Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Mừng xuân mới Nhâm Thìn
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 06 Tháng Hai, 2012, 05:02:08 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Biên giới Tây nam  (Đọc 136502 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
Trungsy1
Thượng tá
*
Bài viết: 1663



« Trả lời #70 vào lúc: 21 Tháng Hai, 2008, 03:34:41 PM »

Tiểu đoàn 4 trung đoàn 2 chưa biết đến động từ chạy hay "rút binh". Đề nghị giải thích cho rõ! He He!;D
Logged
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 939

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #71 vào lúc: 21 Tháng Hai, 2008, 03:42:23 PM »

Dạ dạ em thường dân em chạy trước, nhường chỗ cho bác trungsy và các bác cựu binh khác kể chuyện...
Logged

Chết vì ghét người!
tuaans
Thành viên
*
Bài viết: 3577


« Trả lời #72 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2008, 11:04:12 AM »

Khổ thân bác Trungsy rồi, bác tính trả nợ đòi hay sao đây. Đang yên đang lành đâm đầu vào văn thơ làm gì thế?

 Roll Eyes
Logged
SaoVang
Đại tá
*
Bài viết: 8191



« Trả lời #73 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2008, 11:25:14 AM »

Đề nghị đồng chí Trung si viết tiếp hồi ký đi, em đang thèm.
Logged
minhtriettg
Thành viên
*
Bài viết: 42


« Trả lời #74 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2008, 08:20:58 PM »

tiếp đi bác ơi! Sinh viên bọn cháu thix lắm
Logged
longan
Thành viên

Bài viết: 1


« Trả lời #75 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2008, 09:07:56 PM »

Đọc bài của bác Trung si đã quá, lúc trước em chỉ là khách, đến nay phải đăng ký để thúc bác viết tiếp, bác viết tiếp nhé!
Logged
hoangdang_hm
Thành viên
*
Bài viết: 177


« Trả lời #76 vào lúc: 23 Tháng Hai, 2008, 11:38:47 PM »

Bác Trungsy ơi,tiếp tục đi chứ.Sáng đến giờ em vào đây cả chục lần để xem bài mới của bác mà chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Em tuy sinh sau đẻ muộn (năm 80) nhưng mà tuổi thơ của em nó cũng gắn liền với hình ảnh của mấy chú bộ đội,chẳng gì thì từ bé đến tận năm học lớp 4 hè nào em cũng lên đơn vị bố em (trưòng SQPK ở Sơn Tây )ở suốt hè . Mà em chỉ thích nghe chuyện chiến đấu của bồ và các chú thôi. Nhanh nhanh nhé bác,hấp dẫn quá đi mất!
Logged

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu.
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu.
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều!
Trungsy1
Thượng tá
*
Bài viết: 1663



« Trả lời #77 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2008, 10:01:52 PM »

Vâng! Sẽ tiếp tục! Như không bao giờ ngưng nghỉ, như những cuộc hành quân  tháng 3 tháng 4 mùa khô năm 79. Sư đoàn 7, sư đoàn 341 ở hướng nam và tây nam, sư đoàn 9 chúng tôi theo hướng đông bắc tiến vào Ăm leng - chiến khu của Khơmer Đỏ. Có thể hình dung khu vực này giống như một tứ giác lồi. Một cạnh là tuyến đường sắt từ ga Rômeas đến ga Pursat dài khoảng 100 km với các ga Thơmay, Bâmnak, Kâmrenh… mà lính sư 9 không thể nào quên. Một cạnh là rìa phía tây tỉnh Kampong S’peu. Một cạnh là lộ 56 chạy từ thị xã Pursat đi thị trấn Leach, đến tận biên giới Thái lan. Cạnh cuối cùng là một lũng núi rộng lớn nằm kẹp giữa vùng núi tỉnh Kôcông và dãy núi Ôrăng S’vai, thông từ Kampong S’Peu cho đến Leach - nơi hầu như toàn bộ quân khu Tây nam của địch bị ta dồn vào đấy. Sở dĩ nhớ được những điều này bởi vì tôi là thằng rất khoái bản đồ, địa bàn. Là lính thông tin, luôn được đi với chỉ huy sở khi hành quân nên cứ mỗi lần tiểu đoàn trưởng, tham mưu hay trinh sát pháo binh xem bản đồ, vạch tuyến đi là tôi cứ sán đến le lé mắt xem ké. Tôi dần học mót được khối điều. Chẳng hạn cách xác định địa điểm đứng chân theo các mốc chuẩn tự nhiên của địa hình. Các đường bình độ sít sịt dính nhau như thế kia là chuẩn bị leo dốc hộc cơm. Cái con suối vẽ vạch đứt quãng như thế này thì chỉ có nước vào mùa mưa. Còn hôm nay cái bút chì đỏ chỉ huy tiểu đoàn vẽ một mũi tên dài độ nửa gang tay trên tấm bản đồ bọc nilon tỷ lệ 1/15.000 thì yên tâm là đi 15 km sẽ được nghỉ…
Logged
tuaans
Thành viên
*
Bài viết: 3577


« Trả lời #78 vào lúc: 25 Tháng Hai, 2008, 10:35:21 AM »

Đây là khu vực bác Trungsy đang nói tới!


Logged
Trungsy1
Thượng tá
*
Bài viết: 1663



« Trả lời #79 vào lúc: 25 Tháng Hai, 2008, 10:50:54 AM »

     Mùa mưa đã gần tới. Phải đập tan phiên hiệu các đơn vị địch, phá huỷ các căn cứ hậu cần của chúng, tạo thế đứng chân trong mùa mưa là nhiệm phải hoàn thành gấp rút. Chúng tôi đi như bị phát cuồng. Hành quân cả ngày, đôi khi cả đêm. Càng vào sâu trong thung lũng đi càng gấp. Đụng địch ở đâu đánh địch ở đó. Một đêm trong khoảng trung tuần tháng 3, sau vài lần chạm súng lẻ tẻ với bọn trinh sát, chúng tôi đã tiến gần tới Ăm leng. Con đường cát trắng, mờ mờ bụi dưới ánh trăng. Hai bên là rừng thẫm tối. Đến gần sáng thì đại đội 3 chạm địch. Anh Thoan đại đội phó đi cùng trung đội đi đầu lĩnh đủ một phát M.79 bi. Lính tản ra nằm xuống bắn loạn xạ rồi bò lui, kéo được anh ấy vả thằng liên lạc về. Ngực và bụng lỗ chỗ vết bi, máu ra đẫm ướt cả cái võng, anh ấy khò khè được vài tiếng, kêu “Mẹ…!” rồi tắt thở. Hy sinh hai, bị thương một. Ơi anh Thoan! Hãy yên nghỉ! Quên đi những phút nổi khùng giữa hai anh em mình nhé! Quên đi những lời đàm tiếu hay những phút yếu lòng! Đơn vị mình mà túm được cái thằng chó bắn phát M.79 ấy sẽ mang nó ra tế vong linh Liệt sỹ! Tiểu đoàn tôi quân số vãn dần đi. Mỗi đại đội còn hơn ba chục tay súng khi xung phong là đã thấy vững lòng. Nhưng trường hợp hy sinh của anh Thoan làm tôi suy nghĩ mãi. Con người ta ai cũng có đôi khi cảm thấy sợ hãi, nhưng lại có những lúc lao lên dấn thân đi đầu như anh chăng? Bản thân tôi cũng tự thấy mình đã mừng rỡ một cách khốn kiếp khi được chọn vào trung đội thông tin nhiều cơ hội sống sót hơn. Cả đến bây giờ vẫn thấy là mình đã may mắn mới tệ! Chúa ơi! Sao Người không tạo những cơ hội cho con người được soi trong những cảm xúc yên lành, để được thấy rằng mình tốt đẹp và tử tế. Chiến tranh quả thực là một tấm gương buồn. Tôi bỗng nhớ một bức tranh khắc gỗ của một tác giả nước ngoài vẽ người lính Việt. Bố cục là một cái mũ sắt trùm lên gương mặt trầm tư đang cúi xuống ống sáo trúc. Ngang vai sau lưng, vạch qua nòng súng là một đàn cò giăng giăng… Hay người lính Nga trong bộ phim vượt sông Dniep. Cả cánh đồng lúa mì đang cháy. Gã mujich phủi tàn lửa ở ống quần, tuốt một bông, xoa xoa trong bàn tay to bè thô kệch cho sạch vỏ rồi hất vào mồm…Thân phận quá! Vì trước khi là lính, tôi và họ đều là những con người bình thường.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM