Dựng nước - Giữ nước

Thư viện Lịch sử Quân sự Việt Nam => Tự dịch => Tác giả chủ đề:: qtdc trong 07 Tháng Một, 2012, 01:03:47 PM



Tiêu đề: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Một, 2012, 01:03:47 PM
1979: Người công dân thời đại của mình

Sergey Ignatyshev
(nguồn: varvar.ru)

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_14_clip_image061.jpg) 

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_clip_image001_0000-1.gif)

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_clip_image003_0000-2.gif)

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_clip_image004_0000.gif)
 
Kính tặng các phi công hải quân cuốn sách 1979: NGƯỜI CÔNG DÂN THỜI ĐẠI CỦA MÌNH
Sergey Ignatyshev

“Lý trí đã cho chúng ta những đôi tay-những cánh bay thép,
Và thay cho trái tim là một động cơ rực lửa”

P.German “Đường bay”
2010


MỤC LỤC

Lời tựa
Phần 1. Khởi đầu của kết thúc
Phần 2. Khủng hoảng thể loại
Phần 3. Máy bay-phòng khách
Phần 4. Dầu thơm Riga
Phần 5. Trong ngục tù loài quỷ dữ
Phần 6. Tashkent – thành phố bánh mì
Phần 7. Tiếng gọi của hoang mạc
Phần 8. Cô gái không địa chỉ
Phần 9. Cao hơn núi
Phần 10. Đường tới đại dương
Phần 11. Viễn Đông gần gũi, Viễn Đông thân thương của chúng ta
Phần 12. Những nàng tiên cá vùng Primorie
Phần 13. Con rồng cẩm thạch
Phần 14. Cuộc trở về của đứa con lưu lạc
..............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Một, 2012, 04:50:40 PM
(tiếp)

LỜI TỰA  

Con người của những thập kỷ
  
Tôi sinh ngày 01 tháng Hai 1959 trùng ngày sinh nhật của Boris N. Yeltsin, giữa sự kiện phóng vệ tinh nhân tạo đầu tiên của trái đất và chuyến bay của Yuri Gagarin và có quyền xem mình là một người đàn ông của thời đại chinh phục không gian vũ trụ. Vào thời đại xa xôi đó nhân dân Liên Xô chân thành tin tưởng rằng vũ trụ mãi mãi mở ra để cho nhân loại và cho tất cả các thế hệ tương lai sẽ không chỉ sống dưới chủ nghĩa cộng sản, mà còn ít nhất, sống trên mặt trăng. Tuy nhiên, biên niên sử liên hành tinh bằng cách nào đó đã lặng lẽ héo tàn trong thế kỷ Hai Mươi Mốt, và nhân loại, bận tâm với các vấn đề nội bộ, không còn nhìn vào các ngôi sao với niềm hy vọng nữa, mà Hollywood yêu thích với tất cả mọi người lại thường xuyên nhồi nhét cho các cư dân những câu chuyện kinh dị về vũ trụ, trong đó bất kỳ sự liên hệ nào với cuộc sống ngoài trái đất chỉ mang lại thất vọng mà thôi.

Cuộc sống của tôi đã được sắp đặt như vậy, nó chia thành các thập kỷ lô gích, như ổ đĩa cứng của máy tính mà trên đó bạn sẽ chẳng thấy bất kỳ sự phân chia nào, khi mà bạn còn chưa chiếm được lòng tin của bộ nhớ có tính hay giúp người của người trợ thủ kỹ thuật số yêu thích của bạn.

Thập kỷ màu hồng đầu tiên thời thơ ấu để lại ít ấn tượng. Tôi sinh ra ở Moskva và mới vài tháng tuổi đã được máy bay của hãng Aeroflot an toàn chở đến thảo nguyên nóng nực Crimea nơi phục vụ của cha tôi, một học viên trẻ mới tốt nghiệp Học viện Quân sự Zhukovsky, người vào thời gian đó đang làm việc tại sân bay của lực lượng không quân hải quân tầm xa và vừa gắn thành công tên lửa hành trình dưới bụng máy bay Tu-16, mà từ xa trông rất giống với huyền thoại TU-104, nhưng chỉ khác ở  những ngôi sao đỏ trên đôi cánh bay. Cuộc sống ở hai doanh trại hàng không quân sự lớn nhất thuộc Hạm đội Biển Đen, tôi gần như không còn nhớ, trong ký ức chỉ còn hình bóng những ngôi nhà gỗ Phần Lan như cùng một kiểu đồ chơi xinh xắn trên khoảng đất trống và hình ảnh siêu thực của mùa xuân, khi bầu trời xanh thẳm hội tụ ở đường chân trời với một trái đất màu đỏ như máu, phủ bạt ngàn hàng triệu đóa hoa anh túc đang bừng nở đỏ thắm. Chao ôi, tuổi thơ giữa các phi công quân sự và ngay cả bộ quân phục hải quân của các sỹ quan cũng không đánh thức nổi trong tôi ước mơ đã tan vỡ của tuổi nhỏ trước khi đến trường được trở thành phi công hoặc thủy thủ, và với chuyến trở về thủ đô huy hoàng, tôi vẫn chưa phải chịu gánh nặng của những kế hoạch ám ảnh cuộc sống.

Bản thân chuyến trở lại Moskva, căn hộ tập thể kiểu công xã và chuyến tàu chuyển cư đến khu ở trẻ em tại huyện Timiryazevsky, thậm chí việc ghi danh ngẫu nhiên vào trường chuyên Anh ngữ danh tiếng, đã xảy ra với tôi như thể vô tình không hề để ý. Sự kiện nổi bật thời gian này rất ít, và cuộc sống Moskva của hàng triệu người trong thập niên 60 cũng tương tự như vậy, sự khác biệt nhau có chăng chỉ thấy ở địa chỉ, số điện thoại và tên của bộ chữ Rumani sản xuất cho trẻ em, mua tại một cửa hàng đồ gỗ địa phương theo sổ mua hàng.

Năm 1969 tôi thử làm những tổng kết đầu tiên. Theo môn thực hành sư phạm xô viết các học trò bình thường được hình thành tính cách khi tới lớp ba. Trong 10 năm có thể xác định với độ chính xác khá đủ khả năng và khuynh hướng trong tương lai cũng như nhân cách của học trò, và dần dần chuyển sang xác định bước đường đời về sau, tế nhị cắt đứt những giấc mơ tuổi nhỏ ngây thơ về những chuyến hành quân của thủy thủ miền cực bắc, vòng nguyệt quế của phi hành gia và những thành công của D'Artagnan và các bạn anh ta trong lĩnh vực phụ nữ. Đối với tôi, lớp thứ ba, lớp của những chương trình giảng dạy được sắp xếp, bài phát biểu vào tháng Mười, không mang lại cảm giác vui tươi của sự thành công. Với sự rõ ràng khắc nghiệt lần đầu tiên tôi nhận ra mình không có các tài năng đặc biệt, rằng nhà trường - đó là một việc tẻ nhạt, nhàm chán và bắt buộc và giấc mơ cuộc sống chờ đợi dài lâu vẫn chưa sinh ra trong tâm hồn tôi. Chỉ còn việc phải thích nghi với sự khắc nghiệt của các lớp trên của trường trung học và cố gắng để có được một niềm vui nhỏ từ cuốn sách mới đọc trên ghế đi văng hoặc củ khoai tây luộc lạnh ngắt chấm nước sốt mayonnaise và một mẩu xúc xích “bác sỹ” trong tủ lạnh.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/3e/%D0%9A%D0%BE%D0%BB%D0%B1%D0%B0%D1%81%D0%B0_%D0%B2_%D0%BE%D0%B1%D0%BE%D0%BB%D0%BE%D1%87%D0%BA%D0%B5_%D0%91%D0%B8%D0%BE%D0%BB%D0%BE%D0%BD_%D0%A8%D0%B5%D0%B9%D0%BF.jpg/511px-%D0%9A%D0%BE%D0%BB%D0%B1%D0%B0%D1%81%D0%B0_%D0%B2_%D0%BE%D0%B1%D0%BE%D0%BB%D0%BE%D1%87%D0%BA%D0%B5_%D0%91%D0%B8%D0%BE%D0%BB%D0%BE%D0%BD_%D0%A8%D0%B5%D0%B9%D0%BF.jpg)
Xúc xích "Bác sỹ".  

Năm 1979 là một trong những năm thú vị nhất trong cuộc đời tôi.

Cuộc sống ở nhà của các thiếu niên Moskva yên tĩnh và thiếu hoàn toàn của những ham muốn quan trọng dẫn đến những bước ngoặt nghịch lý của số phận. Giống như nhiều người con của thời đại trì trệ phát triển, tôi chẳng muốn gì từ cuộc sống, bởi vì, nói hơi thô lỗ, tôi đã có tất cả mọi thứ. Không có điều gì đáng ngạc nhiên, nhiều thiếu niên thành Moskva không có ham muốn gì cháy bỏng chinh phục rừng taiga và không gian vũ trụ bao la và không có gì thay đổi trong cuộc sống của mình sau khi học trung học, vào đại học, và tiếp tục cách sống của họ là bám cổ cha mẹ. Các trường đại học lựa chọn không theo nguyện vọng của thí sinh, mà theo quan hệ của cha mẹ họ, và con đường tương lai của các chuyên gia trẻ tuổi đã được biết đến và thường kết thúc ở một mức độ tầm thường như trưởng phòng thí nghiệm một Viện Nghiên cứu Khoa học bí mật được các tấm rèm khác nhau của các bộ che khuất.

Đứng một cách riêng biệt phải kể là con đường sự nghiệp ngoại giao quốc tế xô viết, trải dài từ các đầu bếp tàu thủy đi nước ngoài đến đại sứ quán các nước tư bản. Tuy nhiên, toàn bộ đám đông sặc sỡ phục vụ ở nước ngoài có đặc tính chung - tất cả đều đã được chấp thuận bởi các cơ quan Đảng và qua được sàng lọc của KGB. Thêm vào đó, còn đòi hỏi nguồn gốc, nhóm xã hội hoặc dân tộc phù hợp, và để đảm bảo thành công hoàn toàn còn phải có các mối quan hệ cần thiết để nhập học vào trường đại học đúng đắn. Có tất cả các điều kiện "xã hội-chính trị" cần thiết và kết thúc trường chuyên Anh ngữ với một kiến thức khá tốt về tiếng Anh, việc đó làm cho tôi được tuyển chọn dễ dàng hơn, tuy nhiên, việc hoàn toàn không có mối quen biết tốt đẹp của cha mẹ tôi đã đưa bảng điểm số tích cực của tôi về không. Hiển hiện mối đe dọa bị gọi vào quân đội, mà tôi không bao giờ có thể tưởng tượng, đẩy tôi đến một quyết định bất ngờ đối với nhiều người - cuối năm học trường phổ thông, tôi gửi hồ sơ xin nhập học vào Học viện quân sự của Bộ Quốc phòng Liên Xô (VIMO - ВИМО), Học viện Ngoại ngữ Quân sự huyền thoại, mà giữa một số cư dân của trường vẫn được gọi tiếp tục bằng một cái tên nghe kêu quang quác là "viyak" (“вияк”), từ tên gọi trước chiến tranh là Học viện Hồng quân.

Do kết quả của một loạt các sự kiện lớn nhỏ, vào dịp kỷ niệm tuổi 20 của mình, trong bộ quân phục một người lính sinh viên năm thứ ba Học viện Quân sự, tôi đã miễn cưỡng bước vào nghiên cứu ngôn ngữ Trung Quốc mà không có sự hứng khởi gì đặc biệt, tôi chân thành hy vọng sự thay đổi tốt đẹp lên sau khi tốt nghiệp. Năm 1979 đối với tôi trở thành một năm đi du lịch tuyệt vời và các ấn tượng và kinh nghiệm đã xác định rất kỳ quặc bước đường phục vụ sau này của tôi.
  
Sau 10 năm phục vụ thành công, năm 1989, tôi đã viết một lá đơn xin ra khỏi quân đội và rời nước Đức để bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống dân sự ở Moskva đang trong thời perestroika hỗn loạn. Các sự kiện trước khi tôi ra quân và cuộc sống tại Cụm tập đoàn quân Tây (quân đội xô viết), tôi sẽ mô tả trong phần đầu của cuốn hồi ký của mình.

Và 10 năm sau, vào năm 1999, tôi rời Moskva, mệt mỏi vì sự hỗn loạn cuồng bạo của nó, bỏ đến Úc để trong thập kỷ tiếp theo, năm 2009, bắt đầu những ghi chép, mà tôi hy vọng sẽ được không chỉ các nhà sử học quan tâm.

.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Một, 2012, 07:43:52 PM
(tiếp)

Phần 1
  
KHỞI ĐẦU CỦA KẾT THÚC
 
  
1. Năm 1979
1979 có thể không gợi đến các liên tưởng lớn ở nhiều độc giả của tập ghi chép này, tuy nhiên, nó là một năm đáng ghi nhận trong lịch sử. Đối với những người xô viết bình thường tham gia vào các mối quan tâm hàng ngày và đã thực hiện thành công trong cuộc sống nghị quyết bất tử của Đại hội XXV ĐCSLX, năm 1979 được bắt đầu khá thành công. Liên Xô vẫn chưa sa lầy vào cuộc xung đột ở Trung Á, Alla Borisovna ban tặng những kiệt tác bất tử cho người hâm mộ mình, còn nền điện ảnh trong nước đã cho ra một loạt bộ phim xuất sắc từ bộ phim táo bạo "Nhà để xe" (“Гаража”) và bộ phim giả Hollywood "Phi hành đoàn" (“Экипажа”), đến "Munchausen" và bộ phim dân gian "Tiểu thuyết công vụ" (“Служебный роман”). Vấn đề cung cấp tại các trung tâm tỉnh đã tốt hơn, còn ở Moskva, bạn đôi khi có thể mua được những chiếc quần jean bí ẩn, theo cách nói thông thường "chuhasy" (“чухасы”), ngay cả ở thị trường công khai.

(http://filmodrom.net/uploads/posts/thumbs/1299889404_sluzhebnyy-roman.jpg)
Phim "Tiểu thuyết công vụ" (1977) của đạo diễn xô viết nổi tiếng Eldar Riazanov.

(http://i4.otzovik.com/2011/04/19/69947/img/1637906.jpg)
Phim "Gara" năm 1979 của đạo diễn xô viết nổi tiếng Eldar Riazanov.

(http://sovetskiymultik.at.ua/filmy1/Ekipazh.01.1-03-35.409.jpg)
Phim kinh điển của điện ảnh xô viết "Phi hành đoàn" (1979); đạo diễn Aleksandr N. Mitta.

Tuy nhiên, trong nền chính trị thế giới đã xảy ra một vài sự kiện rất không dễ chịu cho Liên Xô. Tại vùng Viễn Đông mối mâu thuẫn nhiều năm giữa Liên Xô và Trung Quốc bất ngờ kết thúc bằng việc phá vỡ đơn phương một cách bất ngờ hiệp ước hữu nghị từ phía Trung Quốc, một hiệp ước vẫn còn chính thức tồn tại giữa hai nước ngay cả sau các sự kiện trên đảo Damanski (đảo Trân Bảo). Cũng như Trung Quốc đột nhiên thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ, nước Việt Nam dân chủ ngay lập tức ký với Liên Xô hiệp ước về hữu nghị hợp tác và trợ giúp quân sự. Những động tác ngoại giao này đã trở nên hoàn toàn hiểu được, khi Trung Quốc công khai tấn công Việt Nam vào mùa xuân năm 1979, mà trên báo chí Liên Xô đưa tin rất ít, đẩy Liên Xô vào một vị trí khó khăn. Những công dân Liên Xô hòa bình không nghĩ được rằng vào đầu năm 1979, đất nước này đang trên bờ vực của một cuộc chiến lớn với Trung Quốc, với nguy cơ lôi kéo sự tham gia của Hoa Kỳ vào cuộc xung đột, gây ra hậu quả không thể đoán trước được.  Cũng là khá đủ để nói rằng tại lữ đoàn đặc nhiệm SPETSNAR vùng Viễn Đông, nơi tôi sẽ có dịp phục vụ sau này, vào thời điểm đó người ta đã tuyên bố lệnh sẵn sàng chiến đấu toàn phần, cho tất cả các thủ trưởng và các sĩ quan sau khi từ giã gia đình của họ, lên ngồi sẵn trong các máy bay AN-12 tại sân bay Vozdvizhenka, chờ lệnh đổ bộ xuống vùng lãnh thổ phía bắc Trung Quốc.  

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image002.jpg)
Một toán quân thuộc lữ đoàn spetsnar độc lập số 14 Viễn Đông (đơn vị quân đội 75854) tại sân bay Vozdvizhenka, thành phố Ussuriysk năm 1980.


Chiến tranh tại Việt Nam đã qua đi một cách nhanh chóng, và may mắn cho Liên Xô khi ấy đã kịp triển khai sự trình diễn vũ trang quy mô lớn ở khu vực Đông Nam Á và mở rộng các căn cứ không quân và hải quân tại Việt Nam trong mười năm tiếp theo. Tuy nhiên, sự hiện diện quân sự của các thủy thủ và phi công Xô Viết trong khu vực và sự tăng cường quân đội Việt Nam đã dẫn đến một cuộc đối đầu kéo dài giữa Liên Xô với Hoa Kỳ tại Nam Thái Bình Dương và những thay đổi tiêu cực trong quan hệ với các nước láng giềng.

Trong khi đó, các sự kiện chính yếu lại diễn ra tại Trung Á. Đầu năm 1979, tại Iraq Saddam Hussein lên nắm quyền, cuộc cách mạng Iran đã đưa chính quyền vào tay phe Hồi giáo cực đoan, còn Liên Xô đưa quân vào Afghanistan sau khi lật đổ chính phủ hợp pháp của đất nước này với sự tham gia trực tiếp của Tư lệnh lữ đoàn spetsnaz Viễn Đông, mà về sau tôi sẽ phục vụ tại chính lữ đoàn này. Ba sự kiện không hoàn toàn liên quan đến nhau đã đánh dấu sự bắt đầu của những thay đổi chính trị toàn cầu mà chúng ta thấy ngày nay.

Liên Xô, bị suy yếu do một thập kỷ chiến tranh nặng nề, không chỉ sụp đổ như là một hệ thống và một cường quốc, mà còn trở về với nguồn gốc lịch sử, sau khi một lần nữa làm cho những người Nga trở thành kẻ thù của thế giới Hồi giáo. Cuộc chiến ở Afghanistan đã chuyển biến một cách lô gich thành cuộc xung đột nội bộ của Nga tại Chechnya và Bắc Caucasus, mà ta còn chưa thấy hồi kết.

Chính sách đối ngoại của Mỹ thay đổi đáng kể sau các sự kiện năm 1979 tại Iran. Ngoài việc mất một đồng minh quan trọng là nước Iran của vua Shah, nước Mỹ nói chung phải đối mặt với sự phản đối nghiêm trọng ở mọi nơi trong thế giới các nước Trung Đông và Cận Đông. Kể từ đó, chính sách của Mỹ tại các nước Hồi giáo không còn bất kỳ sự ủng hộ nào, được chứng minh rõ ràng bằng thực tế là những kẻ khủng bố thực hiện cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 năm 2001 là công dân Arab Saudi,  nước Ả Rập thân thiện nhất của Mỹ. Các hoạt động hiện tại của quân đội Hoa Kỳ và các đồng minh ở Iraq và Afghanistan khó có thể được coi là sự bảo đảm một giải pháp chính trị hòa bình cho vùng Vịnh Ba Tư.

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image004.jpg)
Máy bay của Không quân Liên Xô những năm 1970.

Theo thời gian, có thể rồi các nhà sử học sẽ đi đến thống nhất ý kiến với nhau rằng năm 1979 đã thực sự là một năm bản lề trong lịch sử của nền văn minh phương Tây. Tôi rất muốn hy vọng rằng lịch sử thế giới sẽ được thấy những xu hướng phát triển tích cực khởi đầu từ cái năm không dễ nhận thấy đó của thế kỷ XX.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Một, 2012, 10:03:57 PM
(tiếp)

2. VIMO

Một con người bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi, thực hiện những hành động kỳ lạ mà anh ta chưa bao giờ làm trong cuộc sống bình thường. Nỗi sợ hãi phải thi hành nghĩa vụ quân sự có thời hạn trong quân đội khủng khiếp, thô lỗ và dơ bẩn, dẫn tôi đến việc trở thành một sỹ quan chuyên nghiệp trong lực lượng vũ trang Xô Viết, khi tôi tuyên thệ và đi đôi ủng da bò non vào năm vừa 17 tuổi đời. Ấn tượng ban đầu là những cú sốc – Ban chỉ huy Học viện quân sự biết lọc ra các vật liệu không mong muốn bằng cách gửi chúng tôi những sinh viên thí sinh vừa đỗ, đến thực hành bài kiểm tra cuối cùng tại trại dã chiến Podmoskovie, gần thành phố Ngôi Sao. Để chuẩn bị cho kỳ thi chúng tôi đã xây dựng các sân chơi thể thao hoàn toàn bằng sức của người lính, với bay, xẻng và hót rác, còn gạch vỡ chuyển bằng xe đẩy tay mà về ý tưởng được móc vào sau máy kéo.

Thể hiện của tôi tại các kỳ thi là kém cỏi, và tại buổi kiểm tra cuối cùng bằng vấn đáp về tiếng Nga và văn học Nga, tôi trả lời bằng tiếng Nga nói thẳng thắn là không ra gì, và cứu lại điểm là câu trả lời xuất sắc về văn học, (cám ơn, tôi được 9 điểm ở trường chuyên ngữ). Tình hình là rất trầm trọng, và hai giám khảo thông minh, một trung tá có bề ngoài không cân đối và một quý bà có vẻ giáo viên – giảng viên khoa Ngôn ngữ Nga của Học viện, thực hiện sự lựa chọn của mình. Điểm Ba trong môn thi cuối cùng, tất nhiên, sẽ hủy bỏ tất cả tức khắc, nhưng về tổng thể điểm đánh giá là tích cực cho kiến thức khá sâu của tôi, mà chính xác hơn là trạng thái sững sờ sau hai tuần lưu trú trong các lều bạt ảm ướt và lạnh, lao động khổ sai như trong nhà tù, ít gây ấn tượng. Tuy nhiên, chống lại tên tôi, có lẽ, còn có một dấu cộng đậm nét, và, cuối cùng, sau khi dồn tôi với các bài chính tả các từ phức hợp trên bảng viết, các giám khảo cảm thấy tiếc cho cậu học trò phổ thông mới ngày hôm qua, và để biểu thị tình đoàn kết Moskva (75% ứng viên đến từ các tỉnh), phê cho tôi điểm "tốt." Vào lúc đó xâm chiếm tôi là một sự thờ ơ ngây độn đến nỗi tôi không đặc biệt vui mừng về chiến thắng lớn của bản thân.

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image006.jpg)
 Trại VIMO năm 1976, năm học thứ nhất, bên phải là học viên Ignatyshev.

Trong những cuộc trò chuyện vô tận giữa các môn thi tôi yên tâm và tự tin vững chắc khi đề cập đến Đại hội XXV ĐCSLX và bày tỏ một cách thuyết phục rằng tôi lúc nào cũng sẵn sàng làm bất cứ việc gì để phục vụ đức vua và đất nước của mình, đảng thân yêu và cá nhân L.I.Brezhnev. Tuy nhiên, như tôi được biết, người thông minh trong số những thí sinh thì khá nhiều, và thực sự cuộc nói chuyện chỉ có một lần, lúc người ta nghiêm túc hỏi tôi với một sự ám chỉ rất sâu – nghĩ thế nào về việc học tập tiếng Trung Quốc? Bình thường thì các ngôn ngữ châu Âu phân ra theo băng đảng, và các nhóm học tiếng Anh và Đức được ghi bàn ngay lập tức trước cả khi thi. Nhóm học tiếng Trung Quốc rất đông, tất cả ba lớp cho mỗi năm, và học ở đó về cơ bản là những dân không có nguồn gốc cao quý, hoặc là dẫu gì đi nữa cũng thế cả thôi, băng đảng chưa đủ đẳng cấp. Ngôn ngữ thứ hai theo truyền thống sẽ ở năm hai. Khoa Đông phương sẽ học ngôn ngữ thứ hai là tiếng Anh, thứ tiếng mà tôi không phải quá lo lắng. Kiến thức khi còn học ở trường phổ thông của tôi khá đủ cho tất cả 5 năm học tại Học Viện. Kỳ thi cuối cùng tại các trại dã chiến đã diễn ra theo danh sách các ứng viên đã được lựa chọn, và thực sự kiến thức của tôi không ảnh hưởng mạnh tới điểm đánh giá.

"... Năm 1965 VIIA (Học viện Ngoại ngữ Quân sự) đã cho ra lò khóa đào tạo đầu tiên sau khi thành lập lại. Trong cùng năm, khoa cơ bản được chia thành Khoa các ngôn ngữ phương Tây và Khoa các ngôn ngữ phương Đông. Đã thành lập Khoa Dự bị, bắt đầu xuất bản thường xuyên tuyển tập các bài báo thành tập san "Ngoại Ngữ", tổ chức các hội nghị phương pháp-khoa học đầu tiên. Tiểu ban biên tập-xuất bản đã được chuyển thành ban nghiên cứu-khoa học và biên tập-xuất bản. Năm 1966 theo quyết định của ban chỉ huy trong học viện đã thành lập Khoa dành riêng cho Tổng cục Chính trị Quân đội và Hải quân với một khóa học 5-năm đào tạo sỹ quan công tác chính trị. Trong cùng năm đó đã đưa vào sử dụng nhà học 8-tầng.

Những năm 70 thế kỷ XX trở thành một giai đoạn phát triển mới trong lịch sử của Học viện Ngoại ngữ Quân sự, đặc trưng bởi sự thay đổi đáng kể cấu trúc, cải thiện công tác đào tạo-học tập và công tác nghiên cứu-khoa học, tiếp tục tăng cường hơn nữa các cơ sở vật chất đào tạo.

Năm 1972, vì sự thể hiện xuất sắc trong huấn luyện chiến đấu và đào tạo chính trị, đạt được trong cuộc thi đua xã hội chủ nghĩa nhân kỷ niệm lần thứ 50 thành lập Liên bang Xô Viết, theo nghị quyết của UBTU ĐCSLX, Đoàn Chủ tịch Xô viết tối cao Liên Xô, Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô, học viện được tặng thưởng kỷ niệm chương danh dự.

Năm 1973, thượng tướng I.S.Katyshknn được bổ nhiệm làm giám đốc học viện, chủ nhiệm chính trị - đại tá (sau này là thiếu tướng, trung tướng) V.P.Rybnikov. Từ năm 1971, giữ cương vị phó giám đốc học viện phụ trách công tác giảng dạy, nghiên cứu khoa học là cựu sinh viên học viện phó tiến sỹ (từ năm 1975 Tiến sĩ) ngữ văn, thiếu tướng E.A.Nozhin.

Năm 1973, lần đầu tiên kể từ khi tái lập học viện tại khoa các ngôn ngữ phương Tây đã tiếp nhận nhóm dự thính viên nữ.

Năm 1974, viện đã tiếp nhận vào biên chế khoa pháp luật quân sự của Học viện Chính trị-Quân sự mang tên V.I.Lenin, và để phù hợp với mệnh lệnh của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Học viện Ngoại ngữ quân sự đã được chuyển sang cơ cấu tổ chức mới trên danh nghĩa với việc đổi tên thành Học viện quân sự của Bộ Quốc phòng Liên Xô.

Như vậy, đội ngũ học viên sỹ quan được đào tạo tại Học viện Quân sự được chia theo 5 khoa – khoa các ngôn ngữ phương tây và khoa các ngôn ngữ phương đông, khoa chính trị-quân sự, khoa pháp lý-quân sự, và khoa đào tạo hàm thụ. Viện được giao nhiệm vụ không chỉ đào tạo phiên dịch có trình độ cao và các sỹ quan cán bộ chính trị hiểu biết tốt ngôn ngữ nước ngoài, mà còn cả đào tạo đại học sỹ quan quân pháp, ngoài ra lần đầu tiên trong lịch sử trường phapslys-quân sự - tuyển từ số lính nghĩa vụ, phục vụ lâu dài và thanh niên dân sự.

Việc xây dựng một tổ chức đào ntaoj quân sự đại học kiểu mới đòi hỏi phải phát triển mạnh mẽ các vấn đề về phương pháp giảng dạy và giáo dục chuyên sâu, tích cực chủ động nghiên cứu khoa học, tăng cường cơ sở vật chất-đào tạo.

Năm 1975, đã hoàn thành công trình về việc phát triển các chương trình và kế hoạch giảng dạy mới. Đã tích cực làm việc để hoàn thiện các cơ sở phương pháp luận đào tạo chuyên gia theo chuẩn của học viện. Tầm quan trọng lớn của công tác này thể hiện ở chỗ đã có một hội nghị phương pháp-khoa học có sự tham gia của các nhà khoa học và các nhà sư phạm nổi tiếng từ các trường đại học hàng đầu cùng chuyên ngành trong nước thảo luận về tổ chức và nội dung các vấn đề quan trọng của phương pháp dạy và học cho học viên và các dự thính viên.

Năm 1976, Viện tổ chức một khóa học một năm của phiên dịch quân sự về một số ngôn ngữ phương Tây và phương Đông. Trong thời hạn sớm nhất đã phát triển, thử nghiệm và đưa vào thực hiện thành công các phương pháp giảng dạy đào tạo chuyên sâu cho các thông dịch viên về những ngôn ngữ này.

Trong những năm 70 thế kỷ XX học viện tiếp tục phát triển đội ngũ giáo sư-giảng viên. Mối quan tâm đặc biệt được dành cho công tác của các giáo viên trẻ, có số lượng trong một số năm đạt 40% tổng số giáo viên, đào tạo đội ngũ các nhà khoa học-sư phạm.

Sự quan tâm to lớn dành cho việc xây dựng các bộ sách giáo khoa. Đã chuẩn bị một tổ hợp sách giáo khoa và tài liệu giảng dạy cho một loạt các ngôn ngữ nước ngoài và các quy phạm pháp luật được công bố tại các nhà xuất bản trung ương và tại học viện.

Hoàn thiện cơ sở vật chất-đào tạo của học viện. Năm 1976, đã đưa vào sử dụng một tòa nhà học 16-tầng, cho phép số lượng các giảng đường được mở rộng rất nhiều, mở các lớp đặc biệt, các cabin phương pháp học tập trực thuộc các khoa, các phòng thí nghiệm và hỗ trợ đào tạo, các phòng chiếu phim và trung tâm truyền hình giáo dục riêng, cải thiện đáng kể điều kiện sống của học viên và dự thính viên. Giảng đường học tập, phòng thí nghiệm và các cabin phương pháp được trang bị các thiết bị nghe-nhìn truyền hình và radio hiện đại nhất, các thiết bị vât chất và tài liệu giáo dục hiển thị trực quan, tại khoa quân pháp đã thành lập tổ hợp phân tích tội phạm học tốt nhất ở trong nước ta, bao gồm các lớp học về các kỹ thuật pháp y, chiến thuật và phương pháp điều tra của một số loại tội phạm, lớp đường đạn pháp y, các lớp học, lớp kỹ thuật chuyên ngành đặc biệt, lớp chụp ảnh và quay phim pháp y. Ở vùng Podmoskovie đã mở trung tâm đào tạo quân sự chuyên ngành. Trong quá trình học tập đã thực hiện giáo dục qua phát thanh và truyền hình, tại một loạt bộ môn đã xây dựng những bộ phim truyền hình riêng. Theo đơn hàng của học viện các xưởng phim thuộc Bộ Quốc phòng đã sản xuất nhiều bộ phim học cụ.

Cuối những năm 70 - đầu thập niên 80 đã có sự thay đổi trong ban lãnh đạo học viện. Tháng 7 năm 1978 thượng tướng M.T.Tankaev được bổ nhiệm giám đốc học viện. Tiến sĩ ngữ văn, đại tá A.F.Shiryaev trở thành phó giám đốc phụ trách đào tạo và nghiên cứu khoa học năm 1981".
Căn cứ vào tài liệu từ Internet


Vâng, có lẽ, việc lựa chọn là đúng. Năm năm sau, vào năm 1981, tôi tốt nghiệp học viện thành công với quân hàm trung úy trong đôi cầu vai vàng và đã phục vụ không tồi suốt chín năm, và, nếu không có perestroika, ai mà biết được, có lẽ mọi người sẽ nói về một ông đại tá Ignatyshev mà trường hợp này không phải nói về cha tôi, con người trọng danh dự không bao giờ tham gia vào sự lựa chọn cuộc sống của tôi, hoặc sự nghiệp phục vụ phát triển trong tương lai của tôi.

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image008.jpg)
Trại VIMO, năm 1977 trước giờ học chiến thuật, năm thứ hai, các học viên Serdyukov, Leontief, Ignatyshev, hạ sỹ Vladykin.

........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Một, 2012, 01:40:02 PM
(tiếp)

3. Nghĩa vụ quốc tế

Năm 1979, thuật ngữ tuyên truyền "nghĩa vụ quốc tế" chưa phải là một thuật ngữ nhàm tai hay trống rỗng và nó không có nghĩa là một bi kịch trong tang lễ, sự trở về với gia đình và người thân trong chiếc quan tài kẽm. Không ai thực sự có thể giải thích cho người khác đất nước xô viết tiếp tục như vậy để làm gì, nhưng các chuyến công tác quân sự biệt phái của các quân nhân Liên Xô đến châu Phi và châu Á là khá thường xuyên. Trong những năm 70 thế kỷ XX "nghĩa vụ quốc tế" đối với các sinh viên VIMO nghe rất hấp dẫn, nó có nghĩa là chuyến ra nước ngoài của các phiên dịch quân sự đến những miền đất kỳ lạ khác nhau với một mức lương rất tốt. Học viện Quân sự Bộ Quốc phòng Liên Xô trực thuộc Tổng cục Cán bộ Bộ Quốc phòng, như người ta nói, luôn luôn nằm trên tay ban lãnh đạo quân sự Liên Xô, trên thực tế, đã thành lập nó. Các sĩ quan và học viên của học viện được gửi ra nước ngoài một cách nhanh chóng và không bao giờ bị làm chậm trễ một cách không cần thiết. Và không có điểm nóng nào trên thế giới, mà không thể gặp các chuyên gia quân sự Liên Xô, đi cùng với các cậu phiên dịch, những chàng trai vui vẻ trẻ trung đôi khi bề ngoài trông rất kỳ lạ.

Tại học viện có truyền thuyết về chủ nghĩa anh hùng và sự tháo vát của các học sinh dũng cảm của học viện chúng tôi ở nước ngoài, khi trong các tình huống quan trọng, trực giác và nói thẳng là may mắn đã cứu thoát rất nhiều cuộc sống của những người trẻ tuổi. Thực tế là trong danh sách thương vong và mất tích trên các mặt trận và các cuộc xung đột ở châu Phi và châu Á trong suốt 15 năm đẹp đẽ hầu như không có tên một học viên nào, mặc dù, số các cố vấn quân sự bị chết, than ôi, vẫn đang tăng đều. Ở đây không phải là nơi nói về sự hèn nhát, bởi vì, thường xuyên hơn, các cố vấn và các thông dịch viên chiến đấu trên cơ sở bình đẳng, và thực sự chẳng có nơi nào để rút lui, khi họ ở giữa những nhóm toàn binh lính châu Phi, và sự việc đơn giản chỉ là may mắn. Đôi khi cũng có những hành động anh hùng mà chỉ được ban chỉ huy tặng thưởng rất nghèo nàn, họ rất không muốn quảng cáo cho các học viên ở nước ngoài, với lý do đơn giản: học viên, chỉ là quân nhân phục vụ có thời hạn, mà bất kỳ người lính nào ở nước ngoài - đó cũng là một sự vi phạm hiệp ước.

Tháng 11 năm 1976, khi các học viên năm thứ nhất chúng tôi, dơ bẩn và cảm lạnh, cuối cùng cũng đã được dẫn về doanh trại trên phố Volochaevskaya, tại học viện vẫn còn nghe thấy huyền thoại về các cựu học viên gần đây. Vẻ ngoài của họ rất nhiều sắc thái. Trong những bộ đồng phục tồi tàn, sờn mép đường chỉ khâu khoác trên những cơ thể phổng phao, đi những đôi bốt cũ mòn vẹt gót, đó thực sự  là những "Quý Ngài học viên”! Tất cả bọn họ đều có những dấu hiệu của một sự giàu có tuyệt vời, chẳng hạn như, thò ra từ dưới một ống tay áo ngắn là chiếc đồng hồ "Orient", cặp ngoại giao Samsonite và kính đen gọng vàng kiểu “tổ lái”. Nhiều người để bộ ria thời trang hồi đó, mép quặp xuống, bộ ria  "kiểu Mulyavin", làm cho họ trông rất khác các chiến binh theo điều lệnh. Nhưng tất cả những điều này không là gì so với phù hiệu họ mang trên tay áo đồng phục tương ứng theo năm đào tạo, niềm tự hào của mỗi học viên. Nó được vẽ bằng bảy (!) vạch vàng, nhiều như những chiến sỹ quốc tế huyền thoại được liệt kê trong danh sách VIMO. Đã xảy ra chuyện nhóm ngôn ngữ Ả Rập gặp ngay phải hai cuộc chiến tranh Trung Cận Đông, và các khóa học viên trong suốt 5 năm liền rất dễ bố trí. Ngày 07 Tháng Mười Một năm 1976 các Arabists vinh quang của chúng tôi đã đến, như điều lệnh quy định, đeo đầy các phần thưởng và chúng tôi những tân học viên năm thứ nhất xỉ mũi chưa sạch, mồm há hốc nhìn hàng ngũ dày đặc những người đàn ông trong trang phục học viên, trên ngực họ gắn 6 huân chương và huy chương của các quốc gia khác nhau.

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image010.jpg)(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image012.jpg)
1976.Lá cờ chiến đấu của Học viện Quân sự, và học viên Ignatyshev trên nền cờ.

Những gì tôi có thể nói ở đây, đó là mọi người đều muốn kiếm tiền! Công việc của cố vấn quân sự được trả tiền, và nếu các sĩ quan nhận được tiền lương đã ấn định của họ, thì các học viên cũng cố gắng gặt hái như họ có thể. Phản đối là không thể, và tất cả hài lòng với phần còn lại, mà ngay cả sau  tất cả các khoản khấu trừ, người phiên dịch vẫn có được tấm séc nổi tiếng "Vneshposyltorg" để mua hàng ở cửa hàng "Bạch Dương". Các nước và mức tiền lương tương ứng có khác nhau, nhưng vào năm 1979 một chuyến đi ra nước ngoài của các học viên làm "nghĩa vụ quốc tế" hoặc được trả khá tiền, hoặc chẳng có bất cứ cái gì. Tại học viện về nghề nghiệp người ta không chấp nhận cách gọi đi công tác biệt phái ra tiền tuyến, mà tất cả các chuyến đi nước ngoài của học viên được gọi khiêm tốn là "thực hành" còn chúng tôi, đến lượt mình, gọi các điểm nóng của thế giới bằng các cụm từ có cánh mà tiếng nói thều thào của Leonid Ilitch Brezhnev thốt ra với sắc thái não nùng - "Moz Ambique, LÀo, ZimvabE ..."

Trong những năm đầu thập kỷ 80 thế kỷ 20, thuật ngữ "nghĩa vụ quốc tế" bị  hoen ố bởi những tổn thất bất ngờ ở Afghanistan, và thuật ngữ được thay thế bởi một từ mới khá bí ẩn về ý nghĩa của khái niệm - "quân nhân–quốc tế" Sau đó, vào thập kỷ 90, nó sẽ được thay thế bằng một khái niệm vô lý hơn nữa - "quân nhân-gìn giữ hòa bình", liên quan chặt chẽ hơn đến cuộc chiến ở Chechnya và vùng Balkans. Thật thú vị, tiền tố "quân nhân" trong hệ tư tưởng của Liên Xô và Nga có nghĩa trực tiếp là sự tham gia trên quy mô đầy đủ của người lính vào cuộc chiến. Chỉ cần nhớ lại rằng đầu tiên người ta nói đến là "người lính-giải phóng quân", khi đề cập đến cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại.

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/ignatychev1_1_clip_image014.jpg)
Năm 1980, năm học thứ năm, các học viên Osipov, Ignatyshev. Phía sau – các hoc viên Arab, tuyển sinh năm 1975.
 
Một dạng đặc biệt của hoạt động phiên dịch của học viên Học viện Quân sự là phiên dịch bay (bortperevod-бортперевод). Trong năm đào tạo thứ hai tất cả các nhóm nói tiếng Anh được đào tạo một khóa huấn luyện hàng không cho các phiên dịch bay nhằm đảm bảo cho các chuyến bay của các tàu bay dân sự trên các tuyến đường bay quốc tế. Máy bay quân sự, chủ yếu là máy bay vận tải, đã bay trên khắp thế giới theo luật quốc tế về hàng không dân dụng, và theo quy định của tiêu chuẩn quốc tế ICAO, cần phải nói tiếng Anh. Việc thu hút học viên VIMO cho mục đích này là dễ dàng hơn, họ hài lòng và nhiều người bay trong thành phần phi hành đoàn trên nhiều máy bay của đủ các loại máy bay có thể. Người ta gửi học viên đi phiên dịch bay một cách nhanh chóng, không chậm trễ, tuy nhiên, như câu chuyện của tôi chỉ ra, đôi khi đường trở về nhà còn rất dài lâu.

........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Một, 2012, 01:14:18 AM
(tiếp)

Phần 2
 
Khủng hoảng của thể loại

 
1. Dấu đen

Trong mỗi công việc, như chúng ta biết, đều có giới hạn của nó, cái mức độ kỹ thuật, mà sau đó, chắc chắn số lượng sẽ chuyển qua chất lượng và hậu quả của các hành động thiếu thận trọng sẽ dẫn đến kết quả không tốt đẹp. Kỷ luật quân sự chung cho tất cả và đã hình thành trên giấy tờ, là một điều rõ ràng và không thể chối cãi, tuy nhiên, giống như nhiều quy tắc khác của cuộc sống quân sự, ở mỗi nơi cũng có những đặc thù riêng của mình.

Học viện Quân sự, đạt tới đỉnh điểm huấn luyện quân sự, thể thao quân sự và phong cách quân sự của mình trong thời trị vì của tướng Katyshkin và tướng Velitchko, đã có được truyền thống không tồi của chính mình. Đã khá đủ để có thể nói rằng không có học viên nào của học viện phải chịu bất kỳ sự sỉ nhục nào về thể chất, hoặc chỉ đơn giản là những trận ẩu đả quân sự tầm thường, trong toàn bộ thời gian năm năm học. Tác nhân kích thích lớn nhất - nỗi sợ bị trục xuất khỏi VIMO tại chỗ không cần xem xét, bao gồm cả các nạn nhân của cuộc ẩu đả, - đã kìm xuống ngay cả những cái đầu nóng nảy nhất. Ẩu đả và xung đột trong đội quân 3000 học viên Moskva đối với nhiều người sẽ có vẻ khó tin, dù ham muốn ẩu đả có rất nhiều. Có tin đồn loan truyền rằng các đấu sỹ không khoan nhượng, đã tổ chức một cuộc gặp gỡ bên ngoài, nhưng theo kiểu thỏa thuận của các quý ngài, phải chiến đấu giống như trong một cuộc đấu tay đôi cao thượng hơn là một cuộc thanh toán xã hội đen.

Đối với các vi phạm nhỏ hơn, đôi khi các học viên có lỗi được người ta cho vào trại giam trong doanh trại, tại đó người có tội bị đàn áp mạnh mẽ đến bạc cả mặt mũi. Chiến dịch "lên mặt", theo biệt ngữ của các học viên gọi trại giam, nói chung, là hình phạt rất hiếm xảy ra, và thường chỉ có một trường hợp trong cả một khóa học năm năm, tuy nhiên, nếu không bị ra tòa kết án, người có tội cũng có nguy cơ bị trục xuất bằng việc sung vào đội quân lao dịch phục vụ cho hết hai năm nghĩa vụ quân sự. 10 ngày trong trại giam, đó là hình phạt tối đa trong quân đội, tại học viện có kiểu đánh dấu đen của nó, một cảnh báo, mà theo sau đó sẽ có các rắc rối thực sự.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_2_clip_image002.jpg)
Sân VIMO mùa đông. Nhìn từ tòa nhà học.

"Dấu đen" thứ hai là điểm 2 trong các kỳ thi, mà đối với các trường đại học quân sự tương tự như một thất bại hoàn toàn. Theo hướng dẫn, học viên nhận điểm 2, chỉ có duy nhất một cơ hội thi lại môn thi không đạt của mình sau một kỳ nghỉ rất ngắn thường là sau các kỳ thi chính. Trong trường hợp thất bại lần nữa, các học viên đã thực sự có nguy cơ bị trục xuất khỏi học viện vì sự thất bại và được gửi vào quân đội vinh quang để tiếp tục vinh dự phục vụ trong bộ đồng phục có chữ "CA" của quân đội xô viết mà không có vạch vàng của học viên sỹ quan.

Nhận tức khắc hai "dấu đen" là "thành tựu" không có gì phải nghi ngờ mà không có ai trước tôi từng không nghe.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 02 Tháng Hai, 2012, 02:14:44 AM
(tiếp)

2. ' Oh , darling !...'

Hầu như bất kỳ học viên nào tốt nghiệp học viện VIMO vinh quang của chúng tôi đều cho rằng kết thúc năm học thứ ba là khó khăn nhất, rằng mùa xuân năm 1979 tất cả họ đều muốn có cơ hội và năm cuối cùng của doanh trại, bị phủ bóng đen bởi việc cách ly do dịch cúm, bị kéo dài quá lâu đến mức không thể chịu được và vô cùng thù địch. Năm học thứ tư, các học viên theo quy tắc của học viện được chuyển sang chung cư với tên lóng truyền thống "Hilton", nằm ở góc đại lộ Xe tăng và phố Volochaevskii dường như chỉ là một ước mơ không thành trong tất cả cuộc sống ngắn ngủi tại học viện và sự tự do mà chỉ các tù nhân chế độ phân biệt chủng tộc Nam Phi mới mơ ước. Khối người mệt mỏi của năm thứ ba Khoa phương Đông như sống lại. Ai đó đã vỡ mộng, mắc chứng nghiện rượu bị sa thải, điểm đánh giá các môn học không phải là tốt nhất, rồi tâm trạng của các chàng trai 19 tuổi thật nặng nề trong chờ đợi mỏi mòn đến kỳ nghỉ phép. Cuối cùng, kỳ nghỉ hè năm 1979 đã đến, nhưng đối với tôi đó là một cảnh báo định mệnh.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_2_clip_image003.jpg)
Chung cư 'Hilton', nhìn từ phố Volochaevskaya. Năm 2002.
 
Tôi không thích ngôn ngữ Trung Quốc, ngôn ngữ cổ đại, phong phú và phức tạp. Tôi không thích nền văn hóa kó hiểu và lịch sử của các nước phương đông, thiếu cái đó không có ngôn ngữ nào trở thành ngôn ngữ thân thiết của bạn. Tôi, giống như tất cả các học viên khác của học viện "có phước" với ngôn ngữ hiếm này, than ôi, đã được dạy dỗ trong tinh thần không khoan dung với chính sách chính trị xét lại của Trung Quốc, sẵn sàng đứng lên bảo vệ trên biên giới của chúng tôi, và, nếu cần thiết, nói chuyện bằng "ngôn ngữ bản địa" với sự giúp đỡ của người "phiên dịch" - cần gạt chuyển từ nấc bắn phát một sang bắn liên thanh trên khẩu súng tự động AKM. Năm 1979 Trung Quốc nhìn rất bẩn thỉu, nghèo nàn, độc ác, một con quái vật ẩn mình, và khi tin tức về một cuộc tấn công của Trung Quốc vào Việt Nam mùa xuân năm đó bay đến, ít người ngạc nhiên. Không ai tưởng tượng rằng trong thời gian sau đó Trung Quốc sẽ trở thành "con gà mái của toàn thế giới", đồng tiền Trung Quốc sẽ được tôn trọng và một số học viên tốt nghiệp của chúng tôi đã tạo được một sự nghiệp kha khá bằng ngôn ngữ Trung Quốc trong thời gian perestroika.

Thành công của tôi trong việc học ngôn ngữ của đồng chí Mao là ít ấn tượng. Tôi có một điểm ba tổng thể vững chắc, và đôi khi trong một kỳ thi thành công tôi nhận được điểm bốn khá tốt. Mùa hè 1979 đối với tôi có một cú đánh bất ngờ - trong một kỳ thi viết về phiên dịch quân sự tiếng Trung Quốc, tôi nhận được điểm hai - "chú ngỗng" theo cách nói của học viên, cùng một "dấu đen ", bắt đầu sau đó là rất nhiều rắc rối. Việc viết lách rất tồi tệ, và sau khi mắc rất nhiều sai lầm trong chữ viết tượng hình, tôi đã thi trượt toàn bộ chương trình. Tiếp theo, mọi thứ đều ảm đạm - thi lại, kỳ nghỉ hè mất toi, bị ghi vào danh sách xơi ngỗng ...

Điểm của tôi làm ngạc nhiên không chỉ riêng tôi, người xung quanh cũng nhìn tôi với sự ngạc nhiên, và thậm chí với sự cảm thông, khi tối đến tập hợp đội ngũ học viên trong doanh trại, sĩ quan giáo viên đại úy Stogov đọc cho chúng tôi nghe những kết quả sau cùng của kỳ thi vừa qua.

Tất cả cuộc sống đã dừng lại! Tất cả hy vọng cho một kỳ nghỉ hè vui vẻ đã sụp đổ và việc học tập tiếp theo xem chừng rất ảm đạm. Bị giết chết bởi nỗi tuyệt vọng và sự bất lực trong thay đổi tình hình, tôi đột nhiên tìm thấy một người đồng cảm. Trong doanh trại trống rỗng và vang vọng, không quan tâm đến một ai, to tiếng phẫn uất trước kết quả bất công của kỳ thi này có Yura Ch., một sinh viên khá, một cán sự lớp và là một con người không tồi, lần đầu tiên trong đời nhận điểm ba về bài dịch này. Than vãn về số phận độc ác và sự cho điểm bất công, chúng tôi thực hiện một quyết định liều lĩnh và nguy hiểm - thây kệ tất cả, đột nhập vào thành phố và nghỉ ngơi tránh tất cả mọi người, sử dụng ngôi nhà của tôi, mà trong những ngày ma xui quỷ khiến đó không mấy khi có ai ở nhà.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Hai, 2012, 10:39:07 PM
(tiếp)

Vắng mặt tự ý, theo tiếng lóng "tự hành", sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, nhưng chúng tôi cần phải đóng cửa lại xa lánh, để quên đi nỗi buồn về điểm thi của mình. Sự tự hành táo tợn của chúng tôi được lập trình hoàn hảo. Đề cập đến nhiệm vụ nào đấy của người phụ trách khóa học giao cho, chúng tôi báo trước với trung sỹ rằng chúng tôi được phái vào thành phố cho đến sáng và tự viết cho mình một giấy phép vắng mặt “sạch sẽ”, những giấy khống chỉ dùng nhiều lần, mà trên giấy sau  một thủ tục đặc biệt có thể chỉ còn lại chính thức dấu và chữ ký của "đại trưởng”.

... Buổi tối trôi đi tốt lành, chúng tôi uống vang nho xạ Hy Lạp, nghe âm nhạc nhẹ nhàng thư thái tại nhà tôi trong một căn phòng trống. Yura là một nghệ sĩ không tồi và một nhà hâm mộ Beatles cuồng nhiệt, chúng tôi sung sướng vừa chạm loảng xoảng những chiếc cốc thủy tinh, mò ra được từ các kệ bụi bặm vừa ca những bài hát nổi tiếng "Let it be" và " Oh , darling!".

Chuyến trở về trường diễn ra theo kế hoạch, khi buổi sáng, chúng tôi râu ria đã cạo nhẵn và xức nước hoa, trong một tâm trạng phấn chấn, trở về vị trí của mình tại VIMO. Hoàn toàn tự tin vào thành công, chúng tôi bước vào giờ học, khi mà sỹ quan trưởng khóa đại úy Paramonov, gọi chúng tôi ra ngoài hành lang của tòa nhà học tập, không nói một lời, dẫn chúng tôi xuống tầng dưới, nơi có Ban chỉ huy Khoa. Dừng trước cánh cửa màu đen, gắn bảng vàng bổ nhiệm theo truyền thống “Trưởng Khoa”, tôi kinh hoàng nhận ra rằng đây là sự kết thúc. Cuộc hành trình của chúng tôi, sau này mới biết, bị chính vị thiếu tá– nhân viên đặc biệt, bạn của trưởng khóa chúng tôi phát giác ra, khi ông ta thấy chúng tôi trên tàu điện ngầm tại ga Bauman, và đứng trước cánh cửa của thiếu tướng trưởng khoa chỉ có nghĩa một điều – bắn ngay tại chỗ, bởi vì, cuộc trò chuyện kiểu con người với cái gọi "Tổ chức” là không thể được.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_2_clip_image005.jpg)  
Tòa nhà học tập của VIMO và doanh trại mùa thu,  bên cánh phải, tầng 1 là nơi đặt khoa 2 (khoa Phương Đông) thời kỳ 1976-1979.
    
  
3. Đàn oóc

Thiếu tướng, một cựu chiến binh chiến tranh, chủ nhiệm khoa thứ hai của Học viện Quân sự nói chung là một người tốt, và tất cả đều yêu mến ông theo kiểu của mình. Tuy nhiên, nhận chức trách trưởng khoa với ông rõ ràng là gánh nặng, công tác phiên dịch quân sự ông không biết, mà cũng không thích các học viên, ông chỉ nhìn thấy ở họ nguồn gây ra các sự cố. Ông đối xử với kẻ vi phạm kỷ luật quân sự như với kẻ phản bội Tổ quốc, với tất cả sự căm thù của một CCB và các cậu học viên rơi vào tay ông khó hy vọng được khoan dung điều gì.

Tuy ông không có tầm vóc lực lưỡng, không có vẻ ghê gớm của cấp tướng trưởng khoa, nhưng quan trọng hơn, ông không có thái độ và tình cảm cha con, quan tâm đến cấp dưới của mình. Tâm hồn viên tướng của ông chỉ tràn đầy niềm vui trông thấy được khi ông nghĩ đến các bạn bè, đồng chí Cuba của ông mà ông rất thích đến thăm họ, ông hiện là ủy viên Hội đồng hữu nghị Liên Xô-Cuba. Nhưng tại VIMO lại không thấy các đồng chí Cuba mà chỉ thấy các học viên láu cá, và thay vì một ông già vui vẻ, chúng ta thường thấy một vị tướng người thấp, trên khuôn mặt mình luôn biểu hiện sự ngạc nhiên, đó là do tuổi tác và vết thương của làm ông bắt đầu giống như nhiều cựu chiến binh bị lẫn do trí nhớ đã kém và sự hoài nghi ám ảnh kinh niên. Hình phạt giam giữ cải tạo 10 ngày, bằng quyến lực của một tư lệnh đơn vị lớn, vị tướng sử dụng khi cần thiết và không cần thiết, và ông đã không nghĩ đến thống kê các vi phạm, về công tác giáo dục và đơn giản chỉ về số phận của con người.

Ông trở thành một địa chủ độc đoán, dậm chân và thét lên chói tai "đánh đòn!”. Vì sự độc đoán muôn kiếp và tiếng hét của mình, các học viên gọi lén ông – Đàn oóc (Органчик). Tranh cãi với ông là không thể, nhưng những hình phạt không chính xác được phó của ông, một đại tá tuyệt vời, mạnh mẽ và thông minh âm thầm bỏ đi, mà viên tướng – độc đoán thậm chí cũng không nói gì. Tướng quân nhẫn nhịn, giống như ông già thiểu năng trí nhớ trong một gia đình lớn và thân thiện, luôn luôn tha thứ cho đại tá bằng những tiếng chửi thề tức giận.

Than ôi, đi vào văn phòng của tướng quân, tôi không mong ra khỏi mà lành lặn. Tự bản thân hành vi “tự hành” là vi phạm nghiêm trọng, và khi trưởng khoa vào cuộc có nghĩa là đảm bảo hình thức phạt giam. Vị tướng đang bình thản đọc báo, ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào ba chúng tôi với vẻ mặt giận dữ muôn thuở. Trưởng khóa đại úy Paramonov, rất đơn giản, không vòng vo, theo kiểu gia đình, chỉ tay vào chúng tôi, -
- Đây, thưa đồng chí tướng quân, các cậu bị bắt vì tự ý ra ngoài.

Tình hình có vẻ êm và trong hoàn cảnh bình thường sẽ đe dọa trận đòn nhức xương, nhưng ở đây sự việc đã lên đến chủ nhiệm khoa. Bật dậy như phải bỏng từ chiếc ghế của mình, ông nhảy ra chính giữa sàn gỗ, dậm chân, rít lên the thé như các bà nông dân trong đám tang. Bắt hết những tên quỷ sứ đầu trò, trục xuất khỏi học viện, tống cổ khỏi đoàn thanh niên, gửi đến tiểu đoàn kỷ luật!

Choáng váng bỏi cuôc trình diễn này, chúng tôi cả ba cùng lặng ngắt, và theo vẻ mặt nghệt ra của Paramonov, tôi nhận ra rằng anh ta không thể làm ngừng mạch suy nghĩ của tướng quân mà những dòng từ ngữ giận dữ của ông đang tiếp tục tuôn ra, bởi vì tướng quân toàn đưa ra những điều vô nghĩa, và bất kỳ sự trừng phạt nào ông nghĩ ra đều không hề có hiệu lực. Yura hàm rung bần bật vì khiếp hãi, tôi sợ cậu ấy sắp bật khóc ngay bây giờ, còn tôi nhìn vẻ mặt thuỗn ra của đại úy và tiếng rít ngây dại của Đàn oóc lại đột nhiên thấy vui vẻ và tôi cố kềm bản thân mình không cười rộ lên.

Paramonov, cảm thấy trạng thái của tôi, để tránh các vấn đề tiếp theo, nhanh chóng đưa chúng tôi trở lại tầng thứ tám tòa nhà học tập, khi chúng tôi cuối cùng cũng ra khỏi văn phòng tướng quân. Lạ kỳ là bí kíp”10 ngày đêm giam giữ" không hề được nghe thấy từ miệng viên tướng, và theo bản năng tôi cảm thấy chuyện này chưa kết thúc.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_2_clip_image007.jpg)
Doanh trại VIMO 2002
  
Một vài ngày trôi qua, tôi tiếp tục thi hết môn như không có gì xảy ra, và tôi ngạc nhiên nhận ra rằng các học sinh khác không biết gì về chuyến “hành quân” không thành công của chúng tôi, và chẳng có hình phạt nào được công bố sau đó. Tôi được thông báo về ngày thi lại lần hai môn phiên dịch quân sự, và tôi thậm chí đã bắt đầu chuẩn bị ôn một chút, thì vào ngày thứ Sáu, ngày cuối kỳ, đại úy Paramonov với vẻ mặt đa nghĩa gọi tôi vào văn phòng của ông. Mỉm cười láu lỉnh, người chủ nhiệm khóa học trao cho tôi một hộ chiếu công vụ ra nước ngoài màu xanh da trời mới tinh và cho biết vào chủ nhật tôi phải có mặt tại học viện trong trang phục dân sự với mọi thứ đồ đạc, sẵn sàng cho một chuyến đi phiên dịch tại chỗ (бортперевод), thời hạn công vụ và địa điểm không được tiết lộ. Mở trang cuối cùng hộ chiếu, tôi thấy ngay visa vương quốc Yemen xinh đẹp, nhưng tôi không hỏi bất kỳ câu nào.

Trái tim tôi đập thình thịch vì niềm vui, và câu hỏi duy nhất của tôi đề cập đến hình phạt tự ý bỏ đi chơi, việc đó được Paramonov trả lời rằng với tôi chỉ cần khoa học là đủ mà không cần hình phạt.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_2_clip_image009.jpg)
Doanh trại VIMO. Chân dung của Karl Marx tại đầu hồi phòng Lenin doanh trại khoa 2 thời 1976-1979.

Cuộc sống tiếp tục! Đến giờ tôi vẫn không biết cái nào có trước, chuyến bay của chúng tôi hay quyết định phê duyệt danh sách phiên dịch trực tiếp tại chỗ, hoặc chỉ đơn giản người ta muốn tống khứ hai chúng tôi đi khuất mắt để tránh cảnh viên tướng không thỏa hiệp, nhưng mãi sau tôi mới hiểu ra. Yura cùng ngày đó được phái đi hướng khác, nơi đó anh ấy đến trước tôi. Nhưng thực tế vẫn là thực tế, dấu đen thứ hai tôi đã thoát được thành công và tôi tốt nghiệp học viện mà không mang vết án kỷ luật nào.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 08 Tháng Hai, 2012, 06:37:19 PM
(tiếp)

Phần 3

Máy bay-khoang hành khách

1.Món Karamel "Cất cánh"

Không có ngày nào hạnh phúc hơn suốt đời học viên của tôi, khi vào một buổi sáng chủ nhật ấm áp, trong bộ cánh quần jean ống rộng và chiếc áo sơ mi nổi tiếng khắp cả nước, tôi hãnh diện đi vào trạm kiểm soát thân thương của học viện và không cần giữ gìn buông gọn lọn một câu với viên trung sĩ trực ban thuộc đại đội vệ binh - "Công tác!"

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image001.jpg)
Nhà thường trực nổi tiếng của VIMO. Biên giới của tự do. 2002.  

Các học viên sĩ quan, trở về từ các đất nước xa xôi và “thực tế” muôn màu muôn vẻ, thường đến học viện trong tư thế dân sự, và theo truyền thống tại trạm kiểm soát họ không bị hỏi giấy. Tôi đi chầm chậm về phía “Hilton”, tự hào bắt gặp những cái nhìn ganh tị với mình của các học viên không phải làm việc ngày chủ nhật, lần đầu tiên cảm giác mình giống như một vị khách “ghé thăm” đúng kiểu. Cuốn hộ chiếu nước ngoài kéo trĩu một cách dễ chịu túi áo ngực chật căng của chiếc sơ mi kẻ sọc xanh lam, quen thuộc với tất cả các công dân Xô viết trong bộ phim “Phi hành đoàn”, trong phim đó Filatov khoe mẽ ở một trong những cảnh gợi tình nhất của điện ảnh quốc gia.
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image003.jpg)
”Hilton” ký túc xá của VIMO, nhìn từ tòa nhà học tập.  

Chẳng mấy tôi phát hiện ra gần đấy một trong các bạn cùng lớp, Serega L., người gầy guộc, vẻ hơi lạnh lùng, trong bộ đồ màu xám và một túi khoác thể thao. Cậu ấy cũng nhận được lệnh có mặt ở học viện để đi phiên dịch tại chỗ. Chúng tôi không phải là bạn bè, nhưng cuộc phiêu lưu chung gắn chúng tôi với nhau, vì Serega là một đối tác đáng tin cậy và mạnh mẽ. Được gửi đi phiên dịch tại chỗ không công, cậu ấy không hài lòng như tôi, bởi vì, giống như nhiều người trong lớp học chúng tôi, cậu hy vọng sẽ đi một chuyến đi công tác dài được trả tiền tới Ethiopia thời đó. Tuy nhiên, ban chỉ huy đã quyết định cách khác.
 
Một thượng úy trong bộ đồng phục hải quân màu đen nhanh chóng xuất hiện tại trạm kiểm soát, và trên đường phố, qua những chấn song hàng rào có thể nhìn thấy chiếc xe buýt PAZik màu trắng đang đỗ. Sỹ quan ban cán bộ giao chúng tôi cho viên thượng úy, và chẳng bao lâu sau chúng tôi đã ngồi trên xe phóng nhanh qua các đường phố vắng vẻ của Moskva hướng đâu đó ra khỏi thành phố, nơi mà theo lời người thượng úy ít nói, máy bay chờ đợi chúng tôi. Nó bay đi đâu và lý do tại sao chúng tôi không biết, nhưng bí ẩn này đã làm cho chuyến đi của chúng tôi thậm chí còn hấp dẫn hơn, và chúng tôi thích thú chờ đến lúc có mặt ở sân bay.

Đang chạy trong vùng ngoại ô không quen thuộc của Moskva, PAZik đột nhiên phóng qua một trạm gác có người thủy thủ trên bộ đang ngái ngủ trong chòi canh, và không chậm trễ lao lên đường băng của 1 sân bay lớn hoang vắng, tại sân đậu gần đó có chiếc Tu-154 màu trắng sơn dòng chữ "Aeroflot". Gần thang lên máy bay là một nhóm sĩ quan cao cấp đội mũ lưỡi trai chóp trắng của bộ quân phục hải quân chưa quen, và tất cả cũng như một, đều xách những chiếc cặp màu đen cùng loại căng phồng. Chiếc máy bay thuộc quyền Tham mưu trưởng Hải quân Xô Viết, còn các sỹ quan, các thành viên của ủy ban, được phái đến Hạm đội Baltic để kiểm tra, trong cao trào mùa nghỉ ở Jurmala ... chỉ bởi sự trùng hợp ngẫu nhiên.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/ff/Jurmala-Riviera_meets_Totalitarism.jpg/220px-Jurmala-Riviera_meets_Totalitarism.jpg)
(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/d/db/Pano20.jpg/800px-Pano20.jpg)
Bãi biển chính ở Jurmala, CH Latvia, 2011 và một nhà nghỉ thời xô viết (en.viki).

Thượng úy đi cùng chúng tôi, theo dáng bảnh bao bên ngoài – “cần vụ” của bộ tham mưu tại Moskva, đã báo cáo một trung tá nào đó, và không nhìn chúng tôi, nhảy trở lại chiếc Pazik đời mới của mình, lao đi và biến mất sau cánh cổng sân bay. Trung tá, chúng tôi hiểu ông là người duy nhất biết về chúng tôi, bận rộn với các câu chuyện khúm núm của mình, xoay xung quanh một viên tướng dáng người thấp, không để ý chút nào đến chúng tôi. Cuối cùng, một cái đầu ló ra ngoài máy bay, và các sĩ quan rối rít theo cấp bậc bước lên thang máy bay vào khoang hành khách. Khi đến lượt viên trung tá của chúng tôi, tôi không giữ được sự bình tĩnh của mình nữa.

Theo luật, chúng tôi là lính nghĩa vụ, và do bên cán bộ quản lý chỉ khi có trong danh sách công tác “trong mọi trường hợp” mà không có quy định cụ thể địa điểm, vậy thời hạn thì về nguyên tắc bỏ trống. Không có chỉ huy cao cấp, không địa điểm nhận nhiệm vụ, và vấn đề nhiệm vụ đặt ra của chúng tôi càng trở nên kỳ lạ. Tôi đã chuẩn bị bắt theo viên trung tá khi ông phẩy tay với chúng tôi từ cầu thang máy bay, và chúng tôi vui sướng ôm túi chạy đến máy bay.
  
Bên trong chiếc Tu-154 không giống như con tàu chở khách. Lần đầu tiên và cũng là cuối cùng, sau khi lên chiếc máy bay chở khách cỡ lớn của chính phủ Liên Xô, chúng tôi ngạc nhiên khi thấy mình không phải ở bên trong cabin hành khách, mà là trong một toa xe đường sắt cao cấp. Bên mạn trái là một hành lang dài với các cửa sổ ở phần đuôi máy bay, nơi bố trí khoảng ba mươi ghế ngồi máy bay thông thường cho hành khách. Tất cả phần không gian còn lại là một khoang hành khách rộng lớn, tách biệt với chúng tôi bằng một bức tường bằng gỗ bóng lộn. Cửa ra vào sa lông này có tay cầm màu vàng đậm luôn thấy đóng, và tôi chỉ liếc mắt thấy được một góc và nhìn thấy những chiếc ghế sofa da và một cái bàn kê bên trong, khi viên tướng đi vào.

Chúng tôi được đưa xuống hàng cuối cùng và viên trung tá của chúng tôi giải thích điều gì đó trước cái nhìn xéo khủng khiếp của một viên đại tá, ngồi sừng sừng trên ghế trước. Máy bay lăn ra cất cánh nhanh chóng, điều hiếm thấy ở các đường bay dân sự, có lẽ, thủ trưởng cao cấp không thích chờ lâu, mà sân bay gần Moskva này thuộc sở hữu của hàng không hải quân.

Trước khi bay lên, có một số thay đổi, và tất cả các thành viên phi hành đoàn, cũng như các sỹ quan hàng không hải quân, các hành khách, theo lệnh, cởi cà vạt, mở khuy trên cùng áo sơ mi đồng phục của mình. Rõ ràng, điều này là đặc quyền của “giới bay” khi thi hành sự vụ, và không ai phản đối khi một chuẩn úy cao kều mặc áo sơ mi cởi khuy, với vẻ đầy hãnh diện, xuất hiện ở cuối máy bay chỗ chúng tôi với 1 khay đầy những ly sôđa và caramels. Chuẩn úy không hề có một nét quỵ lụy trên mặt, như một anh quản gia đẳng cấp cao, đi đến chỗ tất cả mọi người, thậm chí cả chúng tôi, các học viên vô gia cư tại hàng cuối cùng, phân phát đồ uống, và hành khách kể cả các đại tá hải quân chỉ huy không quân hạm đội, gài lại các khuy áo, lịch sự cám ơn anh chuẩn úy.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ngành hàng không có những truyền thống riêng biệt của nó, không giống như trong quân đội, trên máy bay tất cả tuân theo cơ trưởng, chúng tôi chỉ là những hành khách. May mắn thay, không ai nói chuyện với chúng tôi, và tôi rất vui vẻ thư giãn, sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu thú vị, bởi vì theo thời gian mà chúng tôi biết rằng máy bay, hoặc “tàu bay” bay tới Riga, nơi mà tôi chưa bao giờ ở đó, và nó gần gụi không thể tả được với châu Âu đáng sợ và quyến rũ.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 08 Tháng Hai, 2012, 10:06:03 PM
(tiếp)

2.Skulte

Sau một chuyến bay ngắn máy bay hạ độ cao nhanh chóng và rất êm, không phải phong cách “Aeroflot" rồi tiếp đất tại sân bay Riga. Không có thông báo hay lời chúc hành trình tốt đẹp nào từ cơ trưởng, nhắc nhở chúng tôi rằng dẫu sao chúng tôi vẫn không phải trong kỳ đi nghỉ phép. Tuy nhiên, khi máy bay lăn vào sân đỗ và chúng tôi bỏ qua chỉ huy cấp cao tiến lên phía trước ra khỏi máy bay, tôi cảm nhận rõ hơi thở của một khu du lịch biển.

Thời tiết ở Riga thật tuyệt vời. Mặt trời vùng Pribaltic không nóng nực, rắc vàng lên những cây thông của các khu rừng ở đây, rừng tỏa ra mùi hương quả thông, và trộn lẫn hơi thở của vịnh biển, tạo thành một hỗn hợp PriBaltic rất nổi tiếng, vì thế mà phiếu nghỉ đến các khu nhà nghỉ mát sang trọng chỉ phân phát chủ yếu ở thê đội đẳng cấp cao.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/32/Herbstnebel.jpg/640px-Herbstnebel.jpg)
Mùa thu ở Jurmala (en.viki).

Trước sự ngạc nhiên của tôi, căn cứ hàng không Skulte nằm đối diện nhà ga sân bay và sân đậu các máy bay chiến đấu nằm trong rừng thông phía bên đối diện đường băng sân bay thành phố. Qua tán lá về phía xa tôi có thể thấy hình dáng những chiếc máy bay có bụng lớn, khả năng đó là những chiếc máy bay mà chúng tôi sẽ phải bay. Sau khi xuống mặt đất, mọi người tiếp tục đứng ở đó, khi chỉ huy căn cứ, một trung tá còn khá trẻ, bước cao đúng điều lệnh tới gần tướng quân Moskva cất lời báo cáo chào mừng, tiếng ủng dập vang trên đường bê tông. Tất cả đều im lặng, theo khẩu lệnh, nâng tay phải của mình lên vành mũ lưỡi trai, chúng tôi nghe một giọng rất kêu: "Kính thưa Đồng chí tướng quân !....”. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe báo cáo theo điều lệnh của chỉ huy một đơn vị cấp dưới dường như từ một phía khác, khi đứng phía sau ủy ban, không phải đối mặt với sự biểu dương trên sân diễu hành, và, xin thẳng thắn thừa nhận, nấp sau tấm lưng dày của viên đại tá thoải mái hơn nhiều.

Tướng quân bắt tay viên chỉ huy, rồi tất cả thân mật cùng nhau đi tiếp, theo truyền thống khi các thủ trưởng vừa đi vừa nói chuyện về phía trước thì các nghi lễ chính thức của cuộc đón tiếp đã chấm dứt. Sau những cái lưng giống hệt nhau trong màu áo sơ mi vàng, chúng tôi đã mất dấu viên trung tá của mình, và khi tôi bắt đầu lo lắng một lần nữa, đột nhiên chúng tôi gặp người đón tiếp của riêng mình. Từ sau các tấm lưng sỹ quan, một người đàn ông trẻ xuất hiện đi tới chỗ chúng tôi, dáng vẻ anh rất rắn chắc và không mào đầu hỏi luôn, "phiên dịch viên hả? Tôi là thượng úy Zaika. Chúng ta hãy đi nào".

Đúng là nhân vật Nozdrev của Gogol! Tầm vóc anh trung bình, đầu xù xì chưa cắt, mặc quần nhung màu be dài, áo sơ mi kẻ sọc nhàu nát, bên ngoài khoác một chiếc áo đan bó chẽn trong nhà màu xám, từ xa trông giống tấm lưới mòn cũ của ngư dân Latvia, thượng úy giống như một nhân vật đóng anh em rừng xanh mười năm trước đây, không có gì gợi nhớ tới các sĩ quan kiêu hãnh của đơn vị tiên phong Skulte. Đặc biệt có giá trị là đôi giày của người mới quen. Đôi chân trần của anh rõ ràng cảm thấy thoải mái với đôi ủng nâu đã sờn. Tuy nhiên, vẻ người nhà và lời chào bất ngờ của anh làm chúng tôi thích thú, khi anh nhanh chóng giải thích rằng anh cũng là - một phiên dịch viên, anh chờ chúng tôi đã ba tuần nay, và chúng tôi thấy bớt căng thẳng khi đi theo viên thượng úy kỳ lạ mà xếp theo quân hàm và tuổi tác anh trở thành người anh cả chỉ huy nhóm nhỏ bé chúng tôi.

Chúng tôi đi một đoạn ngắn. Nhà khách của các tổ bay, hay nhà điều dưỡng nằm gần đó, trong một khu rừng thưa, thấp thoáng qua những thân cây thông và bạch dương ta đã nhìn thấy hình dáng cầu kỳ của một tòa nhà 5 tầng thời Tiền Xô Viết.

Không nhìn thấy người, và nói chung những gì tạo cảm giác của một khu spa. Các lối đi giữa những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận chau chuốt, tất cả những gì có thể đều được sơn sửa trang trí đẹp đẽ, và tòa nhà xây gạch màu tươi sáng của khách sạn trên nền khu rừng thưa trông giống hệt một khu nghỉ dưỡng phục hồi sức khỏe của công đoàn. Bên trong khách sạn lấp lánh những design phong cách Liên Xô. Tòa nhà mới được trang bị theo các tiêu chuẩn tốt nhất, mà rõ ràng có tính đến vô số các cuộc viếng thăm của các thanh sát viên đến từ Moskva. Tuy nhiên, trong những ngày sau, tôi không thấy các đại tá Moskva trong khách sạn chúng tôi ở nữa, điều đó làm ta nghĩ rằng trong căn cứ trứ danh này, rõ ràng còn các nhà khách tuyệt vời và đặc biệt khác.

Theo sau Zaika, tôi hài lòng thấy rằng trong đơn vị người ta đang chờ đợi chúng tôi, ở đây ai cũng có chỗ ngủ trong một căn phòng vô cùng rộng rãi có các giường nằm đầy đủ tiện nghi, mà viên thượng úy vinh quang kia đã sống ở đây đến tuần thứ ba. Theo tiến trình chỉ dẫn cho chúng tôi, những người mới toanh trong thành phần đội bay, thượng úy đưa chúng tôi đi ăn trưa, sau khi rút từ cái túi không đáy của anh ta ra những chiếc tích kê có ký hiệu quốc gia rất buồn cười với các chữ đề “ăn sáng, ăn trưa, ăn tối". Trong khi còn đang nghiên cứu quy tắc khoản phụ cấp hàng không cơ bản, chúng tôi bước chân vào phòng ăn sỹ quan nằm trong một tòa nhà xây gạch sạch sẽ. Ở đây có nhiều sĩ quan, nhiều người trong số họ mặc bộ đồ combinezon xanh lam và xám, nhìn bộ ba chúng tôi trong trang phục dân sự đang tiến vào với vẻ tò mò.

Chưa kịp ngồi xuống sau một chiếc bàn ăn nhỏ, phủ tấm vải gọn gàng trắng như tuyết, một nữ chiêu đãi viên không cao dáng thân thiện mặc tạp dề ren trắng đã nhanh chóng đi tới bên chúng tôi, vui vẻ theo phong cách người nhà, kể thực đơn các món ăn, như thể chúng tôi đến ăn tối tại nhà cô ta vậy. Cô nữ chiêu đãi viên khéo léo đưa các đĩa đựng những đồ ăn ngon đến nỗi bất giác cả ba người chúng tôi vô tình lướt nhìn cô từ đầu đến chân, và Zaika theo thông lệ, không rào đón, nói ngay với một giọng thậm chí hơi cay cú: "Vợ của thiếu tá đấy ...”. Các món đồ ăn đều ở mức chất lượng cao nhất, vì điều đó chúng tôi chân thành cảm ơn nữ chủ nhà mến khách, và một lần nữa ghen tỵ với viên thiếu tá không quen nhưng may mắn kia.
 
Những ấn tượng mới và những con người mới đã đưa đến cho nhân dân Nga nỗi giày vò, nói theo kiểu hiện đại - stress, mà thực ra được điều trị rất đơn giản. Thượng úy bị giày vò một thời gian dài, suốt ba tuần, và tôi cùng Serega hơi ngạc nhiên khi Zaika đề nghị uống mừng mối quen biết mới. Rượu và đồ ăn nhẹ của anh ấy khá đủ, chúng tôi lặng lẽ thu xếp đón một buổi tối PriBaltic đẹp trời trong khách sạn của chúng tôi.

Chúng tôi ngồi với nhau rất vui. Buổi tối hôm đó chúng tôi trải qua toàn bộ khóa học của một "phi công trẻ" và cho tới sáng đã phân tích thành thạo các loại máy bay trinh sát, đơn giản có thể phân biệt đồng phục sĩ quan hải quân theo màu sắc trên cầu vai, hiểu biết con đường chiến đấu của đơn vị và bản thân thượng úy Zaika. Tôi vẫn còn nhớ đến giờ rằng kết cục Zaika dạy chúng tôi phải nhớ trong cuộc đời có ba điều: 1 - tất cả các thủ trưởng đều là – những con dê, 2 – phải lo toan chăm sóc bản thân, 3 - vấn đề tiền bạc phải yêu cầu ngay tại chỗ, và đừng có tin rằng về Liên bang người ta sẽ trả tiền mình. Nếu hai định đề đầu tiên, tôi hoàn toàn đồng ý, thì điều sau cùng làm tôi nghi ngờ, và tôi đã đúng, bởi vì tất cả tôi nhận được là 8 rúp một tháng lương học viên...

... Serega ngồi trên giường, hút thuốc rất kiểu cách, nhả ra những vòng khói, tàn tích của ý thức đang đấu tranh nhằm tính toán chuyển dịch một đơn vị tiền tệ huyền thoại của các nhà Dân chủ châu Phi sang tỷ giá hối đoái đồng Rúp qua vòng quay đen của các tờ séc Ngoại thương. Về mặt số học là không thu được gì. Không nghe cuộc trò chuyện sôi sục của chúng tôi về những ưu điểm của máy bay của Liên Xô, Serega bằng một giọng the thé thẳng thừng nói:
- Khô-ông, không được nổi 4000!
- Tính lại nữa đi! – Zaika nói và với tay lấy chai. – Dù sao họ cũng không đưa cho cậu đâu!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image005.jpg)
IL-38 thi hành nhiệm vụ chiến đấu.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Hai, 2012, 03:01:30 PM
(tiếp)

Các cuộc trò chuyện diễn ra rất cởi mở, và tất cả chúng tôi đều thích anh thượng úy vui tính này. Chúng tôi cũng biết được rằng Zaika (người nói cà lăm) đã tốt nghiệp Học viện Sư phạm Simferopol, ở lại phục vụ Quân đội lâu dài sau hai năm thi hành nghĩa vụ quân sự tại Hạm đội Biển Đen, rằng anh kiếm được kha khá phụ cấp bay ngoài lương, mà không cần làm trò gì quỷ quái. Các chuyến đi công tác được trả lương là thường xuyên, anh rất không hài lòng phải ăn không ngồi rồi tại Riga ba tuần khi có thể ăn không ngồi rồi tại Yemen mà vẫn được trả ngoại tệ mạnh. Điều đó nghe hay đến nỗi tôi thậm chí đã nghĩ rằng có thể nó sẽ là một sự nghiệp tốt cho tôi, dù tôi không thực sự mong muốn làm thành viên tổ bay vì sự nguy hiểm của máy bay quân sự.

"Nhiệm vụ quan trọng nhất được giao phó cho các đơn vị quân sự trang bị IL-38 là tiến hành trinh sát. Để phục vụ mục đích này, máy bay được trang bị đài radar "Vishnia" và "hiện đại hóa” đào tạo cho các trắc thủ khai thác vận hành SPIU. Máy bay được sử dụng để phát hiện và theo dõi các tàu mặt nước của các quốc gia NATO, đặc biệt là nhóm tàu sân bay tấn công  (AUG). Ví dụ, các phi hành đoàn của trung đoàn 77, bay từ Nikolayevka tới các đảo của Nhật Bản làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu, còn phi đội không quân độc lập chống ngầm số 145 (OPLAE - Отдельная Противолодочная Авиационная Эскадрилья) thường xuyên bay đến bờ biển xứ Albion mù sương. Ngoài ra, IL-38 còn được khai thác rộng rãi từ các căn cứ không quân của các quốc gia nước ngoài thân thiện với Liên Xô. Từ mùa thu năm 1970 IL-38 với các kíp bay xô viết và dấu hiệu nhận dạng của LLKQ nước Cộng hòa Ả Rập Ai Cập đã tiến hành trinh sát trên không phận Địa Trung Hải. Từ đầu những năm 80, bản đồ địa lý các căn cứ của  IL-38 trong khu vực đã phát triển đáng kể, và tham gia trong các phi vụ công tác đặc biệt có mặt các phi hành đoàn của tất cả các hạm đội. Họ thường xuyên thực hiện trinh sát từ các sân bay của Syria và Libya, bao gồm cả việc theo dõi các hành động của các tàu chiến Mỹ trong cuộc chiến tranh Li-băng năm 1982”.
 
Buổi sáng khó chịu đầu tiên trong hàng không hải quân tôi gặp ngay bộ mặt cau có nhàu nát của Zaika, thô bạo đánh thức chúng tôi dậy ăn sáng. Nhanh chóng vào phòng tắm tắm rửa, trong đó lúc nào cũng có nước nóng và sạch như ở Moskva, cạo râu và với vẻ tươi trẻ của những chú chàng mới hai mươi tuổi chúng tôi đi ăn sáng. Cô phục vụ trông ngon mắt kia không còn làm chúng tôi bổ mắt nữa, tuy nhiên bàn ăn thì nhìn tuyệt đẹp! Trên tấm vải trải bàn đặt các đĩa đựng bơ vàng ươm, kem, sữa, thậm chí cả trứng gà nhìn còn lớn hơn so với suất ăn cao cấp tại Moskva. Một lần nữa, chúng tôi ngạc nhiên cả về chất lượng và số lượng món ăn, (cám ơn các phiếu ăn của Zaika!), Sau khi ăn sáng chúng tôi đến câu lạc bộ của đơn vị dự cuộc họp các sỹ quan, vừa nhấm nháp trên đường đi thanh sô cô la sữa trong suất ăn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image006.jpg)
Đài kỷ niệm tại phi trường Skulte, những năm 198x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Hai, 2012, 06:19:44 PM
(tiếp)

3. Phi đội chống ngầm độc lập 145
 
Câu lạc bộ đầy người và sáng ngời quân phục mới của các sĩ quan, thường được mang ra diện khi có phái đoàn các thủ trưởng đến kiểm tra. Như những kẻ xa lạ tại dịp lễ của cuộc sống điều lệnh này, cả ba chúng tôi ngồi yên khiêm tốn ở hàng ghế cuối cùng của hội trường. Sau lời giới thiệu ngắn của người chỉ huy đơn vị, mà tất nhiên tràn đầy những lời chúc sức khỏe và cam đoan hứa hẹn, một thủ trưởng đại tá vẻ hách dịch leo lên bục, bắt đầu một bài phát biểu dài, đầy những đoản ngữ dùng tính động từ bổ nghĩa.

Hóa ra, ông là chủ nhiệm trinh sát không quân Hạm đội Baltic, có mặt tại phi đội không quân chống ngầm độc lập số 145 (OPLAE) với nhiệm vụ hướng dẫn các việc liên quan đến chuyến bay đầu tiên của phi hành đoàn các thủy binh Hạm đội Baltic thi hành nhiệm vụ chiến đấu tai CH Dân chủ Yemen, cụ thể là tại thành phố Aden. Do yêu cầu bí mật nghiêm ngặt, đại tá không phổ biến về nhiệm vụ của chuyến bay, mà hài lòng thay thế các sự kiện bằng các từ ngữ toàn năng như “khi đang bay chậm”, “khi đang bay nhanh”, “khi đang kiểm tra” và “khi gặp”. Lúc mớ tính động từ này kết thúc, người báo cáo nhẹ nhàng chuyển qua tình hình quốc tế, và, như một diễn giả thực sự, ông cuốn nó theo. Bài nói có lửa và rất say sưa, không dành cho chúng tôi, mà cho các thủ trưởng cao cấp trong phái đoàn kiểm tra từ Moskva, đang ngồi ở hàng ghế đầu. Đang mơ màng gà gật, khi nghe thấy sự cáo buộc giận dữ chủ nghĩa đế quốc, tôi bắt đầu nghĩ rằng viên đại tá nóng như lửa này có thể sẽ đi đến chỗ đập giày của mình lên bục diễn đàn, thì đúng lúc đó ông đột ngột dừng lại, bất ngờ đưa ra một tuyên bố đáng kinh ngạc:

".. Tôi chắc chắn rằng các phi công Hạm đội Baltic sẽ hoàn thành một cách vinh quang với tất cả lương tâm mình các nhiệm vụ do Đảng và Chính phủ trao cho, miễn là .....'

Sự im lặng căng thẳng treo lơ lửng trong gian hội trường, đại tá đột nhiên dừng lại và …. buột miệng:
"... miễn là .... phiên dịch không say rượu! "


Hội trường chết lặng. Sau vài giây, như thể theo khẩu lệnh, chừng vài trăm cái gáy cạo nhẵn nhụi quay mặt mình về phía chúng tôi với vẻ đầy kinh ngạc, ghê sợ và hận thù. Ba nhân vật dân sự, tựa một cách yếu ớt vào bức tường câu lạc bộ, lót bằng những tấm ván gỗ mà người lính nghĩa vụ gia công, rúm lại dưới áp lực của đông đảo cử tọa đang tức giận, như các chú học trò bị điểm 2 trong nhà trường, dán mình xuống sàn nhà. Cuối cùng sau khi đã ở trên đường phố, tôi lắng nghe nửa tai cái giọng the thé của Zaika và cố gắng nhớ lại - ngày hôm qua chúng tôi đã tiến hành một cuộc gặp gỡ ầm ĩ thế nào. Nhưng không có gì phải lo lắng: cuộc tấn công bất ngờ của chủ nhiệm trinh sát rõ ràng ảnh hưởng bởi kinh nghiệm cũ của ông ấy tiếp xúc với các học viên ngôn ngữ học viện chúng tôi.

“Năm 1980, IL-38 của phi đội không quân chống ngầm độc lập số 145 xuất hiện tại Cộng hòa Dân chủ Yemen, khi đầu tiên họ đóng căn cứ tại Aden, và từ năm 1983 tại căn cứ không quân lớn Al-Anad. Từ đây, họ thực hiện các chuyến bay trên biển Ả Rập và Bắc Ấn Độ Dương. Một trong những người tham gia trong các sự kiện đó là hoa tiêu trên máy bay, bây giờ ông là thiếu tá dự bị A.B.Abdulaev. Chúng ta hãy xem những hồi ức của ông. "Tại Yemen, luôn luôn có một cặp máy bay của chúng tôi, ngoài ra hai tháng một lần các nhân viên kỹ thuật và phi hành đoàn được quay vòng. Máy bay từ Riga bay đến Tashkent, từ đó qua lãnh thổ Iran bay đến bán đảo Ả Rập. Các chuyến cất cánh làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu diễn ra theo định kỳ 5-6 ngày một phi vụ. Họ luôn bay theo cặp. Nhiệm vụ chính của chúng tôi là tìm kiếm và theo dõi các nhóm tàu sân bay của Hải quân Hoa Kỳ. Thông thường, trước khi cất cánh, chúng tôi nhận được thông tin từ Moskva về vị trí gần đúng liên quan đến các con tàu trinh sát của chúng tôi, theo lệ thường đã đi vào lãnh hải vùng Vịnh Ba Tư. Chúng tôi cố gắng bay bí mật đến vị trí tìm kiếm, ở độ cao 100-150 m, khi giữ sự im lặng vô tuyến điện. Nhưng nếu đến khu vực được chỉ dẫn này mà không phát hiện được tàu sân bay trong vòng bán kính 50-60 km, chúng tôi sẽ tăng độ cao lên 6-7000 mét và thực hiện việc tìm kiếm bằng radar trên máy bay. Radar sẽ phát hiện các con tàu lớn ở khoảng cách 260-280 km, mặc dù không cho phép phân biệt tàu sân bay với các tàu chở dầu, có rất nhiều trong khu vực này. Khi radar có tiếp xúc với mục tiêu, chúng tôi hạ độ cao xuống một lần nữa và bay đến nhóm tàu chiến, nhất thiết phải chụp được ảnh, và nếu nhiên liệu còn đủ, chúng tôi bay lên phía trước đội hình tàu chiến 60-80 km để tìm kiếm tàu ngầm. Thực tế là mỗi nhóm AUG của Mỹ đều có một chiếc tàu ngầm hạt nhân hộ tống, đi cách đội hình chính một khoảng như vậy theo đúng hướng di chuyển của hạm đội”.

Không xa câu lạc bộ một thiếu tá vẻ dễ chịu đi tới chỗ chúng tôi tự giới thiệu mình, hỏi tên tôi. Viên thiếu tá mỉm cười bắt tay, và theo phong cách giản dị người nhà, giải thích rằng ông là người chỉ huy phi hành đoàn trứ danh của tôi, những người, "khi bay chậm" và "khi bay nhanh" theo lời của viên đại tá, phi hành đoàn được lệnh tới Aden. Theo truyền thống và các quy tắc hàng không, viên thiếu tá đó chính là thủ trưởng của tôi, có trách nhiệm trả lời tôi về mọi vấn đề.

Cơ trưởng thiếu tá làm tôi thích ngay lập tức, thấp, rắn chắc, trò chuyện thong thả và rất hay, không hề có bóng dáng của sự kiêu ngạo và ngu ngốc, mà dường như với tôi, đó là một kiểu xin lỗi vì sự khiếm nhã bất ngờ với đội ngũ phiên dịch. Thiếu tá sốt sắng quan tâm xem tôi ăn ở thế nào, có phiếu nhận đồ uống hay chưa, và lịch sự mời tôi làm quen với thiết bị kỹ thuật. Tôi vui vẻ đồng ý và chúng tôi đi về phía sân đậu khuất sau rừng bạch dương và thông. Tôi liếc thoáng thấy Serega đi kèm với các sĩ quan, kíp bay của cậu ấy có lẽ cũng đang đi đâu đó về phía trụ sở. Dẫu sao, công vụ đã bắt đầu!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image008.jpg)
Doanh trại Skulte những năm 200x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Hai, 2012, 07:11:01 PM
(tiếp)

Từ lâu tôi đã nhận thấy rằng tôi dễ dàng giao tiếp với người cùng tầm vóc hơn nhiều, dù thậm chí tôi không quen biết. Cho dù tiếp xúc từ tính theo lý thuyết về điện đã hoàn thiện, đơn giản và tốt nhất là nhìn thẳng vào mắt nhau, không nên cái kiểu vừa nhìn xuống, vừa vẫy đuôi. Nhưng từ kinh nghiệm thực tế phong phú của mình, tôi không nhớ được trường hợp nào mình lấy lòng được thủ trưởng tầm vóc cao, dù lý thuyết “giải phẫu” vẫn ngân nga một cách thô sơ. Dù bất cứ điều gì, nhưng thiếu tá phi công, cũng như các thành viên phi hành đoàn mới của tôi, những người đàn ông chắc nịch và vững chãi, ngay lập tức tôi đã thấy có cảm tình.

Tôi không quên, bạn cùng lớp của tôi, học viên Leontiefskii, một người đàn ông tầm vóc nổi bật, cùng trong năm đó đã bay phiên dịch với một phi hành đoàn khác:

“Kíp bay, đúng rồi, toàn những kẻ người ngắn, như Gnat ấy! Những con quỷ lùn!”

Vì thế mà tôi hân hoan một cách độc ác hình dung cậu ta, người dài gấp hai lần chiếc máy bay chiến đấu, được thiết kế rõ ràng bởi chúng tôi, những người ... uh-uh, có chiều cao trung bình.
 
  
4. IL-38

Sân đỗ của các máy bay trinh sát chống tàu ngầm IL-38 không có rào chắn, và lối ra đường băng sân bay dân sự Riga hoàn toàn mở. Từ xa lấp ló bóng ngái ngủ của các thủy thủ canh gác, mà theo quan niệm của tôi phục vụ công tác bảo vệ các thiết bị quân sự rất kém.

IL-38 trông gần giống như máy bay dân sự Il-18, loại máy bay cũ và hiếm hoi thời cuối những năm 197x. Không giống như máy bay dân sự, các máy bay Il-38 có ít cửa sổ nhỏ ở bên mạn, vì thế làm cho thân xác của nó dường như to hơn và nặng hơn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image010.jpg)
IL-38

Bên dưới máy bay có một số người bận combinezon xanh lam đang bận rộn – các kỹ thuật viên, còn bước ra từ khoang máy bay là những người mặc combinezon màu xám nhạt, đó chính là các phi công, những người lần lượt trở thành quen thuộc đối với tôi. Mọi người hầu hết đều trẻ và vui vẻ, họ vừa cười vừa gọi một người là "Visnia", theo tên đài radar trên máy bay, mà anh ấy là trắc thủ vận hành. Tôi tò mò xem xét cỗ máy chiến đấu này cả từ bên trong lẫn bên ngoài, và theo nét mặt tổ bay mà hiểu rằng tất cả các câu hỏi của tôi về công việc, trên những nét chung trong ngành hàng không tôi đã phân tích được, và tôi đã biết chắc chắn máy bay bay để làm gì.

Họ chỉ cho tôi thấy một chỗ ngồi nâng lên hạ xuống bằng bản lề của thành viên bổ sung của phi hành đoàn đằng sau cơ trưởng và phi công phải (phi công phụ), họ giải thích cách làm việc của băng tải trên sàn và trình tự di tản từ máy bay, họ cười vui vẻ bắt đầu châm chọc một thanh niên rằng bây giờ lượt nhảy đầu tiên của anh ta đã qua - ai đó phải lật bầu che anten xuống dưới - bây giờ tôi phải làm việc đó.

”Không quân Hải quân Latvia, Skulte, 84-86. 145 OPLAE (Отдельная противолодочная авиационная эскадрилья) самолётного приёмного индикаторного устройства (СПИУ)
Hừm... máy phóng tại máy bay chúng tôi (IL 38) là không có ... Phi hành đoàn phải (nếu có sự vụ) trượt xuống thang như bay xuống với chiếc dù từ trên một ngọn đồi. Người đầu tiên phải trượt xuống là hoa tiêu thứ ba, anh ta xô anten của thiết bị tiếp nhận – hiển thị SPIU (Самолётного Приёмного Индикаторного Устройства – СПИУ - SPIU) xuống (nhô ra bụng máy bay tính bằng mét kể từ chân thang) và hai nửa của nó bay về phía mặt đất. Sau anh ta sẽ đến lượt những người còn lại. (Theo như tôi biết, thực tế không có trường hợp nào phi hành đoàn rời máy bay – máy bay rất đáng tin cậy). Tuy nhiên, theo truyền thống, bao giờ cũng là hao tiêu thứ ba, và nếu không nghiện rượu, không có biến cố gì, sẽ nhanh chóng trở thành hoa tiêu thứ hai.”


  
Sự tò mò của tôi là gần như hoàn toàn thỏa mãn, cho đến lúc tôi bắt đầu đặt câu hỏi về vũ khí của máy bay, sau khi phát hiện ra một khoang chứa bom nhiều tấn. Các phi công do dự, chỉ nói rằng IL-38 có thể là một "vật mang". Tôi biết trật tự, và không đặt bất kỳ câu hỏi nào về vũ khí hạt nhân nữa. Mọi thứ đều sáng tỏ và máy bay đối mặt với một công việc nghiêm túc và thực tế.
 
"... Trong trường hợp xảy ra mối đe dọa quân sự thực sự, những hy vọng lớn được đặt vào các trái bom chìm hạt nhân. Việc sử dụng chúng dự kiến từ các tốp máy bay chống tàu ngầm. Như vậy, trong trường hợp này tại phi đội chống ngầm độc lập 145 người ta đề ra thủ tục hành động như sau. Sau khi phát lệnh báo động, ba chiếc được trang bị theo phương án tìm kiếm (216 chiếc phao RGB-1), ba chiếc – theo phương án tìm kiếm-tấn công (thường dùng nhất -... 144 chiếc phao RGB-1, 10 chiếc phao RGB-2, 1-2 ngư lôi AT-2), và một cặp máy bay khác đi tới căn cứ tàng trữ vũ khí hạt nhân ở sân bay Bykhov hay Ostrov, nơi người ta sẽ treo một hoặc hai (tùy loại) trái bom nguyên tử lên các máy bay. Sau đó, người ta sẽ gặp các máy bay Il-38 trong các vùng tuần tiễu tương ứng, khi các máy bay tìm kiếm phát hiện ra tàu ngầm, các máy bay tấn công sẽ đi theo (tín hiệu chỉ dẫn từ) các phao một cách đồng bộ nhịp nhàng và sử dụng vũ khí của mình. Vũ khí hạt nhân có nhiều cấp độ bảo vệ, và kích hoạt nó hoạt động chỉ có thể khi nhận được mã số thích hợp từ Moskva. Theo tin tức hiện có, một cuộc tập trận quy mô đầy đủ theo kịch bản như vậy chưa diễn ra. Mới chỉ hoàn thiện việc huấn luyện các máy bay cất cánh theo lệnh báo động cho đến khi khởi động xong động cơ, cũng như chuyến bay của một cặp máy bay bay đến cơ sở cất trữ đầu đạn, nơi người ta treo lên máy bay mô hình bom hạt nhân. Thủ tục này được thực hiện phù hợp với tính bảo mật rất cao: "sản phẩm đặc biệt" vận chuyển đến IL-38 được bao phủ ngoài, lắp nó sau rèm vải không thấm nước, và thậm chí trong phi hành đoàn quyền xem xét “Nó” chỉ duy nhất có cơ trưởng, hoa tiêu 1 và hoa tiêu 2.”
 
Sau khi xem xét chiếc ăng-ten dài trông rất buồn cười ở đuôi chiếc Il-38,  được phép của người chỉ huy phi hành đoàn, tôi đi về khách sạn, vừa đi vừa quan sát khu doanh trại rất tiện nghi của các phi công.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_3_clip_image012.jpg)

Vấn đề cuối cùng mà tôi háo hức quan tâm là ngày khởi hành. Người chỉ huy ngập ngừng lảng tránh, và tôi nhận ra rằng ông sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật giờ “G” dù có bị tra tấn tàn khốc, tuy nhiên, tôi còn quan tâm việc khác hơn. Tôi đang ở Riga, cách hai mươi phút đến địa điểm Jurmala nổi tiếng, chỉ có một đòn tấn công hạt nhân trực tiếp của các nhà quân sự NATO mới có thể ngăn cản tôi đến thăm những địa điểm chủ yếu trên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết Latvia.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/e/e7/Estonian_archipelago_%28Saaremaa_and_Hiiumaa%29.jpg)
Riga và Jurmala.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Hai, 2012, 11:04:24 AM
(tiếp)

Phần 4

Dầu thơm Riga
 
1. Jurmala
 
Cuộc tham quan các danh thắng chưa biết và bí ẩn của Latvia bắt đầu với tôi tại Jurmala nổi tiếng. Thị trấn nghỉ mát rất gần, và con đường tới đó chẳng mất mấy thời gian. Zaika-Con Ma Xó, có nhân mối ở ban tham mưu phi đoàn, biết được chính xác chúng tôi phải chờ đợi thêm ba ngày trước khi xuất phát, và để giết thời gian vào sáng hôm sau cả ba chúng tôi lên đường đến khu nghỉ mát nổi tiếng của Liên Xô.

Con đường từ Skulte đến Jurmala khá thẳng, nhưng tốc độ như vậy của chiếc xe bus đôi màu vàng Icarus này thì tôi cũng không ngờ. Chiếc xe buýt vắng khách tăng tốc lướt trên xa lộ tiêu chuẩn Châu Âu mà không dừng đỗ nhanh đến mức tôi không thể lười biếng đi đến cabin tài xế, nhìn qua vai ông ta vào đồng hồ đo tốc độ và thấy kim chỉ chính xác 135 km / giờ. Sửng sốt vì giới hạn tốc độ “Phương Tấy”, tôi chuyển sang ngắm cảnh quan tươi đẹp ngoài cửa sổ, khi chúng tôi đã đến gần Jurmala.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image001.jpg) 
Jurmala, những năm 200x.

 
Thị trấn Jurmala là một ngôi làng kéo dài dọc bờ biển cát của Vịnh Riga, và gồm các vùng ngoại ô kỳ lạ khác nhau, nhưng đều tươi đẹp, ngân nga như tên gọi trong tiếng Latvia. Đầu tiên tôi thấy một khu rừng. Rừng thông tuyệt đẹp mọc trên bãi cát bờ biển Baltic, dẫn ra vịnh nước nông mát lạnh, bao lấy một bãi biển dài màu vàng. Trong khắp khu rừng có những con đường xinh xắn trên đó lác đác bóng người khoan thai dạo chơi, thưởng thức những gì mà phiếu nghỉ mát công đoàn trả cho.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image002.jpg) 
Jurmala những năm 197x..
 
Tiếp theo bắt đầu một cuộc sống tuyệt vời kiểu châu Âu. Trên đường chúng tôi đi qua, dọc theo những con đường mòn trong khu rừng, lướt về phía sau cả hai bên trái phải là ngôi nhà cổ có kiến trúc đa dạng và khác thường. Sau này tôi biết được rằng nhiều ngôi nhà trong số đó là những bất động sản cũ trước chiến tranh, của Latvia châu Âu, và nhiều tòa nhà đã được tiếp tục sử dụng phục vụ làm nhà nghỉ, theo nguyên tắc của chúng như trước khi Hồng Quân tiến vào vùng PriBantic. Những kiến trúc nhà truyền thống ven biển tương tự có thể thấy ở Đức, dọc theo bờ biển khu nghỉ mát Ost - Zee.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image004.jpg)(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image006.jpg)
Jurmala những năm 200x.

 
Nhưng có lẽ ấn tượng nhất với nhận thức kiểu xô viết còn non trẻ của tôi là ở đây không có hàng rào. Quen với cái vĩnh cửu ở Moskva “cấm vào!", "không được phép!", "không được leo vào!", tôi đã hoài công để tìm ra ở Jurmala cái hàng rào ngăn cách một tài sản xô viết này với tài sản xô viết khác. Hàng rào không có ... Và người dám leo vào lãnh địa của một khu nghỉ dưỡng thuộc cơ quan bộ ngành xa lạ nào đó (thực hiện tại những khu nghỉ mát Biển Đen với danh nghĩa thể thao), đơn giản ở đây anh ta chẳng có gì để mà leo trèo. Lãnh thổ các khu nghỉ dưỡng sang trọng không có rào chắn, và người ở khu nghỉ mát thoải mái lang thang nơi nào mà họ muốn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image008.jpg) 
Jurmala những năm 200x.
 

Những điều kỳ lạ và chưa thể hiểu nổi này ray rứt con người và mệt mỏi vì kinh ngạc trước sự tự do  không xứng đáng của các quý ông Latvia, bộ ba chúng tôi sải nhanh bước chân, để nhanh chóng đi qua khu rừng quá hay này và thoát ra biển nhanh hơn nữa, tới nơi như chúng ta biết, tất cả các con đường đều dẫn đến khu nghỉ mát.

.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Hai, 2012, 05:19:55 PM
(tiếp)

Tuy nhiên, việc tiếp cận biển chuẩn bị cho chúng tôi một ấn tượng mới. Một cầu thang rộng dẫn xuống một bãi biển vàng bát ngát, kết thúc bằng một quảng trường đá mà tại đó một dàn nhạc giao hưởng lớn với những chiếc áo đuôi tôm lễ phục của nhạc công đang say sưa hòa tấu nhạc cổ điển dưới bầu trời bao la màu xám của biển Baltic và trước một bãi biển toàn cát hoang vu. Hình ảnh theo đúng phong cách tiên phong của các bộ phim của đạo diễn Fellini. Và ta muốn nhìn thấy bên cạnh là những thanh niên Ý thế hệ “vàng” những năm 196x thể hiện trong hai màu đen và trắng. Tuy nhiên, thính giả của các tác phẩm kinh điển chỉ có bộ ba này thôi, và chúng tôi tự hào được dẫn đầu bởi đồng chí Zaika, thậm chí nhìn từ xa hơi giống người Ý, đặc biệt về vấn đề tài chính. Nhiều khả năng, nó là một phần của lễ hội âm nhạc mùa hè xô viết ở Jurmala, nhưng các bạn đồng hành của tôi ngay lập tức lại buồn chán. Serega cáu kỉnh châm một điếu thuốc và yêu cầu trở về, Zaika, the thé theo thói quen nguyền rủa bọn quốc xã Latvia, lang thang suy tưởng về vai trò của Hồng quân trong sự nghiệp giải phóng châu Âu khỏi ách nô lệ thời Thế chiến II.

“Tôi sẽ bơi!" - tôi tuyên bố giọng chắc nịch, nhìn những lớp sóng màu xám của biển Baltic. Zaika bất ngờ im lặng nhìn tôi như nhìn kẻ mất trí. Serega nhìn trời và đây đó, xem có thể có mưa không rồi chúc tôi may mắn. Quyết định của tôi thật không ngờ khiến các bạn đường của tôi quyết định chờ xem một cảnh thú vị.
 
Về bản chất tôi không phải tạng người quá dễ bị kích động, nhưng đôi khi cũng thể hiện phép lạ của chủ nghĩa anh hùng. Giả sử số phận xếp đặt công bằng, chắc gì nó đã đưa tôi đến bờ biển Hổ phách (Дзинтарс – Dzintars, theo tiếng Latvia nghĩa là hổ phách), tôi quyết định bơi ở Jurmala. Gió lạnh khá buốt thổi từ biển vào làm nhiệt độ không khí 18 độ xuống thấp hơn nhiều, trên bãi biển trong khoảng cách 800 mét thấy chỉ có hai bóng người mặc bành tô. Người tắm nắng, kể cả người bơi lội trên bãi biển trung tâm Jurmala tịnh không một mống. Chân trời sạch bong, đủ để phóng tầm mắt khắp chiều rộng của biển lô xô những con sóng nhỏ lạnh lẽo.

Serega đốt một điếu thuốc khác và tò mò hỏi tôi làm điều đó thế nào đây? Không sao, tôi có kinh nghiệm người đi tắm biển, tôi không cần khăn choàng và cũng cóc cần phao! Trút thật nhanh quần áo trên người, chỉ còn độc cái quần sịp, tôi phóng ào xuống nước. Khá lạnh và tôi quyết định bơi khoảng hai chục mét, để không ai nghĩ tôi là một thằng tán dóc yếu đuối. Biển lạnh – cũng như lỗ nước lạnh trên băng - nhảy lên nhanh và nhảy xuống nhanh! Năm mét đầu tiên, tôi chạy qua làn nước lạnh như băng, sóng nhấp nháy đến khó chịu, liếm đến mắt cá chân của tôi. Nhìn chăm chú vào những con sóng bạc đầu nhỏ màu xám, tôi luống cuống hình dung ở chỗ nào độ sâu sẽ bắt đầu, và cố gắng không để văng nước vào mình, tiến nhanh lên phía trước.

Sự việc có vẻ xấu, không có nước sâu, và khi vượt qua 40 mét về hướng Scandinavia, tôi mới chỉ ướt quần lót và bắt đầu lập cập. Nước trong vịnh ở tầm 16 độ, nhưng dường như với tôi nó sẽ sớm đóng thành băng. Tôi đã vượt 20 mét chỉ vì một cảm giác tự ái, nhưng tôi không có đủ thời gian kéo dài thêm, tôi lao xuống bãi nước nông màu xám lạnh, bụng chạm đáy.


Tôi chạy ngược lại hết tốc lực cố gắng vô ích nhằm lấy lại cảm giác của cuộc sống. Có lẽ dáng vẻ của tôi khá xứng đáng, bởi các bạn đường của tôi, nhìn ngắm tôi, thậm chí chào mừng sự trở về của tôi, mà tôi không nghe thấy câu đùa nào cả. Khi tôi đã khoác vào mình quần áo ẩm và bám đầy cát, đột nhiên một phép lạ xảy ra, vầng mặt trời Baltic chờ đợi từ lâu đang leo lên giữa những đám mây. Trong khoảng thời gian ba phút, bãi biển rộng lớn bắt đầu đầy dần những con người, nó ấm lên trông thấy, công chúng bắt đầu lột thân thể một cách tự nhiên trên bãi biển mùa hè.

Tôi đứng giữa bãi biển, trong bộ quần jean ẩm ướt bám cát kêu xào xạo trên người, cố gắng sưởi nắng cho ấm lên, thử tìm ra lý do tại sao mình luôn luôn hành động một cách ngốc nghếch khi muốn làm điều gì đó anh hùng! Cảnh những thân thể phơi nắng đồng loạt trên những chiếc khăn choàng sạch sẽ, khô ráo trông rất khó chịu, và tôi vội vã đi khỏi bãi biển.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image011.jpg)
Vịnh Riga những năm 197x.

2. Kẻ hà tiện 


Khi chúng tôi rời bãi biển kém hiếu khách quay trở về với rừng thông thần thoại, mong muốn được uống đã bùng lên ở cả ba người, mà trước hết có lẽ là tôi. Zaika nhanh chóng đồng tình, và chúng tôi đi đến một quán cà phê đường phố, mà may mắn thay cho chúng tôi họ có bán bia chai. Bây giờ không ai còn nhớ đến thương hiệu của chai bia Latvia xô viết ấy nữa, nhưng hương vị của nó rất tuyệt vời! Mệt mỏi vì cuộc hành quân đến khu nghỉ mát toàn Liên bang và bị lạnh cũng khá, chúng tôi đơn giản đã được trở về với cuộc sống.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image013.jpg)
Jurmala những năm 200x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 11 Tháng Hai, 2012, 09:00:18 PM
(tiếp)

Tuy nhiên, trong quán cà phê, một bất ngờ dễ chịu khác chờ đợi chúng tôi. Ngay trong quán cà phê ở đây người ta nhận những chai bia rỗng, và trả cho khách hàng ít tiền lẻ. Một dịch vụ thuận tiện như vậy, chúng tôi nhất trí coi đó là do ảnh hưởng của phương Tây suy đồi, bởi vì thời gian ấy việc thu nhận thông thường các loại bao bì thủy tinh ở khắp Liên Xô đã trở thành một trò xa xỉ không thể có được. Tại Jurmala, giữa thanh thiên bạch nhật, trong một ô cửa kính gỗ tuyệt đẹp, một cô gái Latvia đứng phía sau quầy và lặng lẽ tính tiền lẻ cho khách mang đến đổi bao bì thủy tinh.

Lũ chúng tôi tiền bạc khá hẻo, bất cứ sự trả công nào cho chúng tôi đều rất hữu ích. Tuy nhiên, Zaika khôn ngoan đã khẳng định, bọn quốc xã không thể tin được! Khi tôi thu thập chai rỗng trên bàn và đưa đến ô cửa sổ cho người đẹp địa phương, cô tính tiền lẻ trả cho tôi và gọi chúng tôi một cách hết sức vô lý là “kẻ hà tiện''!...

Thành thật mà nói, lúc đó tôi rất cay cú, thậm chí có mong muốn không gì cưỡng được giải thích cho cô gái nhỏ không xa chúng tôi mấy kia biết rằng mình không khốn khổ đến thế, chúng tôi không định thu thập các bãi chai lọ, nhưng điều tồi tệ nhất là cô bé đã đúng! Trong túi tôi chỉ có 15 rúp, và khi nào và nơi nào tôi sẽ tiêu thì còn chưa ai biết. Dù sao đi nữa, sau sự cố này, trong cuộc sống tôi chẳng bao giờ đổi chai nữa, trừ ở Đông Đức, nơi dịch vụ này đạt mức rất cao, mà tiền của tôi thì ít giống như ..... tại Jurmala!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image015.jpg)(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image017.jpg)
Jurmala những năm 200x.


Có cần phải nói điều này không, rằng đồng chí Zaika nhân dịp này có nói, nhưng đúng là có ý kiến chung - Latvia xa lạ với nhân dân Liên Xô! Nghiền ngẫm những thăng trầm của lịch sử châu Âu, chúng tôi tiếp tục đi lang thang qua những cánh rừng thông, nhìn ngắm những ngôi nhà và cố gắng tìm những nhà nghỉ dưỡng Nga vui nhộn, giống như trên bờ Biển Đen. Zaika là người Krimea, khách quen của những bãi biển ấm áp, và với anh ta, thấy những phụ nữ già đi dạo khoác áo dài, chỉ hơi hở chân tại một khu nghỉ mát bên bờ biển mùa hè thật là điên rồ.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image019.jpg)

  
Ở xa xa có cái gì đó chuyển động và đến gần chúng tôi thấy một đám khá đông người xung quanh một sân tennis ngoài trời. Tôi phải nói rằng hiện nay môn thể thao - quần vợt này tương đối phổ biến, nhưng vào thời kỳ cuối những năm 70 đó không phải là môn thể thao của người giàu, mà là môn thể thao của những người ưu tú. Người dân thường Liên Xô, không phải kẻ bất đồng chính kiến, không biết luật chơi môn quần vợt và không thích quần vợt. Vì lý do đơn giản đó, đám đông xung quanh sân banh, trong đó chắc chắn người ta đang chơi, bản thân nó không phải là sự việc quá phổ biến. Chen sâu vào trong, chúng tôi phát hiện ra nhà vô địch Liên Xô, kiện tướng quốc tế đang chơi, và tôi đã từng nghe nói đến tên của ông. Vé trận đấu đã được bán từ lâu, và đám đông xung quanh sân hy vọng nhìn thấy ông ấy từ xa qua lưới rào chắn, qua các khoảng hở giữa các bục khán giả, khi ông chạy vợt một quả bóng đánh xa. Điều này là hiện thực, và tôi thậm chí còn nhìn thấy một vài lần cặp mông của một ai đó mặc quần short trắng đang nhảy lên. Khán giả đứng trên các bục khán đài thấp của sân banh thở hổn hển và khoái trá với một cú đánh ghi điểm, trong tĩnh lặng chỉ thấy vang lên tiếng bóng đập bôm bốp mà chúng tôi chẳng thể nhìn thấy gì.

Khi chúng tôi chen khỏi đám đông, một chuyện khó chịu xảy ra. Zaika, trèo qua một người hâm mộ đau khổ, tình cờ, và để không ngã, bước chân vào một luống hoa, làm bẹp một số hoa vốn trồng rất nhiều xung quanh sân banh. Một phụ nữ Latvia đã chứng kiến sự việc diễn ra, mặc dù bà ta làm gì quanh sân banh chẳng rõ. Bà ta rít lên bằng một thứ tiếng Nga lơ lớ, nguyền rủa người Nga, gọi họ là "những con heo". Bài phát biểu chính trị không chính xác đó chẳng ai quan tâm trong số những người Nga đang dẫm đạp xung quanh sân banh, say mê xem trận đấu, còn người Latvia, rõ ràng, từ bên trong họ đều chia sẻ quan điểm của người phụ nữ trung niên đó. Xung đột không xảy ra, nhưng tình hình không được hay ho, và chúng tôi xấu hổ bỏ đi, sau đó Zaika có toàn quyền thóa mạ Latvia và người Latvia suốt dọc đường trở lại Skulte yên tĩnh của chúng tôi.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_4_clip_image021.jpg)
Jurmala những năm 197x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 11 Tháng Hai, 2012, 10:25:26 PM
(tiếp)

Phần 5
 
Trong ngục tù loài quỷ dữ  



1. Tiếng gọi của các thế kỷ  



Trong những năm tốt đẹp thời xô viết, con người thường ra nước ngoài, và người ta chờ đợi anh ta. Bạn bè và người quen thường tụ tập ở nhà và xuýt soa ca tụng người đi du lịch, như thể với ông chủ, đặt ra cho anh ta những câu hỏi cực ngắn mà đa nghĩa: “Sao, Tallinn ra sao?" (Riga, Warsaw, Berlin, Paris, London ... tiếp tục như vậy với tất cả những điểm dừng chân ...). Âm thanh ngân vang cứ như người anh hùng vừa trở về từ ngôi làng lân cận Pereplyuevka, nơi mà ngày hôm qua người ta vừa chở giày đến cửa hàng. Tuy nhiên, người xô viết cũng biết làm thế nào để đọc giữa các dòng chữ và nói chuyện với những câu ngụ ý và với câu hỏi đơn giản của mình, người ta nhận được câu trả lời không kém phần nổi tiếng - "Cũng thường!”. Câu đơn giản đáp lời này của vị du khách may mắn có rất nhiều nghĩa, và thường không ai đi sâu vào chi tiết, bởi vì “cũng thường” trong ngôn ngữ của Liên Xô có thể có nghĩa là:

"Bất chấp những khó khăn và sự nhục nhã của chuyến đi, tôi đã phân phối thời gian rất tốt. Tại nơi làm việc (một cuộc hội nghị, khóa đào tạo, phiên thuyết trình và vân vân), tôi không để mất nhiều thời gian, tôi đi dạo quanh thành phố, uống bia của bọn tư bản (rượu vang, rượu whisky, rượu táo, vang mật ong và nhiều hơn nữa). Tôi mua những món quà cho vợ, con và bà cô, (bạn gái), đến thăm các sự kiện văn hóa (vũ thoát y, Lido, Moulin Rouge, v.v…). Chở về cho thủ trưởng một máy ghi âm Nhật Bản (whisky, brandy và nhiều hơn nữa), và cho thư ký của sếp thuốc lá (son môi, bút kẻ mắt, áo ngực, v.v…) của ông.”

Nhân vật O.Basilashvili trong 'Tình trong công vụ” (hay “tiểu thuyết công vụ”) bộ phim rất phổ biến đã trả lời câu hỏi – cậu có đi xem vũ thoát y không?, bằng câu trả lời tuyệt vời, “Này, cậu làm sao thế! Tôi cần xem cái đó để làm quái gì?”, bằng một giọng mà rõ ràng mọi người đều hiểu. Anh ta có đi. Đã xem. Thích thú. Các câu hỏi về tham quan các di tích nổi tiếng, các bảo tàng và nhà hát thường không thấy người ta hỏi, các đồng bào quan tâm nhiều hơn đến những vấn đề đơn giản và chi tiết của cuộc sống hàng ngày. Giới nữ thì quan tâm đến việc mua sắm và các loại quần áo, nhưng ở đây độc thoại của nhân vật, như chúng ta sẽ nói, về Luân Đôn và "Harrods”, bị cắt đứt bởi một số phụ nữ thiếu kiên nhẫn, rằng, khi họ ở Milan (!), các cửa hàng có rất nhiều đồ đẹp! ...

Với đàn ông thì đơn giản hơn, và khi người du khách ngừng nghỉ đi ra ngoài hút thuốc lá ở một cầu thang tối, thì ai đó trong số các người bạn, hít hà mùi thơm ngọt ngào tỏa ra bởi điếu "Winston", đã không kìm được, và, trong sự vui vẻ của những người xung quanh, hỏi một cách háo hức - "Này, thế còn phụ nữ thì thế nào?”

... Tôi từ từ phết lớp bơ màu vàng lên mẩu bánh mì, đau khổ hình dung ra cách nào tốt nhất để chạy tới Zaika và rủ anh ta làm một chuyến đi Riga. Thời gian cứ trôi, tôi đã có một cơ hội thực sự và nếu không nhìn thấy thành phố cổ này, với câu hỏi “Sao thế nào ... Riga ấy?” tôi sẽ gần như chẳng có gì để trả lời.
  
Bữa ăn sáng ba chúng tôi cùng ngồi tại bàn, và chỗ thứ tư là miễn phí, mặc dù các sỹ quan của phi đội có mặt đầy đủ trong gian phòng ăn. Thực tế là vào bữa sáng mỗi bàn được một tấm sô cô la trong suất ăn, mà theo truyền thống không chia, và người ta thường tặng nó cho các sĩ quan có gia đình với tư cách quà của khách sạn. Không ai giận cả, và họ có cơ hội để mang lại niềm vui cho con cái của các sĩ quan. Có ai ngồi xuống với chúng tôi tại bàn ăn có nghĩa là chúng tôi để mất sô cô la cho vị khách không mời, mà không ai trong số các sĩ quan muốn làm điều ấy. Sau này, chúng tôi đã quen với chỗ trống sau bàn ăn của chúng tôi, và cảm thấy tự do trong tập thể nhỏ bé của mình.

Bữa sáng no nê đã xong và Zaika bẻ thanh sô cô la thành các phần bằng nhau chia cho chúng tôi, vỏ bọc tấm sô cô la vẽ đôi mắt xanh kỳ lạ màu xanh hóa học “Alenka", khi đó tôi đề nghị một chuyến đi Riga. Đột nhiên Zaika đồng ý, chỉ cần nói chuyện với một người nào đó tại ban tham mưu, để họ không đi tìm chúng tôi. Tôi nhảy lên vì niềm vui từ bên trong trào dâng khi Serega âu sầu cho biết chuyến đi chơi và giao tiếp với lũ “quốc xã” địa phương thế là đủ, cậu sẽ không đi đâu cả. Thượng úy hứa chuyến đi ngắn thôi, nhưng Serega đã quyết, và vẫn ở lại Skulte.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image001.jpg)
Riga những năm 200x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 12:50:06 PM
(tiếp)

Khi tôi và Zaika đến Riga, chúng tôi nhanh chóng vào ngay khu thành phố cổ, nơi làm tôi sửng sốt là những ngôi nhà cổ, các đường phố hẹp và các kiến trúc Gothic kỳ lạ tôi mới chỉ nhìn thấy trên tranh ảnh. Thời tiết nắng và ấm áp, thành phố đầy bóng khách du lịch. Sau cái đám đông bận rộn lo lắng ở Moskva, các cầu bộ hành của thành phố cổ khá vắng vẻ, ở đây người du lịch đi bộ rất khoan thai, cất tiếng cười vang, tất cả trông thư thái và nhàn nhã.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image003.jpg)
Riga những năm 197x.


Trong những năm 197x xa xôi, thành phố cổ điển vùng duyên hải Baltic đối với các công dân xô viết thông thường trông giống như một bảo tàng tuyệt vời, còn số lượng các quán bia và nhà hàng bình quân đầu người vượt quá tất cả các tiêu chuẩn có thể có. Các quầy bia và rượu vang giá rẻ dân dã và các “bộ môn” tội lỗi, như mong đợi, tuyệt nhiên không có trong phong cảnh giữa khu thành phố cổ của Riga.

Tinh thần của thời trung cổ nhanh chóng dẫn chúng tôi đến Nhà thờ Dome, theo truyền thống của các thành phố châu Âu được đặt tại trung tâm và được một quảng trường lớn bao quanh.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image004.jpg)
Nhà thờ Dome những năm 200x.

Tôi phải thừa nhận rằng sự to lớn về quy mô của nhà thờ không làm tôi kinh ngạc bởi cái đẹp đẽ duyên dáng của kiến trúc. Tòa nhà nặng nề xây gạch trông giống như chiếc bàn là bằng đá thô kệch đặt trên tấm vải trải phẳng phiu của quảng trường lát đá vuông. Xung quanh có khá nhiều người tụ tập ở lối vào nhà thờ, có lẽ có ý định đến lắng nghe tiếng đàn organ của ban nhạc nhà thờ nổi tiếng. Ở góc quảng trường người ta đổ vào cánh cửa nhỏ của một quán cà phê, mà chúng tôi được giải thích rằng trong đó, từ thời cổ xưa người ta phục vụ cà phê với dầu thơm Riga.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image006.jpg)
Cafe quảng trường nhà thờ Dome, những năm 200x.

Cho dù mùi thơm ngon của cà phê tác động, hoặc lượn quanh khu vực quảng trường sẽ đánh thức lũ quỷ thời trung cổ tỉnh dậy, nhưng Zaika kiên quyết dừng lại, và nói rằng chúng ta cần phải uống đã, nói khác đi ta sẽ không đi xem xét tiếp những điểm danh thắng thu hút của thành phố.

Khả năng lựa chọn phong phú các loại rượu bia cổ đại không làm cho lựa chọn của chúng tôi dễ dàng hơn bởi tài chính của chúng tôi với tổng cộng có hai mươi rúp sẽ không đủ, có lẽ, không đủ để mua bia. Hy sinh tổng cộng năm rúp để lấy khí thế, chúng tôi nhất trí quyết định nói “không” chắc nịch với một ly bia của lũ "phát xít" chết tiệt và thưởng thức thứ vodka đơn giản của Liên Xô. Sau đó, một lúc tạm dừng, vì ở khoảng cách tầm nhìn thấy được, vâng, và xa hơn nữa, không có cửa hàng rượu và cửa hàng tạp hóa nào cả. Zaika bắt đầu sôi sục, nhưng sự việc không đi xa hơn được khi đi qua một vài khu phố, chúng tôi chưa thấy bất kỳ hiệu ăn nào.

Lũ quỷ sứ! Rõ ràng là tại chúng nó! Thành phố cũ quá đông lũ quỷ, mà điều duy nhất một phép lạ mới có thể giúp chúng tôi. Quay tới quay lui trên quảng trường Dome chẳng được gì, theo quán tính lại la cà vào các ngõ phố xa lạ của khu phố cũ, mà suốt dọc các ngõ đó chúng tôi không thấy có của hiệu bán hàng nào, ngoài vô số nhà hàng với những cánh cửa mở toang như chế nhạo chúng tôi. Zaika đã mở miệng chửi thề dân bản địa, khi mà ở cuối hẻm, chúng tôi thấy vị cứu tinh của mình.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 02:27:04 PM
(tiếp)

2. Những đứa trẻ của Karl Marx
 
Với mọi người không tin vào sự công bằng trong các bài tập vô sản của Karl Marx, tôi có thể nói một câu - người Do Thái Đức Vĩ đại này đã đúng. Ông đúng đến đau đớn về một điều: giai cấp vô sản – đây là một khái niệm thế giới. Một hiện tượng hoàn toàn tự nhiên, giống như người đàn ông, người phụ nữ, nước, không khí hoặc túi ta thủng. Giai cấp công nhân ở khắp mọi nơi và giống hệt như nhau ở khắp mọi nơi, dù có sự khác biệt về chủng tộc, ngôn ngữ, và rượu. Điều thống nhất những người lao động toàn thế giới thì có nhiều, mà quan trọng nhất - sự khinh bỉ toàn bộ thế giới xung quanh và tình yêu với thứ “nước có lửa” rót tràn ở địa phương.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image007.jpg) 
Riga, những năm 200x.
 
... Ông đã thoát khỏi sự truy đuổi của tất cả các quy tắc. Vẫy lắc bên này sang bên kia, từ bức tường này sang bức tường kia, một con người đột nhiên rạp mình tránh những viên đạn có thể, quỳ một chân xuống, nhưng sau đó nhanh chóng vùng dậy và tiếp tục chạy ziczac. Trong bộ quần áo màu xám khó nhận biết, một người đàn ông đầu tóc bù xù xa lạ tới gần chúng tôi như anh ta có thể, mà anh ta khá yếu, có lẽ vì sức nặng của những vết thương của anh. Những người đi đường đơn độc sải nhanh bước chân của mình để đến với người anh hùng của chúng ta, và hình như kìa, từ sau chỗ quẹo những người lính khoác áo capot xám màu lông chuột cầm những khẩu Schmeisser và một ngài sỹ quan đỏm dáng trong chiếc áo quân phục đại lễ màu đen có hình sọ người ra lệnh bắn. Tuy nhiên, những người lính không nhìn thấy nữa, và đồng chí Shtirlits trên nền bộ quân phục màu xám sẫm "Horch" cũng không thấy hiện ra ...

Chúng tôi bổ tới phía người xa lạ đang lang thang vật vờ kia, như lao tới đón một người anh hùng trở về từ tiền tuyến. Phải nói rằng người vô sản nghiện rượu kia đã không làm chúng tôi thất vọng, và, theo luật của thể loại này, việc anh ta sẽ gục xuống kiệt sức trong tay của Zaika là khá tự nhiên. Trước câu hỏi vui vẻ của bạn tôi về vị trí của cửa hàng bí mật, người đàn ông phản ứng rất kỳ lạ, choàng tỉnh, ông ta hầu như không nhìn vào bộ mặt của chúng tôi và hỏi một câu hỏi thần kỳ: "Người Nga hả?", hoàn toàn phù hợp với sự trở về phía quân ta từ vùng sau lưng địch của một anh lính trinh sát bị thương. Sau đó người đàn ông nhỏ bé này thấy bị đè nặng và bắt đầu tìm cách trượt khỏi tay của viên thượng úy, và tôi sợ rằng bây giờ là thời điểm trữ tình của một bộ phim bom tấn rẻ tiền khi người anh hùng đang hấp hối, mà không đạt được gì. Zaika bắt đầu ghiền rượu đến mức anh mở to mắt ra một lần nữa, và trước câu hỏi về cửa hàng chỉ là một cái vẫy tay mơ hồ trỏ đi phía nào đó.

Những hành động cuối cùng từ mọi phía nhắc đến cuộc thẩm vấn mê muội nhiều hơn cuộc trò chuyện vui vẻ của bạn hữu. Trong khi tôi liếc ngang đám công chúng nhìn ngó cáu kỉnh tại hẻm, Zaika tiếp tục lắc người đàn ông kia mạnh đến mức tôi sợ rằng đầu ông ấy sẽ rụng khỏi cổ. Zaika, một chuyên gia giàu kinh nghiệm, tiến hành các câu hỏi kết hợp liên đới, và ngõ hẻm Riga tràn ngập cụm từ tiếng Nga vang lên thống thiết: "Vodka, ở đâu ???!!”. Hy vọng cho một cuộc đối thoại càng ngày càng ít hơn, nhưng đột nhiên người đàn ông nhỏ bé chợt tỉnh, nắm bắt được bản chất vấn đề, nở một nụ cười tinh quái và với một sự vô sỉ hoàn toàn kiểu du kích, cho biết: "Đâu cũng có!"

Zaika cuối cùng đã đánh gục hẳn kẻ say rượu trâng tráo, anh sắp sửa ném ông ta lên cầu, khi ông một lần nữa tỉnh lại, với một sắc thái đau đớn khủng khiếp, trộn lẫn hy vọng, và niềm vui ngọt ngào, bằng một giọng nói nhẹ nhàng hỏi: "Các cậu, các cậu – người Nga phải không ..?". Câu đó vang lên rất bất ngờ, đến nỗi chúng tôi thậm chí thấy không ổn, và chúng tôi cẩn thận đặt người anh hùng của mình dựa vào bức tường thành ấm áp, vội vã chuồn xa trước khi một người dân địa phương nào đó gọi cảnh sát. Ở cuối con hẻm, tôi không thể cưỡng lại và nhìn theo bóng người vô sản của chúng tôi, đang may mắn tránh xa bức tường và tiếp tục con đường thú vị của mình trên khắp phố cổ Riga.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image009.jpg) 
Riga, những năm 200x.

Sự lựa chọn của chúng tôi là không có, và chỉ có thể đi theo hướng mà bàn tay chới với của người vô sản Nga chỉ ra. Sự kinh ngạc của chúng tôi là không thể tưởng, khi bên ngoài khu thành phố cổ, trong các tòa nhà mới của thời kỳ xô viết, chúng tôi tìm thấy một cửa hàng ăn của thành phố, trong đó, trái ngược với logic của chúng tôi, chúng tôi tìm thấy quầy rượu. Trên đầu tất cả các kệ đều bày dầu thơm Riga, được đổ vào trong các chai vodka rỗng giá 15 rúp - một ngân sách thực sự cho du khách, khi mà các bình gốm nổi tiếng chứa dầu thơm giá tất cả 25 rúp. Ban này rõ ràng được sử dụng cho những đại diện người lao động của thành phố vẻ vang Riga, vì vậy vodka tại cửa hàng không có. Chỉ còn một điều - tăng phân bổ chung của chúng tôi cho mục "chi tiêu quân sự" ...
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 04:39:11 PM
(tiếp)

3. Lũ quỷ Teuton
 
Cuộc sống xô viết là một cuộc sống nổi bật bởi sự thiếu lựa chọn. Thông thường người đàn ông hạnh phúc trong những năm 70 không phải gánh chịu nhiều vấn đề: Làm gì? Đi đâu? Mua gì? Nửa nam của nhân loại trên lãnh thổ của nước Nga Xô Viết thường không chịu sự lựa chọn đồ uống có cồn. Rượu được mua theo giá và theo loại sẵn có, được chồng lên nhau, giống như những chiếc thẻ đục lỗ của máy tính lớn xô viết, luôn luôn đưa ra câu trả lời đúng.

Trong thời mô tả, một đồ uống phải có ít nhất ba rúp. Thời rượu vang-trái cây “Algeria” huyền thoại, con người có thể được sung sướng chỉ với một đồng rúp đã qua trước khi đến lượt tôi. Khi sống ở Moskva, tôi đã không thể kiếm được rượu bổ polyvitamin hay rượu vang nhẹ gia đình bằng mười cô pếch. Thế hệ được giáo dục của chúng tôi bắt đầu từ 52 (tuổi) cơ bản trong các loại hàng hóa từ quầy rượu vang Bungari-Hungary của gian rượu Bách Hóa Tổng Hợp Moskva, ngăn cách rất khéo léo với các gian hàng hóa khác. Đến lúc hoàn toàn trưởng thành, thật hạnh phúc cho tôi, khi ở tuổi hai mươi tôi không thực sự cần một chai vodka, mà chi phí của nó mất đến gần năm rúp. Đỉnh cao của tầng lớp quý tộc là brandy, rượu Georgia, Armenia hoặc Azerbaijan trị giá 10 rúp. Tất cả các loại đồ uống khác như rượu rum Cuba, một cách mạnh dạn có thể coi là không lợi cho sức khỏe hoặc hoàn toàn khan hiếm, đều được mọi người uống tất, kể cả dầu phanh.

Nếu bạn có tiền, và tiền bạn có mệnh giá tối thiểu như trên sẽ nảy sinh một câu hỏi về sự lựa chọn, mà theo truyền thống tồn tại của Liên Xô, cũng đã được tiêu chuẩn hóa. Có ba rúp chẳng cần suy nghĩ và chỉ có việc vui vẻ mà thưởng thức một cách dễ dàng. Năm rúp là một chai “Nga” lấp lánh hoàn hảo kèm với ba cái kẹo. Nhưng 10 rúp, mở ra nhiều khả năng! Ba chai rượu vang, hai chai vodka, hoặc một chai cô nhắc trứ danh, xứng đáng làm đồ tặng cho một người thư ký dễ dãi hoặc kỹ thuật viên nha khoa. Sự hiện diện của các công ty cũng ảnh hưởng đến sự lựa chọn đồ uống.

M.Zhvanetsky nó về điều này khá hay: "Chỗ chúng tôi có phụ nữ !..”. Khi phụ nữ có mặt, những người về lý thuyết uống ít, một chai vodka thường được đổi lấy hai chai vang. Tuy nhiên, trong quá trình phát triển của chủ nghĩa xã hội ở trong nước ta và khi mở rộng lãnh thổ địa lý, tôi chắc chắn rằng tính tinh vi Moskva của tôi là không cấp thiết, và các phụ nữ tỉnh lẻ vùng Viễn Đông uống vodka, đến mức tôi thậm chí cũng không nằm mơ thấy được.


... Sự lựa chọn không có, và lục lọi trong túi của mình, chúng tôi đổ tất cả tiền lẻ lấy một chai rượu cô nhắc có nhãn trang trí công phu tuyệt đẹp trị giá 10 rúp. "Đi dạo thì đi!", Zaika quyết như vậy, và thêm vào hai chiếc kẹo ca ra men trong suốt trong bao giấy gói khá đơn giản. Sau khi hội ý,  chúng tôi đi tiếp và hy sinh thêm hai ly nhựa, vì Zaika nghi ngờ rất đúng rằng “bầy phát xít” chết tiệt dễ gì cho chúng tôi được uống một cách yên ổn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image011.jpg)
Nhà thờ Dome, những năm 200x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 07:59:56 PM
(tiếp)

Quay trở lại thành phố cổ, chúng tôi sẽ tự động rơi vào quảng trường Dome đã quen thuộc, nhìn vô vọng vào các góc trống rỗng và các lối vào không hiếu khách ít phù hợp cho việc đối ẩm nhàn nhã. Quảng trường không mang đến cho chúng tôi sự thoải mái, nơi mở toang, đông đúc và không thích hợp cho một cuộc trò chuyện thân mật.  

Nếu bạn chỉ đi quanh quảng trường Dome tìm kiếm một nơi sưởi ấm bên lò sưởi thì thật khó chịu, còn đi lang thang không mục đích với một chai rượu cô nhắc trong túi quần nhung không đáy đã cũ của Zaika thì đơn giản quá, cứ việc đi! Đột nhiên, Zaika quành lại, và vừa lẩm bẩm một cách giận dữ, kiên quyết hướng tới một quán cà phê nhỏ trên một cái gò nhỏ, ngay hông bức tường nhà thờ lớn Dome. Quán cà phê này đang đông đúc, khách du lịch cói trẻ em ngồi dưới các tán ô dù xung quanh những chiếc bàn tròn xinh xắn và ăn kem. Zaika xông vào giữa quán cà phê mở và chúng tôi ngồi xuống một bàn trống, vây quanh là những cái nhìn tò mò của lũ trẻ. Địa điểm hoàn toàn không phù hợp, nhưng cách Zaika táo tợn đặt chai rượu mạnh lên bàn xem ra đem lại kết quả. Nhiều người, không nghi ngờ gì nữa, trong đầu chưa kịp nghĩ ngợi xem xét gì, khi mà chúng tôi kiêu hãnh rót rượu ra đầu tiên và khoái trá buông mình xuống ghế.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image013.jpg)  
Nhà thờ Dome, những năm 200x.
  
Mọi thứ đều tuyệt vời! Chúng tôi ngồi lặng lẽ và nói chuyện vui vẻ giữa các cử tọa gia đình, và không ai trong số các bà mẹ đanh đá dám cất lên lời nào. Chỉ có một người đàn ông duy nhất, dường như đang đau khổ vì bị vướng kỳ nghỉ gia đình, láo liên nhìn chúng tôi, nuốt nước bọt, vì sự sang trọng của rượu cô nhắc trong chai chỉ có thể thấy trong Riga cổ tại các nhà hàng đắt tiền.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image015.jpg)  
Riga, 197x.

  
... Tôi thấy thế là tốt ... tốt vì rõ rằng cuối cùng khi gần hết chai Zaika lo lắng nhìn ngó tôi, và chẳng bao lâu chúng tôi đã buộc phải rời khỏi tiệm cà phê hiếu khách và tiếp tục đi bộ loanh quanh. Lũ quỷ đáng nguyền rủa đã làm thành phố quay tít trước mắt tôi, và mong muốn được ngủ thôi thúc không thể cưỡng lại, đã làm hỏng cuộc dạo bộ của chúng tôi. ... Ghế đá trong một công viên gần tượng đài Tự do với tôi có vẻ là chiếc giường tốt nhất và việc lôi tôi dậy khỏi ghế là không thể. Zaika khốn khổ không còn gì để làm nhưng phải lặng lẽ chờ đợi buổi tối trong khi tôi chưa tỉnh giấc thay vì phải làm cuộc hành trình nhận thức trên thành phố văn hiến của châu Âu. Không gì phá nổi giấc mơ của tôi, kể cả những cú đá theo định kỳ của Zaika, không cả chú cảnh sát đi ngang, không cả mối quan tâm của các cô gái địa phương (mà vì thế tôi đã nhận một cú đá rất mạnh!).  

Thành thật mà nói, tôi vẫn thấy xấu hổ đến tận bây giờ rằng tôi đã không tính kể đến anh là người đi cùng trong chuyến đi đó, và có lẽ anh sẽ vô cùng tức giận tôi nếu khi về đến Skulte chúng tôi không tìm thấy người bạn bị bỏ rơi của chúng tôi đang ngồi trong một nhóm phi công vui vẻ, những người, sau giờ phục vụ đang xem xét đến thăm những cậu phiên dịch của họ, và cùng với họ Zaika lại uống một cách yên ổn, giống như những người khác trong tối hôm đó.

4. "Paris thu nhỏ"

Sau khi ăn sáng, trong một sự im lặng ảm đạm, bộ ba đi đến lớp học để học các tuyến đường bay. Trước giờ khởi hành vẫn còn một ngày và đã đến lúc chúng tôi cần làm việc. "Meskhed, Zakhedan, Bandar Abbas ...” tên các thành phố của Iran trong khu vực bay trên đường tới Yemen ngân lên như thể câu chuyển kể thần thoại về Ali Baba, và không thể vào được những cái đầu còn lâng lâng say. Tìm hiểu khu vực bay theo tên goi của các thành phố chỉ đơn thuần là hình thức, nhưng trong trường hợp gặp thủ trưởng thì cũng phải có cái gì để trả lời.

Một giờ cũng đủ cho chúng tôi, và khi chúng tôi sửa soạn về khách sạn, tôi quyết định xin cho tôi đi một lần nữa vào thành phố. Zaika rõ ràng chống lại, còn Serega cũng không hăng hái muốn đi cùng với tôi. Tuy nhiên, tôi cương quyết đi, và có lẽ xem chuyện ngủ lăn quay trên ghế đá công viên ngày hôm qua của tôi ở một mức độ nào đó là do lỗi của mình, thượng úy nghiến răng đồng ý khi tôi thề rượu với tôi thế là quá đủ! Hứa không trở về quá muộn, tôi chạy tới bến xe buýt ở Skulte để trở lại phố cổ, mà tôi không thể nhìn thấy ngày hôm trước.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image017.jpg)
Riga, những năm 200x.

.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 08:49:01 PM
(tiếp)

Cố gắng lần thứ hai của tôi thăm lại Riga hóa ra hoàn toàn ổn thỏa. Tôi rất thích lang thang qua các đường phố hẹp, ngắm các façade và các cổng thời trung cổ, kinh ngạc vì sự thuần túy châu Âu và sự bóng bẩy của các đường phố. Đây là trung tâm lịch sử châu Âu đầu tiên mà tôi đã đến, và bây giờ tôi có thể nói rằng Riga giống Prague hơn, như người ta vẫn nói rằng, nó là một thành phố kiểu Đức.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image019.jpg) 
Riga, những năm 200x.

Riga là một thành phố “Hansa Teutonic” chân chính của Bắc Âu, và nhiều ngôi nhà theo truyền thống Scandinavi rất nặng nề và hoành tráng, và thuộc về loại các thành phố pháo đài hơn là một thành phố-cung điện, như, Vienna. Vậy nên các kiến trúc Gothic của châu Âu thu hút tôi nhiều hơn kiến trúc Nga cổ, và những tàn tích của nhà thờ Giáo Hội Nga ở vùng Đất Không Đen (vùng nông công nghiệp phần châu Âu của nước Nga) trong quan điểm của tôi trông tồi tệ hơn nhiều so với các di tích cùng thời nơi nào đó tại trung tâm vùng Saxony của Đức, nơi bạn muốn ngồi và nhìn vào xa xăm mà nhớ đến tuổi trẻ rạng ngời.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/f0/Extent_of_the_Hansa.png/800px-Extent_of_the_Hansa.png)
Liên hiệp các thành phố liên bang Hansa khoảng những năm 140x.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/d/d0/Haupthandelsroute_Hanse.png/783px-Haupthandelsroute_Hanse.png)
Con đường buôn bán chủ yếu của Liên minh Hansa.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Hai, 2012, 10:12:29 PM
(tiếp)

Khi đến Quảng trường Dome, tôi coi nhiệm vụ của tôi là phải đi vào trong quán cà phê nhỏ có thứ dầu thơm nổi tiếng, tại cửa quán này có một hàng người xếp kha khá. Có lẽ nhiều khách du lịch, cũng coi nghĩa vụ của họ là phải nếm thử thứ đồ uống thơm phức này, đám đông đầy màu sắc, người lớn đứng với con cái họ, và gần cánh cửa thấp của một nhà hàng nhỏ vang lên những giọng trẻ em không quen. Hàng đợi tiến khá nhanh, và hai mươi phút sau, tôi bước vào gian nhỏ nửa tỏ nửa mờ, trang trí theo phong cách một quán rượu thời Trung cổ. Những chiếc bàn gỗ tròn được nêm chặt người đến nỗi khó chen thoát qua. Các cô tiếp viên trẻ tóc vàng bận tạp dề ren trắng nhanh chóng bố trí ngồi cho đám đông và nhận thực đơn đặt hàng, chủ yếu gồm một món - cà phê đen với dầu thơm.

Quanh một chiếc bàn tròn nặng nề chúng tôi có sáu người, trong số họ, một gia đình trẻ người Nga du lịch với cậu bé con bảy tuổi, hai phụ nữ có tuổi và tôi. Đơn đặt hàng của chúng tôi được thực hiện một cách nhanh chóng đến nỗi tôi không kịp nhìn thấy bảng chọn thực đơn của món ăn tuyệt vời châu Âu, được in bằng hai ngôn ngữ, mẫu chữ Gothic chân cao. Mọi thứ xảy ra nhanh chóng, và chẳng mấy chốc trước mỗi người chúng tôi là một tách màu trắng, có hương vị không thể tin được của cà phêArabica chân chính, một hũ gốm nhỏ có nắp đựng dầu thơm sánh đen và hai miếng đường hình lập phương. Mọi người lặng trong suy tưởng bắt đầu từ đâu, khi đó bà mẹ trẻ chợt tỉnh và tích cực đẩy chồng mình ra đổi lại đơn hàng, vì trước mặt cậu con trai của họ cũng là một tách có dầu thơm. Nỗ lực yếu ớt của người chồng gọi các cô hầu bàn không đạt, và anh ta chỉ làm được việc lôi lại phía mình hai hũ gốm nhỏ, gãi đầu gãi gáy một cách tức tối, bởi vì hai hũ dầu thơm nhà hàng có giá trị hơn cả chai vodka trong không khí trong lành. Không ai vội vã, chúng tôi tiếp tục ngồi mà lúng túng, giống như trong ngày thánh lễ, biết rõ rằng đặt hàng theo giá thế này thì không ai đặt và không hề muốn, còn uống hai ngụm cà phê xong chúng tôi sẽ phải ra đi.

Tạm dừng kéo quá lâu, và một phụ nữ đứng tuổi không thể nhịn được cười lớn, đề nghị tất cả nâng cốc vì chuyến nghỉ ngơi và vì Riga. Chúng tôi vui vẻ ủng hộ đề nghị, bối rối đã qua, và tất cả thành thật thú nhận, chúng tôi chẳng hiểu nổi nét nào trong các quy tắc của loại đồ “uống” dầu thơm. Cuộc trò chuyện sống lại sôi nổi, các bạn trò chuyện nhắc đến những người quen của mình, những người đã uống rượu và ai đó nhớ đến Whisky và Chartreuse. Ý kiến được chia sẻ, một người nào đó đổ một muỗng nhỏ vào tách cà phê, một người nào mới nhấp có một nửa, và bà mẹ trẻ lặng lẽ kéo tách cà phê của con trai về phía mình, rất tự nhiên sau khi nuốt một ngụm cà phê, làm một cái nhăn mặt khó tính và châm biếm. Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục, các phụ nữ đứng tuổi chia sẻ quan điểm của họ về khách sạn của họ, nơi họ tạm dừng, khi đó một người phụ nữ quay lại tôi. Câu hỏi - tôi làm gì tại Riga? - Tôi đột nhiên tìm thấy một câu trả lời thỏa đáng, một huyền thoại chính thức, được đưa ra cho chúng tôi ở Skulte. Theo truyền thuyết, chúng tôi là những nhà xây dựng xe điện ngầm người Moskva đi công tác biệt phái.

Người phụ nữ thông minh này nhìn tôi, đánh giá kiểu tóc ngắn và tuổi trẻ của tôi, nhưng câu hỏi tế nhị bà ấy không hỏi. “Công tác hả - tốt thôi!”, đột nhiên người đàn ông nói, anh ta người đã dùng tách dầu thơm được đưa cho cậu bé, và nở một nụ cười hạnh phúc đến nỗi vợ anh nhìn anh không thật hài lòng. Tôi cương quyết lấy một muỗng và đổ nó vào tách của mình còn rất nhiều cà phê, nhâm nhi trước sự tán thưởng của toàn bộ bàn ăn. Người đàn ông theo gương tôi, và trước sự hài lòng của mọi người, chúng tôi quyết định rằng bất kỳ phương pháp nào sử dụng dầu thơm nổi tiếng này đều rất tốt khi cùng nhau đồng lòng thực hiện!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image023.jpg)  
Riga, những năm 200x.

Các bảng hiệu chữ Latin rất đẹp đã cho đường phố Riga một vẻ duyên dáng phương tây rất độc đáo. Tôi tự động phát âm những cái tên không quen thuộc theo phiên mã tiếng Anh, tự kinh ngạc vì sự sai ngữ pháp tuyệt đối. Ngôn ngữ Latvia không quen thuộc với tôi, và nếu không có tên gọi kép, tôi sẽ không hiểu gì cả. Tên gọi là duy nhất, như người Anh nói, "chuông reo”, là “Hleb” - “Maize”, như nhắc tới những chiếc bánh ngô tròn sách vở trong các truyện kể của các du khách dọc Châu Phi nóng bỏng.

Tôi nhìn vào khuôn mặt của người qua đường, cố gắng phân biệt người Latvia với Nga, nhưng đôi khi khó mà làm được. Sự khác biệt nhìn thấy được trong những khuôn mặt không thấy có, tuy nhiên, những nét Bắc Âu của người Latvia tóc vàng, dẫu sao vẫn thấy được. Lang thang mãi trong phố cổ, tôi tiến về phía đài tưởng niệm Tự do, trước sự ngạc nhiên của tôi, nó đã được dựng từ trước chiến tranh, và là một biểu tượng của nước Latvia tư sản tự do. Trên cả hai mặt của tượng đài, dọc theo bờ sông là các công viên sạch sẽ bóng bẩy, trên một băng ghế mến khách ở đó tôi đã trải qua buổi chiều hôm trước. Mệt mỏi bởi việc cuốc bộ khắp thành phố, tôi đi tới chỗ bóng râm và hài lòng ngồi xuống một băng ghế đơn độc nhìn ra dòng sông buổi chiều.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image024.jpg)
Riga, 197x.

Trời bắt đầu vào hoàng hôn. Đột nhiên, một người đàn ông trung niên đi qua ngồi xuống chiếc ghế băng của tôi và một cuộc trò chuyện không phô trương bắt đầu. Theo giọng điệu và hình dáng, người lạ rõ ràng có vẻ một trí thức địa phương người Latvia, và tôi vui mừng tiếp ông ta. Người đàn ông Latvia bằng một giọng có chút lơ lớ khó nhận, nhiệt tình nói cho tôi hiểu về lịch sử thành phố mà tôi chưa biết. Dường như cuộc nói chuyện nhanh chóng chuyển tới vấn đề mùa nghỉ lễ, bờ biển Riga và việc thiếu phòng nghỉ cho khách. Người lạ nhắc đến phụ nữ một cách rất lạ lùng khi cho biết Riga trước chiến tranh đã nổi tiếng với những món giải trí của nó, thậm chí trong quá khứ đã từng được vinh danh “Paris thứ hai". Chẳng rõ bằng cách nào, con người nhỏ bé, gầy guộc này mời tôi đến chỗ mình ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image026.jpg)
Riga, những năm 200x.

 
... Một ý nghĩ khủng khiếp, như ánh chớp, găm tôi xuống chiếc ghế băng và làm tức thở. Tất cả toàn chuyện bậy bạ! .. Thu hết ý chí, cắt lời người đàn ông khi chưa hết câu, tôi nhảy khỏi ghế và chạy ...

... Tôi chạy hồi lâu, bốn trăm mét với một tốc độ rất tốt. Tôi là một tuyển thủ chạy nước rút không tồi thời trẻ và chạy qua công viên Riga đang dần tối trong niềm hy vọng cuối cùng trên đôi chân của mình. Tôi không nghi ngờ đó là một cạm bẫy, và tôi sẽ không sống để ra khỏi công viên, nếu tôi không thể chạy thật nhanh. Lần đầu tiên tôi quay lại nhìn đằng sau, khi chạy tới đài tưởng niệm Tự Do. Đằng sau lưng, công viên đã tối đen, từ đó hàng trăm đôi mắt thô lố cười cợt của bầy quỷ Teutonic nhìn tôi chòng chọc, vảy của chúng trong đêm tối phát ra một màu xanh lam sáng ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image028.jpg)
Riga, những năm 200x.

Hớp một ngụm không khí ẩm, tôi chạy tiếp trên các đường phố vắng vẻ của Riga, trời đang rắc xuống những hạt mưa ấm áp, và chỉ dừng lại ở quảng trường nhà ga, việc nhìn thấy nó cho tôi một hy vọng mờ nhạt rằng dẫu sao tôi đã không bị biến thành nạn nhân của sự hư hỏng tình dục. Tôi vui sướng ngồi trên xe buýt trở về Skulte, trước sự hài lòng của các bạn tôi đã bắt đầu có cơ sở tốt để phải lo lắng cho tôi.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_5_clip_image029.jpg)
Riga, những năm 200x.


Trở lại khách sạn, tôi không phổ biến về cuộc phiêu lưu ban đêm của tôi, để không gây ra những trò cười không cần thiết. Nhiều năm trôi qua và tôi vẫn cười giòn khi nhớ lại cú đào thoát hoảng loạn của mình băng qua các đường phố tối tăm của Riga, trong cuộc sống của tôi từ đó, không bao giờ tôi còn ngồi vào một băng ghế xa lạ vào buổi tối tại một công viên.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Hai, 2012, 09:26:03 AM
(tiếp)


Phần 6

Tashkent - Thành phố Bánh mì
 

1. Lời chúc mừng từ Giêm Bông
 
Khi các chuyến bay của máy bay bắt đầu, mọi thứ đều biến đổi, và doanh trại ngái ngủ và mơ màng bắt đầu thức dậy làm việc như một cỗ máy ăn dầu tốt. Mọi người làm công việc của họ, nhờ nó họ dạy, họ học, họ phục vụ, và cụm từ đơn giản “ra sân bay” có nghĩa là các sĩ quan và hạ sỹ quan ban bay ngày hôm đó sẽ về nhà không sớm.

Khi công việc bắt đầu, tất cả ngày càng cảm thấy sự chia tách rõ rệt đội ngũ sỹ quan thành hai bộ phận trong ngành công nghiệp hàng không theo hai nhóm chính - phi công và kỹ thuật viên. Với từ “Lực lượng Không quân” trong đầu tất cả người xô viết hình dung ra hình ảnh một sĩ quan trẻ dũng cảm ngồi sau cần lái cỗ máy chiến đấu, bất kể thời đại nào, khi bắt đầu với các aces Đức bảnh bao thời thế chiến 1 quấn xà cạp da và khăn quàng cổ màu trắng trong những cái “ngăn-bắp ngô” rất buồn cười với chữ thập ngoặc của Kaiser trên máy bay, cho đến những chiếc tiêm kích hiện đại trong tầng bình lưu với các phi công trong bộ quần áo kháng áp phù hợp. Hàng không theo một khái niệm đơn giản hóa bao gồm các phi công và những máy bay, trong khi người ta thường quên rằng một nửa khá lớn đội ngũ của Lực lượng Không quân của bất kỳ đất nước nào cũng gồm những người ở bộ phận mặt đất, lặng lẽ và can đảm thực hiện nhiệm vụ chuyên môn phức tạp của họ. Chỉ cần nói rằng 99,9% các binh sĩ nhập ngũ thực thi nghĩa vụ quân sự có thời hạn trong đồng phục cầu vai màu xanh sẽ không bao giờ bay, và sự phục vụ của họ tại mặt đất giống sự phục vụ bình thường của quân chủng lục quân nhiều hơn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image002.jpg)
IL-38

Theo sự bất công truyền thống các kỹ thuật viên hàng không sẽ không bao giờ nhận được nhiều phần thưởng trong thời gian chiến tranh và các cuộc xung đột, mặc dù sự hy sinh của nhân viên mặt đất luôn luôn có, và sân bay là mục tiêu truyền thống của máy bay đối phương. Trong bất kỳ hoạt động chiến đấu nào nguy cơ bị bắn rơi của các phi công rất cao, tuy nhiên tử vong do mảnh bom kẻ thù trên mặt đất cũng không ít hơn bao nhiêu.

Khi nói đến các chuyến bay chiến đấu, hay bay huấn luyện, tức là liên hệ tới các phi công bay và đội kỹ thuật tại thời điểm giao nhận máy bay. Người này chuẩn bị, người kia nhận, người này ở lại trên mặt đất, dõi nhìn theo đứa con mình bay vào không trung, người kia - nhìn chăm chú vào đường chân trời, siết chặt cần lái, đưa máy bay bay lên bầu trời. Giao tiếp với cả hai phía, tôi nhận thấy rằng thái độ đối với cỗ máy chiến đấu này của các phi công và kỹ thuật viên là khác nhau.

Chắc chắn sự phân chia thành các nhóm nghề nghiệp đã được lịch sử đặt ra từ lâu, khi có cả hiệp sỹ và người mang vác vũ khí cho hiệp sỹ. Một đằng là một lính chiến và một Don Juan, đằng kia - một đối tác-phục vụ, người mà theo định nghĩa có bổn phận danh dự cho ăn và tắm rửa cho con ngựa mà các hiệp sĩ cưỡi nó để ra trận tiền chiến đấu. Nếu không có đối tác-phục vụ, hiệp sĩ trở nên bất lực, thậm chí không thể trèo lên con ngựa của mình trong bộ áo giáp nặng nề. Sau đó có những chiếc máy bay thực sự đầu tiên và các phi công tuyển chọn từ giới quý tộc châu Âu, những người có thể trả tiền cho các đồ chơi đắt tiền này. Một người phục vụ là không đủ, và các máy bay đầu tiên có đội ngũ đông đảo các nhân viên kỹ thuật khác nhau. Sau đó đến chiến tranh thế giới thứ nhất, khi các nhà quý tộc trẻ tuổi của nước Anh và nước Đức mặc bộ quần áo bay bằng da màu nâu, theo truyền thống dân chủ không phải là dấu hiệu phân biệt về quân sự nặng nề và phải bắn hạ lẫn nhau, thực hiện sự hy sinh thân mình cho việc cải tiến máy bay, và thúc đẩy ý tưởng về một lực lượng không quân quốc gia, theo truyền thống trở thành lực lượng "Hoàng gia".

Lịch sử lực lượng không quân Nga vào đầu kỳ lịch sử của nó cũng không khác mấy các nước châu Âu, còn sự khác biệt duy nhất là Nga bị tụt lại phía sau các nước tiên tiến hai mươi năm. Chiến tranh thế giới I đã không mang lại những ý tưởng tiến bộ về hàng không, và chỉ có chính quyền xô viết mới chăm lo đặc biệt cho nó. Để không sa vào chi tiết con đường lịch sử của Không quân Xô Viết, có thể nói rằng vào cuối những năm 197x ở nước ta đã có hàng chục trường đại học hàng không quân sự hoạt động thành công, và hai học viện không quân, mà theo lĩnh vực hoạt động của chúng được phân chia thành hai nhóm chính: cơ sở đào tạo phi công và cơ sở đào tạo kỹ thuật hàng không. Việc phân chia là hợp lý và chính xác, nhưng khi các trung úy trẻ đến phục vụ trong đơn vị, thậm chí một cô dâu tiềm năng cũng biết rõ sự khác biệt: một đằng - sự nghiệp bay rạng ngời và phong phú, con đường lên nhanh, trong khi những người khác - sự nghiệp thầm lặng, khiêm tốn, nhưng luôn luôn ở trên mặt đất và sống ở nhà . Trong các doanh trại “quý tộc” như doanh trại tại Skulte ở Riga, đội ngũ kỹ thuật có nhiệm vụ bay và bảo dưỡng máy bay, phi công và kỹ thuật viên có khác nhau. Nếu sỹ quan vận đồ combinezon màu xanh da trời sáng – đó là phi công, “kỹ thuật” các phân đội mặt đất vận trang phục combinezon màu xanh da trời đậm.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image004.jpg)
IL-38 đang thi hành nhiệm vụ.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Hai, 2012, 02:16:32 PM
(tiếp)

Khi bắt đầu các chuyến bay trên mặt đất diễn ra một số thủ tục pháp lý và tâm lý cho việc chuyển giao máy bay cho các phi công. Ngoài việc tô điểm hình thức trong sổ nhật ký khai thác tiếp nhận của máy bay, các phi công, tuy vậy còn tiếp nhận máy bay thuộc quyền mình một cách tâm linh. Khi kế hoạch bay phức tạp và thời gian bay kéo dài, ví dụ như các chuyến bay trinh sát tầm xa, việc chuyển giao chiếc máy bay nặng nề nhiều tấn nhắc tôi mơ hồ nghĩ về một đám cưới, khi một nhóm quãng 20 kỹ thuật viên, chuyển đứa con quý giá khỏi bàn tay chăm sóc của họ sang bàn tay thô kệch của các phi công, họ chỉ còn biết dõi đôi mắt u sầu nhìn cỗ máy gầm rú trên bầu trời. Trong những bộ phim chiến tranh của Liên Xô cũ người xem tinh tường có thể nhận thấy các phi công, khi về đến sân bay trên cỗ máy bị hỏng, thường chỉ tặng cho chú "tuấn mã" một cái vỗ thô kệch, trong khi đó các kỹ thuật viên vỗ về rất nhẹ nhàng chiếc máy bay tê liệt, tìm mọi khả năng sửa chữa nó.

Chuyến cất cánh chiến đấu vào buổi sáng của chúng tôi bắt đầu trước bình minh khá lâu. Mặc áo màu xanh đậm dành cho "dân kỹ thuật", khoác túi xách, chúng tôi đến sân bay, tại đó biết được những khó khăn chưa lường trước đã xảy ra với chuyến cất cánh này. Tại bãi đỗ máy bay chúng tôi đã nhìn thấy rất nhiều người cầm đèn xách tay tất bật đi lại trong bóng tối xung quanh máy bay. Được biết đêm qua có một sự cố nghiêm trọng: thủy thủ trực bảo vệ sân đậu cho ba máy bay chuẩn bị cất cánh phát hiện một tên phá hoại, và theo quy định bảo vệ đã nổ súng. Sợ hãi thủ trưởng quá chàng thủy binh không thể nói rõ ràng - cậu ta bắn đi đâu và chắc là những viên đạn AKM đã rơi vào máy bay. Các kỹ thuật viên bị gọi dậy, bò suốt đêm trên chiếc máy bay khổng lồ tìm kiếm các lỗ đạn nhỏ, nhưng không thấy có gì. Có mặt lúc bình minh, thủ trưởng phải đối mặt với một sự lựa chọn khó khăn: hủy bỏ chuyến bay được lên kế hoạch từ lâu của IL-38 đến Tashkent, hoặc khẩu lệnh "dobro" ("chúc chuyến đi may mắn"). Buổi sáng các nhân viên đặc biệt tại hạm đội sẽ tiến hành nghiên cứu tiểu sử của tên phá hoại mà chưa ai nhìn thấy, tuy nhiên, tôi thầm nghĩ cái sân đỗ nửa kín nửa hở trong rừng thông tại sân bay quốc tế này là một mục tiêu quá dễ dàng cho bất kỳ tên gián điệp nước ngoài nào.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image005.jpg)
Rừng thông, Riga những năm 200x.

Quyết định được thực hiện chậm một giờ và ba chiếc Il-38 phi đội chống ngầm độc lập 145 Hạm đội Baltic được từ từ kéo khỏi rừng thông ra đường lăn sân bay Riga, và sau một vài phút chúng nhận được lệnh cất cánh từ đài chỉ huy, rồi chiếc này nối chiếc kia theo nhau cất cánh trước những cặp mắt dõi theo của hàng chục người còn lại trên mặt đất.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image007.gif)

Ảnh trên: Máy bay Il-38 của phi đội không quân chống ngầm độc lập 145 đang ném phao vô tuyến thủy âm RGB-1 (radiohydroacoustic buoy).
Trong các chuyến bay phục vụ chiến đấu, máy bay Il-38 thường xuyên gặp các máy bay chiến đấu của các nước NATO.
Ảnh giữa: Il-38 của trung đoàn không quân chống ngầm độc lập 77 thuộc lực lượng không quân tầm xa xô viết đang thực hiện chuyến bay ở độ cao thấp trong sự "hộ tống" của máy bay F-4 Hải quân Mỹ từ tàu sân bay "Midway".
Ảnh dưới: Hai chiếc Il-38 phi đội không quân chống ngầm độc lập 145 trong thời điểm bị ngăn chặn bởi một chiếc tiêm kích đánh chặn "Lightning" của LLKQ Hoàng gia Anh.

..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Hai, 2012, 03:59:46 PM
(tiếp)

2. Điểm trở lại

"U-u-u-u-i-i-i-u-u-u-u-u!!" cánh quạt động cơ IL-38 hú lên điên dại, và thậm chí cả chiếc mũ bịt bằng da có tai nghe cấp cho tôi với tư cách một thành viên của phi hành đoàn, cũng không giúp tôi thoát được được tiếng ù ù không thể chịu nổi này. Tôi chưa bao giờ bay trên các loại máy bay tuabin cánh quạt và tiếng hú đột ngột của động cơ khi thay đổi độ cao dường như rất lớn. Máy bay lăn trên đường lăn sân bay Riga, lúc khoan lúc nhặt và tùy thuộc góc tấn của cánh quạt mà tiếng ù thay đổi tông. Cuối cùng, chiếc IL quay lại cuối đường CHC đứng chờ lệnh xuất phát. Chúng tôi bay đầu tiên và qua cửa sổ cabin buồng lái, tôi thấy rằng hai chiếc kia đứng yên tại chỗ trên đường lăn, chờ chúng tôi cất cánh.

Cơ trưởng trao đổi ngắn gọn với đài chỉ huy, và đột nhiên chiếc máy bay gầm lên với toàn bộ sức mạnh, cánh quạt chuyển tông sang tiếng rú ầm ầm khủng khiếp, làm tai nghe bất giác ù đi một lúc. Chiếc máy bay rùng lên và đơn giản nó đã rời mặt đất! Sự khởi động đột ngột bất thường của máy bay động cơ tuabin cánh quạt không thể so được với cú tăng tốc chạy đà "êm thuận" của máy bay TU hiện đại, dùng động cơ động cơ phản lực, khi khởi động không gây tác động gì đặc biệt,  và do đó khởi động từ từ của Tu-154 Aeroflot quen thuộc hơn với các hành khách. Chiếc IL-38 của chúng tôi lướt nhanh trên sân bay, lấy tốc độ, và tôi bị treo giữa ghế ngồi của các phi công, lần đầu tiên nhìn thấy cú chạy đà mạnh mẽ qua cửa sổ cabin buồng lái.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image009.jpg)
IL-38

Khi máy bay chở khách cất cánh, sự căng thẳng và sợ hãi của các hành khách thấm đẫm khoang máy bay đang ngập trong tiếng ồn trầm trầm đặc sệt. Ngả người trên ghế, nhắm mắt lại và quên mình đi vài phút, vừa cầu nguyện vừa điểm nhanh trang đời, hoặc đơn giản là cố gắng chặn cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng. Không khí tích đầy điện tích được chất rượu của sự kinh hoàng chế áp thống nhất bằng thần giao cách cảm mọi người lại với nhau trong một thời gian, nhưng sau một vài phút hành khách tĩnh trí lại và bắt đầu nói chuyện, đi lại trong khoang, thậm chí yêu cầu các dịch vụ phải trả phí cao trên máy bay. Với phi hành đoàn máy bay quân sự thì khác. Thần kinh con người như một lò xo bị ép, sẵn sàng bung ra và khi bắt đầu chuyển động, tôi cảm thấy tất cả đã siết chặt cần lái, tay lái, các thiết bị khác như thế nào, khi bằng tất cả sức mạnh của mình họ giúp máy bay của mình cất cánh, chiếc máy bay mà sự phục vụ của họ, sự nghiệp của họ, và toàn bộ cuộc sống của họ phụ thuộc vào nó.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image011.jpg)
Bên trong buồng lái, những năm 197x.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Hai, 2012, 05:54:18 PM
(tiếp)

"100, 120, 140 ... 220, 240 ... " phi công bên phải đọc to tốc độ trên mặt đất, theo đó cơ trưởng ra quyết định cất cánh. Đường băng lướt về sau chúng tôi ngày càng nhanh và nhanh hơn nữa, đoạn cuối của đường băng đã quá gần. Từ cabin tầm bao quát vòng không được thật rộng, và với chiếc kính chắn gió nhỏ mặt đất đang trôi qua như được nhìn từ một chiếc ô tô rất cao. Nhưng điều chủ yếu là tốc độ đáng kinh ngạc của "ô tô"!

Tiềm thức con người lưu giữ rất nhiều thông tin về các hiện tượng vật lý. Chúng ta thường nhớ rõ những âm thanh, chúng ta nghe thấy những chiếc xe đang đến gần mà không quay lại nhìn, chúng ta xác định tốc độ của âm thanh không tồi, khi nhìn qua dòng sông rộng, ở phía bên kia ai đó đang đóng đinh và âm thanh tiếng búa gõ trùng khớp một cách buồn cười với cánh tay giơ lên hạ xuống của người lao động. Chúng ta đều biết khi không trung "nổ bùng" sau ánh chớp sáng lòa, bên trong chúng ta như nghẹn lại trước cường độ sóng âm. Tuy nhiên, đối với tôi tốc độ mặt đất thực tế trong những năm 197x chỉ giới hạn ở mức như chiếc xe taxi liều lĩnh phóng ban đêm trên đường phố Moskva với tốc độ 120 km/giờ. Những cảnh trong phim tả máy bay đang cất cánh không đưa ra một cảm quan thực sự về tốc độ, bởi vì cảnh phim luôn luôn diễn ra từ một góc hẹp, và chiếc máy bay đang cất cánh trông giống một anh chàng chạy chậm lười biếng.

Chiếc máy bay tăng tốc chạy đà trên đường băng, và qua tiếng gào như thét của phi công trước âm thanh gầm rú của động cơ, tôi có thể hình dung rõ ràng tốc độ của máy bay chúng tôi. Sau này khi đã có kinh nghiệm, tôi bình tĩnh kiểm tra tốc độ trên đồng hồ tốc độ trên bảng điều khiển thiết bị của phi công, đồng thời so sánh với hình ảnh quen thuộc của đường băng đang lướt về phía sau qua ô của kính nghiêng buồng lái. Nhưng thời đó tại Riga lần đầu tiên tôi "thiết lập kỷ lục" cho tốc độ mặt đất của mình, luôn luôn nhớ cảm giác của 'điểm trở lại", khoảng 250 km một giờ khi có vẻ như không thể dừng máy bay lại được nữa. Năm 1993, khi lướt trong chiếc xe của chủ tịch công ty của mình trên đường ô tô cao tốc của Đức, tôi một lần nữa cảm giác được "điểm trở lại" khi chiếc Audi 100 của Dietmar Weishaupt vượt qua tốc độ 250 nhẹ nhàng:
 
... Từ năm 1985, từ sân bay El - Anad, trung đoàn 77 bắt đầu thực hiện các chuyến bay thay thế cho phi đội 145. Phi công của đơn vị này được coi là "các du khách nổi tiếng"- họ cũng đã có cơ hội làm việc như vậy từ lãnh thổ Việt Nam, Mozambique và Ethiopia. Ngoài ra chuyến viếng thăm đất nước sau cùng của nó có giá bằng 2 máy bay của Hạm đội Thái Bình Dương. Năm 1984, trong một cuộc tấn công của quân ly khai Eritrean vào căn cứ Asmara, trong số các phương tiện thiết bị kỹ thuật hàng không khác bị phá hủy có hai chiếc Il-38.

Il-38 lấy độ cao về hướng về Đông Nam, tuy nhiên, trái với mong đợi của tôi, như thường thấy trong  máy bay dân sự, ta không cảm thấy sự giảm bớt căng thẳng trong buồng lái. Cơ trưởng và phi công bên phải vẫn giữ chắc bàn tay trên cần lái, hoa tiêu bận rộn với bản đồ và tính toán của mình, kỹ sư trên máy bay viết gì đó vào các nhật ký, thậm chí các trắc thủ khai thác vận hành hệ thống phát hiện và dẫn đường cũng tập trung cắm cúi trên những chiếc bảng của họ. Không có gì để làm tôi bắt đầu quan sát các dụng cụ xung quanh mình, tìm hiểu mục đích của chúng, và cố gắng để sao cho mình cảm thấy thoải mái nhất mà cabin chật chội và tối của chiếc máy bay chống ngầm có thể cho phép. Vỏ bọc của suất ăn trên máy bay bọc trong giấy bóng kính, mà người ta hào hiệp cung cấp cho chúng tôi trước khi bay, sột soạt dưới tay một cách dễ chịu. Khi tôi dùng răng mở gói khẩu phần thứ hai (trong quân đội luôn luôn cần ăn sớm!) để giết thời gian, thật bất ngờ tôi được biết rằng chúng tôi đang hạ cánh xuống Orenburg. Điều này có phần khó hiểu, vì theo tôi máy bay trinh sát tầm xa có thể dễ dàng vượt qua khoảng cách tới Trung Á mà không cần hạ cánh tại điểm trung gian.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Hai, 2012, 07:35:08 PM
(tiếp)

3. Chiếc khăn choàng Orenburg

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image013.gif)
Phiên bản thử nghiệm Il-38.

Đến giữa chuyến bay, khi di chuyển xung quanh buồng lái chật hẹp, tôi đã bị vài vết bầm tím do va chạm các góc cạnh sắc của các hộp thiết bị được bố trí tại bất cứ chỗ nào có thể. Việc lựa chọn màu sơn tối, thiên về màu đen, tạo ra bóng tối trong buồng lái, mà tôi cố gắng mãi cũng không thể hiểu được. Màu ngụy trang thường được sử dụng cho sơn bên ngoài đối tượng, còn màu ngụy trang sơn bên trong máy bay thì thật lạ. Trong một chuyến bay đêm các khí tài được chiếu sáng bằng đèn chiếu sáng chuyên dụng, mặt các đồng hồ được ánh sáng dạ quang chiếu sáng rất rõ, do đó nhu cầu đặc biệt phải duy trì bóng tối tuyệt nhiên không cần thiết. Tuy nhiên, như lịch sử đã chỉ ra, tôi nhớ đến buồng lái IL-38, gần như một cabin hạng nhất, khi gặp một kiệt tác của sự thoải mái - buồng lái máy bay quân sự - Tu-95!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image015.jpg)
Buồng lái Tu-95 vào ban đêm.

Không khí trong cabin rất đặc biệt, không giống môi trường điều hòa không khí trong cabin của máy bay hành khách, ngự trị bởi một mùi kim loại rất ám ảnh mà tôi đã lầm lẫn coi như phụ gia oxy tinh khiết. Mỗi thành viên phi hành đoàn có riêng mặt nạ dưỡng khí bằng cao su, được treo trên tay ghế của mình, và tất cả đều có ý thức phải đeo mặt nạ một cách nhanh chóng trong trường hợp khẩn cấp. Mỗi phi công có dù của anh ta, về hình thức và nội dung giống như chiếc ba lô nặng lèn chặt của thương binh "zoldat" Kaiser đặt ra từ một trăm năm trước đây.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Hai, 2012, 10:45:06 PM
(tiếp)

Nhiều năm sau, khi tôi phục vụ trong binh chủng spetsnaz, theo quy định phục vụ của bộ đội nhảy dù-đổ bộ đường không, chúng tôi gấp lại chiếc dù của mình ít nhất sáu tháng một lần, điều hoàn toàn hợp lý. Trong thời gian bay, các phi công không đeo dù, mà ngồi trên dù, việc chưa chắc đã tốt cho các mái dù bằng sợi tổng hợp, khi sờ vào bị ép cứng thành đá. Trong bao dù đóng gói có nhiều thứ thú vị và hữu ích, chẳng hạn như một cái gương và một chiếc còi, mà các phi công vẫn đùa một cách ảm đạm - gương để ngắm mình trước khi chết và còi để huýt khi ta đến thiên đường ... Cũng có cả áo bơm hơi và thậm chí cả thuyền cá nhân bơm hơi màu cam, quá quen thuộc với tôi trong các kỳ nghỉ hè tại doanh trại hàng không hải quân Hạm đội Biển Đen - Katche ...

Tôi chợt nhớ về kỳ nghỉ bị mất, kỳ thi chưa xong của mình, những thứ tôi đã hoàn toàn quên đưa tôi trở lại với thực tế khắc nghiệt. Quay sang cơ trưởng, tôi hỏi một cách lịch sự khi nào hạ cánh. Hóa ra là chúng ta đã bay gần tới Orenburg, và ngay sau đó chiếc máy bay bắt đầu từ từ giảm độ cao. Cơ trưởng ra hiệu nối tai nghe và bật kênh hội thoại cho tôi với mặt đất, mà vì tiếng gầm rú của động cơ và tiếng lạo xạo do đường liên lạc không tốt nên nghe rất tồi, phải thẳng thắn thừa nhận nó làm tôi thất vọng, bởi vì trong tình huống thực tế khi giao tiếp ngôn ngữ với người quản lý bay người châu Á tôi sẽ rất khó khăn.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image017.jpg)
Sân bay trường không quân Orenburg. Những năm 200x.
  
Mặt đất qua cửa lấy sáng đã gần hơn, đủ cho ta nhìn được bằng mắt, xung quanh trải ra một thảo nguyên trống trải màu vàng với các điểm dân cư và đường băng hạ cánh, vì nó chính là - sân bay của OVVAKUL (ОВВАКУЛ - Оренбургское высшее военное авиационное Краснознаменное училище летчиков имени И.С. Полбина), trường hàng không quân sự Orenburg, một trong những trường đào tạo phi công quân sự tốt nhất. Như sau này tôi phát hiện ra, nhiều người trong phi hành đoàn của chúng tôi là học viên tốt nghiệp trường này, và rõ ràng họ rất vui được hạ cánh xuống sân bay thân yêu.

Tôi trở lại chỗ ngồi của mình và chuẩn bị sẵn sàng cho hạ cánh, thì khi đó trên máy bay bỗng có một cái gì đó đã xảy ra mà đến giờ vẫn còn là một bí ẩn với tôi. "... crosswind , downwind , on final !..." ("... gió ngược, gió thuận, đang kết thúc !...") tôi cứ lặp đi lặp lại với chính mình những khẩu lệnh tiếng Anh của phiên dịch bay, khi đột nhiên có cục gì đó dâng lên cổ họng và cơn buồn nôn mạnh đến nỗi làm tôi nhảy dựng khỏi chỗ ngồi của mình. Tai bị ngẹt, và qua mũ gắn tai nghe tiếng hú của động cơ trở nên không thể chịu nổi, tôi sợ rằng tôi sẽ bị lộn trái lòng ruột ra ngay trên sàn, điều được xem là cực kỳ đáng xấu hổ trong hàng không. Trong bóng tối của cabin, tôi lo lắng nhìn các phi công, nhưng họ có vẻ chăm chú công việc của họ và không có ai nhìn tôi. Nghĩa là toàn thể phi hành đoàn đều cảm thấy như nhau, sự khác biệt duy nhất là họ biết rõ những gì đang xảy ra và ai là người, trên thực tế, có lỗi!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image019.jpg)  
Sân bay trường KQ Orenburg 197x. Trên sân bay là các máy bay huấn luyện chiến đấu của Tiệp Khắc.
......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 12:56:32 AM
(tiếp)

Chuyến hạ cánh chờ đợi đã lâu trên sân bay vắng vẻ của trường không quân mang lại một sự giảm nhẹ căng thẳng nào đấy, và ngay sau khi động cơ ngừng lại và cửa nắp được mở, tôi vội vã ra hit thở không khí. Các phi công làm theo tôi với lời rủa thầm quăng vào một trong những người rất có thể là thủ phạm của sự khó chịu của chúng tôi, điều đó làm tôi bình tĩnh một chút, bởi vì khi đi máy bay tôi chưa bao giờ bị "bệnh đi biển". Một anh chàng trẻ tuổi lẩm bẩm điều gì đó trả lời, nhưng lúc này cơ trưởng đã leo ra ngoài máy bay, và tất cả lặng lẽ giải tán đi lo việc của họ, sờ nắn và kiểm tra máy bay. Sự xỉ vả và những câu la mắng rẻ tiền của lính tráng là không có: cơ trưởng đi đến gần cậu ta thì thầm gì đó, cậu ta gật đầu và đi "chuộc lỗi" bằng cách làm việc thật hăng hái.

Vào lúc đó, các máy bay còn lại đã lăn vào sân đỗ, phi hành đoàn nhanh chóng ra khỏi máy bay, sung sướng duỗi dài đôi chân tê cứng của mình. Zaika và Serega, thảo luận về chuyến bay, đến gần tôi và Zaika hỏi chúng tôi bố trí công việc trên máy bay thế nào? Câu hỏi với tôi có vẻ kỳ lạ, vì "bố trí" ở đó tuy nhiên rất khó, Serega không hài lòng nhận xét rằng trên máy bay của cậu, bay cùng có một đại tá cấp trên, và ông ấy được bố trí ngồi chễm chệ trong ghế phía sau các phi công còn cậu được gửi xuống cuối cabin, nơi cậu phải ngồi trên một cái túi bạt nào đó. Zaika nhanh chóng giải thích cách "phục vụ" của chúng tôi, rằng "ghế dài" bằng bạt cuối cabin mới thực sự là chỗ của phiên dịch bay chứ không phải "thanh gỗ cho gà mái đậu"! Đến lượt mình tôi hỏi về cảm giác khó chịu bất ngờ khi hạ cánh, chuyện đó Zaika đã quá quen, anh phẩy tay và nói "những con dê này không biết bay!"

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image021.jpg)
Máy bay huấn luyện chiến đấu của Séc. Những năm 200x.
 
Thời gian trước khi khởi hành còn đủ, và tôi quyết định tìm hiểu môi trường không quen thuộc xung quanh với Serega. "Khăn choàng lông Orenburg ..." câu ca ám ảnh tâm trí tôi khi tôi chăm chú nhìn vào thảo nguyên vô tận cháy xém, trong đó thậm chí hoàn toàn không có gì thích hợp để làm một chiếc khăn ... Serega cố rít nốt điếu thuốc một cách thèm khát, lấy chân dập tàn mẩu trên nền bê tông sân đỗ và tuyên bố nhìn ngó xung quanh không để làm gì. Chẳng có chuyển động rõ rệt nào trên đường băng, chỉ có không khí nóng thảo nguyên tháng bảy lay động chóp hình nón đầu hồi "phù thủy bay". Chúng tôi thong thả bước về phía tháp chỉ huy bay nơi có một số dãy nhà, và nơi các phi công của chúng tôi đang đi tới.

Trong ngôi nhà thấp, trên cánh cửa sơn màu nâu đỏ có một bảng hiệu sơn màu xanh lá cây của Voentorg "Phòng uống trà", nhắc chúng tôi rằng chúng tôi đang ở trường quân sự. Học viên tại chỗ xung quanh không thấy, và chúng tôi quyết định đi tiếp. Dạ dày của chúng tôi chứa đầy đủ khẩu phần ăn trên máy bay rồi, và bây giờ chỉ muốn một tách trà ấm. Căn phòng nửa sáng nửa tối đón chúng tôi với một mùi kho kỳ lạ, không gợi nhớ hương vị bánh nướng và những chiếc xúc xích sữa luôn sủi bọt trong chảo mỡ, món chủ lực của học viên học viện tại Moskva. Đằng sau quầy, âm thầm nhìn chúng tôi là cô bán hàng, dáng vẻ không gợi ta nghi ngờ nghề nghiệp của cô, sau lưng cô ta hàng kệ dài, bày những hộp thủy tinh mờ ít ai ăn được. Không có thậm chí một loại trà ít người dùng nào thấy có trong phòng uống trà.

Sự "khan hiếm" hàng hóa và trường quân sự không hiếu khách này buộc chúng tôi nhanh chóng trở lại với khoảng không bên ngoài, nơi tôi đột nhiên nhớ ra rằng đã từng nghe nói việc cung cấp ở khu vực Orenburg là xấu, nhưng sau các cửa hiệu Moskva, những kệ hàng trống rỗng "Voentorg" thể hiện miền Volga đói kém. "Ở đây họ được nuôi ăn có vẻ tồi!", Serega nhận xét một cách triết lý, và chúng tôi vội vã trở lại máy bay của chúng tôi, ít nhất ở đó vẫn có khẩu phần ăn thừa thãi. Đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi cụm từ châm biếm đọc ở đâu đó:
"Đất nước chúng ta rộng lớn, mà ở đó chẳng có gì ăn! ..."

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image023.jpg)
Học viên trường Orenburg, 197x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 12:59:01 PM
(tiếp)

4. Hạ cánh êm
 
Sau khi trèo lên máy bay của mình, tôi biết được rằng viên đại tá của cơ quan tham mưu hạm đội sẽ bay cùng tại chỗ tôi ngồi, ông chính là người “viếng thăm” phi hành đoàn Serega trên đường đến Orenburg, và điều đó làm cho nhiệm vụ chuyển vị trí xuống cuối máy bay của tôi dễ dàng hơn nhiều. Cơ trưởng chỉ cho tôi chỗ ngồi mới, và tôi phải thú nhận rằng từ trong trái tim mình một lần nữa tôi cảm ơn Zaika vì đã quan tâm chăm sóc chúng tôi. Cuối cabin IL-38 có trang bị một loại ghế bành vải bạt dùng rất tiện lợi và thoải mái, và không còn tiếng xào xạo của động cơ trong tai tôi nữa. Chiếc máy bay có tốc độ khá chậm, và đến đích - Tashkent – phải bay một vài giờ.

Đặc điểm kỹ chiến thuật

Năm trang bị - 1969
Sải cánh - 37,42 m
Tổng chiều dài - 39,6 m
Chiều cao - 10,16 m
Diện tích cánh - 140,0 m vuông
Trọng lượng, kg
- Trống - 33700
- Cất cánh tối đa - 63500
Nhiên liệu mang theo - 30.000 l
Kiểu động cơ - 4 TVD "Tiến bộ" AI-20M
Công suất - 4 x 4250 hp
Tốc độ tối đa - 722 km / h
Tốc độ hành trình - 656 km / h
Tầm xa thực tế - 7100 km
Bán kính hoạt động tác chiến - 6500 km
Trần bay - 10.000 m
Kíp bay -10 người


Ngồi trên tấm vải bạt hóa ra rất thoải mái, tôi thậm chí không nhận thấy thời gian bay trôi qua như thế nào. Viên đại tá xa lạ mặc áo khoác da ở phần cuối của chuyến bay đã chuyển vào ngồi ghế của cơ trưởng, người chuyển sang ghế giữa, có lẽ để kiểm soát hành động của vị khách. Tình hình như vậy tôi thấy rất kỳ lạ, vì theo tất cả các đạo luật của ngành hàng không, việc chuyển quyền kiểm soát máy bay cho một người lạ, đặc biệt trong khi hạ cánh rõ ràng là bất hợp pháp. Không ai có thể ra một cái lệnh như thế, còn theo yêu cầu - không có vấn đề! Thật không may, các trường hợp tai nạn bi thảm do chuyển cần lái cho người lạ trong lịch sử có rất nhiều ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image025.jpg)
IL-38, những năm 200x.
 
Chiếc máy bay bắt đầu hạ độ cao, và mặt đất qua cửa ló sang có màu vàng tươi sáng. Tiếp cận từ phía tây bắc, chiếc IL của chúng tôi bay qua sa mạc cát vô tận Uzbek, so với nó thì thảo nguyên cháy xém khu vực Orenburg dường như vẫn là một ốc đảo. Không quan sát hàng đợi trong không trung, viên đại tá tham mưu dũng cảm của chúng tôi bắt đầu làm vòng ngoặt êm hướng về đường băng hạ cánh. Bây giờ thật khó nói đâu là nguyên nhân việc tiếp đất giật cục của chúng tôi, nhưng ngay trên mặt đất, ở độ cao ba mét cách đường băng, đại tá đột nhiên hạ phịch máy bay xuống, rõ ràng ông đã quên mất kỹ năng lái sau một thời gian làm việc lâu dài ở bộ tham mưu.
  
Cú đập tiếp đất mạnh đến nỗi tôi nghĩ rằng chúng tôi đã bị rơi mất cánh, nếu không nói, cũng vậy thôi, về các bánh xe! Đằng sau trong cabin có cái gì đó kêu ầm ầm, nhưng máy bay vẫn chạy rất khỏe trên đường băng, cánh quạt rú ù ù đang hãm dần. Đến cuối đường, IL-38 rẽ ngoặt rồi dừng lại tại một bãi đỗ lớn được tính toán dành cho nhiều máy bay. Không chờ cánh quạt dừng hẳn lại, đại tá xấu hổ vội vã đứng lên khỏi ghế lái và nhanh chóng trèo ra, để lại anh cơ trưởng ngao ngán “liếm” vết thương. Viên thiếu tá khốn khổ âm thầm vào chỗ ngồi của mình, đưa tay nắm lấy cần lái không còn sự sống, có lẽ trước hết phải hình dung việc gì sẽ xảy ra với anh khi giải thích AI là người làm hỏng máy bay, để nó không thể thực hiện "nhiệm vụ quan trọng của chính phủ”! Các phi công ở nguyên chỗ ngồi của mình, rõ ràng chờ đợi khẩu lệnh nào đó của cơ trưởng, nhưng thiếu tá lơ đãng nhìn vào bảng điều khiển trước mặt mình và nói khẽ:

"Thế là đại tá đã làm hỏng máy bay rồi!...”

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image027.jpg)  
IL-38 hạ cánh, những năm 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 03:43:17 PM
(tiếp)

Trên mặt đất, công việc đã sôi sục, và xúm xít bận rộn xung quanh máy bay là các kỹ thuật viên ăn không ngồi rồi đã từ lâu chờ đợi các máy bay Il của chúng tôi bay đến Tashkent. Có người nhìn vào cabin chúng tôi qua cửa nắp dưới, các phi công bắt đầu động đậy rồi cuối cùng trèo ra ngoài máy bay, chửi thầm viên đại tá ngu si đần độn. Tôi nhặt túi của tôi và tinh thần nhẹ nhõm nhảy xuống sân bê tông bãi đậu máy bay, đụng hết đà vào bức tường không khí vừa nhớt vừa nóng hừng hực như lửa. Hơi thở bất ngờ nghẹn lại, tôi tự động lùi trở vào dưới bóng rợp của máy bay.

Thành phố Tashkent đang ở trong cái nóng mùa hè. Vào lúc 3:00 giờ giữa tháng Bảy, nhiệt độ không khí dễ dàng vượt quá mức bình thường +34 độ trong bóng râm. Không khí nóng đến nỗi tôi sợ phải hít thở mạnh như mọi người vẫn làm sau khi chui ra khỏi khoang máy bay ngột ngạt. Dưới đế giày, tôi cảm thấy như nhiệt độ của sân bê tông nóng bảy mươi độ truyền lên và mồ hôi trên cơ thể chảy ra nhanh chóng thấm đẫm chiếc quần jean dày màu xanh. Từ sa mạc một làn gió mờ nhạt thổi về, mang thêm cái nóng bốc lửa, tôi thấy hợp lý nhất là ở lại trong bóng râm.
  
Các phi công, cùng với các kỹ thuật viên vận đồ dân sự đang bận rộn xung quanh sát xi càng bị hư nhẹ, và tôi chỉ phải chờ các phiên dịch khác, họ sẽ đến trong vòng vài phút. Serega, mặt nhợt nhạt vì nhiệt độ giới hạn, cố chịu đựng, thậm chí không châm thuốc, chỉ Zaika nhìn vẫn khỏe khoắn và sẵn sàng vào trận. Chiếc áo kẻ sọc cao bồi của thượng úy biến mất một cách kỳ diệu cùng với đôi vớ, và Zaika giờ đây có vẻ một người đi nghỉ mát với đôi chân trần xỏ dép và chiếc áo phông cộc tay nhàu nhưng được giặt sạch sẽ. Nếu tại Riga người phiên dịch cao cấp trông như gã lang thang vô gia cư, thì tại sân bay quốc tế Tashkent oi bức Zaika giống như một đứa con của khu nghỉ mát Biển Đen nhiều hơn. Tuy nhiên, khi chúng tôi đổ mồ hôi, kéo lê chân trên sân bay bị nung đỏ theo sau anh chàng Zaika khỏe khoắn vui tươi mà mọi người đều biết, tôi rất ghen tị với chiếc áo may ô bạc màu và đôi dép đã mòn của anh ta!

Trong sương mù oi bức có thể nhìn thấy tòa nhà sân bay của thành phố, bao quanh bởi các thân màu trắng của những chiếc máy bay dân sự, và tôi buồn bã nghĩ rằng ở đó có thể có điều hòa không khí, bởi vì không có nó không thể sống nổi! Tuy nhiên, Zaika vui vẻ sớm rẽ vào một cái cổng nào đó, và chúng tôi đang ở trong một không gian không được sạch sẽ của các công trình quản lý sân bay. Cỏ khô cháy bao quanh một ngôi nhà bằng đất sét nện màu trắng, gần đó tôi thấy một số người đàn ông trẻ, rám nắng mặc áo may ô và dép xỏ ngón, đang hút thuốc, không rời khỏi cửa.
  
Khách sạn hoặc “viện điều dưỡng” của các phi công thuộc doanh trại đồn trú tại Tashkent là một nhà tạm dài một phòng, bên trong có những chiếc giường cũ kê thành ba hàng, chất đống các túi và các đồ xa lạ. Hương thơm của nó gợi nhớ đến những căn nhà nghỉ hơn là doanh trại, còn nhiệt độ chỉ thấp hơn bên ngoài một vài độ. Bổ sung cho tất cả mọi thứ bên trong một mùi nồng đang rữa của các loại trái cây ta thường mua ngoài chợ.

Phần phía xa của ngôi nhà tạm đang là nơi ở của đội ngũ kỹ thuật đến từ Skulte, chúng tôi cũng được bố trí chỗ ở đó. Trên những bộ mặt rám nắng của các “thổ dân”, có thể thấy rõ ràng là họ đã chờ đợi chúng tôi khá lâu, tất cả đã chân thành vui mừng khi chúng tôi đến. Đầu kia của doanh trại được ngăn cách bởi một số tấm gỗ dán và rèm vải, mà các kỹ thuật viên phẩy tay nói rằng ở đó có “phụ nữ”. Hóa ra bằng cách đó người ta chia một phần diện tích cho một số gia đình chưa được giải quyết chỗ ở, họ là những người mà tôi chưa nhìn thấy.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image028.jpg)  
Các khoảng sân tại Tashkent, 197x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 04:46:20 PM
(tiếp)

Vào tháng Bảy năm 1979, khi mà Tashkent vẫn chưa trở thành một căn cứ trung chuyển cho Afghanistan, căn nhà tạm – “điều dưỡng” có một đám đông vui vẻ các kỹ thuật viên và phi công trở về và khởi hành đến các nước châu Á và châu Phi. Những người  “Mozambique, Lào và Zimbabue” có thể dễ dàng phân biệt bởi mái tóc dài, nước da nâu màu đồng hun và hành vi “bí ẩn” khó nắm bắt. Những người này xuất hiện và biến mất, đi về nhà và các quốc gia của họ, và tạo ra ấn tượng của một kỳ nghỉ phép vui vẻ ở phương nam trong một thuộc địa tồi tàn, mà không phải là sự đổi phiên có tổ chức của một quân đội. Nếu ở Skulte, trong một khu điều dưỡng tiện nghi thoải mái với những thứ thực phẩm tuyệt vời, chúng tôi cố gắng không tạo nên tiếng ồn vào ban đêm, thì trong ký túc xá Tashkent lại luôn có sự vui vẻ. Đêm về, nhóm bạn vui vẻ trở về từ thành phố, giữa đêm những cư dân mới đến doanh trại và người cũ thì bay đi. Cuộc sống sôi sục xoay vần, và sau một thời gian ngắn chúng ta bắt đầu cảm thấy đang ở trong doanh trại của chính mình.
  
Không có gì đáng ngạc nhiên rằng sự đơn giản trong việc ở cũng tương ứng với sự dễ dãi trong việc ăn. Phòng ăn của sĩ quan không quân sau cảnh tượng sạch sẽ ở Riga và cô chiêu đãi viên thơm thảo, giờ đây chào đón chúng tôi là những đồ đạc sứt sẹo, sàn nhà dơ bẩn và thiếu những tấm khăn trải bàn trên các bàn ăn đã bong tróc lớp mica nhựa. Nhưng sự thất vọng chính là ở menu. Sự lạm dụng khẩu phần ăn sĩ quan ở đây tôi không thể nào tưởng tượng nổi! Đồ ăn còn tồi tệ hơn đồ thừa trong chảo quân dụng của học viên Học Viện Quân sự. Menu quanh quẩn xương thịt cừu hầm với khoai tây và một món cháo vô vị, khẩu phần ít về lượng, còn sữa và kem thì hãy quên đi.

Hãy tưởng tượng sự phẫn nộ của chúng tôi khi nữ phục vụ tại đây buổi sáng thường “quên” mang cho chúng tôi món thiêng liêng - sô cô la! Nhưng không chì chiết những việc ấy nữa! Để không phải làm cả cuộc đối thoại với ngài Zaika, người đã làm chúng tôi bò lăn ra cười dưới cái bàn què, tôi sẽ chỉ nói rằng, cô chiêu đãi viên Voentorg người Nga gầy nhom, tóc đỏ như nấm, bị mặt trời sa mạc tôi cứng đờ, với vẻ ngoài của con lạc đà đã hai năm không được cho ăn, rụt rè xin lỗi, đặt lên bàn chúng tôi phong sô cô la “Alenka” thiêng liêng, lúng búng xin lỗi về cuộc sống khó khăn, hai đứa con và chồng vắng mặt ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image030.jpg)  
IL-38, 197x.

Tuy nhiên, chúng tôi đang ở trung tâm của vùng Trung Á, và để mất một cơ hội lớn đi thăm thành phố lịch sử này là không thể được.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 05:50:31 PM
(tiếp)

5. Lời chào mừng từ Timur
 
Trong 2.000 năm tồn tại của nó, Tashkent đã bị rất nhiều tai họa. Bị xâm lược rồi các trận động đất xảy ra thường xuyên, giúp người dân địa phương duy trì tình yêu với sự thay đổi. Trong suốt lịch sử lâu dài và đầy màu sắc, các cư dân Tashkent đã quên rằng họ gắn nền tảng của mình với những người Trung Quốc sinh sống ở khắp nơi, những người chắc chắn nhắc ta nhớ đến điểm thông thương giữa đất nước miền núi và sa mạc, khi đặt cho nó, theo lệ thường, một cái tên Trung Quốc điển hình. Thương mại - một sự nghiệp vĩ đại, và Tashkent thuận đường đã được phát triển, không vì điều gì cả, mà chỉ bởi nó nằm chính giữa “mạch máu vàng” Phương Đông - con đường tơ lụa Vĩ đại. Thành phố này từ xa xưa đã là nơi sinh sống của các thương nhân đủ loại, tầng lớp rất tháo vát và chủ động, luôn luôn tìm ra cách sử dụng tốt nhất thành phố của họ. Timur và Horde, người Trung Quốc và người Do Thái Bukhara đã thay nhau, nhận lãnh về mình việc xây dựng đô thị sau những trận động đất nối tiếp nhau, khi mà cùng với việc mở rộng đế chế Nga - những người Nga đã có mặt tại Turkestan.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image032.jpg)  
Tashkent, 1979.
 
Theo lệ, những con người thô bạo có vũ trang đã xây dựng pháo đài của họ, đề ra các quy tắc của riêng mình và đặt lên một viên tướng - tổng đốc. Khác với những người miền Kavkaz ngang ngạnh, người Trung Á giao tiếp không tồi, họ phát triển được nền thương mại cần thiết, thậm chí còn đóng góp cho sự nghiệp giáo dục khai sáng. Phải thừa nhận rằng lịch sử hiện đại của người Turkmeni họ chứng tỏ phẩm chất của mình rất rõ. Trong năm quan trọng đối với lịch sử Nga, vào năm 1905 và 1917, các cuộc biểu tình nổ ra trong thành phố dưới sự lãnh đạo của Đảng Công nhân Xã hội Dân chủ Nga (RSDLP – РСДРП - Российская социал-демократическая рабочая партия), và các chiến sĩ cách mạng đã khuấy động phong trào đấu tranh chính trị.
  
Năm 1917, tại Turkestan “kiểu mẫu” đã thành lập một chính quyền xô viết rất mạnh, niềm ghen tỵ của Ussuriisk lạc hậu, nơi lá cờ đỏ chỉ được treo vào năm 1924 ... Tiếp theo là cả một câu chuyện điển hình của sự tiến bộ xã hội chủ nghĩa với màu sắc dân tộc vùng Trung Á. Đến năm 1979, Tashkent đã trở thành một thành phố rất tiến bộ, thành phố hiện đại, nơi có ít loại thực phẩm, nhưng rất nhiều ấm áp.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image034.jpg)
Tashkent, 197x.

.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 08:42:43 PM
(tiếp)

"Nói rằng Tashkent bản thân nó là một thành phố bánh mì - đó là một lời nói dối”, Peter Weill đã viết trong thế kỷ 21, nhưng chúng tôi hiểu điều đó và không có nó, sau khi làm quen gần gũi hơn với những người Nga tại địa phương, những con người mà sự thừa cân trong bọn họ là hiện tượng hiếm ở đây. Phụ nữ địa phương có dáng dấp thanh lịch rất đáng kinh ngạc, mà xét theo các đặc điểm khí hậu trên trang phục, làm cho họ trông rất hấp dẫn. Việc cung ứng thực phẩm cho Tashkent làm ta nhớ đến một khu vực trung tâm của nước Nga, mà không phải một thủ đô kiểu mẫu của một nước cộng hòa thuộc Liên Xô.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image036.jpg)
Tashkent sau trận động đất 1966.

Một trở ngại lớn cho sự tiến bộ là trận động đất cực mạnh năm 1966, quét sạch 80% thành phố. Bộ máy tuyên truyền của Liên Xô lần đầu tiên đối mặt với một thảm họa khổng lồ như vậy, đã chọn cách im lặng bỏ qua tầm cỡ của thảm cảnh, nhưng cư dân Tashkent tiếp tục chia sẻ cuộc sống "trước khi" và "sau khi" có trận động đất, như thường lệ các thế hệ cũ phân chia cuộc sống "trước chiến tranh" và "sau chiến tranh". Nhân trường hợp này, Đảng Cộng sản và chính phủ Liên Xô tuyên bố khôi phục lại toàn bộ thành phố bằng lực lượng xây dựng toàn Liên bang, người ta phái đến đây các chuyến tàu chở các đội xây dựng thanh niên, thường theo cấp tiểu đoàn xây dựng. Bằng nguồn lực nhà nước được phân bổ nhiều năm, thành phố hoàn toàn được khôi phục lại và mở rộng thêm một nửa, công nhân và các chuyên gia trẻ đổ về nước cộng hòa, và cuối thập kỷ 70 Tashkent đã trở nên thành phố đông đúc, đa sắc tộc, nơi mà dân số Uzbek bản địa chỉ chiếm khoảng 40%. Trong các doanh nghiệp công nghiệp lớn được sơ tán về Tashkent trong thời kỳ chiến tranh, bắt đầu quá trình mở rộng và hiện đại hóa, thành phố đã có thể tự hào về "thương hiệu" sản phẩm của họ, chẳng hạn như các máy bay IL-76 mới nhất, được chế tạo tại nhà máy chế tạo thiết bị hàng không ở địa phương.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image038.jpg)(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image040.jpg)
Tashkent cuối thập kỷ 70.

Tất cả những điều này chúng tôi biết được theo thời gian, còn trong chuyến thăm thành phố đầu tiên của mình chúng tôi đi chợ. Tháng Bảy, Uzbekistan đang giữa mùa dưa hấu, nhưng kế hoạch chở loại một loại trái cây ấy về chúng tôi chưa có, bởi vì phía trước là chuyến bay, nhưng nhìn những sản vật kỳ diệu của địa phương ai cũng muốn. Nhóm chúng tôi được cung cấp một xe buyt quân sự Paz, thường xuyên dùng đi đến các chợ của thành phố và hầu như khi ra khỏi chợ bao giờ cũng chất đầy trái cây đến nóc như một chiếc ô tô ben tự đổ.

Chợ tại Tashkent thì rất nhiều, nhưng chính xác những chợ nào thì chúng tôi bây giờ không ai còn nhớ. Tôi nhớ rằng ở đó rất nóng và nhộn nhịp, có rất nhiều loại dưa hấu có các hình thù kỳ lạ nhất.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image042.jpg) 
Chợ tại Tashkent, những năm 200x.
   
Vào thời đó, khi Moskva còn chưa biết đến cảnh người châu Á dồn tới thủ đô, và việc mua bán trái cây chỉ được thực hiện thông qua các cửa hàng rau quả, cảnh các núi dưa hấu chất đống trên mặt đất ở đây thật là kỳ lạ. Hơn nữa, hình dạng và màu sắc của dưa hấu và dưa bở quả thực tuyệt vời, và ngoài ra điều tuyệt vời nữa là giá cả "thuộc địa" của chúng rất rẻ.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image044.jpg)
Chợ tại Tashkent, những năm 200x.
   
Cuối cùng mụ mẫm vì nóng bức và lũ ruồi ở chợ, chúng tôi bắt đầu thảo luận với Zaika vấn đề truyền thống là đi uống. Đề xuất rất tỉnh táo, vì “khách sạn” chúng tôi không cho phép, mà chuyến bay thì sắp tới rồi. Ý tưởng đánh dấu chuyến đi làm chúng tôi rất thích thú, tuy nhiên trời rất nóng và ngay cả một tác dụng yếu của rượu cũng không thể đoán trước.
 
Dừng lại chọn món bia vô hại, chúng tôi đi vào một “quán trà nhà” tồi tàn và làm một vài chai bia địa phương có cái tên theo tiếng Nga khá buồn cười “Uzbekistano pivosi”. Chai thủy tinh màu xanh lá cây hơi dơ chứa trong nó một chất lỏng màu đục và ấm, mùi vị gợi nhớ đến bia, đã được tôi dũng cảm dốc hết vào họng mình. Kinh sợ nhìn cái chai, Serega từ chối, và cậu đã đúng, bởi vì sau một vài phút khi nhiệt độ +45 độ, tôi có ấn tượng bị uốn ván, khi men bia bốc hỏa lên đến đỉnh đầu. Cơn say này giống như nhiễm độc do cocaine, bởi vì tôi vẫn có thể đi, tôi hiểu, nhưng hình dung lại tồi. Điều thú vị nhất là tôi đã trút được sự nóng bức khỏi mình, tôi dừng đổ mồ hôi, vui vẻ ngồi trong xe buýt trên đống dưa hấu, chờ đợi lúc trở về nhà.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image046.jpg) 
Tashkent, 197x.
 
Chúng tôi vậy là không thể xem xét Tashkent trong chuyến đi đầu tiên của mình, vì hai ngày sau đó đột nhiên nhận được lệnh trở về. Tại đất nước Iran không bình yên, mà máy bay chúng tôi phải bay qua vùng trời của họ, cuộc Cách mạng Hồi giáo do Khomeini lãnh đạo đã giành được quyền lực, và tất cả các chuyến bay qua lãnh thổ của họ đã bị tạm thời đình chỉ. Phi công và kỹ thuật viên phi đội không quân chống ngầm độc lập 145 Hạm đội Baltic được gửi về nhà, việc bay tới Yemen chỉ thực hiện được vào năm 1980, còn tôi trở về Moskva một cách an toàn với Serega bằng chuyến bay chở khách.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_6_clip_image048.jpg) 
Tashkent, 197x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Hai, 2012, 09:39:15 PM
(tiếp)

Phần 7


Tiếng gọi của sa mạc

  
1. Deja-vu
 
Cuộc trở lại Học viện Quân sự của chúng tôi trên phố Volochaevskaya, hóa ra không phải là chiến thắng. Trong những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ theo luật, tôi với Serega đối diện với việc phải đi xe xuyên qua Moskva tháng bảy để báo cáo về việc có mặt, hy vọng rằng chúng tôi sẽ được dạo chơi ít nhất một vài ngày. Tuy nhiên, tất cả đã tỏ ra thú vị hơn bất cứ đâu.

Sau khi vượt qua trạm kiểm soát, tôi quay về hướng 'Hilton', nơi có ban điều lệnh, và đột nhiên tôi nhìn thấy dưới bóng cây anh chàng Serega, theo thói quen đang hút thuốc cùng anh bạn cùng lớp của chúng tôi, người cùng học tiếng Trung, Andrei G. Sau màn chào hỏi, Serge đe tôi rằng Andrei đã được triệu tập từ nơi nghỉ phép về hai ngày trước và anh ta đã chờ đợi chúng tôi bay về, để được gửi đi làm nhiệm vụ phiên dịch bay. Tất cả hy vọng cho những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đã tan tành mây khói, tâm trạng của tôi chùng xuống và tôi chuẩn bị để đấu tranh không đi bất cứ nơi nào khác, bởi vì trên đầu tôi vẫn treo lơ lửng kỳ thi chưa hoàn thành về môn phiên dịch quân sự. Serega, rõ ràng là cũng không mong muốn tiếp tục cuộc phiêu lưu của chúng tôi, nhưng không phải tất cả mọi thứ sẽ phụ thuộc vào chúng tôi.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image002.jpg)
Học viện Quân sự, điểm nhìn từ trạm kiểm soát sang tòa nhà học tập, những năm 200x.
  
Cuộc trò chuyện tại ban cán bộ ngắn gọn và ấn tượng. Thiếu tá quản lý mặt ảm đạm tiếp chúng tôi với một câu chào xứng đáng: “các anh đến phá phách hả?!", ông ta không lắng nghe lập luận của chúng tôi, rằng chúng tôi được người ta thực sự phái đi! Quẳng cho chúng tôi công vụ lệnh mới mà không chỉ rõ địa điểm và ngày giờ, thiếu tá nghiêm khắc ra lệnh 7 giờ sáng mai phải có mặt tại Viện với đồ đạc đầy đủ để khởi hành đi phiên dịch bay tại thành phố Tashkent.

Sự hoài nghi của chúng tôi vẫn treo lơ lửng trên không, nhưng ở Tashkent chúng tôi sẽ gia nhập đội bay của Hạm đội Thái Bình Dương, và chúng tôi, nhờ môn khoa học tốt của đồng chí thượng úy Zaika không thể nào quên, chúng tôi hình dung rằng công việc này sẽ phục vụ cho một ban chỉ huy khác. Andrei im lặng, sẵn sàng, như một học viên-thông dịch viên chân chính, đi bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào. Sau khi kết thúc phần lễ tiết chính thức, chúng tôi đi ra ngoài, Serega rút điếu thuốc lá của mình ra một cách giận dữ, và tôi cùng Andriusha tham gia với cậu ta bằng việc hút thuốc thụ động.

Đối mặt một con đường dài, việc trở về Moskva, sau cuộc đón tiếp xứng đáng tại ban cán bộ, có thể là không sớm. Tôi cùng Serega biết rằng, rõ ràng, trong nhóm phiên dịch bay của chúng tôi sẽ không có thêm ai khác, và chúng tôi nhanh chóng đưa Andrei nhập cuộc, tư vấn cho anh ta mang theo áo phông và quần short phù hợp thời tiết ở Tashkent.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image004.jpg)  
VIMO. Chung cư "Hilton", những năm 197x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 01:02:40 AM
(tiếp)

... Andrei có đánh giá tốt của ban chỉ huy và giáo viên Học viện. Một học viên xuất sắc hơi quá đúng mực và hơi nhàm chán, không tham gia vào các băng nhóm vui vẻ, có tư cách tốt, không vi phạm kỷ luật quân đội. Tốt nghiệp trường nội trú Moskva dành cho con em các nhà ngoại giao, Andriusha giữ gìn thành công sự trong sạch cho gia đình và không chứa đầy sự trơ tráo trong gan ruột, thứ thường không hiếm với trường hợp các học viên tốt nghiệp các "trại trẻ mồ côi" có uy tín. Đến cuối năm thứ ba học tại Viện anh được coi gần như một học viên kiểu mẫu, một anh chàng tầm thước tóc vàng đeo cặp kính mỏng, trông giống một sinh viên đứng đắn của một trường đại học cỡ trung của Mỹ hơn là một anh học viên sỹ quan hiên ngang. Thậm chí người ta chẳng gắn được cho anh một biệt danh nào, mọi người đều gọi anh là "Andriusha", không thể phù hợp hơn với hình thức quen thuộc của anh.

Trong số những phẩm chất đáng kể của Andrei có hai thứ: các loại thể dục dụng cụ và nơi sinh. Vào thời gian trì trệ của chủ nghĩa xã hội thiện tâm, trong tấm thẻ quân nhân học viên VIMO có dòng thế này là gây sốc: "Nơi sinh - Copenhagen (Đan Mạch)". Tại trường chúng tôi có dòng trích ngang như vậy là đủ để nhiều câu hỏi tự nó đã giảm đi. Công dân Liên Xô thông thường không thể sinh ra ở Đan Mạch đơn giản như vậy, thậm chí là khi đi qua. Tàu hỏa chở khách đi đâu đó đến Zhitomir khó có thể làm một cú móc như vậy, ngay cả khách du lịch hăng hái nhất những năm 70 cũng đã được giới hạn ở những nước vùng Baltic và Bulgaria.

Các vấn đề đặc biệt, không ai trong chúng tôi đặt ra, khi hiểu rằng cha mẹ của học viên đang làm một công việc thú vị, và tôi mơ hồ nghe nói rằng Andriusha đã từng có thời gian ở London và Paris thời thơ ấu. Giữa các thí sinh thi vào học viện chúng tôi có không ít trẻ vị thành niên "nguồn gốc" từ nước ngoài, tuy nhiên, hầu hết trong số họ theo truyền thống có căn bản tốt về các ngôn ngữ châu Âu, thậm chí một số người trong số họ viết bằng tiếng Anh tốt hơn so với tiếng Nga. Ngôn ngữ Trung quốc "không danh tiếng" của Andryusha gây ra một số hoài nghi, nhưng các hoàn cảnh gia đình là khác nhau, và trong giới học viện, có tin đồn về một số cậu ấm cô chiêu nổi tiếng thuộc các gia đình tầng lớp "đặc quyền" được gửi vào trường đại học quân sự nhằm dạy dỗ lại. Bạn học cùng lớp thân mật tiếp nhận Andryusha như con trai duy nhất của một nhà ngoại giao Liên Xô nào đó, người theo nguyên tắc hoặc vì lý do gì khác không muốn "xô" mạnh người con theo con đường gai góc của học viên.

Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi tại lễ tốt nghiệp ra trường của các trung úy năm 1981, tôi thấy cha anh ấy. Một quý ông tầm thước, ăn mặc đồ đắt tiền theo phong cách nghiêm nghị có vẻ ngoài bình thường lại là .... thợ chiếu phim! Không đơn giản, mà "làm công tác ngoại giao" suốt đời mình tại các thành phố tốt nhất ở Tây Âu. Tôi phải thừa nhận, khi ấy tôi ghen tị như điên với con đường của một công chức bình thường, không chịu gánh nặng phục vụ quân đội! ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image006.jpg)   
VIMO, doanh trại khóa học khoa Phương Đông 1976-1979. Những năm 200x.

Sau khi nhận chỉ lệnh công vụ và hộ chiếu nước ngoài, chúng tôi về nhà để sáng hôm sau đi từ trạm kiểm soát của Viện vào một cuộc du hành mới. Chỉ còn phải tự trấn an bản thân mình là chúng tôi nhất định sẽ trở lại, có lẽ không sớm, và, ít nhất, một phần của năm học chúng tôi sẽ thực hiện trong chuyến đi công tác, theo logic của lính nghĩa vụ quân sự, đó không phải là điều xấu.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 12:47:24 PM
(tiếp)

2. Giá mà biết thẻ ...
 
Một sáng sớm đầu tháng bảy năm 1979 ba học viên sỹ quan trang phục dân sự khoác túi thể thao được tống lên một xe UAZ quân sự, ngang tàng ngoặt khỏi trạm kiểm soát rồi phóng như bay trên đường phố Volochaevskaya về phía đại lộ Vô Sản, nảy tưng tưng trên những ổ gà muôn thuở của đường xe điện. Trước sự hài lòng của chúng tôi, tài xế chiếc xe này là một chuẩn úy trẻ tuổi cao lêu nghêu trong bộ đồng phục hải quân, qua toàn bộ biểu hiện bề ngoài, là tài xế mới đến hạn giải ngũ ngày hôm qua. Vừa tán chuyện vô tư lự, anh chuẩn úy vừa lái xe đưa nhanh chúng tôi đến sân bay Astafyevo quen thuộc ở vùng ngoại ô Moskva, nơi trong những năm tháng đó các máy bay vận tải hàng không hải quân của giới "quý tộc" Moskva đóng căn cứ.

Lao qua trạm kiểm soát quen thuộc, chiếc UAZ phóng khỏi rừng xông vào đường băng, nơi mà cùng một chỗ với lần trước, một chiếc máy bay vận tải Antonov-26 màu trắng đang đậu. Người xung quanh không thấy, chỉ có một vài bóng vận combinezon màu xanh da trời đang bận rộn dưới bụng chiếc máy bay. Chuẩn úy đưa chúng tôi đến tận bậc thang, vui vẻ chào tạm biệt, và quay bánh xe trên nền bê tông phóng trở lại phía trạm kiểm soát.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image008.jpg)  
AN-26.

Chúng tôi ngập ngừng dừng lại giữa sân đậu, đúng lúc đó một trong số các phi công trong bộ combinezon gọi chúng tôi, và đồng thời sau khi cất tiếng hú chói tai, cánh quạt động cơ máy bay bắt đầu quay từ từ. Một người đàn ông khỏe mạnh vận combinezon, chỉ huy phi hành đoàn hỏi vẻ không hài lòng: "Phiên dịch hả? Sao lâu vậy?!". Trong khi chúng tôi sắp trả lời, tiếng động cơ rú lên ầm ầm, thiếu tá chỉ vẫy tay để chúng tôi nhanh chóng chui lên máy bay. Khi chúng tôi vào bên trong, cánh cửa đóng đánh sầm phía sau, người cơ trưởng chỉ huy kíp bay nhanh chân bước vào cabin, để lại chúng tôi đứng giữa một salon nhỏ nhưng tiện dụng của chiếc AN-26, sau khi vừa bước vừa kêu lên với ai đó ở phía trước: "Petro, đủ hết rồi! Chúng ta đi thôi!". Tôi với Serega đã có một số kinh nghiệm bay, và chúng tôi hài lòng đánh giá cao khoang ngồi sáng sủa có điều hòa không khí bên trong chiếc An-26. Dọc theo hai bên thân máy bay có kê các băng ghế dài làm chỗ ngồi, gần buồng lái bày một chiếc bàn nhỏ tiện lợi có những chiếc ghế bành không tồi, mà chúng tôi được bố trí ngồi tại đó.

Chiếc máy bay nhẹ nhàng bon trên đường lăn, quay đầu và dừng lại như thường lệ trước khi làm cú nhảy vọt, như một con vật mạnh mẽ hay vui đùa. Sân bay trống trải, và lệnh cho phép cất cánh chúng tôi nhận được gần như tức thì. Tiếng động cơ chuyển giọng hú lên mạnh mẽ, chiếc máy bay An trống rỗng của chúng tôi đạt tốc độ rất nhanh. Ngoài cửa chiếu sáng, rừng ngoại ô Moskva bắt đầu hòa thành một dải màu xanh lục, và khi mũi máy bay đột ngột nâng lên, chúng tôi nhanh chóng tách khỏi mặt đất. "Nhanh thật!", tôi thầm nghĩ đồng thời so sánh tốc độ cất cánh với chiếc IL-38 nặng nề phưỡn bụng. Serega cựa quậy trên ghế của mình, và chúng tôi với vẻ những phi công dày dạn bắt đầu tranh luận về tốc độ của máy bay khi cất cánh, thú vị quan sát chú "tân binh" Andryusha.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image010.jpg)
Khoang hành khách AN-26, những năm 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 03:24:28 PM
(tiếp)

Tôi nhìn quanh và nhận thấy bên trong chiếc máy bay vận tải hàng hóa AN này chẳng có dấu vết nào của việc đã từng chuyên chở hàng nặng. Chất dẻo bọc ở khắp mọi nơi còn nguyên xi, thậm chí cả sàn nhôm cũng chưa trầy xước. Nhiều khả năng, chiếc máy bay được sử dụng để vận chuyển những người cấp bậc chưa đạt đến mức được du lịch trên những khoang máy bay sáng ngời đã đưa chúng tôi đến Riga một vài tuần trước. Trong máy bay không có ai ngoài chúng tôi và phi hành đoàn, và có thể tưởng tượng được không, khi bất ngờ người ta cho chúng tôi biết máy bay được phái đến để đón riêng chúng tôi. Hãnh diện thay khi chúng tôi được ngân nga câu chuyện cổ tích này, nhưng ngày hôm nay khi đánh giá những bước đi chính trị - quân sự của chính quyền Xô Viết thời cuối những năm 70, tôi có thể cho rằng, quả thật vào cuối tháng Bảy năm 1979, khi Iran cho phép trong một khoảng thời gian ngắn lực lượng không quân Liên Xô được bay qua không phận của mình, mỗi ngày đều phải tính toán, và để mất cơ hội như thế vì thiếu phiên dịch bay là không thể. Hoàn toàn có khả năng ai đó trong số các tướng lãnh Moskva đã ra lệnh gửi một máy bay riêng chở các phiên dịch đi thực hiện một "công việc chính phủ" tối quan trọng.

Khi chiếc An-26 đã vào tuyến quy định, chúng tôi trở thành bạn của người đàn ông phi công tròn trĩnh hoạt ngôn từ lúc nào không hay, người rõ ràng không bận rộn trong suốt chuyến bay. Cơ trưởng có vẻ ngoài và điệu bộ của một cây tấu hài văn nghệ quần chúng ở nhà điều dưỡng rõ ràng muốn điều gì đó từ chúng tôi, và giữa câu chuyện ông làm vẻ tình cờ hỏi, liệu chúng tôi có muốn "làm tý cho đời tươi" không? Nhìn vẻ mặt hoang mang của chúng tôi, cơ trưởng nhanh chóng hiểu rằng chúng tôi không hiểu gì về vụ chơi bài preferans, và ông vui vẻ tình nguyện giới thiệu cho chúng tôi làm quen với trò tiêu khiển truyền thống của các sĩ quan Nga ...

... Tôi chưa bao giờ chơi bài. Nghĩa là, tất nhiên, tôi có chơi, tôi có thể uể oải biến thành thằng ngốc bị bỏ rơi trên bãi biển hoặc tổ chức nhóm chơi trò nửa con nít "tin - không tin", trò mà ở Mỹ được biết đến dưới cái tên đầy màu sắc "Phân bò!". Tuy nhiên, với một đoàn viên bình thường của đoàn Komsomol những năm 197x thì các trò chơi bài bạc thuộc loại trò giải trí hoàn toàn tiêu cực. Theo truyền thống, việc đánh bài đối với nhân dân Liên Xô đồng nhất với tội phạm, nhà tù, và ăn cắp tiền bạc và thú chơi bài tồn tại ở đâu đó tại xứ Monaco chết tiệt. Món nợ tiền cờ bạc, được lãng mạn hóa một chút trong văn học cổ điển Nga chỉ tồn tại trong các cuốn sách và xảy ra trong thời kịch phát sỹ diện phi truyền thống của giai cấp tư sản tham lam. Nhưng chơi bài ăn tiền, tính “điểm” vào ngục ư? Điều đó không bao giờ dành cho tôi.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/2/20/%D0%9F%D1%80%D0%B5%D1%84%D0%B5%D1%80%D0%B0%D0%BD%D1%81.jpg/640px-%D0%9F%D1%80%D0%B5%D1%84%D0%B5%D1%80%D0%B0%D0%BD%D1%81.jpg)
Chơi bài preferans. Tranh của Viktor Vasnetsov (1848–1926).

Tất nhiên, tôi đã nghe nói rằng nhân dân đều chơi bài prefans, nhưng ở đó có tiền bạc, vodka, bệnh mất ngủ về đêm có hại cho sức khỏe, mà hành động như người chơi thế kỷ XIX và tưởng tượng mình là một chàng khinh kỵ binh làm tôi chán ghét, ở đây có gì đó khôi hài và vô cùng rẻ tiền ...

Tất nhiên, tôi đã nghe nói rằng nhân dân đều chơi bài preferans, nhưng ở đó có tiền bạc, vodka, bệnh mất ngủ về đêm có hại cho sức khỏe, mà hành động như người chơi thế kỷ XIX và tưởng tượng mình là một chàng khinh kỵ binh làm tôi chán ghét, ở đây có gì đó khôi hài và vô cùng rẻ tiền ...

  
... Việc thì chẳng có gì để mà làm, chuyến bay đến Tashkent trên chiếc máy bay cánh quạt tốc độ thấp rất lâu, và chúng tôi nhất trí tìm hiểu trò chơi preferans. Tiếp tục đùa, “cây hài” của chúng tôi hỏi thăm về tỷ lệ cược sẽ được? Cú ngoặt này chúng tôi không thích, và Andriusha, người đứng đắn nhất trong số chúng tôi, thẳng thừng từ chối chơi. Ý tưởng này tôi cũng tán thưởng bởi vì để mất tiền vì một trò chơi ngu ngốc trên máy bay tôi không hề muốn. Serega cũng lẩm bẩm điều gì đó tiêu cực, và người phi công hơi choáng váng vì bị phản ứng như vậy, ông hăng hái thuyết phục chúng tôi rằng tiền đặt cửa là giả định, họ cần phải chơi, mặc dù, tại sao thì ông không bao giờ giải thích. Nhất trí với nhau ở tổng số tiền thần thoại là một phần tư cô pếch (ngay cả khi trí tưởng tượng táo bạo nhất tôi cũng không thể hình dung được mình có khả năng thua nhiều đến thế), chúng tôi miễn cưỡng đồng ý, và người đàn ông bắt đầu hăng say giải thích (luật chơi).

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image012.jpg)
AN-26.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 07:27:38 PM
(tiếp)
   
Cuộc chơi thực sự là vui vẻ, không giống như những món khác, preferans có nhiều yếu tố khác nhau. Lúc thì ăn quân, lúc thì chui quân, các yếu tố của món poker, món "lên bài - và – hạ bài" của người Mỹ, và theo quan sát của tôi, trong món bài preferans không có chủ nghĩa định mệnh ngu si của “điểm” hình sự. Máy bay vẫn hú đều đặn, trong vài giờ cuối cùng khi bay trên tuyến quy định ở độ cao 6500 mét, còn chúng tôi háo hức tìm hiểu bản chất của trò chơi luôn thay đổi này, cố gắng nhớ tất cả các lời giải thích của người cố vấn kiên nhẫn của chúng tôi.

"Giá mà cậu biết thế nào là thẻ - giá mà cậu từng sống ở Sochi!”, “Con “át” đánh nát cỗ bài!” (“Под вистующего с 'тузующего!''), v.v., tay phi công lão luyện vừa luôn mồm tuôn những câu ngạn ngữ, vừa khéo léo trao lại tập bài chơi đã sờn. “Cây hài” rộng lượng tha cho những nước đi nhầm, trả lại lượt đi và đề nghị lấy những quân bài chính xác trong tay chúng tôi. Từ cabin lái những người phi công khác đi ngang qua nhìn chúng tôi vẻ nghi ngờ, nhưng trò chơi không làm gián đoạn trò chơi, sau khi họ đánh giá vẻ mặt nghệt ra vì thích thú của chúng tôi.

"Không! Thế không đúng !!!”, Seregađột nhiên tuyên bố, nhìn chằm chằm vẻ căng thẳng vào 4 quân bài của cậu. “Cây hài” chìa tay ra phía cậu, nhưng bất ngờ Serega gạt tay ra, cơ trưởng vẫn ngồi trong chiếc ghế của mình. Serega phùng má lên, cậu bắt đầu nhấn mạnh rằng “thầy giáo” của chúng tôi trong nửa giờ qua toàn nói ngược! Chúng tôi căng óc ra, và buộc phải thừa nhận rằng người đàn ông này đã cố tình gây nhầm lẫn cho chúng tôi. Trong tiếng gầm của máy bay, phút “tạm dừng” khó chịu treo lơ lửng. Cơ trưởng cựa quậy một cách cáu kỉnh, và chúng tôi tiếp tục chơi trong sự im lặng căng thẳng. Sau nửa giờ chơi với những quân bài giấu kín đã có một cuộc khủng hoảng, và cơ trưởng đã bắt đầu thua. Khi điểm ghi tổng của ông xuống đến zê rô, cơ trưởng ngừng chơi, viện cớ phải tiếp tục làm nhiệm vụ và sắp đến lúc hạ cánh cách rồi ...

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/thumb/3/3a/Preferans_pulya.png/350px-Preferans_pulya.png)
   
... "Chà, lão này chơi quái thật!”, Serega nhận xét rất triết lý và háo hức rít một hơi thuốc, khi chiếc An-26 chúng tôi đã thực hiện xong chuyến hạ cánh trung gian tại một sân bay tỉnh lỵ nào đó. Các phi công bận rộn công việc của họ là kiểm tra máy bay sau khi hạ cánh, nhưng cơ trưởng của chúng tôi thì chẳng thấy đâu. Tiếp tục trò chơi thì xác suất thắng nhỏ, và người đàn ông kia dường như tránh mặt để các chàng học viên nhanh nhẹn Moskva không đòi ông ta phải tính toán tổng kết ván chơi. Không ai trong chúng tôi nghĩ về chuyện tiền bạc, nhưng dường như tôi thấy cơ trưởng thấy xấu hổ hơn trước mặt phi hành đoàn của mình vì thua đứt đuôi các chú chàng học viên chưa sạch nước cản ...
   
... Một vài giờ sau chiếc An-26 từ Moskva đã đậu trên nền bê tông nóng hừng hực của sân bay Tashkent, và chúng tôi lại trèo xuống trong màn khói mù bốn mươi độ quen thuộc của thủ đô Uzbekistan. Tôi và Serega thận trọng nuốt từng ngụm không khí nóng bỏng, với thái độ kẻ cả cựu binh quan sát phản ứng của Andryusha, theo thói quen đang hít đầy lồng ngực. Andryusha bật ho, bất lực nhìn quanh, lẩm bẩm điều gì đó về cái nóng. Thay chiếc áo phông nhẹ từ khi còn trong máy bay, chúng tôi trông hoàn toàn phù hợp với thời tiết mùa này, sau khi chia tay với các phi công, chúng tôi tự mình đi về phía chiếc cổng hoen gỉ, sau cổng là ngôi nhà tạm-“điều dưỡng”. Trên đường đến bãi đỗ xa của sân bay, chúng tôi nhận thấy ba dáng thân dài sơn màu bạc của những chiếc máy bay thuộc một loại chưa quen thuộc, mà xét theo số lượng và kích thước của các ngôi sao màu đỏ sơn trên thân đuôi, nhiều khả năng, đó chính là “đối tượng” làm việc của chúng tôi.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image014.jpg)
Máy bay trên sân đậu những năm 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 08:36:27 PM
(tiếp)

3. Người Khorol

Ngối nhà tạm đất sét nện của “trạm điều dưỡng” Tashkent chào đón chúng tôi với một mùi thum thủm quen thuộc của dưa hấu ủng và oi bức. Tôi cùng Serega, không trao đổi nhau, đảo mắt tìm Zaika, hy vọng tóm được anh ta tại Tashkent, nhưng anh thượng úy vui nhộn đã bay về chỗ mình sau chúng tôi một ngày. Các phi hành đoàn của chúng tôi đến từ Skulte cũng không thấy nữa: họ đã trở về Riga, và chuyến bay đầu tiên của họ đến Yemen sẽ chỉ diễn ra vào năm tới. Trạm khách đã đầy chật những kíp bay mới và những kíp được đổi phiên, nhưng sự bế tắc chung và hương vị kinh khủng này không thay đổi theo chiều hướng tốt lên.

Chàng Andryusha sạch sẽ vô tình nhăn cái mũi đầy mồ hôi, và tôi không thể cưỡng lại bằng giọng buồn bã chỉ cho anh ta dãy giường đầu tiên chưa ai chiếm trong nhà, sát lối đi ngay gần một cánh cửa ọp ẹp, mời anh sắp xếp nằm ở đó. Serega tóm lấy câu nói đùa của tôi lấy giọng triết lý thông thường mà càu nhàu rằng chẳng còn chỗ nào khác cho chúng tôi tại đây. Andryusha kinh hoàng nhìn những cái giường nhàu nát, chất đống những đồ vật kỳ lạ, lũ ruồi béo vô thiên lủng đậu khắp nơi, nhìn những thân hình đang ngủ mê mệt giữa ban ngày và tốp đàn ông vui vẻ da cháy nắng trong góc nhà, vừa làu nhàu chửi thề vừa chơi bài trên một chiếc giường trống.

- Thế còn ... nhà vệ sinh ?.., anh bạn của chúng tôi oán thán hỏi, và Serega cố tình trả lời nghiêm khắc:
- 50 mét bên trái lối ra vào!
- Thế còn phòng tắm sen có không ?..., Andryusha hỏi bằng một giọng thiểu não, Serega tiếp tục đoạn văn khắc nghiệt của mình một cách dứt khoát:
- Tại Uzbekistan, không có phòng tắm vòi sen!

Không đủ sức nhìn bộ dạng thảm thương của Andryusha, tôi và Serega đồng thanh cười rộ, vừa đẩy cậu tân binh đi sâu vào bên trong căn nhà tạm. Trong đám những người đàn ông nhàn tản đang lắc lư, tôi nhận thấy một khuôn mặt quen thuộc, và không kéo dài thủ tục giới thiệu nữa, tôi lớn tiếng hỏi: "Phiên dịch từ Moskva đây! Ở đây ai đến từ Viễn Đông? "
 
"Tu-95RTS – máy bay trinh sát-chỉ thị mục tiêu cho hàng không hải quân; mẫu thử nghiệm thực hiện chuyến bay đầu tiên của nó vào ngày 21 tháng 9 năm 1962; sản xuất máy bay đại trà bắt đầu từ năm 1963. Thuộc biên chế vũ khí trang bị của Trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 867 và  Trung đoàn không quân Cận vệ Cờ đỏ trinh sát tầm xa độc lập số 304 giai đoạn 1965 đến 1993."
  
Vài người đến gần chúng tôi, và chúng tôi sớm biết rằng các kỹ thuật viên từ trung đoàn không quân trinh sát cận vệ cờ đỏ độc lập số 304 Viễn Đông đã ăn không ngồi rồi ở Tashkent vài tuần nay, tôi và Serega họ đã nhìn thấy tuần trước trong thành phần của phi hành đoàn Riga, rằng Tu-95 của Hạm đội Thái Bình Dương cuối cùng đã đến từ căn cứ Khorol, và tất cả chỉ chờ đợi chúng tôi. Giao tiếp với những con người vùng Viễn Đông thật dễ dàng, họ hoàn toàn không có sự quan cách quân sự, và với tôi họ là những người giản dị và thân thiện. Người Khorol đa dạng về tầm vóc và dáng vẻ, nói bằng một ngữ điệu khó nắm bắt, hay sử dụng phương ngữ của họ, thứ mà tôi chỉ nắm bắt được hoàn toàn sau năm 1981.

Chẳng máy chốc chúng tôi đi ra sân bay để làm quen với niềm tự hào của ngành chế tạo máy bay xô viết - các máy bay ném bom chiến lược Tu-95, ngày nay vẫn còn phục vụ trong biên chế trang bị của lực lượng không quân Liên bang Nga.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image016.jpg)
Tu-95.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 09:49:03 PM
(tiếp)

Khi đến gần hơn Tu-95 gây ấn tượng bàng hoàng bởi kích thước mạnh mẽ và hình dáng khí động học tuyệt đẹp của nó, mặc dù các động cơ turbin cánh quạt lớn với các cánh quạt hình lá thông khổng lồ. Với thân máy bay thon thả và các động cơ cánh quạt, máy bay TU phát triển được một tốc độ đáng ghen tỵ, trong khi tiêu thụ ít nhiên liệu hơn nhiều so với máy bay ném bom chiến lược B-52 nổi tiếng của Mỹ, trái ngược với nó, trên thực tế, Tupolev đã tạo ra một chiếc máy bay của riêng mình.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image018.jpg)
Tu-95.

Phiên bản Tu-95RTS được thiết kế cho việc trinh sát tầm xa các mục tiêu trên biển, có tính đến những khoảng cách toàn cầu, máy bay được trang bị một hệ thống tiếp dầu trên không, bố trí trực tiếp ở phía trước buồng lái.

Tên phiên bản : Tu-95RTS

Sải cánh, m : 50,04
Chiều dài, m : 46,90
Chiều cao, m: 12,50
Diện tích cánh, m2 : 283,7
Trọng lượng, kg:
 - Rỗng: 85 500
 - Cất cánh tối đa: 182 000

Kiểu động cơ: 4-TVD NK-12MV
Lực kéo, kg lực: 4 x 15 000
Tốc độ tối đa, km / h : 910
Tốc độ hành trình, km / h : 770

Tầm bay xa, km
- Không cần tiếp nhiên liệu : 13 500  
- Có tiếp nhiên liệu : 17 800

Trần bay, m : 10 300
Kíp bay, người :  9


Tuy nhiên, tất cả vẻ đẹp bên ngoài của thiết kế máy bay đã biến mất khi tôi leo lên vào trong cabin. Phòng nhỏ chật chội chứa đầy ắp các hộp đen thiết bị, và không có không gian bổ sung nào tại đó. Nhà vệ sinh và chỗ ngồi gấp gọn bằng bản lề, chưa kể đến "cái võng" sang trọng của Il-38 chỉ còn là quá khứ, và tôi sẽ phải dành nhiều giờ bay ngồi trong lối đi hẹp của cabin trên mạng băng tải với  đường ray khá sắc. Bản thân băng tải chính là “phép lạ” của một ý tưởng kỹ thuật, được thiết kế nhằm sơ tán khẩn cấp các hoa tiêu khỏi bầu kính hình nón phía mũi cabin máy bay, vì cơ hội khác cho hoa tiêu thoát khỏi lỗ hẹp dưới chân các phi công là không có. Không có gì đáng ngạc nhiên, các trường hợp cứu thoát các hoa tiêu ngồi phía dưới trong lịch sử ta chưa hề biết.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image020.jpg)  
Buồng lái Tu-95.
  
Phi hành đoàn khá đông, 9 người, và sự hiện diện bổ sung của người phiên dịch bay trên máy bay ném bom-trinh sát rõ ràng chưa được tính đến. Các phi công công khai bày tỏ thông cảm với sự khó chịu của tôi, một số thậm chí thực tâm nói ra một câu bất hủ: "Hãy để Tupolev ở trong ngôi mộ của ông ta như chúng ta ở trong máy bay của ông ấy vậy!”. Tôi ngạc nhiên trước sự thẳng thắn kiểu Viễn Đông, khi nghĩ rằng khó có phi công Riga nào đáp lời như vậy về chiếc máy bay của mình. Tuy nhiên, khi tôi đã quen với thành tựu đầy tự hào của hàng không Liên Xô – chiếc thùng nhôm móp méo dùng làm xô múc nước, trong lòng tôi thầm đồng ý với các phi công giận dữ kia.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Hai, 2012, 10:47:03 PM
(tiếp)

Theo kế hoạch công tác chuẩn bị trước chuyến bay cho các máy bay sẽ phải thử động cơ, và các phiên dịch cùng với các kỹ thuật viên được bố trí tại rìa sân đỗ, khi sau tiếng hú trầm cả ba máy bay bắt đầu khởi động các động cơ mạnh mẽ của chúng. Những tiếng hú dần trở nên vô cùng khó chịu, khiến tôi lo sợ cho đôi tai của tôi, nhưng tổ lái chăm chú quan sát máy bay và không ai che tai, trong khi phải hít mùi axit của khí thải máy bay. Cố gắng để trông không giống như một kẻ kém cỏi, tôi há miệng ra như đã được dạy, và khóe mắt thì liếc nhìn các phiên dịch đồng nghiệp của mình, những người đang đấu tranh với tiếng ồn hàng decibel khi nuốt nước bọt như lên cơn động kinh.

Khi động cơ đạt công suất toàn phần và khói lan rộng đáng kể đằng sau chiếc máy bay tỏa đi khắp sân bay, một bất ngờ đã xảy ra. Những người Uzbek không chịu trả giá cho tính sạch sẽ, đã đổ ra sân bay các loại phế thải xây dựng, lấp đầy các hố sâu tự nhiên giữa các đường lăn. Rác nhiều lớp thì không thấy có, trong khi đó động cơ mạnh mẽ của chiếc TU của chúng tôi cuốn bay tất cả những thứ đó lên không trung. Bay qua đầu chúng tôi là các tấm biển, các loại chạt vữa, các loại bao gói và các tấm ván, như trong một trận cuồng phong. Máy bay quay đuôi về phía nhà ga hàng không, và cuốn lên không trung tất cả trăm thứ bà dằn đó đi xa hàng trăm mét đến tận sân bay quốc tế, hào hiệp rắc đầy các đường lăn và bãi đậu của sân bay. Không ai có thể dừng động cơ, vâng, và dù không muốn, mọi người buồn bã quan sát, biết rằng sẽ phải làm sạch tất cả, và nhiều khả năng người đi thu dọn chính là chúng tôi.
 
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image022.jpg) 
Tu-95.

Không phải chờ lâu, ngay sau khi ngừng động cơ Tu-95, từ phía nhà ga sân bay một số người chạy lại và thông báo rằng chúng tôi cần phải thu dọn thật nhanh mọi thứ. "Thật nhanh lên!", tôi nghĩ, ước lượng khu vực “ô nhiễm”. Toàn thể đội bay xếp thành hàng và một chuỗi con người kéo lê trên đường băng, thu thập các mảnh vỡ nằm rải rác. Mặt trời xế bóng, cái nóng chết người được thay thế bằng buổi chiều tối ngột ngạt, vừa khi đó đi ngang qua chúng tôi, những con người kiêu hãnh đang lôi các tấm ván cứng quẳng trở lại vào các hố tự nhiên cách xa các máy bay TU của mình, một máy bay Boeing chở khách của một nước châu Á nào đó từ từ lăn bánh trên đường lăn. Chiếc máy bay lăn đến gần, và tôi có thể thấy các hành khách bám vào cửa sổ, xem buổi lao động “ngày thứ bảy cộng sản” không có trong kế hoạch của chúng tôi.

Và tôi phải thú thật, tại thời điểm đó tôi cảm thấy bùng lên nỗi tức giận bất ngờ cho toàn bộ đất nước các Xô Viết chúng tôi, cho ngành hàng không, cho những người Uzbek và cho chính mình, khi kéo một tấm sắt gỉ trên sân bay trong khuôn khổ chương trình thi hành các “công việc quan trọng của chính phủ".
......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Hai, 2012, 12:44:28 AM
(tiếp)

4. Sự thật trần trụi

  
Mùi khó chịu trong nhà tập thể trạm khách và sự lầu bầu không hài lòng của các phi công Viễn Đông của chúng tôi được giải thích rất đơn giản. Hóa ra bộ tư lệnh đã hứa kết thúc các chuyến bay chiến đấu của các phi hành đoàn từ Tashkent tới Vịnh Ba Tư vào tháng Bảy, trước ngày lễ chính trong năm của mọi thủy thủ - Ngày Hải quân, đó là ngày Chủ Nhật cuối cùng trong tháng Bảy. Không được cưng chiều bởi các trái cây ngoại lai, các sĩ quan đã mua hàng trăm kg trái ngọt này để làm quà cho gia đình và bạn bè, những món quà ngọt ngào của miền Nam sẽ được bày tại bàn tiệc trong xứ Khorol xa xôi. Tuy nhiên, chuyến bay bị trì hoãn, và cho đến lúc có sự xuất hiện của chúng tôi ngày 31 tháng 7 năm 1979 tại Tashkent, phần lớn các trái quả trong nhiệt độ sa mạc ở Uzbekistan đã bị hỏng. Các phi công vô cùng tức giận đã quẳng bỏ các trái cây và dưa hấu đủ các hình dạng và kích cỡ lạ thường nhất, mua bằng tiền riêng của mình, và họ giữ đến cùng, nên đã dẫn đến kết quả đáng buồn. Thiếu vệ sinh, ẩm thực đáng ngờ và các đống trái cây sắp hỏng, ăn tất cả mà không phân biệt, đã làm cho ngôi nhà vệ sinh lớn bằng đất sét nện của chúng tôi thành nơi ở phổ biến của lũ nhặng màu xanh lục đặc trưng.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image023.jpg)
Sân bay Tashkent 197x.

Xin lỗi các độc giả duy mỹ, tôi phải nói rằng cơ sở tỏa mùi nhất ở Tashkent trong khu vực nhà ga hàng không của thành phố được biết đến dưới tên gọi "Nhà Trắng", đóng một vai trò trong câu chuyện của chúng tôi và xứng đáng có vị trí của mình trong câu chuyện này. Tòa nhà thực sự tuyệt vời! Chiều dài 30 mét, và chiều cao ít nhất 3,5 m, "Nhà Trắng", được xây dựng theo đi dai Trung Á, tặng cho ta nhiều không gian suy tưởng. Quang cảnh bên trong được tiết chế đến khắc khổ - trong sàn bê tông bằng phẳng người ta tạo một lỗ khuyết lớn đến mức một người đàn ông típ người bình thường, tình cờ ở vào một tư thế khó xử, có nguy cơ bay xuống dưới, để hình dung nó còn tồi tệ hơn chuyến viếng thăm thế giới bên kia ...

(http://qmmp.ru/images/photos/medium/209de404d7a54976020d406314410dd7.jpg)
  
... Những trường hợp tương tự đã xảy ra, và ở đây tôi xin trích dẫn câu chuyện của bạn cùng lớp do cha anh kể lại, ông đã phục vụ trong những năm 1950 xa xôi tại vùng Trung Á.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Hai, 2012, 12:40:36 PM
(tiếp)

Vào ban đêm, một chiến sỹ trẻ lên kế hoạch thăm tòa nhà tương tự, mới được xây dựng cách đây không lâu. Khuôn mình trong tư thế “đại bàng núi", anh ta đánh rơi chiếc thắt lưng lính mới cứng của mình xuống lỗ sàn. Toa let còn rất mới, và người lính quyết định lấy lại thắt lưng sau khi leo xuống, để không làm tức giận người trung sĩ nghiêm khắc.

Người lính chịu đựng mất một ngày, đến khi một người nào đó tình cờ nhận ra có một bóng co quắp trong góc tối của không gian bên dưới nhà vệ sinh mới. Khi người ta quyết định đưa anh lính lên, họ thấy rằng dưới đó lũ rắn phun phè phè, còn anh tân binh nạn nhân thì trắng bệch, đã phát điên và họ gửi luôn anh ta đến bệnh viện tâm thần ...

  
... Nạn nhân đầu tiên của thiên đường dưa hấu là Andryusha. Chúng tôi bắt đầu để ý thấy cậu ăn uống kém, sắc da thay đổi, và thường hay vắng mặt. Bí mật không phải gì lạ, Andryusha đã bị nhiễm một một căn bệnh nhiễm trùng đường ruột rất nặng, liên quan đến "Nhà Trắng" với tất cả các hậu quả đã biết. Truyện cười về "con đại bàng núi" cậu chịu đựng dũng cảm, như một học viên xô viết chân chính, tuy nhiên, tình trạng của cậu bị đe dọa sẽ có các biến chứng khác. Các phi công xử sự với điểm yếu này bằng sự hiểu biết, cảm thông, nhưng không có bất kỳ áp lực nào, họ biết rằng phi hành đoàn của họ có thể sẽ vẫn còn ở trên mặt đất trong trường hợp không đưa được phiên dịch bay đi. Nhưng có một vấn đề khác.

Người đọc tinh ý có thể nhớ lại rằng thời cuối những năm 197x, cư dân xô viết còn chưa có giấy vệ sinh. Tất nhiên nó có trong các toa let yên tĩnh của điện Kremlin, nhưng tại các gia đình bình thường người ta sử dụng giấy báo, không phân biệt giới tính, tuổi tác, đảng phái. Trong lực lượng vũ trang Liên Xô thì báo đảng thống trị, và sau khi đọc xong, bằng con đường tự nhiên được chuyển đến chỗ riêng của tập thể thành viên.

Tôi thực sự ngạc nhiên bởi sự sơ suất đến bất ngờ của các cơ quan đảng, khi trong một nhà vệ sinh của lính, tờ báo "Pravda" của Lenin đặt ngay tại nơi dễ thấy. Không ai phản đối, chỉ thị thì cũng không, và cuối cùng theo thời gian tôi nhận ra sự bỏ bê tinh quái của các phòng ban chính trị. Thực tế là tờ báo không phổ biến trong nhân dân có thể làm hoàn toàn theo mong muốn, bằng cách đặt nó gần nơi mà người ta hay đi đến với một mẩu báo và điếu thuốc lá để suy nghĩ. Dù có muốn hay không muốn, báo chí đã được đọc đến cùng, và tôi nhớ, tại Học viện Quân sự hiệu phó chính trị liên tục xua đuổi chúng tôi vì những trang sờn rách dã man của tờ "Pravda" trong tập báo tại phòng Lenin của khóa.

Tất cả đều đi hết: báo định kỳ và báo in nhiều bản, các tờ tuyên truyền chính trị và cuốn sổ còn giấy trống – ai có gì đi nấy. Những người hâm mộ đặc biệt báo định kỳ thậm chí còn rất sáng suốt phân biệt báo theo chất lượng giấy, và, một đồng nghiệp của tôi tại Ussuriisk nói: "Tôi thích tờ “Tin tức”, giấy của nó mềm hơn! Còn “Sự thật” – cứng lắm!”

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image025.jpg)  
Hoa quả Tashkent, những năm 200x.

Tình hình giấy báo trong “nhà thương làm phúc” Tashkent thì rất tồi. Báo chí cấp cho các quân nhân không có nhà chẳng ai làm, giấy tuyên truyền cổ động cũng chẳng ai phát, và nhóm người lanh lợi đa màu sắc mặc quần áo dân sự sử dụng nhiều hơn là họ có thể. Nhu cầu về báo chí tăng đều mỗi ngày, và trong "Nhà Trắng", bạn đôi khi có thể bắt gặp hàng chục người đàn ông cháy nắng, trò chuyện một cách bình thản về sức khỏe, như những người phụ nữ cao tuổi trong một khu nghỉ mát đắt tiền ở Địa Trung Hải.

Không có gì làm, và người ta bắt đầu yêu cầu những người đến lượt lên xe vào thành phố bỏ bom các chợ ít nhất hãy mua một số tờ báo. Lúc thì do báo chí trung ương họ phân phát rất nhanh, lúc thì do các cư dân người Nga nắm vững ngôn ngữ bản địa, nhưng trong doanh trại bắt đầu xuất hiện các tờ báo in tiếng Uzbek theo các chữ cái tiếng Nga. Với tất cả những điều tế nhị, tình hình rất hài hước, và tôi cười như điên khi vào buổi sáng đầy ánh nắng tôi bắt gặp Andryusha tại "Nhà Trắng", trong tư thế của một con đại bàng, trong khi thưởng thức sự cô độc hiếm hoi, đang đọc to một tờ báo bằng tiếng Uzbek.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_7_clip_image027.jpg)   
Tashkent 197x.
 
Thời gian trôi đi, các chuyến bay bị hủy bỏ vô hạn định, và chúng tôi cảm thấy bị bỏ quên ở một đất nước thuộc quốc xa lạ. Andryusha đã phục hồi từ từ, sụt cân trông thấy, nhưng vẫn còn chưa đi máy bay vận tải được, và tôi với Serega cuối cùng quyết định ra ngoài, vào thành phố nơi tôi có một công việc bất thường.
....


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Hai, 2012, 08:48:47 AM
(tiếp)

Phần 8

CÔ GÁI KHÔNG ĐỊA CHỈ
 
1. Ốc đảo
 
Trong chuyến thăm đầu tiên tới Tashkent đầy nắng chúng tôi chưa kịp tham quan thành phố kỹ chút nào, và bây giờ chúng tôi cho phép mình thưởng thức chất kỳ lạ miền Trung Á. Hệ thống vận chuyển công cộng nhanh chóng đưa chúng tôi đến trung tâm thành phố cổ xưa, nơi có đông đảo các tòa nhà cổ kính và trung tâm thành phố cổ đắm mình trong các bóng cây cổ thụ. Tashkent cũng tương tự như các khu vực cổ của Odessa, Sevastopol hoặc bất kỳ thành phố miền nam nào khác tại phần châu Âu thuộc nước Nga, với sự khác biệt duy nhất là tại những nơi đó tiết trời nóng như ở đây cực kỳ hiếm. Khu vực trung tâm luôn được che chở bởi tán lá những cây lớn, cái nóng nực không hề cảm thấy, và tôi cùng với Serega thong thả đi sâu hơn vào các đường phố rợp bóng mát.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/0/03/Tash_River%26parks.jpg)
Hệ thống sông ngòi kênh đào Taskent đầu thế kỷ 21 (ru.viki).

Các khu phố cổ của Tashkent có lẽ không bị ảnh hưởng bởi trận động đất hủy diệt năm 1966. Trong trung tâm thành phố, chúng tôi thấy rất nhiều tòa nhà cổ bao quanh bởi các đường phố lớn râm mát. Một nét duyên dáng đặc biệt trong ngày oi bức là các con kênh đào sâu dẫn nước cắt ngang qua thành phố, dưới đáy nước rì rào reo vui.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image002.jpg)
Tashkent 197x.


Các phố của thành phố cổ đầy người theo phong cách thủ đô, chủ yếu là người Nga, tạo ra một cảm giác thoải mái như ở nhà. Chúng tôi thích thú ngắm nhìn các ngôi nhà, ngắm những con người, ghé thăm công viên và các cửa hàng, mà sự phong phú phương đông thật ra không làm thỏa mãn thị hiếu Moskva của chúng tôi.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/8/80/Asia_400ad.jpg)
Asia 400 A.D. (ru.viki).

"Những thông tin đầu tiên về Tashkent được tìm thấy trong biên niên sử cổ đại thế kỷ II trước Công nguyên, trong đó ốc đảo Tashkent được gọi là Yuni và được mô tả là khu vực nằm trong thành phần quốc gia Kangju. Trung tâm của ốc đảo này gọi là Yuni. Tên cổ của ốc đảo Tashkent là Tchatch xác định trong thư tịch chép năm 262 của vua Ba Tư Shapur I  là "Kaaba Zoroaster". Theo phiên âm mã nguồn tiếng Trung Quốc nó được gọi là Shi, từ tiếng Ả rập - Shash. Sau đó thuật ngữ này trong tiếng Thổ Nhĩ Kỳ gọi là Tash."
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Hai, 2012, 10:07:03 AM
(tiếp)

Bước vào gian cửa hàng, tôi nhận thấy ngay lập tức mồ hôi mình bắt đầu đổ như tắm. Chiếc áo sơ mi nhanh chóng  dán chặt vào cơ thể và từ đầu gối xuống chân hơi ẩm bắt đầu chảy thành dòng. Xấu hổ cho sự yếu đuối "miền Bắc" của mình, tôi cố gắng âm thầm quệt mồ hôi khỏi mặt. Serega thì áp luôn một chiếc khăn tay vào mặt để những giọt mồ hôi không để lại dấu vết trên vẻ mặt kinh sợ vì cái nóng của cậu. Tuy nhiên, dân chúng địa phương không cảm thấy có sự bất tiện nào và họ cũng đồng thời đổ mồ hôi như vậy, và chẳng hề để ý đến chúng tôi. Trong cửa hàng các phụ nữ địa phương vẩy mồ hôi bằng những cử động duyên dáng đến nỗi có lẽ sẽ làm bất kỳ người đẹp Moskva nào cũng phải  ngất xỉu. Khi chúng tôi rời cửa hiệu ra ngoài phố thì mồ hôi trên cơ thể chỉ một phút rưỡi sau đã bay sạch sẽ không dấu vết, bởi gió khô sa mạc hoàn toàn thống trị thành phố.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image004.jpg)
Tashkent 197x.
  
Bản chất của phụ nữ làm nên sự nhộn nhịp của thành phố, và tôi với Serega hài lòng ngắm các cô dâu địa phương. Như chúng tôi trước đó nhận xét, vóc dáng phụ nữ ở Tashkent đẹp một cách đáng ghen tỵ, các cô gái người Uzbeks địa phương đi qua trông đều rất dễ thương, nhưng tôi nhận thấy nét duyên dáng đặc biệt trong “các cô gái lai”, những cô gái là kết quả của sự pha trộn huyết thống. Họ kết hợp rất thành công sự kiều diễm phương Đông với chất nữ tính Nga, họ là những viên ngọc thực sự của thành phố.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image006.jpg)  
Phụ nữ Uzbek, 197x.
  
Nhiều phụ nữ địa phương mặc những chiếc áo choàng nhẹ như không trọng lượng, làm từ lụa, có màu sắc kẻ sọc truyền thống, sự đa dạng nhiều màu sắc đó không bao giờ kết thúc. Trong việc ăn mặc trang điểm của phụ nữ Tashkent có một nét đáng chú ý: tại thủ đô người ta không mang, xin lỗi, áo nịt ngực. Sau khám phá sét đánh này chúng tôi rất vui thích nhìn ngắm các cô gái, nhưng hỡi ôi thực tế chân chính đang chờ chúng tôi khi đi lại bằng phương tiện giao thông công cộng ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image008.jpg)
Tashkent 197x.

Dưới bóng cây râm mát tỏa ra mùi thức ăn quyến rũ, và chẳng bao lâu chúng tôi nhận ra trong các góc của thành phố cổ có những chiếc chảo lớn, mà những ông già Uzbek vận áo choàng sặc sỡ xúc từ đó ra bán với giá một cô pếch thứ “cơm chiên thập cẩm” kỳ lạ của phương Đông. Những chiếc chảo tương tự cũng xuất hiện vào thập kỷ 90 tại Triển lãm Thành tự Kinh tế Quốc dân, tuy nhiên, xét theo khẩu vị, tôi nghĩ rằng, cơm chiên thập cẩm Tashkent ngon hơn nhiều. Nhận chiếc đĩa giấy từ tay ông già quấn aksakal ra ngoài chiếc mũ tiubeteit, chúng tôi duỗi chân thoải mái trên hàng rào vỉa hè, và khi Serega sung sướng rít thuốc lá, tôi trình bày cho cậu ấy kế hoạch của tôi.

"Sự phục hồi kinh tế của hãn quốc Kokand có quan hệ với việc mở rộng quan hệ buôn bán với nước Nga đã tạo cơ hội phát triển cho Tashkent, thành phố lớn nhất trong số các thành phố của hãn quốc Kokand. Các lãnh chúa và thủ lĩnh Tashkent đã nổi dậy chống lại Kokand và trong một thời gian ngắn đã giành được độc lập. Hãn Bukhara đã nhiều lần mưu toan xâm chiếm Tashkent. Chiến tranh nổ ra liên tục, sưu cao thuế nặng, ách chuyên chế, sự bóc lột và đàn áp tàn bạo của giới quan lại đã dẫn đến các cuộc nổi dậy của nhân dân, những vụ lớn nhất xảy ra vào giai đoạn từ năm 1847 đến năm 1863. Giai đoạn phát triển mới của Tashkent bắt đầu từ thời điểm nó cũng như toàn bộ Trung Á sát nhập vào thành phần Đế quốc Nga. Khuynh hướng mãnh liệt của chủ nghĩa tư bản Nga, mở rộng thị trường và tiêu thụ hàng hóa, cũng như một loạt các lý do trong chính sách đối ngoại đã thúc đẩy chủ nghĩa đế chế Nga dấn sâu vào Trung Á. Năm 1864, quân đội Sa hoàng tiến đến Tashkent, nhưng thất bại trong việc đánh chiếm thành phố. Chỉ tới tháng 6 năm 1865 quân đội Sa hoàng mới làm chủ được Tashkent, và nó đã được sáp nhập vào nước Nga và trở thành trung tâm của tỉnh thuộc địa Turkestan được thành lập năm 1867."

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image010.jpg)
Cơm chiên Uzhbek.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Hai, 2012, 12:52:23 PM
(tiếp)

2. “Cô em sữa”

Serega lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của tôi, và như thường lệ cậu thổi lên trời những vòng tròn khói thuốc dưới tán lá một cây lớn tỏa bóng mát. Rõ ràng cậu nghi ngờ chủ trương của tôi, và tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải bắt tay vào một cuộc hành trình một mình, thì bỗng Serega dụi điếu thuốc làm một câu gọn lỏn: "Được rồi, đi nào!"

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image012.jpg)  
Tashkent những năm 200x.
  
... Câu chuyện bắt đầu đã lâu, từ thời thơ ấu xa xôi của tôi, khi hai người bạn trẻ, các học viên tốt nghiệp học viện quân sự tại Moskva, đã lập gia đình, được phái đến nơi phục vụ đầu tiên - một trung đoàn máy bay ném bom tầm xa của lực lượng không quân Hạm đội Biển Đen. Cuộc sống trong doanh trại quân đội chỉ có một điều tiêu khiển nhất duy nhất - các gia đình kết bạn với nhau, đó là những gì đã xảy ra với cha mẹ tôi. Các bà mẹ trẻ sinh những đứa con đầu lòng vào năm 1959, chúng lúc đầu lớn lên cùng nhau, tôi kết được cô em sữa Irina, cùng được nuôi dưỡng bởi bản chất hào phóng và nhân hậu của người bạn gái của mẹ tôi. Thời gian trôi qua, và, như thường vẫn xảy ra, con đường sự nghiệp của các sỹ quan lại phải chia cách, chúng tôi trở về Moskva, còn gia đình T. đi đến thành phố Severomorsk để phục vụ tại Hạm đội Biển Bắc. Mọi người nhanh chóng lạc mất nhau trong cuộc sống hiện đại, và khó có gì nhắc chúng tôi nhớ về gia đình T., nếu như không có một lần, vào năm 1969, cha mẹ tôi nhận được tin buồn.

Người chủ gia đình, đại úy T., đã hy sinh bi thảm trong một chuyến bay đêm tại một sân bay quân sự ở thành phố Severomorsk. Gia đình ông, vợ ông và hai đứa trẻ đã đi qua Moskva trên đường về ở với mẹ của mình tại Tashkent xa xôi.

Như thường lệ, trẻ nhỏ không ý thức được về sự mất mát, tôi buồn bã quan sát trong căn hộ của chúng tôi người phụ nữ quen thuộc đang nức nở lo âu, đứa trẻ thiêm thiếp quấn trong tã, và một cô bé 10 tuổi tóc trắng sụt sịt lặng lẽ. Thấu hiểu nỗi đau của người khác đã là khó khăn, và tôi đã thành thật vui mừng khi cuối cùng gia đình bất hạnh ấy lên đường ra sân bay. Sau này, chúng tôi không có thông tin gì về gia đình côi cút ấy nữa.

Chuyến đi bất ngờ tới Tashkent xa xôi đã làm tôi nảy ra ý tưởng điên rồ đi tìm gia đình T. chuyển lời chào không thực sự tồn tại từ Moskva và ngắm “cô em sữa” của mình xem ra sao ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image013.jpg)
Tashkent 197x.

Có lẽ, ý tưởng tìm kiếm một cây kim trong đống cỏ tại một thành phố xa lạ thế này là rất vô vọng, và Serega không phải là fan quá hâm mộ cuộc phiêu lưu, chỉ đồng ý với điều kiện nó sẽ chỉ chiếm của chúng tôi mất một ngày. Tôi thầm chấp nhận, và chẳng mấy chốc chúng tôi đã đứng cạnh quầy thông tin lỗi mốt, nơi tôi dùng bút chì viết các dữ liệu công dân cần tìm kiếm.

Năm sinh - giả định, họ tên và phụ danh theo tên cha  - đã được biết, và, đây, khu vực sinh sống phải tạm dừng nghĩ một chút - có lẽ, Tashkent, tôi không thật chắc chắn. Nười phụ nữ Nga trong kiosk đã nhận giúp chúng tôi và không cần có nó, rồi chẳng bao lâu tôi đã cầm trong tay bản giấy mẫu quốc gia màu xanh với tên họ như trên và địa chỉ Tashkent tại một đại lộ "đoàn xây dựng tình nguyện Komsomol“ nào đấy.
 
Nhanh chóng xác định tuyến giao thông công cộng, tôi cùng Serega nhảy lên chiếc xe điện bánh hơi theo đúng loại ở Moskva chở chúng tôi lao đi trên các đường phố rộng rãi của thành phố mới toàn đá trắng toát.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image015.jpg)
Tashkent 197x.

Nóng bức đã lên đến đỉnh điểm, mồ hôi lại đổ ra lần nữa, và bốn xung quanh đều có hành khách ép sát, khiến tôi không thể gạt mồ hôi. Tôi quay sang Serega, rồi lại quay đi để không cười phá lên khi thấy một cô tóc vàng nhuộm trong chiếc áo choàng Tashkent điển hình, như thể vô tình, ép chặt vào lồng ngực đầy cơ bắp của anh bạn học viên của tôi, đang nắm tay trên móc treo dành cho hành khách. Theo bộ dạng căng thẳng của người bạn mình, tôi hiểu rằng Serega nói chung đang đánh giá cao đặc điểm địa phương trong trang phục phái nữ, và trên đời này cậu ta muốn hút thuốc lá hơn bất cứ cái gì khi đó. Chiếc trolleybus chòng chành trên các tuyến đường xe điện, và cặp đôi nóng bức kia, đang cùng đổ mồ hôi, lắc lư trong một điệu nhảy chậm rãi.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Hai, 2012, 08:38:25 PM
(tiếp)

Chúng tôi nhảy lên xe đi liều không có vé, hy vọng vào anh phụ xe, bởi tất cả các phương tiện giao thông công cộng tại các thủ đô địa phương, như thường lệ, sử dụng một loại vé giảm giá đi xe ngớ ngẩn mà chúng tôi không có.

Anh phụ xe soát vé thì chẳng thấy đâu, và Serega, nhìn chăm chú vào người phụ nữ của mình từ trên xuống, thân mật hỏi cô vé giảm giá. Người phụ nữ mặt rất tươi tỉnh, bận bịu cho tay vào ví và lôi ra những tờ vé giảm giá, vui vẻ đưa cho Serega một cái. Cậu ấy gì đó với cô và chỉ sang tôi, người phụ nữ cụt hứng và bực bội trao cho Serega phiếu giảm giá thứ hai. "Ép người ta quá!", vui thật, tôi thầm nghĩ, khi vị nữ cứu tinh của chúng tôi, không ngoái lại, xuống xe ở điểm dừng. Sergei nhìn theo cô, và đột nhiên buột miệng:
- Chúng ta còn đi bao xa?
- Ồ, thế sao cậu không hỏi cô ấy?
- Thế à, cậu đi mà hỏi ..!

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image017.jpg) 
Tashkent 197x.
 
Chiếc trolleybus phóng trên những đại lộ cảnh quan đẹp đẽ của khu trung tâm, và các trạm dừng ngày càng trở nên ít hơn. Tôi thấy đáng ngờ, và tôi quay sang hai cô gái xinh đẹp người Nga mặc khalat đứng phía sau. Thay vì trả lời một cô thưởng cho tôi một cái nhìn chán nản, họ phì cười và nhảy xuống xe ở trạm dừng tiếp theo. Nỗ lực hỏi thăm thứ hai cũng thất bại, bởi vì nữ công dân trẻ của Uzbekistan có lẽ tiếp nhận câu hỏi đơn giản tự nhiên "Đi đến đó như thế nào? ..." như một lời đề nghị cầu hôn. Serega không thể chịu được và dùng cách quen thuộc, chọn một người phụ nữ chắc chắn hơn để hỏi nơi chúng tôi muốn đến.

Cuộc trò chuyện thân mật với người phụ nữ Tashkent dễ thương thật khó khăn, bởi vì chỉ một phút sau toàn bộ hành khách trên chiếc xe đầy người sôi nổi thảo luận về lộ trình của chúng tôi. Mọi người tranh luận, hăng tiết la hét, và theo logic của họ, chúng tôi đã qua đó rồi, chúng tôi còn chưa đến, và nói chung chúng tôi đã đi sai đường. Kêu la chán, đột nhiên mọi người im lặng, tiếp tục mơ màng nhìn ra cửa sổ. Người phụ nữ của chúng tôi, tức giận quay ra cửa sổ và không muốn nói chuyện tiếp với Serega nữa, thì cậu ta mụ mẫm vì nóng và vì hét, lại quay ra hỏi cô. Người phụ nữ vẫn trả lời bằng giọng ấy, giống như thể chúng tôi đã hét lên với cô, và một lần nữa, cô bắt đầu nói về các tuyến đường, khi đó tôi không thể chịu được, kêu lên:
- Thế khi nào thì xuống xe?!
- Bây giờ! - Người phụ nữ hét lên, và chúng tôi nhảy xuống một trạm dừng xe buýt xa lạ, nhìn theo chiếc xe lao vụt qua.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image019.jpg)
Tashkent 197x.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Hai, 2012, 10:03:23 PM
(tiếp)

Phía trái đại lộ, các bloc xây dựng của một khu vực mới đang trải dài sâu vào phía trong, ngập trong ánh mặt trời chói chang khó chịu của Tashkent. Cây cối đều còn nhỏ, và hy vọng trú được trong bóng mát là không có. Việc có các cây xanh trong một bầu không khí nóng bỏng đã là một bí ẩn, khi tôi nhận thấy rải giữa các cây là một vòi cao su màu đen để bơm nước. Kiểm tra địa chỉ xong, chúng tôi nhẹ nhõm bước dọc theo đại lộ hoang vắng vô tận, trong niềm hy vọng bí ẩn ngôi nhà cần tìm sẽ hiện ra ở chỗ kế tiếp. Ba trăm mét qua rồi việc đánh số nhà số bỗng thay đổi không giải thích được, bất chấp lô gic, lặp lại từ đầu. Khi điều này được lặp lại một lần nữa, Serega bắt đầu rên lên và tôi biết sự kiên nhẫn của cậu đã đến giới hạn. Tôi cũng chẳng hơn gì, đầu tôi đã ù vì ánh nắng mặt trời, một con chuột lớn đủng đỉnh chạy ngang qua con đường của chúng tôi.

Không biết tại sao, nhưng chính việc nhìn thấy một con chuột xám lớn trên nền bê tông nhựa đường nóng bỏng của Tashkent đột nhiên làm tôi hồi tỉnh, tôi bắt đầu nghi ngờ sự thành công của công việc của chúng tôi. Tôi cảm thấy bằng cả thể xác tình trạng lúng túng của mình khi lang thang không mục đích trên đại lộ vắng vẻ của một thành phố xa lạ, kiệt sức vì nắng nóng, trong bộ quần gin vô lý khô cứng như cái gậy của mình, trong đôi giày cao cổ ngớ ngẩn trên nền bê tông chói chang...
 
"... Lãnh thổ của Tashkent hiện đại, là một phần của ốc đảo, được sông Chirchik tưới tiêu, được các bộ tộc nông nghiệp canh tác. Vị trí địa lý thuận lợi và điều kiện khí hậu tạo ra cơ hội để phát triển ngành trồng trọt và chăn nuôi ở đây trong quá khứ. Phần phía nam của Tashkent hiện đại được kênh Dzhun tưới tắm, con kênh đã đưa nền văn minh nông nghiệp cổ đại vào khu vực này. Các nhà khảo cổ đã tìm ra cư dân mở đất của loại đô thị này - Shashtepa đã trở thành nguồn gốc phát triển tại đây văn minh đô thị cổ đại. Trong thế kỷ II - I TCN, Shashtepa đã phát minh ra các đặc trưng của đô thị cổ. Một bức tường phòng thủ kiên cố hình tròn bao quanh thành trì bên trong có các tòa nhà xây dựng bằng gạch mộc và đất sét nện (pakhsa). Bức tường thành phòng thủ theo chu vi bên trong có các hành lang vòm và nhô ra mặt ngoài có các tháp canh cao, có nghĩa là, nó được xây dựng có tính đến kỹ thuật cấu trúc pháo đài của thời đại. Tại Shashtepa đã phát hiện thấy sản phẩm nhập khẩu từ thế kỷ thứ nhất SCN, cho thấy không chỉ sự thông thương khá rộng, mà còn về việc Con đường Tơ lụa - một trong những tuyến đường thương mại chính của thế giới cổ đại có phân nhánh đi qua Tashkent. Một số di vật tìm được (làm từ xương) cho thấy sự hiện diện các đặc điểm của một nền văn minh đô thị, cũng như thư tịch. Nghiên cứu Shashtepa cho phép ta có thể từ đó tính lịch sử văn minh đô thị ở Tashkent và xác định tuổi của nó trong các giới hạn khoảng ít nhất 2.000 năm."
 
... Trên vỉa hè rộng không nhìn thấy ai, và cũng không có ai để mà hỏi đường, thậm chí không một bóng ô tô, không kể đến phương tiện giao thông công cộng. Cuối cùng, ở phía xa có hai cô gái mặc khalat sọc màu sắc rực rõ, và tôi hy vọng có thể giao tiếp với các cô lịch sự hơn. Các cô gái Uzbek bẽn lẽn phản ứng tiêu biểu như thường thấy - thay vì trả lời họ cười rộ lên và chạy mất tiêu theo đường họ. Serega lớn tiếng chửi thề và cương quyết tuyên bố anh ta sẽ quay về ngay bây giờ. Tôi không có lựa chọn nào khác là di chuyển đến một khu phố gần đó để kiếm nước và nơi trú ẩn, bởi vì đơn giản là chúng tôi đã say nắng đủ rồi.

Giữa những ngôi nhà, chúng tôi thấy một giá lớn, trên đó trưng bày bản vẽ mặt bằng các khu phố mới, theo đó việc đánh số nhà được tiến hành theo khu vực một cách kỳ lạ, mà không theo phố. Lấy lại hơi trong bóng mát ngôi nhà 5 tầng, tôi thuyết phục anh bạn về cú nước rút cuối cùng, thề danh dự rằng sau đo chúng tôi sẽ về nhà. Chẳng có bất cứ ý tưởng nhỏ nhất nào về chuyện đi đâu và đi tìm ai, mười phút sau chúng tôi bước vào trong lối vào xám xịt của một ngôi nhà bloc năm tầng, nơi theo tính toán, căn hộ cần tìm nằm trên tầng thứ tư.
Lên đến sân hành lang tầng hai, Serega bỗng dừng lại và tuyên bố cậu sẽ không đi bất cứ đâu ngoài đây nữa, và với cậu ta ai ở đây thì cũng vậy. Rất khó khăn di chuyển đôi chân của mình, giống như một nhà leo núi Alps đã gần kiệt sức, tôi chỉ gật đầu và lê bước lên ngôi nhà hoang vu này, vui mừng cảm thấy Serega, lặng lẽ chửi thề vẫn đi theo tôi.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image021.jpg)
Таshkent những năm 197x.

Với sự thờ ơ đã bị kết án tử, tôi nhấn vào nút chuông, thậm chí không đặc biệt chuẩn bị cho ý nghĩ tôi sẽ nói gì với người trong nhà. Trong sự im lặng, nghe có tiếng sột soạt gieo hy vọng và cánh cửa mở ra ...
 
... Trước cái nhìn chết lặng của chúng tôi hiện ra một cơ thể phụ nữ trẻ, quấn trong tấm khăn, mái tóc vấn trong khăn bọc tóc trên đầu và một khuôn mặt tuyệt đẹp, trát đầy kem dưỡng da. Từ dưới lớp kem một cặp mắt mở to màu xám nhìn chúng tôi hoảng sợ. Ảo ảnh trên làm phát ra một âm thanh bị bóp nghẹt nửa chừng, ảo ảnh biến mất ngay không dấu vết. Serega nhìn tôi chăm chú và chỉ thoải mái trở lại khi tôi gật đầu với anh, bởi vì chúng tôi đã đến đúng chỗ - đôi mắt màu xám như thế chỉ có thể có ở Irina T., "cô em sữa" của tôi ...
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Hai, 2012, 04:59:37 PM
(tiếp)

3. Hoàng tử đến thăm

Khi con người đang ở trong sa mạc, người ta không hỏi anh là ai - người ta cứu anh, cho anh uống nước. Đồng chí Sukhov trong bộ phim Nga rất quen thuộc với mọi người "Mặt trời trắng trên sa mạc", khi tưới nước trong chiếc ấm trà bằng sắt tây lên cái đầu trọc của Said, chẳng mấy quan tâm đến tên anh ta và việc anh ta thuộc về một bộ phận vô ý thức chính trị trong số cư dân Turkestan.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/4/40/1970_beloe_solntse_pustyni.jpg)(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/3/3a/Beloe_solntse1.jpg)

Tình trạng của tôi với Serega khá phù hợp với tình cảnh của các vị du khách không may mắn trên sa mạc, và sau vài phút, đơn giản là tôi không nhớ được cụ thể mấy phút, chúng tôi đã ở trong vòng tay vị cứu tinh của mình. Sau một lúc, chúng tôi đã ngả mình trên một chiếc đi văng thấp trong căn phòng tối, gần như nằm song song với mặt sàn, chúng tôi được uống thứ nước trà xanh kỳ diệu, nóng bỏng (!) đựng trong chiếc bát sứ trắng châu Á. Trên hết, tôi có lẽ đã úp mặt vào một chậu nước và uống cạn, nếu như người ta không hồi sức cho những anh chàng miền Bắc thiếu kinh nghiệm theo cách truyền thống Uzbek - nước trà nóng, không đường. Không hỏi một câu nào, người phụ nữ đứng tuổi đang nói đùa vui vẻ và bận rộn chăm sóc cho chúng tôi chính là người bà con thân thuộc người Tashkent, mà năm 1969 gia đình mồ côi của đại úy T. đã được gửi tới. Có lẽ các "hoàng tử" phương Bắc hiếm khi đến thăm các gia đình có cô dâu Nga ở Uzbekistan, và tôi chỉ cần gọi tên Irina T. là đã đủ để được bao bọc bởi sự quan tâm chăm sóc thân thiết của bà ngoại cô. Trà xanh đối với cái đầu chưa làm dấu thánh có sức mạnh như cú đánh cỡ một kg heroin, và khi uống xong bát trà nóng thứ hai, tôi không thể cựa quậy được đôi chân trần, tự động tiếp chuyện như một cái máy, như thể vừa được tiêm thứ "huyết thanh gián điệp".

(http://rufact.org/media/attachments/wakawaka_wikipage/164/%D0%91%D0%B5%D0%BB%D0%BE%D0%B5%20%D1%81%D0%BE%D0%BB%D0%BD%D1%86%D0%B5%20%D0%BF%D1%83%D1%81%D1%82%D1%8B%D0%BD%D0%B8.jpg)

Thời gian trôi qua cũng đã đủ cho đến lúc Irina lặng lẽ bước vào căn phòng tối, cô mặc một chiếc áo váy nhẹ, mái tóc đã chải gọn ghẽ, nhỏ nhẹ chào mừng chúng tôi, rồi ngồi xuống mép chiếc ghế dài, toàn bộ dáng vẻ của cô cho thấy tình hình bi thảm của cô. Tôi và Serega chợt tỉnh, ngồi hẳn dậy trên chiếc đi văng trải thảm, chăm chú nhìn cô gái tóc vàng xinh đẹp có cái mũi xinh xinh rám nắng và tầm vóc vừa phải. Irina trả lời dè dặt, thỉnh thoảng đôi mắt to màu xám ném một cái nhìn về phía chúng tôi, trong ánh mắt trong trẻo ấy không hề có bóng dáng sợ hãi hay tuyệt vọng.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image022.jpg)
Tashkent những năm 197x.

Khi trò chuyện, chúng tôi mới hiểu rằng những người bình thường không thể đi nổi đến khu vực xa xôi này trong thời gian nghỉ trưa dài mà đối với chúng tôi nó rất kỳ lạ. Theo luật của nước cộng hòa trong những tháng mùa hè, thành phố nghỉ buổi trưa, tất cả công nhân viên được về nhà, để sau đó, từ 16,00 giờ chiều họ lại tiếp tục ngày làm việc. Ở đúng giữa trưa, theo lẽ tự nhiên, chúng tôi không biết rằng người ta đã giải tán đi nghỉ trong "giờ trưa" Uzbek, và việc bước chân vào chuyến du hành xa như vậy là rất mạo hiểm, bởi vì ngay cả phương tiện giao thông công cộng cũng lưu thông ít hơn nhiều lần. Mọi người nghỉ ngơi ở nhà, không ai ra đường, một số tranh thủ thực hiện các công đoạn duy trì sắc đẹp bằng mỹ phẩm, chẳng hạn đắp mặt nạ kem. Hoàn toàn không thể làm khách tại thời gian này, vì vậy việc chúng tôi xuất hiện trong ngôi nhà yên tĩnh đã gây cho nữ chủ nhân trẻ một ấn tượng không phai mờ.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Hai, 2012, 10:29:11 PM
(tiếp)

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image023.jpg) 
Tashkent 197x.

Giọng điệu chính thức của cuộc gặp gỡ của chúng tôi đã bay mất không tăm tích, khi cánh cửa kêu đánh rầm, và người chủ gia đình lao như bay vào phòng, cô Tamara T., người trong trí nhớ trẻ thơ của tôi mãi mãi là "dì Tamara". Cô gần như không thay đổi, vẫn là người phụ nữ tóc vàng nhỏ nhắn mà tôi còn nhớ một cách mơ hồ từ thời thơ ấu. Dì Tamara ôm chầm lấy tôi trong vòng tay nồng ấm, vừa than vãn, thậm chí bật khóc khẽ, nói không ngừng điều gì đó với tôi, và qua nét mặt của những người xung quanh, tôi hiểu rằng cái ôm siết của chúng tôi hơi kéo dài. Người phụ nữ lại ôm lấy tôi một lần nữa và tôi bất giác nghĩ rằng dì đã cho tôi rất nhiều sữa trong thời thơ ấu, cuối cùng tôi cũng lùi ra, bối rối nhìn gia đình của mình.

- Chao ôi, xem tôi nuôi được chú rể như thế này rồi cơ à! Ira, đón khách đi con!

Lời đã nói ra, và qua khóe mắt tôi nhận thấy Irina đang ngồi trên mép ghế, thở dài. Bà ngoại nhận xét rằng "cô dâu", ngày hôm trước phơi cháy nắng trên bãi tắm hồ Rakhat, đã khéo léo tiếp khách dù mặt đang đắp creme, và cô gái khốn khổ chỉ rúm người lại trên ghế dưới cái nhìn quở trách của mẹ.

Giữa cuộc chuyện trò, trong phòng chợt xuất hiện một thành viên của gia tộc Tashkent - một cậu bé mập mạp khoảng mười tuổi, sự xuất hiện của cậu chứng tỏ cậu không hài lòng khi thấy chúng tôi. Như tôi đoán đó là con trai út Vladimir, mà tôi đã thấy 10 năm trước khi họ đến chỗ chúng tôi khi đi qua Moskva. Rõ ràng cậu trai duy nhất trong gia đình được nuông chiều quá mức, và phản ứng của cậu bé tôi thấy bình thường, khi nhớ lại mình hồi 1969. Không nghi ngờ gì đây là một fan ăn uống,  cậu bé nhặt một trái cây nào đó trên bàn rồi lặng lẽ về phòng.

Căng thẳng nhanh chóng trôi qua, tất cả chúng tôi vui vẻ nói chuyện, tôi kể về công việc ở Moskva, và những người phụ nữ nhanh chóng bày biện bàn ăn. Tôi và Serega thẳng thắn từ chối rượu và tập trung vào các món ăn nấu tại nhà, cảm nhận được hương vị châu Á tinh tế. Irina vẫn tiếp tục im lặng dưới cái nhìn tò mò của chúng tôi, và tôi phải chủ động bằng các câu hỏi của mình, vì công bằng mà nói cú sốc đầu tiên của cuộc gặp gỡ không thành vẫn chưa qua.

... Cô gái rất khả ái, nhưng địa vị gia đình không cao, cô lại không có những mối quan hệ đặc biệt. Tốt nghiệp phổ thông loại giỏi, cô dễ dàng vào đại học, nơi cho cô một nghề nghiệp, nhưng không cho cô mối quan hệ xã hội. Các quốc gia ở ngoại vi Liên bang có nét đặc thù riêng của họ, và với các cô gái Nga vấn đề hôn nhân cũng khó khăn hơn. Có người tìm thấy hạnh phúc của mình tại nước CHXHCNXV Uzbekistan, có người trở về nước Nga, nhưng trong tâm trí mỗi người đều mong một "'hoàng tử" trên con ngựa trắng, như ta thường thấy. Sự xuất hiện trực tiếp đúng nơi đúng chỗ của những chàng trai trẻ về nguyên tắc là không thể có. Các mối quan hệ đã mất, và Tashkent thì quá xa Moskva.

Thật khó nói một cô gái Tashkent 19 tuổi có bao nhiêu thời gian chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ, nhưng để đón tiếp các chú rể Moskva trong trạng thái bán khỏa thân với lớp kem trên mặt - việc này đơn giản là không nên thảo luận! Nhưng, than ôi, cuộc sống đầy những bất ngờ. Sau cuộc đón tiếp đầy nhiệt tình của mẹ cô với,chúng tôi, tôi đã gần như là người thân trong nhà, và tất cả những người đang ngồi quanh một chiếc bàn ăn thơm ngon trong một căn hộ trên tầng tư đều nhận thức rõ rằng đột nhiên tôi đã có một người bạn gái trẻ trung, với những hậu quả không thể đoán trước. Đồng thời cô gái hoàn toàn không tệ, cô ấy nhìn tôi ngày càng chăm chú hơn ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image025.jpg)
Tashkent 197x.

Serega xin phép ra hút thuốc lá, và chúng tôi đi lên lầu, để lại những người phụ nữ của chúng tôi hội ý riêng một chút. Serega hăm hở nhả khói và cố trêu chọc tôi về "cô em".

- Gnat, cậu được cả nhà chấm là cái chắc rồi! - anh bạn tôi cười rất láu lỉnh, phùng má thổi hơi một cách khôi hài.
- Không phải, cô ấy đối với tôi cũng như anh chị em ruột thôi mà, - tôi khẳng định, cố gắng giữ thể diện.
- A ha, em gái hả! - Serega dài giọng đay. - Cậu cũng thấy cách cô ấy nhìn cậu thế nào!
- Thôi được, đó là việc của cậu - bây giờ là quan hệ trong gia đình rồi. Cậu hãy đề nghị cô ấy giới thiệu bạn gái cho tôi. - Serega dụi thuốc lá vào bệ cửa sổ, và không tìm thấy thùng rác nào, cậu đút mẩu thuốc vào túi.

Khi chúng tôi trở vào căn hộ theo nét mặt bí ẩn của những người phụ nữ, tôi nhận ra rằng hội đồng nấu ăn đã quyết xong, họ đã chấp nhận chúng tôi hoàn toàn, và không có gì phải ngạc nhiên khi Irina đột nhiên đề nghị rằng ngày mai, nếu chúng tôi có thể, đến thăm nhà bà ngoại, bà đang sống trong khu phố cổ. Serega nở nụ cười, và bắt chước "cô em gái" của tôi, hỏi rất láu lỉnh:
- Sao, Gnat, cậu có thể chứ?

Tôi nhìn anh ta ý quở trách, và tất nhiên đồng ý, bởi vì thẳng thắn mà nói, trong tình thế của chúng tôi chỉ khi bệnh nặng mới có thể từ chối.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Hai, 2012, 12:46:43 AM
(tiếp)

4. Tashkent ngọt ngào

Ngày hôm ấy chúng tôi trở về hang ổ của mình khá muộn, tuy nhiên, theo đúng lời khuyên của những người phụ nữ quan tâm, con đường dường như ngắn hơn. Trong "nhà điều dưỡng" sự hỗn loạn thông thường vẫn vậy, và chúng tôi thấy Andryusha ngồi trong một nhóm vui vẻ các kíp bay mới của chúng tôi trước chiếc giường, theo thói quen vẫn được dùng làm bàn ăn. Trước sự ngạc nhiên của chúng tôi, Andryusha đang cầm một ly nhỏ rượu vodka, rót ra để chúc sức khỏe đồng chí học viên. Những người đàn ông lớn tiếng mời chúng tôi vào bàn, nhưng tôi đã quá no, và phải từ chối ăn. Các phi công đã chờ chúng tôi về, và mong đợi được nghe kể chuyện - chúng tôi làm gì trong thành phố suốt chừng ấy thời gian. Tôi chỉ vừa mở miệng định bịa ra điều gì đó cho phù hợp, thì Serega với bản tính thẳng thắn cố hữu buột miệng ngay:

- Gnat đã tìm thấy một "cô em sữa" ở Tashkent!

Cả nhóm bè bạn im bặt, và tất cả nhìn tôi chằm chằm với một vẻ vừa ghen tỵ vừa tôn trọng trước bộ dạng ngây ngất của tôi vì đột nhiên được được tâng bốc. Trong môi trường quân sự, bất kỳ chiến thắng ái tình nào cũng chắc chắn được tôn trọng, và nhất là lại tìm thấy "một cái gì đó" trong một thời gian ngắn tại một thành phố xa lạ - đây là phong cách cố hữu. Sau khi Serega giải thích rõ thì không ai hỏi nữa, và tất cả chuyển sang chuyện phục vụ, những câu chuyện về các chuyến bay và các giai thoại hàng không tếu táo khác.

Chuyện này lan truyền rất nhanh, nhưng nhờ có Serega, việc đó bất ngờ trở thành lợi thế của chúng tôi. Tất cả những ngày tiếp theo, không ai tìm kiếm chúng tôi nữa, họ đều biết rằng chúng tôi đang ở trong thành phố và có sự giám sát, chúng tôi đều trở về "trại an dưỡng" đúng giờ ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image027.jpg)
Tashkent, 197x.

Khoác lên mình những chiếc áo sơ mi nhàu đã giặt sạch, tôi và Serega ngày hôm sau đi vào thành phố, nơi Irina chờ chúng tôi tại nơi hẹn trước, với thiện chí đáng yêu chỉ dẫn cho chúng tôi về Tashkent. Nhiều độc giả sẽ đồng ý rằng khám phá một thành phố xa lạ dễ chịu hơn nhiều khi ta cùng tham gia với cư dân địa phương, tránh nguy cơ cứ vòng quanh một chỗ duy nhất hoặc thậm chí bị lạc. Vâng, và nếu đi cùng bạn có một cô gái đang mơ ước làm bạn với mình, thì đơn giản là bất kỳ thành phố nào cũng sẽ là thành phố quê hương của bạn!

Irina, mặc một chiếc váy nhẹ nhõm, trông rất tuyệt vời. Nhỏ nhắn và xinh đẹp, cô đột nhiên ríu rít rất vui vẻ khi bước đi giữa hai người chúng tôi, và tôi nhận thấy điều gì đó như sự ghen tuông trên nét mặt Serega. Cố gắng không tập trung vào trang phục nhẹ nhõm theo thời trang địa phương của "cô em sữa", tôi hài lòng ngắm nghía khu trung tâm Tashkent.

"...Chính sách của nước Nga Sa hoàng ở Trung Á theo đuổi mục đích vụ lợi khá hẹp hòi, mà ở đây tương ứng với nó là sự thể hiện khía cạnh thuộc địa của chính sách, sự tăng cường áp bức và bất công đối với cư dân bản địa của vùng lãnh thổ rộng lớn này. Tất cả những điều này không thể không ảnh hưởng đến tình trạng của người dân ở Tashkent. Đồng thời, các mối quan hệ tư bản chủ nghĩa thâm nhập vào Trung Á cũng là một hiện tượng tiến bộ hơn so với các mối quan hệ phong kiến-gia trưởng của thời đại trung cổ đã lỗi thời về mặt lịch sử. Điều này được phản ánh trong sự phát triển của Tashkent, sự gia tăng quan hệ kinh tế với các khu vực trung tâm của nước Nga, sự tăng trưởng dân số (155,7 ngàn người, năm 1897), xuất hiện trong thành phố các xí nghiệp công nghiệp quy mô nhỏ kiểu tư bản chủ nghĩa. Thời gian 1885-1895 đã có 28 xí nghiệp công nghiệp mới ra đời. Vào đầu thế kỷ XX, số lượng các xí nghiệp công nghiệp đã tăng lên đến 53. Trong số đó: 10 thuộc ngành tinh chế bông, 9 ngành thuộc da, 4 ngành nấu bia, 3 ngành đúc gang và cơ khí. Các xí nghiệp công nghiệp, các hãng buôn, các cơ sở văn hóa-giáo dục tập trung ở phần thành phố mới xây dựng, đó là một trong những biểu hiện đặc trưng của chế độ thuộc địa. Sự phát triển các mối quan hệ kinh tế của Tashkent đã tạo cơ hội cho công cuộc xây dựng các tuyến đường sắt xuyên Caspian (1899) và Orenburg (1906). Tashkent trở thành một đầu mối đường sắt quan trọng, trung tâm thương mại và quá cảnh giao thông của vùng Trung Á. Tốc độ xây dựng các công trình tổ hợp thương mại khác nhau, các cơ sở văn hóa và nhà riêng được nâng lên mạnh mẽ. Năm 1903 hệ thống xe đường sắt kéo bằng sức ngựa (Конка) đã được đưa vào hoạt động...."

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/a/a8/Bundesarchiv_Bild_183-R81527%2C_Moskau%2C_Pferdebahn.jpg)
Xe đường sắt ngựa kéo (horsecar - tramwayhorse) tại Moskva năm 1900 (ru.viki).

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/8/86/London_Tramways_Horse_tram.jpg/800px-London_Tramways_Horse_tram.jpg)
Và tại London năm 1890 (en.viki).

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/d/d0/Paleis_op_de_dam_1900.jpg/800px-Paleis_op_de_dam_1900.jpg)
Tại Amsterdamn 1900.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Hai, 2012, 12:03:05 PM
(tiếp)

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/9/9d/Navaisuleyman11.JPG/442px-Navaisuleyman11.JPG)(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/15/File-0111Navoii.jpeg/251px-File-0111Navoii.jpeg)
Alisher Navoi (1441-1501).

Tản bộ dọc theo những rặng cây râm mát và các đường phố trung tâm, tôi đánh giá cao kiến trúc của thành phố. Nhiều tòa nhà được xây dựng với việc áp dụng các giải pháp nghệ thuật địa phương, đa số các tòa nhà màu trắng có các hoa văn trang trí phức tạp bằng kết cấu bê tông, làm thành một hệ thống tự nhiên chắn các tia nắng mặt trời thiêu đốt. Thành phố có một số lượng đông đảo các công viên, quảng trường và các đài phun nước đẹp đẽ. Các tên gọi theo địa danh gợi nhớ vô số địa điểm được đặt tên đồng chí V.I.Lenin và A.Navoi bí ẩn, những người mà trước hết là những nhân vật lịch sử nổi tiếng tại đây.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image029.jpg)
Tashkent, 197x.
 
Trong quá trình tour du lịch, chúng tôi đến một trong những ga trung tâm của hệ thống tàu điện ngầm mới của Tashkent. Với tất cả niềm tự hào "thần thánh" về ga tàu điện ngầm Moskva, tôi vẫn phải thừa nhận Tashkent có quyền tự hào về thành phố ngầm của mình. Các nhà ga mới lấp lánh ánh granit sáng bóng, rực rỡ khắp nơi các họa tiết trang trí dân tộc tuyệt vời. Ít thấy người dân tại nhà ga, và theo người ta giải thích cho chúng tôi, dân chúng ngại sử dụng tàu điện ngầm, bởi vì khi có một trận động đất, việc thoát ra khỏi đó sẽ là không thể.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image031.jpg)
Metro tại Tashkent.
  
Đi qua một công viên thành phố tuyệt đẹp, Irina chỉ cho thấy chúng tôi một tòa nhà thấp, một nhà hàng nổi tiếng thời ấy - "Vòm Xanh", và theo ngữ điệu của cô, chúng tôi hiểu việc bước vào nơi ấy là ước mơ của mọi cô gái ở Tashkent. Tôi và Serega nhìn nhau, đánh giá cao "chốn giải trí" này, nhưng không nói gì, để lại đề nghị đó cho dịp sau.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image035.jpg)
Nhà hàng "Vòm Xanh", những năm 200x.

Sau khi đi dạo quanh trung tâm, chúng tôi đến thăm bà của Irina, người phụ nữ can đảm, đã đón tiếp chúng tôi tại nhà của họ. Bà thuộc họ bên cha của Irina, nhìn bà ngay lập tức tôi giải thích được dáng vẻ của bà, bởi tôi nhớ Vladimir T. là một người đàn ông rất cao lớn. Bà sống ở khu thành phố cổ, nơi chủ yếu là các nhà một tầng xây bằng gạch đất sét nện không nung. Theo truyền thống Châu Á trên các đường phố có các bức tường rào cao trắng xóa, sau chúng ta chỉ có thể nhìn thấy mái nhà và các bóng cây râm mát.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image037.jpg)
Tashkent cũ, những năm 200x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Hai, 2012, 05:08:42 PM
(tiếp)

Bước vào bên trong chiếc cổng cao của bức tường bao bằng đất sét nện (дувал), tôi đột nhiên thấy rằng quyết định để gia đình mồ côi T. về Tashkent là duy nhất đúng. Người bà Tashkent cô độc thực sự giàu có. Đằng sau bức tường rào cao là cả một khu vườn thiên đường, với những cây ăn quả phủ tán râm mát, với một ngôi nhà lớn màu trắng, ở sâu bên trong khu đất. Sau khu vườn đầy bóng râm không có chút gì gọi là nóng nực đó, không khí trong trong nhà thật mát mẻ. Được xây dựng theo truyền thống địa phương, ngôi nhà ẩn sâu trong khu đất không bao giờ bị quá nóng. Phủ khắp mọi nơi toàn một loại bóng mát vô cùng dễ chịu, và rất nhiều những tấm thảm nhẹ làm cho ngôi nhà giống một nơi ẩn náu của một vị Hãn kỳ lạ.

Bà đón chúng tôi như đón những người ruột thịt, cho chúng tôi uống một thứ nước rất mát và thơm ngon, giọng từ tốn bà nói sẽ đãi chúng tôi món cơm chiên trộn thịt băm. Thật là một sự ngạc nhiên vui vẻ khi được ở trong ngôi nhà này, xét theo toàn bộ những gì ta thấy, phụ nữ nắm toàn quyền, và theo vẻ im bặt đột ngột của Irina, tôi hiểu trong gia đình chính bà là người giữ quyền quyết định và uy tín tối cao.

Nữ chủ nhân đi ra vườn, nơi đặt nhà bếp, và tôi nghe thấy tiếng bà vang lên, hướng dẫn cho mấy chàng thanh niên Uzbek, mà tôi nhìn thấy khi chúng tôi đi dạo trong khu vườn. Hóa ra đó là người sinh viên thuê nhà của bà, người giúp việc nhà, và đồng thời cũng không quên trả tiền trọ. Trước sự ngạc nhiên của tôi, các anh chàng thuê nhà thậm chí không có một mái nhà để che, mà nằm ngủ ngay trên giường kê trong vườn.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image039.jpg)
Tashkent, những năm 200x.
  
Các chuyên gia đều cho rằng ấn tượng sống động nhất trong trí nhớ là mùi và vị. Tôi không thể phản đối, bởi vì mùi thơm độc đáo của món cơm thập cẩm vàng ươm và béo ngậy trong một căn nhà cũ ở Tashkent, mùi vị ấy tôi nhớ suốt đời. Cơm thập cẩm có thành phần thịt là thịt vịt, gồm có gạo và thứ cà rốt Uzbek có màu vàng chanh tuyệt vời, được xắt thành những cánh hoa dài. Tôi không phải là một chuyên gia nấu ăn và không thể nhớ các công thức, nhưng tất cả chúng tôi vô cùng thích thú được chén món cơm thập cẩm nóng sốt đó. Bà của Irina kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện về thành phố, khi nhớ lại thời dĩ vãng ngày xưa ...

"... Sự xuất hiện các khu vực công nghiệp xác định việc tái cấu trúc Tashkent theo nền tảng nguyên tắc mới. Bắt đầu công cuộc xây dựng các khu nhà ở mới có các căn hộ đủ tiện nghi, các công trình công cộng, các cơ sở phục vụ trẻ em và các cơ sở y tế. Đã phát triển sơ đồ mạng giao thông trục chính, dựng lên các công viên, vườn hoa, các hồ chứa nước nhân tạo. Lãnh thổ của Tashkent năm 1939 là 90 km vuông, dân số 550 nghìn người. Nhiệm vụ đặt ra từ những ngày đầu chiến tranh cho ngành công nghiệp của thành phố là hết sức quan trọng và cấp thiết. Đến đầu năm 1942, gần một nửa số xí nghiệp công nghiệp tại Tashkent đã chuyển sang sản xuất hàng quân sự toàn phần hoặc một phần. Đồng thời, cần phải trong thời hạn sớm nhất bố trí địa điểm trên lãnh thổ của thành phố và đưa vào hoạt động thực sự cho hơn 100 xí nghiệp được sơ tán về từ các khu vực khác của đất nước, trong đó có Nhà máy Hàng không Moskva mang tên Chkalov, các nhà máy "Rostselmash", "Electrocable", v.v... Để bố trí cho các xí nghiệp quốc phòng đã xây dựng và tái kết cấu lại hơn 150 ngàn mét vuông diện tích sản xuất, trong công cuộc lắp ráp thiết bị và xây dựng các hạng mục mới có đến 115 nghìn người tham gia. Tháng mười hai năm 1941, tại Tashkent, đã có 137 xí nghiệp, trong đó có 64 xí nghiệp sản xuất hàng quân sự. Năm 1943 tại Tashkent, ngành công nghiệp sản xuất ra số lượng sản phẩm gấp ba lần so với năm 1940. Xô Viết Thành phố đã làm rất nhiều việc để giúp đỡ gia đình các quân nhân. Trong việc bố trí nơi ăn chốn ở cho những người đến Tashkent, các tòa nhà phục vụ trại trẻ mồ côi và các nhóm trẻ em được dành những chỗ ở tốt nhất của thành phố. Trẻ em mồ côi được quan tâm đặc biệt, các thanh thiếu niên được gửi đến trường học nghề của nhà máy, trường học nghề thủ công và trường dạy nghề đường sắt theo định hướng làm việc về sau này. "

Từ câu chuyện của người phụ nữ cao tuổi trên, tôi nhớ rằng trong lịch sử hiện đại của thành phố đã có hai sự kiện lớn - sự sơ tán trên quy mô lớn của người Nga đến đây trong chiến tranh và những hậu quả khủng khiếp của trận động đất năm 1966, khi nó phá hủy đến 90% thành phố và giết chết hàng chục ngàn người. Sau đó là làn sóng thứ hai của những di dân Nga đến thành phố, những người đến xây dựng lại thành phố đổ nát. Tuy nhiên, người ta không thành công trong việc khôi phục lại toàn bộ: sau trận động đất nước gần như biến mất khỏi thành phố, điều mà ở Uzbekistan về mặt lịch sử đồng nghĩa với cái chết... Các nhà khoa học Liên Xô đã phát triển một hệ thống tưới rất phức tạp đưa nước về tưới tắm cho thành phố, nhưng sự thịnh vượng của quá khứ không còn tồn tại. Như những aksakal lớn tuổi theo đạo Hồi nói - đó là sự trừng phạt của Đấng Allah cho mối quan hệ với những kẻ vô thần người Nga ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image041.jpg)
Tashkent, 197x.
 
... Chúng tôi đứng tại trạm dừng xe buýt râm mát, chờ đợi chuyến trolleybus đưa chúng tôi về lại sân bay, và Serega, vừa chúm môi thổi những vòng tròn khói thuốc lá lên phía tán lá của một cây lớn, vừa nhẹ nhàng nhắc nhở tôi về người bạn gái. Irina có vẻ mệt mỏi vì sự đón tiếp thái quá của bà, vẫn im lặng tiễn các vị khách từ Moskva của mình về nơi nào đó trong khu vực sân bay thành phố. Tôi quay sang cô và cố làm vẻ giọng nói thật vô tư, hỏi cô có cô bạn gái nào không, bởi vì Serega muốn thăm thú thành phố, có thể là thăm một bảo tàng? (Ha-ha!) Tôi quay đi để không cười phá lên khi nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của anh bạn lúc nghe đề cập đến bảo tàng. Và khi đó tôi có thể tranh luận rằng rốt cuộc cô em họ trong trắng của tôi không thể có cô bạn gái nào như vậy, nhất là trong thời gian khó khăn với hai "hoàng tử". Tuy nhiên, tôi đã sai: Irina phản ứng nhanh một cách đáng kinh ngạc. Khi trong lòng tôi đã nhẹ nhõm thì cô gái buông một câu gọn lỏn: "Có!"

Chiếc trolleybus chạy tuyến của chúng tôi đã đến gần, trong cao trào khi chia tay, tôi ôm cô sát vào mình và hôn cô ấy .... lên má. Chúng tôi vui vẻ vẫy tay với cô rồi nhảy lên xe buýt, để lại một Irina choáng váng đứng ở trạm dừng xe buýt buổi chiều tối.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image043.jpg)
 
Trên đường về nhà chúng tôi thảo luận về gia đình Tashkent và Serega nhắc nhở một cách triết lý về trách nhiệm. Tôi hiểu vô cùng rõ ràng rằng thân thế ruột thịt-nửa vời của tôi đã cho tôi một ưu thế nguy hiểm, và "cô em" đang bạo dạn dần qua mỗi ngày của tôi trở thành một thắng lợi quá dễ dàng. Tôi đang đi qua một bãi mìn, và bất cứ bước chân bất cẩn nào cũng đe dọa một hậu quả chết người...
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Hai, 2012, 06:54:01 PM
(tiếp)

5. Cô bạn gái thời thơ ấu
 
Việc giới thiệu cô bạn gái thần thoại được lên kế hoạch ngày Thứ Sáu mùng 10 tháng Tám năm 1979, ngày tự do cuối cùng trước chuyến bay. Cơ trưởng phi hành đoàn của chúng tôi đã nghiêm khắc cảnh báo chúng tôi phải có mặt đúng vị trí vào sáng hôm sau, và chúng tôi quyết định sử dụng buổi tối cuối cùng để thực hiện toàn bộ chương trình.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image045.jpg)  
Uzbekistan 197x.
  
Khi tôi và Serega đến địa chỉ quen thuộc, Irina đón chúng tôi ở nhà một mình, và không chậm trễ, chúng tôi đến nhà người bạn gái. Hóa ra đi bộ rất gần, nghĩa là, ngay ở tầng đầu tiên của lối vào cùng chung cư nơi cô sống, người bạn gái cùng học thời thơ ấu của cô, con gái duy nhất của một sĩ quan từng phục vụ ở Quân khu Turkestan.

Chúng tôi có một cơ hội tuyệt vời để xem người ta "cần" đón tiếp các chú rể Moskva thế nào! Mọi thứ được tính toán chính xác đến mức khi Larissa N., mở cửa cho chúng tôi, thì một cô gái tóc nâu cao, gầy diện đôi giày cao gót chỉ kém anh chàng Serega cao kều có khoảng vài ba phân hiện ra trông rất bắt mắt. Nữ chủ nhân, tẩm trong chiếc quần jeans màu xanh đắt tiền và đôi bốt xinh xắn trang trọng dẫn chúng tôi vào nơi thiêng liêng nhất của những gì thiêng liêng - tu viện đồng trinh của thiếu nữ. Theo tiến trình sự việc, tôi nhận thấy rằng căn hộ được giữ gìn trang hoàng tốt và đầy các "phù điêu" nhỏ trang sức kiểu một cậu bé đang tè gắn trên cửa nhà vệ sinh. Khi chúng tôi đã tới đích, thì bằng một cử chỉ trịnh trọng chúng tôi được đặt ngồi thành một hàng ngay trên chiếc giường của cô, (ôi chiếc giường của sự trong trắng, chúng tôi thật là lũ chết tiệt!), và bắt đầu màn chào hỏi giới thiệu ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image047.jpg)(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image049.jpg)
"Yalla", 197x.                                Sofia Rotaru.

... Trật tự trong căn phòng nhỏ và ấm cúng rất hoàn hảo. Tu viện đồng trinh, nơi ở của Larissa, ở mức tiêu chuẩn cao của thành phố Tashkent. Trên bàn có một máy chơi nhạc âm thanh stereo và một chồng lớn các đĩa hát của xưởng "Melodia" với các bản ghi âm có sở hữu bản quyền rất quý hiếm. Trong một góc có cả một kho tàng - một tập dày đến nửa mét các tạp chí thời trang, và trên bức tường đối diện treo đầy những áp phích. Trên một áp phích có hình ảnh bóng nhoáng của đoàn văn công "Yala", đối diện họ, xin nói thêm là tôi không có gì phải chống lại họ - một ban nhạc tiền phong rất khá toàn người Uzbek. Như ta biết, trong thập kỷ 70 các nhóm nhạc quốc gia tại các buổi hòa nhạc đã thể hiện sự đột phá mạnh hơn, vì việc người ta la ó các tiết mục của họ đã giảm đi nhiều. Trong tấm áp phích thứ hai, một tấm áp phích lớn trên đó hình Sofia Rotaru ngự trị gần như toàn bộ khuôn hình, và trong nháy mắt thế cũng đã đủ để xác định chính xác rằng nữ siêu sao Liên Xô là thần tượng của cô gái trẻ.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 12:12:03 AM
(tiếp)

Dáng cao, cặp mắt màu sẫm, Larissa có một mái tóc dài chải ngôi giữa, cô vén tóc ra sau bằng một động tác rất gợi cảm, và khi mệt mỏi cụp đôi mắt kẻ chì xuống cô kể một câu chuyện gì đó. Chúng tôi đặt vào máy chơi nhạc một chiếc đĩa nhạc thời trang-trung tính, kiểu "ABBA" đời đầu, và tất cả mọi thứ trở nên gần gũi đến độ giá có sẵn loại rượu vang Porto hợp túi tiền, hoàn toàn có thể làm nên cuộc gặp gỡ đáng yêu của các bạn đồng học Moskva.

Tuy nhiên, vang Porto không có, và nữ chủ nhân điệu đàng đứng trước mặt chúng tôi tiếp tục màn giới thiệu của mình, tất cả chúng tôi thích thú nhìn cô, khi đó tôi nhận thấy Irina, ngồi bên cạnh tôi đang buồn chán thấy rõ. Tôi rất hiểu "em gái" của mình, cô có lẽ đã xem màn "biểu diễn" của cô bạn giàu có của mình đến lần thứ một trăm khi cô gái tập luyện chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ, và có thể lập luận rằng Irina ưa thích việc đi lên cầu thang trở về căn hộ trống vắng định trước của mình để sắp xếp một show nhỏ của cô ấy chỉ dành riêng cho tôi. Tôi muốn ủng hộ cô, nhưng chỉ đơn giản nắm lấy tay cô, đặt nó lên đầu gối của mình, tiếp tục cuộc trò chuyện sôi nổi với nữ chủ nhân. Một sự láu lỉnh vặt vãnh nhưng được thực hiện hoàn hảo, và Irina khốn khổ mắc kẹt trong một tình thế mà không biết phải đáp lại thế nào.

Đúng lúc đó, Larissa chạy vào nhà bếp, giả vờ thể hiện sự hiếu khách của bà chủ, Serega lẹ làng bật dậy đi theo cô, trông dáng vẻ cậu ta hớn hở có thể thấy rõ cậu rất thích cô tóc nâu mảnh mai. Còn lại một mình, tôi quyết định đi xa hơn một chút, và do ngờ vực mối quan hệ phức tạp về tinh thần của các mụ ngồi lê tỉnh lẻ, bắt đầu gạn hỏi Irina về cuộc sống cá nhân của cô bạn gái. Cô nàng bĩu môi, không tìm ra lời để nói, và để lại cho tôi sự ám chỉ kỳ quặc rằng cô không biết.

Nào, không biết hả! Không thể thế được! Irina cuối cùng cũng tuôn ra cả một dòng từ ngữ, bảo vệ danh dự cho cô bạn yêu quý của mình, đáp lại tôi bàng quan nói rằng thế thì khi đó quan hệ của Serega với cô ấy sẽ rất nhàm chán! .. Cô gái khốn khổ im lặng, bối rối hoàn toàn, và tôi cười thú nhận rằng tôi đã đùa cô ...

"Cặp đôi ngọt ngào" của chúng tôi, theo tính toán của tôi, đã đi vào và ở lại trong nhà bếp hơi lâu hơn cần thiết, cho đến khi họ mang ra chiếc khay đựng một món ăn nhẹ gì đó rất ngon, đã nấu chín "tình cờ". Việc giao tiếp bống sôi đông hẳn lên, và Serega, hít một hơi dài, mạnh dạn mời mọi người đi nhà hàng. Irina sợ hãi co rúm lại, còn nữ chủ nhân, sau khi thể hiện vẻ mệt mỏi "tự nhiên" vì những địa điểm giải trí, trịnh trọng cho phép mình được nhận lời mời. Thời gian không thể để mất, và chúng tôi thành thật nói với các cô gái rằng sáng ngày mai chúng tôi sẽ phải bay đi thực hiện một "nhiệm vụ" quan trọng. Chẳng có bất kỳ câu hỏi nào nữa, và tôi cùng anh bạn của mình xuống đường ra hè phố phía trước của ngôi nhà, ân cần tạo cho những người phụ nữ của chúng tôi thời gian để sửa soạn.

Trong khi Serega khoái trá hút một điếu thuốc, chúng tôi thảo luận kế hoạch. Theo quan sát của chúng tôi về những người phụ nữ của mình, không kể sự điệu đà của Larissa, chưa bao giờ họ vào một quán rượu nào, cho đến nay họ trải qua toàn bộ cuộc sống chỉ trong mái ấm gia đình, và chúng tôi cần đưa họ đến một nơi thật tốt để còn nhớ mãi về sau. Tại Tashkent chúng tôi chưa thấy gì hay hơn ngoài cửa hiệu "Vòm Xanh", và nếu chúng tôi bỏ qua nhà hàng này, thì cũng như bỏ qua đối tượng chính. Thời gian chúng tôi có đủ, và chúng tôi nhẩm tính tiền.

Thông thường việc quan tâm đến tiền bạc của nhau đối với các học viên Học viện là không chấp nhận được, tuy nhiên, trong tình hình của chúng tôi đó là điều cực kỳ quan trọng. Tôi thành thật thừa nhận rằng tôi có 25 rúp tiền cha mẹ cho phần còn lại của cuộc đời, đáp lại Serega tạm dừng một chút như trên sân khấu, rồi nhả tiếp những vòng khói tròn vo và nói một câu cộc lốc: "Một trăm". Tại Tashkent với số tiền trên bạn có thể bay đến mặt trăng ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image051.jpg)
"Vòm Xanh", những năm 200x.
  
Ngay sau đó các cô gái của chúng tôi xuất hiện, và tôi có thể tranh luận rằng đôi mắt của người phụ nữ trong trắng của tôi đã được tô chì và chiếc mũi xinh xinh đã được đánh phấn, chắc chắn những điều đó đã được thực hiện qua bàn tay cô bạn gái của cô ấy. Cả hai đều mặc những bộ váy đỏm dáng và diện những đôi dép cao gót nhẹ mà không thể phù hợp hơn với buổi tối ấm áp tại một khu nghỉ mát như thế này.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 12:24:40 PM
(tiếp)

6. "Những mái vòm xanh"
 
Nhanh chóng tới được khu trung tâm, chúng tôi đến ngay nhà hàng "Những Mái Vòm Xanh", một công trình xây dựng thấp tầng, kiến trúc nhạt nhẽo vô vị, xung quanh thấy rõ sự ầm ĩ náo nhiệt. Tuy nhiên, chúng ta sớm phát hiện ra rằng nhà hàng thời trang này đã được đặt kín chỗ, cũng không có gì bất ngờ vì chúng tôi đi nhà hàng vào đúng tối thứ Sáu. Theo lời khuyên của Larissa, người giàu kinh nghiệm nhất trong chúng tôi về "cuộc sống ban đêm" tại Tashkent, chúng tôi sang nhà hàng "Zarafshan", ở đâu đó cũng không xa lắm.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image052.jpg)
Tashkent, khu vực nhà hàng "Zarafshan", những năm 200x.
 
Chuyến viếng thăm "Zarafshan" hóa ra khá ổn, nhà hàng rất cởi mở, ở đó họ chơi một thứ âm nhạc nhẹ nhàng, và chúng tôi ngồi tại một chiếc bàn gỗ xinh đẹp trên hàng hiên ngoài trời. Chúng tôi nhanh chóng goi một số món ăn mặn và các đồ ăn nhẹ, chọn lựa đồ uống. Không đi sâu tranh luận dài dòng, tôi chỉ cho Serega thấy chai cô nhắc trong menu giá 15 rúp, cậu ta gật đầu, và chúng tôi gọi cô phục vụ bàn.

Người nữ phục vụ bàn, một phụ nữ Nga mảnh mai, quấn bím tóc trên đầu theo kiểu trang điểm truyền thống, gợi chúng tôi nhớ ngay đến cô chiêu đãi viên quen thuộc với chúng tôi ở nhà ăn căn cứ không quân mà thượng úy Zaika không thể nào quên vẫn rủa thầm ghen tỵ. Tuy nhiên, cách giao tiếp tại nhà hàng yêu cầu phải ân cần và tinh tế với khách hàng, và cô phục vụ bàn của chúng tôi đã trao đổi bằng một ngôn ngữ tâm tình-suồng sã, có xu hướng thiên về kiểu thì thầm tâm sự.

Hóa ra rượu cô nhắc, loại đồ uống tốt, giá cả phải chăng ở trung tâm Tashkent là một sự xa xỉ, đơn giản là nó không có sẵn, và nữ trợ lý của chúng tôi đề xuất loại vodka vô sản. Chúng tôi kiên quyết từ chối, và, cô phục vụ khi đi qua nói bằng một giọng bí ẩn, rằng cô sẽ thu xếp được mọi thứ cho chúng tôi, nếu cô chạy sang cửa hàng"'đặc biệt". Nghi ngờ một mức giá cắt cổ, tôi hỏi cô giá của nó là bao nhiêu. Nữ tiếp viên xoắn tay hồi lâu, rồi vừa thể hiện sự cắn rứt lương tâm vừa thể hiện sự lúng túng ân hận cuối cùng cũng phát giá: "Hai mươi rúp!" Chúng tôi thì thầm đồng ý, và tôi suýt bật cười khi "nữ cứu tinh" của chúng tôi mừng rỡ đi khuất vào phía khu nhà bếp.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image053.jpg)  
Restorant tại Tashkent, những năm 200x.

Thời gian trôi qua không ai nhận ra, thức ăn ngon và các cô gái tại bàn dường như xinh hẳn lên. Chúng tôi không nhấn mạnh vào cognac nữa, phải công bằng nhận xét rằng các phụ nữ của chúng tôi không quen uống rượu, nhưng không quen đến mức ấy thì chúng tôi cũng không tưởng tượng được. Sau một vài lần nâng cốc hiếm hoi chúc mừng sự làm quen, các cô gái bắt đầu buồn chán, và Irina, ngồi cạnh tôi, đã thôi ăn. Larissa tế nhị kêu bạn gái đi dạo còn tôi và anh bạn kết liễu chai rượu của mình với dự đoán một buổi tối còn dài.

Các cô gái vắng mặt quá lâu, nhưng khi họ xuất hiện trở lại, "em gái" tôi cũng vẫn ít lời, và Larissa đề nghị mọi người cùng tản bộ. Ý tưởng có vẻ hay, và tôi với Sergey đồng ý vui vẻ, hào phóng tả tiền cho cô hầu bàn-vị nữ cứu tinh của chúng tôi.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image055.jpg)
Đêm Tashkent, những năm 200x.
 
Tashkent đã vào đêm, và màn đêm buông xuống như thần thoại, mùi thơm của cây cỏ phương Nam tràn đầy trong không khí, rượu cô nhắc thơm ngon rạo rực trong đầu, còn cánh tay ta thì choàng qua eo cô bạn gái đồng hành dễ thương. Bạn còn cần gì hơn nũa!  
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 02:02:28 PM
(tiếp)

Chúng tôi vừa đi vừa trao đổi những câu trò chuyện đáng yêu và đi qua cả khu trung tâm lúc nào mà không hay, các cặp giữ nhau ở một khoảng cách tế nhị vừa phải. Các cặp đôi xung quanh ngày càng thấy vắng hơn, khi đó Serega và cô bạn gái của mình dừng lại và hỏi tôi mấy giờ rồi. Khi nhìn đồng hồ, tôi không tin nổi vào mắt mình nữa. Đã hai giờ rưỡi đêm! Tất cả các cuộc hòa nhạc đã kết thúc, chúng tôi phải khẩn cấp quay về sân bay. Thời gian bay bí mật, giờ "Tch" (như giờ G), thời gian cất cánh dự kiến là 05.00 giờ ngày 11 Tháng Tám năm 1979.

Chúng tôi đỡ lấy các cô gái và phóng ra đại lộ hoang vắng về đêm, hy vọng đón được xe taxi. Trớ trêu thay, xe taxi dừng lại khá nhanh, và chúng tôi hứa với anh chàng Uzbek râu dài sẽ trả thêm nếu đi nhanh. Tài xế taxi tính nhanh lợi nhuận của mình, vội vã đưa chúng tôi đến ngôi nhà thân thuộc trong mười lăm phút.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image057.jpg)
Đêm Tashkent, 197x.

Thời điểm để chia tay còn rất ngắn, nhưng, vì một lý do bí mật không giải thích được, chúng tôi xuống taxi. Chúng tôi đứng khá lâu trước lối vào ngôi nhà thành hai cặp, ôm nhau âu yếm trước mắt tất cả các ngôi nhà xung quanh, và chỉ có những người lười biếng mới không nhìn thấy chúng tôi. Cuộc trình diện thế là đã mãn nguyện hoàn toàn, và chắc chắn trong sân khu tập thể đã có nhiều tin đồn, rằng các mụ ngồi lê đôi mách của chúng tôi đã tậu được những chàng rể đáng ghen tỵ. Nhưng chúng tôi không quan tâm, bởi chúng tôi cảm thấy rằng cuộc chia tay của chúng tôi chỉ là tượng trưng.

Serega vừa hút thuốc vừa giữ eo cô gái, và đột nhiên anh ném điếu thuốc đi, nói rằng anh muốn vào nhà với Larissa. Còn lại một mình, tôi trìu mến trò chuyện với "cô em gái", mà từ khi ra khỏi nhà hàng đã hoàn toàn mụ mẫm, cô dựa hẳn vào tôi, đáp lại những cái vuốt ve thảng hoặc. Thời gian trôi qua, nhưng không thấy cả Serega, lẫn Larissa. Irina lo lắng, đặt đi đặt lại mỗi một câu hỏi họ đang làm gì trong đó? Câu hỏi thật thú vị, bởi vì tại Tashkent vào bốn giờ đêm theo luật khi cha mẹ cô gái đang ở nhà, một cuộc trò chuyện thân mật với cô gái sẽ không thể có. Vài lần, Irina cố dứt ra đi vào kiểm tra xem mọi thứ có ổn không, và tôi phải âu yếm ôm cô ấy ngăn lại, nhắc "cô dâu" nhớ nhiệm vụ chính của của cô.

Serega mất hút đúng bốn mươi phút. Ngay cả tôi, với tất cả sự tưởng tượng phong phú của mình cũng không hình dung được họ sáng tác những gì ở đó, nhưng cuối cùng khi anh xuất hiện trước chúng tôi với bộ mặt bình thản và điếu thuốc lá vĩnh cửu, thời gian còn lại cho chúng tôi thực sự rất ít. Hôn tạm biệt Irina đang thất vọng, chúng tôi lao ra phía đại lộ, với hy vọng mờ nhạt ít nhất tìm được một phương tiện giao thông trong thành phố chết lặng về đêm. Ô tô không thấy, và chúng tôi quyết định chạy bộ trên con đường mát lạnh đến giao lộ gần nhất.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 05:26:57 PM
(tiếp)

7. Máy bay - việc đầu tiên!

Chạy qua 500 mét với tốc độ khẩn trương trên nền bê tông đại lộ đang nguội đi, tôi nhìn đồng hồ một cách máy móc, chiếc kim dạ quang của nó chỉ vào 03 giờ 55 phút. "Hỏng rồi!" một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, khi chúng tôi chạy trên giao lộ thênh thang, hy vọng nhìn thấy ánh đèn giao thông phía xa. Không thấy ô tô. Không do dự, chúng tôi nhảy qua hàng rào thấp của công viên, chạy thẳng qua bãi cỏ về phía đường phố tiếp theo.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image059.jpg)
Đêm Tashkent, 197x.
 
Giao lộ tiếp theo có ánh sáng màu vàng âm thầm nhấp nháy, mà không thấy có một chút chuyển động nào.
- Mấy giờ rồi? - anh bạn của tôi hét giọng nghẹt lại.
- Bốn giờ không sáu! - Tôi lầu bầu, cố gắng lấy lại hơi thở.
- Quỷ thật! - Serega kêu lên tuyệt vọng, đúng lúc đó đột nhiên ánh đèn pha lóe lên phía chân trời.

Không có sự lựa chọn nào nữa, và chúng tôi dang rộng cánh tay, đứng ra giữa phần đường xe chạy. Ô tô đã phanh, và chúng tôi sung sướng thấy dừng lại trước mặt mình một chiếc xe taxi công cộng của thành phố không có khách hiệu GAZ-24 sơn màu sáng. Tài xế người Uzbek không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào khi chúng tôi nhảy vào xe, và Serega la to: "Sân bay! Nhanh lên! Tôi xin anh đấy!" Chiếc xe rít lên, quay 180 độ, máy xe rú vang toàn xe rung bần bật, rồi chiếc xe lao vút đi giống như chiếc máy bay.

Người lái xe Uzbek phóng xe không thương tiếc trên mặt đường bê tông không phẳng phiu, và chẳng bao lâu chúng tôi đã trở ngược về khu trung tâm thành phố trong đêm. Các tòa nhà chính và đài phun nước được chiếu sáng vào ban đêm đẹp lộng lẫy, nhưng chúng tôi chẳng có thời giờ mà ngắm nghía.

- Mấy giờ! - Serega lại hét lên với tôi, cắt ngang tiếng rú của động cơ xe đã cũ và tiếng ồn của gió đêm thổi qua các cửa sổ mở.
- Bốn giờ 15!
- Nào chàng trai! Cố lên! Hai mươi rúp!
Chiếc "Volga" gầm lên bằng toàn bộ sức mạnh cuối cùng của nó, chạy với tốc độ tới hạn của xe.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image061.jpg)
Tashkent đêm, những năm 200x.
 
"Thật là điên!", tôi nghĩ về chuyện tiền bạc, nhưng sau phân tâm ngay khi chiếc taxi của chúng tôi vượt qua các ngã tư đang đèn đỏ ở tốc độ cực cao. Có khả năng 20 rúp cũng là giới hạn giá cả, bởi vì tất cả các giao lộ tiếp theo trên con đường chúng tôi đi chiếc taxi đã vượt qua cùng một cách như vậy. Cảm giác khó chịu, lòng tôi thắt lại, chờ đợi cuộc đụng độ với một kỵ sỹ đêm cũng điên rồ như vậy.

Sau này, chúng tôi vẫn bật cười, khi nhớ lại cuộc trở về của mình, và tự hỏi chúng tôi sẽ đi như thế nào, nếu đưa cho anh chàng Uzbek 50 rúp? Chắc là chúng tôi sẽ đi không cần đường - phóng trực tiếp! Nhưng lúc này chúng tôi chưa thể cười, và tôi nhô đầu ra khỏi của sổ xe đón không khí buổi sáng mát mẻ, trong không gian nghe thấy tiếng hú trầm và nặng đang từ từ nổi lên. Khi tiếng hú tăng lên mạnh mẽ, tôi không nghi ngờ gì nữa, đó chính là nó, nghiêng người về phía trước, tôi hét lên với anh bạn: "Nó đấy, máy bay của chúng ta!" Serega gật đầu lặng lẽ, bởi vì cậu ta cũng hiểu rằng âm thanh trầm và nặng đó chỉ có thể phát ra từ những chiếc cánh quạt khổng lồ của máy bay Tu-95. Và điều này chỉ có thể có nghĩa là - máy bay của chúng tôi đã khởi động.
............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 07:38:37 PM
(tiếp)

Sau khi lao từ chiếc cầu cạn bê tông xuống sân bay đang say ngủ, chiếc "Volga" phóng vèo vèo trên lối đi kỹ thuật của chúng tôi và phanh két lại tạo thành đám mây bụi gần hàng rào cây cối um tùm nơi có một lỗ thủng. Tôi nhảy ra ngoài xe phóng về phía "trạm điều dưỡng", nơi mà từ xa dưới ánh đèn mờ, tôi nhìn thấy dáng vạm vỡ chắc nịch của người trưởng nhóm của chúng tôi trong bộ đồ bay màu xanh. Tôi vốn là tay chạy nước rút cự ly ngắn cừ khôi của Học viện, và Serega dù có cặp giò dài cũng chỉ bắt kịp tôi khi gần tới "nhà trắng", và chúng tôi đã đến nơi cùng nhau như vậy đấy.

Thiếu tá, vốn đã mất hết hy vọng bay đúng giờ, không tìm ra lời để nói, tuyệt vọng hét lên bằng một giọng rạn vỡ:
- Oh ...đi đi... trời ơi!!? - Khoát tay trỏ sang hướng sân bay còn tối sầm, rồi ông cũng đi về phía tiếng động cơ đang gầm rú, sau khi chắc chắn rằng các cậu phiên dịch của ông còn sống khỏe mạnh và chạy cũng rất nhanh.

Đồng ý trên tinh thần với thiếu tá, chúng tôi lục lọi trong doanh trại còn đang ngái ngủ, nhanh chóng thay quần áo, rồi sau khi đuổi kịp cơ trưởng trên sân đậu bê tông, chúng tôi ai nấy chạy về chỗ các kíp bay của mình. Các phi công đón chúng tôi cũng bình thường, bởi hành trình vì phụ nữ là một sự nghiệp thiêng liêng, và người duy nhất không tìm được nơi chốn cho mình, theo giả định tồi tệ nhất, là người đồng chí của chúng tôi, Andryusha. Cậu chạy đến chỗ chúng tôi với những câu thắc mắc, tôi chỉ đơn giản nói:

- Cậu sao vậy? mới 04 giờ 30, chúng tôi vẫn còn khối thời gian!
Andryusha tức giận im lặng, nhưng điều đó rõ ràng chứng tỏ tôi đã đúng.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_8_clip_image063.jpg)
Tu-95.

Chuyến bay của các phi hành đoàn trung đoàn hàng không hải quân 304 từ thành phố Tashkent ngày 11.8.1979 bị hoãn theo lệnh từ đài chỉ huy, và khi cơ trưởng của chúng tôi nửa giờ sau quay về, ông cau có tập hợp tất cả mọi người lại và chỉ nói rằng do sự va chạm của hai chiếc máy bay chở khách gây ra bởi người điều hành bay từ mặt đất mà chúng ta đã mất đội bóng "Pakhtakor"...

(http://www.uzdaily.com/img/sport/football/pakhtakor_79_monument.jpg)(http://www.centrasia.ru/im-news/2004/08/1092200880.gif)

Tất cả buồn bực giải tán theo phi hành đoàn, rồi nửa giờ sau, các động cơ lại gầm rú, hai máy bay rùng rùng lăn đi trên đường lăn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ buồng lái, mỉm cười khi thấy sau chúng tôi là máy bay của Serega, còn kíp bay của Andryusha lần này ở lại trên mặt đất ...

... Lần cuối cùng tôi nhìn thấy "cô em sữa" của tôi là một năm sau, mùa thu năm 1980, khi vì có thành tích học tập xuất sắc mà cô được chuyển đến một trường đại học ở Moskva học chuyển tiếp nghiên cứu sinh. Cô và dì Tamara đến căn hộ Moskva của chúng tôi, nơi các bà mẹ trao đổi với nhau những kỷ niệm cay đắng và vui tươi thời tuổi trẻ của mình. Hy vọng ở các vị khách thì rất nhiều, nhưng quan hệ của tôi với Irina không tiếp tục nữa, bởi vì sang năm thứ năm tôi đã hoàn toàn bị cuốn vào mối quan hệ phức tạp với giới nữ, và đơn giản là tôi không có thời gian nghĩ đến cô ấy nữa.

Đối với những người hâm mộ các kết thúc có hậu kiểu Hollywood, tôi có thể thông báo rằng anh bạn kín mồm miệng của chúng tôi, vẫn giữ bí mật với tất cả mọi người, tiếp tục mối quan hệ với Larissa, và vào năm 1982, trung úy Sergei L. đã hạnh phúc kết hôn với Larisa N. tại thành phố Tashkent ...
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Hai, 2012, 10:33:18 PM
(tiếp)

Phần 9

TẤM THẢM BA TƯ

(http://2.bp.blogspot.com/-ArutHmvUZJU/TlzrthMqMfI/AAAAAAAAAVE/TTG_fORa9e8/s1600/Aladdin-Wallpapers-.jpg)
  
1. Cao hơn núi

Chiếc máy bay dẫn đầu ầm ầm lăn qua ga hàng không thành phố Tashkent, và nặng nề ngoặt lại, dừng chết dí cuối đường băng chờ lệnh cất cánh. Qua cửa kính buồng lái, tôi nhìn thấy chiếc Tu-95RTS thứ hai, trong cabin của nó có thể nhìn rõ đầu của các phi công sẽ cất cánh tiếp sau chúng tôi. Sự việc có tính tương hỗ - chúng tôi quan sát máy bay của họ cũng không phải vì tò mò: nếu có gì đó xảy ra trước khi cất cánh, động cơ bốc khói hoặc phát sinh tình huống khẩn cấp, tất cả vẫn còn đủ thời gian để hủy bỏ chuyến bay. Tuy nhiên, tình trạng các máy bay chúng tôi rất tốt, và đúng vào thời điểm này cánh quạt đã chuyển sang góc tấn tối đa, tai ngay lập tức bị ù đặc vì tiếng gầm rú trầm nặng , và máy bay lao về phía trước.

Tôi thu mình trong lối đi đằng sau các phi công và chuẩn bị sẵn sàng để quan sát sự cất cánh, và khi máy bay đột ngột rời khỏi chỗ, tôi không thể giữ thăng bằng và ngã bổ ra sau về phía viên hoa tiêu, đập đau điếng vào đường ray của băng chuyền. Điều đó có lẽ sẽ làm tất cả mọi người thích thú, nhưng tại thời điểm đó không bận gì đến tôi. Sau khi xác định tư thế nằm hợp lý, tôi kéo chiếc dù và đặt nó dưới đầu mình, tuy nhiên, nằm trên sàn là không thể. Tu-95 chạy đà trên đường beton không có khe giảm chấn, và mỗi cú va vào khe bê tông đường CHC bị một phản lực từ dưới dội lên khủng khiếp. Răng nghiến chặt, đầu ù vì mỗi cú dội, một lần nữa tôi nhỏm dậy, bám chặt lấy vách ngăn nhôm của khoang máy bay.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image002.jpg)
Tu-95.

.. '... 250 .. 280!! ... 350! ..', trợ lý cơ trưởng hô to hết cỡ, tuy nhiên, máy bay chưa cất mình khỏi đường băng. Chiếc máy bay vẫn tiếp tục chạy đà, và tôi cảm thấy một cảm giác khó chịu trong dạ dày, khi phi công bên phải hét lên: "... 450". Điểm kết thúc đường băng đã rất gần, tôi lấy hết sức bình sinh nắm chặt lấy thanh đứng, và đúng thời điểm những cú dội khủng khiếp từ dưới lên đã chấm dứt, tiếng nghiến kèn kẹt đáng lo ngại của kết cấu vang lên, và lướt bụng sát trên đỉnh các ngọn cây, chiếc phi cơ Tu-95 lười biếng cất mình, sải từ dưới thấp đôi cánh khổng lồ của nó lên, trong đó hơn một trăm tấn kerosene đang ồng ộc tuôn vào động cơ.

(http://old.as-club.ru/kurs3/media/2/gif/11_05W.gif)

"...Thân máy bay Tu-95 có thiết kế kiểu thân thuôn semimonocoque (полумонокок), tiết diện tròn, vỏ làm việc dạng trơn, được tăng cứng bởi một tập các khung sườn ngang (шпангоут - spanthout - frames) và sống dọc (stringers - стрингер). Về mặt công nghệ, nó được chia ra đèn chiếu sáng phía trước, phần mũi đó bao gồm cabin lái kín phía trước và bầu che súng đặt phía đuôi. Đèn chiếu và phần mũi của thân máy bay tạo thành cabin kín phía trước, trong đó bố trí chỗ cho phi hành đoàn (các phi công - cơ trưởng, trợ lý cơ trưởng, hoa tiêu, hoa tiêu thứ 2, kỹ thuật viên trưởng trên máy bay, hiệu thính viên trưởng trên không kiêm xạ thủ, và sỹ quan vận hành hệ thống chế áp điện tử - РЭП ). Lối vào cabin thực hiện thông qua khoang chống sát xi càng trước và cửa nắp sàn máy bay. Trường hợp rời khỏi máy bay khẩn cấp được thực hiện nhờ sự trợ giúp của một sàn di động qua cửa thoát hiểm trong cả hai cabin ..."
 
Chiếc máy bay từ từ lấy độ cao, và tôi bắt đầu nằm xuống sàn băng tải trên những bánh răng sắc nhọn của nó. Bản thân nó là loại thiết bị rất buồn cười về hình thức và đáng ngờ về ý nghĩa, và, trước hết rất có thể là một thiết kế buộc phải thỏa hiệp, nhằm đảm bảo việc sơ tán toàn bộ các thành viên phi hành đoàn.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Hai, 2012, 11:18:37 PM
(tiếp)

(http://russos.ru/img/avia/engels/engels-07.jpg)
Cabin Tu-95MS. Trên máy bay Tu-95 không có hệ thống ghế phóng khẩn cấp. Lý do là nếu phóng lên trên có thể phi công sẽ bị cánh quạt động cơ chém phải người và dù, phóng xuống dưới - kết cấu máy bay không cho phép, giải pháp của thiết kế ở đây là dùng băng chuyền. Ở giữa 2 ghế cơ trưởng (trái) và phi công phụ (phải) là lối đi dưới dạng một băng tải cao su có nẹp gỗ sẽ di chuyển các thành viên về phía cửa vào dưới bụng máy bay gần sát xi càng trước để thoát ra ngoài trong trường hợp khẩn cấp.

(http://russos.ru/img/avia/engels/engels-04.jpg)
Ở hình này ta có thể thấy thang lên lối vào dưới bụng máy bay trong hốc sát xi càng trước. Xạ thủ súng máy Gsh-23 bố trí phía đuôi máy bay thoát ở cửa vào phía đuôi (hình dưới).

(http://img-fotki.yandex.ru/get/4415/106106567.b/0_4d759_9ff47f42_XL.jpg)

Các phi công kể rằng trong một số cuộc thao luyện người ta cho băng chuyền hoạt động và thực hành luyện tập công tác rời khỏi máy bay Tu-95. Sau khi nhận lệnh, hoa tiêu đang ngồi đằng xa ở phía dưới lập tức đóng mạch băng chuyền của mình, nó vụt chạy về phía sau, phía cửa vào dưới bụng máy bay, viên hoa tiêu ngã sóng xoài và thân mình anh ta chất thành đống trên sàn. Cuộc sơ tán khỏi máy bay đã không thành công ...

Trong khi đó, máy bay số 2 đã bắt kịp đằng sau chúng tôi, và chúng tôi chuyển hướng về phía tây nam. "Mashhad, Zahedan, Bandar Abbas ... ", tôi lặp đi lặp lại khẩu quyết của Ali Baba, lãnh địa của anh ta đang gần lại. Tôi đang nóng lòng chờ đợi đến lúc "làm việc", bởi vì trên Tu-95 việc nghe nói luôn rất tồi, có cảm giác động cơ của nó có tiếng ồn lớn gấp hai lần so với IL-38. Tôi buồn bã nhớ lại chiếc phi cơ bụng bự, chậm rãi, dễ chịu, trên đó tổ bay sốt sắng đã chỉ cho tôi chiếc "ghế lô" vải bạt. Trong chiếc Tu-95 Viễn Đông mọi thứ luôn khó khăn hơn, cả với kỹ thuật viên và mọi người khác ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image004.jpg)
Cabin phía trước của hoa tiêu Tu-95.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Hai, 2012, 12:59:32 AM
(tiếp)

Nhai xong mẩu bánh quy trong khẩu phần ăn trên chuyến bay, tâm trạng tôi vui vẻ hơn, tôi bắt đầu chăm chú xem xét các thiết bị dẫn đường của chiếc máy bay ném bom chiến lược qua vai các phi công. Nhiều đồng hồ đo gắn trên tấm bảng đen đã quen thuộc với tôi, và sự khác biệt trong thuật lái giữa IL và TU có lẽ không phải quá lớn. Tôi ghi nhớ một số thủ thuật và tự tin "đọc" số liệu trên máy đo độ cao, trước hết giống hệt đồng hồ báo thức có một mũi tên lớn chỉ số đo mét và mũi tên nhỏ - ki lô mét. Tốc độ được hiển thị trong hai chỉ số: "thực" và "thuận gió". Đồng hồ chỉ thị đường chân trời (авиагоризонт- attitude indicator- gyro horizon- artificial horizon) - một con quay hồi chuyển hình cầu trông rất buồn cười trong một bể cá.

Điểm mới là cơ cấu lái tự động, được gắn trên tay ghế phi công phía bên ngoài, trông rất mỏng  manh và không thuận tiện. Bất cứ khi nào tôi di chuyển, cả hai phi công đều dùng lòng bàn tay tự động che ngay chiếc hộp nhôm nhỏ có đường cáp dày nằm dưới tay họ, vì bất kỳ sự va chạm nào dù nhỏ va vào nó có thể kết thúc bằng việc gây ra thảm họa. Cảm giác khó chịu khi ngắt cơ cấu lái tự động, chỉ về sau tôi mới nhận biết được, còn khi đó cố gắng tránh xa ghế phi công trong chỗ ngồi chật chội của cabin.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image006.jpg)
Tu-95.
  
Dù có vẻ buồn cười, nhưng những câu chuyện cổ tích Hollywood thường thấy kể về các anh hùng-cứu nạn đôi khi lại rất thực tế. Sau khi bay trên các máy bay lớn và quan sát các phi công, tôi có thể tự tin nói rằng cơ hội để cho một máy bay lớn hạ cánh thành công là có ở con người trưởng thành và tỉnh táo. Nếu bạn làm theo các mệnh lệnh từ mặt đất và không hoảng sợ, thì chiếc máy bay - hoàn toàn là một cỗ máy kiểm soát được và biết vâng lời. Tuy nhiên, trong các bộ phim, tất cả mọi thứ có vẻ dễ dàng hơn  ...

... Khi máy bay còn cách sân bay 100 km phải chia tay "khu vực", chuyển tần số radio sang tần số "tiếp cận" và tự giới thiệu mình (với đài không lưu địa phương). Sau khi nghe mệnh lệnh, thay đổi yếu tố trần bay (эшелон - Flight Level), báo cáo, lắng nghe mệnh lệnh, gió, thời tiết, áp suất, nghe giải thích trình tự hạ cánh, đặt lại đo cao theo áp suất trên sân bay, báo cáo máy bay đi vào "vòng lượn quả nang" (заход в 'коробочку'), nhận lệnh về phiên hạ cánh, giảm tốc độ, không để trượt máy bay vào vòng xoáy ốc vì mất tốc độ, chuyển hướng qua các điểm ngoặt, không để máy bay trượt xoắn ốc bằng cánh, mở tất cả các cánh tà, ra càng, vẫn duy trì tốc độ, ghìm không cho "con dê" trượt xoáy ốc, ngoặt về hướng bay thẳng, báo cáo đã sẵn sàng hạ cánh, nhận lệnh cho phép hạ cánh, đi qua điểm chuẩn xa, lắng nghe các mệnh lệnh có thể có cuối cùng, kiểm tra tình trạng trống trên đường băng, vượt qua điểm kiểm tra gần, hướng máy bay vào đúng tim đường băng, giảm tốc độ đều đặn và đồng thời tiếp đất bằng càng sau.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/7/76/Airfield_traffic_pattern.svg/800px-Airfield_traffic_pattern.svg.png)

Minh họa (en.viki).

Trên mặt đất, hệ thống phanh hãm lập tức làm việc, máy bay rẽ vào đường lăn, kiểm tra hoạt động trên sân bay, lăn vào sân đậu của mình, ngoặt đẹp vào đúng chỗ và tắt động cơ ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image008.jpg)
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Hai, 2012, 11:07:58 AM
(tiếp)

Bạn có thể, trên thực tế bỏ qua tất cả các bước trung gian nhỏ và lao thẳng xuống, thực hiện hạ cánh "trực quan" không qua kiểm soát. Điều này thường xảy ra trong trường hợp khẩn cấp, khi không có thời gian để trao đổi thương lượng, và các dịch vụ sân bay ưu tiên cho máy bay đang ở trong tình trạng khẩn cấp. Nhưng trong quân đội Liên Xô có những tình huống quy định riêng của mình.

Quan hệ chu đáo với công việc của người phiên dịch bay trên máy bay quân sự, than ôi, có cơ sở của nó. Nếu trước sự tự tin có phần thái quá của các phi công-anh hùng mà sự thiếu tự tin của phiên dịch lại tăng thêm, thì kết quả là Bộ trưởng Quốc phòng Liên Xô nhận được một "quả dưa bở" tốt. Đầu thập kỷ 1970, khi mức độ hoạt động viện trợ quân sự cho "các quốc gia đang phát triển anh em" đặc biệt cao, các máy bay vận tải quân sự và máy bay trinh sát tham gia thường xuyên, nhất là khu vực châu Á và châu Phi. Nhiều chuyến vận chuyển diễn ra trên các tuyến đường hàng không quốc tế chính, và việc hạ cánh được thực hiện tại các sân bay đông đúc nhộn nhịp, kiểu thành phố Karachi. Tất cả các máy bay quân sự, khai báo là sở hữu của hãng Aeroflot, về lý thuyết, cần phải được chuẩn bị sẵn sàng cho công tác vận tải quốc tế và được trang bị các thiết bị cần thiết.

Không cần phải giải thích rằng trên một máy bay AN-12 vinh quang với kíp bay quân sự, không có bất cứ phương tiện hỏi đáp phòng không "ta-địch" nào, phiên dịch có thể thiếu kinh nghiệm, mà về các thành tựu văn minh kiểu như quỹ đạo đáp hạ cánh (посадочная глиссада - glissade), chỉ thấy người ta đồn thổi kiểu huyền thoại. Để bằng cách nào đó phù hợp với "thời điểm", trong sách giáo khoa về phiên dịch bay của Học viện Quân sự người ta khuyến cáo cụm từ hành trình thông dụng: "Skyhawk out of order!", mà đối với các nhà kiểm soát không lưu giàu kinh nghiệm của châu Á có nghĩa chính xác là chuyến bay quá cảnh luân phiên của máy bay vận tải Nga có vũ khí. Các tình huống kịch tính quan trọng khi hạ cánh tại các sân bay nước ngoài đang xảy ra thường xuyên hơn, và các nhà lãnh đạo quân sự Liên Xô đã buộc phải trả tiền cho các hành vi vi phạm các quy tắc quốc tế và trả số tiền phạt đáng kể cho Tổ chúc Hàng không Dân dụng Quốc tế ICAO (International Civil Aviation Organization).

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/7/79/ILS_illustration.jpg)
Minh họa hệ thống hướng dẫn hạ cánh ILS (Instrument Landing System).

Tại Học viện có những truyền thuyết khác nhau về các "chiến công" lao động của các phiên dịch bay, dù nói một cách thẳng thắn, các học viên không phải lúc nào cũng là nạn nhân của các cuộc xung đột. Người ta biết một trường hợp một phi cơ Liên Xô Antonov An-12 đã tiếp đất hạ cánh tại một sân bay quốc tế ở Trung Đông trên đường lăn, khi mà cơ trưởng không quan tâm đến thông tin do phiên dịch bay chuyển cho anh ta. Tại sân bay thường quá tải Karachi, một máy bay quân sự Liên Xô hạ cánh trực quan, không cần chờ đợi lượt và mệnh lệnh, vi phạm tất cả các quy tắc. Sự việc được giải thích là cơ trưởng phi hành đoàn đã đi đến biện pháp cực đoan sau khi một học viên phiên dịch bay cảm thấy "khó ở" và không thể làm việc.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image010.jpg)
Tu-95.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Hai, 2012, 01:04:55 PM
(tiếp)

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/thumb/e/e3/Kurso-glissadnaya_sistema.PNG/800px-Kurso-glissadnaya_sistema.PNG)
Hệ thống dẫn hướng tiếp cận hạ cánh.

Sự tiếp tục hài hước của trường hợp này, bản thân "nhân vật chính" trong sự cố vẫn tự hào một cách kỳ quặc khi kể với tôi, một học viên đeo kính gọng sừng dày, người tầm thước và gầy guộc, tốt nghiệp Khoa Đông phương Học viện Quân sự năm 1980 ...
 
... Sau khi chiếc An-12 hạ cánh an toàn mà không cần chờ lệnh xuống giữa các máy bay Boeing chở khách, người cơ trưởng rẽ ngay vào lối ngoặt đầu tiên trên đường lăn, và dừng máy bay lại trên sân đỗ máy bay đang còn trống. Người phiên dịch, bị cả phi hành đoàn xem thường, nằm gục sang một bên, khi từ tháp chỉ huy họ thấy bóng một người đàn ông đang chạy tới. Khi người châu Á có màu da ngăm đen chạy tới chỗ máy bay, ông ta thở hổn hển, hỏi ai là phiên dịch? Các phi công cau có chỉ cho ông ta thấy thân hình mềm nhũn của anh học viên, người mà kiểm soát viên không lưu địa phương được phái tới gặp. Phiên dịch viên cố gắng gượng ngồi dậy, và sẵn sàng nói chuyện, khi đó người đàn ông gầy gò, râu ria người Pakistan tuyên bố một câu kinh điển: "Do you speak English???!!!" và vung tay lấy hết sức tống một quả đấm vào mồm anh phiên dịch.

Bạn có thể tưởng tượng những gì xảy ra tiếp theo, những tràng cười rộ lên rất lâu, tất cả mọi người cũng tha thứ cho chàng học viên, còn Liên bang Xô Viết thì lại đến lượt trả tiền phạt thường xuyên cho một hành vi vi phạm nghiêm trọng quy tắc của ICAO ...

... Tôi nhìn ra cửa sổ và thấy tấm chăn màu vàng của sa mạc đã được thay bằng những hoa văn mầu nâu hung đỏ của các rặng núi, và điều này có nghĩa chúng tôi đã ở trong không gian của một Iran đang đổi mới. Không ai buồn giao tiếp với tôi, và tôi lặng lẽ nằm trở lại trên chiếc băng tải của mình, cố gắng ngủ, trong khi chiếc phi cơ "Aeroflot" của chúng tôi còn chưa bay đến những khoảng không nóng nực của vịnh Ba Tư.

Để công bằng, tôi phải thừa nhận rằng các cuộc đàm thoại với mặt đất trong chuyến bay này là có. Các báo cáo tiêu chuẩn với mặt đất do Serega tiến hành, phi hành đoàn của cậu ấy theo sự lựa chọn kỳ lạ của các cơ trưởng, có nhiệm vụ tổ chức đàm thoại với các bộ phận kiểm soát không lưu Iran. Sau chuyến bay, Serega nói với tôi rằng người Iran quấy nhiễu bằng các câu chất vấn chiếc máy bay không có thật của hãng "Aeroflot", rõ ràng nhằm khiêu khích phiên dịch. Chúng tôi biết về tình huống này, và quan trọng nhất, đó là trả lời một cách ngu ngốc cho các câu hỏi ngu ngốc từ mặt đất, nó là một trò chơi, và người Iran cũng biết rõ, chiếc phi cơ thuộc hãng "Aeroflot" của chúng tôi, và họ xử sự không được thật tốt với máy bay quân sự Liên Xô.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image012.jpg)
Tu-95 được "hộ tống".
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Hai, 2012, 10:11:34 PM
(tiếp)

2. Lời chào từ Siberia
 
Máy bay bay vào Ấn Độ Dương lúc nào không biết. Mặt đất bị những lớp mây phủ dày đặc, và từ trên cao chúng tôi không thể nhìn thấy bất cứ điều gì. Trong thời gian liền một giờ toàn bộ phi hành đoàn máy bay trinh sát tập trung làm công việc của mình, hoàn toàn không quan tâm đến việc gì khác. Không ai đứng lên hoặc đi lại, thậm chí không lai vãng góc bí mật, trong đó có một thiết bị thích ứng tại chỗ "water-closet" dưới dạng một thùng nhôm nhàu nát. Vật dụng này ngày càng làm vướng bận suy nghĩ của tôi, và tôi kiên quyết từ chối các loại nước ép của suất ăn, biết rõ rằng điều này sẽ mang lại cho tôi sự trả giá nghiêm trọng.

Theo truyền thống của các phi công, rất nghiêm khắc, cũng như trong Hải quân, (hàng không hải quân cũng thế!), vào cuối chuyến bay chiếc thùng sẽ được người sử dụng nó lần đầu tiên mang đi đổ, trừ người cơ trưởng không phải tham gia. Tôi hiểu rằng trong tình huống chiến đấu khó có ai nghĩ đến chuyện đi toa lét, thậm chí cả khi bạn có thời gian, máy bay không được thiết kế cho chuyến bay kéo dài. Trước hết một mục tiêu lớn sẽ bị phá hủy đầu tiên, bởi vì về vẻ bề ngoài chúng tôi nhìn chẳng khác mấy máy bay ném bom chiến lược mang vũ khí hạt nhân. Có thể cảm thấy rằng không ai nghĩ về các chuyến bay trinh sát kéo dài của máy bay Tu-95.

"... Nhận nhiệm vụ tìm kiếm nhóm tàu sân bay tấn công (AUG). Chúng tôi được cho tọa độ, khu vực tìm kiếm, nhưng thời gian trì hoãn nhỏ, còn khu vực - không xa sân bay căn cứ của chúng tôi. Chúng tôi bay tìm kiếm với tính toán tiếp cận mục tiêu từ hướng đông - đông nam, để tận dụng mặt trời chiếu sáng một cách có lợi nhất và chụp ảnh được dễ dàng. Đội hình bị phát hiện bằng radar ở một nơi trong vòng 300 km, đội hình có tính chất rất đặc trưng. Sau một thời gian, trạm SPO cảnh báo radar đối phương (СПО - Станция предупреждения об облучении - Radar warning receiver (RWR)) của chúng tôi đã làm việc, và chẳng mấy chốc xuất hiện hai cặp TomCat F -14. Chúng áp sát máy bay của tôi và máy bay số 2 từ bên trái và bên phải, gần đến nỗi có vẻ chỉ một chút nữa thôi sẽ rơi vào dưới cánh quạt máy bay. Chúng tôi bay tiếp. Tôi châm một điếu thuốc (khi đó tôi vẫn còn hút thuốc) - xem viên phi công F -14 ra hiệu gì (anh ta đeo mặt nạ dưỡng khí) ... Ý nghĩa cử chỉ của anh ta chỉ có thể hiểu là "tốt cho anh bạn thôi, còn với chúng tôi thì chẳng hề".
Sau đó anh ta làm điệu bộ búng vào cổ mình - như thể nói về rượu. Tôi nâng chai nước trái cây rỗng lên - kiểu như bảo rằng việc ấy của chúng tôi luôn ổn thỏa. Đáp lại - anh ta giơ ngón tay cái lên. Anh ta dùng tay trỏ một hình chữ nhật: muốn nói rằng, tàu sân bay - ở đó, phía trước và bên trái. Nhưng chúng ta cần phải tập hợp và làm sáng tỏ tình hình tốt hơn, do đó tôi ra hiệu - chúng tôi tự biết việc chúng tôi đang làm ..."


(http://www.navy.mil/management/photodb/webphoto/web_080209-N-XXXXX-002.jpg)
Một F/A-18 Hornet không đoàn hải quân 11 (Carrier Air Wing (CVW) 11) đậu trên tàu sân bay USS Nimitz (CVN 68) bay kèm Tu-95 Bear của không quân Nga trên đầu tàu sân bay Nimitz của Mỹ, ngày 9 tháng 2 năm 2008 tại vùng biển phía nam Nhật Bản, tàu sân bay đang di chuyển qua Tây Thái Bình Dương theo kế hoạch đã định (navy.mil).
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Hai, 2012, 12:38:54 AM
(tiếp)

Theo thời gian, các phi công đã hoàn toàn khai sáng đầu óc cho chúng tôi về những nhiệm vụ chủ yếu trong thời gian các chuyến bay trinh sát trong đại dương. Các nhiệm vụ chính thức là tìm kiếm các mục tiêu trên mặt nước của đối phương trong vùng Vịnh Ba Tư (tức là, một hạm đội của Hải quân Hoa Kỳ), đó là nhiệm vụ tiêu chuẩn, với một số chỉnh lý. Mẻ lưới lớn là các tàu sân bay Hoa Kỳ, liên tục được chuyển tới các khu vực không bình yên và nhiệm vụ của các phi hành đoàn là chụp ảnh sao cho tốt nhất đối tượng chính của công tác trinh sát.

Nhiệm vụ không dễ dàng, bởi vì bất kỳ tàu sân bay nào đều được bảo vệ từ trên không bởi hai máy bay tiêm kích Mỹ trực chiến, còn các thiết bị vô tuyến điện của bản thân hạm tàu cho phép phát hiện ra máy bay của chúng tôi khá lâu trước khi quan sát được bằng thị giác. Trong thực tế, các phi công của trung đoàn thừa nhận rằng các thiết bị radar của chúng tôi yếu hơn nhiều so với của người Mỹ, và khi đó trong trường hợp xảy ra xung đột người ta không cho phép chúng tôi bay gần tới tàu sân bay.

Có những truyền thuyết về những xung đột nghiêm trọng trên không giữa máy bay Mỹ và máy bay trinh sát của chúng ta, khi không sử dụng các loại vũ khí tiêu chuẩn trang bị trên máy bay tạo ra mối đe dọa nghiêm trọng cho nhau. Chiến tranh không phải đang xảy ra, và do đó bất kỳ thương vong nào của cả hai bên cần loại bỏ một cách an toàn tránh sự sơ xuất của thuật lái, tuy nhiên tình hình thì rất kịch tính.

"... Điều đó xảy ra như thế nào: đồng thời ghì cần điều khiển động cơ và cấn lái về phía mình (Рычаг (ручка) управления двигателем (сокр. РУД)), trong trạng thái "đi gaz nhỏ trên mặt đất" để giảm tốc độ xuống 370 km / h - tốc độ tối đa cho phép để ra càng. Ngay lập tức sau khi đã ra càng đẩy mạnh cần lái ra xa mình sang trái với vòng ngoặt về phía tàu sân bay với độ nghiêng gần 90 độ. Sau đó khi mũi máy bay ngóc lên, đi kèm với tăng tay cần điều khiển cửa dầu động cơ (РУД) theo bản năng và cùng với việc lấy tốc độ và độ cao, cho máy bay vượt lên phía trước. Và trong khi họ vẽ ra một vòng tròn ở đâu đó, chúng tôi đã ở trên độ cao 60 mét hoặc thậm chí còn nhỏ hơn và trên cùng hướng tàu sân bay. Nói chung, các máy bay tiêm kích không còn bắt kịp với chúng tôi - chúng đã bị bỏ lại sau. Trên đường tiếp cận tàu sân bay chúng tôi thấy một cặp F -14 đang bay, nhưng với chúng, để lấy được tốc độ và chiều cao ngoặt theo phía chúng tôi cần phải có thời gian, và điều đó làm chúng không bắt kịp. Nhưng máy bay trực thăng đã cất thẳng lên bay về phía chúng tôi. Chúng tôi tiến gần nó đến khoảng cách giới hạn có thể nhưng nó vẫn không bay tránh ra.Nào, ghì cần lái vào mình, chúng tôi lấy độ cao khoảng năm mươi mét, thậm chí tôi đã có một ý tưởng: "Làm sao để không làm rối tung bọt nước". Tuy nhiên, chúng tôi đã bay trên đầu tàu sân bay và chụp ảnh. Đây là "USS Enterprise", số mạn 65. Vòng quanh đội hình, chúng tôi chụp các bức ảnh, và các máy bay tiêm kích đánh chặn đến kịp thời, tiếp tục bay kèm. Bỗng nhiên họ quyết định "trả thù" chúng tôi - hoặc do đã thoát khỏi tay họ, hoặc do hành động với máy bay trực thăng, hoặc có thể do tất cả. Một trong những chiếc F -14 bay lên phía trước mũi máy bay của tôi khoảng hai mươi mét - bật tăng lực đốt sau. Những luồng không khí dao động mạnh mẽ, hoàn toàn hỗn loạn và không thể đoán trước, và việc giữ cho máy bay không rơi xuống nước là rất khó khăn, chiều cao không đủ lớn ... Tôi chuyển sang chế độ bay sao cho tạo được đệm khí tốt nhất cho cánh bay và cố gắng rất khó khăn duy trì ổn định cho máy bay, đồng thời nhẹ nhàng và kín đáo, gần như từng nửa mét đến một mét một, nâng máy bay lên độ cao tương đối an toàn khoảng 300 mét. Tôi ra dấu cho chiếc tiêm kích bay kề sát - "đồng nghiệp của anh đau hết cả đầu rồi". Vâng, các dữ liệu về nhóm tàu sân bay xung kích này đã được truyền đến tuần dương hạm tên lửa (RKR) "Varyag", đang ở cách chúng tôi không xa, chúng tôi có liên lạc với con tàu đó ..."

(http://www.acig.org/artman/uploads/bh19.jpg)
Bám sát hơn (aci.org).
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Hai, 2012, 01:04:57 PM
(tiếp)

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/5/5a/USS_Abraham_Lincoln%28CVN_72%29.jpg)
Không đoàn hải quân trên hạm số 2 (Carrier Air Wing 2 - CVW 2) bay biểu diễn trên đầu tàu sân bay Abraham Lincoln CVN_72, Biển Đông ngày 5 tháng 8 năm 2006 (U.S.Navy Photo).

Các phi công thích thống kê và nhất định phải thống kê số máy bay tiêm kích Mỹ "bị bắn hạ" cho tất cả các tai nạn của các đồng chí của mình, những thảm họa mà, than ôi, không thể tránh khỏi trong đại dương mở.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image014.jpg)
Tu-95, "được hộ tống".

Bản thân sự có mặt của máy bay mang vũ khí chiến lược trong vùng biển quốc tế, như tôi hiểu, đã gây nên hiệu quả hiện diện to lớn, vì một cặp "vật mang" vũ khí chiến lược của kẻ thù đang ngự ngay trên đầu bạn, thì ngay cả trong thời bình cũng không thể làm cho bất kỳ hạm đội nào thích thú.

"Trò chơi" khắc nghiệt của những kẻ mạnh đã đi quá xa vào cuối những năm 197x, khi mà cả hai phía Liên Xô và Mỹ đều đã phải chịu những tổn thất thực sự về con người và phương tiện kỹ thuật, kết quả là người Mỹ chính thức gửi một công hàm tới điện Kremlin, tuyên bố khu vực 5 km theo hướng và 500 m quanh mạn các tàu sân bay Mỹ được coi là không phận Hoa Kỳ với tất cả các hậu quả cần xem xét của nó. Có lẽ công hàm đã được gửi đúng lúc, nếu không thì ai đó trong số những phi công dũng cảm của Liên Xô cuối cùng cũng đã ngồi trên boong chiến hạm của người Mỹ rồi.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu rằng, toàn bộ "trò chơi" này diễn ra để làm gì trong không khí hòa bình với các nạn nhân thực sự? Tôi phần nào có thể hiểu người Mỹ, những người vẫn còn nhớ các phi công đồng nghiệp của mình, bị bắn rơi tại Việt Nam bởi những chiếc MIG của người Nga và những dàn tên lửa phòng không Liên Xô. Dễ dàng có thể hiểu được nỗi tức giận của các chỉ huy, khi trong các vùng biển hòa bình, những chiếc máy bay của kẻ thù tiềm năng khiêu khích ta mà ta không thể sử dụng vũ khí. Tuy nhiên, đối với các phi công Liên Xô, việc đuổi theo các tàu chiến Mỹ đã trở thành một môn thể thao anh hùng, một trò chơi chiến tranh nguy hiểm, nơi họ có thể chứng tỏ lòng can đảm, sự khôn khéo và nỗi giận dữ của họ ... đối với những viên chỉ huy ngu ngốc, đối với đời sự nghiệp tồi tệ và cuộc sống ảm đạm trong doanh trại tẻ nhạt vùng Viễn Đông!
  
(http://www.acig.org/artman/uploads/usaf_f-106_with_tu-95.jpg)
F-102A và Tu-95 (acig.org).
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Hai, 2012, 02:38:05 PM
(tiếp)

3. "Con cá lớn"

(http://www.acig.org/artman/uploads/v-vs_tu-16pp_over_cv-63_kitty_hawk.jpg)
Thỉnh thoảng trong thời gian Chiến tranh Việt Nam: Tu-95 trên đầu USS Kitty Hawk (CV-63) và được 2 F-4 hộ tống "đuổi" ra xa (aci.org).

Sau bảy giờ bay, trợ lý cơ trưởng vẫy tay với tôi trỏ về phía cửa lấy sáng, những gì tôi hiểu được đó là chúng tôi đã phát hiện mục tiêu. Đúng thời điểm này, tôi cảm thấy máy bay trượt xuống không trọng lượng, và chúng tôi đang nhanh chóng giảm độ cao. Máy đo cao bắt đầu quay đồng hồ trên máy thời gian, còn tốc độ tăng lên từ từ, sau khi đạt tới tốc độ "phản lực" 900 km / giờ. Những đám mây tiếp tục che phủ tầm nhìn, và chỉ trong những khoảng trống hiếm hoi giữa biển mây trắng như bông, tôi mới nhìn thấy sắc biển xanh lóa mắt.

Chiếc máy bay chao cánh, và chúng tôi lao ra khỏi màn sương mù trắng dày đặc. Tôi nhô người lên, để phân biệt rõ sự vật phía trước, nhưng từ buồng lái nhìn mọi vật không đủ rõ. Tu-95 lại lắc cánh, và dạ dày tôi lộn nhào, chỉ rõ rằng máy bay đang tiếp tục thay đổi trần bay. Một lần nữa, phi công bên phải quay lại và hét lên với tôi: "Hãy nhìn xem! Đó!", anh ta chỉ tay về phía bên trái máy bay. Đúng lúc này, chiếc máy bay nghiêng sang bên trái, và trong tâm tôi niềm vui trào lên khi từ độ cao 600 mét, tôi nhìn thấy qua cửa ló sáng bên mạn một con tàu mà chúng tôi đang bay quanh nó theo hình vòng cung. Bay phía trên con tàu, một khu trục nhỏ của Hải quân Mỹ, tôi nhìn thấy trên phần đuôi màu xám của nó hiện ra rất rõ sân đậu nhỏ màu da cam cho máy bay trực thăng. Trên sân trực thăng có nhiều người mà họ chắc chắn đang quan sát chúng tôi. Tầm nhìn biến mất, chúng tôi bắt đầu từ từ vòng lại.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image018.jpg)
Frigate của Hải quân Mỹ trong khu vực Vịnh Ba Tư. Hình ảnh thực được thực hiện từ trên máy bay Tu-95RTS ngày 11.08.1979. Tư liệu trong tập lưu trữ của tác giả.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Hai, 2012, 05:59:30 PM
(tiếp)

"Thêm lần nữa!", trợ lý cơ trưởng lại hét lên, và tôi đã chiếm được vị trí quan sát. Lần này chúng tôi đã giảm độ cao xuống rất thấp, nhìn thấy khá rõ thủy thủ Mỹ trên boong tàu. Sau khi bay gần như ngay trên nóc boong, chúng tôi vòng lại và nhanh chóng nhào vào trong những đám mây. "Không có cá lớn!", phi công trả lời tôi, và tôi nhận ra rằng ngày hôm nay chúng tôi đã không may mắn, và tàu sân bay Mỹ đã rời khỏi khu vực trinh sát.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image020.jpg)
Tu-95RTS (Ту-95РЦ).
  
Một thời gian tôi đã không từ bỏ được cảm giác đau đớn về tính hoàn toàn dễ bị tổn thương của chiếc máy bay chiến đấu của chúng tôi, bởi vì chỉ cần ở phía dưới bấm nút, và chiếc máy bay "chiến lược" khổng lồ của chúng tôi với khẩu súng không mấy ấn tượng của nó có thể biến thành một đống mảnh vụn đang cháy dở, và chúng tôi sẽ chỉ còn là những dòng chữ bị xóa mờ một nửa trên ngôi mộ "anh em" hoang vắng trong vùng Khorol duyên hải đã bị lãng quên.

(http://www.acig.org/artman/uploads/bh02.jpg)
Chiến tranh Lạnh đôi lúc trở thành "Nóng": ngày 28 tháng 5 năm 1968, một trinh sát Tu-16R lướt trên đầu nhóm tàu chiến Mỹ do USS Essex (CVS-9) dẫn đầu tại vùng biển phía bắc Na Uy (aci.org).

(http://www.acig.org/artman/uploads/bh03.jpg)
Sau khi lướt qua CVS-9 Essex ở độ cao rất thấp, chiếc máy bay ném bom khét tiếng chúi xuống, cánh chạm mặt biển, máy bay tiếp nước và nổ tung, không ai sống sót (aci.org).

Tôi tưởng tượng thủy thủ Mỹ hài lòng viết trong sổ nhật ký hải trình trên tàu rằng tại ô vuông N họ đã chấm dứt đường chiến đấu của hai máy bay ném bom Liên Xô, (quá khủng khiếp đối với một bản tóm tắt), và bàn tay của một thủy thủ đưa cẩn thận trên tờ giấy kẻ hàng: "2 Soviet Bears", như cách  gọi theo phân loại của NATO TU-95 - "Gấu". Vâng, một tên gọi hay! Nó phù hợp hoàn toàn với chúng tôi.

"Tu-95RTS vũ trang bằng sáu cặp pháo hai nòng 23-mm AM-23, bố trí tại ba trạm phòng thủ: DT-V12 tầng trên, DT-N12 tầng dưới, và DK-12 phía đuôi. Tổng cơ số đạn - 2500 phát bắn."

(http://commi.narod.ru/txt/shirad/070.gif)

(http://www.dogswar.ru/images/stories/gadjet/dt-b7.jpg)
Pháo dưới DT-N12-S (нижней ДТ-Н12-С), lắp đặt tại phần thân dưới trong khoang đuôi, có nhiệm vụ quét bán cầu dưới bằng hai pháo AM-23. Điều khiển từ xa bằng điện (http://www.dogswar.ru/oborydovanie/75-oborydovanie/1711-aviacionnye-ystanovk.html).

(http://commi.narod.ru/txt/shirad/071.gif)

(http://commi.narod.ru/txt/shirad/072.jpg)
Pháo đuôi DK-12 (ДК-12) trên Tu-95MS (http://commi.narod.ru/txt/shirad/185.htm).
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Hai, 2012, 10:47:31 PM
(tiếp)

... Sau đó bản tóm tắt còn đi tiếp lên cấp trên, nơi các sỹ quan tham mưu bảnh bao kết hợp nó với các dữ liệu khác để chuẩn bị báo cáo tổng hợp trong ngày, cuối cùng, như thể trong các bộ phim Hollywood, những người đàn ông vẻ bận rộn trong những bộ quần áo chỉnh tề nhanh chóng đi qua các gian của Nhà Trắng ôm các cặp hồ sơ đến phiên báo cáo sáng với Tổng thống Hoa Kỳ. Tổng thống nhìn lướt qua các giấy tờ có các biểu tượng màu khá đẹp và hỏi một cách ngắn gọn các trợ lý về tình hình ở vùng Vịnh Ba Tư. "Không có gì thay đổi, thưa Ngài Tổng thống!"...
    
... Thời điểm đó tôi rất tự hào, tự hào về đất nước của mình, quân đội của mình, tự hào cho bản thân mình, cuối cùng tôi cũng sử dụng được bản thân mình vào một sự nghiệp đúng đắn, vì nó mà tôi được nuôi nấng và đào tạo trong suốt ba năm qua. Hoàn toàn không quan trọng việc chúng tôi chưa nhìn thấy một mục tiêu lớn, chúng tôi đã CÓ MẶT ở đấy, chúng tôi đã thực hiện các nhiệm vụ đặt ra, và đã thấy đối phương trên thực tế. Tôi chân thành tin rằng chuyến bay của chúng tôi là cần thiết cho hòa bình thế giới, cho đất nước Liên Xô của chúng tôi, và có lẽ cho các cư dân đảo Socotra, mà trong khu vực của nó chúng tôi đã phát hiện ra các tàu chiến Mỹ. Tôi muốn tin vào sự đúng đắn của sự nghiệp của chúng tôi, sức mạnh vũ khí của chúng tôi, độ tin cậy của các máy bay của chúng tôi, và sự khôn ngoan của những người chỉ huy, bởi vì trong suốt hai mươi năm, thực sự tôi đã muốn tin vào một cái gì đó.

Và tôi cũng tin một cách tuyệt vọng rằng sẽ có một ai đó, cuối cùng sẽ đến thăm cái thùng vệ sinh chết tiệt ấy! ..
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image023.jpg)
Tashkent, 197x.

.... Chiều muộn ngày thứ bảy, khi mọi người tại Tashkent đang nghỉ ngơi tránh nóng bức, đang tràn ngập các nhà hàng mến khách và đang đi dạo dưới các tán cây râm mát, trên bầu trời vụt hiện ánh đèn của hai chiếc máy bay. Một nhóm đông người đứng cuối sân bay, háo hức nhìn lên bầu trời đang ngả tối. Nhìn thấy ánh đèn, người ta sôi sục hẳn lên, nhộn nhịp một cách vui vẻ, người ta mang lại gần hơn nữa những hộp kim loại tiêu chuẩn, trong đó những người chơi ô tô xô viết thường dùng chở xăng. Tiếng gầm trầm trầm vang lên, và chẳng mấy chốc trên sân đỗ bắt đầu mờ tối, hai chiếc máy bay Tu-95 lần lượt nối đuôi nhau, mệt mỏi rẽ vào sau chuyến bay 16 tiếng đồng hồ.

Ngay sau khi cánh quạt dừng hẳn, các kỹ thuật viên chạy đến các máy bay, lắp đặt thang, theo cầu thang các phi công chậm chạp leo xuống, duỗi chân một cách khó khăn. Những tiếng cười vang lên, tiếng đùa bỡn, người ta vỗ vào lưng các phi công mệt mỏi, hỏi thăm một số câu, ai đó mang đến một hộp nhỏ, trong đó theo truyền thống bí ẩn của ngành hàng không người ta đựng khẩu phần bia phân phối cho các phi hành đoàn mệt mỏi. Tuy nhiên, trước khi uống bia thì tất cả những người vừa bay đến phải thực hiện một nghi lễ khác của không quân tầm xa. Không ai nói với ai một lời, hai mươi người đàn ông trong đồng phục bay màu xanh giống hệt nhau nhanh chóng xếp hàng dọc theo rìa sân đỗ bằng bê tông quay mặt về khu vực được chiếu sáng xung quanh nhà ga sân bay, và sung sướng nhìn ra xa,  với một câu văng tục thầm, bắt đầu đi tiểu. Một hạnh phúc đến như vậy tôi chưa bao giờ cảm thấy!

Khi làn sóng sung sướng dâng đến đỉnh, số phận trớ trêu thay, trên đường lăn gần, một máy bay chở khách của "Aeroflot" chạy ngang qua chỗ chúng tôi. Trong những cửa sổ được thắp sáng, chúng tôi phân biệt rõ những hành khách đang nhìn xuống đội hình những người đàn ông giống hệt nhau trong một điệu bộ kỳ lạ, đang giữ tay trên bụng của mình. Chúng tôi tiếp tục đứng, hy vọng rằng người ta không nhìn rõ chúng tôi, tuy nhiên, ngay cả khi trời sáng hơn, thì cũng sẽ không có ai quay đi, bởi vì tất cả chúng tôi đều cảm thấy mình là những anh hùng của ngày hôm nay.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_9_clip_image025.jpg)
Tu-95 trên sân đỗ.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 27 Tháng Hai, 2012, 01:14:58 AM
(tiếp)

Phần 10
 
ĐƯỜNG TỚI ĐẠI DƯƠNG
 
  
1. Tiện nghi của Không Quân
 
  
Việc quay về Moskva từ Tashkent diễn ra nhanh đến bất ngờ. Ngay ngày hôm sau khi trở về từ chuyến bay tới vùng Vịnh Ba Tư, chúng tôi được bố trí lên một máy bay vận tải cùng chiều của Không quân, chiếc máy bay này sẽ bay qua thủ đô trên đường tới một nơi nào đó ở châu Phi. Sau chuyến phiêu lưu nhiều giờ trên chiếc máy bay bất tiện nghi nhất của Liên Xô, tôi cảm thấy rằng không gì có thể gây ngạc nhiên cho tôi nữa, tuy nhiên, cạnh chiếc An-12  "Aeroflot" màu trắng trên sân bay Tashkent một sự ngạc nhiên chờ đón chúng tôi dưới hình thức 9 người đàn ông khỏe mạnh, kỹ thuật viên hàng không, những người được gửi đi làm chuyến "Safari" châu Phi trên cùng một chuyến bay. Mỗi người đều mang những túi nặng, và những người giàu kinh nghiệm nhất đã lặng lẽ lầu bầu sau khi họ nhìn thấy còn có ba hành khách khác.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image002.jpg)  
An-12.

Cabin hành khách kín của máy bay An-12 bố trí 6 người thì tốt, nhưng chứa đến 12 người đàn ông rõ ràng là quá nhiều! Sau khi cam chịu quẳng đồ đạc vào khoang hàng hóa, trong đó trên các giá lưới người ta gắn cẩn thận các bao gạo, thùng xăng chứa dầu thực vật và thậm chí các túi lưới thông thường của Liên Xô đựng trứng, (tôi muốn được nhìn thấy những quả trứng đó sẽ ra sao sau tất cả các chuyến bay và cái nóng nực của châu Phi!), chúng tôi bắt đầu rên và văng tục trong cabin xung quanh chiếc bàn bắt vít xuống sàn máy bay. Giống hệt đi xe buýt trong giờ cao điểm, nhưng không có cách nào khác, và tôi đã sẵn sàng bay đứng, chỉ mong sao trở về nhà sớm.
  
"Sao nhỉ, lèn chặt như cá trích chưa, nào bay thôi!", anh chàng cơ trưởng vóc dáng khổng lồ bật cười to, đóng sầm cửa cabin và "chiếc tàu bay" chở khách của chúng tôi trong ý nghĩa đầy đủ nhất của từ này đã chạy đến cuối đường băng. Sau khi cất cánh trong tư thế thân thể bị "kẹp đứng", ép chặt vào cái lưng ướt đẫm mồ hôi của một ai đó, tôi cảm thấy máy bay đã bắt đầu lấy lại cân bằng một cách suôn sẻ, tôi cố gắng nhích tới cửa sổ lấy sáng trên cửa đi vào khoang hàng hóa, thật bất ngờ tôi quan sát trong căn buồng tối có chuyển động. Nhìn gần lại, tôi thấy một người đàn ông nằm vật trên một đống bao.

"Này, có người kìa!", tôi hét lên 'trong tiếng động cơ gầm rú, và một số kỹ thuật viên chen đến chỗ cửa sổ tròn, qua cửa sổ họ nhận ra đồng nghiệp của họ (ôi trời !) vẫn đang đê mê trong trạng thái cô độc. "Kolia! Cậu đang làm cái gì vậy? Trời, sao mà cậu ... ", các kỹ thuật viên đập cửa, cố gắng đánh thức anh bạn không may, hy vọng anh ta không ngủ say ở đó, giống như một con cá trên cạn. Người đàn ông trưởng nhóm dáng dài thượt, râu ria xồm xoàm, chen vào giữa chúng tôi, sau khi khẳng định cấp dưới của ông sẽ sớm trở thành một xác ướp trong cabin không có điều áp, ông bắt đầu văng tục đạp chân vào cửa. Nikolai, chợt tỉnh khỏi giấc mơ hạnh phúc, rõ ràng cảm thấy điều gì đó hỏng rồi, anh ta nhìn thấy khuôn mặt nhân từ của người thủ trưởng của mình qua kính cửa sổ, lê ra cửa, và đột nhiên hiểu chuyện gì đã xảy ra. Trên khuôn mặt ai oán như của một anh hùng điện ảnh, bị giết chết trong chiếc tàu ngầm, Kolia bắt đầu cào vào cửa sắt, lấy chân khẽ đập cánh cửa.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image004.jpg)(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image006.jpg)
Khoang hàng hóa của An-12.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 12:43:04 AM
(tiếp)

"Kolia! Nào, ... tiên sư cậu! Làm sao thế? Rõ kh ... ổ!", viên toán trưởng bứt rứt không thể yên, và lấy hết sức mình ông quay lại phía trước với các phi công. Dưới áp lực mạnh mẽ của cả tay và chân cuối cùng cánh cửa buồng lái phi công cũng mở ra, cơ trưởng phi hành đoàn giận dữ hét lên: "Cần gì?". Nhanh chóng hiểu ra tình thế, anh ta lệnh cho phi công phụ hạ độ cao, rồi tuôn ra một mớ những câu chửi thề với các kỹ thuật viên không may, vĩnh viễn vạch ra đường ranh giới trí tuệ giữa hai nhóm chuyên gia hàng không chính, một là các phi công và hai là .... tất cả phần còn lại.

Ép gí mọi người sang một bên, cơ trưởng tự mình chen tới tận nơi, dùng chìa khóa của mình mở cửa, tống anh chàng Kolia hoảng hốt đã bắt đầu lạnh cóng ra ngoài. Không có vui sướng gì đặc biệt, chúng tôi lập tức cảm thấy ngay áp lực của việc bổ sung thêm người, còn người được cứu với bộ mặt biết tội, lẩm bẩm điều gì đó trong tiếng hừm không ác ý của các đồng nghiệp. Cửa cabin phi công đóng chặt lại, và ánh sáng phát ra từ buồng lái vụt tắt ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image008.jpg)
An-12 - buồng lái.

... Đường đến Moskva không phải là ngắn và sau vài giờ bay, trong cabin bịt kín của chúng tôi trở nên thiếu ô xi . Tiếng rì rầm nổi lên, và các kỹ thuật viên yêu cầu mở buồng lái để không khí được điều hòa đi ra ngoài chỗ chúng tôi. Họ đập cửa một lần nữa, và khi cơ trưởng cho phép trình bày, người nhóm trưởng giải thích để kíp bay cung cấp dưỡng khí cho chúng tôi. Cơ trưởng của phi hành đoàn, rõ ràng là chống lại, nhưng cánh cửa thì anh ta để mở, và phần còn lại của chuyến bay chúng tôi được hít thở tương đối tự do ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image010.jpg)
Trên sân đỗ.

... Vào chiều muộn một ngày tháng Tám, ba học viên vận đồ dân sự ngồi tại một trạm dừng đường sắt ngoại ô hoang vắng quận Monino, thèm thuồng hít lấy hít để mùi hương dịu ngọt của cỏ cây chiều tối. Sau Tashkent và chuyến bay nghẹt thở đúng nghĩa vừa trải qua, điều này thật tuyệt vời! Chúng tôi ngồi đó khá lâu, chờ đợi một chuyến tàu điện hiếm hoi về Moskva, và suy đoán - chuyến về nhà của chúng tôi đã là cuối cùng chưa và giá chúng tôi có thể xin lại vài ngày nghỉ phép đã mất.

Mối bận tâm của chúng tôi hoàn toàn hợp lý, và trước chuyến trở về cuối cùng tới Moskva vẫn còn xa lắc. 
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 11:25:20 AM
(tiếp)

2. Hoàng hôn Bắc Cực
 
Cuộc nói chuyện tại ban cán bộ Học viện Quân sự ở tầng hai "Hilton" rất ngắn gọn. Viên thiếu tá đã quen thuộc trao cho chúng tôi công vụ lệnh mới và những tấm vé máy bay đẹp đẽ của hãng Aeroflot chuyến Moskva-Khabarovsk hai ngày sau và mong muốn chúng tôi tìm hiểu tại chỗ và tự mình giải quyết công việc tại thị trấn Khorol, khu Primorsky thuộc lãnh thổ CHXHCNXVLB Nga. Bây giờ chúng tôi sẽ làm quen với nơi đóng quân của Trung đoàn không quân vinh quang, với các phi hành đoàn mà chúng tôi bay cùng ở Tashkent.

Đáp lại nỗ lực của tôi nhắc đến kỳ thi khét tiếng còn nợ, viên thiếu tá trả lời lạnh lùng: "Chúng tôi biết kỳ thi của cậu rồi". Trớ trêu thay, điều đó chính thức xác nhận "chúng tôi" bằng cách nào đó muốn làm yên lòng tôi, và tôi nghĩ kỳ thi có thể chậm lại sẽ tốt cho tôi hơn. Các bạn của tôi cũng rõ ràng không hài lòng về cuộc hành trình dài dặc này, và chỉ có thể an ủi bản thân rằng chuyến công tác trong thời gian học tập nghe có vẻ cũng không tồi ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image012.jpg)
Tòa nhà hành chính của Học viện Quân sự, những năm 200x.

... Chiếc máy bay chở khách liên lục địa khổng lồ Il-62M bay tuyến Moskva-Khabarovsk là phương tiện giao thông vận tải chính tới vùng Viễn Đông và, như thường lệ, chật ních người. Len qua các góc và những cháu bé sơ sinh đang được mẹ cho ăn, chúng tôi ngồi được vào chỗ của mình, tôi khoan khoái duỗi người trong chiếc ghế ngồi thoải mái bên cạnh cửa sổ máy bay. Hai mươi phút sau, nhà ga sân bay Domodedovo rùng lên trong buổi chiều rồi nhẹ nhàng lướt qua cửa sổ của tôi, trên kính cửa sổ những giọt mưa nhỏ Moskva lăn nhẹ.

Động cơ mạnh mẽ của chiếc máy bay gầm lên, và sau cú chạy đà mau lẹ nó nhanh chóng cất mình lên bầu trời ngoại ô Moskva đang sẩm tối. Người ta bắt đầu phục vụ đồ uống và đồ ăn, còn tôi nhìn ra hoàng hôn tuyệt đẹp qua cửa lấy sáng từ độ cao 11.000 mét. Các bạn bè tôi, những người xa lạ với vẻ đẹp nghệ thuật, tập trung nhiều hơn vào món súp gà Aeroflot và nước chanh nóng đựng trong những chiếc cốc trơn trông khá buồn cười. Khi trời đã tối hẳn và mặt trời chỉ còn là một ráng hồng tươi, những ngôi sao trên tầng bình lưu lấp lánh trên đầu chúng tôi, bóng tối vũ trụ đã bao phủ trái đất, và dường như chúng tôi đang bay trong không gian vũ trụ xa xôi, chậm rãi xoay quanh một ngôi sao khổng lồ màu đen.

Hoàn toàn có thể là qua lớp kính mỏng cửa chiếu sáng, tôi đã thấy cái gì đó mà tôi không nên thấy, và các cư dân trong không gian vũ trụ đã chiếm lĩnh cả thể xác và tâm trí tôi, nhưng hoàng hôn màu đen từ cửa sổ chiếc máy bay IL-62, đang bay về phía đông theo đường parabol đạn đạo qua thành phố xa xôi miền cực của Thế giới Hòa bình, là điều cuối cùng mà tôi còn mơ hồ nhớ được ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image014.jpg)
Hoàng hôn. Composition của tác giả, năm 2007.

... Sau chuyến bay dài tám giờ, các bạn tôi phát hiện thấy tôi nằm bất tỉnh trên chiếc ghế của mình, và tôi rời máy bay như thế nào, cho đến bây giờ tôi cũng không hình dung được. Thề có danh dự các nhân viên của Aeroflot, cả trong máy bay hoặc trong ga hàng không thành phố Khabarovsk, họ không gây bất kỳ trở ngại nào cho các bạn bè tôi trong việc đưa cái cơ thể bất động không cảm giác ấy đi và cũng không có bất cứ sự giúp đỡ nào. Theo kể lại, các bạn đã xách tôi đến ga sân bay, quẳng lên một chiếc taxi để chở đến một khách sạn ga tồi tàn. Tôi bắt đầu sốt nóng, và các bạn đồng học bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về việc phải gọi "cấp cứu", bởi vì tôi mãi vẫn chưa tỉnh, nằm mê mệt trên một chiếc giường khách sạn đã hư hỏng.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image016.jpg)
Khabarovsk, 197x.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 02:39:27 PM
(tiếp)

(http://i1119.photobucket.com/albums/k631/qtdc4/Khabarovsk1.jpg)

Sau khi trao đổi, Serega cùng Andryusha đã quyết định mạo hiểm đợi cho đến buổi sáng, bởi vì để tôi một mình nằm lại trong một thành phố xa lạ là rất xấu, và việc thực hiện nhiệm vụ tại Khorol sẽ bị đe dọa. Suôt đêm, họ kiểm tra hơi thở của tôi, chờ đợi điều tồi tệ nhất, nhưng về sáng tôi bắt đầu có dấu hiệu của sự sống và thậm chí đã nhận ra bạn bè. Chắc chắn biết tôi vẫn còn sống, Serega chạy vào thành phố mua vé chuyến tàu đến khu Primorsky chưa quen, nơi cần phải tìm ra thị trấn Khorol bí ẩn. Sau đó, họ đổi ý, và Andryusha chạy đâu đó kiếm đồ ăn, nhưng chuyện này tôi sẽ kể sau.

Vào buổi tối, sức khỏe của tôi lại trở nên tồi tệ hơn, và tại thành phố vẻ vang Khabarovsk, tôi chỉ còn nhớ hình ảnh về đêm bức tượng nhà quý tộc Cossack Yerofei Pavlovich Khabarov, đứng trên một bệ cao gần nhà ga ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image018.jpg)
Khabarovsk - ga xe lửa, những năm 197x.

... Tôi tỉnh dậy sởn da gà và thấy mình đang nằm ở giường tầng trên của một chuyến tàu hỏa. Đồng hồ chỉ 07:30 giờ, có lẽ là giờ sáng, khi xe lửa bồng bềnh trên đường ghi, bắt đầu chuyển động vào một ga lớn. Cơ thể xem ra vẫn còn tồi, nhưng những động tác vụng về của tôi và cái nhìn đã có thần thái hướng lên trên đã làm dấy lên niềm vui khôn tả của các anh bạn đồng hành của tôi. Sự việc rõ ràng đang tốt dần, khi tôi lần những bước chệnh choạng, bám vai các bạn mình, lê bước trên sân ga đầy ánh mặt trời của thành phố không quen Ussuriysk. Serega kéo chiếc túi của tôi như thường lệ, và Andryusha với tầm vóc nhỏ của mình, đi cạnh làm chỗ dựa tốt cho tôi. Tình trạng của tôi còn xấu, trong tâm trạng của một chú mèo ốm bị trầy vẩy, như thường thấy sau những trận say rượu đáng xấu hổ, khi không kiếm được chút gì, và phải ngoan ngoãn hưởng thụ thành quả "niềm vui" lớn của mình. Trên con đường bụi bặm đi khỏi ga Ussuriisk tôi xấu hổ vì sự bất lực của mình, vì đã "phá hoại khả năng tác chiến tổng thể" của nhóm, và tôi rất biết ơn các bạn đồng hành của mình đã giúp đỡ tôi.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image019.jpg)
Ussuriisk, ga xe lửa, 197x.
 
Trong khu vực ga xe buýt thành phố, từ đó, theo người ta cho biết, có xe buýt đến Khorol, các đồng đội đói meo của tôi nhìn thấy biển đề một phòng ăn, và chúng tôi đi vào ngồi xuống bàn ăn trước khi làm cú nước rút cuối cùng. Phòng theo tiêu chuẩn phòng ăn công cộng nom khá sạch sẽ, nhưng tôi hoàn toàn từ chối ăn, mặc dù, tôi đã ăn lần cuối cùng trên máy bay hai ngày trước. Theo ý kiến chung, (sự thật thì không ai biết), tôi đã bị mắc bệnh nhiễm trùng đường ruột rất nguy hiểm từ Tashkent, nhưng đến lúc đó tôi vẫn chưa mảy may nghi ngờ.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image020.jpg)
Ussuriisk, 197x.
 
Trong khi Serega và Andryusha chén rất ngon lành món thịt ninh (chào Tashkent nhé!), tôi vật vờ nhìn qua cánh cửa mở của phòng ăn trống trải ra ngoài đường phố, hoàn toàn không biết rằng chính ở nơi này hai năm sau tôi sẽ được chứng kiến trận mưa dữ dội nhất trong cuộc đời mình - cơn bão năm 1981 ...
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 04:24:19 PM
(tiếp)

3. Món Salad Ussuri

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/e/e4/RussiaFarEastNumbered_RUS.png)
Lãnh thổ vùng Viễn Đông Liên bang Nga: 1. Tỉnh Аmur 2. Tỉnh tự trị Evreiskaia 3. Khu Каmchatka 4. Tỉnh Маgadan 5. Khu Primorie 6. Tỉnh Sakhalin 7. Khu Khabarovsk 8. Khu tự trị Tchukotka 9. Yacutia.
  
... Phòng chờ bến xe buýt đầy người và chúng tôi phải tìm chỗ ngồi quanh cái hộp bê tông màu trắng mà các xe buýt đậu quanh. Các bạn để tôi ngồi trông hành lý, còn bản thân họ đi đến quầy tính tiền chiến đấu. Mặt trời tháng Tám miền duyên hải đổ xuống cái nóng khắc nghiệt. Sau này tôi được biết rằng các mùa của thiên nhiên tại phần này của thế giới đến sớm trước một tháng, và tháng Tám là cao điểm của mùa hè. Người xung quanh rất nhiều. Cư dân nông nghiệp Primorie chờ chuyến xe của họ, ngồi ngay trên các túi đồ, đờ đẫn dưới mặt trời nung nóng.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image022.jpg)
Ussuriisk, 197x.

Tôi bị thu hút bởi hai người đàn ông, vẻ người nông thôn, mặc quần áo màu đen và đội những chiếc nón cũ nhàu nát. Những người đàn ông bình thản nói chuyện, một người lôi từ chiếc áo khoác nóng bức ra chai vodka nửa lít và đặt nó lên bậc cầu thang đen bỏng rẫy, gần nơi họ ngồi. Tiếp tục cuộc trò chuyện, người kia rút từ túi áo bên trong ra một tờ báo, trong đó gói một trái dưa chuột muối to màu hung. Bằng những cử động chậm rãi người đàn ông mở nút chai, ngửa đầu ra, rót vào miệng đúng 1/2. Khi đến lượt người thứ hai, ông ta cũng thực hiện đúng động tác như vậy, và cái chai lập tức thành trống rỗng. Chẳng hề vội vàng, họ bẻ đôi trái dưa chuột muối uể oải nhai, lười biếng vẫy tay đuổi ruồi ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image024.jpg)
Ussuriisk, những năm 200x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 06:34:43 PM
(tiếp)

(http://russia.big-map.ru/668964_BIG_0_0.jpg)

Nhìn thấy vodka khi nóng bức đã làm tôi muốn buồn nôn, và sau này tôi hiểu ra rằng đồ uống phổ thông này của Nga rất được ưa chuộng tại khắp mọi nơi trong vùng Viễn Đông, cũng giống như ở Gruzia người ta ưa dùng rượu vang "khô", và người Uzbek - uống trà. Cư dân địa phương, ví dụ, không hiểu rằng bạn có thể ngốn cả rượu vang hoặc bia, mặc dù, người ta bán mọi thứ, bắt đầu từ rượu sâm banh khá ngon của nhà máy rượu vang Khabarovsk, cho đến rượu vang Azerbaijan và thậm chí cả rượu vang nhập khẩu. Bia rót ra tại vòi  tất nhiên có đặc thù riêng của nó, tuy nhiên, nó không thua kém món bia Moskva có mùi xà phòng. Vodka thì không hạn chế số người hâm mộ, người ta thích nó từ khi còn trẻ, từ những người đàn ông râu ria đến những phụ nữ yếu đuối, kể cả tầng lớp trí thức mỏng manh vùng Viễn Đông.

Ở đây tôi đề cập đến phần phía nam của vùng Viễn Đông, khu Primorie đầy nắng, nơi có điều kiện khí hậu để nho phương Bắc và dưa hấu chín mọng, còn cà chua có kích thước cạnh tranh được với trái cây nổi tiếng của Ucraina. Bất cứ điểm nào ở vị trí trên Khabarovsk, đều thuộc về "Phương Bắc", và ở đó, như bạn biết đấy, rất lạnh, nếu không có vodka sẽ rất buồn chán.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image026.jpg)
Ussuriisk, Phố Leningradskaya, nhà số 43, nơi tác giả cư trú thời kỳ 1981-1986.
Hình ảnh những năm 200x.

........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 08:42:56 PM
(tiếp)

Một mô hình tương tự ta có thể quan sát thấy tại Zabaikal, nơi khí hậu khắc nghiệt chỉ thích hợp cho những người bị kết án lưu đày. Tôi dẫn ra đây câu chuyện của người bạn cùng lớp của mình, Sergei Ya., người mà sau khi phân công công tác vào năm 1981 đã đến phục vụ trong đơn vị đặc biệt OSNAZ tại quân khu Zabaikal.

"... Sau khi đến nơi phục vụ, gia đình trẻ của Sergei Ya. nhận một phòng trong một công trình phụ trợ kiểu doanh trại, chia sẻ số phận cùng các gia đình khác trong tiểu đoàn độc lập. Người phụ nữ Moskva giản dị và khả ái, vợ của viên trung úy trẻ, được cư dân bản địa cũ rất thích, cô sớm tìm thấy việc làm theo chuyên môn - giáo viên tại một trường học địa phương. Đầu mùa thu, là ngày lễ của ngành chuyên môn - Ngày của Giáo viên, để kỷ niệm nó tại nhà trường người ta chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ của tập thể lao động, mời các giáo viên cùng với những ông chồng. Nhà trường rất tốt, hiệu trưởng là một nhà sư phạm có thâm niên công tác lâu năm, biết cách quản lý và có sự theo dõi kỷ luật công tác một cách nghiêm ngặt. Nhưng, quan trọng hơn, họ lựa chọn giáo viên rất cẩn thận, cố gắng giữ thương hiệu, bởi vì họ có khả năng lựa chọn, và các bà vợ sĩ quan, như ta biết, thường là các đại diện của một nghề nghiệp có tính nhân văn cao cả - hoặc "ngành y" hoặc "ngành giáo", (các nhà sư phạm theo cách gọi cũ). Trên chiếc bàn đã bày biện, Sergey Ya. không phát hiện ra những chai nước nhỏ, sau khi coi nó là hệ quả của sự cung cấp tồi và ngân sách giáo dục nhân dân còm cõi. Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của anh khi bà hiệu trưởng, đọc một bài phát biểu sôi nổi về vai trò của đảng trong sự nghiệp giáo dục toàn dân và khi đọc đến "nhất trí-nhiệt liệt!", bà cầm lấy chai vodka và rót vào ly rượu vang lớn một nửa chai. Toàn bộ các thành viên còn lại của đội ngũ trí thức làm theo bà, và giơ tay biểu quyết theo sự nhất trí chung, không nhắm mắt, 250 gram thức uống có cồn không cần lót dạ! Cô vợ của Sergei Ya. tái người vì sợ hãi, còn bản thân viên trung úy, một cây hài lớn, nhanh chóng cầm lấy ly của mình, để không bật cười to ..."


... Con đường tới Khorol không gây nhiều ấn tượng. Xung quanh trải ra một địa hình phóng khoáng có những ngọn đồi thấp trên đường chân trời. Chiếc xe buýt cũ "Lviv" có các động cơ diesel ở cuối xe và ống xả trông khá buồn cười, sau một giờ đã đưa chúng tôi tới trung tâm Khorol, từ đó chúng tôi còn phải đi bộ một thời gian dài tới đầu bên kia thị trấn, chính là nơi đặt sân bay quân sự, lúc nào không trung cũng đầy tiếng hú trầm đục, còn trong doanh trại đồn trú có các người quen của chúng tôi - các phi công anh hùng của trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304 (304 ODRAP) Hạm đội Thái Bình Dương.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_10_clip_image028.jpg)
Ngoại vi Ussuriysk, sông Suifun (Razdolnaya).
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Hai, 2012, 10:19:40 PM
(tiếp)

Phần 11
 
VIỄN ĐÔNG GẦN GŨI, VIỄN ĐÔNG THÂN THƯƠNG CỦA CHÚNG TA ...
 
1. Khorol

(http://www.buran.ru/images/gif/primorye.gif)
Bản đồ Primorie, hồ Khanka có vùng nước là biên giới giữa LB Nga và Trung quốc. Sân bay Khorol - sân bay dự bị phía đông cho tàu con thoi "Buran" (buran.ru).
 
Primorskii Khorol bắt rễ vào nền tảng vùng Viễn Đông nói tiếng Nga, và tên gọi của nó nhận được từ thị trấn nhỏ Khorol của Ucraina, hoàn toàn phù hợp với những cuộc chinh phục lịch sử tại châu Mỹ, nơi có các "St Petersburg" và "Odessa" của mình. Theo tin đồn thị trấn được lập nên hoặc do những người di cư, hoặc do những tù nhân khổ sai người Ukraina, tương tự như những người tiên phong của châu Úc nhận được quyền tại nơi cư trú tự do.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image002.jpg)
Viễn Đông, năm 197x.
  
Đến năm 1979 Khorol cũng chẳng khác mấy các khu định cư lớn tương tự trên lãnh thổ Primorsky Krai, một thung lũng màu mỡ, kéo dài 150 km từ đường biên giới với Trung Quốc Hồ Khanka lên phía bắc đến Vladivostok, thành trì của nước Nga ở vùng Viễn Đông và thủ đô biển của Liên bang Xô Viết ở Thái Bình Dương. Xung quanh thị trấn trải ra các cánh đồng nông trường không giới hạn, bị chia cắt bởi vô số sân bay quân sự. Gần như tại mỗi điểm dân cư đều có các đơn vị quân đội có các nhiệm vụ hoàn toàn khác nhau. Xét về sự bão hòa của các cơ sở hạ tầng quân sự, Primorsky Krai gợi nhớ nhiều nhất đến Cộng hòa Dân chủ Đức, nơi mà chỗ nào bạn cũng có thể gặp các doanh trại đồn trú của quân đội xô viết, mà nói chung, không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì lực lượng Cụm Quân đội vùng Viễn Đông vào cuối những năm 197x cũng tương ứng với lực lượng của Cụm Quân đội Xô viết tại Nước Đức (GSVG - Группа советских войск в Германии - ГСВГ) là 1,5 triệu quân.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image004.jpg)  
Viễn Đông, năm 197x.
............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 29 Tháng Hai, 2012, 12:16:18 AM
(tiếp)

(http://i1119.photobucket.com/albums/k631/qtdc4/Khorol_1.jpg)

(http://i1119.photobucket.com/albums/k631/qtdc4/37_big.jpg)

"Sân bay dự bị phía Đông (Khorol) cho tàu con thoi "Buran":
Đằng sau từ "sân bay phía Đông" che giấu sân bay dự bị bố trí tại trung tâm khu Primorie (phía Nam hồ Khanka), phía Đông trung tâm quận Khorol.
Tọa độ địa lý đường CHC:
- vĩ độ 44 độ 27' 03,6''
- kinh độ 132 độ 07' 27,9''
Cao độ trên mực nước biển 95,23 m; hướng hạ cánh tuyến thứ nhất 153 độ 27' 59,0'', tuyến thứ hai tương ứng - 333 độ 27' 59,0''.
Chiều dài đường băng 3700 m, chiều rộng 70 m, độ lệch từ -9 độ 39'.
Cao độ điểm hạ cánh - cao độ phải 86,99 m, cao độ trái 96,92 m. Theo xác nhận của các nhân chứng, đường băng thực tế khá cong và dốc, điều đó có thể thấy qua cái nhìn phi quân sự (giống như đường CHC tại sân bay Vladivostok tại thị trấn Archiom).
Về mặt lãnh thổ sân bay được bố trí trong ô vuông giữa các điểm dân cư Khorol, Novodevitsa, Leninskoie, đường CHC bố trí hướng về phía bắc, cạnh đường sắt, song song với nền đường. Bên kia đường sắt là đài chỉ huy không lưu thống nhất (ОКДП - Объединенный командно-диспетчерский пункт).

Doanh trại quân đội bố trí trên hướng đông-bắc Khorol, ở đó bó trí các đơn vị phục vụ đề án "Buran" với toàn bộ cơ sở hạ tầng của mình (kho chứa, gara và v.v.). Các chuyên gia dân sự biệt phái sống trong doanh trại căn cứ đồn trú trong các ngôi nhà lắp ghép bằng ván theo kiểu mô đun, người có gia đình về cơ bản sống tại Novodevitsa và Sikovka trong các nhà ở ít nhiều có điều kiện sống tốt hơn.
Từ khá lâu trước khi bắt đầu thực hiện đề án xây dựng tàu vũ trụ sử dụng nhiều lần "Buran", sân bay đã có ý nghĩa chiến lược đối với đất nước.

Khi đất nước bắt đầu được vũ trang (cuối những năm 196х) các máy bay trinh sát chiến lược tầm xa Тu-95МR trong thành phần trung đoàn số 106 (đóng quân tại Uzina tỉnh Kiev) và sư đoàn máy bay ném bom hạng nặng (тяжело-бомбардировочной дивизии - ТБАД - TBAD) số 79 (đóng căn cứ tại Semiplatinsk), thì Khorol được sử dụng làm sân bay căn cứ tạm thời cho các đơn vị đó.

(http://www.buran.ru/images/gif/tu-95rc.gif)

Từ khi tiếp nhận trang bị các máy bay trinh sát chiến lược hải quân (và chỉ thị mục tiêu) Тu-95RTS (phân loại theo NATO - "Bear-D"), trung đoàn máy bay trinh sát hải quân độc lập số 304 (Отдельный разведывательный полк Авиации ВМФ - 304 ОДРАП) bắt đầu đóng căn cứ tại Khorol, đơn vị thực hành nhiệm vụ trên không gian biển Thái Bình Dương cho đến giữa những năm 199х."


http://www.youtube.com/watch?v=w4eODN_-wHs
Chuyến bay cuối cùng của biểu tượng "Chiến tranh Lạnh" 10h sáng 24/6/1993.
 
Dân cư Primorie phân chia rất rõ rệt ra người địa phương và quân nhân ở nơi khác đến đồn trú, và các giao tiếp giữa hai nhóm chủ yếu này ít khi xảy ra. Tất nhiên, có những trường hợp các sĩ quan, và binh lính kết hôn với cô dâu địa phương, tuy nhiên, phần lớn họ sống riêng. Điều đó trên nhiều bình diện nhắc ta nhớ đến việc cư trú kiểu thuộc địa-hòa bình, một loại biếm họa của xã hội Đông Đức, nơi suốt 40 năm sống chung với nhau, mặc dù công khai tuyên bố tình hữu nghị, thì tất cả mọi thứ lại được làm để cho tình hữu nghị này không có.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 29 Tháng Hai, 2012, 10:30:13 PM
(tiếp)

Tại khu Primorye, người ta không yêu mến quân nhân. Họ thừa nhận, nhưng không thích. Bất kỳ cuộc đụng độ nào với các cư dân địa phương đều kết thúc bằng các cuộc ẩu đả đẫm máu và quân nhân thường xuyên bị đánh đập. Tuy nhiên, họ đổ mọi thứ lên đầu các tù nhân bị phát vãng, sống ngoài vòng pháp luật, nhưng sau khi đã sống một thời gian tại Viễn Đông, tôi có thể nói một cách tự tin rằng trong mỗi người Viễn Đông đều có một kẻ tù nhân lưu đày nhỏ. Đó là những con người hoàn toàn khác, hay dùng loại từ lóng dễ nhận thấy và một ngữ điệu lơ lớ khó nhận ra, họ suy nghĩ và sống theo kiểu khác. Tại Khorol ngay lập người ta nhắc nhở cho chúng tôi biết bất kỳ chuyến đi nào vào  làng phải qua sông suối sau hoàng hôn đều mang đến cho chúng tôi kết thúc buồn. Bất kỳ người lính nào đều có thể bị giết chết âm thầm và tàn nhẫn trong lãnh địa làng vào ban đêm. Nghe có vẻ lạ, khi ta nhớ đến những người dân có vẻ buồn ngủ, lãnh đạm, nhưng điều đó rất gần với sự thật.

Bề ngoài, cư dân địa phương khác đáng kể so với các công dân có các đặc điểm trung bình thống kê của CHXHCNXVLB Nga bởi tầm vóc họ cao, thể trạng mạnh mẽ, có khả năng uống rượu vodka rất khủng khiếp. Trong tính cách người Primorye, tôi không tìm thấy sự đôn hậu và sự điềm đạm tôn giáo của người Siberia. Họ nhắc tôi nhớ nhiều hơn đến các cư dân ngoại ô Moskva, bị nhiễm thói tham lam và bon chen của người Moskva. Còn lại thì, than ôi, tất cả tương ứng với mức độ trì trệ đang phát triển tại Siberia hẻo lánh.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image006.jpg)
Viễn Đông, năm 197x.

Cũng giống như nhiều làng khác của Primorsky Krai, Khorol nằm trong khu vực biên giới, việc di chuyển nơi cư trú tại đây phải được phép của cảnh sát. Ở Liên Xô hạn chế tương tự với các sĩ quan thì không, tuy nhiên, với binh lính nghĩa vụ như chúng tôi là đáng kể. Bất kỳ nhân viên cảnh sát nào cũng có thể bắt giữ chúng tôi trên lãnh thổ khu nếu tôi không có các giấy tờ chứng minh dân sự. Không có gì đáng ngạc nhiên, chuyến thăm viếng đầu tiên của chúng tôi trong căn cứ đồn trú diễn ra tại ban tham mưu trung đoàn, nơi chúng tôi được tiếp đón bằng sự quan tâm và những lời khuyên tốt của một viên đại úy xuất sắc, trưởng tiểu ban tổ chức-điều lệnh.

Chúng tôi đã giải quyết tất cả các vấn đề với tình huống đặt ra một cách đơn giản và theo tinh thần công việc, và, cũng theo lời khuyên của người sỹ quan tổ chức-điều lệnh, chúng tôi đưa cho ông giữ giùm hộ chiếu nước ngoài của mình tới vương quốc xinh đẹp nhưng vô dụng Yemen của châu Phi. Sau khi hoàn thành công việc tại ban tham mưu, chúng tôi lên đường tới chung cư sỹ quan vốn là một khách sạn địa phương. Chung cư bố trí trong một ngôi nhà cổ hai tầng, sơn màu hồng, nằm tại trung tâm một doanh trại nhỏ, dưới bóng râm những tán cây ít lá vùng Viễn Đông.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image008.jpg)
Khorol, ký túc xá sĩ quan mùa đông, những năm 200x.

Chúng tôi không nhìn thấy những gương mặt quen thuộc trong doanh trại đồn trú, và chỉ tại chung cư đông đúc, chúng tôi tìm thấy một vài người trong phi hành đoàn quen thuộc tại Tashkent. Có lẽ, họ đã đi nghỉ phép cùng nhau, sau khi mệt mỏi vì cuộc sống kỳ lạ vùng Uzbek. Tại khách sạn chúng tôi được bố trí ở bên cánh phải trên tầng hai, trong một căn phòng thoáng rộng, nơi chúng tôi vui mừng thấy ba người đàn ông râu quai nón, những con người hoàn toàn là nhân viên dân sự, đang lặng lẽ chơi cờ trên giường. Những người đàn ông rậm râu này là các phó tiến sỹ đến từ Moskva, đang nghiên cứu những vấn đề cao siêu nào đó không rõ tại Khorol.

Nào, có gì đâu, các đồng chí, hãy chào mừng cuộc gặp gỡ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image010.jpg)
Nhà ở tập thể cho sỹ quan và gia đình (ДОС: дом офицерского состава - DOS) tại Khorol, những năm 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 12:22:02 AM
(tiếp)

2. Sinh thái học!

Các nhà khoa học rậm râu vui tính từ một viện nghiên cứu bí mật gần Moskva đã thành cư dân lâu dài ở Khorol và tỏ ra hoài nghi chuyến viếng thăm chớp nhoáng của chúng tôi.

- Không ai đi khỏi đây một cách nhanh chóng được đâu, phó tiến sĩ khoa học Misha cho biết, anh động đậy chòm râu vểnh như cánh quạt của mình một cách hài hước, đồng thời dùng tay lau miệng sau một ly vodka. Chúng tôi phản đối mạnh mẽ, ám chỉ tổ chức quân sự của chúng tôi, mặc dù trong trái tim đã cựa quậy cảm giác khó chịu về sự ghẻ lạnh, khi những người bạn mới của chúng tôi nói với chúng tôi về sự giam cầm suốt bốn tháng trời của mình trong khách sạn sỹ quan màu hồng này. Tôi vô cùng tò mò về mục đích các chuyến bay của họ trên máy bay của trung đoàn không quân trinh sát hải quân tại Khorol, nhưng những người đàn ông này kiên quyết giữ vững lời răn của tiểu ban thứ nhất, vốn là một bộ máy ghê gớm trong các viện nghiên cứu quốc phòng Liên Xô. Một vài ngày rượu chè vui vẻ qua đi, cuối cùng thì anh chàng Misha vốn thấm nhuần sự tự tin, đã hé mở bức màn bí mật khủng khiếp ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image012.jpg)
Viễn Đông năm 197x.

... Trong những năm 197x xa xôi, người ta không có thói quen phán xét, khi thảo luận về khả năng quốc phòng của đất nước. Tất cả các nghiên cứu, phát triển và công cuộc xây dựng khổng lồ đều được coi là cấp thiết và vì lợi ích của nhân dân. Việc cung quá mức và tính kém hiệu quả của các lực lượng vũ trang không làm ngạc nhiên bất cứ ai, bởi vì nó là cần thiết. Không ai và không bao giờ có thể đặt những câu hỏi về chi phí cho quân đội và cơ sở hạ tầng phục vụ nó, bởi tiền đó không ai nhìn thấy và không ai tính toán. Nghiên cứu khoa học trong lĩnh vực quốc phòng rất rộng, việc phát triển và những thành tựu ở tầm vóc thế giới, nhưng trong lĩnh vực dân sự cũng vẫn nhân dân ấy con người ấy mà thành tựu gần như không có gì. Nếu nhà máy sản xuất siêu xe tăng có sản phẩm phụ là xoong nồi thì cái xoong đó không có thiết kế gì nổi bật, còn máy quay đĩa của Liên Xô, được chế tạo song song với các tên lửa "thông minh", ở mức ý tưởng thời những năm 195x.

"... Nghị quyết Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô về việc phát triển các tên lửa hành trình chống hạm P-6 và P-35 được ban hành tháng 8 năm 1956. Tên lửa đầu tiên được dự định đặt trên tàu ngầm, tên lửa thứ hai - tàu mặt nước. Tên lửa có quỹ đạo thay đổi. Giai đoạn tên lửa bay ở độ cao lớn đảm bảo cho radar phát hiện mục tiêu trên tàu mẹ theo dõi được nó, cho đến tận lúc đầu tự dẫn của nó phát hiện được mục tiêu. Hình ảnh mà tên lửa truyền về cho con tàu được sử dụng để chọn mục tiêu và khóa mục tiêu. Sau đó, tên lửa chuyển xuống độ cao thấp và tiếp tục tiến gần mục tiêu trong chế độ tự dẫn. Dưới những điều kiện nhất định, tên lửa có thể tự kích hoạt sử dụng và trong chế độ độc lập không có điều khiển từ xa. Tên lửa hành trình P-6 được đặt trên các tàu ngầm đề án 651, 675 và tên lửa P-35 được đưa vào trang bị vũ khí của tàu tuần dương đề án 58 ...
... Vì tầm bắn xa của tên lửa P-6 và P-35 đạt đến 350 km, nên để sử dụng chúng cần một hệ thống di động đảm bảo chỉ thị mục tiêu với độ chính xác cao. Hệ thống phát triển cho các mục đích này được gọi là hệ thống radar chỉ thị mục tiêu trên biển "Thành công"-  MRSTS "Uspekh" (МРСЦ "Успех"). Các yếu tố di động của hệ thống này là máy bay trinh sát Tu-95RTS phát triển trên cơ sở máy bay Tu-95M và máy bay trực thăng trên hạm Ka-25RTS. Các máy bay Tu-95RTS được chế tạo theo Nghị định của Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô ngày 21 tháng Bảy năm 1959. Phòng thiết kế OKB-156 được trao nhiệm vụ trong vòng hai năm thiết kế xong 1 mẫu thử máy bay trinh sát tầm xa Tu-95RTS có các thiết bị đảm bảo phát hiện tình huống trên biển và đảm bảo chỉ thị mục tiêu cho vũ khí tên lửa của các tàu trong hạm đội ..."

.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 01:26:28 PM
(tiếp)

Tôi, cũng giống như nhiều người Liên Xô vào cái năm 1979 kia, và đồng thời còn là một quân nhân, đã thành thực tin vào sức mạnh vũ khí Liên Xô, tôi biết rằng nếu có một điều gì đó - thì đó là chúng tôi cần phải như vậy! Bài hát "Trên những bờ cao sông Amur ..." («На высоком берегу Амура...») thì chúng tôi không hát, nhưng chúng tôi tự tin một cách vững chắc. Mối đe dọa quân sự Mỹ, khi được mài sắc bởi sự tuyên truyền, xem ra hoàn toàn không có gì kỳ lạ, và như thường lệ là một phần ý thức của chúng tôi, nó được trộn lẫn một cách quái gở với cảm giác mâu thuẫn về sự bình an của phương Tây đáng nguyền rủa. Trong đầu óc tưởng tượng ra một cách tồi tệ cuộc sống hiện đại dưới các chiến hào của lũ tư sản châu Âu và các thành phố sạch sẽ của Mỹ trong điều kiện các vụ ném bom. Mối đe dọa chiến tranh với thế hệ chúng tôi trở thành một bóng ma ám ảnh, quân đội đối với nhiều người trở thành sự lao động xã hội bắt buộc và "kẻ thù thực sự" đầu tiên, tôi đã thấy chỉ mới một tuần trước đây trong suốt cả chuyến bay của chúng tôi đến Ấn Độ Dương, bởi thế tôi đã rất may mắn ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image014.jpg)
Viễn Đông, những năm 197x.

PS:
Bài hát "Ba chàng lính tăng"
Lời: B. Laskin
Nhạc: D. Pokras

Три танкиста

На границе тучи ходят хмуро,
Край суровый тишиной объят.

На высоком берегу Амура
Часовые Родины стоят!
Там врагу заслон поставлен прочный,
Там стоит, отважен и силен,
У границ земли дальневосточной
Броневой ударный батальон.
Там живут, и песня в том порука,
Нерушимой дружною семьей
Три танкиста - три веселых друга -
Экипаж машины боевой.
На траву легла трава густая,
   Пролегли туманы широки.
В эту ночь решили самураи
Перейти границу у реки.
Но разведка доложила точно -
И пошел, отважен и силен,
По родной земле дальневосточной
Броневой ударный батальон!
Мчались танки, ветер подымая,
Наступала грозная броня.
И летели наземь самураи
Под напором стали и огня.
И побили, песня в том порука,
Всех врагов в атаке боевой
Три танкиста, три веселых друга -
Экипаж машины боевой!


http://www.youtube.com/watch?v=OyTL34VgFzk
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 02:26:36 PM
(tiếp)

- Cậu biết không, Serega, chúng tôi - các nhà sinh thái học - từ xa Misha đã vừa phì phèo rít điếu thuốc nhạt nhẽo khô khốc "Prima" vừa bắt đầu nói, tàn thuốc lá rắc đầy xuống cái áo len dài tay muôn đời "thập kỷ sáu mươi".

Tiếp theo, vừa cẩn thận chọn từ ngữ, Phó Tiến sĩ khoa học vừa nói về tầng bình lưu và sự thay đổi của nó. Với những mục đích nhất định họ được biệt phái đến từ Moskva để bay trên những chiếc Tu-95 và chụp ảnh những đám mây ở trên độ cao lớn phục vụ cho các nghiên cứu môi trường của họ. Khi Misha đề cập đến bản chất điện từ trường của các lớp phía trên bầu khí quyển trái đất, tôi chỉ thấy rằng các vụ nổ nhiệt hạch trên cao độ cao tạo ra lỗ thủng ôzôn ở khu vực cần thiết của thế giới, tức là nhằm vào quốc gia mong muốn, ở đó sẽ chỉ còn là sa mạc phóng xạ hoang vu do tác động bởi  bức xạ chết người của năng lượng mặt trời. Nhà khoa học khốn khổ sợ hãi gật đầu, xuê xoa cho qua cuộc trò chuyện, đánh trống lảng sang món vodka nhắm với thịt xông khói tuyệt ngon, mà những người đàn ông mua được tại chợ làng.

Cái lạ lùng là sau cuộc trò chuyện mà tôi nhớ suốt đời này, tôi bỗng cảm thấy không thoải mái. Tôi không đổ lỗi cho các bác phó tiến sỹ rậm râu dễ thương, thậm chí còn tự hào với nền khoa học đất nước Liên Xô của chúng tôi, nhưng trong tim tôi bắt đầu nhen nhóm nỗi sợ hãi. Sợ cho bản thân mình, cho mọi người dân, cho thế giới hòa bình, vô cùng tươi đẹp trong mắt những con người, có thể phá hủy nó bởi chính trí tuệ của mình. Đó chính là những nhà "sinh thái học" xô viết vui vẻ hút thuốc "Prima", uống vodka ở chỗ chúng tôi, và những đồng nghiệp được mặc quần áo tốt hơn, hút "Marlboro", uống rượu whisky, các chàng trai ở Mỹ, chính họ là những người có thể làm những điều như vậy, sau đó thì các Holocaust, Hiroshima hoặc cuộc chiến Afghanistan vừa mới bắt đầu dường như chỉ là trò đùa vặt vãnh.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image016.jpg)
Viễn Đông những năm 197x.

Tuy nhiên, cảnh cầm tù của các người quen mới của chúng tôi sau vài tuần lễ cuối cùng cũng kết thúc, các nhà khoa học đã trở lại Moskva, sau khi họ hứa hẹn lúc chia tay sẽ gọi điện cho cha mẹ chúng tôi thông báo cho họ biết rằng chúng tôi vẫn còn sống, đồng thời chuyển yêu cầu gửi tiền ăn cho chúng tôi.  
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 04:44:06 PM
(tiếp)

3. Mùa thu vàng
 
Thời gian trôi qua chậm chạp, và tới cuối tháng Tám, chúng tôi đã kiểm tra xong tất cả các xó xỉnh của doanh trại đồn trú, hoàn thành tất cả các bài huấn luyện cần thiết trước chuyến bay, giết thời gian bằng giấc ngủ và những trận rượu hiếm hoi. Đời sống trong khu tập thể sĩ quan đối với chúng tôi đã trở thành quen thuộc. Những cuộc trở về nhà muộn của các sỹ quan sau chuyến bay và tiếng gõ ủng trong thời gian báo động không còn đánh thức chúng tôi choàng dậy vào ban đêm, và chỉ sau bữa ăn buổi sáng, theo thói quen chúng tôi lại hỏi thăm ban tham mưu liệu ngày mai chuyến bay của chúng tôi đã sắp xếp được chưa. Tuy nhiên, hàng ngày trôi đi, mà chuyến bay vẫn chưa có.
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image018.jpg)
Phi công trung đoàn trong giờ lên lớp, những năm 197x.
  
"... Phẩm chất đầu tiên của máy bay trinh sát - khả năng trong thời gian ngắn kiểm soát được một khu vực rộng lớn - chiếm một ý nghĩa đặc biệt khi nó đòi hỏi quan sát cách tổ chức đơn vị và tiến trình các cuộc diễn tập có sự tham gia của Hải quân Mỹ và NATO, đồng thời ta nên lưu ý rằng khoảng cách giữa các nhóm tàu chiến lên đến vài chục dặm. Mối quan tâm chính là vấn đề phát hiện kịp thời và giám sát các tàu sân bay. Đó chính là nhiệm vụ mà hàng không hải quân chưa giải quyết nổi. Tình hình đã thay đổi khi máy bay Tu-95RTS được đưa vào biên chế vũ khí trang bị.

Chiếc máy bay Tu-95RTS đầu tiên ghi danh vào biên chế trung đoàn máy bay trinh sát tầm xa độc lập số 392 thuộc lực lượng hàng không hải quân Hạm đội Biển Bắc ngày 05 tháng 11 năm 1964. Tới đầu năm 1965 hai phi hành đoàn tự mình đảm đương được các chuyến bay trên Tu-95RTS. Tới tháng 9 năm 1966, tại trung đoàn đã có 10 Tu-95RTS và cùng một số lượng như thế các phi hành đoàn đã được đào tạo. Từng bước kỹ năng được nâng lên, mặc dù không phải mọi thứ đều trôi chảy, nhưng trên máy bay đã thực hiện các cải tiến để hoàn thiện. Bất chấp điều này, các phi hành đoàn tiếp tục làm chủ thiết bị, thao luyện một cách có hệ thống trong việc thực hiện chỉ thị mục tiêu cho các tàu chiến tại các căn cứ và trong các khu vực huấn luyện chiến đấu, và vào tháng Tám năm 1966 họ đã đảm bảo chỉ thị mục tiêu đồng thời cho 3 tàu ngầm tên lửa ở biển Barents. Tại Hạm đội Thái Bình Dương, trong trung đoàn máy bay trinh sát tầm xa độc lập số 304, đơn vị được thừa kế các thành tích và lịch sử chiến đấu của trung đoàn không quân cận vệ rải mìn-phóng lôi 567, thuộc sư đoàn không quân Cờ Đỏ Seisinskaia số 89, đã giải thể đầu thập kỷ 60, các máy bay Tu-95RTS bắt đầu bước vào phục vụ năm 1965 với căn cứ đóng tại sân bay Khorol ..."


Chúng tôi đã hoàn toàn quen thuộc với các phi công, và tất cả vẫn trong những bộ quần áo bay màu xanh, rất thuận tiện và hữu dụng. Trong phòng ăn, chúng tôi ngồi lặng lẽ tại một chiếc bàn và thanh sô-cô-la bí ẩn luôn là của chúng tôi, bởi vì theo truyền thống, không có phi công nào ngồi xuống chiếc bàn có nhóm bộ ba chúng tôi. Chế độ ăn ở vùng Viễn Đông khá được; so với các đồ ăn phong phú và sữa chua tại Riga thì còn xa, nhưng so với khẩu phần đói kém tại Tashkent thì quá tốt. Thời tiết như ở khu nghỉ dưỡng - tại Primorye đã đến thời của mùa thu vàng ấm áp và khô ráo, khi đó các đoàn cấp trên rất thích đến kiểm tra.
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image020.jpg)
Khorol, các thành viên đoàn kiểm tra từ Bộ chỉ huy Hạm đội Thái Bình Dương tại sân bay, những năm 197x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 09:06:22 PM
(tiếp)

Người ta kể lại câu chuyện họ quyết định như thế nào để mời Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đến kiểm tra lãnh thổ Primorye vào thời gian đẹp trời nhất trong năm, nhưng đồng thời đề nghị Bộ trưởng tăng phụ cấp tiền lương khu vực, cho ngang bằng với các khu vực Tchukotka và Kamchatka. Tình huống trở nên khó xử khi Bộ trưởng cho biết các tướng lĩnh tại địa phương (đề nghị) quá ngông nghênh khi mà họ đang được sống trong môi trường của một khu du lịch, và ông khuyên họ hãy đến phục vụ tại khu vực phía bắc Quân khu Viễn Đông để cảm nhận sự khác biệt ...
... Theo truyền thống hàng không, các phiên dịch viên được bố trí ở trong chung cư cùng phi hành đoàn nhằm gắn kết sự hợp đồng tác chiến. Người ở đây rất nghiêm túc, họ không bao giờ đến làm khách với hai bàn tay trắng ...

Đến lượt nó, sự đoàn kết chiến đấu của mọi người có rất nhiều. Trong căn phòng lớn của chúng tôi tại cánh phải trên tầng thứ hai sau khi các nhà sinh thái học Moskva đi khỏi, không có ai được bố trí đến đây, và chúng tôi thoải mái mà ở. Những chiếc giường trống không có nệm đã tự nhiên trở thành bàn, trên đó người ta bày một loạt các món ăn nhẹ. Thịt xông khói và xúc xích, khoai tây và dưa muối tự làm, hành tây, cà chua, nói ngắn gọn, chất gẫy cả bàn. Mọi người luôn đến chơi, và rượu vodka không bao giờ cạn. Căn phòng lúc nào cũng đầy tiếng ồn ào của những giọng nói chếnh choáng, và qua màn khói thuốc lá màu xanh, tôi gắng sức phân biệt những người quen, tuy nhiên, xét theo số lượng người, căn phòng của chúng tôi gợi nhớ đến câu lạc bộ sĩ quan. Có người mang đến cả can đồ uống hàng không, và cũng được uống cạn một cách vui vẻ. Người ta đến và đi, tôi khó có thể nhận ra người đối thoại khi mà tôi phải líu lưỡi nói đến lần thứ hai mươi tôi là ai, rồi liên tiếp nâng cốc chúc mừng không quân trinh sát. Khoảng gần 09:00 giờ tối, khoảnh khắc của chân lý đã tới. Nhóm bạn say xỉn phải hoảng hốt giải thích rằng không còn gì để uống nữa. Các chai và các can đã rỗng, nhưng mọi người vẫn còn thòm thèm ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image022.jpg)
Mùa thu Primorie.

... Trong thời kỳ Xô viết tốt đẹp, khi chưa phải chịu gánh nặng của cuộc đấu tranh với chứng nghiện rượu của Gorbachev, các Nhà Sỹ Quan (Дом Офицеров) trong doanh trại đồn trú thường có quầy căng tin, tại đó người ta bán rượu vang theo lệnh của Bộ trưởng Quốc phòng Liên Xô cho đến gần đây. Tại Primorye đó là một loại rượu vang tốt được nhập khẩu từ Bungary và Hungary, một công cụ phục vụ tốt cho bất kỳ tiệc rượu sỹ quan nào. Thường thì trong số ba học viên-phiên dịch, tôi có lẽ là người tỉnh táo nhất, và người ta nhất trí cử tôi đi "chiến dịch" tới chỗ "dì Masha", cô bán hàng nổi tiếng của doanh trại. Đó là người phụ nữ nghiêm khắc và biết rõ quy tắc, để không bán rượu vang cho ai trong nhóm chúng tôi, dù chỉ về hình thức, vì vậy sứ mệnh cao cả đi mua rượu đến tay tôi, một người đàn ông trẻ, một người lạ trong bộ quần áo dân sự.

- Serezha, đi đi! - đại úy N. nói với tôi một cách khuyên răn, ông là thủ trưởng tiểu ban tổ chức-điều lệnh của trung đoàn, người mà tôi rất vui được thấy ông có mặt trong cuộc chè chén say sưa của chúng tôi, và tôi đã đi ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image024.jpg)
Khorol, chung cư sỹ quan, những năm 200x.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 01 Tháng Ba, 2012, 11:02:07 PM
(tiếp)

Một mình trên "đại lộ" tối om của doanh trại với túi áo đầy tiền và một chiếc túi lưới, tôi hoảng hốt nhận ra rằng mình có thể không tới được Nhà Sỹ Quan, nhưng không có đường quay lại. Qua các cửa sổ đang mở trên tầng hai của ngôi nhà màu hồng có thể nghe thấy tiếng nói và tiếng cười của nhóm bạn lớn của chúng tôi. Lấy lại hơi thở, tôi bước ra giữa đường phố vắng vẻ và đi về phía nam, hướng tới nơi có quầy căng tin thiêng liêng, đi theo tuyến đường trải asphalt một cách dứt khoát.

Dì Masha rất phù hợp với những câu chuyện của đồng đội cùng trung đoàn. Một người phụ nữ to lớn và hách dịch nhìn tôi từ sau quầy căng tin suốt từ trên xuống dưới, và tất cả mọi vấn đề tiêu tan ngay lập tức.

- Tám chai, cậu nói sao? - cô bán hàng hỏi một cách mỉa mai. - Thế cậu uống ở đó với những ai?
- Với Nikolai Petrovich N.! - tôi buột miệng nói ra một cách thách thức, sau khi đột nhiên nhớ đến uy tín của trung đoàn. Việc là ở chỗ, ở Viễn Đông, cũng như ở Cụm LLQĐ Xô viết tại nước Đức, các cán bộ tổ chức-điều lệnh là những người rất quan trọng, bởi vì họ thường xuyên đi về phía tây nghỉ phép hoặc thăm người thân, và tất cả các chuyến tàu xe của sỹ quan và gia đình họ đều được xử lý tại bộ phận tổ chức-điều lệnh.

Dì Masha, đến thời điểm đó đã biết rõ tôi là ai, ngạc nhiên trước sự ngông nghênh như vậy, cô ranh mãnh nhìn tôi rồi phán:
- Oh, thế thì cậu bảo đại úy N. lại đây, tôi bán rượu cho cậu ngay ..!
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image026.jpg)
Doanh trại Khorol, Nhà Sỹ Quan, 199x.

... Cần phải nhìn thấy khuôn mặt của dì Masha tại thời điểm ấy, khi khoảng hai mươi phút sau trước cặp mắt của cô hiện ra hai hình người trên sàn nhà lát gạch trống trải của căng tin Nhà Sỹ Quan Khorol. Tôi hoàn toàn đã tỉnh rượu vì cú cuốc bộ buổi tối, giữ cả hai tay cái thân thể cao lêu nghêu và say lử đử của đại úy N., không mũ lưỡi trai không cà vạt, trong chiếc áo khoác màu đen gài khuy kín cổ. Đại úy im lặng, như một du kích quân trong phiên thẩm vấn, và dì Masha, không tin vào mắt mình, chỉ hỏi khẽ khàng:
- Bao nhiêu?
- Tám - Tôi kiêu hãnh trả lời, và sau khi trả tiền xong, đỡ lấy đại úy rồi đi ra, cố gắng không va quệt làm vỡ chai. Sau khi được tự do, đại úy N., bật "máy lái tự động" và không một lời, sải những bước chân đúng điều lệnh đi vào màn đêm. "Đại úy về nhé!" tôi thầm nghĩ, và quay trở lại ký túc xá sỹ quan, nơi tôi được hân hoan chào đón bởi nhóm bạn vui vẻ, đã thấy thêm nhiều gương mặt mới ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_11_clip_image028.jpg)
Các sỹ quan doanh trại đồn trú Khorol trên nền ký túc xá sỹ quan, những năm 197x.
 
... Buổi sáng thứ bảy khó khăn lắm mới thức dậy được, tôi thấy trước mũi mình gót chân của ai đó trong chiếc tất đồng phục màu đen. Tôi đang nằm trên một chiếc giường xa lạ không có gối cùng với một thiếu tá nào đó, đang úp mặt vào tường thở khò khò ngon lành. Trên giường của mình, tôi thấy hai sỹ quan đang nằm ngủ bình yên trong trang phục đầy đủ, chân không giày. Các chỗ ngủ còn lại cũng có người chiếm lĩnh, và căn phòng nói chung là một bãi chiến trường kinh điển của các cuộc rượu chè. Như về sau tôi được biết, nhiều cư dân của ký túc xá đã đến dự buổi tối "rực lửa" của chúng tôi, và phòng của họ, cũng đã từng trở thành phòng "câu lạc bộ".

Những sự kiện tự nhiên tương tụ này, có lẽ đã lặp đi lặp lại theo chu kỳ, và không ai có ký ức xấu nào về chúng. Các sỹ quan lặng lẽ giải tán vào buổi sáng về từng nhà, còn chúng tôi nhanh chóng dọn dẹp tất cả, bối rối bởi một thực tế: sau khi các vị khách vui vẻ ra về, trong phòng của chúng tôi còn lại 4 mũ lưỡi trai đồng phục không có người nhận, 3 đôi giày đồng phục và một số dép đi trong nhà (?), mà chẳng ai đến lấy ...
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 02 Tháng Ba, 2012, 05:14:27 PM
(tiếp)

Phần 12
 
NHỮNG NÀNG TIÊN CÁ VÙNG PRIMORIE
 
1. Khi chú mèo không có việc gì làm ...
 
Vấn đề với phái đẹp luôn là vấn đề khó trong các doanh trại đồn trú biệt lập. Sự lựa chọn rất hạn chế: dân số nữ chủ yếu gồm các bà vợ sĩ quan, và học sinh của các trường học thuộc doanh trại đồn trú tại địa phương. Chúng tôi mòn mỏi vì ăn không ngồi rồi, chạy rông vô bổ trên "đại lộ" giữa các nhà tập thể gia đình sỹ quan, trố mắt nhìn các bà mẹ trẻ bên chiếc xe đẩy con thơ, nhìn càng ngày càng đẹp, nhưng với chúng tôi, các đồng chí học viên ghé thăm một thời gian thì chẳng thấy có gì phù hợp với mình ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image002.jpg)
"Đại lộ" trong doanh trại căn cứ Khorol. Những năm 200x.
  
... Món giải trí văn hóa tại căn cứ đồn trú vào các buổi tối thường là các cuộc khiêu vũ, mà vì thời tiết nóng, được tổ chức tại sân mùa hè gần Nhà Sỹ Quan. Sau khi thận trọng để Andryusha ở lại nhà, vì cậu ấy khó mà ghép cặp cùng tôi và Serega thành nhóm nghiên cứu các phụ nữ địa phương, vào một ngày thứ bảy chúng tôi đi tham gia buổi khiêu vũ, hào hứng quay lộn trong bóng tối của một đêm ấm áp miền duyên hải. Khi chia tay, Serega ranh mãnh cảnh cáo Andryusha đừng khuây khỏa nỗi buồn với ai đó, nhưng than ôi, điều đó lại xảy ra với chúng tôi ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image003.jpg)
Lớp Aerobic Nhà Sỹ Quan căn cứ Khorol, 197x.
 
Như tôi lường trước, sân khiêu vũ địa phương cho ta thấy một cái nhìn nghèo nàn về "cuộc tụ họp" ở làng quê. Một sân khấu xiếc nhẹ bằng bê tông, bao quanh bởi một hàng rào và các băng ghế, hoàn toàn trống trải. Dùng truyền tải một loại hình tuyệt đối không có nhảy múa, kiểu như các bài hát trữ tình của ban nhạc "Abba", rõ ràng là không phù hợp với những người muốn khiêu vũ. Các băng ghế thường bị chiếm bởi các cô nữ sinh trung học luôn miệng cười khúc khích, ở giữa sân nơi có ánh sáng soi rực rỡ thì thỉnh thoảng là chỗ bọn trẻ con chạy nhảy chơi đùa.

"Hừm...m," tôi nghĩ thầm và chuyển bước đến chỗ đám khán giả thú vị hơn, ẩn dưới những tán lá cây tối. Thực tế là cách đây mười lăm năm, tôi đã nghỉ hè trên Biển Đen, trong doanh trại căn cứ hàng không hải quân của Hạm đội Biển Đen - Katcha, nơi mà tôi biết rõ các buổi khiêu vũ tối trong doanh trại đồn trú. Như dự kiến, trong bóng tối, chúng tôi tìm thấy các bạn thủy thủ nghĩa vụ quân sự xuất hiện cùng với một số cô gái nào đó, băng tuần tra đeo trên tay áo của họ, một số trung úy-chưa vợ đã uống say và một nhóm thanh niên trông có vẻ dân chơi, rõ ràng là các đại diện dân bản địa Primorie từ làng Khorol.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image005.jpg)
Khorol, Nhà Sĩ Quan, những năm 200x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 02 Tháng Ba, 2012, 05:16:43 PM
(tiếp)

Thật vui mừng, tôi đã thấy trong bóng tối ba cô gái trạc tuổi và chúng tôi ngay lập tức trượt đến. Kéo các cô gái ra nơi có ánh sáng, với chủ ý để không phạm phải lầm lẫn nghiêm trọng do dưới ánh trăng cái nhìn khó mà chuẩn xác, tôi nhẹ nhõm thấy rằng 2 người đẹp duyên hải khá xinh, còn một cô thì xấu và béo ục ịch, một loại ba lat vĩnh viễn trong bất kỳ nhóm bạn thân nào. Tập trung vào cặp dễ thương, tôi và Serega "tiếp cận chiến đấu", sau khi âm mưu lôi cuốn các cô dâu tỉnh lẻ bởi chuyến thăm viếng bí ẩn của mình tới ngôi làng nổi tiếng Khorol. Tôi ngạc nhiên vì kết quả khá tồi, các cô gái phản ứng chậm, không mặn mà bắt chuyện, và các câu nói đùa của chúng tôi không gây ra cảm xúc tự nhiên nào cho các cô bé. Serega bực dọc châm một điếu thuốc và bắt đầu chăm chú nhả những vòng khói tròn lên phía tán lá cây màu đen, còn tôi tiếp tục mở "máy nói" của mình với nỗ lực để khuấy động các người đẹp ngái ngủ.

"Bọn anh từ Mo-o-oskv-a-a đế-ến!" Tôi sắp sửa hét lên với các cô nàng Viễn Đông không may mắn, nhưng rồi kiềm chế được tâm trạng của mình, tôi không làm chuyện gì như thế. Quẳng béng "chủ đề chung chung", tôi chuyển sang vấn đề học vấn, khi cho rằng các cô cùng độ tuổi với chúng tôi, vậy có lẽ sẽ tìm thấy tiếng nói đồng cảm. Tôi tự hào thông báo cho các cô rằng tôi và Serega đang học năm thứ tư một trường quân sự, (nếu không kể cái kỳ thi chết tiệt chưa xong kia!).

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image007.jpg)
Các thành viên trung đoàn, trên phông nền là Nhà Sỹ Quan, Khorol, những năm 197x.

Trong chuyện này có một mục đích bí mật, bởi vì các cô dâu tỉnh lẻ hiểu rất rõ học viên quân sự cần phải "tóm" đúng vào năm thứ tư, năm cuối cùng trước khi ra trường, và các cô gái sẽ "đặt cược". Nỗi thất vọng của họ sẽ tràn trề khi các anh chàng học viên láu lỉnh của Học viện Quân sự có thể dễ dàng biến mất vì còn mất một năm học tập nữa, điều ấy làm nản lòng các "cô dâu". Đáp lại câu hỏi tự nhiên về chuyện học, các người đẹp của chúng tôi chùn lại, và cô gái bạo dạn nhất nhanh nhảu cho biết: "Dạ, chúng em mới tốt nghiệp lớp tám hồi tháng Năm ..."

Serega thì sặc thuốc, còn tôi điếng người dừng lại giữa câu, tự động lùi xa khỏi các cô gái hai bước chân. Lẩm bẩm điều gì đó lúc chia tay, chúng tôi sượng sùng lui vào bóng tối, thầm nguyền rủa sự xấn xổ vội vã, nền giáo dục công cộng và sự thiếu thốn bóng phụ nữ bình thường cùng độ tuổi hợp pháp, cả hai im lặng sải bước trên "đại lộ" tối om đi về hướng ký túc xá hiếu khách, cố gắng quên đi cuộc phiêu lưu đáng xấu hổ ...
 
... Thế nhưng câu chuyện nhỏ này lại có một phần tiếp theo vô cùng bất ngờ.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 02 Tháng Ba, 2012, 05:20:00 PM
(tiếp)

2. Cô chị họ vùng Vladivostok
 
Cư dân Primorye Liên Xô chia thành hai loại rất rõ ràng.

Đầu tiên, nhóm đất liền, một nhóm người sống ở vùng trung tâm đặc khu, làm nghề nông, sản xuất hoặc phục vụ trong vô số đơn vị quân đội, cuộc sống của họ không dính dáng gì đến biển. Sau khi sống ở Ussuriisk năm năm, cách Thái Bình Dương hàng trăm km, tôi có thể tự tin nói rằng không có gì, trừ những con cá to bày bán công khai, có thể nhắc ta nhớ đến tính chất một khu vực "duyên hải". Không hề có biểu tượng Xô Viết nào, không có đời sống dân sự hằng ngày nào dù tại Ussuriisk cũng như tại Khorol nhắc nhở ta rằng ta đang ở cận kề với Vladivostok huyền thoại, mảnh đất mang truyền thống vinh quang trong chiến đấu của các hạm đội hải quân Nga và Liên Xô. Tại nhóm đất liền, dân cư của khu gồm có các binh lính và sĩ quan quân đội Liên Xô và các lực lượng mặt đất thuộc Hải quân, những người mà trong lao động anh hùng của họ không hề có sự lãng mạn của biển. Ngay cả những phi công hải quân trứ danh tại Khorol ít có quan hệ với hạm đội, ngoại trừ bộ đồng phục màu đen của hải quân với các vạch màu xanh nước biển trên cầu vai.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image009.jpg)
Vịnh Sừng Vàng, một con đường tại Vladivostok, 198x.

Nhóm thứ hai, nhóm cư dân hàng hải, sống bằng nghề biển. Họ "ngang dọc" ngoài biển, người ta chờ đợi họ, các bà vợ tự hào mang một danh hiệu hai nghĩa "vợ thủy thủ," cánh đàn ông, dân sự và quân sự, làm việc và phục vụ lợi ích của biển, trong các hạm đội tàu dân sự và quân sự. Dọc theo bờ biển phía nam vùng lãnh thổ Primorye, từ Vladivostok đến Nakhodka, kéo thành một chuỗi các khu định cư lớn và nhỏ, các căn cứ hàng hải bí mật và các nhà máy đóng tàu công khai, tại những nơi đó hàng trăm ngàn người phục vụ và làm việc.

Cuộc sống ở Vladivostok và các thành phố khác trên bờ vịnh Sừng Vàng tuyệt vời trôi chảy trong một nhịp độ hoàn toàn khác. Sống tại đó là những người đàn ông mạnh mẽ, dũng cảm, quen đương đầu với không chỉ khó khăn của công việc trên biển, mà còn cả sự bất tiện của mùa đông lạnh giá, không đủ điều kiện ở,  khó khăn muôn thưở trong các vấn đề cấp nước sạch và sưởi ấm. Nhưng tất cả họ đều chung một mục tiêu - các chuyến đi biển. Dù hành quân chiến đấu, viễn dương trao đổi thương mại, hay đi biển đánh bắt cá, những cuộc đi biển ấy tạo nên ý nghĩa cuộc sống của họ, về những chuyến đi biển, chúng ta những cư dân vô tình hay hữu ý của bộ phận trên đất liền khu Primorye có rất ít hình dung thực tế ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image010.jpg)
Vladivostok, năm 198x.

... Chiến dịch đi vũ hội không thành công của chúng tôi gần Nhà Sỹ Quan chẳng làm nguội lạnh nhiệt huyết của chúng tôi được bao lâu. Thời tiết tốt, và sau một vài tuần, chúng tôi sửa soạn một lần nữa nhân dịp bế mạc ngày lễ hy vọng vào các mối quen biết nhiều hứa hẹn và thành công. Lần này chúng tôi cẩn thận hơn và cố gắng xem xét các cô dâu địa phương kỹ hơn. Tuy nhiên, ít có thay đổi đáng chú ý, không thấy có thêm các cô gái xinh đẹp, và chúng tôi đang sửa soạn ra về thì đột nhiên một cô bé bự giữ chúng tôi lại, cô bé đẫy đà mà chúng tôi đã gặp cạnh sân nhảy. Cô bé đi một mình, mà không có hai cô bạn đồng hành xinh đẹp của cô, bằng một giọng tuyệt vọng, cô bé yêu cầu chúng tôi giúp đỡ. Cần giúp gì thì cô ấy không nói, nhưng theo vẻ mặt kích động của cô bé, chúng tôi nhận ra rằng có một điều gì đó nghiêm trọng đã xảy ra, và chúng tôi không do dự, chạy theo cô ấy trong bóng tối.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image012.jpg)
Các ngôi nhà tập thể cũ của các gia đình sỹ quan ở Khorol. Những năm 196x.

Ngang qua hàng rào Nhà Sỹ Quan, chúng tôi nhanh chóng đi sâu vào phía bên trong doanh trại, nơi có các ngôi nhà 2 tầng cũ là tập thể gia đình sỹ quan, nơi sinh sống của một công chúng rất đa dạng. Về mặt lịch sử, các công trình xây dựng doanh trại đồn trú đầu tiên được xây dựng ở vùng Viễn Đông, làm nơi sinh sống cho nhân viên dân sự cũng như nhân viên quân sự trên cơ sở bình đẳng, và vào cuối những năm 197x trong các ngôi nhà cũ, bạn có thể nhìn thấy bất cứ ai. Theo sau cô gái, chúng tôi di chuyển qua một số ổ gà trước lối ra vào, đón chúng tôi là bóng tối xứng đáng và mùi hôi của các tòa nhà cũ mục nát. Tầng đầu tiên được xây dựng quá thấp, đến nỗi có cảm tưởng đó là một căn hộ dưới mặt đất. Cánh cửa căn hộ không thấy có, và lối vào che bằng những mảnh vải sặc sỡ nhuốm bẩn đóng đinh vào xà ngang trên cửa.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 03 Tháng Ba, 2012, 12:44:40 AM
(tiếp)

Cuộc gặp gỡ đầu tiên với một đại diện của "giới nghiện ngập", vùng Viễn Đông hoang vu, để cho tôi một ấn tượng nặng nề. Trong căn phòng hôi hám ánh sáng lờ mờ đầy rác rưởi, chúng tôi bắt gặp một sinh vật hình người đã từng là một phụ nữ. Một người đàn bà xương xẩu, nửa say, cái miệng không răng phều phào yếu ớt, quần áo rách rưới, chỉ cho chúng tôi vào phòng tiếp theo, cũng treo một tấm vải bẩn thỉu như vậy, và chúng tôi lao vào theo quán tính, chạm vào người dẫn đường của chúng tôi.

Tôi bất giác nhăn mặt mũi lại vì mùi hôi không thể chịu đựng nổi và chói mắt vì ánh sáng từ chiếc đèn không chao treo ngang mặt. Chúng tôi nhìn xuống và tôi biết ngay lập tức những gì đã xảy ra. Nằm trên tấm đệm bẩn, loang dầu mỡ, trong một bộ dạng không còn sự sống, chân gập lại đau đớn, trắng bệch như xác chết, là một cô bé thiếu niên, mà khó khăn lắm tôi mới nhận ra đó là một trong những người quen của chúng tôi, cô bé "học sinh lớp tám". Một phụ nữ trẻ xa lạ cúi xuống trên cái thân thể bất cảm giác đó, hình dáng thanh tú của cô ta, tôi không thể kìm được bản thân mình, thầm nhận xét. Vấn đề rõ ràng rất xấu, cô bé mập mạp nhăn mũi sắp sửa khóc, còn tôi và hai anh bạn không nói chuyện mà quay về phía cửa ra, khi đó cô gái không quen ngẩng đầu lên, nói bằng một giọng bình tĩnh, quả quyết của bác sĩ phẫu thuật đang trong ca mổ: "Nước, nhanh lên! Cả nước nóng và lạnh, và thêm khăn!"

Người đàn bà say không răng tất tả đi đâu đó cùng với cô bé mập mạp, rồi một phút sau, tôi và Serega được giao cho mấy cái xô và chậu để mang vào phòng. Cuộc "phẫu thuật" tiến hành hết tốc lực, và tôi ra khỏi phòng khi nhìn thấy vị nữ cứu tinh trẻ đã hoàn toàn cởi hết quần áo cô nạn nhân khốn khổ và bắt tay thực hành các biện pháp hồi sức cấp cứu. Tôi liếc mắt nhìn cô gái lạ, hài lòng thầm nhận thấy mái tóc nâu sáng nhuộm vàng dưới ánh đèn sáng rực, khuôn mặt xinh xắn đang tập trung tâm trí vào công việc, và đôi tay rất đẹp ...
  
"... Cồn trong ngành hàng không - một mục rất đặc biệt. Trong đơn vị chúng tôi có rất nhiều cồn. Người ta dùng nó theo đủ kiểu. Và, tất nhiên, như ta vẫn thường nói, theo đúng mục đích của nó. Cái gì cần giấu thì đã giấu rồi. Nhưng không có cồn trong hàng không là không thể. Người ta kể rằng, một lần họ đề nghị tổng công trình sư thiết kế máy bay nổi tiếng Andrei Nikolaevitch Tupolev: ông hãy xóa bỏ cồn khỏi các máy bay của mình. Bởi vì họ sẽ uống cồn như rượu, mà cồn-kỹ thuật không phải là đồ uống, nó sẽ làm người ta bị nhiễm độc ... Andrei suy nghĩ và nói, 'Vâng, nếu cần thiết, chúng tôi sẽ điềù chỉnh bằng rượu cô nhắc". Tuy nhiên, thời thế thay đổi, và chẳng mấy chốc người ta bắt đầu nói chuyện nghiêm túc về việc giảm mức tiêu thụ của sản phẩm này. Thanh tra đến đơn vị chúng tôi, họ kiểm tra xem cồn được tiêu thụ như thế nào. Nhưng chuyện đó sau này mới rõ, còn thanh tra bắt đầu như mọi người trước vẫn làm mà thôi. Ông ấy kiểm tra bất kỳ biển báo nào, kiểm tra các biển đề cạnh các thiết bị chuyển mạch, các ổ cắm điện, xem xét các tấm mộc chống cháy. Tất nhiên đâu chẳng có khuyết điểm. Lúc thì phông chữ của biển báo không đúng kích thước, lúc thì không ghi chức trách.

Viên thanh tra sang tiếp việc chính: tiêu thụ cồn thế nào. Ông ta đến chỗ một "dân kỹ thuật" và nói: "Anh có nhận được cồn không? Hãy chỉ tôi xem anh dùng vào việc gì". Anh kia lấy cái khăn ăn, thấm ướt cồn rồi lau sạch tiếp điểm. Viên thanh tra: "Thế chỗ còn lại đi đâu?". Cuối cùng, anh ta nghĩ mãi cũng ra ... đó là đã đổ phần cồn thừa còn lại vào một cái xô. Ông ta nói, tôi sẽ tự tay lấy phần cồn ấy về, và đưa ra cho thủ trưởng biết có thể cắt giảm định mức sử dụng cồn bao nhiêu phần trăm. Ông ta thu được gần nửa xô. Ông ta lấy ư, tất nhiên. Nhưng lúc đó thiếu tá Kazakevich, kỹ sư trưởng của chúng tôi đến. Viên thanh tra nói với ông: Này, xem thừa bao nhiêu cồn. Kazakevich nói: "Thừa là thừa thế nào? Thế ông không rửa bầu che radar hay sao? ". Viên thanh tra nói: "Không", và chính ông ta tất nhiên cũng nghĩ rằng: dù làm việc ấy nữa thì vẫn còn thừa khối cồn. "Kazak" (giữa chúng tôi với nhau vẫn gọi ông như vậy) cầm lấy xô cồn, đổ nó vào bầu che (bầu che là một tấm nắp, bao che bảo vệ ăng-ten). Sau đó, ông nắm lấy bầu che, xoáy nó ra (giống như người ta rửa sạch thùng nước bẩn), và vẩy cồn rồi kỳ cọ. Lắp bầu che xong, ông nhìn viên thanh tra, còn ông ta mặt đã biến dạng, rất đáng thương. Viên thanh tra phẩy tay và bỏ đi. Thế là định mức cũ vẫn còn nguyên ..."


... Tôi và hai anh bạn tiếp tục ngây ra tại chỗ không biết làm gì trong bóng tối hôi hám, rồi tôi hỏi cô nữ sinh người quen của chúng tôi, thực sự chuyện gì đã xảy ra. Cô bé mập mạp hỉ mũi rồi khẽ khàng nói rằng, "các cô gái uống say".

- Cái gì? - tôi ngớ ngẩn hỏi, hoài nghi nhìn đống bừa bãi xung quanh.
- Đây, - cô bé ít lời như thường lệ đáp lại, ánh mắt nhìn hướng vào một cái bình bẩn thỉu ba lít chứa rượu samargon đục ngầu chỉ còn đúng một nửa.
- Họ uống bao nhiêu rồi? - Tôi hỏi to.
- Một bình đầy - cô gái nói khẽ, vẻ tức giận, và tôi kinh hãi nhận ra rõ ràng cô ta hối tiếc ngày hôm nay không được mời tham dự "buổi ăn mừng nhân kỳ nghỉ lễ" ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image014.jpg)  
Primorye, năm 2004.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 04 Tháng Ba, 2012, 05:14:33 PM
(tiếp)

«Nữ sinh lớp Tám ... chai vodka ... hắc điếm", tất cả đảo lộn trong đầu tôi, khi nhớ những cô gái trong trắng cạnh sân khiêu vũ. Cả ba chúng tôi đi ra trong bóng đêm mờ mờ, ở đó Serega háo hức rít thuốc lá, mùi của nó là một hương vị kỳ diệu sau mùi hôi hám trong tầng hầm. Rõ ràng chẳng có cha mẹ hoặc giáo viên nào quan tâm đến số phận của cô nữ sinh tuổi vị thành niên. "Sao lại như vậy!?" Tôi vẫn đang nghĩ mãi cho đến một lúc sau, khi cô gái có mái tóc vàng trong chiếc áo dài "safari" hợp mốt và chiếc xắc rất thanh lịch rõ ràng không phù hợp với mục đích chuyến "đi thăm" của cô, đi ra phố tới chỗ ba chúng tôi,.
- Ira, - cô gái xa lạ tự giới thiệu một cách giản dị, và chúng tôi thở dài nhẹ nhõm khi cô ấy nói với chúng tôi rằng TRONG ẤY mọi thứ ổn rồi.
- Các cô bé chỉ cần cố gắng một chút thôi - Ira nói bằng một giọng bác sỹ nhẹ nhàng, khi cuối cùng chúng tôi ra đến chỗ sáng và tôi đã có thể ngắm kỹ hơn cô bạn mới quen ...

... Ngay cả trong bóng tối Ira trông vẫn rất đẹp. Thân hình cao và cân đối, mái tóc ngắn hợp thời trang, cô giao tiếp nhẹ nhàng kỳ lạ, trong tất cả cử chỉ và giọng nói ta có thể cảm thấy sức mạnh và một phẩm chất điềm tĩnh, không hề có bóng dáng của một cô gái tỉnh lẻ xa xôi. Đó quả thực là một "công chúa" từ Vladivostok đến xứ Khorol hoang vắng ghé thăm cô em họ mập mạp trong một vài ngày.

Tôi căng thẳng tượng tưởng mối quen biết sẽ tiếp tục thế nào, trong khi vừa đứng dưới đèn đường vừa nhiệt tình trò chuyện. Các anh bạn nam của chúng tôi cuối cùng cũng phát chán, Serega dụi điếu thuốc, và nói rằng về đi ngủ, còn đột nhiên cô bé mập mạp lên tiếng mời mọi người tới dự sinh nhật của một ai đó vào ngày mai.

- Các anh có đến dự không? - Ira hỏi.
- Có! - Tôi vui vẻ la lên, còn Serega chỉ lầm bầm.

Cô bé mập mạp rất vui mừng, có lẽ cô nghĩ rằng nghĩa vụ của mình là đền đáp cho sự phục vụ của chúng tôi, và họ cùng Serega giải tán về nhà, để lại tôi đứng lại với Ira dưới một ngọn đèn đường giữa trời đêm duyên hải ấm áp ...

3. Cô dâu chưa cưới
 
... Ira K. sinh ra tại Primorie và là một nữ cư dân điển hình của bộ phận "duyên hải" của biên khu. Cha cô, một trợ lý thuyền trưởng một tàu chở hàng lớn, thuộc tầng lớp quý tộc của nghề biển, thường xuyên đi tàu biển ra nước ngoài, ông được coi là người có thành công lớn trong sự nghiệp. Gia đình cô sống tại thành phố Archyom, một một thành phố vệ tinh của Vladivostok, tại đó có sân bay địa phương vùng Viễn Đông. Ira là con gái duy nhất, và tất cả mọi sự quan tâm và chăm sóc của cha mẹ đều dành cho cô. Cô gái hoàn toàn đáp ứng được niềm hy vọng của cha mẹ và sau khi tốt nghiệp trung học thành công, ngay lập tức học lên đại học, nhanh chóng biến từ cô nữ sinh xuất sắc kiểu mẫu ở nhà trường phổ thông thành một nữ sinh viên xinh đẹp và thời trang.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image016.jpg)
Vladivostok, những năm 197x.
  
Bản thân Ira hầu hết thời gian đều ở Vladivostok, nơi cô đang học năm thứ tư trường y khoa để chuẩn bị cho sự nghiệp một bác sĩ nhi khoa, mà cô có tài năng không thể nghi ngờ. Vẻ bề ngoài nhẹ nhàng, nhưng bản tính nghiêm túc và cầu toàn, Ira, chắc chắn có cơ hội lớn trở thành bác sĩ tốt. Điều này chúng tôi có thể đánh giá được khi ngẫu nhiên là nhân chứng sự giúp đỡ của cô cho cô bé nữ sinh Khorol không may mắn.

Dáng vẻ ngoài của cô gái rất hấp dẫn. Khuôn mặt đẹp có đôi mắt lớn màu xám và đôi môi mọng, mái tóc màu hạt dẻ sáng với phần mái uốn chải rất thời trang, thân hình tuyệt vời và ... không may, có tầm vóc của các tráng sỹ vùng Viễn Đông, vấn đề này phải thẳng thắn thừa nhận là tôi không thích thú. Khi chúng tôi ra chỗ sáng, tôi nhìn xuống hy vọng và đã phần nào nhẹ nhõm khi thấy cô sinh viên đang đi giày cao gót, mặc dù, chúng ta phải nói thẳng, hy sinh đôi giày cao gót của mình vì một quý ông tầm vóc thấp vào những năm 197x không phải ai cũng sẵn sàng.

Tôi nói chuyện với Ira trên đường phố doanh trại đồn trú gần suốt đêm, và khi chia tay đã là những người bạn gần gũi ... hoặc thậm chí hơn một chút. Cô gái là một người tiếp chuyện tuyệt vời, có khiếu hài hước nhẹ nhàng tự nhiên mà không thô thiển, và một người như vậy thực sự người ta rất muốn đặt niềm tin ...
 
"... Từ năm 1979, các chuyến bay trinh sát trên không do các phi hành đoàn trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 thực hiện cất cánh từ Tashkent bay qua lãnh thổ Pakistan và Iran.
Tháng Hai và tháng Ba năm 1979, trong điều kiện tình hình căng thẳng trong khu vực Đông Nam Á (Trung Quốc xâm lược Việt Nam) các phi hành đoàn trung  đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 thực hiện các chuyến bay trinh sát trên không bằng máy bay Tu-95RTS trên biển Nam Trung Hoa qua eo biển Triều Tiên."

........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 04 Tháng Ba, 2012, 07:42:06 PM
(tiếp)

... Sáng hôm sau lúc ăn sáng Serega cương quyết bẻ thanh "Alenka" thiêng liêng với đôi mắt màu tím ra đúng ba phần, và tuyên bố bằng một giọng ảm đạm với Andryusha rằng tối hôm nay chúng tôi và cậu ấy đến dự lễ sinh nhật. Andryusha hoài nghi chớp mắt và chăm chú nghe. Serega bĩu môi nói bằng một giọng pha chút láu lỉnh:

- Gnat đã tìm thấy một một cô dâu chưa cưới mới.
- A-ah-ah ... - Andryusha chớp mắt nhiều hơn và nhìn tôi vô cùng nghi ngờ.
- A, Gnat thì ở thành phố nào mà hắn chẳng tìm được một cô dâu chưa cưới! - Serega, mồm đầy sô-cô-la, cắt nghĩa một cách chế giễu, và quan sát phản ứng của anh bạn ngây thơ của chúng tôi.
Andryusha tức giận nhìn chúng tôi, vò sột soạt miếng giấy tráng kim bao bì của thanh sô cô la "Alenka", và coi nhiệm vụ của mình là nhắc nhở chúng tôi nhớ - chuyến bay có thể được ấn định vào ngày mai.
- Uhu! - Serega gầm gừ, còn tôi vội vã ra cửa, để không cười phá lên giữa phòng ăn sỹ quan của căn cứ ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image018.jpg)  
Doanh trại căn cứ đồn trú Khorol những năm 200x.

... Các cô bé nữ sinh trung học Khorol đáng yêu của chúng tôi là con gái của các sỹ quan ở địa phương, và chúng tôi khoan khoái thư giãn khi có mặt trong một căn hộ thành phố rất khá của tòa nhà xây gạch tập thể gia đình sỹ quan. Nhóm bạn bè gồm có các nam học sinh địa phương, rõ ràng có xu hướng đi bộ rất khỏe, và dãy bàn ngày lễ bày những chai đồ uống rất vui mắt. Thanh niên Viễn Đông cao to vạm vỡ, không giống như giới "học giả" áo xanh lá cây, trong đó có tôi và các bạn của tôi, và đứng giữa họ, có lẽ, chúng tôi chỉ khác biệt về độ tuổi.

Không để họ phải mời lâu, các quý vị học viên vào ngay chỗ ngồi cần thiết sau bàn, nơi họ có thể nhận những món ăn ngon nhất. Chúng tôi đã kịp ăn và uống kha khá khi Ira tới. Trong chiếc váy thời trang "safari" màu vàng cát bó sát eo, với những lọn tóc sáng uốn quăn và khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, cô bạn quen của tôi trông thật tuyệt vời. Mỉm cười dễ thương, cô đi đến chỗ tôi và trong dáng đi của cô, tôi nhận thấy có một cái gì mới. Tôi và Serega không ai nói với ai, tự nhiên nhìn xuống dưới chân cô, và phát hiện Ira chỉ đi dép đế bằng.

Sự vắng mặt đôi giày cao gót là một tín hiệu rất rõ ràng và hiển nhiên với tôi đến nỗi Serega bất giác lầm bầm khi kéo chai vodka về phía mình, rót cho tôi một ly và khẽ nói:
- Này Gnat, nâng ly nhanh nào! Tôi sẽ không bắt cậu phải chịu lâu đâu.

Gật đầu cám ơn cậu bạn, tôi chuyển qua người bạn gái của mình, và ngay khi tiếng nhạc đầu tiên nổi lên, không chú ý đến người xung quanh, tôi kéo cô ra khiêu vũ. Khi đã bằng nhau về tầm vóc, tôi cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, và nhanh chóng quay vòng cô bạn nhảy, hài lòng thầm ghi nhận sự mềm mại và cảm giác nhịp điệu của cô ấy. Tôi không chờ đợi cơ hội khác, khi máy quay đĩa dừng lại, tôi đề nghị Ira đi ra ngoài, và đáp lời tôi cô ấy gật đầu. Tôi quay nhìn sang Serega, cậu bạn hiểu chính xác rằng mọi chuyện của chúng tôi diễn ra đúng kế hoạch. Cậu rít một hơi thuốc thật sâu, nhìn vu vơ lên trần nhà, và rồi choàng cánh tay lên vai cô nữ sinh đẫy đà ...
 
... Trong tháng Tư-tháng Chín năm 1979, một biên đội bốn chiếc Tu-95RTS bắt đầu khai thác sân bay Đà Nẵng tại Việt Nam.
Từ tháng Giêng đến tháng 4 năm 1980, các phi hành đoàn trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 tiếp tục làm chủ khu vực trinh sát mới trên biển Nam Trung Hoa từ sân bay Đà Nẵng, còn từ tháng Tư bắt đầu khai mở sân bay Cam Ranh tại Việt Nam.

...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 04 Tháng Ba, 2012, 09:04:05 PM
(tiếp)

... Buổi tối ấm áp tháng Chín cùng với Ira K. hoàn toàn đã có thể là một bước ngoặt trong cuộc sống trai chưa vợ của tôi. Cả hai chúng tôi đều nhận ra rằng đã xảy ra cuộc gặp gỡ đó, cuộc gặp gỡ mà người ta vẫn viết sách và làm thơ về nó nếu có đủ tài năng thích hợp. Mặc dù có sự khác biệt về nguồn gốc xuất thân giữa chúng tôi, Ira có thể trở thành người bạn đời xứng đáng. Bản chất mạnh mẽ, bình tĩnh, rất phù hợp với số phận không bình lặng của người sỹ quan quân đội, mà viễn cảnh phục vụ ở vùng Viễn Đông, đã làm cho sự kết hợp của chúng tôi còn trở nên hấp dẫn hơn.

Tôi ngạc nhiên thấy phái nữ Viễn Đông hoàn toàn không có sự ngưỡng mộ đối với Moskva. Họ có thái độ tự chủ một cách đáng kinh ngạc, và tất cả những người đến từ "phía tây", tức là từ phần châu Âu của Liên Xô đối với họ chỉ có chung một khuôn mặt. Người ta được đón nhận như những gì họ đang có, không liên quan đến nơi cư trú, và cảm giác ngọt ngào của "vị hôn phu từ Moskva", như từng có ở Tashkent, không xuất hiện với tôi tại đây.  

Ira trở lại nhà mình ở Vladivostok vào ngày hôm sau, nơi trường đại học đang chờ cô, còn trong tôi thì gợn lên nỗi lo sợ không vui sẽ không còn được thấy cô ấy nữa, và rõ ràng đọc được tâm trạng tôi, nàng tiên cá tóc vàng, nắm bàn tay tôi trong lòng bàn tay mềm mại của mình mà nhẹ nhàng nói:
- Anh sao thế, em sẽ sớm quay về mà ...

... Từ năm 1979, các chuyến bay trinh sát trên không do các phi hành đoàn trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 thực hiện cất cánh từ Tashkent bay qua lãnh thổ Pakistan và Iran.
Tháng Hai và tháng Ba năm 1979, trong điều kiện tình hình căng thẳng trong khu vực Đông Nam Á (Trung Quốc xâm lược Việt Nam) các phi hành đoàn trung  đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 thực hiện các chuyến bay trinh sát trên không bằng máy bay Tu-95RTS trên biển Nam Trung Hoa qua eo biển Triều Tiên.


... Ira K. quay lại sau một tuần, rồi sau đó nữa và nữa, và những ngày của tôi tại Khorol lần lượt biến thành những cuộc đợi chờ dễ chịu mới mẻ, các cuộc gặp gỡ ngày càng âu yếm hơn, trước sự ghen tị của những anh bạn kém may mắn của tôi. Chúng tôi đã nghiên cứu tất cả những ngóc ngách nhỏ của doanh trại đồn trú, cố gắng tránh thu hút các cửa sổ Nhà tập thể Gia đình Sỹ quan, bởi vì tất cả mọi người đã biết câu chuyện lãng mạn của chúng tôi. Chúng tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều khi đi đâu đó về phía sân bay vắng vẻ, lúc không có các chuyến bay.

Thật khó để tưởng tượng làm sao mà chúng tôi vẫn giữ được liên lạc trong điều kiện không có điện thoại, nhưng sự mong đợi và không bao giờ lỗi hẹn - Ira luôn luôn xuất hiện đúng thời gian như cô đã hứa ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image020.jpg)
Khorol, đường trên sân bay. Những năm 200x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 04 Tháng Ba, 2012, 11:24:52 PM
(tiếp)

... Uể oải dưới ánh mặt trời buổi trưa ấm áp, ba học viên Moskva trong những bộ đồ bay màu xanh ngồi thơ thẩn trên chiếc ghế dài giữa khu liên hợp tập thể dục thể hình ngoài trời đổ nát và yên tĩnh của doanh trại vùng Viễn Đông, nơi cỏ khô chưa cắt đã mọc dày ngổn ngang. Andryusha, người hiếu động nhất trong ba chúng tôi đứng lên và đến gần thanh xà đơn đã gỉ, bắt đầu đu lên. Trong tiếng cót két nhẹ của thanh xà, Serega rút trong túi áo ra một điếu thuốc và, như thường lệ thả khói lên phía mặt trời, khẽ hỏi:

- Gnat, cậu đã tự mình quyết định gì chưa?
- Bản thân tớ cũng chưa biết - tôi đáp, biết rõ rằng câu hỏi đề cập đến mối quan hệ trữ tình của chúng tôi.
- Xem cậu kìa, khéo lại lỡ cho mà xem - một quý cô rất tuyệt - Serega khẽ nhận xét, đáp lại tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhai cọng cỏ khô dài.

Đúng lúc này, Andryusha, đang khởi động những bài tập thể dục cơ bắp của mình, quyết định thử quay tròn trên bánh xe, được thiết kế làm dụng cụ luyện tập phản xạ tiền đình cho các phi công. Han rỉ, sơn đã bong tróc, thiết bị làm dấy lên một mối nghi ngờ, nhưng Andryusha vẫn mạnh dạn đặt bàn chân vào vòng giữ đặc biệt và bắt đầu lăn bánh xe. Hoặc là, bánh xe đã khô hỏng hoàn toàn, hoặc anh bạn khốn khổ của chúng tôi đánh giá quá cao khả năng của mình, nhưng đúng tại vị trí kịch tính nhất - đầu lộn xuống dưới, Andryusha bị trượt chân văng ra cùng toàn bộ sự gàn dở của mình và đổ đánh rầm vào những ống thép của thiết bị ...

... Nếu như lúc ấy có ai đó trong doanh trại đi ngang qua không xa khu liên hợp thể thao, thì trước cặp mắt của anh ta sẽ xuất hiện một hình ảnh lạ. Ba chàng trai trẻ co giật trong các bộ dạng khác nhau trên lớp sỏi mòn mỏi dưới mặt trời, cười đến nghẹt thở. Tôi trượt khỏi chiếc ghế băng xuống mặt đất, hý lên đến giàn giụa nước mắt, nhưng chỉ phát ra được những tiếng nấc the thé. Serega, gập người xuống, bỏ rơi cả điếu thuốc lá của mình và bất lực trong cố gắng lấy lại hơi thở, vẫn không thể dừng được tràng cười. Andryusha, mặc dù rất đau và xấu hổ nhìn chúng tôi, rồi mặc dù chưa bò dậy khỏi mặt đất, cậu cũng cười rũ rượi cùng với chúng tôi.

Chúng tôi cười mãi mất một lúc lâu. Trớ trêu thay, cảnh tượng hài hước này đã đưa chúng tôi trở lại cuộc sống, chúng tôi bị rung động và bắt đầu nói về công việc bị lãng quên của Moskva, khi bỏ lại đằng sau doanh trại đồn trú, sự chờ đợi buồn chán đến mỏi mòn một chuyến bay, những tiệc rượu vô bổ, và không ai biết cuốn tiểu thuyết sẽ xoay vần đến đâu.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image022.jpg)  
Khorol, sân bay. Những năm 200x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 12:58:01 AM
(tiếp)

4. Vladik

(http://s.primamedia.ru/f/big/108/107574.jpg)
Nàng tiên cá Thái Bình Dương tại cửa vịnh Amur, trước khi lăn nhào xuống vực sâu năm 2010.
 
Cuốn tiểu thuyết nào cũng đều cần tiếp tục, mà bất kỳ sự tiếp tục nào cũng cần địa điểm mới. Là một người đàn ông thành phố từ trong xương tủy, tôi rất vui mừng khi người bạn gái đáng yêu của tôi đề nghị tôi đến Vladivostok. Tôi nghĩ người đọc sẽ đồng ý rằng việc nghiên cứu một địa điểm mới và thú vị cùng cô bạn gái đồng hành trẻ đẹp, mà bạn không hề thờ ơ với cô ấy, có thể biến thành một cuộc du lịch rất dễ chịu.

Con đường dài 150 km không khó khăn gì đối với tôi, nếu nó không nằm ở khu vực biên phòng với chế độ hộ chiếu rất nghiêm ngặt. Với tấm thẻ quân nhân của tôi, trong trang phục dân sự, việc đi lại ra vào đây là hơi khó khăn. Nhưng đối với việc này, lại có những phụ nữ địa phương để giải quyết vấn đề! Vào hôm trước chuyến đi Ira đã chỉ dẫn chi tiết cho tôi biết, sau khi cô mô tả cho tôi cách làm thế nào tôi có thể đáp xe đến Vladivostok, tránh kiểm soát biên phòng.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image024.jpg)
Primorye, đường sắt Transsiberian, 197x.

Một buổi sáng tháng Chín đẹp trời, tôi lên đường đi đến trạm xe buýt Khorol, mua một vé đi Ussuriysk một cách khá đơn giản, từ đó ta có thể an toàn đáp tàu hỏa chạy điện tới tận Vladivostok. Vé vào một thành phố khép kín bằng tàu hỏa điện, không hiểu vì một lý do nào đó, được bán mà không cần kiểm tra hộ chiếu, không như tại bến ô tô Ussurisk, nơi phải có giấy phép cư trú rất nghiêm ngặt vào thời điểm đó.

Đường xe lửa, đi Vladivostok, là đoạn cuối cùng của tuyến đường sắt Trans-Siberian, một tuyến đường trực tiếp dẫn từ Moskva đến Thái Bình Dương, có chiều dài đúng 9.288 km, chính thức được thông báo trên cây cột gắn biển báo cây số cuối cùng tại nhà ga đường sắt Vladivostok. Chuyến tàu số 001 nổi tiếng từ Moscow tới Vladivostok cũng dẫn đến đó, và trên chiếc giường tầng thượng sạch sẽ của nó tôi đã đến từ Khabarovsk, mà tôi không thể nhớ được gì về chuyến đi cũng vì một lý do đã biết.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image026.jpg)  
Vladivostok, những năm 197x.

(http://mochaloff.ru/vladivostok/092.jpg)

Rất lâu trước khi đến Vladik, theo cách gọi dân gian ở địa phương ca tụng thành phố, con tàu bò hồi lâu dọc theo những vịnh biển nhỏ nhưng dài nằm trong vịnh Sừng Vàng rộng lớn, trên những bờ biển đá trải ra như những nét hoa văn tô điểm cho Vladivostok.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image028.jpg)
Vladivostok, những năm 200x.

Trong những ngày đẹp trời tươi sáng ấm áp của mùa thu Viễn Đông, Vladivostok nhắc tôi nhớ về Sevastopol trên bán đảo Crimea quen thuộc thời thơ ấu, tại đó ga đường sắt cũng ở phía dưới, cùng cao độ với các cầu cảng biển. Những ngọn đồi và những ngôi nhà cheo leo trên các quả đồi, trông hoàn toàn giống kiểu nhà ở Biển Đen, với sự khác biệt duy nhất là ở Viễn Đông, thiếu màu xanh chói chang dữ dội của phương Nam.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image029.jpg)  
Vladivostok, 198x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 11:51:50 AM
(tiếp)

Tôi sẽ không làm cho người đọc mệt mỏi với các chi tiết đa cảm đa tình của cuộc gặp gỡ của hai lữ khách đang ở độ tuổi đôi mươi không hề hờ hững với nhau, trừ việc nói rằng cuộc gặp gỡ tại nhà ga  của thành phố anh hùng Vladivostok đã diễn ra ở cấp độ cao nhất. Sau khi lên tầng trên rồi ra khỏi nhà ga, chúng tôi đi ra tuyến đường ven biển của thành phố, từ đó mở ra một quang cảnh và tầm nhìn tuyệt vời về thành phố và vịnh biển. Tòa nhà cổ kính ga xe lửa nằm kề bên rất hài hòa với khối hình bê tông hiện đại của ga đường biển chính của thành phố nơi tôi cùng cô bạn gái đồng hành bước vào để thảo luận về các kế hoạch của chúng tôi.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image031.jpg)  
Vladivostok, ga đường biển, 197x.
  
Trên tầng thượng của nhà ga đường biển có một bar ấm cúng, trang trí theo chủ đề biển, tại đó những người đàn ông vui vẻ đang ngồi, theo dáng vẻ họ là những người đi biển thực sự, và từ những chiếc loa phát ra một giai điệu vô cùng hợp người và hợp cảnh của Antonov "Chiếc tàu thủy màu trắng của chúng tôi ..." («Наш белый теплоход...»).

Âm nhạc tuyệt vời, ly thủy tinh óng ánh chứa rượu cocktail, phong cảnh bao la khoáng đạt ngoài cửa sổ và một cô bạn gái đồng hành trẻ đẹp, trong mắt cô ấy đang ngời lên một ánh lửa nồng nàn mà khi nhìn thấy nó cánh nam giới thường hoặc là phải bỏ chạy hoặc ... kết hôn ...
  
... Vượt trước thời gian một chút, tôi lưu ý rằng bất kể số phận tiếp theo của tôi có như thế nào, quán bar trên tầng thượng ga đường biển đã trở thành nơi yêu thích nhất của tôi trong thành phố mà tôi luôn ghé thăm, mỗi khi có dịp đến Vladik. Và than ôi, thời điểm dịu ngọt nhất là chuyến viếng thăm quán bar năm 1983, khi tôi lại ngồi đúng chỗ xưa bên cửa sổ, với cùng một ly coktail như thế, nhưng ngồi trước mặt tôi giờ đây là một cô gái tóc vàng hoàn toàn khác, cũng đôi mắt lấp lánh rạng rỡ niềm vui và hạnh phúc y như vậy, thường chỉ thấy ở những người vợ trẻ ...

(http://mochaloff.ru/vladivostok/521.jpg)

(http://mochaloff.ru/vladivostok/545.jpg)
Vladik về đêm. Ga hàng hải. Nàng tiên cá chìm trong nỗi cô độc màu xanh, 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 02:58:35 PM
(tiếp)

Không có gì đáng ngạc nhiên khi tôi thích Vladik. Các đường phố cũ khu trung tâm, các lối lên đồi dốc đứng, cư dân vui vẻ, bất kỳ lúc nào cũng đầy ắp các nhà hàng, và tâm trạng không bao giờ lặp lại của ngày lễ, như thể đang trong lần cuối cùng, có một cái gì đó gợi nhớ Moskva. Với một cảm giác ghen tị không cố ý của thủ đô, tôi nhìn vào một đám đông thị dân ăn mặc bảnh bao kiểu mùa hè, ước tính rằng vào năm 1979, những loại vải như vậy chỉ được mặc bởi những người đi ra nước ngoài. Tại thủ đô duyên hải người ta được mặc hàng nhập khẩu ngay tại chỗ, được các thủy thủ từ nước ngoài mang về cung cấp đầy đủ. Hàng châu Á rực rỡ và hợp thời trang trong những năm ấy gần như đông đảo người mua không thể tiếp cận ở Moskva cũng như các thành phố khác, tuy nhiên, tại Vladik vấn đề với hàng may mặc không bao giờ xảy ra.

Ira kể cho tôi về thành phố, thết tôi những món hải sản ngon chưa từng thấy, chỉ cho tôi nơi tọa lạc trường đại học của cô, và đến cuối ngày tôi bắt đầu định hướng một chút vào khu trung tâm thành phố. Trong lúc nghe câu chuyện lôi cuốn của cô, tôi ngày càng hay bắt gặp bản thân mình suy nghĩ rằng tôi đang ở phía bên kia của trái đất, và tất cả những con người dễ thương, nhưng vô cùng xa xôi đối với tôi có thể hiện lên cùng một ngày trong đất nước của những hoài niệm, điều mà khi ấy tôi không hề muốn.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image033.jpg)  
Vladivostok, những năm 199x.
  
Sau khi lướt quanh thành phố trên những khu đồi, chúng tôi đi xuống công viên thành phố, qua những rặng cây xanh buổi chiều tối của nó lấp lánh những ánh đèn đầu tiên trong vịnh biển. Chúng tôi ngồi im lặng trên chiếc ghế băng, hiểu rất rõ rằng mối quen biết nhẹ nhàng của chúng tôi có thể có một phần tiếp theo nghiêm túc, nhưng muốn vậy, chính chúng tôi phải đưa ra quyết định cho điều đó.

Lời đã được nói ra. Nó đã được ngân lên giản dị và không chút phô trương màu mè vài tuần trước đây, khi mà đáp lại lời đề nghị tự nhiên của tôi, Ira đặt bàn tay mềm mại của cô lên tay tôi và bằng một giọng vui sướng như khi trò chuyện với lũ trẻ, cô ấy nói: "Vâng, tất nhiên anh yêu, sau khi chúng mình cưới nhé, được không?" Đồng thời cái nhìn tin cậy hướng thẳng vào tôi khiến lời muốn nói của tôi mắc kẹt trong cổ họng. Khi đó, tôi cho rằng tất cả chỉ là trò láu lỉnh của giới nữ, nhưng bây giờ trong công viên thành phố vào buổi chiều, tôi hiểu rất rõ ràng cô gái không nói đùa. Tôi sẽ đặt cược rằng trong cái đầu xinh xắn kia đã hình dung ra kiểu cách chiếc váy cưới mà vào lúc đó tôi còn chưa được biết.

Tôi nhìn sang hình trông nghiêng chăm chú của Ira, cô đang nhìn xuống dưới chân mình hướng về nơi nào đó, và hình ảnh đó của cô hiện ra vô cùng rõ ràng như thể trong một tấm khăn voan cưới hợp thời trang choàng trên mái tóc vàng sáng ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image034.jpg)
............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 04:21:02 PM
(tiếp)

Ồ, không! Đối với tôi vẫn còn quá sớm để kết hôn! Tôi rũ mình ra khỏi nỗi ám ảnh của buổi chiều tối ấm áp, và nhắc cô bạn đồng hành của mình rằng đã đến lúc tôi phải quay trở về. Quỷ tha ma bắt tôi đi, tôi, một học viên quân sự chưa được phép ra khỏi doanh trại, đang đứng giữa công viên Vladivostok, cách xa 150 km so với vị trí thi hành nhiệm vụ của mình, không cả tiền lẫn giấy tờ đi lại, và phải quyết định số phận mình cùng một cô sinh viên dễ thương ở tuổi hai mươi! Điều đó vượt quá sức... Tôi chỉ có một mong muốn mạnh mẽ sống nốt đời sống của một chàng độc thân, kết thúc khóa học viện và ... nói chung đó là tất cả! ... Tôi đang còn có một kỳ thi phiên dịch quân sự tiếng Trung Quốc chưa hoàn thành, một kỳ thi chết tiệt! Còn ngươi, đám cưới, hỡi ôi! ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image036.jpg)
Vladivostok, 197x.

... Buổi chiều tối ngày 10 Tháng 10 năm 1979 tại thành phố Artyom, tại ngôi nhà năm tầng chuẩn mực xây gạch, ba chúng tôi cùng ngồi trong gian bếp gồm Ira, một người phụ nữ đẹp thân hình cân đối - mẹ của cô, và tôi. Người cha của gia đình còn lênh đênh trên biển, điều mà tôi vô cùng vui mừng, bởi nói chuyện với con sói biển già về số phận của người con gái yêu quý duy nhất của ông chắc chắn sẽ là một công việc rất, rất khó khăn.
  
Cuộc trò chuyện của chúng tôi rất tự nhiên và thoải mái, tuy nhiên, theo nét mặt còn in đậm dấu ấn không lay chuyển của bà mẹ và đôi mắt buồn rười rượi của cô con gái, tôi thấy rõ đã có một cuộc thảo luận hoàn toàn nghiêm túc xảy ra giữa người mẹ và con gái. Hoàn toàn có thể cô con gái trưởng thành lần đầu tiên kiên trì đòi hỏi quyền tự mình quyết định số phận của chính mình. Thái độ của bà mẹ đối với sự lựa chọn không thể hiểu được người bạn đời của cô gái không phải là khó dự đoán. Tôi tin rằng những người phụ nữ thường quyết định một cách khôn ngoan là để tất cả mọi thứ cho thời gian phán xử, trong vấn đề đó họ đã vô cùng đúng đắn.

Màn trình diện chính thức của tôi diễn ra vào buổi tối cuối cùng của tôi trên mảnh đất vùng Viễn Đông trong năm 1979. Sáng hôm sau tôi bay về Moskva trên một chiếc máy bay quân sự từ sân bay Knevitchi, căn cứ nằm trên phía đối diện sân bay lớn Archyom, gần giống như ở Riga.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_12_clip_image037.jpg)  
Archyom, 2004.
  
Cuộc chia tay của chúng tôi diễn ra một cách bình tĩnh. Ira cố làm bộ mặt vui vẻ, mặc dù, tôi thấy rằng trước hết cô ấy chỉ muốn khóc rống lên. Tôi không hứa gì cả, tôi chỉ hôn cô ấy và thầm chúc cô may mắn, sau khi cầu mong cô sẽ có một gia đình êm ấm với nhiều đứa con mà cô ấy vẫn hằng mơ ước ...

... Tôi trở lại Primorye năm 1981, nhưng không tới Archyom. Khó mà nói đâu là lý do chính, nhưng năm 1982 tôi đã kết hôn tại Moskva, và mỗi lần đi ngang các đường phố tỉnh lỵ của Archyom ra sân bay, tôi lại nhìn lên các ô cửa sổ quen thuộc của ngôi nhà năm tầng, tưởng tượng ra cuộc sống của Ira K. đã được sắp xếp ra sao.

Và thành phố Vladivostok đã trở thành nơi tôi yêu thích đến dạo chơi.


(http://mochaloff.ru/vladivostok/270.jpg)
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 07:09:33 PM
(tiếp)

Phần 13
 
CON RỒNG CẨM THẠCH
 
1. Bình minh Nhật Bản

(http://dc300.4shared.com/img/Eda-OWad/s7/JAPAN-sunrise_and_sea_of_cloud.jpg)
  
Chuyến cất cánh diễn ra lộn xộn một cách hiếm thấy, bất chấp tất cả một quá trình chờ đợi lâu dài. Một đêm thuộc tuần lễ cuối cùng của tháng Chín, người ta lặng lẽ tuyên bố lệnh báo động cho các phi hành đoàn được chỉ định bay, họ lập tức ra sân bay, và sau một vài giờ đã sẵn sàng bay. Rất khó để nói rằng việc đó xảy ra như thế nào, nhưng rất lâu sau người ta mới nhớ ra các anh chàng phiên dịch. Vào khoảng 5 giờ sáng một thượng úy đầu tóc rối bù đeo băng trực ban chạy vào phòng chúng tôi và giận dữ giục chúng tôi chạy nhanh ra máy bay. Thời gian để thu xếp đồ đạc không có, và chúng tôi quẳng nháo nhào đồ vào ba lô, nhanh chóng nhảy lên thùng chiếc xe tải ZIL-131 trực ban đang đậu cạnh khách sạn. Tại sân bay, chúng tôi chạy theo các kíp bay của mình, và một lúc sau tôi đã ngồi ở vị trí thông thường của mình tại lối đi trong cabin buồng lái, trên sàn di động có nẹp gỗ của băng tải thoát hiểm, đang rung bần bật trước tiếng gầm rú ầm ầm của các động cơ máy bay.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image001.jpg)
Tu-95 trước khi cất cánh, 197x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 05 Tháng Ba, 2012, 11:11:33 PM
(tiếp)

Lần này thì là sự thật, và mười lăm phút sau các tuabin của ba máy bay Tu-95RTS rống lên khàn khàn, làm bóng đêm ngập tràn tiếng gầm trầm và mạnh đến nỗi mọi thứ trong dạ dày cũng rung lên theo. Cơ trưởng nói gì đó, tay bóp chặt microphone, đột nhiên, máy bay của chúng tôi giật lên rồi chạy trong bóng tối. Trong tâm tôi tất cả như nhảy lên vì vui sướng - "Ura!!! Chúng tôi đã bay!".

Kỹ thuật viên đội mũ bảo hiểm, đứng ở phía trước máy bay chạy dạt vào bóng tối, và chiếc Tu, nặng nề chuyển dịch, từ từ quay đầu ra đường lăn. Tôi sán đến cửa chiếu sáng và thấy trong bóng tối chiếc máy bay ở xa đang bám tiếp theo chúng tôi. "Andryusha!" tôi nghĩ, sau khi nhớ rằng Andrei đã chạy đến sân đỗ xa.
 
"Trong tháng tư - tháng 9 năm 1979, biên đội bốn chiếc Tu-95RTS bắt đầu khai thác sân bay Đà Nẵng tại Việt Nam.
Từ tháng Giêng đến tháng 4 năm 1980, các kíp bay của trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304 tiếp tục khai thác khu vực trinh sát mới trong biển Nam Trung Hoa và Biển Hoa Đông từ sân bay Đà Nẵng, và từ tháng tư đã bắt đầu khai thác sân bay Cam Ranh ở Việt Nam.
Năm 1982, trung đoàn không quân hải quân mang tên lửa hành trình cận vệ số 169 đã được cải tổ biên chế thành trung đoàn không quân hỗn hợp cận vệ số 169 và đến cuối năm chuyển căn cứ đến địa điểm mới tại sân bay Cam Ranh của Việt Nam. Thành phần phi đội 1 của trung đoàn không quân hỗn hợp 169 gồm có biên đội máy bay (bốn Tu-95RTS) chuyển sang từ biên chế trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304."


(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/getImage_photoId_334072353929_photoType_0.jpg)
Trên sân bay Cam Ranh 1982-1983.
 
Đường băng cất cánh còn tối của sân bay Khorol khó có thể gọi là "mềm". Tôi phải nắm chắc vách ngăn cabin và tùy theo khả năng mà giảm chấn cho đôi chân, vì độ lắc rất mạnh đe dọa. Tại mỗi khe bê tông đường băng, máy bay điên cuồng nảy lên, đến mức làm cho cơ trưởng và trợ lý cũng nảy lên trên ghế của họ, giống như trên một con đường làng gập ghềnh. Tôi vui mừng nhớ lại đường băng beton tại Tashkent, ở đó độ xóc ít hơn nhiều.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image003.jpg)
Khorol - đường băng CHC sân bay, những năm 200x.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 06 Tháng Ba, 2012, 02:09:41 AM
(tiếp)

Cú chạy đà kết thúc, và qua ô của kính buồng lái, tôi nhìn thấy những ánh đèn mờ tối của Khorol về đêm trôi dần vào bóng tối. Tôi ổn định chỗ trên sàn, gối đầu lên ba lô dù và hình dung mọi người trong doanh trại căn cứ đồn trú theo thói quen lắng nghe tiếng gầm từ xa của những chiếc máy bay và theo tiếng động cơ thay đổi mà xác định chính xác rằng chúng tôi cuối cùng đã cất cánh bay đi thực hiện nhiệm vụ mà bao lâu đã sẵn sàng ...

"Trong cabin phía đuôi Tu-95RTS có bố trí chỗ cho hai thành viên phi hành đoàn:
1. Chỉ huy hỏa lực
2. Trắc thủ thao tác thiết bị trinh sát điện tử (RR - радиоразведки hoặc theo tập quán thường gọi  "trắc thủ Visnia" hoặc đơn giản "Visnia")

Chỗ ngồi bố trí theo hai cấp; lối vào qua cửa nắp dưới thân đuôi, được mở ra theo hai hướng trên-dưới. Trên cửa nắp, giống như trên tầng hai - chỗ của chỉ huy hỏa lực (КОУ- Командир огневых установок); trực tiếp theo hướng leo qua cửa nắp - vị trí của trắc thủ radar. Cả hai chỗ ngồi đều bố trí quay lưng lại hướng bay, chỗ ngồi của trắc thủ radar gắn vào sàn cabin, chỗ ngồi của chỉ huy hỏa lực gắn vào hai thành cabin, nòng súng được treo trong không gian ở độ cao khoảng 1,5 m cách mức cửa nắp hoặc sàn. Chỗ ngồi có thể di chuyển được trên hai thanh ray trong mặt phẳng nằm ngang, chỗ ngồi của trắc thủ radar di chuyển được sang trái-phải và xung quanh trục (để thuận tiện cho công tác với đài ngắm bám mục tiêu)."


(http://content.foto.mail.ru/community/ovvakul-77/958/i-1748.jpg)
Тu-95 sân bay Khorol, 1977-1979.

... Thời gian trôi từ từ rồi chẳng bao lâu mặt trời đã nhô lên trên đường chân trời chiếu vào buồng lái mờ tối những ô vuông rực rỡ không đều đặn. Từ độ cao 9000 mét mặt trời mọc trên Thái Bình Dương mênh mông trông thật hùng vĩ. Có lẽ chính bức tranh tuyệt vời này đã gây cảm hứng cho những người Nhật cổ đại đến mức ngôi sao ban ngày đã trở biểu tượng quốc gia của họ. Theo tính toán của tôi, chúng tôi đang tiếp cận miền Trung Nhật Bản, chúng tôi đang bay về phía nam dọc theo bờ biển phía tây của nó.

(http://2.bp.blogspot.com/-WDOxDBY8fKk/TyfjkYHbFOI/AAAAAAAAEco/2E69mYVK3SU/s640/Twistedsifter+5.jpg)
Bình minh đầu tiên trên núi Phú Sĩ, 2012.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 08 Tháng Ba, 2012, 12:55:48 AM
(tiếp)

... Công thái học (Эргономика) của cabin - rất xấu, có cảm giác như người ta đã vung vãi vô số các trò láu lỉnh chỉ để - bạn ngồi trong một mớ ống cứng, ống mềm, cáp điện, cáp tín hiệu - tất cả đều phơi ra bên ngoài, thực sự chẳng có bất cứ vỏ bọc bảo hộ nào cho chúng cả. Hơi phiền phức và mệt mỏi.
Các trắc thủ khai thác đặc biệt cảm ơn các nhà thiết kế ở hai điều -

1) Nút nhấn (kiểu pê đan đạp chân) của hệ thống hội thoại trên máy bay (SPU- Самолетное переговорное устройство- СПУ), đặt trực tiếp dưới bàn chân phải của bạn (khi thiết bị liên lạc làm việc trong kênh cơ bản, nút nhấn phục vụ việc phát thanh, nhưng không phải cho liên lạc bên trong máy bay, do đó người ta thường "tháo khoán" các thao tác viên để công bố với xung quanh các bài hát, các quan điểm về thế giới quanh ta, và các câu gọi kiểu "kỹ sư ơi, cho chút nóng vào đuôi" - con người vô tình nhấn pê đan thế là tất cả những gì anh ta nói sẽ tuôn ra không gian)

... và 2) - giá treo cáp gắn trên lưng ghế (không có tựa đầu) và hướng thẳng vào tiểu não của người ngồi. Tôi gọi nó là "phát súng ân huệ" (coup de grace) - trong trường hợp tiếp đất khẩn cấp, bạn sẽ dập đầu vào góc nhọn của giá treo và được giải thoát khỏi những đau khổ tiếp theo ...

  
Sự trấn tĩnh yếu ớt đưa tôi trở lại với những hồi tưởng trữ tình, và tôi cười thầm, nhớ lại chuyến cất cánh đột ngột của chúng tôi. Tất cả lặp đi lặp lại: sự chờ đợi tẻ nhạt, cú chạy nước rút sấp ngửa trước chuyến bay, và cảm giác mù mơ về một tình huống khó xử trước mặt cá nhân. "Vâng, tất cả đã qua!", tôi kiên quyết quẳng hết nghi ngờ và sột soạt mở giấy gói bóng kính khẩu phần ăn khô.

Ngôi sao buổi sáng đột nhiên làm đầu óc tôi chợt tỉnh và tôi nhìn thấy bản thân mình từ bên ngoài với một sự rõ ràng bất thường. Tôi phải thú nhận rằng, gạt bỏ các khuynh hướng cá nhân, tôi không thấy có gì đặc biệt trong các sở thích của mình. Chờ đợi tôi phía trước còn có rất nhiều cô gái dễ thương và thú vị khác, và tôi rõ ràng chưa đủ trưởng thành để quyết định những vấn đề nghiêm túc trong cuộc sống. Suy nghĩ đó bỗng làm tôi bình tĩnh trở lại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm, như thể đã cất khỏi vai mình một gánh nặng. Một lần nữa tôi cảm thấy mình là một samurai mạnh mẽ, người đứng trên núi, chờ đợi những tia sáng đầu tiên của mặt trời Nhật Bản chói chang, tay nắm chặt thanh kiếm dài lưỡi sắc ngọt, nước thép luyện ánh lên xanh biếc và được chạm trổ công phu ...
 
Trích giai thoại học viên.
  
"... Một cô gái trẻ rất muốn được làm quen với một anh học viên Học viện Quân sự danh giá. Khi thấy có cơ hội gặp gỡ anh chàng học viên sĩ quan kia tại một buổi lễ gia đình, cô quyết định không để bị mất mặt, và chuẩn bị kỹ càng cho cuộc gặp sắp tới bằng cách đọc sách về lịch sử, nghệ thuật, v.v. Khi cô đến dự buổi gặp gỡ, người ta bố trí họ vào bàn và ngồi cạnh nhau, lập tức đồng chí học viên rót ngay cho mình một ly vodka. Cô gái quyết định tự mình mở đầu cuộc trò chuyện, và khi chàng học viên bắt đầu gặm quả dưa chuột, cô gái ngập ngừng hỏi:
- Anh thấy âm nhạc thời kỳ đầu của Bach thế nào?
Chàng học viên hoài nghi liếc sang cô gái, anh im lặng rót tiếp vodka cho mình. Giao tiếp chưa thiết lập được, và cô quyết định tiếp cận từ hướng khác.
- Thế anh có dự buổi triển lãm cuối cùng của các họa sỹ trường phái ấn tượng chưa?
Đồng chí học viên, lặng lẽ trăm phần trăm ly tiếp theo, đưa tay áo quệt miệng, và mệt mỏi nói:
- Tốt nhất hãy nhảy lên giường tầng, cả hai ta sẽ dễ chịu hơn ..!


... Tuy nhiên, các thành viên còn lại của phi hành đoàn không có thời gian cho khẩu phần ăn và những kỷ niệm lãng mạn. Cơ trưởng và trợ lý giữ chắc cần lái, chăm chăm nhìn về phía trước các đám mây đẫm ánh mặt trời đang lên cao. Các trắc thủ bận lo công việc của họ, còn hiệu thính viên-kiêm xạ thủ, treo trên ghế của mình ở đâu đó trên đầu tôi, liên tục làm việc từ đầu đến giờ, thật quỷ quái, chuyển hết tần số nọ sang tần số kia món mã Morse nhàm chán.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Ba, 2012, 08:57:53 PM
(tiếp)

Sau một chuyến bay phục vụ chiến đấu thông thường (lên đến 17,5 giờ, hoặc 16 giờ tính trung bình) tay như bị ai treo lên, mắt đỏ ngầu, tai ù. Đài "Visnia" nằm ngay trước mặt trắc thủ, gắn liền với trần và khung sườn chịu lực của máy bay. Để làm việc với nó phải ngẩng đầu lên và giữ tay ở tư thế cầu chúa. Tôi xin khuyên bạn hãy thử giữ gập khuỷu tay lại và nâng tay lên trước mặt. Sau 5-10 phút, tay sẽ mỏi mà rơi xuống thôi.

Các trắc thủ có kinh nghiệm làm một dây đeo bằng vải bạt (thường từ bộ đồng phục lính dù), treo nó lên đường ống, làm thành một cái quang treo khuỷu tay.
Mắt sau nửa giờ làm việc với đài trinh sát vô tuyến điện tử này sẽ tự động chạy theo sau các vết sáng trên màn hình, âm lượng phải liên tục tăng - tất nhiên, tai trở nên quen với mức ồn và sẽ lại đòi hỏi tăng nó lên. Đến cuối chuyến bay âm lượng xoay chỉnh lên hết mức, bạn sẽ phải lấy hai tay ép chặt cốc tai nghe của mũ bay vào tai mình.


(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image007.jpg)
Cabin đuôi Tu-95.

Định kỳ, cơ trưởng gọi to vào microphone cabin đuôi nơi có hai người trong kíp bay. Do thiếu cán bộ, đôi khi một thủy thủ được đào tạo sẽ thay thế anh chuẩn úy để làm xạ thủ pháo đuôi. Những anh chàng này trong chuyến bay không ai nhìn thấy, và họ, theo lời đồn, có cuộc sống "đuôi"của riêng họ. Trong trung đoàn có một huyền thoại giữa các phi công rằng hai thành viên phi hành đoàn đó có cơ hội thực sự để tồn tại thậm chí trong tình huống "khẩn cấp" nghiêm trọng khi một trong những phi hành đoàn Tu-95 bị rơi khi hạ cánh, chỉ sống sót duy nhất người xạ thủ ngồi ở phía đuôi của máy bay.

Người ta nói rằng vài tháng sau tai nạn thảm khốc, trong lúc một máy bay khác hạ cánh đã xảy ra một số trục trặc, tuy nhiên, chiếc máy bay hạ cánh an toàn. Ngạc nhiên làm sao khi trên mặt đất, người ta phát hiện cửa nắp đuôi đã mở và cabin trống rỗng. Hóa ra xạ thủ đuôi, cảm thấy không ổn đã hoảng hốt nhảy xuống đường băng bê tông khi Tu-95 tiếp đất. Nghe có vẻ vui, nhưng hãy tưởng tượng cú nhảy từ độ cao bốn mét xuống nền bê tông ở tốc độ 300 km một giờ ... khó khăn đấy!
 
.... Có một khoảng thời gian rảnh rỗi - ở ngoài khu vực hoạt động của kẻ thù - khoảng 1,5-2 giờ từ khi cất cánh ... Ngủ ngồi đối với trắc thủ là chuyện không thực tế - lưng và đầu gối tạo với chiếc dù một góc 90 độ. Thường họ làm thế này: gập áo cứu nạn và nhét nó vào chỗ kính lồi một bên thân máy bay, đẩy ghế ngồi sang chỗ kính lồi đối diện, nhét vào khe tạo ra bọc dù, túi ngụy trang, máy ảnh; mông đặt lên ghế, gắn chặt ghế lại, đầu - đặt vào kính lồi bên này tựa lên áo cứu nạn, chân - ở kính lồi (blister) phía bên kia. Cứ như vậy, họ nằm ngang cabin và ngủ ...

(http://dic.academic.ru/pictures/wiki/files/66/Boeing_XB-17_blister_turret.jpg)
Blister trên XB-17 của Boeing.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Ba, 2012, 04:41:07 AM
(tiếp)

2. Đánh chặn
 
Về cuộc đối mặt chiến đấu với máy bay của kẻ địch thực sự trên đại dương mở, chúng tôi đã nghe đủ. Những câu chuyện thực thường không được các phi công nói ra tại mỗi cuộc gặp gỡ của chúng tôi, khi mà chủ nghĩa anh hùng của các phi công Xô viết dũng cảm dễ dàng được nhân lên trong quá trình uống rượu sau bàn. Các cuộc chạm trán trong không trung thì rất nhiều, gần như ở mọi nơi mà các lợi ích của Liên Xô và Hoa Kỳ chồng lấn nhau trong cuộc đấu tranh vì các "bạn bè" chính trị mới. Ví dụ bất tử cho tất cả các phi công trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 chính là chỉ huy trung đoàn của họ - A.A.Gretchko, một phi công trứ danh, đã gây cho người Mỹ những khó khăn đáng kể, đánh giá theo câu chuyện của các phi công, ông ấy đã tặng cho họ một "Trân Châu Cảng" nhỏ.

... 15/07/1971 trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 867 được đổi tên thành trung đoàn không quân cận vệ trinh sát tầm xa độc lập 304. Trong giai đoạn đầu những năm 1970, các kíp bay của trung đoàn 304 bắt đầu khai thác khu vực trinh sát trên không mới ở Ấn Độ Dương.
  Năm 1976, trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 bắt đầu khai thác sân bay Dafet và Hargeis tại Cộng hòa Dân chủ Somali. Lần đầu tiên trong hàng không hải quân, các kíp bay của trung tá Gretchko và Kulikov đã chính thức thực hiện trinh sát trên không căn cứ hải quân Diego Garcia của Mỹ nằm ở trung tâm Ấn Độ Dương.


(http://acnu-slsj.uqac.ca/ACNU_dossiers/DufourJ2007a_It_fichiers/diego-garcia-ims7.jpg)
  
Theo chuyện kể tất cả xảy ra rất đơn giản, và thậm chí có vẻ như đã có một cuộc đối thoại phát đi trong không gian với người Mỹ, chuyện mà tôi chẳng mấy tin, khi hình dung ra trình độ tiếng Anh của người Khorol trộn đầy âm sắc Nga! Chuyện kể về một chai vodka, theo tin đồn được các phi công nhà ta mang đi khi thi hành nhiệm vụ, để chọc tức người Mỹ, cũng khó có thể tin, tuy nhiên, vẫn còn một câu chuyện mà tôi tin ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image009.jpg)
Không quân Hoa Kỳ đánh chặn.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Ba, 2012, 01:33:48 PM
(tiếp)

(http://worldweapon.ru/images/sam/tu95/tu95_09.jpg)

.... Vào thời gian chừng giữa những năm 1970, một cặp Tu-95RTS được phái đến bờ biển Hoa Kỳ. Khi bay dọc theo bờ biển California, như thường lệ, các máy bay trinh sát bị máy bay chiến đấu không lực Mỹ kèm sát. Có một thời điểm, chiếc tiêm kích đầu đàn của Mỹ bay tới sát sạt buồng lái máy bay trinh sát và ra hiệu gì đó qua khoang kính cabin với các phi công của chúng ta. Khi nhìn kỹ, họ thấy người Mỹ đang giơ lên một tờ giấy, có lẽ là mảnh bản đồ bay trên đó có những chữ số viết rất to bằng bút cảm ứng, xét cho cùng, có lẽ là tần số vô tuyến điện. Hiệu thính viên lập tức điều chỉnh máy thu, và toàn bộ máy bay đều nghe thấy một giọng nói tiếng Nga với âm sắc Anh rất nặng. Người Mỹ hoan nghênh người Nga một cách khá thân thiện và chúc mừng cơ trưởng một trong các phi hành đoàn máy bay trinh sát nhân ngày sinh của con gái. Tất cả "bi kịch" là ở chỗ vợ của người cơ trưởng ấy thực sự đang trong kỳ sắp sinh, và theo kinh nghiệm sống với chồng, cô đi ngay đến bệnh viện Viễn Đông, và chính trong ngày hôm đấy cô đã sinh hạ tại bệnh viện một con gái, mà anh cơ trưởng còn chưa biết ...

... Hậu quả việc "tiếp xúc thân thiện" với người Mỹ thì trong trung đoàn họ không muốn nhớ. Chỉ cần nói rằng các sĩ quan "cơ quan đặc biệt" của hạm đội đã đến Khorol và tất cả, không trừ ngoại lệ nào, kể cả người mẹ trẻ, cũng phải mất rất nhiều thời gian để chứng minh lòng trung thành của mình trước "sự nghiệp của Đảng và Nhà nước", sau khi viết 1 số lượng không thể tưởng tượng các bản giải trình tố giác lẫn nhau ở chỗ các "nhân viên đặc biệt" ...


... Trắc thủ ngồi bên phải, đẩy vai tôi chỉ cho thấy gì đó trong cửa sổ. Khi tôi ghé mắt vào ô cửa tròn của máy bay, tôi không dám tin vào mắt mình: bay sát bên cạnh chúng tôi là một máy bay tiêm kích của kẻ thù! F-104 "Starfighter", tôi xác định được nó do suốt thời gian qua không có việc gì làm, tôi đã để tâm nghiên cứu các mẫu hình máy bay thông dụng nhất của địch. "Người Nhật Bản!" trắc thủ kêu lên với tôi và tôi hoàn toàn đồng tình, bởi vì trên thân chiếc máy bay chiến đấu sơn màu bạc ta có thể nhìn thấy một vòng tròn màu đỏ.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image011.jpg)
Bức ảnh thực một chiếc F-104 của không quân Nhật Bản nhìn từ máy bay Tu-95RTS, ảnh chụp trên đường bay tới Đà Nẵng. Tháng 9 năm 1979. Ảnh từ lưu trữ riêng của tác giả.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Ba, 2012, 05:54:37 PM
(tiếp)

Máy bay chiến đấu của Nhật Bản bay cách chúng tôi một khoảng cách chính xác, chắc không có ý định can thiệp vào chuyến bay của chúng tôi. Chiếc máy bay chiến đấu thứ hai bay kèm chiếc Tu-95 bay sau, nhưng tất cả vẫn trong vòng trật tự. Tôi nhìn chằm chằm vào đối thủ sống, vào chiếc mũ bay màu trắng của phi công chói lên dưới ánh mặt trời, vào mô đen giật gân của "Lockheed" và những quả đạn tên lửa trông bé xíu dưới cánh, ẩn sau các thùng dầu phụ. Một lần nữa, như ở vùng Vịnh Ba Tư, tôi cảm thấy bằng tất cả thân thể mình sự không được bảo vệ của chúng tôi trước những chiếc máy bay tiêm kích nhỏ này, và có lẽ trước viên phi công-samurai Nhật Bản kiêu hãnh, người bắt buộc phải chít một chiếc khăn lụa trắng và hét lên bằng một giọng the thé "Banza-a-a-ai! ". Anh ta chỉ cần bấm nút một cái và chiếc máy bay kềnh càng khó xoay trở của chúng tôi, cũng như nhiều "máy bay quân sự của Liên Xô", sẽ vỡ tan thành từng mảnh, và đáp lại anh ta, nói chung, chúng tôi không có thứ gì thích đáng ...

... Về vũ khí để bắn: pháo (súng máy) đuôi trang bị đạn PIKS - bẫy hồng ngoại, còn pháo tháp trên và dưới bụng - PRLS - đạn chống radar. Cả hai không thiết kế bắn thẳng theo mục tiêu nhìn bằng mắt - PIKS bắn rải thành hình quạt khi cần thiết, còn PRLS bắn theo dấu hiệu đặc biệt đưa đến khoang hiệu thính viên-xạ thủ trên không VSR (ВСР - воздушный стрелок-радист, chỗ ngồi của anh ta ở phía trước của cabin buồng lái, trong ô kính hình mái vòm) và theo đài "Visnia". Trong cung bên phải trên mặt kính có bốn dấu tròn sơn màu đỏ có các con số, đài ngắm bắn dẫn bắn theo các nhãn đó, và mỗi dấu đều theo trình tự. Ở khoảng cách 2000 m đạn phát nổ, tung ra những đám lá kim loại, hình thành nên một đám mây. ... Về lý thuyết có thể có tình huống máy bay kẻ thù, vì một lý do nào đó không bị ta bắn hạ, xuất hiện ở 1 khoảng cách nhỏ hơn 2000 m cách máy bay ta (đột nhiên chuẩn bị taran?), lúc đó, không có hiệu ứng nổ hoặc xuyên- giáp của đạn PRLS có thể phá nó thủng thành lỗ, vì vậy đôi khi người ta tiến hành bắn trực tiếp vào các mục tiêu, nhưng là trên mặt đất ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image013.jpg)
Tu-95, bị kèm sát.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 10 Tháng Ba, 2012, 06:20:43 PM
(tiếp)

4. Đà Nẵng
 
Căn cứ Không quân Mỹ tại thành phố Đà Nẵng miền Nam Việt Nam có tầm quan trọng lớn trong cuộc chiến tranh lâu dài và đẫm máu của thế kỷ trước. Người và hàng hóa được đưa qua cảng và sân bay, người dân địa phương thì có công việc làm, còn quân nhân Mỹ có cơ hội thư giãn và đi về nhà khi bị thương hoặc đến hạn được thay thế. Thế hệ ngày nay, phải đối mặt với cuộc chiến tranh ở Afghanistan hay Chesnya chắc chắn sẽ tìm thấy sự tương đồng rất thực tế với thành phố hậu phương này của Việt Nam.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image015.jpg)
Bản đồ bay của Đà Nẵng cuối những năm 1960, từ tài liệu lưu trữ của Mỹ.

Tháng 9 năm 1979, AFB nhìn rất hoang vu và có vẻ bị bỏ xó, tuy nhiên, bốn năm sau chiến tranh Việt Nam kết thúc vào năm 1975, đã xảy ra những thay đổi lớn. Các công trình xây dựng và đường băng căn cứ vẫn ở trong trạng thái hoàn hảo, nhưng không thể nhìn thấy trang thiết bị hạ tầng cơ sở kỹ thuật hiện đại nào. Tất cả những thứ ít nhiều có giá trị đều đã bị lấy đi, vũ khí được thu thập lại, những chiếc máy bay Mỹ bị cháy còn đậu tại sân đỗ phía sau giữa các đống rác. Cuộc hạ cánh của các máy bay của chúng tôi được chỉ huy nhờ đài radio xách tay, cài đặt trên tháp không lưu sân bay để tiếp nhận sóng tốt hơn.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image017.jpg)
Căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ tài liệu lưu trữ của Mỹ.

Theo mức độ tiếp cận gần thành phố của các sư đoàn Bắc Việt Nam trong giai đoạn kết thúc chiến tranh, sân bay Đà Nẵng bị pháo kích mạnh, gây thiệt hại cho trang bị kỹ thuật và nhân mạng Mỹ. Tổn thất chủ yếu của các phi công Mỹ là ở trên không trung bởi lực lượng phòng không hùng mạnh của nước Việt Nam theo chủ nghĩa cộng sản, trang bị các hệ thống tên lửa Liên Xô. Theo báo chí Mỹ trong chiến tranh tổng số tổn thất máy bay của Mỹ là 2251 chiếc, trong đó số máy bay chiến đấu bị bắn rơi trực tiếp là 1737, bao gồm cả các máy bay cất cánh từ căn cứ không quân tại thành phố Đà Nẵng ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image019.jpg)
Căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, tư liệu lưu trữ Mỹ.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 11 Tháng Ba, 2012, 12:54:04 AM
(tiếp)

... Cảnh tượng buồn nhất liên quan đến Đà Nẵng xảy ra vào năm 1975 khi quân đội Bắc Việt Nam, với sự hỗ trợ kỹ thuật tích cực của Liên Xô, đã phát động một cuộc tấn công mạnh mẽ vào khu vực phía nam, kết thúc bằng việc đánh chiếm Sài Gòn và thống nhất đất nước. Các sư đoàn quân miền Bắc thực tế đã bao vây thành phố, cắt đứt đường rút lui của các đơn vị quân đội Nam Việt Nam đang mắc kẹt trong vịnh. Liên tục trong những ngày cuối cùng, các tàu của Mỹ đóng tại cảng Đà Nẵng, đã sơ tán quân đội và cư dân địa phương, nhưng như thường xảy ra, thời gian không đủ cho tất cả. Máy bay thuê bao thường xuyên của Mỹ, chiếc  "Boeing" dân sự sơn màu bạc thời tổng thống Kennedy mỉm cười bay đến California, chở đi và đưa đến các binh sĩ trong chiến tranh, khi đó đã bay thâu đêm thâu ngày chuyển những người có thể ra khỏi Đà Nẵng sang Thái Lan.

Tuy nhiên, người bị bỏ lại còn nhiều. Khi xe tăng đối phương tiến vào thành phố, chiếc "Boeing" đang ở trong căn cứ cố gắng cất cánh, chất đến chật ních những người tị nạn dân sự và quân sự. Hỏa lực từ quân miền Bắc bắt đầu dội đến, và những đám người tuyệt vọng bị bỏ lại tại sân bay, không còn gì để mất, bởi vì cuộc gặp gỡ với những người Cộng sản đang đến gần, theo họ không hứa hẹn điều gì hay và thế là họ nằm lăn ra trên đường băng trước mũi máy bay, đòi phải mang tất cả đi. Nhưng thời gian của các phi công Mỹ không còn, và máy bay cất cánh bay lên ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image021.jpg)
Căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, tư liệu lưu trữ Mỹ.
  
... Nhưng về tất cả những điều đó, vào năm hòa bình 1979 chúng tôi còn chưa biết. Sau chiến tranh trong lịch sử của thành phố cổ này đã tiếp đến một thời kỳ bắt tay xây dựng chủ nghĩa cộng sản hạnh phúc bằng bàn tay của những người sống sót. Theo những quan niệm xô viết của chúng tôi, trong bốn năm làm việc bền bỉ sau một cuộc chiến tranh có sức tàn phá khủng khiếp, thành phố đã được phục hồi, tuy nhiên, nhìn vào sân bay bị bỏ hoang, không có bất kỳ công trình kiến trúc nào trên đường chân trời nóng bỏng, sự tin tưởng trong tôi đã không còn. Chúng tôi đang ở châu Á, nơi mà tất cả mọi thứ đều diễn ra theo cách khác.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image023.jpg)
Vùng phụ cận Đà Nẵng, đầu những năm 1970, tư liệu lưu trữ Mỹ.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 11 Tháng Ba, 2012, 01:42:24 AM
(tiếp)

Sống vài ngày cuối cùng như các thành viên của phi hành đoàn chúng tôi, tôi và Andryusha buộc phải la cà trong sân bay nóng như rang, vì người ta không để cho chúng tôi đi đâu một mình. Còn đủ thời gian, và bằng cách nào đó, chúng tôi đã đến tận sân đỗ các trang bị kỹ thuật của Mỹ, mà chúng tôi đã nhận thấy trong ngày bay tới Việt Nam.

"Chiến lợi phẩm" đầu tiên của chúng tôi là chiếc trực thăng huyền thoại CH-47 "Chinook", quen thuộc với tất cả nhân dân Liên Xô trong những năm 70 qua những khuôn hình vô tận của biên niên sử của người Mỹ tại Việt Nam. "Quân đội Mỹ" đã chẳng làm gì ngoài việc nhảy khỏi máy bay vào đám cỏ cao, ẩn náu trước một kẻ thù vô hình. Máy bay trực thăng tại sân bay Đà Nẵng đã cháy nham nhở hoàn toàn, và thoạt nhìn, không đáng quan tâm. Tuy nhiên, Andryusha chăm chú quan sát và thấy được bảng hiệu của nhà sản xuất trên thành khoang chứa người, không hiểu vì lý do nào, chưa bị giật ra.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image025.jpg)
Trực thăng CH-47, căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, tư liệu lưu trữ Mỹ.

Anh bạn của tôi suốt năm phút loay hoay đục lớp đuyara thân máy bay bằng một cái que gì đó mà không làm gì nổi. Cuối cùng, đầm đìa mồ hôi, Andryusha ném que đi, và chúng tôi đi tiếp, để lại trên thân máy bay tấm biển hiệu vẫn còn bám chắc có biểu tượng khá đẹp của hãng máy bay Mỹ khét tiếng ...
  
Đi trước thời gian tôi xin lưu ý rằng Andryusha đã đục lấy được biển hiệu đó làm đồ lưu niệm, khi cậu dùng công cụ khác, trong lần thứ hai đến Đà Nẵng tháng 10 năm 1979.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image027.jpg)
Căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.

"Chiến lợi phẩm" thứ hai của của chúng tôi vào ngày hôm đó là một máy bay AC-119 "Stinger" lạ mắt. "Chú Mỹ" hai động cơ nhỏ bé này bị bỏ rơi trên sân đỗ bên cạnh, xung quanh người ta đổ rác. Bên trong cũng như bên ngoài, chiếc máy bay có thân kiểu bụng phệ này nhìn khá khác thường, cabin của phi công nằm ở tầng trên sàn. Đằng sau khoang chở hàng có cửa ra vào đóng lại, như trên máy bay trực thăng, và chắc chắn kết cấu đuôi kép cao của máy bay làm cho nó có thể dễ dàng thả hàng hóa và quân dù.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image029.jpg)
AC-119 "Stinger", năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Ba, 2012, 10:24:33 PM
(tiếp)

Bên trong khoang máy bay có nhiều rác, dưới đống rác đó tôi tìm thấy kho báu chính của mình - một băng súng máy còn xài tốt. Như sau này tôi mới biết đó không phải điều gì lạ, bởi vì các phi công Mỹ sử dụng loại máy bay vận tải hạng nhẹ này để trinh sát và yểm trợ hỏa lực cho mặt đất từ trên không. Để thực hiện mục đích này, bên trong máy bay người ta lắp súng máy nhiều nòng trực tiếp tại các cửa sổ.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image031.jpg)(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image033.jpg)
AC-119 "Stinger", Việt Nam 196x, từ lưu trữ Mỹ.
 
Andryusha không ủng hộ ý tưởng của tôi, nhưng tôi không thể vứt bỏ món quà của số phận. Giật xong nửa mét băng đạn, tôi vắt nó lên vai rồi chui ra khỏi chiếc máy bay tối tăm, hôi hám. Trông tôi có lẽ rất kỳ lạ, nhưng than ôi! Khi đó còn chưa ai nhìn thấy "Terminator", nếu không tôi sẽ chọn lấy thêm vài mét băng đạn súng máy, loại vũ khí yêu thích của các người hùng Schwarzenegger!

Tôi phải nói rằng tôi không thể mang được thêm loại quà lưu niệm nào khác nữa về từ Việt Nam. Về tới Moskva, tôi chia từng đoạn băng đạn cho các bạn bè mình tại Học viện Quân sự cho đến khi các "nhân viên đặc biệt" còn chưa nói chuyện với tôi về nguồn gốc của số đạn dược của Mỹ ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image034.jpg)  
Vùng phụ cận Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
  
Ngay trước khi xảy ra cuộc xâm lăng của Trung Quốc ngày 29 tháng 6 năm 1978, Việt Nam đã gia nhập khối COMECON, ngày 03 tháng 11 năm 1978 tại Moskva đã ký Hiệp ước Hữu nghị Xô-Việt giữa Liên Xô và Việt Nam. Ngoài các điều khoản tiêu chuẩn về thương mại và hợp tác văn hóa, hiệp ước còn có các điều khoản quân sự quan trọng liên quan đến "phòng thủ chung", ngụ ý những sự "tham khảo ý kiến lẫn nhau và hành động hiệu quả để đảm bảo an ninh của cả hai nước". Đối với Bắc Kinh, hiệp ước là một nhát khía đau đớn. Thật ra, dấu hiệu của sự tăng cường hợp tác Xô-Việt đã xuất hiện từ mùa hè năm 1978 trong bối cảnh mâu thuẫn ngày càng sâu sắc giữa Việt Nam và Trung Quốc. Theo các nguồn chính thức của Mỹ, vào tháng 8 năm 1978 tại Việt Nam đã có 4000 cố vấn và chuyên gia Liên Xô, và đến giữa 1979 số đó là 5000-8000 người. Tháng 9 năm 1978, Liên Xô bắt đầu thực hiện các đợt giao hàng vũ khí mới (máy bay, tên lửa, xe tăng và đạn dược) đến Việt Nam bằng cả đường hàng không và đường biển.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Ba, 2012, 11:46:14 PM
(tiếp)

5. "Lin - xô"
 
Tôi tiếp tục cùng Andryusha ngồi tại sân bay, uể oải quan sát công việc của các kỹ thuật viên xung quanh hai máy bay của chúng tôi. Theo hướng dẫn không ai được đi bất cứ đâu, và chúng tôi, cùng các phi công buộc phải sống mòn mỏi trong cái nóng nực trên nền bê tông bị nung bỏng rẫy, chờ đợi kết thúc công việc bảo dưỡng các máy bay Tu-95 màu bạc của chúng tôi. Các kỹ thuật viên, những người đàn ông rám nắng, mặc áo lót, tò mò nhìn chúng tôi đang ngồi trên mấy chiếc túi đồ dưới cánh máy bay, khi mà cuối cùng, từ một nơi nào đó phía sau chúng tôi một người đàn ông người thấp đến ngồi xuống và vỗ vào đầu gối trần của tôi, hỏi chuyện một cách dụng ý.

- Này các cậu .. phiên dịch phải không? - ông ta hỏi vẻ quan tâm.
- Vâ..â..ng.. - Andryusha ngập ngừng một cách hoài nghi.
- Nào, các cậu, sao thế? Phải hay là không!? ... - người kỹ thuật viên nói liền một mạch còn nhanh hơn nữa với vẻ bí ẩn, đáp lại Andryusha hoàn toàn bối rối, ngừng lời vô thời hạn. Người đàn ông nhăn mặt tức giận, nhìn chúng tôi vẻ thương hại, một lần nữa vỗ đầu gối, rồi đứng lên vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó.

Tôi và anh bạn ngạc nhiên đưa mắt dõi theo khi vị trí của ông ta được một kỹ thuật viên khác thế chỗ, một người trai trẻ tầm vóc lực sỹ có những lọn tóc vàng xoăn.

- Đại úy M.! - anh vui vẻ tự giới thiệu mình, vì thế chúng tôi lập tức thấy dễ dàng giao tiếp hơn nhiều. - Này, các anh hùng của chúng tôi làm các cậu sợ à..?
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image036.jpg)
Căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.

Đại úy tỏ ra là một người đàn ông giản dị và vui vẻ, nhanh chóng đưa chúng tôi vào vòng công việc. Té ra sự chú ý của các "Robinson" Khorol  được giải thích rất đơn giản - họ đang tìm kiếm vodka. Tôi và Andryusha, trong mắt họ là những người dân sự, chắc phải đến Việt Nam với những chiếc vali nạp đầy vodka, và "kiệt sức vì uống nước khoáng" nên các sỹ quan và hạ sỹ quan rất trông đợi chúng tôi đến. Họ nói về chuyến bay đến này rất nhiều, và nhiều người đã sẵn sàng mua một chai rượu với bất cứ giá nào.

Kinh ngạc vì sự chờ đón như vậy, chúng tôi thề với đại úy rằng chúng tôi không hề đem theo mình thứ gì tương tự, đáp lại,  người đàn ông có kinh nghiệm từng nhiều lần làm việc tại châu Phi, trấn an chúng tôi rằng không cần thiết mạo hiểm vì những việc như vậy. "Sự thèm khát" chủ yếu giày vò những người đàn ông còn thiếu kinh nghiệm, lần đầu tiên được phái ra nước ngoài. Cuối cùng đại úy giới thiệu một số đặc điểm sống ở các nước thuộc vùng nhiệt đới, khuyến cáo tất cả những vấn đề liên quan đến nó, đồng thời chỉ về một sỹ quan khổ người lực lưỡng đội chiếc mũ lưỡi trai  màu trắng kiểu đồ nghỉ mát trên bãi biển, bảo rằng ông ta là "nhân viên đặc biệt" tại địa phương và giao tiếp phải thận trọng . Chúng tôi cám ơn ông và tiếp tục ngồi lại trong bóng râm, lắng nghe tiếng lầm bầm chửi thề bị át đi vẳng đến từ phía những kỹ thuật viên đang chúi đầu vào công việc.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image038.jpg)
Trong khu vực căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 14 Tháng Ba, 2012, 08:38:49 PM
(tiếp)

Nhóm kỹ thuật viên tụ tập quanh chiếc xe bồn đang bơm dầu vào Tu-95. Viên kỹ sư của phi hành đoàn, như thường lệ, đổ ra cánh một ít dầu máy bay vào chiếc bình kín nửa lít, ông ấy ngửi và nhìn thứ chất lỏng trong suốt dưới ánh sáng với vẻ nghi ngờ. Mặt ông lộ vẻ hoài nghi đến mức có ai đó cười khúc khích và hét lên: "Ồ, nó giống thứ anh vẫn thường liếm cơ mà, Ivanứt!" ...

Từ lâu tôi đã nhận thấy một đặc điểm tính cách thú vị của người xô viết. Những người đang ở nước ngoài, với lòng ham hố và sự tận tâm ái quốc một cách buồn cười họ chuyển qua những câu tục tĩu thô lậu của Nga. Trường hợp đặc biệt, những quý bà cũng chuyển qua những câu tục tĩu Nga, khi thể hiện một cách rõ ràng "sự tinh tuyển" của cộng đồng người Nga ở nước ngoài. Nó tạo ra ấn tượng là "tự do" của con người được thể hiện vượt ra ngoài đường biên giới quốc gia cùng với việc vượt qua biên giới văn hóa, khi giải phóng cho những bản năng bình dân mạnh mẽ đang bị đè nén ...
 
... Khi công việc chính đã hoàn thành, người ta đưa xe đến chở chúng tôi về nơi đã bố trí. Phi hành đoàn có hai xe: một chiếc xe PAZ rất lớn thường thấy của quân đội, treo biển đỏ, và một chiếc xe tải KrAZ bánh xe cao có băng ghế kê ở thùng xe hở phía sau. Đối với tôi, cuối cùng đã hoàn toàn bị cái nóng nhiệt đới chế ngự, việc lựa chọn có lợi nhất là xe buýt, và tôi vội vàng xách túi của mình leo lên. Người ta đã tụ tập lại khá đông, còn chúng tôi nhanh chóng ra khỏi khu vực sân bay đi về hướng cảng nơi tàu của chúng tôi đang neo đậu, mà theo lời viên đại úy mới quen của chúng tôi, chúng tôi sẽ được bố trí ở trên con tàu đó.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image040.jpg)
Trong khu vực căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
  
Vào cuối những năm 197x, bất kỳ người xô viết nào đều biết về Việt Nam. Qua báo chí mọi người đều biết rằng nhân dân anh hùng của đất nước châu Á nhỏ bé này đã chiến đấu lâu dài thế nào với những kẻ xâm lược Mỹ vì nền độc lập của họ, và cuối cùng họ đã chiến thắng. Biên niên sử ít cho thấy các nạn nhân của những vụ ném bom của Mỹ trên bối cảnh những túp lều lụp xụp, giống như của những thổ dân Papua kém văn minh nhất. Số phận tiếp theo của quốc gia may mắn thống nhất vẫn còn trong bóng tối, và chắc chắn mọi người đều hình dung rằng cuộc sống bị tàn phá của những người Việt Nam cuối cùng sẽ tốt hơn.

Những gì tôi nhìn thấy qua cửa sổ chiếc ô tô PAZ xô viết không nằm trong bất kỳ khuôn khổ nào. Sự nghèo nàn và tàn phá như vậy tôi chưa từng thấy. Nhưng điều tồi tệ nhất là chẳng thấy có bất kỳ dấu hiệu của công cuộc xây dựng nào.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image042.jpg)
Trong khu vực căn cứ Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Ba, 2012, 12:15:36 AM
(tiếp)

Trong thời kỳ "tái thiết" sau chiến tranh ô tô vận chuyển trong thực tế đã hầu như biến mất khỏi các con phố nhỏ hẹp của cái làng nghèo vô tận có tên là Đà Nẵng. Dòng chuyển động vô số những chiếc xe đạp miễn cưỡng nhường đường cho xe ô tô của chúng tôi. Đôi khi trên một số con đường riêng biệt kiểu châu Âu nảy ra những chiếc xe ô tô kỳ lạ của Mỹ còn sót lại từ thời cũ, nhưng sự chuyển động cơ bản vẫn là những chiếc xe ZIL và KrAZ Liên Xô.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image044.jpg)
Đà Nẵng, đầu những năm 197x, từ lưu trữ Mỹ.
 
Tài xế xe buýt của chúng tôi là một thủy thủ đồng nghiệp da cháy nắng đen sạm, vẻ người Trung Á, chiếc bê rê đồng phục lính thủy đội lệch gần như thẳng đứng treo một cách kỳ lạ trên tai trái.
 
Tôi luôn luôn ngạc nhiên với phong cách "giải ngũ" của đồng phục phải mang trong quân đội Xô Viết, mà trước hết chính là cái mũ. Mũ có bịt tai, lấy cỡ số 4 nhỏ nhất, và dùng bàn ủi là phẳng đến trạng thái như viên gạch vuông, mũ nồi của quân dù, đội lệch ra sau gáy, nhưng trong Hải quân, vì lý do nào đó, mũ nồi phải đội lệch sang một bên tai. Tại Đà Nẵng, tôi đã làm quen với một hình thức đồng phục khá thú vị của thủy thủ - quân trang nhiệt đới. Trên con tàu nơi chúng tôi sống, đội thủy thủ mặc quần sooc xanh, áo sơ mi, giày và mũ có lưỡi trai che nắng. Tên gọi "mũ pilot có lưỡi trai" quy định trong báo cáo kiểm kê quân trang, sau này tôi đã gặp tại Ussuriysk, nơi tôi phục vụ, tuy nhiên,  ở đó điều này có nghĩa là một "mũ pilot" hoàn toàn khác, quen thuộc với nhiều người dưới hình thức trang phục của lực lượng SPESNAZ.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image046.jpg)
Đồng phục nhiệt đới của Hải quân Liên Xô, Việt Nam, cuối những năm 197x và những năm 198x.
 
Người thủy thủ lái xe buýt rất tự tin, hoàn toàn không quan tâm đến chuyển động hỗn loạn của vô số xe đạp. Anh ta không đạp thắng và cũng không nhấn còi xe, nhưng đám đông vẫn tự động giãn ra một cách kỳ diệu, như thể những đàn cá tản ra xung quanh con cá mập. Những cựu binh nói với chúng tôi rằng, trước đây một thủy thủ Nga chở họ đi, anh ta liên tục nhấn còi và đạp thắng, nhưng xe buýt vẫn đi rất chậm. Người Việt Nam cố tình xếp thành hàng trước xe buýt Liên Xô, trêu chọc người lái xe. Tài xế bỏ tay lái, tuyên bố rằng không thể lái xe được. Người ta thay lái xe, và trước sự vui sướng chung của mọi người, vấn đề với xe buýt không còn nữa vì anh thủy thủ vùng Trung Á này không hề đạp thắng ...
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Ba, 2012, 09:37:47 PM
(tiếp)

Trái ngược với logic của một "kỵ sĩ" ngang tàng chàng tài xế luôn luôn dừng lại tại các nút giao thông, thường bị che khuất bởi các tòa nhà ọp ẹp và cây cối. Việc chú ý đặc biệt tới các ngã tư trở nên rõ ràng khi tiếp theo là sự việc chiếc KrAZ của người Việt Nam, phóng cắt ngang trước mặt chúng tôi hết tốc lực, thậm chí không nghĩ đến chuyện đạp thắng. Sau đó, tôi thận trọng ngồi ở thùng sau chiếc xe KrAZ bánh cao, tin rằng trong trường hợp khẩn cấp tôi có thể sống sót ...
  
... Ngày 15 tháng 2 năm 1979, Đặng Tiểu Bình tuyên bố ý định "trừng phạt" Việt Nam, đó là ngày đầu tiên khả dĩ về hình thức chấm hết hiệu lực hiệp ước quốc tế 30 năm giữa Trung Quốc và Liên Xô. Ngày 16 tháng hai, ông ta tuyên bố cho Moskva biết Trung Quốc đã sẵn sàng chiến tranh trên quy mô toàn diện với Liên Xô. 1,5 triệu binh sĩ Trung Quốc đã ở trên tuyến biên giới với Liên Xô (tổng quân số quân đội Trung Quốc bấy giờ - 3,6 triệu), phía Liên Xô cũng triển khai tại biên giới hơn 40 sư đoàn.
Ngày 17 tháng Hai năm 1979, 7 quân đoàn QGPND Trung Quốc, sau 30-35 phút bắn pháo chuẩn bị đã tràn qua biên giới Việt Nam tại 26 địa điểm trên toàn tuyến biên giới 1.460 km...

  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image048.jpg)
Đà Nẵng, những năm 196x, từ lưu trữ Mỹ.

Sự nghèo nàn của những người dân địa phương thật đáng thất vọng. Những túp nhà lụp xụp của cư dân thành phố được quây bằng các tấm các tông rách và mái thì lợp tôn, được đè giữ bằng những viên đá, tạo ra ấn tượng rằng nếu có đợt phun trào núi lửa xảy ra, cả thành phố sẽ rắc đầy đá. Dọc đường, ở chỗ này chỗ nọ ta gặp những chiếc "giá 3 chân" bằng tre trông khá kỳ lạ, tại đó trên một tấm gỗ dán treo bằng dây cao su thò ra những gói thuốc lá nhàu nát khác nhau và các mẩu thuốc lá. Như người ta giải thích cho chúng tôi, đấy là một kiểu dấu hiệu hàng hoá có bán, rằng trong một căn lều gần đó ai cũng có thể mua được bất kỳ loại thuốc lá của hãng nào, gồm cả thuốc lá Liên Xô, cả gói, hoặc mua điếu và thậm chí ngay cả mẩu thuốc lá.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image050.jpg)
Đà Nẵng, những năm 196x, từ lưu trữ Mỹ.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Ba, 2012, 12:19:18 AM
(tiếp)

Ở đây đó giữa các đống đổ nát xám xịt, mắt ta gặp những cấu trúc xây dựng bằng đá khá kỳ lạ, khác nhau về kích thước từ một bốt điện thoại tới chỗ dừng xe buýt. Các công trình này đứng biệt lập, đôi khi trong một khoảng đất trống toàn cỏ khô. Như tôi đoán chúng là một loại công trình tôn giáo, trong đó ta có thể thấy cắm những que hương, mà ngày nay đã nổi tiếng trên toàn thế giới. Các bức tường trắng xơ xác của công trình vẽ những chữ tượng hình Trung quốc và những con rồng đã mờ màu sơn, chỉ ra chính xác mối liên lạc tâm linh với kẻ láng giềng phương Bắc khổng lồ.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image052.jpg)
Đà Nẵng, năm 196x, từ lưu trữ Mỹ.

Nhưng như ta biết, có thể tha thứ cho bạn bè về tất cả mọi thứ, và không cần thiết kể cho người xô viết về sự nghèo đói này. Chúng tôi hiểu rằng khó khăn chỉ tạm thời, và chẳng bao lâu nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chắc là sẽ như vậy, nhưng vào tháng 9 năm 1979, tại thành phố Đà Nẵng, những viên đá thật đã bay vào chiếc xe buýt chở một nhóm các sĩ quan Liên Xô. Một tốp trẻ em chân đất chạy sau ô tô chúng tôi kêu inh ỏi "Lin xô" và ném đá ném gậy vào chúng tôi ... Kiểu tiếp đón như vậy gây rất nhiều bối rối cho tôi. Tuy nhiên, các "thổ dân" của chúng tôi rất bình thản, an ủi chúng tôi rằng những đứa trẻ địa phương luôn luôn như vậy, còn "lin xô" chỉ có nghĩa là" Liên bang Xô Viết" bằng tiếng Việt.

Tôi vẫn không tin tưởng về cách dịch vô thưởng vô phạt của từ "lin xô" và không quá tin vào tình cảm thân thiện của thế hệ thiếu niên địa phương. Tôi phải nói rằng tất cả các câu chuyện gần nhất về đồng minh chiến lược của chúng ta và "người bạn" tuyệt vời ở phương đông - Việt Nam, đã thấm nhuần trong tôi niềm tin mạnh mẽ vào cam kết chính trị của đất nước thế giới thứ 3 này vì những lợi ích của các siêu cường đối lập mà không hề có chút ám chỉ nhỏ nhất nào về lợi ích của những người dân của nó.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image054.jpg) 
Đà Nẵng, 196x, từ lưu trữ Mỹ.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Ba, 2012, 01:48:29 AM
(tiếp)

6. Những con sói biển
 
Đi qua các đường phố chật hẹp giữa các khu ổ chuột bất tận làm từ các mảnh phế liệu gỗ dán và tôn, đoàn caravan nhỏ bé của chúng tôi đã đi ra đến bờ vịnh. Biển xanh biếc đẹp như tranh vẽ và những quả núi xanh lục rất thích hợp cho một tấm toan nghệ thuật. Các công trình bến cảng nhỏ tựa vào các ngọn đồi, mà rừng rậm nhiệt đới xanh rì bao phủ. Trời nóng đến mức gần nước cũng không mang lại cho tôi cảm giác dễ chịu mà tôi kỳ vọng.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image056.jpg)
Đà Nẵng, 196x, từ lưu trữ Mỹ.
  
... Hạm đội Thái Bình Dương cũng không đứng bên lề sự kiện và đã có đóng góp mạnh mẽ của mình. Khi cuộc xâm lược này bắt đầu, ở Liên Xô đã tổ chức các cuộc mit tinh lên án cuộc xâm lăng của Trung Quốc, các thủy thủ tàu tuần dương tên lửa "Vladivostok" mới trở về sau một chuyến đi biển dài, giận dữ lên án sự xâm lược của Trung Quốc, ủng hộ Tuyên bố của chính phủ Liên Xô, các thủy thủ cho biết họ sẽ duy trì trạng thái sẵn sàng cao độ nhằm thực hiện bất kỳ mệnh lệnh nào của chính phủ. Chẳng bao lâu họ đã có cơ hội để chứng minh điều đó bằng công việc, vào đầu tháng Ba, "Vladivostok" đã ra khơi. Trước đó, vào đầu tháng Hai, khi thấy rõ khả năng bùng nổ chiến sự rất cao, các tàu ngầm của chúng tôi đã bắt đầu được triển khai. Thuyền trưởng "B-88" Fedor Ivanovitch Gnatusin nhớ lại:

"Vào đầu năm 1979, chúng tôi đang rảnh rỗi - tàu đang tu sửa định kỳ trong nhà máy thì nổ ra cuộc chiến tranh khó hiểu giữa hai nước xã hội chủ nghĩa châu Á. Nhưng một tuần sau đó, người ta rút chúng tôi ra khỏi nhà máy để ra khơi. Nhanh chóng nhận nhiệm vụ, bốc xếp vũ khí thủy lôi và ngư lôi, thêm một tuần nữa - bốc xếp và lèn chặt cứng các khoang tàu hàng tấn các tấm tái sinh, phụ tùng thiết bị đồng bộ, thực phẩm, thiết bị cho các trinh sát viên biệt phái ... Chúng tôi đã đi vào chiến tranh. Tại Vladivostok, Nakhodka, Odessa, các đoàn caravan chất hàng viện trợ quân sự giúp đỡ cho quốc gia nhỏ bé châu Á. Ngày mai trong Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) họ có thể "gặp" những chiếc thuyền hoặc xuồng máy-cảm tử, các tàu phóng lôi cao tốc và tàu pháo, các tàu tuần tra và khu trục của "những người anh em mãi mãi", cùng với chúng tham gia vào trận đánh có các tàu cao tốc xô viết, các tàu tuần tra và tàu khu trục cùng một đề án. Còn chúng tôi, các thủy thủ tàu ngầm sẽ được đón tiếp bằng hỏa lực và thanh gươm của Hải quân Trung Quốc trên những thủy đạo dẫn vào bờ biển Việt Nam. Chúng tôi không phải chỉ có một mình. Chỉ tính từ vịnh Ulyss tới bờ biển Việt Nam đã có 5 tàu ngầm được phái đi. Cộng thêm Konyushka, Avanguard, Rakushka, Sovgavan, Magadan và Bichev. Lực lượng của chúng tôi rất nhiều và tất cả chúng tôi mặc áo lót sọc xanh! "...


(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/image001-10.jpg)
«Б-88», tàu ngầm trinh sát B-88 đề án 611, sau một chuyến khảo sát đại dương 4.5.1972.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Ba, 2012, 11:00:49 PM
(tiếp)

Nhô cao lên trên cầu tàu bê tông hoang vắng của cảng Đà Nẵng là hình bóng khổng lồ màu xám của chiếc tàu chiến Liên Xô. Một chiếc tàu đổ bộ loại lớn kiểu "Ivan Rogov" là con tàu mới nhất trong lớp tàu của nó. Bên trong nó là không gian của một hang động khổng lồ, mà tùy thuộc vào nhiệm vụ phải hoàn thành sẽ được chất đầy các trang thiết bị quân sự. Ở tầng trên, trên boong phía đuôi, các thủy thủ trực gác quần short màu xanh nước biển đang uể oải đi tuần dọc theo lan can với những khẩu súng tự động báng gấp của lính thủy đánh bộ. Thật buồn cười, nhưng cảnh những khuôn mặt trẻ măng cháy nắng cầm súng AKMS đột nhiên làm ta trầm lại, như thể được trở về quê hương ...

Tàu chiến được neo đậu vào bến sao cho thân sau của nó mở thẳng lên bờ, theo đó chúng tôi đi vào trong tàu. Trước hết hầm tàu gợi nhớ đến cảnh tượng trong các bộ phim khoa học viễn tưởng trên tàu du hành vũ trụ. Nó khá tối, đâu đó nước văng vào, còn các bức tường thép ảm đạm từ xa phát ra tiếng gầm gừ.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image058.jpg)
BDK, những năm 197x.
 
... Vào tháng Giêng-Tháng 2 năm 1979, tàu tuần dương và tàu khu trục xô viết đã có mặt ở Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) để biểu thị sự ủng hộ của Liên Xô đối với Việt Nam, sau khi có thông tin rằng Trung Quốc chuẩn bị "trừng phạt" người Việt Nam. Sau khi chiến tranh nổ ra đã có thêm những tàu khác đến tham gia, hình thành một đơn vị lớn, vào ngày 20 tháng Hai, hải đoàn gồm có 13 tàu chiến xô viết ở biển Nam Trung Hoa, và họ chờ đợi một nhóm tàu mới do tuần dương hạm "Admiral Senyavin" dẫn đầu. Trong tháng ba, hải đoàn có đến 30 tàu các loại. Vladimir Efimovitch Glukhov, - trung tá hải quân, nhà thủy văn học của Hải quân Liên Xô nhớ lại:

"Tôi đang là tham mưu trưởng tiểu đoàn và người ta bổ nhiệm tôi làm sỹ quan cấp cao cho chuyến đi của các con tàu chúng tôi đến Việt Nam. Chúng tôi đã chuẩn bị cho chuyến hành quân này nhiều ngày, và sau 5 ngày chúng tôi đã vào cảng Đà Nẵng. Nhiệm vụ của chúng tôi như sau - khẩn trương làm công tác đảm bảo cho các tàu chiến Liên Xô đến các cảng Việt Nam. Đo độ sâu, luồng vào, dòng chảy và các việc khác. Chúng tôi khảo sát cả các cầu tàu hiện có. Và sau đó chúng tôi đến bán đảo Cam Ranh, nơi đang xây dựng căn cứ hải quân xô viết. Chúng tôi gấp rút làm việc suốt một tháng, chờ đợi biên đội tàu chiến của Hạm đội Thái Bình Dương đến. Gió thổi mạnh, nóng nực không thể chịu nổi. Biển ở đây rất ấm. Các chàng trai - thủy thủ tàu ngầm, sau này cho biết họ cảm thấy giống như mình đang ở trong nồi nước sôi. Tôi cho rằng nhờ vào sự hoạt động hiệu quả của Hạm đội Hải quân chúng ta, chiến tranh giữa Trung Quốc và Việt Nam đã trở thành một cuộc xung đột quân sự không lớn". Tàu chiến của chúng ta đã sẵn sàng không chỉ biểu thị hoạt động ủng hộ Việt Nam. Như V.E.Glukhov khẳng định: "Nếu Trung Quốc bắt đầu phát triển chiến sự lên nữa, các con tàu của chúng tôi sẽ vào Vịnh Bắc Bộ. Mà ở đó ... ở đó đã có thể sử dụng tên lửa. Và phải cảm ơn Chúa vì điều này đã không xảy ra".

.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Ba, 2012, 01:15:51 AM
(tiếp)

Đi theo các "thổ dân" của chúng tôi, chúng tôi nhanh chóng thấy mình đang ở trong một hành lang hẹp, thiếu ánh sáng dẫn vào một bức tường, nơi bắt đầu một cầu thang dốc, hẹp, đi lên gần như theo chiều thẳng đứng. Do chưa quen, chúng ta có thể tưởng việc đi lên các bậc thang tàu biển là dễ dàng, tuy nhiên, tôi đã nhét quá nhiều sự quan trọng hóa vào trong ý nghĩa trực tiếp của từ này. Đến cuối thiên sử thi hàng hải của chúng tôi, tôi đã học được như mong đợi, cách ép sát người hơn nữa vào cầu thang, để đầu phù hợp với ô cửa hẹp, nhưng lúc đầu đã phải đập đầu khá nhiều vào các cạnh sắc, ở ngay nơi đầu chui qua trong tư thế cơ thể đứng thẳng tự nhiên.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image060.jpg)  
BDK, 198x.
  
Vừa cười và chửi thề, chúng tôi cuối cùng cũng ở trong một tầng không rõ nào đó, giữa không gian màu xám của hành lang hẹp trên tàu. Một sĩ quan hải quân trong đồng phục màu xanh vùng nhiệt đới chỉ dẫn gì đó cho nhóm trưởng của chúng tôi, và chẳng bao lâu sau tôi và Andryusha đã ở trong một cabin thủy thủ thứ thiệt, tò mò xem xét căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng có trần thấp, những chiếc giường 2 tầng nhỏ kê dọc theo tường. Cabin sạch sẽ, và ngay cả trong ánh sáng mờ rọi qua các cửa sổ tròn, ta thấy rõ ràng rằng tất cả mọi thứ bên trong đều còn mới.

Miếng nhựa xám ngay ngắn trên tường, chiếc bàn thuận tiện và những chiếc hòm phẳng đáng ngờ dưới hai ô cửa sáng trông theo hình dung của tôi như thể chúng ở trên một chiếc tàu du lịch hạng trung, chứ không tiện dụng cho việc chuyên chở "các đồng chí chiến sỹ, thủy thủ và hạ sỹ quan" thô kệch và không cẩn thận cho lắm.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Ba, 2012, 02:12:15 AM
(tiếp)

Sau khi chúng tôi ổn định chỗ xong, tôi bắt đầu chăm chú nghiên cứu các hòm đặt dưới cửa sổ lấy sáng và ngạc nhiên thấy rằng đó chính là máy điều hòa không khí! "Cho ai?", trong đầu tôi lóe lên câu hỏi, và rất nhanh chóng trên một số chi tiết tôi thấy ngay nhãn hiệu «Sản xuất tại Ba Lan». Tất cả trở về đúng chỗ của mình: chiếc tàu chiến được đóng hoặc trang bị tại các nhà máy đóng tàu của nước Ba Lan anh em, nơi mà theo lời khuyên của lực lượng dân chủ còn non trẻ "Công đoàn Đoàn kết", có thể thấy cuộc sống của các thủy thủ tốt hơn.

... Ngoài vấn đề người Trung Quốc, tàu chiến Mỹ đã hiện diện và đã đến khu vực này. Một đơn vị tàu sân bay xung kích dẫn đầu là tàu sân bay «Constellation» (CV -64), đang thực hiện nhiệm vụ chiến đấu gần bờ biển khu vực Đông Nam Á từ ngày 06 tháng 12 năm 1978, ngoài đơn vị đặc nhiệm đó ta còn phải kể đến tàu tuần dương «Leany» (CG 16), tàu khu trục «Morton» (DD 948), tàu vận tải «Takelma» (ATF 113). Ngày 25 tháng hai nhóm đặc nhiệm tàu sân bay xung kích dẫn đầu bởi tàu sân bay Constellation »(CV -64) đã ở vị trí gần bờ biển Việt Nam trong vùng biển Nam Trung Hoa (Biển Đông), với mục đích như người Mỹ tuyên bố - kiểm soát tình hình. Để giữ cho chúng cách xa khu vực có chiến sự trên quy mô lớn, các tàu ngầm diesel của chúng tôi đã chặn đứng đường tiếp cận của các tàu chiến Mỹ. Một số tàu ngầm vẫn ở trong tư thế lặn, một số thì hiên ngang trên tư thế nổi. Dây thần kinh của các thủy thủ của chúng tôi đã tỏ ra mạnh mẽ hơn - người Mỹ không dám đi qua tuyến phòng thủ đường biển chúng tôi đã lập ra. Ngày 06 tháng Ba, nhóm đặc nhiệm tàu sân bay xung kích do tàu sân bay «Constellation» dẫn đầu đã rời đến khu vực Vịnh Aden, nơi các cuộc xung đột giữa Bắc và Nam Yemen đang bùng phát dữ dội.

Phạm vi các vấn đề mà các con tàu của chúng tôi phải giải quyết có ý nghĩa đáng kể như vậy đấy. Trong thành phần đơn vị mình chúng tôi có: tuần dương hạm chỉ huy "Đô đốc Senyavin" (từ tháng 2 đến tháng 5), tuần dương hạm tên lửa RKR "Đô đốc Fokin" (trung tá hải quân A.Samofal), các tàu săn ngầm cỡ lớn BPK "Vasily Chapaev", "Sposobnyi", "Stroghi", khu trục hạm "Vozbuzhdennyi" (trung tá hải quân N.Ivanov), tàu tuần tra "Raziashi" và các tàu khác. Vì lòng can đảm và chủ nghĩa anh hùng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, 36 thủy thủ của hải đoàn cơ động thuộc Hạm đội Thái Bình Dương đã được chính phủ trao phần thưởng ...


(http://navsource.narod.ru/photos/02/153/02153003.jpg)
Tuần dương hạm tên lửa đề án 58 "Đô đốc Fokin", tháng 9 năm 1979.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Ba, 2012, 10:43:26 PM
(tiếp)

Mệt nhoài vì chuyến bay và thời gian ngồi chờ tại sân bay, chúng tôi bỏ túi đồ của mình xuống sàn khoang và khoan khoái ngả người trên những chiếc giường hẹp, một nửa trong số đó phủ những rào cản thấp có lẽ để dùng trong trường hợp say sóng. Để tắt bớt tiếng hú của động cơ còn đang làm việc đâu đó vẫn đeo đẳng chúng tôi, chúng tôi vội vã đóng sập cánh cửa sắt của cabin, vô tình vi phạm điều lệnh nội vụ trên tàu. Một sỹ quan trong thủy thủ đoàn, có lẽ đi kiểm tra nơi ăn ở của những người mới đến, và khi nhìn thấy cánh cửa khép kín cùng những túi đồ của chúng tôi để trên sàn cabin đã nhiếc móc nhóm trưởng của chúng tôi.

Viên thiếu tá khốn khổ đội chiếc mũ lưỡi trai liếc mắt nhìn chúng tôi, nhưng khi nhận ra chúng tôi chưa được ai bảo ban thì ông ta bắt tay hướng dẫn. Chúng tôi được giải thích rằng không thể đóng cửa ra vào trên tàu, bởi vì tất cả các cánh cửa được mở ra cho lũ chuột (!) tự do chạy qua chạy lại trên tàu. Tôi không thực sự thấy cái logic thời trung cổ đó phù hợp với chiếc tàu chiến mới nhất này, tuy nhiên ta lại tìm thấy lời giải thích rất hiện đại cho việc đó. Té ra những con chuột đói "bất mãn" có khả năng làm ngừng hoạt động một con tàu hiện đại trong một vài giờ khi chúng gặm đứt tất cả các đường cáp điện. Để ngăn chặn điều này, con vật dễ thương đó phải được phép đi lại tự do trên tàu, và chúng sẽ gặm các túi xách bỏ quên trên sàn nhà. Thiếu tá của chúng tôi đọc cho chúng tôi nghe một bài giảng ngắn trước mặt một thủy thủ, sau đó ông hài lòng bỏ đi, còn chúng tôi cho đồ đạc vào trong các tủ kim loại khóa lại theo hướng dẫn, đồng thời biết rằng trên chiếc tàu chiến này, chúng tôi chỉ là những hành khách bình thường.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image062.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 tại Việt Nam, 1979. Lưu trữ cá nhân của tác giả.

Các vấn đề sinh hoạt thường ngày trên tàu được giải quyết có tính đến các đặc trưng nghề đi biển. Việc tới một nơi phổ biến dưới tên gọi "golyun" là cả một cuộc phiêu lưu. Sau khi xác định chỗ sử dụng cho công cộng trên một sàn boong khác, tôi nhẹ dạ bước vào một hành lang vô tận, vô tình không trang bị các biển chỉ dẫn cho những người khách du lịch không may. Bị nhu cầu thúc đẩy, không có gì lạ khi tôi cuống quýt tới được một chỗ nằm ngoài khu vực có điều hòa không khí, và tôi gặp phải một sức nóng khủng khiếp, bầu không khí hầm hập mùi amoniac đến mức không chịu nổi. Nhắm mắt và bịt mũi, bằng cách nào đó tôi nhanh chóng làm cho xong việc rồi chạy ra ngoài hành lang, vừa chạy vừa gài khuy quần. Như sau này chúng tôi được biết, nước trên tàu rất quý, và người ta không dùng nước sạch bảo trì nhà vệ sinh.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 12:15:38 AM
(tiếp)

Lấy lại hơi thở một chút, tôi theo đường cũ trở lại nhưng kinh hoàng nhận ra mình đã bị lạc. Sau một vài cú quẹo trên những hành lang màu xám xịt kêu ù ù giống hệt như nhau tôi đâm hoảng. Không có ai để mà hỏi đường, và thực sự tôi có khả năng sẽ trở thành đối tượng của một câu chuyện cười hải quân, nếu tôi không tìm thấy đường trở lại. Tôi dừng lại, và theo khuyến cáo trong các cuốn sách về kỹ năng sống sót, tôi bắt đầu phân tích tình hình. Chỉ còn một cách - đi về phía có tiếng ồn của động cơ, hy vọng gặp được ai đó trong đội thủy thủ. Sau khi leo qua vài ba tầng, tôi đã rất may mắn khi nhìn thấy một thủy thủ vạm vỡ vận quần short màu xanh nước biển. Anh thủy thủ có vẻ người Trung Á không bày tỏ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi ở trong khu vực buồng máy, đáp ứng yêu cầu dẫn tôi về lại chỗ ở của chúng tôi một cách kẻ cả, như với một du khách ngớ ngẩn trong những vùng hoang dã của rừng rậm nhiệt đới Việt Nam.

Khi tôi dễ dàng bước vào cabin của mình, Andrei lo lắng về sự vắng mặt của tôi đã chuẩn bị đi tìm, đáp lại tôi thẳng thắn thừa nhận việc đi lạc và phải tìm đường trở về của mình. Andryusha đồng ý rằng bạn có thể bị mất phương hướng rất nhanh chóng, và chúng tôi thỏa thuận tiếp tục gắn bó với nhau. Đúng lúc này, nhóm trưởng đến và chúng tôi vui vẻ sang phòng sinh hoạt tập thể ăn bữa tối thủy thủ đầu tiên của mình.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image064.jpg)  
Cảng Đà Nẵng và bãi biển trên eo biển những năm 199x.

Mặc dù sự hạn chế đặc thù của cuộc sống hải quân và chế độ ăn uống, tôi rất thích ở trên tàu. Một bầu không khí lãng mạn kỳ lạ, đội thủy thủ không đông nhưng nghiêm khắc, hoạt động đáng sợ và đáng ngờ tạo ra trên tàu bầu không khí của một cuộc phiêu lưu thú vị mà không bị đe dọa bởi bất kỳ hậu quả nào. Sau "bữa trà tối", bữa thứ tư trong ngày, hoàn toàn bất ngờ, đó là một bữa ăn khá thịnh soạn với bánh mì kẹp giăm bông, cuộc sống nói chung vẫn hạnh phúc như thường.

Chúng tôi đi ra sàn boong mũi con tàu lớn này, nó đang chìm vào cái nóng nhớp nháp màu đen của đêm nhiệt đới. Cái nóng chưa giảm - không khí vẫn còn ẩm nhớt và khó thở. Đêm đen không trăng chết lặng, chỉ hàng triệu ngôi sao sáng xa lạ bao quanh chúng tôi từ mọi phía. Tất cả mọi người không ai bảo ai, cùng đồng loạt im lặng một cách ngưỡng mộ, họ ngẩng đầu nhìn lên thế giới vũ trụ xa lạ bao la, nơi thỉnh thoảng lại có vệt sao băng chớp sáng vụt lóe lên, chạy dài rồi tắt lịm ...
 
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image066.jpg)
BDK, những năm 198x.
............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 05:21:28 PM
(tiếp)

... "Ôi! ... mẹ nó chứ!", tiếp theo một tiếng nấc nghẹn vang lên trong bầu không khí nhiệt đới, khi một trong các hành khách vấp mắt cá chân trần vào mảnh sắt sẫm màu trong đêm tối. Theo vệt đom đóm tàn thuốc lá đỏ rực tôi xác định hướng để cố gắng không đụng chạm vào một vật gì đó trong bóng tối khi tụt xuống sân boong lớn trên chiếc BDK, nơi tất cả "xã hội" của chúng tôi đã tụ tập đầy đủ. Dưới ánh sáng mờ đục của một cây đèn nhỏ, tôi nhìn thấy các hàng ghế dài, sắp xếp như trong một câu lạc bộ nông thôn ngoài trời, trên đó những người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang ngồi. Trên chiếc bàn kê giữa lối có đặt chiếc máy chiếu phim xách tay, cạnh đó một bóng thủy thủ đang làm phép. Phía trước, gần hình bóng to lớn lờ mờ của tháp pháo treo tấm phông màn hình chiếu phim di động hình vuông.

Đám đông ồn ào nói chuyện, hút thuốc, những tiếng cười bị bóp nghẹt vẫn vẳng lên, và nếu không phải vì thiếu những phụ nữ ăn diện vui vẻ, quang cảnh sẽ giống như ở một khu nghỉ mát đẹp đẽ nào đó tại miền Caucasus. Sự chờ đợi kéo dài mãi cho đến khi một người đàn ông cao lớn trẻ tuổi sạm nắng xuất hiện giữa lối đi. Anh ta chỉ mặc chiếc quần short ngắn, cắt ra từ quần jean (!) đi đôi dép tông kiểu Việt Nam, làm bằng những miếng cao su dày và quai bằng vải bạt. Thuyền trưởng con tàu, giống như chàng "Robinson" không có tuổi, dáng đi mạnh mẽ như thủy thủ Brazil, ngồi ở hàng ghế đầu, lặng lẽ ra hiệu bằng một cử chỉ bất cẩn, "Bắt đầu!". Ánh đèn vụt tắt, trên màn ảnh chạy các cảnh đầu tiên của bộ phim nổi tiếng khá mới mẻ vào năm 1979, phim "Tiểu thuyết công vụ" ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image068.jpg)
BDK, những năm 198x.
 
... Các phần của bộ phim nối tiếp nhau thay đổi, người thủy thủ lanh lợi nhanh chóng lắp các hộp phim kế tiếp, và tôi nhìn lên bầu trời đen như nhung, có các ngôi sao sáng lóng lánh như kim cương mà ngạc nhiên về sự hư ảo của những gì đang diễn ra. Trong tất cả khung cảnh này đầy ắp sự siêu thực của các sự kiện và thời gian, mà đối với một học viên như tôi, chưa qua năm thứ tư, cần phải thoát ra sao cho không tổn thất.
 
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image070.jpg)
Vịnh Đà Nẵng, những năm 199x.
 
Tôi đã rất nhiều lần xem câu chuyện phim công vụ nổi tiếng này, nhưng mỗi lần hình ảnh đầu tiên của bộ phim hiện lên, tôi luôn nhớ đến buổi chiếu phim đêm trên boong một chiếc tàu chiến lớn tại thành phố cảng Đà Nẵng.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 06:53:03 PM
(tiếp)

7. Những cư dân bãi biển người nước ngoài
 
Thời gian ngắn ngủi chúng tôi sống trên lãnh thổ nước Việt Nam tự do và dân chủ hoàn toàn chỉ có tính chất của người đi du lịch. Chuyến bay chiến đấu vì một lý do bí ẩn đã không xảy ra, và tất cả thời gian trong chuyến bay thứ nhất của chúng tôi diễn ra trên bãi biển gần nhất. Cuộc sống trên tàu thoải mái và đầy đủ, buổi tối các phim hay cứ xoay vòng, và cuộc sống kỳ lạ chưa quen biết của cư dân tại chỗ không còn có vẻ quá khó khăn.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image072.jpg)
Bãi biển trong khu vực cảng Đà Nẵng, những năm 200x.
 
Chúng tôi bị cấm bất kỳ chuyến đi nào vào thành phố, và ngay cả khi đi ra bãi biển gần chúng tôi cũng phải đi bằng xe buýt. Một bãi biển nhỏ toàn cát nằm ở một góc đẹp như tranh vẽ dưới chân quả đồi có rừng bao phủ, bây giờ là một phần của một rừng cấm quốc gia của Việt Nam. Không có gì đáng ngạc nhiên rằng sau này họ đã xây dựng ở đây các khu nghỉ mát và đưa bờ biển quý như vàng này vào các tài liệu quảng cáo và các site du lịch trên internet.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image073.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304 trên bãi biển, Đà Nẵng, những năm 197x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 09:09:47 PM
(tiếp)

(http://www.navsource.org/archives/02/026460.jpg)
Phân hạm đặc nhiệm 77.7 trong thành phần của nó có nhóm tàu xung kích USS Niagara Falls (AFS 3) đi dọc bên mạn USS Constellation (CV 64) và tuần dương hạm tên lửa có điều khiển USS Leahy (CG 16), trên Biển Đông 1979.

Nhưng vào năm 1979, tại Đà Nẵng sau chiến tranh mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Các đồng nghiệp giàu kinh nghiệm của chúng tôi, tiêu phí thời gian trên bãi biển nhiều ngày trong lúc chờ chúng tôi, đã quen với việc trú ẩn trong bóng mát cây xanh dọc bờ biển, thỉnh thoảng la hét chạy dọc eo biển xanh trên lớp cát màu sáng bị nung nóng. Tôi đã quen với cuộc sống thường ngày ở Biển Đen, đã trải qua tất cả các kỳ nghỉ hè của mình tại Crimea, nhưng ngay cả khi không có nhiều kinh nghiệm, cũng có thể thấy rõ ràng rằng chúng tôi sẽ bị đốt thành tro dưới mặt trời nhiệt đới. Mặt trời ẩn đằng sau một đám khói mù nóng bỏng, tạo ra cảm giác ta đang ở bên trong một cái bếp lò khổng lồ.

"Ah-ah-ah!", tôi vẫy tay và chạy xuống nước, cố gắng không để bàn chân mình bị đốt bỏng. Khi chạy đến mép nước trên bờ cát, tôi hài lòng ngồi ngồi phịch xuống làn nước trong xanh, theo thói quen cuộn tròn người chờ đợi tia nước lạnh trong bồn tắm. Nước ấm như thể còn ấm hơn cả không khí! Niềm vui thiên đường bị phá hỏng một chút bởi mùi vị của nước rơi vào miệng. Vị mặn không thể chịu được, thậm chí đắng của nước biển lập tức tràn đầy miệng, và tôi quyết định không nuốt ...

... Cuộc xâm lược của Trung Quốc đã đẩy nhanh việc ký Hiệp định giữa hai Chính phủ Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết và Chính phủ nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam về vấn đề cho phép các tàu chiến Liên Xô nhập cảng và ghé đậu tại quân cảng Cam Ranh và cho phép các máy bay quân sự của Hải quân Xô Viết hạ cánh tại sân bay Cam Ranh.

Nước Việt Nam chiến thắng trong chiến tranh và nay đã thống nhất chiếm một vị trí chiến lược đối với sự hoạt động của Hải quân Xô Viết trong khu vực này của đại dương, và Bộ tư lệnh hải quân chúng tôi không bỏ qua khả năng này. Trong tháng 5 năm 1978, tàu tuần dương tên lửa "Đô đốc Fokin" đã ghé vào vịnh Cam Ranh ...


(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image074.jpg)
Bãi biển ở Đà Nẵng, 2009.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 11:13:38 PM
(tiếp)

Tuy nhiên, nước biển ấm vùng biển nhiệt đới của biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) khá nguy hiểm với người tắm chưa được chuẩn bị, và trong ngày đầu tiên trên bãi biển, đội hình nhỏ bé của chúng tôi đã phải chịu những thiệt hại đầu tiên. "Vết thương" phổ biến nhất trong làn nước tại đây là khi làm quen với nhím biển (con cầu gai). Các quả cầu nhỏ màu đen có các mũi kim đẹp động đậy thường xuyên rất nguy hiểm, và nếu tay hoặc chân bạn chạm vào bất kỳ mũi kim độc nào sẽ gây ra vết thương rất lâu mới lành sẹo. Rất nhanh chóng, những tiếng chửi thề đủ kiểu vang lên, một vài người mới đến được người ta kéo tay lôi vào bóng râm, tại đó các chàng "Robinson" có kinh nghiệm của chúng tôi bắt đầu trích xuất các mũi kim khỏi đầu gối các cư dân tắm biển mặt tái nhợt bằng một loại dụng cụ cầm tay giống như kim khâu.

Tôi thực sự không muốn nhận một liều kim tiêm vào các chỗ thuộc phần mềm, nhưng bỏ lỡ cơ hội trải nghiệm với những động vật dưới nước của biển vùng nhiệt đới thì tôi cũng không thể. Chẳng bao lâu tôi nhận thấy rằng trên bãi biển đã hình thành một thứ tự sinh động sử dụng kính bơi mà các vận động viên vẫn sử dụng trong hồ bơi. Kính - là một sự thay thế nghèo nàn chiếc mặt nạ lặn thực sự, nhưng không có cách nào khác, và sau vài giờ, tôi kéo qua đầu dây đeo bằng cao su của chiếc kính bơi cũ, rồi quan sát cẩn thận, bắt đầu lặn xuống sâu ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image075.jpg)
Bãi biển ở Đà Nẵng, những năm 200x.
  
... Vật đầu tiên tôi nhìn thấy qua lớp nước sâu nửa mét trong suốt là một viên đạn pháo nằm dưới đáy. Tránh xa vật "kỳ lạ" ấy, tôi nhanh chóng nhìn quanh và kinh hoàng thấy dưới đáy chất kín các loại đạn dược chưa nổ đủ các cỡ khác nhau. Cố gắng không để chạm vào đáy biển đầy nguy hiểm, tôi bơi tiếp đến chỗ những tảng đá granit màu đen nơi có cuộc sống nhộn nhịp đầy màu sắc của biển.

Bây giờ sẽ không ai ngạc nhiên với sự mô tả các loài cá cảnh, nhưng năm 1979, tầm nhìn như vậy còn hiếm! Tôi vui vẻ đưa tay xua đàn cá đầy màu sắc, quan sát các rạn san hô kỳ lạ, cho đến khi trán suýt chạm một con rắn biển dài nửa mét, nó không để ý gì đến tôi, nhanh nhẹn bơi vào bờ ở độ sâu 30 cm ... Tôi đột nhiên nhận thấy mình đã bơi ra quá xa, và trên bờ người ta đã hăm hở vẫy tay kêu tôi quay về trả chiếc kính quý giá cho phiên bơi tiếp theo ...
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Ba, 2012, 11:57:21 PM
(tiếp)

(http://militaryrussia.ru/i/284/511/VEvRR.jpg)
Il-38 số 26 (số sơn đỏ trên cánh đuôi đứng) bay trên tàu sân bay Constellation (CV-64) dưới sự kèm cặp của F-14A phi đoàn VF-211, Thái Bình Dương tháng 5 năm 1979 (US NAVY, http://collections.naval.aviation.museum).

... Các cuộc đàm phán cuối cùng để thiết lập căn cứ đảm bảo hậu cần - kỹ thuật và việc sử dụng chung căn cứ đó, cũng như ký kết các thỏa thuận song phương đã được tổ chức tại Hà Nội bởi Phó Tổng tư lệnh thứ nhất Hải quân Xô Viết đô đốc hạm đội N. Smirnov ngày 02 Tháng 5 năm 1979. Trong thực tế, đã ký kết một hợp đồng thuê miễn phí 25 năm, theo đó cho phép sự hiện diện đồng thời của 10 tàu mặt nước, 8 tàu ngầm có tàu căn cứ nổi và 6 tàu hậu cần hải quân .

Ngày 06 tháng 3 năm 1979, tàu quân sự Liên Xô đã lên dok tại Đà Nẵng. Trong tháng ba - tháng tư năm 1979, biên đội ba tàu do đại tá hải quân D. Cherivaty chỉ huy trong thành phần gồm có BPK "Vasily Chapaev" (thuyền trưởng E. Znakhurenko), tàu tuần tra "SKR-46" và một tàu quét mìn đã thực hiện chuyến viếng thăm Cam Ranh. Vào tháng Năm năm 1979, theo tài liệu nước ngoài, chiếc tàu ngầm Liên Xô đầu tiên đã vào vịnh Cam Ranh (theo một số tài liệu đó là tàu ngầm nguyên tử đề án 659 "K-45"), và từ tháng Chín các máy bay trinh sát của Liên Xô bắt đầu đặt căn cứ tại sân bay Đà Nẵng. Ngày 05-10 tháng 11 năm 1979, đến tham gia chuyến thăm chính thức cảng Hải Phòng của Việt Nam, sau đó trở về phục vụ chiến đấu ở Ấn Độ Dương là một biên đội tàu chiến dưới sự chỉ huy của Tư Lệnh phó thứ nhất Hạm đội Thái Bình Dương, Phó Đô đốc N.Ya.Yasakov gồm các tuần dương hạm tên lửa "Đô đốc Fokin," BPK "Stroghi" và khu trục hạm "Vozbuzhdenny" ...


(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image077.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304, Việt Nam, những năm 197x.

... Cư dân cũ của khu "nghỉ mát" uể oải chơi bài, nhưng nhiều người mới đến thì không muốn ngồi một chỗ. Điều gì luôn thu hút người Liên Xô ở vùng nhiệt đới? Đúng, những cây dừa.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Ba, 2012, 01:55:08 AM
(tiếp)

Bạn đọc có thể nhận thấy rằng các thực vật nhiệt đới nổi tiếng ngay cả bây giờ cũng không mất tầm quan trọng của nó, khi mà trừ kẻ lười biếng là chưa đến các khu du lịch phía Nam của Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp hay Ai Cập. Trong mỗi nhà đều có thể tìm thấy một vài bức ảnh những người thân trong gia đình mặc đồ lót, tựa vào thân cây dừa. Cây dừa như một biểu tượng của tự do và thịnh vượng của các công dân Nga, đã trở thành 1 thuộc tính bắt buộc của địa vị xã hội trong các trang mạng xã hội kiểu như "Odnoklassnik.ru" mà sau khi xem xong, nó làm cho ta có ấn tượng rằng đa số công dân của Liên bang Nga nhất định phải sống ở vùng Địa Trung Hải hoặc Paris.

Tụ tập xung quanh các cây dừa, trải thành hàng dọc theo bãi biển cát trắng xinh đẹp, một nhóm đàn ông còn chưa cháy nắng, vận quần short, chăm chú nhìn lên ngọn cây, trên đó có thể nhìn thấy những trái dừa màu xanh chưa chín. Không do dự, một trong những cư dân bãi biển đã cố gắng leo lên, tuy nhiên điều đó kết thúc rất đáng buồn - "người nhện" đã rơi xuống từ độ cao ba mét, xước hết bụng. Nỗ lực tuyệt vọng khai thác cây ăn quả này bằng cách rung lắc cũng chẳng đi tới đâu, cây dừa rung động, nhưng quả vẫn nằm yên tại chỗ. Có lẽ cây dừa sẽ còn bị rung lắc thêm nữa nếu không có những con người Việt Nam còi cọc rám nắng từ đâu bỗng xuất hiện trên bãi biển.

Bãi biển theo luật pháp của thời kỳ sau chiến tranh, ở trong khu vực các công trình quân sự, và sự xuất hiện trên bãi cát những con người mặc đồng phục rộng thùng thình màu xanh lá cây, súng cầm trên tay, rõ ràng là đúng đắn. Người Việt Nam rất thân thiện, họ mỉm cười và thậm chí còn nói chuyện bằng tiếng Nga, và khi họ đến gần ta mới thấy rõ họ lớn tuổi hơn nhiều. Sau một vài trao đổi được biết chúng tôi đang làm việc với các sỹ quan từng học ở Liên Xô, tuy nhiên, nụ cười ranh mãnh và cách nói bóng gió không gây ra nhiều sự tin cậy.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image078.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn KQ trinh sát tầm xa độc lập số 304 tại Việt Nam, 197x.

Tôi không ham trao đổi lời chào anh em với các cư dân bản địa và ngồi lại dưới tán cây, trong khi Andryusha lại xông đến với các quân nhân Việt Nam, mà chúng tôi đang bao quanh. Họ sôi nổi nói về một điều gì đó, và chẳng mấy chốc các phi công của chúng tôi đã xoay trong tay khẩu súng trường Mỹ M16 nổi tiếng - một biểu tượng của quân đội nước ngoài. Tôi từ xa quan sát chiếc "đồ chơi" kỳ lạ đó, còn đám đông giải tán và tôi nhìn thấy cái thân trần của anh bạn tì báng súng lên vai, tuân theo khẩu lệnh của người Việt Nam nhỏ bé sạm nắng, bóp cò bắn về phía quả đồi.

Một tiếng súng vang lên khô khốc, đám đông chộn rộn hẳn lên và tôi cảm thấy từ bên trong nỗi ghen tị không thể kìm được ... Andryusha? .. từ một khẩu M16 thật sự! ... Chết tiệt! .... Tôi nhanh chóng đi đến chỗ các khán giả đang thảo luận và cố gắng vươn tới khẩu súng trường mà không nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng vì nỗi sung sướng không chịu nổi của anh bạn. Người Việt Nam mỉm cười khoan dung và ra hiệu cho tất cả mọi người hiểu rằng ngày hôm nay sẽ không bắn nữa. Sau khi cầm được thứ vũ khí thèm muốn đó trong tay, tôi chỉ còn có thể hài lòng với mùi chua của thuốc súng và chiếc báng súng ấm nóng dưới ánh nắng mặt trời.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Ba, 2012, 03:54:03 PM
(tiếp)

(http://content.foto.mail.ru/mail/axiles1962/_myphoto/i-68.jpg)
Biển Đông, tàu chứa "Boris Butom" tiếp dầu cho tàu sân bay "Minsk", chụp từ BPK "Gnevnyi".

... Sử dụng căn cứ tại Cam Ranh, Liên bang Xô Viết đã dùng hạm đội thúc đẩy chính sách của mình trong khu vực Đông Nam Á. Khu vực này nằm kề sát một số trung tâm kinh tế, chính trị và quân sự ở Trung Quốc, khối ASEAN, Ấn Độ Dương, các eo biển Malacca và Indonesia. Hải quân Liên Xô đã mở rộng các khu vực mình hiện diện. Phân hạm đội gồm bốn tàu dẫn đầu là tàu tuần dương hạng nặng chở máy bay "Minsk" xuất hiện ở vùng Vịnh Thái Lan vào tháng 10 năm 1980, sau khi thực hiện phục vụ chiến đấu tại Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) trong tháng Chín, một tàu tuần dương đơn độc đã xuất hiện tại bờ biển Singapore vào tháng 2 năm 1983.

Sự có mặt của Hải quân Xô Viết ở phần Tây Thái Bình Dương ngày càng tăng lên một cách đều đặn: 6 900 giờ hành trình trong năm 1979, 10 400 giờ vào năm 1980 và 11 800 giờ vào năm 1981. Trong thời gian năm năm, Liên bang Xô Viết đã hình thành trong Vịnh Cam Ranh một đơn vị tàu chiến lớn, nếu vào năm 1979 ở đó mới có 8 tàu, thì đến cuối năm 1983, họ đã có ở đây 22 tàu, bao gồm 4 tàu ngầm (hạt nhân và diesel), 6 tàu mặt nước lớn. Từ năm 1983 tại đây đóng căn cứ binh đoàn tàu chiến số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương. Tới năm 1984, đã có đến 24 tàu Xô Viết thường xuyên có mặt ở Cam Ranh. Tháng Tư năm 1984, một đơn vị Xô Viết, thành phần gồm có tuần dương hạm chở máy bay "Minsk" và tàu đổ bộ cỡ lớn BDK "Ivan Rogov”, trong tiến trình một cuộc tập trận đã thực hiện cho thủy quân lục chiến Liên Xô lần đầu tiên đổ bộ lên bờ biển Việt Nam ...


(http://content.foto.mail.ru/mail/axiles1962/_myphoto/i-70.jpg)
BDK "Aleksandr Nikolaev" tại Cam Ranh, chụp từ BPK "Gnevnyi".

Không biết tại sao, nhưng tôi thực sự rất nhớ ngày hôm đó trên bãi cát ngập nắng của Đà Nẵng. Tôi đứng giữa bãi biển nhiệt đới màu trắng và đang nắm trong tay một vật, trong nhiều năm qua đã mang lại sự chết chóc. Bản thân khẩu súng trường này không giống như khẩu Kalashnikov, cũng như một chiếc xe "Volga" so với chiếc "Chrysler". Chiếc báng súng bằng nhựa xám trông xa lạ và sự mỏng manh của kết cấu làm ta ngạc nhiên vì sự nhẹ nhàng và thoải mái cho người lính. Và một lần nữa, giống như trên bầu trời Vịnh Ba Tư, tôi đột nhiên cảm thấy tính dễ bị tổn thương và khó xử của các hệ thống Xô Viết trước thế giới đa dạng nhiều màu sắc, mà ngay như tại đây, trước những người Việt Nam láu lỉnh, đang cười trước mặt chúng tôi, trong khi vẫn giữ khuôn mặt thực sự của họ trong bóng tối ...
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image080.jpg)
Trong khu vực Đà Nẵng, những năm 200x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Ba, 2012, 06:23:20 PM
(tiếp)

... Thời gian của chúng tôi giống như của những người đi nghỉ theo phiếu nghỉ công đoàn. Nỗi lo sợ của tôi về mặt trời là khá hợp lý, sau một vài giờ tôi cảm thấy ngứa nhẹ trên vai - dấu hiệu chắc chắn rằng tôi đã bị cháy nắng. Phẩy tay trên lớp da bị rộp, sau vài ngày đã may mắn bong ra khỏi người, tôi đi đến cuối mạn phải của bãi biển, nơi thảm thực vật xanh rì bao phủ. Khi nhìn gần hóa ra đó là một khu rừng tre tuyệt đẹp mọc trên cát, nước suối chảy giữa các thân cây theo dòng đổ ra biển. Không kìm được, tôi như mê mẩn rẽ bụi cây bước vào, những thân cây khép lại sau lưng tôi cùng tiếng xào xạc nhẹ. Ta có thể dễ dàng đi xuyên qua giữa những thân tre mềm mại màu xanh lục, và chẳng bao lâu sau bao quanh tôi là tiếng xạc xào đầy ma thuật, tôi đắm mình trong ánh sáng xanh biếc rực rỡ mầu ngọc lục bảo của lá cây. Đi thêm một vài mét nữa tôi hoàn toàn mất phương hướng, và tôi cảm thấy dường như bàn chân trần của tôi lún vào lớp cát ướt màu trắng, dòng nước trong suốt theo vết mà âm thầm chảy vào. Tôi nhìn xuống và không thể không lạnh toát cả người. Ngay dưới chân tôi là một lỗ đen lớn, đường kính 8 cm, và xét theo dấu vết còn tươi nguyên trong cát ướt - nó là nơi sinh sống ...

Tôi đổi sang hướng mà theo suy nghĩ của mình sẽ bỏ nền văn minh lại đằng sau, và đẩy cây tre kêu răng rắc, vươn ra với ánh sáng ...
 
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image082.jpg)
Bãi biển ở Đà Nẵng, những năm 200x.  

Dành nhiều thời gian trên bãi biển, tôi hài lòng lắng nghe các câu chuyện mà các kỹ thuật viên của chúng tôi kể, họ đã giết thì giờ tại Đà Nẵng đến tháng thứ ba. Một số tin đồn phát triển thành truyền thuyết địa phương mài dũa đến mức không còn nhận ra, đã được kể ở nhà cho các gia đình và người thân. Người đại úy trẻ quen biết kể với chúng tôi về sự xuất hiện của các kỹ thuật viên ở Đà Nẵng, bản thân nó ngày hôm nay là một bức tranh đầy màu sắc của các tổ chức quân sự Liên Xô.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Ba, 2012, 11:52:20 PM
(tiếp)

... Vào đầu mùa hè năm 1979, tại trung đoàn đã lên danh sách các sĩ quan được cử đi công tác ở nước ngoài. Theo lệ thường, việc giữ bí mật chỉ là danh nghĩa, và chẳng bao lâu mọi người đều biết rằng các kỹ thuật viên được cử đến Việt Nam, nơi họ sẽ phục vụ cho những chiếc Tu-95 của trung đoàn mình sẽ bay tới đó sau họ.

Nhóm 25 người mang các trang thiết bị và đồ ăn khô cho số ngày tối thiểu, lên đường đi Vladivostok để chất hàng lên một chiếc tàu quân sự. Các sỹ quan vô cùng ngạc nhiên khi thấy tàu quân sự chỉ là một chiếc tàu chở dầu lớn, trên sàn boong căng những chiếc lều. Không có việc gì để làm, và chiếc tàu chở dầu lên đường đi về phương Nam. Những ngày đầu tiên trôi qua không đến nỗi nào, nhưng khi đến gần eo biển Triều Tiên vốn nổi tiếng vì hay có thời tiết xấu, tàu chở dầu rơi vào một cơn bão dữ dội, và những chiếc lều cùng với thực phẩm bị cuốn trôi khỏi mặt boong ... Đồng thời, đội thủy thủ tàu chở dầu đóng kín các cửa ra vào và cửa nắp như quy định, để mặc mọi người trên mặt boong.

Sau đó, câu chuyện đã diễn biến một cách tồi tệ. Các sỹ quan vô cùng tức giận bắt đầu thúc vào các cánh cửa đóng kín của con tàu, ném vật nặng vào các cửa sổ, đe dọa phá vỡ chúng. Thuyền trưởng, dù sao cũng ra lệnh cho đội thủy thủ mở cửa, sau đó các nhà hàng không mặt đỏ tía tai đã quai nhẹ vào mặt ai đó, mưu toan thể hiện bạo lực đối với thuyền trưởng, và chuyện đó lập tức được báo cáo về bộ tham mưu tại Vladivostok. Trong khi "có" "nhân viên đặc biệt" và trưởng nhóm liên lạc mật mã (Засекречивающая аппаратура связи - ЗАС), nhóm không quân dịu xuống, và được sưởi ấm ở bên trong xong, họ bắt đầu thu xếp chỗ ở mới sau khi dồn ép lại một cách nghiêm khắc chỗ ở của đội thủy thủ ít người trên tàu chở dầu. Hành trình tiếp theo diễn ra hoàn toàn không tồi, tuy nhiên, số thực phẩm khô bị cuốn trôi xuống biển đã nhắc người ta nhớ về nó. Cuối chuyến đi, đội thủy thủ và các hành khách đã ăn hết tất cả, và chỉ khi đến khu vực Việt Nam, người ta mới ném thịt muối sang cho họ từ một con tàu khác.

Khó có thể sống trên con tàu không mến khách với một khẩu phần bị giảm, nhưng ngồi một tuần lễ trong một cái chum bị nung nóng tới 80 độ chỉ cách bờ biển xanh thắm quyến rũ có hai cây số thì thậm chí còn tồi tệ hơn. Rất khó mà giải thích những mâu thuẫn của bộ chỉ huy, hoặc các vấn đề chính trị ở trên, nhưng toán kỹ thuật viên khốn khổ đã được cho phép lên đất liền sau một quá trình mệt mỏi lâu dài trên chiếc tàu chở dầu của mình ...

Phải thừa nhận rằng màu xanh ngọc lục bảo của bờ biển vốn luôn thu hút những "tên cướp biển" tiều tụy vì khao khát hóa ra chỉ là một thiên đường lừa đảo. Nhóm các kỹ thuật viên được bố trí những tiện nghi tối thiểu trong một số doanh trại từ thời còn quân chiếm đóng Mỹ. Những thổ dân hấp dẫn đóng khố đã biến thành những người Việt Nam mặc quần và đội mũ rơm hình tròn, còn những thứ trái cây kỳ lạ được thay thế bằng gạo với một chất dịch dễ sợ, được chế ra từ đầu cá thối ( nước mắm).

Có một số tin đồn rằng ai đó trong nhóm đã làm điều gì sai, đã đi sai chỗ, mua sai đồ, nhưng sau một vài tuần sống "tự do", nhóm sỹ quan không yên tâm của trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập 304 thuộc Hạm đội Thái Bình Dương trước niềm vui sướng chung đã được chuyển lên boong một chiếc tàu đổ bộ cỡ lớn (BDK), đang đậu trong cảng của thành phố Đà Nẵng ....


(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_13_clip_image084.jpg)
Đà Nẵng, những năm 197x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Ba, 2012, 06:59:24 AM
(tiếp)

Phần 14
 
CUỘC TRỞ VỀ CỦA ĐỨA CON LƯU LẠC

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/9/93/Rembrandt_Harmensz_van_Rijn_-_Return_of_the_Prodigal_Son_-_Google_Art_Project.jpg/459px-Rembrandt_Harmensz_van_Rijn_-_Return_of_the_Prodigal_Son_-_Google_Art_Project.jpg)

1. Chuyến bay mùa thu
 
  
Thời gian lưu trú kỳ lạ của chúng tôi tại Đà Nẵng đã kết thúc đột ngột cũng hệt như khi nó bắt đầu. Chỉ ba ngày sau cuộc sống an dưỡng, người ta đã ra lệnh cho chúng tôi trở về, sau khi cho rằng sứ mệnh đã được thực hiện đầy đủ. Cần phải thừa nhận, tôi rất vui với cuộc trở về nhanh chóng, sau khi nghe được những câu chuyện của các chuyên gia có kinh nghiệm về việc thể hiện tình "đoàn kết hữu nghị" cho các quốc gia nhỏ bé và kiêu hãnh. Càng ngày, nằm trên bãi cát nóng dưới một cây dừa, tôi càng nghĩ về mùa thu mưa dầm ở Moskva, nơi Học Viện thân yêu đang chờ đợi tôi, và kỳ thi chưa qua của môn phiên dịch quân sự.

Để cất cánh, mọi thứ đã sẵn sàng, và buổi sáng sớm ngày "N", chúng tôi chất đống đồ đạc đơn sơ của mình lên chiếc xe tải không thay thế kia, nói lời tạm biệt chân thành với các kỹ thuật viên của trung đoàn ở lại đón tiếp những chiếc máy bay đến sau, và đoàn lữ hành nhỏ bé gồm chiếc PAZ trắng và chiếc KrAZ cao lớn đi ra sân bay. Con đường đã thành quen thuộc, và khi thưởng thức sớm mai mát mẻ từ trên thùng xe phía sau của chiếc xe tải, tôi nhìn về phương đông, nơi trong khu vực cảng sau ngọn đồi còn tối đã bừng lên những tia nắng đầu tiên của vầng mặt trời buổi sáng.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image001.jpg)
Đà Nẵng, đầu những năm 197x. Từ lưu trữ Mỹ.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Ba, 2012, 03:02:24 PM
(tiếp)

Đoàn caravan của chúng tôi đi vào những khu nhà ổ chuột vô số của thành phố thì bỗng đột nhiên dừng lại vì toàn bộ con đường phía trước đầy những người đang chạy. Hàng trăm người đàn ông thấp, rám nắng mặc áo lót quân đội xô viết và quần short vải bông màu xanh tập trung chạy theo đội ngũ, chiếm hết mặt đường. Cơ hội để vượt qua đội ngũ này là con số không, và xe ô tô của chúng tôi bò theo tốc độ của những người đàn ông đang chạy. Nhìn lại sau, tôi ngạc nhiên phát hiện thấy một đám đông khác trang phục cũng như vậy đang chăm chú đuổi theo, không quan tâm gì đến chúng tôi. Khi tôi nhìn thấy những "nhà thể thao" tương tự tại vòng xoay, tôi có ấn tượng rằng chúng tôi đã ở trung tâm của một thảm họa tự nhiên nào đó, và toàn bộ thành phố đang chạy trốn nó. Nhiều khả năng, đội quân Việt Nam vô hình và mạnh mẽ đang hiên ngang chạy thể dục buổi sáng, tuy nhiên cảnh tượng hàng ngàn con người gầy gò im lặng chạy trong ánh bình minh có chút gì hơi kỳ lạ ...
  

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image003.jpg)  
Đà Nẵng, đầu những năm 197x. Từ tư liệu Mỹ.
 
... Máy bay cất cánh nhanh chóng, và sau một giờ chiếc Tu-95 màu bạc của chúng tôi đã cất cánh bay lên trên bầu trời buổi sáng, sau khi chạy đà trên đường băng phẳng lì của Mỹ tại căn cứ không quân Đà Nẵng. Có thể nói rằng chuyến cất cánh đã thành công, không kể cái lưng rụng hết lông, đau âm ỉ và cây san hô cồng kềnh, sắc, nặng, mà tôi phải tiếp tục ôm nhẹ nhàng vào thân mình. Món quà quý giá này dành tặng cho ai đó trong số các thủ trưởng hạm đội, và vì nó dễ vỡ nên không thể đóng gói an toàn được. Quyết định này được ban ra rất khôn ngoan, còn người cơ trưởng chỉ huy phi hành đoàn của tôi đã trân trọng trao cho tôi "bó hoa" đá khá nặng này, tôi phải ôm nó cẩn thận trên suốt chuyến bay, cuối cùng thì bị sái cả hai tay. Chỉ nhiều năm sau, tôi mới biết rằng chuyên chở những rạn san hô lớn bị cấm theo quy định của nhiều quốc gia, và chỉ trên các máy bay quân sự mới có thể vận chuyển thứ quà tặng "lậu" như vậy.

Vâng, băng đạn súng máy trong balô dưới đầu của tôi, tất nhiên, không tính! ..

Trong thời gian năm năm, Liên bang Xô Viết đã hình thành trong Vịnh Cam Ranh một đơn vị tàu chiến lớn, nếu vào năm 1979 ở đó mới có 8 tàu, thì đến cuối năm 1983, họ đã có ở đây 22 tàu, bao gồm 4 tàu ngầm (hạt nhân và diesel), 6 tàu mặt nước lớn. Từ năm 1983 tại đây đóng căn cứ binh đoàn tàu chiến số 17 của Hạm đội Thái Bình Dương. Tới năm 1984, đã có đến 24 tàu Xô Viết thường xuyên có mặt ở Cam Ranh. Tháng Tư năm 1984, một đơn vị Xô Viết, thành phần gồm có tuần dương hạm chở máy bay "Minsk" và tàu đổ bộ cỡ lớn BDK "Ivan Rogov”, trong tiến trình một cuộc tập trận đã lần đầu tiên đổ bộ lính thủy đánh bộ xô viết lên bờ biển Việt Nam. Ngay sau đó, đã ký với phía Việt Nam một hợp đồng xây dựng các hạng mục trong khoản trợ giúp không hoàn lại cho CHXHCN Việt Nam từ phía Liên bang Xô viết. Trong giai đoạn 1984-1992 đã xây dựng khoảng 30 hạng mục công trình, trong đó có trạm theo dõi vệ tinh. Trên sân bay của căn cứ đã bố trí một trung đoàn không quân hỗn hợp độc lập, trong biên chế của nó có 4 chiếc Tu-95, 4 chiếc Tu-142, một phi đội Tu-16 các biến thể khác nhau (20 chiếc), 1 phi đội MiG-23 (14 chiếc), 2 máy bay vận tải  AN-24 và máy bay trực thăng Mi-8. Hoạt động từ sân bay căn cứ này, các phi hành đoàn đã tiến hành trinh sát ở các vĩ độ cận xích đạo và bờ biển phía đông của các vùng biển xung quanh khu vực châu Á. Năm 1979 và năm 1980 từ hai sân bay tại Việt Nam đã có 76 phi vụ được thực hiện, để so sánh trong cùng cùng thời kỳ, các máy bay Tu-95RTS đã thực hiện từ các sân bay Havana, Luanda, và Conakry, khoảng 450 phi vụ.
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image005.jpg)
Rừng Taiga Primorie, những năm 200x.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Ba, 2012, 10:52:34 PM
(tiếp)

(http://img13.nnm.ru/5/1/b/2/d/797ecb1ccb2e079e93408d8ea3f.jpg)
Tu-95MS trên vùng trời các đảo Hokkaido và Honshu, ngày 9 tháng 2 năm 2012.

... Sau tám giờ rưỡi bay lên phía bắc, an toàn vòng qua Nhật Bản từ phía đại dương, chúng tôi cắt qua đảo Sakhalin, ngoặt lại và bắt đầu tiếp cận Primorye từ phía đông bắc. Trên những rặng núi xanh sẫm tối của Sikhote Alin, nơi dưới các tán cây tuyết tùng dày đặc của rừng taiga những con hổ Ussuri vẫn còn lang thang, máy bay của chúng tôi bắt đầu giảm nhẹ cao độ, và nghiêng mình giữa các ghế phi công, tôi ngạc nhiên nhận thấy thiết bị đo cho thấy một tốc độ hoàn hảo - 950 km / giờ, tốc độ có thể làm vinh dự cho bất kỳ chiếc máy bay phản lực chở khách nào.

Nửa giờ sau, các bánh xe càng của chiếc Tu-95 gõ nặng nề xuống đường băng căn cứ Khorol, và tôi cảm thấy toàn bộ gánh nặng nhiệm vụ phục vụ quân sự, thể hiện ra bởi sự đau đớn không thể chịu đựng nổi trên lớp da của tôi bị dính vào món san hô chết tiệt, chỉ chực rơi ra khỏi tay tôi với mỗi cú va đập của sát xi càng trước vào mặt gồ ghề của đường băng bê tông được đổ bằng những đôi bàn tay của tiểu đoàn công binh yêu lao động xô viết. Cuối cùng, nỗi đau khổ của tôi cũng chấm dứt, và ngay khi máy bay dừng lại, tôi vui vẻ bàn giao món hàng hóa quý giá vào tay người cơ trưởng, khó nhọc duỗi những cơ bắp căng cứng của mình. Tại sân bay, một đám đông lớn đón chúng tôi, trong đó tôi dễ dàng nhận ra Serega.

Hít thở nhẹ nhàng không khí mùa thu ngọt ngào, tôi nhìn ngắm xung quanh. Tại Khorol tiết trời vẫn còn khá ấm áp và khô. Các phi công vui vẻ thảo luận các chi tiết của chuyến bay với những người ra đón, trên sân xuất hiện chiếc can bia nổi tiếng, còn tôi cùng Andryusha đi tới chỗ anh bạn của mình, đang đứng hẳn sang một bên, nhả lên trời những vòng khói thuốc lá.

- Sao, thế nào? - Serega hỏi một cách ảm đạm, búng tàn thuốc khá kiểu cách.
- Bình thường ... - tôi đáp lại cũng bằng giọng thờ ơ như anh bạn đã nói với tôi, trong khi đó Andryusha đã hít được một hơi thở sâu vào lồng ngực để chuẩn bị cho câu chuyện kể khoái trá này một cách đầy đủ ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image007.jpg)
Viễn Đông, nhũng năm 197x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Ba, 2012, 12:14:26 AM
(tiếp)

... Serega đã có được thông tin khá chi tiết về cuộc sống của nước Việt Nam dân chủ trẻ trung trong những ngày đầu tiên sau chuyến bay đến của chúng tôi, nhưng ngay sau đó cậu ta đã có một cơ hội hoàn hảo để tự mình tận mắt thấy tất cả. Một vài ngày sau, vào đầu tháng 10 năm 1979, trung đoàn không quân trinh sát tầm xa độc lập số 304 một lần nữa nhận được mệnh lệnh phái hai máy bay tới Đà Nẵng.
  
Mọi thứ lặp lại chính xác giống như lần trước, trừ việc lần này người ta đã không quên các phiên dịch vào ban đêm. Chúng tôi đến sân bay đúng lúc và thậm chí còn kịp có thời gian để cảm thấy buồn chán, rồi cuối cùng, trong ánh bình minh bắt đầu le lói, động cơ máy bay gầm lên mạnh mẽ, hai máy bay kề nhau rùng mình lăn đi trong bóng tối của sân bay hoang vắng. Gầm rống thêm một chút sau đó chiếc Tu-95 của chúng tôi từ từ hãm cánh quạt chậm lại, và im lặng, điều đó có nghĩa rằng lần này chúng tôi không may mắn (hoặc là rất may mắn!), và chúng tôi ở lại nhà. Cố gắng vượt qua một sự oán giận có phần trẻ con, tôi bước ra khỏi máy bay và trên đường về khách sạn đã quyết dù thế nào cũng tìm cách tự mình trở về Moskva ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image009.jpg)
Các sỹ quan doanh trại đồn trú Khorol, những năm 197x.

... Nikolai Petrovitch, người đứng đầu ban điều lệnh-tổ chức của trung đoàn, đáp ứng yêu cầu của tôi với sự hiểu biết, ông vẫy tay với tôi qua tường ngăn để bảo tôi ở lại, rồi ông gọi điện cho một người nào đó trong số các đồng nghiệp cấp trên của mình. Tôi, một kẻ thiếu kinh nghiệm, một học viên sỹ quan trẻ, còn chưa biết những sự phức tạp của bộ máy quan liêu quân sự, và đối với tôi, đường liên lạc vô hình giữa những con người "cần thiết" là rất đáng kinh ngạc. Vui vẻ trò chuyện với một ai đó, có thể từ căn phòng lớn của phòng tổ chức cán bộ bộ tham mưu hạm đội tại Vladivostok, đại úy đặt chiếc ống nghe ebonit của chiếc điện thoại "đường dài" xuống và nhìn tôi ranh mãnh.

- Này, Sergei, chú em sẽ được về nhà ..!

Ngay lập tức tôi cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm hẳn và tôi dễ dàng đồng ý bay từ thị trấn Artem của vùng Vladivostok bằng máy bay vận tải trên đường quay về vào thời gian sau ngày lễ đang đến gần - kỳ nghỉ quốc gia, Ngày Hiến pháp Liên Xô.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image011.jpg)
Vladivostok nhìn từ vũ trụ.
  
Vào cuối thập niên 80 bắt đầu quá trình giảm sự hiện diện quân đội xô viết. Năm 1998, Hà Nội nhắc nhở Moskva rằng thời hạn thuê căn cứ sẽ hết hạn vào năm 2004, và đề nghị kéo dài thời hạn thuê đó với giá 300 triệu USD mỗi năm. Đồng thời, Trung Quốc và Mỹ cũng đề nghị được thuê căn cứ Cam Ranh với giá 500 triệu USD. Năm 2000, bộ chỉ huy Hải quân Nga đã chính thức công bố rằng từ nay trở đi sẽ đẩy mạnh các hoạt động sử dụng căn cứ đảm bảo hậu cần-kỹ thuật (PMTO). Tại Bộ Tổng tham mưu Hải quân người ta nói rằng "điều này liên quan đến việc nối lại các hoạt động tích cực của các tàu chiến trên Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương", và hứa rằng "trong tương lai sớm nhất sẽ bố trí 500 ngàn rúp cho công tác sửa chữa khẩn cấp tại PMTO". Nhưng một năm sau, tháng 5 năm 2001, đã có những báo cáo đầu tiên rằng nước Nga đã quyết định không gia hạn hợp đồng thuê Cam Ranh. Ngày 24 Tháng Bảy năm 2001, Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Ivanov nói rằng nước Nga "cần phải rút khỏi vịnh Cam Ranh". Quyết định cuối cùng đã được thực hiện trên cơ sở báo cáo của Tổng tư lệnh Hải quân Đô đốc Vladimir Kuroyedov về sự không thích hợp trong việc tiếp tục duy trì các nhiệm vụ của căn cứ. Theo lời Tổng tham mưu trưởng quân đội Nga tướng Anatoly Kvashnin, chi phí cho căn cứ sánh ngang với chi phí của một tàu ngầm hạt nhân với trang thiết bị hiện đại. Ngày 02 tháng 5 năm 2002 đã ký nghị định thư về việc chuyển giao căn cứ quân sự cũ của Nga cho chính phủ Việt Nam. Hiện nay, tại Cam Ranh không còn bất kỳ người lính Nga nào nữa.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 22 Tháng Ba, 2012, 06:50:08 PM
(tiếp)

2. Ngày Hiến pháp
 
Ngày 7 tháng 10 năm 1979 là một trong những ngày nghỉ không nhiều mà tôi chào đón ở bên ngoài ngôi nhà của mình. Còn lại một mình ở Khorol, sau khi các bạn bè của tôi đã đi "giúp đỡ" hữu nghị cho người anh em Việt Nam, tôi không có việc gì để làm, ngoài việc giết thời gian bằng ăn không ngồi rồi và các bữa rượu không phô trương với các cư dân độc thân của doanh trại đồn trú. Nhìn vào cuộc sống thường nhật đơn giản của của các sĩ quan trẻ, tôi sợ hãi nhận ra tất cả tính tuyệt vọng của sự tồn tại của họ. Đằng sau lưng tôi là Moskva, học viện chưa tốt nghiệp, thậm chí cả một kỳ chưa thi, quỷ bắt nó đi! Những người trẻ tuổi, phục vụ đất nước trung thực và ngay thẳng trong một trung đoàn quân đội tại Viễn Đông, gần như không có gì cả ... Không có gì, không sự trở lại trong cái trật tự đáng ngao ngán, nhưng quá quen thuộc ở học viện, không gia đình, không có cam kết được chuyển sang (phục vụ ở) "phía Tây", cũng không nhiều hy vọng cho một sự thay đổi chỗ phục vụ tốt hơn. Ngày lễ quốc gia lần lượt trôi qua lặng lẽ trong ký túc xá ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image013.jpg)
Viễn Đông, những năm 197x.

... Như bất kỳ công dân xô viết nào, tôi rất thích những ngày nghỉ. Những ngày lễ chính trị lớn - Ngày Cách mạng Tháng Mười hay ngày Một tháng Năm, hoặc ngày Gia đình, cũng như Năm Mới luôn luôn mang lại niềm vui. Thời thơ ấu, đó là những niềm vui gia đình và các cuộc tuần hành mít tinh trên truyền hình, tại Học viện Quân sự đó là ngày dài chờ đợi được miễn nhiệm và ra ngoài doanh trại. Người xô viết thường xuyên đi thành những nhóm say tập thể trong những ngày danh tiếng, và trong dân gian đã có tin đồn dai dẳng rằng vào các ngày 07 Tháng 11 và Ngày Hiến pháp, cảnh sát đã nhận được chỉ thị không bắt giữ những kẻ say rượu trên các đường phố Moskva nếu không đặc biệt cần thiết. Những người bình thường thích quan sát những cuộc tuần hành ngày lễ hội, và nhiều người thậm chí còn cùng xuống đường đi với họ, tuy nhiên, niềm tự hào đặc biệt của người dân xô viết là được xem, được trải nghiệm lễ duyệt binh ở Mátxcơva.

Nhiều chiếc cỗ xe lớn, bí ẩn, nhưng có vẻ ngoài đe dọa phóng nhanh qua Quảng trường Đỏ dưới tiếng phát thanh trên loa ù ù như trong buổi hành lễ Giáo Hội. Đại đội tiêu binh danh dự cứ sau mỗi năm của chính quyền Xô viết đã trở nên ngày càng thiện nghệ hơn, họ biến đổi đội ngũ lễ tiếp nhận vũ khí thành môn tung hứng xiếc. Tại một thời điểm, camera chính thức sẽ dừng giây lát cho ta thấy hình ảnh cái bục lộn xộn nơi có mặt các loại tùy viên quân sự, đeo đủ kiểu ngù vai và dây kim tuyến, trang bị các máy ảnh. Chỉ trong thời kỳ perestroika, chúng tôi mới biết được rằng mỗi cuộc diễu binh, mỗi bước di chuyển trên các phiến đá lát vuông lịch sử quảng trường Moskva của chiếc bình thô hình trụ, màu xanh lá cây, rất khó hiểu ở cuối cuộc diễu hành, là một tuyên bố chính trị của Moskva với phương Tây. Khi người xô viết, tràn đầy niềm tự hào về đất nước và quân đội, nâng ly rượu đầu tiên tại bàn tiệc dịp lễ, các cơ quan thông tấn phương Tây đã nguệch ngoạc những tin tức mới nhất, rằng những người cộng sản đe dọa thế giới với tên lửa mới "SS- ..." ...

.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Ba, 2012, 02:18:57 AM
(tiếp)

...Như bạn đã biết, mỗi lễ hội có sắc thái của nó. Nếu vào dịp Năm Mới người ta đi khật khừ vì món hổ lốn vodka-sâm banh-ôliu, thì trong các ngày lễ khác vodka chiếm ưu thế trong đầu. Trái với logic, lễ kỷ niệm không chính thức ngày 23 Tháng 2, trong thời Xô Viết, đã trở thành tiệc rượu bắt buộc đối với tất cả cánh đàn ông tại nơi làm việc, những người đàn ông khéo vẽ cách uống nhiều hơn một vài tuần sau vào đúng ngày Quốc tế Phụ nữ. Hoặc là tâm trạng hưng phấn của mùa xuân rần rần trong máu, hoặc là cái một nửa mạnh mẽ của dân số phản đối một cách vô thức các nhiệm vụ có tính chất xúc phạm-masochistic trong nghĩa vụ với gia đình, nhưng hầu như tất cả đám say rượu nhiều nhất trên các đường phố Moskva chính là trong ngày 08 tháng Ba. Lễ hội thường bắt đầu một ngày trước đó tại nơi làm việc, nơi những người phụ nữ hiếu khách bày biện chiếc bàn lớn với đủ loại đồ uống phong phú.

Chẳng có gì lạ khi Quân đội Liên Xô có nhiều ngày lễ nhất là trong thời kỳ Xô viết. Ngày 23 tháng 2 là ngày không làm việc chính thức trong quân đội và hải quân. Tuy nhiên, như chân lý cũ mèm của quân đội đã khẳng định - "ngày lễ quân đội, đám cưới của những con ngựa: đầu óc trong màu sắc còn hậu môn trong bọt xốp!". Ngày Quân đội Liên Xô, cũng như các lễ hội lớn khác tổ chức trong các đơn vị và các cơ sở đào tạo bằng đội hình trang nghiêm với việc đánh bóng sắc lệnh của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Liên Xô, khi toàn bộ đội ngũ đóng băng trên sân hành lễ trong các "lễ phục" không tiện nghi, vụng về ...

  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image014.jpg)
Viễn Đông, những năm 197x.

Ngày Hiến pháp trong doanh trại đồn trú Khorol diễn ra trong chế độ làm việc, vì kỳ nghỉ rơi vào kỳ cao điểm thanh-kiểm tra mùa thu của bộ tham mưu hạm đội cấp trên. Hầu hết các sĩ quan ở đúng vị trí tại nơi làm việc và tại các phân đội của họ, "giải trí" cho các đồng chí thủy thủ bằng phong trào lao động nhân dịp ngày lễ. Tôi thì hoàn toàn chẳng có gì mà làm, và tôi rất vui khi một thượng úy quen biết bước vào phòng tôi giữa thanh thiên bạch nhật gọi tôi sang chỗ anh. Trong căn phòng kế tiếp, nơi anh sĩ quan trẻ đang sống, mọi thứ đã được dọn sạch sẽ và xếp đặt gọn gàng, chỉ có bên cạnh mỗi chiếc giường có một bộ "nghi lễ", như cách tôi gọi chúng, một chiếc chậu, trong đó có nổi lên những chiếc bao trắng bọc mũ lưỡi trai như những con sứa mờ đục.

Khi bắt đầu thiên sử thi, tôi rất ngạc nhiên bởi những đồ vật không an toàn ở mức mắt cá chân, một trong số đó khi tôi không thận trọng quay lại đã vấp rất đau vào nó. Khi nước đã được mang đi và tôi đọc một bài giảng không phô trương, tôi nhận thấy rằng chậu trong các phòng các sĩ quan thấy có ở khắp mọi nơi. Đồng phục biển, được thiết kế cho không khí trên biển tinh khiết như tinh thể, đã không tính đến khả năng mặc nó trong các khu vực bụi bặm, khi tham gia vào sửa chữa và bảo dưỡng thiết bị kỹ thuật. Cũng đủ để một lần lấy mũ bằng đôi tay bẩn, thế là trên bao bì trắng vẫn còn lại một dấu vết khủng khiếp. Nhằm bằng cách nào đó duy trì một phong độ xứng đáng, các sỹ quan-độc thân trẻ tuổi chỉ đơn giản là nhúng bao vào trong cái chậu, mà vì thiếu không gian nên được đặt gần giường.
  
Thượng úy dẫn đến chiếc bàn đầu giường ngủ của mình, rồi anh ta đưa cho tôi một túi lưới xô viết màu nâu và yêu cầu "đến Popovka mua vodka". Tôi không hình dung ra địa danh Popovka bí ẩn này ở đâu, nhưng cơ hội để rời khỏi doanh trại quân đội làm tôi thích thú ngay. Tôi được giải thích rằng chúng tôi sẽ đi xe gắn máy, và tôi được tin cậy giao phó một nhiệm vụ có tính chất vinh dự tuyệt vời là ôm chiếc túi chứa thứ nước "bốc lửa" ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image016.jpg)  
Khu Primorie, những năm 199x.
 .......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Ba, 2012, 11:40:28 AM
(tiếp)

... Trong cuộc đời của mình, tôi chỉ lái mô tô tất thảy vài lần và phải thừa nhận là không hoàn toàn thành công.

Đặc biệt đáng nhớ là sự kiện tại Ussuriisk năm 1983, khi một trong những sĩ quan trẻ túm lấy tôi trên đường phố và đề nghị cho anh ta đến đơn vị sau giờ nghỉ ăn trưa. Đó là vào dịp đầu mùa đông, khi những con đường Primorye bị bao phủ một lớp màng băng mỏng. Lớp phủ nguy hiểm này không làm chùn bước những chàng lính dù hiên ngang, họ vẫn tiếp tục phóng mô tô quanh năm.

Đến được góc phố một cách an toàn rồi, chúng tôi ngoặt gấp xe sang con đường trơn trượt trước chiếc xe buýt đang tới gần từ phía bên phải, và bánh xe phía sau trượt làm chúng tôi ngã quỵ giữa đường. Xe buýt chỉ còn cách khoảng hai mươi mét, đường trơn đến nỗi chúng tôi ngã tiếp khi cố đứng lên. Chiếc mô tô sáng bóng "Java" bay sang một bên lề đường, còn chúng tôi tiếp tục tứ chi vùng vẫy ở giữa phần đường xe đi, vì những đôi ủng cứ trượt hoài và bị vướng áo ca pốt. Tôi liếc thấy chiếc xe buýt phanh gấp, nhưng tiếp tục lao trên băng về phía chúng tôi vẫn với tốc độ cũ, chậm chạp quay ngang ra đường. Tôi thậm chí còn nhìn thấy khuôn mặt méo mó của người lái xe, khi tôi đã giật được chiếc áo ca pốt dài thượt ra khỏi nền rồi nhanh nhẹn lăn được sang lề đường.

Chiếc ô tô buyt LiAZ màu vàng nặng nề phóng qua chỗ chúng tôi rồi mới dừng lại, động cơ xe rống lên và khi thấy chắc chắn rằng hai gã ngốc đã dựng xong xuôi chiếc "Java" lên khỏi rãnh thoát nước thì nó mới đi tiếp ...

 
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image018.jpg)
Thị trấn Khorol, những năm 200x.

Chiếc mô tô cũ nát hiệu "Iz" bay rất nhanh trên con đường đầy bụi, nó nhảy tưng tưng trên các ổ gà của lớp phủ nhựa đường. Tôi giữ chiếc túi lưới bằng một tay, trong chiếc túi đó bốn chai vodka của nhà máy rượu vang Ussuri yêu quý va xủng xoảng vào nhau rất đáng sợ, tay kia bám vào thắt lưng anh tài xế của mình. Con đường không quá dài, nhưng trong tư thế bất tiện, ép mình vào tấm lưng nhễ nhại mồ hôi của viên thượng úy, tôi sợ cho mấy cái chai hơn cả, tôi thầm rủa cái phương tiện vận tải "phong tình" này, rõ ràng nó được phát minh ra để chuyên chở các cô nàng ngô nghê, khi mà các nàng đang chết khiếp vì sợ hãi nên cần phải ép tấm thân một cách âu yếm vào lưng người kỵ sĩ dũng cảm ...
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Ba, 2012, 05:50:00 PM
(tiếp)

Chạy gần đến ký túc xá, có một số sỹ quan mặc quân phục đang đứng cạnh đó, trung úy ngoái đầu ra sau, không dừng xe và hét lên: "Nhảy xuống!". "Cái gì?" - Tôi không hiểu, nhưng khi chiếc mô tô bắt đầu đảo một cách kỳ quặc, tôi rời khỏi lưng viên thượng úy, ngã uỵch xuống đất, tiếp đất khá tốt giữa các thân cây cong trong khi vẫn ghì chặt chiếc túi lưới vào ngực mình. Những cái chai va vào nhau phát ra tiếng loảng xoảng tuyệt vọng, còn tôi nhìn thấy chiếc xe tiếp tục vùng vẫy giữa các bụi cây, bẻ cong các cành cây tươi. Sau hết, thượng úy dễ dàng nhảy ra khỏi chiếc mô tô, mà cuối cùng cũng bị mất tốc độ và đổ xuống trong một đám mây bụi, như con ngựa bị xua đuổi. "Bla, lại mất phanh lần nữa!" Thượng úy nhận xét một cách triết lý, rồi không nhìn ai, anh dựng chiếc mô tô lên, đi tiếp về phía góc đường.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image020.jpg)
Cây cối ở Khorol, những năm 200x.
  
Sau khi đứng dậy, còn chưa kịp sợ hãi, tôi nhìn về phía ký túc xá, và ngay lập tức hiểu ra có điều gì đó không ổn. Tôi choáng váng khi bắt gặp các bộ mặt nhàu nhĩ cau có của một nhóm các sĩ quan cao cấp đứng cạnh lối vào, họ thuộc thành phần ủy ban kiểm tra vừa đến. Đứng giữa là một trung tá thân hình vạm vỡ, theo vẻ ngạo mạn của ông ấy, có thể đoán chính xác ông là thủ trưởng. Khuôn mặt "Quan Thanh tra" biểu lộ sự sửng sốt đến cùng cực khi giữa ban ngày ban mặt trước mắt ông hai đối tượng quần áo dân sự rất đáng ngờ, có lẽ đã say khướt, đang biểu diễn màn dừng phương tiện vận tải giữa những bụi cây. Không chờ các câu hỏi, tôi nhanh chóng đứng dậy, và người vẫn như tắm bụi đất, khập khiễng đi về phía lối vào trong tiếng chai va vào nhau lanh canh khá to.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Ba, 2012, 07:47:09 PM
(tiếp)

"A-a-h! Bắt họ lại!!!", trung tá rít lên khi nhìn thấy phía bên kia đường có một đội quân cảnh đang vô công rồi nghề. Tôi máy móc quay đầu lại và nhìn thấy dưới tán cây một trung úy trẻ, người sống cùng ký túc xá với chúng tôi, tay đeo băng tuần tra cùng hai thủy thủ trẻ thắt lưng da trắng và lưỡi lê. Tình hình rất kịch tính, bởi vì tôi cần phải vượt qua đoạn mười lăm mét đến cửa ra vào, còn thượng úy vẫn còn mười mét mới khuất sau góc, mà đội tuần tra đã quá gần chúng tôi. Như thể theo khẩu lệnh, đội tuần tra chuyển tư thế " chạy - đi đều", và các thủy thủ thậm chí còn dập hơi nặng những đôi bốt bóng loáng trên mặt đất mà không di chuyển khỏi chỗ.

"A-a-h! Này! Tuần tra!", trung tá không chịu thôi, ông tiếp tục vẫy tay khi nhìn thấy chiếc mô tô đã biến mất ở góc đường, tôi chạy đến cửa ra vào, còn đội tuần tra tiếp tục chạy tại chỗ.

Bằng hai bước nhảy tôi đã vượt qua cầu thang, trên đường chạy tôi ném túi vodka vào chiếc tủ trong phòng của thượng úy và trốn vào căn phòng đằng xa của mình, nơi mà buổi tối cùng ngày chúng tôi đã may mắn uống hết chúng, đồng thời vui vẻ nhớ lại vẻ mặt của các thành viên "đoàn kiểm tra" của cơ quan tham mưu ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image021.jpg)
Trực ban, doanh trại Khorol, 196x.  

Thời đại của Tu-95RTS trong hàng không hải quân đã gần đến hồi kết. Trong giai đoạn 1995-1996 đã loại bỏ 16 chiếc Tu-95RTS: diễn tả bằng ngôn ngữ của một trong những chính trị gia bất tài thời hiện đại của chúng tôi - "quá trình đã bắt đầu". Đó không phải là máy bay tốt nhất của hàng không hải quân, nhưng nó cũng không phải loại tồi tệ nhất, còn một thời gian, các phi công sau khi quên đi những cabin chật chội và bất tiện, những chỗ ngồi không thoải mái cho chuyến bay lâu dài, tiếng ồn tăng cao và những dao động có hại góp phần hình thành sỏi trong các cơ quan nội tạng, những xúc động mạnh và căng thẳng thần kinh khi thực hiện tiếp nhiên liệu trong chuyến bay, khi huyết áp cao hơn so với bình thường 1 lần rưỡi đến 2 lần, với nỗi buồn và lòng trìu mến họ nhớ về chiếc máy bay mà trọng lượng cất cánh của nó còn lớn hơn trọng lượng của ba hoặc bốn chiếc xe tăng hạng nặng với tất cả trang thiết bị của nó. Họ buồn bã nhớ đến các đồng chí đã mất, về châu Phi, đảo Cuba xinh đẹp, Việt Nam, nơi mọi thứ luôn thú vị và bất thường, về tuổi trẻ đã qua, về thực tế là họ sẽ không bao giờ còn gặp lại các bạn bè, đã tản mát mất tăm tích trong các mảnh vỡ của Tổ quốc . Sau khi loại bỏ các máy bay Tu-95RTS, Tu-16R, Tu-16RM-1, TU-16RM-2, hạm đội và hàng không hải quân đã mất các máy bay trinh sát, không kể Su-24MR. Chỉ còn lại duy nhất hy vọng vào các vệ tinh bình thản và im lặng ...
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 23 Tháng Ba, 2012, 09:58:38 PM
3. "Mimino"
 
Ngay sau ngày Hiến pháp, như người thủ trưởng ban tổ chức-điều lệnh trung đoàn đã hứa, tôi đã có cơ hội bay về Moskva. Bây giờ thật khó để nhớ lại tất cả các chi tiết, nhưng mọi thứ đã được sắp xếp hoàn hảo. Chia tay tôi, Nikolai Petrovitch, người mà tôi rất biết ơn sự hỗ trợ của ông, đã hứa sẽ giúp đỡ tôi nghiêm chỉnh, nếu sự phân công của Học viện Quân sự sau khi tốt nghiệp hai năm nữa không vừa ý. Trung đoàn không quân trinh sát Khorol đang rất cần các phiên dịch viên bay trong biên chế chính thức, và dựa vào tất cả các mối quan hệ, các "cán bộ tổ chức" hùng mạnh hoàn toàn có thể kéo tôi về hạm đội. Khorol không phải là nơi vui vẻ nhất, nhưng nó là nơi đã quen thuộc và ấm áp, so với vùng Transbaikal hoang vu.

Vào ngày đã định, không đợi bạn bè tôi trở lại từ Đà Nẵng, tôi được chất lên một chiếc An-2 nhỏ, chiếc máy bay thực hiện chuyển thư tín liên lạc đặc biệt. Sau này tôi mới biết những khí tài tốc độ thấp tương tự được điều khiển bởi những phi công can đảm, vì nhiều lý do khác nhau mà bị thải khỏi những trung đoàn hiện có. Căn cứ vào cách lái thì không có gì nghi ngờ rằng vào ngày đó tôi đã tiếp cận được với những "Aces" thực sự! Không đặt câu hỏi nào, người ta vẫy tay ra hiệu cho tôi vào bên trong máy bay, nơi tôi được xếp ngồi trên một chiếc ghế băng thép, chất đầy các bao vải chứa bưu kiện.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image023.jpg)
An-2.

Nhẹ nhàng thoải mái trên chiếc tàu bay bà già "bốn cánh", tôi dính mắt vào cửa sổ, thầm nói lời tạm biệt với Khorol hiếu khách, tuy nhiên, tôi đánh giá chưa đúng khả năng của "con tàu" này. Sau khi chạy năm mươi mét trên đường băng, An-2 ngóc gấp mũi lên và bắt đầu làm một đường cất cánh rất dốc. Tôi không thể đứng vững trên chiếc ghế trơn trượt và ngã vật ra sau trên đống bao bưu kiện. Khi tôi lồm cồm bò dậy, đang xoa xoa chỗ ngồi bị thâm tím, máy bay nghiêng cánh gấp, và tôi lại ngã chúi về phía trước, húc đầu vào bức tường nhôm đau điếng. Qua ô lấy sáng trên cửa ra vào cabin, tôi thấy một khuôn mặt cười toe toét và nhận ra sai lầm của mình. Suốt chặng bay ngắn 100 dặm đến Knevitchi, tôi thận trọng giữ chắc bảo hiểm, để không bị ngã một lần nữa.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image025.jpg)
Buồng lái An-2.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 12:16:05 AM
(tiếp)

... Các phẩm chất bay của An-2 tôi đã có thể đánh giá được vào năm 1981 tại Ussuriisk. Biên đội không quân độc lập ban đầu chỉ bao gồm An-2, dự định dùng tiến hành đổ bộ lữ đoàn SPETSNAZ của chúng tôi. Chỉ huy biên đội là thiếu tá S. một chỉ huy phi đội giàu kinh nghiệm và đầy triển vọng của phi đội MiG-25 hiện đại nhất tại thời điểm ấy. Thật không may, trong phi đội có phi công đã bị tuyển mộ là Belenko phục vụ, hắn là người đã đánh cắp chiếc Mig-25 bay sang Nhật Bản, sau đó toàn bộ trung đoàn bị giải tán, các chỉ huy bị cách chức, còn phi đội trưởng thiếu tá vĩnh viễn S. được gửi đến bay máy bay An-2 vì thể hiện công tác giáo dục quá yếu kém đối với quân nhân dưới quyền.

(http://www.testpilot.ru/russia/mikoyan/mig/25/images/mig25p31.jpg)
Ảnh: MiG-25P số 31 do thượng úy Viktor Belenko - phi công chính máy bay tiêm kích đánh chặn MiG-25 (trung đoàn tiêm kích 513, tập đoàn quân độc lập số 11 thuộc Lực lượng Phòng không Liên Xô, đóng tại căn cứ KQ Chuguevka vùng Primorie, Viễn Đông) lái sang Nhật Bản ngày 6 tháng 9 năm 1976.

(http://www.testpilot.ru/russia/mikoyan/mig/25/images/mig25_j7.jpg)

(http://www.testpilot.ru/russia/mikoyan/mig/25/images/mig25_j9.jpg)
Ảnh: MiG-25 tại sân bay Hakodate, đảo Hokkaido, Nhật Bản.

(http://www.testpilot.ru/russia/mikoyan/mig/25/images/belenko.jpg)
Ảnh: Viktor Belenko sau khi phản bội tổ quốc và chạy trốn tới Mỹ - phi công thử nghiệm.
  
Tôi dám nói rằng cách bay của một người thích đủ thứ, to béo và hay bông đùa, thiếu tá S. không hoàn toàn phù hợp với các quy tắc, khi trên toàn bộ máy bay các khẩu carabiners mắc vào đường cáp của những người lính dù nằm ngổn ngang trên chiếc sàn đặt trên cánh máy bay, cách bay đe dọa xòe dù trực tiếp bên trong thân máy bay. Kiểu bay rất táo tợn! ...

 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image027.jpg)
An-2.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 10:22:58 AM
(tiếp)

(http://www.zdes.com.ua/wp-content/gallery/28-02-2012/hanka.jpg)
Hồ Khanka.

Tôi nhìn xuống bức tranh phía dưới, một bức tranh mà tôi chưa từng thấy ở đâu. Ngút tầm mắt dưới cánh máy bay trải ra một thung lũng bằng phẳng tràn ngập ánh nắng kéo dài từ Hồ Khanka nằm trên biên giới với Trung Quốc lên phía bắc đến tận phía nam Vladivostok, thung lũng đó được cắt thành những cánh đồng canh tác nông nghiệp vuông vắn không đều nhau. Tuy nhiên, ở phía trên, từ tầm cao chim bay, bằng một cái nhìn toàn cảnh, tôi thấy được những gì mà ở dưới đất người ta che giấu trước mọi người. Trong ánh nắng mặt trời mùa thu vùng duyên hải, ở những khoảng cách bằng nhau, trong các tư thế ẩn sâu, lóe sáng các tổ hợp tên lửa phòng không. Chúng nhiều đến bất ngờ, và cùng với những chiếc máy bay lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời đang đậu trên các sân bay là các bãi tập, nhà kho phương tiện khí tài tăng thiết giáp và các cơ sở quân sự khác. Primorsky Krai dường như tua tủa pháo đài, và chỉ có thể được so sánh với Đông Đức. Ít nhất về mặt con số thống kê, Viễn Đông có lực lượng và phương tiện có thể so sánh được với Cụm Tập đoàn quân Quân đội Xô Viết tại nước Đức GSVG.

Tôi đã sẵn sàng cho việc máy bay hạ cánh "cứng" và rất ngạc nhiên là chiếc An hạng nhẹ của chúng tôi chỉ làm mỗi việc là chúi gấp xuống dưới và đùng một cái nó đã lăn trên đường băng của sân bay Artem vùng Vladivostok, mà trong một góc xa của sân bay có doanh trại đồn trú của căn cứ không quân Knevitchi. Máy bay ngoặt gấp sang một bên, và tôi sững người khi nhìn thấy qua cửa sổ, ở khoảng cách 300 mét, đèn chiếu của một chiếc IL-62 đang hạ cánh ...

Sau một khoảnh khắc, chiếc tàu bay khổng lồ lướt qua chỗ chúng tôi với tiếng động cơ ầm ầm, và tôi nghĩ rằng việc thư giãn trong không quân là không thể có được!

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image029.jpg)
Viễn Đông, IL-62.

... Tôi nhớ đến một trường hợp mà một trung tá thuộc phòng trinh sát Quân khu Viễn Đông kể với tôi.

Hồi đó khi còn là thiếu tá, ông phục vụ trong lữ đoàn spetsnaz của quân khu Transcaucasian, nằm ở vùng núi cao Georgia. Vì hoàn cảnh gia đình người sỹ quan cần nhanh chóng đi về nơi nào đó ở Ukraine, nhưng con đường mòn ngoằn nghoèo trên núi rất dài và phức tạp. Độ ấy đang mùa đông, và bộ tư lệnh liên hệ với hàng không địa phương nhờ giúp đỡ. Trong một ngôi làng vùng núi cao có một chiếc An-2 dân sự thường xuyên bay đến cùng kíp phi công Georgia dũng cảm. Theo một bộ phim tương tự được yêu thích mọi người gọi họ là "Mimino", mà không vì thế các phi công Grudia tức giận.

Vào đúng ngày đã định, thiếu tá được đưa lên chiếc An-2, bay về phía bắc, vượt qua sườn núi chính của dãy Kavkaz. Tại một nơi nào đó trong vùng các đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, ở độ cao khoảng 5.000 mét, động cơ máy bay đột nhiên bị ngừng. Một sự im lặng khủng khiếp, và chiếc máy bay lượn xuống. Thiếu tá hiểu rõ rằng đã có cái gì đó bị hỏng, nhưng hỏi mà các phi công không thể trả lời. Cả hai "Mimino" quẳng cần lái, bắt đầu la hét với nhau bằng tiếng Georgia với những cử chỉ tương ứng. Khi thiếu tá ngăn chặn thành công dòng cảm xúc, một phi công bằng sự thanh thản tuyệt vời nói một điều gì đó đại loại như: "Wow! Vano quên tiếp nhiên liệu máy bay! "...

Đồng thời chiếc An-2 theo đúng nghĩa đen cạn sạch dầu, lao xuống lướt trên những ghềnh đá, và thiếu tá đã thầm nói lời vĩnh biệt với tất cả những người thân, thì chiếc máy bay bỗng ngoặt lại và đậu xuống một sườn núi.

Xét trên mọi mặt thì rõ ràng đây còn xa mới là cú hạ cánh đầu tiên của các chàng dzhigits ngang tàng ở vùng núi cao, và họ thực sự ngạc nhiên khi thấy viên thiếu tá người Nga đi bộ vào làng tìm phương tiện vận tải cùng chiều, bởi vì Vano đã tìm được nhiên liệu để bay tiếp ...


Tôi cám ơn các phi công vui tính, họ chỉ vẫy tay tạm biệt tôi, và tôi đi về phía những tòa nhà hiện ra cuối sân bay của thành phố Artyom, nơi tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc gặp gỡ khó khăn với 2 người phụ nữ, trong đó vì sự trùng hợp ngẫu nhiên kỳ lạ của hoàn cảnh mà thái độ của mỗi người trong số họ đối với tôi là hoàn toàn đối lập nhau ...
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 05:58:10 PM
(tiếp)

4. Hành khách khoang giường nằm
 
... Phải thành thật thừa nhận rằng tôi đã rời thành phố Artem hiếu khách với những cảm xúc nhẹ nhõm lẫn lộn. Đêm trải qua trong căn nhà của cô bạn gái của tôi đã không làm cho tình hình được sáng tỏ, mà còn làm cho mọi người vô cùng đau đớn vì không hiểu lẫn nhau. Trong sâu thẳm trái tim tôi, tôi phải hổ thẹn thừa nhận tính đúng đắn của mẹ Irina khi bà quyết định để mọi thứ cho thời gian phán xử, mà thời gian như ta đã biết, lại phân xử tất cả theo hướng khác ...

(http://i076.radikal.ru/0910/1f/51db6fe3b7a2.jpg)
Mùa thu Primorie.
  
Bỏ lại đằng sau mối nghi ngờ, một sớm mùa thu tháng Mười ấm áp vùng duyên hải, tôi bước một cách tự tin trên đường lăn bê tông màu xám của sân bay Artem vùng Vladivostok, hướng tới chỗ chiếc máy bay vận tải lớn, đang đậu ở góc sân đỗ. Chiếc Antonov An-12 màu trắng của hãng Aeroflot, trước mắt tôi trông không ra dáng máy bay "dân sự", các động cơ của nó gầm lên vẻ tin cậy, còn dưới bụng của nó một đám người đang tất bật. Bây giờ đã thạo hệ thống cấp bậc trong ngành hàng không, tôi mạnh dạn hỏi người cơ trưởng, khi những người đàn ông đang đứng cạnh máy bay quay sang phía tôi.

"Kia!", người ta giơ tay chỉ cho tôi một người đàn ông vai rộng mặc bộ đồ bay da, người mà tôi cần trình diện với tư cách một hành khách bay tới Moskva. Cơ trưởng nhìn từ đầu đến chân tôi bằng một cái nhìn đánh giá, rồi không hướng tới ai ông hét lên: "Tất cả đều tốt, chúng ta đi nào!". Nhóm đàn ông quần áo dân sự mà tôi thấy từ đằng xa, nhìn tôi vẻ bằng lòng, họ nhặt va li và túi xách đang để ngay tại chỗ, vui vẻ và lanh lẹ leo lên cabin.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image031.jpg)
An-12.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 06:50:47 PM
(tiếp)

Vài phút sau khi cất cánh, khi cuối cùng tôi cũng rứt ra khỏi cửa lấy sáng, nơi tôi dõi mắt theo phong cảnh thiên nhiên trôi đi dưới cánh bay của vùng ngoại ô Vladivostok, các hành khách của "con tàu chở khách" của chúng tôi đã quây quần xung quanh chiếc bàn bắt vít xuống sàn của cabin điều áp chiếc An-12 đã trở thành quen thuộc. Tất cả mọi người theo phong cách quân đội tự giới thiệu ngắn gọn, từ đó được biết tất cả sáu hành khách, kể cả tôi, đều là quân nhân, chủ yếu thuộc không quân. Một người đàn ông cao và gầy mặc áo khoác hóa ra là kỹ thuật viên hàng không, vui vẻ giải thích với tôi rằng điều đáng sợ nhất là trong một chuyến máy bay phải đi cùng những phụ nữ hay trở chứng, đặc biệt là trong những chuyến bay dài. Tình hình khá phổ biến là người ta hay gửi những người phụ nữ không thể nào quên lên máy bay vận tải quân sự "miễn phí" về một nơi nào đó ở Ukraine yêu quý, ví dụ, ... để sinh con! Có thể tưởng tượng được sự đồng hành "thoải mái" tương tự ở tất cả những người xung quanh ... Mọi người thường thấy mình như ở trong "toa xe gia đình", khi ở cùng với họ trong cabin hẹp có lũ trẻ em hay tè dầm. Trong mọi trường hợp, các sĩ quan đồng nghiệp không được tự do trong hành động và lời nói. Bạn có thể tưởng tượng được sự nhẹ nhõm của họ khi người cuối cùng được đọc số, mà không theo tên, là tôi - một học viên quân sự hai mươi tuổi, người theo định nghĩa tình trạng "uống tất cả những gì bốc cháy, và yêu tất cả những gì chuyển động!".

Cuộc trò chuyện vui vẻ của cánh đàn ông rộn rã trong cabin, và nhìn từ bên ngoài vào tất cả dường như không giống một cabin của máy bay vận tải quân sự, mà là toa giường nằm vui nhộn trên các chuyến tàu, ta có thể nói, ở một đoạn nào đó trên tuyến xe hỏa Warsaw - Frankfurt-na-Oder, mà 10 năm sau tôi đã được làm quen ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image033.jpg)  
Ghế cơ trưởng An-12.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 09:28:23 PM
(tiếp)

Thông qua cánh cửa mở của buồng lái, tôi thấy cơ trưởng của chúng tôi trong bộ đồ bay da và mũ bay có tai nghe trên đầu, những cử động tự tin của "chủ nhà" truyền cảm hứng cho sự bình tĩnh. Chỉ có một ý tưởng áng chừng về hành trình của chúng tôi (ở mức quả địa cầu trường phổ thông), tôi tò mò hỏi các du khách đồng hành có kinh nghiệm của mình là chúng tôi sẽ bay bao lâu. Tôi có lẽ trông khá ngốc nghếch, khi người ta vui vẻ nói với tôi rằng đến Moskva sẽ phải mất ba ngày, và chúng tôi sẽ phải bay hai ngày ... "Hai ngày?!!! Ngủ lại qua đêm ??!!!!" - đầu tôi rối mù và tôi đột nhiên nhớ đến lời khuyên thân thiện của trưởng ban tổ chức-điều lệnh Khorol là đừng vội vã với máy bay vận tải cùng chiều.

Có lẽ, tôi trông ủ rũ quá và một trong các hành khách động viên tôi - rằng tôi đang làm nhiệm vụ, và tôi không cần phải than vãn về bất cứ điều gì. Đó là sự thật, tôi nghĩ thầm và quyết định tận hưởng chuyến bay dài, đồng thời cố gắng tuyệt vọng chia nhẩm trong óc tuyến đường 9.000 km cho tốc độ áng chừng của chiếc máy bay tuabin cánh quạt An-12 ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image035.jpg)
An-12.

Cuộc hạ cánh tại Birobidzhan, nơi mà để đến đó chúng tôi bay mất cả nửa ngày, tác động tiêu cực đến tâm trạng của tôi. Xung quanh sân bay đầy gió mạnh, lạnh lẽo trải ra một đài nguyên (Тундра) im lìm chết chóc, nơi mà mắt ta chỉ thấy nhô lên những đống cỏ khô mùa thu. Ngay cả sân bay quân sự trông cũng hoàn toàn như chết, nếu không kể việc tiếp nhiên liệu và các dịch vụ kỹ thuật khác phục vụ máy bay của chúng tôi.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/4c/Wrangel_Island_tundra.jpg)
Quang cảnh đài nguyên vùng cực bắc địa cầu trên đảo Vranghel, Tây Bắc Nga.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/4e/Birobidjan_mainsquare.jpg)
Giá nến 7 ngọn mà theo Kinh Thánh được nhà tiên tri Moses giương cao dẫn dân Do Thái đi trong sa mạc - biểu tượng Do Thái của Birobidzhan tại tượng đài Quảng trường Trung tâm.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 24 Tháng Ba, 2012, 10:09:35 PM
(tiếp)

(http://www.lechaim.ru/ARHIV/181/kotlerman.files/image001.jpg)
Một nhóm chuyển cư đến Birobidzhan năm 1929.

Cần lưu ý rằng trong những năm 197x, cái tên Birobidzhan vang lên với nhân dân Liên Xô như nhà nước Israel "Xô Viết", nơi mà theo chính sách dân tộc của Stalin, những người Do Thái Liên Xô được sống hạnh phúc. Tuy nhiên, ở chính Birobidzhan lại không có những người Do Thái, còn với các công dân bình thường, chẳng đi tới đâu xa hơn nhà nghỉ cuối tuần Moskva của mình, việc hình dung thực sự về một tỉnh xa xôi vùng Transbaikal dĩ nhiên họ không có.

(http://www.lechaim.ru/ARHIV/181/kotlerman.files/image002.jpg)
Trong một xí nghiệp may tại Birobidzhan trước năm 1937.

Tê cóng vì cái gió xuyên thấu xương của tỉnh tự trị Do Thái, tôi nhanh chóng leo trở lại chiếc máy bay hôi hám, nhưng ấm áp, bản thân mình thì suy nghĩ rằng có lẽ đồng chí Stalin không quá yêu mến những đại diện của một dân tộc cổ xưa, nếu ông đuổi họ vào một nơi hoang dã thế này, nơi mà thậm chí người ta cũng không đày những người Tháng Chạp đến nơi đây ...
 
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image037.jpg)
Phi hành đoàn An-12 đang làm việc.

Vì tính chính xác lịch sử cần lưu ý rằng giữa chúng tôi, các hành khách của một chuyến bay vô danh đến Moskva, có một là một đại tá "thực sự". Một người đàn ông trẻ người Nga, bộ mặt hồng hào và cầu vai mới toanh hùng hồn nói danh hiệu mới phong gần đây với niềm tự hào sáng rỡ. Xét theo độ tuổi, viên sỹ quan lục quân-binh chủng hợp thành thuộc về số những chỉ huy quân sự "lên nhanh" trong thời bình, những người nhận được danh hiệu của mình một cách nhanh chóng, thể hiện được mình chủ yếu ở các vị trí chỉ huy trong các đơn vị đồn trú xa xôi và các cuộc tập trận lớn. Viên đại tá, người khó mà đến tuổi 40 đang ngồi trang nghiêm tại bàn, còn tất cả chúng tôi trong trang phục dân sự, bao gồm cả những sỹ quan nhiều tuổi hơn, theo truyền thống, bày tỏ với anh ta sự tôn trọng của mình bằng cách giao tiếp theo tên cha hoặc chỉ đơn giản là - "Đồng chí Đại tá".
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 12:25:30 AM
(tiếp)

(http://1.bp.blogspot.com/_bRnGEaXadnE/S_AUJ4XTWhI/AAAAAAAAATE/c_6fj5egx1I/s1600/%D0%A0%D0%B8%D1%81%D1%83%D0%BD%D0%BE%D0%BA17.jpg)
Sông Amur.

Sau này tôi nhận thấy đặc điểm ấy khi đồng hành cùng những sỹ quan thậm chí đồng cấp bậc, người mặc đồng phục tự động chuyển sang vẻ mặt kính trọng. Điều này một lần nữa làm tôi nhớ lại trong thời gian các cuộc hành trình trên tàu hỏa của mình ở Cụm Tập đoàn quân Quân đội Xô Viết tại nước Đức, trên tàu trong những toa giường nằm có đủ loại người khác nhau, một số mặc đồng phục, khi tôi trên đường đi thi hành công vụ.

Lý do cho chuyến đi công tác bất ngờ (thường là một nơi nào đó gần Merizhopel), của viên đại tá rất bi-hài. Anh ấy đi làm đám ma cho mẹ vợ ... Tôi cho rằng nếu không có vầng hào quang vô hình giống như của các vị thánh, của các giáo hoàng trên đầu nhà lãnh đạo quân sự mới nổi, thì những chuyện đùa về đề tài này, chúng tôi có thể đã nghe đủ! Bản thân đại tá đôi khi cũng tự mình buông ra một cái gì đó rất hài hước, nhưng chúng tôi cố gắng không cười to, mà che miệng cười một cách lịch sự.
 
Vào cuối những năm 197x, trong Quân đội Liên Xô đã thiết lập hệ thống phong quân hàm rất cứng rắn. Những con đường chính thức và đặc quyền, ngoại trừ những kẻ trộm cắp rõ ràng, đều được công khai với tất cả mọi người. Mỗi trung úy, vừa tốt nghiệp trường cao đẳng quân sự, biết rõ "cuộc chiến đấu của mình". Theo tính toán của tôi, trong hai mươi sĩ quan trẻ chỉ có một cơ hội để trở thành đại tá, và chỉ một trong số 10 000 có cơ hội trở thành cấp tướng.

Nhiều người không suy nghĩ xem danh hiệu cấp tướng trong QDLX chính xác có bao nhiêu sỹ quan, tuy nhiên, chức generalissimus rất ít có trong lịch sử. Thực tế ở nước ngoài, không dễ dàng để đạt được chiếc mũ đại tá. Người ta mơ về nó, người ta muốn có nó, và trong một số trường hợp hãn hữu, các sĩ quan đã phục vụ mười lăm năm với cấp bậc trung tá, mới có được danh hiệu đại tá đáng thèm muốn trước khi nghỉ hưu.

Mỗi cấp bậc sĩ quan có số năm phục vụ tối thiểu của nó, mà vào những năm 197x được giảm xuống đáng kể, tạo điều kiện cho sự trưởng thành nhanh chóng của các sĩ quan trẻ. Khi có các cương vị tương ứng, ví dụ, ở những quân khu xa xôi, các chỉ huy trung đội đơn giản là có cơ hội thực sự để nhận quân hàm đại tá ở tuổi 40, vì theo thâm niên có thể nhận quân hàm trung tá năm 33 tuổi, nếu vào đại học quân sự ngay sau khi tốt nghiệp trung học lúc 17 tuổi và tốt nghiệp sỹ quan tại Học viện Quân sự Frunze đúng hạn.

Tuy nhiên, không có loại đại tá không mơ mình trở thành tướng! Với kinh nghiệm tại các bộ tham mưu, tôi nhận thấy rằng những tướng lĩnh ngày nay, nhận danh hiệu trong độ tuổi có thể chấp nhận được và không phải là "cựu chiến binh trận chiến Kulikovo", có một sức thu hút độc đáo. Tất cả trong con người đã thay đổi, cả dáng đi, và cái nhìn. Rõ ràng để có được một sọc vàng thiêng liêng nẹp chiếc quần cấp tướng, viên đại tá phải có không những kỹ năng và sự siêng năng, mà còn phải có một cái gì đó tinh tế đầy quyền lực mà tất cả đều kính trọng và thậm chí kẻ thù cũng thừa nhận, và truyền thống của nhiều quốc gia là không bắn tù nhân chiến tranh cấp tướng, ngay cả khi họ thực sự xứng đáng bị xử bắn ...

...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 02:06:02 AM
(tiếp)

5. "Những người lái khí cầu"

(http://i.rdrom.ru/pubs/4483/19190/480256.jpg)
Đài nguyên có rừng thưa (лесотундра) ở Siberie.
  
Sự tiếp đón của Siberia lạnh lẽo trong đài nguyên rừng vùng Birobidzhan, trải dài buồn bã bên kia dòng sông Amur đầy nước, đưa đến cho các hành khách trong chuyến bay của chúng tôi ý nghĩ về bữa ăn tối. Nhưng làm sao có thể có một bữa ăn tối trong chiếc máy bay ấm áp giữa một chuyến bay dài, chẳng ai cần giải thích.

(http://1.bp.blogspot.com/_bRnGEaXadnE/S_AWUGyukpI/AAAAAAAAAT0/o3rvBSWEhZs/s1600/%D0%A0%D0%B8%D1%81%D1%83%D0%BD%D0%BE%D0%BA23.jpg)
Rừng Taiga Siberie.

Dưới những cái nhìn khuyến khích của tập thể đi cùng, viên đại tá trẻ mở một chiếc vali to, chất đầy ụ một cách kỳ diệu tất cả các loại đồ ăn nhẹ và đồ uống. Có gì mà còn không có ở đây! Nào dưa chuột muối- cà chua tự làm, mỡ xông khói và cá tầm hun khói, thịt nguyên tảng và cá trích hộp, rau quả tươi, và khoai tây non tuyệt vời. Trong va li có thể còn nhiều nữa, nhưng những thứ lôi ra qua bàn tay hào hiệp của viên đại tá cũng đủ làm no mắt mọi người. Các hành khách khác cũng vội vàng sột soạt giở các gói bọc giấy báo, bóc bao gói bày ra các món ăn làm sẵn ở nhà, và sau một vài phút chiếc bàn kim loại hình vuông trong cabin điều áp, đang bay trên độ cao 5.000 mét trong không khí giá lạnh, chất đầy các loại đồ ăn, mà với tôi, người chỉ có trong túi mình các phiếu giảm giá dành cho nhà ăn đoàn bay, chúng trông sao mà vui mắt.
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image038.jpg)
Kỹ thuật viên An-12, 197x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 01:46:00 PM
(tiếp)

Biểu lộ sự tế nhị buồn cười, những người đàn ông tranh nhau khuyên không nên bày vodka của mình trước đại tá và họ lanh lẹ đẩy các chai của họ, khó nhọc tách món khoai tây ngon lành có lớp vỏ mềm màu hồng. "Đu-ủ-ủ-rồ-ồi, các chàng trai! Nào, chuyện gì ở đó vậy!... ", ông "chủ" bàn ăn thì thầm tức giận như một đứa trẻ, kéo các ly đủ cỡ lại gần mình ...

- Vâng, - cuối cùng giọng đại tá vang rền trong không gian chiếc máy bay. - Hãy uống vì mẹ vợ của tôi! Bà là một người phụ nữ tốt ...

Tất cả cạn ly trong im lặng, ai đó hắng giọng và lầm rầm những lời hay trình bày tại tang lễ. Người kỹ thuật viên cao gầy một lần nữa với tay lấy chai rượu và lần nâng cốc thứ hai tiếp theo ngay lập tức ...
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image040.jpg)
Sông Amur gần Khabarovsk, những năm 197x.

... Cuộc trò chuyện ấm áp tại bàn nhậu bỗng trở nên ngày càng sôi nổi, không ai kiềm chế mình nữa, và sau khi thêm một chai, các câu chuyện cười về mẹ vợ một lần nữa thành chủ đề trên bàn ăn. Trong những tiếng cười to và chửi thề, mỗi người đều cố gắng pha trò cho cả nhóm bằng một giai thoại mới, khi không hiểu tại sao họ chỉ hướng tới viên đại tá "chú rể" của chúng tôi, còn đại tá thì áo sơ mi đồng phục đã cởi khuy phanh tới rốn, nơi đuôi chiếc cà vạt đeo theo truyền thống quân sự đang treo lủng lẳng chấm tới đó.

... "Ivanưt! Hey! Ivanưt, nhưng .. này, này! Các ông có nghe không?!", họ tranh nhau nói hào hứng và sau khi gây được sự chú ý tương đối, một giọng nói cất lên:

- Nào, chuyện thế này, bla, một anh chàng về đến nhà ... vâng, tất nhiên say khướt! Mà ở nhà thì có mẹ vợ ...
Cabin rung lên những tiếng cười thân thiện, và chỉ mỗi "Ivanưt" biết cách lấy lại sự im lặng.

- Hey, hượm đã! Đây, nhớ rồi! - vui vẻ lấy tay lau bộ mặt đầy mồ hôi của mình, Ivanưt nhăn mặt đau đớn. - Mẹ vợ đến nhà, mà con rể thì đang nằm sóng xoài ...

Một tràng cười to rộ lên và đợt nâng cốc lần nữa càng gắn kết thêm đám bạn hữu nhỏ bé của chúng tôi, thì bỗng nhiên xảy ra một chuyện mà đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm thấy một lời giải thích chính xác ...

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image042.jpg)
An-12.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 08:16:56 PM
(tiếp)

... Chẳng có lý do rõ ràng nào, chiếc máy bay của chúng tôi đột nhiên bổ nhào thẳng đứng, và tất cả các hành khách ngã nhào xuống trần nhà. Theo các định luật vật lý, tiếp theo đến các món đồ ăn uống của chúng tôi, sau khi bay trong vòng năm giây ở trạng thái không trọng lượng rồi tiếp đất hoàn toàn không xa, nghĩa là ngay trên người chúng tôi ...

Khi tôi lấy lại được ý thức từ cú động đất này, và dạ dày của tôi đã trở lại đúng vị trí, tôi thấy bản thân mình đang nằm trên sàn thép trong khu vực cửa ra vào cabin điều áp với một chấn thương kha khá ở khuỷu tay. Rõ ràng việc làm quen với trạng thái không trọng lượng không phải điều vui vẻ gì với cả những người khác: vừa lớn tiếng chửi thề và duỗi những cái hông bầm tím, những người đàn ông rũ thức ăn ra khỏi thân mình vừa rầu rĩ nhìn chiếc bàn ngổn ngang tan vỡ. Dáng vẻ mọi người xem ra rất thảm hại, nhưng hơn hết là viên đại tá của chúng tôi. Như vậy phần lớn "bàn ăn" đã rơi xuống người anh, bộ mặt hồng hào của anh bị dính đầy những thứ gì đó, còn trên đôi quân hàm mới toanh là một miếng cá tầm hun khói màu đỏ đang giương vây ...

... Tâm trạng hứng khởi hoàn toàn biến mất, các hành khách với vẻ trầm cảm của những chú học sinh phổ thông bị bắt gặp trong một cuộc rượu chè không được phép, âm thầm thu nhặt đồ ăn vương vãi trên sàn, và chỉ mỗi đại tá là chửi rủa thậm tệ các phi công, than vãn về chiếc áo sơ mi đã bị vấy bẩn không sao gột được.
 
"Máy lái tự động đột nhiên bị ngắt!", cơ trưởng vắn tắt hét lên thông báo qua cánh cửa cabin, đáp lại "nhà kỹ thuật" cao kều đang thu nhặt món khoai tây luộc cạnh tôi trên sàn thép của cabin, bí mật nghiêng vào tai tôi nói khẽ: "Không mời cơ trưởng vào bàn ăn nên thế đấy!"...

Trong tâm mình, tôi sẵn sàng đồng ý với một nhà hàng không giàu kinh nghiệm, nhưng thực hiện một động tác vô cùng mạo hiểm chỉ vì một nhóm rượu chè là không thể tin được! Tôi nhớ đến tiếng nghiến két kẹt đáng sợ và tiếng gầm vang của chiếc máy bay nặng nề khi đột ngột ra khỏi cú bổ nhào và tôi vô cùng khiếp hãi ... bạn không thể có được một lần thoát nạn như vậy nữa đâu!

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image044.jpg)
Viễn Đông, những năm 197x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 09:37:17 PM
(tiếp)

6. Nước Trung Quốc anh em

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/1b/Usolye-Sibirskoye.jpg/775px-Usolye-Sibirskoye.jpg)
Usolie-Sibirskoie năm 1880.
  
Phần còn lại trong ngày tất cả hành khách "chuyến bay" chúng tôi lặng lẽ, âm thầm nhai phần thức ăn còn lại. Chuyến hạ cánh theo kế hoạch tại sân bay Belaya trong hạt Usolye Siberie tỉnh Irkutsk đã bị trì hoãn, và khi chúng tôi cuối cùng cũng tiếp đất thì bóng tối không thể xuyên thủng đã ngự trị trên sân bay.

(http://militaryrussia.ru/i/284/533/bpL7t.jpg)
Sân bay Belaya, thành phố Usolie Sibirskoie, tháng 2 năm 2012, Su-35S số 03.

Cú xoay tròn bất ngờ của máy bay trong không trung nhắc ta nhớ đến nó trên mặt đất, khi kỹ sư trên máy bay trong bộ áo bay da với bộ mặt không lay chuyển chen giữa các hành khách tới cửa khoang chứa hàng với chiếc chìa khóa, và biến mất vào hầm hàng tối mờ lạnh lẽo được chiếu sáng yếu ớt của chiếc An-12.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image046.jpg)
Khoang hàng hóa của An-12.

"A-a-h! Mẹ kiếp! ... " một tiếng kêu vang ra từ phía sau cánh cửa, và chúng tôi đang tò mò ghé mắt vào ô lấy sáng của chiếc cửa ra vào hầm hàng. Quang cảnh thật đáng xem, và chúng tôi vô tình nhìn nhau với sự mỉa mai lộ rõ.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 25 Tháng Ba, 2012, 11:16:55 PM
(tiếp)

(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/BelayaAirBase_UsolieSibirskoe_Irkutsk.jpg)
Căn cứ không quân Belaya nhìn từ trên không gian, nơi đóng quân của trung đoàn máy bay ném bom hạng nặng 1225 và 1229, sư đoàn máy bay ném bom hạng nặng số 31, tập đoàn quân không quân số 30 - lực lượng không quân chiến lược Xô Viết cho đến năm 1991.

Kỹ sư trên máy bay đứng giữa cabin, các bức tường và sàn của nó lênh láng các sắc màu khác nhau, và ông ta tuyệt vọng giơ nắm đấm với mong muốn đe dọa ai đó một cách thích hợp. Trên sàn nhôm của máy bay nháng đầy màu sơn, ở phía trước ông ta là những can sữa rất lớn, từ đó phần sơn còn sót các màu sắc khác nhau chảy ra uể oải, hòa thành một vũng chất lỏng lớn xứng đáng với những công trình ưu tú nhất của trường phái nghệ thuật pop-art. Nhiều khả năng, các can này nút không chặt đã bay lên trần nhà trong thời gian cú bổ nhào của chúng tôi, và dung dịch sơn dầu tươi đã tự do chảy ra, tạo thành một bức trang trí hình cầu vồng tuyệt vời trong khắp cabin, kể cả trên trần cabin. Trên toàn bộ hầm hàng rải đầy các vật kỳ lạ còn ướt sơn, có lẽ là các côn cút bằng gang để đấu nối đường ống nước thông thường, mà tôi đã thấy xếp một đống lớn trong góc khoang chứa hàng của máy bay khi cất cánh. Giống như những chiếc can, các thỏi gang đã bay khỏi đai giữ hàng của chúng trong thời gian không trọng lượng và tiếp đất với tiếng gầm khủng khiếp mà tôi nghe được trong thời gian chúng rơi xuống.

(http://poltava-arenda.com.ua/sites/wellcometopoltava/files/site24_20100605142930_1_.jpeg)(http://poltava-arenda.com.ua/sites/wellcometopoltava/files/site24_20100605143018_1__.jpeg)(http://poltava-arenda.com.ua/sites/wellcometopoltava/files/site24_20100605143125_1__.jpeg)
Một người quen của căn cứ Belaya - Thiếu tướng không quân Xô Viết Dzokhar Musaevitch Dudaev, năm 1966 tốt nghiệp xuất sắc Trường Không quân Tambov và được đích thân Ace Ivan Kozheduv trao bằng, phục vụ từ 1970 tại trung đoàn máy bay ném bom hạng nặng 1225 tại căn cứ Belaya, trung đoàn phó (76-78), tham mưu trưởng (78-79), phi đội trưởng (79-80), trung đoàn trưởng (80-82), tham mưu trưởng sư đoàn 31 (82-85) thuộc tập đoàn quân không quân số 30, tham mưu trưởng sư đoàn máy bay ném bom hạng nặng Poltava (85-87), sư đoàn trưởng sư đoàn máy bay ném bom hạng nặng Ternopol số 326 thuộc tập đoàn quân không quân chiến lược số 46 đóng tại thành phố Tartu CHXHCNXV Estonia có nhiệm vụ ném bom hạt nhân xuống các thủ đô Tây Âu nếu xảy ra xung đột vũ trang với Phương Tây và ném bom rải thảm các mục tiêu ở Afganistan, năm 1989 được phong hàm thiếu tướng không quân. Năm 1990 chuyển ngạch dự bị và trở về Chesnia, tổng thống đầu tiên Cộng hòa Chechen-Iskeria độc lập với Liên bang Nga (91-96).

Là một học viên quân sự non trẻ, tôi chưa thực sự hình dung được quy mô của nạn trộm cắp trong quân đội và tôi khó mà hiểu làm thế nào người ta có thể dùng máy bay vận tải quân sự chở sơn màu và phụ kiện hệ thống cấp thoát nước đi xa 10 000 km để làm quà cho ai đó hoặc chở đến nhà nghỉ ngoại ô của một vị tướng, nhưng trong "sự bất khả chiến bại và huyền thoại " có rất nhiều điều đang xảy ra, mặc dù, với chúng ta việc đề cập nạn tham nhũng trong quân đội Nga vinh quang còn rất xa! ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image048.jpg)
Khu vực ngoại vi sân bay Belaya,tỉnh Irkutsk.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 12:49:32 AM
(tiếp)

"Âm 8 độ!", cơ trưởng hét lên đầy gợi cảm với chúng tôi, thông báo cho các hành khách bối rối về nhiệt độ không khí ngoài máy bay. "Âm 8 độ!??!", từ đó thoáng qua đầu tôi, tôi buồn bã ước lượng bộ trang phục bay mùa hè của tôi, chỉ có một chiếc áo khoác mỏng. Có lẽ sương giá "nhẹ" của mùa thu Siberia chỉ được coi điều nhỏ nhặt, nhưng khi tôi nhảy ra khoang máy bay khê nồng mùi rượu xuống sân bê tông bao phủ một lớp tuyết giá đông, dường như với tôi nhiệt độ là âm 20 độ! Mà bây giờ ở Vladivostok đang là dương 24 độ ....

Bên cạnh máy bay của chúng tôi các kỹ thuật viên tại chỗ đang lúi húi làm việc trong trang phục áo khoác bông và mũ mùa đông, nhìn vẻ ấm áp của họ thậm chí mọi thứ còn trở nên lạnh hơn. Chúng tôi phải qua đêm trên sân bay giá lạnh của quân khu Siberia, và tôi quyết định ngồi lại bên trong máy bay trước khi phương tiện giao thông vận tải xuất hiện, để chở chúng tôi đến khách sạn. Tôi đang  bám lấy tay vịn cầu thang bị đóng băng một cách nhanh chóng, khi những tiếng ồn từ xa của những chiếc máy bay vô hình trong bóng tối ngày càng rú lớn hơn, và các phi công của chúng tôi chạy từ tháp chỉ huy về gọi tất cả ra ngoài.

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image050.jpg)
Tu-22M.

Sau một vài giây, trong ánh sáng nhạt nhòa của hệ thống đèn chiếu trên sân bay, một chiếc máy bay lớn có hình thức chưa từng thấy lao nhanh trên đường lăn qua chỗ chúng tôi với tiếng rít ầm ầm của động cơ phản lực. Vẻ ngoài giống một phi cơ tiêm kích lớn, chiếc máy bay là thành tựu mới nhất của tư tưởng quân sự - máy bay ném bom siêu âm chiến lược bí mật Tu-22M, nổi tiếng với cư dân hiện đại Nga trong bộ phim "Đặc điểm nghề đi săn dân tộc", khi viên phi công giỏi của hàng không hải quân (!) Hạm đội Baltic vận chuyển một con bò cái trên máy bay.

(http://warfare.ru/0702ey70/update/september2010/3/tu22.jpg)
Tu-22M3.

Năm 1979, điều kỳ diệu ấy trông giống như vũ khí của "Chiến tranh giữa các Vì Sao", và tất cả chúng tôi quên phắt cái lạnh, đứng chết lặng bởi cảnh tượng chấn động, khi từng chiếc một nối tiếp nhau, những con ác điểu ném bom hung dữ phóng qua chỗ chúng tôi và cất cánh, làm rung chuyển bầu không khí bởi tiếng gầm không thể chịu nổi của luồng lửa phụt xanh biếc-da cam. Máy bay vẫn chưa hết, và tất cả chúng tôi đều say mê đứng xem cuộc biểu dương sức mạnh quyến rũ một cách quỷ quái, khi một trong các phi công đã trở về vừa run rẩy nói, vừa chỉ vào một vật có hình dạng thuôn dài dưới đôi cánh của máy bay: "Vũ khí hạt nhân!"
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 12:23:48 PM
(tiếp)

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/9/95/Raduga_Kh-22.jpg/800px-Raduga_Kh-22.jpg)
Tên lửa hành trình tầm xa Kh-22 trên giá treo dưới thân BD-45F, có thể mang đầu đạn hạt nhân đương lượng 0,35 - 1 Megatone.

Mọi người Xô Viết từ thời thơ ấu đã biết về vũ khí hạt nhân. Tuyên truyền chính thức thường xuyên nhắc nhở tới nó trong tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng: người ta chế tạo nó, người ta tự hào về nó, người ta duy trì và đo lường nó một cách thích hợp. Người ta đàm phán về nó và cắt giảm nó. Không ai áp dụng nó, và thậm chí ngay những người Mỹ đã từng sử dụng tất cả hai lần vào giai đoạn kết thúc chiến tranh, cũng đối xử với nó tương tự như vậy. Mọi người đều biết rằng có nó là điều tốt, mà không phải là điều xấu. Trong những năm 197x nó không thể rơi vào tay bọn khủng bố và được khóa chặt. Nó là vũ khí "sạch" và không ai nói về những quả bom "bẩn".

Mọi người đều biết rằng vũ khí hạt nhân xô viết - đó là điều đúng đắn, và dần dần bản thân thuật ngữ đã được phân chia ra "bom nguyên tử của nước Mỹ" (ta hãy đọc hiểu như - điều xấu), và" vũ khí hạt nhân của Liên Xô ", nghe dễ chịu hơn nhiều. Trong thực tế, rất ít người nhìn thấy loại vũ khí mà người ta rất hay nói về nó. Gần như không có ai quan sát được nó trong thực tế hoạt động, sau khi theo thỏa thuận của Liên Xô và các nước khác dừng thử nghiệm trên mặt đất và trên không trung. Liên bang Xô Viết rõ ràng đã làm quá mức việc thử bom ở miền cực Bắc, và sóng xung kích đã truyền vòng quanh địa cầu ba lần ...

Trong quân đội, thái độ đối với "sản phẩm đặc biệt", như người ta vẫn gọi một cách đáng hổ thẹn các loại bom hạt nhân và đầu đạn hạt nhân, có phần đơn giản hơn, tuy nhiên cũng như với công dân dân sự việc cho phép biết về nó cũng rất ít. Vũ khí được cất giữ tại các kho bí mật, và việc nhìn thấy "sản phẩm đặc biệt" là một thành công lớn.


(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image052.jpg)
Tu-22M.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 01:38:25 PM
(tiếp)

Những trái bom hạt nhân dưới đôi cánh của loại máy bay ném bom xô viết mới nhất, được biết đến ở NATO dưới tên gọi "Backfire" làm cho tôi như thể bị nhập đồng. Choáng váng trước những gì  nhìn thấy, tôi tràn đầy niềm hân hoan và tự hào chân thành vì đất nước, quân đội, vì máy bay và cho bản thân mình, dù mới hai mươi tuổi nhưng đã có được vinh dự này - quan sát những cỗ máy bí mật đang hoạt động.
  
Và những chiếc máy bay vẫn liên tục bay trên bầu trời đêm đen tối, để lại đằng sau nó dấu vết ầm ầm sôi sục vô hình của khí thải chất đốt mùi hắc xịt. Tại trung đoàn máy bay ném bom hạng nặng đang diễn ra các chuyến bay đêm với các "sản phẩm đặc biệt" thực sự. Tất cả đều là chuyện thực tế, ngoại trừ một điều: xếp thành đội hình chiến đấu trung đoàn, bay tới biên giới Trung Quốc, nơi thường nhận được lệnh thu quân và trở về căn cứ an toàn ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image053.jpg)  
Tu-22M.

Bản "giao hưởng đồng quê" của chúng tôi được chấm dứt bởi một thượng úy cao lêu nghêu khoác áo ca pốt đính băng trợ lý trực ban, phóng tới trên chiếc xe ZiL-131 mui thùng vải bạt. Tôi hoài nghi nhìn chiếc xe tải mát mẻ, tự hỏi đường về khách sạn bao nhiêu dặm, và tôi còn phải chịu bao nhiêu nữa mới đủ sau một "show" giá lạnh trong không khí ngoài trời. Nắm lấy túi xách của mình, chúng tôi leo lên thùng xe ZiL, được điều khiển bởi bàn tay rắn chắc của một “lính nghĩa vụ” Siberian và xe lao về phía thị trấn.

Sau vài mét đường đầu tiên trong thùng xe sau của chúng tôi mọi thứ vẫn còn ổn ... Hóa ra vì một số lý do không rõ, phần phía trước mái lều đã không được cố định chắc chắn, và ở tốc độ 80 km một giờ, tấm vải bạt xoay qua phương nằm ngang, và chúng tôi đang ngồi ở thùng xe, như thể ngồi trong một ống khí động học cổ điển giữa băng giá Siberia ...

Tôi không nhớ mình đã làm thế nào để leo xuống từ chiếc xe ZiL đậu cạnh khách sạn, và tại sao tôi không leo xuống một cách nhiệt tình (có lẽ, lượng vodka đã uống đã giúp tôi), nhưng con đường tiếp theo về đến Moskva không còn biến cố đặc biệt gì nữa. Tôi chỉ còn nhớ sân ga ngoại ô Moskva hoang vắng mà tôi ngồi chờ đợi chuyến tàu cuối, và nghĩ rằng có lẽ tôi là người may mắn, tôi đã thấy nhiều thứ, được đi xem nhiều nơi trên đất nước, gặp được rất nhiều người, và rằng tất cả mọi thứ trong cuộc sống cũng không đến nỗi nào, ... khi mà cuối cùng tôi cũng vượt qua kỳ thi đáng nguyền rủa về phiên dịch quân sự!
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 06:02:00 PM
(tiếp)

7. Khói của quê hương
 
Học viện Quân sự Moskva chào đón tôi bằng những cơn mưa dai dẳng, những giờ học tập lặp đi lặp lại nhàm chán và vô cảm so với cuộc phiêu lưu của tôi. Năm học đang vào kỳ cao điểm, và các học viên năm thứ tư của khoa phương Đông đã ngốn ngấu sự tự do đã được chờ đợi từ lâu của cấp trưởng thành khóa sắp ra trường. Theo quy định, ở năm thứ tư học viên được chuyển từ doanh trại sang ký túc xá, từ đó họ có thể đi bất kỳ đâu và bất cứ khi nào họ muốn. Hoàn toàn hợp lý khi nhiều người "đẩy" học tập sang một bên và bắt đầu dính vào những sự việc nặng nề, thậm chí còn dẫn đến một số cuộc hôn nhân bất ngờ, hoàn toàn gượng ép.

(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image055.jpg)
Học viện Quân sự nhìn từ phía cầu vượt Xe Tăng, những năm 200x.
 
Tôi còn chưa kịp kể cả phân nửa ấn tượng của mình khi vào một buổi sáng tại tòa nhà học tập đột nhiên thấy xuất hiện Serega và Andryusha, đã may mắn bay được chuyến bay Aeroflot hai ngày sau khi tôi xuất phát. Hóa ra thời gian lưu trú của họ tại Đà Nẵng đã kết thúc nhanh chóng, và họ về đến Khorol vào ngày hôm sau, sau khi tôi khởi hành. Họ không mang theo về những ấn tượng đặc biệt,  và tôi cố nghĩ rằng cuộc phiêu lưu của tôi trên chiếc An-12 là xứng đáng với thời gian đã tiêu tốn ...

Việc học hành diễn ra bình thường, tôi đã dễ dàng thi xong kỳ thi của mình, Andryusha và Serega đã đi tới xứ Ethiopia mà họ chờ đợi từ lâu trong thời hạn công tác nửa năm, từ đó họ mang về một tâm trạng xấu, công việc ít tiền và thậm chí cả bệnh tật. Sang năm thứ năm, tôi đã gần như quên bản saga vùng Viễn Đông, khi mà phải quay cuồng trong những kỳ thi và các âm mưu với giới nữ. Sự xuất hiện bất ngờ của "cô em sữa" từ Tashkent vào năm 1980 gây ra một cảm giác thất vọng hơn là niềm vui, còn triển vọng phục vụ ở vùng Viễn Đông thì tôi hoàn toàn không muốn nghĩ tới. Quanh tôi là Moskva, tràn đầy những niềm vui và nhiều cám dỗ, bao quanh tôi là những người bạn vui vẻ và những cô gái xinh đẹp và tôi cũng như các học viên khác, xua đuổi khỏi mình tất cả những suy nghĩ xấu về tương lai.
  
(http://varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image057.jpg)
Cảnh Học viện Quân sự từ phía Yauza những năm 200x.

Tuy nhiên, tôi đã nhanh chóng thực hiện sự lựa chọn của mình, vốn là sự tiếp tục trực tiếp của một chuyến đi công tác dài tới vùng Viễn Đông vào năm 1979 ...
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 08:57:58 PM
(tiếp)

Phần kết
 
Một ngày tháng chín ấm áp của năm 1981 một sĩ quan trẻ đi trong doanh trại đồn trú Khorol, anh ta mặc đồng phục mùa hè, trên cầu vai lấp lánh quân hàm trung úy mới tinh. Thường xuyên có các quân nhân bay đến công tác biệt phái tại đơn vị đồn trú này từ những nơi khác, do đó, việc viên sỹ quan đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh lam xuất hiện ở đây, không làm ai bất ngờ. Rõ ràng, trung úy đang ở Khorol, anh ta đang đi đến phòng tham mưu trung đoàn, tự tin đi vào phía ban tổ chức điều lệnh ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image059.jpg)
Thị trấn Khorol, những năm 200x.
  
- Cho phép tôi tự giới thiệu, Nikolai Petrovitch! - tôi cất tiếng vui vẻ, ngắm nhìn thân hình gầy guộc của người "cán bộ tổ chức", theo thói quen đang cúi xuống xem một số giấy tờ. Nikolai Petrovitch nhìn lên, và vui vẻ đi đến chỗ tôi, đang đứng gần barie kiểm soát của văn phòng.

- Seriozha! Dẫu sao cậu cũng đã đến! - ông nói rất vui vẻ, ngắm tôi trong bộ đồng phục mới.

- Này, chuyện sao nào? Cậu hiện ở đâu? - vừa nhìn bộ dạng vui vẻ của tôi, đại úy vừa nói, và chỉ khi đó ông mới nhìn thấy trên đôi quân hàm trên vai tôi những chiếc dù nhỏ thay vì những chiếc cánh quạt máy bay thông thường.

- Cậu phục vụ ở chỗ ai? Quân dù à? - Petrovitch hỏi một cách hoài nghi, khi đó tôi mới thưởng thức được hiệu quả tạo ra và bắt đầu kể ...

(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image061.jpg)
Thượng úy S.A.Ignatychev, Ussuriisk, 1983. Ảnh từ hồ sơ cá nhân, lưu trữ của tác giả.

(http://cs4725.userapi.com/u2270760/41034252/x_63f806fa.jpg)
Trong An-12.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 26 Tháng Ba, 2012, 09:34:09 PM
(tiếp)

(http://1071g.ru/sites/default/files/14obrspn.jpg)
(http://s40.radikal.ru/i087/1110/0f/89ffabde6e61.jpg)

... Phải nói rằng tôi chỉ kể chuyện đã rồi. Con đường kỳ quặc của tôi tại Primorie bắt đầu tại trụ sở Đại bản doanh Lực lượng Quân đội Xô viết vùng Viễn Đông ở Ulan-Ude, mà theo đúng mệnh lệnh tôi được phái đến đó sau khi tốt nghiệp Học viện Quân sự. Sử dụng đặc quyền lựa chọn, với tư cách trung úy tốt nghiệp học viện sớm nhất, tôi đã chọn Quân khu Viễn Đông một cách tự nhiên, (tôi nhớ đến Birobidzhan!), đáp lại, viên trung tá-phụ trách cán bộ người vạm vỡ nháy mắt với đồng nghiệp của ông và nói vui: "hiểu biết đấy!" Sau khi ngắm nhìn tôi, trung tá đề nghị tôi một vị trí phục vụ tại bộ tham mưu lữ đoàn SPETSNAZ của quân khu, và đảm bảo rằng tương lai quân đổ bộ với những màn nhảy dù sẽ không làm tôi phải lo ngại, ông chúc mừng tôi với sự bổ nhiệm tốt đẹp.

Con đường dài đến nơi phục vụ xứng đáng với một câu chuyện kể lớn và riêng biệt, đầy ắp các cảnh tượng thú vị và hài hước, cuối cùng cũng dẫn tôi đến Ussuriysk, nơi tôi phục vụ 5 năm đầu tiên trong cuộc đời quân ngũ của mình, trải qua "trường đào tạo" sỹ quan rất tốt của người tư lệnh lữ đoàn đặc nhiệm, đại tá V.Onatsky ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image063.jpg)
Đại tá V.Onatsky trước hàng quân các sỹ quan thanh tra, Ussuriisk, 1980.

- Nào, cậu biết không, nếu điều đó xảy ra - hãy đến với chúng tôi, như đã thỏa thuận, - cuối cùng đại úy nói, và chúng tôi nồng nhiệt tạm biệt nhau, rồi với một tâm hồn nhẹ nhõm tôi đi về phía trạm xe buyt của thị trấn, mà từ đó chuyến xe buyt đi Ussuri của tôi sẽ xuất phát, để không bao giờ còn đến thị trấn Khorol đầy nắng của vùng Primorye ...
  
(http://www.varvar.ru/arhiv/texts/ignatychev1_14_clip_image065.jpg)
Ussuriisk, những năm 200x.

Những năm tiếp theo diễn ra tại Viễn Đông và nước Đức, dần dần xóa nhòa kỷ niệm về cảnh tượng rực rỡ năm 1979, mà về nhiều mặt đã xác định vị trí phục vụ đầu tiên của tôi. Hoàn toàn có thể mọi thứ sẽ xảy ra theo cách khác nếu như tôi với tư cách một học viên quân sự hai mươi tuổi không có dịp du lịch trên tổ quốc rộng lớn, không nhìn thấy những địa điểm ấy và gặp gỡ những người đã xác định sự lựa chọn của tôi. Tuy nhiên, lịch sử không cam chịu khuynh hướng thỏa hiệp, và vì vậy bây giờ chỉ có thể đoán điều gì sẽ xảy ra nếu tác giả đã chọn một con đường khác.

(http://cs648.userapi.com/u28937295/41034252/x_fd9e29a5.jpg)
Khabarovsk. Ngày 9 tháng 5 năm 2008, một nhóm quân nhân lữ đoàn đặc nhiệm Ussurisk (lữ đoàn 14). Lữ đoàn đặc nhiệm 14 hiện thuộc Tổng cục Trinh sát (GRU) Bộ TTM Quân đội Nga.
  
 
Sydney, 2010

PS: - Bộ Tổng tư lệnh Quân đội Xô Viết vùng Viễn Đông (Главное командование войск Дальнего Востока) - cơ quan lãnh đạo chiến lược cụm lực lượng vũ trang Liên Xô tại Viễn Đông, được thành lập lại tháng 2 năm 1979, thống nhất chỉ huy các quân khu Viễn Đông, Zabaikal và Hạm đội Thái Bình Dương. Bộ Tham mưu đóng tại Ulan-Ude thủ đô Cộng hòa tự trị Buriati, Liên bang Nga. Bị giải tán năm 1992.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 27 Tháng Ba, 2012, 01:12:23 AM
(tiếp)

Kính tặng kẻ lạc quan không thể chiến bại và người đi tìm sự thật D.M.


S.A.Ignatychev

VỀ NƯỚC ĐỨC VÀ VỀ MÌNH


(http://www.varvar.ru/arhiv/slovo/images/ignatychev2_400.jpg)


Phần 1

Phần 2

Phần 3

Phần 4
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 27 Tháng Ba, 2012, 02:46:30 PM
(tiếp)

Một người đàn ông khôn ngoan hoặc là kẻ nghiện rượu,
hoặc làm ra vẻ bộ mặt mà dẫu các vị thánh cũng phải chịu.
N.V.Gogol, hài kịch "Quan thanh tra"
 

PHẦN THỨ NHẤT
 
1.1. Cất cánh

(http://clubvi.ru/news/2012/02/16/ignatichev//clip_image002.jpg)
2009
 
Đối với một con người dân sự nhiều chi tiết của tập ghi chép này sẽ có vẻ kỳ lạ và nhàm chán, nhưng tôi cố gắng vẽ lại bức tranh cuộc sống quân ngũ của chúng tôi từ bên trong thông qua con mắt của một sĩ quan chuyên nghiệp của quân đội Xô Viết, khi cố gắng làm cho món hổ lốn này có tác dụng giải trí. Không bị tra tấn bởi tính phức tạp của một nhà văn lớn, tôi sử dụng thể loại nhật ký du lịch, mà về bản chất của nó không phải là điều quá cao xa với tác giả. Ai mà không viết về các chuyến đi của mình, khi một nửa nước Nga đã vỡ bung ra, và phiêu bạt khắp thế giới? Có những ghi chép tốt, xấu, vui vẻ hay chán ngắt, nhưng tôi còn chưa thấy các sự kiện 20 năm trước đây được mô tả mà không có ngụ ý chính trị. Tôi hy vọng rằng món văn vẻ xoàng xĩnh của tôi sẽ tìm thấy người đọc, các sự kiện và con người sẽ được quan tâm, còn quan điểm chính trị của tác giả sẽ được bày tỏ một cách đàng hoàng và khách quan.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/16/ignatichev//clip_image004.jpg)
Tác giả với tư cách đại biểu cơ quan tham mưu cấp trên, đang kiểm tra đội hình các sỹ quan sơ cấp lữ đoàn đặc nhiệm Viễn Đông thân thương tại thành phố Ussuriisk, nơi chính mình đã phục vụ từ cấp trung úy. Tháng 4 năm 1986. Lưu trữ của tác giả.

Bởi vậy, tôi bắt đầu với một lời nhập đề nho nhỏ cho bản Saga nước Đức của tôi.

Năm 1987, tôi, một đại úy trẻ đầy triển vọng, đang phục vụ tại Khabarovsk, trong bộ tham mưu Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông. Đối với người hiểu thì không cần giải thích rằng viên đại úy trong đôi quân hàm mới trên cầu vai đang phục vụ tại bộ tham mưu quân khu có thể làm nên một sự nghiệp thú vị và đa dạng, việc mà nhiều người đã làm được. Tôi đã thực hiện một bước nhảy tuyệt vời từ một anh thượng úy lữ đoàn binh chủng SPETSNAZ lên bộ tham mưu quân khu, theo lời khuyên của viên trung tá trẻ xuất sắc Ignatov (thật là chuyện trớ trêu của số phận!). Tuy nhiên, tiếp theo nên im lặng và liếm đít các sếp một cách bừa bãi, rồi nằm phục cơ hội may mắn đến với mình. Thành thật mà nói, điều đó với tôi không phải hay ho gì, tôi muốn có một sự nghiệp hoạt động nổi trội tại cơ quan tham mưu, hoặc ít nhất là một môi trường công tác thú vị. Như thường xảy ra với tôi, tôi vốn không có đủ sự kiên nhẫn, và tôi bắt đầu tìm lối thoát ra với thế giới bên ngoài, gợi ra những cái nhìn hoài nghi nơi các đồng nghiệp, những người hoàn toàn hạnh phúc trong mùa đông bao la vô cùng giá lạnh, và trong thành phố Khabarovsk của vùng Viễn Đông.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 27 Tháng Ba, 2012, 04:06:18 PM
(tiếp)

Tuy nhiên, lạy Chúa, quá trình này đã bắt đầu! Năm 1987 ... perestroika đang tăng tốc độ, nhưng ở vùng Viễn Đông, nó sẽ chỉ xuất hiện sau 5 năm nữa. Tất cả trôi chảy theo kiểu cũ, và nhiều điều vẫn còn bị che giấu trước cặp mắt của chúng tôi kể cả trong công vụ. Không đặc biệt quen thuộc với hệ thống là công việc của "ban 2" thuộc cơ quan chúng tôi, tôi không đặt tầm quan trọng quá lớn cho bất cứ cuộc trò chuyện thoáng qua nào về cuộc sống với hai trung tá trinh sát thuộc bộ phận song hành, vả lại cũng vô ích! Mãi về sau này, sau các cuộc thanh trừng bất ngờ từ phía bộ phận đặc biệt của bộ tham mưu quân khu, tôi mới được thông báo trong một cuộc trò chuyện riêng tư rằng tôi đã được chọn làm ứng cử viên đi học Học viện của Quân đội Xô Viết. Tôi sẽ không mô tả ở đây chi tiết cụ thể của cơ hội thăng tiến sự nghiệp của tôi trong mối liên quan với bước ngoặt này, người biết chuyện sẽ hiểu những hậu quả phát sinh từ việc lựa chọn như vậy.

Thật là shock, còn gì để nói! Một sẽ là không nói nên lời và phải tăng gấp ba lần những nỗ lực hôn hít vào mông bộ tư lệnh, nhưng trong tôi cảm xúc đang lẫn lộn. Về một mặt – triển vọng tốt, học tập tại Moskva, sau đó ở London, New York, Tokyo, với tất cả các điểm dừng chân! Đừng quên, ngoài phố đang là năm 1987, và phục vụ ở nước ngoài là một lợi ích tuyệt vời. Không cần phải nói, công tác tại các nước TBCN hàng đầu đó là đỉnh cao giấc mơ với mọi người và sánh ngang với bộ phận tình báo nước ngoài của KGB. Mặt khác, sự nghiệp mở ra rất rộng lớn, đầy thách thức, và tuyệt đối phải phục tùng. Việc chuyển ngạch dự bị sớm chưa đề cập. Tôi luôn luôn muốn chuyển ngạch dự bị như là một cách ra khỏi trò chơi, nhưng trong thời Xô Viết, nó có thể bắt tôi trả một chi phí rất đắt. Khi bắt buộc ra quân sớm, người sĩ quan bị "dán" một điều vi phạm kỷ luật hoặc bị cấp "giấy thông hành chó sói" về sức khỏe. Với "hành trang" này chỉ có thể làm việc như một công nhân hoặc người quét sân trong thế giới dân sự.

Phải thừa nhận rằng còn một lý do khác làm thay đổi quan điểm của tôi, đó là công việc “tẩy sạch” đội ngũ hạ nhục con người và rất đau đớn, mà bộ phận “đặc biệt” của bộ tham mưu đã sắp xếp cho tôi. Các nhân viên đặc biệt, như thường lệ, bắt đầu một cách nhẹ nhàng với những câu hỏi về viên thiếu tá-đồng nghiệp của tôi, người gây nhiều ý kiến trái chiều, và theo ý mình đặt mối nghi ngờ môi trường hoàn toàn bí mật của phòng quân báo quân khu. Tuy nhiên, mọi thứ trở nên trắng trợn đột ngột, và tôi đã phải đấu tranh với các vấn đề liên quan đến cá nhân tôi. Tôi đã đi qua cuộc "thanh trừng" với danh dự không hoen ố, không cần viết bất kỳ một lời tố cáo nào (mà không thể nói vậy về các "bạn bè" thân yêu của tôi, họ đã ngoáy về tôi cả quả núi!), và tôi nhận được lời phê "đồng ý" hạ cố từ chính viên thiếu tá bộ phận đặc biệt, người mà tôi suốt một tháng phải chạy đi gặp trong các xó xỉnh bí mật của bộ tham mưu Quân khu Viễn Đông, liên tục kinh ngạc về sự phân nhánh KGB trong quân đội. Có lẽ, thấy thương hại tôi, viên thiếu tá nghiệt ngã thể hiện một cái gì đó giống như lòng tốt, và cuối cùng ông ta nói hai câu mà tôi nhớ mãi. Trả lời câu hỏi thiêng liêng của tôi - tất cả những điều đã làm với tôi như thế có mục đích gì?, thiếu tá thở dài mệt mỏi và buông thõng một câu qua vai: "Phải phục vụ như tất cả mọi người, còn chỉ tìm cách leo lên, không được đâu!" Điều đó chẳng có gì lạ, nó liên quan đến các Học viện của Quân đội Liên Xô. Mặt khác, câu thứ hai đặt mọi thứ vào vị trí ngay lập tức: "Cần phải học tập ở những trường đại học quân sự bình thường! Nhiều người trường anh đã bắt đầu chạy sang phía bên kia rồi đấy ... ". Vậy là tôi lập tức hiểu ra tất cả! VIIYA! (Đại học Ngoại ngữ Quân sự Liên Xô), và chuyện đó tôi sẽ còn phải nghe nhiều trong suốt cả bước đường sự nghiệp tương lai. Thẳng thắn mà nói, tại thời điểm này niềm tự hào về mái trường của mình tôi không còn cảm thấy nữa ...

(http://clubvi.ru/news/2012/02/16/ignatichev//clip_image005.jpg)
Nguyên soái D.T.Yazov, Bộ trưởng Quốc phòng cuối cùng của LBCHXHCNXV.

Rất khó để nói lý do cơ bản cho sự từ chối con đường phục vụ được đề nghị là gì, tuy nhiên, tôi quyết định theo cách khác. Tất cả bằng cách nào đó đã đến cùng một lúc. Năm 1986, người tư lệnh huyền thoại Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông của chúng tôi, tướng D.Yazov được bổ nhiệm làm Tổng cục trưởng Tổng cục Cán bộ Bộ Quốc phòng Liên Xô. Một người đàn ông lương thiện, (người duy nhất đã không từ bỏ quan điểm của mình sau cuộc đảo chính), Yazov nồng nhiệt chia tay các nhân viên bộ tham mưu của mình tại câu lạc bộ và hứa hẹn sẽ mang lại trật tự với thay thế từ vùng Viễn Đông. Toàn bộ các khu vực Viễn Đông có hệ số tiền lương và thời gian thay thế riêng của mình, nhưng người thay phiên (zamenschik) đến từ phần châu Âu phía Đông bao giờ chẳng chậm chạp. Đặc biệt khó khăn là khi các sỹ quan chúng tôi đi đến nơi phục vụ tại các nhóm binh chủng. Người ta vẫn từ đó đi, nhưng không hiểu tại sao họ không gọi được ai đến đấy. Tham nhũng và trộm cắp tôi thấy rất rõ ở Merseburg, nhưng nói về điều này vẫn còn chưa đến lúc. Yazov đã làm chấn động bọn trộm cắp ít nhiều, vì thế tôi rất biết ơn ông ấy.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 27 Tháng Ba, 2012, 05:41:38 PM
(tiếp)

Năm 1987 làm rung chuyển các cán bộ tổ chức bộ tham mưu chúng tôi, những người nắm quyền sinh sát. Tôi nhớ thiếu tá trợ lý cán bộ đã ngạc nhiên thế nào khi chỉ tính qua tuyến hoạt động do phòng chúng tôi quản lý đã có “đơn đặt hàng” 28 sĩ quan trẻ cho các vị trí công tác từ Bắc Triều Tiên cho đến Cuba! Tất nhiên, cán bộ sẽ giải quyết tất cả, nhưng không vui mừng trước sự phổ biến như vậy - đặc biệt là bạn sẽ không buôn bán được bằng chức vụ ấy! Tôi, tất nhiên, nắm ngay lấy ông ta, và sau khi bắt tay làm quen, đọc danh sách các nhân vật thay thế. Toàn bộ! Tức khắc tôi nhận ra – vị trí của tôi!!! Trực tiếp thay thế là một người đàn ông - một đại úy trong Cụm Quân đội Xô Viết đồn trú tại nước Đức (GSVG). Sự việc không có gì rắc rối, thay thế không thăng cấp, tại nơi đó để nhận được một vị trí mới là rất khó khăn, bởi vì chỉ có các sỹ quan đồng cấp hàm đến thay phiên nhau. Thiếu tá đi – thiếu tá đến, điểm này, đại úy có thể không cần phải lo lắng. Chức vụ vẫn ở cơ quan tham mưu, nhưng quân đội, một trung đoàn quân đội phụ thuộc, không phải là quân khu, tức là tôi đã mất một lợi thế rất lớn, hai cấp quân hàm, hai jackpot. Nhưng tôi được đi đến GSVG, đến nước Đức, đến châu Âu! Theo phản xạ, tôi cảm thấy rằng Merseburg trong cuộc sống của tôi sẽ còn quan trọng hơn những lời than vãn của anh sỹ quan no nê và suốt ngày tìm cách leo lên các bậc thang đời phục vụ.

Chuyện gì tiếp theo, các sĩ quan đơn giản như chúng tôi làm sao mà biết. Sau này, khi nhớ lại  những gì mà người trợ lý cán bộ đã nói với tôi một cách thân mật, tôi hiểu ra rằng sự thống nhất nước Đức đã được biết rõ từ trước thậm chí ngay cả các trợ lý cán bộ nhỏ bé. Họ đã biết việc trả tiền lương cho các sỹ quan sẽ thực hiện bằng đồng Mark Tây Đức, và có thể bị chấm dứt vào năm 1989. Thật buồn cười là tôi lại trở thành bạn của viên trợ lý cán bộ một cách bất ngờ, nhưng điều đó không phải chuyện đáng ngạc nhiên với tôi. Người ta mua của bọn trộm hệ thống âm thanh stereo của Nhật Bản và không thể đọc hướng dẫn sử dụng bằng tôi. Thêm vào đó, vợ tôi làm việc trong bộ phận kế toán của bộ tham mưu quân khu theo giới thiệu của một trung úy-tài chính trẻ tuổi, người mà tôi đã dịch cho anh ta hướng dẫn sử dụng chiếc máy ghi âm «Sharp» của anh. Vâng, nhưng đồng thời người ta đang phục vụ trong khu vực phòng thủ tăng cường trên biên giới với Trung Quốc .... Bạn có thấy sự khác biệt không?

(http://clubvi.ru/news/2012/02/16/ignatichev//clip_image007.jpg)
Frankfurt trên sông Oder, bưu thiếp, những năm 198x.

Người ta không hiểu tôi và tôi đánh mất sự quan tâm của tất cả. Đồng nghiệp thì nhún vai, ban 2 thì thôi chúc mừng, còn trợ lý cán bộ nói thẳng rằng chú là thằng ngốc - hãy chờ đợi một chút. Nhưng, tôi đã không chờ, số phận đã ở trong tay dưới dạng một mệnh lệnh có đóng dấu, trên đó chỉ ra điểm đến thay phiên trực tiếp - thị trấn bí ẩn Merseburg và họ của đại úy-thay phiên, sau này té ra là một người đàn ông bộ dạng ảm đạm ngái ngủ, tên anh ta tôi không sao nhớ nổi. Nhưng những chiếc hộ chiếu mỏng mảnh mới làm phát sinh sự tự tin đặc biệt. Hộ chiếu của tôi màu xanh da trời, hộ chiếu của vợ tôi - màu đỏ. Ngẫu nhiên, đây là cuốn hộ chiếu thứ hai, do Bộ Quốc phòng Liên Xô cấp cho tôi. Cuốn hộ chiếu màu xanh đầu tiên của tôi được chuyển cho tôi năm 1979 ở Ủy ban Trung ương ĐCSLX. Nhưng đó là một câu chuyện hoàn toàn khác.
...............................................................
Ghi chú:
Người thay phiên (Заменщик - tiếng Nga) - quân nhân hoặc nhân viên phục vụ phải được thay phiên tới nơi phục vụ mới tại Cụm Quân đội Xô Viết tại nước Đức (GSVG-ZGV - ГСВГ-ЗГВ), cũng như các quân nhân rời khỏi GSVG-ZGV về Liên Xô khi hết thời hạn. Thông thường thời hạn phục vụ tại GSVG là 5 năm đối với quân nhân đã lập gia đình và 3 năm đối với quân nhân còn độc thân. Tương tự, người ta cũng gọi các thành viên trong gia đình quân nhân phải thay phiên là người thay phiên. Thông thường người ta cũng gọi là người thay phiên đối với quân nhân năm cuối cùng của hạn phục vụ trước khi chuyển về Liên Xô. Các sỹ quan đến thay cũng được gọi là người thay phiên trong thời gian bàn giao thay phiên tức là từ tháng Năm-Tháng Tám năm dương lịch.
   
Không giống như quân nhân nghĩa vụ, thường xuyên thực hiện "hợp đồng giải ngũ", những người thay phiên thường không phải là một mô hình thực hiện nghĩa vụ quân sự cũng như sự cần cù gương mẫu.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Ba, 2012, 12:11:11 AM
(tiếp)

1.2. Từ Moskva đến Brest, không có nơi nào như vậy ...

(http://www.gsvg.ru/img/new/254osnaz1.jpg)
Đại đội 1, trung đoàn trinh sát vô tuyến điện tử đặc nhiệm độc lập số 253 (253 ОРТП ОСНАЗ) trực thuộc tập đoàn quân xe tăng số 1 (1ТА) - Cụm Quân đội Xô Viết đồn trú tại nước Đức (GSVG-ZGV). Thành phố Merseburg, CHDC Đức, 87-89.
  
Cuộc chuẩn bị không kéo dài. Tôi và vợ tôi chưa đủ thời gian để "gắn bó" với Khabarovsk, nhà ở chúng tôi không có, đồ đạc còn chưa hoàn toàn dỡ ra, trong khi tại nhà nghỉ của Bộ Quốc phòng, nơi chúng tôi sống, gia đình sỹ quan sống theo bổn phận.

Mùa đông giá lạnh năm 1986 và 1987 đã được chúng tôi ghi nhớ mãi mãi. Trái với Ussuriisk được sưởi ấm tồi, Khabarovsk là thành phố lớn và ấm áp trong ý nghĩa được sưởi ấm tốt, nhưng không phải trong ý nghĩa của quan hệ giao tiếp, con người và sự phục vụ. Một ngày nào đó tôi sẽ cống hiến những trang viết cho cuộc phiêu lưu của chúng tôi trong thành phố lớn tuyết phủ trên bờ sông Amur hùng vĩ.

Còn bây giờ tôi phải chiếm Berlin. Trong thực tế, có một cảm giác rằng Berlin đã chiếm được, đã chiến đấu để đoạt lấy và chiến thắng là xứng đáng. Tôi chân thành tin rằng bản saga truyền kỳ châu Âu của tôi sẽ thay đổi cuộc sống và sự nghiệp của tôi, mặc dù không lường được rằng nó lại đầy kịch tính và sâu sắc đến thế. Không hề hối tiếc, tôi rời Khabarovsk và đã bay tới Moskva tới với cuộc phiêu lưu, như thường lệ, với hai va li. Theo truyền thống quân đội, và theo logic của cuộc sống, tôi luôn là người đầu tiên đến một nơi phục vụ mới, tạo dựng cơ sở, sao cho ổn thỏa, và sau đó sẽ đón vợ sang. Sơ đồ này đang vận hành tốt, Quân đội Liên Xô, nói chung, luôn chăm lo cho các sĩ quan, và chúng tôi không bao giờ phải ngủ trên đường phố.
 
(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image002.jpg)
Thượng úy Ignatychev tập hợp báo cáo hàng ngày trong buồng làm việc tại ban 4 phòng trinh sát Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông. Ảnh chụp kỷ niệm qua khe cửa bởi một thực tập sinh Học viện Quân đội Xô Viết. Khabarovsk, năm 1986. Từ lưu trữ của tác giả.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 28 Tháng Ba, 2012, 06:45:22 PM
(tiếp)

Thật thú vị khi bạn nhận xét thấy rằng lúc còn đang sống ở vùng Viễn Đông, bạn quen sử dụng máy bay như một loại phương tiện vận tải thông thường, bởi các phương thức vận tải còn lại đều có rất nhiều điểm hạn chế. Và ở đó bây giờ cũng ít có thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Chúng tôi luôn luôn bay và bay đi khắp nơi. Vận tải hàng không phổ biến và cần thiết như ở Úc hay Hoa Kỳ. Sự khác biệt là trong thời kỳ huyền thoại tôi trải qua những năm 198x, sự lựa chọn là rất nhỏ - hoặc Aeroflot hoặc không quân. Loại sau (không quân) được sử dụng rộng rãi, đặc biệt là các sĩ quan của bản thân LL Không quân và các bộ chỉ huy tất cả các cấp. Mấu chốt không chỉ ở chỗ đó là các chuyến bay "riêng", mà điều đó cho phép tiết kiệm tiền. Ở vùng Viễn Đông, các sỹ quan có chế độ được một năm một lần về phép bằng máy bay quân sự. Đồng thời cho phép sử dụng chế độ của mình cho vợ, trong trường hợp bạn chưa sử dụng quyền lợi đó ở năm trước. Vậy là chúng tôi đã bay tới Moskva hai năm một lần hoàn toàn miễn phí.

Rõ ràng, ngồi trên máy bay vận tải quân sự bay về phía Moskva, có thể tiết kiệm khá tiền. Tuy nhiên, những chuyến du lịch như thế vô cùng bất tiện, khó chịu, với vô số những chặng hạ cánh tại các sân bay trung gian và các vấn đề phức tạp khác. Trong giới sĩ quan, có một ngón phô trương đặc biệt là khoe khoang các chuyến bay chiến đấu của mình và quan hệ gần gũi với LLKQ, lực lượng về mặt lịch sử vốn có một vị trí đặc biệt cao tại tất cả các quân đội trên thế giới.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image004.jpg)
Tòa nhà bộ tham mưu Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông, nơi tác giả phục vụ thời kỳ 1986-87.

Ai cũng biết rõ máy bay An-12 - loại máy bay "say sưa" nhất của LLKQ. Ai đã quen với loại máy bay rất tốt và đáng tin cậy, đã được thử nghiệm trong tất cả các cuộc chiến tranh hiện đại trên mọi lục địa và hiện vẫn tiếp tục làm việc trên toàn thế giới, hẳn còn nhớ cabin vuông kín áp của nó với một chiếc bàn gắn ở giữa, nơi các hành khách, và than ôi, kể cả phi hành đoàn liên tục uống thùng bất chi thình suốt cả chuyến bay. Nào, ai đã thử so sánh sự say rượu của phái nam gan dạ trên máy bay chiến đấu với món vodka luôn thừa thãi và đồ ăn nhẹ khổ hạnh với chiếc IL-62 bốc mùi những người vợ mới đẻ hay gắt gỏng và đám trẻ sơ sinh đầy nước dớt rãi! Nhưng có một chi tiết nhỏ trong tất cả những chuyến vận chuyển hàng hóa quân sự trộm cắp ấy. Những chiếc máy bay này đã từng rơi. Lặng lẽ và thường xuyên. Trong thời Xô Viết, không chấp nhận kêu la trên báo chí rằng lại đến lượt một chiếc An-12, con ngựa bền bỉ của LLKQ bị rơi, và có ai đó chết. Trong các trường hợp nghiêm trọng, khi các ông tướng bị giết hay tương tự người ta sẽ nhắc thoáng qua rằng máy bay trục trặc làm chết một vài phụ nữ và trẻ em. Phải nói thêm, các phi công không thích các hành khách "gia đình" với lý do đã nêu trên.

Do tính chất đa dạng trong các hoạt động trong quân đội của bản thân tôi đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm tốt về các chuyến bay trên máy bay vận tải quân sự và máy bay trinh sát chiến lược, vì vậy tôi không bao giờ tìm kiếm cơ hội tiết kiệm chi phí bằng cái giá chính mạng sống của mình. Cũng vì nhiệm vụ của mình mà tôi đã bay, đã ăn và uống, thậm chí suýt bị rơi trong rừng taiga Trans-Baikal, do đó, sự phiêu lưu với tôi vậy là đã quá đủ. Thật buồn cười là tôi lại quay về trên An-12 vào năm 1995, trong vị trí người đại diện của một công ty nước ngoài-một khách hàng. Chiếc máy bay số hiệu dân sự thuộc một nhà máy quân sự xa xôi và làm việc như một chiếc taxi chở bất kỳ cái gì. Đó là một cuộc gặp gỡ thú vị của các cựu chiến binh, bởi lẽ phi hành đoàn, tất nhiên, toàn là các phi công quân sự chuyển ngạch dự bị, sau khi đã bay trong các cuộc chiến tranh ở châu Phi và châu Á. Họ vui vẻ uống, không chỉ trong chuyến bay dài đến Nizhnevartovsk, mà còn cả trong đêm trước tại khách sạn sân bay ở Moskva.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image006.jpg)
CHDC Đức, 1987.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 30 Tháng Ba, 2012, 12:44:37 AM
(tiếp)

1.3. Ga Belorussia

(http://www.belorusskiy.railclient.ru/images/stories/food/4gdbelorusskii.jpg)
Nhà số 7 trên quảng trường cửa ô Tver - Ga Belorussia.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/8/84/Byelorussian_station_poster.jpg)
Và bộ phim nổi tiếng những năm 197x - "Ga Belorussia" (1970) của đạo diễn Andrei Smirnov.
   
Chặng dừng Moskva trong tháng Năm nở hoa không kéo dài, bởi vì người ta khuyên tôi nên đến  GSVG sớm để tiện lựa chọn nơi phục vụ. Người sỹ quan phụ trách cán bộ cảnh báo tôi rằng sự thay thế trực tiếp thường bị "uốn cong" dưới áp lực của hoàn cảnh và những con người cần thiết, nhưng tôi vẫn ương bướng và quả quyết sẽ đi đến tận Merseburg, mặc dù không hình dung ra điều đó sẽ làm cho công việc của tôi tốt lên chừng nào. Có lẽ quyết tâm của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng D.Yazov về cuộc đấu tranh chống nạn tham nhũng đã thực sự khá trắng trợn trong vấn đề nhân sự đã cho tôi sức mạnh.

Tâm trạng vui vẻ, mùa xuân, thành phố quê hương và rồi đây là một tương lai dậy sóng trong nước Đức đã bị đánh bại. Ga Belarus, quen biết với tôi từ khi còn nhỏ, cũng là một biểu tượng của thời đại. Đôi khi trong thời thanh niên, tôi nhìn thấy ở đó những toa tàu cở nhỏ, kỳ quặc, theo mẫu châu Âu, dược móc vào những toa giường nằm bình thường của chúng tôi, mà sau này đã trở thành những con quái vật ở châu Âu. Những mái tròn be bé của những toa tàu nhỏ nhìn xa lạ và đáng sợ, còn chính bản thân ý tưởng ở đấy sẽ có Intourist cùng với chủ nghĩa tư bản, với tuổi thanh niên đã giữ tôi lại ở một khoảng cách nhất định. Như thế đấy, trong mọi trường hợp.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image008.jpg)
Chuyến tàu Đức ở ga Belorussia. Моskva, 198x.

Chính ga Belarus, muôn đời tươi xanh, sạch sẽ và không bao giờ bị nhổ bẩn bừa bãi trong thời kỳ trươc cải tổ vào năm 1987, dối với tôi đã trở thành sự khởi đầu của một cuộc sống khác, và thậm chí cả thái độ văn minh khác. Trong một gian nhà ga mát mẻ sau khi đi qua một quảng trường tháng Năm khá nóng và nhộn nhịp, quầy vé quân sự đứng sừng sững mang dáng vẻ một cấu trúc vững chắc. Phòng vé quân sự tại các nhà ga ở các thành phố khác mà tôi đã thấy thì ngược lại. chúng luôn bị bu kín bởi các phụ nữ cuồng loạn, các sỹ quan bộ dạng nhàu nát đủ các cấp khác nhau, các quân nhân giải ngũ sặc mùi rượu trong trang phục những chú hề ngốc và những chiến binh vô gia cư đói khát bí ẩn khoác những chiếc túi. Đối với tôi điều mục sở thị là không thể tin được, khi lần đầu tiên tại Ulan-Ude, tôi thấy những người lính Quân đội Xô Viết, bình đẳng không chỉ trong cái chết và trong bồn tắm, mà còn bình đẳng trong cuộc ẩu đả giành những chiếc vé xe lửa. Các thiếu tá, các binh nhì, những mụ đàn bà xô đẩy nhau từ góc này sang góc kia bên quầy bán vé một cách lặng lẽ, quyết liệt và bất chấp.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image010.jpg)
CHDC Đức, 1987.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 31 Tháng Ba, 2012, 04:08:48 PM
(tiếp)

Trên ga Belarus vừa yên tĩnh, vừa ồn ã lại vừa mát mẻ. Tại quầy thu ngân có một nhóm người nhỏ đứng xếp hàng ngay ngắn, chủ yếu gồm những người đàn ông trẻ mặc đồ dân sự, dáng vẻ sĩ quan. Hàng người ăn mặc những bộ quần áo lạ lùng, mà sau này tôi biết rằng họ mua ở Đông Đức và chúng là loại đồ được các quân nhân quân đội Liên Xô rất yêu thích. Quần dài màu sáng, những chiếc áo gió chủ yếu là màu xanh và giày mềm màu trắng, nhưng không dây giày - biểu tượng của thị trường thời perestroika. Nhân dân Liên Xô, đã quen với tiêu chuẩn, ngay cả trong chuyện này cũng vượt trội - tất cả đều ăn mặc giống hệt nhau đến mức buồn cười. Các bà vợ sĩ quan lục lọi loanh quanh chỉ một cửa hàng, thu nhập thì đã tiêu chuẩn hóa, nhưng về thị hiếu và trí tưởng tượng, tôi nghĩ tốt nhất mình không nên nói bất cứ điều gì. Sau khi đã đạt tới cái máng ăn của chủ nghĩa xã hội, cuối cùng theo thời gian rồi tôi cũng lên khuôn "đồng phục" của GSVG và cảm thấy mình gióng như mọi người khác, mặc dù, phải thực thà mà nói, đồ của họ đều tốt và tại Moskva đói kém vào năm 1990, với chất vải jean bẩn đã được tẩy hấp thì chiếc quần dài bạc trắng trông hoàn toàn vẫn là đồ nước ngoài.

Không có binh sĩ, quân nhân giải ngũ hay những kẻ khoác túi nào quanh quầy vé. Sau ô cửa sổ quầy tất cả có 3 sĩ quan quân vận (офицер-транспортник) đang ngồi, họ làm việc rất nhanh chóng, ăn nói nhẹ nhàng và bộ dạng của họ chứng tỏ tầm quan trọng của vị trí của họ. Các sỹ quan quân vận trong Quân đội Xô Viết chịu trách nhiệm trước tất cả các loại vận chuyển quân sự, nhưng như thường lệ, nạn trộm cắp ở Liên Xô nảy sinh tại nơi hoang vắng dù chỉ có một khe hở tối thiểu. Trong đám xếp hàng có chỗ nào đó chộn rộn xô đẩy, và - than ôi! Hàng xếp của chúng tôi có một binh chủng đẳng cấp đặc quyền mới - các sỹ quan quân vận. Trợ lý cán bộ, phó chính trị, nhân viên đặc biệt, sỹ quan quân pháp, sỹ quan quân vận, và còn nhiều! Sau khi phục vụ trong phòng quân báo bộ tham mưu Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông (KDVO), tôi cảm thấy mình cũng có một trọng lượng nào đấy và khá tự tin nhưng tại thời điểm này thì điều đó hoàn toàn vô nghĩa, bởi vì tôi, trên thực tế chỉ là một hành khách quá cảnh đến nơi nhận nhiệm vụ mới. Tuy nhiên, rồi mọi việc cũng xong.

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image012.jpg)
Bản đồ CHDC Đức những năm 198x.

Nhìn vào vận đơn của tôi, một thượng uý ăn mặc bóng bẩy sau ô cửa quầy thu ngân tỏ vẻ mặt thất vọng, tuy vậy anh ta hướng về phía tôi nói bằng giọng đều đều nhẹ nhàng, vẻ mặt trơ như đá, trước sự ngạc nhiên của tôi,anh ta không ném trả lại giấy tờ cho tôi. (Tiến bộ đây!) Mệnh lệnh đi tới tận thành phố Merseburg, mà viên thượng úy lừng lẫy kia không muốn biết lý do tại sao tôi được cử đi và cấp giấy công vụ. Nhìn anh ta một cách hạ mình, tôi nói rằng, tôi đây, xin lỗi nhé, tôi sẽ bay tới KDVO lấy giấy tờ!!!

Lập tức có một cái gì đó xảy ra làm thay đổi hẳn quan điểm duy ý chí của tôi về Quân đội Xô Viết. Vâng, bản thân tôi cũng từng sử dụng những mối quen biết nhỏ nhặt, nhưng để tới mức độ trộm cắp thì tôi không đến nỗi. Tuy nhiên, Quân đội Xô Viết vùng Moskva sống theo cách khác. Thượng úy sau quầy vé đơn giản là bị mất mặt! Như thể anh ta - kẻ phạm tội, được người ta nhắc nhở về Magadan. Lặng lẽ và bận rộn, không nhìn tôi, anh ta thảo nguệch ngoạc 1 vận đơn mới (mà anh ta có nghĩa vụ phải làm theo hướng dẫn), và nhìn đi chỗ khác, bằng giọng xin lỗi anh ta nói rằng vận đơn mới viết đến Frankfurt trên sông Oder, và ở đó khi chuyển tiếp người ta sẽ phải nói về Merseburg. Sự khác biệt là tuyệt vời, tôi cảm thấy mình giống như một anh hùng Liên Xô!

(http://clubvi.ru/news/2012/02/22/ignatichev//clip_image014.jpg)
Moskva, 1987.

Vâng, đúng thời điểm đó tôi nhận ra mình đang bước vào lãnh địa thần thoại mới của Quân đội Liên Xô, có tên gọi là Cụm Quân đội Xô Viết tại nước Đức (Группа Войск), nơi sinh sống của các nhân vật trước đây chưa từng biết như Cha-Gấu, Cáo-Thập Yển, Ngỗng-Gỗ (các nhân vật trong truyện "Những cuộc phiêu lưu của Alice trong xứ sở diệu kỳ" của Lewis Carroll), những kẻ Shmeker-móc túi của chiếc gương soi thần kỳ quân đội trong một cửa hiệu đồng nát, con rối của chủ nghĩa xã hội trong tủ kính - CHDC Đức.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/96/Aliceroom3.jpg)
Alice bước qua gương vào xứ sở diệu kỳ.

"Shmeker" - (khẩu ngữ.) (có lẽ bắt nguồn từ tiếng Đức -. Shmek có thể ban đầu có nghĩa là 1 người  có khả năng tiếp cận với các sản phẩm tốt). Một người đàn ông trẻ, một công dân Liên Xô, làm việc hoặc phục vụ tại GSVG-ZGV, nắm vững khẩu ngữ tiếng Đức. Thực hiện một khối lượng lớn công việc dịch thuật để đảm bảo các sự tiếp xúc của bộ tư lệnh Xô Viết trên lãnh thổ CHDC Đức với các nhà chức trách Đức, đảm bảo hoạt động kinh tế và xã hội của quân đội Liên Xô thuộc GSVG-ZGV, và cũng giúp các sĩ quan và các thành viên gia đình của họ duy trì tiếp xúc với các cư dân CHDC Đức trong cuộc sống thường nhật. Khi phục vụ trong các điều kiện bình đẳng shmeker được hưởng các đặc quyền của bộ tư lệnh, nhưng thường là trong các dịch vụ dịch thuật không có khen thưởng bằng vật chất.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 31 Tháng Ba, 2012, 10:08:53 PM
(tiếp)

1.4. Brest
   
Sự thoải mái của cuộc sống châu Âu đột nhiên bắt đầu ngay tại Moskva. Chuyến tàu chủ yếu, rất có uy tín, như sau này tôi được biết, chuyến tàu GSVG - Moskva - Wünsdorf xuất phát vào buổi tối khá thuận tiện và đến Brest không quá sớm vào buổi sáng. Hành khách trên tàu chủ yếu là sĩ quan và gia đình của họ, chính những người trong "đồng phục" GSVG, mặc áo khoác màu xanh, như sau này tôi và vợ tôi vui vẻ gọi là "các chú bé quần áo xanh". Người dân thân thiện một cách bất thường, không thô lỗ, thậm chí nạn uống rượu trên xe lửa cũng không thấy. Các bạn đồng hành ân cần trả lời các câu hỏi của tôi chàng zamenschik mặc quân phục xanh lá cây, đồng thời một số buồn bã thở dài, nói rằng họ sẽ sớm quay trở lại Liên bang. Điều đó nghe có vẻ kỳ lạ trên chuyến xe lửa, đang lao nhanh qua các khu rừng rộng lớn của Liên Xô, và biên giới vẫn còn xa. Nhưng tâm hồn và suy nghĩ của những người lính cũ của GSVG đã bay về "đó". Trên tàu mọi người đều bình đẳng, cả đại tá cả các trung úy trẻ, tất cả đều được chào đón, như thể họ đang bơi trên một con tàu hải dương quyến rũ. Tôi háo hức lắng nghe các bà mẹ trẻ nói chuyện về các bệnh viện Đức, những giai thoại về những "gashtet" chưa được biết, cố gắng không làm người ta phát ngán, tôi hỏi những người đồng hành về tất cả mọi điều tại CHDC Đức. Cuộc trò chuyện kéo dài mãi cho đến tận Brest, biên giới chính sang châu Âu từ Liên Xô.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image002.jpg)
Thay hệ thống bánh xe đường sắt tại Brest.

Brest là Quê hương Xô Viết, là biên giới chính trong cuộc sống của các cư dân  trong đất nước bí ẩn GSVG. Brest là một thực thể mà tất cả những người tốt đẹp xung quanh tôi trên con tàu này gọi là "Liên bang". Thế giới đã chia ra trong tâm trí tôi thành hai phần, cả hai đều kỳ lạ, đáng sợ, và rất quyến rũ trong thế giới bí ẩn của mình, và cả "Liên bang", nơi chúng tôi trở về với thực tế xô viết quen thuộc, buồn tẻ và xám xịt. Trong những năm 80 xa xôi không ai chia Brest ra làm thành phố Nga và không Nga. Nếu Minsk liên kết mạnh mẽ với CHXHCNXV Belorussia, nơi người Slavơ sống rất hồn hậu (đồn là thế), các học viên VIA hát những bài hát hay, và, nói chung, họ điều khiển những con bò rừng hoang dã tuyệt vời (xe Bela), thì Brest hoàn toàn là thành phố xô viết (hãy đọc là - Nga). Đó là một thành phố của vinh quang quân sự, thành phố của những chiến sỹ biên phòng dũng cảm và thành trì của toàn bộ đất nước Liên Xô chúng ta.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image004.jpg)
Pháo đài Brest.

Nhưng điều chính yếu - đó là biên giới. Biên giới đối với chúng ta, những người xô viết, là một biểu tượng sống. Nó được người ta giữ gìn, bảo vệ và chuyển qua bờ vực sống còn. Luôn luôn có một cái gì đó lôi cuốn và bí ẩn trong những từ "vùng biên giới", "tuần tra" và bản thân những người lính biên phòng với những con chó thông minh của họ. Sau này, ở vùng Viễn Đông, tôi đã biết được rằng họ cũng là những con người bình thường cùng với các vấn đề của họ, họ uống say và chết vì chán nản trên tiền đồn của mình. Khi thêm vào sự cuốn hút bí ẩn, giữa các sĩ quan trẻ, (tôi đoán, nhưng cũng có thể họ chỉ là lính trơn), đã phổ biến những truyền thuyết, rằng tại các đồn biên phòng, vì buồn chán mà đã thịnh hành mốt "swing" thực sự giữa các cặp gia đình trẻ, mặc dù có lẽ, tất cả hồi đó đều rất muốn mơ là như thế. Nhưng về tổng thể biên giới xô viết đã bị đóng cửa, và, nói chung, "trên sông Amur những đám mây u ám đang trôi...".

Biên giới phía tây là thiêng liêng. Người ta đi qua nó và vi phạm nó nhiều nhất. Chính từ đó mà nó trở nên còn lãng mạn hơn nữa. Nhìn vào bản đồ, bạn sẽ ngạc nhiên khi nhận ra Brest huyền thoại gần như nằm ngay trên biên giới nước Ba Lan xã hội chủ nghĩa thân yêu, và không có chủ nghĩa đế quốc vũ trang tận răng nào không đe dọa chúng ta từ phía ấy. Pháo đài Brest làm ta ngạc nhiên bởi những kích thước nhỏ bé của nó, còn chiến công nổi tiếng của những người bảo vệ pháo đài đã có phần lu mờ với tôi khi tôi nhìn thấy tính hợp lý chiến thuật của một công trình phòng thủ sống động như vậy. Đài kỷ niệm và tưởng niệm có lẽ còn nhiều hơn cả bản thân pháo đài. Tất cả đều nhắc ta nhớ đến tầm vóc chiến công và vai trò giáo dục của nó, được phát huy bởi các nhà tư tưởng của Đảng Cộng sản Liên Xô.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 04 Tháng Tư, 2012, 04:26:28 PM
(tiếp)

Buổi sáng, Brest, Brest ... Brest! Tôi đã ở Brest! Tiếp theo là cuộc sống ngọt ngào quyến rũ chưa từng biết, và thậm chí có thể là sự thỏa mãn tư sản. Tôi đứng cạnh ô cửa sổ mở của con tàu, thở hít hương vị trong sạch tuyệt vời của bầu không khí trong rừng, liếc nhìn khu vực ngoại ô không hấp dẫn của thành phố thoáng qua với những hàng rào quanh co màu đen và những ngôi nhà gỗ Belarus ọp ẹp như mọc lên từ mặt đất. Trong buổi sáng đó, trên tàu người ta kể cho tôi hai mươi lần với sự thích thú, giai thoại về lý do tại sao chúng ta cần phải thay bộ bánh xe toa tàu ở Brest. Câu chuyện về Piotr Đệ Nhất trả lời thế nào khi các quý tộc hỏi Ngài sao không làm khổ đường ray rộng hơn, đã hỏi lại: "Rộng hơn để đút x… vào à?" Giai thoại về kích thước xx của Piotr I lần đầu tiên nghe có vẻ độc đáo, nhưng rồi nhanh chóng trở thành nhàm chán, nhưng chuyện kể ra làm người kể vui vẻ nên tôi cũng kiên nhẫn mỉm cười với kiệt tác hài hước ấy của GSVG.

Ga Brest là nơi sạch sẽ hàng thứ hai trên các tuyến đường sắt Liên Xô mà tôi đã thấy. Tòa nhà lớn sáng sủa xây dựng và trang hoàng theo phong cách cổ điển, thơm tho và khá sôi động. Rõ ràng, nhu cầu đi du lịch nước ngoài trong Liên bang Xô Viết luôn nhiều hơn tôi nghĩ. Gần đến Brest, tôi biết rằng chúng tôi sẽ phải làm thủ tục hải quan và kiểm soát giấy thông hành qua biên giới. Hóa ra tôi có sự lựa chọn để thực hiện điều đó. Tôi chân thành ngạc nhiên vì sự lựa chọn bất ngờ này, tôi biết được rằng tại Brest ta có thể ngồi trong toa trong khi các bánh xe được thay đổi, và "lính biên phòng" sẽ đóng dấu kiểm tra tôi ngay trong toa xe. Mặt khác, tôi có thể đi xuống không cần mang đồ, duỗi chân tay, trình kiểm soát hộ chiếu trong gian nhà ga và chờ đợi toa xe lửa của mình trên sân ga dưới ánh mặt trời. Nghe có vẻ kỳ lạ. Lựa chọn? Tại biên giới?? Để lại đồ đạc??? Cho đến nay, điều đó có vẻ như khó tin, khi ta nhớ đến chuyến bay trễ giờ tới sân bay Sheremetyevo, sự chờ đợi hàng giờ các chuyến ô tô trung chuyển và "lòng nhân từ" của các đại diện hải quan hiện đại và bộ đội biên phòng.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image005.jpg)
Khu vực kiểm tra hải quan tại ga Brest.

Cuộc sống quân ngũ nổi bật bởi các chuyến hành quân được lên kế hoạch một cách tuyệt vời, và khi  đó với tôi, một anh chàng zamenschik quân phục màu xanh lá cây, đã biết sớm rằng trên tàu, khi chờ đợi kiểm soát hộ chiếu và hải quan, còn lại những người đặc biệt. Ngồi trên những chiếc va li và tay nải, nhồi đầy các hàng hoá hạn chế xuất khỏi Liên Xô, họ quyết định công việc của họ với hải quan một cách nhanh chóng, thường xuyên và không có bất cứ nhân chứng nào. Mặt khác, sau khi đẩy chiếc vali "đáng ngờ" vào sâu bên trong, trái lại một số hành khách rời tàu, khi họ nghĩ một cách hợp lý rằng sẽ không có tay nhân viên hải quan nào tự tay xáo trộn cái kim tự tháp các tay nải nặng trĩu ấy lên. Dù sao, nói khác đi, tất cả diễn ra lặng lẽ, không có cảnh cuồng loạn và căng thẳng tại nhà ga, đặc trưng trong thời đại hỗn loạn mới của chúng ta. Thời đó, đối với tôi thật vô cùng kinh ngạc khi Liên bang Xô Viết có một cái gì đó có thể làm cho mọi người ở nước ngoài quan tâm. Các bạn đồng hành sẵn sàng cắt nghĩa rằng sự hạn chế áp dụng cho các thiết bị điện gia dụng của Liên Xô, mà người Đức đã sẵn sàng mua. (người Đức mua??) Đột nhiên tự hào về món xuất khẩu "chất màu xám" của Liên Xô, tôi bắt đầu nhận ra rằng phía trước, những sự ngạc nhiên mới đang chờ đợi tôi, và có lẽ Merseburg chưa biết đến sẽ không hoàn toàn là Las Vegas sau khi mặt trời lặn.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 06 Tháng Tư, 2012, 05:00:48 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image007.jpg)
Merseburg, 1987.

Đang cố gắng để theo kịp những người quen mới, tôi đi xuống sân ga, nhìn xung quanh, và chậm rãi đi vào phía gian lối ra. Hóa ra ngoài các hành khách chuyến tàu chúng tôi, còn các hành khách khác cũng đến đó kiểm tra hộ chiếu và và tất cả đã tụ tập khá đông. Và mọi người xếp hàng khá thân thiện và bình tĩnh. Không ai chen, không ai phản ứng những người "chiếm chỗ trước", và giọng nữ nhức đầu "chỗ anh không phải ở đây" cũng không nghe. Thu hút sự chú ý của mọi người là một nhóm đứng gần phía trước chúng tôi. Hai sĩ quan trẻ áo khoác màu xanh quen thuộc và quần trắng, rõ ràng, sau một đêm vui chơi trên tàu, đang ông ổng nói chuyện với bạn nữ  đồng hành của mình, mà tôi không thể nhìn thấy phía sau những người đang xếp hàng. Một phụ nữ trẻ giọng cười cợt trả lời những “châm chích” lười biếng của những người đàn ông và đoàn người xếp hàng chăm chú lắng nghe cuộc nói chuyện này, dường như kéo dài cũng đã lâu. Đi về phía trước, tôi nhìn người phụ nữ đang cao giọng, và tôi ngạc nhiên thấy hóa ra cô ta rất khá, dù là một phụ nữ Ucraina không còn trẻ, người đã ngồi trên đống va li của mình, rõ ràng đang sử dụng tuổi tác để trêu chọc các sĩ quan trẻ có hơi men. Cuộc nói chuyện của những người bạn đường vui vẻ trở nên hỗn loạn khi toàn hàng người không có gì để làm ngoài việc lắng nghe các từ ngữ trống rỗng, không góp phần gì cho cuộc hội thoại của mình.

Tiếp theo đã có một cái gì đó đã xảy ra tại thời điểm này thuyết phục tôi về sự đa trị của người Liên Xô. Một trong những người nói chuyện lớn tiếng hỏi người phụ nữ - cô đi tiếp đến đâu?

"Đi đến chỗ con trai!" Cô ấy nói với niềm tự hào. "Đến chỗ con trai là đến đâu?" viên sĩ quan nhiều tuổi hơn trong số 2 sỹ quan trên hỏi, tỏ ra sẵn sàng châm chọc tiếp một cách vui vẻ.

"Ở đâu, ở đâu?" người phụ nữ khokhol nói, "Ở Frankfurt am Main, chứ còn đâu nữa?"

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image009.jpg)
Ga Brest những năm 200x.

Câm lặng. Thế giới như ngừng đập. Hàng người im ắng hẳn, tất cả đóng băng, như thể họ đã nhìn thấy một con rắn trên sàn nhà. Không ai di chuyển. Cả hai sĩ quan đỏ gay mặt mũi, lùi xa người phụ nữ đến 2 mét, và đứng ngây ra ngoài hàng. Đoàn người xếp hàng chợt tỉnh, im lặng di chuyển tiếp như trong đám tang. Sự khinh ghét của mọi người với hai sĩ quan trẻ thể hiện trông thấy, đến nỗi họ bối rối quay đi và biến mất vào bên trong nhà ga mờ tối. Chúng tôi không thảo luận về những gì nhìn thấy như những chứng nhân không tự nguyện của một hành động tội phạm nghiêm trọng và không thể khắc phục, chúng tôi chỉ im lặng đưa kiểm tra hộ chiếu, rồi đi ra sân ga tràn đầy ánh nắng mặt trời ấm áp.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 06 Tháng Tư, 2012, 09:40:06 PM
(tiếp)

Trong nhiều năm, tôi vẫn nhớ mãi cảnh câm lặng này và luôn tự hỏi – điều gì lớn hơn trong sự im lặng của đám đông - thù hận, sợ hãi, hoặc chỉ là sự ghen tị mù quáng? Tuy nhiên, đối với tôi, một người mới bắt đầu thấu hiểu thế giới đa sắc màu, trường hợp này là bằng chứng rõ ràng rằng không phải tất cả là duy nhất trong những cái đầu hiểu biết về ý thức hệ của người dân Liên Xô.

Hít thở thoải mái không khí rừng mùa xuân, tôi rũ bỏ nghi ngờ và nhìn quanh. Sân ga sạch sẽ làm điểm tựa để dựng lên một cách đầm ấm bức tường đá nguyên khối của tòa nhà, dọc theo bức tường đó người ta bố trí những hành khách gia đình đầu tiên. Tôi rất thú vị khi khám phá ra sân ga tiếp theo tách ra khỏi chúng tôi bởi một lưới kim loại nhẹ cao hai mét. Ai đó trong số các bạn đường của tôi với vẻ ngạo mạn của người hiểu biết buông thõng - "Ah, đấy là "vùng trung lập". Trước sự hoài nghi của tôi, họ hạ cố giải thích rằng có một khu vực trung lập dành cho xe lửa đến từ châu Âu. Đối với tôi, không quen thuộc nhiều với các khái niệm về hải quan và khu vực biên giới của nhà ga, "vùng trung lập" nghe có vẻ huyền bí. Cố gắng để không bị xem là "rừng rú", tôi không hỏi thêm nữa về hiện tượng này, trong khi đó bản thân mình hoài nghi tự hỏi: làm thế nào mà khu vực biên phòng này lại có thể được rào bằng một lưới mỏng manh như vậy? Tôi, với tư cách một người xô viết bình thường, hình dung biên giới trong hình thức tốt đẹp của "Bức tường Berlin" với những tháp súng máy. Trong khi tôi đánh giá bằng mắt chiều cao biên giới bằng lưới nói trên, từ phía Ba Lan một chuyến tàu hỏa chạy điện đã tới và mọi người đang ra khỏi xe lửa.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image011.jpg)
Ga Brest, sân ga mà từ đây tác giả đi sang CHDC Đức.

Năm 1987, điều này trông thật là kỳ quặc. Không có tiếng ồn cũng như "show" biên giới, một đoàn xe lửa điện bản địa giản dị từ Riga đã đến trên nhà ga bình thường này, và từ các toa tàu đổ ra một đám người màu xám, trông có vẻ những công dân Liên Xô thông thường. Thật thú vị, các tay nải, các va li hành lý quá cỡ mà họ mang theo là không có, điều đó gợi ý nghĩ đến các nhà đầu cơ Trung Quốc với những bao hàng của họ vào những năm 90 thế kỷ 20. Không thể chịu đựng được, tôi quay lại hỏi và nhận được câu trả lời thậm chí còn nhiều khó hiểu hơn - "À, họ làm việc ở đó mà!".

Không tìm thấy một lời giải thích hợp lý cho việc này và điều đó hoàn toàn vượt quá sự hiểu biết của tôi về hiện tượng này, như là chuyện sự di cư lao động địa phương, tôi dừng việc tra tấn mình bằng những câu hỏi và leo lên toa xe, đang từ từ lăn đến chỗ chúng tôi, treo dưới đường dây dẫn được gài rất nghiêm ngặt. Leo lên kệ trên hàng giường nằm của mình, tôi di mũi mình vào cửa sổ mở, và với sự run rẩy từ bên trong, tôi chuẩn bị cho chuyến vượt qua biên giới nhà nước của Liên Xô bằng đường bộ đầu tiên của mình.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 06 Tháng Tư, 2012, 10:30:04 PM
(tiếp)

1.5. Khối thịnh vượng chung Vương quốc Ba Lan và Đại công quốc Lithuania


(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/3b/Polish-Lithuanian_Commonwealth_1789-1792.PNG/769px-Polish-Lithuanian_Commonwealth_1789-1792.PNG)
Vương quốc Ba Lan và Đại Công quốc Litva năm 1789-1792.
  
Những ngôi nhà gỗ lụp xụp màu đen trên những cây số cuối cùng của lãnh thổ Liên Xô không làm vui mắt người đi qua. Tôi thầm nhận xét rằng những ngôi nhà ở ngoại ô Moskva nhìn có vẻ khá hơn, và, vào thời điểm đó tôi còn chưa thấy các thị trấn ít ỏi đen tối vùng Ngoại Baikal, và tôi không thể giải thích lý do tại sao các công trình xây dựng ở Belarus lại có vẻ ảm đạm đen tối như vậy. "Trái đất, có lẽ phải là như vậy", tôi nghĩ thầm, chuẩn bị cho chuyến vượt cầu biên giới sông Bug.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image013.jpg)
Một trong những cầu đường sắt dẫn vào Ba Lan.

Con tàu kéo từ từ, và chỉ một vài cây số nhưng mất khoảng gần nửa giờ. Cuối cùng, cảnh quan cũng lùi xuống, những bụi cây thưa dần, và con sông Bug hiện ra. Cây cầu, mà con tàu của chúng tôi đang thận trọng bò qua là cầu hở, không có bất kỳ dấu hiệu của sự bảo vệ nào, các chiến sỹ biên phòng với súng tự động đã sẵn sàng, cũng như trên tất cả các áp phích của Liên Xô, và những vòng dây thép gai và hàng rào con nhím chống tăng. Dưới cầu, trên một dốc cát nhỏ gần mặt nước, có một cột hình sọc nổi tiếng dán một tấm bảng biểu tượng màu. Với tất cả sự tầm thường cũ rích của hình ảnh, cây cột từ từ trôi về sau một cách tượng trưng.

Dưới những nhịp đập chậm chạp ồn ã của bánh xe trên chiếc cầu đường sắt, con tàu hỏa đi vào Ba Lan. Đột nhiên, toa tàu đầy ắp những tiếng ầm ĩ nhiều giọng vui vẻ, tiếng reo hò hân hoan của hành khách và tiếng ồn ào thoải mái.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 07 Tháng Tư, 2012, 11:39:59 PM
(tiếp)

Những người phụ nữ mỉm cười, những người đàn ông thì bông đùa. Trên bàn hiện ra những cái chai và đồ ăn mà chẳng hiểu ở đâu ra. Tôi nhanh chóng được mời ngồi vào bàn tham dự buổi nhậu mừng chuyến đi qua biên giới quê hương. Rất ngạc nhiên, không biết bao nhiêu lần trong ngày khó khăn này, tôi thích thú quan sát được sự thay đổi đáng kinh ngạc trên khuôn mặt của mọi người. Thật kỳ lạ, và niềm vui được đi ra khỏi Liên Xô, ít nhất là một thời gian, và các chai rượu màu của Đức trên bàn. Mối nghi ngờ rằng những người Nga lôi theo mình những chai rượu nhập khẩu, được họ đem theo suốt cả tháng trời nghỉ phép, chuyện ấy thì tôi từ chối! Chỉ qua thời gian tôi mới biết được rằng các zamenschik về Liên bang trong kỳ nghỉ cuối cùng của mình đã đặc biệt đem theo một chai rượu ngọt đáng yêu, để uống khi đi vào Ba Lan, để năm phục vụ cuối cùng ở Đức không quá buồn. Quân nhân xuất ngũ thì ngược lại! Phần đồ uống nhập khẩu còn lại xuất hiện trong toa xe sau khi xe lửa dừng đỗ ở Warsaw, khi các shmeker xảo quyệt và những người đồng cảm với họ phung phí hết tại nhà ga và họ mua rượu Đức, do những người Ba Lan nhanh trí luôn sẵn sàng dự trữ, trong quán nhà ga với giá bằng một rúp. Tâm trạng tuyệt vời, mọi người xung quanh cũng tuyệt vời, và nói chung có vẻ Las Vegas thèm muốn đã bắt đầu nhấp nháy. Các bạn đường thân thiết của tôi chẳng cần bất cứ câu hỏi nào cũng chất lên đầu tôi hàng đống thông tin bổ ích, khi nhấm nháp tách trà ngon trên tàu từ những chiếc tách có quai cầm bằng thiếc, thưởng thức những chi tiết của đời sống Đức, và đến cuối ngày tôi đã được chuẩn bị kha khá cho sự tồn tại sẽ không hề dễ chịu tại Cụm Quân đội Xô Viết trên đất Đức, mà giờ đây không còn có vẻ quá đáng sợ và bí ẩn. Trong lúc đó, đoàn tàu cứ lừng lững lao đi qua vùng đồng bằng của CHND Ba Lan.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image015.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image017.jpg)
Những người phụ nữ Ba Lan «ruột thịt» - B.Brylska và А.Gherman.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 08 Tháng Tư, 2012, 12:42:04 AM
(tiếp)

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/e/ee/1976_ironiya_sudby_ili_s_legkim_parom.jpg)(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/ru/c/cd/Ironiya1.jpg)
"Số phận trớ trêu hay là - Chúc xông hơi nhẹ nhõm!" - phim hài nổi tiếng của đạo diễn Liên Xô Elda Riazanov (năm 1975) với diễn viên điện ảnh Ba Lan Barbara Brylska.

Nước Cộng hòa nhân dân Ba Lan rất gần gũi với nhân dân Liên Xô, bởi vì không ai là không từng có ở đó ... Chúng tôi biết các nghệ sĩ tuyệt vời của các bộ phim mà nhiều phim trong số đó từng xuất hiện trên màn ảnh Liên Xô, ví dụ, hm-m-m, ở tuổi trung niên. Hát cho chúng tôi nghe là danh ca xinh đẹp Anna Gherman, người đã bị biến dạng khuôn mặt, giọng nói và bề ngoài sau 1 vụ tai nạn xe hơi với người tình của mình ở Ý, một số cửa hàng bách hóa Ba Lan đã hoạt động ở Moskva, mà dưới tầng hầm người ta bán không phải chỉ những thứ đồ khan hiếm hạng nhất qua những thổ dân vùng Caucasus và Trung Á. Trong thời niên thiếu tôi tình cờ được dự một buổi hòa nhạc sống không chính thức của một ban nhạc rock Ba Lan có tên gọi "Chervona" gì đó, họ bắt chước các ban nhạc rock hợp thời trang của Anh những năm 70, họ kéo theo tất cả vào cơn cuồng say, gây choáng cho khán giả của mình thậm chí cả các thính giả nhạc rock sành sỏi. Đối với các công dân bình thường của Moskva, Ba Lan gắn liền với các loại thực phẩm đóng gói đông lạnh và rau quả đóng hộp, đồ ăn nhẹ hoàn hảo cho chiếc bàn ăn ngày lễ không quá cầu kỳ. Nói chung, tất cả mọi thứ như nó cần phải có, mọi thứ đều thân thương.

Tình hữu nghị quốc tế, với một hit đặc biệt đã trở thành phổ biến và được say mê cho đến tận bây giờ - đó là bộ phim "Chúc xông hơi nhẹ nhõm!". Người phụ nữ trung niên và không màu mè của vùng đất Không Đen, nói tiếng Nga tồi, B.Brylska trở thành thần tượng của khán giả Liên Xô. Trớ trêu thay cho số phận, vai diễn thần tượng này đã trở thành hoàng hôn sự nghiệp của chị chỉ vì chị đã nhanh chóng bị đất nước quay lưng lại do tình hữu nghị của mình với những người Nga, những người mà sau này té ra là kẻ thù. Câu chuyện Taras Bulba đã cảnh giác chúng ta một chút, đó vốn không phải là câu chuyện quá thân thiện với nhân dân Ba Lan tuyệt vời, mặc dù ở đó lẫn lộn cả những người Ukraina, và, nói chung, đó là thời kỳ lịch sử còn trong tăm tối. Sau đó là những kẻ Bạch vệ Ba Lan và cuộc xử bắn các sĩ quan Ba Lan bởi Stalin .....
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 09 Tháng Tư, 2012, 10:47:58 PM
(tiếp)

Trong lúc này mọi thứ vẫn theo đúng trình tự, chúng tôi đang ngồi trong con tàu lăn bánh trên đất nước anh em Ba Lan vào một ngày nắng tháng 5 năm 1987. Ngay khi vừa vượt qua cầu sông Bug, ngoài cửa sổ đã thấy bồng bềnh bóng dáng những ngôi nhà Ba Lan màu trắng, trang trí chau chuốt. Đó là những công trình xây dựng kiểu châu Âu, chủ yếu là bằng đá, có mái lợp ngói, bao quanh bởi các khu vườn nhỏ và sân cảnh khá đẹp. Ở đây mâu thuẫn là không thể khắc phục! Tôi không chia sẻ quan sát của mình với những người xung quanh, để khỏi thấy một cách nghi ngờ, nhưng sự khác biệt quá rõ. Ở khoảng cách cách nhau chỉ 10 km, với đầy đủ bản sắc về các điều kiện địa lý, những ngôi nhà gỗ ọp ẹp Belarus là không thể thanh minh! Bạn có thể nói nhiều về thời đại và tình hình chính trị, nhưng tôi có thể thấy rõ ràng sự khác biệt trong những con người ta không nhin thấy sống trong những ngôi nhà khác nhau ấy.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image019.jpg)
Tàu hỏa Moskva tại ga Ba Lan đầu tiên Terespol.

Chính những ngôi nhà trắng sáng bóng mà tôi nhìn rất rõ từ cửa sổ con tàu Moscow đi Wünsdorf năm 1987 đã trở thành cú sốc đầu tiên trong ý thức về nhu cầu rời khỏi quê hương của mình, bởi vì chúng tôi đơn giản là không bao giờ có thể sống như vậy ....

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image021.jpg)
Varshava nhưng năm 200x.

Khi được hỏi tôi từng ở Ba Lan hay chưa, tôi luôn luôn cảm thấy khó trả lời. Có và chưa. Tôi đã đáp xe lửa từ Đông Đức về và đi ngược lại trong suốt ba năm. Đã chăng? Đại loại thế. Trên đường đi ngang, bạn biết đấy. Dừng chân ở Warsaw không có gì thú vị. Nhà ga đóng cửa, quang cảnh không ấn tượng, thậm chí thành phố không có gì ngoạn mục! Điều duy nhất mà tôi nhớ - tòa nhà chọc trời của chủ nghĩa Stalin, một loại tương tự Moskva, nằm trên đường chân trời, trên những nóc nhà hình khối vô danh. Làng quê Ba Lan nhìn hấp dẫn hơn nhiều. Người dân nhìn từ cửa sổ toa tàu trông khá nhợt nhạt, và những người đẹp Ba Lan nổi tiếng vì một lý do nào đó, không rơi vào mắt chúng tôi. Đại diện duy nhất và có bản sắc của dịch vụ tại Ba Lan là hải quan hoặc những người lính biên phòng, quỷ bắt họ đi! Đôi khi ghé vào toa xe là một người đàn ông trung niên châu Âu đồng phục sẫm đội mũ lưỡi trai đeo sắc cốt da đen chéo qua vai, loại mà các nhiếp ảnh gia trước đây dùng để mang máy ảnh của mình. Cực kỳ âm thầm và kiên nhẫn, người Ba Lan bước qua những thân hình hành khách ngả ngốn treo vắt bừa bộn trên các chỗ ngồi và nằm dành riêng, bước qua các đống tay nải và những trẻ em, như thể mục đích chuyến đi của ông ta là đi qua những vật chướng ngại.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 11 Tháng Tư, 2012, 11:20:10 PM
(tiếp)


Thông thường ông ta không nói chuyện với ai, cũng không dừng lại, tuy nhiên, như sau này tôi theo dõi thấy, ông ta là mục tiêu của “giai thoại” và trò đùa, chủ yếu từ những công nhân viên quốc phòng tinh nghịch-trẻ người non dạ và các hạ sỹ quan. Theo truyền thuyết, chiếc rương đồ sộ của viên chức Ba Lan chứa đầy những hàng hoá tuyệt vời dành bán bất hợp pháp trên tàu lấy tiền rúp và mark Đông Đức cho các công dân Liên Xô. Người ta nói rằng hàng hóa khá đa dạng - từ kính mát, kẹo cao su, đồ lót và các bộ bài khiêu dâm. Trò giải trí miễn phí là đóng cho mình con dấu ba màu nhập cảnh Ba Lan rất đẹp vào cuốn hộ chiếu. Chẳng qua là sưu tập làm kỷ niệm. Ngay chính tôi sau này chứng kiến một phụ nữ trong số zamenshik ngẩn ngơ đuổi theo người Ba Lan khắp con tàu để xin đóng dấu làm kỷ niệm.

Tuy nhiên, công việc của người Ba Lan không thể đùa! Trong một chuyến đi qua Ba Lan của mình, tôi thấy một cảnh như sau. Một nhóm sĩ quan trẻ vui vẻ về Liên bang, đùa giỡn trong toa, nói chuyện thân mật với một cô bé công nhân viên quốc phòng trẻ và khá xinh. Cuộc trò chuyện của họ chuyển sang vấn đề hộ chiếu, và cô gái chợt im bặt vì không nhớ ra hộ chiếu để ở đâu. Nhóm người từ từ chia tay, cô gái giận dỗi điều gì đó, hoặc có chuyện gì đã xảy ra, nhưng cánh nam giới bất mãn và họ dừng lại. Đột nhiên tay nhân viên hải quan Ba Lan xuất hiện. Âm thầm, như thường lệ, ông ta đi qua toa xe, và một sỹ quan trẻ chỉ cho ông ta cô gái họ mới quen, và thì thầm nói rằng cô ta không có hộ chiếu. Không ai ngờ phản ứng của người Ba Lan. Hiểu rõ tiếng Nga, và có lẽ không hài lòng với "trò đùa" của hành khách, ông ta quay lại và cương quyết yêu cầu cô gái Nga đang ngồi lặng thinh cho xem hộ chiếu. Cô ta cho là người Ba Lan khơi lại trò chơi chán ngán này, nên trả lời không được lịch sự, tuy nhiên, người Ba Lan không nghĩ đến chuyện bỏ đi. Chuyến xe lửa đang đi trên đất của ông ta, và ông có khối thời gian. Cô gái sợ hãi, co rúm lại, bắt đầu lo lắng lục lọi các túi xách của mình. Toa xe lặng ngắt, khi nhận ra rằng trò đùa đã đi quá xa. Hộ chiếu mãi không thấy, cô gái khóc nức lên, người Ba Lan vẫn đứng nguyên tại chỗ, và các chàng khổ vì đùa quá trớn quyết định phải khắc phục tình hình. Khẩn khoản với nhân viên hải quan, họ quyết định ỉm vấn đề đi, như thường lệ, theo kiểu "một cuộc nói chuyện với ngài chỉ huy". Tuy nhiên phương pháp này không ăn thua, và người Ba Lan vẫn trơ trơ. Những người đàn ông bối rối, cảm thấy cả toa xe đang lên án họ, họ ủ rũ đi theo người Ba Lan và cô gái đang khóc sướt mướt sang một toa xe khác. Sau một lúc lâu họ trở lại nhưng im lặng ngậm miệng, và khi tàu đến Brest, họ biến mất khỏi tàu lúc nào chẳng ai nhớ.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/01/ignatichev//clip_image023.jpg)
Tàu hỏa Ba Lan trong khu vực Terespol.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Tư, 2012, 05:11:08 PM
(tiếp)


1.6. Frankfurt trên sông Oder
 
  
Biên giới Ba Lan-Đức đã bị vượt qua mà không có lưu tâm gì đặc biệt. Các hành khách còn mải với các cuộc trò chuyện của mình và các công việc thông thường trên tàu, và không có cuộc gặp gỡ nào với nước Đức xảy ra. Trời đã tối và tôi không thể nhớ được cảnh quan nào của đất Đức bên ngoài cửa sổ chuyến tàu. Nhiều người, cũng như tôi, sẵn sàng xuống tàu vào Frankfurt, và đang tìm kiếm bạn đường cho mình, tôi xuống tàu, hít thở bầu không khí buổi tối ẩm ướt.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image002.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image004.jpg)
Bưu thiếp và cột mốc biên giới trên đất CHDC Đức, những năm 198x.

Như vậy là bao quanh bởi đám đông người Liên Xô quen thuộc, tôi không nhớ đường đến nơi chuyển tiếp. Trời đã tối, mọi người nhộn nhịp và vội vã lên các xe buýt quân sự đi đến một đơn vị quân sự có tường cao bao bọc như thường lệ, nơi chúng tôi, những sĩ quan đủ các cấp bậc khác nhau mới đến được bố trí chỗ ở, cho ăn uống và thậm chí được lắng nghe mọi yêu cầu.

Trạm chuyển tiếp - một đơn vị quân sự hoặc trạm giao liên tạm thời triển khai tiếp nhận- quá cảnh tại cụm Quân đội Xô Viết trên đất Đức (GSVG-ZVG), có nhiệm vụ đón tiếp, bố trí chỗ ăn ở tạm và phân phối cán bộ nhân viên đến bổ sung vào cụm Quân đội Xô Viết ở phía Tây-cụm Quân đội Xô Viết trên đất Đức (GSVG-ZGV). Trạm giao liên được đặt thường trực tại Frankfurt na Oder trên biên giới với nước CHND Ba Lan.

Nói chung, trạm giao liên để lại một ấn tượng tốt. Có tổ chức, nhưng thoải mái không áp lực, họ tiến hành các cuộc cuộc trò chuyện định hướng với chúng tôi trong một câu lạc bộ rộng rãi, giải thích các  trình tự thủ tục. Ngày hôm sau, chúng tôi được triệu tập họp ngắn với các cán bộ tổ chức để nhận quyết định đến nơi phục vụ. Họ cảnh báo rằng chúng tôi không được ra ngoài doanh trại cho đến khi nhận lệnh tiếp theo. Bất ngờ là điều đó nghe lại có vẻ dễ chịu. Chúng tôi đã trở lại dưới sự kiểm soát, số phận của chúng tôi được quyết định bởi Bộ tư lệnh GSVG, và tất cả những niềm vui cuộc sống đang chờ đợi chúng tôi với độ trễ chỉ một ngày. Một lần nữa, tối hôm đó, tôi lại được nghe các giai thoại của các zamenschik vòng hai (những người được thay thế tại nước Đức bí mạt lần thứ hai), rằng trước đây mọi thứ đương nhiên tốt hơn, không ai cấm ra ngoài doanh trại, và đêm đầu tiên tất cả uống đến say mềm tại gashtet địa phương (quán cà phê kiêm quán ăn nhỏ tại Đức). Tôi thôi không quan tâm đến những kiệt tác truyền khẩu tại địa phương, khi nghi ngờ rất đúng đắn rằng các truyền thuyết thực ra là kết quả của trí tưởng tượng dữ dội của những con người bị giết dần giết mòn bởi sự nhàm chán.

Sau khi ngủ qua đêm ở một doanh trại Đức chất lượng tốt, buổi sáng chúng tôi đi sang tòa nhà trụ sở để nói chuyện với các trợ lý cán bộ. Người nhiều, nhưng việc giải quyết nhanh chóng, rõ ràng các trợ lý cán bộ ở đây biết cách xử lý đám đông zamenschik một cách khéo léo. Trong bất kỳ trường hợp nào, khi đã sẵn sàng chiến đấu cho số phận của mình, tôi luôn quan sát sự việc diễn ra. Đã có nhiều kinh nghiệm phong phú, đám đông gượng gạo các zamenschik bứt rứt tụ tập trong hành lang tòa nhà trụ sở. Các trung úy trẻ mới tốt nghiệp chết khiếp vì sợ hãi trong các bộ lễ phục còn nguyên nếp hồ với áo sơ mi trắng.

Chúng tôi, các trung úy trẻ của Học viện Quân sự Moskva tại thời của mình được hướng dẫn chu đáo sau khi tốt nghiệp. Theo điều lệnh, sỹ quan có nghĩa vụ trình diện trong quân phục đại lễ tại địa điểm phục  vụ, tuy nhiên ở tất cả các giai đoạn trung gian có thể dùng trang phục thường ngày, mà tôi vẫn sử dụng không có vấn đề gì. Học viên tốt nghiệp các trường khác, có lẽ bị dọa nhiều, cho nên họ cứ diện lễ phục dù đi bất cứ đâu. Các trung úy khốn khổ sẽ phải căng thẳng trong bộ quân phục bất tiện ít nhất ba lần tại GSVG cho đến khi họ xuống tới trung đội của mình.
.............


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 12 Tháng Tư, 2012, 09:48:02 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image006.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image008.jpg)  
Franfurkt na Oder, trạm giao liên chính của cụm Quân đội Liên Xô trên đất Đức, những năm 198x.

Nói chung, về mặt lịch sử người sỹ quan không thích quân phục đại lễ. Quá đủ để nói rằng quân phục đại lễ đã gắn kết vững chắc với các ngày lễ nhà nước Liên Xô, những ngày mà toàn thể người dân Liên Xô đi loạng quạng say bí tỉ, đội ngũ sĩ quan cất cao chân đều bước trong đội hình uy nghiêm với quân phục đại lễ trên quảng trường. Những ngày lễ đã bị phá hỏng vụng về trước sự không hài lòng của sỹ quan và gia đình họ, trước cả các binh lính, những người luôn mơ ước những ngày nghỉ lễ êm đềm. Áo sơ mi trắng bộ lễ phục suốt đời phải làm sạch, mà quân phục thì cố định và chỉ cấp phát thay đổi sau 5 năm, trong thời gian đó các chàng trung úy trẻ dĩ nhiên sẽ tăng kích thước, và đôi khi bộ trang phục đại lễ của đồng chí sĩ quan nhìn rất buồn cười.

Còn trong lúc này các sĩ quan trẻ chen chúc nhau trong hành lang, thỉnh thoảng chạy ra ngoài hút thuốc nhả khói. Sự chú ý tập trung vào viên thiếu tá binh chủng xe tăng người cao gầy, đầu hói, vận đồ đúng điều lệnh, đi ủng và đeo đai đại lễ, loanh quanh chạy ra chạy vào văn phòng, đóng sầm cửa lại, rồi biến mất ở chỗ nào đó trong hành lang. Qua trò chuyện với các trợ lý cán bộ đang bất bình, tôi biết rằng viên thiếu tá KHÔNG ĐỒNG Ý với quyết định bổ nhiệm, cụ thể là ông ta không phù hợp với nơi phục vụ. Ngay cả tôi, khi đã sẵn sàng bảo vệ quyền lợi của mình, một sự đảo ngược như vậy dường như không thể tin được. Nói chung làm sao có thể khi mà không đồng ý, lại cứ chạy như điên và đóng sầm cánh cửa như thế được!?

Đến lượt tôi, hóa ra ngay sau viên thiếu tá xe tăng bất thường kia, tôi mới thông cảm với viên thiếu tá-trợ lý cán bộ, mà tôi được gọi vào gặp. Những người có mặt trong văn phòng tổ chức cán bộ bất ngờ hưởng ứng sự đồng cảm của tôi, và tôi biết rằng viên thiếu tá đầu hói - chỉ huy một đại đội xe tăng, đóng tại một danh thắng địa phương, ông ta sống ở đó đã một thời gian dài. Ngạc nhiên trước một hiện tượng trong quân đội Liên Xô, tôi đã chọn phong cách nói chuyện đúng mực rõ ràng, có tính chất yêu cầu. Đã mệt mỏi vì phải chiến đấu với những kẻ ngu, viên thiếu tá chỉ càu nhàu rằng lệnh điều động của tôi được ấn định đi đến Merseburg, vòng qua Frankfurt. Ông ta lục lọi giấy tờ, kiểm tra các chức vụ còn khuyết, và đột nhiên nhìn tôi hỏi tôi có thực sự muốn đến Merseburg hay không?

Rất khó để bây giờ nói rằng điều đó sẽ tốt hơn cho tôi, nhưng khi ấy tôi chỉ biết có một thị trấn - thị trấn Merseburg bí ẩn, và trung đoàn trinh sát điện tử đặc nhiệm độc lập số 253 (253 ОРТП ОСНАЗ) thuộc tập đoàn quân xe tăng cận vệ thứ nhất (Первой Гвардейской танковой армии), còn triển vọng được ở tại một thành phố vinh quang khác của Đức, nhưng trong đại đội trinh sát điện tử bị lãng quên không hấp dẫn tôi. Các sỹ quan xung quanh tôi tại trạm giao liên thì tin chắc rằng việc gửi cán bộ đến điểm nhận trách nhiệm tại GSVG, được viết trong lệnh điều động từ Quân khu Viễn Đông, đơn giản là không thực tế, nhưng tôi nghĩ khác. Nói cách khác tôi khẳng định chắc chắn với ông ấy rằng tôi muốn đến Merseburg! Thiếu tá phụ trách tổ chức cán bộ phẩy tay, viết cho tôi phiếu vận chuyển đi tàu hỏa Đức, sau khi giải thích về các loại vé, trả lại cho tôi lệnh điều động của Quân khu Viễn Đông và tư vấn cho tôi hãy tìm bạn đồng hành đến thành phố có cái tên lạ Halle.

(http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/2/28/2005-12_Halle_%28Saale%29_1.jpg/800px-2005-12_Halle_%28Saale%29_1.jpg)
Ga xe lửa Halle bang Saxony-Anhalt của nước Đức thống nhất năm 2005.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Tư, 2012, 12:33:11 AM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image010.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image012.jpg)
"Ông râu ria" được yêu thích nhất của các cư dân GSVG. Khi đi qua biên giới CHDC Đức tất cả công dân xô viết đều có quyền đổi đồng rúp xô viết lấy đồng mark Đông Đức với tổng số tiền 100 mark Đông Đức, bằng 30 rúp xô viết.

Những người bạn đồng hành mới đón mỗi người sỹ quan vừa ra khỏi văn phòng tổ chức cán bộ như đón cậu sinh viên ra khỏi phòng thi. Tôi ngay lập tức được hỏi, "Thế nào?" Tôi cảm thấy mình đã có được một chiến thắng nho nhỏ, "Merseburg!", điều ấy đẩy những người quen mới của tôi vào một sự trầm cảm nào đó. Rõ ràng, khi đó tôi ngân nga nó như một kẻ lang bạt vô vọng, từ nơi xa xôi phiêu bạt đến nơi ấm áp được gọi là Merseburg, mà hoàn toàn không ai xung quanh biết gì về nó.

Sau vài giờ, sửa soạn xong đồ đạc, nhóm zamenschik-sĩ quan đi ra nhà ga địa phương nhỏ bé mà không có sự cố nào xảy ra. Tất cả mọi người đã cố gắng bám nhau, bởi vì ngôn ngữ Đức của mọi người chỉ giới hạn bởi cụm từ rất hữu ích hồi đó "Hande Hoch!" (giơ tay lên!) Giữa chúng tôi có những người từng trải, chỉ có quỷ mới biết, từ đâu mà họ biết tất cả các sĩ quan và chúng tôi tuân theo sự lãnh đạo của họ, đã có mặt tại quán điểm tâm “Mitropa” chờ tàu sang phía Tây. Các cựu chiến binh nhanh chóng uống kha khá bia, mặc dù tôi cũng giống như nhiều người mới khác chỉ nhai xúc xích, để lại món bia cho dịp khác. Ga xe lửa Đức tại Frankfurt không có gì đặc sắc, màu nâu xám của các ngôi nhà đã trở nên quen thuộc, trong quầy vé là một người Đức đứng tuổi phục vụ đám đông Nga bằng thứ tiếng Nga gần như không có trọng âm. Phía trước là chuyến đi khá dài đầu tiên của tôi trên pham vi nước Đức, nhưng đối với tôi lại rất nhanh trên chuyến tàu hạng hai của Đức đến ga Halle.
  
Nhớ về Frankfurt, tôi không nhớ được một nhân viên quốc phòng hợp đồng hay người lính nào, có thể vượt qua sự phân công đến nơi phục vụ khác. Tại trạm giao liên chỉ thấy có các binh sĩ thuộc đại đội phục vụ bộ tham mưu, bộ phận kỹ thuật, lái xe, v.v... Trong thành phố không thấy có các lính nghĩa vụ lang thang vô mục đích và ta có thể thấy cách tổ chức công việc rất tốt tại GSVG.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev//clip_image014.jpg)
Frankfurt na Oder, những năm 198x.
......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Tư, 2012, 01:22:54 AM
(tiếp)

1.7. Merseburg - Trang bắt đầu
 
(http://i1185.photobucket.com/albums/z356/qtdc2/merseburg.jpg)
  
Mỗi thành phố, mỗi quốc gia và thậm chí mỗi thời đại đều có mùi vị đặc biệt của nó, sẽ mãi mãi còn lưu trong tâm trí chúng ta. Nhiều người trong tiềm thức còn nhớ mùi gỗ ướt, khi chúng ta đi tìm hái nấm hồi nhỏ, nhớ mùi hương kỳ diệu của các thảm thực vật vùng Biển Đen vào một mùa hè nóng nực, ẩm ướt tại một nơi nào đó ở Sochi, đối với người khác thì mùi của sa mạc hoặc vùng đài nguyên hoang lạnh lại trở thành thân thương và cảm nhận được. Ngay cả thời gian cũng có mùi vị. Ai bây giờ không nhớ những năm 90 điên rồ với mùi thịt nướng bẩn thỉu của thời ấy trên mọi góc đường tàu điện ngầm? Và cái mùi ấy nồng như thế nào! !!!  Đơn giản với bất cứ tiền tệ nào ta luôn luôn muốn mua những mảnh bốn miếng thịt thơm khốn khổ muôn đời của những thương nhân vùng Kavkaz ngang ngạnh, những miếng thịt bao bọc trong làn khói xanh shashlik thơm phức.

Nước Đức tỏa ra mùi tốt đẹp theo phong cách châu Âu. Một hỗn hợp kỳ lạ của hương vị thiên nhiên, khí thải của xăng dầu chất lượng cao, khói than bốc hơi ăn sâu trong các ngôi nhà và bê tông, mùi hương tinh tế của một loại chất khử trùng công cộng nào đó chưa quen trong các thành phố không bao giờ lặp lại. Ở các thành phố lớn, điều này trộn lẫn rõ ràng với mùi thuốc lá thơm và cà phê đích thực châu Âu - món ngon đáng khen của người Đức. Thuốc lá hít Liên Xô, kiểu Prima, không nhắc nhớ món "nhiệt hạch" Belomor, sau này làm tôi người hút thuốc thụ động khó chịu, trong suốt bản trường ca nước Đức của tôi. Đương nhiên, món thuốc lá yếu kém của người Đức được các bạn bè nghiện thuốc lá tại GSVG coi là món hàng vứt tiền đi.

Vậy đó, bắt đầu từ mùi vị ... Sau này, vào năm 1993, sau một kỳ gián đoạn dài, tôi lại ở CHLB Đức, khi tôi ra khỏi máy bay tại sân bay Dusseldorf, bao bọc tôi một lần nữa lại là mùi quen thuộc của Merseburg nước Đức. Trong một tâm trạng duy cảm, tôi nghĩ rằng đất Đức thực sự là thể duy nhất, và việc thống nhất đất nước chỉ là một vấn đề của thời gian. Cuộc sống đương đại Đức tốt đẹp hay không, không phải việc tôi cần đánh giá nhưng tôi chắc chắn rằng tất cả những người phục vụ thời chúng tôi trong 1 đất nước châu Âu thoải mái, theo tiêu chuẩn Liên Xô, đất nước bị lãng quên có tên CHDC Đức, tất cả đều sẽ vui sướng nhớ lại mùi của những ngôi nhà mới của chúng tôi hồi đó trong một vài năm thú vị.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev2//clip_image002.jpg)
Tác giả trên nền một lâu đài cổ ở Merseburg năm 1987. Sưu tập của tác giả.

Đáng ngạc nhiên, nhưng không hề phải chuyện đổi tàu tại Halle, hoặc chuyến xe lửa đến Merseburg, và thậm chí cũng không phải con đường quen thuộc từ ga đến đơn vị sau đó để lại điều gì trong bộ nhớ. Có lẽ bị ảnh hưởng bởi một ngày tồi tệ và chiếc va li nặng của tôi, mà trong đó tôi luôn luôn chở tất cả mọi thứ ta cần, như một máy nghe nhạc cassette và một số băng nhạc, mà những ngày đầu tiên chưa vào khuôn khổ. Tại Merseburg, tôi đã may mắn gặp hai anh chàng nhân viên hợp đồng quốc phòng, cùng với họ tôi đến trạm gác từ phía Chung cư Sỹ quan. Túm lấy một người lính tại trạm kiểm soát như một người hướng dẫn, trong khi thu hút sự chú ý của mọi người đối với chiếc vali và phù hiệu màu đỏ binh chủng hợp thành, tôi đã đi tới ban tham mưu trung đoàn, trò chuyện với người trực ban trung đoàn, hướng dẫn viên thể dục mà sau này tôi được biết, rồi đi tiếp về Sở Chỉ huy.

Tôi thích thú ngắm nhìn những doanh trại Đức bề thế của thị trấn, từ đó tỏa ra độ tin cậy. Những cây hồ đào nở hoa, niềm tự hào của Kiev và các thành phố khác ở miền Nam nước Nga, nói chung, đối với tôi, một người Moskva đến từ vùng Viễn Đông, là một cảnh quan khu nghỉ mát kỳ lạ. Người sứ giả của tôi thoải mái kéo hộ chiếc va li thứ hai của tôi, và chúng tôi nhanh chóng lên tầng hai Chỉ huy sở, tại đó tôi được gặp đại úy B… và trung úy T ... những người thi hành nhiệm vụ trực ban ngày hôm đó.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev2//clip_image004.jpg)
Doanh trại cũ của trung đoàn trinh sát điện tử đặc nhiệm độc lập 253, được người Đức cải tạo lại những năm 200x. Merseburg. CHLB Đức.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Tư, 2012, 01:56:18 PM
(tiếp)

Ấn tượng của tôi rất dễ chịu. B ... đại úy đại đội trưởng một người đàn ông mạnh mẽ vững vàng về tâm lý, nhanh chóng triệu tập lính, và không nói thừa một lời, tổ chức cho tôi chỗ ở tầng trên Chỉ huy sở. Tôi không phải ma mới trong doanh trại, nơi mà tôi sống suốt ba năm cuộc đời mình. Tôi ngủ đêm ở những địa điểm khác nhau tùy thuộc thói đỏng đảnh của công vụ, trong các lều dã chiến, trong các xe tải quân sự có thùng kín tiêu chuẩn (КУНГ- кузов унифицированный нулевого (нормального) габарита), trên máy bay, trong doanh trại cùng với những người lính, trong kho hậu cần và ngay cả trên sàn nhà, đã được lót rải bằng áo ca pôt khi còn là một học viên quân sự. Một tuần liến trong mùa đông năm 1978, chúng tôi đã ngủ dưới chăn trong áo khoác theo lệnh của cấp trên, bởi vì nhiệt độ trong doanh trại giảm xuống dưới 6 độ, còn ngoài cửa sổ nhiệt độ Moskva – âm 43 độ. Nói cách khác, tôi đã hoàn toàn sẵn sàng cho nơi ăn ở dã chiến ngoài trời. Tuy nhiên, chiếc giường nhanh chóng được các binh nhì trong đại đội khênh đến vượt trên mong đợi của tôi.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev2//clip_image006.jpg)
Doanh trại cũ của trung đoàn trinh sát điện tử đặc nhiệm độc lập 253, được người Đức cải tạo lại những năm 200x. Merseburg. CHLB Đức.

Chẳng có gì to tát, chiếc giường lính nói lên rất nhiều điều. Theo tình trạng của nó tôi có thể dễ dàng xác định mức độ phục vụ tại đơn vị. Người đọc có thể không đồng ý với tôi, khi khẳng định rằng chất lượng phục vụ hiện tại và các vấn đề của nó thường được giấu phía sau mặt tiền trụ sở. Tuy nhiên, đối với những người chưa từng thấy doanh trại, nơi nhiều tháng không có vải lót giường và binh sĩ chỉ đơn giản là không có đủ đồ ăn ở một nơi nào đó trong một đơn vị đồn trú bị quên lãng vùng Ngoại Baikal, chiếc giường sắt thông thường theo điều lệnh ở doanh trại thuộc GSVG nhìn thật bảnh. Chiếc giường sắt chuyển tới cho tôi từ đại đội huấn luyện của trung đoàn, đã được sơn lại và tu sửa, lưới lò xo ở trong tình trạng tốt (tôi đã kiểm tra!). Nệm và mền còn mới, vải trải sạch sẽ, không bị rách, và không có màu xám đáng sợ như thường có tại Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông.

Trớ trêu thay, điều đó vừa làm tôi hài lòng và lo sợ thầm kín. Oh, điều đau khổ là mọi thứ đều tốt như vậy! Rõ ràng sự phục vụ được sắp xếp trong trung đoàn rất khắt khe và tôi sẽ phải thích ứng với các yêu cầu nâng cao ở đây. Nhưng tôi đã sống ở Đức, đã kể và viết rất nhiều về nó! Nhưng ngày hôm nay đủ rồi, tôi nghĩ bụng.

Đắm mình trong suy nghĩ lo âu-thầm kín, tôi sắp đặt chỗ ở trong căn phòng mát lạnh ở tầng thứ ba yên tĩnh của Chỉ huy sở, rồi chìm vào giấc ngủ sau 1 ngày dài nhiều sự kiện, trong cơn mơ màng chập chờn nhớ lời khuyên kỳ lạ của B ... đừng để bị lọt vào mắt bố trung đoàn trưởng khi đội chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ, và lời anh chàng huyên thuyên xích đế T.... về một "Stratkom" (Bộ chỉ huy chiến lược - Стратегическое командование) bí ẩn mà tôi chưa bao giờ nghe nói trong đời.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/08/ignatichev2//clip_image008.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn đặc nhiệm Merseburg và gia đình họ tại một nhà ga Đức. Cuối thập kỷ 80 thế kỷ 20.

Kết thúc tháng 5 năm 1987. Buổi chiều xuân miền Nam ấm áp trôi bồng bềnh trên thị trấn Merseburg, tại Chỉ huy sở đang diễn ra sự đổi ca công việc bình thường và nhàm chán, trong phòng ăn binh sỹ những chiếc nồi quân dụng cuối cùng đang réo sôi. Các "thổ dân" đang uể oải thảo luận về anh đại úy kỳ lạ từ vùng Viễn Đông mới tới, còn trong các nhà bếp cư xá sỹ quan lan đi tin đồn tồi tệ rằng các "zamenschik đã đến!". Điều này vô cùng khó chịu với các cựu chiến binh sắp phải về nước, nó nhắc nhở một cách nghiệt ngã về sự cần thiết phải sớm tạm biệt với sự thịnh vượng Đức, và thay đổi nơi cư trú chính thức của họ ở CHDC Đức đến một nơi mơ hồ và ảm đạm trong Liên bang Xô viết ruột thịt.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Tư, 2012, 04:24:40 PM
(tiếp)

1.8. Trường học Onatsky
 
  
Sáng sớm, tôi bị đánh thức bởi những âm thanh đặc trưng đầu tiên của đời quân ngũ. Tiếng chổi quét loạt soạt của người lao công trong khu vực doanh trại, từ xa vọng lại tiếng viên trung sĩ hét vang trên sân điều lệnh, ở sâu trong tòa nhà boongke kiên cố nghe âm vang tiếng những người trực ban. Nhưng chủ yếu là mùi hương tỏa vào phòng qua cửa sổ mở. Đó là mùi hoa cỏ mùa xuân, những bông hoa hồng đất Đức xinh xinh nở sớm và mùi vị độc đáo của một thị trấn Đức. "U-uuu" là tiếng gù trong cổ họng của lũ chim bồ câu mào hoang dã sống dưới một mái nhà doanh trại, mà sau này trở thành một loại báo thức độc đáo cho tôi tại các phiên trực ban thường xuyên.

Tôi chưa bao giờ thấy loại chim bồ câu như vậy ở Liên Xô. Chúng có lẽ sống ở phía Nam Moskva, và ưa thích khí hậu ấm hơn. Khi rời khỏi CHDC Đức sau ba năm phục vụ, tôi không nghĩ rằng loài  chim màu xám xanh duyên dáng này tôi sẽ gặp lại một lần nữa. Trước sự ngạc nhiên của tôi, mười năm sau, tôi lại được nghe cuộc "trò chuyện" đặc trưng của nó ở một nơi xa châu Âu - ở Sydney. Và bây giờ, khi nhìn thấy chúng đậu trên các dây dẫn đối diện ngôi nhà của mình, tôi luôn luôn nhớ đến đời phục vụ ở Merseburg, những tháng ngày tốt đẹp xa xưa và bản thân mình, một viên đại úy đầy tự tin, đã đến để chinh phục nước Đức đã bị chinh phục từ lâu.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//1.jpg)
Sân điều lệnh đội ngũ. Phía sau là tòa nhà Sở Chỉ huy trung đoàn đặc nhiệm Merseburg - nơi tác giả phục vụ trong thời kỳ 1987-1990, Merseburg, GSVG.

Tự khép mình theo trật tự, cùng đồng hành với đại úy trực ban B ..., tôi đi về phía nhà ăn sỹ quan để ăn sáng. Liệu có đủ cơ sở nói rằng khẩu phần ăn là vấn đề quan trọng trong quân ngũ? Không, các bạn của tôi ơi, đó là việc quan trọng nhất! Sự thật vĩ đại của người chiến sĩ là cần phải tránh xa ban chỉ huy và xích gần lại nhà bếp – sự thật đó tuyệt đối chính xác. Đối với ban chỉ huy - tùy tình hình, còn về nhà bếp - tôi đồng ý 100 phần trăm! Ở đây, binh lính cách sĩ quan không xa, trong các điều kiện ngoài trời và chiến đấu, tất cả đều bình đẳng. Chính đó là điều mà tôi cảm thấy dẫu sao cũng không vô ích khi quân đội Liên Xô đã đóng ở châu Âu trong gần 45 năm! Vấn đề lương thực đã được giải quyết từ lâu và như nó phải có.

Trong quân đội thời thập kỷ 80 ở Liên bang Xô Viết, chuyện thực phẩm tồi tệ hơn nhiều. Tệ hơn nữa là vấn đề phạm vi, chất lượng và số lượng sản phẩm. Trong công tác bảo đảm thực phẩm của Bộ Quốc phòng Liên Xô, đã có hàng chục khẩu phần khác nhau được tính toán cho quân đội và hải quân. Có các loại khẩu phần bay, khẩu phần cho tàu ngầm, quân đổ bộ, khẩu phần vùng lãnh thổ phương bắc, biên giới, và vùng cực địa cầu, khẩu phần lương khô và khẩu phần tại nhà ăn. Vấn đề là khẩu phần ăn không bao giờ hoàn toàn đến đủ với người lính. Người ta tiết kiệm lương khô, với nó họ mua được các nguyên liệu khan hiếm, họ trao đổi nó lấy tất cả các loại mặt hàng toàn năng, họ cho, vay, mua lại, trao đổi lấy xăng dầu và sử dụng ở bất cứ nơi nào chỉ cần có thể. Việc cung cấp nhu yếu phẩm cho nhà ăn đơn giản là bị đánh cắp một cách tầm thường bởi bất cứ ai tiếp cận được, các sỹ quan và hạ sỹ quan, các đầu bếp, lính nghĩa vụ và cả những người gần gũi. Các mặt hàng bị đánh cắp trắng trợn, công khai theo các sơ đồ có chủ đích, từ các vụ trộm cho đến việc thanh lý do hết hạn tại các đơn vị hậu cần quân lương. Trong trường hợp này họ có sự tính toán và kiểm soát bí mật của mình.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 13 Tháng Tư, 2012, 08:33:24 PM
(tiếp)

Không có gì được quý trọng và được bảo vệ ở đơn vị hơn người cấp phát bơ. Cương vị đặc quyền kỳ lạ của một người lính, không phải thực hiện các công việc của binh sĩ, không sống trong một hệ thống phổ biến chung, đơn giản là không thể chạm tới. Các binh sỹ nghĩa vụ tôn trọng anh ta, các sĩ quan không động chạm đến anh ta, anh ta sống trong pháo đài bất khả xâm phạm nhất của chính mình cạnh nhà ăn sau một cửa ra vào bằng sắt.

Cuộc sống của nhân viên cấp phát bơ tại trung đoàn – công tác bận rộn nhất đơn vị, không có lúc ngừng. Nửa đêm, anh ta ngoan ngoãn đi đến căn buồng hẹp của mình để xuất bơ và đường trong kho quân lương cho những người say xỉn hoặc để giúp giảm nhẹ cơn say cho người đại đội trưởng cần mẫn bằng món trà đặc, sau khi hoàn thành việc "nuôi dưỡng" đội ngũ quân nhân lúc đêm khuya. Đồng thời, những người lính vào buổi sáng cũng bắt gặp một cách nguyên vẹn các "bình" hay các "bánh xe" bơ thơm ngon trên chiếc bàn dài trong nhà ăn. Biết bao nhiêu bơ biến mất vào ban đêm, đồng chí trực ban đơn vị cùng các đồng sự đã chén bao nhiêu? Ai mà biết! Điều này chỉ người lính trầm lặng với 1 bó chìa khóa nặng trong túi, tên anh ta không ai có thể nhớ nổi mới có thể biết, còn tại cuộc kiểm tra điều lệnh buổi tối sau họ của anh ta thay vì tiếng "Có tôi!" mạnh mẽ thì từ hàng quân phía sau vang lên tiếng kêu đầy vẻ than vãn "cấp bo..ơ..ơ!".

Phép lạ? Không, chẳng có phép lạ, chỉ đơn giản trong chiếc khuôn đo lường nặng nề, người ta dùng ép thỏi bơ tròn vàng thơm, họ chèn vào một vòng tròn các tông, và bơ ép ra sẽ ít hơn một chút. Mắt thường không thấy sự khác biệt trong các phần bơ, nhưng thủ thuật này đã làm rất nhiều người hạnh phúc, điều đó rất quan trọng trong đời quân ngũ nặng nề.


(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//clip_image006.jpg)
Đội ngũ các sỹ quan sơ cấp trong thời gian kiểm tra điều lệnh ảnh chụp trên nền nhà ăn trung đoàn. Tác giả đứng trong hàng quân thứ 7 từ trái sang. Năm 1989, Меrseburg, GSVG.

Giới thiệu về cuộc sống ở nhà ăn, tôi còn có thể nhớ lại nhiều điều, nhưng khi ấy trong buổi sáng tháng Năm tươi tắn tại Merseburg tôi không muốn nghĩ về những chuyện buồn phiền. Những người lính khỏe khoắn gặp trên đường phố thậm chí còn vui vẻ giơ tay chào chúng tôi, đối với tôi là một phát hiện thú vị. Những chiến sỹ mắt nhìn thẳng thắn, không rúm lại trước một cú đánh, chỉ đơn giản làm những gì họ nên làm. Đương nhiên, tôi nhận thấy sự huấn luyện điều lệnh của binh sĩ và sỹ quan có khập khiễng khác với vẻ bề ngoài. Vâng, nhưng có thể đòi hỏi gì nữa ở người lính chất phác, nếu phân nửa sỹ quan cũng đi như chân ngỗng trên sân duyệt đội ngũ, mà ngay cả tay ZOR đó luôn giơ tay chào bằng chiếc "bàn xẻng", như Charles de Gaulle!
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 15 Tháng Tư, 2012, 09:34:14 PM
(tiếp)


Vâng, không phải là một đơn vị chuyên điều lệnh, bạn có thể làm gì, dù tất cả xem ra rất tốt. Tôi không còn cảm thấy mình là "quạ trắng" trong đàn, vì sau một đêm được các đồng nghiệp mới giúp đỡ đã tự chuyển sang quân hàm quân hiệu mầu dầu "mazut" thải, như trong giới binh chủng hợp thành vẫn gọi, và đội chiếc mũ lưỡi trai của một zamenschik tặng có viền mũ bằng nhung đen. Bộ quân hàm màu đỏ thân yêu của mình tôi đành thở dài gỡ xuống chờ dịp tốt mà theo áp lực của thời đại hỗn loạn cơ hội đó đã không đến.

Nhà ăn trung đoàn phù hợp với gu ăn uống không phức tạp của tôi. Chúng tôi được các nữ phục vụ chăm lo rất dễ chịu như ở gia đình, họ là vợ các hạ sỹ quan của trung đoàn làm việc theo hợp đồng. Dịch vụ đầy đủ, như ở trong nhà hàng! Các món ăn ngon và khẩu phần tuyệt vời. "Không có chỗ nào để ăn cắp!", theo thói quen xô viết cũ tôi nghĩ vậy.

Tuy nhiên, ban ngày thì ngập đầu công việc và cái chính vẫn là trình diện chỉ huy trung đoàn. Mặc quân phục đại lễ, tôi đi đến ban tham mưu. Thầm chế nhạo mình về sự run sợ có tính chất kính cẩn với những người xung quanh trước "Papa" bí ẩn K...., tôi đã không thay đổi bộ quân phục đại lễ theo lời khuyên tốt bụng của các sỹ quan sang quân hàm tương tự nhưng màu đen. Thế thì hơi quá! Tự hào về trang phục của mình, mà rốt cuộc tôi đã mặc khi nhận quân hàm sĩ quan đầu tiên của mình, và uốn mình trong ngày đầu tiên phục vụ tại trung đoàn này thì tôi không muốn. Người ta nhìn tôi thương hại, như nhìn một kẻ tự sát vô vọng khi tôi đi đến trụ sở ban tham mưu trung đoàn.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//clip_image008.jpg)
Lâu đài ở Merseburg, CHLB Đức.

”Papa” K đang có nhà.... và tôi đi vào phòng làm việc của ông, báo cáo có mặt theo đúng điều lệnh. Vẻ ngoài của người chỉ huy thực sự gây cho tôi ấn tượng mạnh. Về mặt tự nhiên ông không phải người béo phì, nhưng trông có vẻ nặng nề và mệt mỏi. Cười mếu như thể đau răng, ánh mắt sắc và bộ mặt màu đỏ hồng không khỏe mạnh chẳng hề hứa hẹn cuộc giao tiếp dễ chịu và nhẹ nhàng của người đối thoại. Loay hoay giấy tờ, rồi có vẻ ông đã tìm thấy lý lịch quân nhân của tôi, ông sụt sịt rất đặc biệt, bằng giọng mũi khàn khàn, trung đoàn trưởng hỏi tôi đã phục vụ dưới quyền ai. Không phải là “ở đâu" mà là "dưới quyền ai", như người ta vẫn hỏi người phục vụ mới, được gửi đến ngài địa chủ để làm nhiệm vụ tuần đinh. Đã tham gia trò chơi, tôi tự hào mà thẳng thắn trả lời rằng tôi phục vụ dưới quyền Onatsky.

Câu trả lời trúng phooc. Thực tế là theo tâm lý của nhà phụ trách cán bộ-nhà chỉ huy các chức vụ trong ban tham mưu lê giày lẹt quẹt đánh bóng sàn gỗ văn phòng mà bản thân tôi đã đảm nhận năm gần nhất không được quan tâm. Sau khi nhớ ra “Papa” K .... vốn xuất thân từ Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông (KDVO), tôi mạnh dạn nêu họ của người tư lệnh lữ đoàn đặc nhiệm SPETSNAZ của mình, nơi tôi phục vụ trong năm năm đầu tiên ở Viễn Đông. Lữ đoàn không phải thuộc hệ thống đặc nhiệm OSNAZ, nhưng trong hệ thống quân báo chung, tất cả các chỉ huy trưởng đều quan hệ chặt chẽ với nhau và biết rõ về nhau. "Bố" sụt sịt lớn thành tiếng hai lần, với một nụ cười như thể ông đã nhìn thấy một con gián trong tô súp, rồi ông phát âm một câu bất hủ, đã trở thành nguyên tắc phục vụ của tôi suốt 3 năm tiếp theo - "Đại úy, hãy luôn nhớ Onatsky đã dạy cậu!"

Tiếng sụt sịt cuối cùng được tôi cho phép coi là tín hiệu kết thúc phiên chầu trước thánh thượng, và với cảm giác nhẹ nhàng tôi xoay người qua trái rồi đi ra khỏi văn phòng, sung sướng vì mình đã biết cách di chuyển khéo léo trên sàn gỗ pác kê của văn phòng trung đoàn trưởng.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Tư, 2012, 12:02:22 AM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//clip_image010.jpg)
Tác giả trên nền quán bar Đức «Teichperle», Мerseburg, CHDC Đức, năm 1988. Ảnh của tác giả.

Chỉ huy lữ đoàn SPETSNAZ độc lập, đại tá Vitaly Onatsky tôi đã gặp khi còn là một trung úy trẻ đến Viễn Đông nhận nhiệm sở. Trong suốt thời gian 9 năm phục vụ trên tư cách sỹ quan, tôi nghĩ rằng con người này chính là hình ảnh người sĩ quan Liên Xô mẫu mực cả về đặc điểm, vẻ ngoài và phong cách làm việc, bộ chỉ huy do con người đó đứng đầu sẽ luôn luôn chuẩn mực đúng như nó cần phải có. Bộ mặt tròn, tầm vóc thấp, ông là người chỉ huy linh hoạt của một đơn vị tiên tiến của quân khu, có uy tín đúng đắn mà không cần bạo lực rẻ tiền, phỉ báng và hoàn toàn không có màn trình diễn rượu chè nào. Là nhà tâm lý học tốt, có kinh nghiệm phục vụ phong phú trong quân đội, tốt nghiệp Học viện Frunze, sĩ quan binh chủng nhảy dù, Onatsky sớm được thăng đại tá, đội chiếc mũ lông papakha quý giá, và sẵn sàng tự thân chinh phục đỉnh cao cấp tướng tại các văn phòng cao cấp của Bộ Quốc phòng Liên Xô. Tuy nhiên, có gì đó đã diễn ra theo cách khác, và đại tá Onatsky trước sự tiếc nuối của nhiều người đã đi khỏi Ussuriysk của vùng Viễn Đông sang một quân khu khác năm 1985 để nhận đôi cầu vai cấp tướng.

Làm như được Onatsky dạy, trên thực tế, không phải là khó. Chỉ cần phục vụ theo lương tâm và không vội vã, không lạm dụng nó, và tùy theo tình hình, điều mà tôi đã cố gắng làm. Kết quả khá ấn tượng, như người đọc có thể đọc ở chương đầu tiên tập ghi chép này.

Việc đề cập tên tuổi Onatsky ở Merseburg mang đến điều tốt đẹp cho tôi, tất nhiên với tôi cũng là một bất ngờ, nhưng dễ hiểu. Thực tế là tại vô số các hội đồng quân sự của bộ tham mưu KDVO ở Khabarovsk, người ta luôn xỉ vả các chỉ huy trưởng các đơn vị quân báo của quân khu vì tất cả các "thành tích" phục vụ, và người ta luôn luôn khen ngợi người thủ trưởng đơn vị tiên tiến trong phong trào thi đua xã hội chủ nghĩa giữa các đơn vị quân báo, đại tá V.Onatsky, và ông trở thành một cậu học sinh xuất sắc trong lớp học. Năm 1986, sau khi đã làm quen với cấu trúc của phòng trinh sát quân khu, tôi đã biết hệ thống đẳng cấp không chính thức tại các ban tham mưu. Nếu do sự trùng hợp ngẫu nhiên mà một đơn vị OSNAZ tách ra làm nhiệm vụ độc lập thậm chí cũng nhận được cờ tiên tiến luân lưu thi đua xã hội chủ nghĩa, điều đó sẽ được coi là một may mắn tạm thời, bởi vì OSNAZ thường không "căng" hơn SPETSNAZ hoặc các phân đội quân báo của các đơn vị binh chủng hợp thành cỡ lớn. Vì vậy, sự phục vụ của tôi tại lữ đoàn tiên tiến vùng Viễn Đông dưới sự chỉ huy của người lữ đoàn trưởng ưu tú, mà chắc chắn là bạn của “bố” K.... đột nhiên trở thành lời giới thiệu chất lượng phục vụ tốt của tôi.


(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//clip_image012.jpg)
Bên trái là thiếu tướng Onatsky.

Người đọc sẽ chẳng lấy làm lạ, khi chỉ trong thời gian ngắn ngủi tôi có mặt trong phòng làm việc của “bố” K.... chúng tôi hiểu nhau ngay. Trong toàn bộ thời kỳ phục vụ tại Merseburg, tôi không bao giờ là đối tượng của tình trạng nhạo báng tinh thần có tính chất nửa sa đích từ phía trung đoàn trưởng. Không bao giờ phải bước cao chân cùng những người lính trên sân diễu hành, không bao giờ phải trực ban tại Sở chỉ huy phiên thứ hai, điều thường xảy ra với những thiếu tá không làm tròn nhiệm vụ của chúng tôi, rơi vào bàn tay sắt của người chỉ huy trung đoàn tại các cuộc giao ban báo cáo tình hình buổi sáng.

Tôi có hai lợi thế rất mạnh, tôi biết tiếng nước ngoài, và đã kinh qua một trường học thực tế tốt trong quân đội, khi làm "như Onatsky đã dạy".

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevs//clip_image013.jpg)
Ngôi nhà lịch sử tại trung tâm Merseburg, CHLB Đức.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Tư, 2012, 01:05:36 AM
(tiếp)


1.9. Những con hổ Ussuri
 
Sau khi xem cuộc trò chuyện với trung đoàn trưởng là lời chúc nghiêm túc, tôi nhẹ nhõm quay về Chỉ huy sở. Trình diện ZOR – trung đoàn phó phụ trách tác chiến (заместителю командира полка по оперативной работе), chỉ huy trực tiếp của tôi, diễn ra theo kiểu gia đình. Giống như nhiều người khác, trung tá S... rõ ràng là ngạc nhiên trước sự phấn chấn của tôi sau cuộc nói chuyện bắt buộc với “bố” K....., và chuyển sang chuyện công việc.

Phần còn lại của ngày hôm đó trôi qua thật nhanh, việc giải quyết quân trang, tài chính, quân lương và đăng ký theo điều lệnh là công việc thông thường. Ngay lập tức theo kinh nghiệm cuộc sống của mình, tôi quay sang dịch vụ hậu cần về bố trí nhà ở, nghi ngờ rằng tại GSVG việc xử lý vấn đề gai góc này đi theo cách khác. Theo truyền thống và điều lệnh, vấn đề bố trí căn hộ thuộc quyền cán bộ chỉ huy trực tiếp, tuy nhiên, trung đoàn phó tác chiến tỏ ra hoàn toàn bất lực, và tôi nhanh chóng quay sang trung đoàn phó phụ trách hậu cần. Chủ nhiệm hậu cần – người đàn ông tóc vàng, một trung tá ranh mãnh, tất nhiên, ngay tức khắc đẩy tôi quay về với trung đoàn phó tác chiến, nhưng lưu ý tôi hãy đến trực tiếp văn phòng của "Đức Cha". Sau đó, tôi biết được rằng chuyến viếng thăm của tôi còn giá trị hơn tôi tưởng – chủ nhiệm hậu cần là một trong các chàng cận vệ áo xám của Đức Cha. Vấn đề được giải quyết tại chỗ - hãy xách va li lên, thẳng tiến đến đúng địa chỉ người ta cho.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichev//1.jpg)
Các chung cư Đức, nơi bố trí chỗ ở cho các gia đình sỹ quan trung đoàn trinh sát điện tử độc lập đặc nhiệm số 253. Cạnh các ngôi nhà ta có thể thấy các công te nơ, dành sẵn cho các zamenchik. Мerseburg, CHDC Đức, cuối những năm 198х.

Túm lấy người dẫn đường, tôi mang hành lý xuống thang theo hướng ngược lại qua trạm kiểm soát, vượt qua ranh giới tâm lý của vị trí đóng quân của đơn vị trước sự hài lòng rõ ràng của người dẫn đường. Tuy nhiên, không phải đi xa – chung cư sỹ quan ở ngay phía đối diện. Bước vào lối đi tối, chìm trong mặt đất của tòa nhà cũ xây dựng trước chiến tranh, nay là cư xá gia đình sỹ quan, tôi cảm thấy mình một lần nữa ở nhà. Trong lối đi vào tồi tàn, sơn màu xanh lá cây tối nhất trên đời, chiếc cửa ra vào đã bị hỏng trong thời gian đánh chiếm Berlin, và đèn chiếu sáng không ai quan tâm. Căn hộ cần tìm nằm ở tầng trệt.

Khi tôi gõ vào cánh cửa có lớp sơn đã cũ (chuông gọi cửa tại GSVG rõ ràng được xem là sự xa xỉ tư bản chủ nghĩa), cánh cửa mở ra và 1 người phụ nữ còn khá trẻ thấy chúng tôi với đống va ly lập tức đi ngay vào bên trong mà không thèm hỏi bất kỳ câu nào, có lẽ để gọi điện thoại khiếu nại với chồng – chủ nhiệm quân y trung đoàn về sự xâm phạm như cơm bữa vào ngôi nhà của họ.
Tình thế tế nhị là hiển nhiên. Tuy nhiên, tôi là người di cư đã từng trải, và không định bỏ đi trái với mệnh lệnh của ban chỉ huy. Sau này, khi đã trở thành bạn bè thân thiết với gia đình thân thiện của bác sĩ trung đoàn thiếu tá P....., chúng tôi mới biết rằng việc ghép ở của các zamenschik và những người không nhà khác vào căn hộ rộng rãi của ông diễn ra thường xuyên và khá đê hèn. Vì có công lao phục vụ tốt, Đức Cha rõ ràng đã hứa với thiếu tá P.... rằng sẽ không vi phạm căn hộ bốn phòng độc lập thoải mái của gia đình bốn người của thiếu tá. Tuy nhiên, có vẻ ông bác sỹ độc lập nhưng đầu óc linh hoạt không bỏ quá nhiều thời gian suy nghĩ, nên hết lần này sang lần khác người ta cứ gửi người chưa có nhà vào căn hộ của ông mà không báo trước.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichev//clip_image004.jpg)
Chung cư gia đình sỹ quan cũ, được người Đức cải tạo lại sau khi quân đội Liên Xô rút quân. Những năm 200x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Tư, 2012, 08:18:25 PM
(tiếp)


Vấn đề khá khó khăn, bởi vì bốn phòng cho bốn người rõ ràng là quá nhiều theo các quy tắc phân phối nhà ở truyền thống và chính thức. Tuy nhiên, vấn đề nhà ở không chỉ làm người ta cáu tiết như ta biết, nó cũng làm cho người ta biết điều hơn. Một điều rõ ràng là vấn đề nhà ở gia đình sĩ quan, đặc biệt tại GSVG, là một công cụ tốt trong tay ban chỉ huy!

Dù sao tôi đã đến nơi, và Irina vợ của Konstantin P .... là một phụ nữ dễ chịu, rõ ràng không sẵn sàng cho một cuộc đấu tranh tích cực. Ngay sau đó Konstantin chạy về, an ủi vợ yên tâm bằng cuộc nói chuyện vẫn thường xảy ra với trung đoàn trưởng, nhưng tổ ấm gia đình của mình họ đã phải chia sẻ một số thời gian không chỉ với tôi mà cả với vợ tôi. Sau khi đảm bảo rằng tôi không phải là một yếu tố nguy hiểm trong nhà, họ cũng bình tĩnh lại và chúng tôi đã làm quen thân mật hơn. Tuy nhiên, thời gian cứ trôi, và một vấn đề khác rất quan trọng đang chờ đợi tôi tối hôm đó.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichev//clip_image005.jpg)
Các loại rượu mùi nhẹ của CHDC Đức, mà một trong những loại đó tôi đã dùng khi tôi đến đúng vào lúc cao điểm của cuộc đấu tranh chống nạn nghiện rượu của Gorbachev tại Viễn Đông.

Theo truyền thống quân sự cũ, người ta khuyến cáo sỹ quan nên tổ chức lễ trình diện. Người sỹ quan mới đến, thường "rửa chỗ" trong tập thể mới bằng một tiệc rượu vui vẻ, sau đó tất cả sẽ quan hệ với nhau dễ dàng hơn trong vòng công vụ. Trong túi tôi 100 đồng mác CHDC Đức xa lạ và quyến rũ  đang xủng xoẻng, và theo lời khuyên khôn ngoan của những người tốt bụng, tôi chi nó vào món rượu ở địa phương. Chỗ đã có, người tham dự cũng có và tôi cũng có luôn. Tất cả mọi thứ ta cần là  một tiệc rượu ngon. Nhờ sự trùng hợp ngẫu nhiên tốt đẹp, gia đình đại úy B ... vào cuối tháng 5 năm 1987 cũng đã may mắn đi "củng cố sức khỏe", thế là địa điểm đã được bảo đảm. Lý do thì có rồi, còn tiền chi tiêu bổ sung tự nhiên của tôi thì không ai tính toán cả, khi mọi người đến họ đều mang theo đồ của mình. Trong thời gian làm nhiệm vụ, tôi đã được giới thiệu với nhiều toán khác nhau các sĩ quan và hạ sỹ quan đơn vị là các "cao thủ đồt cồn".

Bây giờ thật khó nhớ hết được, nhưng chúng tôi đã ngồi với nhau rất tuyệt vời, mặc dù quy mô bữa tiệc lễ của mình, chúng tôi rõ ràng chưa đánh giá đúng. Đại úy B .... và các đồng sự Ucraina khác nổi tiếng có giọng chỉ huy tốt, tại chố lại có sẵn một cây đàn guitar, và các bài hát đã là một món ăn tinh thần bổ sung hữu cơ cho chiếc bàn ăn khiêm tốn. Mọi thứ đều tốt đẹp, mọi người giao tiếp thân thiện, ai cũng ngà ngà say và vô cùng vui vẻ.
  
Buổi sáng, theo thói quen quân sự cũ, tôi có mặt điểm danh trên sân diễu binh trung đoàn, như một trái dưa chuột, râu ria cạo nhẵn, quân dung tươi tỉnh, ẩn cuối hàng quân, tận dụng lợi thế chiều cao khiêm tốn của mình. Đức Cha trong phong thái dứt khoát bước về phía các sỹ quan Sở chỉ huy, cặp mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào mặt mọi người. Thấy tôi, ông lườm đến cháy mặt, lớn tiếng sụt sịt rồi quay đi.

Trong bài phủ dụ tại phiên chầu buổi sáng, đại tá K... đã cắt nghĩa một cái gì đó mà có lẽ chúng tôi đã bỏ sót trong các cuộc tụ họp của mình. Ông nói như sau -

"Chỉ huy trung đoàn không quân, mk ..., hừm, gọi điện thoại cho tôi, mk ... lúc ba giờ sáng nay, hừm,
 
Ở chỗ ông bạn, mấy thằng zamenschik đang rong chơi à? Hmm, hmm, chúng nó đang ở đó, mk ..., "Hổ cũng phải ngồi như cún dưới chân tôi", mk ...! các cậu hiểu không, mk ...! làm cái gì mà đến 3 giờ sáng! Hmm ... H-h-hmm! "

Rõ ràng, khoảng cách đến chung cư sỹ quan trung đoàn không quân, nơi đại tá phi công bạn của Đức Cha sống là khá xa, và tôi hiểu rằng cuộc vui của chúng tôi có thể có những hậu quả khó chịu. Tuy nhiên, không có gì xảy ra, không ai bị cấp trên gọi lên, và ngày làm việc bận rộn của tôi ở Sở chỉ huy diễn ra bình thường.

Sau này, ngẫm lại sự kiện này, tôi một lần nữa thầm cảm ơn thầy giáo của mình - Onatsky, người đã nói với tôi ngày xưa khi tôi còn là cậu trung úy trẻ măng mới tới như sau -

"Người sỹ quan chân chính có thể uống cả đêm, nhưng sáng hôm sau phải điểm danh đúng giờ, chỉnh tề nhẵn nhụi như một quả dưa chuột!"

Đó, một trường học đáng giá biết bao!

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichev//clip_image007.jpg)
Các chung cư sỹ quan kiểu blok đã được người Đức cải tạo lại. Trước đây chúng là nơi ở cũ của các gia đình sỹ quan trung đoàn không quân tiêm kích. Меrseburg, CHLB Đức, những năm 200x.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 16 Tháng Tư, 2012, 11:59:30 PM
(tiếp)

1.10. Merseburg – Thành phố

  
  
Thời gian trôi đi, Merseburg bí ẩn vẫn từ xa lấp lánh ánh lửa quyến rũ. Trong túi còn chỉ một ít bạc lẻ sau những bài hát ban đêm, nhưng Merseburg-Monte Carlo đang ngày càng thu hút nhiều và nhiều hơn nữa. Thật khó tin, tôi đã ba ngày xuyên trong bầu không khí luôn được thèm muốn ở nước ngoài, mà cảm giác là tôi vẫn đang ở trong một doanh trại khép kín trên lãnh thổ vùng biên ải của Liên Xô!

Vẫn luôn luôn! Đến lúc phải dũng cảm đối diện với thế giới tư sản! Sau khi hết giờ trực, 18 giờ 30, tôi bước ra khỏi chung cư và đi về phía một cửa hàng Đức tại một hẻm phố có cái tên Đức rất lạ - Weg. Ước tính hướng để không bị lạc, tôi đi bộ sâu hơn vào khu vực kế tiếp. Với số vốn và kiến thức của tôi về cuộc sống địa phương, tôi không ham vào cửa hàng đang sáng đèn mà bình thản đi qua.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//1.jpg)
Một siêu thị Đức cũ, gần với nơi đóng quân của trung đoàn, nơi mua đồ thường xuyên của các bà vợ sỹ quan. Trong một cửa hàng khác, cách doanh trại 300 mét người ta nhất định không giao tiếp bằng tiếng Nga. Меrsеburg, CHLB Đức, những năm 200x.

Trời còn tương đối sáng, tuy nhiên tôi không nhìn thấy đám công chúng dự kiến sẽ đi dạo trên đường phố. Những khách bộ hành đơn độc qua đường vội vã và lặng lẽ biến mất đằng sau một chuỗi nhà ba tầng màu xám đen ảm đạm. Tôi không biết có ai nhận thấy lối vào các tòa nhà và chung cư sỹ quan ở Merseburg chủ yếu hướng vào trong sân như ở Liên Xô hay không? Điều này có thể là thuận tiện và an toàn cho dân cư, nhưng đường phố trở nên kém thân thiện và có tính công cộng. Hoặc đơn giản chỉ là những đường phố hoang vắng, không mến khách với những ngôi nhà xa lạ màu xám hồi đó? Trong bất kỳ trường hợp nào, tại Hoa Kỳ, Anh và Australia ngôi nhà luôn có hai lối vào ra và đường phố bề ngoài trông thân thiện hơn vì vô số các cửa ra vào riêng biệt, các con đường nhỏ nội bộ và lối vào cho xe hơi.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image004.jpg)
Cửa hiệu Đức tại CHDC Đức những năm 198x.

Trong khi tôi đi bộ trên đường phố, buổi chiều đã hết và bóng tối đã đổ xuống. Đi đã khá xa đơn vị và tôi gần như hoàn toàn đơn độc trong bóng tối. Sau khi lang thang một lúc rồi tôi cũng quay lại. Sau này tôi ước ra rằng đêm đầu tiên đó tôi đã đi qua gần nửa đường đến trung tâm thành phố. Las Vegas thì chưa thấy đâu... bóng tối của Merseburg vinh quang chưa bị cắt ra bởi các biển hiệu đèn neon quảng cáo phiền nhiễu, các quán cà phê âm nhạc lấp lánh mời mọc không thấy có, và nói chung không nghe thấy tiếng âm nhạc lễ hội. Với những chiếc đèn lồng ở Đông Đức rõ ràng có điều gì đó không đúng. Đối với tôi, đã quen với các loại đèn lồng (nếu có) tại quê hương mình, những cột bê tông thấp của Đức phát ra thứ ánh sáng màu vàng rất kém. Nhà ở đây không nhiều màu sắc: các cửa sổ hầu như đều màu tối. Tôi đã nhanh chóng biết rằng nhịp điệu cuộc sống của người Đức hoàn toàn khác, và thời gian biểu của ngày sớm trước giờ Nga là 3 giờ. Cũng đủ để nói rằng chương trình truyền hình Đức tương tự như chương trình xô viết «Сhúc các bé ngủ ngon», được phát lúc 18.00 giờ, sau đó trẻ em được dẫn đi ngủ. Trong khi đang ước định hướng quay về nhà, tôi ngước mắt nhìn lên cao. Trên nền trời chiều đang tắt hẳn vào đêm nhô lên một loạt các cọc ăng-ten truyền hình đủ các hình dạng rất mất trật tự trên các mái nhà.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image006.jpg)
Đường phố gần doanh trại. Merseburg, năm 1987. Ảnh của tác giả.

Ăng-ten cho các cư dân Đông Đức là một vấn đề kỹ thuật khó khăn và cũng là vấn đề chính trị lớn. Đài phát thanh và đài truyền hình CHLB Đức đã tiến hành phát sóng trên quy mô lớn các chương trình thường lệ hàng ngày của họ sang lãnh thổ Cộng hòa Dân chủ Đức. Chính phủ không phá sóng các đài phát thù địch như ở Liên Xô vẫn làm. Khó nói được lý do tại sao hầu như trên toàn bộ đất nước người ta cứ thoải mái thưởng thức chương trình phát sóng tư sản mà không có sự gây nhiễu nào, hoặc không thể phá sóng trên một lãnh thổ nhỏ như vậy, hoặc đã có một thỏa thuận với CHLB Đức thế nào đó, nhưng chương trình truyền hình sô 1 của CHLB Đức - ARD luôn hiện diện trong mọi căn nhà Đức. Đồn rằng người Tây Đức rất thích xem các kênh chính của CHDC Đức - kênh DDR 1 và DDR 2, đây là những chương trình mà ta phải công nhận rằng thú vị hơn và sáng láng hơn so với các chương trình truyền hình phương Tây miễn phí. Tuy nhiên, như tôi sau này nhận thấy, công tác giáo dục ý thức hệ với nhân dân của bộ máy đảng XHCNTN Đức (Социалистическая единая партия Германии - Sozialistische Einheitspartei Deutschlands, SED) của đất nước đã được thực hiện có gì đó không được thật lô gích.Đòi hỏi từ những con người đang xử lý hàng ngày sự tuyên truyền công khai của phương Tây, thường xuyên có tiếp xúc với thân nhân của họ ở phương Tây, sự trung thành với Đảng và Chính phủ - không hề đơn giản!

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image008.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image010.jpg)
Bảng phát chuẩn của TV CHLB Đức và CHDC Đức trên máy thu hình màu Liên Xô sản xuất.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Tư, 2012, 03:13:02 PM
(tiếp)

Mặt khác, người Đức phải đánh vật với chương trình thu đài phát thanh của mình. Tại Merseburg, vốn ở trong thung lũng thấp, việc thu chương trình ARD rõ ràng rất tệ. Sau đó, khi tôi đã là "chuyên gia" của bộ phận thu sóng radio và thoải mái nói chuyện về các tần số và các loại ăng-ten (có uổng công không, khi tôi đã chơi vô tuyến điện nghiệp dư hồi ở trường phổ thông và bây giờ đến phục vụ tại một trung đoàn trinh sát kỹ thuật vô tuyến điện tử?), tôi biết chính xác cần loại ăng-ten nào và phải lắp đặt theo hướng nào. Người Đức sử dụng các ăng-ten "kênh sóng" có khuếch đại nhiều lần, chúng đắt tiền và cồng kềnh.

Vấn đề dò sóng máy thu truyền hình thực sự là áp phe chính thức trong các doanh trại đồn trú của Cụm Quân đội Xô Viết trên đất Đức. Vấn đề là người xô viết phải xem các chương trình truyền hình của đất nước quê hương mình, đặc biệt là khi đang ở trong một quốc gia nước ngoài có tư tưởng không ổn định. Các trạm tiếp sóng chung của Liên Xô tại Đông Đức không có, và tất cả các doanh trại đồn trú đều chỉ có một trung tâm thu sóng vệ tinh của mình với thiết bị phát tín hiệu truyền hình công suất thấp trong vòng bán kính của doanh trại đồn trú. Mọi thứ sẽ tốt đẹp nếu không có một đặc tính kỹ thuật - TV CHDC Đức phát sóng trên tần số sóng mang âm tần khác của định dạng SECAM của họ. Hình thì thấy mà tiếng chẳng nghe được. Thủ thuật nhỏ về kỹ thuật này là một rào cản tuyệt vời ngăn ảnh hưởng tư tưởng từ phía Cộng hòa Liên bang Đức, tuy nhiên, ở đây bắt đầu có một bí ẩn. TV Đông Đức và Tây Đức sử dụng cùng một tần số âm thanh duy nhất trong các hệ thống PAL, SECAM và thu được rất tốt các chương trình của nhau trong nỗi vui mừng của các công dân của mình. Chỉ có các máy thu Liên Xô được yêu thích của chúng ta như "Rubin" và "Temp" là trở thành những chiếc hộp chỉ biết im lặng nhấp nháy khi chúng được đưa đến sử dụng tại Cụm Quân đội Xô Viết trên đất Đức.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image011.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image013.jpg)
Chương trình Tin tức và Vi nhét của chương trình tuyên truyền trên TV CHDC Đức, năm 1989.

Tôi không biết điều đó xảy ra như thế nào, nhưng Bộ Tư lệnh Cụm Quân đội Liên Xô trên đất Đức vào thời gian đó đã thiết lập tất cả các thiết bị tiếp sóng chương trình đầu tiên của truyền hình của Liên Xô trên tần số âm thanh thu được trên toàn bộ nước Đức rộng lớn. Trước niềm vui lớn của những ngưởi xô viết. và theo tôi đoán, trước niềm vui nhỏ của các khu vực Đức láng giềng, chiếc máy thu truyền hình Liên Xô vít chặt thêm đã rống lên đủ thứ tiếng khác nhau. Sự khác biệt giữa các hệ thống truyền hình màu PAL và SECAM là không thể vượt qua được về mặt kỹ thuật, do đó các chủ sở hữu may mắn của một chiếc máy thu truyền hình màu lớn của Liên Xô phải cam chịu xem chương trình TV CHLB Đức trong phiên bản chỉ đen và trắng.

Trong bất kỳ trường hợp nào, bất kỳ máy thu truyền hình nào mang từ Liên Xô đến đều đã bị thay đổi chút ít. Các chuyên gia có trong bất kỳ đơn vị nào của GSVG với một món phí tối thiểu trong vòng một giờ là có thể điều chỉnh bất kỳ mô đen nào. Càng đơn giản càng tốt. Các mô đen máy thu truyền hình Liên Xô mới nhất gây ra một số khó khăn, bởi lẽ chúng đã sử dụng một số mạch tích hợp, và phải thay thế toàn bộ khối âm tần mà lại phải rút từ Liên bang sang. Tuy nhiên, thiết bị máy thu đen và trắng đơn giản được hàn vảy rất nhanh và tin cậy chỉ với một chai "kirsha" hay "korn" truyền thống, loại tiền tệ thể lỏng phổ quát trong các doanh trại đơn vị đồn trú Liên Xô.

Trong vài ngày đầu tiên sau khi đến, tôi đã chứng kiến chiếc máy thu truyền hình nhỏ bé của mình trở thành chủ đề cuộc tranh cãi vui nhộn về chuyên môn giữa thiếu tá L... một chuyên viên kỹ thuật được mọi người yêu mến.... và cũng một chuyên viên kỹ thuật - một đại úy người Nga Phần Lan phục vụ trong trung đoàn chúng tôi. Vụ tranh cãi nói về việc có thể cấu hình một máy truyền hình đơn giản để nó thu được chương trình ARD từ Tây Đức sắc nét hơn so với thu chương trình tại chỗ của Đông Đức. Đại úy người Phần Lan đã thắng trong cuộc tranh luận này, và quả thật vậy, sau 10 phút, với một ăng-ten phù hợp trên mái nhà của trung tâm thu phát (ПЦ), chương trình phương Tây xem trên ti vi đã có độ tương phản nét hơn hẳn. Túm lấy chiếc ti vi của mình, tôi trả tiền bằng chai đã chuẩn bị sẵn và bỏ lại các công việc thường lệ phải làm buổi chiều cho các đồng nghiệp kỹ sư máy vô tuyến, mà ở trong xưởng của họ tất cả các không gian trống đều chất đủ các loại thiết bị linh kiện của Liên Xô.

Đương nhiên, trong tòa chung cư thấp hơn, tôi đã không đạt được chất lượng thu tốt đến khó tin như thế, tuy nhiên, chương trình ARD Tây Đức đã vào được nhà chúng tôi, mặc dù thẳng thắn mà nói, chỉ để xem, còn đặc biệt chuyện nghe thì vẫn còn một vài điều.

Bởi thế tôi không ngạc nhiên khi một số gia đình sỹ quan nói chung chẳng hề xem TV Đức trong suốt 5 năm ở CHDC Đức, kiêu hãnh cho rằng mấy cái chuyện vớ vẩn kiểu Đức không đáng để xem. Mối thích thú cao độ của mình với các chương trình Đức, nhất là CHLB Đức, tôi không hề huyênh hoang, đặc biệt trong bất kỳ trường hợp nào liên quan đến lợi ích trong công việc và tìm kiếm nguồn bổ sung thông tin. Giữa các sỹ quan thuộc Chỉ huy sở có một giai thoại về một anh chàng shmeker nào đó làm ra bộ đã tóm được một cái "lưỡi quý" về sự di chuyển các đơn vị quân đội Mỹ tại CHLB Đức, khi xem trên chương trình TV CHLB Đức. Nghe thì khó tin nhưng giai thoại này là sự che giấu tốt cho công việc «nghiên cứu kẻ thù tiềm năng» trong các điều kiện sinh hoạt gia đình.  


(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image019.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/15/ignatichevm//clip_image021.jpg)
"Bánh mì và hoa hồng" trong điều kiện GSVG - Với một chiếc máy thu truyền hình xô viết được điều chỉnh người ta thù lao thường bằng một chai rượu mùi Đức cỡ 20 mark Đông Đức.

Kirsha - (Đức - Kirsch) - rượu anh đào, rượu mùi anh đào truyền thống 18% cồn. Giá trung bình 16-25 mark Đông Đức.
 
Korn - (tiếng Đức: Korn) - rượu ngô, vodka Đức 40% cồn. Giá trung bình 18-25 mark Đông Đức.
 
Giai đoạn củng cố sức khỏe - khoảng thời gian từ cuối tháng năm đến tháng chín năm dương lịch khi các thành viên gia đình quân nhân mở visa để đi về Liên Xô du lịch nghỉ ngơi. Trong ý nghĩa tượng trưng - thời gian hàng năm trong đời sống độc thân của các sỹ quan và hạ sỹ quan GSVG / ZGV.  
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 17 Tháng Tư, 2012, 11:45:21 PM
(tiếp)

1.11. "Sản xuất tại CHDC Đức"

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//1.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image004.jpg)

Sản phẩm giả-Hollywood của hãng phim DEFA và bình pha cà phê điện sản phẩm của CHDC Đức. Năm 1980.
  
CHDC Đức - Nước Cộng hòa Dân chủ Đức. Các thế hệ mới có thể không biết đến một quốc gia như vậy. Lịch sử đã sửa chữa những sai lầm của mình, và phần tốt nhất của khối xã hội chủ nghĩa đã hòa tan một cách tầm thường vào trong một nước CHLB Đức hùng mạnh cùng với nền kinh tế của nó.

Nhưng chúng ta, những người Liên Xô thì có biết về đất nước này chăng? Đối với chúng tôi, thế hệ xô viết cuối cùng, CHDC Đức được nhớ đến qua những bộ phim giả-Hollywood của hãng phim Viễn Tây DEFA với minh tinh có thân hình bơm vá mình đồng da sắt lai Đức-Nam Tư Gojko Mitic luôn luôn trong vai một người Anh điêng chân chính trọng công bằng và bị áp bức, qua chiếc quạt điện chất lượng tốt, qua bọt xà phòng tắm xa lạ với chúng ta thơm mát theo gu châu Âu, và tất nhiên qua các đồ chơi trẻ em. Không có gì tuyệt hơn những món đồ chơi Đức trang hoàng treo trên không, rực rỡ, lấp lánh trong bóng tối và cực kỳ mong manh dễ vỡ của những cây thông Nô en! Ước mơ của mỗi cậu bé Liên Xô là phải có một đường sắt chạy điện hẳn hoi, còn các cô bé - con búp bê tóc vàng "Kwaku".

Tuy nhiên, người tiêu thụ chính các hàng hóa tiêu dùng Đức là các phụ nữ và trẻ em Liên Xô. Nhiều người, ít nhất là toàn bộ người Moskva, đã có trong tủ quần áo riêng của mình các sản phẩm sản xuất ở Đông Đức. Hầu như tất cả mọi thứ đồ có thể khoác lên thân thể trần truồng của phụ nữ đều được sản xuất ở Đông Đức và xuất khẩu sang Liên Xô. Các công dân Xô Viết yêu thích và thường mua đồ lót Đức, nó rất tiện lợi, đẹp và uy tín, vì nó mà họ đứng xếp hàng, họ đầu cơ và gửi bưu kiện về quốc gia Liên bang Xô Viết. Nhưng còn một món đồ vệ sinh phụ nữ, đã để lại một dấu không thể xóa nhòa trong lịch sử của Liên Xô.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image006.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image008.jpg)
Sản phẩm của ngành công nghiệp dệt kim CHDC Đức, những năm 198x.

Những chiếc vớ nylon của phái nữ. Trớ trêu thay, nói chung đó là một vật thực dụng, không như một vật dụng nào khác, nó có ý nghĩa thẩm mỹ và đạo đức to lớn của nó trong lịch sử nhân loại. Không đi sâu vào vấn đề mà đã có nhiều chuyên luận và cuốn sách đề cập, tôi muốn nhắc người đọc rằng món đồ toa let đó của phụ nữ, trong lịch sử là rất khó tiếp cận được đối với các phụ nữ lao động Liên Xô. Đơn giản chỉ cần nói rằng ngay từ thời kỳ hậu chiến đói khổ, một gói nhỏ mỏng mảnh hàng hoá nói trên luôn luôn là một món quà mơ ước cho bất kỳ người phụ nữ nào. Tuy nhiên, thời gian trôi đi, và loại sản phẩm tư sản-đáng khinh kia được đưa đến hang cùng ngõ hẻm trên đất nước Liên Xô bao la duy nhất chỉ nhờ các nhà đầu cơ và các nhà ngoại giao trong các va ly to kềnh càng của họ.

Và sau đó chuyện này có sự trợ giúp của người Đức anh em. Kể từ đầu những năm 70 ước mơ trở thành hiện thực, các cửa hàng xô viết đã cung ứng nhiều sản phẩm hàng dệt kim của Đông Đức. Giá cả thì khá xót, tuy nhiên các phụ nữ đã hy sinh rất nhiều để được diễu hành với đôi vớ nịt chân capron uy tín, mỏng đến tuyệt vọng mỏng và kể cả mùa đông hay mùa hè. Về mặt lịch sử, các loại vớ nịt sản xuất ra ngày càng tiện dụng và bó sát hơn, nhưng quán quân trong các quầy hàng xô viết vẫn là hàng hoá Đức.

Tuy nhiên, cần chú ý đến chi tiết ít tuyên truyền. Thành tựu của ngành công nghiệp hóa chất tiên tiến Đông Đức - sợi tổng hợp không thể được gọi bằng cái tên nylon của bọn Mỹ đáng nguyền rủa, nó được gọi bằng một cái tên rất yêu nước - Dederon, từ tên viết tắt DDR của đất nước CHDC Đức.

..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Tư, 2012, 08:32:32 PM
(tiếp)


Bây giờ, nhớ lại thời ấy, hàng nhập khẩu từ người Đức để lại cho chúng ta ấn tượng một cái gì đó tươi sáng, nhẹ nhàng, nói chung theo phong cách châu Âu không đáng tin cậy. Sau này, tại GSVG, để thỏa thích của mình, chúng tôi vui mừng phát hiện ra sự phong phú của các loại quần áo giày dép tốt và đẹp, có chất lượng của phương Tây. Bất ngờ lớn hơn nhiều là việc chúng tôi không tìm thấy những đồ chơi nổi tiếng của Đức, những đồ chơi mà trong điều kiện hội nhập xã hội chủ nghĩa cũng không có sẵn cho người Đức bình thường ở Đông Đức. Chiếc quạt sấy quý giá được đặt hàng một cách ban ơn từ Liên Xô, thì nay chúng tôi phải tìm kiếm đến 6 tháng tại GSVG, bởi lẽ hiện thực và sự trình diễn về các cơ hội không phải lúc nào cũng trùng hợp với nhau.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image010.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image012.jpg)
Máy ảnh «Praktika» MTL50 và quạt sấy tóc sản phẩm của CHDC Đức được thừa nhận không chỉ bởi người tiêu dùng ở Liên Xô. Cuối những năm 198х.

«Sản xuất tại CHDC Đức» (« Made in GDR »), thương hiệu về mặt lịch sử không thật nổi tiếng trên thế giới. "Sản xuất tại CHDC Đức" - thương hiệu chỉ quen thuộc với người tiêu dùng Liên Xô, sản phẩm «im DDR» đã trở thành quen thuộc với chúng tôi tại GSVG. Chỉ có một lần tôi thấy một con tem hiếm hoi «Sản xuất tại Đông Đức», tương tự như «Sản xuất tại Tây Đức». Rõ ràng, việc so sánh với các mặt hàng nhập khẩu hùng mạnh và chất lượng cao từ CHLB Đức không có lợi cho các nhà sản xuất Đông Đức, và hàng xuất khẩu chủ yếu là sang Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa. Dù sao đi nữa, sản phẩm của Cộng hòa Dân chủ Đức cũng ở tầm tiêu chuẩn thế giới, và hàng hóa có phần nghiêm túc hơn so với trứng cá muối Bungari và dưa chuột muối Hungary.

Đỉnh cao của rổ hàng tiêu dùng là xe hơi – sự sang trọng không với tới được của hầu hết các công dân Liên Xô. Đất nước sản xuất ra xe hơi - đất nước tốt, đất nước sản xuất ra xe hơi tốt - đất nước rất tốt. Cộng hòa Dân chủ Đức sản xuất xe hơi, tuy nhiên kích thước và vẻ ngoài chiếc Trabant nổi tiếng làm ta nghĩ đến ý tưởng của Hitler "xe đại chúng" không được hiểu một cách chính xác. Thích hay không thì xe "Volkswagen" không bao giờ liên quan đến nỗ lực làm cho xe của bạn trở nên đại chúng. Mô đen nửa-đồ chơi mô hình bằng nhựa, trọng lượng 200 kg, động cơ xe gắn máy rung lắc một cách buồn cười, phun ra khói xanh. Chẳng hề quan tâm đến các ngôi "sao" an toàn, người Đông Đức liều lĩnh phóng trên các xe hơi của họ, chất đến 5 người trên xe.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image014.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image016.jpg)
Sưu tập lưu niệm dao gọt trái cây và êtikét các đồ uống lạnh thông dụng sản xuất tại CHDC Đức có giá 50 xu (pfening) một chai, những năm 198x.

Mùa đông 1988, khi kiêu hãnh di chuyển đến thành phố Dresden trên lớp băng nghèo mùa đông dọc theo các cánh đồng đông cứng lạnh lẽo bằng chiếc xe buýt nổi tiếng "Tiến bộ-30", sản phẩm của nhà máy sửa chữa xe tăng “Red Star" ở Leipzig, chúng tôi đã chứng kiến một xe hơi Trabant Đức phóng và "bay" trên con đường  trơn trượt như thế nào. Chiếc xe nhào lộn ở tốc độ cao, tiếp đất trên đủ các mặt phẳng khác nhau của vỏ xe, những mặt vỏ xe ấy rời ra một cách dễ dàng mỗi khi đập đất. Cuối cùng, Trabant tiếp đất bằng các bánh xe dưới bộ dạng một cái khung xe trọng lượng nhẹ và từ nó chui ra bốn chàng trai trẻ Đức chán nản cao lồng ngồng, bao quanh bởi những người Đức trên những chiếc xe đi ngang qua tạt vào cứu hộ. Thật không may, Trabant quá nhỏ, và hay bị đè bẹp bởi xe quân sự Liên Xô trên các con đường, khiến người Đức thường là tàn phế hoặc bị chết.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 18 Tháng Tư, 2012, 09:30:35 PM
(tiếp)


Với đặc tính cố hữu ăn tạp của cư dân GSVG, tôi cũng không bao giờ thấy trường hợp nào có người Liên Xô mua xe Trabant để đi lại. Sau này, khi mô tả cơn điên rồ cướp bóc đất nước sau năm 1990, người ta nói với tôi rằng xe Trabant được gửi đến Liên bang trong các container thông thường, đặt dựng đứng, bởi vì chúng bị quẳng chơ vơ ngoài phố, mà ăn cắp trong đơn vị thì với người xô viết khi ấy chẳng có gì để mà lấy nữa.

Thật thú vị, tất cả dân Đông Đức vào cuối thời kỳ xã hội chủ nghĩa của họ đã có một khoản thu nhập, dễ dàng cho phép họ có được một chiếc xe Trabant, giá 6.500 mark Đông Đức. Tuy nhiên, số người sẵn sàng mua nhiều hơn số xe ô tô có bán, và người Đức xếp hàng đợi xe Trabant ngay từ tuổi 16, đồng thời với việc thi lấy giấy phép lái xe. Dòng người đặt hàng phát triển đến khoảng 5-6 năm theo ước tính vào năm 1997. Sau này, tôi đã gặp loại xe Wartburg của Đức, không tốt hơn so với xe Zhiguli Liên Xô, rất đắt tiền và có uy tín ở Đông Đức. Một loại xe thứ ba ở Merseburg, xe dân dã Skoda của Séc. Năm 1989, hàng đợi xe Wartburg Đức có độ dài đến khoảng 13 năm.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image018.jpg)
Xe hơi Trabant của CHDC Đức, những chiếc "Trabi", trở thành trò chế nhạo Đông Đức sau khi thống nhất nước Đức. Những năm 198x.

Tất nhiên, trong nước Đức của nhân dân, tiềm năng khoa học và kỹ thuật rất tốt, tốt nhất sau khi được Liên Xô sử dụng nhằm mục đích phát triển các công nghệ, không dễ nhận thấy bởi loại khách hàng bình thường. Tại CHDC Đức, khoa học rất phát triển, công nghiệp chế tạo máy, lắp ráp, sản xuất máy cái, những thứ mà ta sẽ không nhìn thấy, nếu không đi sâu vào bên trong các nhà máy. Công nghiệp hóa học rất tiên tiến, tạo ra các sản phẩm nhựa và sợi tổng hợp đẹp và đa dạng, ngành công nghiệp máy tính đã đạt được một sức mạnh bí ẩn. Niềm tự hào của xuất khẩu Đức là những chiếc máy ảnh dùng gương PRAKTICA đắt tiền và rất tốt. Cư dân GSVG thường mua loại máy ảnh này, mặc dù tôi chưa nhìn thấy họ có những tấm ảnh chất lượng cao siêu.

Trong các cửa hàng Đức có các thiết bị âm thanh stereo và máy thu truyền hình khác nhau hoàn toàn theo kiểu Liên Xô của xí nghiệp RFT ở địa phương, không kích thích trí tưởng tượng bằng chất lượng của chúng. Công ty ghi âm Amiga nghe đồn phát hành nhiều đĩa hát tốt, nhưng ở Đông Đức, tôi chưa bao giờ thấy chúng.
......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 11:07:17 AM
(tiếp)

Cũng như ở Liên Xô, tại Đông Đức người ta chế tạo xe bọc thép, thiết bị đường sá, đầu máy xe lửa, các toa xe giường nằm yêu thích của chúng ta và loại xe tải cao cẳng rất tốt "IFA", cho đến ngày nay vẫn lăn bánh trên những con đường khó đi khắp châu Á và châu Phi.

Ở CHDC Đức người ta còn sản xuất các loại vũ khí, đáng tin cậy, có chất lượng kiểu Đức. Đông Đức là một trong các nước khối Đông Âu, trong nhiều năm ròng sản xuất súng tự động Kalashnikov theo giấy phép của Liên Xô cho tất cả các khu vực nóng bỏng của thế giới hài lòng. Nước Đức Xã hội chủ nghĩa cũng thực hiện các đơn đặt hàng tinh vi hơn cho nhu cầu quốc phòng của khối Đông Âu, tuy nhiên bộ phận này của ngành công nghiệp chỉ được các chuyên gia biết đến.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image020.jpg)
Quảng cáo mô đen xe tải IFA cuối cùng L60 trước lối vào hội chợ Leipzig. Năm 1988. Ảnh của tác giả.
  
Sống ở Merseburg, chúng tôi có may mắn thưởng thức không giới hạn "trái quả" của tiến bộ kinh tế. Hai tổ hợp hóa chất - Boona và Leyna, phía bắc và phía nam thành phố, thường mang đến cho chúng tôi những hương vị khó quên. Tôi phải thừa nhận rằng những nhà máy được xây dựng sau chiến tranh thế giới Thứ Nhất này đã được bố trí một cách khôn ngoan, và những cơn gió tây chi phối đã xua mùi hôi thối độc hại tránh xa thành phố. Tuy nhiên, khi gió đổi chiều, chúng tôi có thể xác định chính xác "gió thổi từ đâu đến". Ngành công nghiệp hóa chất hoạt động tích cực và có hiệu quả, riêng điều đó thì chúng tôi có thể chắc chắn!

Tôi luôn luôn dằn vặt một cách ghen tỵ với câu hỏi - tại sao ở Liên Xô chúng ta lại không thể làm được như vậy? Chúng tôi không thể sản xuất ra các sản phẩm tốt, nguyên liệu tốt? Bí quyết thành công là gì? Khi tôi lái xe ngang qua nhà máy hóa chất gần chỗ chúng tôi, trước sự ngạc nhiên của tôi, tôi phát hiện thấy một bãi đậu xe rộng rãi có hàng rào bao quanh trong đó toàn xe tải Tây Đức. Nhiều xe trong số đó là những xe sitec chở các loại hóa chất nguy hiểm. Tất cả những điều này dẫn tôi đến chỗ tin rằng bí quyết thành công của ngành hóa học CHDC Đức nằm trong các lô hàng lớn hóa chất cơ bản, bán thành phẩm nguyên liệu, và có thể là cả công nghệ tiên tiến phương Tây, vốn không có sẵn ở Liên Xô. Sau này tôi biết được rằng thương mại với CHLB Đức được phát triển rất tích cực, và việc xuất-nhập khẩu giữa 2 nước đi rất xa các mặt hàng thông thường của các nước xã hội chủ nghĩa, và nói chung quan hệ với "lũ chết tiệt phương Tây" trên thực tế rất rộng rãi, điều đó không được phù hợp lắm với khái niệm xô viết của chúng tôi về việc đối đầu giữa các hệ thống tư bản và xã hội chủ nghĩa.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image022.jpg)
«Lời chào từ CHDC Đức» - tập hợp các bưu ảnh Đông Đức, xuất bản tại CHLB Đức sau khi thống nhất đất nước.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 01:20:36 PM
(tiếp)

1.12. Vấn đề nhà ở
 
Nhà ở không phải vấn đề làm người xô viết ở Merseburg bực tức. Trong không gian sống giới hạn, việc tái định cư gần sát nhau, tương tự như nhau, có tính theo truyền thống đến cấp hàm và thành phần gia đình. Mọi người đều biết rằng thời gian sống tại GSVG là tạm thời, nên kiên nhẫn và chịu khó chen chúc một chút. Vấn đề nhà ở không đưa đến những màn cuồng loạn với những bà vợ tính khí không cân bằng, thu hút quan tâm của cấp trên và những trò hối lộ, không ai đi tấn công người chỉ huy khi bồng đứa trẻ sơ sinh trên tay, điều thường xảy ra trong doanh trại các đơn vị đồn trú tại Liên bang Xô Viết rộng lớn.

Hầu hết các sỹ quan có gia đình của trung đoàn sống trong các căn hộ cư xá sỹ quan bố trí tại các chung cư sỹ quan cũ của Đức. Căn hộ Đức thích hợp cho cuộc sống cộng đồng - phần lớn có hệ thống hành lang với một nhà bếp dùng chung, cho phép nó hoàn toàn có thể tổ chức cuộc sống gia đình một cách hợp tác. Các khối nhà blok năm tầng tiêu chuẩn Liên Xô nằm xung quanh doanh trại quân sự chủ yếu là nơi sinh sống của các gia đình phi công trung đoàn không quân tiêm kích. Về sau tôi rất biết ơn trường hợp hội này, nó cho chúng tôi cơ hội sống trong một ngôi nhà chính hãng của người Đức, chưa hề thấy được sửa chữa cải tạo kể từ thời có các cuộc không kích của người Mỹ thời Thế chiến 2.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image024.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image026.jpg)
Trong công viên gần lâu đài cổ và chung cư sỹ quan của trung đoàn, nơi tôi và vợ đã sống gần như 3 năm tốt đẹp nhất trong cuộc đời mình 1987-1990. Merseburg. CHDC Đức.

Vấn đề chỗ ở của tôi đã được tạm thời giải quyết, nhưng sự cải thiện nhanh chóng thì tôi không mong đợi. Tuy nhiên, mọi thứ diễn ra khá nhanh. Công việc tiếp tục như thường lệ, và sang tuần lễ thứ hai khúc sử thi nước Đức của tôi, một chàng trai thấp người nhưng chắc nịch trong trang phục dân sự chạy đến gần tôi trên phố, vẻ ngoài cậu ta có lẽ là một nhân viên dân sự hợp đồng trẻ tuổi. Té ra đó là một trong những shmeker không thể bị bắt thực hiện nhiệm vụ theo kiểu "không chó thì bắt mèo", một sỹ quan hai-năm, sau khi tốt nghiệp một trường ngoại ngữ nào đó đi thực hiện nghĩa vụ, quân sự hai năm. Nhìn thấy một sỹ quan của trung đoàn trong giờ làm việc mặc đồ dân sự gợi cảm giác là lạ, nhưng tôi ráng lắng nghe "nhiệm vụ đặc biệt" mà quý ông shmeker trình bày.

Tin đồn về việc tại trung đoàn mới có một phiên dịch mới đến phục vụ đến tai anh ta hơi muộn và anh rất vui mừng chạy đến làm quen khi nhìn thấy tôi. Tôi đành phải làm thất vọng đội cận vệ xám của "Đức Cha" khi thú nhận rằng tôi không phải anh shmeker-hai năm, mà là một sỹ quan chuyên nghiệp, rằng ngôn ngữ Đức tôi chẳng biết mấy. Đến lúc ấy tôi đã quen với phản ứng của mọi người ở GSVG, họ không chịu hiểu rằng có thể làm phiên dịch ở Đức mà không biết tiếng Đức được chăng?

Shmeker rõ ràng mất hứng với tôi, nhưng thể hiện một sự đoàn kết nghề nghiệp một cách bất ngờ, sau khi biết rằng tôi tốt nghiệp Học viện Quân sự, mà anh ta cũng có biết. Trả lời về chuyện chỗ ở của tôi, anh chàng shmeker trẻ cắt nghĩa một cách dài dòng văn tự khi sử dụng một mớ từ vựng không hoàn toàn quy chuẩn. Theo anh ta, nóí nhỏ nhé, chỉ huy trung đoàn không phải là những người hoàn toàn xứng đáng, đôi khi họ không đưa ra được quyết định đúng đắn. Mặc dù trong lòng tôi miễn cưỡng đồng ý với anh ta, nhưng vẻ ngoài tôi hoàn toàn thể hiện sự phục tùng số phận không may mắn. Tuy nhiên, người bạn mới của tôi rõ ràng có chuyện gì khác trong đầu, anh ta xác định chính xác chỗ ở và địa chỉ của tôi, nói rằng tôi nên xin bố trí lại vào phòng anh ta, vì chẳng bao lâu anh ta sẽ sớm về nước đổi phiên. Tôi chỉ còn cách cảm ơn anh ta vì câu chuyện bất ngờ, nhún vai và bỏ đi, tự hỏi mình sao lại có đề nghị kỳ lạ này.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image028.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image030.jpg)
Tòa nhà liên hợp luyện nhôm tại thành phố Merseburg, CHDC Đức – nơi làm việc thường xuyên của chiến sỹ trung đoàn đến 1987. Các chiến sỹ hài lòng tham gia bất kỳ công việc nào, nơi chẳng ai thực sự cần họ và họ cũng được chăm lo tốt. Đó là khả năng duy nhất cho một tập thể tiên tiến thăm nước Đức. Nhà máy trả tiền cho ban chỉ huy trung đoàn bằng các cuộn sản phẩm nhôm lá không đạt quy cách, là mốt của những năm đầu thập kỷ 80 thế kỷ 20.
......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 05:50:27 PM
(tiếp)

Sau này, tất nhiên, tôi đã thực hiện yêu cầu và biết rằng căn phòng nói trên trong cư xá ở vị trí tốt gần tòa nhà trạm kiểm soát. Chủ nhiệm Hậu cần trung đoàn tiếp nhận đề nghị vui vẻ của tôi bằng cách từ chối thẳng thừng, vì nhà ở của các zamenschik không được phân phối cho những người quan tâm, và tôi nhận ra rằng tiếp tục đấu tranh nữa là vô ích. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sự tình cờ lại đưa tôi gặp lại anh chàng shmeker trẻ tuổi kia một lần nữa, khi tôi tình cờ nhìn thấy anh ta trong đồng phục trung úy gần ban tham mưu vài ngày sau. Tôi coi mình có nghĩa vụ nhắc nhở anh ta về tôi, đáp lại chàng shmeker trẻ tuổi nhăn mặt mệt mỏi, tuy nhiên, hứa sẽ tác động giúp đỡ.

Về phần mình, tôi điều tra chính xác ngày khởi hành của anh ta, biết rõ rằng vấn đề nhà ở liên quan nghiệt ngã đến địa điểm và thời gian theo nguyên tắc "Ai không nhanh chân thì sẽ lỡ!". Bây giờ thật khó nhớ bao nhiêu ngày đã trôi qua, nhưng tất cả đã diễn ra tốt đẹp và tôi có được chiếc chìa khóa căn nhà mới của mình một cách chính thức, sau khi dọn đến một phòng của căn hộ tập thể ba buồng, nơi lúc đó trung đội trưởng dũng cảm K... đang sống với vợ và đứa con đầu lòng. Sau đó tôi biết được rằng các ứng viên cho căn phòng đó cũng có vài người, nhưng dưới áp lực đầy uy tín của người cư ngụ vinh quang trên, tôi đã nhận được nó, và vì nó mà một số người đã phán xử tôi một cách bất công về mối quan hệ không chính đáng thực sự không tồn tại của tôi với ban chỉ huy trung đoàn, và về chuyện đó thì tôi thây kệ không ngăn cản họ.
 
Căn phòng thực sự khá lớn. Trần nhà cao, hai cửa sổ, tường dán giấy nhôm đồ khan hiếm hồi đó có màu bàn cờ, phong cách và niềm tự hào của chàng shmeker chân chính này. Trong góc phòng có một lò sưởi than lớn xây gạch màu xanh lá cây, chiều cao lò hai mét, tạo cho người ở một cảnh tượng thời tiền sử kỳ lạ. Nó về cái đẹp của lò sưởi than thì để sau, nhưng phải công nhận căn phòng mới của chúng tôi có một giá trị đặc biệt.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image032.jpg)
Những tòa nhà cư xá sỹ quan cũ của trung đoàn, được cải tạo lại sau khi quân đội Xô Viết rút quân, Меrseburg, CHLB Đức, những năm 200x.

Nước nóng được đun bằng khí ga từ vòi cấp ga gắn với công tơ đo ga, phổ biến ở tất cả các nước châu Âu. Ngược với việc sử dụng lãng phí xa hoa khí ga ở Liên Xô, khí ga ở Đông Đức khá đắt và người ta tính toán rất kỹ. Chiếc đồng hồ kêu tích tắc khẽ khàng đo tiêu thụ khí đốt trong hành lang không biết hỏng từ bao lâu. Chiếc đồng hồ đo khí đốt nặng nề đó, gợi nhớ đến đồng hồ đo điện, đã bị chớm hỏng bởi bàn tay các thợ thủ công không chuyên nghiệp một thời gian dài trước khi chúng tôi đến và không hiển thị tốc độ tiêu thụ dòng khí đúng thực tế. Dịch vụ quản lý khí ga nhà nước Đức tất nhiên biết chuyện này và liên tục gửi thợ sửa chữa đến theo địa chỉ. Nhưng không may mắn như vậy! Theo giai thoại kể lại, suốt một thời gian dài các phụ nữ Nga đầu bù tóc rối không để các thợ cả người Đức động vào cánh cửa căn hộ của chúng tôi, các bà nhất quyết nói đi nói lại cụm từ kỳ diệu ở CHDC Đức "nich feuershtein!" (“không có đá lửa!”)

Do rào cản ngôn ngữ không thể vượt qua, người Đức đã từ bỏ nỗ lực sửa chữa các cột cung cấp ga và để khôi phục lại trật tự, và với sự hỗ trợ ngầm của ban hậu cần, căn hộ của chúng tôi đã được thiết lập sang chế độ trả tiền tiêu thụ khí ga theo tiêu chuẩn trung bình. Nói cách khác, chúng tôi đã đốt ga bao nhiêu tùy thích, hài lòng tắm trong bồn tắm mà chỉ phải trả tiền theo tiêu chuẩn trung bình, trong khi đó một số gia đình sĩ quan phải tiết kiệm một cách nghiêm ngặt và thay nhau tắm rửa trong 1 phòng tắm mà không dám thay nước.

Thế đấy, thật bất ngờ đối với chúng tôi, chính chúng tôi đã trở thành những nhân vật của câu chuyện cười về "Sema từ Brighton", người đã sửa lại đồng hồ đo, và bây giờ té ra công ty cấp điện còn nợ anh ta tiền! Người Liên Xô ở khắp mọi nơi đều như nhau, dù là người Nga, người Do Thái, hay một sĩ quan bình thường của quân đội Liên Xô.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image034.jpg)
Merseburg, CHDC Đức, năm 1988. Ảnh của tác giả.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 09:02:36 PM
(tiếp)

1.13. Terra Incognita

  
DDR - Deutsche Demokratische Republik. Nước Cộng hòa Dân chủ Đức đã tồn tại 40 năm, nhưng  vẫn xa lạ với người xô viết. Trước năm 1987, Đông Đức đối với tôi cũng như đối với hầu hết những người xô viết trung thực, chỉ được biết đến qua một số hàng hóa nhập khẩu, qua chương trình phóng sự hai phút nghèo nàn của chuyên mục "Thời sự" về các thành tựu của các nước xã hội chủ nghĩa và chương trình truyền hình âm nhạc đêm hãn hữu, rất được mong chờ của TV Xô viết - chương trình ca nhạc tạp kỹ nước ngoài.  

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image036.jpg)
CHDC Đức, năm 1988.

Mọi người đều biết rằng CHDC Đức - người bạn tốt của Liên Xô mặc dù những người già ở Liên bang Xô Viết có vẻ cảnh giác với một mối tình huynh đệ như vậy khi nhớ lại cuộc chiến tranh vừa qua. Bức tranh chính trị thời đại của giai đoạn hữu nghị anh em tốt đẹp của chúng ta thường thể hiện qua một người đàn ông bé nhỏ khô khan trong bộ đồ màu xám - đồng chí Erich Honecker, nhà lãnh đạo ủng hộ Liên Xô không thay thế được của nước CHDC Đức trong những năm 1976-1990. Thời gian thay đổi, và cái ôm hôn chính trị của Honecker và Brezhnev đã trở thành hình ảnh nổi tiếng nhất của nhà lãnh đạo già nua của nước Đức, thể hiện trên bức tường Berlin. Được nghệ sĩ phác thảo theo bức ảnh thực cuộc gặp của các nhà lãnh đạo chính trị ở Moskva, ngày hôm nay cái hôn tuyên truyền ấy trông như một bức biếm họa hiểm độc. Tôi nghĩ rằng ông Honecker trong những ngày đó, thực sự muốn làm vui lòng Moskva thân thiện, và cái sự hôn hít đồng tính Á châu lưu danh muôn thưở bởi hai ông già không có gì hơn là một mong muốn ngoại giao được điều chỉnh bằng sự kỳ quặc kiểu Nga và dưới tay ngài Brezhnev đang ốm yếu. Như ta biết, thậm chí một cái bắt tay cũng là một chủ đề của quy tắc ngoại giao, và tất nhiên đồng chí Honekker "chỉ một mối tình" kia không hôn hít ai khác ở nơi công cộng. Thành thật mà nói, tôi có một chút buồn phiền rằng về tổng thể, khoảng thời gian hạnh phúc trong mối quan hệ giữa hai nước không để lại bất cứ điều gì có tính vật chất hơn ở châu Âu, ngoại trừ sự phá hủy Bức tường Berlin với những hình ảnh được nhân bản tràn lan của các nhà lãnh đạo già yếu.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image038.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image040.jpg)
Cú ôm hôn nổi tiếng của các nhà lãnh đạo, được thể hiện đến mức biếm họa trên Bức tường Berlin.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 10:40:12 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image042.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image044.jpg)
Biểu tượng của thể thao Đông Đức, vô địch Olimpic trượt băng nghệ thuật Каtаrinа Witt và đội tuyển CHDC Đức tại Thế vận hội Mùa Đông.

Cỗ máy tuyên truyền của chủ nghĩa xã hội hài lòng giới thiệu CHDC Đức là đội tiên phong về khoa học và kỹ thuật xã hội chủ nghĩa, trên màn hình lướt đi hình ảnh các phòng thí nghiệm hiện đại, các phân xưởng bóng loáng rực rỡ và các sản phẩm khó hiểu của thành tựu khoa học công nghệ. Các phóng sự truyền hình về cuộc sống trên đất nước Đức giới hạn ở việc phô ra vô vàn lá cờ đỏ và quốc kỳ, dưới những lá cờ đó ngời sáng bộ mặt thể thao dưới hình ảnh giới thanh niên Đức trong đồng phục rực rỡ thêu biểu tượng Hội liên hiệp Thanh niên Tự do Đức - FDJ. Dễ hiểu lý do tại sao Liên Xô không bao giờ dịch nững chữ viết tắt FDJ. "Deutsche Jugend" - giống một cách đáng sợ tên viết tắt nổi tiếng đáng buồn thời chiến tranh của đoàn thanh niên Hitler, và khái niệm "giới trẻ tự do" dẫn đến một vấn đề sâu kín bên trong - tự do trước cái gì? Hoặc tự do về vấn đề gì?

CHDC Đức còn có một nền thể thao lớn, nền thể thao Olympic, nền thể thao quốc gia. Bây giờ, trong thời đại mới tư bản chủ nghĩa, không cần thiết phải giải thích rằng thể thao - đó là một sự kiện lớn rất có ý nghĩa về chính trị và kinh tế. Nói cách khác, không có tiền - không có thể thao. Bây giờ các quan chức thể thao Nga không cần phải đăng ký cho các vận động viên hiện đại làm các công việc hư cấu để có được sổ lao động, không phải đưa họ nhập ngũ và thăng quân hàm sĩ quan sớm trước niên hạn cho họ khi họ giành một huy chương Olympic. Tại Đông Đức, có các vận động viên tốt và họ được trả tiền tốt, khi không thực sự quan tâm đến hình ảnh thể thao "nghiệp dư". Bơi lội và điền kinh nhẹ, thể dục dụng cụ, trượt băng nghệ thuật và cử tạ hạng nặng đều ở trình độ thế giới, và nền ngoại giao thể thao Đông Đức đã làm được việc như nó phải làm. Người ta biết về đất nước, những người khác thì ghen tị với thành tích thể thao của đất nước này.

Trong thời gian perestroika các chi tiết tai tiếng về các kỷ lục ấn tượng của các vận động viên Đức đã làm tổn hại đến hình ảnh của thể thao Đông Đức. Ta đã biết việc sử dụng rộng rãi các loại doping tiên tiến nhất trong các môn thể thao, với sự cho phép của các cơ quan chức năng ở Berlin, việc sử dụng tình trạng mang thai bắt buộc cho các vận động viên điền kinh Đức để nâng cao hiệu suất thể thao trong một khoảng thời gian ngắn. Tuy nhiên, không ai viết lại lịch sử, và tên tuổi các vận động viên nổi tiếng và các kỷ lục của họ vẫn còn mãi mãi. 
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 19 Tháng Tư, 2012, 11:57:24 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image046.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image048.jpg)
Gojko Мitic, người Anh điêng «điện ảnh» không hề biết run sợ, thần tượng của các chú bé con Đông Đức và Liên Xô.

Ở Đông Đức còn có điện ảnh. Nước Đức hoàn toàn có thể tự hào về nền điện ảnh của họ. Trước chiến tranh người Đức đã làm ra những thước phim đen trắng chất lượng cao với các ngôi sao như Marlene Dietrich và Reck, họ đã quay các bộ phim hài rất thú vị hoàn toàn chưa được biết đến ở Liên Xô. Vào cuối thập niên 80 truyền hình CHDC Đức cho ra một serie phục hồi tuyệt vời những bộ phim Đức cũ, và ngay cả với kiến thức rất hạn chế của tôi về phim ảnh Đức, tôi cũng rất vui sướng được xem các bộ phim Đức chất lượng tốt, hoàn toàn xứng đáng với phim Hollywood trước chiến tranh.

Sản phẩm xuất khẩu của hãng phim DEFA ở Berlin, với diễn viên Đức-gốc Nam Tư Gojko Mitic đã trở thành phim Viễn Tây kiểu Đức. Như món Spaghetti- Viễn Tây Ý ít được chúng ta biết đến những năm 60, món Viễn Tây Berlin khác với nguyên bản Hollywood ở âm hưởng chính trị của mình, và tại CHLB Đức nó đã được khéo léo lồng vào tên gọi "Viễn Đông", từ tiếng Đức Ost - Đông. Trong  những bộ phim nổi tiếng với chúng ta như «Die Soehne der grossen Baerin» ("Những đứa con của Gấu Mẹ Vĩ Đại"), những người Anh điêng nghèo khổ luôn bị áp bức bởi bọn thực dân da trắng. Tách biệt với cộng đồng Thổ Nhĩ Kỳ khá lớn ở Đông Đức, anh chàng miền Nam da đen kỳ lạ Gojko Mitic trở thành thần tượng của công chúng Đức một thời gian dài, và trong tuổi xế chiều những năm 90, anh ta đã đến thăm những người Anh điêng tại Hoa Kỳ, nơi mà vì các đóng góp đặc biệt của mình, anh được trao tặng danh hiệu thủ lĩnh danh dự "Siou" của bộ lạc da đỏ, thực tế người ta đã phải cho người Anh điêng thấy tất cả các sản phẩm phim ảnh của Berlin, sau khi đã rũ bụi thời gian khỏi chúng. Trong khoảng thời gian nhất định, trên màn hình Đức còn xuất hiện người anh hùng được yêu thích của công tác tuyên truyền Liên Xô - người Mỹ kỳ lạ có vẻ đẹp Hollywood, người tị nạn chính trị - Dean Reed. Câu chuyện về vụ đào thoát khỏi Hoa Kỳ theo lời mời của Liên bang Xô Viết (?), cuộc đời và cái chết bất ngờ của diễn viên và ca sĩ mới của Mỹ ở Berlin đối với người hâm mộ Liên Xô vẫn còn là một bí ẩn.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image050.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image052.jpg)
Tên tuổi ca sỹ và diễn viên Mỹ Dean Reed quen thuộc với công chúng xô viết, tuy nhiên hoạt động sáng tạo chủ yếu của anh lại diễn ra tại CHDC Đức, nơi người Mỹ này sống hạnh phúc trong cảnh «lưu đày».

Trong ba năm, tôi đã xem qua rất nhiều bộ phim Đức các thời kỳ khác nhau, được chiếu trên TV. Tuy nhiên, không gì còn lại trong trí nhớ, rõ ràng rào cản ngôn ngữ đối với một bộ phim nghiêm túc - đó là cái không thể khắc phục.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 12:53:15 AM
(tiếp)

http://www.youtube.com/watch?v=XotOiPvXYWs

Còn một sản phẩm xuất khẩu đặc biệt của CHDC Đức. Kể từ thời Xô Viết, trong các chương trình hiếm hoi "ca nhạc tạp kỹ nước ngoài", trong đó sau Karel Gott vĩnh cửu, người ta chiếu cảnh biểu diễn Ballet truyền hình CHDC Đức hoặc Fridrich Stadt-Palast. Các show trình diễn đạt tầm sân khấu Broadway hay Las Vegas với các vũ công tuyệt đẹp trong bộ váy lông vũ làm choáng ngợp các đầu óc chưa trưởng thành của những khán giả xô viết. Sô truyền hình thời lượng ngặt nghèo được ghi nhớ lâu, và ngay khi đến CHDC Đức, đến tổ quốc của môn múa ba lê quyến rũ, tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng có thể tiếp cận với việc trình diễn Ballet truyền hình Đông Đức nhiều hơn, người Đức thường xuyên trình diễn nó. Friedrich Stadt Palast trên TV gần như không trình diễn hoàn toàn đầy đủ sô thương mại xuất khẩu ở trình độ các chương trình tại Moulin Rouge, và những bộ váy đẹp "ngực trần" là một điểm sáng, cũng như ở Paris. Chương trình vẫn chạy trơn tru cho đến giờ và mở cửa cho tất cả trong tòa nhà dễ nhận ra của nó gần trung tâm đông Berlin.

Phần còn lại của cuộc sống ở Đông Đức thì với chúng tôi vẫn còn chưa biết đến. Chúng tôi không biết thị hiếu của họ, những thành kiến chính trị, truyền thống và thái độ. Rào cản ngôn ngữ ở khắp mọi nơi, trong mọi lĩnh vực của cuộc sống chung của chúng ta tại GSVG. Giao tiếp với người Đức thường được giới hạn bởi các cuộc mua bán đơn giản, chủ yếu là vui chơi giải trí của phụ nữ Liên Xô. Đối với các sĩ quan thông thường tại GSVG, tiếp xúc với người Đức bắt đầu với các lính biên phòng Đức, (nếu may mắn), trong các chuyến tàu hỏa từ Liên bang, và kết thúc tại các phòng vé ở nhà ga đường sắt. Các giao tiếp riêng tư hơn là không có như cầu.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image053.jpg)
"Ballet truyền hình CHDC Đức". Những năm 198x.

Bộ tư lệnh Liên Xô không khuyến khích và hạn chế nghiêm ngặt bất kỳ tiếp xúc nào với các cư dân Đông Đức. Bất kỳ mối quan hệ "thân thiện" nào cũng ở dưới sự giám sát chặt chẽ, thành phố Berlin đóng cửa đối với các chuyến nhập cảnh tự do của người Liên Xô. Có tin đồn không chắc lắm rằng ở đâu đó trong sâu thẳm, nói chung có ai đó đã kết thông gia bằng một cuộc hôn nhân hợp pháp với người nữ Đức, nhưng nghe nó giống như chuyện huyền thoại. Tiệc rượu nổi tiếng hàng năm dưới lá cờ của tình Hữu nghị Đức-Liên Xô chỉ là hình thức, tại đây người Đức đơn giản là ăn món ăn Nga, tiêu tốn thời gian nghỉ ngơi tốt đẹp cho mình, và kê khai kha khá số tiền công được nhà nước phân bổ. Có một cảm giác nếu GSVG kéo dài sự tồn tại lâu hơn, việc hạn chế di chuyển của các sỹ quan trên lãnh thổ Cộng hòa Dân chủ Đức sẽ trở thành hiện thực.

Các chuyển động dè dặt đầu tiên trong đời sống chính trị của Đông Đức tại Merseburg mơ ngủ xuất hiện trong năm 1989 như là báo hiệu mối nguy hiểm chính trị đầu tiên. Không biểu tình hoặc các buổi đăng đàn phát biểu, những thứ đó tôi không bao giờ nhìn thấy ở CHDC Đức. Cách mạng, được gọi là "cách mạng chuối" bởi các nhà phân tích diễn ra lặng lẽ, mềm dẻo và không có bất kỳ va chạm kiểu Slavian ồn ào nào.
...........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 01:35:55 PM
(tiếp)

Chúng tôi không hề thấy sự thay đổi nào trong các hành vi của con người, cũng như các bình luận trên TV CHDC Đức, khi mà vào tháng 11 năm 1989 Bức tường Berlin - biểu tượng của sự toàn trị cộng sản chủ nghĩa tại Phương Tây, hóa ra lại là thành trì yếu ớt của chủ nghĩa xã hội đoạt được trên đất Đức, bỗng nhiên lặng lẽ đổ sụp không kèn không trống.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image055.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image056.jpg)
David Hasselhoff năm 1989 bất ngờ từ một anh chàng cứu nạn trên bãi biển trở thành người cứu vớt nền dân chủ Đức.

Trong năm 1989, tâm trạng chung của người xô viết tại GSVG là tức giận. Tức giận vì những người Đức sống sung sướng một cách may mắn, hay nói cách khác những người Đức tham lam đã chọn con đường của phương Tây. Khi tin tưởng theo truyền thống, rằng chủ nghĩa xã hội là tốt cho tất cả mọi người, trong đánh giá sự thành công của CHDC Đức một cách thực tế trên cơ sở các nguồn tài nguyên miễn phí từ Liên Xô, người xô viết có quyền về mặt tinh thần để mà oán giận. Sự phản bội về chính trị tình hữu nghị 40 năm của các nhà lãnh đạo hai đất nước là bất ngờ và khá tệ hại, một khi Liên Xô vẫn còn đang tồn tại. Tuy nhiên, chúng tôi tất cả đều là các con tin của bộ máy tuyên truyền xã hội chủ nghĩa, luôn luôn sai lầm và theo định hướng chính trị. Nếu chúng ta có khả năng tự do giao tiếp với người Đức, biết được tâm trạng và mong muốn của họ, khi đó sự thống nhất đất Đức một cách tự nhiên, sự thống nhất địa chính trị những mảnh đất đã chín muồi về tinh thần, đối với chúng tôi sẽ là sự thành công của một tư tưởng lành mạnh, và chúng tôi cùng với tính duy cảm Á-Âu của mình sẽ vui vẻ nhảy trên Bức tường Berlin năm 1989, theo các bài hát bốc lửa về tự do của người Mỹ gốc Đức David Hasselhoff. Đặc biệt còn bởi vì anh ta cùng lứa với mình, và uống vodka không kém gì người Nga!

Trong một thời đại của các thiết bị điện tử tiên tiến, của Internet và máy tính, so sánh chất lượng cuộc sống 25 năm trước đây, ít nhất, cũng là không chính xác. Ký ức của con người gạt bỏ cho tiện những ấn tượng tiêu cực về quá khứ, ngay cả cuộc sống của chúng ta, khiêm tốn mà nói, cuộc sống không phải suy nghĩ gì nhiều thời xa xưa tại Liên Xô có vẻ như rất tốt đối với nhiều người. Tuy nhiên, với tư cách một nhân chứng sống, người đã từng sống ở Đông Đức trong ba năm, tôi có thể chứng thực rằng cuộc sống ở Đông Đức tốt hơn cuộc sống của chúng tôi nhiều. Nền giáo dục châu Âu miễn phí, chăm sóc y tế tuyệt vời và cũng miễn phí, lương hưu cao và các cửa hiệu phong phú các mặt hàng, công ăn việc làm được đảm bảo, và nền dân chủ nổi bật (trái với tuyên truyền phổ biến của phương Tây), mà ở Liên bang chúng tôi không có được. "Tủ kính của chủ nghĩa xã hội" được cung cấp tốt và được hưởng tất cả các lợi ích mà các nước anh em cung cấp. Ngay cả ở CHXHCN Tiệp Khắc, rất quen thuộc với người Nga bấy giờ, cũng không đạt được đến mức độ của những người Đức Dân chủ, nó chỉ ở mức độ nhà nước cấp hai tại Đông Âu. Chỉ cần một chút nữa thôi, và CHDC Đức với tiềm lực khoa học và công nghiệp của nó sẽ trở thành người dẫn đầu ngành điện tử và máy tính, trước sự ghen tị của cả Tây Âu. Nhưng điều bất ngờ không lường trước đã xảy ra, người Đức bị hủy hoại bởi ... lòng tham.

Như chúng ta đã biết, cứu rỗi nước Đức khỏi chủ nghĩa xã hội thoáng qua trong thời gian khủng hoảng năm 1918 là tầng lớp thị dân bình thường, theo thói quen như 300 năm trước đây, ngồi trong quán bia với cốc bia to và những tảng xúc xích. Với người Đức truyền kỳ, luận đề của các nhà Marxist hoài nghi là đáng ngờ, và cả nước chuyển động theo hướng ngược lại, theo bản năng tiểu tư sản của nó. Sau bốn mươi năm cũng vì sự cố chấp của Hitler, chủ nghĩa xã hội một lần nữa lại đến trên đất Đức, nơi nó ngự trị thêm 40 năm nữa, nhưng bây giờ người Đức đã nhận được từ nhà nước của người công nhân và nông dân nhiều hơn trước rất nhiều. Khi một người có tất cả - anh ta sẽ muốn nhiều hơn, và bản chất của tầng lớp trung lưu Đức, một lần nữa khiến họ gặp tai họa. Những âm mưu vật chất đáng ngờ với việc giành quyền lực trong những năm 1980 bao gồm quyền mang từ nước ngoài về xe ô tô đã qua sử dụng và có quyền tự do ra khỏi đất nước.Không thực sự chờ đợi một phản ứng từ chính phủ vào năm 1989, người Đức đã tiến hành một cuộc cách mạng hòa bình, và, lợi dụng sự bất cẩn của nhà cầm quyền CHDC Đức, họ thực tế đã làm một bước đi quan trọng hướng tới sự thống nhất nước Đức.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 02:58:45 PM
(tiếp)


(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image058.jpg)
Ngày Một tháng Năm 1988. Merseburg, CHDC Đức. Ảnh của tác giả.

Mất mát của công dân CHDC Đức thật khủng khiếp. Trạng thái phởn phơ của sự biến đổi, mà người xô viết đã tận hưởng trong sự hỗn loạn những năm 1990 kéo dài không lâu, và rất nhanh chóng họ đã phải hối tiếc với hành động của mình. Ngay sau khi thống nhất đất nước, ở Đông Đức cũ người ta  đã bãi bỏ sự miễn phí trong giáo dục, chăm sóc y tế, giảm lương hưu xã hội, đóng cửa các trường mẫu giáo, và điều quan trọng nhất - người Đức bị mất việc làm. Tại Merseburg, tỷ lệ thất nghiệp, giữa những năm 2000 đạt đến 35%, có nghĩa là một thất bại hoàn toàn. Thất nghiệp, nghèo đói, nhà ở xã hội, trợ cấp xã hội, tội phạm và nghiện ma túy - đã trở thành thực trạng của một quốc gia ngày hôm qua thực tế rất thịnh vượng. Trong vùng đất phía đông của CHLB Đức hàng đoàn người nhập cư khó chịu đổ vào, nào người Thổ Nhĩ Kỳ, Ả Rập, người da đen với số lượng lớn đến mức toàn bộ các quận phía đông Berlin bây giờ không còn nói tiếng Đức. Di sản tốt đẹp của CHDC Đức bị phỉ báng bởi bộ máy tuyên truyền Tây Đức, đang tiếp tục trình bày những người Đông Đức là những kẻ ngu ngốc, không thành đạt trên những chiếc "Trabant" chế tạo bằng chất dẻo nhỏ bé.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image060.jpg)
Diễu hành của những tình nguyện viên tổ chức «Bảo tàng CHDC Đức» trong quân phục Quân đội Quốc gia CHDC Đức. thành phố Pirna, CHLB Đức, những năm 200x.

Tuy nhiên, mỗi người có ký ức riêng, và hiện tượng "ostalgii" ("nuối tiếc") của người Đức  (từ chữ Đức "ost" có nghĩa là Đông), theo sự giữ gìn tất cả những gì liên quan đến CHDC Đức, đã nói hộ cho chính nó. Phong trào xã hội mạnh mẽ trong nước Đức hiện đại đã thống nhất hàng triệu người dân và theo tính tích cực, quy mô và các biện pháp áp dụng không so sánh được với những tiếng nấc thảm thương của người Nga bị mất Liên Xô. Bảo tàng, triển lãm, các bộ sưu tập, các câu lạc bộ, các cuộc diễu hành, lễ hội và toàn bộ các cửa hàng đầy các hàng hóa "ghê đê e rờ" cũ và các sản phẩm tiếp tục thu hút người dân và những đồng euro Đức của họ. Người Đức bền bỉ phán xét sai lầm lịch sử "thống nhất" tại nhiều hội nghị và diễn đàn thuộc đủ các khuynh hướng chính trị, xã hội, và tôn giáo. Ai trong chúng ta có thể tưởng tượng từ thời đó là vào những năm 2000, trên lãnh địa đã được cải tạo của bản doanh Tổng tư lệnh Cụm Quân đội Xô Viết tại phương Tây (ZGV) và Bộ tham mưu Cụm Quân đội Xô Viết, những người Đức sẽ sắp thành đội ngũ trong cuộc diễu hành trang phục dưới khẩu hiệu "Cuộc sống của bộ tham mưu Nga," và mặc lên mình quân phục xô viết theo tất cả các quy tắc và điều lệnh? !

... Tồn tại một ý kiến rằng tình trạng tốt đẹp của đất nước có thể được đánh giá qua việc đối xử với người già, qua cách đối xử với động vật nuôi trong nhà, và xét theo tình trạng các nhà vệ sinh công cộng. Tôi mạnh dạn khẳng định rằng căn cứ trên các minh chứng và chỉ tiêu độc đáo của mình, nước CHDC Đức đã tiến lên trước khá xa! Suốt ba năm tôi không nhìn thấy bất kỳ thú nuôi nào vô gia cư hoặc đói khát, và nhà vệ sinh của nhà ga ảm đạm nhất nước cũng rất sạch sẽ và tỏa ra mùi vị của văn minh. Ngày chủ nhật tại Merseburg, cạnh các "ô cửa sổ" bán hàng nước giải khát-rượu mùi ta thấy tụ tập các cụ ông-cụ bà nghiện rượu vốn có ở bất kỳ quốc gia nào. Khi tôi nhìn thấy chiếc áo sơ mi ren trắng như tuyết của họ và những bộ quần áo màu be hoặc màu krem được cấp bởi dịch vụ xã hội, nhìn họ thong thả trò chuyện trong làn khói thuốc lá, và sự lịch sự tử tế đáng cảm động khi xếp hàng đổi những chiếc vỏ chai rượu rỗng, thì khi đó tôi cay đắng nhận ra rằng ở Liên Xô chúng tôi sẽ không bao giờ sống được như vậy ...

(http://clubvi.ru/news/2012/03/22/ignatichev//clip_image062.jpg)
Cảnh dàn dựng cuộc sống thường ngày của Đông Đức trong «Bảo tàng CHDC Đức». CHLB Đức, những năm 200x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 05:48:44 PM
(tiếp)


1.14. Công vụ

  
Thời gian chạy thật nhanh, làm tràn đầy cuộc sống của tôi bằng những ấn tượng mới của cuộc sống tại đất Đức. Công vụ không quá khó khăn và tẻ nhạt, và, quan trọng nhất, tôi có thể áp dụng kiến thức của mình về tiếng Anh. Cho đến năm 1987, tôi không có cơ hội để làm việc với tiếng Anh, ngay cả ở mức độ sơ đẳng, vì vậy tôi rất hài lòng với cơ hội này tại sở chỉ huy trung đoàn. Công việc mới rất đơn giản, chủ yếu là chuẩn bị báo cáo ngắn hàng ngày về tình hình quân sự và chính trị ở Tây Âu, nhất là CHLB Đức. Các bản teletype của các hãng thông tấn và tin tức nghe được từ đài phát thanh công khai bằng tiếng Anh là một nguồn thông tin cho Sở chỉ huy.

Chính thức thì tại Sở chỉ huy có một số phiên dịch phục vụ, nhưng trong thực tế đời sống quân ngũ,  tất cả các thành viên các bộ phận không bao giờ có mặt đúng chỗ. Một số sĩ quan-phiên dịch viên, tất nhiên, là các shmeker được trưng binh đi "làm nhiệm vụ", một số tham gia các nhiệm vụ bí ẩn nào đó, ai đó là zamenschik đang chờ thay phiên, như thượng úy huyền thoại N ...., cũng tốt nghiệp Học viện Quân sự Cờ Đỏ của chúng tôi. Một cô gái, nói chung, không hề xấu, nhưng, tất nhiên, sau khi khai thác tất cả sự quyến rũ của công vụ của một người phụ nữ hấp dẫn cô đơn trong quân đội, đã đóng cửa thu mình lại.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//1.jpg)
Merseburg, CHDC Đức, năm 1988. Ảnh của tác giả.

Thiếu tá P..., một quân báo viên chân chính, một người cũng tốt nghiệp Học viện Quân sự thời trường cũ, là một người nói chuyện thú vị, hiểu biết nhiều, nắm vững tiếng Pháp, thậm chí đã cố gắng để thúc đẩy khuynh hướng tiếng Pháp trong hoạt động trinh sát của trung đoàn. Tuy nhiên, như thường xảy ra trong quân đội, sáng kiến này sẽ bị trừng phạt, khuynh hướng phát triển không có, và N..... bị kết tội, và các đối tượng của trung đoàn vẫn còn nằm an toàn trong khu vực quân đội Mỹ ở CHLB Đức. "Những người Pháp" trong trung đoàn đã được phát triển những năm sau này bởi đại úy D...., người đã có thể nghiêm túc thúc đẩy công việc tiến về phía trước với các đề án của mình chỉ trong lữ đoàn trinh sát điện tử ở Torgau. Trung đoàn độc lập trực thuộc tập đoàn quân rõ ràng không phù hợp với những đầu óc tiên tiến.

Dù sao đi nữa, trước sự ngạc nhiên của tôi, không ai muốn làm việc với báo chí tiếng Anh hàng ngày, trung đoàn phó tác chiến giao nó cho tôi, trước sự hài lòng của tôi. Sau khi tìm hiểu công việc, tôi thất vọng cùng cực khi phát hiện ra sự đổ vỡ hoàn toàn trong công tác thông tin của Chỉ huy sở. Giữa các thiếu tá trực ban không may của chúng tôi, thực tế đã phát triển mạnh mẽ sự xuyên tạc số liệu và ngày tháng, báo cáo tổng hợp báo chí quá dễ dãi, và kinh khủng thay, cả sự bịa đặt sơ đẳng nhất.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image004.jpg)
Hành lang khét tiếng trong tòa nhà Sở chỉ huy trung đoàn, nơi ở của các sỹ quan trực ban. Ảnh chụp của các CCB trung đoàn trinh sát điện tử độc lập 253 những năm 200x, sau khi rút quân. Tác giả: D.Maslov.
..........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 07:23:15 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image006.jpg)
Trung đoàn trinh sát điện tử độc lập đặc nhiệm 253 trên sân duyệt đội ngũ, Меrsеburg, GSVG, năm 1988.

Trong những phiên trực ban đầu tiên của tôi, vào cuối các buổi chiều vắng vẻ, thiếu tá trực thường gọi vào Sở chỉ huy một anh chàng shmeker, bởi những người lính thay phiên vì một số lý do, không in được cái gì tốt phục vụ cho báo cáo buổi sáng. Anh shmeker đến trong bộ quần áo dân sự nhàu nát, đi vào văn phòng và sau một vài phút mang ra một bản nhận xét gạch xóa tẩy sửa viết trên một mảnh giấy. Nội dung bản dịch làm cho tôi nghi ngờ, tuy nhiên tôi không can thiệp, bởi vì thiếu tá trực tỏ ra rất hài lòng. Trước khi rời khỏi Sở chỉ huy, shmeker bắt gặp tôi trong một hành lang tối tăm, và để làm món quà lớn, anh ta dúi cho tôi một số mảnh giấy cũ nhàu nát. Trước ánh sáng, tôi săm soi "món quà", bất ngờ làm sao, tôi phát hiện ra các bản teletype báo chí đã sáu tháng tuổi! Có lẽ những "tin tức" như thế được cho chỉ huy trung đoàn ăn thường xuyên.

Điều đó còn thấp hơn nhiều so với lòng tự ái của tôi! Có kinh nghiệm công tác phong phú, tôi biết chính xác những gì cần thiết cho công việc. Khi cảm quan chính trị chưa được ước định trên đường chân trời, các thông tin ngắn gọn cần thiết tóm tắt vài đoạn hoàn toàn đủ cho báo cáo buổi sáng của sỹ quan trực ban chính báo với Sở chỉ huy.

Theo thỏa thuận ngầm với sự thay ca trực ban tại Sở chỉ huy, những người lính nhanh chóng và hợp lý in ra cho tôi những tài liệu cần thiết và không phải quá căng thẳng tìm kiếm thêm thông tin bổ sung. Tôi biết rằng để làm tốt công tác giao ca, cần có kích thích tố, trong trường hợp này, đó là thời gian. Thời gian "tự do" cho người tiếp ban, nơi bạn có thể thư giãn và nghe nhạc được những người lính đánh giá cao nhất. Kích thích để làm việc khá đơn giản - in tài liệu xong rồi - vậy hãy nghỉ ngơi, không ai động đến bạn. Không tiết lộ các tài liệu cần thiết - bạn sẽ làm việc được lâu hơn. Thủ thuật ở đây rất đặc biệt, vì tất cả các radio, bất kể từ hướng nào, sẽ truyền đạt bất kỳ cảm xúc nào không chậm trễ. Vì vậy, bất cứ chương trình âm nhạc Tây Âu nào cũng có tiềm năng là một nguồn tin quân sự-chính trị. Sau này chính tôi đã nghe tin tức của Mỹ ở nhà vào giờ ăn trưa để bổ sung và kiểm tra các bản tin đã được chuẩn bị.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image008.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image010.jpg)
Các sỹ quan Sở chỉ huy trung đoàn trinh sát điện tử đặc nhiệm độc lập 253 và món xúc xích Đức, mà theo ý kiến của một số đối thủ tất cả đều là người Đức, đó là "món ăn tồi". Меrseburg, CHDC Đức, năm 1987.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 09:59:13 PM
(tiếp)

Số còn lại trong Sở chỉ huy không ấn tượng cho lắm. Các thiếu tá chuyên viên kỹ thuật đề cập ở trên là những người nhàm chán trong đám đông của họ, những công vụ viên màu xám, di chuyển từ doanh trại này đến doanh trại kia, và GSVG đối với họ cũng chỉ là một doanh trại đồn trú kế tiếp, ở đó họ được nuôi tốt hơn. Điểm sáng duy nhất trong bối cảnh chung là trợ lý Sở chỉ huy thiếu tá K..., một người đàn ông có đầu óc chiến lược nổi trội, kinh nghiệm hoạt động tác chiến to lớn, một nhà quân sự từ tim óc đến xương tủy, với một tâm thần bất định kỳ lạ. Mâu thuẫn và đáng kính trọng, ý chí yếu và rất có thiên bẩm chiến lược, thiếu tá là của trời cho của Sở chỉ huy, tuy thế toàn bộ thiên tài của ông được thể hiện đôi lần một năm, trong thời gian tập trận chiến lược của khối NATO ở châu Âu, khi trung đoàn chúng tôi tham gia trinh sát chủ động hoạt động của kẻ thù tiềm năng.

Thời gian đáng kể được các sỹ quan SCH chi vào công tác trực ban tác chiến. Nét duyên đặc biệt của trực chiến khác hẳn với trực ban trung đoàn thông thường là ở trong giao ban buổi sáng. Sau khi báo cáo tình hình buổi sáng với chỉ huy trung đoàn và các sỹ quan SCH, người trực ban giao ca được tự do suốt cả ngày, mà theo thói quen, anh ta dành ở nhà nghỉ ngơi. Nhưng điều đó không dành cho tôi!

Giao ca trực ban vào buổi sáng là món quà của số phận. Tôi sớm nhận ra rằng các sỹ quan trong khối của mình sẽ không đi đâu mất và cũng không đi xa ra ngoài Merseburg trong thời gian rảnh rỗi của họ. Hơn nữa, phần lớn họ nói chung không biết gì và không nhìn thấy gì ở CHDC Đức trước niềm vui mừng của ban chỉ huy và "ban đặc biệt". Để không thu hút sự chú ý đặc biệt của ban chỉ huy, tôi không thực sự phổ biến mối quan tâm sống động của mình đối với cuộc sống của nước Đức, và lẳng lặng sử dụng tất cả các ngày thường tự do trong tuần ngoài giờ trực ban cho các chuyến đi bất tận trên đất Đức. Đôi khi quá nặng đầu sau một đêm gần như không ngủ tôi lang thang đâu đó ở Dresden cho đến chiều, nhưng tôi biết một trong những phương tiện kỳ diệu cho sức khỏe. Vào buổi trưa, khi bắt đầu thiu thiu buồn ngủ, tôi uống một ly bia nhẹ, và tinh thần sảng khoái được đảm bảo cho đến chiều tối.

"Tôi đến đây không phải để ngủ!" - đó là khẩu hiệu Đức đầu tiên của tôi.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image012.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image014.jpg)
«Тrаbi» và tín hiệu cho người đi bộ qua đường, được sử dụng ở CHDC Đức.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 20 Tháng Tư, 2012, 11:37:34 PM
(tiếp)


1.15. Merseburg ảm đạm
 
Chính thức Merseburg có khoảng 30.000 cư dân, nhưng dường như nó không có đến 10.000. Những người Đức yên lặng, kiềm chế không tạo thành các hàng đợi và các đám đông Nga quen thuộc, không thể nhìn thấy các cảm xúc cạn kiệt và cảnh túi bụi ngược xuôi khi tham gia giao thông. Điều đầu tiên gây kinh ngạc ở Đức, đó là thời gian.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image016.jpg)
Sông Saale, Меrseburg, CHDC Đức. Năm 1988. Ảnh của tác giả.

Thời gian ở Đức trôi chảy theo kiểu khác. Nó trôi chảy trong những địa điểm và chiều kích khác, và dừng lại theo nghĩa thông thường. Người Đức ở CHDC Đức, cũng như ở CHLB Đức, không phí thời gian chờ đợi chuyến tàu xe trễ, bởi vì họ luôn di chuyển đúng thời gian biểu. Thời gian ở họ bắt đầu lúc 5:00 giờ buổi sáng, khi trại quân Nga vẫn còn ngủ say. Họ hoàn thành công việc lúc một giờ và hai giờ đã ngồi đường hoàng với một ly bia trong một gashtet cũ, hầu như trong im lặng, chỉ đơn giản là làm ngừng thời gian của cuộc đời mình. Phụ nữ Đức không phí thời gian xếp hàng trong các cửa hiệu, và người đàn ông Đức không lãng phí cuộc sống trong những chỗ đứng quan liêu. Thời gian ở Merseburg ngừng hoàn toàn vào kỳ nghỉ cuối tuần. Nếu bạn thấy một người qua đường đơn độc trên các đường phố chết lặng ngày Chủ nhật của thành phố, bạn có thể đặt cược rằng đấy là một người Nga hoặc một học sinh người da đen tại một trường cao đẳng hóa học địa phương. Thời gian ở người Đức vào cuối tuần chậm rãi chảy trôi đâu đó vô hình đằng sau các bức tường của ngôi nhà và những khu vườn nhỏ.

Người Đức ở Đông Đức đã không tìm cách giao tiếp với chúng tôi. Họ chịu đựng sự hiện diện của chúng tôi, giải thích nó bằng bối cảnh lịch sử và sự phân chia thế giới sau chiến tranh. Tại thành phố Merseburg, trong các cửa hàng, trên đường phố, trên phương tiện vận chuyển công cộng, không cảm thấy biểu hiện của sự thù địch công khai với người Nga, sự chia rẽ ép buộc theo ngôn ngữ hoặc nguồn gốc. Chúng ta biết rằng người dân có các nguồn gốc khác nhau sẽ được thống nhất bởi các hoạt động chung. Lao động, thể thao, học tập và uống rượu, sở thích và nghề nghiệp - làm xích lại những con người có quan điểm khác nhau. Ở tôi, một sĩ quan Liên Xô, với những người Đức ở Cộng hòa Dân chủ Đức, không có bất cứ điều gì chung đến phát tức! Tôi không biết tiếng Đức, và như tôi sau này đã hiểu được, đặc biệt không có  nhiều chủ đề chung để thảo luận. Người Đông Đức dưới ảnh hưởng của bộ máy tuyên truyền nhà nước của mình, và của kinh nghiệm lịch sử buồn đau của họ, đã xử sự bằng sự tôn trọng đáng ngạc nhiên với Liên bang Cộng hóa Xã hội chủ nghĩa Xô Viết và người Nga nói chung. Những hình ảnh cuộc sống ở Liên Xô được tô điểm rất mạnh và một số = sự bất tiện = sự chung sống với các doanh trại đơn vị đồn trú GSVG được người Đức coi như người hàng xóm bắt buộc, nhưng phải cam chịu. Bẩn thỉu, thô lỗ, và thỉnh thoảng các hành vi tội phạm của công dân Liên Xô trên đất Đức được người Đức coi là biểu hiện cá biệt của một tính cách Nga vĩ đại.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image018.jpg)
Tuần hành ngày lễ Một tháng Năm tại CHDC Đức. Cuối những năm 198x.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Tư, 2012, 01:24:11 PM
(tiếp)

Trong số các nạn nhân chính của "vĩ độ" xô viết có những người Đức bị thương trong các tai nạn. Đường phố hẹp, quanh co ở các thành phố và đường cao tốc autobahn quá tốt đã đóng góp vào các số liệu thống kê đáng buồn trên, những chiếc "Urals" và ZIL lớn nhưng vụng về trong tay các tài xế- chiến sĩ ít kinh nghiệm, trở thành một mối nguy hiểm thực sự trên những con đường. Người ta nói rằng những người Đức lắm sáng kiến đã ranh mãnh tận dụng ưu thế của máy móc phương tiện giao thông đường bộ Xô Viết cho lợi ích của mình. Thực tế là việc phân tích các vụ tai nạn giao thông giữa xe tải quân sự Liên Xô và xe chở khách của Đức phía GSVG luôn luôn bị thua, và bộ tư lệnh hầu như luôn phải bồi thường chi phí đầy đủ cho chủ sở hữu xe Đức bị hỏng nhẹ. Có những giai thoại chưa được xác minh là người Đức bắt xe ZIL Liên Xô chạy ở tốc độ thấp và cho chiếc Trabant chịu một cú đâm đặc biệt để chiếm đoạt tiền từ người Nga. Có lẽ có trường hợp như vậy ở GSVG, nhưng nhìn vào Trabant và ZIL-130, tôi sẽ không mạo hiểm làm như vậy!

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image019.jpg)
Merseburg trong màn khói, những năm 198x.

... Để hiểu Merseburg một chút, vào những buổi chiều tối hoang vu Tháng Mười Một ta cần đi đến trung tâm thành phố trên những con đường tối tăm chết lặng, bao bọc bởi những làn khói cay, tỏa ra từ những bếp lò than mà ta không nhìn thấy. Sạch sẽ một cách không tự nhiên, giống như thể đánh bóng, những ô cửa sổ tối của ngôi nhà trông ra các đường phố như những chiếc gương vô danh, thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của đèn đường. Đi qua khu trung tâm không mến khách, ta sẽ vào tới khu vực phức hợp các lâu đài, nơi các ngôi nhà cao hơn và các ngọn tháp của các lâu đài nổi tiếng chìm khuất trong bóng đêm lạnh lẽo. Không nghi ngờ gì nữa, hiệu ứng ức chế tâm lý con người của các tòa nhà Gothic, không chỉ là huyền thoại. Gần các khối màu đen của lâu đài ta thấy rất khó chịu, và thậm chí khói than - dấu hiệu mờ nhạt của sự hiện diện của con người, gần như ta không cảm thấy, nó hòa tan trong mặt gương đông lạnh của dòng sông mù sương ...

  
Merseburg hoàn toàn xa lạ, và xa lạ cho đến hết thời gian tôi ở đó. Thành phố không có món giải trí hấp dẫn, các cửa hiệu phong phú mặt hàng, các địa điểm nơi khai mở lịch sử, và thậm chí các tiệm rượu tốt cũng không ai biết. Đánh giá về kiến trúc, thành phố, giống như tất cả CHDC Đức, bị kẹp giữa hai dòng văn minh: sự phát triển thành công tư sản thế kỷ thứ mười chín và sự nghiệp công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa vào cuối những năm 1970. Ngôi nhà cổ nằm bên cạnh các khối "hộp" xấu xí không phải là nét "tươi mới" đầu tiên. Không có dấu hiệu nào của sự tiến bộ châu Âu cuối những năm 1980 có thể thấy được trong thành phố.

Sau khi nghiên cứu phần phía tây và khu trung tâm thành phố trong những tháng đầu tiên của thời kỳ lưu trú của mình, tôi không đi qua sông sang khu vực khác, vì tin rằng không có gì để xem. Lâu đài và phần có giá trị lịch sử nằm bên phía chúng tôi, và tất cả các bức ảnh tốt nhất của thành phố tôi đã chụp ở đó. Phức hợp lâu đài thời trung cổ ở trung tâm thành phố vẫn ở trong điều kiện lý tưởng, tuy nhiên, việc thiếu tiền để phục hồi các tòa nhà lịch sử đã làm nó có một chút hư nát và thậm chí lại hấp dẫn hơn. Hôm nay trên các bức ảnh, ta thấy các tòa nhà quen thuộc của Merseburg, hiện đại và được sơn sửa phục chế bằng tiền của CHLB Đức có cái vẻ rực rỡ sáng sủa như mới khánh thành, và đôi khi mất đi sắc thái thời trung cổ ảm đạm của chúng.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image021.jpg)
Merseburg, CHLB Đức, những năm 200x.

Khi tôi nhìn thấy những truyền thống lịch sử thú vị của người Đức, chứng minh rằng 40 năm cầm quyền của Đảng Cộng sản là không có gì so được với lịch sử hàng nghìn năm. Trong thời gian sương mù mùa thu tỏa mạnh năm 1987 cảnh sát giao thông đường bộ Merseburg phải điều khiển giao thông nhờ những ngọn đuốc và những đám lửa đốt trong các khay đặc biệt. Hơn nữa, tất cả đồn cảnh sát trong nước đều có trong mệnh lệnh của mình các loại đèn chiếu và đèn lồng hiện đại. Một sự pha trộn kỳ lạ giữa văn minh thời cổ đại Đức và nền văn minh mới xã hội chủ nghĩa có thể nhìn thấy ở Đông Đức khá thường xuyên. Theo một số nhà lãnh đạo của Đức, vùng đất Đông Đức sau khi thống nhất đất nước nên được biến thành một loại công viên lịch sử, khu bảo tồn thiên nhiên, vì không nơi nào trong nước CHLB Đức hiện đại có nhiều tòa nhà, công trình và thậm chí những truyền thống cổ xưa của Đức như thế. Tuy nhiên, có thể đó không có gì hơn là một nỗi nhớ tiếc thời gian tốt đẹp xưa cũ và tuổi trẻ đã trôi qua ở CHDC Đức.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image023.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image025.jpg)
Trước 1990 tượng đài nhà hoạt động quân sự lịch sử này của nước Đức được "gửi" vào bảo tồn trong một nhà thờ cổ. Sau thống nhất, tượng được trả lại chỗ cũ trong công viên bên cạnh lâu đài. Merseburg, CHLB Đức. Bên trái là ảnh của tác giả.
........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Tư, 2012, 03:03:30 PM
(tiếp)

Đôi khi, đặc biệt là vào những ngày cuối tuần, Merseburg dường như trở thành thành phố nửa Nga. Những chuyến đi chơi ra khỏi doanh trại của tất cả các gia đình sỹ quan thường đến những nơi phổ biến như quán cà phê quanh hồ, nhóm đàn ông đi lại chỗ "cửa sổ" kiếm đồ uống, ngồi uống ly bia trong gashtete ở sở thú - đó là những thú tiêu khiển phổ biến. Trong sự vắng mặt người dân Đức trên đường phố dịp cuối tuần, công dân Nga GSVG tận hưởng sự giao tiếp Nga, nghe người Nga nói, mọi người cảm thấy thoải mái như kiểu đang ở nhà. Cơ hội gặp gỡ một người nào đó trong ban chỉ huy  trung đoàn hoặc các đồng nghiệp không thể nào quên trên các đường phố của thành phố là rất lớn, vì vậy tôi không thích cuối tuần ở lại Merseburg, và cố gắng đi tiếp đến một nơi nào đó, ít nhất đến Halle.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image026.jpg)
Các sỹ quan trung đoàn trinh sát điện tử độc lập đặc nhiệm 253 trong chuyến đi chơi cùng gia đình ngày nghỉ vào thành phố, Меrseburg, CHDC Đức, cuối những năm 198х.

Tuy nhiên, Merseburg là nơi tôi có được những kinh nghiệm về tiếng Đức đầu tiên và quan trọng nhất. Trên các đường phố của thành phố, lần đầu tiên tôi nhìn thấy người Đức trong môi trường tự nhiên của họ, cố gắng để hiểu tâm lý và truyền thống của họ. Merseburg trở thành nơi đầu tiên cho tôi "bài học châu Âu".
Bài học đầu tiên là với lòng yêu nước xô viết trung thực của mình, tôi thấy rõ rằng ở Liên Xô, chúng tôi sẽ không bao giờ sống như thế này! Những ngôi nhà nhỏ màu trắng của Ba Lan, những đường phố nhỏ sạch sẽ của Merseburg và các toa lét tỏa mùi hóa chất độc hại ở các ga xe lửa CHDC Đức đã không và sẽ không có sẵn dù tại Liên Xô hoặc tại CHLB Nga bình yên một cách trang trọng. Khoảng cách so từ mức độ của Liên Xô là không vượt nhiều về phía trước, khoảng cách có tính chất lịch sử đã từ lâu, từ thời Trung cổ, và, nếu như không có Piotr Đệ Nhất, và thậm chí Lenin, Liên bang Xô Viết sẽ còn bị bỏ lại xa so với châu Âu. Cuộc sống của người Đức diễn ra theo truyền thống và không vội vã, thậm chí những biến động của thế kỷ hai mươi cũng không thay đổi cuộc sống của họ, vốn được tổ chức hợp lý từ hàng thế kỷ trước. Liên bang Xô Viết luôn xông lên phía trước, dù nhiều dù ít, khi sử dụng các cơ hội lịch sử của một châu Âu đổ nát sau chiến tranh, liên tục thích ứng với những tiêu chuẩn xa lạ, theo đuổi mục tiêu duy ý chí "đuổi kịp và vượt qua". Dường như lợi ích sự tiến bộ của Liên Xô nằm trong chính cuộc chạy đua, mà không phải trong những mục tiêu đạt được. Sau khi chiếm được một nửa châu Âu với cái giá tổn thất kinh khủng, người Nga đã không học được bất cứ điều gì, họ mang vào những đất nước xa lạ phong cách sống của mình, và bắt đầu tích cực gắn nó cho tất cả các bạn bè xã hội chủ nghĩa mới của mình. Cuộc sống hợp tác, vui vẻ theo truyền thống xô viết ở CHDC Đức đã không diễn ra, cư dân GSVG giam mình trong các doanh trại đồn trú và các cư xá sỹ quan của họ, uể oải chửi bới cuộc sống của người dân Đức và hít một hơi nhẹ nhõm khi nhanh chóng được trở lại quê hương mình.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image028.jpg)
Merseburg, CHDC Đức, 1988. Ảnh tác giả chụp.
.......


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Tư, 2012, 03:30:47 PM
(tiếp)

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image030.jpg)
Merseburg, CHDC Đức, năm 1988. Ảnh của tác giả.

Vào cuối những năm 80 cư dân của một thuộc địa kỳ lạ dưới cái tên GSVG nói chung không thích người Đức và CHDC Đức. Tôi nghĩ rằng có một số lý do. Người Đức sống một cuộc sống tách biệt theo truyền thống, xa lạ với người Nga. Người Đông Đức, đại diện của "tủ kính của chủ nghĩa xã hội" đã được lợi vô cùng lớn trong cuộc sống dựa vào nguồn cung cấp miễn phí từ Liên Xô, nhưng họ không cảm thấy phải cảm ơn đặc biệt gì với người Nga. Và, tất nhiên, tất cả đều cảm thấy những sự thay đổi chính trị đang đến gần không có khả năng mang lại những lợi ích hứa hẹn cho Liên Xô và các công dân của nó. Các dân tộc Liên Xô và Đức, những người anh em được quảng cáo trên áp phích tuyên truyền, thực sự xa cách nhau, và trong suốt thời gian tôi ở Merseburg lại càng trở nên xa lạ, sớm đoàn tụ với CHLB Đức, hoàn toàn trở thành những công dân châu Âu đáng tự hào, cư dân của đất nước giàu có nhất của châu lục này, để lại cho chúng tôi, những kẻ may mắn, những kỷ niệm dễ chịu về cuộc sống tuyệt vời ở CHDC Đức.

Merseburg, thành phố mà tôi rất biết ơn, và chúng tôi sẽ luôn luôn nhớ đến nó với sự ấm áp trong lòng, không phải là Las Vegas đáng thèm muốn, nhưng nó đã mở ra cho chúng tôi một thế giới mới đầy ắp những truyền thống châu Âu. Thật tốt đẹp vì Merseburg đã ban cho chúng tôi kinh nghiệm quý báu sống ở nước ngoài mà bây giờ chúng tôi sử dụng tại Úc.

"Cửa sổ" - (từ thông tục) Một hình thức bán lẻ đồ uống có cồn phổ biến ở CHDC Đức. Đồ uống được bán từ cửa sổ ngôi nhà, tương tự những điểm bán hàng lưu động. Các "cửa sổ" được mở vào những ngày cuối tuần, khi các cửa hiệu ở CHDC Đức nghỉ không làm việc.

........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Tư, 2012, 03:55:38 PM
(tiếp)

1.16. Money, money .... Geld!
(Tiền, tiền .... Tiền!)

  
Tiền - động cơ của thế giới. Tiền tại Cụm Quân đội Xô Viết đồn trú trên đất Đức đột nhiên tăng sức nặng của nó lên đáng kể. Ở Liên Xô, chúng ta không thực sự đánh giá cao tiền, tiếng tiền vang lên chẳng có chút gì kỳ lạ. Người ta nhận tiền, người ta chi tiêu, người ta vay mượn để mua một tủ lạnh hoặc đồ nội thất trong quỹ hỗ trợ, và thậm chí thanh toán cho vô số các hợp tác xã. Tuy nhiên, về mặt lịch sử, nhiều người Liên Xô không tôn trọng tiền và không thích những người có tiền.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image032.jpg)
Các loại mark CHDC Đức, tiền tệ chính thức của các cư dân GSVG.

Người ta tính rằng các sĩ quan Liên Xô được trả lương khá. Điều đó là sự thật, nếu như bạn tính rằng, sau khi tốt nghiệp đại học hay cao đẳng quân sự, các bạn đồng học của tôi đã nhận được 130 rúp một tháng, và món tiền lương đầu tiên của tôi ở vùng Viễn Đông lên tới 244 rúp. Bạn có thể cảm thấy có sự khác biệt! Tuy nhiên, trong những hoàn cảnh sống mà rất nhiều các sĩ quan đã sống ấy, sự khác biệt chẳng còn có ý nghĩa gì. Vào cuối những năm 80 khi perestroika chưa làm hư hỏng nhận thức của con người, và các khoản thu nhập khủng các quân nhân chưa biết đến, vì vậy thái độ với tiền của những zamenschik mới đến tại GSVG hoàn toàn là thái độ xô viết.

Tiền lương đại úy đầu tiên của tôi ở Merseburg là 850 mark Đông Đức dưới dạng tiền giấy polymer kỳ quặc. Sau khi ước tính các mức giá quen thuộc, tôi hiểu ra không việc gì phải chạy đua một cách đặc biệt! 35 mark được chi vào tiền ăn của tôi trong nhà ăn sỹ quan, nó cần thiết để trả cho các dịch vụ công cộng và thanh toán các khoản chi phí cần thiết khác. Một ý nghĩ nóng lên rằng ở Liên bang Xô viết, mua một cuốn sách phải trả bằng mức lương sĩ quan bằng tiền rúp, nhưng nó lại không thể chuyển dịch ra ngoại tệ.

Tiền lương bằng đồng rúp được trả theo chức vụ và quân hàm, mà không có tất cả những loại phụ cấp như thâm niên, và vân vân. Ta sẽ nhanh chóng thấy rõ ràng rằng cuộc sống ở CHDC Đức phải rất tiết kiệm, và hy vọng đặc biệt cải thiện phúc lợi với một mình tiền lương của tôi là không thể có. Các bà vợ sĩ quan trong nhóm của mình tại hầu hết các phân đội đều không làm việc, vì thế có được cơ hội việc làm trong các đơn vị đồn trú hoặc trường học xô viết là một thành công lớn. Nhiều vị trí "thơm tho" chứa đầy các bà các cô hợp đồng từ Liên bang đến hoặc vợ của các sĩ quan cao cấp. Thường thì vị trí phục vụ trong các nhà ăn và kho chứa đầy những cô vợ hạ sĩ quan, cho phép các quân nhân mức lương loại thấp kiếm thêm nguồn thu nhập bổ sung. Trong phương án của chúng tôi, hy vọng cho nguồn thu nhập thứ hai là không có, bởi lẽ vợ tôi đã học tại học viện, và việc định kỳ đi luân phiên sẽ không cho phép cô ấy có một công việc ổn định tại CHDC Đức.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image034.jpg)(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image036.jpg)
Cửa hiệu «Delikat», rất quen thuộc với những người Đức tại CHDC Đức trong những năm 198х, và thực tế có giá cả không thể với tới được với các sỹ quan GSVG. Những cửa hiệu như vậy buôn bán về cơ bản các mặt hàng nhập khẩu và rượu. Chỉ trong những ngày lễ, công dân xô viết mới tự chiều mình bằng món rượu mùi đắt tiền Tây Đức, kiểu rượu bột trứng Henrietter. CHDC Đức, những năm 198x.
.........


Tiêu đề: Re: 1979: Người công dân thời đại của mình
Gửi bởi: qtdc trong 21 Tháng Tư, 2012, 07:26:38 PM
(tiếp)

Các sỹ quan có con đi theo có quyền đổi một lượng tiền rúp nhỏ cho mỗi đứa trẻ, nó mang lại thu nhập bằng ngoại tệ rất ít. Phần còn lại tất cả đều như nhau. Nhưng như ta biết, cái khó ló cái khôn! Số tiền 30 rúp nổi tiếng được đổi lấy mark lúc qua biên giới được trao đổi khi xuất trình tờ khai hải quan - mảnh giấy bằng 1/4 tờ giấy thông thường có đóng dấu hải quan. Trong trung đoàn người ta thực hành rộng rãi trên quy mô lớn việc điền danh sách các binh sĩ hư cấu để các đồng chí sĩ quan hoặc hạ sỹ quan nghỉ phép trở về có thể đổi được nhiều đồng rúp của họ hơn nữa lấy ngoại tệ. Rõ ràng, hải quan Brest đã có một áp phe rất tốt cho việc đóng dấu vào sổ, tuy nhiên quay cuồng trong các hệ thống tiền tệ chủ nghĩa xã hội, chẳng ai lấy trộm tiền ai, và trước niềm vui hòa cả làng những đồng 30 rúp vô tận được an toàn đổi sang các tờ tiền màu xanh tuyệt đẹp 100 mark Cộng hòa Dân chủ Đức có in hình cụ Karl Marx.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image038.jpg)
Trung tâm thương mại ở Leipzig, CHDC Đức, năm 1988. Ảnh của tác giả.

Tại nước Đức xã hội chủ nghĩa không có sự phong phú gì đặc biệt cũng như sự lựa chọn sản phẩm ở các mức giá khác nhau. Nếu một chai bia giá khoảng ba mark thì ở đâu giá nó cũng như vậy, vì thế  phải tiết kiệm một cách sơ đẳng - bằng cách chính mình từ chối. Khi đi du lịch vào kỳ nghỉ phép, chúng tôi thường vấp phải sự hoài nghi của người thân và bạn bè về khả năng tài chính của chúng tôi ở nước ngoài. GSVG theo truyền thống, từ những năm 50 đã coi các cửa hiệu là thiên đường, rõ ràng chịu ảnh hưởng của nạn cướp bóc thực dân của nước Đức phát xít đã bị đánh bại. Vào cuối những năm 80 sức mua của sỹ quan tại GSVG đã giảm đến mức tối thiểu, như người ta đã bóng gió nói với tôi một cách khẳng định khi còn ở Khabarovsk. Cũng đủ để nói rằng mức lương không hài lòng với vị trí của mình của giai cấp vô sản Đông Đức tại thời điểm đó đạt tới 2500 mark một tháng, và nó làm cho mức lương 850 mark của tôi trở nên rất khiêm tốn. Rõ ràng, những cuộc nói chuyện muôn đời về tấm thảm và đồ thủy tinh, mà chúng tôi thường xuyên gửi container về Liên bang, là một huyền thoại và là một trò bịp. Tiền rất khan hiếm, và chúng tôi đã phải sử dụng chúng một cách đúng đắn.

(http://clubvi.ru/news/2012/03/28/ignatichev//clip_image040.jpg)
Dịch vụ nổi tiếng «Маdonna» - biểu tượng tình trạng sung túc giữa các cư dân GSVG. Hôm nay những dịch vụ của thời CHDC Đức này chẳng cần cho ai và thừa ra mang triển lãm tại trung tâm thương mại Seti.

Vậy là chúng tôi đã nhận một bài học quan trọng thứ hai ở nước ngoài - tồn tại bằng lương kiểu châu Âu. Hơn nữa, sự tồn tại ấy khác đáng kể với cách sống truyền thống xô viết. Ở Liên bang thịnh hành các kiểu hỗ trợ lẫn nhau, người ta bắn đến đồng năm kopek trước kỳ lương, vay mượn số tiền lớn hơn có thể kiếm, trong khi đó lại thường quên cả nghĩa vụ của mình. Tại GSVG tất cả chỉ trông chờ chính mình, không có mượn được tiền ai, thậm chí giữa các sỹ quan với nhau người ta không khuyến khích nói về tiền. Hoàn toàn theo kiểu phương Tây, người vợ phải nhận thức được vấn đề tài chính, chi li từng đồng mark, và sĩ quan cũng ít khi say sưa tràn lan, bởi lẽ, "thời gian phục hồi sức khỏe" được đánh giá cao tại GSVG khi người vợ với sự giám sát liên tục của mình đi về Liên bang.

Nhưng dù thế nào, khoản tiền lớn cho việc mua sắm thời chúng tôi ở GSVG nói chung là không có, và tấm thảm sang trọng với các đồ sứ chúng tôi cũng không có, chúng tôi hài lòng với tấm thảm sàn kh