Dựng nước - Giữ nước

Thảo luận Lịch sử bảo vệ Tổ quốc => Quyết tử cho Tổ quốc... => Tác giả chủ đề:: lonesome trong 16 Tháng Mười, 2009, 10:23:12 AM



Tiêu đề: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 16 Tháng Mười, 2009, 10:23:12 AM
GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
(http://bee.net.vn/dataimages/200910/original/images139579_PhanHuyLe-01.jpg)

"Theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi được xây dựng trên cơ sở khoa học khách quan, chân thực" - GS Phan Huy Lê nhấn mạnh sau khi giải thích về hình tượng nhân vật Lê Văn Tám.

GS Trần Huy Liệu căn dặn chúng tôi phải nói lại
"Lời dặn của GS Trần Huy Liệu là đến lúc đất nước yên ổn, cần phải nói lên sự thật về câu chuyện Lê Văn Tám" - GS Phan Huy Lê.

Bấy giờ là vào đầu những năm 60 của thế kỷ trước, tôi có nhiều dịp làm việc với GS Trần Huy Liệu trong công trình khoa học do GS chủ trì và tôi được mời tham gia. Lúc đó, GS Trần Huy Liệu là Phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học xã hội, kiêm Viện trưởng Viện sử học. Ngoài những buổi họp ban biên soạn ở cơ quan, tôi có một số buổi làm việc với GS tại nhà riêng.

Ngoài công việc biên soạn công trình, GS thường trao đổi một cách thân tình  những vấn đề thời sự sử học trong và ngoài nước, kể lại một số chuyện trong đời hoạt động cách mạng của mình. Trong những năm 1954 - 1956, khi tôi đang học ở trường Đại học Sư phạm/văn khoa Hà Nội, GS Trần Huy Liệu có đến giảng một số bài về cách mạng Việt Nam.

Về câu chuyện Lê Văn Tám, tôi xin được tóm lược một cách đầy đủ lời kể và lời dặn của GS Trần Huy Liệu mà tôi đã lĩnh hội như sau: Nhân vụ kho xăng của địch ở Thị Nghè bị đốt cháy vào khoảng tháng 10 - 1945 và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên tôi (GS Trần Huy Liệu) đã "dựng" lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét.

GS Trần Huy Liệu còn cho biết là sau khi ta phát tin này thì đài BBC đưa tin ngay, và hôm sau bình luận: Một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng. GS đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý. Đây là ý kiến của GS Trần Huy Liệu mà sau này tôi có trao đổi với vài bác sĩ để xác nhận thêm.

Tôi nhấn mạnh là GS Trần Huy Liệu không hề “hư cấu” sự kiện kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy mà trên cơ sở sự kiện có thật đó, chỉ “dựng lên”, theo cách nói của GS, chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch.

GS giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì Tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách mạng tháng Tám.

Lúc bấy giờ, GS Trần Huy Liệu đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời, nên GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.

Cũng xin lưu ý là GS Trần Huy Liệu giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời từ ngày 28 - 8 - 1945 đến ngày 1 - 1 - 1946, rồi Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền cổ động trong Chính phủ liên hiệp lâm thời từ ngày 1 - 1 - 1946 cho đến khi thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến tại kỳ họp Quốc hội ngày 2 - 3 - 1946, nghĩa là trong thời gian xảy ra sự kiện Kho xăng Thị Nghè bị đốt cháy, chứ không phải trong thời gian “1946 - 1948?” sau sự kiện trên.

Điều căn dặn của GS Trần Huy Liệu là: Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa. Trong câu chuyện, GS còn tiên lượng là biết đâu sau này có người đi tìm tung tích nhân vật Lê Văn Tám hay có người lại tự nhận là hậu duệ của gia đình, họ hàng người anh hùng. Đây chính là điều lắng đọng sâu nhất trong tâm trí mà tôi coi là trách nhiệm đối với GS Trần Huy Liệu đã quá cố và đối với lịch sử.

GS Trần Huy Liệu là một con người rất trung thực, không muốn để lại một sự ngộ nhận trong lịch sử do mình tạo nên trong một bối cảnh và yêu cầu bức xúc của cuộc kháng chiến và tôi lĩnh hội lời dặn của GS như một trách nhiệm phải thực hiện một cách nghiêm túc.

Tôi kể lại câu chuyện này một cách trung thực với tất cả trách nhiệm và danh dự của một công dân, một nhà sử học.

Ngày nay, từ đầu thế kỷ XXI nhìn lại, trong hoàn cảnh chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ hơn 30 năm, đất nước đã giành lại độc lập, thống nhất, tôi xin đặt ra hai vấn đề sau đây để thế hệ chúng ta cùng bàn luận.

- Xác minh rõ sự kiện Kho xăng địch bị đốt cháy trong tháng 10-1945.

- Thái độ ứng xử đối với biểu tượng Lê Văn Tám.

Vấn đề thứ nhất là cần cố gắng sưu tầm tư liệu đáng tin cậy để xác định rõ hơn sự kiện Kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy trong tháng 10-1945:

Tôi nói tư liệu đáng tin cậy trong trường hợp này không phải là các sách báo viết về sau này, mà là tư liệu gốc khai thác từ nhân chứng lịch sử hay những thông tin trực tiếp từ sự kiện thời bấy giờ và dĩ nhiên đều phải đối chiếu, xác minh một cách khoa học.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 16 Tháng Mười, 2009, 10:23:21 AM
Nhân chứng lịch sử:

Tôi đã có dịp hỏi GS Trần Văn Giàu - lúc đó giữ chức Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Nam bộ, thì GS khẳng định có sự kiện Kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy và trong tình hình lúc đó là do ta đốt, nhưng không biết ai tổ chức và người nào thực hiện.

Nhà cách mạng lão thành Dương Quang Đông trong hồi ký viết rằng, người đốt Kho đạn Thị Nghè ngày 1-1-1946 không phải là Lê Văn Tám mà là tổ đánh mìn của công nhân nhà máy đèn Chợ Quán (tạp chí Xưa & Nay số 154).

Tư liệu báo chí:

Tư liệu báo chí lúc bấy giờ thì tại Thư viện quốc gia Hà Nội lưu giữ được rất ít, các số báo lại không đủ. Bước đầu tôi mới tìm thấy thông tin liên quan với Kho xăng Thị Nghè bị đốt cháy trong báo Quyết chiến là “cơ quan ủng hộ chính quyền nhân dân”, tòa soạn đặt ở phố Nguyễn Tri Phương, Thuận Hóa; báo Cờ giải phóng là “cơ quan tuyên truyền cổ động trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương” và báo Thời mới do Nguyễn Văn Luận làm Chủ nhiệm; nhưng các số không liên tục, không đủ.

Báo Quyết chiến số ngày thứ sáu, ?- 10 - 1945 đưa tin dưới tít lớn Một chiến sĩ ta tẩm dầu vào mình đốt cháy kho dầu Simon Piétri với nội dung như sau: “Một gương hi sinh vô cùng dũng cảm. Một chiến sĩ ta tẩm dầu vào mình tự làm mồi lửa đã đốt được kho dầu Simon Piétri, lửa cháy luôn hai đêm hai ngày.

Đài Sài Gòn trong buổi truyền thanh tối 17 - 10 công nhận rằng kho dầu này đã hoàn toàn bị thiêu ra tro, sự thiệt hại đến mấy chục triệu đồng”.

Ngày phát hành số báo, in ngày “thứ sáu”, số ngày không rõ và có người viết thêm bút mực con số 7, tiếp theo là tháng “10 - 45”. Theo lịch năm 1945, trong tháng 10 có 3 ngày thứ sáu là ngày 12, 19 và 26. Trong bản tin có nhắc đến buổi phát thanh của Đài Sài Gòn ngày 17, vậy ngày thứ sáu của tờ báo phải sau ngày đó và có thể xác định là ngày 19 - 10 - 1945.

Báo Thời mới số 6 ngày 28 - 10 - 1945, nhân lễ khai mạc Ngày Cứu quốc do Tổng hội sinh viên cứu quốc tổ chức, đăng bài Những chuyện cảm động của dân ta trong cuộc kháng chiến ở Nam Bộ, có đoạn kể lại câu chuyện đốt kho xăng ở Sài Gòn theo lời kể của một người từ Nam Bộ ra Hà Nội ngày 21-10-1945 như sau: “Một người bạn tôi ở Nam Bộ vừa ra đây hôm hai mươi mốt kể cho tôi nghe nhiều điều tai nghe mắt thấy ở Nam Bộ để chứng cho cái tinh thần kháng chiến anh dũng đó. Thứ nhất là chuyện anh dân quân tẩm dầu vào người, đốt cháy kho ét-săng và cao su sống ở Sài Gòn.

Có người nói rằng nhà chiến sĩ tuẫn quốc này tự nguyện xin mặc áo bông giầy tẩm xăng rồi lấy lửa tự châm mình như một cây đinh liệu, xông vào kho cao su sống kia. Không phải thế. Làm thế thì cố nhiên giặc Pháp ngăn lại ngay từ khi chưa tới cửa kho.

Thực ra thì nhà chiến sĩ của chúng ta phải dùng mưu nhiều lắm. Trước khi vào, anh em mọi Pleiku của chúng ta đã phải lừa lúc giặc Pháp canh phòng không cẩn thận, trèo lên những cái cây to ở xung quanh kho cao su, bắn tên độc vào những người gác ở bốn bề. Nhà chiến sĩ, nhằm chính lúc cơ hội thuận tiện đã đến, tẩm dầu vào người, đeo súng liên thanh, bò qua tường vào trong kho cao su tìm bắn những người Pháp. Chúng bâu lại như đàn ruồi.

Chiến sĩ Việt Nam biết không thể làm hơn được nữa, bắn lia lịa vào những thùng ét-săng ở hai bên, ét-săng tràn ra cả nhà. Chiến sĩ ta châm một mồi riêm vào người, nhảy lên đám thùng rỗng, chửi rủa giặc Pháp tàn tệ.

Trong lúc đó, cả mình mẩy anh bừng bừng lên. Anh vẫn chửi rủa giặc Pháp cho đến khi gục nằm xuống như một đấng thiên thần hiện ra rồi mờ đi trong giấc mơ dữ dội. Những người đứng xa ngoài ba mươi cây số còn trông thấy ngọn lửa đám cháy này và trong hai ba ngày đêm liền, giặc Pháp và phái bộ Anh không thể nào rập tắt”.

Báo Cờ giải phóng số ra ngày 25-10-1945, đưa lên trang đầu hình ảnh một người đang bốc cháy xông về phía trước kèm theo lời “Tinh thần anh dũng của đồng bào Nam Bộ muôn năm”.

Báo Cờ giải phóng ngày 5-11-1945, trong mục Mặc niệm: "trích đăng một vài tấm gương xung phong anh dũng đã được nêu lên trên mặt báo chí miền Nam”, có đoạn đưa tin: “Trước kho đạn Thị Nghè có rất đông lính Anh, Ấn, Pháp gác nghiêm ngặt, khó bề đến gần phóng hỏa.

Một em thiếu sinh 16 tuổi, nhất định không nói tên họ, làng, tình nguyện ra lấy thân mình làm mồi dẫn hỏa. Em quấn vải quanh mình, tẩm dầu xăng, sau lưng đeo một cái mồi, đứng im đốt mồi lửa, miệng tung hô “Việt Nam vạn tuế”, chân chạy đâm sầm vào kho đạn. Lính Anh đứng trong bắn ra như mưa. Một lần trúng đạn, em ngã nhào xuống, nhưng rồi ngồi dậy chạy luồn vào.

Lính Anh khiếp đảm bỏ chạy ra ngoài. Một tiếng nổ. Em thiếu sinh tiêu tán cùng với kho đạn Thị Nghè của giặc”.

Dưới bản tin có ghi chú “Kèn gọi lính, ngày 8 - 10 - 1945”. Như vậy báo đưa tin theo tin của báo Kèn gọi lính ngày 8 - 10 - 1945 và theo đó, kho đạn bị đốt cháy phải trước ngày 8 - 10 - 1945, ít ra là ngày  7-10-1945. 

Trên đây là một số thông tin lấy từ báo chí ở thời điểm gần nhất với sự kiện liên quan đến chuyện Lê Văn Tám. Tôi hi vọng là những người quan tâm đến chuyện này có thể tìm kiếm và thu thập thêm thông tin báo chí mà tôi chưa được tiếp cận.

Còn sự kiện quân ta phá nổ kho đạn của địch ở Sài Gòn ngày 8-4-1946 mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói đến trong hồi ký "Những năm tháng không thể nào quên" thuộc giai đoạn sau, không liên quan đến chuyện Lê Văn Tám.

Trong những báo trên, thông tin sớm nhất là "Kèn gọi lính" do báo Cờ giải phóng trích đăng ngày 5-11-1945. Rất tiếc là tôi không tìm thấy báo Kèn gọi lính mà căn cứ theo đoạn trích của Cờ giải phóng. Theo thông tin này thì “một em thiếu nhi 16 tuổi” đốt kho đạn Thị Nghè trước ngày 8-10-1945, chứ không phải kho xăng Thị Nghè.

Báo Quyết Chiến ngày 19? - 10 - 1945 lại đưa tin “kho dầu Simon Piétri” bị “một chiến sĩ ta” đốt cháy vào trước ngày 17 - 10 - 1945. Kho đạn ở Sở thú và kho xăng ở Thị Nghè là hai địa điểm gần nhau. Như vậy theo những thông tin gần thời điểm xảy ra sự kiện thì vẫn còn phải tìm thêm cứ liệu để xác định là kho đạn hay kho xăng và thời điểm là ngày nào, chắc hẳn trước ngày 17 - 10 - 1945.

Rồi người thực hiện là “em thiếu nhi 16 tuổi” (Kèn gọi lính) hay “một chiến sĩ ta” (Quyết chiến) hay “anh dân quân tẩm dầu vào người” (Thời mới). Việc tẩm xăng vào người, lúc đó cũng đã gây ra sự bàn luận.

Thời mới đã bác bỏ chuyện người chiến sĩ tẩm dầu vào người xông vào kho xăng vì “không phải thế, làm thế thì cố nhiên giặc Pháp ngăn lại ngay từ khi chưa tới cửa kho” và cho rằng người chiến sĩ phải “dùng mưu nhiều lắm” để lẻn vào gần kho xăng rồi mới “tẩm dầu vào người”, dùng súng bắn thủng các thùng xăng và châm diêm vào người, nhảy vào đám thùng xăng. Không biết tác giả dựa trên căn cứ nào nhưng về khách quan, cách trình bày này hợp lý hơn.

Với những thông tin đã tập hợp, tuy chưa đủ và còn một số khía cạnh chưa xác minh được (kho xăng hay kho đạn, thời điểm, người đốt) nhưng sự kiện kho xăng (hay đạn) của địch ở Thị Nghè (hay gần Thị Nghè) bị ta đốt cháy là có thật.

Ngay lúc đó, trên báo chí đã xuất hiện những thông tin khác nhau về người đốt và cách đốt kho xăng, tuy nhiên có điểm chung là gắn với hình ảnh một chiến sĩ tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch và không có tên Lê Văn Tám hay tính danh của người chiến sĩ đã hi sinh.

Điểm lại những tư liệu đã thu thập được thì càng thấy rõ, trên cơ sở sự kiện có thật và cả dư luận về hình ảnh người chiến sĩ tẩm xăng thời đó, GS Trần Huy Liệu tạo dựng nên biểu tượng “ngọn đuốc sống” gắn với tên tuổi thiếu niên Lê Văn Tám. 

Vấn đề thứ hai là cách ứng xử đối với biểu tượng “ngọn đuốc sống Lê Văn Tám”:

Trong bàn luận, cũng có người nghĩ rằng, “ngọn đuốc sống Lê Văn Tám” đã đi vào lòng dân rồi, các nhà sử học không cần xác minh nhân vật đó có thật hay không, làm ảnh hưởng tới một “biểu tượng”, một “tượng đài” yêu nước. Tôi quan niệm hoàn toàn khác.

Đối với sử học, tôn trọng sự thật, tìm ra sự thật, xác minh sự thật là một nguyên tắc cao cả thuộc về phẩm chất và chức năng của nhà sử học. Dĩ nhiên, với trách nhiệm công dân, có những sự thật trong một bối cảnh cụ thể nào đó liên quan đến bí mật quốc gia hay ảnh hưởng đến lợi ích sống còn của dân tộc, nhà sử học chưa được công bố.

Về nguyên lý, mọi kết quả nghiên cứu sử học càng khách quan và trung thực, càng có tác dụng tích cực xây dựng nhận thức lịch sử  đúng đắn và không có gì mâu thuẫn với các biểu tượng lịch sử, các tượng đài yêu nước có giá trị được nhân dân tôn vinh.

Ngay đối với những biểu tượng mang tính huyền thoại, truyền thuyết như Lạc Long Quân - Âu Cơ, Con Rồng-Cháu Tiên, Phù Đổng Thiên Vương, nỏ thần An Dương Vương, vua Lê trả Gươm thần ở hồ Hoàn Kiếm..., kết quả nghiên cứu khoa học chỉ góp phần làm sáng tỏ cơ sở khoa học, cốt lõi lịch sử của biểu tượng.

Ví dụ những phát hiện khảo cổ học về đồ sắt trong văn hóa Đông Sơn, kho mũi tên đồng ở Cổ Loa và gần đây, hệ thống lò đúc mũi tên đồng ngay trong thành Nội của thành Cổ Loa, giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn cốt lõi lịch sử của hình ảnh ngựa sắt của Thánh Gióng, vai trò của nỏ thần của An Dương Vương. Chuyện vua Lê trả Gươm thần ở hồ Hoàn Kiếm vẫn nguyên giá trị thiêng liêng, không hề bị ảnh hưởng bởi việc nghiên cứu giống rùa và tuổi thọ của rùa Hồ Gươm...

Biểu tượng “ngọn đuốc sống Lê Văn Tám” thực sự đã được quảng bá rộng rãi, đi sâu vào tâm thức của nhân dân, tiêu biểu cho tinh thần hi sinh anh dũng, ý chí xả thân vì nước của quân dân ta trong buổi đầu của Nam kỳ kháng chiến. Một số đường phố, trường học, công viên hiện nay đã mang tên Lê Văn Tám. Lời dặn của GS Trần Huy Liệu là đến lúc đất nước yên ổn, cần phải nói lên sự thật về câu chuyện Lê Văn Tám.

Đó không phải là tên của nhân vật lịch sử có thật, nhưng phản ánh một sự kiện lịch sử có thật, một tinh thần hi sinh vì Tổ quốc có thật. Đó là một biểu tượng đã đi vào lịch sử mang tính phổ biến và thiêng liêng. Trả lại nguồn gốc thật của biểu tượng này là để tạo lập một nền tảng nhận thức khoa học, khách quan về quá trình hình thành biểu tượng Lê Văn Tám.

Tôi nghĩ rằng tất cả các đường phố, trường học, công viên... mang tên Lê Văn Tám vẫn để nguyên, vẫn được tôn trọng như một biểu tượng với nội dung giải thích đúng sự thật và ngăn chặn mọi ý đồ dựng lên lý lịch Lê Văn Tám như một nhân vật có thật rồi có người lại nhận là hậu duệ của nhân vật này.

Đến đây, tôi đã làm tròn trách nhiệm đối với lời dặn của cố GS Trần Huy Liệu, kèm thêm một số đề xuất để xử lý câu chuyện Lê Văn Tám. Tôi hoàn toàn không coi đấy là việc làm trái với phẩm chất trung thực hay lương tâm của nhà sử học, cũng không ảnh hưởng đến uy tín của GS Trần Huy Liệu và càng không làm đổ một biểu tượng hay tượng đài yêu nước. Tôi nhấn mạnh, theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi được xây dựng trên cơ sở khoa học khách quan, chân thực.

* GS Phan Huy Lê (Bài đăng trên Tạp chí Xưa&Nay số ra tháng 10 năm 2009)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 16 Tháng Mười, 2009, 10:24:14 AM
Theo các bác, chuyện "Không nói ra thì ai cũng biết" này có cần phải hoạch toẹt ra như GS Phan Huy Lê muốn không?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: china trong 16 Tháng Mười, 2009, 10:33:25 AM
Theo các bác, chuyện "Không nói ra thì ai cũng biết" này có cần phải hoạch toẹt ra như GS Phan Huy Lê muốn không?
Chú nói đúng, nhưng phải nói toẹt ra để mấy ông tuyên huấn bớt nổ ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: chiangshan trong 16 Tháng Mười, 2009, 01:02:57 PM
Theo các bác, chuyện "Không nói ra thì ai cũng biết" này có cần phải hoạch toẹt ra như GS Phan Huy Lê muốn không?

"Hoạch" ra thì cũng tốt, có điều cụ Lê hơi lạm dụng chuyện "hoạch" thì phải. Cứ 1, 2 năm lại làm 1 bài tuyên bố "trả lại sự thật" kiểu này, mà nội dung thì chả khác nhau mấy.

Nói rõ luôn là em theo phái xét lại.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: DepTraiDeu trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:07:10 PM
Hoạch toẹt hay huỵch toẹt vậy mấy bác nhỉ? :D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:14:18 PM
Hoạch toẹt hay huỵch toẹt vậy mấy bác nhỉ? :D

Huỵch toẹt là chuẩn chú em ạ. Nhưng trong Nam phổ thông quần chúng hay nói (và thậm chí trên báo viết) vẫn dùng "hoạch toẹt" hoặc "hạch to/ẹt" mà, chú cũng biết mà còn théc méc  ;D

Không lẽ hổng được dùng văn nói trong bài viết?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: DepTraiDeu trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:22:52 PM
Hoạch toẹt hay huỵch toẹt vậy mấy bác nhỉ? :D

Huỵch toẹt là chuẩn chú em ạ. Nhưng trong Nam phổ thông quần chúng hay nói (và thậm chí trên báo viết) vẫn dùng "hoạch toẹt" hoặc "hạch to/ẹt" mà, chú cũng biết mà còn théc méc  ;D

Không lẽ hổng được dùng văn nói trong bài viết?

hehe thì đó, chuyện LVT cũng rứa thôi bác ơi!! ;D dù gì thì kho xăng cũng đã cháy rồi. :D truy 1 hồi cũng không lấy được tiền bảo hiểm đâu. :D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: mytam81 trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:26:16 PM
http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/10/168642/

Nhân ngày 17 tháng 10 
Về cây đuốc sống Lê Văn Tám
Thứ năm, 16/10/2008, 23:56 (GMT+7)
Trong bài “Một tháng đứng đầu sóng ngọn gió không thể nào quên” đăng trên Báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 23-9-2008, tôi có viết:

“Đêm 17-10, thiếu niên Lê Văn Tám được anh Lê Văn Châu tổ chức, đã tình nguyện bí mật đột nhập vào bên trong, mang theo diêm và xăng, đã đốt được kho đạn rất lớn của Pháp, gần cầu Thị Nghè. Khi rút lui bị dính xăng, bén lửa, đã cháy thành một cây đuốc sống, nêu tấm gương sáng ngời của thiếu niên Việt Nam xả thân vì nước”.

Đọc bài báo đó, có người gọi điện thoại cho tôi biết rằng, họ đã đọc một số sách, được xuất bản trong dịp kỷ niệm 300 năm Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh thì chỉ có ghi một trận đánh vào kho đạn Thị Nghè vào ngày 8-4-1946. Trong trận này không thấy nêu “Cây đuốc Lê Văn Tám”. Có người đã gửi cho tôi một tài liệu được lấy trên mạng thông tin điện tử, trong đó giáo sư Phan Huy Lê đã tiết lộ: “Nhân vật lịch sử anh hùng Lê Văn Tám hoàn toàn không có thật”.

Giáo sư Phan Huy Lê còn cho biết, tiết lộ ra chuyện này là để trả món nợ với ông Trần Huy Liệu. Sau Cách mạng Tháng 8-1945, ông Trần Huy Liệu đã tự viết về nhân vật Lê Văn Tám, một thiếu nhi tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng giặc Pháp ở Thị Nghè. Ông Liệu đã nói với ông Lê rằng: “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, các anh nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa”. Những năm sau năm 1945, ông Liệu đã giữ chức Viện trưởng Viện Sử học Việt Nam và đã mất năm 1969. Giáo sư Lê cũng đề cập đến chi tiết phi lý trong chuyện này là: “Cậu bé Lê Văn Tám, sau khi tẩm xăng vào người và tự châm lửa đốt, vẫn còn khả năng chạy từ ngoài vào kho xăng với quãng đường 50 mét. Tôi đã hỏi một số bác sĩ và họ cho rằng với sức nóng của lửa xăng, một em bé không thể chạy xa như vậy”.

Về phần tôi, khi viết về sự kiện “Cây đuốc sống Lê Văn Tám”, tôi đã tìm hiểu từ cuốn “Lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định kháng chiến (1945 - 1975) của Nhà xuất bản thành phố Hồ Chí Minh, xuất bản năm 1994. Chỉ đạo nội dung cuốn sách này là Ban tổng kết chiến tranh của Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh. Chủ biên là đồng chí Trần Hải Phụng (nhiều năm làm Tư lệnh các lực lượng vũ trang của Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định) và đồng chí Lưu Phương Thanh (phụ trách nghiên cứu lịch sử Đảng). Theo sách này thì đánh kho đạn Thị Nghè có hai lần. Lần thứ nhất vào ngày 17-10-1945 và lần thứ hai vào ngày 8-4-1946.

Về trận thứ nhất, ở trang 63 của sách này có ghi:

“Ngày 17-10-1945, tại mặt trận phía Bắc, quân ta phục kích ở cầu Tham Lương đánh lui đoàn xe của địch gồm 8 chiếc chở lính có xe thiết giáp yểm trợ, hành quân lên Hóc Môn, ta phá hủy 5 xe và diệt một số tên. 10 giờ, kho đạn Thị Nghè nổ dữ dội. Đây là kho chứa bom đạn từ bến tàu bốc lên, đặt tại khu đường Docteur Angier (nay là đường Nguyễn Bỉnh Khiêm) cạnh vườn thú, được bố trí hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt, xung quanh kho có hào sâu, tường cao 2 mét, chăng kẽm gai và hệ thống tháp canh, có đèn quét ban đêm. Một đại đội Âu Phi thường xuyên tuần tra canh gác.

Đội viên cảm tử Lê Văn Tám mới 13 tuổi, được giao nhiệm vụ giả câu cá, cắt cỏ ở bến sông để quan sát. Đêm 17-10 (1945) Tám tự quyết định một mình đánh kho đạn, lừa bọn lính gác, lọt vào ẩn nấp bên trong với chai xăng và bao diêm. Buổi sáng, chờ lúc sơ hở, em tưới xăng vào khu vực chứa đạn và châm lửa. Lửa cháy loang, một tiếng nổ long trời, kéo theo hàng loạt tiếng nổ liên tiếp, làm rung chuyển cả thành phố. Lê Văn Tám bị dính xăng bắt lửa, tự biến mình thành cây đuốc sống, đã hy sinh anh dũng. Kho bị phá hủy hoàn toàn. Đài phát thanh phía bên kia đường bị sập một phần lớn. Đại đội Âu Phi bảo vệ bị tiêu diệt.

Gương hy sinh của em bé “đuốc sống” trở thành một hình tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, chiến đấu quên mình của thiếu niên nhi đồng trong những ngày đầu chống Pháp”. Ngày 19-10-1945, Báo Cứu Quốc có bình luận: “Trận Thị Nghè ghi vào chiến sử Việt Nam”. Theo sách “Lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định kháng chiến (1945 - 1975)”, ở trang 108, thì kho đạn này còn bị đánh lần 2 vào ngày 8-4-1946 và báo Tin Điễn ra ngày 9-4-1946 đưa tin: “Một tai nạn dữ dội... Kho đạn Sài Gòn (đường Docteur Angier, tả ngạn kênh Avalanche) phát nổ. Tai nạn có thể kéo dài đến nhiều ngày”.

Sự kiện trận đánh ngày 17-10-1945 với “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” còn được nêu cụ thể hơn trong tập II bộ sách “Mùa thu rồi ngày hăm ba” của Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Hà Nội năm 1996, ở trang 67:

“Đêm ngày 17-10-1945, đội viên cảm tử Lê Văn Tám dũng cảm đốt kho đạn Thị Nghè (người tổ chức cho Lê Văn Tám thực hiện chiến công này là anh Lê Văn Châu đã hy sinh năm 1946 tại Ngã ba Cây Thị). Kho đạn bị phá hủy hoàn toàn.

Đài phát thanh bên kia đường bị sập một phần lớn, đại đội Âu Phi bảo vệ bị tiêu diệt… (viết theo tư liệu của Ban Tuyên huấn Quận ủy Bình Thạnh)”.

Với các tư liệu như đã nêu trên thì có thể khẳng định: Đánh kho đạn Thị Nghè có 2 lần vào ngày 17-10-1945 và ngày 8-4-1946; trận ngày 17-10-1945 với “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” là có thực; Lê Văn Tám đã đốt kho đạn, không phải kho xăng; Lê Văn Tám không phải “tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng” mà “đã lừa bọn lính gác, lọt vào ẩn nấp bên trong với chai xăng và bao diêm chờ lúc sơ hở, em tưới xăng vào khu vực chứa đạn và châm lửa. Lê Văn Tám bị dính xăng bắt lửa thành “cây đuốc sống”; người tổ chức, bày kế hoạch cho Lê Văn Tám làm là anh Lê Văn Châu, đã hy sinh trong trận đánh giặc Pháp ở Ngã ba Cây Thị năm 1946.

Việc xác định rõ như trên, có ý nghĩa quan trọng vì ở nhiều nơi đã có công viên, trường học, tượng đài, đường phố mang tên Lê Văn Tám. Tại Đền tưởng niệm liệt sĩ ở Bến Dược, Củ Chi, “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” đã được trân trọng tôn vinh.

Với sự kiện “Cây đuốc sống Lê Văn Tám”, ngày 17-10 hàng năm đáng là ngày cho nhân dân ta, đặc biệt là cho tuổi trẻ nước ta tưởng niệm.

TRẦN TRỌNG TÂN
 
Các bác xem bài viết này đi !!!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:45:25 PM
Bác Rồng Xanh hình như có tài liệu đen thui về tấm gương đỏ chói này!  

Em còn nghe dân gian nói rằng:

"Viết sử thằng V. thằng L.
Thà rằng vác đít xem chèo là hơn!"   ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: GiangNH trong 16 Tháng Mười, 2009, 02:47:14 PM
Hồi be bé(1976-1978)em xem truyện tranh(toàn thơ thôi) về Lê văn Tám:
 Ngày ngày hòm lạc rang
 Tiếng rao như xé cổ
...
 Lê văn Tám tuy bé
 Nhưng trí...tuyệt vời
 Chúng tôi nói nghẹn lời
Trước bàn thờ của Tám.
...
Bà mẹ thôi không khóc
 Bởi thương con biết bao
Đem đem nhìn trời sao
Ngọn đuốc con thắp sáng.
*Các bác nhớ cái truyện tranh này không,mấy chục năm rồi,em chỉ nhớ lõm bõm thôi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 16 Tháng Mười, 2009, 03:02:34 PM
Ích cà cũng có nhưng không đủ.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: trucngon trong 16 Tháng Mười, 2009, 03:31:26 PM
Thưa các bác. Người tạo ra Lê Văn Tám hay chính Lê Văn Tám(Dù có hay không vẫn là một con người- Đến hiện tại). Lịch sử là lịch sử, đã mấy mươi năm qua biết bao nhiêu thế hệ thanh thiếu niên soi mình vào đó. Hãy để cho lịch sử ngủ yên!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 16 Tháng Mười, 2009, 03:35:00 PM
Hè hè, bác chưa nắm được ý của người tạo topic rồi!  ;D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: _new trong 17 Tháng Mười, 2009, 10:12:47 PM
Tức là sự kiện kho đan (kho xăng) Nhà bè bị đốt là có thật và những bài báo viết về người đốt cảm tử là trước thời điểm GS Trần huy Liệu "dựng" nên cái tên Lê Văn Tám cũng là có thật phải không ạ.
Bác Rồng Xanh hình như có tài liệu đen thui về tấm gương đỏ chói này!  

Em còn nghe dân gian nói rằng:

"Viết sử thằng V. thằng L.
Thà rằng vác đít xem chèo là hơn!"   ;)

Cái này chắc là "dân gian đương đại" nên mức độ phổ biến còn hạn chế  ;D.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: rongxanh trong 17 Tháng Mười, 2009, 10:38:13 PM
Vậy thì bác THL nghĩ ra cái tên Lê Văn Tám vào năm nào? Năm 1945???

Hay những năm sau 1954, hay sau 1960????

Tôi chắc vụ em bé đốt kho xăng là có thật.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 18 Tháng Mười, 2009, 05:59:18 AM
Tôi chắc vụ em bé đốt kho xăng là có thật.

Tôi thì chắc là vụ "đốt kho" là có thật. Còn "xăng" với lại "em bé" thì oánh dấu hỏi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: trucngon trong 19 Tháng Mười, 2009, 02:33:39 PM
Lang thang qua bbc, thấy nó cũng làm um lên rồi! Mà cụ ấy cũng hay thật, rồi hăng tiết lên thì tưởng tượng phong phú cho lắm vào, giờ này thì lại bối với chả rối. Đúng là chả hiểu ra làm sao cả. ???


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: TQNam trong 19 Tháng Mười, 2009, 02:54:55 PM
Hãy để cho lịch sử ngủ yên!

Lược lược thuật:
Thành La Mã có một kiến trúc cổ trước nay được xem là nơi chon các thi hài các tông đồ tử vì đạo, do bạo chúa Néro sát hại. Tòa thánh Vatican lên lên ánh vịệc nầy hai mười thế kỷ liền. Hai nhà khảo cổ đến nơi, khai quật kiến trúc cổ nầy. Hàng lọat nghi vấn được đề ra bởi những phát hiện bất ngờ. Hai vị nầy nhờ các viện nghiên cứu và trường đại học ỡ Anh, Pháp giúp giám định. Các di cốt khi được khai quật đều được ghi chép và vẻ so8 đổ cẩn thận. Một chuyên viên đồ họa 3D được nhờ trợ giúp vẻ lại các lớp di cốt trong hầm mộ. Phát hiện đầu tiên là là 80% di cốt là nữ và chỉ một số ít là có dấu vết chấn thương do dao kiếm. Người tạm lý giải là phụ nữ tin đạo hơn nên bị sát hại nhiều hơn. Một đồng tiền cổ được tìm thấy có ghi niên đại. Ô, đồng tiến được đúc sau khi Néro chết đến một thế kỷ : vậy Néro không phải là tác giả của những cái chết nầy rồi. Sau khi xem hình ảnh 3 chiếu do máy tính vẽ lại, người ta phát hiện các xác chết ỡ lớp giữa không được đặc ngay ngắn mà lộn xộn, thậm chí nẳm nghiên, chồng lên nhau v.v. Phải chăng là do bệng dịch nên ngừoi thời đó chôn vội vã? Lật lại thư tịch cổ, đúng là vào khỏang thời gián đó tại thành La Mã đã xảy ra trận đại dịch giết mấy mươi phần trăm dân số đương thời. Hiện các nhà khoa học tiếp tục tìm hiểu đây là nạn dịch gì, thư tịch cổ gọi trận dịch đó theo tên một trong hai vị hòang đế La Mã chết vì nạn dịch nầy. Tòa thánh Vatincan biết chuyện và chấp nhận kết quả khai quật đồng thời « xóa tội » cho Néro đối với các nạn nhân trong hầm mộ nầy, họ sẽ tiến hành cầu siêu cho các nạn nhân chết vì bệnh dịch và chôn tại hầm mộ đó.

Nguồn : Kênh Discovery, phim tài liệu khoa học chiếu lúc 22g ngày 18.10.2009.



Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 19 Tháng Mười, 2009, 05:06:26 PM
Em thắc mắc là nếu có 1 vụ nổ kho xăng/đạn tại khu vực gần Thị Nghè do quân mình tiến hành và bây giờ xác định được người thực hiện vụ đó tên là Nguyễn Văn Chín thì tất tàn tật mọi thứ liên quan đến Lê Văn Tám có phải đổi tên thành Nguyễn Văn Chín không?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: DepTraiDeu trong 19 Tháng Mười, 2009, 05:25:17 PM
Em thắc mắc là nếu có 1 vụ nổ kho xăng/đạn tại khu vực gần Thị Nghè do quân mình tiến hành và bây giờ xác định được người thực hiện vụ đó tên là Nguyễn Văn Chín thì tất tàn tật mọi thứ liên quan đến Lê Văn Tám có phải đổi tên thành Nguyễn Văn Chín không?

Chẹp, hương hồn ông Vũ Văn Bảy chắc cũng ngậm ngùi... ;D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 19 Tháng Mười, 2009, 05:27:54 PM
Chắc là không. Chỉ cần Ban tuyên huấn quận ủy xuất bản một cuốn sử ký kết luận rằng khi tham gia cách mạng Nguyễn Văn Chín đã lấy bí danh (hay được anh Năm Châu hoặc Bốn Bể gì đó, đã hy sinh, đặt cho) là Lê Văn Tám.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 19 Tháng Mười, 2009, 05:41:37 PM
Em thắc mắc là nếu có 1 vụ nổ kho xăng/đạn tại khu vực gần Thị Nghè do quân mình tiến hành và bây giờ xác định được người thực hiện vụ đó tên là Nguyễn Văn Chín thì tất tàn tật mọi thứ liên quan đến Lê Văn Tám có phải đổi tên thành Nguyễn Văn Chín không?

Chẹp, hương hồn ông Vũ Văn Bảy chắc cũng ngậm ngùi... ;D

Hay nếu không phải "Anh" mà là "Chị" thì sao nhỉ?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: DepTraiDeu trong 19 Tháng Mười, 2009, 05:44:09 PM

Hay nếu không phải "Anh" mà là "Chị" thì sao nhỉ?

Với lòng yêu nước nồng nàn, căm thù giặc sâu sắc, chị đã cải trang thành nam giới, sửa tên Lê Thị Tâm thành Lê Văn Tấm để tòng quân giết giặc.. :D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: TQNam trong 19 Tháng Mười, 2009, 07:51:22 PM
Với một số người nầy thì đó là chén thuốc đắng uông không vô, thậm chí có tính xúc phạm.
Với một số người kia thì là "trả lại tên em", hay nói cho qúi-xờ tộc là "Redde Caesari quae sunt Caesaris, et quae sunt Dei Deo."(cái gì của César thì trả lại cho César)!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 19 Tháng Mười, 2009, 09:27:37 PM
hay nói cho qúi-xờ tộc là "Redde Caesari quae sunt Caesaris, et quae sunt Dei Deo."(cái gì của César thì trả lại cho César)!

Cái gì của Xê Da phải trả lại cho Xê Da, kể cả cái dây đeo!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: TQNam trong 19 Tháng Mười, 2009, 09:34:25 PM
Ủa, kể cả cái dây da chứ huynh?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 19 Tháng Mười, 2009, 11:13:41 PM
He he, cái dây da đó ông Le đào từ mồ ông Trần lên, nuốt không trôi! Ai xơi được cái đấy cứ xơi!  ::)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 20 Tháng Mười, 2009, 01:58:05 AM
Ủa, kể cả cái dây da chứ huynh?

"Deo" đọc thành "da" làm sao bác? Hay tiếng K họ phát âm thế?  ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 03 Tháng Mười Một, 2009, 07:13:22 PM
Hôm nay thấy bên Diễn Đàn (http://www.diendan.org/phe-binh-nghien-cuu/ho-so-le-van-tam-hien-thuc-va-huyen-thoai-2) có bài này.

===
Lê  Văn Tám ! Anh là ai ?


Nguyễn Văn Thịnh

Dư luận từ râm ran đến ngày càng rộ lên về chuyện tấm gương hy sinh anh hùng của một thiếu niên ở Sài gòn trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến mà trong tâm trí  của nhiều thế hệ người Việt Nam, hơn nửa thế kỷ qua vẫn coi như ngọn đuốc sống sáng ngời tinh thần yêu nước.

Người ta càng lưu tâm nhiều hơn vì tin ấy chính thức tung ra từ mấy người trong giới sử đã có thương hiệu quá quen thuộc với nhiều người. Trước hết là ông Phan Huy Lê  nói tại cuộc gặp mặt các nhà làm phim ở Hà Nội đầu năm 2005, lại có tạp chí Xưa và nay của ông Dương Trung Quốc đăng hồi ký của nhà hoạt động cách mạng lão thành ở miền Nam là ông Dương Quang Đông xác nhận điều đó. Sự kết hợp nhịp nhàng giữa báo nói, báo viết về một sự kiện thiếu tính chân xác của lịch sử đang thành một chấn động dây truyền trong lòng người lẽ ra không đáng có !

Theo ông Lê, đấy là  điều ông cần phải nói ra, trước hết là trách nhiệm của người làm sử có lương tâm, sau là  trả món nợ với anh Trần Huy Liệu – bậc thầy của ông đồng thời là nhà cách mạng lão thành kiêm sử gia đáng kính.

Dựa vào tin thu trên mạng, tóm lược như sau : Lúc đang làm Bộ trưởng Thông tin tuyên truyền (thời điểm 1946-1948?), ông Trần Huy Liệu đã viết về một nhân vật thiếu nhi Lê Văn Tám tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng của giặc Pháp ở Thị Nghè. Ông Lê nói : Lúc sáng tác ra câu chuyện Lê Văn Tám, anh Liệu có nói với tôi rằng : Bây giờ vì nhiệm vụ tuyên truyền nên tôi viết tài liệu này, sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa. Lúc đó ông Trần Huy Liệu đã là một nhà hoạt động xã hội lớn thì sao có thể thổ lộ gan vàng với cậu bé Lê mươi mười lăm tuổi ?!

Nhà văn Phan Vũ thì kể rằng ông không biết chuyện đốt kho xăng có thật không nhưng theo yêu cầu của công tác tuyên truyền, ông dựng phim truyền hình (?) vào dịp Cách mạng tháng Tám nên lấy tên Tám đặt cho nhân vật là hợp với tập quán của người Nam bộ. Tình tiết này không hợp lý vì mãi tới năm 1973, Hà Nội mới có truyền hình, tuy nhiên cho tới nay chưa từng dựng một phim nào về Lê Văn Tám.

Được biết thời điểm ông Phan Vũ viết vở kịch Lửa cháy lên rồi với nhân vật trung tâm là thiếu nhi Lê Văn Tám vào khoảng 1953-1954 ở chiến khu Nam Bộ và đã diễn cho bà con vùng kháng chiến xem trước khi tập kết ra Bắc. Suốt mấy năm sau, vở kịch được công diễn trên nhiều sân khấu các thành phố lớn và học đường ở miền Bắc mới giải phóng, góp phần nhen lên trong lòng lớp thiếu niên lúc ấy ngọn lửa của lòng yêu nước. Sau đó không thấy vở kịch công diễn nữa, vì sao thì không rõ nhưng hình ảnh ngọn đuốc sống đã in đậm trong lòng nhiều người, nhất là khi cuộc chiến đấu chống Mỹ xâm lược càng vào những thời điểm gay go quyết liệt, tấm gương của những dũng sỹ diệt Mỹ ở miền Nam sáng lên cùng với hình ảnh của ngọn đuốc sống Lê Văn Tám như một dòng chảy tự nhiên từ cậu bé Gióng sọ dừa đến Trần Quốc Toản Phá cường địch báo hoàng ân…

Nhiều người lớn tuổi kể rằng trong kháng chiến chống Pháp, ở vùng tự do phía Bắc, có viết chuyện nhiều thiếu niên nêu những tấm gương hy sinh dũng cảm, trong đó có chú bé đốt kho xăng ở Sài Gòn. Chuyện do ai viết ra thì không nhớ và cái tên Lê Văn Tám xuất hiện từ lúc nào, do ai khởi xướng cũng không mấy ai để ý. Vậy có tư liệu lưu trữ lại không ?

Trên báo Cựu chiến binh TP.HCM số 269 ngày 20/10/2008, có nêu ý kiến trao đổi của Đại tá, hội viên Hội Cựu chiến binh quận X Võ Thanh Khiết như sau :

Kho xăng dầu Thị Nghè thực ra là một trạm trung chuyển của hãng dầu Shell để xuất hàng cho các khách hàng mua sỉ không lớn lắm, thường đến nhận hàng bằng xe tải hay ghe thuyền. Nó nằm trên bờ tây rạch Văn Thánh, ngay sát đầu cầu trên đường Ngô Tất Tố ngày nay, cách chợ Thị Nghè vài trăm thước, nên thường được gọi là Kho xăng dầu Thị Nghè. Thực hiện chủ trương tiêu thổ kháng chiến, ngày 17/10/1945, Lê Văn Tám được giao nhiệm vụ đột nhập vào kho này, dùng chai xăng đốt phá, bị xăng bắt cháy vào người thành ngọn đuốc sống và anh dũng hy sinh. Gương anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ của Tám đã động viên chúng tôi rất nhiều trong chiến đấu lúc bấy giờ. Đó là chuyện có thật 100 %, không phải hư cấu như người ta nói.

Còn Kho đạn Sở thú, thường gọi như vậy do nó nằm trên đường Docteur Angier (nay là đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, ngang với Bảo tàng lịch sử thành phố trong khuôn viên Thảo cầm viên) là một kho đạn quy mô không lớn, nghe nói nó thuộc Trung đoàn thuộc địa số 11 (11e RIC) trước kia, nó cách Kho xăng dầu Thị Nghè hơn 500 mét, bị một đơn vị vũ trang của ta đánh nổ đêm 8/4/1946 nhằm triệt phá tiềm lực chiến tranh của giặc.

Cả hai sự kiện lịch sử trên diễn ra cách nhau về thời gian, không gian và khác biệt nhau cả về tính chất hồi đầu Nam Bộ kháng chiến, được báo chí kháng chiến và báo chí nội thành Sài Gòn lúc ấy phản ánh khá đầy đủ, có thể sưu tra để phản ảnh lịch sử đúng sự thật vốn có của nó.

Vậy là sự kiện mà ông Dương Quang Đông nêu ra mới chỉ đúng nửa phần sự thật vì đó là trận đánh Kho đạn Thị Nghè với sự hy sinh của các chiến sỹ Kakim, Kỷ và Ny, coi như là có thật. Còn đánh cháy Kho xăng Thị Nghè lại là một sự thật khác nhưng người chiến sỹ cảm tử ấy là ai ?

Vậy ngọn đuốc sống là hoàn toàn không có thật hay chỉ cái tên là không thật ? Đặt cho cùng một nhân vật cái tên Tám – Lê Văn Tám có là sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa nhà sử học, nhà văn và dư luận ở những thời gian và không gian khác nhau không ? Ai có thể làm rõ ra chuyện này?

Chúng tôi trực tiếp gặp Đại tá Võ Thanh Khiết vào dịp Quốc khánh năm nay (2009) và lược nhanh vài nét trong buổi chuyện trò thân tình vui vẻ.

– Người viết : Xin ông cho biết sơ luợc trích ngang về quá trình tham gia kháng chiến.

– Đại tá VTK : Tôi sinh năm 1929, quê ở xã Tân Bửu, Trung Huyện, tỉnh Chợ Lớn (nay thuộc địa bàn huyện Bình Chánh và Bến Lức). Năm 1940 tôi lên học ở Sài Gòn. Sau ngày Nhật đảo chánh Pháp 9/3/1945, tôi về quê, tham gia Thanh niên Tiền phong. Ngày 24/8/1945, tham gia cướp chính quyền ở tòa Bố tỉnh Chợ Lớn. Sau đó làm liên lạc cho báo Kèn gọi lính của ta. Sau ngày 23/9, Uỷ ban kháng chiến Sài gòn rút ra đóng tại xã tôi thì tôi làm liên lạc cho Uỷ ban, thường xuyên ra vào thành phố lấy tin tức. Lúc đó vùng Thị Nghè còn là ngoại đô, là nơi tranh giành quyết liệt giữa ta và địch, có cả lính Vệ quốc đoàn Nam tiến cùng chiến đấu với các lực lượng võ trang của địa phương. Khoảng cuối tháng 10 năm đó, khi quân của Leclerc tăng viện cho mặt trận Sài gòn thì quân ta rút khỏi Thị Nghè. Năm 1947, tôi vào du kích Hạ Trung Huyện, rồi lên tiểu đoàn 308 Nguyễn An Ninh do anh Huỳnh Văn Một chỉ huy, liên tục chiến đấu ở vùng Chợ Lớn cho đến năm 1950…

– Người viết : Lúc đó ông có biết chuyện cháy Kho xăng Thị Nghè không ?

– Đại tá VTK : Thời gian đó cơ quan Uỷ ban còn đóng sát nách Sài Gòn, tôi ra vào nội đô thường xuyên sao không biết. Tôi nói rõ để anh biết. Khi tôi là học sinh trường Pétrus Ký, điểm chính hiện nay thì quân Nhật biến thành trại lính của nó rồi. Trường tôi chuyển về học tại trường Trưng Vương ngày nay, sát ngay Sở Thú, kế bên là Thị Nghè. Đám học sinh nội trú chúng tôi thường ra đó chơi, đá banh rồi nhảy xuống tắm ở cái hồ kế đó, nước trong và mát lắm. Bởi thế vùng này tôi rành lắm.

– Người viết : Vậy Kho xăng Thị Nghè và Kho đạn Sở Thú là hai căn cứ khác nhau ?

– Đại tá VTK : Đúng ! Khác nhau về địa điểm và cả về tầm cỡ. Thực ra gọi là Trạm xăng Thị Nghè thì đúng hơn vì nó chỉ là một Đại lý bán sỉ xăng dầu của tư nhân thì làm chi có lính bố phòng. Nó nằm kề bên bờ con rạch gần chợ, thuyền ghe hoặc xe ô tô đều ra vô được. Tôi còn nhớ rõ đó là một căn nhà thấp, nền đất, không rộng lắm, mái tôn xập xệ, vách là những tấm gỗ mảnh đóng thưa, trong nhà chứa nhiều thùng phuy, tới nơi sặc hơi dầu. Chung quanh có một lớp rào kẽm gai sơ sài, có ai đột nhập vào cũng không khó khăn gì. Còn Kho đạn Sở Thú là một doanh trại, toàn lính lê dương canh gác, lại gần Tổng hành dinh của tướng Leclerc nên được bố phòng cẩn mật.



Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 03 Tháng Mười Một, 2009, 07:13:44 PM

– Người viết : Cả hai trận đánh ông đều biết ?

– Đại tá VTK : Đạn nổ điếc tai, lửa khói ngất trời thì cả thành phố ai mà không biết. Hôm sau đồn rầm lên những tin truyền khẩu rồi mới là trên báo chí. Do đơn vị nào đánh thì không biết nhưng thiệt hại của nó và tâm lý địch, ta thì biết. Dù không chính xác nhưng báo chí của nó đã nêu lên một phần sự thật.

– Người viết : Lúc đó ông đã biết người đánh trạm xăng là ai ? tên gì và do đơn vị nào tổ chức chưa ?

– Đại tá VTK : Theo tôi thì trận đánh Kho đạn ngày 18/4/1946 phải có tổ chức chu đáo và có nhiều người phối hợp mới tiến hành được. Các anh chịu khó tìm xem. Trong hồi ký Những năm tháng không thể nào quên của Đại tướng Võ Nguyên Giáp do nhà văn Hữu Mai chấp bút có nói đến trận đánh này. Còn cháy Trạm xăng Thị Nghè tháng 10 năm trước thì dù tổ chức hay cá nhân nào có ý đồ đều dễ thực hiện, nhất là lúc đó phong trào tiêu thổ kháng chiến đang cao. Dù chỉ là một trạm chứa nhưng vài chục tới trăm phuy xăng dầu 200 lít cùng cháy rần rần thì cả thành phố đều biết, gây sự phấn chấn trong lòng người lúc đó đang căm thù quân xâm lược. Trận nào báo chí nó cũng chỉ nói là bị Việt Minh đánh. Nhưng vụ cháy trạm xăng, qua tin tức nội bộ nói là do một em bé tên Tám đốt. Em Tám chứ không nêu đủ họ danh Lê Văn Tám như sau này đâu.

– Người viết : Ông có nghe những thông tin trái chiều về ngọn đuốc sống hay không ?

– Đại tá VTK : Tôi có nghe và cảm thấy buồn. Ông Trần Huy Liệu là một sĩ phu tâm huyết, người mà trước sau tôi vẫn rất kính trọng. Tôi chỉ nói được rằng vụ cháy trạm xăng Thị Nghè là có thật, tôi là một chứng nhân ! Còn tiến hành thế nào thì làm sao biết được. Vùng này lúc đó phức tạp, cả ta và tây đều không làm chủ được, tập trung rất nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ và có tinh thần đánh tây hăng lắm. Mà vũ khí chỉ cần một que diêm hay cái hộp quẹt thôi. Khi lửa phật lên, xăng phụt ra bắt cháy, ai cũng phải có phản xạ vọt chạy thoát ra. Gọi là ngọn đuốc sống cũng không có gì là quá. Có thể nào ông Trần Huy Liệu hư cấu ra một chuyện trùng với sự thật đã xảy ra trước đó cả năm trời, ở cách xa ông hàng ngàn kilômét ?! Còn cái tên Tám xuất hiện từ đâu, muốn làm rõ ra cũng không là điều dễ. Hãy coi như một cái tên lịch sử.

Trong cuộc sống, nhất là trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, nhiều sự kiện bi hùng khó được minh xác cả về hành tung và nhân vật. Khắp thế giới này ở đâu cũng thế, nó thường bị phủ lên màu huyễn hoặc tuỳ thuộc sự kiện ấy lớn hay là nhỏ cùng với bối cảnh xảy ra. Nhất là khi nó được diễn tả bằng những hình tượng văn học thì tuỳ theo tư duy trừu tượng của người nghệ sĩ sáng tạo nên những nhân vật hoặc phi lý thì chết yểu, hoặc hợp với yêu cầu chính đáng của lịch sử nhân vật sẽ thành thần tượng bất tử trong sinh hoạt tinh thần của một cộng đồng. Tại sao người Việt tin Phù Đổng Thiên Vương là có thật dù ai cũng hiểu nó pha nhiều huyền thoại ? Tại sao người Trung Hoa tin ông Quan Vân Trường đức độ, tài ba, uy vũ cả lúc sống đến khi đã chết ? Tại sao ở thế kỷ XV, khi nước Pháp không còn được là cái bóng của chính mình, người ta lại tin cô thôn nữ thất học Jeanne d’Arc, lúc 12 tuổi đã nhận được thiên khải của Chúa truyền cho sứ mệnh thống lãnh quân đội Pháp đánh bại quân xâm chiếm Anh ? Tại sao người nữ chiến binh dũng cảm ấy lúc 18 tuổi cầm quân đã qua mặt bao nhiêu thống lĩnh, được coi như người làm nên chiến thắng cho nước Pháp trong cuộc chiến tranh 100 năm với người Anh ? Năm 19 tuổi, cô bị bắt. Từ bị coi như kẻ dị giáo, bị thiêu trên giàn hoả, rồi lại được giải oan, coi như một tín đồ tử vì đạo, được ban phúc lành, rồi được Giáo hoàng phong thánh, là niềm tự hào của nước Pháp và được các văn nhân nghệ sĩ tài danh như Shakespeare, Voltaire, Schiller, Verdi, Tchaikovsky, Twain, Shaw… lấy làm hình tượng sáng tác tôn vinh.

Thực tế suốt mấy mươi năm chiến đấu kiên cường giải phóng non sông, đồng bào và chiến sĩ ta đã nêu những tấm gương hy sinh chịu đựng để giữ lòng sắt son trung kiên với nước không bút mực nào tả hết, những tấm gương anh hùng dũng cảm không tiếc thân mình cho thắng lợi cuối cùng cũng không sao kể hết ra. Hạnh phúc thay cho nhà văn có nhân vật của mình được hoá thân thành con người thật giữa đời và sống mãi trong lòng nhân dân. Chú bé nào được mang danh Lê Văn Tám tượng trưng cho tuổi trẻ Việt Nam anh hùng chẳng khác gì chú bé Gavroche của kinh thành Paris mà hôm nay tới đó, người ta vẫn tưởng như có bóng chú thấp thoáng trên những ngã phố, quảng trường. Những con người như thế đã làm đẹp cho lịch sử dù không làm nên lịch sử nhưng họ xứng đáng bước vào trang sách những em thơ.

Ngọn đuốc sống là hìmh tượng nghệ thuật mà sự rung cảm xuất thần của nhà văn đã dựng nên và cũng không ngờ nó còn sáng mãi. Sự việc chỉ có một người hành động mà đã không còn. Ai biết được chú bé ấy có một mái nhà ở đâu đó hay chú là đứa trẻ lang thang lấy góc chợ, lề đường làm nhà, lúc đánh giày, lúc bán lạc rang ? Người mẹ kia có thể là má Tư, dì Tám thương tình đứa trẻ bơ vơ và chú ngả vào lòng ? Đời người lính chiến có khi sống chết ngoài quy luật. Đã không là bản báo công thành tích để tuyên dương công trạng thì sao lại đòi phải có thân nhân hay đơn vị đứng ra xác nhận và cần biết chú đúng 10, 12, 15 hay 17 tuổi làm chi ? Có ai vô cảm vô tâm tới mức đi đo đếm quãng đường bé em chạy khi trên mình đầy lửa chính xác là bao nhiêu mét ? Ai đã từng được nhìn tấm hình nổi tiếng bé gái Phúc trần truồng vì phỏng lửa bom của giặc Mỹ vào năm 1972, chỉ có thể nhạt nhoà nước mắt thương tâm chớ ai còn lòng nào hỏi con đường em đã chạy được bao xa ? Mà vị sử gia hàng đầu của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam còn đủ lòng bình thản đi tìm bác sỹ tham vấn xem khi lửa xăng đang bốc cháy trên người một chú bé 10 tuổi, liệu khả năng sẽ chạy được bao xa ?! Để làm gì ?! Tôi rất cảm phục ý kiến của một cư dân mạng luhanhhoangviet : Thật ra thì trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ của nhân dân ta, những hành động anh hùng nhiều lắm, có điều là họ hy sinh vì đất nước nhưng tên tuổi thì không được ai biết đến. Có thể trong số họ không có ai tên là Lê Văn Tám nhưng những việc họ đã làm cũng không kém đâu. Dù Lê Văn Tám là một nhân vật tưởng tượng thì tôn vinh anh cũng là thể hiện lòng nhớ ơn tới những người đã hy sinh vì đất nước, chẳng có gì là sai cả !

Trong cuộc trả lời phỏng vấn qua điện thoại sau đó của nhật báo Người Việt, phóng viên hỏi : Ông Trần Huy Liệu nói ra với ông (PHL) điều đó vào lúc nào ? Ông Lê trả lời : Ông Trần Huy Liệu nói với tôi rất nhiều lần câu chuyện này vào những năm cùa thập kỷ 1960, vài năm trước khi ông Liệu mất, có cả mấy người cùng biết hiện nay đang còn sống. Khác như ông nói ở phần trên ! Lúc này ông Lê mới tốt nghiệp Đại học – Khoa Sử, được giữ lại làm cán bộ giảng tại Trường Đại học, ông Trần Huy Liệu làm Viện trưởng Viện Sử học Việt Nam. Thầy trò lúc phiếm có thể nói với nhau những chuyện trái của nghề viết lách mà trò coi như di ngôn, cần phải thanh minh cho người thầy tiết tháo. Trái lại, những tư tưởng chính kiến sáng rỡ của thầy lưu rành rành trong sách, được nhiều người trân trọng coi như di huấn thì trò lại xé toạc đi ! Ông làm đầu trò kích xúi người ta dựng dậy thây ma của những kẻ bán nước hại dân trong khi ông thâm trầm khôn khéo xô đổ những tượng đài yêu nước ! Hẳn ông biết giữa triều, vua Lê Thánh Tông từng mắng nhiếc mấy sử quan ăn ở hai lòng :… Các ngươi bảo nước ta là hàng phiên bang đời xưa, thế là người theo đạo chết, mang lòng không vua. Các ngươi nay thờ chủ này mai thờ chủ khác chỉ vì lợi lộc, sao trong lòng không tự xấu hổ mà chết ư ?

Muốn trung thực phải trung thành trước đã.

Nói hết ra sự thật để làm xao xuyến lòng người, chưa hẳn là người có lương tâm.

 

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5 tháng 9 năm 2009


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: chiangshan trong 03 Tháng Mười Một, 2009, 07:43:08 PM
Bọn Anh không đả động gì đến cái kho nào bị đốt quãng tháng 10/45. Xăng không mà đạn cũng không.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 03 Tháng Mười Một, 2009, 07:46:17 PM
Theo như bài của ông Thịnh thì ông Võ Thanh Khiết nói

Trích dẫn
Thực ra gọi là Trạm xăng Thị Nghè thì đúng hơn vì nó chỉ là một Đại lý bán sỉ xăng dầu của tư nhân thì làm chi có lính bố phòng. Nó nằm kề bên bờ con rạch gần chợ, thuyền ghe hoặc xe ô tô đều ra vô được. Tôi còn nhớ rõ đó là một căn nhà thấp, nền đất, không rộng lắm, mái tôn xập xệ, vách là những tấm gỗ mảnh đóng thưa, trong nhà chứa nhiều thùng phuy, tới nơi sặc hơi dầu. Chung quanh có một lớp rào kẽm gai sơ sài, có ai đột nhập vào cũng không khó khăn gì.

Tức là một cái cây xăng (có thể thuộc loại to hơn bình thường, bán sỉ) của tư nhân, chắc bọn Anh không coi là địa điểm quân sự. Mà nếu thế thì có 1001 cách cháy.  ::)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: fddinh trong 10 Tháng Tư, 2010, 01:32:21 AM
Em có sưu tầm được mấy bài của ông Trần Vân Hạc
Lê Văn Tám: Lửa Bất Diệt
Đầu xuân gặp nhà văn Sơn Tùng
ĐÃ đăng ở đây rồi: http://ttvnol.com/forum/f_533/924760/trang-13.ttvn#16259870


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vmt trong 11 Tháng Sáu, 2010, 10:36:46 PM
Theo tôi nghĩ cứ để hình tượng anh LÊ VĂN TÁM sống mãi trong lòng nhân dân như một biểu tượng của lòng yêu nước chống giăc ngoại xâm.Cho dù hành động cụ thể có thể đã không diễn ra đúng như thế,nhưng trong thực tế vào thời gian đó bao lớp người đủ mọi tầng lớp đã chiến đấu hi sinh chống lại kẻ thù vì độc lâp tự do cho tổ quốc đấy thôi.Tên anh là LÊ VĂN TÁM hay là gì thì cũng chả thành vấn đề,vì cây đuốc sống đã từ lâu được coi như hành động yêu nước giống như Thánh Gióng ngày xưa rồi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: chiangshan trong 11 Tháng Sáu, 2010, 11:39:13 PM
Mỗi sự thiếu trung thực trong lịch sử, không những không phải là vinh danh lòng yêu nước mà còn sẽ khiến người ta nghi ngờ cả những chiến công hiển hách thực sự của thế hệ đi trước.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vmt trong 12 Tháng Sáu, 2010, 09:44:27 PM
Theo các bác, chuyện "Không nói ra thì ai cũng biết" này có cần phải hoạch toẹt ra như GS Phan Huy Lê muốn không?
:có bác nào có được thông tin chính xác về sự kiện này ở bộ chủ quản hay là bài nào chính thức từ cơ quan báo đài của trung ương hay địa phương có liên quan không nhỉ.Bây giờ một bác nói ngày xưa dựng lên hình tượng anh LÊ VĂN TÁM thì đã ra đi rồi,còn bác này thì nghe bác kia nói lại không biết có bút tích gì không?.Em thấy thông tin kiểu này mà nở rộ thì nguy,mất thì giờ bàn luận lắm.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 12 Tháng Sáu, 2010, 10:40:11 PM
có bác nào có được thông tin chính xác về sự kiện này ở bộ chủ quản hay là bài nào chính thức từ cơ quan báo đài của trung ương hay địa phương có liên quan không nhỉ.

Theo tôi là từ xưa tới nay chả có "bác" nào có thông tin cụ thể nào về việc nhân vật Lê Văn Tám có thật, ngoài các tài liệu tuyên truyền. Như thế chắc cũng chẳng còn gì nữa để mà "nở rộ".


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Trần Việt trong 13 Tháng Bảy, 2010, 01:34:04 AM
dưới góc độ của người sinh sau đẻ muộn như em, thì em ủng hộ việc xét lại chuyện này cho giới trẻ chúng em đỡ hiểu lầm, lịch sử cái gì đúng thì đúng, sai thì sai, dù sao cũng xảy ra rồi, xạo cũng chẳng giải quyết vấn đề gì!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 13 Tháng Bảy, 2010, 06:58:54 AM
Hehe, xem ra chuyện Lê Văn Tám vui nhỉ?

Trước ai cũng đinh ninh LVT là có thật, hiển nhiên là có như Kim Đồng, như Lý Tự Trọng, như Nguyễn Văn Hòa ...
Sau thì ông chủ tịch hội Sử Vịt la lên "thầy tôi nói không có". Người ta hỏi "thầy ông đâu?". "thầy tui chết rồi. Nhưng tôi phải thực hiện tâm nguyện của thầy tui, phải nói rõ cho thế hẹ mai sau sự thật lịch sử mờ ảo này ... ". "thế ông có tư liệu sử học nào đưa ra cho giứoi nghiên cứu cũng như thuyết phục công chúng không ạ?" "Ờ, không... mà có thì nó hơi riêng tư và nhạy cảm lắm ạ!" "Nghĩa là cần phải nghiên cứu, xác định thêm phải không ạ?" "Đúng vậy! Thế cũng là thức tỉnh lương tri của công chúng rồi." ....

Giới truyền thông và các trang tin điện tử, các diễn đàn online được dịp lên cơn sốt! BÀn tán, chứng minh đúng sai, đưa ra bằng chứng, nhân chứng ABC, XYZ ...

Và tui, tui nghĩ rằng đến giờ thì vị chủ hội sử Vịt thành công trong việc đánh thức dư luận, lật lại vấn đề, nhưng bằng chứng yếu. Ở phe phản bác (bảo vệ hình tượng KVT) thì đưa ra các bằng chứng tuy chưa rõ lắm nhưng có vẻ ăn đứt cái lý lẽ "thày tôi nói thế" hay "LVT thì chắc là tìm LV5, LV4, LV3 ...chứ?" 

Người ta thường nói (hăm he) rằng "Anh tính viết lại LS à?" Tui nghĩ với thời gian, với sự bổ sung tu liệu mới, đáng tin cậy thì cứ viết lại Lich sử. Sử do con người viết ra mà! Mỗi nhóm người, mỗi thời đại đều có thể viết lại nó theo sự hiểu biết, theo ý thức chủ quan của mình, của thời đại mình.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: phumkoten trong 13 Tháng Bảy, 2010, 08:15:33 AM

===
Lê  Văn Tám ! Anh là ai ?


Chúng tôi trực tiếp gặp Đại tá Võ Thanh Khiết vào dịp Quốc khánh năm nay (2009) và lược nhanh vài nét trong buổi chuyện trò thân tình vui vẻ.

– Người viết : Xin ông cho biết sơ luợc trích ngang về quá trình tham gia kháng chiến.

– Đại tá VTK : Tôi sinh năm 1929, quê ở xã Tân Bửu, Trung Huyện, tỉnh Chợ Lớn (nay thuộc địa bàn huyện Bình Chánh và Bến Lức). Năm 1940 tôi lên học ở Sài Gòn. Sau ngày Nhật đảo chánh Pháp 9/3/1945, tôi về quê, tham gia Thanh niên Tiền phong. Ngày 24/8/1945, tham gia cướp chính quyền ở tòa Bố tỉnh Chợ Lớn. Sau đó làm liên lạc cho báo Kèn gọi lính của ta. Sau ngày 23/9, Uỷ ban kháng chiến Sài gòn rút ra đóng tại xã tôi thì tôi làm liên lạc cho Uỷ ban, thường xuyên ra vào thành phố lấy tin tức. Lúc đó vùng Thị Nghè còn là ngoại đô, là nơi tranh giành quyết liệt giữa ta và địch, có cả lính Vệ quốc đoàn Nam tiến cùng chiến đấu với các lực lượng võ trang của địa phương. Khoảng cuối tháng 10 năm đó, khi quân của Leclerc tăng viện cho mặt trận Sài gòn thì quân ta rút khỏi Thị Nghè. Năm 1947, tôi vào du kích Hạ Trung Huyện, rồi lên tiểu đoàn 308 Nguyễn An Ninh do anh Huỳnh Văn Một chỉ huy, liên tục chiến đấu ở vùng Chợ Lớn cho đến năm 1950…

– Người viết : Lúc đó ông có biết chuyện cháy Kho xăng Thị Nghè không ?

– Đại tá VTK : Thời gian đó cơ quan Uỷ ban còn đóng sát nách Sài Gòn, tôi ra vào nội đô thường xuyên sao không biết. Tôi nói rõ để anh biết. Khi tôi là học sinh trường Pétrus Ký, điểm chính hiện nay thì quân Nhật biến thành trại lính của nó rồi. Trường tôi chuyển về học tại trường Trưng Vương ngày nay, sát ngay Sở Thú, kế bên là Thị Nghè. Đám học sinh nội trú chúng tôi thường ra đó chơi, đá banh rồi nhảy xuống tắm ở cái hồ kế đó, nước trong và mát lắm. Bởi thế vùng này tôi rành lắm.

– Người viết : Vậy Kho xăng Thị Nghè và Kho đạn Sở Thú là hai căn cứ khác nhau ?

– Đại tá VTK : Đúng ! Khác nhau về địa điểm và cả về tầm cỡ. Thực ra gọi là Trạm xăng Thị Nghè thì đúng hơn vì nó chỉ là một Đại lý bán sỉ xăng dầu của tư nhân thì làm chi có lính bố phòng. Nó nằm kề bên bờ con rạch gần chợ, thuyền ghe hoặc xe ô tô đều ra vô được. Tôi còn nhớ rõ đó là một căn nhà thấp, nền đất, không rộng lắm, mái tôn xập xệ, vách là những tấm gỗ mảnh đóng thưa, trong nhà chứa nhiều thùng phuy, tới nơi sặc hơi dầu. Chung quanh có một lớp rào kẽm gai sơ sài, có ai đột nhập vào cũng không khó khăn gì. Còn Kho đạn Sở Thú là một doanh trại, toàn lính lê dương canh gác, lại gần Tổng hành dinh của tướng Leclerc nên được bố phòng cẩn mật.

[/quote]

Theo như trên, tại sao không xác định được rõ ai thực hiện khi Uỷ ban đóng sát Sài Gòn ? Nay, có thể người trong cuộc một vài còn sống, sao không tìm hiểu. Còn 10 năm nữa, ai nói ai nghe ? Lịch sữ là ghi nhận việc đã xảy ra, hãy làm khi còn có thể.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 13 Tháng Bảy, 2010, 09:47:43 AM
dưới góc độ của người sinh sau đẻ muộn như em, thì em ủng hộ việc xét lại chuyện này cho giới trẻ chúng em đỡ hiểu lầm, lịch sử cái gì đúng thì đúng, sai thì sai, dù sao cũng xảy ra rồi, xạo cũng chẳng giải quyết vấn đề gì!

Xét lại thì giải quyết được vấn đề gì? Không tôn vinh 1 LVT này thì còn hàng nghìn hàng vạn LVT khác, xét lại chuyện này xong thì đi xét lại hàng vạn LVT khác cho "giới trẻ chúng em" hiểu rõ hơn nhé. Chừng đó đừng kêu: "Làm gì mà lắm anh hùng thế" nhé.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Trần Việt trong 14 Tháng Bảy, 2010, 12:12:14 AM
chứ bây giờ ý bác thế nào? không xét lại? rồi để hàng vạn người trẻ không biết những sự thật khác của lịch sử? thử nhìn vào cuốn sách giáo khoa xem, có trận nào thua? có lần nào chúng ta sai? để rồi khi đi sâu học hỏi mới nhìn nhận ra được những lần chúng ta đã lỡ bước?

ý kiến của bác là ý kiến của người bảo thủ, Việt Nam mình thời nào chẳng có anh hùng, chẳng có ai bảo là Làm gì mà lắm anh hùng thế, có mỗi mình bác bảo thế, những thế hệ đi trước có những người như bác luôn chụp mũ cho giới trẻ là trẻ người non dạ, kiến thức chẳng biết bao nhiêu mà thích cãi, đơn giản là vì giới trẻ thuộc tầng lớp đổi mới, mà thời kỳ đổi mới này ai thấy cái gì chưa được giải thích thấu đáo thì cứ việc hỏi.

từ 1 chuyện LVT mập mờ, sẽ dẫn đến 2 chuyện khác mập mờ, sẽ dẫn đến cả 1 thời kỳ lịch sử mập mờ, thời bình là lúc chúng ta xây dựng đất nước, đồng thời làm rõ chuyện thời chiến, ai là anh hùng bằng da bằng thịt thì tôn vinh, còn những hình tượng dựng lên thì xóa bỏ.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 14 Tháng Bảy, 2010, 05:21:48 AM
Người biết chuyện thì chết rồi. Người còn sống thì chưa đưa ra được cái gì hay ho hơn. Cứ để đấy. Di sản cả!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 14 Tháng Bảy, 2010, 10:42:24 AM
chứ bây giờ ý bác thế nào? không xét lại? rồi để hàng vạn người trẻ không biết những sự thật khác của lịch sử? thử nhìn vào cuốn sách giáo khoa xem, có trận nào thua? có lần nào chúng ta sai? để rồi khi đi sâu học hỏi mới nhìn nhận ra được những lần chúng ta đã lỡ bước?

Đoạn đỏ cho thấy mục đích của bạn không chỉ dừng ở LVT, đúng không ạ?

Trích dẫn
ý kiến của bác là ý kiến của người bảo thủ, Việt Nam mình thời nào chẳng có anh hùng, chẳng có ai bảo là Làm gì mà lắm anh hùng thế, có mỗi mình bác bảo thế, những thế hệ đi trước có những người như bác luôn chụp mũ cho giới trẻ là trẻ người non dạ, kiến thức chẳng biết bao nhiêu mà thích cãi, đơn giản là vì giới trẻ thuộc tầng lớp đổi mới, mà thời kỳ đổi mới này ai thấy cái gì chưa được giải thích thấu đáo thì cứ việc hỏi.

Bạn chụp cho tôi cái mũ hơi lớn đấy.

Trích dẫn
từ 1 chuyện LVT mập mờ, sẽ dẫn đến 2 chuyện khác mập mờ, sẽ dẫn đến cả 1 thời kỳ lịch sử mập mờ, thời bình là lúc chúng ta xây dựng đất nước, đồng thời làm rõ chuyện thời chiến, ai là anh hùng bằng da bằng thịt thì tôn vinh, còn những hình tượng dựng lên thì xóa bỏ.

Hmmm.... tôi hỏi bạn nhé, AH bằng da bằng thịt theo motiv LVT có cả ngàn vạn người, bạn có "trả lại tên cho em" được cho từng nấy người không? 1 hình tượng nếu không có nhược điểm gì thì xóa bỏ đi làm gì? Hình tượng LVT cũng như Thánh Gióng/Dóng - ai bảo là có thật mà ai dám bảo là không? Nói như bạn, chúng ta chẳng cần tôn vinh Thánh Gióng hay dạy chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh làm gì vì đó toàn là hình tượng thôi nhỉ.

Hay bạn muốn nói tới cái hình tượng lớn hơn thì toạc móng heo ra đi, mập mờ làm gì?

Ghi chú: tôi chưa chắc là hơn tuổi bạn, chưa dám nhận là già hơn bạn để mà nhận cái mũ "Bảo thủ" đâu bạn nhé.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 14 Tháng Bảy, 2010, 10:43:22 AM
Người biết chuyện thì chết rồi. Người còn sống thì chưa đưa ra được cái gì hay ho hơn. Cứ để đấy. Di sản cả!

Chẳng qua là kiếm chuyện thôi mà bác.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Trần Việt trong 15 Tháng Bảy, 2010, 02:22:15 AM
ý bác em cũng hiểu là bác đang cho em 1 cái danh phản động hơi lớn đấy, chẳng qua là he` nay` cũng chẳng có gì làm, vào quansuvn xem thử cho biết thôi, trước hoạt động ở truongton.net cơ, tính em tò mò, và ý bác là không nên moi móc quá nhiều chuyện không giải quyết được đúng không? tất nhiên chẳng ai muốn làm thế, đơn giản em muốn riêng chuyện LVT rõ ràng là bởi vì chúng ta đang có cơ hội để làm cho chuyện này rõ ràng, khi mà người viết ra câu chuyện LVT cũng muốn nó rõ ràng, chỉ vậy thôi.

và bác nói cũng đúng, em không chỉ muốn LVT rõ ràng, em còn muốn Cải cách ruộng đất rõ ràng, và chuyện thuyền nhân rõ ràng, là người Việt Nam, những sự kiện như vậy ảnh hưởng sinh mạng của nhiêu đồng hương, 1 sự tìm kiếm giải thích cũng giống như 1 lời xin lỗi thôi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 15 Tháng Bảy, 2010, 04:55:39 AM
1 hình tượng nếu không có nhược điểm gì thì xóa bỏ đi làm gì?

Theo tôi xóa bỏ thì không nên nhưng phải sòng phẳng chấp nhận độ xác thực của hình tượng Lê Văn Tám cũng tương đương với độ xách thực của hình tượngThánh Gióng, tức là thiếu chứng cứ xác thực. Chứ không nên ỉm đi để thấm được đến đâu thì thấm rồi nhỡ có ai hỏi vặn rồi mới nói kiểu "Thì Thánh Gióng cũng có thật đâu mà rộn!".


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: mig21-58 trong 15 Tháng Bảy, 2010, 06:17:57 AM
ý bác em cũng hiểu là bác đang cho em 1 cái danh phản động hơi lớn đấy, chẳng qua là he` nay` cũng chẳng có gì làm, vào quansuvn xem thử cho biết thôi, trước hoạt động ở truongton.net cơ, tính em tò mò, và ý bác là không nên moi móc quá nhiều chuyện không giải quyết được đúng không? tất nhiên chẳng ai muốn làm thế, đơn giản em muốn riêng chuyện LVT rõ ràng là bởi vì chúng ta đang có cơ hội để làm cho chuyện này rõ ràng, khi mà người viết ra câu chuyện LVT cũng muốn nó rõ ràng, chỉ vậy thôi.

và bác nói cũng đúng, em không chỉ muốn LVT rõ ràng, em còn muốn Cải cách ruộng đất rõ ràng, và chuyện thuyền nhân rõ ràng, là người Việt Nam, những sự kiện như vậy ảnh hưởng sinh mạng của nhiêu đồng hương, 1 sự tìm kiếm giải thích cũng giống như 1 lời xin lỗi thôi.
chắc chắn bạn sẽ cần nhiều cái rõ ràng hơn  có đúng không ?tôi nói riêng chuyện" thuyền nhân "
thôi nhé ,năm 1975 giải phóng miền nam ,chuyện nhựng người chính quyền cũ lúc đó ra đi thì vẫn gọi là di tản ,thuyền nhân sau đó mấy năm ,phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ,vì bản thân gia đình tôi cũng có người thân ra đi lúc đó ,vì kinh tế lúc đó đất nước ta bị pon pót quyaays rối ,rồi trung quốc ,rồi mỹ cấm vận .... hậu quả bao năm chiến tranh  để lại , đường lối kinh tế kém hiệu quả ...dẫn đến nghèo  ,thì đến nơi kiếm ăn dễ để mần ăn cũng là chuyện thường . khổng tử có câu :DÂN LẤY ĂN LÀM TRỜI ,dân gian ta thì có câu :đói bụng thì đầu gối phải bò . sau này chuyên thuyền nhân còn ;lan ra cả miền bắc ,và chính dân hải phòng ra đi nhiều hơn cả và chính cộng đồng ấy lài giầu có hơn cả
nhân chuyện này mà các ngài "RÂN CHỦ "lợi dụng gán ghép cho là đàn áp .... nó buônd cười ra ,chính tôi lúc đó cũng muốn làm thuyền nhân đấy  ;D
+tôi cũng muốn bạn làm rõ cho tôi cái chuyện này :đó là sự kiện vịnh bắc bộ năm xưa đấy ,mỹ thì bẩu bác việt tấn công tàu của họ ,thế là họ cho tầu bay mang bom ra miền bắc ,bắc việt thì bẩu mỹ xâm phạm vùng biển việt nam ,nên họ đánh đuổi ,tôi thấy cái này chưa sáng tỏ lắm chả biết tin ai ,bạn có thể trả lại cía sự thật lịch sử này không ?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 15 Tháng Bảy, 2010, 06:37:58 AM
thuyền nhân sau đó mấy năm ,phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ,

Báo cáo bác ai thì tôi không dám nói chứ họ hàng không xa lắm của tôi quyết định đi không phải vì đói mà chỉ sau khi được "nói thẳng" là con cái anh ấy có học giỏi mấy cũng sẽ không bao giờ được vào đại học. Rất nhiều người quyết định đi, có khi cả nhà, dù đã nghe chuyện bão biển, hải tặc. Bảo là họ đi vì kinh tế không thì coi thường họ quá. Nhưng cũng có thể những người đi vì kinh tế chiếm số đông. Tuy nhiên tôi không nghĩ bác có đủ số liệu để phán là "phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ...".


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: mig21-58 trong 15 Tháng Bảy, 2010, 06:56:37 AM
thuyền nhân sau đó mấy năm ,phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ,

Báo cáo bác ai thì tôi không dám nói chứ họ hàng không xa lắm của tôi quyết định đi không phải vì đói mà chỉ sau khi được "nói thẳng" là con cái anh ấy có học giỏi mấy cũng sẽ không bao giờ được vào đại học. Rất nhiều người quyết định đi, có khi cả nhà, dù đã nghe chuyện bão biển, hải tặc. Bảo là họ đi vì kinh tế không thì coi thường họ quá. Nhưng cũng có thể những người đi vì kinh tế chiếm số đông. Tuy nhiên tôi không nghĩ bác có đủ số liệu để phán là "phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ...".
tôi không nghe thấy ,và không nhìn thấy cái câu chuyện là con cái họ không được vào đại học ,
thế tôi hỏi bác tất cả thuyền nhân ngoài bắc cũng vì lý do con không được vào đại học thì họ làm thuyền nhân chắc ,cái ông ca sĩ ngọc tân cùng vì lý do đó chắc
+tôi dám chắc cơ bản vì lý do  kinh tế ,hồi đó có câu thế này :SỐNG THÌ NUÔI MÁ ,CHẾT THÌ CÁ ĂN ,
chứ làm gì có cái chuyện vớ vẩn nọ chai nhăng nhít ,nào là phân biệt đối xử ,đàn áp .... nói ba xạo đó


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:26:50 AM
1 hình tượng nếu không có nhược điểm gì thì xóa bỏ đi làm gì?

Theo tôi xóa bỏ thì không nên nhưng phải sòng phẳng chấp nhận độ xác thực của hình tượng Lê Văn Tám cũng tương đương với độ xách thực của hình tượngThánh Gióng, tức là thiếu chứng cứ xác thực. Chứ không nên ỉm đi để thấm được đến đâu thì thấm rồi nhỡ có ai hỏi vặn rồi mới nói kiểu "Thì Thánh Gióng cũng có thật đâu mà rộn!".

Em không nghĩ là ỉm đi, đơn giản là như bác Bổ đôi cái xô nói đấy: "Người biết chuyện thì chết rồi. Người còn sống thì chưa đưa ra được cái gì hay ho hơn. Cứ để đấy. Di sản cả!". Truyện TG lúc đầu cũng như truyện LVT thôi, được nhân dân truyền khẩu rồi từ từ được các triều đại PK hợp thức hóa cho phù hợp với mục đích đề cao lòng yêu nước. Ai cũng biết nhân vật TG và các bộ tướng thật thật hư hư khó xsac định nhưng chẳng ai buồn hạch tẹt ra ông này là ai ông kia là ai cả vì 1 khi nhân vật đã mang tính biểu tượng thì chúng ta nên chấp nhận 1 số thứ phiếm chỉ thôi bác.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:30:05 AM
Trích dẫn
và bác nói cũng đúng, em không chỉ muốn LVT rõ ràng, em còn muốn Cải cách ruộng đất rõ ràng, và chuyện thuyền nhân rõ ràng, là người Việt Nam, những sự kiện như vậy ảnh hưởng sinh mạng của nhiêu đồng hương, 1 sự tìm kiếm giải thích cũng giống như 1 lời xin lỗi thôi.
CCRD chả có gì không rõ ràng cả. Chuyện Thuyền nhân chắc bạn muốn CPVN đứng ra xin lỗi nhưng người tị nạn cộng sản, bị dồn ép ra đi cho hợp lòng các bác "ở bển" chứ gì?
Bạn cứ nói rõ. Trươngton.net của abjn cũng như 1 bản sao của TTVNOL thôi, có gì chưa rõ cứ trao đổi thẳng không cần úp mở như thế.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:43:46 AM
thuyền nhân sau đó mấy năm ,phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ,

Báo cáo bác ai thì tôi không dám nói chứ họ hàng không xa lắm của tôi quyết định đi không phải vì đói mà chỉ sau khi được "nói thẳng" là con cái anh ấy có học giỏi mấy cũng sẽ không bao giờ được vào đại học. Rất nhiều người quyết định đi, có khi cả nhà, dù đã nghe chuyện bão biển, hải tặc. Bảo là họ đi vì kinh tế không thì coi thường họ quá. Nhưng cũng có thể những người đi vì kinh tế chiếm số đông. Tuy nhiên tôi không nghĩ bác có đủ số liệu để phán là "phải nói thẳng là vì lý do kinh tế là chính ...".

Em nghĩ tại MB thì vì lí do kinh tế còn ở MN thì vừa do KT vừa do CT. Nhiều người MN sau 20 năm sống trong 1 XH được Mỹ lo cho từ cái tăm đã không thể thích nghi được với cuộc sống hậu chiến cả về kinh tế lẫn CT. Bên cạnh nhưng lí do do việc chueyern đổ cơ cấu xã hội, chuyển đổi cách sống thì lúc đó Mỹ vẫn tìm cách phá hoại mình bằng cách kích động 1 cuộc di tản theo kiểu 1954 với luận điểm thích hợp (1954: Chúa vào Nam, sau 1975: TGTD chờ đón) nên nhiều người tìm mọi cách ra đi. Không khó để nhận ra những ai là "thuyền nhân":
- Những gia đình bị đánh tư sản
- Những gia đình có liên quan đến chế độ cũ, nay vì thế mà gặp khó khăn trong cuộc sống hàng ngày.
- Những người quen được Mỹ nuôi, nay không tự sống được trong 1 XH mà anh công nhân cũng có quyền ngang hoặc hơn ông tư bản
- Những người từng bỏ xứ vào Nam theo đức mẹ năm 1954
- 1 số thành phần khác bao gồm cả những người  từng đứng về phe ta nhưng nay vì lí do kinh tế hay bất mãn mà ra đi.

Nếu các bạn như Trần Việt bảo là NNVN nay phải xin lỗi những người trên thì tôi không hiểu cơ sở ở đâu mà bạn đòi hỏi thế?

Trong LS VN, có lẽ chuyện thuyền nhân kéo dài hơn chục năm là vết thương khó lành nhất. Nay NN ta đã không xét lí do ra đi cũng có thể coi như 1 hành động bỏ qua quá khứ, thế mà các bạn nhu TV lại kêu là phải làm rõ, giải thích, xin lõi cái gì nữa hả bạn? Chẳng nhẽ NNVN phải xin lỗi những CCB VNCH là vì đã thắng VNCH khiến cho hàng triệu người thuộc CQSG bị cắt mất nguồn thu nhập và quyền lợi kinh tế của họ?

Lan man lạc đề. Nếu muốn trao đổi  bạn cứ mở topic mới chúng ta trao đổi cho rõ.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:49:06 AM
thế tôi hỏi bác tất cả thuyền nhân ngoài bắc cũng vì lý do con không được vào đại học thì họ làm thuyền nhân chắc ,cái ông ca sĩ ngọc tân cùng vì lý do đó chắc

Không ạ, "tất cả" thì chắc chắn là không, vì thể nào cũng có một số nào đấy đi vì lý do kinh tế.

Trích dẫn
tôi dám chắc cơ bản vì lý do  kinh tế ,hồi đó có câu thế này :SỐNG THÌ NUÔI MÁ ,CHẾT THÌ CÁ ĂN ,
chứ làm gì có cái chuyện vớ vẩn nọ chai nhăng nhít ,nào là phân biệt đối xử ,đàn áp .... nói ba xạo đó

Dạ tôi biết đủ số trường hợp để nhận định những chuyện phân biệt đối xử đàn áp thời đó không hề ba xạo. Tôi cũng không cãi là số người vượt biên vì lý do kinh tế phải là thiểu số. Tôi chỉ nói là bác cũng không đủ cơ sở khách quan để chứng minh họ là đa số được.  ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: rongxanh trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:56:02 AM
Đề nghị các bác không lạc đề nhé  :D.

Cảnh báo nick "trần việt", yêu cầu không khiêu khích thảo luận lạc đề. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ đề nghị admin xử lý nick!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 15 Tháng Bảy, 2010, 07:57:46 AM
1 khi nhân vật đã mang tính biểu tượng thì chúng ta nên chấp nhận 1 số thứ phiếm chỉ thôi bác.

Ấy nếu không có cái ông Phan Huy Lê kia lôi ra thì chắc khoảng 99.9% dân mình chả ngờ được là có yếu tố phiếm phiếc gì mà cứ tường là thật trọn gói ấy chứ. Thế cho nên tôi không tán thành phe phê phán ông ấy "moi ra làm gì?". Nếu có phiếm chỉ thì cũng phải sòng phẳng ra để ai cũng biết đấy là phiếm chỉ chứ không nên lập lờ để bà con tin sái cổ rồi có gì khi cần kíp ta sẽ cải chính sau.  ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 09:02:20 AM
1 khi nhân vật đã mang tính biểu tượng thì chúng ta nên chấp nhận 1 số thứ phiếm chỉ thôi bác.

Ấy nếu không có cái ông Phan Huy Lê kia lôi ra thì chắc khoảng 99.9% dân mình chả ngờ được là có yếu tố phiếm phiếc gì mà cứ tường là thật trọn gói ấy chứ. Thế cho nên tôi không tán thành phe phê phán ông ấy "moi ra làm gì?". Nếu có phiếm chỉ thì cũng phải sòng phẳng ra để ai cũng biết đấy là phiếm chỉ chứ không nên lập lờ để bà con tin sái cổ rồi có gì khi cần kíp ta sẽ cải chính sau.  ;)

Thật ra theo em nhớ ngay từ đầu, câu chuyện này đã có khá nhiều yếu tố chung chung:  1 cái tên Lê Văn Tám, 1 lí lịch gia đình cơ bản yêu nước, 1 công việc bình thường..  hoàn cảnh gia đình như thế ở đất Nam Bộ lúc đó có hàng ngàn hàng vạn . Trong hoàn cảnh thời đấy, những câu chuyện như thế được chấp nhận cũng dễ hiểu. Sau này, việc nâng tầm quan điểm lên tuy là có quá mức cần thiết giống như cứ sau mỗi kì chống quân xâm lược phương bắc thành công là các triều đại PKVN lại khoác cho Hùng vương và các bộ tướng những đường nét mới vậy. Giờ bác đi các diễn đàn có bàn về lịch sử thì cũng phải 8/10 nơi đăng danh sách 18 đời HV với đầy đủ tên họ, thiểu mỗi ngày tháng năm sinh nữa thôi. So thì hơi khập khiễng chứ giờ muốn đính chính lại vụ Hùng vương này em nghĩ cũng khó ngang đánh chánh vụ LVT bác ạ.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: Bodoibucket trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:06:31 AM
Thôi thì thế này:

Bây giờ em sẵn lòng nghe các bác lật lại vấn đề LVT! Với một điều kiện nhỏ nhoi là các bác nói sao cho dễ hiểu, ngắn gọn, tài liệu dẫn chứng xác đáng. Các lý luận cao siêu; các mánh lới tranh luận phức tạp, xin hạn chế bớt cho.

Câu hỏi của em là:

1 -  Ông Phan Huy Lê đã "lôi", "đào xới" ... vụ LVT này ra sao, ông ấy căn cứ vào tài liệu, văn bản, nhân chứng ...  nào để nói LVT là không có thật như hồi giờ em được nghe, được thấy (em vẫn vào công viên LVT bơi lõm lõm ở trỏng) ...

Nếu các bác nói cho rõ ràng thì em sẵn sàng ghi nhận và theo hay không là tùy em nhá!  ;D


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:17:39 AM
Thôi thì thế này:

Bây giờ em sẵn lòng nghe các bác lật lại vấn đề LVT! Với một điều kiện nhỏ nhoi là các bác nói sao cho dễ hiểu, ngắn gọn, tài liệu dẫn chứng xác đáng. Các lý luận cao siêu; các mánh lới tranh luận phức tạp, xin hạn chế bớt cho.

Câu hỏi của em là:

1 -  Ông Phan Huy Lê đã "lôi", "đào xới" ... vụ LVT này ra sao, ông ấy căn cứ vào tài liệu, văn bản, nhân chứng ...  nào để nói LVT là không có thật như hồi giờ em được nghe, được thấy (em vẫn vào công viên LVT bơi lõm lõm ở trỏng) ...

Nếu các bác nói cho rõ ràng thì em sẵn sàng ghi nhận và theo hay không là tùy em nhá!  ;D

Bác làm khó quá, ông PHL kể lại theo lời ông THL tâm sự vói ông ấy mà ... ông THL thì đi thăm các cụ từ lâu rồi ... "Bằng chứng đâu" ...


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: rongxanh trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:20:33 AM
1 khi nhân vật đã mang tính biểu tượng thì chúng ta nên chấp nhận 1 số thứ phiếm chỉ thôi bác.

Ấy nếu không có cái ông Phan Huy Lê kia lôi ra thì chắc khoảng 99.9% dân mình chả ngờ được là có yếu tố phiếm phiếc gì mà cứ tường là thật trọn gói ấy chứ. Thế cho nên tôi không tán thành phe phê phán ông ấy "moi ra làm gì?". Nếu có phiếm chỉ thì cũng phải sòng phẳng ra để ai cũng biết đấy là phiếm chỉ chứ không nên lập lờ để bà con tin sái cổ rồi có gì khi cần kíp ta sẽ cải chính sau.  ;)

Em hiểu là phê phán ông ấy ở kiểu lấp lửng, đưa thông tin nửa vời  ;)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lonesome trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:27:42 AM
Kiểu đưa tin của ông PHL cũng ngang với kiểu của 1 Cư Sĩ hùng hồn tuyên bố là nghe 2 người bạn là nhà báo người TQ của Cư Sĩ nói là họ biết ải này thế lọ ải kia thế chai ...


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: dongadoan trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:28:21 AM
Bàn về "hình tượng Lê Văn Tám" cơ mà nhỉ? Đã gọi là "hình tượng" thì khác với con người cụ thể nhé, những yếu tố phiếm chỉ, huyền thoại,... là đương nhiên khi người ta xây dựng hình tượng! ;D



Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: mig21-58 trong 15 Tháng Bảy, 2010, 10:30:59 AM
1 khi nhân vật đã mang tính biểu tượng thì chúng ta nên chấp nhận 1 số thứ phiếm chỉ thôi bác.

Ấy nếu không có cái ông Phan Huy Lê kia lôi ra thì chắc khoảng 99.9% dân mình chả ngờ được là có yếu tố phiếm phiếc gì mà cứ tường là thật trọn gói ấy chứ. Thế cho nên tôi không tán thành phe phê phán ông ấy "moi ra làm gì?". Nếu có phiếm chỉ thì cũng phải sòng phẳng ra để ai cũng biết đấy là phiếm chỉ chứ không nên lập lờ để bà con tin sái cổ rồi có gì khi cần kíp ta sẽ cải chính sau.  ;)
chuyện xây dựng hình tượng anh hùng trong lúc đó chả có gì sai cả ,nay muốn trả lại tên cho em thì phải có cơ sở xác thực ,có thời gian ,chứ đâu phải vì một lời nói của ông A nào đó mà kết luận vội vàng được


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vmt trong 16 Tháng Bảy, 2010, 10:45:50 PM


[/quote]:Thật là chán cho ông PHL.Mang tiếng là giáo sư sử học mà lại nêu ra một vấn đề mà chẳng có bằng chứng nào xác thực cả.Giá mà ông ấy bảo luôn là mình dựng lên thì còn dễ xử,đằng này lại nói là một người đã mất nói.Vụ này chắc phải nhờ đến các nhà ngoại cảm về (âm) hỏi bác kia thôi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vmt trong 16 Tháng Bảy, 2010, 11:17:06 PM
dưới góc độ của người sinh sau đẻ muộn như em, thì em ủng hộ việc xét lại chuyện này cho giới trẻ chúng em đỡ hiểu lầm, lịch sử cái gì đúng thì đúng, sai thì sai, dù sao cũng xảy ra rồi, xạo cũng chẳng giải quyết vấn đề gì!
:Muốn xét lại cũng tốt nhưng phải có bằng chứng thuyết phục chứ, xem xét lại một hình tượng lịch sử ta phải thận trọng.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 17 Tháng Bảy, 2010, 01:07:22 AM
Muốn xét lại cũng tốt nhưng phải có bằng chứng thuyết phục chứ, xem xét lại một hình tượng lịch sử ta phải thận trọng.

Hừ hừ nguyên sự kiện thì chả thấy tăm hơi bằng chứng nào cả nhưng chỉ cần có người đặt vấn đề tréo ngoe một tí là bao nhiêu vị ầm ầm xông ra hỏi bằng chứng đâu mà dám vặn? Kể cũng hài!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: menthuong trong 17 Tháng Bảy, 2010, 06:16:05 AM
Trong chúng ta ai cũng có một thói xấu. Đó là "tâm lý đám đông"!
Xưa mọi thứ, đa phần đều "nói theo"!
Nay, mở cửa lậi rầm rầm thi nhau nói ngược!
Từ "hình tượng" này nếu thấy "ăn" lại kéo qua "hình tượng" khác...Cốt ở cái "Tâm"!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vmt trong 17 Tháng Bảy, 2010, 01:52:09 PM
Trong chúng ta ai cũng có một thói xấu. Đó là "tâm lý đám đông"!
Xưa mọi thứ, đa phần đều "nói theo"!
Nay, mở cửa lậi rầm rầm thi nhau nói ngược!
Từ "hình tượng" này nếu thấy "ăn" lại kéo qua "hình tượng" khác...Cốt ở cái "Tâm"!
:Cái (tâm) thì chắc là quá ( sáng) rồi,có điều không biết thời nào sáng hơn thời nào mà thôi.Tôi thấy nhiều vị khi còn tại chức thì chẳng ho he gì vậy mà khi hưu rồi thì nổ kinh khủng.Có thời cứ phải đợi về hưu thì mới dám mua đất xây nhà... 


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: ha dai trong 21 Tháng Bảy, 2010, 02:24:14 PM
Xin lỗi các chú các anh, em thấy vụ này giống như vụ ông giáo sư viết sách văn học nào đó cũng lôi chuyện riêng tư của Bác Hồ ra ấy , thật chẳng hiểu các giáo sư tiến sĩ làm cái này để làm gì. Lắm lúc phát buồn cứ như thế chẳng mấy chốc cả Vua Hùng cũng bị lôi ra mất . lịch sử là lịch sử ! đôi khi sự thật không còn ý nghĩa nhất là các câu chuyện về những người anh hùng  ???


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: hieuthachsung trong 29 Tháng Mười, 2010, 05:38:33 PM
http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/10/168642/

Nhân ngày 17 tháng 10 
Về cây đuốc sống Lê Văn Tám
Thứ năm, 16/10/2008, 23:56 (GMT+7)
Trong bài “Một tháng đứng đầu sóng ngọn gió không thể nào quên” đăng trên Báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 23-9-2008, tôi có viết:

“Đêm 17-10, thiếu niên Lê Văn Tám được anh Lê Văn Châu tổ chức, đã tình nguyện bí mật đột nhập vào bên trong, mang theo diêm và xăng, đã đốt được kho đạn rất lớn của Pháp, gần cầu Thị Nghè. Khi rút lui bị dính xăng, bén lửa, đã cháy thành một cây đuốc sống, nêu tấm gương sáng ngời của thiếu niên Việt Nam xả thân vì nước”.

Đọc bài báo đó, có người gọi điện thoại cho tôi biết rằng, họ đã đọc một số sách, được xuất bản trong dịp kỷ niệm 300 năm Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh thì chỉ có ghi một trận đánh vào kho đạn Thị Nghè vào ngày 8-4-1946. Trong trận này không thấy nêu “Cây đuốc Lê Văn Tám”. Có người đã gửi cho tôi một tài liệu được lấy trên mạng thông tin điện tử, trong đó giáo sư Phan Huy Lê đã tiết lộ: “Nhân vật lịch sử anh hùng Lê Văn Tám hoàn toàn không có thật”.

Giáo sư Phan Huy Lê còn cho biết, tiết lộ ra chuyện này là để trả món nợ với ông Trần Huy Liệu. Sau Cách mạng Tháng 8-1945, ông Trần Huy Liệu đã tự viết về nhân vật Lê Văn Tám, một thiếu nhi tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng giặc Pháp ở Thị Nghè. Ông Liệu đã nói với ông Lê rằng: “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, các anh nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa”. Những năm sau năm 1945, ông Liệu đã giữ chức Viện trưởng Viện Sử học Việt Nam và đã mất năm 1969. Giáo sư Lê cũng đề cập đến chi tiết phi lý trong chuyện này là: “Cậu bé Lê Văn Tám, sau khi tẩm xăng vào người và tự châm lửa đốt, vẫn còn khả năng chạy từ ngoài vào kho xăng với quãng đường 50 mét. Tôi đã hỏi một số bác sĩ và họ cho rằng với sức nóng của lửa xăng, một em bé không thể chạy xa như vậy”.

Về phần tôi, khi viết về sự kiện “Cây đuốc sống Lê Văn Tám”, tôi đã tìm hiểu từ cuốn “Lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định kháng chiến (1945 - 1975) của Nhà xuất bản thành phố Hồ Chí Minh, xuất bản năm 1994. Chỉ đạo nội dung cuốn sách này là Ban tổng kết chiến tranh của Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh. Chủ biên là đồng chí Trần Hải Phụng (nhiều năm làm Tư lệnh các lực lượng vũ trang của Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định) và đồng chí Lưu Phương Thanh (phụ trách nghiên cứu lịch sử Đảng). Theo sách này thì đánh kho đạn Thị Nghè có hai lần. Lần thứ nhất vào ngày 17-10-1945 và lần thứ hai vào ngày 8-4-1946.

Về trận thứ nhất, ở trang 63 của sách này có ghi:

“Ngày 17-10-1945, tại mặt trận phía Bắc, quân ta phục kích ở cầu Tham Lương đánh lui đoàn xe của địch gồm 8 chiếc chở lính có xe thiết giáp yểm trợ, hành quân lên Hóc Môn, ta phá hủy 5 xe và diệt một số tên. 10 giờ, kho đạn Thị Nghè nổ dữ dội. Đây là kho chứa bom đạn từ bến tàu bốc lên, đặt tại khu đường Docteur Angier (nay là đường Nguyễn Bỉnh Khiêm) cạnh vườn thú, được bố trí hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt, xung quanh kho có hào sâu, tường cao 2 mét, chăng kẽm gai và hệ thống tháp canh, có đèn quét ban đêm. Một đại đội Âu Phi thường xuyên tuần tra canh gác.

Đội viên cảm tử Lê Văn Tám mới 13 tuổi, được giao nhiệm vụ giả câu cá, cắt cỏ ở bến sông để quan sát. Đêm 17-10 (1945) Tám tự quyết định một mình đánh kho đạn, lừa bọn lính gác, lọt vào ẩn nấp bên trong với chai xăng và bao diêm. Buổi sáng, chờ lúc sơ hở, em tưới xăng vào khu vực chứa đạn và châm lửa. Lửa cháy loang, một tiếng nổ long trời, kéo theo hàng loạt tiếng nổ liên tiếp, làm rung chuyển cả thành phố. Lê Văn Tám bị dính xăng bắt lửa, tự biến mình thành cây đuốc sống, đã hy sinh anh dũng. Kho bị phá hủy hoàn toàn. Đài phát thanh phía bên kia đường bị sập một phần lớn. Đại đội Âu Phi bảo vệ bị tiêu diệt.

Gương hy sinh của em bé “đuốc sống” trở thành một hình tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, chiến đấu quên mình của thiếu niên nhi đồng trong những ngày đầu chống Pháp”. Ngày 19-10-1945, Báo Cứu Quốc có bình luận: “Trận Thị Nghè ghi vào chiến sử Việt Nam”. Theo sách “Lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định kháng chiến (1945 - 1975)”, ở trang 108, thì kho đạn này còn bị đánh lần 2 vào ngày 8-4-1946 và báo Tin Điễn ra ngày 9-4-1946 đưa tin: “Một tai nạn dữ dội... Kho đạn Sài Gòn (đường Docteur Angier, tả ngạn kênh Avalanche) phát nổ. Tai nạn có thể kéo dài đến nhiều ngày”.

Sự kiện trận đánh ngày 17-10-1945 với “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” còn được nêu cụ thể hơn trong tập II bộ sách “Mùa thu rồi ngày hăm ba” của Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Hà Nội năm 1996, ở trang 67:

“Đêm ngày 17-10-1945, đội viên cảm tử Lê Văn Tám dũng cảm đốt kho đạn Thị Nghè (người tổ chức cho Lê Văn Tám thực hiện chiến công này là anh Lê Văn Châu đã hy sinh năm 1946 tại Ngã ba Cây Thị). Kho đạn bị phá hủy hoàn toàn.

Đài phát thanh bên kia đường bị sập một phần lớn, đại đội Âu Phi bảo vệ bị tiêu diệt… (viết theo tư liệu của Ban Tuyên huấn Quận ủy Bình Thạnh)”.

Với các tư liệu như đã nêu trên thì có thể khẳng định: Đánh kho đạn Thị Nghè có 2 lần vào ngày 17-10-1945 và ngày 8-4-1946; trận ngày 17-10-1945 với “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” là có thực; Lê Văn Tám đã đốt kho đạn, không phải kho xăng; Lê Văn Tám không phải “tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng” mà “đã lừa bọn lính gác, lọt vào ẩn nấp bên trong với chai xăng và bao diêm chờ lúc sơ hở, em tưới xăng vào khu vực chứa đạn và châm lửa. Lê Văn Tám bị dính xăng bắt lửa thành “cây đuốc sống”; người tổ chức, bày kế hoạch cho Lê Văn Tám làm là anh Lê Văn Châu, đã hy sinh trong trận đánh giặc Pháp ở Ngã ba Cây Thị năm 1946.

Việc xác định rõ như trên, có ý nghĩa quan trọng vì ở nhiều nơi đã có công viên, trường học, tượng đài, đường phố mang tên Lê Văn Tám. Tại Đền tưởng niệm liệt sĩ ở Bến Dược, Củ Chi, “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” đã được trân trọng tôn vinh.

Với sự kiện “Cây đuốc sống Lê Văn Tám”, ngày 17-10 hàng năm đáng là ngày cho nhân dân ta, đặc biệt là cho tuổi trẻ nước ta tưởng niệm.

TRẦN TRỌNG TÂN
 
Các bác xem bài viết này đi !!!

Xét theo quan điểm của những người nghiên cứu sử thì bài phản biện này của Bác Trần Trọng Tân so với bài viết và lập luận của Cụ Lê thì khó có thể phản bác được vì điều mà ai cũng thấy rõ là Cụ Lê sử dụng tài liệu cấp 1 và những chứng cứ khoa học còn Bác Tân thì toàn sử dụng tài liệu cấp 2 mà lại chính là tài liệu của mấy chú tuyên huấn. Thông tin thêm là trong bộ sách Nam Bộ kháng chiến vừa được giải thưởng Trần Văn Giàu, các Cụ trong ban biên soạn đã không còn đề cập đến sự kiện LVT nữa rồi.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: ancakho trong 29 Tháng Mười, 2010, 07:15:39 PM
Xét theo quan điểm tư liệu thì tư liệu của ông Le là cấp "0" - tức là chả có giá trị gì! Người cả đời đào bới mấy kho tư liệu lại không biết chuyện ấy chăng?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: lambanghieu.com trong 15 Tháng Mười Một, 2010, 02:48:45 PM
Em theo dõi bài này thấy sao lãng nhách quá các bác. bác nào biết thì ới lên còn không biết thi im đi cứ lên tiếng lung tung làm trật vấn đề. Các bác lên diễn đàn để học thêm kiến thức và chia sẽ cái mình biết cho mọi ngưới. hà cớ gì cứ nói bậy nói bạ. nếu muốn spam thì đi chổ khác nhé!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: ancakho trong 15 Tháng Mười Một, 2010, 10:55:20 PM
Bạn nên nói rõ là ai xì-pem. Nói chung chung thế chả, cụ thể thì cũng là spam đấy!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: hieuthachsung trong 08 Tháng Mười Hai, 2010, 07:17:34 PM
Xét theo quan điểm tư liệu thì tư liệu của ông Le là cấp "0" - tức là chả có giá trị gì! Người cả đời đào bới mấy kho tư liệu lại không biết chuyện ấy chăng?
Bạn có thể nói rõ hơn được không?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: fddinh trong 22 Tháng Chín, 2012, 05:55:07 PM
GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
(http://bee.net.vn/dataimages/200910/original/images139579_PhanHuyLe-01.jpg)

"Theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi được xây dựng trên cơ sở khoa học khách quan, chân thực" - GS Phan Huy Lê nhấn mạnh sau khi giải thích về hình tượng nhân vật Lê Văn Tám.

GS Trần Huy Liệu căn dặn chúng tôi phải nói lại
"Lời dặn của GS Trần Huy Liệu là đến lúc đất nước yên ổn, cần phải nói lên sự thật về câu chuyện Lê Văn Tám" - GS Phan Huy Lê.

Bấy giờ là vào đầu những năm 60 của thế kỷ trước, tôi có nhiều dịp làm việc với GS Trần Huy Liệu trong công trình khoa học do GS chủ trì và tôi được mời tham gia. Lúc đó, GS Trần Huy Liệu là Phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học xã hội, kiêm Viện trưởng Viện sử học. Ngoài những buổi họp ban biên soạn ở cơ quan, tôi có một số buổi làm việc với GS tại nhà riêng.

Ngoài công việc biên soạn công trình, GS thường trao đổi một cách thân tình  những vấn đề thời sự sử học trong và ngoài nước, kể lại một số chuyện trong đời hoạt động cách mạng của mình. Trong những năm 1954 - 1956, khi tôi đang học ở trường Đại học Sư phạm/văn khoa Hà Nội, GS Trần Huy Liệu có đến giảng một số bài về cách mạng Việt Nam.

Về câu chuyện Lê Văn Tám, tôi xin được tóm lược một cách đầy đủ lời kể và lời dặn của GS Trần Huy Liệu mà tôi đã lĩnh hội như sau: Nhân vụ kho xăng của địch ở Thị Nghè bị đốt cháy vào khoảng tháng 10 - 1945 và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên tôi (GS Trần Huy Liệu) đã "dựng" lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét.

GS Trần Huy Liệu còn cho biết là sau khi ta phát tin này thì đài BBC đưa tin ngay, và hôm sau bình luận: Một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng. GS đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý. Đây là ý kiến của GS Trần Huy Liệu mà sau này tôi có trao đổi với vài bác sĩ để xác nhận thêm.

Tôi nhấn mạnh là GS Trần Huy Liệu không hề “hư cấu” sự kiện kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy mà trên cơ sở sự kiện có thật đó, chỉ “dựng lên”, theo cách nói của GS, chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch.

GS giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì Tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách mạng tháng Tám.

Lúc bấy giờ, GS Trần Huy Liệu đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời, nên GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.

Cũng xin lưu ý là GS Trần Huy Liệu giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời từ ngày 28 - 8 - 1945 đến ngày 1 - 1 - 1946, rồi Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền cổ động trong Chính phủ liên hiệp lâm thời từ ngày 1 - 1 - 1946 cho đến khi thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến tại kỳ họp Quốc hội ngày 2 - 3 - 1946, nghĩa là trong thời gian xảy ra sự kiện Kho xăng Thị Nghè bị đốt cháy, chứ không phải trong thời gian “1946 - 1948?” sau sự kiện trên.

Điều căn dặn của GS Trần Huy Liệu là: Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa. Trong câu chuyện, GS còn tiên lượng là biết đâu sau này có người đi tìm tung tích nhân vật Lê Văn Tám hay có người lại tự nhận là hậu duệ của gia đình, họ hàng người anh hùng. Đây chính là điều lắng đọng sâu nhất trong tâm trí mà tôi coi là trách nhiệm đối với GS Trần Huy Liệu đã quá cố và đối với lịch sử.

GS Trần Huy Liệu là một con người rất trung thực, không muốn để lại một sự ngộ nhận trong lịch sử do mình tạo nên trong một bối cảnh và yêu cầu bức xúc của cuộc kháng chiến và tôi lĩnh hội lời dặn của GS như một trách nhiệm phải thực hiện một cách nghiêm túc.

Tôi kể lại câu chuyện này một cách trung thực với tất cả trách nhiệm và danh dự của một công dân, một nhà sử học.

Ngày nay, từ đầu thế kỷ XXI nhìn lại, trong hoàn cảnh chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ hơn 30 năm, đất nước đã giành lại độc lập, thống nhất, tôi xin đặt ra hai vấn đề sau đây để thế hệ chúng ta cùng bàn luận.

- Xác minh rõ sự kiện Kho xăng địch bị đốt cháy trong tháng 10-1945.

- Thái độ ứng xử đối với biểu tượng Lê Văn Tám.

Vấn đề thứ nhất là cần cố gắng sưu tầm tư liệu đáng tin cậy để xác định rõ hơn sự kiện Kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy trong tháng 10-1945:

Tôi nói tư liệu đáng tin cậy trong trường hợp này không phải là các sách báo viết về sau này, mà là tư liệu gốc khai thác từ nhân chứng lịch sử hay những thông tin trực tiếp từ sự kiện thời bấy giờ và dĩ nhiên đều phải đối chiếu, xác minh một cách khoa học.
(http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcStDrMyWaiuS9D24IM6u1ht6qBoVUrb4QFKcyCxXxutIF6pXDJjWAAx7gSevg)(http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRHY1Cz3tPGaRpBImfP7I-yy7crQuQZ2hyV7L3HmSaWcZNsIpc_9Sb3FShv)
(http://ditmecodosaovang.files.wordpress.com/2009/09/levantam.jpg)(http://i431.photobucket.com/albums/qq36/phamthangvu2/levantam3.jpg)

(http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/10/014.jpg)(http://anhbasam.files.wordpress.com/2011/10/042.jpg)

Bài học về  Đuốc Sống Lê Văn Tám của học sinh lớp 4 (http://files.myopera.com/Thangngaydaqua/blog/25f9596f.jpg)


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: chuongxedap trong 02 Tháng Mười, 2012, 07:33:34 AM
Như vậy vấn đề ở đây chính là sự thật về việc "bốc thuốc" trong xây dựng nhân vật của giáo sư trên những thông tin có thật, nó chứa những yếu tố không hợp lý, nhưng chiến công của các anh hùng liệt sỹ phá hủy kho đạn của địch được cụ thể hóa bởi một "hình tượng Lê Văn Tám" luôn sống mãi trong lòng người dân Việt Nam. Việc đặt tên cho một con đường, một ngôi trường cũng không có gì là mâu thuẫn, không có gì là giả dối với việc nói lên sự thật đó. Dân tộc ta đã có những chiến công oanh liệt, và để gọi tên chiến công đó - mà ở đây là phá kho xăng kho đạn của kẻ thù - chúng ta nói lên tên "đuốc sống Lê Văn Tám".


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: menthuong trong 02 Tháng Mười, 2012, 05:05:33 PM
Theo tôi nên đổi là ngọn "Đuốc Sáng Lê Văn Tám"!


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 02 Tháng Mười, 2012, 06:05:21 PM
nó chứa những yếu tố không hợp lý,

được cụ thể hóa bởi

không có gì là mâu thuẫn

Sao có nhiều cách nói tốt cho cái sự "không có thật" thế hở bác?

Trích dẫn
Dân tộc ta đã có những chiến công oanh liệt, và để gọi tên chiến công đó - mà ở đây là phá kho xăng kho đạn của kẻ thù - chúng ta nói lên tên "đuốc sống Lê Văn Tám".

Tôi thì tôi phản đối cách gọi tên kiểu không rõ ràng như thế. Phá kho xăng thì gọi là phá kho xăng, sao lại cứ phải biến thành đứa trẻ chịu được đau đớn khủng khiếp để giết giặc thì mới được?


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: chuongxedap trong 05 Tháng Mười, 2012, 10:55:40 AM
nó chứa những yếu tố không hợp lý,

được cụ thể hóa bởi

không có gì là mâu thuẫn

Sao có nhiều cách nói tốt cho cái sự "không có thật" thế hở bác?

Trích dẫn
Dân tộc ta đã có những chiến công oanh liệt, và để gọi tên chiến công đó - mà ở đây là phá kho xăng kho đạn của kẻ thù - chúng ta nói lên tên "đuốc sống Lê Văn Tám".

Tôi thì tôi phản đối cách gọi tên kiểu không rõ ràng như thế. Phá kho xăng thì gọi là phá kho xăng, sao lại cứ phải biến thành đứa trẻ chịu được đau đớn khủng khiếp để giết giặc thì mới được?

Cái sự "không có thật" nào thế hả bác? Nếu là việc "dựng chuyện" không đúng, bất hợp lý của giáo sư thì không phải bàn nữa, bởi bản thân giáo sư đã muốn nói ra và nhờ người khác nói vào thời điểm thích hợp rồi. Nhưng chiến công phá kho bom là có thật chứ đâu phải bịa, và hình ảnh "bốc cháy" cũng khả dĩ lắm chứ, đó có thể là khi thực hiện nhiệm vụ thì bị dính xăng và cháy không thoát ra ngoài được và hy sinh. Vậy nên hình ảnh đó đâu có sai, chỉ là phi logic ở việc "dựng chuyện" của giáo sư mà thôi. Nay thì ta nên hiểu và nói với con cháu rằng người chiến sĩ đó đã hoàn thành nhiệm vụ, bị bắt lửa và anh dũng hi sinh, hình ảnh bốc cháy đó chính là thể hiện quyết tâm đánh đuổi giặc ngoại xâm của nhân dân ta, mà đại diện là đồng bào và chiến sĩ miền Nam. Cũng như bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" đã nói lên khí phách của người chiến sĩ giải phóng quân, mặc dù anh đã hi sinh, người dựa vào xác máy bay giặc nhưng đã làm kinh hồn bạt vía quân thù vậy. Và xa hơn nữa, chuyện về Thánh Gióng, nếu cứ bê nguyên cái lí giải khoa học vào để phân tích và đòi gọi đúng tên sự việc của người anh hùng thì đâu còn ra cái gì nữa, phải không ạ.

Trích dẫn từ: Phan Huy Lê
"Đó không phải là tên của nhân vật lịch sử có thật, nhưng phản ảnh một sự kiện lịch sử có thật, một tinh thần hy sinh vì Tổ quốc có thật. Đó là một biểu tượng đã đi vào lịch sử mang tính phổ biến và thiêng liêng. Trả lại nguồn gốc thật là để tạo lập một nền tảng nhận thức khoa học, khách quan về quá trình hình thành biểu tượng Lê Văn Tám.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 05 Tháng Mười, 2012, 05:03:59 PM
Đầu tiên là chuyện có một trẻ em tẩm xăng vào người, chịu đau, chấp nhận cái chết 100% để đốt kho xăng. Cái này khác với những chiến sĩ đi đánh giặc, biết là có thể hy sinh, nhưng chưa đến mức xác định mình ra đi hôm nay sẽ không về. Chưa nói đến chuyện tác giả câu chuyện có hy vọng các em thiếu nhi khác đọc chuyện sẽ noi gương anh Lê Văn Tám hay không. Chuyện em bé này không có thật.

Chiến công đánh kho đạn, theo tài liệu ghi, là có. Có ai bị dính xăng không thoát ra được thật không thì không ai biết. Tôi không ủng hộ việc "hình tượng hóa" theo hướng "tại sao không?". Đối với tôi thì việc này không khác gì "ăn không nói có" cả.

Tôi cho rằng việc "hình tượng hóa" cũng cần làm. Nhưng nhập nhằng giữa "hình tượng" với sự thật, theo kiểu "cứ để đấy xem nếu không thằng nào nó hỏi thì ta cứ làm lơ coi như thật, còn nếu bị truy hay sao đấy thì bất quá ta nhận là "hình tượng hóa" là hết chuyện!" thì tôi không ủng hộ.

 


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: vanhaubg trong 08 Tháng Mười Hai, 2012, 05:29:59 PM
Từ hồi còn là Nhi Đồng.Tuổi chỉ bằng hay hơn "Lê Văn Tám"chút chút có nghe rất nhiều chuyện nêu gương tinh thần chiến đấu quả cảm của em.Giờ qua đây lại thấy các bác tranh luận thực hư chuyện này em thấy không nên hoặc có biết cũng chỉ là ghi nhận hay xác nhận thôi.Vì cả thế hệ bọn em đều được học,lấy đó làm gương cho mấy năm Tiểu Học và Trung Học Cơ Sở.Phải thừa nhận rằng trong thời kỳ kháng chiến cả chống Pháp và Mỹ đều cấm kị nói tới hy sinh,đảo ngũ,thiệt hại....Chỉ được nói tới thành công,thắng lợi,nghị quyết


Tiêu đề: Vụ đốt kho đạn Sài Gòn 8/4/1946 và hình tượng “đuốc sống”
Gửi bởi: fddinh trong 20 Tháng Hai, 2013, 06:04:10 PM
Nguyễn-bá Dũng http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&CategoryID=41&News=5465

Hồi ký của nhà báo lão thành Nam Đình (Nguyễn Kỳ Nam) có những tư liệu liên quan đến vụ quân dân Nam Bộ đốt kho đạn Sài Gòn ngày 8/4/1946 nhưng dường như chưa được trích dẫn trong các cuộc tranh luận gần đây về hình tượng “Em bé đuốc sống Lê Văn Tám”.

(http://www.tiasang.com.vn/DesktopModules/VietTotal.Articles/ImageHandlerLarge.ashx?width=159&height=250&HomeDirectory=%2fPortals%2f0%2fVietTotal.Articles%2fVanhoa%2f&fileName=nha+bao+ki+dac.jpg&portalid=0&i=5343&q=1) NXB Văn học vừa ra mắt tác phẩm “Nam Đình – Nhà văn, nhà báo kì đặc” với phần chính (437/786 trang) là trích hầu hết cuốn “Hồi ký 1925-1964” tập II “1945 - 1954” của Nguyễn Kỳ Nam (tức Nam Đình).

Cuốn “Hồi ký” này đã được học giả, nhà văn hóa lớn, cụ Vương Hồng Sển đánh giá:

“Tôi khuyên độc giả nên tìm đọc quyển “Hồi ký 1925-1964” tập II “1945 - 1954” của ký giả lão thành Nam Đình (Nguyễn Kỳ Nam), không bán, và dành riêng, do nhựt báo “Dân Chủ Mới” xuất bản năm Giáp Thìn (1964). Tôi nhìn nhận quyển “Hồi ký” ông Nguyễn Kỳ Nam này mới thật là tập sử liệu quí giá viết đúng phương pháp hồi ký vô tư và khách quan.”

(“Hơn nửa đời hư”, Văn Nghệ, Cal., 1995, tr. 350 – phần in đậm là do người trích nhấn mạnh).

Cuốn “Hồi ký” chứa nhiều tư liệu quí giá về Cách mạng Tháng Tám 1945 và cuộc kháng chiến chống Pháp tại Nam Bộ nhưng ít được trích dẫn trong các công trình lịch sử đương đại. Đọc “Hồi ký”, chúng tôi nhớ đến cuộc trao đổi gần đây về hình tượng “Em bé đuốc sống Lê Văn Tám” và nhận thấy có thể cuốn “Hồi ký” này chưa từng được trích dẫn trong quá trình trao đổi. Để giúp bạn đọc thêm tư liệu, chúng tôi xin trích dẫn phần nói về vụ quân dân Nam Bộ đốt kho đạn Sài Gòn ngày 8/4/1946 từ “Hồi ký 1925-1964” tập II “1945 - 1954” của Kỳ Nam, tr. 305-307, được in lại trong “Nam Đình – Nhà văn, nhà báo kì đặc” tr. 493-496:



Đúng ngày kỳ hẹn – 20 tháng 3 năm 1946 – tại miếu Bà Cố, cách Biên-hòa mười cây số, hai bên hẹn gặp nhau.

Nguyễn-Bình [Khu trưởng Khu 7, chỉ huy quân sự cao nhất của chính phủ Việt Nam DCCH tại Nam Bộ] cử Phạm-ngọc-Thuần, Lê-đình-Chi và hai người nữa đến gặp phái-đoàn Pháp.

Đại-tá [Cédille, Ủy viên Cộng hòa Pháp tại Nam Đông Dương] đưa điều-kiện:
“Bên Việt-Nam phải giải-giới Dân-quân; nạp khí-giới cho Pháp. Pháp sẽ cho những người kháng-chiến về hợp-tác với Pháp.”

Điều-kiện hợp-tác như thế có nghĩa là đầu hàng không điều-kiện ! Hay là… bó tay nạp mình cho Pháp.

Phái-đoàn Phạm-ngọc-Thuần không cần thảo-luận gì nữa, liền trở về căn-cứ.

Pháp muốn biểu-dương lực-lượng hùng-hậu của mình, nên ngày sau, liền ra lịnh cho máy bay dội bom tan nát vùng Lạc-an [trung tâm Khu 7 Nam Bộ và chiến khu Đ sau này].

Cố nhiên là nhà cửa, trâu bò, mùa-màng bị thiệt-hại nặng.

Dân chúng khóc trước cảnh điêu-tàn, người chết, nhà cửa bị thiêu hủy dưới trận mưa đạn.

Nguyễn-Bình thề sống chết với Pháp.

Đốt kho đạn Saigon

Để trả lời trận tấn-công nầy. Dân-quân kháng-chiến quyết gây thiệt-hại cho Pháp gấp mười lần mới nghe.

Tổ-chức đốt kho đạn Saigon.

Nếu thành-công vụ nầy, sẽ có 4 điều lợi:

-    Một là, ủng-hộ Hội-nghị Đà-lạt Việt – Pháp sẽ mở vào ngày 14 tháng 4 năm 1946.

-    Hai là, trả lời đề-nghị của Cédille.

-    Ba là, trả lời cho tướng Leclerc [Tổng chỉ huy quân đội Pháp ở Đông Dương] biết rằng: Nam-Bộ vẫn còn lực-lượng kháng-chiến, chớ không phải tan rã; như tướng Leclerc tuyên-bố đã bình-định xong.

-    Bốn, để đồng-bào khắp nơi biết lực-lượng kháng-chiến vẫn còn mạnh mẽ, nhứt là đồng bào về thành, để mưu sinh-kế.

Nhưng làm sao đốt kho đạn ?

Nguyễn-Bình có họa-đồ kho đạn Saigon rồi, nhưng làm sao tấn-công ?

Lúc đó dân-quân ở ngoại-ô Saigon tuyên-truyền rằng: có 2 cảm-tử-quân mình làm cây đuốc. Rồi tự đốt đuốc, chạy vào kho đạn…

Thật ra, việc phá-hủy kho đạn Saigon do một công-trình nghiên-cứu rất khoa-học của dân-quân tổ-chức lâu ngày. Hai cảm-tử-quân cùng với một sĩ-quan Nhựt đầu hàng dẫn đường.

Sĩ-quan Nhựt này trước kia có ở kho đạn, nên biết rõ địa-thế kho đạn.

Anh ta nói:

-    Pháp không giữ phía sau kho đạn tức là phía sông Thị-Nghè, có nghĩa là, họ để trống cửa hậu cho mình vào kho đạn rất dễ dàng. Tại đây, có 1 đường cống lớn, chun vào tận kho đạn. Một kho nổ tung, tức nhiên, bao nhiêu kho khác, sẽ cháy hết.

Bộ tham-mưu kháng-chiến liền xúc-tiến công việc.

Tối 8 tháng 4, viên sĩ quan Nhựt dắt 2 cảm-tử-quân ta, bọc theo mình những đồ nhạy lửa dây tim có thuốc súng, đốt cháy…, dẫn lửa vào hầm đạn.

Ba người lội sang sông Thị-Nghè; sĩ-quan Nhật chun vào lỗ cống, dẫn đường cho hai cảm-tử-quân ta.

Chất nhạy lửa đặt ngay hầm đạn, mối dây bắt lửa kéo trở ra miệng. Chừng lội trở ra, hai cảm-tử-quân cột một điếu thuốc ở đầu dây. Đốt điếu thuốc xong, cả ba lội qua sông Thị-Nghè, kiếm chỗ núp coi kết quả.

Điếu thuốc cháy tới dây dẫn lửa, tức thì dây dẫn lửa đem lửa vào tận hầm để đạn.

Tại đây, có sẵn chất nổ.

Một hầm đạn cháy, nhiều hầm khác nổ tung.

Sáng ngày 9 tháng 4, dân chúng Saigon nghe tiếng nổ liên tiếp, tưởng chừng kháng-chiến đã vào tận Saigon. Hai bên bắn nhau, nên mới gây tiếng súng long trời lở đất.

Những người ở gần kho đạn hay trước, nên bỏ nhà chạy… tản-cư về miệt Saigon.

Từ đây một đồn mười chẳng bao lâu cả Saigon đều hay tin kho đạn nổ.

Pháp định giấu không muốn thế-giới biết ai đốt kho đạn

Nhưng, tại sao… nổ ?

Cédille định giấu dân-chúng, nên đưa tin cho ký-giả ngoại-quốc và thông-tấn-xã A.F.P rằng: có một chiếc cam-nhông vào kho đạn, nhảy lên một cục gạch, đạn trên xe vùng nổ… Nên những kho đạn gần đó bị vạ lây.

Đạn nổ trọn ngày 9 tháng 4, rồi suốt cả đêm, suốt ngày 10, trọn đêm 10, suốt ngày 11 và trọn đêm 11; sáng 12, nổ lai-rai… đến tối lại mới dứt hẳn.

Nguy hiểm nhứt là ngày 10. Có tin của nhà chức-trách cho hay: “phải tản-cư thật xa, vì những trái phá lớn mà nổ, thì những vùng ở gần kho đạn sẽ sập hết. Dân-chúng nên chú-ý”.

Thông-cáo đăng trên các báo.

Tiếng nổ liền liền; khói đen lên cao một vùng. Ai mà không sợ ?

Nhiều gia-đình ngủ ở vườn bông, vườn sân Tao-Đàn những nơi công-cộng…

Nhà cửa gần kho đạn đều sập một phần. Nhiều nhà thì “la phông” đổ, hoặc sập một hai mái hiên ở ngoài…

Một tuần nhựt sau, mới biết bị dân-quân phá-hoại. Một vài báo xuất bản ngoài bưng lại đưa tin rằng:

“Có hai cảm-tử-quân quấn vải vào mình, rồi tẩm xăng đốt lên chạy vào kho đạn… Lính gác cửa thấy vậy sợ quá không dám bắn. Hai người liều chết đốt 4 ngàn tấn đạn dược của Pháp ”.

(Cách viết của bản gốc được giữ nguyên. Các chú thich trong [ ] là của người trích dẫn)

Như phần trích dẫn, tư liệu này mô tả khá toàn diện một chiến công của quân dân Nam Bộ: Lý do và thời điểm của trận đánh, những người thực hiện trận đánh, hậu quả của vụ nổ được thông báo bởi nhà binh Pháp cũng như thông tin trong dân chúng và thông tin của các hãng truyền thông nước ngoài.

Đối chiếu với các thông tin đã đưa ra khi tranh luận về “Em bé đuốc sống Lê Văn Tám”, còn nhiều câu hỏi sẽ tiếp tục cần giải đáp.


Tiêu đề: Re: Vụ đốt kho đạn Sài Gòn 8/4/1946 và hình tượng “đuốc sống”
Gửi bởi: altus trong 20 Tháng Hai, 2013, 09:34:54 PM
Lý do và thời điểm của trận đánh,

Cái này rõ ràng.

Trích dẫn
những người thực hiện trận đánh,

Tên tuổi: Không có. Đơn vị: Không có.

Trích dẫn
hậu quả của vụ nổ được thông báo bởi nhà binh Pháp

Nguyên văn thông báo như thế nào? Cơ quan nào của nhà binh Pháp thông báo? Có thể xem được ở đâu?

Trích dẫn
cũng như thông tin trong dân chúng

Cụ thể là ai?

Trích dẫn
và thông tin của các hãng truyền thông nước ngoài.

Hãng nào? Nội dung nguyên văn ra sao? Phát hành khi nào?

Tác giả cuốn hồi ký này có trực tiếp tham gia vào công tác chuẩn bị vụ đột nhập, có quen biết, trao đổi trực tiếp với các thành viên tổ đột nhập không? Hay là nghe kể lại?

Thông tin đáng lưu ý. Dưng mà bảo đây là sử liệu quý giá thì chơi khó nhau quá!


Tiêu đề: Re: Vụ đốt kho đạn Sài Gòn 8/4/1946 và hình tượng “đuốc sống”
Gửi bởi: fddinh trong 21 Tháng Hai, 2013, 10:04:46 AM


Tác giả cuốn hồi ký này có trực tiếp tham gia vào công tác chuẩn bị vụ đột nhập, có quen biết, trao đổi trực tiếp với các thành viên tổ đột nhập không? Hay là nghe kể lại?

Thông tin đáng lưu ý. Dưng mà bảo đây là sử liệu quý giá thì chơi khó nhau quá!

Chơi quá khó, ông Nguyễn Kỳ Nam coi như vả lệch mặt ông Trần Trọng Tân còn gì! http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/10/168642/


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: altus trong 22 Tháng Hai, 2013, 06:43:48 AM
Có gì mâu thuẫn lắm đâu nhỉ? Ông Tân cũng nói là có 02 vụ đánh khác nhau vào kho đạn Thị Nghè đấy thôi. Vụ ông Kỳ Nam này kể là vụ sau, 08/04/1946.


Tiêu đề: Re: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám
Gửi bởi: trungdoan95c trong 13 Tháng Chín, 2013, 02:08:53 PM
Anh hùng liệt sĩ Lê Văn Tám là đốt kho đạn rồi không mẵy bị dính lửa và thành ngọn đuốc sống, cái ông GS Phan Huy Lê không biếy gì nói xàm.  :'(