Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Tám, 2019, 03:05:29 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Cuộc truy nã tên Đồ tể Do Thái Adolf Eichmann  (Đọc 69675 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« vào lúc: 15 Tháng Hai, 2014, 09:58:35 PM »

Cuộc truy nã tên Đồ tể Do Thái Adolf Eichmann
Tác giả:Moshe Pearlman
Nguyên tác:The Capture of Adolf Eichmann
Bản dịch:Người Sông Kiên và Lê Thị Duyên
Nhà xuất bản Sông Kiên 1974

                                       Lời nói đầu
       Tôi rời bỏ chức vụ trong chính phủ ngày 1 tháng 5 năm 1960 để dành thì giờ viết văn.Lúc đó tôi chưa nghĩ rằng mình sẽ viết một quyển sách về Eichmann.Tôi lại càng không biết việc người ta chuẩn bị để bắt ông. Lần đầu tiên tôi được tin Eichmann bị bắt và bị giữ ở Israel là ngày 25 tháng 5 lúc 4 giwof chiều khi Thủ tướng lan báo tin ấy ở Quốc Hội(Knetsset).Vì vậy quyển sách này không chứa đựng một tài liệu nào mà tôi đã thâu lượm được nhờ vào chức vụ của tôi.
    Tôi cũng chưa chú ý đến trường hợp Eichmann khi có tin ông ta bị bắt. Khoảng tháng 11 năm 1946 lần đầu tiên tôi nghe nói đến những hoạt động của ông.Với tư cách phóng viên một tờ báo,khi tôi đến phỏng vấn người cộng sự cũ của ông,ông Sturmbannfuhrer SS Dieter Wisliceny tại khám đường Trung Ương  Bratislava,vài tuần trước khi ông này bị hành quyết. Lúc đó ông ta nói với tôi rất nhiều về vai trò của Cơ quan Chuyên trách về các vấn đề Do thái mà người cầm đầu là Adolf Eichmann. Ông còn thảo một văn thư để nhờ chuyển lại cho tôi quả quyết Eichmann vẫn còn sống.
   Quyển sách này không phải là một bản công bố chính thức. Vì vậy nó không dính lứu gì đến chính phủ Do Thái. Tự cá nhân tôi viết ra và một mình tôi chịu tất cả mọi trách nhiệm.
  Moshe Pearlman
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #1 vào lúc: 16 Tháng Hai, 2014, 07:22:31 PM »

                              1-Trước khi cuộc bắt bớ khai diễn
        Ngày đầu tiên của mùa xuân có lẽ đóng một vai trò định mệnh trong cuộc đời của Adolf Eichmann. Năm 1935 ông ta cưới vợ vào ngày này.Và cũng chính ngày này năm 1960,kế hoạch khởi bắt ông đã được vạch định rõ ràng.
        Ngày 21 tháng 3 năm 1960,như mọi khi, Eichmann thức dậy sớm,dạo thơ thẩn một lúc trong căn nhà gạch nhỏ tô hô mà ông ta đang sống với vợ và ba đứa con trong đám con trai của ông,ở vùng ngoại ô loang lổ của San Ferrnando tại Buenos Aires(thủ đo xứ Á Căn Đình- Nam Mỹ),cạo râu,rửa mặt trong một phòng tắm sơ sài không nước máy, thay quần áo, đoạn dung điểm tâm theo kiểu Đức. Lúc 6 giờ 45, ông ra khỏi nhà mà trên cánh cửa có tấm bảng đề tên”Klement” Ông Klement đi bộ một khoảng đường 200 thước để đến một trạm xe buýt gần nhất, và nơi để ông chờ chiếc đầu tiên của ba xe buýt để đưa ông đến nơi làm việc, nhà máy Mercedes-Benz, ở đầu bên kia thành phố về phía đông nam. Khi đến xưởng, ông trình thẻ thuộc viên để kiểm soát với tên Ricardo Klement.
      Từ lúc rời khỏi nhà,khuôn mặt và mọi cử chỉ của ông đều bị theo dõi bằng một loại ống dòm thật tinh vi của một chàng trai trẻ tuổi bằng nửa ông ta mà chúng ta gọi bằng Gad.
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #2 vào lúc: 16 Tháng Hai, 2014, 07:38:00 PM »

Gad ngồi sau một cánh cửa khép kín trong một căn nhà cách ngôi nhà mang bảng tên Klement khoảng 400 thước, và từ căn nhà đó, người ta có thể nhìn thông suốt đến căn nhà Klement. Hai lỗ nhỏ ở cánh cửa, nhìn từ ngoài không lớn hơn hai lỗ mối ăn, cũng đã đủ để đôi nhãn kính làm việc.Gad theo dõi ngôi nhà như mọi buổi sang khác trong nhiều tuần nay, chàng thấy Klement mở cửa quay đầu lại như để chào từ giã ai trong nhà, rồi đóng cửa, đi theo con đường đất nhỏ đưa tới khoảng đất được bao quanh bằng một hàng rào kẽm gai. Gad nhìn theo trong khi ông ta đi đến trạm xe buýt, mắt không rời ông ta cho tới lúc xe chạy. Chàng thanh niên chỉ rời khỏi ghế bên cửa sổ khi chiếc xe mất hút. Kế đó anh ta bước đến điện thoại để liên lạc đi hai tiếng.
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #3 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2014, 07:47:45 PM »

          -Yigal,anh hỏi (ngay khi trả lời, anh tiếp:) Karagil, có nghĩa là bằng tiếng hesbreu( Do Thái cổ):”Như thường lệ”.
Anh gác máy và tự đi làm cho mình một tách cà phê.
Ở đầu dây bên kia,Yigal, liên lạc xong với Gad, gọi Dov.
-Beseder,anh ta nói với Dov,”Mọi việc tốt đẹp”.
          Dov có một văn phòng bên cạnh nhà máy Mercedes-Benz.Đối với công việc phải làm bây giờ, anh có dư thì giờ.
       Anh chờ ba mươi phút, đoạn, xách một chiếc rương nhỏ đặc biệt, nhưng không có một chút gì khác lạ ở bề ngoài, anh đi chầm chậm về hướng trạm xe buýt gần hãng nhất. Anh đến đó lúc bảy giờ hai mươi phút.Vài phút sau, một chiếc xe buýt xuất hiện. Trong khi xe tới gần, Dov ngắm tấm bảng chỉ nơi đến và làm một điệu bộ nhỏ cho ba người đứng chờ bên cạnh anh ta có thể hiểu rằng đó không phải là chiếc xe anh đang chờ đợi. Ngay khi những người hành khách bắt đầu xuống. Dov quan sát họ một cách kín đáo, vẻ dửng dưng như nét mặt của những người đang xếp hang chờ phiên mình. Có thể là anh ta có vẻ ơ hờ hơn những người kia nữa, vì anh phải chờ chuyến xe sau. Anh đứng dạng ra sau một chút, hai tay ôm sát chiếc rương nhỏ vào bụng, như một người muốn nghỉ tạm đôi cánh tay trong một cuộc chờ đợi lâu dài. Những hành khách đi xuống, và Klement trong đám họ. Dov quan sát ông, và đầu ngón tay giữa được che khuất của cánh tay phải ấn mạnh lên mặt rương tại góc dưới. Trong khi xe buýt lại rồ máy, chở theo ba người cũng chờ đợi anh, Dov tiếp tục quan sát ông Klement khi ông này băng qua đường hướng về phía hang rào của nhà máy. Dov xoay người từ từ để mặt trước của chiếc rương vẫn hướng về bong dáng của Klement. Ngón giữa của bàn tay mặt vẫn được ấn xuống. Không ai nhận biết được ống thu hình của máy ảnh được giấu kín sau ổ khóa của chiếc rương. Khi Klement đi khuất vào phía trong nhà máy, Dov la cà thêm vài phút nữa ở trạm xe buýt. Chẳng có ai đến gần và để ý đến anh ta. Anh quay về phòng, từ đó anh điện thoại cho Yigal:”Hakol Beseder”( mọi việc tốt đẹp). Trường hợp có ai bên cạnh, anh sẽ lên chiếc xe buýt sau để tránh nghi ngờ và điện thoại sau đó cho Yigal biết ông Klement vẫn đi làm như mọi hôm.
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #4 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2014, 12:23:56 PM »

Yigal,Gad, Dov là người Do Thái. Chưa người nào tới 30 tuổi.Yigal lớn nhất, có mái tóc đen, đôi mắt nâu trên khuôn mặt thon dài và xanh nhợt chứng tỏ ngược lại một thời niên thiếu sống giữa sa mạc. Chính anh cầm đầu bọn ba người này. Nét mặt của anh làm ta liên tưởng đến một người lãnh đạo trẻ, nhiều ý thức và trách nhiệm. Thật ra anh đảm đương chức vụ một cách dễ dàng, vì là một người có óc tổ chức và điều khiển khéo léo. Gad và Dov, cả hai đều có tướng trung bình, tóc vàng và tính tình dễ dãi, họ sống như người chẳng lo nghĩ gì trên cõi đời này. Gad có đôi vai rộng và một khuôn mặt tròn sạm nắng them vào mái tóc dày mềm như len. Dov, than mình cao ráo hơn, có mái tóc vàng ánh làm khuôn mặt sạm nắng của anh lúc nào cũng có vẻ trẻ thơ.
     Cả ba người đã trải qua nhiều năm với tư cách người tiên phong để thành lập một nông trại hợp tác xã trên sa mạc ở miền nam nước Do Thái,và bây giờ họ tụ hợp lại Buenos Aires.
      Họ đến đây để bắt cóc Adolf Eichmann.
      Họ biết gần như chắc chắn người đàn ông sống dưới tên Ricardo Klement mà họ đã theo dõi không ngừng từ nhiều tuần nay, chính là Adolf Eichmann. Nhưng họ phải thật chắc mới bước sang phần kế hoạch bắt ông ta. Ông Klement sống như một người chồng thứ hai của một người đàn bà mà người ta biết rõ, không có chút nghi ngờ nào, bà đã làm vợ của Adolf Eichmann. Ba trong số con trai của gia đình đích xác là con của Adolf Eichmann. Chỉ còn phần Ricardo Klement có đúng là Adolf Eichmann hay chỉ là một người chồng thứ hai của bà Eichmann, thành hôn sau cái chết của người chồng trước như theo lời bà Eichmann và ông ta đã khai như vậy.
    Lý do của sự mơ hồ này do nơi người ta biết rất nhiều về các hoạt động của Eichmann trong thời kỳ cực thịnh của chế độ Quốc xã, nhưng ít biết đến con người thật của ông ta vì ông ta cố tình đứng trong bóng tối trong khi làm công việc độc ác ghê gớm ở cơ quan Giestapo.. Ông ít xuất hiện trước các ký giả, vì các điều chỉ dẫn để biết về ông ta chỉ nằm trong hồ sơ cá nhân tại phòng lưu trữ công văn mật của Tổng hành dinh lực lượng SS.
   Những tài liệu này có trong tập hồ sơ mà Yigal đêm theo từ Do thái. Nhờ vậy Yigal biết được tầm vóc, màu mắt, vòng đo cổ áo, cỡ giày, ngày tháng những lần sinh đẻ của các con trai Eichmann. Ông ta còn một bức ảnh chụp khoảng năm 1930.Nhưng rất nhiều năm trôi qua. Giờ đây, có lẽ đầu ông ta đã rụng hết tóc.Nét mặt có thể đã khác trước, từ hơn hai mươi năm qua rồi dù cho ông ta không nhờ đến khoa giải phẫu thẩm mỹ, sự kiện cần phải được lưu ý. Tầm vóc phải y như xưa – và phù hợp với tầm vóc của Klement. Màu mắt cũng hệt vậy.Kích thước của mũi và chân sẽ chỉ có thể được phối kiểm khi ông ta bị giam giữ. Nhưng điều đó không thể dung để nhận ra ông từ xa.
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #5 vào lúc: 19 Tháng Hai, 2014, 01:37:15 PM »

   Ba người Do Thái đã thâu hình ông nhiều lần từ đầu cuộc theo dõ đến giờ. Một cuộc gặp gỡ bất thần với chiếc máy ảnh được giấu kín trong lúc ông ta sắp lên xe buýt đến nơi làm việc; những bức ảnh chụp lúc ông ta xuống xe trước nhà máy; đó không thể là những bức chân dung hoàn hảo. Các tấm ảnh đã được chụp một cách lén lút, không có bao nhiêu thì giờ để điều chỉnh ống kính. Chụp hình ông ta rất quan trọng nhưng quan trọng hơn là làm thế nào để ông ta không cảm thấy mình đang bị theo dõi hay bị quan sát. Có nhiều khi các kết quả thật lạ lung. Hôm nay, Yigal có nhiều tấm hình thật tốt về các đôi giầy và lai quần của Klement. Anh ta còn những tấm ảnh phóng đại thật tuyệt về một cái bụng bó sát trong chiếc áo chẽn.
       Nhưng họ cũng thành công về các bức ảnh chụp khuôn mặt ông ta. Những ảnh này cũng giống bức ảnh cũ của Eichmann mà họ đang có trong tay rất nhiều. Hình như không có dấu vết gì của khoa giải phẫu thẩm mỹ. Tuy nhiên ông Klement già hơn nhiều và họ không thể khẳng định hai loạt ảnh này là của cùng một người. Họ cũng không thể nói chắc chắn sự giống nhau là thực sự hay chỉ là phản ánh của lòng ước ao của họ. Còn thiếu một cái gì cụ thể hơn để họ có thể tin chắc rằng Klement chính là Eichmann sống dưới một cái tên giả..
      Ngày thứ hai đó,21 tháng 3,trôi qua như mọi ngày khác trong tuần, từ lúc ba người Do thái bắt đầu công việc theo dõi của họ, Klement rời nhà máy lúc 12 giờ 30, như mọi hôm, ông dung bữa cơm thanh đạm trong một quán ăn gần đó. Lúc 1 giờ 30, ông rời khỏi quán ăn, đi dạo khoảng hai hoặc ba khu nhà của hang và tiếp tục làm việc lúc 2 giờ. Ông ra sở lúc 5 giờ 30, nhưng hôm đó, thay vì đi thẳng đến trạm xe buýt, ông ta vào một hàng hoa và lúc ra, ông ôm một bó hoa bọc giấy bóng kính. Bấy giờ ông mới đến trạm xe buýt.
     Dov đã thêm chi tiết đặc biệt đó vào bản tường trình bằng điện thoại thường lệ cho Yigal ngay khi chiếc ve buýt chuyển bánh. Yigal cố ý không nói đến điều đó khi điện thoại cho Gad biết Klement đã rời sở.
     Bốn mươi lăm phút sau, Gad gọi lại cho Yigal. Người ấy đã về nhà,nhưng có mang về một bó hoa, anh nói bằng tiếng hesbreu.Yigal trả lời bằng một ám ngữ có nghĩa:”Chiều nay họp”. Anh ta ấn định vào lúc 9 giờ 30. Anh gọi Dov để ban cùng lệnh đó. Các cuộc họp như thế này được diễn ra ở nơi căn phòng họ mướn tại ngoại ô Buenos Aires, phòng này cách xa nơi trú ngụ của Klement cũng bằng cách xa hang Mercedes-Benz.
       Yigal đã có mặt ở đó khi Gad và Dov lần lượt đến. Cặp mắt Yigal lộ vẻ khích động, nhưng cử chỉ của anh ta vẫn bình thản như mọi khi. Câu hỏi đầu tiên cho cả hai là:
-   Các bạn giải thích ra sao về bó hoa đó?
Họ suy nghĩ vài phút và Yigal hỏi thêm:
-   Hôm nay là ngày mấy?
-   Ngày 21 tháng 3.
-   Cái gì đã xảy đến cho ông ta vào ngày 21 tháng 3?
Vài giây sau cả hai cùng nói lớn:
-   Ông ta cưới vợ!
-   Đúng vậy.Yigal nói. Như vậy hôm nay là ngày kỷ niệm thành hôn của ông ta. Lần thứ 25 đấy, các bạn không thấy gì lạ sao?
       Trời ơi! Có chứ! Gad la lên. Tại sao người chồng thứ hai của bà Eichmann lại nhớ đến ngày kỷ niệm thành hôn lần trước của bà? Và tại sao, nếu đúng như vậy, hắn lại mừng dịp này bằng một bó hoa?
     Dov mỉm cười:
-   Vậy thì Klement đúng là Eichmann. Xong rồi! Như vậy không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là cái sơ hở mà chúng ta đã chờ đợi từ bao lâu nay.
     Các bạn.Yigal nói, giờ đây chúng ta phải làm hai việc: uống mừng một ly và gửi một bức điện tín về nhà. Ly rượu mừng, chúng ta uống ngay bây giờ. Bản tin, tôi sẽ gửi khi về phòng.
       Bốn mươi phút sau, bức điện tín sau đây được gửi về Do thái từ một trạm bưu điện ở khoảng giữa nơi hội họp và nhà trọ của Yigal: “Ha’ish hu Ha’ish”,”Người đúng là người”.


Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #6 vào lúc: 20 Tháng Hai, 2014, 09:24:20 PM »

         2-Bóng ma của Nuremberg

          Adolf  Eichmann là ai?

         Tên ông ta được nói lần đầu tiên trước công chúng bởi các nhân chứng tại Tòa án quân sự Quốc tế ở Nuremberg vào cuối năm 1945. Ngay sau đó, ông ta trở thành một biểu tượng của sự độc ác ghê tởm. Lần lượt theo diễn biến của vụ kiện, những kẻ bị truy tố, những nhân chứng, các luật sư vạch lại lịch sử một cuộc thảm sát qui mô và độc ác không tiền khoáng hậu: tiêu diệt sáu triệu người Do thái. Theo họ, con người chịu trách nhiệm về công cuộc tổ chức ám sát tập thể này chính là Adolf Eichmann.

         Trong ngăn dành cho các bị cáo có những người mà tên tuổi được toàn thế giới biết đến, những ngôi sao đã chiếu sáng rực trong vòm trời hắc ám của Đức quốc xã: Goering và Keitel, Ribbentrop và Seyes-Inquart, Kaltenbrunner và Frank, Frick và Streicher, Saukel và Jodl…Trong mười hai năm họ đã cai trị nước Đức, và trong năm năm hơn phân nửa Âu châu với chức vụ Bộ trưởng của Quốc trưởng Hitler trong khoảng thời gian ngắn này, họ đã trút lên thế giới nhiều đau khổ hơn bất cứ chế độ nào trong lịch sử.. Họ đã gây một cuộc thế chiến mà trong đó nhiều triệu binh sĩ và thường dân đã bị giết. Nhưng đó chỉ là một trong nhiều lý do khiến họ phải ngồi trên ghế bị cáo, để trả lời cho sự tố cáo về tội ác chiến tranh trước một tòa án gồm các quan tòa Mỹ, Nga, Anh và Pháp. Cáo trạng chính danh cho họ là tội ác chống lại nhân loại.
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #7 vào lúc: 21 Tháng Hai, 2014, 04:04:39 PM »

        Trong chiến tranh, binh sĩ tất nhiên là bị chết. Thường dân cũng rất thường là nạn nhân dưới làn đạn của hai phe. Nhưng những người này đã bị truy tố vì đã tàn sát một cách cố ý, có hệ thống những kẻ hoàn toàn vô tội, đàn ông, đàn bà và trẻ em, không lý do nào khác hơn sự liên quan của họ với một nhóm quốc gia, tôn giáo hoặc chủng tộc bị các đảng viên Quốc Xã (Nazi) khinh rẻ. Đó chính là tội ác chống lại nhân loại.

        Và đó là điều làm cho những người ngồi trong ngăn bị cáo của tòa án Nuremberg cảm thấy ngột ngạt. Dĩ nhiên những kẻ như Goering và Kaltenbrunner có vẻ rã rời, tuyệt vọng bởi tai biến cá nhân họ đã bị đè bẹp từ việc sụp đổ uy quyền tột đỉnh đến một chỗ ngồi nhục nhã trong tòa án đối mặt những đại diện
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #8 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2014, 06:52:52 PM »

pháp luật của các dân tộc mà cường quyền của họ đã tác oai tác quái và đã bị bẻ gẫy. Nhưng trước khi bị giao cho pháp luật, họ vẫn tiếp tục phô trương nét tự mãn. Dường như họ chỉ nhớ đến vinh qunang đã đạt được trước khi bị sụp đổ, những chồng tiền phỉnh gom được từ những kẻ đánh bạc trước khi vận đỏ quay đi. Họ đã mất tất cả, nhưng họ đã suýt toàn thắng. Họ không may, nhưng sự thiếu may mắn đâu phải là tội ác. Họ vẫn còn hy vọng hão huyền là thoát khỏi sợi dây treo cổ.

      Nhưng họ đã bị giải ra trước tòa án. Và ở đó họ nghe ông biện lý đọc một cách trầm tĩnh và lạnh lùng, những sự việc được xác nhận bằng các tài liệu, các hồ sơ và những nhân chứng còn sống sót. Đó là một bản tường thuật những tội sát nhân và dần dần theo diễn biến của bản tường thuật khủng khiếp ấy, những kẻ ngồi trong ngăn bị cáo đã bắt đầu mất đi vẻ ung dung khinh khoái mà họ đã phô trương. Khi ánh mắt của tòa án, của công chúng và các đại diện báo chí lần lượt quay về họ, thì họ gục đầu xuống, lưng cúp lại và ngụp sâu trong sự nhục nhã. Là một chiến sĩ oai hung của một quân đội đã chiến đấu và đã bại trận là một việc, nhưng làm nên một tên tội phạm sát nhân thường luật, phần tử của một đảng bất lương đê tiện mà cường lực đã cho pháp họ gây nhiều tội ác trong hơn 16 nước, tất cả tội ác mà loài người đã từng biết qua, đến những tội ác chưa từng biết mà họ đã sáng chế ra, lại là một việc khác.

      Những tội ác này gồm có” cố sát, tận diệt, áp chế, lưu đày và những hành động vô nhân đạo khác gây ra cho những thường dân trước và sau chiến tranh, và những chuyện bắt bớ, ngược đãi về phương diện chính trị, chủng tộc và tôn giáo.

      Tòa án Nuremberg đã kể tường tận vài phương pháp đã áp dụng:” Những cuộc cố sát và ngược đãi đã được thực hiện bằng nhiều phương pháp chẳng hạn như xử bắn, treo cổ, làm chết bằng hơi ngạt, bỏ đói, nhốt chồng chất trong những căn phòng thật nhỏ, cho ăn uống thiếu chất dinh dưỡng một cách có hệ thống, ép buộc làm những công việc quá sức chịu đựng, cung cấp quá thiếu thốn các cơ sở y tế và các phương tiện giải phẫu, những cú đá, những hình phạt các thủ đoạn tàn bạo và tra tấn bằng đủ mọi cách, trong đó có dung sắt nung đỏ, nhổ móng tay và các cuộc thí nghiệm trên thân thể những người còn sống”.

       Những kẻ bị tố cáo lắng nghe. Có kẻ cũng tỏ ra xấu hổ.

       Cuộc kể tội nghiêm khắc tiếp tục:” Họ đã cố tình tổ chức một cuộc diệt chủng một cách rất có hệ thống, nghĩa là tận diệt các nhóm về chủng tộc và quốc gia, nhất là Do thái, Bal an,Di gan … Và họ đã thực hiện những công việc tàn ác đó với những phương tiện mới. Đây là một vài ví dụ được lấy ra một cách tình cờ:

    “ Những cách thức tiêu diệt trong những trại tập trung, những sự ngược đãi, những cuộc thí nghiệm khoa học giả hiệu( làm tiệt đường sinh sản của phụ nữ ở trại Auschwitz và Ravensbruek, nghiên cứu về sự bành trướng của bện ung thư tử cung ở Auschwitz, bệnh đậu lào ở Buchenwald, nghiên cứu về cơ thể học  ở Natzweiler, chích thuốc vào tim ở Buchenwald, ghép xương và xẻo bắp thịt ở Ravensbruek….) phòng hơi ngạt, xe hơi ngạt và lò thiêu…Vô số đống thây người cho thấy chứng cớ của nhiều vụ tàn sát bí mật.

       Trong chỉ có một trại có hơn 200.000 người Do thái đã bị tàn sát. “ Những phương cách độc ác tinh vi nhất đã được dung cho việc giết người, chẳng hạn như mổ bụng, làm đông đặc trong các thùng chứa nước.Những cuộc xử bắn tập thể được diễn ra trong tiếng nhạc hòa tấu”…

        Trong vài trường hợp, những nạn nhân được đưa đi dò mìn,” Tất cả những người đó đều bị chết trong những vụ nổ mìn”.
        Có những vụ tra tấn bằng cách”treo người lên trần nhà”. Nhiều người bị bắn sau khi chịu đựng hình phạt này.

      Tại một vùng ở phía Đông Âu, bị Đức Quốc Xã chiếm đóng, đã có” hơn một ngàn xác chết mang nhiều chứng tích bị tra khảo đã được tìm thấy..Một trăm ba mươi chin người đàn bà tay bị trói thúc ké ra sau bằng dây kẽm; một số đã bị xẻo mất nhũ hoa, cắt lỗ tai, chặt cụt ngón tay và ngón chân. Tất cả các xác đều có vết cháy phỏng. Để thêm phần sâu sắc, và để nhấn mạnh sự việc các nạn nhân đều là người Do thái, trên than thể những người đàn ông đều bị in một ngôi sao năm cánh bằng sắt nung đỏ hoặc bị rạch bằng dao. Có kẻ bị mổ banh bụng”.

        Ngay các trẻ em cũng không được buông tha. Tòa án ở Nuremberg lên án những nhà lãnh đạo Đức Quốc Xã đã’ tàn sát các trẻ em đồng thời với những người lớn một các không thương tiếc. Họ giết chúng cùng với cha mẹ chúng, giết từng nhóm hoặc riêng rẽ. Họ giết chúng trong các nhà giữ trẻ và ở bện viện, chon sống, quăng vào lửa, đâm thủng người chúng bằng lưỡi lê, chích thuốc độc, dùng chúng trong các cuộc thí nghiệm, lấy máu chúng để tiếp cho quân đội Đức, nhốt chúng vào xà lim, trong các phòng tra tấn của Gestapo và trong các trại tập trung, nơi đây chúng chết vì đói, vì tra tấn và vì bệnh dịch”.

       Các bị cáo hết sức kinh ngạc với những điều phát giác ấy, vì họ nghĩ rằng họ đã thủ tiêu các chứng tích tội ác của họ. Thật vậy, như tòa án Nuremberg đã tiết lộ’ từ tháng 6 năm 1943, người Đức đã thực hiện việc hủy diệt các bằng chứng tội ác của họ. Họ đào các xác chết lên và đốt đi, nghiền nát số xương còn sót lại để làm phân bón”.
« Sửa lần cuối: 24 Tháng Hai, 2014, 06:32:56 PM gửi bởi huytop » Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 753


« Trả lời #9 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2014, 06:54:38 PM »

      Nhưng số nạn nhân quá đông, và không thể nào đào lên, đốt đi và nghiền nát ra hết được.. Và chính như thế, giờ đây, những người này mới phải ngồi đấy, đối chứng với các bằng cớ tội ác của họ.

      Càng nghe chuyện ghê rợn đồi bại của họ, không còn là những nhà lãnh đạo ngạo mạn của một quốc gia bị sụp đổ nữa. Họ chỉ là một nhóm người vô lại tầm thường. Họ bắt đầu cảm thấy rờn rợn nơi cổ về sự cọ sát đáng sợ của sợi dây treo cổ. Vì có thể họ đã hy vọng thoát khỏi bằng một cuộc xét xử nhục nhã của một cấp lãnh đạo đã gây chiến, nhưng với tội sát nhân một cách qui mô và tàn ác như vậy thì chỉ có thể có một phán quyết thôi. Và họ biết đó là tội chết.

       Mọi người bắt đầu cố gắng tự cứu bằng mưu mô và bằng sự quỳ lụy nhục nhã của một kẻ tòng phạm, đổ tội cho các bạn để tự biện hộ. Mỗi người đã từng hãnh diện về quyền lực của họ, giờ chỉ biết nói lên sự vô tri thức của một thuộc cấp nơi họ. Kẻ này nói” chúng tôi đã nhận lệnh”. Kẻ khác nói” chúng tôi không biết”.” Chúng tôi có biết nhưng những hành động ấy thuộc về một cơ quan khác ngoài trách nhiệm của tôi”, phần đông họ khai như vậy.

-   Cơ quan nào?
-   Ban IV (B4) của cơ quan R.S.H.A, cơ quan An ninh Quốc gia, chịu trách nhiệm về các hành động chống Do thái mà người điều khiển là Obserturmbannfuhrer S.S (Trung tá) Adolf  Eichmann.

 Adolf Eichmann.Chính hắn.
« Sửa lần cuối: 23 Tháng Hai, 2014, 08:11:05 PM gửi bởi huytop » Logged
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM