Dựng nước - Giữ nước

Máu và Hoa => Về người lính hôm nay => Tác giả chủ đề:: namquanluc trong 28 Tháng Năm, 2014, 11:13:41 AM



Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 28 Tháng Năm, 2014, 11:13:41 AM
namquanluc xin chào BQT và toàn thể anh, chị, em ở diễn đàn. Namquanluc nhập ngũ tháng 12/1981, xuất ngũ tháng 11/1984, chuyên môn trong quân đội : Văn thư bảo mật - Tổ chức động viên (lính vẫn quen gọi là Quân lực) Tiểu đoàn 36 Thông tin viễn thông (dân Cần thơ quen gọi là Đài Ra đa Cần thơ tại Phi trường 31, nay đơn vị này đã giải thể bàn giao mặt bằng lại cho Quân khu 9 xây doanh trại BTL Quân khu), thuộc Lữ đoàn 596 Thông tin viễn thông (dân Saigon quen gọi là Đài Ra đa Phú Lâm, tại quận 6 - TPHCM), BTL Thông tin liên lạc.

namquanluc không có những kỷ niệm chiến đấu nhưng có nhiều kỷ niệm về đời thường của người lính khi đã ra quân, do đặc thù nghề nghiệp, những kỷ niệm của namquanluc thường gắn liền với những vụ án dân sự có thật. Hầu hết án dân sự đều được xét xử công khai, do đó mọi người đều được quyền phổ biến, tuy nhiên diễn đàn nào cũng có nội qui riêng và  "nhập gia" phải "tùy tục" nên namquanluc xin được hỏi BQT là namquanluc có được phép kể lại những kỷ niệm vừa nêu của mình ở chuyên mục này hay không ?

Mong sớm nhận được phản hồi từ BQT. Chúc BQT cùng toàn thể anh, chị, em ở diễn đàn luôn dồi dào sức khỏe. Trân trọng.


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: thanhh63 trong 28 Tháng Năm, 2014, 11:36:44 AM
Chào bác namquanluc, toàn người quen không hà  ;D, đáng lẽ phải nói: "em xin chịu phạt vì chậm ra mắt !  ;)" ... Mừng bác xây nhà mới, bác nhờ bác mõ sửa lại tên topic đi vì nếu để tên này sẽ thuộc diện "di dời không đền bù" đó bác!  ;D


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: namquanluc trong 28 Tháng Năm, 2014, 12:03:03 PM
Chào thanh63,
Còn thời gian tự sửa nên Anh đã tự sửa lại tiêu đề rồi !


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: baoleo trong 28 Tháng Năm, 2014, 12:04:31 PM
Xin chào bác namquanluc. ;D
Tất cả những bài viết, có liên quan tới người lính, đều được hoan nghênh.
Chúc bác có những bài viết hay.
 Bác dự kiến tên nhà của bác là gì, mõ Baoleo tôi sẽ hỗ trợ bác đăng ký  ;)


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: hong c9d3e866 trong 28 Tháng Năm, 2014, 11:48:41 PM
  Chào bác Namquanluc.
 Mừng bác đã đặt móng nhà, tôi sẽ nhào dzô hóng hớt đới :D ;D


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: quangcan trong 29 Tháng Năm, 2014, 11:03:01 AM
Chào mừng bác namquanluc, lót dép hóng nghe chuyện tòa án cái, cái món này em cũng thích,  ;D.


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: binhyen1960 trong 29 Tháng Năm, 2014, 08:57:01 PM
 Chào bác namquanluc@! ;D

 Nhiệt liệt hoan nghênh bác mở topic mới với những câu chuyện của chuyên ngành "thầy cãi" trên diễn đàn VMH. BY đã từng biết vài câu chuyện của bác từng kể lại, nó giúp cho người đọc rất nhiều để hiểu biết thêm về pháp luật VN hiện hành, với ai muốn sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật sẽ thấy được giá trị từ bài viết, mang tới cho mọi người thêm kiến thức cuộc sống.

 Tôi trân trọng điều đó và hy vọng qua bài viết sắp tới của bác sẽ giúp cho tất cả mọi người hiểu biết thêm về kiến thức pháp luật giữa cuộc sống. ;D


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: namquanluc trong 31 Tháng Năm, 2014, 05:47:04 PM
Cám ơn tất cả các bạn.
@ Baoleo : nhờ Anh hỗ trợ sửa lại dùm tên nhà của tôi là SUY NGẪM CHUYỆN ĐỜI..... Cám ơn anh nhiều.


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: namquanluc trong 31 Tháng Năm, 2014, 05:49:46 PM
CHUYỆN THỨ NHẤT : BI KỊCH "NỒI DA XÁO THỊT"

Cụ Mai Thành Chương là người đàn ông đa tình. Ngày còn ở Miền Bắc cụ đã có hai vợ là bà Nguyễn Thị Đáo (bà cả) và bà Phạm Thị An (bà thứ). Vào những năm 40 của thế kỷ trước, Cụ Chương đã đưa cả bầu đoàn thê tử vào miền Nam lập nghiệp, điểm dừng của đại gia đình cụ là TP Vũng Tàu. Cụ Chương ở cùng bà thứ tại số 78 Hoàng Hoa Thám nhưng vẫn đi lại với bà cả ở 134 Lê Lợi, vì vậy cho tới ngày cụ mất, bà cả có với cụ 3 con chung là Mai Viết Đa, Mai Thị Ngọc và Mai Thị Yến Nữ, còn bà thứ thì được 5 con chung với cụ gồm Mai Thị Hiệp, Mai Thị Hòa, Mai Đức Khánh, Mai Đức Khanh và Mai Thành Thái. Dĩ nhiên bà cả và bà thứ không ưa nhau, kéo theo đám con của mỗi bà cũng vậy nhưng do mỗi bên đều được cụ Chương gầy dựng cho một “giang sơn” riêng từ ngày vô Nam nên chưa xảy ra việc gì quá đáng. Bầy con của cụ Chương, nói theo dân gian là “âm thịnh dương suy” bởi 4 anh con trai thì Mai Thành Thái bị tâm thần, Mai Đức Khánh chết trẻ khi còn độc thân, còn Mai Viết Đa và Mai Đức Khanh hiền như cục đất trong khi các con gái, ngoại trừ Mai Thị Ngọc chưa chồng con và chết năm 1981, còn lại đều khôn lanh, đặt biệt nổi bật là bà Mai Thị Hiệp nguyên Trung úy Thủy quân lục chiến VNCH.

Ngày 19/10/1991 Cụ Chương tạ thế, tang lễ cử hành ở tư gia của bà cả, phía bà thứ có mặt đầy đủ. Ngày 03/7/2001 bà cả tạ thế. “Hậu cung” của cụ Chương bắt đầu “nồi da xáo thịt” bằng việc chỉ sau ngày bà cả mất chưa tới 01 tháng, phía bà thứ đã có đơn gởi khắp nơi yêu cầu các Cơ quan chức năng "giúp đỡ" chia tài sản chung đối với nhà 134 Lê Lợi, giằng co qua lại, kiện rồi rút đơn, rút đơn xong lại tái kiện, mấy lần thay đổi yêu cầu khởi kiện trong mấy năm, cuối cùng ngày 01/01/2004 bà Mai Thị Hiệp đại diện gia đình bà thứ, dưới sự ủng hộ của bà Mai Thị Yến Nữ mới chính thức có đơn khởi kiện gởi Tòa án nhân dân Tỉnh Bà rịa - Vũng tàu (TAND tỉnh BR-VT) yêu cầu buộc vợ chồng ông Mai Viết Đa, bà Tống Thị Bích phải chia thừa kế căn nhà 134 Lê Lợi vì cho rằng đó là di sản của cụ Chương để lại.

Sinh thời, năm 1985 Cụ Chương đã tới UBND Phường ký giấy ủy quyền cho con trai trưởng là Mai Viết Đa được sử dụng và đứng tên giấy chủ quyền đối với căn nhà 134 Lê Lợi, do đó ông Đa đã được cấp GCNQSDĐ và đồng ý cho vợ là bà Tống Thị Bích cùng đứng tên, trải qua các thời kỳ, cho tới khi bị kiện thì vợ chồng ông Đa đã mấy lần được đổi từ sổ đỏ mẫu cũ sang sổ đỏ mẫu mới và cuối cùng là sổ hồng cho cả nhà, đất số 134 Lê Lợi của mình. Như vậy kể từ 1985 nhà đất 134 Lê Lợi không còn là tài sản của Cụ Chương mà đã là tài sản của vợ chồng ông Mai Viết Đa, bà Tống Thị Bích do đó sau khi cụ Chương mất, nhà 134 Lê Lợi không phải là di sản của Cụ để lại.

Luật pháp qui định thời hiệu khởi kiện để yêu cầu về thừa kế là 10 năm kể từ ngày mở thừa kế (ngày người để lại di sản mất), đối chiếu cụ Chương mất ngày 19/10/1991 thì tới hết ngày 19/10/2001 là hết thời hiệu khởi kiện. Ngày 01/01/2004 Bà Mai Thị Hiệp mới khởi kiện là đã vượt quá xa thời hiệu mà Pháp luật cho phép bà ta khởi kiện. Như vậy, Nguyên đơn khởi kiện khi đã hết thời hiệu và không có chứng cứ để chứng minh nhà 134 Lê Lợi là di sản của Cụ Chương, thế nhưng vụ việc vẫn được TAND tỉnh BR-VT thụ lý giải quyết. Tại sao ?
(còn tiếp)


Tiêu đề: Suy ngẫm chuyện đời....
Gửi bởi: baoleo trong 02 Tháng Sáu, 2014, 08:28:26 AM
Cám ơn tất cả các bạn.
@ Baoleo : nhờ Anh hỗ trợ sửa lại dùm tên nhà của tôi là SUY NGẪM CHUYỆN ĐỜI..... Cám ơn anh nhiều.

Đã xong.  ;D
Mời anh Namquanluc tiếp tục có nhiều câu chuyện hay.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: Cutichiuchoi trong 02 Tháng Sáu, 2014, 10:19:31 AM
Chủ đề bác namquanluc đưa ra thấy khá hấp dẫn đây.
Muốn tham gia giải quyết vấn đề này, theo tôi trước hết phải nghiên cứu kỹ lại Luật Hôn nhân và Gia đình, Bộ Luật dân sự và Bộ Luật Tố tụng dân sự cùng các văn bản hướng dẫn thi hành luật. Chế định thừa kế là một chế định tương đối khó trong quá trình học môn Luật Dân sự nên bác namquanluc biết đúng chỗ ngứa để gãi rồi  ;D
Tuy nhiên, nội dung vụ việc diễn ra đã khá lâu, văn bản pháp luật thay đổi nhiều, nhất là các văn bản hướng dẫn thi hành luật và các hướng dẫn của TAND TC trong việc tổng kết xét xử hàng năm.
Nhưng mà chúng ta cứ tham gia theo những gì mình biết để cùng nhau nghiên cứu pháp luật cho vui  ;D ;D ;D


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 02 Tháng Sáu, 2014, 01:07:13 PM
Tiếp theo :

Thời điểm 01/01/2004 - thời điểm bà Mai Thị Hiệp khởi kiện - Pháp lệnh thủ tục giải quyết các vụ án dân sự (Pháp lệnh) còn hiệu lực, đáng lẽ TAND tỉnh BR-VT phải căn cứ khoản 2 điều 36 của Pháp lệnh để trả đơn ngay vì thời hiệu khởi kiện đã hết, thế nhưng không hiểu vì lý do gì mà Tòa vẫn nhận đơn vào “ngâm” để tới ngày 10/8/2004 Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP của Tòa án tối cao ra đời (Nghị quyết 02), có hiệu lực vào khoản cuối tháng 8/2004, điểm đáng chú ý là Nghị quyết 02 qui định khi hết thời hiệu khởi kiện yêu cầu về thừa kế mà tất cả các đồng thừa kế có 2 điều kiện cần và đủ là có Văn bản thỏa thuận đó là tài sản chung chưa chia và không tranh chấp về hàng thừa kế thì Tòa sẽ thụ lý để chia tài sản chung khi có yêu cầu. Mãi tới 01/ 11/2004 TAND tỉnh BR-VT mới thụ lý vụ án, bất chấp Pháp lệnh qui định nếu đơn khởi kiện hợp lệ thì Tòa phải thụ lý chậm nhất chỉ 2 tháng. Như vậy dù vô tình hay cố ý thì việc “ngâm” này cũng đã giúp phía Nguyên đơn do việc ra đời của Nghị quyết 02 có nội dung thay đổi có lợi cho họ.

Tuy nhiên, ông Đa, bà Bích đời nào chịu ký Văn bản thỏa thuận nhà 134 Lê Lợi là tài sản chung chưa chia của ông Chương để lại cho tất cả đồng thừa kế, bởi lẽ năm 1985 ông Chương đã cho và vợ chồng họ đã đứng tên trên GCN quyền sỡ hữu nhà này từ 1993. Không có Văn bản thỏa thuận thì Tòa không thể thụ lý để chia tài sản chung vì không đủ điều kiện như Nghị quyết 02 qui định. Không thực hiện được kế hoạch “ngâm” đơn chờ Luật mới ra đời nên Tòa “xoay” theo kiểu khác. Nguyên trước đó khi bà cả vừa mất thì bà thứ Phạm Thị An đã khởi kiện yêu cầu chia tài sản chung của vợ chồng với ông Chương đối với căn nhà 134 Lê Lợi, TAND tỉnh BR-VT đã thụ lý nhưng Thẩm phán được phân công giải quyết vụ án giải thích không có chứng cứ để yêu cầu như vậy nên bà An rút đơn và Tòa đình chỉ vụ án vào năm 2003, nay bổng dưng Tòa lại lấy Biên bản ghi lời khai của ông Đa, bà Bích trong vụ án đã đình chỉ đó để làm căn cứ thụ lý cho vụ án mới ! Tòa cho biết, do ông Đa khai thừa nhận nhà 134 Lê Lợi là di sản của ông Chương để lại và năm 1985 ông đã không báo cho tất cả các đồng thừa kế khác biết mà tự ý viết, tự ý ký tên ông Chương vào Văn bản ủy quyền để chuyển chủ quyền nhà từ ông Chương qua cho mình nên Tòa thụ lý vụ án chia thừa kế là đúng pháp luật vì ông Đa thừa nhận có Di sản và thời hiệu được tính kể từ ngày ông Đa thừa nhận !

Như vậy Luật qui định thời hiệu yêu cầu về thừa kế được tính kể từ ngày người để lại di sản mất nhưng TAND tỉnh BR-VT đã tùy tiện sửa Luật thành thời hiệu được tính kể từ ngày đương sự thừa nhận để thụ lý bằng được ! Mục đích hành vi trái luật này của Tòa chưa rõ là gì, nhưng chắc chắn nó đã giúp phía Nguyên đơn được hưởng lợi rất lớn vì từ chổ không có di sản để chia thừa kế trở thành có di sản và thay vì bị trả đơn họ lại được Tòa thụ lý giải quyết !
(còn tiếp)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 03 Tháng Sáu, 2014, 03:08:47 PM
Tiếp theo

Điều 171 Bộ luật dân sự 1995 (BLDS 1995) có qui định việc bắt đầu lại thời hiệu khởi kiện vụ án dân sự trong trường hợp bên có nghĩa vụ đã thừa nhận một phần hoặc toàn bộ nghĩa vụ của mình đối với người khởi kiện, nhưng trường hợp này ông Đa không phải là người có nghĩa vụ chia thừa kế cho người khởi kiện là bà Mai Thị Hiệp bởi ông Chương không để lại di chúc chỉ định ông Đa là người có nghĩa vụ phân chia di sản của ông như qui định tại khoản 1 điều 685 BLDS 1995. Việc ông Đa chiếm hữu nhà 134 Lê Lợi là được ông Chương ủy quyền cho sử dụng và được Pháp luật cấp giấy chủ quyền, tức ông Đa chiếm hữu, sử dụng có căn cứ chứ không phải không có căn cứ pháp luật để có nghĩa vụ phải trả lại cho các đồng thừa kế như qui định tại khoản 3 điều 286 BLDS 1995. Tóm lại ông Đa không phải là bên có nghĩa vụ theo qui định của Pháp luật nên dù ông Đa có thừa nhận nghĩa vụ thì việc thừa nhận đó cũng trái pháp luật (giống như một người không có tội nhưng cố tình nhận tội), vì vậy nếu dựa vào nội dung thừa nhận trái pháp luật của ông Đa để  áp dụng điều 171 BLDS 1995 bắt đầu lại thời hiệu là cũng trái pháp luật theo.

Dưới mắt nhiều người dân, nhất là người đã lớn tuổi và cả đời mới phải “đáo tụng đình” một lần thì Cơ quan công quyền là nơi cầm cân nãy mực còn Cán bộ Nhà nước là những “khuôn vàng, thước ngọc” nên họ tin tưởng tuyệt đối. Đúng ra phải là vậy nhưng thực tế lại có những trường hợp niềm tin này bị lợi dụng vào mục đích xấu và nạn nhân phải trả bằng một giá rất đắt. Sai lầm thường gặp là vì tin tưởng mà khi ký tên đã không đọc hoặc chỉ đọc lướt qua Biên bản làm việc, trong khi thuật ngữ chuyên môn không phải ai cũng hiểu và thủ thuật làm thay đổi toàn bộ ý nghĩa một câu văn, một đoạn văn cũng có khá nhiều. Ví dụ đương sự khai : “Năm 1977 Cha tôi đi đăng ký kê khai căn nhà ...” nhưng Biên bản lại ghi “ Năm 1977 Cha tôi tự ý đi đăng ký kê khai căn nhà …” là đã khác xa. Những Biên bản viết tay mà sau buổi làm việc Cán bộ không chịu cấp một bản cho đương sự lưu giữ là những giấy tờ dễ bị viết thêm nội dung ! Ít ai để ý khoản trống chỉ đôi, ba dòng ở phía trên vị trí ký tên nhưng nếu sau đó khoản trống này được viết thêm vào : “Sau khi đọc lại biên bản, ý kiến cuối cùng của đương sự là……” thì đương sự phải “chịu chết”, biết oan ức nhưng không cãi  được nửa lời trong trường hợp nội dung ghi thêm là để “giết” mình !

Ông Đa từng tâm sự không khi nào ông khai mình giả mạo chữ ký của ông Chương trong giấy ủy quyền cho nhà bởi giấy đó có chứng thực của UBND Phường, tức ông Chương phải tới UBND Phường ký tên ngay trước mặt người có thẩm quyền chứng thực, vậy mà không hiểu tại sao Tòa lại có Biên bản lời khai như vậy với chữ ký thật của ông ! Còn chuyện thừa nhận di sản, sau khi được giải thích sự khác nhau giữa tài sản (là vật, tiền, giấy tờ có giá và quyền về tài sản – điều 163 BLDS 2005) và di sản (tài sản của người chết để lại – điều 634 BLDS 2005) ông Đa mới ngớ người ra nhớ lại là ông chỉ khai nhà 134 Lê Lợi là tài sản của Bố ông là ông Chương đã chết để lại nhưng đã cho ông từ trước khi ông Chương mất, chứ lúc đó ông nào đã biết “di sản” là gì mà khai ! Từ đầu vụ án ông Đa đã nhờ một Luật sư là bạn bè từ trước 1975 hỗ trợ pháp lý, sau khi xem xét các chứng cứ, vị Luật sư này nhiều lần nói chắc như đinh đóng cột rằng ông Đa không thể thua kiện nên không cần Luật sư đi kèm trong các buổi Tòa triệu tập lấy lời khai vì vợ chồng ông khai kiểu gì cũng thắng. Tin tưởng điều đó nên ông Đa không cần đọc lại Biên bản trước khi ký tên, ông có xin một bản để đối chiếu khi cần nhưng Thư ký bảo để Thẩm phán ký tên đóng dấu xong mới cung cấp sau nhưng rồi lu bu nên ông cũng quên luôn.
(còn tiếp)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 04 Tháng Sáu, 2014, 02:23:30 PM
CÁC CHỨNG CỨ :

1/- Giấy ông Chương cho nhà cho ông Đa năm 1985 :

(http://s19.postimg.org/539vvsxpf/giay_cho_nha_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/uakrw20tf/giay_cho_nha_2.jpg) (http://postimage.org/)

2/- Từ cơ sở đó ông Đa được Sở xây dựng cấp giấy xác nhận chủ quyền nhà :

(http://s19.postimg.org/n8mu9ux7n/Xac_nhan_CQ.jpg) (http://postimage.org/)

3/- Rồi được cấp giấy đỏ năm 1993 :

(http://s19.postimg.org/816upi5cz/giay_do_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/5xwfhu5k3/giay_do_2.jpg) (http://postimage.org/)

4/- Và đổi lại giấy hồng năm 2001 :

(http://s19.postimg.org/5z6db97dv/giay_hong_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/ydbsv4uxv/giay_hong_2.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 05 Tháng Sáu, 2014, 01:39:14 PM
Tiếp theo :

Theo trình tự luật định thì khi phát sinh tranh chấp về nhà đất, UBND Xã (Phường) phải tổ chức hòa giải trước, hòa giải không thành mới khởi kiện, vụ án này bà Hiệp khởi kiện ngày 01/01/2004 nhưng UBND Phường lại hòa giải không thành vào ngày 30/ 9/2004 ! Luật cũng qui định sau khi thụ lý Chánh án mới phân công Thẩm phán giải quyết  vụ án và sau khi có Quyết định phân công thì Thẩm phán mới có thẩm quyền ký tên đóng dấu triệu tập đương sự tới Tòa làm việc, vậy mà trong vụ án này, Tòa thụ lý ngày 01/11/1004 nhưng từ tháng 7/2004 Thẩm phán Vũ Thị Loan đã 3 lần triệu tập ông Đa tới tòa làm việc ! Chưa thụ lý, tức chưa được phân công tại sao Thẩm phán Loan được ký tên đóng dấu Tòa án để triệu tập ông Đa ? Chưa  có án, tức chưa có Bị đơn, sao triệu tập ông Đa với tư cách Bị đơn ?

Thời điểm 2004 khi tiếp cận hồ sơ vụ án dân sự, việc trước tiên của Luật sư là xem xét vấn đề thời hiệu, nếu bảo vệ cho Bị đơn mà phát hiện vụ việc đã hết thời hiệu thì Luật sư sẽ hướng dẫn khách hàng khiếu nại yêu cầu Tòa thu hồi hủy bỏ Thông báo thụ lý và trả đơn kiện. Bởi lời khai của đương sự là 1 trong những nguồn chứng cứ để Tòa xem xét giải quyết vụ án nên thường Luật sư phải theo sát khi Tòa triệu tập khách hàng của mình lấy lời khai. Trước khi Tòa mở phiên xét xử, Luật sư phải tới Tòa đọc toàn bộ hồ sơ để nắm rõ toàn bộ vụ việc lần cuối, nếu có gì trái luật thì phải khiếu nại ngay. Tóm lại, chỉ cần Luật sư tác nghiệp một cách bình thường đúng Nghề thì sẽ dễ dàng phát hiện chuyện hết thời hiệu cũng như chuyện Tòa  đã vi phạm thủ tục tố tụng khi cho “con đẻ trước cha” cái phải có trước lại có sau và ngược lại. Tại sao vị Luật sư trong vụ án này chỉ biết bảo ông Đa yên tâm, ngoài ra không biết gì cả ?!

Theo lời kể của ông Đa thì hôm trước ngày mở phiên tòa, vị Luật sư vẫn còn niềm nở bảo chứng cứ như vậy thì không thể nào có chuyện thua kiện, nhưng sáng hôm sau khi phiên tòa khai mạc thì vị Luật sư bổng dưng mặt lạnh như tiền, tay chống cằm, mắt chăm chú nhìn xa xa ngoài khung cửa sổ, bỏ mặc vợ chồng ông hốt hoảng, cuống cuồng không biết trả lời thế nào trước những câu hỏi dồn dập của Hội đồng xét xử, nhiều lần ông Đa đưa mắt cầu cứu nhưng vị Luật sư vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Không khí trang nghiêm của tòa với những câu hỏi sang sảng vang lên đầy uy lực, lại không hề có sự chuẩn bị nào vì đã có Luật sư cộng với thái độ lạnh lùng hết sức khó hiểu của vị Luật sư đã khiến sự sợ hãi của vợ chồng ông Đa càng lúc càng tăng cao, đỉnh điểm là họ run rẩy ôm nhau khóc giữa công đường. Thấy vậy, Thư ký phiên tòa bước xuống chìa một xấp giấy trắng và cây bút, nói rất nhỏ nhẹ, đầy thông cảm :
-Thôi, ông bà ký vào đây rồi về đi, chứ xúc động như vầy làm sao Tòa xử được, chừng nào Tòa mời thì ra xử tiếp.
Vội vã ký tên theo sự hướng dẫn của Thư ký rồi đôi vợ chồng già hối hả dìu nhau ra khỏi phòng xử án, họ có cảm giác  như vừa từ cõi chết trở về, phải ngồi bệt xuống đất vừa lau nước mắt vừa thở dốc lại vừa mừng !

Hơn một tuần sau, ông Đa nhận được một phong bì của TAND tỉnh BR-VT gởi, mở ra đọc xong vợ chồng ông ngã quỵ, mồm há hốc, mắt trợn trừng vì đó là Quyết định công nhận sự hòa giải thành tại phiên tòa, có hiệu lực thi hành ngay, không được kháng cáo, kháng nghị. Theo quyết định này thì hai bên đương sự thỏa thuận ông Đa, bà Bích được tiếp tục sử dụng căn nhà 134 Lê Lợi nhưng phải thanh toán kỹ phần thừa kế cho phía bà Hiệp 600 triệu và bà Mai Thị Yến Nữ 500 triệu. Chạy bổ đi tìm Luật sư thì ông này không nói không rằng, lẳng lặng mang trả toàn bộ số tiền thù lao đã nhận, không quên nhờ ông Đa ký biên bản thanh lý hợp đồng dịch vụ pháp lý, ghi rõ hai bên không còn vướng mắc gì về quyền lợi và nghĩa vụ !
(còn tiếp)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: linh f302 trong 05 Tháng Sáu, 2014, 02:55:38 PM
Xin chào bác chủ nhà, chào các bác..

Mới đọc chưa hết  câu chuyện thứ nhất của gia chủ  Tôi đã thấy chủ đề này khá thiết thực. Chắc không ít  cựu chiến binh sau khi trở về từ cuộc chiến  cũng đã rơi vào vòng  cảnh ngộ “dở mếu dở cười” vì đủ thứ chuyện đời phía sau không như  suy nghĩ thời trai trẻ ở phía trước..  Tôi vẫn hay nghe thiên hạ nói là “ Việt nam có 1 rừng luật nhưng chỉ xài 1 luật, đó là luật rừng..” Hy vọng những bài viết của namquanluc giúp luật pháp được mọi người hiểu biết và thực thi nghiêm chỉnh hơn.. đúng với câu khẩu hiệu xây dựng  Việt nam trở thành một “xã hội công dân và nhà nước pháp quyền” mà Tôi đã đọc ở đâu đó..

Chúc các bác vui khõe..


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 05 Tháng Sáu, 2014, 11:11:35 PM
Chào anh linh f302,
Cám ơn anh đã quan tâm, câu chuyện vẫn còn nhiều tình tiết gay cấn, phản ánh sự suy đồi đạo đức của nhiều người thuộc nhiều thành phần trong xã hội hiện nay. Mời anh và các bạn tiếp tục theo dõi.
 Trân trọng.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 06 Tháng Sáu, 2014, 11:59:09 AM
1/- Đơn khởi kiện ngày 01/01/2004 : (cái phải có sau nhưng lại có trước !)

(http://s19.postimg.org/qbx7o37vn/DON_KIEN.jpg) (http://postimage.org/)

2/- Biên bản hòa giải tại Phường ngày 30/9/2004 : (cái phải có trước nhưng lại có sau !)

(http://s19.postimg.org/pawyyyqw3/BB_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/muv5l48tf/BB_2.jpg) (http://postimage.org/)

3/- Quyết định công nhận sự hòa giải thành :

(http://s19.postimg.org/jcj5oq7xf/QD_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/erwz9so83/QD_2.jpg) (http://postimage.org/)

4/- Biên bản thanh lý hợp đồng của Luật sư :

(http://s19.postimg.org/d1dy8b6oz/BB_LS.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 07 Tháng Sáu, 2014, 01:54:53 PM
Tiếp theo :

Ông Đa quả quyết ông không hề thỏa thuận chia thừa kế tại phiên tòa, nếu muốn chia thì ông chia từ năm 2001 chứ kéo dài mấy năm rồi ra Tòa làm gì, ông giải thích lúc từ ngoài Bắc vào ông Chương đã ở hẳn bên bà thứ, tạo lập rồi bán đi bán lại mấy căn nhà, cuối cùng vẫn còn căn số 55 Hoàng Hoa Thám, trong khi mẹ con ông ở bên đây chỉ được ông Chương mua cho một đám đất dựng lên cái chòi, sau đó phải tự bươn chải mà mở rộng, phát triển lên nhưng do tâm lý phong kiến còn rơi rớt lại, người vợ luôn xem người chồng là chủ gia đình nên việc gì liên quan tới nhà đất là bà cả lại nhờ chồng đứng tên. Chánh, thứ mỗi bên 1 căn nhà là bên chánh đã thua thiệt nên ông không chia thừa kế. Ông Đa buồn nhất chuyện cô em gái Mai Thị Yến Nữ lại ủng hộ phe bà thứ ! Bố bỏ đi, ông thay Bố nuôi nấng, dạy dỗ, cho em ăn học từ nhỏ cho tới khi thành tài rồi dựng vợ gả chồng, tới khi ăn nên làm ra, nhà có 2, 3 căn, căn nào cũng 2, 3 tầng thì trở mặt với chính anh ruột của mình.

Vợ chồng ông Đa cho rằng đã bị lừa khi ký tên vào xấp giấy trắng tại Tòa do Thư ký đưa để rồi sau này xấp giấy đó được viết thành Biên bản hòa giải thành ! Không biết họ trình bày có đúng sự thật hay không, chỉ biết Biên bản phiên tòa này được viết tay, dài 06 trang nhưng trang 1 và 5 trang còn lại có dấu hiệu không cùng một loại giấy, chữ viết trong Biên bản lại rất đẹp, rất chỉnh chu từ câu cú cho tới từng dấu chấm, phẩy, trong khi theo lẻ thường do phải viết nhanh nên những Biên bản tốc ký chữ viết rất cẩu thả và đầy chữ viết sai phải gạch bỏ viết lại.

Trong khi bên thắng kiện tích cực yêu cầu thi hành án buộc ông Đa phải giao tiền cho họ thì bên thua kiện ngày ăn không ngon, đêm ngủ không yên vì bị oan ức mà không kêu được thành lời. Ông Đa hạ mình tìm tới những đứa em để “xin” chúng nghĩ lại. Ông vẫn kể dù biết phía bà thứ thừa hiểu ông Chương không có đóng góp gì nhiều vào việc tạo lập căn nhà 134 Lê Lợi mà toàn bộ công sức của ông đã dồn vào việc tạo lập mấy căn nhà cho bên bà thứ nhưng ông đã không yêu cầu chia thừa kế những tài sản này. Hơn nữa ông Chương đã tự nguyện cho ông căn nhà 134 Lê Lợi từ năm 1985. Mẹ kế Phạm Thị An không tiếp ông Đa, còn Mai Thị Hiệp – đứa em cùng Cha khác Mẹ - thì miễn cưỡng nghe rồi lạnh lùng đóng sập cánh cửa, cáo bận. Riêng với em ruột Mai Thị Yến Nữ, ông Đa ôn lại những kỷ niệm từ ngày ba anh em còn bé và luôn thiếu vắng tình phụ tử, những trưa nắng chang chang hay những chiều mưa mù mịt ông phải gò lưng chở em đi học hoặc đón em tan trường, rồi những ngày em vào Saigon học Đại học, thời buổi đói kém, đi lại khó khăn nhưng tháng nào ông cũng ráng làm lụng kiếm tiền để cụ bị lương thực mang vào cho em. Bà Nữ ngồi nghe như chuyện chẳng ăn nhập tới mình nhưng khi ông Đa bảo “Bố đã cho anh căn nhà 134 Lê Lợi từ 1985, em hiện có tới mấy căn nhà mà còn đòi chia nhà của anh làm gì ?” Thì bà Nữ lồng lên :
-Mấy căn thì cũng của tôi tạo ra còn của Bố dù chỉ 1 đồng tôi cũng bắt anh phải chia !
(còn nữa)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 08 Tháng Sáu, 2014, 10:45:21 AM
Biên bản phiên tòa :

(http://s19.postimg.org/fbbptxbc3/BB_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/g24fzpdpf/BB_2.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/y67gkcbdv/BB_3.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/y7hedrd7n/BB_4.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/pqhw2u8ir/BB_5.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/rjksr5tpf/BB_6.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 08 Tháng Sáu, 2014, 10:49:48 AM
Các giấy Tòa triệu tập trước khi thụ lý :

(http://s19.postimg.org/tpf3lnx5v/TT_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/xaaz4w1pf/TT_2.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/7g5rsur37/TT_3.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 08 Tháng Sáu, 2014, 03:50:19 PM
tiếp theo :

Mấy đứa con của ông Đa đều đã lớn nhưng trước kia họ ỷ lại việc kiện tụng đã có Bố, Mẹ, nhất là đã có Bác Luật sư bạn thân của Bố lo liệu, đùng một cái bị thua kiện tức tưởi, họ bắt đầu cằn nhằn, gấu ó lẫn nhau khiến không khí gia đình càng thêm nặng nề. Ông Đa bắt đầu lao vào việc khiếu nại yêu cầu hủy bỏ Quyết định công nhận hòa giải thành, ròng rã 04 năm trời ngày nào ông cũng gò lưng, có khi thức tận nửa đêm để viết đơn kêu oan nhưng do ông không có kiến thức Luật nên không nêu được vấn đề hết thời hiệu và vi phạm nghiêm trọng về trình tự thủ tục tố tụng mà chỉ tập trung vào vấn đề bị lừa ký các giấy tờ thừa nhận có di sản và Biên bản thỏa thuận tại phiên tòa nhưng lại không chứng minh được. Làm sao chứng minh được khi toàn bộ chữ ký của vợ chồng ông đều là thật, còn chuyện ký vào xấp giấy trắng, chuyện phiên tòa đã dừng nửa chừng, chuyện bị lừa lấy lời khai thừa nhận di sản ..v..v.. chỉ là lời trình bày suông bởi ông biết lấy gì làm chứng cứ ? Vậy là vô số đơn từ của ông gởi đi đều được các Cơ quan có thẩm quyền phản hồi là không có cơ sở để xem xét.

Thời điểm 2005 số tiền 1,1 tỷ phải thanh toán cho bên thắng kiện không phải nhỏ, nó vượt xa khả năng của ông Đa, hơn nữa do bị oan nên ông kiên quyết không hợp tác với Cơ quan chức năng trong việc thi hành án. Vậy là một phần nhà 134 Lê Lợi bị kê biên, đấu giá để lấy tiền thi hành án và ông nhận được quyết định ngày 11/6/2009 sẽ bị cưỡng chế giao nhà cho người trúng đấu giá. Cả nhà ông lại bấn loạn, cô con gái út Mai Hạnh Đoan đang sinh sống và làm ăn ở Saigon bỏ hết công việc hàng ngày để lên mạng tìm hiểu Pháp luật với hy vọng tìm được cách cứu vãn chuyện bị cưỡng chế lấy nhà và nhờ vậy cô biết tôi thông qua www.diendanluat.com.vn Đoan vội vã về Vũng Tàu mang toàn bộ hồ sơ đến cho tôi xem, sau đó Đoan nhờ tôi đến Vũng Tàu để trấn an gia đình dùm vì hiện chỉ còn vài ngày là bị cưỡng chế, cả nhà cô đang hoảng loạn còn Bố cô thì thề sẽ “tử thủ” chứ không cho ai lấy đi căn nhà do mồ hôi, nước mắt của ông tạo dựng trong mấy chục năm trời được.

Trưa ngày 10/6/2009 tôi có mặt tại nhà 134 Lê Lợi – Vũng Tàu, bằng tất cả kinh nghiệm của mình, tôi đã xua đi được phần nào không khí nặng nề, u ám tại đây. Trao đổi toàn bộ nội dung vụ việc với ông Đa cho tới chiều thì hai bên gút lại chỉ có mỗi cách để dừng cuộc cưỡng chế vào sáng hôm sau là thuyết phục được bà Hiệp, bà Nữ tự nguyện rút đơn yêu cầu thi hành án. Một lần nữa tôi lại được nhờ làm “thuyết khách” nhưng không thực hiện được vì vừa thoáng thấy bóng ông Đa trước cổng là bà Hiệp, bà Nữ đóng sập cửa, không tiếp. Tôi chỉ còn biết an ủi ông Đa cứ để cưỡng chế rồi tính sau, ông Đa trả lời ráo hoảnh là ông sẽ có cách riêng khiến việc cưỡng chế phải dừng lại, tôi gặn hỏi cách gì thì ông không nói, tôi khuyên ông Đa đừng manh động vì “người còn thì của còn”. Ông Đa tha thiết mời tôi nán lại ăn với ông một bữa cơm chay, khi ra xe trở về Saigon, tôi còn dặn dò Đoan sáng mai nên đưa Bố, Mẹ đi lánh chổ khác để khỏi phải chứng kiến việc cưỡng chế.

Hơn 10 giờ sáng hôm sau, tôi nhận được cú điện thoại của Mai Hạnh Đoan gào lên “Anh Năm ơi ! Bố em tự thiêu chết rồi !”, tôi đứng lặng người vì không ngờ cách ông Đa chọn để dừng cuộc cưỡng chế là cái chết đau đớn của bản thân mình. Vọng trong điện thoại là những tiếng khóc ngất gọi “Bố ơi, Bố ơi…” xen lẫn với nhiều âm thanh hỗn tạp, Đoan cho biết vẫn chưa cưỡng chế xong nhưng vì được tin ông Đa tự thiêu trên Núi Lớn nên đoàn cưỡng chế bỏ ngang công việc, đang vội vã thu dọn rút quân.
(còn tiếp)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 09 Tháng Sáu, 2014, 12:59:18 PM
Hình ảnh ông Đa tự  thiêu :

(http://s19.postimg.org/4yylzbwkj/ANH_TU_THIEU_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/lb8np2aw3/ANH_TU_THIEU_2.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/e9aq2v7ab/ANH_TU_THIEU.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/5sb7ry2lf/ANH_TU_THIEU_4.jpg) (http://postimage.org/)

Thư tuyệt mệnh kêu oan :

(http://s19.postimg.org/41s6qgl2b/THU.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: linh f302 trong 10 Tháng Sáu, 2014, 09:28:00 AM

Chào gia chủ namquanluc@

Đúng là chuyện đời.. đáng suy gẫm.




Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: Zin Ba Cầu trong 10 Tháng Sáu, 2014, 10:19:42 AM
             Chào LS  Namquanluc

 Chuyện buồn, thảm đắng lòng quá.  Chắc chưa hết đc phải không anh !


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 10 Tháng Sáu, 2014, 10:39:05 AM
Chưa đâu các bạn ạ, vụ án tới đây mới gần 1/2 đường thôi, tôi sẽ kể tiếp...


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: NhưC7D2E876F356 trong 10 Tháng Sáu, 2014, 11:14:56 AM
ở quê em cũng có vụ án tương tự hiện đang xảy ra cách đây khoảng 1 tuần tòa án huy động hàng trăm công an có cả xe chữa cháy máy ủi, máy xúc ... để tiến hành cưỡng chế thi hành án. người kêu oan tử thủ trong nhà với gần 10 can xăng 6 bình ga cỡ lớn đấu sẵn điện ắc quy cùng nhiều đống rơn dạ khô chất xung quanh chỉ đợi cơ quan cưỡng chế là sẽ tự thiêu ...rất đông dân chúng đến xem một vụ tử thủ không khác vụ Đoàn Văn Vươn. Nếu trang này cho phép em sẽ xin kể câu chuyện này


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 10 Tháng Sáu, 2014, 03:00:15 PM
Tiếp theo :

Tôi chỉ gặp ông Đa vài tiếng đồng hồ, ăn chung một bữa cơm chay đạm bạc rồi vĩnh viễn không còn gặp lại, nhưng căn duyên giữa tôi và ông thì chỉ mới bắt đầu. Con ông Đa định dùng xác của Bố để gây áp lực với vài Cơ quan Nhà nước nhưng tôi ngăn cản, trước linh cửu ông Đa tôi khấn nguyện : “Chú cứ yên nghĩ nhưng chú có linh thiêng thì phù hộ cho cháu giúp chú giải oan”. Toàn bộ hồ sơ vụ án của ông Đa đựng trong 3 chiếc cặp học trò đầy căng. Trong đó có cả Hợp đồng dịch vụ pháp lý của 2 Văn phòng Luật sư nổi tiếng giúp ông Đa kêu oan nhưng đã thanh lý. Tôi chỉ chọn ra được vài tài liệu, trong đó có giá trị nhất là 3 giấy triệu tập trước khi Tòa thụ lý. Tôi còn phát hiện trước giải phóng ông Đa là lính thông tin và sau 1975 ông được giữ lại làm Công nhân viên quốc phòng tại C 17 - E 596, tức chung đơn vị E 596 với tôi, tình tiết này giúp tôi có thêm quyết tâm giúp ông giải oan. Tôi hướng dẫn bà Bích làm đơn yêu cầu Tòa án Tỉnh BR-VT cung cấp tài liệu, chứng cứ có trong vụ án để nghiên cứu, cũng vài lần lên xuống mới được cung cấp các tài liệu mà tôi đã gởi ở các bài trên. Tuy nhiên, biên bản làm việc trong 3 lần triệu tập trước khi thụ lý - chứng cứ rất quan trọng để kết luận ông Đa, bà Bích có bị lừa hay không - thì Tòa viện cớ hồ sơ đã giao hết về Tòa án tối cao nên không có để cung cấp !

Luật qui định thời hạn kháng nghị giám đốc thẩm (KNGĐT) là 03 năm kể từ ngày Quyết định công nhận thỏa thuận (QĐ 03) có hiệu lực (9/3/2005), tôi vào cuộc từ tháng 6/2009  nên dù có chứng cứ mạnh thì cũng phải đối mặt với thực tế cay nghiệt là đã hết thời hạn KNGĐT. Bao nhiêu Đơn khiếu nại thể hiện chi tiết việc vi phạm pháp luật của QĐ 03 được gởi đi nhưng không một hồi âm. Luật cũng qui định sẽ tái thẩm hủy bỏ Bản án, Quyết định đã có hiệu lực để xét xử lại nếu có tình tiết mới chưa từng có trong hồ sơ nhưng làm thay đổi cơ bản nội dung vụ án. Tôi đã đọc thuộc làu hồ sơ mà không tìm ra tình tiết mới. Vụ án rơi vào bế tắc.

Mùa hè năm 2011 tôi đưa gia đình đi tắm biển Vũng Tàu, như thường lệ tôi lại tới nhà 134 Lê Lợi để thắp hương và nhìn thật lâu di ảnh của Ông Đa. Trong câu chuyện với gia đình ông ngay sau đó, tôi được cho biết sinh thời ông Chương ngoài hai bà chánh, thứ ra còn có quan hệ với vài bà nữa ! Tò mò không biết “cụ” này thế nào mà được nhiều phụ nữ “mê” nên tôi muốn xem hình ảnh ông Chương, mấy cuốn Album được mang ra, tôi chú ý một thanh niên lạ mặt còn rất trẻ nhưng cũng mặc tang phục theo phong tục, tập quán dành cho con trai người chết. Hai em trai của ông Đa sinh 1957 và 1961 vượt biên năm 1980 thì năm 1991 làm sao về thọ tang ông Chương và còn trẻ như vậy được !? Tôi hỏi đó là ai, quan hệ thế nào với gia đình thì bà Bích trả lời đó là đứa con “rơi” tên Nguyễn Vũ Hiền của ông Chương, hiện vẫn đang ở với Mẹ tại Vũng Tàu. Cố gắng lắm tôi mới không hét lên vì mừng rỡ, thắp tiếp cho ông Đa một nén hương mới, tôi mĩm cười “Có lối ra rồi nghe chú Đa, chú linh thiêng lắm” !

Luật qui định con đẻ được hưởng thừa kế của Bố bất kể con trong hay ngoài giá thú, Nguyễn Vũ Hiền bị bỏ sót chính là tình tiết mới để xin tái thẩm hủy QĐ 03, thế nhưng đơn đã gởi đi mấy lần, Tòa tối cao đã về BR-VT xác minh, hy vọng bùng lên rồi chợt tắt vì vụ án tiếp tục rơi vào sự im lặng.
(còn tiếp)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 11 Tháng Sáu, 2014, 12:09:56 PM
1- Quyết định cho thôi việc của ông Đa :

(http://s19.postimg.org/x67yx5hgj/anh_11.jpg) (http://postimage.org/)

2- Hình ảnh đám tang ông Chương :

(http://s19.postimg.org/prin4rvkz/anh.jpg) (http://postimage.org/)

Ghi chú :
1 : Bà cả Nguyễn Thị Đáo
2 : Bà thứ Phạm Thị An
3 : Con trai Mai Viết Đa (Bị đơn)
4 : Con trai Nguyễn Vũ Hiền (bị bỏ sót)
5 : Con gái Mai Thị Hiệp (Nguyên đơn)
6 : Mẹ đẻ Nguyễn Vũ Hiền.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 12 Tháng Sáu, 2014, 10:53:14 AM
Tiếp theo :

Người dân bình thường ít ai dám mua nhà đất đấu giá bởi nó tiềm ẩn nhiều rủi ro bất ngờ, chí ít cũng bị chủ cũ ác cảm gây khó khăn. Mấy lần tổ chức đấu giá mà không có ai đăng ký mua, bà Hiệp bà Nữ cũng không nhận tài sản đấu giá, đáng lẽ theo Luật thì việc thi hành án sẽ khép lại, Ông Đa tự nhiên được hưởng lợi, nhưng Bà Nguyễn Thị Huệ nhà sát vách ông Đa, do buôn bán cùng ngành đồ gỗ nên từ lâu hai bên đã có hiềm khích, nhân dịp này đã tới đăng ký mua đấu giá vào giờ chót và mừng rỡ vì trúng đấu giá chỉ hơn 1,2 tỷ. Bà Huệ nhẩm tính, giá thị trường phần nhà đất đó phải hơn 4 tỷ, vị chi lãi gần 3 tỷ bạc, vậy mà thiên hạ không ai biết để chỉ mỗi mình bà đấu giá nên dễ dàng trúng giá rẻ ! Cứ nghĩ tới chuyện bày hàng bán tại phần nhà này như cắm 1 cái gai vào mắt đối thủ là bà Huệ lại hả dạ !

Với sức mạnh của mấy trăm người gồm nhiều lực lượng thì ai cũng nghĩ việc cưỡng chế phải xong nên bà Huệ không ngần ngại ký trước Biên bản nhận bàn giao nhà đất. Nhưng đâu ai ngờ ông Đa tự thiêu ! Đám tang ông Đa được tổ chức tại phần nhà đất bị cưỡng chế và sau khi hỏa táng, tro cốt của ông cũng được thờ phụng tại đây. Như vậy trên giấy tờ bà Huệ đã nhận nhà đất nhưng thực tế thì việc cưỡng chế chưa xong , bà chưa được một giây phút nào đặt chân vào ngôi nhà mà mình đã bỏ ra hơn 1,2 tỷ để mua đấu giá. Cuống cuồng làm thủ tục nhưng cập rập thế nào bà Huệ chỉ được công nhận QSDĐ chứ không công nhận quyền sỡ hữu nhà gắn liền ! Bà Huệ khiếu kiện yêu cầu phải được giao nhà đất trúng đấu giá nhưng Cục thi hành án dân sự Tỉnh trả lời không còn trách nhiệm vì đã giao xong có chữ ký nhận của bà Huệ trong Biên bản ! Tòa thì đình chỉ vì cho rằng không thuộc thẩm quyền ! Tố cáo nhà đất bị chiếm đoạt thì không chứng minh được đã ở trong nhà đó thời điểm nào ? Thủ phạm bẻ khóa vào hay đánh đuổi chủ nhà để chiếm ?! Cùng đường bà Huệ càng thêm cay cú, Bà Bích lắp thêm mái che trên mái nhà để tránh mưa tạt, lập tức bà Huệ làm ầm ĩ yêu cầu Phường phải cho người xuống tháo gỡ, nhưng bà Huệ không được công nhận QSH nhà thì không có tư cách khiếu nại về nhà nên không tháo gỡ được !

Bà Huệ làm đơn kêu cứu, tố cáo khắp nơi khiến lãnh đạo Tỉnh phải chỉ đạo giải quyết dứt điểm vụ việc. Bà Bích lại nhận được Thông báo phải tự nguyện giao phần nhà đất bà Huệ đã trúng đấu giá, nếu không  sẽ bị cưỡng chế ! Một lần nữa, cả gia đình ông Đa lại hốt hoảng, bấn loạn bởi 2 từ cưỡng chế. Tôi hướng dẫn bà Bích làm đơn xin gặp trực tiếp lãnh đạo TP Vũng Tàu, được đồng ý nên tôi cùng tham gia và đại diện Bà Bích trình bày chi tiết vụ việc với Chủ tịch UBND TP Vũng Tàu và đề nghị Chủ tịch cho tạm hoãn việc cưỡng chế để tránh tiếp tục gây ra hậu quả không thể khắc phục được. Quan điểm của tôi bị đại diện vài Phòng, Ban phản bác nhưng được đại diện Cơ quan Công an ủng hộ. Cuối cùng, Chủ tịch đồng ý tạm hoãn cưỡng chế để chờ kết quả giải quyết, đồng thời giao cho Cơ quan Công an soạn thảo văn bản kiến nghị Tòa án tối cao và Viện kiểm sát tối cao sớm giải quyết vụ việc để địa phương thực hiện. Bà Huệ lại lồng lộn vì không biết tới bao giờ mới được nhận nhà đất trúng đấu giá nhưng kiên quyết từ chối lời đề nghị để giữ gìn tình cảm láng giềng và hạn chế tối đa thiệt hại cho cả hai bên, bà nên bán lại cho Bà Bích phần nhà đất đó với giá bằng với giá trúng đấu giá. Bà Huệ nói bà không dại mà bỏ đi món lãi những gần 3 tỷ đồng.
(còn nữa)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 13 Tháng Sáu, 2014, 12:41:49 PM
Biên bản làm việc với Chủ tịch UBND TP Vũng Tàu :

(http://s19.postimg.org/czhykxjtv/BI_N_B_N_UBND_TP_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/ue26t7gyr/BI_N_B_N_UBND_TP_2.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 14 Tháng Sáu, 2014, 04:59:44 PM
Tiếp theo :

Chờ đợi mãi mà không có tín hiệu hồi âm từ Tòa án và Viện kiểm sát tối cao, tôi lại loay hoay tìm hiểu về việc kê biên, đấu giá một phần nhà 134 Lê Lợi để thi hành án. Khổ nổi ông Đa không hợp tác thi hành án nên hồ sơ việc này gần như không có gì ngoài mấy cái Thông báo, lại phải xin cung cấp nhưng vô cùng khó khăn mới được. Chính cái sự khó khăn trong việc cung cấp này đã khiến tôi chú ý vì nếu làm đúng thì không có gì phải ngại chuyện cung cấp tài liệu cho đương sự. Quả nhiên suy đoán của tôi không sai, việc tổ chức đấu giá vụ này có nhiều điều trái pháp luật :

Thứ nhất, khoản 1 điều 47 Pháp lệnh thi hành án dân sự 2004 (PLTHADS) và khoản 1 điều 23 Nghị định 164/2004/ NĐ-CP qui định Cục thi hành án dân sự (CTHADS) phải ký Hợp đồng ủy quyền bán đấu giá thì Trung tâm bán đấu giá (TTBĐG) mới có thẩm quyền bán đấu giá tài sản kê biên, thế nhưng TTBĐG đã bán một phần nhà đất 134 Lê Lợi kê biên của ông Đa với giá 1.286.848.000 đồng mà không có sự ủy quyền của CTHADS.

Thứ hai, khoản 1 điều 9 Nghị định 05/2005/NĐ-CP qui định phải định giá khởi điểm trước mới bán đấu giá sau, thế nhưng trường hợp này TTBĐG lại làm ngược, bán đấu giá trước vào ngày 09/4/2009 và định giá khởi điểm 1.286.848.000 đồng sau vào ngày 17/4/2009.

Thứ ba, khoản 2 điều 43 PLTHADS qui định phải thành lập một Hội đồng gồm Chấp hành viên làm Chủ tịch và đại diện phòng tài chính cùng các phòng ban chuyên môn có liên quan (Phòng quản lý đô thị, Phòng tài nguyên & môi trường…) để định giá khởi điểm tài sản kê biên là nhà đất, thế nhưng trường hợp này giá khởi điểm 1.286.848.000 đồng lại được định giá bởi “Hội đồng” gồm Chấp hành viên, Kiểm sát viên, TTBĐG (kẻ bán) và bà Nguyễn Thị Huệ (người mua) !

Thứ tư, khoản 2 điều 14 Nghị định 05/2005/NĐ-CP qui định người đã đăng ký mua tài sản bán đấu giá phải nộp một khoản tiền đặt trước tối đa không quá 5% của giá khởi điểm, thế nhưng trường hợp này giá khởi điểm 1.286.848.000 đồng đáng lẽ bà Nguyễn Thị Huệ chỉ phải đặt trước tối đa 64.342.400 đồng nhưng Bà Huệ lại đặt trước tới 82 triệu đồng (có phiếu thu) và 307.600.000 đồng (không có phiếu thu) !

Tôi đã hướng dẫn bà Bích khởi kiện yêu cầu hủy kết quả đấu giá tài sản ngày 09/4/2009 theo qui định của Bộ luật tố dụng dân sự hiện hành và đã được Tòa án TP Vũng Tàu thụ lý. Nếu kết quả bán đấu giá thành ngày 09/4/2009 bị hủy thì Hợp đồng mua tài sản đấu giá cũng như GCNQSDĐ của bà Nguyễn Thị Huệ cũng bị hủy theo, việc thi hành án phải quay trở lại từ đầu với nhiều thuận lợi nghiêng về phía Bà Bích, ví dụ lúc đó bà Bích có quyền nộp tiền thi hành án 1,1 tỷ đồng để khỏi mất phần nhà đất trị giá thị trường hơn 4 tỷ hoặc do dị đoan, sợ rủi ro mà không ai dám mua đấu giá phần nhà đất có người chết thảm và đang tiếp tục kiện thưa quyết liệt… Thuận lợi lớn nhất là UBND TP Vũng Tàu đã đồng ý tạm hoãn việc cưỡng chế chờ kết quả giải quyết từ cấp tối cao, nghĩa là lúc đó việc thi hành án phải nằm im chờ….
(còn nữa)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 16 Tháng Sáu, 2014, 03:00:32 PM
1- Biên bản đấu giá thành ngày 09/4/2009 :

(http://s19.postimg.org/du9k42y03/BB_9_4_3.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/hf5fnb2jn/BB_9_4_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/jkzqht603/BB_9_4_2.jpg) (http://postimage.org/)

2- Biên bản định giá khởi điểm ngày 17/4/2009 :

(http://s19.postimg.org/okx6prbmr/BB_G_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/4etoqvfz7/BB_G_2.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/eq61jj7oj/BB_G_3.jpg) (http://postimage.org/)

3- Công văn của TTBĐG thừa nhận không có Hợp đồng ủy quyền và phiếu thu 307.600.000 đồng :

(http://s19.postimg.org/nmgtngyar/image.jpg) (http://postimage.org/)


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 17 Tháng Sáu, 2014, 02:51:59 PM
Thưa các bạn,
Câu chuyện này xin tạm dừng ở đây vì chưa có thêm tình tiết mới, khi nào có (chắc cũng sắp rồi !) namquanluc sẽ kể tiếp. Trân trọng.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: binhyen1960 trong 21 Tháng Sáu, 2014, 10:35:25 AM

Với sức mạnh của mấy trăm người gồm nhiều lực lượng thì ai cũng nghĩ việc cưỡng chế phải xong nên bà Huệ không ngần ngại ký trước Biên bản nhận bàn giao nhà đất. Nhưng đâu ai ngờ ông Đa tự thiêu ! Đám tang ông Đa được tổ chức tại phần nhà đất bị cưỡng chế và sau khi hỏa táng, tro cốt của ông cũng được thờ phụng tại đây. Như vậy trên giấy tờ bà Huệ đã nhận nhà đất nhưng thực tế thì việc cưỡng chế chưa xong , bà chưa được một giây phút nào đặt chân vào ngôi nhà mà mình đã bỏ ra hơn 1,2 tỷ để mua đấu giá. Cuống cuồng làm thủ tục nhưng cập rập thế nào bà Huệ chỉ được công nhận QSDĐ chứ không công nhận quyền sỡ hữu nhà gắn liền ! Bà Huệ khiếu kiện yêu cầu phải được giao nhà đất trúng đấu giá nhưng Cục thi hành án dân sự Tỉnh trả lời không còn trách nhiệm vì đã giao xong có chữ ký nhận của bà Huệ trong Biên bản ! Tòa thì đình chỉ vì cho rằng không thuộc thẩm quyền ! Tố cáo nhà đất bị chiếm đoạt thì không chứng minh được đã ở trong nhà đó thời điểm nào ? Thủ phạm bẻ khóa vào hay đánh đuổi chủ nhà để chiếm ?! Cùng đường bà Huệ càng thêm cay cú, Bà Bích lắp thêm mái che trên mái nhà để tránh mưa tạt, lập tức bà Huệ làm ầm ĩ yêu cầu Phường phải cho người xuống tháo gỡ, nhưng bà Huệ không được công nhận QSH nhà thì không có tư cách khiếu nại về nhà nên không tháo gỡ được !


 Thật sự là đọc xong phần này thì không còn hiểu thế nào là pháp luật nữa. ;D

 Hóa ra là tòa án đã bán "vịt giời" cho bà Huệ, một cách lừa người dân bỏ tiền ra mua rồi trói buộc bằng pháp lý "nhì nhằng" khác mà gần như tước quyền có tài sản của họ. Phải chăng ở đây cũng có sự "lắt léo" đến khó hiểu của nhiều bộ phận liên quan khi hóa giá, đấu thầu nhà.

 Cũng phải chăng người bỏ tiền ra mua lại tài sản đó từ chính cơ quan đại diện pháp luật lại là người sai?

 Giời ơi là ... bò. Người dân lương thiện họ còn biết trao "niềm tin" của họ vào chỗ nào nữa đây hả Giời? ;D


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Sáu, 2014, 11:58:34 AM
Thớt này là thớt kể chuyện dở khóc dở cười của pháp luật. Luật mà khi thi hành biến người ngay thành kẻ gian, biến của nó thành của ta là dấu hiệu luật đã đi vào cuộc sống, ví dụ như chuyện bác gì ở Bắc Giang, hay chuyện mấy anh tội phạm nay lên thành nguyên thủ quốc gia bên trời tây. Vậy thì phải điều chỉnh để không thể luật hiểu mỗi người một kiểu được. Mà điều chỉnh một hồi thì của mình lại thành của nó!

Nói chung là luật pháp rất rối rắm với đa số người dân. Ta nên sử dụng án treo nhiều hơn. Nhưng mà treo thật, chẳng hạn treo lên máy cái cây mà các bác thể dục buổi sáng hay nhảy lên co tay khoe bắp khoe múi tập xà ở Hồ Tây hay Hồ Gươm hoặc Hồ Ha-le chẳng hạn. Nếu treo đúng như thế khối bác xin được tù ngồi cho xong. Phận con sâu cái kiến nó cũng giống như con bọ mắc mạng nhện thôi. Con nhện nó chưa xơi mình thì mình tưởng mình là người tự do.

Mà người dân lương thiện chỉ lương thiện cho đến khi pháp luật chưa tuyên mình có tội. Rồi chạy chữa thầy thuốc một hồi mình lại được tòa tuyên vô tội hoặc chấp hành tốt được ân xá sớm. Vậy thì không tin pháp luật cũng không được các bác nhé.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 21 Tháng Sáu, 2014, 03:15:20 PM
Thực tế việc thực thi Pháp luật ở Việt Nam còn nhiều sai sót, đáng ngại hơn khi có chiều hướng ngày càng tăng. Nguyên nhân do Luật bất cập cũng có nhưng chủ yếu là do con người áp dụng và thực hiện Pháp luật. Đúng như binhyen1960 đã nói, rất có thể Bà Huệ là nạn nhân của "sự "lắt léo" đến khó hiểu của nhiều bộ phận liên quan khi hóa giá, đấu thầu nhà.", bởi còn 1 loạt vấn đề mà rồi đây Pháp luật sẽ dần dần làm sáng tỏ như :
1-Tại sao không được ủy quyền bán đấu giá mà Trung tâm đấu giá vẫn cứ bán ?
2-Tại sao chưa có giá khởi điểm mà Trung tâm đấu giá vẫn cứ bán ?
3-Tại sao chưa cưỡng chế xong, chưa nhận được chìa khóa nhà trao tay mà bà Huệ đã ký nhận nhà đất cưỡng chế ?
4-Tại sao Trung tâm đấu giá và Cục thi hành án dân sự làm ngược qui trình (bán trước định giá sau) ?
5-Tại sao thu tiền đặt trước vượt qui định của Pháp luật ?
6-Số tiền 307.600.000 đồng mà bà Huệ đặt trước thực chất là tiền gì ? Tại sao không có phiếu thu ?
7-Tại sao bà Huệ trúng đấu giá cả nhà và đất mà chỉ cấp giấy chủ quyền đất ?

Có khá nhiều trường hợp mua đấu giá nhà đất, tiền bạc thanh toán xong, thậm chí giấy tờ chủ quyền đã cầm trên tay nhưng gần cả chục năm trời kiện tụng vất vả mà vẫn chưa nhận được tài sản do mình mua hợp pháp !


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: binhyen1960 trong 22 Tháng Sáu, 2014, 11:59:06 AM
 Gần đây Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ra quyết định số 43 về vấn đề cấp sổ đỏ QSDD cho nhân dân, lệnh yêu cầu các cấp thúc đẩy nhanh giải quyết GCNQSDD cho dân và chỉ không cấp nếu vướng vào 7 hạng mục. Mới đây, trên TV nói HN và một số địa phương trên cả nước đã hoàn thành cấp GCNQSDD tới 90%. ;D

 Chẳng biết họ đã căn cứ vào đâu để báo cáo Thủ Tướng như vậy. Còn dân phố tôi, thuộc Quận "nhớn" của HN, toàn những dân ở lâu năm, chí ít cũng gần 30 năm rồi mà cũng chưa thấy ý kiến ý cò gì. Cả chục lần yêu cầu nhân dân cung cấp giấy tờ để điều tra, vài lần bắt dân thuê địa chính đo đạc rồi cuối cùng cũng lờ lớ lơ luôn, chính sách quản lý đất của nhà nước, thành phố càng ngày càng thắt chặt và càng ngày càng nhiều bất lợi cho dân. Ngay thuế đất hàng năm cũng ngày càng nhiều vô lý, từ mỗi thửa đất tại Quận Ba Đình HN từ 120m2 bị rút xuống hạn mức còn 90m2/thửa đất, số dư còn lại họ oánh cả vào mức sử dụng sai mục đích. Thế là tiền thuế sử dụng đất của những hộ dân sinh sống lâu năm có nhiều đất bị dội lên tới 500%, họp địa phương dân yêu cầu địa chính giải thích thì tướng đổ cho đồng, đồng đổ cho tướng, họ không tổ chức cuộc họp theo đề nghị của dân. Những vụ kiện cáo đơn từ lên cấp Quận và được trả lời là cấp địa phương làm sai cho dân, có giấy tờ chỉ dẫn đàng hoàng. Vậy mà năm nay họ lại đưa giấy báo thuế đất y như năm ngoái chẳng có lấy 1 chút sửa sai.

 Dân địa phương tôi kiên quyết không nộp thuế đất như thông báo đã 3 năm nay. Điều đó cũng đúng vì theo mức thuế như quy định của Thành phố HN Thông tư 153 thì áp đặt của địa phương với họ là chưa thỏa đáng, rất cần sự giải thích của chính quyền, nếu đúng với quy định theo luật thuế sử dụng đất của nhà nước thì dân họ nộp ngay. Nếu bây giờ nộp theo thông báo thì đời đời con cháu họ chịu thiệt thòi mãi, vài triệu bạc tiền thuế đất 1 năm chẳng đáng gì, nhưng bất công và không công bằng là điều trông thấy.

 Nhà người ta đang ở cả mấy chục năm nay mà bảo là sử dụng sai mục đích thì thật là phi lý hết sức. Chính phủ và cụ thể là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hô hào các cấp thực hiện cấp GCNQSDD cho dân mà họ cũng không làm, không thực hiện. Làm gì họ, họ cứ ỳ ra đó rồi dưỡn dẹo cho hết ngày hết tháng để lĩnh lương từ sức đóng góp của dân, rồi nghĩ kế cò quay dân mỗi khi người ta mua bán nhà cửa đất cát, gây khó khăn đủ đường.

 Nói chung là: Chán lắm. ;D


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 23 Tháng Sáu, 2014, 12:59:46 PM
Công bằng mà nói, tuy Luật có bất cập nhưng chỉ là một số ít, còn lại chủ yếu là do Cán bộ thực thi Pháp luật cố tình làm khó ! Nguyên tắc là phải suy diễn có lợi cho người dân, nhưng đa số Cán bộ lại lợi dụng sự bất cập, sự chưa rõ ràng của Luật để suy diễn theo hướng gây thiệt hại quyền lợi cho dân.

Ví dụ : Khoản 1 điều 11 Nghị định 84/2007/NĐ-CP ngày 25/5/2007 của Chính phủ cho phép những người mua đất bằng giấy tay (kể cả giấy tay không có chứng thực của chính quyền địa phương) trước 01/7/2004 không cần phải gặp lại chủ cũ để ký tá bất cứ giấy tờ gì, cứ làm đơn xin cấp giấy đỏ theo đúng mẫu và thủ tục là được cấp. Rõ ràng Luật có lợi cho dân và cũng không có gì trừu tượng khó hiểu, thế nhưng nếu ở TP Hồ Chí Minh việc áp dụng điều Luật này diễn ra bình thường thì ở Hà Nội một số Quận, Huyện lại yêu cầu người sử dụng đất phải đi tìm chủ cũ để ký lại Hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ có công chứng, chứng thực. Yêu cầu trái pháp luật này đã đẩy người dân vào tình thế phải đối mặt với nhiều tình huống khó khăn, vất vả, tốn kém và tuyệt vọng khi chủ cũ bất hợp tác, chủ cũ đòi thêm tiền, chủ cũ chưa được cấp giấy đỏ, chủ cũ chuyển nơi cư trú không biết địa chỉ ..v..v... thậm chí nhiều trường hợp chủ cũ đang không có ý định kiện tụng, nay thấy mình không chịu ký thì người mua không được cấp giấy lại quay ra kiện tụng đòi lại đất, góp phần gây ra bất ổn cho xã hội.

Bản thân tôi đã gặp 2 trường hợp tại 2 Huyện của Hà Nội, Cán bộ Phòng Tài nguyên & Môi trường và Văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất dứt khoát yêu cầu khách hàng của tôi phải tìm chủ cũ ký lại hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ theo đúng qui định hiện hành thì mới nhận hồ sơ, tôi đấu tranh quyết liệt, trưng khoản 1 điều 11 Nghị định 84/2007/NĐ-CP ra nhưng cũng không thay đổi được tình hình, thậm chí tôi còn bị đuổi và thách thức : " Ở đây là thế đấy, chả biết nghị định tám tư, tám tiết gì sất, đồng ý thì làm theo, không đồng ý thì lui ra để đến lượt người khác vào làm thủ tục, đây không có thời gian tranh luận về Luật, còn muốn kiện thưa thì có quyền cứ việc kiện thưa nhá !". Rất may cả 2 trường hợp đó chủ cũ còn ở địa phương và đã được cấp giấy đỏ, họ sẵn sàng "giúp" chỉ với 1 điều kiện "nhỏ nhoi" là...phải "bồi dưỡng" cho họ 60 triệu ! Sau khi cân nhắc tốn kém giữa việc kiện tụng hành vi của Cán bộ với việc chi tiền cho chủ cũ, tôi khuyên khách hàng chọn cách 2 vì nhanh và ít tốn kém hơn, cuối cùng khách hàng phải chi cho chủ cũ 40 triệu (được giảm 20 triệu qua thương lượng !) và gần chục triệu vào phí công chứng hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ cùng các phí linh tinh khác thì mới xong !


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: lixeta trong 23 Tháng Sáu, 2014, 02:22:16 PM
Phạn "thảo dân" trước cơ quan công quyền và quan chức đúng là không bằng "con sâu, cái kiến". Giấc mơ về một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh còn xa vời lắm!
 :'(


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: binhyen1960 trong 23 Tháng Sáu, 2014, 08:12:39 PM
 Tin vui cho những hộ dân chưa được cấp GCNQSDĐ khu phố tôi. ;D

 Một người dân khu phố tôi đã "kiên cường" đơn thương độc mã vác đơn đi kiện cáo lên các cấp chính quyền về vấn đề thuế đất, anh ta đã hết sức bức xúc khi bị "nện" tới 10.446.000 VND tiền thuế đất /259,2m2 /năm. Sau rất nhiều cuộc họp giữa cơ quan UBND Quận, Phường và cơ quan thuế cấp Thành phố thì hôm nay địa chính cấp Phường đã chính thức sửa lại thông báo thuế xuống còn 2.891.000 VND. Một con số chênh lệch tới "khủng khiếp".

 Tìm hiểu nguyên nhân thì được biết một trong số ty tỷ vấn đề làm sai về luật thuế đất đai. Về nguyên tắc thì cấp Phường chỉ được phép thu thuế đất của dân chứ không có quyền ra thông báo thu thuế. Họ đã tự ý đưa ra thông báo mức thuế "giời ơi" đối với người dân để dân nộp tiền cho họ, sau đó họ mang nộp số tiền thuế đất đó đúng với quy định của Thành phố về luật đất đai tại cấp Quận. Vậy là sẽ "ăn ra" được một khoản tiền khá lớn đối với tổng số hộ dân trên cả Phường. Chỉ duy nhất tổ 20 mà tôi đang sinh sống trong Phường đã có tới 13 hộ bị thông báo mức thuế đất "giời ơi" ấy, chưa kể những hộ là con "gà béo" đã nộp tiền cho họ rồi. Chẳng biết rồi đây họ sẽ giải thích và giải quyết với những con "gà béo" về chuyện thuế đất đã thu như thế nào đây.;D

 Ngay sau khi ông mãnh "kiên cường" kia loan báo tin "thắng trận" thì những hộ đang theo đuổi chủ trương "đấu tranh" cho một xã hội công bằng và văn minh đã tức tốc tổ chức cuộc họp nội bộ để đi đến thống nhất giải quyết vấn đề, mọi giấy tờ liên quan đến "trận chiến" của ông "kiên cường" kia được in sao cấp tốc với số lượng không hạn chế để làm bằng chứng tiếp tục đấu tranh cho tập thể quần chúng trong khu phố.

 Vài ông CCB còn hăng hái tới mức đòi mang cả Kỷ niệm chương của đơn vị mình tặng cho ra để đòi mức thuế đất phải giảm sâu hơn nữa, phải phân tích mãi các ông ấy mới hiểu rằng cái của đó nó chẳng có giá trị "giảm tiền" thuế sử dụng đất. Hóa ra lâu nay các ông ấy cứ tưởng "bở" ở cái Kỷ niệm chương mà mình từng được nhận rất dễ dàng ấy. Bác Hồ nói: Đâu có áp bức thì ở đó sẽ có đấu tranh, nhưng "đấu tranh" như mấy ông CCB này thì "quá đà" quá. ;D


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 11 Tháng Bảy, 2014, 01:36:15 PM
Câu chuyện thứ 2 : KHÔN VÀ DẠI

Năm 2009 Ông A cho bà B vay 500 triệu đồng, lãi suất 2,5%/tháng, thời hạn vay 12 tháng nhưng làm giấy cho vay 650 triệu đồng, không có lãi suất và cho trả góp mỗi tháng ít nhất là 12,5 triệu đồng, quá thời hạn 12 tháng mà bà B không thanh toán hoặc thanh toán chưa dứt điểm thì phải chịu lãi quá hạn theo lãi suất quá hạn của Ngân hàng.  Với cách làm giấy như vậy đã đảm bảo trong mọi trường hợp ông A đều không bị mất quyền lợi. Tuy nhiên, để chắc chắn hơn ông A yêu cầu bà B phải làm hợp đồng đặt cọc, nội dung bà B bán thửa đất đang ở với giá 1,5 tỷ đồng và ông đặt cọc 650 triệu đồng, thời hạn đặt cọc là 12 tháng. Hai bên giao kết miệng sau 12 tháng bà B trả đủ 650 triệu thì sẽ hủy hợp đồng đặt cọc, Công chứng viên cũng có giải thích cho bà B hiểu nếu bà vi phạm hợp đồng thì phải trả lại 650 triệu tiền cọc và sẽ bị phạt cọc một khoản tương đương, tức phải trả cho ông A tổng cộng 1,3 tỷ đồng, bà B đồng ý.

Hết hạn 12 tháng rồi gần hai năm nữa trôi qua mà Bà B không trả cho ông A số tiền 650 triệu đồng dẫn tới tranh chấp. Chứng cứ quá rõ ràng nên tòa sơ thẩm buộc bà B phải trả cho ông A 1,3 tỷ đồng. Choáng váng, bà B nài nỉ ông A xin được trả 650 triệu, ông A không đồng ý mà yêu cầu bà B phải trả 850 triệu (giảm 450 triệu  so với án tuyên) vì bà đã để 650 triệu của ông quá hạn tới gần 2 năm nên phải trả lãi. Không đồng ý nên bà B nhờ người làm thủ tục kháng cáo, không hiểu thế nào mà tòa phúc thẩm lại tuyên hủy hợp đồng đặt cọc với lý do hết sức vu vơ là nhà và đất là một khối thống nhất nên chỉ Hợp đồng đặt cọc chuyển nhượng đất, không bán nhà  là trái pháp luật ! Tòa sửa án sơ thẩm, tuyên bà B chỉ phải trả lại cho ông A số tiền 650 triệu đồng. Bà B vui cười hớn hở vì tưởng mình quá khôn.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang, vừa dứt cơn hoan hỉ thì bà B muốn ngã quỵ khi nhận được Thông báo của Tòa báo cho biết ông A kiện đòi bà phải trả 650 triệu đồng nợ gốc cùng 250 triệu đồng lãi suất quá hạn, chứng cứ  là giấy vay tiền kiêm giấy biên nhận có đầy đủ chữ ký, điểm chỉ và bản photo chứng thực sao y giấy chứng minh, hộ khẩu của bà. Thực chất món nợ này đã chuyển thành 650 triệu tiền đặt cọc nhưng bà B lại quên yêu cầu ông A hủy giấy nợ trước khi ký hợp đồng đặt cọc, giờ bà không có chứng cứ gì để chứng minh nó chính là tiền đặt cọc nên chắc chắn Tòa sẽ buộc bà phải trả, vô phương cứu gỡ ! Bây giờ bà B mới thấy mình dại, phải chi bà chịu trả 850 triệu như đề nghị hợp lý của ông A sau khi có Bản án sơ thẩm, phải chi bà đừng nghe lời tay cò khiếu kiện xúi giục chống án sẽ được nhiều quyền lợi  thì đâu có mất một số tiền khá lớn cho việc kháng cáo, tính ra nếu cộng với số 650 triệu phải trả cho ông A thì cũng đã mất gần 800 triệu, được lợi có vài chục triệu mà giờ phải mất tiếp những 900 triệu, chưa kể ông A khiếu nại cấp giám đốc thẩm mà hủy Bản án phúc thẩm xử trái pháp luật kia thì bà lại phải chịu phạt cọc thêm 650 triệu. Chuyện phải bán nhà, bán đất trả nợ do dại dột tính toán hơn thua nhỏ nhen theo lời bày vẽ của “cò” đã hiển hiện khiến gia đình bà B lâm vào cảnh lục đục, không khí vô cùng nặng nề, ảm đạm.

Nhưng ông A đã quyết định dừng cuộc chơi mà mình đang chiếm thế thượng phong. Có người nói ông dại vì bỏ tiền tỷ cho người không ra gì nhưng ông A lại thấy mình khôn vì đã không dại mà làm chuyện thất đức.


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 10 Tháng Tám, 2014, 04:06:02 PM
VU LAN : VIẾT VỀ BA

Vu lan lại về. Mùa báo hiếu năm nay, con xin viết về Ba.
Ba có 4 đứa con, gồm 3 gái và 1 trai. Những tưởng như vậy thì đứa con trai một sẽ được cưng chìu, nhưng không, từ lúc con mới học lớp 3 Ba đã đặt 1 đôi gióng và cặp ky vừa tầm, vừa sức để buổi sáng đi học, buổi chiều vừa thả bò, con vừa phải hốt được một gánh phân trâu, bò cho Ba trồng rẫy ! Rất sợ Ba nên ngày nào con cũng bớt thời gian vui đùa với chúng bạn để lao động. Lớn thêm một chút con lại “bị” giao nhiệm vụ phụ Ba làm rẫy, chỉ cần con lơ là là bị quở mắng, thậm chí còn bị đánh đòn, đôi vai mấy năm gánh phân bò giờ chuyển qua gánh nước tưới rau không có gì khó khăn nhưng thấy Chị hai lớn hơn mà muốn làm hay đi chơi đều không bị Ba la rầy là con lại tủi thân, nghĩ mình bị Ba hắt hủi, hành hạ. Sang Trung học đệ nhị cấp thì con đã nhổ giò, trổ mã, làng xóm khen con nức nở vì học giỏi mà làm rẫy, làm ruộng cũng giỏi nhưng Ba thì vẫn không hài lòng, luôn rầy la đủ thứ chuyện. Đã bắt đầu hiểu biết và có thiên bẩm “cãi” nên con không còn gọi dạ bảo vâng như trước mà bắt đầu làm theo ý mình. Không ít lần Ba “cãi” không lại bèn quơ cây chổi chà rượt đánh nhưng ngay cả chuyện đó Ba cũng thất bại vì Ba đâu còn chạy kịp con ! Cứ vậy, tự lúc nào con đã rành rẽ chuyện rẫy bái, ruộng nương.

Đất nước hòa bình, thống nhất, niềm vui chưa tan thì cả dân tộc phải đương đầu với vô vàn khó khăn, trước mắt là cuộc chiến cam go chống nạn đói. Trận lũ lụt kinh hoàng năm 1978 đã nhấn chìm toàn bộ lúa thóc, hoa màu trên đồng, khắp nơi thiếu ăn, phải độn rau, khoai, lúa mì, bo bo…Giữa lúc dầu sôi, lửa bỏng đó thì Ba – trụ cột của cả gia đình - lại lâm bệnh nặng, bấy giờ con mới hiểu ý nghĩa vì sao Ba đã “đì” con lao động từ hồi mới học lớp 3, nếu không có sự chuẩn bị từ xa đó thì trong tình huống này cả nhà mình không biết sẽ ra sao khi toàn đàn bà, con gái chân yếu tay mềm, chỉ quen nội trợ, ăn học. Con đã thay thế Ba chèo chống đưa gia đình thoát khỏi nguy cơ đói đã chực chờ ngoài cửa, thậm chí con còn “xuất sắc” hơn ở điểm vừa duy trì việc học vừa làm trụ cột và huy động được tổng lực gia đình mình, ngoại trừ Bà Nội ở nhà lo nội trợ, cơm nước và chăm sóc Ba, còn lại Mẹ và chị hai phụ con chuyện ruộng, rẫy, hai đứa em còn nhỏ một buổi đi học, một buổi phải ra Tập đoàn nhổ cỏ kiếm điểm cuối mùa đổi lúa ! Con chỉ cho mọi người cách bắt cá, cua… để mỗi chiều ai ra đồng cũng có một mớ mang về, khỏi phải tốn tiền đi chợ !

Cũng do một bất đồng với Ba mà con làm đơn tình nguyện đi bộ đội nhưng rồi không chịu được sự gò bó, vất vả trong quân trường nên con đã đào ngũ. Cánh phụ nữ trong nhà thấy con về là mừng rơi nước mắt, riêng Ba lạnh tanh như tiền, dĩ nhiên con hiểu điều đó là không bình thường nhưng cha mẹ nào lại muốn đưa con ra nơi lằn tên mũi đạn, chắc rồi Ba cũng phải che chở cho đứa con trai một của mình thôi ! Con đã lầm ! Đúng 3 ngày sau, Ba “mời” con lên ngồi bàn giữa trước ghế thờ - nơi xưa nay lì lợm như con mà cũng chưa hề dám ngồi  - và nói với con một câu ngắn gọn “Con tình nguyện đi bộ đội thì phải đi cho tròn, Ba không chứa chấp kẻ đào ngũ, nếu con không đi thì đưa ba lô cho Ba đi thế !”.

Con trở lại đơn vị, chấp nhận hình phạt, ăn cơm không vô thì tập nuốt trọng, dần dà rồi cũng quen, con “hận” Ba tới nổi đơn vị cho đi phép cũng không thèm về nhà và trưa nắng chang chang Ba cặm cụi đạp xe mấy cây số đường dốc từ cổng 10 vô quân trường giữa căn cứ Long Bình để thăm mà con cũng chỉ ngồi im, không nói, không rằng. Nhờ hoàn thành nghĩa vụ quân sự mà con được Nhà nước ưu đãi nhiều chọn lựa, con bỏ suất đi xuất khẩu lao động ở Tiệp Khắc để chuyển biên chế vào một Xí nghiệp quốc doanh, từ đó con gặt hái được nhiều thành công trên đường đời. Trong một lần vui vẻ bạn bè tại nhà, con cao hứng “khoe” đủ thứ, nghe vậy từ trên võng Ba đằng hắng rồi nói : “ Nổ quá mậy ! Hồi đó mà tao chứa chấp thằng đào ngũ thì bây giờ thế nào ta ?”, ừ nhỉ, đúng là ông già “độc” thiệt ! Hết cãi !

Ba năm nay đã ngoài 80 và sau 2 trận bệnh thập tử nhất sinh, tuy vẫn đi lại khỏe mạnh nhưng trí óc đã không còn minh mẫn, cái nhớ cái quên. Đã hơn 20 năm rồi, mỗi khi có ai hỏi việc gì liên quan tới gia đình thì Ba đều tự tin trả lời : “Hỏi thằng Thượng đi nghe, qua già rồi” !


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 20 Tháng Mười, 2014, 10:23:52 AM


CHUYỆN VUI THƯ GIÃN NHÂN NGÀY 20/10 :

Giờ kiểm tra 15 phút môn Lịch sử văn minh thế giới, Thầy ra đề “Anh chị hãy viết số 3.425.854 đồng bằng chữ tượng hình của Ai cập cổ đại”, là đề mở nhưng do nó “đáng sợ” không thua gì môn Triết nên không mấy Sinh viên chịu học, giờ họ nhốn nháo lật tìm tài liệu tá lả, cấu véo hỏi nhau í ới như ong vỡ tổ. Thấy một cậu hý hoáy viết, đoán cậu ta thuộc bài nên lập tức cả nhóm gào lên :
- Ê, ê … ba triệu viết thế nào ?
- Vẽ hình 3 ông già đưa 2 tay lên trời !
- Còn 400 ngàn ?
- Vẽ hình 04 con nòng nọc !
- Nòng nọc là con gì ?
- ……….. !
- Hả ? Nòng nọc là con gì ? Vẽ thế nào đưa tao coi coi !
- Sao mày ngu quá ! Nòng nọc mà cũng không biết, nè….
Nhưng chưa kịp đưa cho coi thì đã bị Thầy nhắc nhở chỉ được trao đổi chứ không cho copy bài lẫn nhau, im lặng vài giây lại bắt đầu nhốn nháo :
-Lẹ đi thằng trời đánh, con nòng nọc vẽ ra làm sao ?
- Đồ ngu ! Vẽ như con tinh trùng đó, nhưng cái đầu bự lên, cái đuôi ngắn lại, nhớ vẽ con mắt nó nữa nhe !!!!
Cả đám cười rú lên trước khi vẽ. Quả thật nhóm đó không ai vẽ sai cái chữ tượng hình này, đặc biệt là các Nữ sinh viên !!???


Tiêu đề: Re: Suy ngẫm chuyện đời
Gửi bởi: namquanluc trong 28 Tháng Mười Hai, 2014, 09:56:53 AM
VỤ ÁN ÔNG MAI VIẾT ĐA Ở VŨNG TÀU ĐÃ CÓ KẾT QUẢ :

Cho rằng Tòa xử oan, ông thề sẽ bằng mọi cách bảo vệ tài sản mồ hôi nước mắt của mình. Trong bữa cơm tối trước ngày “định mệnh”, tôi vài lần gạn hỏi ông làm cách nào để dừng cuộc cưỡng chế vào sáng hôm sau nhưng ông chỉ cười buồn lắc đầu, tôi khuyên ông bình tĩnh, từ từ tìm cơ sở khiếu nại lại sau, ông thở dài : “Nếu để mất nhà thì tôi cũng không sao sống nổi !”, trên xe từ Vũng Tàu về lại Saigon tôi suy nghĩ rồi kết luận có lẽ do buồn bã, thất vọng quá nên ông mới nói vậy thôi.

Hơn mười giờ sáng ngày hôm sau tôi được tin ông đã mất vì tự thiêu. Tôi chết điếng vì không ngờ biện pháp bảo vệ tài sản của ông đau đớn như vậy. Việc ông có bị oan hay không tôi chưa kết luận nhưng con sâu, con kiến còn muốn sống huống hồ con người, phải có việc gì đó rất to tát thì ông mới đủ sức mạnh mà châm lửa vào thân hình đẫm xăng của mình. Trước linh cữu của ông, tôi hứa sẽ cố gắng hết sức mình để giúp ông làm sáng tỏ vấn đề. Thời hiệu kháng nghị giám đốc thẩm đã hết, muốn được tái thẩm thì phải tìm ra chứng cứ mới, có giá trị làm thay đổi nội dung cơ bản của vụ án. Tôi lao vào đống hồ sơ dang dở của ông để lại, tìm kiếm miệt mài trong mấy năm trời, tới nổi thuộc làu nội dung vụ án như thuộc lòng bàn tay của mình. Cuối cùng, tình cờ xem ảnh đám tang của người để lại di sản, tôi đã phát hiện ra một tình tiết vô giá khiến cục diện hoàn toàn thay đổi : việc chia thừa kế này đã bỏ sót một đồng thừa kế là đứa con ngoài giá thú nhưng cũng là con đẻ của người để lại di sản.

Cổ nhân đã dạy “có đức mặc sức mà xài” nhưng không ít người vì lòng tham vô đáy mà bất chấp sự thật, chỉ biết quyền lợi của mình mà bất chấp quyền lợi của người khác, bất chấp uy tín, đạo đức, ơn nghĩa, thậm chí bất chấp cả tình thâm máu mủ. Tuy vụ chia thừa kế này đã được trở lại từ đầu nhưng gia đình ông có giữ được tài sản hay không lại là một vấn đề khác, rất khó khăn, phức tạp. Quyết định công nhận thỏa thuận thành của Tòa án Tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã bị cấp Tối cao hủy bỏ, nghĩa là tôi đã thực hiện xong lời hứa trước linh cữu của ông nên tôi cảm thấy rất thanh thản.


(http://s19.postimg.org/5srivq9wj/KN_1.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/ywfqryy03/KN_2.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/fsmfbml5v/KN_3.jpg) (http://postimage.org/)

(http://s19.postimg.org/eeusgblwj/KN_4.jpg) (http://postimage.org/)