Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Mừng xuân mới Nhâm Thìn
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 06 Tháng Hai, 2012, 05:19:02 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tổ Tam Tam  (Đọc 88166 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
hoangdang_hm
Thành viên
*
Bài viết: 177


« Trả lời #400 vào lúc: 02 Tháng Bảy, 2008, 12:56:26 AM »

.. Thế là thù càng chất lên thù nên khi mẹ anh bệnh nặng cũng không cho đi phép ( ông C trưởng và C phó quân sự đi phép chưa sang ) anh Tuyển uất quá nên sinh bệnh tâm thần . Đến lúc này mới được đưa về nước...

 Thù gì thì thù,chứ cái kiểu mà cha mẹ bệnh nặng hay mất mà không cho về là không ổn rùi.
« Sửa lần cuối: 02 Tháng Bảy, 2008, 07:15:34 AM gửi bởi baoleo » Logged

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu.
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu.
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều!
haanh
Thượng tá
*
Bài viết: 5197


HOT nhất forum


« Trả lời #401 vào lúc: 02 Tháng Bảy, 2008, 11:06:39 PM »

.. Thế là thù càng chất lên thù nên khi mẹ anh bệnh nặng cũng không cho đi phép ( ông C trưởng và C phó quân sự đi phép chưa sang ) anh Tuyển uất quá nên sinh bệnh tâm thần . Đến lúc này mới được đưa về nước...

 Thù gì thì thù,chứ cái kiểu mà cha mẹ bệnh nặng hay mất mà không cho về là không ổn rùi.

Cái đáng khâm phục của anh Tuyển là tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên dù biết đó là không đúng .( trừ cái lần móc súng .. Grin). Là Đảng viên - Cphó chính trị nên anh không thể có hành động nào khác . Việc quá trung thành với Đảng với quân đội của anh là đáng ca ngợi mặc dù 1 số người cho rằng như vậy là khùng ..Tiếc rằng người tốt thì luôn ...mắc nạn
Logged

NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ .
lethaitho
Thượng tá
*
Bài viết: 1313



« Trả lời #402 vào lúc: 04 Tháng Bảy, 2008, 11:33:48 AM »

Đầu năm 1981 sau tết Âm lịch Tân Dậu, trong lúc thủ trưởng Mười Do lên đường đi học Học viện Hậu cần ngoài bắc mấy tháng. Thiếu tá Tư Thu ( Dân Hàn Thuyên - Hà nội ) lên giữ chức quyền trưởng phòng HC cho gọi tôi lên và nói :
- Chú em có muốn đi phép mấy tháng không? Tôi muốn nhảy lên vì sung sướng lắp bắp :
- Có chứ, có chứ. Thế anh cho em đi mấy tháng? Đối với anh Tư, bọn chúng tôi có thể vui vẻ thân mật nói năng bỗ bã được. Anh Tư cười và bảo tôi :
- Theo quy định, chú mày chỉ được nghỉ phép một tháng nhưng tao cho mày ở nhà 3, 4 tháng tuỳ ở mày. Cho mày và thằng Thanh ( dân Thanh Trì - lính 78 ) đi luôn đợt này cho có bạn có bè.
Vậy là tôi " mồm huýt sáo vang " về thông báo cho thằng Thanh biết và chuẩn bị lên đường. Tôi ra ngoài thị xã Congpongchnang nhờ mấy thằng ngoài chốt mua được một thùng đại liên mật ong rừng về làm quà cho Mẹ, mua mấy mảnh vải Tê tơ rông, vài tút Samit về cho Bố và mấy đưa em. Bạn bè đồng đội trong đơn vị đứa ở Vĩnh phú, đứa Hà tây, đứa Hải phòng đều viết thư và gửi quà về gia đình và nhắn nhủ " nhớ phải đến thăm nhà tao đấy ". Ok, tôi ừ hết. Tôi và Thanh lên đường về cố hương với ba lô con cóc lặc lè trên vai mà chẳng thấy chút nặng nhọc nào, lòng vui phơi phới.
Xe đơn vị đưa chúng tôi về căn cứ Trảng lớn - Tây ninh. Ở đấy, nghỉ một hai hôm, hai chúng tôi đưa về trạm giao liên Long bình để nhập vào đoàn cán bộ, chiến sỹ đi ra bắc.
Trạm Long bình đây. Cảnh vật vẫn như xưa, vẫn chiếc giếng nước khổng lồ và những dãy nhà gió thổi ù ù suốt ngày đêm. Chính cái nơi này mấy năm trước tôi, Minh và Long còn ao ước đến ngày nào được nhập trạm trở về quê Bắc. Nay tổ Tam Tam chỉ còn mình tôi trên cõi đời này được trở về sứ Bắc. Hai người bạn, người đồng chí đồng đội thân thương đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường ác liệt. Và còn biết bao nhiêu người lính trẻ trong cái đoàn quân hơn 900 người năm ấy không có được cái may mắn như tôi hôm nay. Ôi, chiến tranh ! Mi đã nuốt biết bao nhiêu mạng người vào cái dạ dày khổng lồ của mi rồi hả???
Chúng tôi nhanh chóng được cấp vé tàu và hướng dẫn nhập trạm 99 ( quân khu Thủ đô ) khi trả phép.
Con tàu đưa chúng tôi về quê hương. Trên tàu, rất ít bộ đội chẳng giống như chuyến tàu quân sự đưa chúng tôi ra đi năm nào. Những người dân trên tàu tranh thủ buôn bán ngay trên tàu. Qua ga nào bán gạo rẻ họ mua gạo, ga bán miến rẻ họ mua miến. Hàng hoá chất đầy trong toa cứ ngồn ngộn. Qua ga Mương mán thấy dân họ mua nhiều Miến dong, Tôi và Thanh cũng làm mua vài " vác " Miến để buôn lấy tí tiền tiêu vặt.
Con tàu từ từ trườn qua đèo Hải vân. Cái không khí lạnh miền bắc quen thuộc bắt đầu tràn vào khoang tàu. Bao nhiêu năm, bây giờ tôi mới được hưởng lại cái cảm giác lành lạnh, gai gai người thân thuộc mà cứ ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại. Càng ra phía Bắc, cái lạnh càng dữ dội. Hai chúng tôi vẫn cứ phong phanh bộ quân phục hè, mặt mũi hai thằng cứ tái dần như miếng thịt trâu chết. Vinh, Thanh hoá, Nam định... và kia rồi Hà nội. Hà nội đây rồi ! Hai chúng tôi ngó qua cửa sổ ngắm nhìn công viên Thống nhất khi tàu chạy ngang qua. Cảm giác bồi hồi thật khó tả, ruột gan cứ nhộn nhạo. Tàu dừng bánh tại ga Hàng cỏ, hai thằng nhìn đống miến dong mà phì cười ngao ngán. Lẽ ra khi đến Thanh hoá, Nam định lúc con buôn tràn lên tàu gạ bán thì phải bán quách nó đi có phải bây giờ nhẹ tênh không nhưng thằng Thanh lại muốn về Hà nội bán chắc có lãi hơn.
" Mua tận gốc, bán tận ngọn " thằng Thanh nói giọng rất có nghề. Tại ga Hà nội, bọn con buôn cũng tràn lên đòi mua nhưng chúng nó chỉ trả giá bằng đúng giá bọn tôi mua tại trong kia, thế mới tức. Cuối cùng, để cho nhẹ gánh Tôi bảo Thanh bán mẹ nó đi cho rồi. Thế là công cốc chẳng lãi được xu nào mà mệt cả người vì khuân với vác.

Hai thằng lững thững ra khởi ga. Xích lô nhao đến. Tôi bảo Thanh :
- Thôi, bọn mình đi bộ cho khoẻ. Bộ đội mà ngồi xích lô kiểm soát QS nó túm được rách việc lắm. Mày về nhà tao nghỉ ngơi rồi tao sẽ lấy xe đạp đèo mày về nhà.
Hai thằng cuốc một mạch về đến bờ hồ. Nhà tôi đây rồi nhưng cái cổng lớn ngày tôi đi vẫn còn, nay Intimex nó đã chiếm dụng và xây bịt vào mất. Nhà tôi đi đường nào nhỉ? Hai thằng đặt ba lô xuống chiếc ghế đá trước cửa ngồi nghỉ chân. Hồ Hoàn kiếm vẫn như xưa, chỉ khác nỗi cảnh đó đây mọc lên mấy chiếc hầm trú ẩn, lô cốt ở góc hồ. Dấu tích của cuộc chiến tranh biên giới phía bắc năm trước còn sót lại.
Logged

Ngôi sao như mắt anh, trong những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở, cho ánh sao bay vào
smilingmen
Thành viên
*
Bài viết: 355


« Trả lời #403 vào lúc: 04 Tháng Bảy, 2008, 06:26:23 PM »


Cái đáng khâm phục của anh Tuyển là tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên dù biết đó là không đúng .( trừ cái lần móc súng .. Grin). Là Đảng viên - Cphó chính trị nên anh không thể có hành động nào khác . Việc quá trung thành với Đảng với quân đội của anh là đáng ca ngợi mặc dù 1 số người cho rằng như vậy là khùng ..Tiếc rằng người tốt thì luôn ...mắc nạn

Những người trung thành như thế, sau những vụ như thế này, chả biết lòng tin ngta đi đến đâu. Giống như yêu ai quá sâu năng, đến khi bị phản bội thì dễ sinh thù hận. Bao nhiêu công sức gây dựng, chỉ vì 1 vài cá nhân là tan tành mây khói cả. Xây thì khó, phá thì dễ!
Em spam lung tung, mod thấy k phù hợp cứ del thẳng tay
Logged
tuaans
Thành viên
*
Bài viết: 3577


« Trả lời #404 vào lúc: 04 Tháng Bảy, 2008, 06:34:11 PM »

Thường thôi, tớ ngày về nước 1989 của quân khu 7, đúng ra phải có 1 suất đất tại Quang Trung. Hơn nũa tớ lại là sĩ quan (hi hi). Thế mà chẳng thấy đâu!
Sau này nghe anh em cũ nói là cha chính khạc chôm mất. Thật đau, đến giừ khai lý lịch bổ sung, phần nhà đất vẫn để trống!

DDaadu năm rồi, đi ăn cưới con thủ trưởng cũ, gặp lại chả, vân cười nói vô tư. Lại còn kéo nhau về nhà nhậu thêm tăng hai, chết giấc! 
Logged
haanh
Thượng tá
*
Bài viết: 5197


HOT nhất forum


« Trả lời #405 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2008, 03:23:15 PM »

hehe , các tay SQ chổ em cũng nghe nói được cấp đất ngay trong trạm 583 nên ai nấy cũng hí hửng . Năm 90 tình cờ gặp lại tay Công hấp c phó quân sự ở khu Hoàng hoa thám, ổng nói chả được cấp đất mà còn bị cho ra quân vì trình độ văn hoá kém (SQ cơm gạo mà ) . Về quê ( Thanh hoá )không biết làm gì để sống nên sống lang thang trong này luôn . Không biết giờ ổng ra sao .
Logged

NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ .
lethaitho
Thượng tá
*
Bài viết: 1313



« Trả lời #406 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2008, 10:38:17 AM »

... Chân tay đã đỡ mỏi, đầu óc đã đã hồi hộp. Tôi và Thanh khoác ba lô lên vai bước qua đường xanh rì bóng Sấu để về nhà. Vừa mới bước đến vì hè bên này, chú Tỵ người hàng xóm nhận ngay ra tôi, chú quăng chiếc xe đạp và chạy vào chiếc ngõ nhỏ hét ầm lên : Ông bà Hào ơi, thằng Thọ nó về đây này ! Thằng Thọ nó về này !
Cả cái ngõ nhỏ xôn xao, phút chốc đã đông đặc người dân trong " xóm ". Một lũ trẻ lộc ngộc cứ cuống quýt ôm lấy tôi. Trong đám trẻ này đứa nào là thằng Dũng, thằng Giang em tôi? Đứa nào cũng luôn miệng em đây, em đây. Tôi không thể nhận ra đứa nào hết, mới có mấy năm mà đứa nào cũng cao lớn lộc ngộc, đầu tóc bù xù dài lết bết ( hồi ấy thanh niên vẫn còn mốt để tóc dài ). Bố mẹ tôi đây rồi ! Cả hai cụ đều gầy vêu vao nhất là Mẹ tôi. Mẹ mừng rỡ ôm lấy tôi, bàn tay cứ vuốt ve khuôm mặt tôi, Mẹ thì thầm :
- Mẹ tưởng không bao giờ còn được gặp con nữa.
Nước mắt mẹ chảy dài trên khuôn mặt gày yếu, xanh mướt.Tôi giới thiệu Thanh với cả nhà. Thằng Giang bây giờ đã cao trông ra dáng thanh niên lắm rồi, mái tóc để dài xoăn tít ôm lấy khuôn mặt gầy nhẳng trông lại càng gầy hơn. Tôi nhìn quanh nhà, ngôi nhà vẫn không có gì thay đổi. Vẫn mái nhà bán mái lụp xụp khi xưa. Một mâm cơm thịnh soạn đã dọn sẵn từ bao giờ. Hóa ra hôm nay nhà tôi có khách. Ông anh con bác ruột tôi từ Đà nẵng ra chơi. Ngồi hàn huyên một lúc thì thằng Dũng em tôi đi đón ông chú ruột tôi cũng về đến nhà. Chú tôi và em Dũng ôm lấy tôi mừng rỡ, chú cứ nhắc đi nhắc lại : Niềm vui hôm nay thật bất ngờ, rất bất ngờ. Ôi sau bao năm gặp lại mà tôi thấy ai cũng gày gò, mặt mũi xanh sám đi. Chắc mấy năm nay, cuộc sống ngoài này vô cùng thiếu thốn, cực khổ.
Cơm nước xong xuôi, em Dũng xung phong đèo xe đạp đưa Thanh về nhà dưới Thanh trì. Tôi hẹn Thanh sẽ xuống nhà chơi sau vài hôm nữa.
Trong thời gian nghỉ phép tôi tranh thủ đi khắp nơi để đến thăm và đưa quà cho các gia đình bè bạn, đồng đội cùng đơn vị. Đến đâu tôi cũng được tiếp đón thân tình, họ coi tôi như con em của họ nay đã trở về vậy. Miền bắc những tháng năm này đang oằn mình chịu đựng sự thiếu thốn. Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu hàng hóa tiêu dùng. Đi đến đâu tôi cũng chỉ thấy những khuôn mặt gầy gò, xanh xám ốm yếu. Quần áo ít khi nhìn thấy lành lặn.
Thấm thoắt hai tháng đã trôi qua, tôi bắt đầu cảm thấy ... chán ở nhà. Tôi nhớ đơn vị, nhớ đồng đội. Cái cảnh ở nhà cứ hết ra lại vào không có việc gì làm, ăn không ngồi rồi thật vô vị. Tôi bàn với Thanh đi trả phép sớm. Trong tâm trạng cũng như tôi, Thanh nhanh chóng đồng ý. Chúng tôi ra trạm 99 ( đối diện ga Hàng cỏ ) trình giấy và xin nhập trạm. Hai hôm sau chúng tôi lên đường trở lại đơn vị. 
Logged

Ngôi sao như mắt anh, trong những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở, cho ánh sao bay vào
Ngocvancu
Thành viên
*
Bài viết: 557



« Trả lời #407 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2008, 01:09:32 PM »

Hạ sỹ ơi!Cái cậu Thanh ấy cũng bình an về với gia đình sau này chứ?
Logged
smilingmen
Thành viên
*
Bài viết: 355


« Trả lời #408 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2008, 11:02:25 PM »

Từ lúc bác Thọ lên đường nhập ngũ đến lúc về phép thăm nhà lần đầu tiên là bao nhiêu năm ạ? Cháu đi học, chả đói khổ gì, thế mà cũng lắm lúc nhớ nhà cồn cào, huống chi những người lính nơi trận tuyến... Cry
« Sửa lần cuối: 07 Tháng Bảy, 2008, 06:32:04 AM gửi bởi smilingmen » Logged
barcaboy
Thành viên
*
Bài viết: 30


« Trả lời #409 vào lúc: 07 Tháng Bảy, 2008, 05:39:41 AM »

Bác Thọ đi hơn 3 năm, về nhà 2 tháng đã chán  Grin, cơ mà cũng đúng, thời đấy đói bỏ xừ, đi bộ đội có cơm ăn, ở nhà ăn bobo
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM