP ra trình diện để hưởng sự khoan dung[/i   ]

    

         Xin chào SungCANON.    Xin đừng phát  LỆNH TRUY NÃ  mà khốn cái thân em.     Em xin....Đầu thú... khai ngay.... khai ngay....       Avata đó - nam là Hạnh.... có tin hông..HuhHuh?...  còn nữ là Phin ....  Đôi kỳ phùng địch thủ đó...HuhHuh..!!!!!....  Xong hỗ trợ nhau tích cực lắm đấy,  mới có nhiều ĐẠN mà ..... pằng pằng... vào các chiến lũy chớ....  hy vọng kết bạn cùng các  TÁC GIẢ  khuấy động Diễn Đàn,  không ngoài mục đích cung cấp thông tin,  cho bạn đọc tìm thấy những góc khuất của cuộc chiến,  và cả những hoạt động đời thường của các  CỰU CHIẾN BINH,  SungCANON...  hỉ....  Rất cảm ơn SungCANON..... có một Hội Thoại...... rất  zui.... hy vọng được kết bạn .... dài dài... gen..... SungCANON.


            Xin chào   linhhagiag  vì tội  thoắt ẩn thoắt hiện mà ...... tôi ..... xin linhhagiag cho tị nạn nhé......!!!!!!....?????....



Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: hạnh phin trong 20 Tháng Tám, 2015, 03:01:15 PM
  

  
       Trích dẫn từ: linhagiag trong 04 Tháng Tám, 2015, 05:26:33 PM

       Em lại xin chào bác Hạnh Phin! Em đồ rằng ngày xưa bác ở binh chủng.....thoắt ẩn,thoắt hiện.Em đuổi theo bác hụt hết cả hơi,may quá lại gặp bác ở chỗ này mà em không chắc là bác có còn ở mục này nữa không?Hay bác lại..lộn tùng phèo sang trang nào rồi cũng không biết nữa?Thôi thì mỏi gối,chùn chân em đành ngồi đây tiếp chuyện bác vậy.Không có bác thì em đọc thơ của chú Lính Quân Y hay ngắm những bức họa đồ của bác Như đã vẽ về vùng khu chiến của 30 năm về trước hay cảnh thanh bình của khu chiến 30 năm về sau cũng thấy mát tâm can bác ạ.


        Ông chủ nhà này chắc đi làm ăn xa...!!!!....  Chắc trúng mánh hay sao mà " Say " đến vậy.    Để nhà cửa vắng tanh....!!!!.....

       Mình với bác Nguyễn Như mang cơm nắm đến góp cùng mà .... vẫn chờ....

       Măng chua  mà xào với dạ sách - miệng nhai tai nghe,  nhậu với gụ Dinh lăng của chú Linh QuanY,   thì chỉ có mà ... Tuyệt...

       Khi nào về ... Tổ chức chuyến du lịch Thiên nhiên:  Bản Giốc - Ngườn Ngao;  Hang pác Bó  -  Cao Bằng.  Đầy hấp dẫn đấy......

       Mình sẽ đón.....

        




Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: phuongxuanhieu trong 28 Tháng Năm, 2016, 11:55:03 PM
Bác chủ thớt có tuổi rồi mà trông vẫn "chiến" phết. Đúng chất bộ đội cụ Hồ năm xưa :)


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 20 Tháng Chín, 2016, 11:40:27 PM
Bác chủ thớt có tuổi rồi mà trông vẫn "chiến" phết. Đúng chất bộ đội cụ Hồ năm xưa :)
cảm ơn bạn


Tiêu đề: Re: Thăm chiến trường xưa..Thanh Thủy-Vị Xuyên nơi trận chiến ác liệt 30 năm tr
Gửi bởi: linhagiag trong 20 Tháng Chín, 2016, 11:41:47 PM
Câu chuyện của Linhagiag.

Câu chuyện của Linhagiag.
Câu chuyện của Linhagiag.

Câu chuyện của Linhagiag.
VIDEO do WWVN thực hiện,đọc theo hồi ức,,
https://youtu.be/BGLONXHbFrQ?list=PLG-KWhUc2d5o8x1NpdCWhBCIHS7nd4TkJ


(http://i409.photobucket.com/albums/pp177/dangphuho/12472343_1756647934566831_8198412970770200424_n_zpsrcktqsso.jpg) (http://s409.photobucket.com/user/dangphuho/media/12472343_1756647934566831_8198412970770200424_n_zpsrcktqsso.jpg.html)
Trích hồi ức.
Hồ Đăng Phú
từ tháng 5.1985-10.1985.
Trung đội trưởng trung đội 3 đại đội 1 tiểu đoàn 1 trung đoàn 2 „ An Lão“ sư đoàn 3 „Sao Vàng“ tức e981-Quang Trung. trong chiến dịch QT 85.
tham gia chiến đấu trên mặt trận Hà Tuyên từ tháng 2 năm 1985 đến tháng 2 năm 1986.Trực tiếp chiến đấu tại cao điểm 1100 từ tháng 4 năm 1985 đến 22 tháng 1 năm 1986.
************************************************************************************
Bất chợt có hai thằng từ ngách hào tiền tiêu vụt tụt xuống cái dốc có vết đường hào huyết mạch duy nhất nối xuống Gò Chè,chúng chạy thục mạng xuống Gò chè như ma đuổi.Của đáng tội đến thằng liều như mình ngày lao lên tụt xuống chỗ ấy vài lần mà cũng chẳng dám đi theo đúng nghĩa là đi bộ thể lực...để vượt qua chỗ ấy,nếu từ dưới Gò Chè lên toàn phải quan sát địa hình ở tiền tiêu rồi mắm môi động viên mình ...không có pháo ....chạy,dốc đứng đất trượt dưới chân mà cảm giác lao còn nhanh hơn là xe xuống dốc bị đứt phanh.
Hai thằng vừa lao xuống là một thằng thuộc khu tiền tiêu cùng đơn vị ,đến giờ cũng chẳng thể nhớ tên,nhớ mặt được nữa.Thằng kia thì khác cả tiểu đoàn nhưng lúc đó nhìn thấy nó cứ làm mình ngỡ ngàng tại sao nó lại ở đây mới bổ xung vào đại đội mình à?Tại sao không thấy ai thông báo nhỉ?Nó là bạn mình là lính quân y bên tiểu đoàn bạn chốt giữ khu bốn hầm và 685 cơ mà,hắn có khuân mặt con gái tròn nước ra bánh mật má lúm đồng tiền.Tuy là lính trận nhưng nó nằm tận dưới cọc 6,cách nơi này khoảng gần 2 cây số,cứ theo cái sống trâu của dải đất đi xuống 1050,1000,900,600 qua suối Thanh Thủy bằng cái cầu treo bắc bằng dây cáp lát những thang gỗ còng queo.Sau cây cầu bên bờ nam khoảng vài trăm mét là nơi nó phải trú quân.Là lính trận nhưng thuộc đơn vị phục vụ chiến đấu nên hắn vẫn giữ được khuân mặt bầu bĩnh như lúc chưa đi lính,thêm cái răng khểng cái miệng lúc nào cũng toét ra cùng đôi mắt hay cười.
Ra,nó lên thăm mình!
Điên!....“nhàn vi cư bất thiện„ -lời truyền nhân nói chẳng có sai bao giờ.Đôi khi người ta chết vì gái,dại vì gái mà cũng ngớ ngẩn và ngẩn ngơ vì gái âu cũng là chuyện thường tình.Nghe nói ở Cọc 6 trở ra lính ta vẫn thường lén lút ra thị xã Hà Giang xả lũ,xả láng là chuyện bình thường.Có ai lại lao lên cái xứ 1100 bom cày đạn xới không thương tiếc mà lại leo lên hẳn Gò Chè này nữa để thử vận hạn bao giờ?.Điên là cái chắc,....Vừa lao đến cửa hầm mồm mũi đang còn tranh nhau lấy gió thấy mình ngồi trong cửa hầm nó...
-Mày còn sống hả?hắn vồn vã nắn nắm hai bả vai mình.Cái cách mà con người vẫn sử sự thân thiết với nhau mỗi khi kẻ đi bắc người vào nam lâu ngày gặp lại.Đã lâu rồi mình mới thấy có người vồn vã đến thế,nơi đây bom đạn trút xuống hàng giờ cuộc sống chui lủi ăn lông ở lỗ.Những người lính chỉ còn là những bộ xương gầy khô lem luốc ám khí nặng nề quên mẹ nó hết những cử chỉ hay những lời nói tốt đẹp hoặc sợ nói những điều tốt đẹp quá sớm khi những khó khăn còn trùng trùng.Mẹ cái thằng thối mồm "nghĩ thế" mình lẳng lặng nghe,nghe nó nói quá bất ngờ chẳng giống ai nên cũng chẳng biết phải hỏi han nó sao cho ăn nhịp hay cũng quên mẹ nó cách giao tiếp tối thiểu của loài người rồi cũng không biết nữa.Rồi cái mồm hắn lại xoen xoét.
-Đêm nào cũng ra vài cáng toàn từ 1100 của chúng mày,cái nào đi qua tao cũng lật từng cái,soi xem từng mặt cũng không thấy mày-"mẹ kiếp" ơ thế ra nó lo cho mình.
- Không có tin gì của mày.Hắn vẫn hay hỏi lính tuyến này về mình,nhưng khổ nỗi mình về đơn vị là đi chiến đấu ngay và cũng chỉ nằm một chỗ không luân chuyển,ít tiếp xúc nên người cùng đại đội mà cứ như người ngoài hành tinh.
-Sao mày liều thế?Hắn cười toét miệng,trong bóng tối nơi cửa hầm khuân mặt của nó như nhuốm đen vẫn nhìn rõ cái lúm đồng tiền trên má và ánh mắt sáng long lanh vui sướng hân hoan.
-Tao phải lên,nhìn thấy mày mới yên tâm.Kéo nó đẩy vào trong mình nói.
-Mày hỏi biết tao ở đây là được rồi,lên làm gì nguy hiểm lắm.
Rõ dở hơi,cũng may thằng này là đàn ông con trai nó mà là đàn bà sau này làm mẹ chồng thì khối cô con dâu vãi với nó.Có đoạn đường gần 2 cây số mà nó phải đi hết 2 ngày.Ngày cuối cùng nó nằm ở 1050 cách chỗ mình dưới 50 mét,chờ tối cánh vận tải,cửu vạn lên 1100 rồi xin đi cùng.Hắn nói,
-...Tao nằm ở dưới nghe tiếng đạn nổ cả ngày trên này,thót hết cả ruột.
-Hừ... có quái gì,chuyện hàng ngày ấy mà.Được rồi,mày về đi lát nữa nó lại bắn nữa đấy.
Lưỡng lự một lát,nghe chừng như chưa muốn về vì gần năm nay loanh quanh ở khu chiến này mà chưa bao giờ mình và hắn được gặp mặt cũng như biết tin tức về nhau.Hắn thuộc quân số trạm phẫu tiền phương của trung đoàn đặt trong hang Làng Lò hỗ trợ giải quyết thương vong tại chỗ trên hướng 685 và bốn hầm.Thời gian này ở cao điểm „bình độ„ 1100 này khá ác liệt,trên hướng 1100-1509 nơi đơn vị mình đảm nhiệm thương vong nhiều hơn.Vậy là nó được điều đi tăng cường cho trạm phẫu tiền phương của trung đoàn đặt ở cọc 6 là nơi hỗ trợ giải quyết nhanh thương vong trên hướng của đơn vị mình.Biết mình đang làm nhiệm vụ chiến đấu ở nơi hằng đêm vẫn có thương binh tử sĩ đưa ra và cáng qua đây,nó quyết đi tìm dù biết ở nơi đó rất nguy hiểm bây giờ mới có cơ hội tỉ tê thì lại bị đuổi về.
Bộ mặt tiếc nối,nhưng nghe mình và vài người khác nói thêm ở đây tình hình thay đổi từng phút,từng giây không nhanh chân là mắc kẹt ở lại đây đấy.
Móc trong túi áo ngực lôi ra 4 cái vòng nhôm,mà khi còn nằm ở hang Làng Lò cuồng chân cuồng tay chẳng biết làm gì tụi nó mày mò phá quả đạn B40,B41 ra hì hục đẽo gọt sáng chế ra những chiếc lược,những chiếc vòng nhôm đeo tay với nhiều họa tiết rất đẹp,tặng tôi.
Thật là,cái thằng này vẽ chuyện quá đi.Chúng nó ở phía sau ít căng thẳng và áp lực,có nhiều khoảng chống về thời gian và tinh thần thỏa mái hơn.Vẫn có thể mơ ước,hay xây giấc mộng cho tương lai.Ở đây bọn tao chỉ mơ mỗi trận pháo qua chúng tao vẫn còn và hầm không bị sập,ngày một bữa cơm nguyên vẹn cũng là đủ.Chiều tối có vài phút ngắm bầu trời chuyển sắc đã là tuyệt vời,ôi khoảng khắc kỳ bí của thời gian.Có thể là ngày mai không còn ta,bởi vì còn ít nhất một chập pháo mưa đêm nữa cơ mà hay biết đâu lại có cuộc đọ súng của bộ binh.
Nhận bốn cái vòng nhôm đó từ tay nó mình chẳng nói gì và cũng không ngó tới,lẳng lặng đưa cho thằng đi cùng nói „mày xuống đưa cho thằng T cất dùm tao“ T là người lính thân cận với mình nằm ở cái hầm cuối cùng của 1050 nối giữa 1000 và 1050,đó là hầm của trung đội mình.Ở đây là nơi lính tổ phục bọn mình luân phiên thay quân sau một thời gian nằm ở phía trước về phía sau,nhưng với mình thì lại rất xa lạ là trung đội trưởng mình chưa bao giờ được dời tổ phục Gò Chè ở 1100 để về đây nghỉ ngơi.Đêm rút quân bàn giao lại trận địa cho quân đoàn 3 về Việt Lâm,mình lại là người lính rút ra sau cùng trên người không có gì ngoài khẩu súng AK.Gia tài là chiếc ba lô kẹp lép cũng được T mang về và đưa lại cho mình.Cái ba lô nó vốn thế,chẳng còn cái gì ngoài cái sác nhàu nhĩ của nó vì,khi vào chiếm lĩnh trận địa 1100 cũng như lần ở Lạng Sơn khi báo động tăng cường đi chiến đấu "4.1984" bọn mình thủ tiêu hết quân tư trang,thông qua mấy bà hàng nước cho gọn nhẹ.
Nhưng lần này thì khác,mình thò tay vào chiếc ba lô lép nhàu nhĩ bắt đằu tìm kiến các ngón tay luồn khắp ngõ ngách của chiếc ba lô cũng chẳng thấy gì ngoài mấy hạt cát còn dính ở đáy ba lô mang từ mặt trận trở về còn mấy cái vòng thì chẳng biết nó giờ này đang ở đâu.Mình hỏi..
-Bốn cái vòng đâu?
T.. tỏ vẻ e ngại khi gia tài của mình chỉ còn lại bốn cái vòng nhôm bằng vỏ đạn bây giờ cũng không cánh mà bay.Cậu ta ngần ngừ nói..
-Em cũng không biết,để trong hầm không biết ai lấy.
Cái hầm đó chỉ cách nơi mình khoảng 300 mét sự hi sinh đến từng phút,từng giây.Vậy mà có ai đó vẫn còn kịp nghĩ về tương lai cho riêng mình,vậy thì ở cọc 6 vẫn còn nhiều thứ để ước mơ và hi vọng cũng đúng thôi.Mình không hề buồn,không hề tiếc nối vì 4 cái vòng đó đã biến mất vì tình cảm thì mãi mãi ở nơi con tim chẳng ai có thể lấy đi được.Nhưng bốn chiếc vòng đó là cả gia tài của người lính,biết đâu có một anh lính nghèo nào đó đang rất cần nó.Và nó đang được anh lính đấy đang nâng niu trao tặng cho một người thương để làm tín.Để rồi một ngày nào đó nên vợ,thành chồng vẫn nhớ món quà nghèo của lính chiến Hà Giang.
Germany 3.2016